Chương 06
Nghĩa trang Phù Dung, thành phố Hoài.
Mặc dù còn lo lắng vấn đề tâm lý nhưng Lâm Thủy vẫn đồng ý với yêu cầu của Cừu Duật, sau khi đưa Cừu Duật cắt tóc xong thì đến nghĩa trang Phù Dung.
Tuy nhiên đây cũng không phải lần đầu Cừu Duật đến thăm mẹ.
Vì để phân biệt kẻ giả mạo nên cục điều tra đã đưa cả hai Cừu Duật đến đây để quan sát phản ứng.
Đáng tiếc là Cừu Duật vẫn lạnh lùng, khiến cục điều tra thất bại quay về.
Lâm Thủy cúi xuống đặt bó hoa cúc trắng trước bia mộ rồi nhìn thoáng qua di ảnh mẹ Cừu Duật.
Thật ra hai người có mối uan hệ họ hàng rất xa, mẹ Lâm Thủy là em họ của bà ngoại Cừu Duật, tính ra cũng phải cách hơn năm đời rồi, xa đến mức muốn nhận nuôi Cừu Duật thì phải làm đơn.
Mười mấy năm trước, khi hai gia đình đều ở thành phố Hoài thì có một chút liên hệ, nhưng kể từ khi gia đình Lâm Thủy đi ra nước ngoài thì không còn liên lạc gì nữa, đến cả ngày lễ ngày tết cũng không chẳng hỏi thăm nhau.
Lâm Thủy không có gì nói để nói, trên người anh còn có mấy món nợ mạng người nên cũng không thể cam kết được gì với mẹ Cừu Duật.
"Cừu Duật."
Lâm Thủy chỉ về một phía xa, nói với Cừu Duật: "Cậu ở đó chờ cháu."
Cừu Duật gật đầu: "Được."
Lâm Thủy để lại không gian riêng cho hai mẹ con, còn anh thì chọn một cái cây ở xa đứng dựa vào rồi cúi đầu nghịch điện thoại.
Nói là nghịch điện thoại nhưng cũng chỉ là lật qua lật lại giao diện màn hình thôi.
Anh mở giao diện tin nhắn, tin nhắn cuối cùng là của cha mẹ đã từ hai năm trước.
[Lâm Thủy, rốt cuộc con đang ở đâu...
Mẹ đã tìm con suốt hai năm rồi, hôm nay là sinh nhật mẹ, mẹ đã ước một điều, đó là hy vọng con sẽ trở về]
Cùng ngày với tin nhắn của cha mẹ.
[Người dùng thân mến, vào lúc 21 giờ 12 phút ngày 31 tháng 12 năm 202X, bạn đã nạp 10.000 FanCoin cho số máy này, số dư hiện tại là 29.234 FanCoin. ]
Không thể sử dụng hết tiền trong tài khoản một cách nhanh chóng, Lâm Thủy đã gọi điện thoại cho cha mẹ mình, nhưng số điện thoại của cả hai đã không còn hoạt động nữa.
Lâm Thủy tắt điện thoại, màn hình phản chiếu khuôn mặt trẻ trung của anh.
Chính bản thân anh cũng cảm thấy mình không giống 22 tuổi chút nào, vì thế anh vuốt tóc về phía sau để tạo vẻ ngoài trưởng thành hơn một chút.
Là một người cậu, đương nhiên cần phải trưởng thành và mạnh mẽ hơn rồi.
Tháng mười một, cuối thu ở thành phố Hoài khá khô hanh, gió mùa thổi qua tựa như hút hết độ ẩm trên da thịt.
Mặt Cừu Duật không có cảm xúc, nhìn chằm chằm vào di ảnh đen trắng của mẹ trên bia mộ, sau đó hơi liếc xuống, nhìn bó cúc trắng Lâm Thủy đặt ở trước bia.
Mãi cho đến khi sắc trời dần tối, Cừu Duật mới đi ra.
Hai cậu cháu sánh vai nhau rời khỏi nghĩa trang, bỗng Lâm Thủy lên tiếng: "Cừu Duật, đêm nay cháu đến ở tạm nhà bạn học nào đó nhé."
Cừu Duật không trả lời.
Lâm Thủy quay đầu nhìn, lúc này cậu mới nói: "Cậu không cần phải lo sẽ bị kích động, đêm nay tôi muốn về nhà."
Trước đó Lâm Thủy còn đang nghi ngờ bản thân sao lại dẫn Cừu Duật đến khách sạn, giờ thì anh hiểu rồi.
Không ngờ rằng mình lại suy nghĩ chu đáo đến thế!
Cơ mà bây giờ anh đang bị kẻ giả mạo ở cục điều tra theo dõi, không có gì bảo đảm Cừu Duật sẽ không bị nó nhắm đến, anh không khỏi lo lắng khi Cừu Duật ở nhà một mình.
Cừu Duật nói tiếp: "Cá."
Lâm Thủy liếc mắt: "Cá gì?"
Cừu Duật nói: "Trong nhà nuôi cá."
Cuộc đối thoại như nặn kem đánh răng cuối cùng cũng giúp Lâm Thủy hiểu được ý Cừu Duật.
Trong nhà Cừu Duật có nuôi cá, cục điều tra có thể giúp lo liệu hậu sự cho mẹ Cừu Duật nhưng cũng không thể mỗi ngày đến nhà Cừu Duật cho cá ăn được.
Lâm Thủy suy đoán Cừu Duật đang lo lắng cho mấy con cá ở nhà.
"Lên đi."
Anh vỗ vào ghế sau xe máy, bảo Cừu Duật ngồi lên.
Vậy thì về cho cá ăn trước, rồi sau đó tính tiếp.
Căn biệt thự đã yên lặng suốt bốn tháng trên đường Lục Dã cuối cùng cũng sáng đèn.
Vết máu và thi thể trong phòng đã được cục điều tra xử lý, nơi này đã để không bốn tháng, mùi máu tươi tanh nồng theo thời gian phiêu tán đến một nơi xa không còn quay trở lại.
Sau khi nhìn thấy phòng của Cừu Duật, nỗi lo lắng của Lâm Thủy đã được trút bỏ.
Căn phòng nằm ở cuối hành lang tầng hai, cửa phòng không phải là một cánh cửa chống trộm thông thường, bảo là cửa thép chống đạn và cháy nổ cũng không ngoa.
Lâm Thủy chạm vào những vết cào trên cửa, không ngừng cảm thán.
Anh nhớ cục điều tra tiết lộ, Cừu Duật gặp phải kẻ giả mạo cao cấp, một kẻ giả mạo cao cấp mà chỉ để lại mấy vết như mèo cào trên cửa thôi sao.
Chẳng trách có thể đợi đến lúc cục điều tra tới cứu, cánh cửa đắt tiền này đã bảo vệ được tính mạng của Cừu Duật.
Giờ thì Lâm Thủy không còn lo lắng khi Cừu Duật ở nhà một mình nữa, chỉ riêng cánh cửa cũng đã an toàn hơn nhiều khi ở bên cạnh anh rồi, suy cho cùng người mà kẻ giả mạo theo dõi mới là anh.
"Buổi tối phải ở trong phòng đấy."
Lâm Thủy cầm lấy mũ bảo hiểm, dặn dò: "Đừng đi đâu lung tung nhé."
Cừu Duật đang cho cá ăn.
Rõ ràng cục điều tra không cho cá ăn nhưng nước trong bể cá vẫn không vẩn đục, tuy nhiên sau khi Cừu Duật rắc mấy túi thức ăn vào, bể nước đã từ từ đổi màu.
Người đang rắc thức ăn coi như không nghe thấy, chỉ hơi ngẩng đầu nhìn Lâm Thủy: "Cậu muốn đi rồi à?"
Lâm Thủy nói: "Cậu không ở đây đâu."
Anh đang bị kẻ giả mạo theo dõi, mà kẻ giả mạo thì ẩn nấp ban ngày đến đêm mới xuất hiện, cũng không thể dẫn nó đến nhà Cừu Duật được.
Lâm Thủy đang định nói thêm 'Không cần phải lưu luyến như thế, sáng mai cậu lại tới gặp cháu.' thì chợt nghe Cừu Duật nói: "Tạm biệt cậu."
Lâm Thủy: "......:
Lâm Thủy nói: "Đừng cho ăn nhiều quá, sẽ vỡ bụng đấy."
Lúc này Cừu Duật mới dừng động tác.
"Cậu đi đây."
Lâm Thủy nói.
"Ừm."
Cừu Duật nhẹ nhàng đáp lại, nhưng ánh mắt lại không nhìn Lâm Thủy nữa mà nhìn chằm chằm mấy con cá trong bể.
Mãi cho đến khi rời khỏi biệt thự, Lâm Thủy cũng không nghe thấy một câu níu kéo lại.
Lâm Thủy: "...
Chậc."
Đau lòng thật đấy!
Giờ thì đi đâu đây, Lâm Thủy vẫn chưa nghĩ ra.
Anh lên xe máy rồi tìm kiếm 'Cửa hàng an toàn' ở gần đây.
Sau khi kẻ giả mạo xuất hiện ở thế giới này, xã hội đã có một số biện pháp phòng ngừa tương ứng.
Cũng giống như 'Bốt an toàn' trên đường để tạm thời tránh kẻ giả mạo, trong cửa hàng an toàn sẽ bán một ít vật phẩm để tự vệ.
Vì an ninh và ổn định xã hội, không có súng hay dao găm, nhưng các công cụ săn bắt như bẫy thú, thòng lọng thì vẫn có.
Nói thẳng ra, kẻ giả mạo tấn công con người không khác một loài thú gây hại là mấy, chỉ là nó có thể giả dạng thành người, tựa như một con gấu thông minh nhưng lại đội một đống phân trên đầu, trong bóng tối nhìn giống như một người đội mũ đang vẫy tay vậy.
Nhưng trí thông minh của kẻ giả mạo chắc chắn đã vượt xa động vật bình thường, cũng mạnh hơn rất nhiều.
Chúng thông minh đến mức còn biết trong cửa hàng bán những thứ gì, thậm chí có thể đọc hiểu được cả sách hướng dẫn, điều này khiến cho đồ vật trong cửa hàng an toàn chẳng khác nào đồ trang trí.
Lúc Lâm Thủy chạy xe tới, cửa hàng an toàn đã sắp đóng cửa, Lâm Thủy cũng chỉ chọn hai cái bẫy thú và một cái thòng lọng.
Sau đó Lâm Thủy lái xe ra ngoài thành phố, mất một lúc mới tìm được một nhà nghỉ nhỏ ở vùng ngoại ô hẻo lánh.
Sau khi hỏi bà chủ thì được biết trong nhà nghỉ hiện tại chưa có khách.
Điều này khiến Lâm Thủy yên tâm hẳn, anh không muốn dẫn kẻ giả mạo tới nhà Cừu Duật, cũng như dẫn nó đế trước mặt người khác.
"Tôi muốn thuê toàn bộ chỗ này."
Lo lắng sẽ có người vào ở, Lâm Thủy chớp mắt nhìn bà chủ, nói dõng dạc: "Đừng cho ai đến thuê nữa."
Có lẽ đây là lần đầu tiên có người đặt toàn bộ phòng nên bà chủ trông có vẻ hết sức kinh ngạc, sợ Lâm Thủy đổi ý, bà vội vàng nói: "Một đêm tám mươi, tổng cộng mười lăm phòng, một ngày là một nghìn hai."
Lâm Thủy nói: "Thuê ba ngày."
Bà chủ lấy mã thanh toán ra, đặt trước mặt Lâm Thủy: "Vậy là ba nghìn sáu."
Lâm Thủy trả tiền, nói với bà chủ: "Cho cô nghỉ ba ngày, ba ngày tới không cần phải đến đây, coi như đóng cửa."
Bà chủ nghi hoặc: "Hả?"
Lâm Thủy: "Như mặt chữ, không cần cô cũng như người khác phục vụ."
Dì hỏi: "Cũng không cần dọn phòng mỗi ngày à?"
Lâm Thủy: "Không cần."
Bà chủ nhìn Lâm Thủy một cách kỳ quái, tuy nhiên đã nhận được tiền rồi, không cần phục vụ lại càng tốt.
"Cô mau về nhà chăm cháu trai đi."
Lâm Thủy thúc giục, sau đó cầm chùm chìa khóa mười lăm phòng đi lên tầng hai, vừa tới đầu cầu thang thì quay lại nói: "Đừng tắt camera nhé."
Bà chủ nói: "Được."
Lâm Thủy lại hỏi: "Cô có giấy bút không?"
Bà chủ: "Có, cậu muốn bút màu gì?"
Lâm Thủy chọn đại một phòng, là phòng 204.
Anh đẩy cửa đi vào, bật đèn rồi khóa cửa lại.
Trong phòng chỉ có một bộ bàn ghế cũ kỹ, trời đã về khuya, Lâm Thủy ném những chìa khóa khác vào trong ngăn kéo, sau đó kéo ghế ra rồi ngồi xuống.
Lâm Thủy trải tờ giấy lên bàn, vặn nắp bút.
Ánh đèn mờ ảo hắt lên nửa người anh, bắt đầu viết bức thư gửi cho chính mình vào ngày mai:
[Giờ chắc là cậu đã không còn nhớ gì nữa rồi.
Trí nhớ của cậu đã bị kẹt lại vào ngày 12 lúc mới về nước.
Đừng hoảng hốt, không phải lại bị thời gian bỏ quên đâu, mà đang bị kẻ giả mạo theo dõi thôi.
Kẻ giả mạo đã trà trộn vào cục điều tra thành phố Hoài, bốn tháng rồi mà cục điều tra vẫn chưa phân biệt được cháu ngoại cậu chắc hẳn là do công lao của kẻ giả mạo này, nhưng tới giờ vẫn chưa có ai trong diện tình nghi.]
[Cũng có một nạn nhân khác, tên là Chu Thị, ba mươi tuổi, là một phóng viên.
Cô ta đến cục điều tra lấy tin tức vào ngày 6 tháng 11, cậu đến cục điều tra nhận cháu trai vào ngày 13, dựa vào sự trùng này có thể kết luận một kẻ giả mạo đã xâm nhập vào cục điều tra.
Cậu đã để lại tờ giấy, nhắc nhở cô ta đừng tin người của cục điều tra, đi kèm với đó là số điện thoại, tới giờ vẫn chưa nhận được điện thoại cầu cứu của nạn nhân.]
[Hôm nay đã là ngày 15, ngày 14 cậu đưa cháu trai đến nghĩa trang thăm mẹ.
Được cục điều tra cho biết tâm lý cháu trai có chút vấn đề, nếu có thời gian hãy dẫn nó tới bệnh viện để kiểm tra cụ thể.
Cháu trai đang ở biệt thự rất an toàn, nhưng cậu vẫn cần phải xác nhận lại.
Trong điện thoại đã lưu số cháu trai.]
[Cậu đã thuê trọn nhà nghỉ này, chắc ba ngày là có thể tìm ra được kẻ giả mạo rồi nhỉ?]
Lâm Thủy đọc lại nội dung một lần, tiếp tục viết:
Những người trong Cục điều tra đã gặp:
1.
Tống Sính, nam, đội trưởng đội hành động (Cao vừa đến lông mày);
2.
Dương Lăng, nữ, phụ trách tiếp nhận thông tin ở đại sảnh (Mí mắt hơi cao);
3.
Hồ Quy, nam, cấp dưới trực tiếp của Tống Sính, chưa rõ chức vụ cụ thể, có lẽ cũng giống như thư ký (Cuộc gọi nhận người thân là anh ta gọi tới);
4.
Chu Chiêm, nam, thuộc đội hành động (Đã bảo vệ Chu Thị vào tối ngày 13);
5.
Văn Lục, nam, cục trưởng cục điều tra (Nghe người ở cục nói, ngày 13 đã xin lỗi cậu vì giam giữ Cừu Duật quá lâu.
Tuy nhiên không có ấn tượng bởi vì phát hiện bị kẻ giả mạo theo dõi là ngày 14, còn ngày 13 không để lại thông tin nào)
6.
Tần Diệp, nữ, bác sĩ phụ trách lấy mẫu thông tin sinh học ở cục điều tra (Trước khi cậu rời đi ngày 14, Dương Lăng đã từng dẫn Chu Thị đi so sánh thông tin);
Đầu bút loạt xoạt, cuối cùng Lâm Thủy viết:
[Tôi đã cố gắng để lại một chút đặc điểm nhận dạng, đề phòng tối hôm qua sẽ xung đột với kẻ giả mạo, có được manh mối thì có thể đối chiếu lại với danh sách.
Nếu không thì cậu cứ tiếp tục xử lý đi, còn nếu muốn đến cục điều tra thì có thể viện cớ hỏi ý kiến về sức khỏe tâm thần của Cừu Duật.
Xe máy là xe thuê, hóa đơn để trong ví tiền, nhớ trả lại đấy.]
Viết xong, Lâm Thủy gấp tờ giấy lại rồi đặt ở bên trái đầu giường, sau đó đặt một cái bẫy thú lên trên tờ giấy, rồi lấy gối phủ lên.
Anh cũng đặt một cái bẫy thú dưới tấm thảm trước cửa.
Lâm Thủy cũng không trông mong bẫy thú có thể bắt được kẻ giả mạo, nhưng nếu như nó giẫm trúng anh sẽ có một ít thời gian để chống trả hoặc chạy trốn.
Ban đầu anh còn định giấu điện thoại đi, lén ghi lại hình trước cửa.
Nhưng sau khi nghĩ lại, Lâm Thủy đã từ bỏ ý định này.
Kẻ giả mạo rất nhạy cảm với ánh mắt đang nhìn chúng, kể cả việc quay phim hoặc camera theo dõi.
Cho nên, bài viết 'Đối phó với những kẻ giả mạo' trên diễn đàn UFG đã tổng kết lại kinh nghiệm sống còn: 'Đừng bao giờ cố gắng quay chụp chúng bằng điện thoại.'
Nếu như không phải bần cùng bất đắc dĩ thì dùng biện pháp quay phim để tìm kẻ giả mạo chính là một hành động liều lĩnh.
Bị kẻ giả mạo theo dõi quá mức đột ngột, Lâm Thủy dự định trước tiên vượt qua đêm nay cái đã.
-
Đêm tối ngày càng thâm trầm, trên trời có vài ngôi sao lấp lánh nhưng lại chẳng thấy trăng sáng.
Cục điều tra thành phố Hoài nằm ở gần đường vành đai số năm.
Cách cục điều tra ba kilomet là một nhà nghỉ địa phương của thành phố Hoài.
Chu Thị được cục điều tra sắp xếp vào nhà nghỉ này.
Tống Sính nói với Chu Thị: "Dương Lăng sẽ ở trong phòng cùng với cô, những người còn lại sẽ đứng canh ngoài cửa.
Không cần lo lắng, ngủ một giấc thật ngon rồi sẽ khỏe lại thôi."
Chu Thị ngẩng đầu, thấy Dương Lăng đang vẫy tay với mình.
Cô chẳng còn tinh thần đâu để đáp lại sự thân thiện của Dương Lăng nữa, sợ hãi hỏi Tống Sính: "Anh không ở đây à?"
Tống Sính nói: "Tôi còn có chút việc."
Nhận thấy sự bất an của Chu Thị, hắn nói: "Cô yên tâm, bọn họ đều là những thành viên cốt cán của đội hành động."
Chu Thị nhìn phía sau Tống Sính, có ba người đàn ông, trong đó một người tương đối quen mặt, là người đêm qua đã phụ trách bảo vệ cô, tên là Chu Chiêm.
Ba người đàn ông và cả Dương Lăng đều có súng.
Chu Thị gật đầu.
Tống Sính đứng lên: "Nghỉ ngơi sớm một chút."
Trước khi Tống Sính ra cửa, Chu Thị lại gọi hắn lại: "Đội trưởng Tống!"
Tống Sính quay người.
Thật ra Chu Thị rất muốn nói cho Tống Sính biết chuyện khăn giấy xuất hiện trong túi xách, do đã từng viết bài điều tra về kẻ giả mạo, nên có chút hiểu biết về chúng.
Hầu hết các vụ tấn công xảy ra khi nạn nhân ở một mình hoặc trong phòng có ít hơn ba người, trên tờ giấy có ghi 'Đừng đến nơi đông người' chẳng khác gì một lời dụ dỗ ngu ngốc.
Nhưng cũng bởi như thế mà Chu Thị bối rối không biết phải làm sao.
Khăn giấy này xuất hiện ở cục điều tra, chẳng lẽ kẻ giả mạo đang ở đó sao?
Còn cả dãy số để lại nữa, liệu gọi vào số này có tìm ra được kẻ giả mạo không?
Thực sự...
Đơn giản như vậy à?
Sau mấy ngày hoảng sợ đã khiến cho đầu óc Chu Thị mụ mị đi rồi.
Cô vừa cảm thấy chính kẻ giả mạo đã để lại khăn giấy này, vừa cảm thấy nó còn ý đồ khác.
Thôi quên chuyện đó đi.
Cô lờ đờ nghĩ, vẫn đừng nói cho Tống Sính biết thì hơn.
Cho dù là do kẻ giả mạo để lại, chỉ cần cô không gọi vào số này là được?
Cô nắm khăn giấy trong tay, thử suy ngẫm về bí ẩn của nó.
Tống Sính hỏi: "Sao thế?"
Chu Thị lắc đầu: "Không có gì."
Tống Sính: "Không có gì thật chứ?"
Chu Thị đứng lên: "Không có, tôi... tôi đi ngủ đây."
Tống Sính cảm thấy Chu Thị có gì đó không ổn, hắn liếc sang nhìn Dương Lăng, Dương Lăng gật đầu.
Cửa phòng đóng lại, Chu Thị ngồi vào bàn viết nhật ký ngày hôm nay, vốn định viết chuyện khăn giấy vào nhưng sau khi nghĩ lại, nếu lại quên chuyện ngày hôm trước thì nhật ký sẽ bị công khai nên cô đã từ bỏ.
Viết xong nhật ký, Chu Thị chẳng còn sức đâu để rửa mặt nữa nên leo thẳng lên giường.
Sau khi co người lại trên giường, trong đầu lại hiện lên hình ảnh lúc 'Bản thân đi khám bệnh trong camera theo dõi', lúc thì 'Thư ký nhắc nhở cô, ngài Ngô đã đồng ý phỏng vấn', lúc thì lại nghĩ tới nội dung khăn giấy.
Tuy cơ thể đã rã rời không thể chịu nổi nhưng tâm trí thì lại vô cùng căng thẳng khiến cô không tài nào ngủ được.
Cứ nằm suy nghĩ như thế đến tận nửa đêm, một nỗi bất an cứ quanh quẩn trong lòng cô.
Cô đành phải tự an ủi chính mình, nhất định cục điều tra sẽ tìm ra được kẻ giả mạo thôi.
Về bản chất, kẻ giả mạo vẫn khác với con người, cho dù có ngụy trang tốt đến đâu cũng không thể trở thành con người được.
Chu Thị nhớ lại một bài đăng trên diễn đàn về cách phân biệt kẻ giả mạo, nói rằng kẻ giả mạo có tần suất chớp mắt không giống nhau, cơ mặt của kẻ giả mạo rất cứng đờ và đến cả kẻ giả mạo cao cấp hơn cũng sẽ lộ ra sơ hở.
Những lời nói và hành động kỳ lạ, không giống với người thường chính là dấu hiệu của một kẻ giả mạo.
Chu Thị hít sâu một hơi, dù đã cố gắng tự an ủi nhưng nỗi bất an trong lòng vẫn không hề tiêu tan, dự cảm không lành ngày càng dâng lên khiến cô trằn trọc không thôi.
Chu Thị quyết định ngồi dậy nhưng vẫn bồn chồn không yên.
Cô muốn viết gì đó vào nhật ký, đây là một cách để cô giải tỏa cảm xúc hoảng loạn.
Nghĩ xong, Chu Thị đứng dậy xuống giường, bàn chân trần giẫm lên thảm lót, ánh mắt bất giác nhìn về giường bên cạnh.
Đây là một căn phòng tiêu chuẩn, có hai cái giường, cô ngủ một giường, nữ điều tra viên tên Dương Lăng ngủ ở giường còn lại.
Chắc là ban ngày đi làm mệt nên ban đêm chịu không nổi đã ngủ thiếp đi.
Đêm khuya tĩnh mịch, Chu Thị có thể nghe thấy tiếng ngáy của Dương Lăng.
Cô cũng rất muốn có được một giấc ngủ sâu qua đêm như vậy, vì thế lại hâm mộ liếc Dương Lăng thêm lần nữa.
Thế nhưng chỉ vừa mới nhìn một cái đã làm cho Chu Thị lập tức dựng tóc gáy, máu trong người như bị đông cứng lại.
Rõ ràng tiếng ngáy phát ra từ giường bên cạnh, nhưng Dương Lăng lại đang trợn trừng mắt!!!
---