Ngôn Tình Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,279,533
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
co-vo-xin-xo-cua-luc-tong.jpg

Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
Tác giả: Tố Nhu
Thể loại: Ngôn Tình, Nữ Cường, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tố Nhu

Thể loại: Truyện Nữ Cường, Ngôn Tình, Truyện Sủng

Giới thiệu:

Tố Nhu - nhà thiết kế nổi tiếng Lyly, chủ tịch tập đoàn TN fashion nổi tiếng tại đất nước Mỹ, chủ bang hắc đạo Gold Killer trở về nước để báo thù cho mẹ.

Trong một buổi tiệc rượu vô tình bị bỏ thuốc và ngủ với 1 nam nhân không ai khác chính là Lục Dương chủ tịch tập đoàn Lục Thị gia thế hiển hách.

Cô và anh rồi sẽ ra sao......​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Nhà Tôi Thật Sự Có Mỏ Vàng
  • Giam Cầm Cô Dâu Không An Phận
  • Vợ Nhỏ Của Cố Tổng
  • Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
    Chương 1: 1: Trở Về


    Vào một buổi sáng nắng nhè nhẹ tại sân bay thành phố A một người con gái dáng hình nóng bỏng, mặc chiếc đầm body màu trắng, xách túi phiên bản giới hạn của Dior, trên mắt cũng mang đôi mắt kính của Dior ,chân mang đôi dép cao gót màu đen, khuôn mặt xinh đẹp, mái tóc màu hạt dẻ, đôi môi đỏ mọng, làn da trắng nõn .Tố nhu 22 tuổi(kiêm nhà tk nổi tiếng lyly),chủ tịch tập đoàn TN fashion nổi tiếng lớn ở nước Mỹ.

    Đã 7 năm trôi qua hôm nay cô đã đặt chân trở về nơi mình sinh ra mục đích chính là việc trở về báo thù cho mẹ (Tố hoa) của mình.
    7 năm trước.
    Vào một ngày âm u có 1 người phụ nữ( lý Mai) dắt theo 1 đứa bé gái (Từ Vy)kém cô 2 tuổi đến nhà và nói rằng đó là con gái của ba cô.

    Người phụ nữ đó nói chỉ cần để con bé đó lại cho ba cô chăm sóc.

    Nào ngờ từ ngày đó ba mẹ cô bắt đầu nguôi lạnh tình cảm , cãi vã .
    Tới một ngày mẹ cô đang trên đường đi về thăm nhà ngoại nhưng bất ngờ chiếc xe mất phanh lao xuống biển.

    Cô mất mẹ , ba cô lại đem người đàn bà kia về sống chung , người đàn bà luôn gây khó dễ , đánh đập và cô em gái kia cũng suốt ngày kiếm chuyện với cô luôn đổ lỗi cho cô làm tình cảm cha con cô ngày càng sứt mẻ.

    Cho tới hôm đó cô đang đi về hướng cầu thang thì con nhỏ không biết điều nào đó tự làm mình ngã xuống và đổ lỗi rằng cô đã đẩy nó xuống.
    Cha cô (Từ Nam) từ công ty trở về bà mẹ kế bắt đầu khóc lóc ,kể lể với cha cô :
    -Ông xem con gái ông nó đã làm gì Tố vy đi kìa , ngày thường bắt nạt tôi đã không muốn làm lớn chuyện tới hôm nay ông nhìn đi nó đã đẩy Tố Vy từ cầu thang xuống, may mà con bé chỉ bị chật chân nhẹ ngày mai nó sẽ còn làm gì nữa, ông mau đưa nó ra nước ngoài đi.
    Khuôn mặt của ông trông khó coi nhìn sang người hầu :

    -Kêu đại tiểu thư xuống đây cho tôi .
    Tố Nhu biết rằng chắc ba mình lại nghe lời bà mẹ kế kia rồi nhưng lại k thể tin nổi cô vừa bước xuống đã lãnh trọn cái tát từ ba cô .
    Chát
    - Con sắp xếp đồ đạc đi ngày mai ba sẽ cho người đưa con sang Mỹ du học.
    - Ba sao ba lại chỉ nghe lời 2 mẹ con đó , con có còn là con gái ba hay không.
    - Ba chỉ nói 1 lần thôi đừng để ba nhắc lại
    - Được con sẽ đi nhưng con cũng muốn nói luôn 1 lần , kể từ ngày con bước ra khỏi đây con sẽ k còn là người của Từ gia.
    Tố Nam cảm thấy tại sao đứa trẻ này ngày lại càng hư như vậy chứ thật không thể chịu nổi mà, nhưng ông đâu biết tất cả chỉ là kế hoạch của 2 mẹ con Lý Mai muốn tống cổ cô ra khỏi nhà .
    -Được nếu con đã muốn ta cũng không ép con nữa.
    Trong lòng Tố nhu đau xót, "người ba từng yêu thương mình đây sao một lời níu kéo cũng không có thì thôi ở lại làm gì nữa, ở lại chả phải lại để cho 2 mẹ con kia suốt ngày đánh đập , chửi bới hay sao , được tôi sẽ đi cũng sẽ quay lại để báo thù cho mẹ tôi 2 mẹ con các người ráng sống cho tốt nhé 🙂) "
    Trở về hiện tại .
    Cô lấy điện thoại từ trong giỏ xách gọi cho quản lý của mình:
    - Alo tôi xuống sân bay rồi.
    Thư ký Cố Thành ( người đàn ông trên 1m8 khuôn mặt điển trai , IQ cao, nhanh nhẹn ) đã làm quản lý cho cô dc 4 năm nay .
    - Chủ tịch tôi đợi ngài ở cổng số 1 ạ.
    Cô đi vừa ra tới cổng số 1 , thư ký đã nhanh chóng chạy lại xách valy bỏ vào chiếc xe Mayback đang đậu gần đó bỗng tiếng nói quen thuộc phát ra :
    -Aizo , đây chẳng phải chị gái Từ Nhu của tôi sao á nhầm Tố Nhu mới đúng chứ.

    Chị về nước rồi sao đã vậy còn đu được đại gia nữa nè ,hoá ra cũng chỉ có thế .
    -Ha , tưởng ai hoá ra cô em gái bé nhỏ của tôi , đã mấy năm rồi mà cái nết ngu ngốc này vẫn không thể sửa được nhỉ , thật không xứng để nói chuyện với tôi.
    -Chịiiii.......
    -Sao không nói nổi nữa sao em gái .
    Từ vy liếc mắt qua bạn trai của mình nãy giờ thấy anh ta chỉ chăm chú nhìn không lên tiếng.
    - Anh cho cô ta biết thế nào khi đụng phải em đi .
    Thẩm Huân trong lòng nghĩ người con gái trước mặt này thật xinh đep lại ngầu , trong lòng cảm thán không thôi nhưng mà đang đi với Tố vy nên anh ta cũng phải ra oai chút chứ nhỉ .
    - Chị gái à xin lỗi bạn gái tôi đi .
    Tố nhu nhìn sang người đàn ông cất lên nói cảm thấy khinh bỉ nhìn mặt cũng khá đẹp trai mà thật nông cạn.

    - Tôi không muốn xin lỗi, cũng chả có lỗi gì, có sao thì tôi nói vậy, không muốn mất thời gian với người ngu ngốc.
    Thẩm Huân cảm thấy khá thú vị bèn hù doạ :

    - Được chị không xin lỗi cũng dc nhưng tôi cho chị biết chị sẽ không sống nổi ở thành phố A được đâu .
    Từ Vy cảm thấy bạn trai ra mặt cho cảm thấy nở mày nở mặt cũng chen vào nói
    -Anh ấy là Thẩm Huân đó chị không xin lỗi tôi thì đừng hòng sống tốt .
    Tố Nhu cảm thấy hai người này sao lại ngu ngốc vậy chứ , tưởng muốn chơi với tôi là dễ sao "được tôi chơi chết mấy người".
    -Oa đúng là nồi nào úp vung nấy mà , Thẩm thiếu gia tôi chờ anh xử lý tôi đó , hahhaa
    Từ vy nghe vậy liên lao tới chuẩn bị đánh vào mặt Tố Nhu bỗng bị một bàn tay khác chặn tại :
    -Ha đại gia bao nuôi đây sao cũng chỉ làm gái thôi nhỉ .
    Cố Thành chau mày lại nhìn thật sự không ưa nổi thứ con gái chua ngoa , đáng ghét này hắn vung tay đẩy Từ Vy té xuống.
    Bụp
    Cô ta la lên : Aaaaaaaaa
    Nhưng Cố Thành lại chả thèm để ý tới mà tới gần nói nhỏ với Tố Nhu :
    -Chủ Tịch đi thôi .
    Không để hai con người ngu ngốc kia nói tiếp cô liền đi về bước lên chiếc xe đang đợi .
    Từ Vy uất ức nhưng chẳng làm gì được chỉ quay sang nói với Thẩm Huân:
    - Anh phải cho cô ta biết tay vì đã làm em bẽ mặt như này đó nha.
    - Được rồi ngoan về thôi anh sẽ làm chủ cho em .
    Cô ta nở một nụ cười mãn nguyện nhưng lại không biết mình đã đụng phải nhân vật lớn a ( thật lo cho cô em gái ngu ngốc này mà haha).
    Trong lúc đó toàn bộ câu chuyện lúc nãy đã dc thu vào mắt của một người đàn ông đang ngồi trên chiếc xe BMW.

    Anh ta cong môi cười cô gái mạnh mẽ kia.

    Anh ta chính là chủ tịch tập đoàn Lục Thị , Lục Dương 28 tuổi , khuôn mặt đẹp như tạc tượng, bàn tay thon dài , cao 1m85, sống mũi cao, biết bao nhiêu cô gái mong làm Lục thiếu phu nhân, là một người làm mưa làm gió trong giới kinh doanh không ai dám đụng đến , gia thế lớn nhất trong nước, và là chủ bang trong giới hắc đạo.Anh ta cất giọng lạnh nói với thư ký ngồi trước:
    - Điều tra cô gái Tố Nhu ban nãy.
    Thư ký (Trần niên) bất ngờ, chủ tịch họ cây cổ thụ ngàn năm nở hoa rồi sao :
    - Dạ thưa Lục tổng.
    Bước vào trong xe Cố thành hỏi :
    -Chủ tịch có cần xử lý hai người vừa nãy một chút không
    Tố nhu khẽ nhếch môi suy nghĩ cất giọng .
    -Cho bên Thẩm thị biết một chút lễ độ đi.

    À từ nay anh cứ gọi tôi là Tố Nhu tôi sẽ vào chi nhánh làm nhà thiết kế để lọc bớt một số nhân viên.
    -Dạ thưa chủ tịch.
    Trở về căn biệt thự thư ký đã mua cho cô chỉ cách chi nhánh TN fashion đi 10 phút.

    Bước vào nhà thật là thoải mái a, nội thất trang trí cũng rất vừa ý , khu biệt thự tông chủ đạo màu xám ghi, bên ngoài là khuôn viên mát mẻ ,còn có bàn trà vườn hoa và cả chiếc xích đu nữa.

    Trong lòng thầm nghĩ " tháng này phải tăng lương cho thư ký đẹp trai của mình thôi" .
     
    Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
    Chương 2: Chương 2


    Tại Từ gia , Từ Vy vừa tới nhà đã liền tìm Lý Mai kể lại chuyện ở sân bay ,bà ta khá lo lắng sợ rằng Tố Nhu sẽ về trả thù .Đợi Từ Nam về bà liền bắt đầu giở giọng nhẹ nhàng:
    - Ông à tôi nghe Từ Vy nói hôm nay nó gặp tiểu Nhu về nước, ông xem con gái lớn rồi liền không nhớ tới nhà để mà về nữa.
    Nghe Lý Mai nói vậy ông cảm thấy khá là không vui với đứa con gái này.
    - Để tôi gọi hỏi nó coi sao .
    Ông lấy điện thoại bật dãy số đã lâu không gọi đổ chuông một hồi bên kia mới nhấc máy :
    - Alo .
    - Tiểu Nhu nghe nói con về nước rồi con không về nhà sao .
    Nghe ông nói cô cảm thấy chua xót, chắc hẳn ông đã quên rằng trước khi đi cô đã nói gì rồi, người đàn ông phản bội mẹ cô , nghe lời hai mẹ con Lý Mai không tin tưởng cô, đuổi cô đi nơi đất khách một mình đơn độc , phải biết bao nhiêu cố gắng cực khổ mới được ngày hôm nay .
    - Nhà sao ?? Từ tổng à mới mấy năm ngài đã quên những gì tôi nói trước khi bước ra khỏi nhà rồi sao , không cần phải tôi nhắc lại chứ .
    Ông không nghĩ rằng đứa con gái này lại ghét ông đến thế, chắc ông đã làm đứa con này thất vọng không muốn về đây nữa rồi.

    Ông liền nhẹ nhàng nói :
    - Khi nào rảnh con nhớ về thăm nhà .
    - Thật vinh hạnh khi được Từ tổng mời tới nhà a , hôm nào rảnh tôi sẽ ghé thăm gia đình Từ Tổng.
    Cuộc gọi kết thúc là một nỗi buồn mấy năm nay của cô.

    Một người đàn ông cô yêu thương nhất thật sự làm cô thất vọng không muốn gặp lại.
    Ở đầu dây bên kia Từ Nam cũng không kém gì, không phải ông không thương cô mà là do hai mẹ con kia luôn đổ lỗi cho cô ông lại không biết được.
    Ngày hôm sau.
    Tại tập đoàn Lục Thị căn phòng chủ tịch lạnh lẽo , âm u, một người đàn ông khuôn mặt nghiêm túc, lạnh lùng đang gõ máy tính.Từ bên ngoài thư ký bước tới
    Cốc ..cốc ..cốc
    - Vào đi .
    Mắt vẫn chăm chú gõ máy tính .
    - Lục tổng thứ ngài cần điều tra đã có.
    Bàn tay ai đó chợt dừng lại nhìn thư ký .
    - Để đó đi .
    - Thưa Lục tổng không còn gì vậy tôi xin phép ra ngoài.
    Đợi thư ký ra ngoài đóng cửa ai đó liền cầm lấy đống giấy tờ kia đọc chăm chú .Bỗng nhếch môi mỏng cười nhẹ.

    (Ai đó lại không biết mình đang cười a )
    -Tố Nhu nhà thiết kế đỗ đại học Harvard, đại tiểu thư của Từ thị , Lục phu nhân em không thoát khỏi tôi đâu .
    Anh cảm thấy thương cho cô ấy mới 15 tuổi đã phải tự một mình ra nước ngoài một thân một mình học 7 năm nhưng mà tại sao bây giờ cô mới trở về.
    Tại sao cô lại mang họ mẹ ư, từ ngày bước ra khỏi nhà cô đã quyết định không mang họ Từ nữa rồi.

    Còn tại sao không tra ra được cô là chủ tịch TN fashion sao cô là ai chứ cô là bang chủ hắc đạo Gold Killer đến nay vẫn chưa ai biết được chủ tịch TN fashion là ai , nhà thiết kế nổi tiếng Lyly là ai.

    Vẫn chưa tới lúc cô phải ra mặt.

    Tại chi nhánh TN fashion hôm nay Tố Nhu sẽ tới nhận chức nhà thiết kế, cô không ra mặt là do về xử lý chuyện nội bộ của chi nhánh này tiện thể về việc mẹ của cô.
    Hôm nay cô mặc chiếc chân váy công sở đen , áo sơ mi màu trắng , đôi giày cao gót màu đen , tóc cột đuôi gà , để mặt mộc nhưng nhìn thật xinh a.

    Từ xa lễ tân nhìn thấy không khỏi ghen tị với người con gái trước mặt mình ba vòng chuẩn hình đồng hồ cát, nước da trắng nõn , đôi mắt to tròn, bờ môi anh đào kia.

    Cô bước tới quầy lễ tân nói :
    - Tôi tên Tố Nhu mới tới nhận việc cho hỏi phòng thiết kế ở đâu .

    - Đợi một lát tôi kiểm tra đã.

    Cô lên tới lầu 15 nhé .
    - Cảm ơn cô .
    Cô bước vào thang máy không khỏi những ánh mắt nhìn mình chăm chăm.

    Không phải tới làm thiết kế có thể nhân viên ở đây còn nghĩ cô là tiểu bạch thỏ của giám đốc a.
    Ting
    Thang máy mở ra cô tới phòng thiết kế nhận việc.

    Cô tới chỗ bàn trưởng phòng thiết kế hỏi :
    - Tôi mới tới để nhận việc ạ .
    Cô gái trưởng phòng này là Trần Hoa tính tình rất xấu , là người đã bán bản thiết kế của TN cho đối thủ.

    Nhìn người con gái xinh đẹp trước mặt cô ta không khỏi ganh ghét.
    - Đi ra ngoài rẽ trái tới phòng nhân sự nhận thẻ vào làm.
    Sau khi thủ tục xong xuôi cô về bàn làm việc của mình vừa ngồi xuống thì trưởng phòng tới nói :
    -Sắp tới phải ra mắt bộ sưu tập hè mới cho cô 3 ngày gửi phác thảo qua cho tôi .
    -Dạ .
    Trong đầu cô nghĩ chắc muốn làm khó cô đây mà tưởng gì ba ngày dư sức tôi làm được .
    Ở ngoài Cố Thành tới chi nhánh để khảo sát thì thấy nữ tổng tài nhà đóng giả làm nhân viên a.

    Không biết lại muốn chơi trò gì nữa đây .
    Cố thành không để ý nhân viên nữ ở đây đã nhìn anh muốn rớt hết mắt ra ngoài a.

    Tố Nhu thấy mọi người ai cũng nhìn ra ngoài liền nhìn theo.

    Một số cô gái không khỏi cảm thán :
    - Thư ký của chủ tịch thật là đẹp trai a, tôi nguyện làm vợ anh ấy aaaaaaa
    Cô gái kế bên liền đáp :
    Cô đang mơ sao người ta vừa giàu vừa đẹp trai tới lượt cô sao
    Mọi người cười rộ lên, trưởng phòng nhìn thấy liền la lên:
    Các người nhìn gì chứ không làm việc sao, không muốn lấy lương sao .
    Ai nấy đều giật mình với cô gái này , làm lâu ở đây ai mà không biết cô ta vừa xấu tính lại đanh đá , nhiều lần đã lấy bản tk của nhân viên khác đem về làm thành của mình ai mà thích cô ta chứ.

    Nhưng cô ta là trưởng phòng nhân viên nhỏ bé ai dám lên tiếng chứ .
     
    Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
    Chương 3: Chương 3


    Tập đoàn Lục Thị
    - Lịch trình hôm nay thế nào .
    Trần Niên trình bày :
    - Dạ tối có buổi sinh nhật của Hà gia .
    - Được rồi, ra ngoài đi .
    Ở bên kia Tố Nhu đang làm việc thì có điện thoại gọi tới nhìn số điện thoại này cô bất giác mỉm cười , cô bạn thân (Hà Uyên) từ hồi học cấp hai của mình gọi :
    - Alo mình nghe này tiểu Uyên .
    - Zô , còn tiểu Nhu còn nhớ mình sao , thấy về nước rồi mà cũng không gọi hẹn mình một cuộc điện thoại a.

    Có phải cậu không cần người bạn này nữa không chủ tịch Tố .
    Giọng nói giận dỗi dễ thương của cô bạn thân của cô thật là đáng yêu a .
    - Nào có chứ, do mình bận sắp xếp một chút khi nào rảnh sẽ đưa cậu đi mua sắm bù được chứ .
    Hà Uyên rất vui khi nghe được câu này a :
    - Vậy còn nghe được.

    À tối nay sinh nhật ba mình cậu nhớ mặc thật đẹp rồi tới khách sạn X nhé mình sẽ cho người mang thiệp qua nha.
    Hôm nay sinh nhật ba Hà sao mình bận quá quên mất tiêu.

    Được tối mình sẽ ghé tiện thể thăm ba mẹ Hà luôn.

    Vậy tối gặp .
    Oke.

    Bye .
    Từ hồi cấp hai cô và Hà Uyên luôn chơi thân hay đi tới nhà Hà gia chơi , ba mẹ Hà Uyên cũng rất thích cô , một cô gái ngoan ngoãn, lễ phép học giỏi nên họ cũng coi cô như con gái , còn Tố Nhu cũng rất yêu quý họ nên gọi họ là ba mẹ Hà .
    Tới chiều tan ca cô ghé trung tâm thương mại mua một chiếc đồng hồ Rolex để tặng ba Hà.

    Chiếc đồng hồ được đóng gói thật cẩn thận và tinh xảo.

    Cô trở về nhà tắm rửa thay đồ ngồi trước bàn trang điểm tô nhẹ khuôn mặt mình.

    Cô vốn đã xinh đẹp sẵn chỉ cần trang điểm nhẹ là cực kỳ quyến rũ.
    Hôm nay cô mặc chiếc đầm dự tiệc trắng bó sát ở dưới có đầm đuôi cá.

    Có rất nhiều hạt đá lấp lánh gắn trên chiếc đầm.

    Phần ngực khoét sâu để lộ xương quai xanh và cặp đào thật đẹp.

    Đây là một trong những chiếc váy giới hạn mà cô thiết kế , mẫu này cô chỉ thiết kế 5 chiếc mà thôi.

    Lấy một cọng dây bạch kim có mặt viên đá đeo lên , một đôi khuyên tai, lựa giày cao gót màu trắng , một chiếc túi phiên bản giới hạn.
    Cô bước ra ngoài Cố Thành đã chờ sẵn ở dưới.

    Hai người họ đã làm lâu với nhau nên cũng khá thân thiết nhưng khi công việc vẫn phải nghiêm túc , cô nở một nụ cười với thư ký :
    Đi thôi thư ký đẹp trai của tôi .
    Chủ tịch chị đừng ghẹo em mãi thế chứ
    Tố Nhu bước lên xe vừa cười nghĩ " tên này xấu hổ cũng dễ thương mà còn đẹp trai , giỏi nữa ,phù sa không nên chảy ruộng ngoài chắc phải làm mai cho tiểu Uyên a"
    Cố Thành nhìn thấy nụ cười của cô lại cảm thấy cô lại tính bày trò gì nữa đây chủ tịch a.
    Sau 15 phút xe cũng dừng ở khách sạn X cô đợi Cố Thành cất xe sau đó hai người cũng bước vào.

    Nhìn thật giống một cp a trai xinh gái đẹp vừa bước vào ai cũng nhìn hai người thật đẹp đôi.

    Chàng trai sống mũi cao , trên 1m8 mặc trên mình bộ tây trang màu xanh rêu , mang đôi giày phiên bản giới hạn nhìn sơ qua thôi cũng biết thuộc hạng cực phẩm rồi.

    Nhìn qua cô gái mặc chiếc đầm màu trắng phải nói là thật xinh a đúng là trai tài gái sắc .
    Hà Uyên từ xa đã thấy bạn mình bước vào cùng anh đẹp trai không khỏi vui mừng tưởng bạn mình đã có bạn trai mà lại giấu mình kĩ vậy a.

    Cô bước từ xa tới vẫy tay .
    Tiểu Nhu ở bên này .
    Cô bạn thân của mình lâu năm không gặp đã xinh như tiên giáng trần vậy sao thật thích a.- Tiểu Uyên mình nhớ cậu quá , nhìn xem cậu càng lớn càng xinh đẹp a.
    Cậu cũng khác gì chứ nhìn xem một bà chủ giàu có lại xinh đẹp thật may mắn khi có cậu làm bạn thân a .

    Hà Uyên chưa thấy bạn mình giới thiệu chàng trai đi bên cạnh liền liếc mắt hỏi bạn mình :
    Cậu không định giới thiệu bạn trai cho mình biết với hay sao không phải sợ mình cướp nên mới giấu kĩ vậy chứ .
    Cố Thành liền nhanh nhẹn đáp
    Chào Hà tiểu thư tôi là Cố thành thư ký của Tố Nhu ( tại vì Tố Nhu chưa muốn lộ diện nên có hai người Cố Thành mới gọi là chủ tịch )
    Hà Uyên liền đáp
    Không phải người yêu sao tôi lỗ m ãng quá xin lỗi anh nha .
    Dạ không có gì thưa tiểu thư .Thật ra cô nhìn đã thấy thích Cố Thành rồi nhưng nếu là của bạn cô thì cô cũng không để ý nữa , nhưng không phải thì chắc là sau này phải là của cô rồi a.

    Cô nói nhỏ tai Tố Nhu:
    Sau này nhớ làm mai cho mình nha ...hehe..
    Tố Nhu biết cô bạn mình sẽ như này mà làm sao thoát được cô bạn háo sắc này chứ.
    Được rồi bây giờ cậu dẫn mình đi gặp ba mẹ Hà đi , Cố Thành anh kiếm chỗ ngồi chơi nha lát nữa anh cứ về trước tôi muốn cùng tiểu Uyên hàn huyên một chút .
    Cố Thành gật đầu kiếm một chỗ nào đó ngồi.
    Đi thôi , theo tớ .
     
    Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
    Chương 4: Chương 4


    Ở ngoài các cô gái đang xì xầm bàn tán vì có một người đang ở ngoài đi vào.

    Thân mặc bộ tây trang màu đen , đôi giầy da bóng loáng , mắt phượng mũi cao, mặt như tạc tượng so với Cố Thành lại còn đẹp trai hơn nhiều a.
    Ba mẹ Hà thấy nhân vật lớn liền đi ra niềm nở tiếp đón :
    Thật vinh hạnh khi Lục tổng tới dự sinh nhật tôi a .
    Người đàn ông khí chất lạnh lùng đẹp trai cũng đáp lại :
    Hà gia mời sao có thể không đến được chứ .
    Ba Hà liền vui vẻ cười đáp :
    Mời Lục tổng cứ tự nhiên .
    Lục Dương gật đầu nhẹ tiến vào trong tìm chỗ ngồi .
    Ở đằng sau Tố Nhu và Hà Uyên đang tới chỗ của ông bà Hà nhưng không hiểu kiểu gì lại va phải Lục tổng.

    Lục Dương đỡ lấy người con gái này nhẹ nhàng hỏi :
    Em không sao chứ
    Tố Nhu liền bối rối khi nhìn người đàn ông này, người đàn ông nhìn có vẻ lạnh lùng nhưng lại nói chuyện ôn nhu vậy sao :
    A cảm ơn tôi không sao , xin lỗi vì đụng trúng anh .
    Cô liền buông khỏi người anh và đi theo Hà Uyên.

    Ba mẹ Hà nhìn thấy Tố Nhu tới thì không khỏi vui mừng :
    Tiểu Nhu con về rồi sao , sao không nói để chúng ta kêu người tới đón con chứ .

    Con chào ba mẹ Hà, con lớn rồi cũng tự về được ạ.
    Con bé này đã lớn vậy rồi sao thật xinh đẹp cũng đã tới tuổi lấy chồng rồi .
    Cô ngại ngùng đỏ mặt vì câu nói của mẹ Hà :
    Con còn chưa nghĩ tới việc này đâu a để từ từ rồi tính ạ .
    Được rồi chúng ta sẽ chờ ..
    Nói rồi ba mẹ Hà nhìn nhau cười ghẹo đứa con gái dễ thương này của bọn họ thật là vui .
    Hà Uyên đứng đó không được ba mẹ đếm xỉa bĩu môi ý kiến :
    Hai người không nhìn thấy con sao , còn còn đứng sờ sờ ở đây sao không hỏi con câu nào hết vậy.
    Con bằng một góc của tiểu Nhu sao ..hứmm
    Hà Uyên thấy thật ủy khuất mà rõ ràng là bị ra rìa rồi a.
    Tố Nhu lấy món quà tặng cho ba Hà :
    Con có chút quà tặng ba Hà chúc ba sinh nhật vui vẻ .
    Con bé này sao lại khách sáo thế chứ , coi ông bà già này là người ngoài rồi sao .
    Tố Nhu lắc đầu:
    Hong có ạ đây là tấm lòng của con ạ
    Được rồi ta cảm ơn con , hai đứa đi kiếm gì ăn rồi kết bạn đi .
    Thật ra những buổi tiệc như thế này đa số các nhà kinh doanh đến để giao tiếp kết thân với những người có gia thế lớn cô cũng không mấy hứng thú ( vì cô hong thiếu tiền a).

    Hà Uyên muốn qua chỗ Cố Thành ngồi bắt chuyện liền quay sang nói Tố Nhu:
    Tiểu Nhu mình mượn thư ký cậu được chứ .
    Thoải mái đi bạn mình..hahahaa
    Hà Uyên liền nháy mắt với cô cười.

    Cô đang đi tìm chỗ để ngồi thì chỉ còn chỗ gần người đàn ông lúc nãy đã đỡ cô.

    Thôi dù sao cũng không quen biết vậy thì ngồi đỡ vậy.

    Cô vừa bước tới gật đầu một cái rồi ngồi xuống .Cô không biết rằng ai đó này giờ vẫn nhìn chằm chằm cô không chớp mắt đang suy nghĩ rằng " mình không hấp dẫn tới nỗi vừa nãy bị cô ấy cự tuyệt nhanh như vậy sao ".

    Thấy cô tới gần ai đó trong lòng vui hơn vớ được vàng a.
    Thấy cô khá lạnh lùng nên anh bèn hạ mình vậy ..

    ( Lục tổng à mới vậy đã chịu không nổi rồi sao)
    Tôi có thể mời em uống một ly được chứ.

    Cô quay sang nhìn người đàn ông đẹp như tạc tượng này cho dù không muốn cũng phải đồng ý vì tối thiểu lịch sự.

    Được chứ .
    Hai người cầm ly lên.

    Cạch ...!uống xong ai đó bèn nói tiếp :
    Có thể cho tôi biết em tên gì không .
    Tố Nhu .
    Cái tên thật đẹp .
    Tôi tên Lục Dương,em tới đây một mình sao .
    Tôi đi cùng bạn .
    Ồ .
    Cả hai rơi vào trầm lặng không ai nói gì nữa ở đằng xa có ba người đi tới chỗ cô không ai khác đó là Từ Gia .
    Lý Mai nhìn thấy cô ngồi cạnh Lục Dương không khỏi chướng mắt .Giọng của bà ta vẫn như năm xưa :
    Tiểu nhu đây sao con lớn chừng này rồi ư, dì thật sự không nhận ra đó
    TỪ VY đứng bên cạnh bĩu môi , đôi mắt căm ghét nhìn Tố Nhu vậy mà dám ngồi gần Lục Dương.

    Liền dở giọng khó nghe với cô:
    - Chị à không phải chị đã có đại gia bao nuôi rồi hay sao giờ lại muốn dụ dỗ cả Lục tổng sao .
    Thật là chướng mắt hai mẹ con này mà:
    - Dô có liên quan gì tới cô sao nhị tiểu thư Từ gia, a con rơi của Từ gia mới đúng a.
    Từ Vy nghe vậy thì ả càng tức hơn nữa :
    - Chị xem nhà mình cũng không đến nỗi nào mà chị phải dụ dỗ Lục tổng sao , thật mất mặt.

    Lục tổng ngài sao có thể nói chuyện với người đàn bà lăng loàn như vậy chứ .
    Nãy giờ Lục Dương đã nhíu mày khó chịu khi nghe hai mẹ con nói cô như vậy rồi mà còn kéo anh vào sao thật ngu ngốc:
    - Tôi muốn nói chuyện với ai cần cô cho phép sao , cô là cái thá gì chứ .
    Tố Nhu quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh.

    Giọng nói thật lạnh lẽo , khuôn mặt bỗng nhiên thật đáng sợ , thật bức người.Khiến cho mẹ con Lý Mai phải khép nép e dè không dám lên tiếng nữa .
    Từ Nam thấy vậy liền lên tiếng giải vây :
    - Lục tổng xin lỗi ngài là tôi chưa dạy con tới nơi tới chốn, xin ngài lượng thứ bỏ qua .
    Lục Dương chỉ nhìn chăm chăm ly rượu đang cầm trên tay không trả lời, cả ba người Từ gia đổ mồ hôi hột , ai không đụng lại đụng ông trùm kinh tế, thật là muốn phá sản mà , đang trong không khí im lặng thì giọng nói lạnh lẽo cất lên:
    - Xin lỗi Nhu Nhu đi rồi tôi bỏ qua .
    Tố Nhu quay sang nhìn người đàn ông này sao lại phải giúp cô chứ, lại còn gọi cô thân mật như vậy.
    Hai mẹ con Lý Mai cảm thấy thật tức mà không thể làm gì được cô vẫn phải cắn răng nói xin lỗi :
    - Xin lỗi con con bé còn nhỏ con đừng chấp nhặt nó nha .
    Tố Nhu không thèm trả lời.

    Từ Nam lên tiếng:
    - Dì cũng xin lỗi rồi, hôm nào con ghé về nhà ăn bữa cơm.

    Lục tổng chúng tôi còn muốn gặp một số đối tác xin phép ngài.
    Họ rời đi rồi cô quay sang hỏi người bên cạnh:
    - Sao anh lại giúp tôi .
    Người đàn ông nở nụ cười nhẹ :
    - Tại tôi thích .
     
    Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
    Chương 5: Chương 5


    Cô lại chả thấy hứng thú gì với người đàn ông này chỉ trả lời qua loa:
    - Ồ .
    Ở bên kia Hà Uyên đang ngồi nói chuyện với Cố Thành:
    - Anh làm cho tiểu Nhu bao lâu rồi.
    - Dạ 4 năm.
    - Ồ ...!vậy anh đẹp trai vậy đã có người yêu chưa..
    - Dạ chưa thưa tiểu thư.
    Aiza trong lòng nghe câu trả lời này thật là khiến mình vui cả tuần a.

    Hà Uyên liền mỉm cười mời rượu Cố Thành:
    - Tôi mời anh một ly được chứ.
    - Dạ được tiểu thư .
    Hôm nay cũng có mặt của nhà họ thẩm nãy giờ Thẩm Huân đứng một góc bỏ thứ bột màu trắng vào ly nước trái cây sau đó để nhân viên phục vụ mang qua chỗ Tố Nhu.
    Nhân viên phục vụ bước tới nói :
    - Chị có muốn uống một ly nước trái cây không.
    - Được cảm ơn .
    Cô hôm nay sao lại bất cẩn vậy chứ chắc là do ý trời rồi a ...( Hỏng phải đâu là ý tác giả đó hehhee)
    Uống được 5 phút cô cảm thấy người bắt đầu nóng ran nên đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh.

    Ở bên kia Thẩm Huân thấy vậy liêng đi theo Tố Nhu chặn lại :
    - Chị gái có cần tôi giúp gì không.
    Tên này sao lại xuất hiện lúc này chứ thật không tốt đẹp mà .
    - Tránh ra .
    - Giờ còn mạnh miệng nữa sao cô em , để anh đây giúp em ..

    Hắn định nắm lấy hai bên tay Tố Nhu định kéo đi thì đã ăn trọn một cú đấm vào mặt
    - A ...!Thằng chó nào dám xen vào chuyện của ông.

    Một giọng nói giận dữ lạnh như băng vang lên :
    - Là tao
    - Lục tổng ngài có chuyện gì vậy ạ .
    Hắn sợ tới nỗi run bần bật mặt không còn một giọt máu .
    -Người của tao mày dám đụng vào sao .
    Nói xong anh liền bế Tố Nhu đi.

    Tuy không quen biết nhưng cô lại cảm thấy người đàn ông này lại an toàn hơn.

    Lục Dương bấm thang máy phòng cao nhất.

    Thuốc càng ngày càng ngấm Tố Nhu mơ hồ sờ s0ạng bờ ngực của người đàn ông này.

    Cô lại không biết mình đang đùa với lửa a.

    Vào tới phòng Lục Dương tính thả cô xuống để vào nhà tắm xả nước cho cô ngâm , ai ngờ cô lại kéo anh lại :
    - Giúp tôi dc chứ .
    Đôi mắt long lanh hai cặp má ửng hồng nhìn thật đáng yêu.

    Lục Dương hắn đã phản ứng từ lúc bế cô rồi bây giờ cô lại mở lời làm sao hắn nhịn dc nữa chứ .Hắn cất giọng khàn đặc :
    - Em chắc không hối hận chứ .
    Cô liền gật đầu thì hắn đã áp xuống môi cô một nụ hôn ấm.

    Hắn quét hệt mật ngọt trong miệng cô.

    Cô vậy mà lại cởi từng nút áo sơ mi của hắn chẳng mất chốc hai người cũng đã thoát y.

    Bàn tay hắn bắt đầu hành động .Một trận mây mưa kéo dài ba tiếng cuối cùng cũng xong.

    Cô đã thiếp đi từ lúc nào.

    Lục Dương nhìn người con gái trước mặt liền nở nụ cười vui vẻ :
    - Em đã là của tôi rồi .
    Anh kéo chăn ôm cô vào lòng rồi ngủ tới sáng .
    Sáng dậy cô cảm thấy th@n dưới thật ê ẩm , bỗng nhiên trợn tròn mắt nghĩ tới việc tối qua.

    Cô nhìn sang bên cạnh một người đàn ông nằm bên cạnh cả hai đều không mặc gì.

    Hazz cũng lỡ rồi cũng không thay đổi dc gì thôi thì kệ đi.

    Cô ngồi dậy lấy quần áo tắm rửa sau đó mặc đồ đi ra khỏi phòng .
    Người đàn ông thức dậy không thấy cô nữa thì không khỏi nhíu mày.

    Em ăn tôi xong lại bỏ đi không nói lời nào sao.

    Nhìn thấy vệt máu trên ga giường ai đó lại cảm thấy vui vẻ .
    Cô về tới nhà thay đồ chuẩn bị tới công ty thì gọi một cuộc điện thoại cho ai đó :
    - Điều tra tối qua ai bỏ thuốc tôi .
    Đầu dây bên kia mau chóng trả lời .
    - Dạ lão đại .
    Cô lái chiếc xe đơn giản tới công ty đi làm như mọi ngày.
     
    Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
    Chương 6: Chương 6


    Bước vào công ty cô bấm lên lầu 15.
    Ting
    Bước vào phòng làm việc đi về chỗ ngồi của mình chuẩn bị đặt mông xuống thì trưởng phòng đi tới :
    - Ngày mai tôi cần bản thảo gấp tối nay gửi cho tôi cô làm dc chứ .
    Tưởng muốn làm khó tôi là được hay sao ...hummm
    - Vâng .
    Mọi người thấy vậy liền xì xầm to nhỏ :
    - Hazz không phải cô ta lại muốn bản thiết kế đó biến thành của cô ta đó chứ .
    Một cô gái khác lại lên tiếng :
    - Chắc lại vậy rồi đó ...
    Cô thì lại chả quan tâm cũng chả lo sợ cô là ai chứ ..ha..

    làm chủ tịch mà phải nhẫn nhịn cô ta ư..

    sớm thôi tôi sẽ cho cô biết .Tự nghĩ lại thấy thật mắc cười không phải cô làm chủ tịch chán quá rồi đó chứ lại đi chơi mấy trò này .
    Tập đoàn Lục Thị.
    Thư ký từ ngoài bước vào .

    - Thưa Lục tổng ngài có gì căn dặn ạ .
    Người đàn ông mắt đang chăm chú vào tài liệu không thèm cho thư ký một ánh mắt nào a.
    - Làm bản hợp đồng hợp tác với chi nhánh TN fashion, kêu bên đó để Tố Nhu làm nhà thiết kế riêng cho tôi .
    Omg chuyện gì vậy chứ đừng nói là chi nhánh nếu muốn thì ký hợp đồng với cả trụ sở chính cũng không là vấn đề , mà sếp lại đòi hợp tác với chi nhánh ư , không phải vì cô gái đó chứ " chắc mình phải đối tốt với vị phu nhân này thôi có khi sau này còn cứu vớt được mình a "
    - Dạ tôi sẽ đi làm ngay .
    Thư ký đi ra ngoài người đàn ông trong phòng mới dừng tay lại suy nghĩ về người con gái đó " ngủ với anh mà lại bỏ anh về trước sao ...humm để anh bắt được anh sẽ phạt em xuống không nổi giường " ..
    Bên chi nhánh TN nhận được điện thoại thư ký giám đốc gọi xuống cho phòng thiết kế :
    - Alo trưởng phòng thiết kế xin nghe.
    - Gọi Tố Nhu lên phòng giám đốc .
    - Dạ.
    Trưởng phòng nghe vậy cũng khá tò mò Tố Nhu vừa vào làm mới 2 ngày sao lại lên phòng giám đốc làm gì chứ " không phải cô ta là tiểu bạch thỏ của giám đốc chứ".

    Cô ta tới gần Tố Nhu nói :
    - Giám đốc kêu cô lên đó có chuyện .
    Tố Nhu nghe được cũng nghĩ ra chắc là có chuyện gì đây tôi mới làm hai ngày thôi mà .
    - Được tôi lên ngay .
    Cô đi tới lầu 17 .
    Ting...
    Thang máy mở ra cô bước qua bên phải đã thấy cô thư ký đứng đó.

    Cô thư ký nhìn thấy Tố Nhu không khỏi mỉa mai " nhìn thân hình như vậy chắc phải lên giường với lục tổng mới được việc này a " .
    Tố Nhu bước tới gật đầu với thư ký ( Mỹ Liên), cô ta đáp lại lạnh nhạt :
    - Theo tôi .
    Vào tới trong phòng giám đốc người đàn ông chạc 50 tuổi nhìn thấy cô niềm nở mời ngồi :
    - Cô ngồi đi .
    Tố nhu ngồi xuống đối diện .
    - Không biết giám đốc kêu tôi lên đây là có chuyện gì sao .
    - Thật ra bên Lục thị muốn mời cô Tố đây thiết kế đồ cho Lục tổng cô không từ chối chứ .
    Không biết tên họ Lục kia muốn kiếm chuyện gì với cô đây chứ.

    Thật là phiền phức mà.

    Cô nhẹ nhàng đáp :
    - Được không vấn đề nhưng giá để tôi thiết kế hơi cao giám đốc có thể nói cho biết họ trả được cho tôi bao nhiêu không??
    Giám đốc cảm thấy cô gái này thật thẳng thắn a.

    Đặt vào vấn đề chính không ngại ngùng gì cả.

    Rất bản lĩnh .
    - Bên đó trả 50 triệu cho một lần thiết kế , có thưởng thêm nếu như Lục tổng vừa ý .
    - Được không tồi , quyết định vậy đi .
    Giảm đốc nhìn sang thư ký :
    - Lấy hợp đồng cho cô ấy ký đi .
    Coi thư ký nghe thấy giá Lục thị trả cho Tố nhu thì vẫn chưa hoàn hồn , một nhà thiết kế mới như Tố Nhu có gì mà lại trả giá cao vậy chứ một lần thiết kế của Tố nhu còn hơn lương của cô ta nữa .
    Ký hợp đồng xong cô trở về phòng thiết kế cũng tới giờ trưa nên đồng nghiệp rủ cô đi ăn trưa .
    Xuống tới căn tin mọi người xúm lại hỏi , Cô gái nhỏ ngồi gần cô hỏi :
    - Tố Nhu chị lên phòng giám đốc không sao chứ .
    Cô nhìn cô bé bên cạnh cười nói :
    - Có chuyện gì dc chứ chỉ là chuyện công việc thôi .
    Trưởng phòng thiết kế và thư ký cùng nhau đi ngang nghe thấy thư ký bĩu môi lên tiếng :
    - Không phải cô lấy thân thể của mình để đổi làm thiết kế cho Lục tổng đó chứ.
    Mọi người trợn tròn mắt nhìn cô :
    - Chị được làm thiết kế trang phục cho Lục tổng ư , chị ..

    chị giỏi quá nhất chị rồi ...hihii
    Trưởng phòng nghe vậy cũng rất ghen tị với cô , cô ta là trưởng phòng mà không được , miếng ngon như vậy mà rơi vào tay nhà thiết kế mới ha :
    - Mong là cô không làm cho TN phải mất mặt hahaha.
    Cô ta quay sang nhìn thư ký cùng nhau cười lớn , đang cười thì bỗng một bạt tay bay thẳng vào mặt thư ký.

    Cô ta la lên :
    - Aaaa con tiện nhân này sao mày dám đánh tao .
    Tố nhu cười đểu một cái cả phòng ăn như bao trùm khí lạnh , nhìn coi cô gái ôn nhu kia bây giờ lại như một con người khác.

    Nhìn thật đáng sợ ..

    Cái bạt tay thứ hai lại in lên chiếc má đó :
    - Cô kêu ai là tiện nhân , cô có tư cách gì để nói tôi tiện nhân , với tư cách là thư ký sao ..hả
    Thư ký cảm thấy khá đáng sợ nhưng cô ta lại cảm thấy mình là thư ký mà sao phải sợ cô ta chứ ...
    - Được cô không muốn ở lại làm nữa đúng không tôi sẽ nói giám đốc cho cô nghỉ việc , tôi sẽ kêu người bắt cô vì dám đánh tôi .
    Tố Nhu lại cảm thấy khá thú vị đây lại có trò để chơi nữa rồi a...!
     
    Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
    Chương 7: Chương 7


    Tố Nhu nhàn nhạt cười đáp lại :
    - Được cô nói với giám đốc đi nếu ông ta đồng ý tôi sẽ nghỉ việc .
    Mỹ liên cảm thấy một nhà thiết kế mới vào làm thì có gì chứ, chỉ cần cô ta nói một tiếng là được thôi, cô ta lại càng đắc ý hơn :
    - Ha cô cũng mạnh miệng đấy , để tới lúc bị nghỉ việc rồi đừng có cầu xin tôi , bây giờ cầu xin chắc còn kịp ..hahaha
    Trưởng phòng và thư ký đều cười rộ lên cực kỳ đắc ý.

    Tố nhu thâý thật ngứa mắt liền cầm 2 ly coca hất thẳng vào hai người bọn họ :
    - Dô tôi sẽ đợi bị nghỉ việc đấy.
    Ai nấy coi màn kịch này đều trầm trồ khi thấy Tố Nhu ra tay không nể mặt ai a...!Hai con người kia thì vừa tức lại vừa mất mặt không lên tiếng nữa chỉ dám hậm hực trong lòng.

    Cũng hết giờ nghỉ trưa ai nấy lại về phòng làm việc.
    Tố Nhu rút điện thoại gọi cho thư ký của mình :
    - Alo , Cố Thành sa thải thư ký chi nhánh cho tôi ngay lập tức , anh cũng vào công ty làm luôn đi , xong việc nhanh còn về trụ sở .
    - Dạ thưa chủ tịch.
    Vừa gọi xong thì phòng giám đốc chi nhánh nhận được cuộc gọi , giám đốc đổ mồ hôi hột sao mà chuyện của chi nhánh mà trụ sở lại biết chứ.

    Ông ta nhấc máy gọi Mỹ Liên vào:
    Cốc ...cốc cốc..
    -Vào đi .
    -Giám đốc cho gọi tôi ạ , vừa hay tôi cũng có chuyện muốn nói với giám đốc .
    -Vừa hay sao , hay thật đó cô có biết việc làm của cô mà tôi vừa bị trụ sở chính sờ gáy không hả , bên trụ sở thông báo , cô chính thức bị sa thải .
    Khuôn mặt Mỹ Liên tái mét , không còn một giọt máu tại sao lại như vậy chứ, con nhỏ đó là ai mà có thể làm cho trụ sở sa thải cô ta vậy chứ .
    - Sao có thể , rõ ràng là con nhỏ đó đánh tôi trước mà ...
    - Chỉ trách cô đụng nhầm người thôi Mỹ Liên à , cô cuốn gói đi được rồi trước khi trụ sở làm lớn chuyện .
    - Vâng.

    Cô ta chỉ biết nước mắt ngắn nước mắt dài cuốn gói khỏi công ty mà thôi .
    Còn về trưởng phòng bây giờ chưa phải là lúc để cô ra tay cứ chờ thêm vài hôm nữa
    Lại hết một ngày làm việc mệt mỏi cô lại trở về căn biệt thự yêu quý của mình.

    Về tới mùi thức ăn đã xộc vào mũi.

    Vì cô không muốn náo nhiệt nên chỉ thuê một bác quản gia và một người dọn dẹp.

    Nghe thấy tiếng xe bác quản gia chạy ra đón:
    - Cô chủ cô lên tắm rửa rồi xuống ăn tối ạ .
    - Được bác Lương cứ dọn ra đi tôi xuống liền .
    Sau bữa tối cô lên phòng điện thoại rung lên tiếng chuông.
    - Alo.
    - Lão đại người bỏ thuốc là Thẩm Huân ạ.
    - Được mấy cậu tìm mấy video đen của cậu ta đăng lên các trang nổi tiếng nhất cho tôi , làm Thẩm thị tụt giá cổ phiếu đi ...!À mua luôn giúp tôi , mua đứt luôn cũng được để dưới tên Lãnh Phong đi .
    - Dạ thưa lão đại.
    ( Cô có bốn thuộc hạ thân cận , Lãnh Phong (27 tuổi) , Tần Hữu (26t), Lam Tuyết và Nhã Hân (22t) , tất cả đều văn võ song toàn , tay bắn súng nổi tiếng trong giới hắc đạo.

    Chỉ có bang chủ của Gold Killer là không ai biết mà thôi .
    Sáng hôm sau trong giới kinh doanh không khỏi ồn ào Thẩm gia sau một đêm thì đang ở bờ vực phá sản , nghe nói con trai của Thẩm thị đã đắc tội với một người nào đó rất có sức ảnh hưởng.

    Trong nhà Thẩm gia giờ đang nháo nhào cả gia chủ lẫn người làm .Trong phòng khách ba Thẩm Huân chất vấn :
    - Con đã đắc tội với ai mà để Thẩm gia bây giờ lại sắp phá sản như vậy chứ hả ?
    Thẩm Huân cũng nghĩ mãi chỉ đắc tội với mỗi cô gái đó mà cô ta làm gì có khả năng làm vậy chứ .
    - Ba con làm gì đắc tội với ai chứ .
    - Mày xem đi suốt ngày chỉ biết ăn chơi phá tiền của tao giờ lại làm Thẩm gia sắp phá sản, sắp ra đường mà ở tới nơi rồi còn chưa đi tạ lỗi với người ta.
    - Dạ con sẽ điều tra rõ.
     
    Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
    Chương 8: Chương 8


    Thẩm Huân lúc này thật đau đầu khi anh ta không biết mình lại đụng phải nhân vật lớn nào nữa , nghĩ đi nghĩ lại gần cũng chỉ đắc tội với Tố Nhu nhưng nghĩ kĩ thì có thể là Lục tổng " Sao lại quên mất chuyện này vậy chứ ".
    Thẩm Huân gọi cho thư ký :
    - Chuẩn bị xe tới Lục thị ngay bây giờ.
    Thư ký đáp :
    - Dạ thưa phó tổng .
    Một chiếc xe màu đen bóng dừng trước cửa tập đoàn Lục Thị.
    Bước vào quầy lễ tân thư ký chạy nhanh tới nói với tiếp tân :
    - Phiền cô gọi cho Lục tổng có phó tổng Thẩm thị muốn gặp.
    Tiếp tân đáp lại :
    - Xin hỏi ngài đã đặt lịch chưa ạ .
    Lúc đó gấp quá anh ta làm sao nhớ chứ.
    - Xin lỗi tôi đang có việc gấp nên chưa có đặt , phiền cô có thể giúp tôi gọi một cuộc điện thoại báo cho Lục tổng được không .
    Tiếp tân nhấc máy gọi tới phòng thư ký sau một hồi tắt máy :
    - Thưa ngài Lục tổng đang có cuộc họp quan trọng tầm 30 phút nữa mới xong .
    Thư ký anh ta cũng không thể làm gì được chỉ đành quay ra hỏi Thẩm Huân:
    - Phó tổng chúng ta về hôm khác đến hay là ngồi đợi ạ .
    Thẩm Huân bực dọc trả lời:
    - Để đợi tới hôm khác chắc còn có thể nhìn thấy Thẩm thị nữa sao .
    Ở trên tầng cao nhất của Lục thị , người đàn ông mắt phượng đang chăm chú nhìn vào cctv khẽ nhếch bờ môi mỏng lên.

    Không phải anh bận họp mà là anh muốn dạy dỗ chúng một chút thay cho phu nhân tương lai của mình mà thôi ...
    Đợi đã gần một tiếng đồng hồ Thẩm Huân bực bội đi tới quầy lễ tân cất giọng:
    - Phiền cô gọi hỏi Lục tổng đã họp xong chưa tôi có chuyện quan trọng cần nói .
    Tiếp tân lại nhấc máy gọi .
    - Thẩm tổng mời anh lên phòng Lục tổng.
    - Được cảm ơn.
    Lên tới tầng cao nhất Trần Niên đã chờ sẵn .
    - Phó tổng Thẩm mời vào.

    Bước vào trong đã thấy Lục Dương ngồi chờ sẵn.

    Anh ta cất giọng lạnh nhạt hỏi :
    - Không biết phó tổng tới đây là có việc quan trọng gì sao .
    Thẩm Huân khép nép tươi cười :
    - Dạ tôi đến muốn xin Lục tổng tha cho Thẩm thị một con đường được không.
    Lục Dương cười nói:
    - Sao phó tổng lại nghĩ là tôi làm vậy chứ, chúng ta có mắc nợ gì nhau sao .
    Thẩm Huân chỉ biết e dè không biết nên nói thế nào:
    - Vậy là tôi hiểu lầm rồi sao , xin Lục tổng thứ lỗi , mong thời gian tới sẽ được Lục thị để mắt tới.

    Lục Dương chỉ gật đầu:
    - Trần Niên tiễn khách .
    Thẩm Huân rất bực tức nhưng hắn lại chả dám làm gì.

    Cho dù gan hắn to tới đâu cũng không dám đụng tới người đàn ông này chỉ đành nuốt cục tức này vào bụng mà thôi .
    Hắn lại nghĩ tới Từ Vy " đúng phải nhờ Từ gia giúp đỡ thôi "
    TN fashion.
    Tố Nhu đang chăm chú vẽ bản thảo có cuộc gọi của Tần Hữu:
    - Lão đại Thẩm Huân nhờ Từ gia giúp đỡ .
    Nghe thấy câu này Tố Nhu trầm ngâm suy nghĩ:
    - Vậy sao , cứ để Từ gia giúp đi chúng ta chơi với hắn thêm một thời gian cũng được.
    - Dạ , thưa Lão đại lô hàng mới của chúng ta đã bị bang Đăng Phong cướp mất.

    ( Bang Đăng Phong bang chủ là Đông Hiếu)
    Đôi chân mày của cô bỗng nhíu lại :
    - Điều tra lô hàng sắp tới của hắn rồi cướp về đi .
    - Dạ thưa lão đại.
    Cúp máy lòng cô mỉm cười " Thẩm Huân, Từ Vy chúng ta sắp cùng nhau chơi một trò chơi vui lắm đây" .
    Ai cũng rất tán thưởng tay thiết kế của Tố Nhu các bản vẽ thật xuất sắc, kiểu dáng mới nhất , màu sắc phối cũng rất hài hòa đúng là tốt nghiệp từ Mỹ a.

    Mọi người ai cũng phải nhìn Tố Nhu bằng con mắt khác.

    Chỉ có một người cực kì không hài lòng và ghen tị với cô đó là trưởng phòng, cô ta ngồi suy nghĩ mỉm cười gian sảo.
     
    Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
    Chương 9: Chương 9


    Hôm nay buổi sáng cô phải tới Lục thị để bàn chuyện thiết kế.

    8h sáng cô đã có mặt ở quầy lễ tân.
    - Tôi đến để thảo luận thiết kế trang phục cho Lục tổng, tôi tên Tố Nhu phiền cô báo lên trên .
    Cô gái lễ tân lịch sự gật đầu đáp :
    - Dạ , cô vào thang máy bấm lên lầu 30 Lục tổng đang đợi ạ .
    Tố Nhu khá bất ngờ khi ông trùm kinh tế bận rộn này mà lại có thời gian đang ngồi chờ cô ư .
    Cô đi lên tầng cao nhất của toà nhà , thang máy mở ra.

    Trần Niên đứng đợi ở cửa lễ phép gật đầu, cô đi tới gần gật đầu một cái :
    - Mời Tố tiểu thư vào trong .
    Cửa mở ra bước vào trong phòng, căn phòng này thật rộng nhưng màu sắc lại chỉ là màu đen.

    Nhìn qua bên phía sô pha, người đàn ông có ngũ quan hài hòa, ánh sáng chiếu vào nhìn thật là đẹp trai a.

    Để ý kĩ thì anh ta cũng rất là "mlem🙂)", không , phải nói là cực phẩm của thành phố A này .
    Cô bước đi nhẹ nhàng ngồi xuống sô pha cất giọng nhẹ nhàng:

    - Chào Lục tổng xin lỗi đã để ngài đợi .
    Người đàn ông này rất vui khi gặp được cô , anh ta đã trằn trọc cả đêm vì nghĩ tới sáng nay sẽ được gặp cô.

    Anh ta nở một nụ nhẹ nhưng lại làm tim cô chật một nhịp nha:
    - Không có em đến rất đúng giờ .
    - Hôm nay tôi đến để thảo luận về trang phục của anh anh thích kiểu như thế nào thì cứ nói để tôi thiết kế theo ý của anh , tiện cho tôi xin số đo của anh luôn .
    Người đàn ông này là ai chứ anh ta đã chuẩn bị sẵn cho cô một cuốn sổ sẵn rồi a.
    - Không cần thảo luận nhiều tôi đã cho người in lại trong cuốn sổ này hết rồi .
    Cô trong lòng thầm vui mừng vì nghĩ " may quá mình cũng không muốn ở lại cùng hắn lâu "
    - Thật đúng là Lục tổng a, làm việc gì cũng chu toàn , vậy tôi sẽ đem cuốn sổ này về đọc và sẽ thiết kế đồ theo đúng ý của anh, vậy tôi xin phép.
    Nào cho cô đi nhanh vậy chứ , cô lại tưởng người đàn ông này cho cô chuồn nhanh vậy sao.

    Anh ta nhếch môi nhẹ giọng nói
    - Số đo của tôi lâu rồi chưa đo chắc phải lo phiền em đo lại rồi .
    Cô cố gắng gặng một nụ cười ra " đúng là lại tưởng anh ta cho mình đi nhanh như vậy thật phiền phức ".
    - Tôi lại tưởng Lục tổng biết số đo của mình hôm nay tôi không mang theo thước đo rồi.

    Hay là anh nhờ thư ký đo xong rồi liên hệ với tôi được không.
    Biết ngay là cô sẽ nói vậy nhưng tiếc là người đàn ông này đã chuẩn bị hết rồi a.
    - Không sao tôi đã chuẩn bị thuớc đo cho em luôn rồi .
    Anh ta thò tay vào dưới ngăn bàn lấy ra chiếc thuớc đo.

    Cô đúng là cạn lời mà nhìn là biết anh ta đã lên kế hoạch sẵn chỉ đợi cô nhảy vào thôi " hazz dù dì cũng do mình thích giả làm nhà thiết kế nhỏ làm gì chứ, ráng vài bữa nữa vậy ".
    Cô cầm lấy thước dây .
    - Anh đứng dậy đi phiền anh một chút nhé.

    Anh đứng dậy theo lời cô nói.

    Đo ống tay bả vai , tới đo phần eo cô luồn tay qua eo đo bình thường , nói thẳng ra cô không sợ gì cả chỉ là cô thấy phiền thôi.

    Nhưng người đàn ông này thấy cô luồn tay qua eo lại nở một nụ cười thoả mãn.

    Đã vậy tiện thể cúi xuống một chút ngửi mùi tóc của cô thật là thơm .
    Đo xong cô bỏ cuốn sổ vào trong chiếc túi của mình.
    - Công việc của tôi xong rồi không còn việc gì tôi xin phép Lục tổng trở về công ty làm việc .
    Công việc xong thật rồi nhưng việc tư thì chưa xong đâu nha.
    - Công việc xong rồi nhưng chuyện chúng ta chắc chưa xong đâu nhỉ .
    Anh liếc mắt nhìn qua cô đợi câu trả lời.

    Cô khá bất ngờ khi anh ta nhắc tới chuyện này , không phải anh ta nhiều tiền có lên giường với ai cũng chỉ qua đường thôi sao , bỗng nhiên lại nhắc lại .
    - Chuyện đó tôi và anh huề coi như không ai nợ ai , tôi cũng không muốn nhắc lại chuyện này .
    Lục Dương khá bất ngờ khi cả thành phố này cô gái nào mà không mong lên giường cùng hắn rồi muốn trèo lên vị trí Lục thiếu phu nhân chứ .
    - Em cướp đi lần đầu của tôi rồi không chịu trách nhiệm sao .
    Cô trợn tròn hai con mắt nhìn anh rất phẫn nộ a.
    - Hơ...!Tôi là con gái không bắt anh chịu trách nhiệm mà anh lại bắt tôi chịu trách nhiệm đầu anh bị úng rồi sao .
    - Là em ăn tôi em phải chịu trách nhiệm với tôi .
    - Tôi đã nói là quên đi anh không nghe thấy sao .
    Cô thật là chịu hết nổi mà mới về nước không bao lâu việc chưa đâu vào đâu mà lại phải ngồi đây cãi nhau với tên này .
    - Tôi có thể cho em lựa chọn giả làm bạn gái của tôi cũng được , bố mẹ tôi đang ép tôi lấy vợ .
    Ha bất ngờ ghê anh ta tính bao nuôi cô sao.

    Nhìn anh ta cũng đẹp trai, giàu có cũng lời lắm a.

    Ở đây cô cũng không có nhiều thuộc hạ lắm nên chắc phải nhờ anh ta điều tra việc mẹ của cô rồi .
    - Được nhưng tôi có điều kiện .
    Lục Dương vui mừng khi nghe thấy cô đồng ý .
    - Được em nói điều kiện của em đi .
    - Giúp tôi điều tra về cái chết của mẹ tôi.
    Anh gật đầu.

    Giờ thì anh đã biết tại sao bây giờ cô lại trở về rồi.

    Thật cảm thấy thương người con gái này quá.

    Anh mà biết cô là ai chắc sẽ bất ngờ lắm đó nha.
    - Vậy không còn gì tôi đi trước lần sau gặp lại .
    - Được để anh bảo Trần Niên đưa em về .
    Cô gật đầu cảm ơn sau đó xách túi đi ra ngoài.
     
    Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
    Chương 10: Chương 10


    Tại TN fashion.
    Cô lại bắt đầu ngồi vào làm việc như mọi hôm.

    Một ngày nhàm chán lại trôi qua.

    Hôm này là ngày Lam Tuyết và Nhã Hân về nước, tuy là thuộc hạ của cô nhưng họ cũng đối với nhau như chị em ruột .
    Về nhà tắm rửa ăn tối xong chuông điện thoại rung lên một hồi cô nhấc máy :
    - Alo.
    Đầu dây bên kia hí hửng trả lời với một giọng nói đầy vui vẻ .
    - Lão đại em và Nhã Hân về nước rồi chị không định đưa tụi em đi uống một chút sao .
    Cô đã đoán trước được là hai đứa em này sẽ gọi cho cô mà.

    Cô vui vẻ trả lời :
    - Được gửi địa chỉ cho chị ..

    lát gặp .
    - Dạ em cúp máy đây ạ .
    Tắt máy xong cô gọi cho Hà Uyên cô bạn thân của cô :
    - Alo tiểu Uyên có muốn đi với mình uống một chút không.
    Thấy cuộc gọi của Tố Nhu cô đã vui lắm rồi a...
    - Chủ tịch nay nhớ tới người bạn này rồi sao , dĩ nhiên là đi rồi , nhưng có thể rủ trợ lý của câuj đi cùng được không hehee.
    Tố Nhu nhẹ nhàng đáp lại :
    - Được lát bọn mình đón cậu .
    Cô nhắn tin cho cố Thành .
    Sau đó thay một chiếc đầm ôm body màu đen xẻ tà, thả mái tóc xoăn nhẹ màu nâu, mang đôi gót cao 12 phân , xách thêm chiếc túi giới hạn của Dior.

    Ngày đi làm nhà thiết kế nho nhỏ , tối về nhà làm bà chủ aaa...
    Bước ra cửa Cố Thành đã chờ sẵn vì là đi chơi nên anh cũng chỉ bận chiếc quần tây đen mang áo sơ mi xanh nhạt , mở nút đầu tiên nhìn thật cuốn hút aaa..
    Cô tới gần cười nói:
    - Trợ lý của tôi đã để ý ai rồi hãy sao nay lại mặc đồ nhìn có vẻ cuốn hút vậy chứ .
    Trợ lý chỉ dám cười trừ vì anh biết sao có thể qua mắt chủ tịch ranh mãnh của anh được chứ.

    Anh mở cửa cho Tố Nhu bước vào đi đón Hà Uyên.
    Trước cửa quán bar D Night nổi tiếng tại thành phố A.

    Ai cũng biết quán bar này là của Lục Dương chỉ có cô là chưa biết aa..
    Bước vào trong hai nữ một nam ai ai cũng nhìn trầm trồ hai cô gái xinh đẹp một người kiểu nhẹ nhàng, cuốn hút, một người thì kiêu sa tỏ ra khi chất bức người.

    Lam Tuyết nhìn thấy Tố Nhu và Cố Thành liền vẫy tay :
    -Chị tụi em ở bên này.
    Ba người nhìn lấy liền cười gật đầu bước tới bàn ngồi xuống.
    Nhã Hân và Lam Tuyết kính trọng định chào cô là lão đại nhưng chưa kịp nói thì cô đã đưa tay ra :
    - Không cần câu nệ .
    Hai người họ chỉ biết cười trừ .
    Cô giới thiệu Hà Uyên với hai người họ:
    - Đây là bạn thân của chị Hà Uyên.
    Cả ba đều gật đầu chào nhau .
    Rất nhiều người ở đây đều để ý bàn của Tố Nhu nhìn chỉ toàn là trai xinh gái đẹp thật giống một dàn minh tinh hạnh A .
    Nhã Hân cầm chai rượu ngon nhất, mắc nhất ở đây rót cho mọi người.

    Sau đó nâng ly lên uống cạn ly đầu tiên .
    Cô cầm ly rượu vừa lắc vừa suy nghĩ thì có một người đàn ông khoảng chừng ba mấy tuổi cùng vài đứa thanh niên đi tới cụng vào ly của cô cười nói:
    - Cô em tối nay đi cùng anh thưởng thức đêm nay được chứ .
    Khả Hân, Lam Tuyết, Cố Thành chỉ nhìn nhau lắc đầu ngao ngán.

    Cô nhếch mép nhìn người đàn ông.

    Cô lấy ly rượu của mình đập vào ly rượu của hắn làm cho ly của hắn vỡ vụn.

    Sau đó vẫn ngồi im thưởng thức ly rượu của mình .
    Đàn em của hắn thấy thế liền xông lên :
    - Cô biết đây là ai không mà cả gan dám đập ly rượu của đại ca chúng tôi.

    Tên đàn ông kia liền dơ tay ra dấu hiệu cho thuộc hạ hắn im lặng :
    - Rất cá tính anh rất thích .
    Hắn đưa tay định chạm lên mặt cô thì bỗng tiếng "rắc " nhìn lại thấy hắn nằm ở dưới đất còn cô lại ngồi xuống nhàn nhã thưởng thức ly rượu của mình.

    Đám thuộc hạ mắt chữ O mồm chữ A khi thấy đại ca của bọn chúng lại bị một cô gái hạ gục.

    Một trong số bọn chúng lên tiếng.
    - Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, bọn mày lên bắt nó về cho đại ca xử lý .
    Bọn chúng vừa xông lên Cố Thành đã đứng dậy xử lý nhanh gọn trong vòng hai phút.

    Sau đó anh gọi một cuộc điện thoại cho ai đó :
    - Tới quán bar D Night bắt mấy con chuột này về cho tôi .
    Đầu dây bên kia nhanh chóng đáp :
    - Dạ .
    Cùng lúc đó ở trên lầu có hai người đàn ông đã thu hết chuyện vừa rồi vào mắt.

    Đó là Lục Dương và bạn thân của anh Gia Kỳ.

    Gia Kỳ lên tiếng:
    - Cô gái kia thân thủ rất tốt cực nhanh nhẹn lại còn rất xinh đẹp thật thích a.

    Chắc tôi đã tìm được phu nhân của mình rồi Dương à .
    Lục Dương nghe được liền nhíu mày nhìn sang Gia Kỳ:
    - Đó là bạn gái của tôi , Lục thiếu phu nhân cậu dám động vào sao .
    Gia Kỳ trợn tròn con mắt nhìn ông bạn không động vào nữ sắc bao giờ của mình bây giờ lại nhận là có bạn gái :
    - Dương sao mình chưa thấy cậu giới thiệu cô ấy cho mình bao giờ không phải cậu thấy người ta đẹp liền tự nhận là bạn gái của mình đó chứ .
    Lục Dương thật cạn lời mà giải thích chi bằng làm hành động đi chợ dễ tin.

    Anh liền đứng dậy bước xuống lầu.

    Gia Kỳ cũng chạy theo.

    Đi tới gần bàn của Tố Nhu anh lên tiếng :
    - Hôm nay em cũng tới đây sao .
    Tố Nhu nhìn thấy anh trong lòng liền cảm thấy " sao đi tới đâu cũng gặp vậy chứ":
    - Anh cũng ở đây sao lại đây ngồi đi .
    Gia Kỳ không tin vào mắt mình vậy mà bọn họ lại quen nhau thật .
    Anh giới thiệu Gia Kỳ cho Tố Nhu:
    - Đây là bạn thân của anh Gia Kỳ.
    Tố Nhu liền nhìn Gia Kỳ cười nhẹ :
    - Tôi là bạn gái của Dương .

    Cả bàn liền sặc rượu khi nghe cô vừa nói , họ không nghe lầm chứ.

    Cố Thành cũng vô cùng bất ngờ khi chủ tịch của anh mới về nước chưa được một tuần mà câu được con cá lớn vậy sao.

    Hà Uyên lên tiếng:
    - Cậu không đùa chứ , cậu mới về nước liền có bạn trai nhanh như vậy sao .
    Lam Tuyết cũng lên tiếng:
    - Không phải chị thấy bọn em không có bồ liền giả vờ nhận người ta là bạn trai đó chứ .
    Cô nhìn mọi người cười nói :
    - Mình nói thật.
    Cô quay sang nhìn Lục Dương nãy giờ anh chăm chú nhìn cô , vì được cô nhận mình làm bạn gái của anh , anh cảm thấy cực kì vui a.

    Anh cười lên tiếng :
    - Tôi là Lục Dương bạn trai của Nhu Nhu .
    Lần này thì không muốn tin cũng phải tin rồi a.

    Thật là một tin động trời mà .
    Khả Hân lại lên tiếng:
    - Chị à chị lại câu được cả ông trùm kinh tế của thành phố A luôn rồi sao , thật cao tay a..
    Hai người họ yêu nhau chả phải là một sự kh ủng bố lớn sao ...!Ôi trời ơi có đụng ai cũng đừng đụng tới vợ chồng nhà này aaa..
    Sau cuộc nói chuyện thì mọi người uống một lát rồi ai cũng về nhà nấy.

    Còn bọn gây sự với cô đã bị bắt về căn cứ của Gold Killer ở thành phố A.
     
    Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
    Chương 11: Chương 11


    Sáng thức dậy vscn sau đó ăn sáng xong cô nhận được một cuộc điện thoại của Tần Hữu.

    Cô nhấc máy .
    - Có chuyện gì .
    - Dạ lão đại , chúng ta vừa cướp xong lô hàng của Đông Hiếu ở cảng biển, người gây chuyện với lão đại là đàn em của bang Đông Phong .
    Cô suy nghĩ vài giây :
    - Được kêu anh ta tới chuộc người đi kêu hắn mang lô hàng đã cướp của chúng ta trao đổi nếu không thì giết hết không tha tên nào.
    - Dạ thưa lão đại tôi sẽ đi làm ngay.
    Hôm nay cô lại tới công ty như mọi hôm.

    Vừa bước vào phòng thiết kế tất cả con mắt đều đổ dồn vào cô.

    Khi cô vừa chưa hiểu chuyện gì thì trưởng phòng đi tới cầm bản thiết kế ném lên bàn làm việc của cô :
    - Tố Nhu cô không có ý tưởng thì nói để mọi người giúp cô tại sao cô lại ăn cắp bản thiết kế của tập đoàn TW fashion ( đối thủ của TN fashion).
    Cô thật bất ngờ khi lại xảy ra chuyện nhanh vậy a.

    Cũng tốt để cô giải quyết công việc ở đây nhanh chóng một chút.

    Cô nhìn trưởng phòng nói :
    - Chứng cứ ở đâu mà cô nói tôi ăn cắp bản thiết kế của TW .
    Trưởng phòng giễu cợt nói chuyện thái độ với Tố Nhu:
    - Cô không thấy sáng nay TW đã tung ra bộ sưu tập hè giống những bản tk của cô sao , chúng tôi lại tưởng cô tài năng tới vậy , tốt nghiệp Harvard mà lại ăn cắp tk a...
    Tố Nhu tôi sẽ cho cô sáng mắt sớm thôi con chuột nhỏ này :
    - Ha...!Ra là vậy chuyện bé vậy mà lại xé ra to sao.

    Tôi sẽ kêu người thẩm định bản thiết kế của mình và bản thiết kế của bên TW .
    Cô lấy điện thoại trong túi ra nhấn số gọi cho Cố Thành trước mặt tất cả mọi người :
    - Cố Thành anh kêu giúp tôi người thẩm định bản thiết kế của tôi với bản tk sáng nay TW tung ra.

    Bắt luôn người đã bán bản tk của tôi .
    Đầu giây bên kia trả lời :
    - Dạ tôi sẽ làm ngay.
    Cô nhìn trường phòng cười nhếch môi nhẹ .
    Nghe tới tên Cố Thành trong lòng trưởng phòng lo sợ.

    " Tại sao cô ta lại quen trợ lý của chủ tịch chứ".

    Tất cả mọi người trong phòng đều ngạc nhiên đây là nhân vật lớn nào trà trộn vào chứ.

    Không yên phận thì chỉ có nghỉ việc như chơi aaa...
    Tất cả mọi người đều xì xầm bàn tán to nhỏ thì trưởng phòng quát :
    - Im lặng, cô mà ăn cắp bản tk thì chuẩn bị cuốn đồ ra khỏi đây đi .
    Tại Lục thị.
    Trong căn phòng mọi ngày rất âm u lạnh lẽo nhưng hôm nay lại cảm thấy có hơi chút ấm áp a.

    Trần Niên cảm thấy tổng tài của mình biết yêu thật tốt biết mấy.

    Tâm tình của tổng tài tốt thì anh cũng đỡ cực biết mấy a.

    Trần Niên cẩn trọng báo cáo :
    - Lục tổng sáng nay TW tung bản tk hè nghe nói trùng với bản thiết kế của Tố tiểu thư.
    Nghe thấy tên của cô anh lại dừng tay nhìn lên trợ lý , anh cất giọng lạnh lẽo :
    - Tra ra là ai làm chưa .
    Trần Niên đáp :
    - Dạ là trưởng phòng thiết kế bán cho TW , tôi đã lấy được cctv lúc cô ta bán bản tk của Tố tiểu thư .
    - Được chúng ta đi qua TN .
    Ôi mẹ ơi tổng tài của tôi gấp vậy sao.

    Nhưng anh nào dám chậm trễ một giây nào chứ :
    - Dạ thưa Lục tổng tôi đi chuẩn bị ngay.
    Một chiếc xe May Back màu đen dừng trước tập đoàn TN fashion.

    Một người đàn ông cao ráo , đẹp trai bước ra, ai nấy đều hướng con mắt nhìn anh.

    Ai nấy đều trầm trồ trước nhan sắc của người đàn ông quyền lực nhất thành phố A.

    Trên hình anh ta đẹp chín thì ở ngoài anh ta phải đẹp mười.

    Không chỉ đẹp mà thân hình của anh ta phải cực chuẩn bảo sao các cô gái thành phố này đều muốn trèo lên giường của anh a.

    Bước vào trong quầy lễ tân Trần Niên thông báo với tiếp tân:

    - Phiền cô thông báo giám đốc Lục tổng có việc cần gặp.
    Nghe thấy Lục tổng thì sao mà ai dám chậm trễ chứ tiếp tân liền đáp :
    - Dạ mời lên lầu 20 ạ giám đốc đang đợi Lục tổng ạ .
    - Được cảm ơn cô .
    Anh và trợ lý đi lên phòng giám đốc.
    Cùng lúc này Cố Thành và người thẩm định cũng đang đi tới phòng thiết kế.

    Bước vào anh đi tới chỗ Tố Nhu nói :
    - Tôi đã đem người thẩm định tới chúng ta mở một cuộc họp báo để thông báo chuyện của cô luôn .
    Tố Nhu gật đầu:
    - Được .
    Cùng lúc này Lục Dương cùng trợ lý và giám đốc đi vào.

    Cô thật bất ngờ khi anh lại xuất hiện ở phòng tk , không phải tin tức lại nhanh vậy chứ.

    Mọi người lại bất ngờ hơn khi ông trùm kinh tế lại xuất hiện ở công ty họ mà lại xuất hiện ở phòng tk a :
    Lục Dương tới gần Tố Nhu đặt tay lên eo cô nói giọng nhẹ nhàng, cưng chiều :
    - Em không sao chứ .
    Chuyện gì đang xảy ra vậy.

    Omg người đàn ông mang tiếng không gần phụ nữ mà nay lại ôm eo một người phụ nữ đã vậy mọi ngày như tảng băng nay lại nói giọng cưng chiều vậy ư.

    Tố Nhu nhìn anh cười trả lời :
    - Em thì bị sao được chứ .
    Anh cười vuốt nhẹ mái tóc của cô nói :
    - Tốt.

    Anh sẽ không để em phải thiệt thòi.

    Trần Niên kêu người đưa cô ta đi tới đồn cảnh sát đi .
    Anh hướng mắt nhìn về trưởng phòng.

    Trần Niên gật đầu :
    - Vào đưa cô ta đi .
    Hai người đàn ông vệ sĩ của Lục Dương đi từ ngoài cửa bước vào giữ trưởng phòng lôi ra ngoài.

    Cô ta la lên :
    - Bằng chứng đâu mà các người dám bắt tôi.

    Tôi sẽ kiện các người .
    Trần Niên nhếch môi đáp lại cô ta :
    - Bằng chứng sao cô lên toà rồi tôi sẽ mở cho cô xem.

    Thông báo cho cô luôn Lục thị chúng tôi phong sát cô khỏi ngành này sau này sẽ không ai giám nhận cô làm việc nữa đâu
    Cô ta ngã quỵ, run sợ khi mà nghe thấy câu này vậy là họ đã có bằng chứng ư hôm đó cô đã kêu người xoá đoạn cctv đó đi rồi mà.

    Cô ta khóc lóc van xin Tố Nhu :
    - Tha cho tôi lần này đi mà lần sau tôi sẽ không dám nữa .
    Tố nhu nhìn cô ta nhàn nhạt đáp :
    - Cô đâu phải chỉ có tội lần này cũng có thể nhiều quá nên cô quên mất rồi.

    Cô lên đồn cảnh sát để người ta nêu tội của cô cho cô nhớ nha .
    Lúc này nhà báo đã tới tập họp đủ dưới sảnh.

    Cố Thành lên tiếng:
    - Nhà báo đã tới đang đợi dưới sảnh chúng ta xuống dưới thôi .
    Tố Nhu gật đầu cùng mọi người bước xuống sảnh .
     
    Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
    Chương 12: Chương 12


    Trong thời gian chờ xuống dưới sảnh Tố Nhu quay sang nói với Cố Thành:
    - Tung đoạn cctv đó lên đính chính trước đi .
    Cố Thành gật đầu .
    Lục Dương và thư ký của mình cảm thấy cô lại không phải một nhà tk nhỏ , xem ra cô còn rất nhiều điều mà người khác không biết .
    Thang máy mở ra.
    Ting.....
    Cô bước lại bàn ghế đã được chuẩn bị sẵn cho cuộc họp báo ngồi xuống.

    Cố Thành ngồi bên tay phải , Lục Dương ngồi bên tay trái.

    Tất cả nhà báo đều trầm trồ khi thấy Lục tổng lại xuất hiện ở đây , họ chắc chắn phải moi được tin giật gân lắm a.
    Cô bắt đầu lên tiếng :
    - Xin chào mọi người xin lỗi vì đã làm mọi người phải cất công đến đây , chắc mọi người đã biết cuộc họp báo này mở ra để giải quyết vấn đề gì đúng không.

    Tôi xin nói luôn là trưởng phòng thiết kế của TN fashion đã bán bản tk của tôi cho TW.

    Bằng chứng chúng tôi đã úp đoạn cctv mọi người có thể lên xem .
    Cả sảnh đều xôn xao bàn tán có lẽ hôm nay sẽ là ngày cuối cùng của TW rồi a.
    Một phóng viên lên tiếng:
    - Thưa cô bên TN fashion sẽ giải quyết như thế nào

    Tố Nhu cười nhẹ :
    - Mọi chuyện cứ để pháp luật giải quyết.
    Cố Thành cũng lên tiếng :
    - Mọi chuyện đã được nhà tk của chúng tôi giải thích , bên TN cũng có một thông báo muốn gửi đến mọi người , đây là nhà tk Tố Nhu tên gọi khác còn là Lyly nhà tk nổi tiếng tại Mỹ .
    Tất cả mọi người đều bất ngờ khi đây là lần đầu tiên nhà tk nổi tiếng này mới chịu lộ mặt.

    Trần Niên đứng sau trong đầu chỉ cảm thán " đúng là mắt nhìn của Lục tổng không bao giờ sai".

    Lục Dương ngồi bên cạnh chỉ im lặng nhưng trong lòng lại cười thầm khi biết cô lại là một người tài giỏi a.
    Một phóng viên khác lại lên tiếng :
    - Có thể cho chúng tôi biết tại sao Lục tổng cũng có mặt ở đây vậy.

    Lục Dương đang đợi câu này lâu lắm rồi a...
    - Cô ấy là bạn gái của tôi , tôi sợ cô ấy hiền quá bị người khác bắt nạt nên đành phải tới xem sao .
    Trời ơi tất cả các cô gái khi nghe câu này thì thất tình hết rồi a..

    Ngồi nhà coi trực tiếp cũng thất tình online luôn rồi .Tin này chắc chắn là tin còn chấn động hơn cả bản thiết kế của cô a.
    Tố Nhu trong lòng chỉ cảm thán " anh ta thật biết nắm bắt cơ hội " .
    Đúng là nghe được tin này thì kẻ khóc người cười a.

    Ông bà Lục giờ này ở nhà đã cười không khép được miệng rồi.

    Từ Vy giờ này chỉ ngồi trên giường căm phẫn mà không làm gì được.

    Còn một người nữa sẽ xuất hiện sau này cũng đang rất phẫn nộ nhưng lại không làm được gì:
    " Anh không chờ em về thật sao Dương" ( gòi iu quái sắp xuất hiện).
    Cuộc họp báo kết thúc tin nóng nhất , được tìm nhiều nhất hôm nay đó là " bạn gái của Lục tổng".

    Cho dù rất đau lòng nhưng bọn họ không thể chê vào đâu được đôi nam thanh nữ tú, trai tài gái sắc này quả thật là không thể chê ..
    Sau cuộc họp báo cô lại trở về làm việc như mọi ngày, Lục Dương cũng trở về công ty.

    Mọi người ở phòng thiết kế thì cực kỳ phấn khích, bất ngờ khi biết cô là Lyly lại càng khiến bọn họ thẻm phần nể cô .
    Đang trên đường trở về Lục thị , điện thoại anh có tiếng chuông reo lên.

    Không cần nhìn thì cũng biết là ai gọi rồi a.
    - Dạ con nghe thưa mẹ .
    Đầu dây bên kia phát ra giọng trách móc nhưng lại không kém phần vui mừng:
    - Thằng ranh kia có bạn gái tại sao không mang về ra mắt ba mẹ hả.

    Để ông bà già này ngày nào cũng lo sợ con không thích phụ nữ ..

    hazz hai chúng ta thật khổ quá đi mà .
    Anh khẽ cười nhẹ :
    - Cuối tuần này con sẽ mang cô ấy tới nhà .
    Đầu dây bên kia lại càng vui mừng hơn :
    - Được, được con làm việc tiếp đi nha.
     
    Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
    Chương 13: Chương 13


    Kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi tối về chuẩn bị ngủ thì điện thoại thông báo tin nhắn tới không ai khác là Lục Dương nhắn tin cho cô :
    - Em ngủ chưa .
    - Chưa , anh có việc gì sao .
    - Chỉ là có chút nhớ em .
    - Hồi sáng mới gặp không phải sao , Lục tổng cũng biết nhớ người khác sao .
    - Hừm , từ nay em phải gọi anh là Dương nghe chưa .
    - Ừm .
    - Vậy em ngủ sớm đi mai anh qua đón đi làm .
    - Không cần mai tôi nghỉ phép.
    - Em mệt sao .
    - Không.

    Cần xử lý chút chuyện riêng .
    - Được vậy tối mai anh đón em đi ăn tối có chút chuyện muốn nói với em .
    - Oke.

    Anh ngủ ngon .
    - Em iu ngủ ngon.
    Sáng hôm sau .
    6h cô thức dậy tắm rửa , mặc một chiếc quần jean , áo thun cổ lọ , một chiếc áo khoác dài tới đầu gối , mang một đôi boot một cặp kính đen , xách theo chiếc túi phiên bản giới hạn thế giới chỉ có 3 chiếc.

    Bước xuống lầu đi ra hầm để xe cô chọn một con Cadillac màu bạc.

    Ngồi vào xe cô nhấn nút gọi ai đó :
    Tút ...tút
    Dạ alo lão đại.
    Tần Hữu hôm nay tôi sẽ ghé căn cứ kêu người bang Đông Phong qua đi.

    Dạ lão đại chị định ra mặt luôn sao.
    Cho hắn thấy mặt tôi trước khi đi chầu Diêm Vương cũng không sao.

    Dạ .
    Cô phi xe băng băng trên đường phải nói là một tay đua cực kỳ xuất sắc aaa.

    Người ta vừa chờ đèn đỏ xong chuẩn bị chạy thì cô đã phi đi thật xa rồi.

    Chị nhà chiến quá aa.

    Sau 15 phút cô tới căn cứ bước xuống xe Nhã Hân, Tần Hữu, Lam Tuyết, và gần 100 vệ sĩ đứng xếp hàng đợi cô.

    Cô bước tới tất cả cúi đầu chào :
    Chào lão đại.
    Cô phẩy tay ra hiệu cho mọi người giải tán.

    Nhã Hân tới gần lên tiếng :
    Chị chúng ta hôm nay sẽ xử bang đó luôn đúng không
    Cô gật đầu.

    Lam Tuyết lại lên tiếng:
    Để em ra mặt cho chị không cần phải làm cho bẩn mắt .
    Cô nhìn 2 đứa em của mình cười nhẹ :
    Không sao chắc tất cả mọi người tò mò về chị lắm đến thời cơ chị cũng sẽ xuất hiện mà , trước khi cho bọn chúng chết phải biết chúng đụng phải ai chứ .
    Tất cả gật đầu bước vào trong căn cứ.
    Những tên kiếm chuyện với cô ở quán bar đã bị cột chặt lại vứt một đống như lũ chuột cống.

    Cô bước tới gần nhếch môi cười nhẹ :
    Aiza đây không phải mấy anh trai muốn uống rượu cùng tôi đây sao.

    Sao giờ lại nằm lăn lóc như đám chuột trong bãi rác thế này .
    Tên đại ca bặm trợn lên tiếng:
    Con ranh tao mà ra được tao sẽ chơi nát mày.
    Tới mức nào rồi còn to miệng với bà hả .
    Cô rút súng bắn thẳng vào hạ bộ của hắn.

    Tất cả mọi người đều im lặng thở cũng không dám thở.

    Tên đàn em của hắn còn đang bị trói giờ này mặt đã tái mét không còn giọt máu.

    Chỉ nghe thấy tiếng la hét của tên đại ca :
    Con khốn , đại ca tao mà tới sẽ không tha cho mày.

    Vậy sao tao đang đợi đại ca mày tới đây .
    Tần Hữu bước tới nói với Tố Nhu:
    Bang Đông Phong đã đến .
    Cô gật đầu :
    Cho vào .
    Bước vào đi đầu là Đông Hiếu bang chủ của bang Đông Phong đằng sau có thêm 50 đàn em .
    Anh ta đi tới gần :
    - Hôm nay tôi tới đưa người về .
    Nhã Hân thật khinh bỉ khi nghe anh ta nói câu này.
    - Anh tưởng đây là đâu mà muốn tới là tới đi là đi sao .
    - Hahaaa...!Cô tưởng cô lại ai , chỉ vì một con oắt mà muốn bắt đàn em của tôi lại còn đòi lại hàng sao , có ngon thì kêu lão đại của mấy người ra đây , trốn như rùa rụt cổ không ngại sao.
    Nghe được câu này Tần Hữu rút súng chĩa về hắn :
    - Mày cũng lớn mật đấy , muốn gặp lão đại bọn tao sao , mày không có cái phúc đó đâu .
    Tố Nhu ra hiệu cho Tần Hữu bỏ súng xuống :
    - Không biết bang chủ bang Đông Phong muốn gặp tôi để làm gì
    Cô cất lên giọng lạnh lẽo cả phòng như âm đi vài độ.

    Ai cũng hướng mắt nhìn về cô.

    Mấy tên đắc tội với cô giờ này đã run lẩy bẩy không dám ho he một tiếng nào.

    Tên đại ca nghĩ " lần này chỉ có chết thật rồi"
    Đông Hiếu cũng giật mình vậy mà lão đại Gold Killer lại xuất hiện thật chắc đàn em của hắn phải đắc tội với nhân vật lớn nào rồi.

    Anh ta hạ giọng nói nhẹ .
    - Vậy mà lão đại ở đây mà tôi lại không biết đúng là mắt không nhìn thấy Thái Sơn.
    - Người của anh đắc tội với tôi , anh tính sao .
    Nghe câu này hắn thật tức chết mà lũ ngu ngốc này lại đi đụng nhầm người.
    - Cô muốn xử lý thế nào chúng tôi trả hàng cô trả người bên cô cũng đã cướp lô vũ khí của tôi coi như hoà .
    Cô nhếch môi cười lạnh :
    - Hoà sao, tôi lại đổi ý rồi .
    Tên đại ca thấy cô nói đổi ý thì lên tiếng chửi :
    - Con khốn mày đùa với tụi tao sao .
    Lời nói vừa dứt thì viên đạn đã nằm giữa trán hắn.

    Đông Hiếu cũng phải giật mình vì trình độ bắn súng của cô thì không thể nào đùa được.

    Hắn kiền hạ mình vậy :
    - Vậy bên cô muốn điều kiện thế nào .
    - Tôi muốn bang Đông Phong đổi chủ thôi , dễ dàng.
     
    Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
    Chương 14: Chương 14


    Tin tức chấn động trong giới hắc đạo.

    Bang Đông Phong đổi chủ , Đông Hiếu bị bang Gold Killer gi3t chết vì đụng phải lão đại Gold Killer.

    Ai cũng tò mò không biết lão đại của Gold Killer là ai , chỉ nghe nói là một người rất độc ác , tàn bạo , giết người không gớm tay , rất nhiều người đã cố tình bỏ ra số tiền lớn để tìm hiểu ai là lão đại nhưng một chút tung tích cũng không có.

    Không ai biết rằng tất cả đàn em của Gold Killer trước khi vào bang phải kí hợp đồng không được tiết lộ thân phận của bang chủ nếu không giết không tha.
    Tại Lục thị .
    Trần Niên nhận được một cuộc điện thoại nhanh chân gõ cửa bước vào phòng chủ tịch.
    Cốc cốc...
    - Vào đi .
    - Lục tổng bang Đông Phong đã sáp nhập với Gold Killer, nghe nói Đông Hiếu đã bị bang chủ Gold Killer giết.
    - Có tin tức gì về người này không.
    - Dạ không ai tra ra được , nghe nói hắn cướp lô hàng của Gold Killer, đàn em của hắn lại đắc tội với bang chủ Gold Killer.
    - Ừm.
    - Đặt bàn ở nhà hàng XXX ..

    cho tôi , tối nay 7h .
    - Dạ tôi làm liền .
    Người đàn ông có đôi mắt phượng nhìn xa xăm ra bên ngoài thành phố nhộn nhịp , tay gõ lên bàn phát ra âm thanh tịnh túy, như đang suy tính điều gì đó.
    Tại căn cứ .
    Tố Nhu nhìn Tần Hữu lên tiếng:
    - Bên Thẩm thị như thế nào rồi .
    - Dạ Từ gia đã đầu tư vốn cho Thẩm thị.

    Nghe nói sắp tới sẽ làm tiệc đính hôn .

    - Vậy sao.

    Chuẩn bị một món quà lớn cho em gái và em rể của tôi đi , sau ngày đính hôn cho Thẩm thị phá sản .
    Nhã Hân, Tần Hữu, Lam Tuyết chỉ nhìn nhau lắc đầu cười " bà chị cũng thật ác quá đi , người ta vừa đính hôn mà đã muốn làm nhà chồng người ta phá sản aaa" đáng sợ ,đáng sợ a.
    Về đến nhà cô chuẩn bị tắm rửa , trang điểm nhè nhẹ ngồi trên chiếc ghế sô pha lướt điện thoại.

    Tới 6h tối có điện thoại đến :
    - Alo .
    - Anh tới rồi em ra ngoài đi.
    - Được .
    Bước ra ngoài hôm nay cô mặc chiếc váy hai dây màu nud3, phần ngực trễ xuống lấp ló cặp đào , lúc ẩn lúc hiện , đôi mắt to tròn lấp lánh như vì sao , đôi môi đỏ mọng , tóc thả bồng bềnh nhìn thật xinh đẹp tựa như minh tinh hạng A .
    Bước ra tới cổng đã thấy Lục Dương đang đứng mở cửa xe đợi cô.

    Nhìn thấy cô anh nở nụ cười nhẹ lộ ra hàm răng trắng.

    Giờ cô mới để ý nhìn kĩ lúc thấy anh cười còn đẹp trai gấp trăm lần bình thường.

    Tuy chỉ là yêu nhau hợp đồng nhưng cô lại cảm thấy có thể thử yêu người đàn ông này cũng không tồi.

    Cô bước tới gần hỏi :
    - Đợi em lâu chưa .
    - Không lâu , anh vừa mới tới .
    Ngồi lên xe không khí bỗng yên ắng không thấy cô nói gì anh lại phải hạ mình để bắt chuyện với cô .
    - Em đói lắm chưa .
    - Cũng có hơi đói .
    - Ừm lát nữa sẽ cho em ăn món ngon .
    Xe dừng trước nhà hàng năm sao XXX ..

    Bước xuống xe một người đàn ông sơ mi trắng quần tây , chiếc áo tùy tiện bung một hai nút đầu lộ ra cơ ngực chắc khỏe , nhìn mặt thì khỏi phải bàn cứ phải nói là cực phẩm.

    Các cô gái nhìn thấy thì nước miếng đã rớt hết ra ngoài.

    Anh vòng qua mở cửa, bước xuống lại là một mỹ nữ.

    Nhìn xem có đau lòng không chứ , một mỹ nam và một mỹ nữ , ông trời thật không công bằng gì cả .
    Bước vào trong chiếc đèn trần xa hoa lấp lánh.

    Khung cảnh nhìn rất đặc biệt tựa như cổ kính , nơi này chỉ dành cho giới thượng lưu, có tiếng.

    Người nào vip đặt bàn là có liền , những người tầm cỡ giàu mà không phải phú nhị đại cũng phải đặt trước cả tháng .
    Nhân viên phục vụ bước tới lễ phép .
    - Lục tổng bàn của ngài ở bên này.

    Theo chân phục vụ hai người được đưa tới một chiếc bàn có hoa tươi, nến , hai chiếc ly một chai rượu Chivas.

    Anh kéo ghế cho cô ngồi xuống .

    - Cảm ơn anh .
    - Anh ngồi đối diện cô nhìn xem bao nhiêu đàn ông hận không thể dán con mắt lên người cô , anh thật hận khi không thể dấu cô đi được.

    Đôi mắt lãnh băng nhìn những tên đàn ông kia ai nấy cũng phải khiếp sợ.

    Cô nhìn thấy vậy chỉ phì cười :
    - Anh làm như vậy người ta sợ chạy hết bây giờ .
    - Mấy tên đó thật đáng ghét khi cứ nhìn em chằm chằm.
    Cô cười : - Không ngờ Lục tổng nhà chúng ta lại còn có điểm trẻ con này nữa nha .
    - Anh chỉ như vậy với em thôi .
    - Chỉ dẻo miệng.

    Anh nói có chuyện muốn nói với em .
    - Anh đã điều tra ra được Lý Mai đã qua lại với bang Thiên địa trấn , nghe nói bà ta cặp bồ với tên thân cận của chủ bang sau đó nhờ ông ta ra tay với mẹ em.

    Từ Vy cũng là con gái của ông ta .
    Cô thật không ngờ người đàn bà độc ác đó , lại lừa dối ba của cô , đã vậy còn hại mẹ cô chết thù này cô tất báo sẽ cho hai mẹ con bà ta sống không bằng chết.

    Lục Dương thấy đôi mắt của cô bỗng thay đổi , âm u , chết chóc, nhìn thường ngày thật không giống chút nào như một người khác vậy.

    Bang của cô chủ yếu hoạt động mạnh ở Mỹ còn về đây phải nhờ bang của Lục Dương điều tra là vì bang Thiên địa trấn ngang hàng với bang của Lục Dương cũng là bang lớn mạnh trong thành phố A nên cô không thể manh động ở địa bàn này.

    Nhưng giờ cô đã sáp nhập bang Đông Phong nên giờ ở thành phố A bang của cô cũng chỉ đứng sau Lục Dương .
    - Cảm ơn anh , còn chuyện khác để em tự xử lý .
    - Em không cần phải đụng tay để đó cho anh , chuyện đã qua em cũng đừng buồn nữa, anh sẽ là chỗ dựa cho em .
    - Không cần đâu chuyện này em tự giải quyết được , nghe nói sắp tới đính hôn của Từ Vy anh có muốn đi chung với em không.
    - Được sẽ đi dạy cho hai người đó một bài học .
    Cô vui vẻ nhìn anh cười :
    - Em đã tk được cho anh năm bộ đồ lát nữa về em lấy cho anh luôn nha .
    - Được.

    Cuối tuần này về nhà anh ăn cơm ba mẹ muốn gặp em .

    - Nhanh vậy sao em còn chưa chuẩn bị gì nữa.

    Nhưng em có một chuyện nghiêm túc muốn nói với anh .
    Mặt cô nghiêm túc giả vờ hơi buồn , làm anh lo lắng không biết cô muốn nói gì .
    - Em nói đi .
    - Em muốn, em muốn bỏ ...
    Nói chưa dứt lời thì mặt anh đã đen lại như đít nồi , hậm hực nói lớn tiếng:
    - Em muốn bỏ anh sao , hơ ...!Cả đời này em đừng mơ trốn khỏi tôi ..
    Cô bụm miệng cười:
    - Em nói em muốn hủy bỏ hợp đồng hôn nhân.

    Em muốn chúng ta yêu nhau không cần phải ràng buộc bởi hợp đồng nữa.
    Ai đó giờ trong lòng nhảy múa còn hơn cả cổ phiếu tăng a...Anh cảm thấy tim mình đang đập thình thịch như trống đánh.

    Anh làm mặt nghiêm túc hỏi cô :
    - Em nghiêm túc chứ .
    - Em nghiêm túc .
    - Vây trở từ giờ hai chúng ta là người yêu thật sự đúng không .
    - Đúng rồi , Lục tổng nay anh bị sao vậy , anh không đồng ý hả .
    - Anh dĩ nhiên là đồng ý .
    Hai người dùng bữa sau đó anh chở cô về biệt thự.

    Hôm nay cả hai thực sự đều rất vui vẻ và thoải mái cũng không còn xa cách như trước nữa.
     
    Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
    Chương 15: Chương 15


    Trước sảnh Lục thị chiếc xe BMW màu trắng dừng lại.

    Bước xuống một người đàn ông mang bộ vest đen thiết kế cực kỳ bắt mắt.

    Nhìn đi tôn lên đôi chân dài của anh ta phải nói bộ đồ này sinh ra là để dành cho anh ta vậy.

    Điều kỳ lạ là con người này chưa từng bao giờ cười trước mặt ai hôm nay lại cười tươi đến vậy.

    Bình thường anh ta đã đẹp trai rồi mà hôm nay anh ta cười nữ nhân nào nhìn thấy cũng chỉ hận không thể bắt anh ta mang về nhà làm của riêng.

    Vừa bước vào công ty anh quay sang hỏi Trần Niên :
    - Cậu thấy bộ đồ hôm nay của tôi thế nào .
    Trần Niên ngơ ngác không phải sáng giờ chủ tịch vui vì bộ đồ này chứ.

    Nghĩ kĩ thì anh ta cũng thấy cấn cấn rồi đó nhe.

    Hoá ra là vậy nghe câu hỏi là biết bộ đồ này là ai thiết kế rồi a .
    - Dạ Lục tổng phải nói bộ đồ này sinh ra là để dành riêng cho ngài đó ạ .
    Nghe được vậy anh liền vui vẻ nói :
    - Là Nhu Nhu nhà tôi thiết kế đó .

    Sáng sớm đã phải ăn cơm chó của ngài rồi a.

    Chẳng lẽ tôi lại nói " mới sáng mà ngài làm tôi hết ăn nổi cơm " ...!Hazz..
    - Tháng này cậu không cần tăng ca .
    Trời ơi tin được không chỉ vì bộ đồ của Lục thiếu phu nhân mà cả tháng này anh ta không phải tăng ca nữa.

    Năm này qua tháng nọ anh ta phải làm việc như trâu như bò vậy mà tháng này lại không cần tăng ca.

    Tại sao Lục thiếu phu nhân tương lai sao cô không xuất hiện sớm hơn một chút chứ .
    - Cảm ơn Lục tổng .
    - Không cần phải cảm ơn.

    Anh cũng nên kiếm ai đó bên cạnh cho bớt cô đơn đi .
    Hoảng lần thứ hai nha Lục tổng hôm nay còn biết lo chuyện bao đồng a.

    Lại còn đụng vào nỗi đau của người cô đơn như tôi nữa " thật là tức chết mà".
    - Dạ cảm ơn Lục tổng đã quan tâm .
    Ngồi vào bàn làm việc anh lại trở về dáng vẻ nghiêm túc như tảng băng của anh vậy đó .
    - Lô hàng lớn sắp tới chúng ta hợp tác với Gold .
    Trần Niên giật mình trước giờ toàn người khác tới hợp tác với chủ tịch nhà anh mà nay anh lại đòi hợp tác với người ta chứ .
    - Lão đại không phải chứ anh lại chủ động đòi hợp tác với người ta sao .
    - Sắp tới chúng ta sẽ lấy lô hàng từ Mỹ về .
    - Dạ vậy để tôi đi bàn chuyện với bên Gold Killer xem sao .
    - Được cậu đi đi .
    Tại chi nhánh TN Fashion từ hôm nay trở đi cô sẽ không phải đi làm một nhà thiết kế nhỏ nữa mà cô chỉ đi dám sát thôi.

    Việc chính của cô bây giờ đã có manh mối.

    Cô cần tìm ra kẻ đã hại mẹ của mình .
    Tại căn cứ Gold Killer Lãnh Phong vừa nhận được cuộc điện thoại của Trần Niên muốn bàn chuyện hợp tác tuy nhiên anh ta chưa biết lão đại nhà mình với lão đại nhà người ta đã là người nhà rồi nên anh ta đã từ chối.

    Nhấc máy gọi cho lão đại của anh ta .
    - Alo lão đại Hắc long bang vừa gọi điện muốn hợp tác với chúng ta nhưng anh từ chối rồi.
    Nghe tới Hắc Long bang là đầu cô đã hiện lên lão công của nhà mình rồi a.
    - Anh gọi lại nói với họ đồng ý hợp tác.

    - Họ nói hoa hồng chúng ta sáu còn họ bốn lão đại em thấy sao .

    - Nói với họ là chia đều .
    Lãnh Phong khá bất ngờ khi nghe câu này vì lão đại của anh chưa bao giờ chịu hợp tác để thiệt vậy mà lần này chịu chia đôi .
    - Có phải lão đại em mệt quá nên nói nhầm đúng không .
    - Không làm theo em nói đi .
    - Được rồi.
    Tắt máy Lãnh Phong liền gọi điện thoại cho Tần Hữu:
    - Alo em nghe Phong
    - Tần Hữu có phải em biết chuyện gì đúng không.

    Anh vừa gọi lão đại nói Hắc Long bang thành phố A muốn hợp tác lão đại không những không từ chối mà hoa hồng còn chia năm năm em có thấy lạ không.
    Tần Hữu cười nói:
    - Một nhà cả anh chưa biết đó thôi bang chủ Hắc Long bang là lão công tương lai của lão đại chúng ta đó .
    - Em nói gì các em về mà không trông lão đại cẩn thận để lão đại đi yêu tên mặt lạnh đầy mưu mô đó sao .
    - Phong ca chúng em sao mà cản lão đại được chứ với lại có vẻ lão đại rất nghiêm túc với mối quan hệ này .
    - Được rồi các em đừng để cô ấy phải chịu thiệt với tên đó có gì không xử lý được thì gọi anh .
    - Dạ đã rõ .
    Tố Nhu đang ngồi cạnh cửa sổ hôm nay nắng ấm nhè nhẹ , hương thơm của vườn hoa thoang thoảng man mát như đang chiều lòng cô vậy.

    Bản thân cô đang rất vui khi về đây lại gặp được một người đàn ông cưng chiều bảo vệ mình lại còn rất soái nha.

    Nhưng chỉ là không biết hai người họ có thể đi với nhau chung một đoạn đường lâu dài này không .
    Điện thoại cô nhận được tin nhắn của Lãnh Phong .
    - Lão đại anh biết bên đó là lão công tương lai của em nhưng em cũng phải cẩn thận với cái tên mặt lạnh đó hắn rất mưu mô, xảo quyệt.
    Cô đọc được tin nhắn bỗng bụm miệng cười.

    Lãnh Phong như một người anh của cô ngày xưa chính cô là người đã cứu anh.

    Cùng nhau sinh tử không biết trong bao nhiệm vụ cô lại là người thành lập ra bang Gold Killer.

    Từ ngày được cô cứu anh đã quyết "mạng này của anh là của cô ".

    Anh lớn tuổi hơn cô nên luôn coi cô như một người em gái luôn đối xử với cô dịu dàng.

    Cô liền trả lời tin nhắn.
    - Anh không tin vào mắt lão đại của anh sao.

    Anh sắp có em rể rồi đó.

    Đừng lo cho em , em là ai chứ.

    Anh mau sắp xếp công việc rồi bay qua thành phố A chơi một chuyến đi bên này mỹ nữ nhiều lắm a .
    - Được rồi chỉ giỏi chọc anh thôi .
    Trong chuyện công việc thì ai cũng nghiêm túc không mang quan hệ cá nhân vào để nói chuyện.

    Nhưng bên ngoài họ lại chẳng khác nào anh em ruột .
     
    Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
    Chương 16: Chương 16


    Tới chiều điện thoại cô rung lên nhìn thấy cái tên lại làm cho cô nở một nụ cười thật tươi.

    Cô nhấc máy .
    - Em nghe nè anh gọi em có gì hông.
    - Em thay đồ đi anh qua đón em đi mua sắm .
    - Được nha.

    Để em chuẩn bị liền .
    - Được rồi chừng nào anh qua tới anh gọi cho .
    Cô hí hứng mở tủ quần áo lựa chiếc đầm xuông hai dây màu đen , mang đôi dép thấp , trang điểm nhè nhẹ vừa xong là lão công nhà cô cũng qua tới rồi.

    Tính ra hôm nay là ngày đầu tiên hai người chính thức hẹn hò chắc sẽ là một buổi hẹn hò tuyệt vời lắm đây.
    Cô bước ra ngoài đã thấy một anh đẹp trai mở cửa sẵn đợi cô.

    Hôm nay anh chạy chiếc Lamborghini màu xám bạc.

    Mặc trên người bộ đồ thể thao thoải mái sao càng nhìn lại càng mê vậy nè.

    Cô bước vừa bước vào xe vừa cười nói :
    - Cảm ơn anh đẹp trai rất nhiều.
    Nghe thấy cô khen ai kia nở một nụ cười cong môi.

    Ngồi vào xe anh quay sang kéo dây an toàn cho cô tiện thể đặt lên môi cô một nụ hôn.

    Cô ngơ ngác chưa hiểu gì thì anh cười nói :
    - Nếu em thích ngày nào cũng để cho em ngắm được chứ.

    Thân thể này của anh cũng chỉ cho mình em thôi được không .
    - Anh vô liêm sỉ.
    Là một lão đại của bang Gold Killer mà nghe tới câu này mà chị nhà thẹn đỏ mặt ..

    ui trời ơi.
    Nhìn thấy cô thẹn đỏ mặt quay ra cửa sổ anh lắc đầu cười nhẹ .
    Sau 15 phút tới trung tâm thương mại.

    Vừa bước vào tất cả mọi người đều đổ dồn vào cặp nam nữ này nhìn thật đẹp đôi a.

    Chàng trai mặc bộ đồ thể thao với thân hình vạm vỡ 1m85 có chiếc mũi cao, khuôn mặt tạc tượng phải nói là cực phẩm.

    Cô gái bên cạnh cũng không kém mặc chiếc đầm đơn giản nhưng với làn da trắng như bông tuyết, lộ xương quai xanh, lấp ló cặp đào , phải nói họ là trời sinh một cặp.

    Hôm nay hai người họ mặc đồ không như mọi ngày nhưng cũng không kém sự sang trọng a.
    Bước tới một cửa hàng quần áo , cô bước tới quầy đầm.

    Phải lựa một vài bộ để dành đi tới các buổi tiệc thượng lưu.

    Cô quay sang nhìn anh nói :
    - Anh ngồi chờ em nhé.

    Em lựa xong sẽ đưa anh đi lựa đồ nha .
    - Em cứ thoải mái đi anh ngồi đây đợi .
    Chọn lên chọn xuống cô đã chọn được 5 bộ đầm.

    Tới bộ thứ sáu cô đang nghe nhân viên giới thiệu về chiếc đầm màu trắng đuôi cá nhìn cực kỳ ưng ý thì ở đâu xuất hiện một giọng nói nghe thật chướng tai.
    - A chiếc đầm này em rất thích An An anh mua nó cho em nha.
    - Được được em thích là được.
    Anh ta quay sang nói với nhân viên :
    - Gói nó lại cho tôi .
    Cô thật tức chết mà , tưởng là được đi hẹn hò vui vẻ ai dè lại gặp phải ruồi nhặng phương nào đây a.
    Cô quay lại với vẻ mặt cực kỳ sắc sảo, nhìn anh ta nói :
    - Tôi đã chọn chiếc đầm này trước nó là của tôi .
    Cô gái anh ta vậy mà không chịu an phận nhìn thấy người đẹp trước mặt thì ganh ghét liền lên mặt .
    - Hứ cô nghĩ mình là ai , tôi nói tôi thích chiếc đầm đó nó là của tôi , chỉ cần tôi thích thì An An nhà tôi sẽ mua cho tôi.
    Nhân viên bên cạnh cũng rất khó xử nhưng vì thấy người phụ nữ này đã đến sau mà còn không biết điều nên cô cũng lên tiếng:
    - Thưa quý khách là cô đây đã lựa chiếc đầm này trước cửa hàng chúng tôi còn rất nhiều mẫu đẹp quý khách có thể lựa cái khác được không ạ .
    Anh ta liền khó chịu khi nghe thấy nhân viên nói vậy.
    - Vũ An tôi là ai mà phải nhường người khác chứ.

    Có phải các người không coi Vũ gia tôi ra gì hay không .
    Nghe tới Vũ gia nhân viên cũng cảm thấy hơi sợ vì gia đình anh ta cũng là gia đình giàu có tiếng ở thành phố A này.

    Cô nhân viên khó xử chưa biết trả lời thế nào thì lão công nhà cô đã lên tiếng rồi a.
    - Từ khi nào mà Vũ gia các người lại có tiếng nói lớn hơn Lục gia vậy.

    Nghe được câu này cặp đôi nam nữ được một phen đổ mồ hôi hột , cả cô nhân viên cũng hoảng một phen.

    Vũ An lắp bắp nói :
    - Anh đừng có giả vờ làm Lục gia gì ở đây anh ta không phải là người tới gần phụ nữ, cho dù có là Lục gia thì tôi cũng phải dành được chiếc đầm này.
    - Anh có chắc chưa .
    - Tôi là Vũ An đó sao lại không dám chắc chứ .
    - Được .
    Tố Nhu chỉ cần đứng một bên mỉm cười nhẹ , nhìn lão công của nhà cô ra tay thôi là đủ rồi a.

    Anh lấy điện thoại bấm cho một dãy số quen thuộc :
    - Alo tôi nghe thưa Lục tổng
    - Chấm dứt hết hợp đồng với Vũ thị cho tôi làm liền cho tôi , nhắn với ông ta đây là món quà mà con trai ông ta dám đụng đến vợ tôi .
    - Dạ thưa Lục tổng.
    Anh quay sang kêu nhân viên gói chiếc váy lại cầm chiếc thẻ đen quyền lực cho nhân viên tính tiền còn không quên bồi thêm một câu :
    - Những mẫu mới đẹp nhất , đắt nhất mỗi mẫu một bộ theo số đo của cô ấy .
    Nhân viên vui mừng nhận lấy chiếc thẻ đi thanh toán.

    Còn cặp nam nữ kia vừa nhận được cuộc điện thoại thì anh ta đã tái xanh mặt quay qua cầu xin .
    - Lục tổng là tôi có mắt không thấy thái sơn làm ơn tha cho vũ thị , xin ngài đừng chấm dứt hợp đồng với chúng tôi tất cả là tại con đàn bà ngu ngốc này ,tôi về sẽ xử lý cô ta.

    Mỹ Oanh cô còn chưa biết đường mà xin lỗi .
    Cô ta cho dù tức đến mấy cũng không thể không nghe theo chỉ dành ngậm cục tức này trong bụng :
    - Xin lỗi Lục tổng, xin lỗi cô .
    - Mong Lục tổng tha thứ rút lại lời vừa nãy được không ạ .

    Lục Dương nhếch môi đáp lại :
    - Lời Lục Dương đã nói ra không bao giờ rút lại .
    Đổi sang bộ mặt cưng chiều anh quay sang nhìn cô gái của mình .
    - Nhu Nhu chúng ta đi thôi .
    Cô mỉm cười dịu dàng.
    - Dạ .
    Hai người tay trong tay vừa đi vừa nói chuyện.
    - Bạn trai em đúng là giỏi thiệt nha chưa tới một phút đã giải quyết xong.

    Bái phục .
    - Anh sẽ không để em phải chịu thiệt.

    Nhưng anh muốn đổi lại thứ gì đó .
    - Sao anh lại vô sỉ vậy chứ , anh muốn gì nào .
    - Tối nay anh ở nhà em .
    Cô đỏ mặt ngập ngừng trả lời .
    - Cũng được .
    Nghe được câu trả lời mà ai kia vui hơn vớ được hạng mục trăm tỷ a.

    Đúng là tình yêu mà không có gì có thể sánh được .
    Đi một buổi chiều hai người mua được rất nhiều đồ bộ nào cô cầm vào anh cũng lấy hết nhiều tới nỗi anh kêu quản gia bỏ hết đồ cũ sang phòng khác sắp đồ mới vào tủ cho anh và chỉ chừa những bộ cô thiết kế cho anh nữa thôi.

    Họ còn ghé vào siêu thị mua đồ để tối về nhà cô nấu bữa tối nữa nha.
     
    Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
    Chương 17: Chương 17


    Về tới nhà cô nhanh chân vừa xách túi đồ ăn chạy vô bếp vừa quay lại quăng cho anh một câu :
    - Anh ngồi chơi đợi em nha để em trổ tài cho anh xem .
    - Anh còn đang định trổ tài cho em xem .
    - Để lần khác nha đây là nhà của em, em sẽ nấu cho anh ăn.
    - Vậy lần khác tới nhà anh , anh sẽ nấu cho em.

    Mà em có nhớ mai là ngày gì hông .
    - Thôi xong em quên mất , em chưa chuẩn bị quà cho hai bác gì cả .
    - Không cần đâu anh đã chuẩn bị xong rồi .
    - Xin lỗi anh nha chuyện quan trọng như vậy mà em quên mất.
    - Không sao miễn là em không quên yêu anh là được rồi .
    - Dạ hihii.

    Thôi em vào nấu ăn đã nha anh đợi em xíu .
    Vào bếp cô xắn tay áo chuẩn bị đồ đi nấu ăn.

    Rửa rau củ , rồi thái thịt.

    Nhìn cô đi giờ chả khác nào người vợ hiền đảm đang.

    Anh ngồi ở ngoài lâu lâu ngó nhìn vào khu bếp thấy cô đang tất bật nấu ăn làm anh cảm thấy thật hạnh phúc ngỡ như hai người là vợ chồng mới cưới vậy đó.

    Sau 25 phút thì cô cũng đã nấu được một món xào , một món canh , thịt kho, món luộc được sắp lên bàn ăn và một nồi cơm trắng thơm nức mũi.

    Cô đang định quay ra gọi anh vào ăn cơm thì đã thấy anh đứng dựa ở tường gần chiếc bàn ăn :
    - Có phải anh đói lắm rồi không hả .
    - Thật ra thì anh không đói lắm nhưng ngửi thấy mùi thức ăn của em nấu làm anh cảm thấy rất là đói .
    - Chỉ được cái dẻo miệng, anh mau rửa tay rồi ngồi xuống ăn cơm .
    - Tuân lệnh thưa bà xã .
    - Ai là bà xã của anh chứ .
    - Là em đó bà Lục .
    - Hứ.

    Em có nói là sẽ lấy anh sao .
    - Em không chịu lấy anh sẽ ăn vạ tới khi nào em chịu lấy anh thì thôi .
    Ôi trời ơi Lục tổng không ngờ anh lại nhõng nhẽo vậy luôn đó nha.

    Người đàn ông lạnh như tảng băng mọi ngày của chúng tôi đi đâu mất rồi.

    Nhân viên nhà anh mà nghe được chắc sốc lắm a.
    - Thôi được rồi anh ăn thử đồ ăn em nấu coi có ngon không .
    - Để anh ăn thử đồ bà xã nhà anh nấu coi nào.

    Gắp miếng thịt kho bỏ vào miệng , mùi vị phải nói là rất ngon còn ngon hơn cả nhà hàng năm sao mà anh ăn nữa.

    Chắc phải rước cô về sớm để ngày nào cũng được cô nấu cho ăn thôi a.
    - Em nấu rất ngon còn ngon hơn nhà hàng năm sao nữa.

    Bà xã của anh thật giỏi , xinh đẹp , thiết kế giỏi , nấu ăn ngon phải nói anh thật có phước khi yêu được em chắc anh phải rước em về sớm thôi bà xã à .

    - Anh quá khen rồi.

    Ăn mau lát còn tắm rửa ngủ sớm mai chúng ta còn phải qua nhà ba mẹ anh nữa .
    - Tuân lệnh bà xã .
    Sau bữa cơm hai người đã tắm rửa xong xuôi.

    Ngồi cùng nhau coi một bộ phim lãng mạn cũng đã 23h cô cũng đã buồn ngủ :
    - Anh lát ngủ bên phòng khách nha chăn mền em đã dọn sẵn rồi nha.
    - Em nỡ bỏ chồng em ngủ một mình vậy sao , anh hông chịu đâu.
    Nghe được câu này cô trêu chọc anh .
    - Lục tổng tôi chưa có cưới chồng đâu nha.

    Ngài hãy ráng đi ngủ ở trong phòng khách đi .
    Vừa dứt lời anh bèn áp xuống môi cô một nụ hôn nóng bỏng , một tay giữ cổ cô không cho cô phản kháng lại cô định mở miệng la anh anh đành lợi dụng thời cơ đưa chiếc lưỡi mình vào miệng cô.

    Tới lúc cô sắp thở không được nữa anh mới dừng lại :
    - Lần sau sẽ tập cho em vừa hôn vừa thở .
    - Anh vô sỉ.
    - Nhưng mà cho anh ngủ chung với em nha.

    Anh hứa không làm gì chỉ ôm em thôi , khi nào em cho anh mới dám động thủ.
    - Lục tổng lời đã nói nhớ không được rút lời .
    Câu này sao anh nghe quen quen vậy nè.

    Thôi đành chịu chứ nửa đêm cô lại đuổi anh ra khỏi nhà thì buồn lắm a.
    - Lần sau không được gọi anh là Lục tổng không anh sẽ giận .
    - Được rồi Dương .
    - Ngoan anh thương.

    Còn bây giờ chúng ta vào phòng ngủ nha anh hứa sẽ chỉ ôm em ngủ một giấc thật ngon .
    - Được chúng ta đi ngủ thôi em buồn ngủ lắm rồi nè .
    - Tuân lệnh bà xã.
     
    Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
    Chương 18: Chương 18


    Sáng sớm hôm sau mở mắt thức giấc đập vào mắt cô đó là một khuôn mặt thật anh tuấn.

    Cô vô thức lấy tay chạm lên chiếc mũi cao của anh sau đó lại đi chuyển xuống đôi môi mỏng của anh , phải nói ngủ với trai đẹp đúng là không lỗ a.

    Cô đang cười thầm trong bụng thì anh mở mắt làm cô cảm thấy xấu hổ nhanh thu tay về.

    Anh cười vì tất cả điều cô vừa làm anh đã thấy hết rồi chả qua anh lại giả vờ ngủ để xem cô sẽ làm gì :
    - Có vẻ em rất thích khuôn mặt này của anh .
    - Hứ.

    Ai thèm chứ , anh dậy từ lúc nào sao hông chịu mở mắt hả .
    - Dậy trước em đó , mở mắt ra còn thấy được bà xã của anh háo sắc vậy sao hửm ...
    Cô thẹn đỏ mặt chạy vào nhà vscn sau đó xuống lầu trước :
    - Anh vscn rồi xuống lầu ăn sáng nha .
    Xuống tới phòng bếp cô đã thấy quản gia nhà mình đã chuẩn bị xong đồ ăn sáng , cô lại quên mất hôm qua bác ấy nghỉ mệt , hôm nay bác ấy sẽ đi làm lại.

    Bỗng nhiên nhà xuất hiện một người đàn ông nữa a thật là ngại quá đi mà :
    - Bác Lương bác đã hết mệt chưa mà hôm nay đã đi làm rồi.
    - Dạ thưa cô chủ tôi đã hết mệt rồi .
    - Dạ bác lấy hai phần ăn sáng để lên bàn dùm con nha .
    Bác đang bất ngờ đang định hỏi cô thì thấy một người đàn ông từ trên lầu bước xuống.

    Hoá ra bác mới nghỉ một ngày mà cô đã mang bạn trai về nhà a.

    Bác cười nói :
    - Dạ .
    Cô và anh ăn xong thì thay đồ chuẩn bị đi tới để ra mắt ba mẹ chồng tương lai a.

    Ngồi trên xe sao cô lại thấy căng thẳng thế này.

    Chuyện gì cũng từng làm chỉ là chuyện này chưa làm qua bao giờ a.

    Nhìn cô căng thẳng quá anh an ủi cô một chút vậy .
    - Em không cần căng thẳng ba mẹ anh rất dễ .
    - Mẹ anh sẽ thích em chứ .
    - Không ...!Mà là rất thích .
    - Hừmm ..Anh lại ghẹo em .
    Sau 30 phút thì cũng đến biệt thự Lục gia.

    Sao cô lại cảm thấy hôm nay đường ngắn vậy chứ mới ngồi có xíu mà đã tới nơi rồi.

    Xe vừa dừng là quản gia chạy tới mở cửa xe cho cô :
    - Chào tiểu thư .
    - Dạ chào bác .
    Anh nắm tay cô bước vào nhà vừa bước đi càng gần vào tới trong cô lại cảm thấy hồi hộp quá a.

    Bước tới cửa bà Lục đã chạy lại tới nắm tay cô :
    - Hai đứa tới rồi sao nào nào tiểu Nhu mau ngồi xuống đi.

    Con đi xe có mệt không, đã ăn sáng chưa, con có muốn uống nước không.
    Anh chỉ ngao ngán lắc đầu mẹ anh làm vậy có dồn dập quá không chứ, không sợ làm bà xã anh sợ sao.
    - Mẹ..

    mẹ hỏi nhiều vậy sao cô ấy trả lời hết được .
    Mẹ anh quay qua liếc anh sau đó quay lại nhìn cô con dâu tương lai của mình với ánh mắt thật dịu dàng đúng là anh hết nói nổi mà :
    - Dạ con chào hai bác, con tên Tố Nhu là bạn gái của Dương ạ .
    - Aiza cái này ta biết rồi , ông xem con bé thật lễ phép và xinh đẹp , thiệt thòi cho con khi quen phải con trai nhà ta quá .
    Ba Lục cười nói :
    - Bà nói rất phải..
    Cô cười vui vẻ nghe được câu này cũng bớt căng thẳng nhưng vì tình nghĩa nên sẽ nói tốt cho lão công nhà cô a.

    Nhìn lão công nhà cô thật tội nghiệp bị chê nhiều quá mặt đã đen hơn cả đít nồi rồi a.
    - Dạ bác anh ấy đối với con rất tốt là con có phước lắm mới quen được anh ấy ạ .
    - Con không cần phải nói đỡ cho thằng khốn ấy .
    Nãy giờ anh không lên tiếng ngồi không cũng bị chửi a.
    - Mẹ chê con như vậy cô ấy không lấy con thì con phải làm sao , mẹ sẽ không có con dâu đâu đó .
    - Aiza mẹ lỡ miệng ý mà.

    ( Cười mỉm) Tiểu Nhu tuy là Dương có hơi lạnh lùng nhưng nó rất tốt bụng ta thấy hai đứa rất hợp nhau chi bằng hai đứa kết hôn mau đi .
    Nghe mà bất ngờ quá đi thôi lần đầu tiên mới gặp mà Lục phu nhân đã giăng lưới luôn rồi a chính tỏ rất nóng lòng muốn đón đứa con dâu này về nhà rồi nha.
    - Dạ bác chuyện này thì từ từ ạ tại con và anh ấy cũng mới quen chưa bao lâu.

    Ba Lục cũng hùa theo mẹ Lục nói :
    - Khi nào con suy nghĩ kĩ nói với chúng ta một tiếng chúng ta liền tổ chức đám cưới cho hai đứa lớn nhất ở thành phố A này .
    Cô nhìn sang anh cười , không ngờ ba mẹ Lục lại dễ tính đến như vậy đúng là cô đã lo quá rồi .
    - Ba mẹ à hai người có thấy con tồn tại ở đây không vậy từ lúc vào nhà tới giờ một câu hai người cũng không hỏi con .
    Mẹ Lục liền quay sang bắt bẻ :
    - Con có gì mà hỏi chứ, tới tận tuổi này con chưa lấy vợ để chúng ta ẵm cháu có phải muốn đợi ông bà già này xuống lỗ mới chịu lấy vợ không.
    - Bác à hai bác nhìn còn trẻ lắm ạ.

    Nhìn bác còn rất là xinh đẹp nữa ạ .
    - Ôi trời đúng là con dâu của tôi.

    Hai đứa nhớ tuần nào cũng về chơi với chúng ta đó nha .
    - Dạ .

    - Để ta vào bếp nói quản gia làm mấy món ngon cho hai đứa.

    Con cứ ngồi chơi đi nha .
    Giờ tới lượt nói chuyện với ba chồng tương lai nè .
    - Tiểu Nhu hiện con đang làm gì .
    - Dạ là con là nhà thiết kế ạ .
    - Rất tốt.

    Con làm ở công ty nào .
    - Dạ con làm ở TN Fashion ạ .
    - Dương sao con không mua cho con bé một công ty để nó làm chủ để con bé đi làm công không phải bắt nạt con bé quá hay sao hả , hay cậu thiếu tiền hả .
    Cạn lời a..

    tui có phải con ruột không vậy.

    Sao vừa đưa con dâu về là không còn ai để tôi vào mắt nữa ôi trời ơi .
    - Dạ bác không cần đâu ạ con muốn tự mình cố gắng ạ .
    - Tốt tốt rất có ý chí cầu tiến ta rất thích .
    - Dạ con cảm ơn bác.
    - Con lên lầu nghỉ ngơi một lát đi lát xuống ăn trưa.

    Dương ra vườn uống trà với ba một lát .
    - Dạ .
    Cô được người làm đưa lên lầu vào phòng của anh.

    Ở đây cơ một chiếc dường kings size, có một chiếc bàn trang điểm màu trắng nhìn là biết vừa mới mua có đủ tất cả các loại mỹ phẩm nổi tiếng.

    Có chiếc tủ kính đựng đồ đi làm của anh.

    Có thêm một kệ sách rất hớn.

    Cô tới gần kệ sách nhìn thấy một cuốn sách khá bắt mắt màu đen cô lấy xuống , có một tấm hình rớt ra.

    Cô nhặt nó lên nhìn thấy trong bức hình là một cô gái mặc chiếc đầm màu trắng nở nụ cười rất tươi nhìn cũng biết là cô gái đó rất hạnh phúc.

    Lật ra đằng sau có dòng chữ viết " Dương đợi em trở về.

    Yêu anh ." Đỗ Thư.
    Đùng...!Sao đọc được cô lại thấy tim mình bóp nghẹn vậy.

    Nhưng thôi giờ cô mới là hiện tại của anh cô tin vào chính bản thân mình.

    Cất tấm hình vào chỗ cũ như chưa thấy gì cô đặt lưng lên giường ngủ một giấc.
    Ở dưới vườn anh và ba Lục đang uống trà.

    Thật ra ba Lục rất vui anh đã chịu có mối quan hệ mới cũng rất ưng bụng người con dâu này nên mới gọi anh ra đây để nói chuyện:
    - Con chắc chắn quên được người phụ nữ đó rồi chứ .
    - Dạ ba.
    - Ba không muốn con đem một cô gái tốt về đêt thay thế người phụ nữ đó .
    - Dạ con rất yêu Nhu Nhu ba đừng lo con sẽ chăm sóc cô ấy tốt , tương lai sẽ lấy cô ấy làm vợ .
    - Con không mau đánh nhanh thắng nhanh đừng để người khác cướp mất ta không muốn thấy con như những năm tháng con bé kia bỏ con đi.

    Cho dù cô ta trở về ta cũng chỉ chấp nhận tiểu Nhu làm Lục thiếu phu nhân.
    - Dạ con biết rồi mà ba.
    Được rồi con lên lầu nghỉ xíu đi .
    - Dạ .
    Anh lên lầu bước vào phòng thì thấy cô đang cuộn tròn trong chăn như một con mèo nhỏ.

    Nhìn sang kệ sách thấy cuốn sách đó đã bị dịch chuyển không giống như anh sắp xếp có lẽ đã bị cô thấy rồi.

    Cũng nên đem cuốn sách đó bỏ đi rồi bởi vì đối với anh giờ cô là quan trọng nhất.

    Anh kêu người làm đem cuốn sách đó đi đốt.

    Thật ra anh vừa mở cửa là cô đã tỉnh giấc rồi chỉ là cô chưa muốn thức dậy.

    Thấy hành động của anh như vậy cô cũng rất yên tâm vui vẻ trong lòng mà tiếp tục ngủ tiếp thôi.
     
    Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
    Chương 19: Chương 19


    Tới trưa cô và anh xuống lầu để ăn chưa vừa bước xuống lầu thì gặp mẹ Lục :
    - Đúng lúc quá ta tính lên kêu hai đứa xuống ăn cơm.

    Tiểu Nhu lại đây theo ta vào bếp ăn cơm nào.
    Nghe vậy cô liền chạy qua chỗ mẹ Lục khoác tay với bà ấy .
    - Dạ bác .
    Anh nhìn thấy vậy mà còn ghen tị với mẹ mình nữa, mới gặp mà một buổi sáng mà đã thân vậy sao.

    Không phải cho họ gặp nhau nhiều anh sẽ mất vợ sao....
    - Mẹ có thể đừng dành bạn gái của con được không .
    - Thằng ích kỷ này có tin ta kêu ba con đuổi con ra khỏi nhà không chứ hả .
    Đen mặt ...!Hong biết nói gì nữa a.
    Vào bàn ăn Ba lục với anh ngồi đối diện cô và mẹ Lục.

    Có rất nhiều món ngon bắt mắt phải nói là nhìn rất tốn cơm a.
    Ba Lục nhìn cô nói :
    - Con cứ thoải mái như nhà của mình, những món này mẹ con tự tay nấu đó .
    Nghe thấy từ " Mẹ con" làm cô nhớ tới mẹ của mình quá phải chăng năm đó người đàn bà độc ác đó không ra tay với mẹ cô thì có lẽ giờ cô vẫn còn được mẹ nấu cho ăn bỗng nhiên mặt cô buồn hẳn giọt nước mắt bỗng nhiên rớt xuống cô vội lấy tay lau đi để mọi người không thấy , nhưng làm sao qua mắt được anh chứ.

    Cô lại quay sang cười nói với mẹ Lục .

    - Cảm ơn bác đã cất công xuống bếp nấu những món này cho con, con rất cảm động ạ.
    - Đứa trẻ này nếu đã vậy hôm nào rảnh chúng ta đi mua sắm được chứ .
    - Dạ được ạ .
    - Nào ăn cá đi , mà từ nay con cứ gọi chúng ta là ba mẹ dù sao cũng là người một nhà .
    - Dạ .
    Cô cảm thấy thật ghen tị với anh khi có một gia đình yêu thương anh như vậy.

    Cô cũng chỉ ước mình được một phần như vậy thôi mà sao khó quá.

    Người thân cô chỉ có ba cô vậy mà ông ấy lại không hiểu cho cô, từ giờ có gia đình anh cũng như an ủi phần nào đó cho cô rồi .
    Ăn xong bữa trưa anh đưa cô trở lại nhà và chạy thẳng tới công ty.

    Còn cô về nhà vào phòng quyết định ngồi thiết kế vài bộ đồ để lần tới sẽ tặng cho mẹ Lục .
    Cô cầm điện thoại nhắn tin cho Lục Dương.
    - Ngày mai chúng ta đi tới lễ đính hôn của Từ Vy nha anh .
    - Tuân lệnh bà xã .
    - Mai anh qua nhà em thay đồ luôn nha em có chuẩn bị cho anh bộ đồ mới .
    - Được chiều mai anh qua đón em .
    - Dạ .
    Cô nhấc điện thoại gọi cho Tần Hữu để chuẩn bị món quà lớn cho cô em cùng cha khác mẹ này mới được a.
    - Alo tôi nghe lão đại.
    - Cậu đã chuẩn bị những gì tôi đã dặn chưa .
    - Tôi đã chuẩn bị xong , cũng đã bắt được người đàn ông kia .
    - Tốt tối hôm đó chúng ta sẽ tặng cho chúng một món quà lớn.

    Anh chuẩn bị các tài liệu để tối hôm đó cho Thẩm thị phá sản và chuẩn bị mua lại nó đi để tên của Lãnh Phong giúp tôi .
    - Dạ thưa lão đại .
    - Dặn mọi người gặp tôi mà có Dương đi cùng thì không được gọi là lão đại .
    - Vâng tôi hiểu rồi.
    Tập đoàn Lục thị .
    Trần Niên đang cầm tệp hồ sơ đi vào phòng của chủ tịch gõ cửa .
    Cốc cốc cốc..

    - Vào đi .
    - Dạ Lục tổng bên bang Gold Killer đã đổi ý nói sẽ hợp tác với chúng ta mà lạ là họ nói hoa hồng chỉ cần chia đều là được .
    - Được rồi còn gì không .

    - Dạ Mã gia muốn mời anh dùng bữa cơm với con gái nhà họ .
    Anh đăm đăm nhìn trợ lý của mình có phải anh trả cho hắn quá nhiều lương rồi phải không.

    Những chuyện này còn không biết tự giải quyết sao .
    - Có phải cậu không thể giải quyết được mấy chuyện này đúng không, có cần tôi phải trừ lương ....
    - Dạ Lục tổng tối đã biết phải xử lý thế nào tôi xin phép ạ .
    Nhanh chân mà vhayj chứ ở thêm giây phút nào nữa chắc anh ta sẽ sợ vỡ tim mà chết quá.

    Tôi chỉ làm đúng công việc của tôi thôi mà có cần hù doạ tôi như thế không chứ ..

    (Gớt nước mắt).
    Thấy Trần Niên hớt hải chạy mặt thì tái mét mọi người chạy lại nhiều chuyện.
    - Anh bị chủ tịch mắng sao mà chạy nhanh vậy hả .
    - Cô lo làm việc đi đừng có mà nhiều chuyện .
    Tại biệt thự Tố Nhu.
    Đang ngồi thiết kế thì có điện thoại rung lên là Hà Uyên gọi .
    - Mình nghe tiểu Uyên.
    - Tiểu Nhu tối nay chúng ta gặp ở chỗ cũ nha.
    - Oke mình sẽ rủ thêm Lam Tuyết và Nhã Hân .
    - Oke tối gặp.
    - Tối gặp.
    Đến tối cả bốn người gặp nhau ở quán bar D night.

    Trong một khu Vip bốn cô gái nhìn ai cũng xinh đẹp như những minh tinh ai cũng phải liếc nhìn họ với ánh mắt thèm thuồng.
    Hà Uyên lên tiếng:

    - Lâu lâu chị em chúng ta mới gặp tối nay chúng ta phải uống cho tới bến được không.
    - Được cạn ly .
    - Cạn ly .
    Hà Uyên còn nảy ra một ý định táo bạo đó là phải gọi vài anh đẹp trai tới quán uống cùng a.

    (Có buồn nhưng đừng đốt nhà bạn mình nha hehe).
    - Phục vụ .
    - Dạ thưa cô cần gì .
    - Cho bốn anh đẹp trai nhất lên đây .
    - Dạ có liền .
    Ba người ai cũng vui nhưng có một người thấy sợ đó nha.

    Tố Nhu bèn lên tiếng:
    - Cậu cãi nhau với ai sao, cậu kêu mấy anh đẹp trai làm gì tớ đã có bạn trai rồi mà .
    - Aizz tiểu Nhu à đàn ông ai cũng vậy chúng ta vui chơi một chút có sao đâu chứ đúng không mọi người .
    - Đúng , đúng .
    - Thật hết nói nổi với cậu mà.
     
    Back
    Top Bottom