Ngôn Tình Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 60: Chương 60


Họ đã hoàn thành bước đầu ngăn không cho quả bom phát nổ, còn khâu gỡ bom là của Tề Phong.

Lôi Lạc Thiên đưa Trình Lam đến căn cứ Lôi Gia, mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn, lô vũ khí này thuộc loại tối tân nhất, Lôi Lạc Thiên không dễ dàng để rơi vào tay tên phản quốc kia được.

Trình Lam cũng đã được Lôi Lạc Thiên cho biết chuyện gì đang xảy ra, cô cũng sẽ đi theo anh, anh cũng không ngăn cản, có cản cũng không được, với tính cách của cô cũng sẽ mò theo, khi ấy còn nguy hiểm hơn là đi cùng anh.

Anh nghiêm túc nói với cô:
" Chuyến đi này nguy hiểm, em phải cẩn thận "
Trình Lam giọng chắc nịch nói:
" Tôi sẽ cẩn thận, Lão đại yên tâm đi "
! ! !
19 giờ tối mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, Trác Thiên cũng đã có mặt.

Thông qua Lôi Lạc Thiên, Trác Thiên sớm đã biết Trình Lam chính là cô gái giúp đỡ anh ở tiệc cưới.

Trác Thiên lịch sự chào Trình Lam:
" Chào cô Trình, chúng ta lại gặp nhau "
Trình Lam vui vẻ đáp lại:
" Chào anh, Đại thiếu soái "
Chào hỏi cũng đã xong, tất cả lên xe theo hướng bãi biển mà đi.

Tề Phú lái xe, Trình Lam và Lôi Lạc ngồi phía sau, Trác Thiên ngồi ghế phụ, theo sau là một số thuộc hạ tinh anh của họ, tất cả đều có trang bị tinh tế.

Trình Lam mặc trên người bộ đồ sát thủ do Lôi Lạc Thiên chuẩn bị cho cô, mỗi lần theo anh cô đều mặc trên người, bên trong là lớp chống đạn tối tân nhất do chính anh thiết kế cho Tề Phú trực tiếp làm.

____
Trong phút chốc đã đến bãi biển nơi du thuyền chất vũ khí có Tề Phong đang chờ.

Bọn họ đi chỉ một chiếc du thuyền thôi, du thuyền này của Lôi Lạc Thiên thiết kế có một không hai, là loại có thể trọng lớn nhất, chất lô vũ khí của Lôi Lạc Thiên
Mọi người lên thuyền hết trừ nhóm người của Tam Hổ là ở lại, Tam Hổ còn có việc khác cần làm.

Du thuyền di chuyển ra giữa biển, nơi hẹn giao dịch với Kha Phong Lãnh.

Du thuyền đi được hơn 2 tiếng, cũng đã đi rất xa đất liền, hướng ngược lại cũng có chiếc du thuyền đang di chuyển gần họ.

Hai chiếc cặp với nhau động cơ đã tắt chỉ để du thuyền tự nhiên đi theo dòng nước.

Trình Lam không xuất hiện mà ở trong một căn phòng nhỏ cùng với Nhị Hổ.

Cô và Nhị Hổ còn việc phải làm, việc của họ là xâm nhập hệ thống vi tính ngăn chặn bom trên thuyền của Kha Phong Lãnh.

Để tránh trường hợp đáng tiếc xảy ra Trình Lam và Nhị Hổ tự ý tìm cách sang du thuyền của đối phương, trực tiếp xử lý hai tên giữ máy vi tính điều khiển bom bên phía Kha Phong Lãnh.

Không ngoài dự đoán của Lôi Lạc Thiên, Trác Thiên, du thuyền của Kha Phong Lãnh có bom, hắn lại chọn bom hệ thống điều khiển bằng máy vi tính, hắn là muốn đối đầu trực tiếp với Lôi Lạc Thiên, hắn không tin lần này lại thua.

Bên ngoài lúc này hai bên đã gặp nhau, thái độ ngang tàng của Kha Phong Lãnh vẫn như ngày nào.

" Xin chào bạn cũ, lâu rồi không gặp 2 bạn "
Trác Thiên trực tiếp đi vào vấn đề:
" Bớt chào hỏi linh tinh, vợ tôi đâu? "
Kha Phong Lãnh nhàn nhã trả lời, hắn ta có gì phải gấp:
" Thiếu soái phu nhân được chăm sóc rất chu đáo, yên tâm "
" Chúng ta có gì mà gấp nào, đến cũng đã đến nên hàn huyên tâm sự đôi chút đi chứ "
Lôi Lạc Thiên và Trác Thiên cứ nghĩ Trình Lam và Nhị Hổ đang còn bên trong xử lý nên cả hai cùng câu giờ.

Lôi Lạc Thiên lạnh lùng đáp:
" Cậu muốn nói gì "
Kha Phong Lãnh là do luôn thua trên thương trường, lĩnh vực nào cũng thua 2 ông lớn này, nên đã đâm ra hận, độ tuổi 3 người là bằng nhau, từng quen biết, nhưng dã tâm của Kha Phong Lãnh quá lớn, mới dẫn đến nội tình như hôm nay.

Kha Phong Lãnh đắc ý nghĩ mình chiếm thế thượng phong nên chẳng có gì là gấp gáp, hắn ta ung dung nói:
" Chúng ta đổi thuyền cho nhau, sau khi chuyển số vũ khí tôi cần đến nơi an toàn tôi trả lại cho cậu "
Lôi Lạc Thiên giả vờ như không phòng bị người phá bom:
" Không thể nào, du thuyền của cậu không an toàn "
" Không thể nào, du thuyền của cậu không an toàn "
Lôi Lạc Thiên chỉ đang câu giờ chờ Trình Lam và Nhị Hổ bước ra.

Trác Thiên liền lên tiếng:
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 61: Chương 61


" Cho tôi gặp vợ tôi trước "
Kha Phong Lãnh ra dấu cho trợ lý dẫn con tinh ra.

Thiếu soái phu nhân bước ra có vẻ không lành lặng, chân đã bị thương.

Đại thiếu soái tay nắm thành quyền tức giận không thôi.

Hận không thể băm Kha Phong Lãnh thành trăm mãnh ngay lúc này, anh phải kìm nén lại chờ cứu được vợ rồi tính sổ hắn chưa muộn.

Lôi Lạc Thiên nhận ra tín hiệu đeo trên tai phát ra âm thanh, là tiếng của Tề Phong:
" Lão Đại chúng tôi đã nhìn thấy mọi người, sẵn sàng chờ lệnh "
Tề Phong đi trực thăng theo sẵn sàng chi diện khi Lôi Lạc Thiên cần.

Tiếp đó là đến giọng của Trình Lam:
" Lão đại, hoàn thành xuất sắc "
Nghe 2 chữ Lão Đại êm tai gì đâu, mà anh lại cảm thấy có mùi nịnh nọt ở đâu đây.

Chưa nhận ra vấn đề, Lôi Lạc Thiên lạnh nhạt trả lời cô:
" Ừm"
Trình Lam bên kia phát vào tín hiệu nói tiếp:

" Còn nữa, 50% thuộc hạ đối thủ đã ra đi thanh thản"
Lôi Lạc Thiên bắt đầu nhíu mày tỏ ra không hài lòng
Nhị Hổ thân thủ nhanh nhẹn, thêm học được cái tài phóng phi tiêu của Trình Lam, hai người phối hợp mấy tên thuộc hạ của Kha Phong Lãnh trở tay không kịp.

Về phần phá mật mã ngăn chặn bom lần này lại không quá khó, Kha Phong Lãnh quá là xem thường đối thủ rồi, hắn ta không ngờ đến chuyện sẽ bị đánh úp vào ngay hệ thống vi tính trên du thuyền, cuối đời chưa từng một lần được thắng, thật đáng thương.

Tình thế đã rồi, nên Lôi Lạc Thiên đành phối hợp tiếp với Trình Lam và Nhị Hổ.

" Về Lôi Gia xử lý em "
Trình Lam bên kia cười tủm tỉm khiến Nhị Hổ hoang mang liền hỏi:
" Lam Lam, sao lại cười "
Trình Lam ngừng ngay nụ cười nói:
" Tôi và anh chuẩn bị tinh thần lên thớt "
Nhị Hổ đã hiểu ý, tội tự ý hành động thế nào cũng bị phạt, phạt cũng không sao, lần đầu cùng Lam Lam tác chiến cảm giác không tệ, với lại bị phạt cùng Lam Lam chắc không quá nghiêm trọng.

Nhị Hổ trả lời rất điềm nhiên:
" Lên thớt chưa chắc sẽ bị chặt mà "
Cả hai trở lại vị trí đột kích từng tên một, cứ tên nào lú đầu ra là ăn ngay phi tiêu vào yết hầu.

Vũ khí là phi tiêu nên khi phóng ra không gây tiếng động quá lớn, bên ngoài không có khả năng nghe thấy.

Tình hình bên ngoài Lôi Lạc Thiên đã đồng ý đổi du thuyền để cứu phu nhân thiếu soái.

Trác Thiên cảm thấy khó hiểu, Trình Lam vẫn còn bên trong sao Lôi Lạc Thiên lại quyết định như vậy.

Trước ánh mắt nghi hoặc của Trác Thiên, Lôi Lạc Thiên gật nhẹ đầu ý bảo Trác Thiên yên tâm, Trình Lam sẽ không sao.

Hai bên bắt đầu trao đổi cho nhau, Trác Thiên ra lệnh cho người của hắn ra khỏi du thuyền, một tên chạy vào thông báo kích hoạt bom, cái tên đó cũng được Nhị Hổ cho ra đi thanh thản.

Trình Lam ở trên tầng 1 ra ám hiệu cho Lôi Lạc Thiên, lúc này Trác Thiên cũng đã thấy Trình Lam, anh lờ mờ hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Cái tên trợ lý của Kha Phong Lãnh đi sau cùng áp giải phu nhân thiếu soái bị Nhị Hổ cho ăn phi tiêu vào đầu ngã xuống ngay, Nhị Hổ liền kéo phu nhân thiếu soái về phía anh, và bảo vệ cho cô.

Cùng thời gian với Nhị Hổ, Trình Lam ở trên phóng phi tiêu xuống thuộc hạ của Kha Phong Lãnh, vài người ngã xuống tiếp, Lôi Lạc Thiên ra hiệu cho thuộc hạ tấn công.

Kha Phong Lãnh biết có động liền chửi bới:
" Chết tiệt "
Hắn ta liền mở chiếc áo bên ngoài ra, bên trong người hắn toàn là bom.

Hắn ta lên tiếng:
" Ai muốn chết thì bắn đi, hôm nay bất quá chúng ta cùng chết, nào mau bắn đi "
Phía Lôi Lạc Thiên tạm thời cất súng vào đấu võ tay với người của Kha Phong Lãnh.

Kha Phong Lãnh đang cầm điều khiển trên tay đứng trên mũi du thuyền đối diện với Lôi Lạc Thiên , hắn ta trương ra bộ mặt khiêu khích.
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 62: Chương 62


Tần Trác Thiên đã đi đến chỗ vợ anh ta thay cho Nhị Hổ.

Nhị Hổ nhanh chóng lên tầng trên phối hợp với Trình Lam liên tiếp phóng phi tiêu xuống, người của Kha Phong Lãnh gục ngã lợp đợp.

Tầng 3 trên du thuyền của Lôi Lạc Thiên có 2 người là đệ tử của Trình Lam, đang phối hợp với cô cùng phóng phi tiêu xuống, thời gian chỉ tính bằng giây thuộc hạ của Kha Phong Lãnh không ai còn ý thức sống.

Kha Phong Lãnh chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra, hắn ta nổi cáu chỉa súng về phía Lôi Lạc Thiên.

Hắn ta giờ chỉ còn một mình, đang trông chờ du thuyền chi diện, nào đâu có thấy.

Du thuyền chi diện của Kha Phong Lãnh cũng đã đến gần, Tề Phong có cơ hội ra tay rồi, 3 chiếc trực thăng do Tề Phong cầm đầu liền thả bom mini xuống du thuyền chi diện, du thuyền bị lủng, người trên du thuyền kẻ đã chết, kẻ bị thương, cả du thuyền trong thời gian ngắn đã chìm xuống đáy đại dương.

Tề Phong tậc lưỡi đưa tay lên vẫy chào nói:
" Vĩnh biệt, nhớ lần sau nên chọn kỹ thủ lĩnh "
Kha Phong Lãnh chỉ còn một thân với đống bom trên người, hắn ta đang chỉa đầu súng về phía Lôi Lạc Thiên khiêu khích.

" Hôm nay tôi có chết cũng phải kéo các người theo "
Lôi Lạc Thiên không một chút dao động với lời hắn nói, vẫn cái ngữ khí lạnh lùng đáp:
" Xem cậu có đủ bản lĩnh không hãy nói "
Trác Thiên cũng góp phần:

" Cậu không đủ tư cách chết chung với chúng tôi "
Kha Phong Lãnh bị châm chọc tỏ ra không vui, liền nói:
" Xem ra hôm nay tôi không thoát được, trước khi chết cùng mấy người, tôi muốn biết ai là người đã phá bom của tôi, đáng lẽ giờ này du thuyền đã phát nổ rồi, mấy người không được ung dung đứng đây đâu "
Nhị Hổ xuất hiện, từ trên nhảy xuống đi đến mũi du thuyền đứng cạnh Trác Thiên nói:
" Là tôi "
Kha Phong Lãnh ánh mắt nghi hoặc nói:
" Không thể nào, tôi từng đấu với cậu, chắc chắn không phải cậu "
Nhị Hổ không nói gì thêm, chỉ nhìn hắn khinh thường.

Lôi Lạc Thiên và Trình Lam nãy giờ đang trao đổi gì đó qua tín hiệu liên lạc, Lôi Lạc Thiên điềm nhiên nói:
" Cậu thật sự muốn biết "
" Tất nhiên "
Trình Lam ở trên cao nhắm ngay tay cầm súng và cầm điều khiển của Kha Phong Lãnh, hai tay cô cầm hai phi tiêu phóng ra trúng ngay vào đích nhắm.

Hai tay của hắn đều dính phi tiêu trên đó.

Tề Phú cũng nhận được tín hiệu của Trình Lam, Tề Phú từ phía sau hắn lau nhanh đến đá khẩu súng rơi xuống nước, điều khiển cũng được anh chụp lấy nhanh gọn lẹ.

Kha Phong Lãnh thất thế không còn gì để uy h**p, thua thê thảm.

Lôi Lạc Thiên chắc nịch nói:
" Tôi vừa cho cậu biết xong "
Lúc này Trình Lam từ trên tầng 1 nhảy xuống đi đến bên cạnh Lôi Lạc Thiên.

Trước ánh mắt ngơ ngác của Kha Phong Lãnh, giọng nói Trình Lam vang lên:
" Anh muốn tìm tôi sao "
" Cô là người đã phá kế hoạch của tôi "
Kha Phong Lãnh như rơi vào tiếng sét ái tình, vừa gặp đã thích, lơ mơ hỏi cô.

Trình Lam cái giọng điệu lạnh, cái ngữ khí quyền lực y như Lôi Lạc Thiên, đáp lại lời của hắn:
" Tôi nào đâu có phá gì, tôi chỉ đang giúp Lão đại của mình thôi "
Kha Phong Lãnh đang cảm thấy hắn ta làm người sao lại thất bại như thế không biết: Cả đời chỉ biết một chữ " Thua ".

Hắn ta lấy hết dũng khí nói lên lời yêu thương cô gái ấy, cô gái có đôi mắt mê hoặc, vừa nhìn đã yêu.

" Nếu tôi nói tôi thích em, em có tin không? "
Ôi trời, có ai tưởng tượng được gương mặt nam thần có tính chiếm hữu cao như Lôi Lạc của chúng ta đang ra sao không, mày nhíu lại, mặt đen như cục than chưa đốt lửa.

Tay liền choàng qua ôm eo Trình Lam anh ngay.

Trình Lam nhìn Lôi Lạc cười tươi cho anh bớt căng, cô quay sang trả lời hắn:
" Không có sức ảnh hưởng với tôi, tôi không quan tâm "
Tề Phong và Nhị Hổ đồng suy nghĩ: Quê một cục to đùng.
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 63: Chương 63


Hai tên này đang cười thầm trong lòng.
Kha Phong Lãnh nói lời sau cùng:
" Hôm nay tôi chấp nhận tôi đã thua 2 cậu "
" Người tôi tâm phục khẩu phục là cậu Lôi Lạc Thiên"
Hắn ta rút phi tiêu bị đâm trên tay ra đi đến đầu mũi du thuyền, hắn nói:
" Tôi thua rồi, thua từ sự nghiệp đến nữ nhân, nếu không được em yêu, vậy xem như chết dưới tay em tôi cũng mãn nguyện, vĩnh biệt nữ thần của anh "
Kha Phong Lãnh dùng phi tiêu của Trình Lam đâm vào tim, rồi ngã người rơi tự do xuống đáy đại dương mênh mong.
Thế là đã kết thúc giao dịch, kẻ thù số 1 cũng đã ra đi thanh thản.
Thuộc hạ đi theo cũng có một số bị thương, họ đã được Tam Hổ theo cùng băng bó vết thương, lần này nhờ có Trình Lam và Tề Phong nội ứng ngoại hợp với người bên ngoài nên thành công ngoài sức tưởng tượng.
Du thuyền đang trên đường trở về đất liền, mọi người đều xong việc trừ có Tề Phú vẫn phải ở lại dọn tàn cuộc.

Du thuyền chở đám người của Lôi Lạc Thiên đi xa, Tề Phú cũng cho du thuyền của Kha Phong Lãnh phát nổ.
Lôi Lạc đang bàn công việc với Trác Thiên và Nhị Hổ, Tam Hổ, Tề Phong trai cô, Trình Lam thấy buồn chán nên đến tìm thiếu soái phu nhân để xem tình hình sức khỏe của cô ấy thế nào.
Cửa phòng không đóng lại nên Trình Lam vào luôn:

" Chị ổn chưa "
Thiếu soái phu nhân rất dịu dàng, đoan trang, lại có vẻ yếu đuối.
" Tôi ổn, cảm ơn cô "
" Tên tôi là Kiều Khả Ái, cô gọi tôi là Ái nhi hay Khả Ái cũng được, chúng ta có thể làm bạn được không?"
" Không cần cảm ơn, em là Trình Lam, chúng ta có thể làm chị em, ai lớn tuổi hơn sẽ làm chị, em năm nay 20 "
Trình Lam rất dễ chịu, luôn được mọi người yêu mến.

Khả Ái cảm thấy Trình Lam rất đáng yêu, có em gái như vậy cô rất vui:
" Chị lớn hơn em 4 tuổi, rất vui được quen biết em "
Hai cô gái dễ dàng hòa nhập, nói chuyện luyên thuyên về đứa bé trong bụng Khả Ái.
-------
1 tuần sau ở Lôi gia
Buổi tối hôm nay ,Trình Lam đang nằm trên giường , căn phòng vắng lặng yên ắng ,chỉ nghe tiếng từ điện thoại phát ra ,một mình Trình Lam nằm trên giường bởi vì hôm nay Lão đại ra ngoài gặp trưởng bối - An Mục Long.

Ông năm nay 75 tuổi, là bang chủ Hắc Long.

Khi còn trẻ, ông chính là con hổ dũng mãnh khiến cả hắc đạo lo sợ.

Tuy bây giờ không còn khỏe mạnh như trước nhưng mọi người vẫn không dám động đến bang Hắc Long bởi vì ông ta quá xảo quyệt và mưu mô.
"Ting" , màn hình đang phát một đoạn video bỗng được thay thế bởi một file dữ liệu.

Những dòng chữ tựa đề như có lực hút khiến Trình Lam phải chú ý.

Đọc kĩ từng chữ một ,Trình Lam như người mất hồn , đôi tay run run đánh rơi luôn cả điện thoại, đôi mắt sáng rực rỡ bỗng chốc tối lại , đỏ sẫm hằn lên cả những tia máu, cô không kiểm soát được bản thân.
Thay đồ vội vàng , trên người cô không có gì khác ngoài một khẩu súng bạc , nhưng đây là loại súng mới nhất và hiện đại nhất mà Trình Lam vừa sáng chế .
Từ gara , một chiếc motor phóng ra với tốc độ kinh hoàng.

Tất cả những người trong Lôi gia nhìn thây Trình Lam mất kiểm soát như vậy đều ngăn cản nhưng không thể làm gì vì vậy Trình Lam dễ dàng ra khỏi Lôi gia.

Họ đều không dám động đến một sợi tóc của cô, nói gì đến làm cô bị thương.
Trời mưa xối xả , chiếc motor lao vút trên đường.

Mặc kệ những giọt nước tạt vào cơ thể đau rát ,Trình Lam vẫn không bận tâm.

Sự thật về vụ tai nạn của cha mẹ cô khiến cho cô trở nên điên loạn , hóa ra cái chết của cha mẹ cô được sắp đặt sẵn mà người sắp đặt ra nó lại có lai lịch lớn như vậy , che dấu sự thật bao nhiêu năm như vậy.
Tiếng sấm vang trời , chớp , sét hay mưa to cũng không làm ảnh hưởng gì đến tốc độ của Trình Lam.

Bùn đất bắn tung tóe , thân ảnh Trình Lam hiển rõ dần trong màn mưa.

Đứng đối diện với cô là hai chục người đàn ông to lớn và điều làm cô chú ý là trên tay họ có hình săm con rồng đen.

An Mục Long , cái tên suốt hai mươi năm qua cô ghi nhớ, người cô coi như tầm gương, cô đã từng ngưỡng mộ ông ta ,kính trọng ông ta như ông của mình, vậy mà ông ta lại là chủ mưu cho cái chết của cha mẹ cô.

Cô còn nhớ rất rõ những câu chuyện vào sinh ra tử của hai anh em kết nghĩa , nhớ rõ ngày an táng cha mẹ cô, nhớ rõ vẻ mặt đau thương của ông ta, nhớ rõ đôi mắt già nua hằn lên những vết đỏ mà cô chưa từng thấy ở một người đàn ông máu lạnh.

Trong đêm tối, đôi môi cô khẽ nhếch lên nhẹ nhàng nhưng thật thê lương ,nụ cười hằn sâu vào màn mưa chợt biến mất, ánh mắt đau buồn chợt sắc lạnh liếc nhìn lũ người phía trước .
Tiếng súng vang lên trong màn mưa, từng thân hình to lớn đổ xuống , máu hòa vào nước mưa loang lổ một vùng đất.

Thân hình nhỏ bé đứng cô độc , khẩu súng từ từ buông thõng, người cô không biết bao vết thương nhưng lại không hề phản ứng.

"Pằng " ,trong những âm thanh hỗ độn , tiếng súng vang lên thật nhỏ bé, tiếng mưa như át đi tiếng súng.

Cơ thể Trình Lam chìm vào làn nước giá lạnh , lạnh buốt hệt như tâm của cô lúc này.

Bàn tay nắm chặt chiếc vòng tay như sợ bị những cơn sóng dữ dội cuốn đi mất .Thân ảnh dần dần biến mất sau những cơn sóng kia.

Giọt nước cuối cùng hòa vào làn nước, gột rửa vết máu trên những đốm xanh lam chìm sâu trong làn nước .
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 64: Chương 64


Trong căn phòng xa hoa , hai người đàn ông , một già một trẻ ngồi đối diện với nhau, khí thế đều cường hãn .Người già chính là An Mục Long , còn người trẻ tuổi kia chính là Lôi Lạc Thiên.
Anh đã nhận được lời mời gặp mặt của An Mục Long một ngày trước đó.

Tuy không muốn gặp nhưng An Mục Long trong hắc đạo nhận được bao nhiêu sự tôn kính ,nếu anh không nhận lời hóa ra anh không nể mặt trưởng bối ,vì vậy mới có buổi gặp mặt tối hôm nay.
An Mục Long nhìn người đàn ông trước mặt, khí thế cường đại, khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như nhìn thấu được tất cả, đây chính là người duy nhất ông ta nể phục từ trước đến nay " tuổi trẻ tài cao".
"Xin chào An lão gia".Lôi Lạc Thiên nhìn người trưởng bối trước mặt lạnh nhạt chào hỏi.

Giọng điệu bình tĩnh, thờ ơ, không chút kiêng dè với người đàn ông máu lạnh trước mặt .
An Mục Long thấy thái độ của anh như vậy ,cũng không tức giận, ngược lại tâm tình có chút vui vẻ.

Ông cũng từng như anh, đứng trên đỉnh cao như vậy, tính cách như vậy là điều bắt buộc phải có nếu không cũng sẽ không thể sống sót trong thế giới chém giết này .
"Xin chào Lôi lão đại.

Không biết tôi mời lão đại đến đây có làm phiền ?"
"Không dám" .Lôi Lạc Thiên dùng giọng điệu lạnh lùng xa cách trả lời lại.

Không chỉ với ông ta mà với tất cả mọi người anh cũng nói chuyện như vậy, chỉ trừ duy nhất một người là ngoại lệ.
An Mục Long tươi cười, nói chuyện vui vẻ.

Ông ta thật ra cũng có chút tiếc nuối.

Từ lúc ông ta lên làm cái ghế bang chủ này, chưa ai dám nói chuyện bình thương với ông ta, chỉ toàn những lời nịnh hót.

Nhưng cứ nghĩ đến người phụ nữ đó lại làm cho ông ta gạt bỏ suy nghĩ.

Nhớ lại những năm ông ta còn trẻ, Trình Mặc Bạch là bạn chí cốt của ông ta.

Là bạn thân từ thời niên thiếu, sát cánh trong quân ngũ ,giải quyết bao nhiêu vụ án, bắt biết bao tội phạm, đánh úp biết bao tổ chức làm ăn trái pháp.

Hai người bọn họ chính là tinh anh trong tinh anh.

Cho đến ngày một người phụ nữ xuất hiện, chính là bà nội của Trình Lam.

Hai người bạn chí cốt lại đem lòng say mê một cô gái trong quân ngũ, nhưng thật trớ trêu ,Trình Mặc Bạch lại là người bà chọn đi đến hết cuộc đời .
Bởi vì sự ghanh ghét và ganh tỵ ,An Mục Long rời bỏ quân ngũ và biến mất nhiều năm liền.

Đến lúc trở về thì đứa con trai của bà đã lớn và Trình Mặc Bạch đã mất .
Ông xin lỗi bà, yêu thương con trai của bà nhưng thằng bé cáng lớn càng giống Trình Mặc Bạch từ khuôn mặt đến tính tình.

Sẽ không có chuyện gì xảy ra cho đến ngày hôm đó, ngày mà Trình Lam tròn 9 tuổi.

Con trai của bà đã biết về cái chết của Trình Mặc Bạch.

Cứ ngỡ tai nạn thảm khốc đó sẽ gi3t chết máu mủ của Trình Mặc Bạch ,nhưng đứa trẻ đó vẫn còn sống, đôi mắt thật giống bà ấy , nhìn bà cố gắng sống vì đứa cháu duy nhất ,ông chỉ hận không giết được nó.

Đến khi bà mất, ông cũng đã rất suy sụp , coi như vì bà mà tha cho nó, cho đến hai năm sau ông biết tin nó cũng ra đi m.

Vậy mà cư nhiên nó lại trở thành người của Lôi gia .Vì vậy ông phải loại bỏ để cái bí mật này vĩnh viễn không được tiết lộ .
Căn phòng yên ắng , chỉ vang lên tiếng nói chuyện.

Bỗng tiếng "cốc cốc " như phá tan không gian yên ắng .
Tề Phong từ từ hướng về phía Lôi Lạc Thiên thì thầm vài tiếng, ánh mắt của Lôi Lạc Thiên trầm xuống, cất bước ra khỏi phòng không quên lời chào .
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 65: Chương 65


Bước ra khỏi An gia, chiếc xe ô tô hướng thẳng về phía khách sạn, không gian trên xe như đóng băng , vẻ mặt của Lôi Lạc Thiên ngày càng đáng sợ sau những lời nói của Tề Phong.
Trên sân thượng của khách sạn, ánh trăng soi rõ khuôn mặt lạnh lùng của Lôi Lạc Thiên .Trong đêm tối chiếc phi cơ lao thẳng trên bầu trời hướng về thành phố Bắc Kinh .
Đến khi Lôi Lạc Thiên về đến nơi cũng là việc của một tiếng sau, bước xuống khỏi phi cơ ,một vùng đất được soi sáng rực rỡ, trên nền đất loang nổ những vết máu và những xác chết.

Tín hiệu của Trình Lam biến mất
Không hề có sự xuất hiện của Trình Lam , tất cả đều chết trừ một tên nằm thoi thóp trên nền đất lạnh đã bị bắt .Cơn mưa không hề gột rửa hết được mùi máu tanh .
Ánh mắt của Lôi Lạc Thiên hướng đến chiếc motor gần đó , rồi dừng hẳn lại trên cây súng bạc dìa bờ sông.

Công cuộc tìm kiếm được diễn ra trên diện rộng .
Đã tìm kiếm suốt một đêm nhưng không hề có chút manh mối ,Trình Lam như bốc hơi.

Sau lời khai của tên còn sống ,Trình Lam đã bị trúng đạn và rơi xuống sông ,nhưng khi tìm kiếm vẫn là con số không.

Nước L.E, tại bệnh viện lớn nhất nước
( Trình Lam có một bí mật về gia thế cực khủng nha..)
Galvin trên mặt có vài vết thương, cau mày khẽ mở mắt tỉnh lại, vị bác sĩ mái tóc màu vàng nâu, bổ luống đôi mắt có màu xanh, gương mặt, vẻ đẹp c*̉a anh có thể nói là không thể nào tả được chỉ có thể nói là rất đẹp, thấy Galvin tỉnh lại, anh khẽ mỉm cười, cất tiếng:
Tỉnh rồi sao? Hoàng tử c*̉a tôi."
Galvin nheo mắt, nhíu nhíu mày, giọng nói khàn khàn:"Venn? Là cậu sao?"
Venn lườm anh đáp:"Chứ còn ai nữa? Tớ mới vừa đến Bắc Kinh định đi du lịch ai dè vừa đi tham quan bệnh viện ở đó lại gặp cậu toàn thân ướt sũng còn bị thương bế một cô gái đến, làm tớ sợ muốn chết."
Vừa nhắc đến cô gái Galvin liền lập tức hoảng hốt vội tìm kiếm cô:"Cô gái đó đâu rồi? Không sao chứ?"

Venn khoanh tay nhướng nhướng mày trả lời:"Phòng kế bên..."
Không đợi Venn nói hết, Galvin đã rút những kim tiêm trên người ra chạy nhanh qua phòng c*̉a Trình Lam, mở cửa bước vào hình ảnh hiện trước mắt anh là một cô gái gương mặt hốc hác, cả người đầy vết thương trên đầu còn quấn băng trắng, Galvin bắt đầu sụt sùi, đau lòng khi nhìn thấy em gái c*̉a mình như thế.
Venn bước vào tò mò, hiếu kì hỏi anh:"Galvin! Cô gái này là ai mà có thể khiến cậu từ một con người lúc nào c*̃ng nghiêm túc, bình tĩnh lại trở nên hốt hoảng, bất chấp như vậy?"
Galvin hít hít mũi vài cái rồi trả lời:"Đây là em gái họ c*̉a tớ."
Venn trợn mắt, kinh ngạc tưởng mình nghe lầm nên hỏi lại:"Em gái họ? Thật sao? Chuyện này là sao?"
" Chuyện này tớ sẽ kể cho cậu biết sau bây giờ cậu hãy trả lời cho tớ biết em ấy không sao chứ?"
"Em ấy không sao nhưng cái thai không giữ được."
Galvin quay người, mắt trợn trắng bất ngờ:"Cái thai? Ý cậu là sao chứ? Em tớ có thai sao?"
Venn gật đầu, khẽ cau mày:"Cậu không biết sao? Em gái c*̉a cậu đã có thai hơn một tháng rồi."
"Trời ơi \~ Nỗi đau này làm sao em ấy có thể chịu được đây?" Galvin rất bất ngờ trước chuyện cái thai nhưng cái sự lo lắng c*̉a anh còn lớn hơn cả sự bất ngờ, anh thật sự rất lo lắng cái đả kích này quá lớn đối với cô.

Venn vỗ vai Galvin thở dài:"Cậu hãy tìm cách nói với em ấy chuyện này."
Galvin cố kiềm nén sự đau thương, thắc mắc hỏi Venn:"Tớ c*̀ng em ấy đang ở Bắc Kinh tại sao đột nhiên tớ lại ở L.E?"
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 66: Chương 66


Venn kể lại cho anh nghe:"Lúc tớ thấy cậu gấp gáp bế em ấy vừa chạy vừa hét kêu bác sĩ cứu em ấy lúc đó tớ hoàn toàn đứng hình, kinh ngạc sau đó cậu đã hôn mê sau khi tớ cấp cứu cho hai người xong tớ đã nhanh chóng chuyển hai người đến đây sẽ tiện hơn."
Galvin luôn túc trực bên cạnh c*̉a Trình Lam, ánh nắng dịu dàng, dễ chịu c*̉a buổi chiều chiếu vào phòng bệnh, đôi mắt cô khẽ mở, cô nhúc nhích nhẹ vết thương trên người c*̉a cô lập tức đau, cô cau mày chịu đựng.

Galvin thấy cô tỉnh dậy liền mừng rỡ, kích động:"Em tỉnh lại rồi sao? Để anh đi gọi bác sĩ."
Galvin tức tốc đi gọi Venn, Venn c*̀ng đi đến vào phòng kiểm tra cho cô, Venn cười nhẹ:"Em ấy không sao rồi cậu yên tâm được rồi."
Trình Lam mỉm cười rồi quay lại hỏi Galvin sao em lại ở đây? Mà sao anh lại ở đây cùng em vậy?
" Anh ở đang đi thị sát ở Bắc Kinh, thì khi em phi moto qua anh đã nhìn thấy em và đuổi theo em, lúc đuổi được em thì đã thấy em bị bắn rơi suống biển là do anh cứu em lên rồi đưa em vào đây".

Trình Lam gật đầu coi như đã hiểu
"Em có thai sao?" Galvin lúc này thấy cô trầm ngâm suy nghĩ liền lên tiếng hỏi
" Hả....!có thai?...!Thật sao" Trình Lam ngạc nhiên sờ tay lên bụng mình

" Vậy con em sao rồi???"
Galvin c*̀ng Venn trầm lặng, sắc mặt khó coi không nhìn thẳng vào mắt cô, Galvin đi đến ôm cô vào lòng, ấp úng nói cho cô biết:
"Lam Lam! Em hãy bình tĩnh , con c*̉a em...con c*̉a em đã...đã không còn nữa rồi."
Trình Lam chết trân, môi mấp máy muốn nói gì đó nhưng cô không thể nói được, những giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát đã bắt đầu rơi xuống cả người cô run rẩy, Galvin ôm cô chặt hơn, vỗ về, an ủi:
"Lam Lam! Anh biết bây giờ anh có nói gì c*̃ng vô dụng nhưng anh c*̃ng phải nói em đừng có quá đau buồn, đứa bé này không có duyên với chúng ta thì nó đành phải đi thôi.

Em hãy cố gắng vượt qua chuyện này, đừng quá đau buồn."
"Hai người đi ra ngoài đi, em muốn được ở một mình." Cô đôi mắt thất thần, bây giờ cô không muốn nghe ai nói bất cứ gì cả, đầu cô bây giờ rỗng tuếch không thể nghĩ được gì nữa.

Galvin c*̀ng Venn đi ra ngoài, để cô một mình yên tĩnh, một tiếng sau Galvin đem cháo vào cho cô, Venn c*̃ng bước vào theo nhìn thấy cô nhìn ra phía cửa sổ mà không chớp mắt, cứ như người vô hồn, Galvin rất đau lòng, giọng nói ôn nhu, dịu dàng:"Lam Lam! Em hãy ăn chút cháo đi."
"Trình Lam đã chết rồi." Cô quay người nhìn anh không nhanh không chậm nói.

Galvin c*̀ng Venn nhìn cô, đôi mắt cô đã không còn giống như trước nữa thay vào đó là đôi mắt lạnh lùng, vô tình một chút tình cảm c*̃ng không có giọng nói c*̉a cô c*̃ng trở nên lạnh lùng, sắc lạnh.

Trình Lam nhìn bọn họ lập lại lời nói một lần nữa:"Trình Lam đã chết rồi.

Từ hôm nay, em chính là Eirlys Stephen Quận Chúa cao quý c*̉a L.E."
( Ông nội của Trình Lam là con của Hoàng tộc nước L.E.

Nhưng do thích quân dân mà đi sang nước khác chuyển đổi quốc tịch lấy thân phận mới để gia nhập quân đội Trung Quốc và lấy bà nội cô.

Sau khi ông mất Hoàng Gia nước L.E đã nhận lại Trình Lam hiện tại cô là Quận Chúa cao quý của nước L.E và thân phận cô được bảo mật rất kĩ hầu như không ai có thể điều tra ra được.

Ở L.E cô được cưng chiều nhất ai trong Hoàng gia cũng đều yêu quý cô cả)
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 67: Chương 67


Galvin gật đầu, vui mừng cô không tự hành hạ bản thân mình thì cô ra sao anh c*̃ng chấp nhận hết, anh cũng không hỏi chuyện gì đã sảy ra mới cô vì sợ hỏi rồi cô lại thay đổi quyết định hành hạ bản thân thì sao nên anh đành gạt bỏ ra thắc mắc.
Đôi mắt lạnh lùng c*̉a cô quét qua Venn:
"Anh quen với anh c*̉a tôi?"
Venn gật đầu, cười nhẹ giới thiệu với cô:"Anh là bạn c*̉a anh c*̉a em anh tên là Venn."
Cô gật đầu chào anh, mặt cô vẫn không một chút cảm xúc gì, Venn nhìn thấy cô như thế c*̃ng cảm thấy lạnh hết cả, bầu không khí dần trở nên lạnh lẽo.
Một năm sau
Một năm không dài cũng không ngắn, mọi thứ đều thay đổi : cảnh vật, con người , thời gian ,............., nhưng chỉ duy nhất một điều không bao giờ có thể thay đổi đối với Lôi Lạc Thiên và Trình Lam :họ vẫn sống vì nhau.
Suốt một năm qua ,Lôi Lạc Thiên không ngừng bành trướng thế lực của Lôi gia chỉ vì một mục đích duy nhất là vì Trình Lam.

Anh muốn người làm tổn thương đến cô đều phải sống không bằng chết.

Điều này không có nghĩa là Lôi Lạc Thiên tin rằng Trình Lam đã không còn trên đời ,anh vẫn luôn cho người tìm kiếm cô .

Một năm trước ,manh mối duy nhất của anh để tìm ra người chủ mưu muốn sát hại Trình Lam là hình săm con rồng đen trên cánh tay của 20 tên sát thủ , tên còn sống duy nhất đã cắn lưỡi tự tử ngay sau khi khai rằng Trình Lam bị bắn rơi xuống sống và thứ hai là chiếc điện thoại của cô nhưng nó lại không thể phá khóa nên cũng chẳng hề có tác dụng .
Lôi Lạc Thiên đã muốn phá hủy luôn cả bang Hắc Long của An Mục Long , nhưng anh là người đứng đầu của Lôi gia , nếu chống đối trực tiếp với ông ta chắc chắn Lôi gia sẽ tổn thất rất lớn , thậm chí sau khi Hắc Long bị phá hủy , hắc đạo sẽ phải lập lại trật tự, các bang khác sẽ nhân cơ hội nhảy vào sâu xé những gì còn lại của Hắc Long và Lôi gia.

Vì vậy kế hoạch này cần được tiến hành từ từ và thận trọng.
Mất gần một năm, cài bao nhiêu mật thám , cuối cùng bang Hắc Long cũng sụp đổ mà không cần đến người của Lôi gia , các bang phái lớn nhỏ nhảy vào tranh giành Hắc Long, điều duy nhất Lôi Lạc Thiên muốn là An Mục Long nhưng khi phát hiện ra ông ta thì chỉ còn lại một cái xác .Ông ta chết trong trạng thái không kịp nhắm mắt , không hề phát hiện bị trúng độc , trên người cũng không hề có vết thương vậy mà lại chết một cách bất ngờ.

Điều này khiến Lôi Lạc Thiên không khỏi bất ngờ.

Đôi mắt của anh ôn nhu, dịu dàng , sủng nịnh , nhung nhớ nhìn vào bức ảnh , trong đó , nụ cười của cô thật rạng rỡ.

Tuy như vậy nhưng đôi mắt lại hằn lên những vệt đỏ rực.

Anh đang rất nhớ cô.

Nhớ cô gái nhỏ nhắn hàng ngày đỏ mặt vì bị anh trêu chọc ,nhớ cô gái tinh ranh nịnh nọt anh,nhớ cô gái ngắm trộm anh mỗi buổi sáng , nhớ tất cả những gì thuộc về cô dù là nhỏ nhất .
"Cộc cộc " tiếng gõ cửa làm dòng suy nghĩ của Lôi Lạc Thiên dừng lại, khôi phục lại vẻ mặt lạnh nhạt ,anh cất giọng khàn khàn :
"Vào đi".
Tề Phong bước vào thư phòng , trên tay là một tấm thiệp sang trọng được mạ vàng.

Nhìn người đàn ông ngồi trên ghế , cung kính :
"Lão đại , có lời mời của Bạch lão gia , tham dự bữa tiệc thành lập liên minh MA."
"Lôi gia sẽ đến".Lôi Lạc Thiên lạnh nhạt mở miệng.
"Vâng".
MA là viết tắt của Military Alliance :liên minh quân đội.

Được thành lập bởi các thế lực quân sự ở các nước.

Vì nó không có khả năng chống lại các thế lực ngầm nên không hề chịu tác động của các bang phái tổ chức trong hắc đạo và mafia.
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 68: Chương 68


Trình Lam đã về Hoàng cung L.E sau khi được ra viện cùng vs Galvin và cô ở trong Hoàng cung bắt đầu rèn luyện bản thân
Trình Lam rất muốn quay trở về Lôi gia nhưng cứ nghĩ đến cái chết của cha mẹ và con của mình Trình Lam quyết định tự mình trả thù và không nói cho người nào trong hoàng cung L.E .Sau vài ngày sức khỏe bình phục , Trình Lam đã sử dụng những tài nguyên trong hoàng cung để rèn luyện bản thân mình rất nhiều , Trình Lam vất vả luyện tập nghiên cứu ngày đêm, học biết bao nhiêu thứ từ trước đến nay chưa bao hứng thú.

Do cô ở Hoàng cung lên cô không phải lo vấn đề Lôi Lạc Thiên sẽ tìm ra mình, cô không muốn ai nhúng tay vào việc trả thù của mình cả.

Cuối cùng nửa năm ở Hoàng cung , Trình Lam vì tính thích tự lập đã ra khỏi Hoàng cung cải trang vào làm bartender của một quán bar nổi tiếng nhất nước L.E.

Từ những thông tin tự mình tìm hiểu , Trình Lam cư nhiên dành gần một năm học thứ mà người ta gọi là Ninja.

Cô không muốn người thân mình biết nên nửa năm sau cô đã ra ngoài ở và làm việc cho biết bao ông trùm lớn trên thế giới dưới cái tên Cherry ,từ đó cô bí mật thêm chút k1ch thích xung đột giữa các bang phái với Hắc Long.

Cô còn nhớ rõ ngày mà Hắc Long bị xóa sổ , ngày mà An Mục Long chết dưới tay cô.

Trả thù được rồi , cô cũng nên trở về gặp Lão đại nhận tội , suốt một năm nay Lão đại vẫn tìm cô sao cô lại không biết cô còn nắm rõ nhất cử nhất động của Lão đại.
"Ting" , nhìn màn hình máy tính ,Trình Lam không khỏi mỉm cười , đến lúc cô gặp lại anh.

Cô sẽ không bao giờ rời xa anh một lần nữa, bởi vì một năm là quá dài đối với cô khi phải xa anh.
Phi cơ của Lôi Lạc Thiên dừng chân tại cảng biển của Santa Marta ở Colombia.

Một chiếc phi thuyền sang trọng , to lớn đã đợi sẵn tất cả các khách mời.

Các ông trùm khách mời đã đến đông đủ.

Không gian như trầm xuống , yên ắng khi Lôi Lạc Thiên bước vào .Tất cả các khách mời đều lần lượt đến chào hỏi anh.

Phi thuyền bắt đầu xuất phát , buổi tiệc sẽ diễn ra hai ngày một đêm trên biển.
Bởi vì buổi tối sẽ chính thức khai mạc nên tất cả khách mời đều ở trong gian phòng của mình nghỉ ngơi.

Trình Lam vì di chuyển từ L.E đến Colombia mà không nhờ đến sự trợ giúp của Hoàng cung L.E mất rất nhiều thời gian , mà toàn bộ thời gian trên máy bay cô đều không ngủ được nên bây giờ cơ thể có chút mệt mỏi.

Nhưng Trình Lam vẫn quyết định đi tìm Lão đại trước.

Rời khỏi phòng nghỉ ngơi dàng riêng cho mình.

Thật ra Trình Lam được mời đến dưới cái tên Cherry, chứng tỏ nửa năm qua Trình Lam hoạt động dưới cái tên Cherry nổi tiếng như thế nào.

Bước về phía hành lang phòng của Lôi Lạc Thiên, trước lúc lên đây cô đã tìm hiểu hết nên việc này không có gì là khó .Nhìn khoảng không trước mặt cô có thể đoán được là Lão đại chưa về đến phòng.

Chỉ bằng một vài thủ thuật nhỏ đã khiến cho cửa phòng mở ra.

Nghe thấy tiếng bước chân ,Trình Lam nhanh tay khóa cửa lại rồi chốn vào tủ quần áo.

"Cạch " cửa phòng được mở ra, tiếng bước chân đều đều.

Trình Lam cố gắng nín thở để không gây ra tiếng động dù là nhỏ nhất.
Lôi Lạc Thiên ngồi xuống chiếc ghế trong phòng , ánh mắt lạnh lẽo nhìn qua ô cửa kính hướng ra đại dương bao la.
"Vẫn chưa có tin tức ?"
"Vâng".Tề Phong cung kính đáp lại.

Bữa tiệc hôm nay chỉ có Lôi Lạc Thiên và Tề Phong là người của Lôi gia tham dự , 3 người còn lại trong tứ đại hộ pháp đều không có mặt .
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 69: Chương 69


Lôi Lạc Thiên trầm mặc ,Tề Phong thấy như vậy liền cúi chào xin phép ra khỏi phòng.

Lôi gia đã tìm kiếm Trình Lam một năm rồi nhưng vẫn không có một chút tin tức .
Căn phòng trở lên yên ắng lạ thường , chỉ có tiếng sóng cùng tiếng thở nhè nhẹ của Lôi Lạc Thiên.

Trình Lam cũng biết họ đang nói về cô, trong bóng tối khuôn mặt Trình Lam bắt đầu nhăn nhó ,cô không nín thở được nữa ,khẽ mở cửa bước ra ngoài.

Lôi Lạc Thiên đã phát hiện trong phòng có người từ lúc bước vào nhưng việc của Trình Lam quan trọng hơn .Đôi mắt lạnh lẽo khẽ liếc về chiếc tủ to lớn trong phòng ,đúng lúc Trình Lam bước ra .
Nhìn thân hình nhỏ nhắn trước mắt ,đôi mắt khẽ lướt qua tia ngạc nhiên nhưng nhanh chóng trở lại bình thường không hề có phản ứng .Trình Lam thấy anh như vậy cũng không lấy làm ngạc nhiên ,cô đã mất tích một năm ,tự nhiên xuất hiện trước mặt anh ,bảo sao không nghi ngờ, dù gì bây giờ phỗ thuật thẩm mĩ cũng rất phát triển.

"Lão đại" .Trình Lam uất ức cất tiếng ,đôi mắt ngước lên nhìn anh mang một tầng hơi nước, có nhớ nhung,có yêu thương .
Lôi Lạc Thiên nghe giọng nói của cô ,khuôn mặt biến đổi hẳn ,bước nhanh về phía tủ .Trái với suy nghĩ của cô ,anh sẽ ôn như ôm cô vào lòng , ghì chặt cô, bàn tay khẽ vuốt tóc cô, nhẹ nhàng nói :"anh nhớ em".

Đúng là có ôm Trình Lam vào lòng nhưng lại đánh vào mông cô.

Thấy cô khẽ nấc nhẹ , anh dịu dàng vòng tay qua lưng cô ghì chặt.

Trình Lam núp trong ngực anh ,biết bao nhiêu nỗi nhớ nhung da diết , biết bao nhiêu sự cố gắng ,bao nhiêu cực khổ ,bao nhiêu mệt mỏi, bao nhiêu cô đơn buồn tủi cô phải gánh chịu một mình trong lòng suốt một năm qua đều giãi bày trong lòng anh.
Đến khi Lôi Lạc Thiên thấy cô nín thì cô cũng ngủ mất trong lòng anh .Khẽ đặt cô lên giường, đôi mắt anh thật nhẹ nhàng ,ôn nhu, sủng nịnh nhìn cô gái ngủ trong lòng mình ,khẽ lau đi nước mắt trên mặt cô.

Anh thật sự thấy đau lòng khi nghĩ đến cô phải một mình chịu khổ cực suốt một năm qua mà anh đâu có biết cô cũng đâu có khổ cực cho lắm.....
Đến lúc Trình Lam tỉnh lại cũng gần tối, suốt một năm qua đến bây giờ cô mới ngủ ngon như vậy.

Nhìn người đàn ông trước mặt mình khiến cho Trình Lam không khỏi nở nụ cười.

Lão đại ngày càng đẹp trai .Nhướn người hôn trộm lên môi anh ,hôn khắp mặt từ chán ,mũi, đến gò má rồi lại cười khúc khích.

Lôi Lạc Thiên đã tỉnh từ lâu nhưng vẫn mặc kệ cô.

Chỉ là Trình Lam một năm ăn chay, không hề có thời gian theo đuổi sở thích ngắm trai đẹp , ngày ngày chỉ biết tính kế và giết người .Bàn tay không an phận ,trượt dần xuống yết hầu, vòm ng ực, rồi đến cơ bụng của Lôi Lạc Thiên làm cho anh cảm thấy nhột nhột.

Anh bèn lôi tuột cô từ trong chăn ra , mặt Trình Lam đối diện với mặt anh , hai chóp mũi chạm vào nhau , đôi môi của Lôi Lạc Thiên nhanh chóng phủ lấy môi của cô .Trình Lam mới đầu còn ngơ ngác nhưng rất nhanh cũng nhiệt tình đáp trả.

Như được k1ch thích ,tay của Lôi Lạc Thiên từ từ di chuyển dần xuống , khẽ vuốt v e cái lưng của cô, rồi bàn tay chu du về phái trước ngực, Trình Lam thở hồng hộc sau nụ hôn nhưng cô cũng không phản kháng khi bị Lôi Lạc Thiên sờ mó trên ngực mình , tuy đỏ mặt nhưng vẫn cố bồi thêm một câu:
"Lão đại vô sỉ nha".
Lôi Lạc Thiên nghe thấy câu nói của cô thì bật cười , khẽ véo nhẹ mũi cô:
" Của em cũng đâu có lớn lên là bao".
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 70: Chương 70


Lôi Lạc Thiên đang định làm tiếp chuyện tiếp theo thì.....
"Éo éo" bụng Trình Lam kêu rất đúng lúc nhưng Trình Lam cũng chẳng hề đỏ mặt , còn liệt kê một tràng dài mấy món mình muốn ăn.

Lôi Lạc Thiên không hề tức giận , ngược lại còn kêu người chuẩn bị cho cô thêm mấy món nữa .
Sau khi Trình Lam và Lôi Lạc Thiên ăn no, thì cô bị anh đè ra tra tấn một cách dã man tàn bạo khiến cho mặt Trình Lam đỏ lự như tôm luộc.
"An Mục Long là do em giết".Lôi Lạc Thiên ôn nhu nhìn Trình Lam nằm trên đùi mình , ánh mắt tuy bình thản nhưng trong lòng không khỏi khổ sở một phen sau khi biết hết cuộc sống suốt năm qua của Trình Lam nhưng cô không hề kể về thân phận thật sự của mình.
"Đúng".Trình Lam cũng không hề giấu diếm anh.
"Vậy ,em là Cherry".
Trình Lam gật đầu thay cho câu trả lời , ánh mắt thì vẫn hướng vào điện thoại, đó là chiếc điện thoại lúc trước của Trình Lam, lão đại vẫn giữ trong người mọi lúc mọi nơi.
Bỗng tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt cuộc nói chuyện .
Trình Lam liền bật dậy chạy vào phòng tắm , cô cũng chuẩn bị đồ của mình rồi.
Lôi Lạc Thiên thấy cô chạy đi , bèn khôi phục khuôn mặt hàng ngày :
"Vào đi".
Trình Lam bước vào khẽ giọng:
"lão đại, bữa tiệc sắp diễn ra".

Lôi Lạc Thiên ra lệnh cho Tế Phong ra ngoài chờ ở cửa, rồi cũng bước về phía phòng tắm mở cửa phòng tắm rồi bước vào trong.

Trình Lam giật mình khi có người vào cô đang không mặc gì cứ thế quay lại nhìn xem ai vào cô hốt hoả kêu "Lão đại sao anh lại sao đây, anh mau đi r....! "chưa kịp nói hết câu thì Lôi Lạc Thiên đã tiến lại gần Trình Lam mà hôn ngấu ngiến môi cô tay Lôi Lạc Thiên không an phận mà đặt trên ngực cô rồi từ từ xoa lắn trên đó.

Trình Lam mở to mắt trừng trừng nhìn anh rồi nhanh chóng đáp trả lại sau đó chỉ nghe thấy tiếng r3n rỉ của phụ nữ và tiếng thở rốc của đàn ông bên trong phòng tắm.

Một lúc thì thấy Trình Lam được Lôi Lạc Thiên bế ra trên người cô và anh đã được mặc trang phục chỉnh tề, nhưng thấy Trình Lam có vẻ mệt mỏi sau trận cuồng nhiệt vừa rồi.
Trình Lam khoát tay anh bước ra ngoài.

Tề Phong nhìn thấy cô thì không khỏi sững sờ, khẽ gọi :
"Lam Lam".
"Tề Phong , vẫn khỏe chứ ? "Trình Lam lém lỉnh hỏi lại, đưa tay ra định ôm Tề Phong nhưng bị Lôi Lạc Thiên kéo lại.
Tề Phong thấy sát khí của Lão đại không khỏi rùng mình :
"Vẫn tốt , Lão đại tìm cô suốt một năm nay".
"Tôi biết".Cô mỉm cười trả lời lại.

Trình Lam cứ hỏi , Tề Phong không hề ngần ngại trả lời.

Để cho đám thuộc hạ đằng sau đổ mồ hôi vì sát khí của Lão đại.

Đại sảnh rộng lớn , hoa lệ cực kỳ ồn ào nào nhiệt bỗng chốc im bặt khi có sự xuất hiện của Lôi Lạc Thiên.

Anh vẫn như mọi ngày, không hề trải truốt , chỉ là theo sau ít thuộc hạ hơn thôi.

Nhưng điều họ chú ý và kinh ngạc là bên cạnh có một người phụ nữ.

Vì vậy những tiếng xì xào bắt đầu vang lên ,tuy họ nói nhỏ nhưng biết bao nhiêu nên âm thanh thành hơi lớn .Thấy họ như vậy ,Trình Lam cũng không hề dấu :
"Hello.

Im Cherry".Đồng thời còn khuyến mãi thêm một nụ cười.
Trừ Lôi Lạc Thiên , tất cả mọi người trong đại sảnh đều kinh ngạc , kể cả Tề Phong.

Lý do duy là vì Cherry rất nổi tiếng trong giới sát thủ ,thân phận lại là đàn ông mà tên phụ nữ nên mọi người ngạc nhiên cũng phải.

Một vài ông trùm ngớ người trong chốc lát rồi lại nhận ra đây là người từng làm việc cho mình ,nay lại thấy đứng bên cạnh Lôi lão đại bèn cung kính dâng rượu.
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 71: Chương 71


Trình Lam cũng không làm khó họ, tiếp nhận rượu mà uống .Bởi vì số người mời cũng không ít nên Trình Lam phải uống rất nhiều ,nhưng không hề chút đỏ mặt hay choáng váng khiến cho những tên đàn ông rất khâm phục ,thậm chí đến Lôi Lạc Thiên cũng phải tán thưởng trong lòng.

Chỉ là uống hơi nhiều rượu vào bụng nên Trình Lam cảm thấy có chút đầy bụng bèn rời bữa tiệc.

Lôi Lạc Thiên thấy cô đứng dậy thì kéo tay cô lại :
"Em muốn đi đâu ?"
"Tôi đi vệ sinh".Trình Lam nhìn Lão đại lo lắng cho mình mà không khỏi mỉm cười đáp lại.
"Nhanh một chút".

Nhìn nụ cười của cô, anh lên tiếng nhắc nhở.
Trình Lam gật đầu rồi bước ra khỏi nơi ồn ào đi về phía nhà vệ sinh.

Giải quyết xong xuôi thì bước ra ngoài ,nhưng điều làm cô chú ý là hành lang vắng vẻ lạ thường ,chẳng phải vẫn có mấy ông cấp bậc quân hàm cao cao canh gác hay sao.

Cảm thấy không ổn , Trình Lam nhanh chân chạy đến phòng điều khiển , trống rỗng hoàn toàn không có một ai.

Sắc mặt Trình Lam hơi trầm xuống, quả nhiên lộ trình của con tàu đã được lập trình sẵn, cô không có khả năng thay đổi .Liếc nhẹ qua màn hình ,sắc mặt khẽ trầm xuống ,miệng lẩm nhẩm : 35 độ vĩ tuyến Bắc , trên Đại Tây Dương.

Như nhớ ra điều gì, mắt Trình Lam lập tức mở lớn ,rời phòng chạy thẳng về đại sảnh .Đứng trước đại sảnh rộng lớn, khẽ liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại, lý ra bây giờ bữa tiệc đã bắt đầu, tại sao không thấy một người nào mặc quân tư trang có quân hàm cao .
Khẽ chửi thầm một tiếng ,sắc mặt đen lại, bây giờ thì cô đã hiểu cái liên minh Ma này thành lập ra không phải để duy trì mối quan hệ hòa bình mà chỉ là một phần trong kế hoạch tiêu diệt hết người trong hắc đạo, lập lại trật tự.

Vậy câu nói của Vân Thu và mục đích ông già họ Bạch muốn giết cô là vì quả bom Ab.

Vậy trên thuyền có bom ,nhưng điện thoại của cô không hề có tín hiệu ,mà đây là bom hẹn giờ, vậy quả bom chưa kích hoạt.

Trình Lam khẽ thở nhẹ nhõm nhưng tâm tình vẫn rất căng thẳng ,vừa lúc đấy thì điện thoại cô rung nhẹ , khiến cho Trình Lam cả kinh.

Trình Lam liền chạy nhanh về phía Lôi Lạc Thiên.

Lôi Lạc Thiên tính mở miệng hỏi cô sao lại đi lâu như vậy thì đã nhìn thấy khuôn mặt hơi hoảng hốt của cô , trên chán còn lấm tấm mồ hôi.

Trình Lam chẳng buồn nghĩ nhiều , một hơi nói :

"Lão đại, trên thuyền có bom".
Tuy giọng nói Trình Lam không lớn nhưng một vài phu nhân gần đấy nghe được cả kinh hét lớn :" Có bom trên thuyền ." Và tất nhiên khiến cho mọi người ầm ĩ lên.

Trình Lam cũng chẳng buồn để tâm , cô lôi điện thoại ra dò tìm ,nhưng đây là loại bom gì chứ, là bom Ab tín hiệu của nó rất khó nhận .Trình Lam khổ sợ dò từng chút một , cô chắc chắn quả bom ở trong phòng này ,và cũng không còn nhiều thời gian.

Bỗng một tên chen miệng vào nói lớn , giọng nói thập phần kiêu ngạo :
"Bỏ thuyền , nhảy xuống biển là được".

Mấy vị phu nhân thấy vậy thì cũng bớt lo sợ , còn một vài ông trùm thì không hề có chút biểu cảm nào.

Trình Lam nghe thấy vậy hừ lạnh :
"Phạm vi phá hủy của nó trong bán kính 1 km , ngươi trong 3 phút có thể bơi được 1 km sao".
Trình Lam tuy nói bình thản nhưng khiến tất cả mọi người cả kinh , thậm chí đến Lôi Lạc Thiên cũng nhíu mày , anh thậm chí chưa từng biết có loại bom nào công lực như vậy trừ bom nguyên tử , nhưng trên cái phi thuyền này thì không có khả năng.

Nhìn Trình Lam nhăn mặt lại ,mồ hôi lăn trên má ,lại thấy mọi người nhồn nháo ,đôi mắt lướt qua tất cả mọi người , lạnh giọng :

"Câm miệng"
Và tất nhiên không ai họ hẹ gì.

Đây là họ không dám họ hẹ.
Bỗng Trình Lam "a " lên một tiếng , đưa tay đập vỡ chiếc bình hoa phỉ thúy quý giá trên bàn.

Một quả bóng tennis lăn trên sàn nhưng nó lại làm bằng kim loại.

Mấy vị phu nhân nhìn chiếc bình quý như vậy thì không khỏi tiếc nuối, trong đầu không ngừng tha vãn :Đó là phỉ thúy đắt giá , không phải có tiền có thể mua được.

Tất nhiên mấy vị nhìn thấy phu nhân của mình nước mắt lưng tròng thì sẽ dỗ dành.
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 72: Chương 72


Khẽ liếc nhìn đồng hồ, chỉ còn một phút , Trình Lam không ngừng đổ mồ hôi .Bàn tay lướt nhẹ trên mặt ngoài của quả bom, cảm nhận có một chỗ hơi lõm xuống , Trình Lam dùng con dao nhỏ bên người nhẹ nhàng đâm xuống ,từ từ chậm rãi ,đến lúc có một cái lỗ nhỏ, liền dùng chính con dao cắt bàn tay của mình để máu từ từ theo lỗ nhỏ chảy vào trong .
Nhìn máu mình từng giọt một rớt xuống Trình Lam không khỏi phục bố mẹ mình sát đất , sao có thể dùng DNA để mở phần vỏ ngoài của quả bom, lại còn chỉ xác nhận quan hệ huyết thống với ba mẹ cô.

Ngay sau khi máu của cô dồn đầy lớp ngoài , bỗng chốc vỏ ngoài của quả bom vỡ toác .
Mặc kệ máu chảy ở tay, Trình Lam khẽ bứt một sợi tóc của mình ,qua cái lỗ nhỏ như cây kim ở trên thân quả bom cho sợi tóc vào .Sợi tóc chạm đến trung tâm quả bom bốc cháy trong nháy mắt , một lớp vỏ nữa được loại bỏ .Qua một lớp vỏ trong suốt , nhìn thấy được thân quả bom ,cấu trúc phức tạp , rất nhiều bộ phận .Trên lớp vỏ trong suốt , nổi bật một hình tròn bán kính 1cm, gọi là mắt bom.

Trình Lam khẽ đưa quả bom lên mắt mình , tròng mắt của cô đối diện với mắt bom ,từ từ có một luồng sáng quét qua tròng mắt.

Lớp vỏ cuối cùng được mở ra.

Mọi người nhìn một màn này đều kinh ngạc không thôi.

Trình Lam mặc kệ ánh mắt của tất cả mọi người ,chuyên tâm vào quả bom , chỉ còn 20 giây cuối cùng.

Mổ hôi ở bàn tay không ngừng tuôn ra ,tấm lưng ướt đẫm .
Nhìn những sợi dây đầy màu sắc , Trình Lam dùng dao chạm vào dây màu tím, màu của hoa lavender.

Chỉ một nhát , sợi dây đứt làm đôi.

Điện thoại của Trình Lam đã ngừng rung.

Trình Lam đứng dậy, đưa châm dẫm nát quả bom, không còn một mảnh.

Tất cả mọi người nhìn thấy không khỏi hít khí lạnh.

"Lấy áo phao phân phát cho mọi người , nhanh chóng rời khỏi thuyền" .Trình Lam thông báo với tất cả mọi người .
"Quả bom đã bị hủy , tại sao phải rời bỏ phi thuyền" .Một người đàn ông lên tiếng .
"Nếu các người muốn chết thì tôi cũng không cấm ".Trình Lam liếc mắt lướt qua người đàn ông đó.

"Vấn đề gì ?"Lôi Lạc Thiên thấy cô như vậy , khẽ hỏi.

Bàn tay vẫn chuyên tâm băng bó cho vết thương của cô.
"Mục đích của MA không phải duy trì hòa bình , đó chỉ là lý do để có buổi tiệc ngày hôm nay, họ đã lấy được quả bom Ab của ba mẹ em , nên bữa tiệc này chỉ là cái cớ mời tất cả mọi người đến , một lần diệt sạch người trong hắc đạo.

Con tàu đã được lập trình sẵn cho chuyến đi , không thể hủy bỏ , nó đang hướng thẳng tới khu vực tam giác quỷ bermuda ".

Mọi người nghe thấy vậy thì không khỏi lạnh sống lưng , Bermuda là nơi nào cơ chứ , đã vào làm sao có thể ra.

Tất cả nhốn nháp rời đi mặc áo phao, tuy nhiên lượng áo phao có hạn , chỉ đủ cho mấy phu nhân của mấy ông trùm dùng, tất nhiên Trình Lam không hề có.
Trình Lam chuẩn bị mọi thứ trên người , dao và súng và đặc biệt là chiếc điện thoại của cô, dùng móc đeo bên người rất chắc chắn.

Tất cả đứng trên mạn thuyền , những phu nhân không ngừng khóc lóc khiến cho mấy ông chồng phải dỗ dành cật lực.
Những con sóng to lớn vỗ vào mạn thuyền, ban đêm nhiệt độ giảm xuống , rất may mắn không phải mùa đông, nếu không nguy cơ chết rét là rất cao.

Khẽ nhếch môi, bàn tay của Trình Lam nắm chặt bàn tay của Lôi Lạc Thiên , tất cả người Lôi gia đều ở sau lưng anh , không hề hoảng sợ.

Dòng chảy của biển càng làm cho con thuyền chạy nhảy hơn .
"Tõm,.....Tùm" tất cả mọi người đều đã xuống được biển , những phu nhân thì cẩn thận bám vào những ông chồng.

Đều là người của hắc đạo , trải qua sóng gió khổ cực nên sức bơi của mọi người cũng rất tốt.
Tất cả các ông trùm đều lôi điện thoại ra gọi về cho tổ chức của mình , nhưng đều không có tín hiệu.

Trình Lam thấy vậy không khỏi buồn cười :
"Không có tác dụng đâu, gần Bermuda từ trường rất lớn , không thể liên lạc với bên ngoài , càng tránh xa Bermuda càng tốt, dốc toàn sức bơi đi , cố gắng kiếm một hòn đảo gần nhất , nếu không sẽ làm mồi cho cá mập , tốt nhất đừng tách nhau ra , máu hay nước tiểu là thứ cấm kị, chỉ cần một chút không biết sẽ có bao nhiêu con cá mập đâu.

Súng của các người cũng không giết được hết đâu".

Trình Lam mặc kệ những khuôn mặt sợ hãi ở đằng sau , cùng Lôi Lạc Thiên và người của Lôi gia bơi về hướng nam, ngược lại hướng của tam giác quỷ.

Tất cả mọi người thấy vậy cũng bơi theo.

Chỉ là sóng từ trường ở đây quá mạnh , điện thoại của Trình Lam cũng không có khả năng liên lạc ra bên ngoài .
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 73: Chương 73


Cả một nhóm người đông đúc lênh đênh trên biển, nhưng lại không có lấy một tiếng nói.

Nhiệt độ ban đêm xuống thấp, Trình Lam cũng cảm thấy hơi lạnh.

Mọi người đều không dám dừng lại nghỉ , chỉ sợ trên đại dương bao la có gì bất chắc.

Nếu như không muốn mất mạng thì cũng chỉ có thể cố gắng.

Tất cả các phu nhân đều có phao, cũng giảm được chút sức lực.

Trình Lam chỉ có thể dùng sức của mình nên đã bắt đầu thấm mệt, động tác bơi cũng không nhanh nhẹn như trước.

Lôi Lạc Thiên di chuyển ngay bên Trình Lam , đưa một cánh tay ôm lấy eo cô , kéo cô về phía trước , như vậy cũng giúp Trình Lam giữ sức.

Tuy ngâm mình trong nước nhưng Trình Lam cũng có thể cảm nhận rõ hơi ấm từ người anh .
Ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt của cô.

Tuy động tay ở tay nhanh nhẹn nhưng cũng không che mắt được Lôi Lạc Thiên.

Anh đã kịp nhìn thấy hình ảnh trên điện thoại cô, chính là ảnh của anh.

Trình Lam hơi đỏ mặt một chút , một chút thôi khi nhìn thấy Lão đại cười.

Cô biết là anh đã nhìn thấy.
"Thế nào ?"Giọng khàn khàn của Lôi Lạc Thiên ngay bên tai của Trình Lam.
"3 km về hướng nam có một hòn đảo nhỏ".

Trình Lam khẽ nhìn màn hình điện thoại vừa nói.
Sắc trời cũng đã ửng hồng, trời sắp sáng , di chuyển lênh đênh vô định trên biển suốt cả một đêm , ai nấy cũng đều mệt mỏi , vừa đói vừa lạnh.

Thấy tất cả như vậy , Trình Lam khẽ cất giọng :
"Cố gắng một chút nữa sẽ đến đảo".

Nhưng lại có một sự biển chuyển xảy ra giữa chừng : có cá mập.

Tất cả mọi người đểu hoảng loạn khi phát hiện ra cá mập .Nhưng không có lấy sự la hét , tất cả đều cố gắng tăng tốc bơi nhanh hơn.

Nhưng có vẻ không hề đơn giản khi con cá mập bỏ đi, bởi vì khi tất cả đã nhìn thấy hòn đảo lấp ló ở xa thì một đàn cá mập kéo đến với số lượng lớn.

Tất nhiên là nó sẽ không bỏ qua cơ hội kiếm mồi ngon bổ .
Tất cả mọi người vừa di chuyển vừa phải quan sát , tuy vậy tốc độ cũng không hề giảm .Bỗng có tiếng hét của một người phụ nữ , chỉ trong phút chốc rồi im bặt , mùi máu tanh bắt đầu xuất hiện , xung quanh im lặng , chỉ có tiếng sóng .
"Dùng súng" .Lôi Lạc Thiên cất giọng nhàn nhạt lên tiếng.
Tất cả mọi người đều đồng loạt rút súng.

Họ biết rất rõ , người phụ nữ kia đã ở trong bụng con cá mập , có mùi máu trong nước biển chắc chắn k1ch thích , cá mập sẽ kéo đến với số lượng lớn hơn nữa , chỉ có thể dùng súng để cầm cự đến lúc lên được đảo.

Đàn cá bao vậy xung quanh , từng tiếng súng vang lên , một vài phát đạn không ảnh hưởng đến chúng còn khiến chúng hung hăng hơn , lao về phía nhóm người.

Tất cả mọi người vừa bắn để mở đường đi chuyển về phía trước , không ai vì nhốn nháo mà tách ra khỏi đoàn.

Lôi Lạc Thiên một tay ôm eo Trình Lam , một tay dùng súng.

Trình Lam mắt vẫn dán chặt vào màn hình , động tác tay không ngừng nghỉ , cô đang cố kết nối với máy tính của Lôi gia , tuy vẫn trong phạm vi ảnh hưởng bởi từ trường nhưng điện thoại Trình Lam có cải tiến hơn lên vẫn có khả năng kết nối dù tín hiệu hơi yếu.
Khi lên được đến bờ thì ai nấy đều mệt mỏi nhưng tinh thần cảnh giác vẫn rất tốt , dù sao đây cũng là đảo hoang.

Mọi người tập trung trên bờ biển , tất cả ngồi tập trung trên cát không hề phân biệt chủ tớ , vẫn vui vẻ sau thời gian đồng cam cộng khổ .
Chỉ có mỗi Trình Lam đang băn khoăn trong đám phụ nữ , đôi mắt hơi mông lung.

Ai nấy đều cảm ơn Trình Lam.

Tất cả đang ngồi chờ đợi người của mình tới vì Trình Lam đã liên lạc được với người của Lôi gia .
"Trình Lam , cô thích Lôi lão đại ?" Một phu nhân lên tiếng.

Trình Lam buồn cười nhìn tất cả đám phụ nữ ngồi nói chuyện cùng mình , không hề ngần ngại mà gật đầu làm cho xôn xao một hồi khiến một đám đàn ông tò mò nhìn phu nhân nhà mình khác lạ :mọi ngày đều kiêu ngạo , vậy mà bây giờ ngồi tán phét với hội các bà vợ xã hội đen lại nhiệt tình như vậy .

"Hai người nắm tay chưa ?
Hôn chưa ?
Ôm chưa ?"
.....Tất cả các câu hỏi đều được sắp xếp theo trình tự hợp lý .
Và câu trả lời đều là gật đầu .
Chờ đợi cả buổi , cuối cùng phi cơ cũng đến trật cả bãi biển .
Trình Lam từ từ đứng dậy , đôi mắt dán chặt vào bóng dáng người đàn ông trước mặt.

Cảm nhận có ánh mắt nhìn mình , Lôi Lạc Thiên quay đầu lại , bắt gặp cái nhìn của cô, đặc biệt khuôn mặt đỏ rực dưới ánh nắng gay gắt .
"Qua đây".

Âm thanh khàn khàn của anh khiến cho Trình Lam bừng tỉnh tiến lại gần Lôi Lạc Thiên.
Lôi Lạc Thiên cưng chiều vuốt những nọn tóc đang dán chặt lên khuôn mặt xinh đẹp của Trình Lam ra đằng sau
" Về thôi" giọng Lôi Lạc Thiên lạnh lùng cất lên tay tìm ôm lấy eo của Trình Lam tiến lại gần phi cơ của Lôi gia
Sau khi phi cơ của Lôi Gia cất cánh ra khỏi hoang đảo thì lần lượt những phi cơ của mấy lão đại khác cũng dần dần cất cánh rời khỏi hoang đảo.
 
Back
Top Bottom