Ngôn Tình Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,253,812
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
co-vo-nu-cuong-cua-dai-boss.jpg

Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Tác giả: Harriee
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Harriee

Thể loại: tiểu thuyết, ngôn tình, đô thị, nữ cường, HE.....

Nam chính: Lôi Lạc Thiên
Nữ chính: Trình Lam

Giới thiệu:

Thế nào khi 1 lão đại lạnh lùng tàn nhẫn lại có 1 cô vợ là nữ cường?

Trích đoạn:

Không gian đang yên tĩnh thì đôi mắt Lôi Lạc Thiên chợt sắc lạnh. Người đàn ông từ trong góc tối chui ra trên tay cầm khẩu súng,đôi mắt vằn đỏ nhìn Lôi Lạc Thiên như muốn ăn tươi nuốt sống, giọng nói rít lên:

"Lão đại, tao nhổ vào, Lôi Lạc Thiên hôm nay mày chết chắc, sao mày dám động vào Lý gia nhà tao."

Lý Cẩn vừa nói vừa chĩa súng vào Lôi Lạc Thiên.Lôi Lạc Thiên nghe hắn nói vậy thì cười lạnh, đôi mắt âm u càng thêm lạnh, Lôi Lạc Thiên liếc mắt về phía Lý Cẩn:

Không có khả năng. Giọng nói lạnh lẽo khàn khàn của lưu ngôn xuyên thẳng vào sống lưng của Lý Cẩn, tuy hắn run sợ nhưng vẫn giữ chặt súng chĩa về phía Lôi Lạc Thiên:

"Mày nghĩ tao không dám, nên nhớ bây giờ chỉ có 1 mình mày, hahahahah....."

Lôi Lạc Thiên nghe vậy thì khẽ nhếch mép.

Bỗng "pằng " người đàn ông trước mắt Lôi Lạc Thiên ngã xuống, từ mi tâm trên chán chảy xuống 1 dòng máu, khuôn mặt chưa kịp biến đổi thì đã chết, người tái xanh, chỉ sau 5s cái xác bị phân hủy không còn nhìn thấy gì, trên đường chỉ còn lại vũng máu.
Lôi Lạc Thiên kinh ngạc trong giây lát nhưng trở lại khuôn mặt lạnh lùng 1 cách nhanh chóng.

Chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy tiếng cười của người phụ nữ:

"hahah... không uổng công mình thức mấy đêm để chế tạo ra.Mình đúng là giỏi mà, hơ hơ...hình như có hơi tâng bốc quá nhưng không sao..mình đúng là có chút tài năng...."

Lôi Lạc Thiên liếc mắt qua thì chỉ nhìn thấy Trình Lam đang vuốt ve cây súng bằng bạc, Lôi Lạc Thiên chỉ nhíu mày rồi liếc lên nhìn khuôn mặt của Trình Lam. Đang cười bỗng cảm thấy có ánh nhìn sắc lạnh về phía mình,cô quay đầu lại thì thấy Lôi Lạc Thiên đang nhìn mình. Hai mắt sáng như vì sao nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, nước miếng chỉ thiếu chút nữa là chưa chảy và với suy nghĩ "đẹp trai quá đi, chậc chậc đúng là cực phẩm".
Nhưng sau khi thấy ánh mắt Lôi Lạc Thiên liếc nhìn cây súng của mình thì giật mình, trừng mắt nhìn Lôi Lạc Thiên, nhét súng vào người rồi quay người đi.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 1: 1: Lôi Lạc Thiên


Ma Cao nằm cách 60 kilômét (37 mi) về phía tây nam của Hồng Kông và cách Quảng Châu 145 kilômét (90 mi).

Ma Cao có 41 kilômét (25 mi) đường bờ biển, song chỉ có 310 mét (1.000 ft) ranh giới trên bộ với Quảng Đông.

Tuy diện tích không lớn nhưng lại là thành phố phồn hoa đô thị hiện đại.

Nó không chỉ nổi tiếng với vẻ đẹp của mình ,mà còn nổi tiếng vì đây là thành phố cơ bạc nổi tiếng nhất Hồng Kong.

Nền kinh tế phát triển mạnh mẽ , giá cổ phiếu chứng khoán luôn duy trì ổn định không thì tăng cao chưa bao giờ có tình trạng sút giảm.

Tuy nhiên sau sự hào nhoáng đó , Macao còn là thành phố có lực lượng Hắc đạo mạnh mẽ , đông đảo các bang phái lớn nhỏ vì vậy nó đã trở thành mục tiêu của Lôi Lạc Thiên .
Lôi Lạc Thiên , người đứng đầu Lôi gia , cha là Lôi Luân, mẹ là Tần Thủy.

Lôi Luân khi còn trẻ là người cầm đầu Lôi gia , là 1 người đào hoa ,tài giỏi nhưng từ sau khi lấy Tần Thủy lại trở thành người đàn ông sợ vợ.

Trái với cha mình ,Lôi Lạc Thiên lại là 1 con người lạnh lùng ,thờ ơ , nhưng năng lực làm việc thì chỉ có thể hơn Lôi Luân không thể kém .Sau khi Lôi Lạc Thiên 20 tuổi thì cha mẹ anh đều mất bởi một vụ nổ máy bay .Nguyên nhân là do động cơ máy bay bị hỏng .
Lôi Lạc Thiên lạnh lùng tài giỏi , từ sau khi lên nhậm chức Lão đại Lôi gia liền 1 tay quật đổ bao nhiêu bang phái , thanh lọc nhân lực.

Xây dựng cơ đồ ở Bạch đạo , đưa Lôi thị lên tập đoàn đứng đầu mọi mặt từ xây dựng ,tài chính , dầu mỏ , khách sạn , điện ảnh ,.....Từ đó nâng địa vị của Lôi gia lên 1 đẳng cấp mà không gia tộc nào dám so sánh .Từ đó Lôi Lạc Thiên trở thành người đàn ông hoàn kim trong mắt phụ nữ.

Đối với Hắc đạo là cái tên mà không ai không biết , chỉ 5 năm đã đưa Lôi Gia trở thành gia tộc lớn mạnh nhất Hắc Bạch đạo , lời của Lôi Lạc Thiên chính là thánh chỉ.
Lôi Gia chuyên buôn bán sản xuất vũ khí, cung cấp vũ khí cho quân đội các nước và cho các bang phái khác , ngoài ra còn bán vũ khí cho mafia, cho các tiểu bang ,...Địa bàn hoạt động chính của Lôi gia nằm ở Thượng Hải (Trung Quốc ).Lôi gia hoạt động chủ yếu ở khu vực Châu Á , Châu Âu, Châu Phi , Đông Nam Á ,...!Tuy nhiên khu cực Macao lại là nơi Lôi gia hoạt động yếu nhất vì vậy Lôi Lạc Thiên cần phải giải quyết khu vực này .
Á Đông.

Giọng khàn khàn của 1 người đàn ông vang vọng trong căn phòng xa hoa ,nhìn anh ta lúc này thật khiến người nhìn không thể rời mắt , đôi mắt xinh đẹp , lời nói lạnh lùng, đôi môi nhếch lên phả ra tia nguy hiểm, trên tay là ly rượu màu đỏ óng ánh thể hiện sự giàu có của người đàn ông .Tuy ngồi 1 cách ưu nhã như vậy không thể làm mất đi vẻ Vương giả mà còn tăng thêm phần quyến rũ.

Lời nói vừa dứt thì 1 người đàn ông mặc tây phục màu đen bước vào , khuôn mặt không hề cảm xúc :
"Dạ , lão đại" .
-
"Chuẩn bị đến Macao."Hơi thở đầy lãnh lẽo nguy hiểm của người đàn ông tỏa ra khắp căn phòng nhưng không hề làm người tên Á Đông có sự biến đổi , trên khuôn mặt vẫn là nét lạnh lùng :
"Vâng, lão đại."
Sau khi người đàn ông tên Á Đông rời đi , Lôi Ngạn đặt ly rượu lên bàn bước vào phòng tắm .
7h sáng , phi cơ của Lưu gia chở Lôi Lạc Thiên đến Macao .Bước vào chiếc siêu xe Bently và thẳng đường đến khách sạn Wynn Palace nổi tiếng.

Sự tập trung ở đây đang dồn vào 1 chiếc ô tô, 2 hàng người mặc áo đen đứng ngay ngắn ,gương mặt lạnh lùng hiên ngang.

Từ chiếc siêu xe người đàn ông tên Á Đông mở cửa , đầu cúi 45 độ , từ trong chiếc xe 1 người đàn ông bước ra , toàn thân mang 1 màu đen , khuôn mặt sắc cạnh, đôi mắt lạnh lùng quét 1 lượt rồi bước đi .
Đứng ở cửa khách sạn là người đàn ông trên 50 tuổi ,đang cúi đầu chào:
"Kính chào Lôi lão đại, thật vinh hạnh cho chúng tôi khi Lão đại đến đây."
Lôi Lạc Thiên chỉ bước qua người đàn ông rồi đi thẳng vào thang máy không liếc mắt dù chỉ 1 cái .
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 2: 2: Macao


Bước vào căn phòng tổng thống xa hoa, Lôi Lạc Thiên ngả người ra ghế , hai chân vắt chéo , đôi mắt nhắm lại nhưng không làm giảm đi vẻ uy nghiêm của mình .
"Tề Phong"
Từ ngoài cửa người đàn ông bước vào ,vẫn giữ 1 khuôn mặt không hề thay đổi :
"Lão đại , hiện nay macao có hơn 25 bang phái lớn nhỏ , đứng đầu là Lý gia chuyên buôn bán m@ túy và mại *** .Còn các bang phái phái khác chỉ tập trung vào m@ túy."
Lôi Lạc Thiên ngồi trên ghế khuôn mặt vẫn không có biểu hiện , khóe môi chỉ nhếch lên cho thấy sự nguy hiểm:
"Giết hết" .Hơi thở nguy hiểm của người đàn ông lan tỏa khắp căn phòng .
"Vâng" .Tề Phong cúi đầu rồi lặng lẽ ra ngoài .
Cổ phiếu đang tăng giảm liên tục , đây là điều chưa từng thấy ở Macao thành phố xa hoa này .
Tuy mọi người bên ngoài không ai hiểu vấn đề gì xảy ra nhưng chỉ có Hắc đạo mới biết , nhiều bang phái bị hủy diệt, gây ảnh hưởng lớn đến tài chính của thành phố cũng như đất nước Hồng Kong đặc biệt Lý gia là người đứng đầu thành phố lại bị sụp đổ chỉ trong 1 ngày ngắn ngủi .
Hiện tại tình hình chính trị của Hồng Kong rất căng thẳng , các sĩ quan, những người có chức tước đều đang ở trong phòng họp tình hình rất căng thẳng.

Cuối cùng đưa ra quyết định để cho Bạch lão gia , sĩ quan quân đội Hồng Kong gặp mặt Lôi lão đại.
"Lão đại , Bạch lão gia muốn nói chuyện ".
Ánh mắt của Lôi Lạc Thiên thoáng qua 1 tia sắc lạnh nhưng khóe miệng lại nhếch lên :
"Được".
7h tối tại nhà hàng Lai Heen , Bạch lão gia đang ngồi trên chiếc ghế trong phòng vip ở nhà hàng , cánh cửa mở ra :
"Kính chào Lôi lão đại" .
Lôi Lạc Thiên đi vào trong phòng ngồi lên chiếc ghế , ánh mắt lạnh lẽo quét toàn bộ căn phòng .
"Lôi lão đại tại sao lại chọn Macao ?"
Lôi Lạc Thiên không thèm liếc nhìn người đàn ông trước mặt mình , lạnh giọng :
" Tề Phong" .
"Vâng lão đại"." Bạch lão gia Macao là nơi thế nào chắc ông cũng biết rõ , đây là nơi rất nhiều bang phái buôn bán m@ túy , Lão đại nhà chúng tôi chỉ giúp các ông dọn sạch lũ dơ bẩn ấy thôi không phải các ông cũng muốn vậy sao .Chúng tôi dọn giúp ông , còn từ giờ thị trường Macao là của chúng tôi.

Bạch lão gia thấy có phải rất hợp lý và có lợi cho đôi bên hay không ".
Bạch lão gia nghe vậy cũng chỉ nhíu mày rồi nhìn người đàn ông cao ngạo đang ngồi nhắm mắt trước mặt mình .
-Lão đại thật chí lý , chúng tôi không còn ý kiến.

Vậy coi như hôm nay tôi mời Lão đại đến dạo chơi vậy mong Lão đại bỏ qua cho.

Lôi Lạc Thiên chỉ nhíu mày rồi ngồi đó không phản ứng .Còn Bạch lão gia thì vẫn cúi đầu.
Tề Phong nhìn Lão đại thì liền hiểu ý .

"Xin lỗi Bạch lão gia , Lão đại chúng tôi không thể cùng ông ăn bữa cơm này" .
Bạch lão gia nghe vậy thì chỉ biết ríu rít:
"Lôi lão đại là người cao cao tại thượng rất nhiều việc phải làm , không thể lãng phí thời gian"
Bước ra khỏi nhà hàng , dừng chân tại 1 nơi vắng vẻ cách khách sạn Wynn Palace 1 đoạn, chiếc xe dừng lại rồi biến mất .
Lôi Lạc Thiên hiện tại đang 1 mình trên đường, cảm nhận có gì đó , Lôi Lạc Thiên đi vào 1 con hẻm.
Không gian đang yên tĩnh thì đôi mắt Lôi Lạc Thiên chợt sắc lạnh.

Người đàn ông từ trong góc tối chui ra trên tay cầm khẩu súng ,đôi mắt vằn đỏ nhìn Lôi Lạc Thiên như muốn ăn tươi nuốt sống , giọng nói rít lên :
"Lão đại , tao nhổ vào , Lôi Lạc Thiên hôm nay mày chết chắc , sao mày dám động vào Lý gia nhà tao."
Lý Cẩn vừa nói vừa chĩa súng vào Lôi Lạc Thiên .Lôi Lạc Thiên nghe hắn nói vậy thì cười lạnh, đôi mắt âm u càng thêm lạnh , Lôi Lạc Thiên liếc mắt về phía Lý Cẩn :
Không có khả năng.

Giọng nói lạnh lẽo khàn khàn của lưu ngôn xuyên thẳng vào sống lưng của Lý Cẩn , tuy hắn run sợ nhưng vẫn giữ chặt súng chĩa về phía Lôi Lạc Thiên :
"Mày nghĩ tao không dám , nên nhớ bây giờ chỉ có 1 mình mày , hahahahah....."
Lôi Lạc Thiên nghe vậy thì khẽ nhếch mép .

Bỗng "pằng " người đàn ông trước mắt Lôi Lạc Thiên ngã xuống , từ mi tâm trên chán chảy xuống 1 dòng máu , khuôn mặt chưa kịp biến đổi thì đã chết , người tái xanh, chỉ sau 5s cái xác bị phân hủy không còn nhìn thấy gì , trên đường chỉ còn lại vũng máu .
Lôi Lạc Thiên kinh ngạc trong giây lát nhưng trở lại khuôn mặt lạnh lùng 1 cách nhanh chóng .
Chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy tiếng cười của người phụ nữ :
"hahah...! không uổng công mình thức mấy đêm để chế tạo ra .Mình đúng là giỏi mà , hơ hơ ...hình như có hơi tâng bốc quá nhưng không sao..mình đúng là có chút tài năng ...."
Lôi Lạc Thiên liếc mắt qua thì chỉ nhìn thấy Trình Lam đang vuốt v e cây súng bằng bạc , Lôi Lạc Thiên chỉ nhíu mày rồi liếc lên nhìn khuôn mặt của Trình Lam.

Đang cười bỗng cảm thấy có ánh nhìn sắc lạnh về phía mình ,cô quay đầu lại thì thấy Lôi Lạc Thiên đang nhìn mình.

Hai mắt sáng như vì sao nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, nước miếng chỉ thiếu chút nữa là chưa chảy và với suy nghĩ "đẹp trai quá đi, chậc chậc đúng là cực phẩm".
Nhưng sau khi thấy ánh mắt Lôi Lạc Thiên liếc nhìn cây súng của mình thì giật mình , trừng mắt nhìn Lôi Lạc Thiên , nhét súng vào người rồi quay người đi.
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 3: 3: Trình Lam


Trình Lam, 25 tuổi ,cô có khuôn mặt xinh đẹp và võng dáng quyến rũ chuẩn từng milimet và cô đang làm việc trong quân đội , chuyên chế tạo các loại vũ khí , là 1 người có đam mê với các loại súng.

Một cô gái mạnh mẽ , khí chất , tài giỏi,....nhưng lại mồ côi và có 1 quá khứ không mấy tốt đẹp.

Cha mẹ cô từng là bộ đội đặc chủng , cô thừa hưởng toàn bộ gen tốt của gia đình , xinh đẹp như mẹ cô , quyết đoán như ba cô, đặc biệt tài năng võ nghệ sự sáng tạo đam mê thông minh lại giống như bà của cô.
Sinh ra trong 1 gia đình có truyền thống quân chủng , Trình Lam được bà đào tạo và tạo điều kiện học tập từ nhỏ , được học võ, bắn súng ,tìm hiểu về các loại súng, các loại độc dược.

Tuy vậy nhưng cô rất là yêu cái đẹp, đặc biệt là trai đẹp , ngắm trai đẹp được coi như là 1 sở thích của Trình Lam.
Luôn được gia đình yêu thương , chiều chuộng nhưng mọi chuyện không may lại xảy ra vào ngày hôm đó .
Hôm đó , cả gia đình,ba mẹ và cô đi du lịch .Trên đường về , chiếc xe không may đã bị 1 chiếc ô tô tải đâm vào,người điều khiển là 1 người say rượu.

Vào cái thời khắc tử thần ấy , mẹ cô và ba của cô đã ôm chặt lấy cô để cô giảm thiểu chấn thương , chiếc xe tải đâm mạnh vào đầu xe ô tô , chiếc xe chui vào gầm chiếc xe tải , chiếc ô tô bị kéo lê hàng trăm mét rồi đâm vào bên đường và dừng lại , trong lúc va chạm kính của ô tô bị vỡ và văng tứ tung , cha mẹ cô đã lấy thân mình để chắn cho cô, các mảnh kính sắc nhọn đâm vào da thịt ,tấm lưng của cha mẹ cô rách nát vì bảo vệ cho cô.

Lúc đấy , cô khóc rất nhiều , khóc vì sợ hãi , vì lo lắng.

Nhưng thật không may, 1 mảnh kính dài và nhọn ,xuyên qua bụng ba cô và đâm vào vai cô .
Cả gia đình cô đưa vào bệnh viện trong tình trạng nguy kịch , nhưng không chiến thắng được tử thần cha mẹ cô đã mất , còn cô bị thương ở bả vai và bị khâu 10 mũi.

Cô còn nhớ rất rõ , người bà cứng rắn của cô lúc đó đã rất suy sụp.
Nhưng bà đã cố gắng kiên trì vực dậy để nuôi cô khôn lớn.

Cô đã đỗ vào trường đại học "kĩ thuật quân sự " theo đúng đam mê của bản thân mình.

Nhưng vào thời điểm cô mới ra trường thì bà cô đã mất bởi vì sức khỏe quá yếu.
Lúc đó cô thật sự rất suy sụp, nhưng nghĩ đến lời cha mẹ cô dặn , bà cô dặn dò :" Con phải sống thật vui vẻ vì gia đình mình và vì đam mê của con " .
Cô không chỉ là kĩ thuật viên chế tạo vũ khí , mà còn là bộ đội đặc chủng giúp cảnh sát bắt giữ tội phạm nguy hiểm
Trình Lam trở về nhà của mình tầm 7h tối , căn nhà 2 tầng hiện ra trước mặt ,rộng rãi tiện nghi nhưng lại rất lạnh lẽo.

Cô đã sống 1 mình trong căn nhà đầy kỉ niệm này 2 năm và dường như đã quen với không khí lạnh lẽo trong căn nhà.

Sau khi tự thưởng cho mình 1 bữa ăn , Trình Lam trở về phòng , tắm rửa sạch sẽ.

Từng giọt nước chảy từ từ từ đỉnh đầu xuống khuôn mặt xinh đẹp , xuống đến bả vai , dòng nước trắng xóa làm nổi bật màu đỏ ở bả vai , làm hình ảnh con rồng trên bả vai Trình Lam trở nên mượt mà uyển chuyển quyến rũ .Hỉnh săm đã che đi vết sẹo trên bả vai của cô , cái màu đỏ rực rỡ như xóa đi cái quá khứ bi thương năm nào.

Mặc bộ quần áo, bước vào căn phòng làm việc, nơi đây là nơi chế tạo của cô, căn phòng rộng rãi được nấp kín bằng những khẩu súng hiện đại độc lạ, nửa phòng còn lại là các loại hóa chất để cô chế thuốc độc.

Đứng trước chiếc tủ thủy tinh trong suốt , nơi đây là nơi cô để các loại súng độc lạ mà do cô chế tạo.

Vuốt ve khẩu súng bạc trên tay , khóe miệng nhếch lên 1 tia vui vẻ , đây là khẩu súng cô vừa chế tạo và vừa được thử nghiệm rất thành công.

Nhìn khẩu súng bất giác cô nhớ đến lúc chiều tối nay :
Cô đang trên đường trở về nhà , cầm khẩu súng bạc trên tay ,vừa đi vừa vuốt v e , tuy chưa được thử nghiệm trên người nhưng cô cũng rất tâm đắc.

Đang mải mê ngắm nhìn vuốt v e ,suy nghĩ thì cô bị giật mình bởi tiếng chửi rất to .

Đi vào ngõ hẻm thì đôi mắt cô bỗng lóe lên tia hứng thú , con mồi của cô xuất hiện , vật thí nghiệm tự đưa mình vào bẫy.

Nhìn người đàn ông tức giận trước mắt mình , đôi mắt ông ta hằn lên tia máu và trên tay cầm 1 khẩu súng.

Trình Lam giơ súng mình lên nhắm vào mi tâm người đàn ông tức giận , "pằng " chỉ trong tích tắc , viên đạn của khẩu súng bạc ghim thẳng vào não người đàn ông kia , độc tố thần kinh thứ 8 kết hợp 1 ít độc dược cô tự chế tạo ở đầu viên đạn chưa đầy 1s đã phát tác, người đàn ông trúng đạn giãy giụa , mặt tím tái , thịt bắt đầu rữa ra , phân hủy rồi trong nháy mắt biến mất , trên mặt đường chỉ còn lại vũng máu loang lổ đỏ rực .Mỉm cười trước kết quả mong đợi , đôi môi mấp máy :"Công việc hoàn thành "
Đang tự hưởng thụ thành quả của mình , thì cảm nhận có ánh mắt đang nhìn mình , Trình Lam quay đầu lại thì nhìn thấy 1 người đàn ông đang nhìn mình , đôi mắt cô lóe sáng + suy nghĩ đen tối " Cực phẩm , yêu nghiệt ,hảo soái, quá đẹp zai , hơ hơ , say nắng mất thôi ,....!"Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt người đàn ông đang nhìn vào khẩu súng trên tay thì cô giật mình , gạt ánh mắt thèm thuồng và quyết tâm bảo vệ thành quả mới của mình .
Trình Lam lắc đầu , và chuyên tâm vào công việc của mình .
Nhìn chất độc trong lọ , cô mỉm cười hài lòng nhìn thành quả của mình , liếc nhìn đồng đồng hồ trên tay , 10h.

Cô tắt đèn bước ra khỏi phòng , đi về phòng ngủ , vui vẻ ngồi trên giường ,trên đùi là chiếc latop đời mới nhất , cô quay trở về tuổi con gái của mình lúc còn đi học -cày phim .
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 4: 4: Điều Tra


Sau cái chết của Lý Cẩn , Lôi Lạc Thiên trở về khách sạn ,vừa bước vào căn phòng tổng thống , giọng của Lôi Lạc Thiên đã mang vẻ sắc lạnh nhưng bình thản đến mức nguy hiểm , Lôi gia chưa bao giờ có việc giết người mà bỏ xót như thế , có chi là do Lý Cẩn là 1 con người rất mưu mô mới may mắn sống sót ,nhưng cũng đã chết chỉ vì 1 phát súng của Trình Lam .
Ngồi trên chiếc ghế salong dài trong phòng ,tư thế thư thái ,ung dung như chưa có gì xảy ra , nhưng chính cái thái độ như vậy lại càng cần thận trọng :
"Tề Phong" .
Tề Phong đã có mặt trong phòng , hắn biết chuyện gì xảy ra , nhưng vẻ mặt vẫn không có gì chuyển biến, đó chính là phong cách của Lôi gia -phải bình tĩnh trước mọi tình huống :
"Sẽ theo quy tắc của Lôi gia thưa lão đại" .
Lôi Lạc Thiên chỉ liếc nhìn Tề Phong một cái , Tề Phong là người đi theo Lôi Lạc Thiên từ lâu nay ,là thuộc hạ trung thành và có tài nhất trong đám thủ hạ của Lôi Lạc Thiên ,nhưng không vì thế mà có sự phân biệt đối xử , quy tắc đối với Lôi Lạc Thiên luôn phải thực hiện , lời của Lôi Lạc Thiên là nhất .
"Tìm hiểu người phụ nữ đấy cho tôi".

Giọng khàn khàn của Lôi Lạc Thiên vang lên trong căn phòng .

"Vâng ,lão đại".
Cánh cửa trong phòng khép lại , trả lại vẻ yên tĩnh lạnh lẽo ban đầu của nó.

Lôi Lạc Thiên ngồi trên ghế ,cười như không cười , phả ra tiếng nói mang hơi ngông cuồng "Nhân tài cần được trọng dụng ".

Cũng như mọi ngày , Trình Lam ra khỏi nhà,mặc quần áo của quân đội , vừa bước ra khỏi cổng , đã thấy 2 chiếc ô tô đen đậu trước cổng.

Từ trong ô tô 1 người đàn ông mặc cây đen bước xuống , vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc , nhìn thấy Trình Lam nhìn mình với ánh mắt lấp lánh như nước thì có thể đoán ra suy nghĩ trong cô , cất bước đến gần cô , người đàn ông lên tiếng lãnh đạm:
Xin chào cô Trình Lam , cô cần đi với chúng tôi, lão đại của chúng muốn gặp cô .

Trình Lam nghe vậy thì nhíu mày nghiêm túc lạnh giọng lại :
"Lão đại các người là ai , cần gặp tôi làm gì , tôi cũng không gây thù gì với lão đại các người.

Xin phép tôi đi trước ".

Trình Lam ung dung quay lưng bước đi trước vẻ mặt hơi bất ngờ của Phàm Luân .Nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình thường , nhìn dáng người phụ nữ trước mắt , hắn lên tiếng phá vỡ sự im lặng :
"Bắt lấy cô Trình Lam , không cần nể tình nhưng không được làm bị thương quá nặng".
Cả 1 tốp 20 người đàn ông cao to , đuổi theo Trình Lam, đi đến ngõ hẻm ra đường cao tốc thì Trình Lam nghe thấy tiếng động , với 1 người thông minh như cô thì đủ hiểu mình đang lâm vào tình huống gì , ánh mắt trở nên tàn khốc , cô quá bất cẩn khi hôm nay để khẩu súng bạc mình mới chế tạo ở nhà , trên người cô không hề có vũ khí ,vì vậy Trình Lam đành liền vắt chân lên cổ mà chạy, rất may mắn là khi mặc cảnh phục cô phải đi giày không thì bây giờ phải cầm giày cao gót mà chạy.
Nhưng không may cho Trình Lam , dù gì cô cũng là con gái nên sức khỏe không thể bằng bọn họ , bọn họ được huấn luyện khổ cực mỗi ngày còn cô thì chỉ đi bắt tội phạm ,cho mỗi tên 1 phát súng là xong không phải chạy nhiều như thế này nên chả mấy chốc đã bị nhóm người áo đen đuổi kịp.

Trình Lam chỉ kịp chửi thề 1 câu ,rồi quay đầu lại ,trở mặt như trở bàn tay , mỉm cười nịnh nọt nhìn đám người áo đen đang bao quanh mình để kéo dài thời gian để nghĩ cách thoát thân.
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 5: 5: Bị Bắt


"Aha, hahah....các anh sinh lực thật dồi dào a, sức khỏe thật là tốt a , đuổi theo tôi thật là khổ cực a, vì vậy các anh đẹp trai thật ...thật ra có thể cho tôi đi được không , haha, tôi rất là cảm kích và sẽ ghi lòng tác dạ các anh , mai sau kể cho con cháu mình nghe những chiến công của anh đã làm cho tôi ngày hôm nay, được không ? " Trình Lam vừa nói vừa nói vừa đưa đôi mắt ngấn nước nên nhìn những người đang vây quanh mình , miệng thì phả ra những lời nói như mật làm nghe thật yếu đuối a.
Nhóm người áo đen thấy 1 cô gái xinh đẹp như vậy +lời nói ngon ngọt +đôi mắt to tròn ngấn nước thì cũng hơi mủi lòng.

Nhưng nghĩ đến lão đại thì bọn họ đột nhiên thấy lạnh sương sống , thu lại chút cảm động, nhìn nhau rồi xông đến chỗ Trình Lam đang đứng .
Trình Lam nhìn bọn họ như thế thì chỉ biết chửi thầm :"Biết thế không dỗ bọn cẩu đen này từ đầu , tốn cả nước bọt , tốn calo của mình , đã thế mình còn nổi da gà mấy lần chỉ vì nói mấy cái lời ngon ngọt đấy ."
Thấy bọn họ đang đến gần mình , Trình Lam đứng cười nhếch mép , ánh mắt lạnh lại , miệng thì huýt sáo.

Bỗng 1 tên chạm vào người mình , cô liền bẻ tay rồi nhào lộn kẹp cổ tên đó ,vặn cậc xương cổ rời khỏi khớp và nghẻo.

Mấy tên khác thấy thế thì xông vào , cô thấy vậy nhưng vẫn bình thản ,từng cú đánh đẹp mắt mạnh mẽ dứt khoát giáng vào những chỗ nguy hiểm.

Huýt sáo 1 cái ,nhìn những tên áo đen bị thương đang nằm dưới đường cô liền nhếch mép .Phàm Luân đã có dịp chứng kiến cảnh vừa rồi , hắn liền cởi áo vét xông vào chỗ Trình Lam , từng cú đánh của hắn tung lên , Trình Lam chỉ có thể nghiêng người tránh , 1 lúc tránh né tuy không bị thương nhưng cũng kiệt sức lại vừa chạy và đánh nhau với 1 nhòm người khỏe vật vã nên Trình Lam không duy trì được tốc độ ban đầu của mình , huống chi Phàm Luân lại là người được Lôi Lạc Thiên trọng dụng đủ thấy hắn tài giỏi tới mức nào .
Trình Lam bị chúng 1 đòn của Phàm Ngôn bị văng ra đập lưng vào tường , vì là người tập võ từ nhỏ nên sức chịu đựng của Trình Lam rất tốt chỉ bị trẹo tay.

Cô bật người dậy tiếp tục né đòn của Phàm Ngôn .Phàm Ngôn nhìn cánh tay đau của Trình Lam rồi vung tay đập vào chỗ đau.

Trình Lam cắn răng chịu đứng , nhảy bật ra sau rồi quay đầu chạy , nhưng vừa quay đầu thì liền đứng sững lại bởi vì trước mặt cô hơn chục tên đang cầm trên tay 1 khẩu súng ngắn P99 mới nhất .
Ánh mắt đang u tối thì chợt lóe sáng , cô nhìn thấy tên trai đẹp mình cứu, đang đứng sau lũ áo đen.

Cô mỉm cười vẫy tay hét to :" Ê , tên zai đẹp , đến lúc anh trả ơn tôi rồi đấy, cứu tôi ra khỏi đây "

Lôi Lạc Thiên liếc nhìn cô , tóp người áo đen cầm súng , rẽ ra nhanh chóng ,nhóm người bị thương cũng đã đứng dậy ngay ngắn, Phàm Luân đi về phía Lôi Lạc Thiên :
"Lão đại" .
Trình Lam thì trợn mắt lên nhìn ,nhưng rất nhanh thấy bọn họ không chú ý đến mình liền nhấc chân bỏ chạy , nhưng chưa kịp di chuyển thì đã bị Lôi Lạc Thiên tóm lại.

Quay qua trợn mắt nhìn Lôi Lạc Thiên đang xách cổ mình 1 cách dễ dàng , cô chỉ trừng mắt :
"Sao anh lại bắt tôi ,tôi không hề có thù oán gì với các người".
Nhìn vẻ mặt của Trình Lam , Lôi Lạc Thiên mở miệng :
"Người có tài thì cần trọng dụng".
Trình Lam nghe hắn nói vậy thì có chút bất ngờ nhưng nhanh lấy lại vẻ mặt của mình:

"Tôi không cần"
Lôi Lạc Thiên nghe cô nói vậy thì ánh mắt lạnh lại , toàn thân tỏa ra mùi nguy hiểm ,ai cũng mong được làm việc ở Lôi gia nhưng cô gái này lại từ chối ,nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo :
"Đã là người tôi muốn thì sẽ trở thành người của tôi" .
Lôi Lạc Thiên chưa kịp để Trình Lam tiêu hóa hết câu nói vừa rồi đã xách cổ quẳng cô lên ghế sau của xe , rồi ngồi vào đó ,nhìn gương mặt bất mãn nhưng cam chịu của Trình Lam , Lôi Lạc Thiên chỉ mở miệng :
"Về Lưu Gia" .
Người đàn ông tên Tề Phong khởi động xe rồi tiến về khách sạn rồi về trụ sở của Lôi gia
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 6: 6: Lưu Gia


Không khí trong phi cơ vô cùng ngột ngạt, Tề Phong thì tập trung lái, Trình Lam thì bặm môi trừng mắt rất to nhìn Lôi Lạc Thiên, còn lão đại của chúng ta thì vẫn bình thản nhắm mắt ngả người trên ghế.
Sau một hồi mở mắt rất to, cuối cùng cô cũng bỏ cuộc, ngồi ngay ngắn rồi quay sang Lôi Lạc Thiên ngắm lão đại.

Cô biết muốn thoát cũng không được, nên chẳng buồn vận động làm gì:"Coi như mình đi du lịch một hai hôm rồi về cũng không muộn haha."
Hai tay chống cằm, mắt mở, người nghiêng qua, Trình Lam cô đây đang rất rảnh rỗi không biết sợ gì, quay qua ngắm lão đại 1 cách say sưa, thỉnh thoảng cười rồi lại bình phẩm về vẻ đẹp trai của Lôi Lạc Thiên mà không hề để ý đến người mình đang ngắm đôi lúc cái miệng nhỏ lại bật ra âm thanh:
"Chậc chậc, đúng là đẹp trai."
Rồi những lời khen ngợi thỉnh thoảng lại ra:
"Soái ca, càng ngắm càng đẹp, hơn hẳn mấy anh trai trong phim mình hay xem."
Những câu nói cứ tiếp diễn cho đến khi về đến Lưu gia.
Tiếng nói lạnh lùng cắt ngang tâm tư ngắm trai của Trình Lam:
"Lão đại, đã đến."
Trình Lam san nhíu mày quay qua nhìn Tề Phong.

Cửa xe được mở, Lôi Lạc Thiên bước xuống xe, hai hàng vệ sĩ đứng ngay ngắn cúi chào.

Lão đại bước về phía căn nhà, Trình Lam nhảy xuống khỏi xe, nhìn căn biệt thự trước mặt, rồi nhìn hai hàng vệ sĩ lạnh mặt.
Phàm Luân nhanh chóng đi về phía Trình Lam, hắn cảm thấy cô gái này rất tài giỏi một mình có thể đánh lại biết bao người của Lôi gia.
Xin chào Trình Lam tiểu thư, từ bây giờ cô sẽ ở chung khu nhà với tôi, mai tôi sẽ đưa cô đến nơi làm việc và cô đừng có ý định chốn thoát.

Đưa cô ấy về phòng.

Phàm Luân quay sang người vệ sĩ dặn dò:
"Vâng."
Trình Lam được đưa về phòng của mình, nhìn căn phong màu xám rộng lớn đầy đủ trước mắt cô cũng không mấy ngạc nhiên.
Trong căn phòng rộng lớn ở biệt thự, có hai người đàn ông đang nói chuyện, Tề Phong bước ra khỏi phòng, trả lại không gian yên tĩnh lạnh lẽo cho căn phòng.

Nhưng chưa được bao lâu thì tiếng gõ cửa phá vỡ sự thanh tĩnh.
"Lão đại, là tôi, Trình Lam, tôi có việc muốn nói."
Lôi Lạc Thiên khàn giọng cất tiếng:
"Vào đi."
Bước vào căn phòng xa hoa trước mặt, Trình Lam lặng lẽ đi về phía chiếc bàn lớn, nhìn người đàn ông to lớn đang ngồi trước bàn cô cất giọng:
"Tôi muốn trở lại nhà để lấy vài món đồ của mình".
Lôi Lạc Thiên ngước lên, tia thẳng đôi mắt về phía cô:
"Vài món."
"Đúng vậy lão đại, dù sao tôi cũng chỉ ở đây vài hôm, lấy nhiều làm gì."
Âu Dương San nhún vai đáp lại.
Lôi Lạc Thiên lạnh lùng quét mắt nhìn cô, thật sự làm cho cô hơi sợ.
"Đã bước vào Lôi gia, là người của tôi, chết cũng phải bên cạnh tôi."
Trình Lam nhìn Lôi Lạc Thiên với vẻ mặt ngạc nhiên, nhưng rồi khuôn mặt nhanh chóng trở về bình thường:

"Phàm Luân sẽ lấy đồ giúp cô."
Trình Lam nghe vậy gật gù đáp:
"Vâng lão đại ,tôi xin phép."
Trình Lam có đam mê với vũ khí, nhưng trong quân đội, muốn chế tạo cũng cần thông qua cấp trên nên rất gò bó, đặc biệt những loại vũ khí nguy hiểm thì không được phép thí nghiệm, vì vậy Trình Lam quyết định sẽ ở lại Lôi gia làm việc, ở đây có vẻ không hạn chế sức sáng tạo của cô, ước mơ nho nhỏ của cô, ngày 3 bữa đủ ăn đủ mặc, thực hiện đam mê, ngắm trai đẹp.

Sau khi đồ đạc được chuyển hết vào phòng cô, thì Trình Lam đã bắt đầu tức giận, khẩu súng cô mới chế tạo bị biến mất, nhưng cô đành nén cơn tức, dù sao "đây là địa bàn Lôi gia, mình mà xúc động chết bao giờ không biết."
Nén cơn tức giận, Trình Lam lấy đồ đi vào phòng tắm.
Bước ra với bộ quần áo ngủ rộng thùng thình, cô bật máy tính nằm nên giường rồi giải trí chút, đánh đấm suốt một buổi làm cô xương cốt của cô như muốn nong ra.
Tiếng gõ cửa cắt đứt mạch cảm xúc của cô, Phàm Luân đứng trước cửa phòng cô:
"Lam tiểu thư cô có muốn ăn tối không?"
Nghe thấy ăn, Trình Lam xoa cái bụng xẹp lép rồi bước ra mở cửa:
"Ăn ở đâu vậy."
Đứng trước bàn ăn, bụng của Trình Lam kêu "ọt ọt " làm mặt cô vì xấu hổ mà trở lên đỏ bừng, từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, lần đâu tiên vì miếng ăn mà xấu hổ.
Lôi Lạc Thiên nhìn biểu hiện của Trình Lam thì khẽ cười rồi cất giọng:
"Ngồi đi."
Nhìn khuôn mặt ngạc nhiên bất ngờ của cô, Phàm Luân liền giải thích:
"Ngoài Lão đại, tôi và cô ra thì còn có Nhị hổ và Tam Hổ nhưng bọn họ không có ở đây."
Trình Lam nghe câu trả lời thì gật gù (đã hiểu )rồi lao vào ăn mà chẳng thèm giữ gìn hình tượng thục nữ của bản thân giống như lúc cô ở quân đội.

Lôi Lạc Thiên thì chẳng có biểu hiện gì trước cách ăn uống của cô, nhưng Phàm Luân thì ngoác miệng đến tận mang tai.
Trình Lam xoa bụng của mình rồi chuẩn bị đứng lên.
"Bản thiết kế khẩu súng của cô."
"Tôi biết rồi lão đại."
Trình Lam nhìn Lôi Lạc Thiên rồi trả lời.
Sau khi cô rời khỏi phòng ăn thì mọi người cũng giải tán .
Trong thư phòn , Tề Phong đang từng bước báo cáo:
"Lão đại, đã xong, mai tin tức sẽ được đăng tin".
Sau khi cửa phòng đóng lại, ánh mắt Lôi Lạc Thiên dừng lại trên tập hồ sơ của Trình Lam.
Hiện tại trong căn phòng của biệt thự bên cạnh nhà chính, tiếng nhạc vang lên mạnh mẽ, trên sàn là hình ảnh cô gái đang nằm giang hai tay hai chân, máy tính mở nhạc còn người thì tập trung vào chiếc điện thoại trên tay mà không biết, sói đã nhìn trúng con cừu nhỏ.
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 7: 7: Người Mới


Trình Lam vì đã từng được huấn luyện trong quân đội nên dậy rất đúng giờ, dù sao cô cũng không mất thời gian đi đến chỗ làm như lúc trước nên cô quyết định chạy bộ thể dục.
Thay bộ quần áo ngủ bằng bộ đồ thể thao, cô chạy ra khỏi phòng, hai tai gắn headphone.
Trong căn phòng xa hoa trên tầng 3 ở nhà chính, bên cạnh cửa sổ, ánh mắt của người đàn ông hướng xuống cô gái vừa chạy lượt qua, đôi mắt chăm chú theo dõi đến khi cô khuất bóng.
Tiếng gõ cửa cùng tiếng gọi vang lên:
"Lão đại."
Ánh mắt người đàn ông trở lên lạnh nhạt, nhanh chóng tiếng khàn khàn vang lên trong căn phòng:
"Vào đi."
Trình Lam cảm nhận được ánh mắt nhìn mình nhưng lười không muốn ngước lên nhìn, nhanh chóng về phòng của mình thay đồ, trên tay cô là bản thiết kế của AG09 khẩu súng bạc cô mới chế tạo.
Bước chân vào phòng chế tạo, nhìn thấy một nhóm người đang bận bịu, cô cũng không muốn làm mất sự tập trung của bọn họ, nhưng cái bụng của cô nó lại biểu tình vì vậy mọi người đã dồn sự chú ý sang cô.

Thấy vậy cô chỉ cười trừ:
"Xin chào, tôi là Âu Dương San, người mới mong được giúp đỡ."
Tất cả mọi người trong phòng cũng không lấy gì làm lạ, hôm qua họ có nghe Phàm Luân nói về cô gái này, mọi người đều nghi ngờ "thật sự là cô gái này tài giỏi đến vậy".

Nhìn thấy ánh mắt của mọi người đánh giá mình, nụ cười trên môi cô tắt ngấm, thay vào đó là gương mắt lạnh lùng, ánh mắt nghiêm túc, giọng nói như muốn nhắc nhở mọi người:
"Bắt đầu công việc được rồi chứ."
Bàn thiết kế được đưa ra trước mắt mọi người trong phòng, ai nấy đều ngạc nhiên trước nó.

Ánh mắt nhìn cô đầy thán phục.

Nhìn mọi người như vậy cô cũng không có phản ứng, giọng nói đều đều vang lên:
"AG09 bình thường nhìn đều như các loại súng thông thường nhưng đây chính là điểm đặc biệt của nó..."
Một cánh tay dơ lên, Trình Lam đưa mắt về phía người đó, 1 câu hỏi được đưa ra:
"Lam tiểu thư, sao không nhúng trực tiếp đầu đạn vào độc dược mà lại cần cho vào trong lòng đạn."
Tất cả mọi người trong phòng đều nhìn cô với vẻ tò mò rồi gật đầu với câu hỏi được ra.
"Mọi người có gì thắc mắc cứ hỏi tôi sẽ trả lời".
Vậy là từng câu hỏi được ra, nhưng cô khuôn mặt vẫn như vậy lạnh tanh, nhưng thoáng chốc trong mắt lộ ra tia vui vẻ.
Mọi người nghe cô giải thích thì cực kì tán thưởng.

Tất cả liền quay trở lại tập trung vào việc chế tạo.
Trong phòng khách ở tòa nhà chính, Lôi Lạc Thiên đang tao nhã ngồi trên chiếc ghế sa lông đen sang trọng, mắt tập trung ở tài liệu trên tay nhưng lại cất giọng lạnh nhạt:
"Trình Lam như thế nào?"
Người đàn ông có biệt danh là Nhị Hổ ngồi trên ghế bên cạnh Lôi Lạc Thiên kinh ngạc, ánh mắt đào hoa khẽ mở to nhưng lại nhanh chóng thu lại đôi môi hiện lên ý cười nồng đậm nhìn Tề Phong báo cáo tình hình.
"Lam tiểu thư hiện tại đang ở trong phòng chế tạo.

Về tin tức tối nay sẽ được đưa ra".

Nhị Hổ đưa đôi mắt về phía Lôi Lạc Thiên thăm dò:

"Lão đại, Trình Lam là ai vậy, có thể cho tôi gặp một chút hay không vậy?"
Khuôn mặt Lôi Lạc Thiên vẫn bình thản không chút thay đổi:
Người mới.
"Vậy có thể để tôi gặp chút hay không?"
" Cậu rảnh rỗi".

Lôi Lạc Thiên rời mắt khỏi tài liệu trên tay, đôi mắt liếc nhìn Nhị Hổ, lạnh nhạt làm người trước mặt phát run.
"Lão đại, tôi rất bận, công ty có rất nhiều việc, nếu có việc cứ gọi Tam Hổ ở bên Mỹ về, tôi đi trước lão đại".
Nhị Hổ lau mồ hôi trên chán, nhanh chân rời khỏi, ở lại thêm chắc hắn đau tim mất, lão đại quá đáng sợ.
Chuẩn bị bước lên xe thì Nhị Hổ liếc mắt nhìn thấy Phàm Luân, liền nhảy khỏi xe, đi nhanh về phía hắn.
"Trình Lam là ai vậy? Ngươi biết không?"
Phàm Luân liếc mắt, mặt không cảm xúc nhìn Nhị Hổ:
Người mới.
Nhị Hổ nghe câu trả lời của Phàm Luân, khuôn mặt liền bất mãn:
"Ngươi có thể nói rõ hơn được không? Ta cảm thấy ngươi càng ngày càng ăn nói càng giống lão đại".
"Đó là một người phụ nữ rất tài giỏi, bị 1 chưởng của ta mà cũng không sao."
Đôi mắt đào hoa của Nhị hổ lóe lên tia hứng thú, nhưng nhanh chóng bị lời nói của Phàm Luân đánh thẳng vào mặt, làm cho bất ngờ :

"Ngươi không thấy đây là lần đầu lão đại để ý đến phụ nữ à.

Nhanh chóng cất con mắt của ngươi đi đừng để lão đại cho ngươi đi châu Phi".
Phàm Luân mất vài giây để tiêu hóa thông tin trong câu nói của Nhị Hổ.
"Ngươi nghĩ gì vậy, ta chỉ cảm thấy cô ta rất tài giỏi, trừ lão đại, chưa ai có thể thắng ta."
"Ngươi nghĩ như vậy thì tốt.

Ta cảm thấy, chúng ta sắp có nữ chủ nhân."
Nhị Hổ nghĩ đến cảnh Lão đại yêu đương, không biết sẽ như thế nào.

Có làm nũng, giận dỗi, dỗ giành.
Nghĩ đến cảnh đó, hắn cảm thấy nổi da gà.
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 8: 8: Tin Tức


Lôi Lạc Thiên bước vào phòng quản lý, tất cả nhân viên đều đứng dậy cúi chào:
"Lão đại."
Vẫn tư thế hiên ngang, khuôn mặt yêu nghiệt cuốn hút, khí chất lạnh lùng xa cách, môi bạc phả ra lời nói nhẹ nhàng nhưng uy lệnh :
"Phòng chế tạo."
Rất nhanh chóng ,trên màn hình đã hiển thị hình ảnh ở phòng chế tạo ,đôi mắt lạnh lùng chú ý vào thân hình nhỏ bé trong góc màn hình .Khuôn mặt Trình Lam hiện lên rõ ràng ,đôi môi của cô thỉnh thoảng mím lại nhưng rất nhanh chóng đã nở nụ cười ,đôi mắt hiện lên tia thích thú và đam mê .
Từng bước chân rời khỏi phòng quản lý ,chầm chậm tiến về phía chiếc oto.
Tất cả mọi người trong phòng liền thở phào nhẹ nhõm ,tập trung ánh mắt lên màn hình để tìm kiếm điều khác lạ ,họ thật sự rất tò mò vì rất ít khi lão đại đến phòng quản lý ,nhưng lại không tìm ra điểm mới mẻ nên tất cả nhanh chóng tập trung làm việc .
Lôi lão đại đã nhanh chóng đến công ty .
Tập đoàn Lôi gia ,người đứng đầu là Lôi Lạc Thiên ,nhưng thay anh làm việc chính là Nhị hổ

Nhanh chóng bước chân vào sảnh công ty, Lôi Lạc Thiên hiện tại đang là tâm điểm chú ý của tất cả mọi người.

Bỏ qua mọi ánh mắt ,lão đại cùng Tề Phong bước vào thang máy chủ tịch ,nhanh chóng lên tầng cao nhất (tầng 99).
Căn phòng chủ tịch trước mặt .Một màu đen làm chủ đạo nhưng chỉ cần liếc qua cũng thấy sự sa sỉ và đắt đỏ của căn phòng .Nhưng đây là nơi tuyệt nhiên chỉ có 5 người mới dám bước vào ,hiện tại chưa có người tiếp theo.
Nhị hổ nhanh chóng bước chân vào phòng ,cúi chào Lôi Lạc Thiên rồi bắt đầu công việc.
Trình Lam tập trung làm việc không biết trời đất gì ,cho đến buổi tối khi lão đại về đến nhà cho người đến gọi cô thì cô mới nhận ra sắp đến bữa tối .
Nhanh chóng về phòng tắm rửa ,bật máy tính ,nhưng một dòng chữ trên màn hình đập vào mắt cô "NỮ BỘ ĐỘI ĐẶC CHỦNG ĐÃ HI SINH TRONG KHI LÀM NHIỆM VỤ".
Nhanh chóng ấn vào dòng link ,vẻ mặt của Trình Lam thay đổi đến chóng mắt ,đầu tiên tò mò ,ngạc nhiên ,khó hiểu rồi cuối cùng là tức giận.
Gập máy tính lại ,lúc này cô thật sự mất bình tình .Nhanh chóng bước về phía bàn ăn ,đôi mắt vằn máu ,hai bàn tay nắm chặt lại ,cho thấy cô lúc này rất muốn giết người nhưng nhân vật trước mắt cô ,khó giết.

Đứng trước mặt Lôi Lạc Thiên ,cô ngước mắt lên nhìn chằm chằm vào mặt lão đại,âm thanh tựa như rất bình thản nhưng chỉ những người như Lôi Lạc Thiên biết cô thật sự tức giận cái gì .
"Sao anh lại dám cho người giả mạo tôi rồi đưa tin tôi chết ."
Lôi Lạc Thiên vẫn ngồi đó ,đôi tay vẫn cầm đũa ,không hề có 1 phản ứng hay hành động dư thừa nào.

Tay vẫn gắp thức ăn bỏ vào miệng.

Trình Lam nhìn phản ứng của anh thì bặm môi trừng mắt .Lôi Lạc Thiên bỏ đũa quay mặt về phía cô ,miệng nhả ra âm thanh sắc lệnh:

"Ngồi xuống".
Trình Lam vì đang tức giận nên sau khi nghe Lôi Lạc Thiên nói vậy liền quay đầu bước ra khỏi phòng ăn .
Lôi Lạc Thiên nhíu mày lại ,hiện giờ trong phòng ăn chẳng ai ngoại trừ hai người họ.

Nhìn vào nét mặt cũng biết ,hiện giờ Lôi Lạc Thiên thật sự rất tức giận , thật sự chưa từng tức giận như vậy bao giờ .
"Không nên để nói hai lần".

Âm thanh lạnh lẽo như muốn đâm thủng người Trình Lam nhưng cô chỉ khựng lại rồi tiếp tục bước .Rất nhanh chóng 1 phi ảnh nhanh chóng lướt về phía Trình Lam,bàn tay to lớn tóm gọn chiếc cổ trắng ngần của cô ,làm cho hô hấp của Trình Lam không được ổn định.

Nhưng khuôn mặt cô không hề biến đổi ,ngược lại còn lạnh lùng đến đáng sợ .
Cô đang rất khó thở ,những hình ảnh tai nạn ngày hôm đấy bắt đầu trở về ,rất nhanh chóng làm tâm Trình Lam đau thắt lại ,những suy nghĩ lúc nhỏ lại bắt đầu bủa vây lấy cô "vì bảo vệ cô mà cha mẹ cô mới chết " câu nói cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô .Như không hề báo trước ,1 dòng pha lê lăn dài trên gò má nhưng đôi môi lại thương tâm mà cười .Cô bây giờ rất nhớ họ ,rất muốn gặp cha mẹ cô .
Ánh mắt Lôi Lạc Thiên xẹt qua tia bất ngờ ,nhìn nước mắt trên khuôn mặt cô ,đôi tay siết chặt bỗng nới lỏng.

Trình Lam được thả tự do ,hô hấp dần ổn định ,nhanh chóng lau đi vệt nước mắt,ngước đầu nhìn Lôi Lạc Thiên ,nhanh chóng cúi đầu:
-"in lỗi lão đại ,hôm nay tôi không muốn ăn ".
Nhanh chóng bước chân đi ,Lôi Lạc Thiên nhìn bóng cô biến mất ,xoay người bước chân.

căn phòng trở về vẻ yên tĩnh lạnh lẽo .
Trình Lam bước về phòng ,lôi ra tấm ảnh của ba mẹ mình ,ánh mắt trìu mến nhìn vào bức ảnh rồi lại cất đi .Đôi chân thon dài bước về phía phòng tắm ,rửa đi vệt nước khô trên khuôn mặt ,bước ra giường cô lại tiếp tục với chiếc latop thân yêu .Tuy đôi mắt vẫn dán vào màn hình nhưng suy nghĩ của cô thì lại ở nơi khác , lão đại làm vậy là để mọi người không tìm kiếm cô ,cô bây giờ mới thấy lúc đấy mình thật sự mất bình tĩnh .Cô đã quyết định sẽ làm việc ở đây rồi sống qua ngày nên việc tung tin cô chết cũng rất có lợi cho bản thân cô .
Suy nghĩ một hồi ,cuối cùng Trình Lam cũng phải đứng dậy vì cái bụng biểu tình quá dữ dội.
Nhanh chóng bước về phía phòng ăn ,nhìn bàn thức ăn chống rỗng ,bây giờ cũng đã 11h mà cô vẫn đi kiếm ăn.Xoa cái bụng xẹp lép ,cô quyết định mình sẽ trổ tài vào bếp mặc dù cô chưa từng nấu bao giờ ,mọi lần cô chỉ ăn cơm ở cơ quan ,không thì ăn ở hàng quán không nghĩ đến một ngày mình phải vào bếp.
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 9: 9: Đói


Nhìn thực phẩm chất đống trong tủ lạnh , Trình Lam thở dài ngao ngát quyết định làm cơm chiên ,theo cô nhận biết món đấy là dễ nhất.

Lấy thịt bò trong tủ ,trên tay là con dao sắc nhọn.

Tiến tới miếng thịt bò ,trong chớp nhoáng miếng thịt bò thượng hạng trở thành một đống thịt nát bét (thịt băm).

Nhìn thành quả mình vừa tạo ra ,Trình Lam đứng gật gù ,miệng thì chẹp chẹp :"Mình cũng có tài nấu ăn ghê ,haha".

Tiếp tục là với việc lột đậu ,theo nguyên lý của những người bình thường thì sẽ bỏ vỏ lấy hạt ,nhưng đối với Trình Lam thì bỏ hạt lấy vỏ.

Tất cả nguyên liệu đều có :thịt bò ,đậu ,cơm
Trình Lam nhanh chóng bật bếp ,cho tất cả nguyên liệu vào đảo chung ,sau khi thấy mọi thứ có vẻ chín chín ,Trình Lam cho gia vị.

Sau khi cho ra đ ĩa ,thử 1 miếng vào miệng ,cô nhanh chóng nhổ ra bởi vì quá khó ăn.

Thịt bò và đậu vẫn còn sống ,mặn mặn ngọt ngọt ngang ngang.

Vứt cả đ ĩa cơm vào thùng giác.

Lão đại đúng là dân bủn xỉn,tư bản keo kiệt ,haizzzz đói chết mất ! Giọng của Trình Lam không to nhưng với khả năng của Lôi Lạc Thiên thì đứng ở cầu thang vẫn nghe được rõ ràng.

Nhếch mép ,bước về phía cô.

Trình Lam nhanh chóng nhận ra Lão đại nên tính chuồn qua đường cửa sổ, nhưng tay mới chạm cửa thì đèn trong phòng bếp đã sáng lên.

Quay mặt về phía Lôi Lạc Thiên dở giọng nịnh nọt :
Sao đêm hôm lão đại không yên vị trên giường mà còn xuống bếp vậy.

Mà anh xuống từ lúc nào vậy.

Nhìn Trình Lam mắt chớp chớp nhìn mình ,lão đại nghiêm giọng lại :
Từ lúc "dân bủn xỉn,tư bản keo kiệt".

Trình Lam nghe vậy thì chột dạ :
Tôi nói tôi ý mà ,lão đại không cần để ý.

hơ hơ !.

.

Nghe câu nói của cô ,mặt Lôi Lạc Thiên cũng không thay đổi :
Đêm hôm cô xuống đây làm gì hử ?
Nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng ,ánh mắt nguy hiểm của lão đại ,cô chỉ biết cười trừ :
Aha.

.

tôi đi d! !
Nhưng chưa kịp nói hết thì bụng của cô đã biểu tình dữ dội "ọt ọt "làm cô mặt cô đỏ như trái gấc bèn cúi đầu xuống.

miệng thì lắp bắp "lão đại.

.

tôi ! tôi.

.

"

Nhìn khuôn mặt biến đổi như chong chóng của cô Lôi Lạc Thiên chỉ nhếch mép.

Cô đói.

Âu Dương San không thể phản bác đầu gật mạnh.

Gọi đầu bếp.

Tên canh cửa thấy vậy liền nhanh chóng chạy đi :
Vâng lão đại.

Trong căn phòng ở khu 3,một người đang ngủ nhanh chóng bật dậy phi nhanh đến khu nhà chính.

Chẳng mấy chốc trong phòng bếp đã thơm phức mùi thức ăn.

Trình Lam nhanh chóng phi vào bàn ăn ,vừa nhai vừa ngẩng lên nhìn Lôi Lạc Thiên :
-Lão ại ông ăn à ?(Lão đại không ăn à )
Nhìn mồm của cô phồng to vì thức ăn.

Lôi Lạc Thiên cầm đũa cho thức ăn vào miệng.

Nhìn bàn thức ăn bị cô quét sạch ,đầu bếp nhìn không khỏi ngạc nhiên.

Sau khi thỏa mãn no nê cái bụng ,Trình Lam nhanh chóng ngáp dài ngáp ngắn :
No bụng thì trùng con mắt ,haizz các cụ nói cấm sai.

À ,lão đại tôi xin phép về phòng.

Nhìn cô bước đi mà Lôi Lạc Thiên không khỏi cảm thấy hài hước ,người đầu bếp nhìn dáng của cô thì nhịn cười đến mức mặt đỏ lên ,đáng đi xiêu vẹo ,đầu cúi gằm xuống.

Đợi đến lúc cô khuất bóng thì Lôi Lạc Thiên trở về phòng mình.

Người đầu bếp nhanh chóng dọn dẹp rồi trở về.

Ngay buổi sáng ,Tề Phong đã nhanh chóng tiến về khu nhà chính.

Sau khi thông báo tình hình cho Lôi Lạc Thiên ,Trình Lam đã nhanh chóng có mặt.

Rời khỏi Lôi Gia chiếc phi cơ đã lao vút lên bầu trời tiến về khu vực Đảo Dừa ở khu vực Thái Bình Dương
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 10: 10: Rhenium


Đây là một hòn đảo của Lôi Gia ,nó được sử dụng để Lôi Gia mở rộng ngành kinh doanh du lịch ,nhưng thám hiểm của Lôi Gia mới được đưa đến đảo lại phát hiện trên đảo có lượng Rhenium rất lớn nên Lôi Lạc Thiên nhanh chóng phải đến đó.

Sau khi phi cơ của Lôi Lạc Thiên hạ cánh ,tất cả mọi người nhanh chóng bước vào phòng họp lớn.

Đây là tòa nhà gần biển được xây dựng cách đây vài tháng để phục vụ mục đích xây dựng khách sạn trên đảo.

Nhìn trên màn hình là hình ảnh của kim loại quý hiếm ,Trình Lam không khỏi bất ngờ:
Rhenium.

Đúng vậy ,đây chính là Rhenium.

Thưa lão đại chúng tôi đã tìm thấy một quặng Rhenium tinh khiết ở khu vực cách bờ biển 5 km,theo dò tìm thì trên đảo này có một lượng Rhenium rất lớn.

Nhưng chúng tôi vẫn chưa tiến vào khu vực trung tâm của đảo.

Nghe người nhân viên nói vậy nhưng biểu hiện của Lôi Lạc Thiên vẫn như mọi khi ,lạnh lùng tàn bạo.

Âm thanh khàn khàn vang lên trong căn phòng yên tĩnh :
Chuẩn bị ,mai chúng ta sẽ tiến hành tiến sâu vào đảo.

Vâng lão đại.

Lôi Lạc Thiên bước ra khỏi phòng họp lớn ,từng top người theo sau ,căn phòng trả lại vẻ âm u của nó
Hiện tại trong não của Trình Lam hình ảnh về Rhenium vẫn chập chờn: "Kim loại quý có ý nghĩa chiến lược trong ngành cơ khí chế tạo máy móc chịu nhiệt cao.

Với nhiệt độ nóng chảy rất cao (hơn 3.

000 độ C), các hợp kim với Rhenium được dùng để chế tạo các bộ phận trong máy bay phản lực, tên lửa, và là vật liệu lý tưởng trong ngành năng lượng nguyên tử.

"
Nhưng bây giờ cô mới chú ý ,lão đại đã đi trước mình rất xa ,nhấc chân đuổi theo ,chẳng mấy chốc đến nơi : "Sao anh không đợi tôi vậy lão đại".

Quay qua liếc nhìn cô nhưng không hề trả lời :
Gọi Tam Hổ.

Vâng ,lão đại.

Trình Lam san tò mò nhìn Tề Phong ,nhìn biểu hiện của cô rồi quay sang lão đại ,Tề Phong nhanh chóng giải thích cho cô:
Tam Hổ là Lão tam của Lôi gia ,lão tam là bác sĩ của Lôi gia.

Một người trong đoàn đã nhanh chống thông báo cho Lôi Lạc Thiên :"Lão đại ,đã đến giờ ăn trưa"
Trình Lam nhanh chóng cùng Lôi Lạc Thiên bước về phía bàn ăn ,tất cả mọi người đều trố mắt nhìn ,lần đầu thấy một người phụ nữ ngồi ăn chung với Lão đại ,tướng ăn lại còn không thục nữ tý nào.

Sau khi đã giải quyết bữa trưa một cách no nê, thỏa mãn xoa cái bụng của mình ,lúc này cô mới chú ý đến Lão đại :

Lão đại tôi có thể tham quan chút được không ?
Không đi lung tung.

Nhanh chóng nhận được câu trả lời ,Trình Lam mỉm cười ngọt ngào,nhanh chân tung tăng cất bước đi.

Cô đây là đang rất buồn ngủ.

Nhanh chóng nhìn thấy một cái gốc cây lớn ,cô nhanh chóng chạy đến ngả lưng lên phiến đá phẳng ,an tâm nằm trong vùng an toàn của Lôi gia chỉ trong chốc lát cô đã đi gặp Chu lão đánh cờ.

Trong lúc cô đang rảnh rỗi nghỉ ngơi thì Lão đại đang ngồi họp với đội thám hiểm.

Đôi mắt sắc bén tập trung lên từng chi tiết trên màn hình rộng lớn :
Tuy lượng Rhenium phát hiện ở gần bờ biển nhưng khả năng rất cao ở giữa đảo sẽ chứa mỏ Rhenium khổng lồ ,! ! ! !.

(bài phát biểu nghìn từ sẽ được rút ngắn ).

Cuộc họp diễn ra liên tục hơn 3 tiếng đồng hồ nhanh chóng kế hoạch sẽ được triển khai vào sáng hôm sau.

Chuẩn bị quần áo.

Lạnh nhạt mở miệng với người quản lý.

Vâng ,lão đại.

Hiện tại đã hơn 4h30 chiều ,Trình Lam cũng vừa mới thức dậy ,vươn vai ,vặn cổ ,nhìn cảnh biển trước mặt mang trong mình suy nghĩ cao cả :"Mấy khi có dịp hưởng thụ ".

Co chân chạy về phía tòa nhà và sau khi được sự chỉ dẫn cô đã lên được đến phòng của mình.
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 11: 11: C ởi Đồ Cho Em Nghiên Cứu


Mặc một chiếc quần sooc ngắn màu đen cùng chiếc áo ngắn hở rốn màu trắng ,cô rời khỏi phòng và đi ra biển.

Hình ảnh cặp chân thon thả trắng mịn ,vòng eo mảnh khảnh đập ngay vào mắt của lão đại nhà ta.

Nhưng điều đáng chú ý là Lão đại đã nhìn thấy hình săm con rồng đỏ rực ngay bên vai của Trình Lam.

Màu đỏ như tô điểm cho nàn da trắng nõn mịn màng ,càng thêm quyến rũ.

Lướt nhanh qua mọi người ,tiếng "ùm "vang lên nhưng đã bị chặn lại bằng tiếng phi cơ.

Tam Hổ -Lão tam nhanh chân đến cúi chào Lão đại rồi nghe tình hình.

@Cậu cần đi theo để phòng trường hợp mọi người bị thương@.

"Vâng lão đại".

Tam Hổ nhận ra Lão đại có gì đõ khác xíu so với mọi ngày.

Liếc mắt về phía biển,không phát hiện ra ,nhưng đôi mắt đã mang theo tia hàm ý khi nhìn thấy thân ảnh của Trình Lam ngoi lên khỏi mặt nước.

Nhận thấy có người lạ mặt ,cô nhanh chóng chạy về phía Lão đại.

Nhưng lại quay qua nhìn Lão tam :
"Anh là Tam Hổ.

"
Nhìn vẻ mặt của cô ,Tam Hổ nở nụ cười tươi rói :
"Đúng vậy ,tôi là Tam hổ ,xin hỏi quý danh tiểu thư đây.

"
"A,tôi tên là Trình Lam.

"
"Vậy xin chào Lam tiểu thư ,rất vui được gặp cô.

"
"Tôi cũng rất vui được gặp anh.

Vậy thôi Lão đại tôi xin phép ".

Nói xong ,cô đã đi thẳng.

Bữa tối diễn ra ,hình ảnh hiện giờ của cô rất khác lúc chiều tối làm cho tam Hổ cũng khó phát hiện.

Cô mặc một bộ quần áo rộng thùng thình thật là khác sự quyến rũ lúc chiều.

Tất cả đồ đạc đã được chuẩn bị trên xe ,đây là loại xe chuyên dụng của Lôi gia rất thích hợp để đi đường núi.

Trên xe ,Trình Lam đang ngồi cạnh Lôi Lạc Thiên ,phía trên là Tề Phong đang ngồi lái xe ,bên cạnh là Tam Hổ.

Đằng sau còn có một vài người của nhóm thám hiểm.

Lôi Lạc Thiên thì nhắm mắt hờ ngả người trên ghế, cồn Trình Lam ngồi bên cạnh thì đang xem tạp chí nam người mẫu mới kiếm được.

Đó là chuyện không ai để ý bận tâm cho đến khi Trình Lam xem hết tạp chí rồi lại ngồi lôi mấy người mẫu nam mình vừa mới xem ra bình luận cho đỡ chán :
"Haizzzz, Tam Hổ ,Tề Phong ,tôi phát hiện ra một chuyện cực kỳ có tầm ảnh hưởng".

Tam Hổ đang uống nước cùng dừng lại nghe cô nói bởi vì mặt cô nhìn như đang rất nghiêm túc :
"Nói đi.

"
"Tôi phát hiện thân hình của anh ,của Tề Phong cùng body Lão đại đẹp hơn rất nhiều so với lũ người mẫu nam trong ảnh".

Á khẩu ,đây chính là tình trạng của Tam Hổ lúc này ,liếc nhìn Lão đại ,không có phản ứng gì ngoài cái nhếch môi ,quay qua Trình Lam mắt chớp chớp hỏi :
"Cô đã nhìn thấy thân thể trong sạch của tôi rồi à ?Chết tiệt !Nhưng cô nhìn bằng cách nào ,chẳng nhẽ cô có kính xuyên thấu ,ôi thân thể ngọc ngà của tôi.

tam Hổ vừa nói vừa dùng hai tay ôm chặt ngực mình"
Nhìn phản ứng của Tam Hổ như vậy ,cô chỉ hận không thể vặn cổ bổ não anh ta xem bên trong chứa gì.

Nhưng phản ứng bây giờ của Trình Lam cô đang hết sức xúc động lên phát ngôn không hề suy nghĩ :
"Tôi mà có loại kính đấy thì tôi đã soi từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài của Lão đại, thèm vào nhìn anh cho đau mắt à"
Không khí trong xe lúc này vì cô mà trở lên yên ắng lạ thường.

Nhận thấy mình lỡ lời ,cô chỉ biết cúi đầu miệng lắp bắp định giải thích nhưng một câu nói bá đạo phang thẳng vào đại não, tiểu não của mọi người làm cho người cứng nhắc như Tề Phong cũng phải biến dạng :
"Nếu em thích nhìn như vậy thì đợi lúc trở về tôi sẽ c ởi đồ cho em nghiên cứu"
Ngước đôi mắt to tròn lên nhìn Lôi Lạc Thiên ,Trình Lam mặt đỏ chót lắp bắp :
"Ách,cái đó ,Lão đại ,tôi chỉ nói đùa".

Nhìn biểu hiện của cô ,Lôi Lạc Thiên nhếch môi cười.

Tất cả hình ảnh đều được đôi mắt của Tam Hổ ghi lại.
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 12: 12: Rừng Rheninum


Đoàn người bắt đầu tiến sâu vào rừng ,vì là đảo hoang mới được khai phá nên thiên nhiên vẫn còn rất hoang sơ.

Cây cối mọc um tùm ,ẩm ướt nhưng không khí lại rất trong lành mát mẻ.

Gần trưa ,tất cả đã nhanh chóng tiến đến được khu vực -nơi mảnh Reni được phát hiện.
Tất cả mọi người dừng chân nghỉ trưa đồng thời nhóm nghiên cứu sẽ tiếp tục dò tìm Rhenium.
Bữa trưa đơn giản kết thúc nhanh chóng.
Từng chiếc máy dò Rhenium được đưa ra và bắt đầu hoạt động.
Nhờ vào kĩ thuật tiên tiến mới nhất ,mọi người đã nhanh chóng phát hiện ra một khối Rhenium lớn nằm sâu trong lòng đất .Một người trong nhóm nghiên cứu nhanh chân báo cáo cho Lôi Lạc Thiên:
"Lão đại, vừa phát hiện một khối Rhenium lớn cách mặt đất 9m".

"Đào lên."
"Vâng ,Lão đại."
Sau một hồi đào bới ,khối kim loại to lớn hiện ra trước mặt và chỉ trong vài phút nó đã được đưa lên xe để chở về tòa nhà chính .
Đoàn người vẫn tiếp tục đi về phía trước ,những cây cổ thụ thân lớn ngày càng hiện ra hiều .
Những chiếc xe đang dần đi vào khu vực cát nún mà không ai hay biết .
Trình Lam đang ngồi xem đi xem lại xem lại cuốn tạp chí ,không còn hứng thú bèn vứt luôn đi .Nhìn vệt cỏ đang dần thay đổi màu ,màu cứ nhạt dần nhạt dần.

Đôi lông mày của Trình lam nhíu lại :"Chết tiệt ,cát nún ".
Tuy cô theo ngành chế tạo vũ khí nhưng Trình Lam cũng đã qua những bài huấn luyện khắc nghiệt khó khăn mà tiêu biểu là phải sống trong rừng hoang .Vì vậy cô cần phải nghiên cứu qua .
Cảm nhận thấy chiếc xe đi nhanh dần và cỏ màu nhạt dần .Trình Lam ngoái đầu lại :
"Tất cả mau dừng xe lại ,lấy đồ đạc cần thiết rồi nhanh chóng ra khỏi đây, các người có 1p30s."
Nhưng tất cả mọi người đều không nghe theo bởi người họ nghe lời là Lôi Lạc Thiên.
Lôi Lạc Thiên mở mắt quay qua nhìn Âu Dương San , cô nhanh chóng quay qua nhìn Lôi Lạc Thiên :
"Lão đại,nhanh chóng rời khỏi,đây là khu vực cát nún".
Lôi Lạc Thiên nhíu mày rồi ra lệnh cho mọi người rời đi .
Chiếc xe bắt đầu có dấu hiệu nún vào trong cát ,chẳng mấy chốc nửa chiếc xe đã biến mất nhưng rất may mắn đoàn người đã chạy được đến bên kia và đến nơi an toàn.

Nhưng một người trong nhóm nghiên cứu nhận ra và hét lên :"Máy tính điện tử vẫn còn ở đấy ,trong đó có rất nhiều tài liệu quan trọng,làm s...."

Chưa kịp để người đó nói hết ,Trình Lam đã phi nhanh về phía chiếc xe với tốc độ đáng kinh ngạc .Đứng trước chiếc xe đã bị nún gần hết .Cô bắt đầu lấy tay mình đào bới ,chỉ trong chốc lát cô đã mò ra chiếc máy tính .Nhưng vấn đề bây giờ là người cô đã bị nún một nửa trong cát rất khó để nhúc nhích .Dùng hai tay ấn vào cát để lấy lực đẩy nhưng do cát nún nên cũng không có tác dụng.

Cát đã lên đến tận ngực ,hai tay Trình Lam cố gắng giơ lên thật cao ,ánh nắng chiếu thẳng vào ánh mắt cô thật chói chang .Bỗng nhiên ,có một bóng râm phủ lên cô ,một lực mạnh mẽ nắm lấy hai bàn tay cô kéo lên.
Người cô được bao bọc bởi một vòng tay mạnh mẽ ,gió lùa vào tóc theo từng nhịp chạy của Lôi Lạc Thiên.

Cả đoàn người nhìn thấy bóng dáng to lớn chạy về phía mình thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc Lão đại nghe tin Trình Lam quay trở lại xe lấy đồ ,liền tức tốc phi thân về phía bãi cát .
Đặt Trình Lam xuống đất ,Lôi Lạc Thiên dùng ánh mắt nguy hiểm liếc nhìn từng người như một lời cảnh cáo .Nhìn thấy không khí căng thẳng Tam Hổ đã hẵng giọng hỏi thăm :"Trình Lam cô không sao chứ ?"
"À ,tôi không sao" .Cô quay sang nhìn Tam Hổ mỉm cười .Rồi xoay người ,đưa tay vào trong áo lôi ra chiếc máy tính điện tử nguyên vẹn không hề bị sứt mẻ một tý gì đưa cho người trong nhóm nghiên cứu.
Tất cả mọi người trong nhóm đều nhìn cô với ánh mắt cảm kích ,thật sự là trong máy tính gồm tất cả thông tin về khu vực có rhenium mà họ đã dò được lúc trưa.
Nhưng nhìn ánh mắt mọi người có ý cười tán thưởng cô lại tưởng mọi người đang buồn cười vì hành động vừa nãy của mình .Mặt Trình Lam bắt đầu cỏ dấu hiệu ửng đỏ :
"Ách ,...,thật ra tôi sợ nó bị rơi nên mới phải nhét vào ngực" ,....Trình Lam san quay sang nhìn mọi người cười ngây ngô .
Tất cả không hề chú ý đến Lôi Lạc Thiên cũng bật cười ,Tam Hổ nhìn ý cười trong mắt Lôi Lạc Thiên ,quay qua giải thích cho Trình Lam .

Mọi người nhanh chóng đeo balo lên vai tiếp tục di chuyển sâu vào trong rừng .
Chẳng mấy chốc trời đã ngả màu ,mặt trời cũng dần biến mất ,những cây cổ thụ to lớn làm cho khoảng không gian trong rừng trở lên u ám khác lạ.
Một dòng suối trước mặt ,trong vắt .Bên cạnh là một khu đất trống nhỏ ,để ý sắc trời đã tối ,Lôi Lạc Thiên ra lệnh cho mọi người dừng chân nghỉ ngơi và dựng lều .Di chuyển xung quanh để quan sát xung quanh ,nhận thấy không có gì nguy hiểm xoay bước trở lại khu vực đất trống .tất cả mọi người đã dựng xong lều của mình ,Trình Lam do có kĩ năng và tiếp xúc nhiều nên làm rất nhanh.
Cô chui vào lều của mình .Căn lều nhìn vậy nhưng rất rộng rãi và mái rất cao .Nhưng không gian bị thu hẹp bởi vì Lôi Lạc Thiên bước vào lều.
"Lão đại ,sao anh lại vào đây".
"Tôi sẽ ở cùng em tối nay".
"Lão đại nói vậy ,..nghe có hơi ...."
"Hơi gì ...." Lôi Lạc Thiên nhận thấy cô lúng túng ,khàn khàn giọng nhìn cô .
Nhận ra vẻ mặt của Lôi Lạc Thiên ,cô đứng phắt dậy đi ra khỏi lều và cầm theo bộ quần áo.
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 13: 13: Chung Một Lều


Trình Lam rửa chân tay ở con suối rồi mượn tạm một lều để thay đồ .Nhưng do cô quá vội lên vơ nhầm đồ.

Cô không cầm theo quần áo của mình mà cầm theo chiếc áo sơ mi đen của Lôi Lạc Thiên.

Cũng may Trình Lam rất thấp so với Lão đại nên mặc cũng đến nửa đùi.
Ngó đầu ra khỏi lều ,cô cúi đầu chạy thục mạng về lều của mình ,vừa chạy vừa dùng tay giữ áo.
May mắn là mọi người đang chuẩn bị bữa tối nên không ai để ý đến cô.
Chạy đến cửa lều của mình ,cô chui tọt luôn vào mà quên mất còn có Lôi Lạc Thiên.Thở phào nhẹ nhõm ,nhưng vừa quay đầu lại thì thấy Lôi Lạc Thiên đang nhìn mình.

Mặt Trình Lam nhanh chóng đỏ lên,vơ vội chiếc mền khoác lên người .
Ánh mắt của Lôi Lạc Thiên hiện nên ý cười rõ rệt.

Cảm nhận được sự khác lạ trong cái nhìn của Lôi Lạc Thiên ,miệng Trình Lam lắp bắp giải thích :
"Tôi không cố ý lấy áo của Lão đại mặc đâu, vừa vội vàng quá nên tôi nhón nhầm ,tôi bây giờ sẽ thay ngay."
Nhìn vẻ mặt lúng túng ,đỏ lự của cô ,Lôi Lạc Thiên không nhịn được trêu chọc:
"Thay ngay đây hử ??????"
Mặt cô bây giờ đã như đít khỉ ,không kịp suy nghĩ đã nhanh như cắt trả lời lại Lôi Lạc Thiên;
"Đúng ,thay ngay đây,......"
Nhưng nhận ra mình lỡ lời ,khẽ chửi thề trong lòng ,ngước khuôn mặt tôm luộc của mình lên nhìn thẳng vào ánh mắt Lôi Lạc Thiên :
"Nhưng Lão đại có thể ra ngoài để tôi thay đồ được không ,......,ách ,.......nam nữ thụ thụ bất tương thân,....."
Tôi cũng không có làm gì em .
"Tôi biết Lão đại không làm gì tôi ,nhưng tôi dù sao cũng là phụ nữ ,còn Lão đại là đàn ông...."
Lôi Lạc Thiên thu lại vẻ mặt cười cười của mình ,khôi phục lại vẻ lãnh đạm ,lạnh lùng bước ra .
Mọi người cùng Lôi Lạc Thiên đang ngồi trước bàn ăn ngoài trời .
Ai cũng trong lòng cảm thấy cả kinh bởi họ được ngồi ăn cùng Lão đại .Trình Lam sau khi thay đồ xong cũng ra khỏi lều ,đi về phía bàn ăn rồi ngồi xuống .
Nhận thấy không khí có vẻ khác lạ nhưng cô cũng không buồn để ý.
Tam Hổ nhận thấy sự khác biệt của Lão đại nên tò mò hỏi:
"Tôi cảm thấy Lão đại của vẻ đang vui ?????"
Lôi Lạc Thiên không để ý giọng điệu tò mò của Tam Hổ ,thay vào là cái gật đầu nhẹ , rồi chuyển ánh mắt sang nhìn Trình Lam:
"Nhìn thấy một vài thứ hay ho ".
Trình Lam đang ăn thì bị sặc .Một người nhân viên trong đoàn thấy vậy thì đưa cho cô cốc nước rồi định đưa tay vỗ nhẹ vào lưng cô,nhưng đã bị ánh mắt lạnh lẽo của Lôi Lạc Thiên cản lại .
Mọi người nhìn vào khuôn mặt đỏ ửng của Trình Lam thì tò mò nhưng lại không dám hỏi.

Sau bữa ăn kết thúc thì từng top người trở về lều của mình ,Tam Hổ cúi chào Lôi Lạc Thiên ,vui vẻ vẫy tay với Trình Lam rồi quay vào lều .
Trình Lam ngượng ngùng trở về lều cùng Lôi Lạc Thiên ,dù sao cô cũng chưa từng ngủ cùng đàn ông nên có chút ngại ,đặc biệt dáng ngủ của cô không hề tốt.
Vừa bước vào căn lều ,Trình Lam lấy balo ngăn lều làm hai .Lôi Lạc Thiên thấy hành động của cô thì có ý cười cười nhưng mặt lại tỏ vẻ nghiêm nghị :
"Cái này là gì?"
" À ,Lão đại, tôi đang làm vách ngăn ,tôi sợ lúc tôi không tỉnh táo có thể xâm phạm đến anh ,..haha,...." Trình Lam vừa làm vừa cười gượng trả lời Lôi Lạc Thiên.
Lôi Lạc Thiên không nói gì ,đi về phía nửa bên phải nằm xuống ,hai tay gác lên đầu.
Trình Lam thấy vậy thì tắt điện rồi nằm sang nửa bên trái ,cô không quen ngủ khi có ánh sáng .
Vì mệt mỏi cả ngày trời nên cô rất nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.Cảm thấy cô đã thở đều nhè nhẹ ,Lôi Lạc Thiên ngước lên nhìn cô.

Anh cảm thấy buồn cười với dáng ngủ của cô,người duỗi thẳng tắp ,hai tay đặt lên bụng ,môi hơi mở ra ,mái tóc dài dài vắt về phía sau.
Bỗng cô xoay người đặt tay và chân lên bức vách xây bằng balo,làm cho nó đổ ,một chiếc rơi vào đầu cô,may mắn chiếc balo không nặng ,Trình Lam nhíu mày lại, đưa tay lên vuốt mặt rồi lại tiếp tục ngủ .Nhìn hành động cô như vậy ,Lôi Lạc Thiên vừa buồn cười vừa lo lắng :lúc cô ngủ thì không biết trời đất gì .
Bỏ hết những chiếc balo sang một bên ,không còn gì ngăn cách giữa hai người ,Lôi Lạc Thiên nằm xuống ,cách cô một khoảng ,rồi cũng thiu thiu bắt đầu nhắm mắt .
Nửa đêm, mọi thứ đều rất yên tĩnh ,trong lều của Lôi Lạc Thiên cũng vậy.
Đôi mắt lạnh lẽo mở ra ,ngước vào khoảng không đen trước mặt ,ánh mắt sâu thẳm ,băng lạnh nhưng ẩn chứa nét dịu dàng cưng chiều khó phát hiện ,nhìn vào thân hình nhỏ bé của người nào đó ngay bên cạnh ,cánh tay Trình Lam vắt lên bụng của Lôi Lạc Thiên ,đầu của cô gác lên vòm ng ực rắn chắc ,cái chân trắng mịn đu trên đùi của Lão đại,trên khuôn miệng xinh đẹp còn rõ ý cười thỏa mãn .

Nét cười hiện rõ trên đôi môi bạc ,vòng tay ôm lấy cô ,cái ôm dịu dàng đầy sủng nịnh ,khẳng định quyền sở hữu với người con gái trước mặt.
Ánh sáng ít ỏi hiện lên ,trời bắt đầu ứng sáng ,mọi người đã thức dậy hết nhưng vẫn còn một người đang trong tay một người ngủ ngon lành .
Lôi Lạc Thiên đã mở mắt từ sớm ,nhưng Trình Lam thì vẫn ôm chặt lấy anh mà ngủ .
Cưng chiều nhìn thân ảnh trước mặt ,nhưng vẫn phải gọi cô dậy vì còn xuất phát .
Cảm nhận có người lay mình ,cô nhanh chóng mở mắt ,do hôm qua mệt nên cô không thể thức dậy đúng giờ .
Cảm nhận có hơi ấm bên cạnh ,quay người sang ,hai mắt to tròn mọng nước nhìn người trước mặt (mới ngủ dậy ).
Nhanh chóng bật dậy ,mới sáng sớm cái miệng của cô đã phải hoạt động hết công suất :
"Xin lỗi Lão đại ,tôi không cố ý ,tôi đã xây vách nhưng ,....ách ,....nó hình như bị làm sao ,....."
"Không sao."
Lôi Lạc Thiên bước ra khỏi lều rồi mà Trình Lam vẫn đỏ mặt.
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 14: 14: Taipan Nội Địa


Mọi người cùng tiếp tục lên đường sau khi thu dọn hành lý ,đồ đạc .Vì dậy muộn ,Trình Lam chỉ kịp vơ vội chiếc bánh trên bàn .Trên lưng mỗi người là một chiếc balo 20 kilo nhưng không hề thấy có dấu hiệu nặng nhọc .
Trình Lam đi cùng hàng với Tam Hổ ,cắn dở miếng bánh ,mồm phồng lên nhai, cô chạy lên phía trước Lão đại dơ bánh ra trước mặt Lôi Lạc Thiên và vừa phồng mồm nhai bánh vừa nói:
"Ão ại ,anh ăn ông ,on ắm" (Lão đại,anh ăn không ,ngon lắm ).
Lôi Lạc Thiên đang quan sát xung quanh quay ra nhìn khuôn mặt đỏ hồng và hai má căng phồng vì thức ăn của cô thì đôi mắt hiện lên ý cười ,nghiêng đầu cắn một miếng bánh.
Chỉ khổ cho Tam Hổ và mọi người đều rớt hàm nhìn Lão đại nhà bọn họ.
Họ càng tiến sâu vào trong khu rừng càng ngày càng âm u rậm rạp ,ánh sáng ít ỏi không đủ chiếu sáng cho khu rừng .
Bỗng nhân viên trong đoàn kêu lên thu hút ánh mắt của tất cả mọi người .
Người anh ta bắt đầu biến đổi ,tay chân chuyển màu tím thẫm .Một người khác định chạy đến chỗ anh ta giúp đỡ nhưng đã bị Lôi Lạc Thiên cản lại.

Tất cả mọi nhân viên nhìn cái chết kinh dị của anh ta thì không khỏi rùng mình .
Bỗng Tam Hổ và Trình Lam cùng la to :
"Taipan nội địa".
Mọi người nghe tên mà không khỏi kinh hãi ,ai mà chả biết đây là loài rắn cực độc.

Loài rắn độc nhất trên mặt đất là "Rắn dữ" (Fierce Snake), còn được biết là"Taipan nội địa" (có tên khoa học: Oxyuranus microlepidotus) là loài bò sát thuộc họ Rắn hổ (Elapidae) có nguồn gốc từ Australia.

Đây là loài rắn có nọc độc độc nhất so với bất kỳ loài rắn sống trên cạn nào trên thế giới.
Lượng nọc tối đa của một vết cắn là 110mg, đủ để gi3t chết 100 người, hay 250.000 con chuột.

Mức độ độc của nọc rắn này gấp 10 lần rắn chuông Moja ve và 50 lần rắn hổ mang thường.

Đây là một loài có khả năng biến hóa khá kì diệu.

Chúng có thể thay đổi từ màu đen sậm, nâu sáng, xanh lá cây tùy theo mùa.

Thật sự rất nguy hiểm .
Mặt Lôi Lạc Thiên cũng có chút thay đổi khi nghe thấy cái tên "Taipan nội địa"
Nhíu mày một cái ,ra lệnh cho mọi người cẩn thận cảnh giác ,rồi lại tiếp tục xuất phát .
Có vẻ như người nhân viên vừa rồi đã không may mắn dẫm phải con rắn nên mới bị cắn .
Đi hết một ngày ,không hề gặp trắc trở gì ,không hề dừng chân nghỉ trưa ,đoàn người đã đứng ở trung tâm đảo nhưng không có gì cả ngoài một miệng hang rất lớn.
Quyết định cho mọi người nghỉ qua đêm ,để sáng mai vào hang ................
Sáng sớm hôm sau, sau khi đã nghỉ ngơi qua đêm thì mọi người nhanh chóng thu dọn ...!và
Từng top người tiến bắt đầu di chuyển tiến vào trong hang .
Trong hang tối om không chút ánh sáng ,từng chiếc đèn pin loại nhỏ công suất lớn được sử dụng nhưng vẫn đủ làm sáng chiếc hang ẩm ướt .Trên mặt đất là những mỏm đá sắc nhọn đến gai người .Từng người tiến dần vào sâu trong hang ,mỗi bước đi đều rất cẩn thận .Mặt đất càng ngày càng trơn trượt do ẩm ướt và có rêu.

Một người nhân viên vụng về nhìn không kĩ bước hụt chân nên đã lao đầu về phía trước ,cả thân hình anh ta bị những đầu sắc nhọn xiên nát người .Trình Lam đang mải quan sát hang nên khi nghe thấy tiếng kêu bèn giật mình nghiêng người .Nhanh như cắt cô dùng bàn tay trái chống đỡ lên một mỏm đá sắc .Mỏm đá xuyên qua lòng bàn tay.Rất may mắn cho cô ,mỏm đá ở khu vực hồ nước trong hang nên rất mảnh và nhỏ .Máu bắt đầu nhỏ giọt xuống hồ nước.

Trong hang rất yên tĩnh nên ...
Khi Trình Lam nhận thấy có tiếng vọng trong hồ ,nhìn con cá lao nhanh về phía mình ,Trình Lam lùi lại ,dùng chân bật cao người lộn về phía sau ,đứng trên hòn đá nhỏ .Không chịu được lực của cô ,hòn đá lăn nhanh làm Trình Lam ngả về phía sau.Cảm tưởng người cô sẽ bị xuyên nát bởi những mỏm đá sắc nhọn nhưng cả thân hình cô đã được bao trọn trong lồ ng ngực của Lôi Lạc Thiên ,giọng nói lạnh lẽo mang tia lo lắng như đánh thẳng vào tâm trí Trình Lam làm cô ngượng ngùng thoát ra khỏi vòng tay Lôi Lạc Thiên :
"Nhớ phải cẩn thận".
Tất cả mọi người chú ý vào cái hồ trước mặt .Những ánh đèn soi vào mặt hồ ,không ai phát hiện vết thương trên tay Trình Lam .
Nhân lúc Lôi Lạc Thiên quan sát hồ nước ,cô nhanh chóng xé mảnh vải ở áo băng bó vào vết thương trên tay.Một mình cô là phụ nữ ở đây nên không muốn cản trở mọi người, đặc biệt là Lão đại ,cô không muốn mình vô dụng .
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 15: 15: Lo Lắng


Không ai phát hiện sự khác lạ của hồ ,Lôi Lạc Thiên cảm nhận điều kì lạ nhưng lại không thể biết rõ.

Quan sát thấy một lối đi dọc theo bờ hồ ,tất cả mọi người dựa vào vách đá để di chuyển
Không hề thuận lợi ,một người trong đoàn đã vô tình làm rơi chiếc đèn pin.

Vẫn tiếp tục di chuyển ,mọi người vẫn chú ý vào phía trước và chân mình ,không một ai để ý hồ nước trước mặt.

Trình Lam đi ngay sau Lão đại ,cô cảm nhận vết thương trên tay mình đang rỉ máu ướt đẫm tấm vải băng ở tay ,cô liền liếc xuống xem vết thương trên tay.

Lúc này ánh mắt của cô đảo qua mặt hồ và đã nhận ra sự khác lạ ,mặt hồ gợn sóng nhè nhẹ ,xoay đèn lướt nhanh trên mặt nước quan sát ,đôi mắt diều hâu tia qua làn nước ,chỉ trong cái chớp mắt ,mặt cô đã biến sắc ,khẽ chửi thề :
"Lão đại ,có một đàn lớn cá Piranha trong hồ đang bơi về phía chúng ta.

"
Lôi Lạc Thiên cùng Tam Hổ nghe thấy lời cô nói thì nhíu mày ,nhận ra ý của Lão đại ,Tam Hổ đã ra lệnh cho mọi người :
"Di chuyển nhanh chóng cẩn thận ,có cá Piranha trong hồ ".

Mọi người nghe vậy thì mặt biến sắc.

Đàn cá phi ra khỏi mặt nước bay đến đám người của Lôi Lạc Thiên.

Mọi người rút súng ra ,những con cá cứ thế rơi xuống hồ ,nước hồ nhuộm một màu đỏ rực của máu.

Nhưng số lượng cá không hề giảm, máu thu hút chúng đến càng ngày càng nhiều.

Mọi người vừa di chuyển vừa tránh những con cá ăn thịt người.

Nhưng số lượng đạn mang trên người có hạn ,phần lớn đều để trong balo ,nhưng bây giờ không thể dừng lại để lấy.

Mọi người chỉ có thể dùng dao trên người để chém những con cá đến gần mình.

Cô thấy tình hình hiện tại rất bất lợi cho mọi người nên cô nhanh chóng đảo mắt xung quanh và.

.

Tìm thấy một kẽ hở nhỏ trong vách đá thẳng đứng vừa người mình ,Trình Lam lọt thỏm vào đó ,lôi từ balo của mình ra một khẩu súng bắn tỉa băng đạn 100 cô chôm được ở khu nhà bên bờ biển lúc đi tham quan.

Lắp súng vào và đeo kính dạ quang mang trong người ,nhìn đàn cá đông đảo bay lên từ mặt nước.

Từng viên đạn bay ra nhắm thẳng mục tiêu.

Nhưng do bàn tay của cô đang bị thương nên giữ súng rất đau.

Trình Lam cố gắng nén lại cơn nhức ở bàn tay ,tay cô vẫn đều đều bóp cò.

Cô chỉ cần để tất cả đến được cửa hang cách đó 300 mét ,lúc tất cả mọi người an toàn đứng trong đó cô sẽ dùng bom mini vứt xuống hồ rồi nhanh chóng trong 8s chạy đến cửa hang là an toàn.

Tất cả mọi người đều thấy hành động của cô nhưng không thể dừng lại, tất cả đều phải tiếp tục di chuyển.

Nhìn những viên đạn bay qua mặt mình ,ghim vào những con cá ,ai cũng cảm thán cô.

Từng băng đạn vơi dần ,chỉ còn lại hơn 5 chục viên ,để ý vào lũ cá ,từng con cá chết rơi xuống hồ ,đạn hết tất cả mọi người đã vào được đến cửa hang.

Lôi Lạc Thiên liếc mắt về thân hình nhỏ nhắn trong vách ,một cỗ tức giận dâng lên nhưng phần nhiều là lo lắng.

Ai cũng để mắt đến cô
Lúc cô thấy mọi người đã vào được đến cửa hang hết thì lúc này cô bắt đầu đeo balo lên vai
Khi đeo balo lên vai ,tung một vài quả bom mini xuống mặt hồ ,Trình Lam phi nhanh ra khỏi vách.

Vừa chạy vừa dùng dao chém những con cá bay về phía mình.

Nghe những tiếng nổ ngay sau mình ,cô tăng tốc nhanh chóng ,gần đến cửa hang , cô nhón chân, nhảy về phía cửa hang An toàn.
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 16: 16: Băng Vết Thương


Chạy về đến cửa hang ,Trình Lam th ở dốc ,ngửa lên nhìn mọi người nở nụ cười ,đưa tay lau đi những giọt mồ hôi trên khuôn mặt.

Một vệt máu đỏ chót xuất hiện trên nàn da trắng mịn.

Nhận ra mình đưa bàn tay trái lên lau mặt ,Trình Lam vội dấu bàn tay ra sau lưng rồi dùng vạt áo lau máu trên mặt ,tuy không gian trong hang tối tăm nhưng Lôi Lạc Thiên đủ nhận ra vệt đỏ trong nháy mắt.

Để ý đến bàn tay sau lưng cô.

Cầm cánh tay trái của cô lên khiến Trình Lam bất ngờ la lên vì đau ,thu hút sự chú ý của mọi người.

Chiếc đèn pin rọi vào bàn tay , miếng vải trên tay đã nhuộm một màu đỏ đến chói mắt.

Nhẹ nhàng tháo lớp băng cũ trên tay cô ,vết thương trên bàn tay cô làm cho Lôi Lạc Thiên phải nhíu mày :
"Tam Hổ ,lấy đồ ra cho tôi.

"
Nhẹ nhàng khử trùng vết thương cho cô rồi băng lại.

Cả quá trình ánh mắt của Lôi Lạc Thiên chỉ để ý đến vết thương của cô mà Trình Lam cũng không hề kêu lấy một tiếng mặc dù dùng thuốc sát trùng sẽ rất xót.

Mọi người tiếp tục di chuyển sâu vào lòng hang ,càng vào sâu thì nhiệt độ càng thấp.

Mọi người ai cũng bị ướt.

Nhưng do cô vừa xé áo của mình ra băng bó lên đã bị mất một mảng.

Không khí lạnh làm Trình Lam phải hắt xì một cái.

Tiếng động tuy không to nhưng trong hang kín lên tiếng vọng rất lớn.

Tất cả mọi người đều nghe thấy tiếng kêu bay về phía mình ,tia mắt về hướng phát ra tiếng động ,Lôi Lạc Thiên lập tức ra lệnh cho tất cả mọi người :
"Nằm xuống".

Tất cả mọi người chỉ thấy một khối bay qua đầu mình.

Bỗng Lôi Lạc Thiên nắm lấy tay của Trình Lam bật dậy :
"Nhanh chóng di chuyển tìm kiếm lối ra khỏi đây".

Tất cả mọi người nghe lệnh đều lập tức thi hành.

Nhưng trong bóng tối loài dơi có lợi thế hơn rất nhiều.

Thấy lũ dơi bay về phía mình ,Lôi Lạc Thiên ngay tức khắc ôm lấy thân hình nhỏ bé của Trình Lam :
"Tập trung ánh sáng về phía lũ dơi".

Bởi tập tính sống trong bóng tối nên ánh sáng làm lũ dơi hoảng loạn bay loạn xạ.

Nhân cơ hội mọi người lập tức di chuyển.

Tất cả đều không quản mệt nhọc ,mỏm đá chạy về phía trước.

Chạy vòng vèo quanh co nhưng kết quả trước mặt họ lại là một hồ nước nữa.

Tuy vậy cũng đã cắt đuôi được lũ dơi ăn thịt đó chưa bao giờ gặp phải loài dơi đuổi người như vậy nên rát tò mò đưa mắt nhìn Lôi Lạc Thiên ,biết cô định làm gì nên Lôi Lạc Thiên đã nói cho cô biết :
"Démodus".

"Thật sự là dơi Desmodus,lần đầu tôi được nhìn thấy chúng ,nếu chúng hung hãn như thế thì chắc hẳn là đã tối rồi, tôi thật sự rất đói".

Mọi người nghe cô nói vậy ai cũng buồn cười ,trong trường hợp này mà cô cũng nghĩ đến ăn ,nhưng cô như vậy cũng giúp họ thoải mái tinh thần.

Bây giờ mới để đây là một hồ nước khá sâu ,không rộng lắm nhưng được bao bọc bởi vách đá cao vút.

Cảm nhận cái hồ là lối ra duy nhất nên Trình Lam đã xung phong lặn xuống.

Lôi Lạc Thiên dù không muốn nhưng vẫn phải để cô đi.

Đây là cách duy nhất để cứu mọi người.

Và ở đây có cô là người bơi giỏi nhất.

Vì không có đồ lặn nên Trình Lam chỉ có một chiếc đèn pin nhỏ cùng một con dao và khẩu súng nhỏ.

Lặn xuống hồ trước con mắt của mọi người ,ai cũng lo lắng cho cô ,làm sao biết trong cái hồ có gì nguy hiểm không.

Trình Lam nín thở lặn sâu xuống ,cái hồ không hẳn là quá sâu ,tầm 7m.

Vì không có bình oxi nên Trình Lam bơi rất nhanh ,chỉ trong vài phút đã xuống tới đáy
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 17: Chương 17


Dùng đèn pin lần mò sâu xem xét vách đá sát đáy hồ cũng không thấy có chỗ thông.

Bơi lên 2m,Trình Lam đã nhìn thấy một vách rộng đủ 5 người chui vừa.

Nhưng bơi lại gần thì cô nhìn thấy hai con trăn rất to.

Vì ánh sáng từ đèn rọi vào mắt chúng nên hai con trăn khổng đã phát hiện ra cô ,hai con cùng quẫy đuôi đuổi theo Trình Lam.

Cô dụ chúng ngoi lên mặt nước để Lão đại xử lý chúng thay cô.

Nhưng tốc độ của chúng rất nhanh ,nhận thấy mình yếu thế cô bèn rút súng ra bắn.

Vừa bắn vừa bơi lên trên.

Đạn bay trong nước không có tác dụng cao chỉ làm chúng bị thương ngoài da và giảm tốc của chúng nhưng như thế cũng đủ thời gian cho cô.

Trên bờ ,Lôi Lạc Thiên thấy mặt nước dao động mạnh nên cho mọi người chuẩn bị sẵn vũ khí nhưng không được bắn bởi Trình Lam còn ở trong đó.

Trình Lam ngoi lên mặt nước thì hai con trăn cũng đến ,cô cố gắng bơi vào bờ nhưng do tay đau nên tốc độ cũng chậm lại.

Mọi người thấy cô thì nghe lệnh Lôi Lạc Thiên nhắm bắn.

Hai con vật t0 lớn bị trúng đạn thì dẫy dụa ,không may đuôi chúng đập vào Trình Lam khiến cho cô bị bắn lên bờ ,đầu va đập vào vách đá.

Lôi Lạc Thiên chạy nhanh đến đỡ cô dậy.

Tuy đầu không chảy máu nhưng làm cô thấy choáng váng.

Cố gắng giúp mình tỉnh táo trong tình huống nguy hiểm này.

Dùng súng của mình giúp mọi người.

Tất cả mọi người tập trung vào hai con trăn khổng lồ trước mặt.

Chẳng mấy chốc ,hai con vật đã chết ,hồ nước trong vắt chuyển sang màu đỏ đậm.

Ai đấy cũng đều dính máu khắp người, may mắn là không ai bị thương.

Xem lại vết thương cho Trình Lam ,không có gì nguy hiểm.

Sau khi vết thương được băng bó lại cẩn thận ,ai cũng mong đợi nhìn Trình Lam để nghe câu trả lời từ cuộc thám thính của cô.

Trình Lam lắc đầu thở dài nhìn mọi người ,quay qua mắt ngấn nước nhìn Lôi Lạc Thiên :
"Lão đại ,cách mặt nước 3 mét có một hang ,nhưng đi đâu thì tôi cũng không biết".

Nói xong Trình Lam nở nụ cười tươi rói.

Mặc dù biết đã khuya nhưng trong hang thì ban ngày cũng như ban đêm.

Tất cả mọi người theo Trình Lam lặn xuống hồ ,chui qua hang ,rồi ngoi lên mặt nước

Trước mặt mọi người là một hang lớn.

Ánh đèn pin chiếu quanh hang ,ai nấy cũng đều ngỡ ngàng vui mừng ,trước mắt họ rất nhiều Rhenium được tìm thấy.

Ngước lên nhìn không thấy đỉnh :
"Lão đại ,hang này nằm ngay dưới đỉnh của ngọn núi trên đảo".

Ai cũng đều mệt mỏi ,nhưng lại không dám ngủ ,họ chỉ có thể nghỉ ngơi để lấy lại sức.

Nhìn mắt ai cũng nặng trĩu ,Trình Lam lôi ra trong balo của cô một quyển sổ ,vẽ vẽ tô tô.

Chỉ trong 15 phút ,một bộ bài đã hoàn thành.

Không thèm để ý đến Lão đại ,cô rủ mọi người đánh bài trong lúc nghỉ chân.

Ai đấy cũng đều hăng hái tham gia ,cả Tam Hổ cũng nhảy vào sòng bạc hoang dã.

Trình Lam cô thật sự rất may mắn nên thắng rất nhiều.

Ai cũng đều bị búng trán nhưng họ lại vui vẻ ,tiếng cười vang vọng trong cái hang to lớn nhưng ấm áp đến lạ thường.

Tất cả tập trung nên không ai phát hiện có một anh mắt dịu dàng nhìn vào cô gái nhỏ bé ngồi trong đám đàn ông to lớn kia.

Cầm đèn pin đi xung quanh ,Lôi Lạc Thiên đã nghe thấy một âm thanh ,đó là tiếng nước chảy.

Đi về phía có tiếng nước ,anh nhìn thấy một thác nước trước mặt và một vách đá dốc không quá cao ,nếu lên được phía trên vách là ra khỏi hang ,từ đó liên lạc với Tề Phong đứng chờ ở cửa hang.

Quay lại chỗ nghỉ chân ,cắt đứt cuộc vui của mọi người :
Chuẩn bị di chuyển.

Tất cả mọi người di chuyển phía sau Lôi Lạc Thiên ,đi một quãng ,mọi người ai cũng nghe tiếng nước chảy ,vòng qua vách đá ,ánh sáng le lói hiện lên trước mặt ,ai nấy cũng hết sức vui mừng.
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 18: 18: Trở Về Lôi Gia


Mọi người đã ra khỏi hang đá ,ánh mặt trời sáng sớm len lỏi qua kẽ lá chiếu xuống mặt đất tạo nên màu sắc tuyệt đẹp mơ hồ.

Lôi Lạc Thiên đã cho người liên lạc với Tề Phong ở cửa hang.

Trong thời gian chờ đợi người đến ,tất cả đều tập trung ngồi trên mỏm đá to ở trước mặt.

Đã một đêm không ngủ ai nấy cũng đều mệt mỏi ,nhưng chẳng ai hứng thú với từ ngủ.

Lý do rất rõ ràng ,đang có Lão đại ở đây ai dám thất lễ.

Trừ một người ngoại lệ buồn ngủ không sợ trời đất là Trình Lam.

Do vết thương ở tay , việc cảm lạnh thêm cả mệt mỏi.

Một ít chất xúc tác :không khí sáng sớm mát mẻ ,gió thổi hiu hiu nên dù có ngồi hai tay chống cằm Trình Lam vẫn ngủ gật.

Nhìn cái đầu nhỏ nhắn gật lên gật lên gật xuống cùng với bộ mặt của cô làm Lôi Lạc Thiên ngồi bên cạnh cũng phải buồn cười.

Cô gái này rất đặc biệt.

Để cô tựa vào vai mình ,ánh mắt anh dừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn nhọ nhọ của cô.

Nàn da trắng nõn hồng hào điểm thêm vài vệt bùn nâu nâu trông đến tức cười.

Nhìn Lôi Lạc Thiên như vậy ai cũng ngạc nhiên tập 2 nhưng tất nhiên không dám ho he gì.

Chỉ có Tam Hổ to gan nhìn chằm chằm vào hai người nhưng cũng bị ánh mắt Lão đại làm cho sợ hãi quay đầu đi.

Tiếng phi cơ làm cho Trình Lam tỉnh giấc, nhưng cô vẫn trong tình trạng ngái ngủ.

Cảm nhận đầu mình gối lên vật gì đó ,cô dùng mặt mình cọ cọ.

Đứng bật dậy vươn vai ngáp dài một cài mà không để ý mọi người nhìn mình.

Họ thấy cô rất to gan, lau mặt trên áo Lão đại.

Nhưng nhìn ý cười rõ ràng trong mắt Lôi Lạc Thiên ai cũng nhận ra một điều :Lão đại để ý Trình Lam bé nhỏ.

Từ trên chiếc phi cơ dẫn đầu ,Tề Phong nhảy xuống hướng chỗ Ôi Lạc Thiên mà kính cẩn :
"Mời Lão đại ".

Gật đầu nhìn Tề Phong rồi thẳng hướng phi cơ.

Tam Hổ đi ngay sau Lôi Lạc Thiên bị giật mình bởi Lão đại đột ngột dừng lại :
"Âu Dương San".

Cô thấy lão đại gọi mình thì cô nhìn lão đại hỏi
"Tôi được đi chung với Lão đại à ????"
Lôi Lạc Thiẻn chỉ đáp lại hai từ rất ngắn gọi mà ai cũng có thể hiểu
"Nhanh chóng".

"Dạ được!.

.

Trình Lam vui vẻ gật đầu chạy lóc cóc theo Lôi Lạc Thiên lên phi cơ.

"Trở về Lôi gia".

Vậy là vụ Rhenium được giải quyết.

Ngồi trên phi cơ ,Trình Lam không hề sợ độ cao ,chạy khắp nơi nhòm ngó ngắm cảnh ,thỉnh thoảng cái miệng nhỏ lại kêu ;"Woa,woa,! " như một đứa trẻ con.

Trách sao được lần đầu cô đi phi cơ đắt tiền như vậy.

Đúng là đồ của Lôi gia.

Trình Lam đang mải ngắm biển thì giọng nói lạnh lùng của Lôi Lạc Thiên làm đứt mảnh cảm hứng nghệ thuật của cô, nhưng điều này lại làm cô cảm thấy vui mừng ,đến nỗi cười mỏi cả hàm:
"Lần này cô làm rất tốt".

"Thật sao Lão đại.

Vậy tôi có được thưởng không vậy ?"
Lôi Lạc Thiên thấy cô nói vậy mặt lộ ra tia ý cười và anh nói!
"Cô muốn thưởng gì ?"
Cô thấy lão đại hỏi vậy liền ngẻo miệng cười rất tươi trả lời
"A ,Lão đại ,tôi là muốn tiền ,anh có thể gửi vào trong tài khoản của tôi,! "
"Được.

"
"Cảm ơn Lão đại.

"

Từ lúc nghe tin tức mình được nhận tiền Trình Lam ngồi một chỗ cười tủm tỉm đến lúc về đến Lôi gia.

Nhảy xuống khỏi phi cơ ,hào phóng chào Lôi Lạc Thiên cùng mọi người bằng một nụ cười tươi rói.

Cô chạy thẳng về phòng tắm rửa thay đồ ,lấp đầy bụng rồi lăn ra ngủ.

Ngay lúc cô rời đi ,Lôi Lạc Thiên cũng trở về phòng trở về phòng ,Tam Hổ lên xe rời khỏi Lôi gia.

Ngủ một mạch từ gần trưa đến bữa tối ,Trình Lam thức dậy.

Tự mình băng bó lại vết thương ở lòng bàn tay ,chạy thẳng xuống phòng ăn ở tòa nhà chính.

Chào lão đại một tiếng rồi tập trung chén.

Đang ăn thì giọng lành lạnh của Lôi Lạc Thiên làm cô nghẹn:
"Vết thương thế nào ?"
Uống hớp nước ,dùng tay vỗ ngực ,sau khi cổ họng đã thông ,cô mới ngước lên ,vui vẻ dơ bàn tay lên khoe:
"Nó đang lành".
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 19: 19: Bị Trật Khớp Cổ


Kết thúc bữa tối ,Trình Lam trở về phòng .Cô rất nhớ cái latop và cái điện thoại yêu dấu .Còn có các oppa nên tối nay cô sẽ thức cày phim để bù cho những ngày ở đảo.
Tình hình lđang rất là tình hình ,trên bụng cô là chiếc latop đời mới nhất ,trên tay là chiếc điện thoại ,chân trái gác lên chân phải ,đầu nghiêng hẳn sang phải ,mắt dán vào màn hình trước mặt .Mải xem mà cô ngủ quên lúc nào cũng không hay .
Vì mới ở đảo về nên cô không phải đi đến phòng chế tạo ,ngủ đến trưa cô mới thức dậy do cái bụng biểu tình.
Ngồi dậy vươn vai ,bẻ cổ ."cạch " tiếng kêu vang lên giòn dã trong căn phòng yên ắng .Cổ cô bị trật khớp .Đau lòng lết vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân .Phóng ngay đến phòng ăn ,nhưng là cô không thể cúi đầu chào Lôi Lạc Thiên ,cổ cô cứ thẳng đứng không thể xoay .Đang định mở miệng nhờ Lão đại giúp ,thật tình cờ và thật bất ngờ Tam Hổ cũng ngồi đây.
Vui vẻ phi đến chỗ Tam Hổ sau khi chào Lôi Lạc Thiên một câu .Cái miệng cô sáng sớm đã rất bon :
"Lão tam,hôm nay nhìn anh thật soái a".
Chỉ vì câu nói của cô mà Tam Hổ suýt phun hết thức ăn trong miệng ,còn một người thì đen mặt lại.

Đến cả Tề Phonh mặt lạnh cũng sởn da gà vì cái giọng ngọt như mía của cô.

Quay qua nhìn Trình Lam ,thấy cô chớp mắt nhìn mình ,Tam Hổ vỗ chán thở dài :
"Cô cần tôi giúp gì à ?"
Âu Dương San bây giờ rất muốn gật đầu nhưng chỉ có thể đáp lại bằng chất giọng trong sáng nhẹ nhàng như thiếu nữ về nhà chồng :
"Tôi bị trật cổ rồi ,anh chữa giùm tôi cái ".
Tam Hổ nghe cô mói vậy thì suýt ngã ngửa ra sàn.

Yêu cầu cô ngồi xuống ghế ,mặt đối mặt , hai tay Tam hổ vòng ra đặt nên cổ cô.
Lôi Lạc Thiên nhìn vào như hai người đang ôm nhau ,mặt lạnh đi vài phần.

Cảm nhận sát khí cường đại của Lão đại ,tay Tam Hổ run run vặn mạnh cổ cô một cái .Tuy khỏi nhưng cũng làm Trình Lam kêu lên một tiếng .
Thoải mái xoay cổ phải trái ,thấy không có vấn đề ,cô quay sang cảm kích nhìn Tam Hổ với vẻ mặt cảm tạ.
"Ăn đi ......"Lôi Lạc Thiên đen mặt nhìn cô .
Bữa ăn diễn ra với không khí không mấy vui vẻ gì .Sau bữa ăn ,Lôi Lạc Thiên đến Lôi thị ,Trình Lam thì quay trở về với công việc hàng ngày .
Ngoài cổng Lôi thị ,toàn bộ nhân viên đứng ngay ngắn thành hàng .Từ đoàn xe ,những người mặc áo đen nhanh chóng xuống xe ,xếp thành 2 hàng ngay ngắn ,đầu cúi 45 độ.
Từ trên chiếc xe Maybach ,Tề Phong bước xuống xe, di chuyển về phía sau ,cánh tay mạnh mẽ mở cửa xe .Một đôi dày da bóng loáng ,tiếp đến là cả thân hình đẹp đẽ ,cuối cùng là khuôn mặt yêu nghiệt cuốn hút.
Cả đoàn người dài đằng đằng lập tức cúi đầu:"Chủ tịch ".
Ánh mắt của Lôi Lạc Thiên lạnh lẽo quét trên người Nhị Hổ .Cả đoàn người tiến vào trong đại sảnh .Trên đường đi ,Lôi Lạc Thiên không thèm liếc nhìn một ai,thẳng vào thang máy chủ tịch lên tầng cao nhất .
Lôi Lạc Thiên rời đi ,tất cả mọi người mới dám thở, chủ tịch của họ tiêu sái anh tuấn nhưng lại máu lạnh ,là nhân vật không thể chọc vào .Nhưng vẫn còn những người không biết sợ mơ tưởng đến vị trí phu nhân Lôi gia.Nếu làm vợ Lôi Lạc Thiên không phải một bước lên làm phượng hoàng hay sao.

Trong Lôi thị chủ yếu là nam thanh nữ tú tài năng vì vậy có những người tự mãn là không thể tránh khỏi.
Quay trở lại với Trình Lam ,cô được chào đón nồng nhiệt thân thiện từ những người đồng nghiệp trong phòng chế tạo.Họ đều rất yêu quý cô vì vậy tạo cho cô không khí ấm áp thân thuộc.
 
Back
Top Bottom