Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,373,565
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
co-vo-an-hon-cua-luc-thieu.jpg

Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Tác giả: Hà Thẩm
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu của tác giả Hà Thẩm.

Kỷ niệm 2 năm ngày cưới, Lục Kiến Thành bất ngờ đệ đơn ly hôn. Nam Khuê siết chặt phiếu khám thai trong tay hỏi anh: “Nhất định phải ly hôn sao? Nếu em nói, em có thai thì sao?

Mặt mày anh lãnh đạm: “Nam Khuê, tôi luôn dùng biện pháp, cho dù thật sự có chuyện ngoài ý muốn, tôi cũng sẽ không giữ lại tai họa ngầm này.”

Anh không hề hay biết ngày anh kết hôn, cô bị tai nạn xe phải sinh non…​
 
Có thể bạn cũng thích !
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 1


Chương 1

Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy, Lục Kiến Thành đang tắm.

Nam Khuê lấy chăn che người, đứng dậy từ trên giường, nghĩ đến các kiểu tối hôm qua, khuôn mặt nhỏ của cô ửng hồng.

Mặc dù đã là vợ chồng nhưng mỗi lần sau khi ngọt ngào xong, cô vẫn cảm thấy rất ngại ngùng.

Tiếng nước dừng, Lục Kiến Thành quấn khăn tắm đi ra.

Cô đưa quần áo cho anh: “Bữa sáng xong rồi, em ở dưới tầng chờ anh.”

“Được!”

Nam Khuê xuống tầng, cẩn thận lấy bánh gato trong tủ lạnh ra bày ở giữa bàn ăn.

Trong tay cô cầm một tờ giấy khám thai, vì quá khẩn trương mà tim đập rất mạnh.

Hôm nay là ngày kỉ niệm kết hôn hai năm của họ, nghĩ đến chuyện sắp nói bản thân mang thai cho anh biết, Nam Khuê vừa căng thẳng vừa có chút mong chờ.

Lục Kiến Thành thay quần áo xong đi xuống, một bộ tây trang định chế màu đen càng khiến anh thêm tuấn tú hơn.

Ăn sáng xong, Nam Khuê cầm chặt giấy kiểm tra trong tay, hít sâu một hơi, khẩn trương nói: “Kiến Thành, em có chuyện muốn nói với anh.”

“Thật đúng lúc, tôi cũng có chuyện muốn nói với em.”

“Vậy anh nói trước đi.”

Lục Kiến Thành đứng dậy, lấy một tập tài liệu từ trong ngăn kéo ra, bàn tay thon dài của người đàn ông đưa tài liệu cho Nam Khuê.

“Đây là đơn thỏa thuận ly hôn, em bớt chút thời gian đọc đi.”

Nam Khuê không kịp chuẩn bị, cố gắng lắm mới giữ bản thân đứng vững không ngã xuống.

Cô mạnh mẽ hít sâu một hơn, không khí hít vào lồng ngực đau như dao cắt.

Anh nói là đơn thỏa thuận ly hôn?

Đầu óc cô trống rỗng, một lúc lâu sau Nam Khuê mới tìm lại được giọng nói của mình, ngơ ngác hỏi anh.

“Anh muốn ly hôn với em sao?”

“Đúng.”

Giọng của anh rất nhẹ.

Nam Khuê nắm lấy tờ giấy khám thai, đang muốn hỏi anh, không còn đường cứu chữa nữa sao?

Nếu như chúng ta có em bé thì sao?

Anh có thể nghĩ lại một chút không?

Một giây sau, tiếng anh vang lên: “Thanh Liên về rồi, tôi muốn sớm kết thúc cuộc hôn nhân của chúng ta, lúc đầu chúng ta ra hạn ban năm, nhưng bây giờ có chuyện xen vào nên kết thúc sớm một năm đi.”

“Tôi biết là có chút vội vàng, đây là bản nháp của thỏa thận, em nhìn qua một chút đi, có yêu cầu gì có thể nói thêm, chỉ cần không quá đáng tôi sẽ đều đồng ý với em.”

Đầu óc Nam Khuê trống rỗng, đồng ý: “Được, lát nữa em sẽ đọc.”

Cô chắp tay sau lưng, giấy khám thai bị cô nắm chặt trong tay, lòng bàn tay cũng xuất hiện một lớp mồ hơi mỏng.

Cô biết, đã không còn gì có thể níu kéo được nữa.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 2


Chương 2

“Còn có một chuyện cần nhờ em.” Lục Kiến Thành nói.

Nam Khuê nắm chặt hai tay, cố gắng ngẩng đầu nhìn anh cười nói: “Được, anh nói đi, chỉ cần có khả năng thì em sẽ giúp.”

“Chuyện ly hôn em nói với ông nội đi, nếu tôi nói ông sẽ không đồng ý.”

“Được, em hiểu rồi.”

Cô vốn là một cô gái bình thường, gia đình cũng vô cùng bình thường, một người mẹ làm y tá và một người cha nghiện bài bạc.

Gia đình như vậy, dù thế nào đi chăng nữa cũng không trèo cao đến nhà họ Lục được.

Tất cả cơ hội này chỉ là vì lúc trước ông nội và cha của Lục Kiến Thành bị đối thủ thương nghiệp làm hại dẫn đến tai nạn xe cô, tai nạn xe cộ khiến bệnh tim của hai người tái phát.

Đúng lúc đó mẹ cô đi qua hết lòng cứu được hai người họ.

Nhiều năm về sau, mẹ cô bị ung thư đã qua đời, cha cô lại là một con nghiện cờ bạc, mẹ cô không yên lòng về cô nên lúc này mới liên lạc với nhà họ Lục đã mất liên hệ nhiều năm, cầu mong bọn họ giúp đỡ chăm sóc cô bé mồ côi là cô.

Ông nội Lục trực tiếp làm chủ, sau khi cô tốt nghiệp đã gả cô cho Lục Kiến Thành.

Khi đó Lục Kiến Thành nói: “Tôi có thể cưới cô, nhưng tim tôi đã thuộc về người khác, cuộc hôn nhân của chúng ta chỉ kéo dài ba năm, ba năm sau cô đề xuất việc ly hôn với ông nội tôi, chúng ta tự mình sống tốt cuộc sống của mình.”

Cô cố nén sự chua chát, che giấu tất cả yêu thương trong lòng.

Cô nhẹ nhàng nói với anh: “Em biết, tim em cũng đã có chủ, hợp đồng hôn nhân kết thúc, em sẽ tuân thủ theo điều khoản, chủ động rời đi.”

Sau khi kết hôn, anh làm hết tất cả trách nhiệm một người chồng nên làm.

Yêu cô, chiều cô, bảo vệ cô, quả nhiên đối xử với cô vô cùng tốt.

Bạn bè xung quanh không ai không biết cô là đầu quả tim của Lục Kiến Thành, là bảo bối trong tay anh, chỉ cần ai khiến cô không vui sẽ hiểu thế nào là từ thiên đường rơi xuống địa ngục, tất cả mọi người đều hâm mộ cô đã gả được cho một người đàn ông tốt, một người chồng tốt.

Nhưng có một chuyện chỉ có Nam Khuê biết, hôn nhân của bọn họ căn bản không có tình yêu, tất cả chỉ là một bản hợp đồng.

Tất cả những sự tốt đẹp mà người đàn ông này dành cho cô không liên quan đến tình yêu, tất cả chỉ là vì nghĩa vụ mà thôi, nếu có tình yêu đích thức thì thứ duy nhất anh yêu chính là thân thể của cô, si mê như yêu thương vậy.

Vốn đã nói là ba năm, nhưng bây giờ người phụ nữ trong lòng anh đã quay về, cô cũng nên trả vị trí này lại rồi.

Nam Khuê hơi khom người cầm lấy “thỏa thuận ly hôn” trên bàn.

Cô đã không còn chút khẩu vị nào, đang muốn về phòng, Lục Kiến Thành đột nhiên cảm thấy có chút buồn bực kéo cà vạt ra gọi cô lại.

“Lúc em nói đến chuyện ly hôn chắc chắn ông nội sẽ hỏi nguyên nhân, không phải lúc kết hôn em nói em rất thích một người trong nhiều năm sao? Bây giờ tôi cho em tự do, em có thể nhân cơ hội này đi tìm anh ta, theo đuổi hạnh phúc thuộc về em. Dù ông nội không đồng ý với đáp án này cũng không thể từ chối được.”

Nam Khuê gật đầu: “Ừm, em có thể nói với ông nội như vậy.”

Cô nói xong thì không kịp chờ nữa mà muốn quay về phòng, nếu như thật sự ở lại đây tiếp, cô sợ mình sẽ hối hận mất, sẽ nói với anh rằng: Lục Kiến Thành, em không muốn ly hôn.

Lục Kiến Thành đột nhiên đưa tay, Nam Khuê sợ đồ đang cầm trong tay bị anh phát hiện nên lùi lại.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 3


Chương 3

Lục Kiến Thành càng lo lắng hơn, cố chấp nắm lấy tay cô: “Sao sắc mặt lại xấu vậy chứ? Có phải cảm thấy không thoải mái ở đâu không?”

“Không có.” Nam Khuê vội vàng tránh cánh tay của anh ra.

“Là vợ chồng hai năm, em cảm thấy tôi không nhận ra em đang nói dối sao?” Ánh mắt Lục Kiến Thành vô cùng bình tĩnh.

Cuối cùng Nam Khuê là người nhận thua trước: “Không có gì quan trọng đâu, chỉ là đến kì thôi.”

“Nghỉ ngơi một lúc là tốt rồi.”

Nói xong Lục Kiến Thành đột nhiên nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào tay phải đang nắm chặt của cô, thấp giọng hỏi: “Cầm gì trong tay mà lại nắm chặt vậy?”

Nam Khuê lập tức ném tờ giấy bị vò nát trong tay đi như một củ khoai lang nóng bỏng tay vào thùng rác, miễn cưỡng cười nói: “Không có gì đâu, chỉ là rác thôi, lúc nãy luôn cầm trong tay nên quên không vứt.”

Anh sẽ không biết rằng trái tim cô đau đến nhường nào.

Giống như có người cầm búa đao bổ mạnh vào trái tim cô vậy, một nhát vỡ đôi, máu me đầm đìa, máu thịt be bét.

Từng mảnh vỡ đều chảy máu, cô nhặt trái tim vỡ vụn kia lên, đau đến mức không còn muốn sống nữa.

“Kiến Thành, Lục Kiến Thành…” Nam Khuê nỉ non trong lòng: “Vợ chồng tốt đẹp như vậy, nói ly hôn là ly hôn luôn được sao?”

Lúc trước khi gả cho anh, dường như cô đã mang theo dũng khí được ăn cả ngã về không đi theo mình.

Bây giờ rời đi lại chỉ có vết thương và đau đớn.

“Nam Khuê, cô gái ngốc, cô cuối cùng vẫn thua cuộc rồi, anh ấy không yêu cô, một chút cũng chưa từng.”

Thấy cơ thể cô có chút suy yếu, đi cũng lảo đảo, Lục Kiến Thành nghĩ cũng không nghĩ, đưa tay ra ôm lấy cô.

Nam Khuê kinh ngạc, vội vàng nói: “Anh thả em ra, em tự đi được.”

“Đã yếu như vậy rồi, đừng bướng bỉnh nữa.”

Giọng nói gợi cảm trầm thấp nhẹ nhàng mê người của Lục Kiến Thành vang lên bên tai cô.

Cô đã nghe giọng nói này ròng rã hai năm, cũng đắm chìm vào đó hai năm, nhưng bây giờ đột nhiên anh muốn thoát ra rời đi.

Nam Khuê mở to mắt, cuối cùng nước mắt cũng không kìm được nữa mà chảy xuống.

Lục Kiến Thành trêu cô: “Cũng không nhỏ nữa mà còn khóc vì kỳ kinh nguyệt sao, đừng khóc, lát nữa tôi sẽ gọi bác sĩ đến khám cho em.”

“Em không có khóc.” Nam Khuê mạnh mẽ nói.

Anh đúng là một tên ngốc, đồ con lợn.

Anh căn bản không biết vì sao cô khóc.

“Được được được, không khóc thì không khóc!” Lục Kiến Thành nhượng bộ.

“Có thể nói cho tôi biết anh ta là ai không?” Đột nhiên anh không đầu không đuôi hỏi một câu.

Nam Khuê khó hiểu hỏi lại: “Anh ta?”

“Không phải em nói em yêu một người đàn ông trong rất nhiều năm sao? Tôi rất tò mò, ai là người may mắn đã khiến em nhớ nhung lâu như vậy.” Lục Kiến Thành nói.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 4


Chương 4

Trái tim Nam Khuê lập tức cảm thấy đau đớn.

Cô nắm chặt tay, thản nhiên nói: “Không nói cũng thế, anh ấy đã có người mình thích, hơn nữa còn đang chuẩn bị tái hôn.”

“Tái hôn? Anh ta kết hôn rồi?”

Đáp án này ngoài suy nghĩ của Lục Kiến Thành.

Hai năm kết hôn, hai năm ở bên nhau mà anh lại không đọ được với một người đàn ông đã kết hôn trong lòng cô?

Nam Khuê gật nhẹ đầu một cái: “Ừm, trước kia anh ấy vì áp lực của gia tộc nên cưới một người mình không yêu làm vợ, bây giờ cô gái anh ấy yêu đã quay về, họ sẽ lập tức bước vào thánh đường hôn nhân thôi.”

Lục Kiến Thành nghe xong có chút tức giận.

“Anh ta như vậy là cặn bã, đồng thời làm hai cô gái bị tổn thương, một người đàn ông như vậy không đáng để em thích, nếu có cơ hội en nên đổi sang thích một người khác, như vậy em sẽ hạnh phúc hơn.”

Nam Khuê gật đầu: “Em cũng cảm thấy như vậy.”

Nhưng làm sao bây giờ?

Cho đến hôm nay là tròn mười năm cô thích anh.

Mười năm, toàn bộ thanh xuân của cô cứ như vậy mà trôi xa.

Đổi cũng không được nữa rồi, nếu có thể đổi thành người khác nắm giữ trái tim mình, cô đã sớm đổi từ lâu.

Có một tình yêu một khi mọc rễ lên mầm rồi thì sẽ không nhổ ra được.

“Kiến Thành, em yêu anh ròng rã mười năm đấy, anh có biết không? Người em yêu không phải ai khác mà chính là anh, chính là anh.” Nam Khuê nắm chặt hai tay, nói thầm trong lòng.

Lục Kiến Thành nhíu mày rất chặt.

Anh nhìn về phía Nam Khuê như đang tự hỏi gì đó.

“Nam Khuê.” Anh đột nhiên lên tiếng gọi cô.

“Ừm?”

“Không có gì?”

Lục Kiến Thành lại lắc đầu.

Đúng là suy nghĩ điên rồ.

Trong giây phút anh lại cảm thấy người mà Nam Khuê nói có chỗ giống mình.

Nhưng anh nhanh chóng phủ nhận chuyện này.

Anh nhớ rõ, lúc kết hôn, Nam Khuê nói rằng cô đã thích người kia tám năm.

Nhưng khi đó họ mới chỉ quen nhau bốn năm, tuyệt đối không thể là anh được.

Một người hoàn toàn khác.

Sau khi Lục Kiến Thành rời đi, Nam Khuê vội vàng đến thùng rác lấy giấy khám thai ra.

Sau đó cô để lên bàn vuốt thẳng, cẩn thận từng li từng tí cất đi.

Thân thể càng ngàng càng khó chịu, giống như chỉ hô hấp cũng cảm thấy đau, cô nằm trên giường, mê man ngủ một lúc lâu.

Mãi đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 5


Chương 5

“Alo?” Vì chưa tỉnh nên giọng Nam Khuê còn mang theo chút giọng mũi, nhẹ nhàng, mềm mại khiến người khác đột nhiên cảm thấy đau lòng.

“Vẫn đang ngủ sao?” Giọng nói Lục Kiến Thành truyền đến, vẫn dịu dàng như trước đây.

“Ừm, vừa tỉnh.”

“Gần trưa rồi, nhớ rời giường ăn cơm. Tôi đã đưa quà cho Lâm Tiêu, lát nữa cậu ta sẽ đưa đến cho em.”

“Quà? Quà gì?” Ngủ một giấc, Nam Khuê đã cố ý quên đi rất nhiều chuyện.

“Quà kỉ niệm hai năm kết hôn, mặc dù buổi sáng tôi đề nghị ly hôn nhưng chúng ta vẫn chưa chính thức ly hôn, tôi sẽ nhớ rõ thân phận của mình, thực hiện tốt nghĩa vụ của mình, người khác có thì tôi cũng sẽ không để em thiếu.”

Nhìn mà xem, đây chính là Lục Kiến Thành.

Anh vĩnh viễn sẽ dịu dàng quan tâm như vậy, hoàn mỹ như không có kẽ hở nào vậy, cũng không có chút tì vết nào.

Anh tốt biết bao!

Anh tốt như vậy…

Chỉ có một điểm không tốt, đó là anh không yêu cô.

Lúc cô đang ngẩn người thì giọng nói của Lục Kiến Thành lại vang lên: “Tôi vẫn nên nói với em một tiếng xin lỗi thì hơn, có chút vấn đề xảy ra với món quà đó nên đã đổi cho em một cái khác.”

“Được.” Nam Khuê gật đầu, không biết cảm xúc trong lòng bây giờ là gì.

Hai bên đều muốn ly hôn, đột nhiên cô cảm thấy cái gọi là quà nhân ngày kỉ niệm kết hôn này có chút châm chọc.

Sau khi cúp điện thoại, Nam Khuê vừa rời giường thì Lâm Tiêu đã đến.

Cậu ấy cầm hộp quà trong tay, cung kính đưa cho Nam Khuê: “Thiếu phu nhân, đây là quà tổng giám đốc Lục dặn đưa cho cô.”

“Được, cảm ơn cậu.”

Hộp quà được đóng gói tinh xảo độc đáo, nhìn qua cũng đoán được đây là hàng hiệu.

Mặc dù biết đây đã sớm không phải là món quà mà cô mong đợi lúc trước nhưng Nam Khuê vẫn tự tay mở ra.

Lúc nhìn thấy bên trong là dây chuyền và khuyên tai hồng ngọc, cô yên lặng cười.

Lục Kiến Thành đang bù đắp cho cô.

Vì không thể tặng món quà mà cô mong muốn trong lòng nên dùng một món trang sức có giá trị không nhỏ để bù đắp lại.

Tháng trước, lúc cô và anh tham gia một buổi đấu giá trang sức, trong buổi đấu giá có một đôi khuyên tai ngọc bích, vô cùng hợp với chiếc vòng ngọc mà ông nội đưa cho cô, xanh biêng biếc, xinh đẹp dịu dàng, cô nhìn lần đầu tiên đã thích.

Lục Kiến Thành thấy sự kinh diễm trong mắt cô, chủ động lên tiếng: “Nếu thích thì anh sẽ mua.”

“Không cần, quá quý giá rồi.”

Dù sao hôn nhân của hai người cũng chỉ hôn nhân hợp đồng, cô cũng không muốn Lục Kiến Thành tiêu tốn nhiều tiền như vậy.

“Sắp tới là kỉ niệm hai năm kết hôn của chúng ta, xem như đây là quà anh tặng cho em, nếu như em cảm thấy ngại thì có thể tặng lại anh một món quà khác.”

Cho nên cô có chút chờ mong.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 6


Chương 6

Không nghĩ rằng anh lại muốn ly hôn, ngay cả quà chuẩn bị xong trước đó cũng ngâm nước nóng.

Xem ra ông trời cũng cảm thấy họ không có duyên phận, nên cách xa nhau thì hơn.

Quà?

Đúng là cô đã có lòng chuẩn bị quà cho anh, đáng tiếc anh không cần.

Nam Khuê lập tức gọi Lâm Tiêu lại: “Đây là bánh gato tự tay tôi làm, cậu giúp tôi mang đến cho anh ấy đi!”

Lâm Tiêu ngân người, trong đầu lập tức vang lên lời dặn dò của Lục Kiến Thành: “Tôi không thích ăn đồ ngọt, nếu như cô ấy nói cậu đưa bánh gato cho tôi thì từ chối.”

Nhìn Nam Khuê, Lâm Tiêu không đành lòng từ chối.

Do dự một lúc lâu, cuối cùng cậu ấy vẫn quyết định nói thật: “Tổng giám đốc Lục nói ngài ấy không thích ăn đồ ngọt, ngài ấy biết thiếu phu nhân thích ăn đồ ngọt nên nói cô ăn nhiều một chút.”

Nam Khuê nắm chặt tay, dường như có chút đứng không vững.

Sau khi Lâm Tiêu rời đi, cô ôm bánh gato quay về phòng.

Thân thể mềm mại dựa vào cánh cửa, sau đó từ từ trượt xuống, nước mắt như nước rơi xuống sàn nhà.

Trái tim của cô đau quá.

Cô vẫn luôn biết Lục Kiến Thành không thích ăn kem, cũng không thích ăn bánh gato.

Cho nên cô mới tự tay làm chiếc bánh gato này, cô cho rất ít đường, chỉ có mùi sữa thơm thoang thoảng, một chút cũng không ngọt.

Hơn nữa không có bơ, chỉ có bánh gato thôi.

Nhưng ngay cả việc ăn thử một miếng anh cũng không muốn.

Nam Khuê mở bánh gato ra, nhìn hình ảnh một nhà ba người trên tivi, cô cười khổ một tiếng.

Sau đó cô đột nhiên đưa tay ra, giống như bị điên mà bốc lấy bánh gato ăn.

Cô cúi đầu, hoàn toàn không để ý đến hình tượng, liều mạng ăn, điên cuồng ăn.

Bánh gato rất lớn, cô ăn được một nửa đã cảm thấy buồn nôn.

Nôn xong cô lại ôm lấy bánh gato tiếp tục ăn.

Vừa khóc vừa ăn.

Nước mắt mặn chát hòa vào với bánh gato, cô cũng không phân biệt được là mùi vị gì, chỉ biết cô nhất định phải ăn xong.

Mãi cho đến khi ăn hết chiếc bánh gato cô mới hài lòng.

Nhưng sau đó cô lập tức chạy vào nhà vệ sinh nôn hết ra, bụng đau quằn quại, cả người khó chịu đến mức không còn tỉnh táo.

Trên thế giới này, ngoài mẹ ra, không có ai biết cô bị dị ứng với trứng gà.

Cho nên từ trước đến nay cô chỉ ăn bơ của bánh sinh nhật, chưa từng ăn cốt bánh.

Nhưng lần này cô lại ăn hết cả một chiếc bánh gato.

Cô nói với mình, đây là lần cuối cùng cô điên cuồng và liều mạng vì Lục Kiến Thành như vậy.

Sau khi nôn xong, cô bắt đầu gào khóc.

Vì không muốn người bên ngoài nghe thấy nên cô mạnh mẽ che môi lại, không để cho mình phát ra âm thanh.

“Bé con, thật xin lỗi, mẹ không thể giữ cha lại rồi.”

“Cha con không yêu mẹ, cha yêu một dì khác, mặc dù mẹ hi vọng cha con có thể ở lại, nhưng mẹ không thể ích kỉ như vậy được.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 7


Chương 7

“Bé con, con nhất định phải mạnh mẽ lên, một mình mẹ cũng có thể chăm sóc tốt cho con.”

Đột nhiên điện thoại di động của cô vang lên.

Là Lục Kiến Thành.

Nam Khuê lập tức lau khô nước mắt, điều chỉnh tốt tâm trạng của mình, bình tĩnh nhấc máy: “Alo.”

“Em nhận được quà rồi chứ? Có thích không?”

“Ừm, rất thích, cảm ơn anh!”

“Em hợp với màu đỏ, đeo vào có khí sắc hơn hẳn.” Lục Kiến Thành dừng một chút rồi nói tiếp: “Đêm nay tôi không về.”

Đột nhiên giọng nói mềm mại nhẹ nhàng của Phương Thanh Liên vang lên: “Kiến Thành, đang nói chuyện với cô ấy sao? Mau lại đây, em đã chuẩn bị xong bữa tối dưới ánh nến rồi…”

“Một mình em tự chăm sóc bản thân cho tốt.”

Lục Kiến Thành nói xong rồi vội vàng cúp điện thoại.

“Được, em hiểu rồi.”

Mặc dù anh cúp điện thoại rất nhanh nhưng Nam Khuê vẫn nghe được giọng của Phương Thanh Liên.

Nghe rõ mấy chữ “bữa tối dưới ánh nến” mà cô ta nói.

Cô và chồng kỉ niệm hai năm ngày cưới, chồng cô lại ở bên cạnh người phụ nữ khác ăn bữa tối dưới ánh nến, nghĩ lại thật châm chọc.

Phương Thanh Liên thật sự quay về rồi!

Mặc dù không muốn tin nhưng đây chính là sự thật.

Mà sự thật này cũng lập tức hạ gục cô, ý chí tan rã.

Không cần nói đến bây giờ, từ hai năm trước, cô so với Phương Thanh Liên đã hoàn toàn thua.

Sao cô lại hi vọng Lục Kiến Thành sẽ chọn mình chứ?

Vì cô mang thai sao?

Giờ phút này Nam Khuê cảm thấy may mắn vì mình không nói ra, nếu không thật sự tự rước lấy nhục.

Khóc một lúc, giải tỏa một lúc.

Nam Khuê bình tĩnh hơn rất nhiều, nếu ý anh đã quyết thì cô sẽ thản nhiên chấp nhận.

Tắm rửa xong, cô lên giường nằm.

Xoay đi xoay lại một lúc lâu, lúc cô vừa muốn ngủ thì Hoắc Ti Yến đột nhiên gọi điện đến: “Kiến Thành uống say, đang làm loạn ở đây, cô đến mang cậu ta về nhà đi.”

Nam Khuê đang buồn bực: Không phải anh đang ở cùng một chỗ với Phương Thanh Liên sao?

Tại sao lại chạy đến chỗ Hoắc Ti Yến uống rượu rồi?

Nam Khuê đang định nói: “Tôi có chút không tiện, anh tìm người đưa anh ấy về đi!”

Thì Hoắc Ti Yến ở đầu dây bên kia đã cúp máy.

Cô gọi lại, bên kia đã chuyển thành tắt máy.

Nam Khuê cố nén cảm giác khó chịu, cô rời giường, thay xong quần áo, sau đó nói lái xe đưa cô đến câu lạc bộ Lục Kiến Thành hay đến.

Lúc cô đến nơi, bên trong rất yên tĩnh.

Hình như Lục Kiến Thành rất say, anh đang nằm ngủ trên sopha, chân dài co lại, khuôn mặt vẫn tuấn mỹ như cũ.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 8


Chương 8

Không thể không nói có một số người trên thế giới vô cùng hoàn hảo, cho dù là thời điểm nào, cho dù say đến mức không còn chút tỉnh táo nào cũng vẫn đẹp đẽ như vậy, Lục Kiến Thành là một ví dụ.

Nam Khuê vừa lại gần đã cảm thấy buồn nôn.

Cô đoán có lẽ đây là phản ứng nôn nghén ban đầu.

Khó khăn lắm mới có thể kiềm chế được, cô nhìn về phía Hoắc Ti Yến: “Sao lại say thành như vậy? Không phải anh ấy ở cùng một chỗ với Phương Thanh Liên sao?”

“Hóa ra cô biết?” Hoắc Ti Yến nhìn cô, vẻ mặt châm chọc không chút che giấu: “Chồng cô muốn qua đêm với người phụ nữ khác, cô để mặc cho cậu ta đi?”

Nam Khuê nắm chặt hai tay, hít sâu một hơi, rồi lại từ từ buông ra.

Cô bình thản trả lời: “Chúng tôi đã bàn xong thỏa thuận ly hôn, ngoài chứng nhận ly hôn ra, anh ấy đã là người tự do, tôi không có quyền xen vào hay trói buộc anh ấy.”

“Ha…” Hoắc Ti Yến cười lạnh nhìn cô: “Cô cũng rộng lượng thật.”

“Nam Khuê, cô có lương tâm không vậy, những năm này Kiến Thành đối xử với cô như thế nào? Nâng trong tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan, cậu ta nói ly hôn là ly hôn sao, cô không biết níu kéo một chút sao?”

Nam Khuê có chút kinh ngạc nhìn anh ta: “Tôi nhớ rằng lúc trước khi tôi và anh ấy kết hôn, anh là người phản đối mạnh mẽ nhất, hiện tại tôi muốn ly hôn với anh ấy, không phải anh nên là người vui mừng nhất hay sao?”

“Trước khác nay khác, lúc ấy tôi không thích cô, nhưng đã kết hôn rồi thì hai người nên cố mà quý trọng nhau chứ không phải đem hôn nhân ra làm trò đùa. Hơn nữa…”

Anh ta dừng một chút rồi sâu xa nói: “Cô hợp với cậu ta hơn là Thanh Liên.”

Nam Khuê gọi lái xe đến, cô và lái xe cùng nhau đỡ Lục Kiến Thành lên xe.

Không ngờ vừa xuống xa đã gặp Lục Minh Bác.

“Cha, sao cha lại đến đây?”

Lục Minh Bác yên lặng nhìn về phía Lục Kiến Thành: “Đã kết hôn rồi mà còn không có chừng mực như vậy, còn uống say như chết, đúng là không thể tưởng tượng được.”

Nam Khuê lập tức cười nói: “Cha, cha đừng trách Kiến Thành, hôm nay là ngày kỉ niệm ngày cưới của chúng con nên mới gặp gỡ thêm mấy người bạn, tất cả mọi người đều mời rượu con, Kiến Thành thương con nên mới uống giúp, anh ấy một người nhưng uống hai phần.”

Sau khi nghe cô nói vậy, sắc mặt Lục Minh Bác mới dịu lại: “Vậy còn tạm được.”

Sau đó ông đưa món quà trong tay cho Nam Khuê: “Đây là quà ông nội tặng hai đứa nhân ngày kỉ niệm ngày cưới, đột nhiên có việc nên đưa hơi muộn, hi vọng con thích, cũng mong sau này các con có thể nắm tay đi về phía trước, bên nhau đến lúc đầu bạc.”

“Cảm ơn ông nội, cảm ơn cha, con rất thích. Cũng cảm ơn mọi người còn nhớ rõ.”

Nam Khuê thật lòng nói lời cảm ơn, cũng thật sự cảm động.

“Con không mở ra xem thử sao?” Lục Minh Bác hỏi.

“Chỉ cần là quà ông nội và cha tặng, dù là gì con cũng rất thích.”

“Con đứa nhỏ này, đơn thuần, tốt bụng lại dễ mềm lòng, đúng là đặc biệt khiến người khác yêu thích mà.” Ánh mắt ông nhìn về phía Lục Kiến Thành: “Nếu nó dám bắt nạt con thì con đừng khách sáo, lúc nào cũng có thể nói cho cha và ông nội nghe, chúng ta làm chỗ dựa cho con.”

“Cảm ơn cha, con nhất định nhớ rõ.” Nam Khuê cười vô cùng tươi.

“Vậy cha không quấy rầy hai đứa nữa, nghỉ ngơi sớm một chút.”

Nam Khuê giao Lục Kiến Thành cho quản gia: “Cha, con tiễn ngài một đoạn.”

“Không cần, con còn cần thời gian để sắp xếp cho nó, làm xong sớm còn nghỉ ngơi.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 9


Chương 9

“Vâng, cha đi thong thả!”

Vất vả lắm mới đưa được Lục Kiến Thành lên tầng để chuẩn bị nước tắm.

Lúc cô đi từ phòng tắm ra thì phát hiện Lục Kiến Thành đã trực tiếp ngã xuống đất ngủ thiếp đi.

Nam Khuê bỗng nhiên nở nụ cười, hóa ra không phải lúc nào anh cũng nhẹ nhàng nho nhã, anh cũng sẽ có lúc mắc sai lầm.

Cô ngồi xổm xuống, đưa tay chọc vào người anh: “Lục Kiến Thành, tắm rửa.”

“Mau dậy đi, anh không đứng dậy thì em mặc kệ anh nha!”

Vẫn không có phản ứng.

Nam Khuê thở dài một hơi, chỉ có thể giúp anh cởi từng món đồ xuống.

Sau đó đỡ anh vào phòng tắm tắm rửa.

Mùi sữa tắm là mùi sữa bò ngào ngạt, đây là loại sữa tắm cô tự mình chọn, là mùi hương cô rất thích.

Nhưng hôm nay trong quá trình tắm rửa cho Lục Kiến Thành cô lại buồn nôn đến mấy lần.

Khó khăn lắm mới tắm xong rồi đỡ anh lên giường, Nam Khuê cho rằng cuối cùng mình cũng có thể nghỉ ngơi.

Lục Kiến Thành đột nhiên xoay người lại, hai tay ôm lấy eo cô, thấp giọng nỉ non: “Đừng đi, ngủ cùng với anh!”

Trái tim Nam Khuê như có một dòng nước ấm chảy qua, nhịp tim không khống chế được mà đập loạn.

Cảm giác này rất giống với cảm giác lần đầu tiên nhìn thấy anh, tim như hươu con chạy loạn, trong lòng đều là cảm giác ngọt ngào mềm mại.

Bình thường dáng vẻ của anh luôn là bày mưu tính kế người khác, bộ dạng lúc nào cũng nho nhã bình tĩnh, cô chưa từng thấy vẻ mặt nũng nịu này của anh.

Trái tim cô mềm đi, đột nhiên không đành lòng đẩy anh ra.

Cũng được, một đêm cuối cùng.

Ngày mai ly hôn, bọn họ cũng không còn cơ hội tiếp tục chung giường với nhau nữa.

Để hôm nay thành ký ức cuối cùng của cô đi!

“Được.”

Cô nhẹ giọng đồng ý, nằm xuống bên cạnh anh, sau đó đắp chăn cho cả hai người.

Trước khi ngủ, ngón tay cô như một chiếc bút nhẹ nhàng phác họa lại lông mày, mũi và môi của anh.

Cuối cùng rơi xuống tay anh, đan tay vào với anh, nắm thật chặt lấy tay anh.

Những việc này cô chỉ dám lặng lẽ làm khi anh đã ngủ say.

Buổi sáng hôm sau, Nam Khuê bị tiếng điện thoại làm giật mình.

Cô còn có chút buồn ngủ, cảm giác ngủ không ngon, mơ mơ màng màng cầm điện thoại đặt lên tai: “Alo, xin chào.”

“Cô… là Nam Khuê?” Bên kia điện thoại truyền đến giọng nói kinh ngạc của một người phụ nữ.

Là giọng của Phương Thanh Liên.

Cô cầm nhầm, đây là điện thoại của Lục Kiến Thành.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 10


Chương 10

Nam Khuê giật mình một cái, lập tức ngồi dậy.

Cô mở to mắt, nhanh chóng nhìn thoáng qua điện thoại, sau đó đưa cho Lục Kiến Thành: “Cô Phương tìm anh.”

Lục Kiến Thành nhận lấy điện thoại, vén chăn lên rồi trực tiếp bước tới bên cửa sổ. Hai người nói chuyện vài phút, Nam Khuê không nghe rõ bọn họ đang nói gì, chỉ nhìn thấy lông mày anh nhíu lại một chút sau đó lại giãn ra.

Cúp điện thoại Lục Kiến Thành quay lại. Nam Khuê ngại ngùng nhìn anh: “Là do em nhận nhầm điện thoại, làm cô Phương hiểu nhầm rồi?”

“Tôi đã giải thích rồi.”

Dừng lại một chút, anh nhìn về phía Nam Khuê: “Chúng ta là vợ chồng, ngủ trên cùng một giường, cùng thức dậy là điều rất bình thường.”

“Ừm.” Nam Khuê gật đầu. Đang định rời giường, đột nhiên Lục Kiến Thành tiến lại sát mặt cô: “Trên mặt bị làm sao thế này?”

Nam Khuê vội vàng chạy tới trước gương soi, quả đúng như dự đoán, trên mặt cô xuất hiện rất nhiều những mụn đỏ, trên tay chân và cơ thể đều là vết mụn. Cô biết cô bị dị ứng là do hôm qua đã ăn trứng gà.

“Hơi dị ứng một chút, đã uống thuốc rồi, qua vài hôm là khỏi thôi.” Nam Khuê nói.

“Thật sự sẽ không có chuyện gì?” Lục Kiến hỏi.

“Ừm, anh yên tâm, sẽ không chậm trễ việc đi gặp ông nội đâu. Anh đợi một chút, em trang điểm che lại, thay đồ xong sẽ cùng anh đi gặp ông nội bàn chuyện ly hôn.”

Cô biết anh đã nóng lòng muốn ly hôn lắm rồi. Nếu như đã không thể cứu vãn được thì cô sẽ không làm ra chuyện một cô gái đau khổ cầu xin sự thương hại từ anh. Những chuyện như vậy, cô không làm được. Lòng tự tôn của cô càng không cho phép điều đó.

“Không cần đi gặp ông nội nữa, chúng ta đi bệnh viện khám mặt của em trước.” Lục Kiến Thành nói.

Nam Khuê sửng sốt: “Ông nội đồng ý rồi?”

Lục Kiêu Thành lắc đầu. Sau đó nhìn cô giải thích: “Đang muốn nói với cô, sức khỏe của ông nội không tốt lắm, ông đã tổ chức đại thọ 80 tuổi sớm hơn rồi, một tuần sau sẽ thực hiện.

Ông nội rất thương cô, nếu như bây giờ bàn chuyện ly hôn, ông chắc sẽ không vui vẻ mà dự mừng thọ này, đợi qua đại thọ 80 rồi chúng ta nói.”

“Được.” Nam Khuê gật đầu: “Trong cả Lục gia này ông nội là người thương em nhất, là người đối tốt với em nhất, em cũng hy vọng ông có thể vui vẻ dự tiệc mừng thọ.”

“Nghe những lời này giống như đang trách móc tôi không đối tốt với emvậy?” Lục Kiến Thành châm chọc.

Nam Khuê: “…”

Sau khi mẹ mất là ông nội nhận cô về Lục gia, cho cô một gia đình ấm áp, cũng là ông nội vẫn luôn chăm sóc cho cô, dạy cô đọc sách. Nếu như không có ông nội cô cũng không tưởng tượng được cô sẽ trải qua những năm này như thế nào.

“Anh yên tâm, đợi mừng thọ của ông nội qua rồi em sẽ đề nghị ly hôn, sẽ không cản trở anh đâu.” Sợ anh lo lắng mình sẽ dùng mừng thọ của ông nội để kéo dài thời gian nên cô vội vàng đảm bảo.

“Hình như em rất vội ly hôn, còn cấp thiết hơn cả tôi? Làm sao? Nóng lòng để đi gặp người trong lòng của cô vậy sao?” Lục Kiến Thành day day mi tâm, không biết vì sao lại có chút buồn bực.

Ăn xong bữa sáng, Nam Khuê không cứng đầu được như Lục Kiến Thành, vẫn bị anh đưa đi bệnh viện.

Trong phòng bác sĩ, Nam Khuê ngồi trên ghế còn Lục Kiến Thành đứng bên cạnh cô. Cô có chút hoang mang, không ngờ được Lục Kiến Thành sẽ cùng cô tới nơi này.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 11


Chương 11

“Có biết tại sao lại dị ứng không?”

“Biết.”

“Biết còn ăn nhiều tới vậy, để cho trở nên nghiêm trọng như vậy là muốn tự mình chịu khổ hay sao, vậy đã uống thuốc chưa?”

Nam Khuê lắc đầu, có chút khó xử: “Chưa uống.”

“Tôi đã kê một đơn thuốc, cô về nhà uống xem có hiệu quả không, nếu như hiệu quả không tốt lập tức đến bệnh viện tiêm thuốc.”

Tay Nam Khuê đặt trước bụng nhỏ, cô có chút do dự, lo lắng nếu uống thuốc này sẽ ảnh hưởng đến em bé. Nhưng Lục Kiến Thành lại đứng ở bên cạnh, cô không tiện hỏi.

Khi cô đang rất lo lắng thì điện thoại Lục Kiến Thành vang lên, anh bước ra ngoài nhận điện thoại. Nam Khuê lập tức thở phào một hơi, nhìn bác sĩ hỏi: “Bác sĩ, tôi đang mang thai, những loại thuốc này tôi có thể uống sao?”

“Lúc nãy tại sao không nói với tôi, tôi đổi cho cô đơn thuốc bôi ngoài da, không cần uống nữa.”

“Cảm ơn bác sĩ, làm phiền anh rồi!”

Sau khi từ trong phòng khám bước ra, sắc mặt Lục Kiến Thành liền thay đổi. Không còn nét ấm áp nào, chỉ còn tia lạnh lẽo tột cùng. Nhịn cả một đường đến bên quầy thuốc rốt cuộc không thể nhịn được nữa: “Càng ngày càng có bản lĩnh rồi, học được cách nói dối rồi đúng không?”

Nam Khuê biết anh đang nói chuyện bản thân lừa anh đã uống thuốc rồi. Cô vội vàng cúi thấp đầu ngại ngùng nói: “Xin lỗi, em không có cố ý.”

“Vậy chính là cố tình.”

Nam Khuê: “…”

Cái năng lực xuyên tạc này cũng lợi hại quá đó. “Em nghĩ rằng cũng sắp ly hôn rồi, sau khi ly hôn thì cũng đường ai nấy đi, không cần thiết phải làm phiền anh nữa, hai năm này đã làm phiền anh quá nhiều rồi.”

“Em cũng biết được bản thân phiền phức?” Lục Kiến Thành khó chịu nói

Hai tai Nam Khuê đỏ bừng, trong lòng cảm thấy có chút chua chát, nhìn đi, quả nhiên anh cảm thấy cô là một gánh nặng, là sự phiền phức.

Nhưng giây tiếp theo, giọng nói Lục Kiến Thành lại vang lên. “Cũng đã phiền phức hai năm rồi, thêm lần này cũng chẳng khác gì.”

Nhận được thuốc, Lục Kiến Thành đọc kỹ hướng dẫn sử dụng, đột nhiên anh nói: “Tôi nhớ bác sĩ đã kê thuốc uống, tại sao bây giờ lại là thuốc bôi ngoài da?”

Nam Khuê: “…”

Quá cẩn thận có lúc cũng không phải là chuyện tốt. “Thuốc bôi ngoài da cũng khá tốt mà!” Nam Khuê nói.

“Dị ứng trên người cô rất nghiêm trọng, dùng thuốc bôi quá chậm, vẫn là uống thuốc có hiệu quả hơn, vả lại cũng sắp đến đại thọ 80 của ông cụ rồi, nếu như đến lúc đó những vết mụn đỏ này không hết thì chắc chắn ông lại nghĩ tôi đang ngược đãi em.”

“Em sẽ giải thích với ông nội, hơn nữa sẽ nhanh khỏi thôi.” Nam Khuê nghiêm túc đảm bảo.

Nhưng Lục Kiến Thành vẫn kiên quyết. “Không được, tôi vẫn nên đổi thành thuốc uống, miễn cho không có hiệu quả em lại tới đây tiêm thuốc.” Nói xong anh bước về phía phòng khám bệnh của bác sĩ, chuẩn bị để bác sĩ đổi đơn thuốc.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 12


Chương 12

Nam Khuê đỡ trán vội vàng ngăn anh lại: “Kiến Thành, đợi chút, cái đó… là em bảo bác sĩ đổi thành thuốc bôi đó. Mấy ngày nay dạ dày của em không khoẻ lắm, thuốc uống không phù hợp với người bị bệnh dạ dày. Dùng thuốc bôi ngoài da có hơi chậm một chút những vẫn an toàn đúng không?”

Cái lý do này cuối cùng cũng thuyết phục được Lục Kiến Thành. Lúc này anh mới dừng lại.

Trên xe, Nam Khuê bôi thuốc lên mặt và chân tay trước. Nhưng đằng sau gáy cô thật sự không nhìn thấy, lúc cô đang khó khăn, Lục Kiến Thành liền chủ động nói: “Em chắc chắn không cần nhờ tôi giúp?”

Lúc nào anh cũng như vậy, hình như cái gì cũng qua khỏi mắt anh, hình như cái gì cũng có mưu tính sẵn sàng.

“Vậy nhờ anh vậy!” Nam Khuê đặt thuốc vào tay anh.

Đột nhiên Lục Kiến Thành cau mày lại: “Cái thái độ này, là đang cầu xin tôi sao?”

Nam Khuê khẽ cắn môi, dứt khoát hoặc là không làm, hoặc là đã làm thì làm cho xong. Chớp chớp đôi mắt mê hoặc, cô dùng giọng điệu mềm mại như có thể tan chảy thanh nước nói: “Chồng à, xin anh đó, người ta bôi không đến, giúp người ta bôi thuốc một chút đi mà!!”

“Nam Khuê, ai cho em dùng giọng điệu này…” Lời Lục Kiến Thành còn chưa nói xong. Bỗng nhiên tài xế phanh gấp lại. Nam Khuê bị đụng vào trong ngực Lục Kiến Thành, trước mắt trực tiếp nổ đom đóm khiến cô hoa mắt.

Cũng may Lục Kiến Thành dùng tay bảo vệ cô, nếu không đầu thật sự cô nở hoa rồi. Tài xế liên tục xin lỗi: “Xin lỗi Lục tổng.”

“Nghiêm túc lái xe.” Lục Kiến Thành lạnh nhạt ném ra một câu rồi lại quay sang nhìn Nam Khuê: “Ai cho em nói chuyện như vậy?”

“Chồng à là anh tự bảo người ta cầu xin anh mà!” Nam Khuê lại tiếp tục dùng giọng điệu làm nũng nói.

Kết hôn hơn hai năm rồi, hình như đây là lần đầu tiên cô làm nũng với Lục Kiến Thành. Lúc trước vì sợ anh không thích, sợ anh nghĩ rằng bản thân đang làm quá, thế nên cô đều nhịn lại.

Bây giờ nghĩ hai người cũng sắp ly hôn rồi nên lá gan của cô cũng to hơn nhiều. Dù anh có không thích thì cũng là lần cuối cùng rồi.

“Ngồi yên.” Lục Kiến Thành nhìn Nam Khuê. Nam Khuê lập tức ngồi lại nghiêm chỉnh. “Sau này nói chuyện cẩn thận.” Anh dặn lại.

“Ừm.”

Anh nghe Nam Khuê trả lời hình như có chút không vừa lòng: “Ừm cái gì mà ừm, nghe thấy rõ chưa.”

“Nghe thấy rồi.”

“Nghe thấy rồi cũng vô dụng, quan trọng là phải nhớ kĩ. Đặc biệt là không được dùng giọng điệu như thế này để nói với người đàn ông khác.” Lục Kiến Thành lại nói.

Nói xong bản thân anh cũng không nhịn được mà tự mắng mình một cậu, Lục Kiến Thành, mày đang làm cái gì vậy? Quả thực là phát điên rồi! Chúng mày đã chuẩn bị ly hôn rồi, sau khi ly hôn cô ấy muốn làm nũng với ai mày có thể quản được chắc?

Anh bực bội nới lỏng cravat, lúc này anh mới thấy hít thở thoải mái hơn chút.

Khi bôi thuốc, động tác của Lục Kiến Thành rất mềm mại. Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng xoa lên vùng gáy Nam Khê, khiến cô thấy ngứa ngáy tựa như đang dùng một chiếc lông vũ để bôi thuốc vậy.

Đặc biệt là hơi thở của anh đều phả xuống bên vành tai khiến cô nói không nên lời. Nam Khuê không khỏi run nhẹ. Ngón tay Lục Kiến Thành cũng trở nên run rẩy.

Ánh mắt anh tối lại sắc lạnh khiến người ta không nhìn ra đang có cảm xúc gì. Cuối cùng cũng bôi thuốc xong, Nam Khuê nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Tới khu vực đèn xanh đèn đỏ ở giao lộ, Lục Kiến Thành đột nhiên nói. “Rẽ trái, đến cửa hàng.”

Nam Khuê thắc mắc: “Hôm nay anh không đến công ty à?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 13


Chương 13

“Tiệc mừng thọ của ông nội tổ chức sớm, chúng ta còn chưa chuẩn bị quà mừng.”

Anh giải thích một chút, Nam Khuê lập tức hiểu ra, gật đầu: “Em đi cùng anh.”

Hai người trực tiếp đi tới tầng bán đá quý, vừa bước tới tiệm liền truyền tới một giọng nói mềm mại: “Kiến Thành!”

Nam Khuê quay người lại liền nhìn thấy Phương Thanh Liên. Thoáng chốc cô đột nhiên thấy sửng sốt. Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy cô cũng không dám tin vào mắt mình.

Bởi vì cô nhìn thấy rõ ràng Phương Thanh Liên đang ngồi trên xe lăn. Sao có thể? Cô ta bị gãy chân?

Cô chưa từng nghe ai nói Phương Thanh Liên bị gãy chân hết, không phải cô ta học múa hay sao?

Nam Khuê quả thực như bị sét đánh, ngơ ngác đứng đó, hồi lâu sau cũng chưa phản ứng lại. Đến khi giọng nói Lục Kiến vang lên: “Sao lại đến đây rồi? Trong trung tâm thương mại mở điều hoà rất thấp, mặc ít như vậy có lạnh không?”

Vừa nói anh vừa cởi áo trên người xuống khoác lên mình Phương Thanh Liên. Cô ta ngượng ngùng nhìn về phía Nam Khuê: “Thật ra không lạnh, anh ấy à, lại quá căng thẳng rồi, sợ tôi bị cảm.”

Những lời này rõ ràng là cố ý nói cho cô nghe. Nam Khuê cúi thấp đầu không nói lời nào. Phương Thanh Liên lại nhìn về phía Lục Kiến Thành: “Nghe nói tiệc mừng thọ của ông nội tổ chức sớm, em muốn tặng ông một bài múa làm quà mừng, đúng lúc anh ở đây rồi, anh biết ông nội thích gì nên có thể cùng em nhảy không?”

“Được!”

Phương Thanh Liên lập tức vui vẻ nở nụ cười, tự như một cô gái dịu dàng.

“Tiểu Mãn, tôi có hơi khát, đưa nước cho tôi.”

“Âyy da xin lỗi tiểu thư, nước trong bình giữ nhiệt đã uống hết rồi, để em gọi điện thoại bảo họ mang tới một bình.”

Lục Kiến Thành lập tức nói: “Đưa tới phải đợi đến khi nào, để tôi đi lấy, mọi người ở đây đợi một chút.” Sau đó anh nhìn về phía Nam Khuê: “Tôi đi một chút rồi về.”

“Được!” Nam Khuê gật đầu.

Sau khi Lục Kiến Thành rời đi Phương Thanh Liên cũng đẩy Tiểu Mãn rời đi. Nháy mắt chỉ còn lại hai người cô và Phương Thanh Liên ở lại. Nam Khuê giật giật khóe miệng, vừa muốn mở lời thì Phương Thanh Liên liền bước lên trước một bước:

“Anh ấy chính là như thế, chỉ cần có chuyện gì liên quan đến tôi, bất kể chuyện lớn nhỏ gì đều tận lực mà làm. Tôi cũng từng nói với anh ấy, mấy chuyện như vậy chỉ cần giao cho trợ lý bên cạnh làm được, nhưng Kiến Thành nói anh ấy không yên tâm.”

Cho dù không muốn nghe chuyện tình cảm của bọn họ nhưng những lời này vẫn bất giác mà lọt vào đầu Nam Khuê. Lục Kiến Thành thực sự rất tỉ mỉ.

Kết hôn hai năm, ngày sinh nhật cô, những ngày kỉ niệm lớn nhỏ, cả những ngày lễ anh cũng chưa từng bỏ qua. Chỉ có điều mỗi lần đều là Lâm Tiêu chuẩn bị. Anh chưa lần nào tự tay thực hiện hết.

Mà Phương Thanh chỉ là đi thêm nước nóng vào bình giữ nhiệt thôi, anh ấy cũng tự tay làm. Quả nhiên, không so sánh thì sẽ không có đau thương. Nam Khuê à Nam Khuê, mày thật sự là thất bại thảm hại rồi.

Hai người im lặng một hồi, Phương Thanh Liên liền mở miệng nói trước: “Nói chuyện?”

“Ừ.” Nam Khuê gật đầu.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 14


Chương 14

Thấy cô vẫn luôn nhìn chân cô ta, Phương Thanh Liên liền chủ động nói: “Xem ra cô thật sự không biết gì.”

Nam Khuê lắc đầu: “Tôi chưa từng nghe ai nói, chân cô sao lại thành thế này? Kiến Thành không nói tôi biết.”

“Kiến Thành đương nhiên không nói cho cô.” Giọng nói Phương Thanh Liên trở nên kích động. Hoặc là nhận ra cô thở dài một hơi, lập tức khống chế cảm xúc: “Xin lỗi, tôi có chút kích động.”

“Không chỉ là Kiến Thành, cả cái Lục gia sợ rằng cũng không có ai dám nói cho cô biết.”

“Tại sao?”

“Ông nội Lục ở Lục gia là người có uy quyền nhất, ông đã ra lệnh thì ai dám chống lại?”

Thấy Nam Khuê không hiểu, Phương Thanh Liên tiếp tục. “Lục gia bảo vệ cô quá chặt rồi, đặc biệt là ông nội Lục, Nam Khuê à cô có biết không, tuy cô xuất thân từ một gia đình nhỏ không có bối cảnh gì, nhưng thật sự số mệnh cô cũng quá tốt.

Ông nội Lục để cô trở thành cháu dâu của mình, chính là vì mẹ cô cầu xin bọn họ cứu mạng? Thậm chí có lúc tôi suy nghĩ, nếu như người đi cầu xin họ là mẹ tôi, thì có phải kết cục của tôi với Kiến Thành sẽ không giống như thế này, tôi có thể như ước nguyện mà gả cho anh ấy?”

Trong lòng Nam Khuê đột nhiên hiện lên chút dự cảm không tốt. Không biết vì sao, cô cảm thấy có chuyện gì đó mà cô không biết đang dần hé lộ ra, từng tầng từng tầng dần nứt toác.

“Cô nói những lời này là có ý gì?” hơi thở của Nam Khuê dần trở nên gấp gáp.

“Năm đó, ông nội Lục làm mối cô với Kiến Thành, ông muốn để Kiến Thành cưới cô nhưng Kiến Thành căn bản không đồng ý, hai người giằng co rất lâu, nhưng dù gì Kiến Thành vẫn còn trẻ tuổi, quyền lực Lục gia đều ở trong tay ông Lục, ông ấy dùng hết mọi cách để ép Kiến Thành, cuối cùng thì Kiến Thành cũng không thể chống lại được, chỉ có thể ép mình cưới cô.”

“Không, cô nói dối.” Nam Khuê đột nhiên giống như một con nhím phản kháng mãnh liệt. Cô không có cách nào để chấp nhận, hôn nhân của cô lại là một chiến trường giết người không thấy máu.

Phương Thanh Liên im lặng cười: “Những chuyện tôi nói đều là sự thật, năm đó Kiến Thành vì bảo vệ tôi mới cưới cô.”

“Cô nói cái gì?” Nam Khuê không dám tin, người cô không nhịn được mà trở nên run rẩy. Đột nhiên cô cảm thấy thật sự rất lạnh. Có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tới tứ chi đang ăn mòn cả người cô, lạnh tới run lẩy bẩy.

Năm đó, ông nội hỏi cô: “Khuê Khuê, nếu như Kiến Thành muốn ở bên cạnh con, cưới con làm vợ, con có đồng ý không?”

“Ông nội, anh ấy tự nguyện sao?”

Lúc đó, cô đã biết người mà anh yêu là Phương Thanh Liên rồi, vì thế cô mới hỏi như vậy. Cô tự nói với bản thân, nếu như anh bị ông nội bắt, thì dù nói gì cô cũng sẽ không đồng ý, bởi vì cô không muốn dùng hôn nhân để trói buộc anh lại. Càng không muốn dùng cách đó để có được anh.

“Đồ ngốc, Kiến Thành cứng rắn như vậy, nếu như không phải nó tự nguyện thì ông nội cũng không ép được nó mà.”

Sau này, cô cũng hỏi Lục Kiến Thành. Cô hỏi anh: “Anh tự nguyện cưới em sao? Em biết ông nội rất yêu thương em, em không muốn anh vì lệnh của ông mà cưới em, càng không muốn làm khó cho anh.”

Lục Kiến Thành đã trả lời cô thế nào chứ? Anh nói: “Là tự nguyện, tôi và Thanh Liên đã chia tay rồi, chúng ta làm bản định ước đi, trong vòng ba năm tôi sẽ hết lòng yêu thương em, nếu như ba năm sau tôi vẫn không thể yêu em thì chúng ta ly hôn hoà bình, em đồng ý không?”

“Đồng ý!” Lúc đó cô nở một nụ cười xán lạn rực rỡ.

Lục Kiến Thành còn hỏi cô: “Tại sao lại đồng ý gả cho tôi? Em không có người trong lòng sao? Bằng lòng bị hôn nhân trói buộc lại sao? Không muốn đi theo đuổi người mình thích à?”

Cô nói có chứ, thích 8 năm rồi. Sau đó lắc đầu: “Không theo đuổi nữa.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 15


Chương 15

Bởi vì cô đã trở thành vợ của anh ấy rồi, trực tiếp từ tình yêu biến thành hôn nhân, hoàn thành được một bước lớn của đời người.

Nhưng bây giờ Phương Thanh Liên nói với cô, tất cả mọi thứ đều là giả. Nếu như cô ta nói là thật. Vậy là chứng minh từ lúc bắt đầu, tất cả mọi người đều đang lừa cô.

Ước hẹn ba năm?

Nam Khuê găm chặt ngón tay vào lòng bàn tay, đột nhiên buồn cười, tình cảm đều là một màn che mắt, một lời nói dối trắng trợn.

Năm đó cô còn cảm động đến nỗi nước mắt dàn dụa, tưởng rằng Lục Kiến Thành đã quên Phương Thanh Liên rồi, muốn cùng cô bắt đầu một cuộc sống mới.

Hoá ra cô mới là người ngu ngốc đó, là người bị trêu đùa tới quay mòng mòng.

“Nam Khuê, cô thật sự đơn thuần một cách đáng yêu, người mà Kiến Thành yêu là tôi, sao anh ấy có thể tự nguyện mà cưới cô chứ? Biết tại sao anh ấy lại đặt ra định ước ba năm không? Chính là vì để ba năm sau, cô không còn bất cứ lý do gì, không chút oán trách mà ly hôn cho anh ấy tự do, sau đó quay về cưới tôi.

Anh ấy biết, chỉ có cô nói với ông nội, thì ông nội mới đồng ý, nếu tự anh ấy nói chắc chắn ông nội sẽ không đồng ý. Vì để ở bên cạnh tôi, anh ấy thật sự đã tốn rất nhiều công sức, thậm chí… bày ra một lời nói dối hoàn hảo tới như vậy.”

Những lời Phương Thanh Liên nói khiến Nam Khuê như vừa nhốt mình vào hầm băng vậy. Một luồng khí lạnh nhanh chóng bao chặt lấy người cô, thật sự lạnh quá, lạnh quá.

Nếu như những điều này đều là giả, vậy nhiều ngày đêm như vậy, lẽ nào anh đều đang diễn kịch hay sao? Còn có đêm hôm đó, anh ôm lấy cô triền miên suổt một đêm, dịu dàng ôm lấy cô, lẽ nào toàn bộ đều là giả, không có đến một chuyện là thật sao?

Trong lòng Nam Khuê tràn đầy chua xót, đột nhiên cô cảm thấy bản thân giống như một con rối, ngốc nghếch đến cực điểm. Thế nên mới để cho Lục Kiến Thành liên tục điều khiển, bị anh lừa dối tới quay mòng mòng.

“Tôi không tin, trừ khi cô nói cho tôi biết ông nội bắt ép anh ấy thế nào.”

Cô xiết chặt tay lại thành nắm đấm, ở cùng nhau lâu như vậy, cô hiểu quá rõ Lục Kiến Thành rồi. Theo tính khí của anh nếu như không phải có một lợi ích rất quan trọng, thì dù ông nội có kề dao vào cổ anh cũng sẽ không thể làm anh ngoan ngoãn mà nghe lời được.

Phương Thanh Liên nở ra nụ cười chế giễu: “Nam Khuê, cô thật sự đúng là kiên trì mà, nếu như cô đã muốn biết như vậy thì tôi sẽ nói cho cô.

Bởi vì ông nội đe doạ anh ấy, nếu như không lấy cô, ông nội sẽ đưa tôi ra nước ngoài, cả đời này tôi và anh ấy cũng không thể gặp được nhau nữa, tuy không thể ở bên cạnh nhau, nhưng để được gặp nhau anh ấy mới chấp nhận.”

Nam Khuê cắn lấy môi, cô rất khó chịu. Khó chịu đến nỗi không thể thốt nên lời nào.

Nhưng Phương Thanh Liên cũng không dễ dàng mà bỏ qua cho cô, còn tiếp tục tấn công: “Về phần chân của tôi, cô còn nhớ ngày mà cô kết hôn, Kiến Thành nhận được một cuộc điện thoại ở đám cưới, thiếu chút nữa là rời đi?”

“Ừ.” Đám cưới của cô, đương nhiên là cô nhớ.

“Bởi vì tôi vội vàng đi tới đám cưới của hai người mà bị đụng xe trên đường, xém chút nữa là chết rồi, cấp cứu suốt một ngày mới có thể cố gắng giữ được cái mạng này, đôi chân này cũng vậy mà bị phế.”

Chẳng trách, đám cưới vừa kết thúc anh ấy liền vội vàng đi như vậy. Cô còn hỏi anh có phải công ty đã xảy ra chuyện gì không? Anh nói là một người bạn bị tai nạn xe muốn đi chăm sóc, nhưng ông nội không cho anh đi, lại còn nhờ cô giúp anh giấu ông.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 16


Chương 16

Cô nhớ rất rõ lúc đó ông nội thường xuyên gọi điện thoại hỏi cô: “Khuê Khuê à, thằng nhóc Kiến Thành đó vẫn ngoan ngoãn ở nhà cùng con chứ.”

“Có ạ, ông nội, anh ấy đang ở bên cạnh con.” Cô còn ngốc nghếch giấu giếm cho anh. Đến mức đêm tân hôn của họ mà cả đêm anh không về.

Hoá ra vào đêm tân hôn của bọn họ, anh lại đi đến cùng cô gái khác. Mấy ngày sau đó, anh vẫn đi luôn đi sớm về muộn như vậy, lúc nào cũng mệt mỏi.

Nhưng anh chưa từng nói với cô, người bạn trong miệng anh chính là ‘Phương Thanh Liên’!!”

Nếu như cô biết?

Nam Khuê đau khổ cười một cái, cho dù cô có biết thì cô vẫn giúp anh giấu ông nội. Ai bảo cô lại yêu anh tới như vậy, không nỡ để anh bị ông nội trách mắng!

“Thế nên? Bây giờ cô nói với tôi những điều này là vì cái gì?” Nam Khuê nhìn cô ta, đột nhiên giống một con nhím đang dùng hết sức lực để phản kháng lại, dựng toàn bộ gai nhím lên để bảo vệ cơ thể yếu đuối.

“Nói với tôi, chân của cô là do tôi mà thành, là do tôi hại cô mất đi đôi chân sao?”

“Nam Khuê, cô tự hỏi lòng mình đi, lẽ nào không phải sao?” Giọng nói Phương Thanh Liên có chút kích động. “Nếu như không phải vì cô, ông nội sẽ không ép buộc Kiến Thành, Kiến Thành sẽ không can tâm tình nguyện cưới cô, tôi cũng sẽ không vì trên đường đi tham gia đám cưới của hai người mà xảy ra tai nạn, hai chân cũng sẽ không bị phế.

Nếu như không vì cô, tôi sớm đã gả cho Kiến Thành, có lẽ chúng tôi đã có con cái, bên nhau sớm tối rồi.”

Nam Khuê dùng hết sức lực khống chế bản thân. Qua một lát, cô ngẩng đầu lên, lạnh lùng trả lời: “Không phải là do tôi, cô chỉ muốn tìm một cái cớ và một người thế tội để yên tâm thoải mái khi nghĩ về cái chân què của cô thôi. Tôi tin ông nội, ông nội rất yêu thương tôi, nhưng ông cũng không đồng ý cô và Kiến Thành ở bên nhau chắc chắn có lý do của ông, nếu như cô thật sự phù hợp với tiêu chuẩn cháu dâu trong lòng ông nội, đừng nói là một mình tôi, cho dù có một ngàn Nam Khuê, một vạn Nam Khuê cũng không thể lay chuyển vị trí cháu dâu của cô. Nếu như cô nói, ông nội đã không từ mọi cách để hai người chia tay, thì chỉ có thể nói, Phương Thanh Liên, tự bản thân cô có vấn đề. Nam Khuê tôi cho dù không phải là thiên kim tiểu thư gì hết, nhưng cũng không phải người dễ dàng để cô ức h**p đâu, cô đừng nghĩ có tội gì cũng có thể đổ lên đầu của tôi. Không có ai mời cô đến tham gia đám cưới của tôi, càng không có ai bảo cô uống rượu rồi lái xe.”

Những lời này, Nam Khuê nói mạch lạc rõ ràng. Khiến người khác không tìm ra được kẽ hở nào.

Phương Thanh Liên không tin nổi mà nhìn Nam Khuê. Xa cách hai năm, thế nào cô ta cũng không ngờ được, lúc đầu cô gái nhỏ đứng đằng sau Lục Kiến Thành cẩn thận từng li từng tí, đụng một chút là đỏ mặt, đến nói chuyện cũng nhẹ nhàng mềm mại, bây giờ đột nhiên lại thay đổi nhiều tới vậy, có thể mạnh mẽ giương nanh múa vuốt như vậy.

“Người mà tôi yêu nhất kết hôn, cô nghĩ là tôi sẽ vắng mặt?”

“Người cô yêu nhất?” Nam Khuê cười lạnh: “Phương Thanh Liên, có những chuyện Kiến Thành không biết không có nghĩa là tôi cũng không biết, cô đừng ép tôi đem hết những chuyện xấu xa năm đó nói ra hết.”

“Cô nói bừa, tôi trong sạch, tại sao cô có thể vu oan cho tôi như vậy?” Phương Thanh Liên kích động, bỗng nhiên từ trên xe lăn lảo đảo ngã xuống.

Lúc này Lục Kiến Thành cũng quay trở về.

Anh buông bình giữ nhiệt xuống, dịu dàng đỡ Phương Thanh Liên dậy, nhéo nhéo mi tâm lạnh lùng hỏi: “Ai có thể nói với tôi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Nam Khuê cắn chặt môi không nói lời nào.

“Thanh Liên, em nói đi.” Phương Thanh Liên lập tức tỏ vẻ đáng thương nói: “Kiến Thành, anh đừng trách Nam Khuê, chỉ trách em, là do em vô dụng, em muốn đứng lên, kết quả phát hiện bản thân căn bản không có chút lực sức lực nào.”

“Là vì như vậy?” Lục Kiến Thành nhìn Nam Khuê. Nam Khuê vẫn không nói lời nào.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 17


Chương 17

Lục Kiến Thành lại nhìn Phương Thanh Liên: “Chân của em còn chưa khỏi, ngồi cho cẩn thận, sao tự nhiên lại muốn đứng lên?”

“Xin lỗi Kiến Thành, bởi vì…” Phương Thanh Liên gấp gáp tới rơi nước mắt: “Là bởi vì em quá kích động, vừa rồi Nam Khuê nói… cô ấy nói cô ấy sẽ không nói chuyện ly hôn với ông nội, cô ấy có chết cũng không muốn ly hôn với anh.”

“Cô đừng vu oan cho người khác, tôi nói như vậy khi nào?”

Lần đầu tiên cô đứng trước mặt Lục Kiến Thành mà đối chọi gay gắt như vậy, mất kiểm soát như vậy.

“Em nói rồi?” Lục Kiến Thành nhìn cô, con ngươi trong trẻo lạnh lùng.

“Nếu như anh không tin, ngay bây giờ em cũng có thể gọi tìm ông nội để bàn chuyện ly hôn.” Nam Khuê chìa tay ra với thái độ thờ ơ.

Lục Kiến Thành nghe thấy thế liền day day mi tâm, thở dài một hơi, sau đó nhẹ nhàng nói. “Thanh Liên, anh biết là em đang gấp gáp muốn anh ly hôn ngay, nhưng không phải chúng ta đã nói rõ rồi sao? Bây giờ sức khỏe của ông nội không được tốt, đợi sau tiệc mừng thọ của ông rồi bàn chuyện này sau mà.”

Nếu như em không chờ được mấy ngày này, vậy thì xin lỗi, giữa em với ông nội, anh nhất định phải chọn ông.”

Phương Thanh Liên nghe thấy lời này, lập tức thấy hoảng rồi. Cô ta đưa tay nắm lấy vạt áo của Lục Kiến Thành bày ra bộ dạng đáng thương nói: “Xin lỗi Kiến Thành, em không cố ý đâu. Đêm đó em không vì chuyện này mà cãi nhau với anh. Em chính là quá vội vàng rồi, em sợ đêm dài lắm mộng, em sợ anh sẽ không nỡ ly hôn, em càng sợ anh sẽ không cần em nữa.”

Nói xong, Phương Thanh Liên vậy mà đưa tay ra trực tiếp ôm lấy Lục Kiến Thành.

Nam Khuê trợn tròn mắt, giữa ban ngày ban mặt mà cô ta một đứa tiểu tam không có chút xấu hổ trực tiếp ôm lấy chồng mình.

Vào lúc cô đang định lên tiếng, đột nhiên một thanh âm lạnh lẽo truyền tới. “Đúng là một ngày đen đủi, từ khi nào mà một đứa tiểu tam có thể ôm lấy chồng người khác vậy, lại còn có thể già mồm tới vậy?”

Âm thanh này? Nam Khuê vừa quay đầu, Lục Kiến Thành liền lên tiếng: “Mẹ, sao mẹ lại tới đây?”

“Tôi làm sao không thể tới đây, thường ngày thị sát cửa hàng, nhìn thấy những chuyện bại hoại như vậy, vốn dĩ là muốn tới ngăn lại, hoá ra lại là do con trai của mình làm ra à?”

Vân Thư hừ lạnh, những lời trong miệng càng không chút khách khí nào.

“Mẹ, những chuyện này không thể trách Thanh Liên được, cô ấy không cố ý, hơn nữa…”

Những lời Lục Kiến Thành còn chưa nói xong liền bị Vân Thư cắt ngang. “Không trách cô ta vậy thì trách con, một người đã có gia đình mà lại ôm ôm ấp ấp với đứa con gái khác, mẹ không có hứng xem, sau này ra ngoài đừng nói là con trai mẹ.”

Vân Thư đối với cô ‘tiểu tam’ này từ trước đến nay đều là căm thù đến tận xương tuỷ.

“Quản cho tốt đôi tay của mình, nếu sau này còn ôm ấp với người phụ nữ nào khác ngoài vợ mình thì đừng bước vào cửa Lục gia, đừng làm ô uế gia tộc.

Từng chữ từng từ đều đánh chuẩn vào điểm quan trọng. Nam Khuê đứng ở một bên đột nhiên cảm thấy đứng trước mặt người mẹ chồng này, bản thân quá mờ mịt rồi.

Giờ phút này, cô chỉ thiếu giương cờ mà cổ vũ thôi: Mẹ chồng bá khí, mẹ chồng uy lực.

Nhưng mà cô vẫn rất bất ngờ. Từ sau khi kết hôn, số lần cô cùng Kiến Thành về Lục gia không nhiều, mỗi lần về cơ bản đều là về thăm ông nội.Về phần mẹ chồng này, số lần mà cô gặp được chỉ đếm trên đầu ngón tay.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 18


Chương 18

Trong ấn tượng, mẹ chồng là người phụ nữ vô cùng bình tĩnh, trước giờ đều đối với cô lạnh nhạt, cũng không thích nói chuyện cùng cô, thế nên Nam Khuê vẫn luôn cho rằng bà không thích cô.

Cô còn tự an ủi bản thân: cũng đúng, người con dâu bà yêu thích chắc chắn là một thiên kim nổi tiếng, một thiên kim dịu dàng khéo léo, một cô gái không có bối cảnh chống lưng như cô, chắc chắn không thể lọt được vào mắt xanh của bà.

Chính là vì điểm này nên khi bà không tìm Nam Khuê thì cô cũng sẽ không tới làm phiền bà. Không ngờ tới, mẹ chồng vậy mà lại giúp cô xả giận sướng tới như vậy.

Có những lúc phải tin rằng, một vật khắc một vật khác. Ví dụ như người phụ nữ Phương Thanh Liên này phải để cho mẹ chồng cô ra tay trị ả.

Phương Thanh Liên nắm chặt lòng bàn tay, cố gắng giải thích: “Bác Vân, bác dạy rất đúng, là do cháu quá đáng rồi. Vẫn là không có thuốc chữa, cháu biết bản thân sai rồi.

Cháu vừa quay về, nghe được tiệc mừng thọ của ông nội được tổ chức sớm, cháu muốn chuẩn bị cho ông một món quà, Kiến Thành biết được sở thích của ông, cháu mới kéo anh ấy tới đây, bác đừng trách Kiến Thành.”

“Một ngày nghỉ như vậy, không đi cùng vợ nó mà lại đi cùng một người phụ nữ khác, tôi đương nhiên trách nó, còn nữa…”

Vân Thư ném cho cô ta một ánh mắt sắc bén: “Tôi không nhớ là cha lại mời cô, món quà này của cô đừng chọn nữa, tặng không được đâu.”

“Mẹ, đừng nói nữa, là con mời cô ấy.” Lục Kiến Thành không thể nhịn được nữa.

“Con im miệng.” Vân Thư lập tức liếc anh một cái. Tiếp tục nói: “Là đại thọ của ông nội, cũng không phải đại thọ của con, từ khi nào mà con có thể thay ông nội làm chủ rồi, con muốn mời cô ta? Vậy thì đợi tới đại thọ 80 tuổi của con rồi mời.”

Sắc mặt Phương Thanh Liên tái nhợt như tờ giấy, trên mặt không còn chút huyết sắc nào. Lúc này, Vân Thư lại đổi sang một nụ cười dịu dàng nói:

“Những đồ mà cha tôi thích đều được cất giữ rất kỹ, giá cả cũng không nhỏ, tuy rằng Phương gia cũng có chút tiền nhưng đặt trước mặt Lục gia chúng tôi thì quả thật không đáng nhắc tới.”

“Làm phiền bác gái rồi, bác yên tâm, tuy rằng Phương gia không bằng lúc trước, nhưng vẫn còn một chút tiền có thể dùng được.”

“Thế sao?” Vân Thư không một chút khách khí nào: “Phương gia thì tôi tin đó, tuy là có chút sa sút nhưng vẫn còn chút của cải, nhưng bây giờ nhà mấy người cũng có chút chiều chuộng em gái cô hơn đó. Chân của cô phế rồi, nhảy múa cũng không nhảy được nữa, địa vị bây giờ ở nhà cũng không giống khi trước, tôi thấy thay vì dùng tiền vào những chuyện như thế này, hay là vẫn nên giữ lại cho bản thân đi. Vả lại cô nói cô, nếu như mua quà rồi, Phương gia lại thấy không đáng, không cho cô thanh toán thì chẳng phải những ngày sau này phải hứng gió Tây Bắc mà sống hay sao? Hay là cô muốn lợi dụng Kiến Thành nhà chúng tôi trả tiền cho cô.”

Vân Thư nói liền một mạch, hoàn toàn gieo cho cô một hiểu biết mới. Cho cô hét to sung sướng, hét to một cách hạnh phúc.

Phương Thanh Liên vẫn luôn cố gắng nhẫn nhịn, nhưng bây giờ cô ta thật sự không thể nhịn được nữa. “Bác gái, cháu kính trọng bác, vậy nên nói chuyện vẫn luôn rất tôn kính, nhưng những lời này của bác thật sự làm cháu tổn thương rồi.”

Cho dù Phương gia có tụt dốc như thế nào, cháu cũng vẫn còn tiền để dùng, cũng không tốt bằng Nam gia, nhà mẹ Nam Khuê một đồng tiền cũng không có, còn muốn đào tiền từ Lục gia, cô ta thì sao? Cô thì dùng cái gì để mua quà?”

Vân Thư cười lạnh, hay cho một đứa Bạch Liên Hoa. Nhưng mà đáng tiếc, ở trước mặt bà, chẳng qua chỉ là một kẻ tiểu nhân làm trò mà thôi.

“Nam Khuê là vợ của Lục Kiến Thành, là con dâu của Lục gia, cô nghĩ rằng cô có tư cách gì để so sánh với nó?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 19


Chương 19

“Nó tiêu tiền của Lục gia, có hô mưa gọi gió, chưa nói đến tiền của Kiến Thành, tiền của Lục gia dù nó có tiêu pha phung phí đi nữa thì nó cũng không tiêu được hết, nó muốn tiêu bao nhiêu thì tiêu bấy nhiêu.”

“Còn về phần quà tặng, cho dù nó có tặng một cái lá thì ông nội cũng thích, cất giữ giống như bảo bối vậy, mà cô cho dù có tặng một chiếc lá bằng vàng thì ông nội cũng không cảm kích, tốt nhất đừng tự làm nhục bản thân.”

Phương Thanh Liên vừa định mở miệng nói, Lục Kiến Thành đã bắt lấy cổ tay của cô ta, đồng thời cũng ném cho Nam Khuê một ánh mắt. Trong lòng Nam Khuê liền nổi lên một trận đắng ngắt. Nhưng cũng lập tức kéo Vân Thư lại:

“Mẹ, con và Kiến Thành đang cùng nhau đi chọn quà cho ông nội, nếu mẹ đã ở đây vậy thì mẹ gợi ý giúp tụi con một chút nhé!” Nam Khuê nở nụ cười xán lạn, giọng điệu mềm mỏng nói.

Giọng Vân Thư cũng dịu dàng lại hơn nhiều: “Thực ra mẹ cũng không có gợi ý vào tốt cả, ông nội không thiếu thứ gì, ông muốn thứ gì các con còn không biết sao?”

Nam Khuê làm sao không biết được, nhưng cô biết Kiến Thành không muốn có. Thế nên ở trước mặt mẹ chồng, cô chỉ có thể giả vờ ngốc nghếch thôi.

Vân Thư trực tiếp nhìn Lục Kiến Thành: “Đừng nói với mẹ là con không biết món quà mà ông nội thích nhất là một đứa chắt trai.”

Không nói thì không sao, vừa nói đến chuyện này Vân Thư lại bắt đầu phát hoả. “Con xem lại con đi, cả hai năm trời mà bụng Nam Khuê không có động tĩnh gì, nếu cứ tiếp tục thế này thì mẹ bắt đầu hoài nghi con rồi đấy.”

Nam Khuê: “…”

Đây là mẹ ruột đó, vừa tới đã nghi ngờ con trai ruột của mình. Nếu như đổi thành bà mẹ chồng khác, chắc chắn là sẽ chỉ trích cô có vấn đề, chỉ trích cô không cố gắng. Thế nên Nam Khuê lập tức cảm thấy trong lòng mềm nhũn, một luồng ấm áp bao trùm trong lồng ngực.

“Mẹ, đây là nơi công cộng, ít nhất mẹ phải giữ chút thể diện cho con chứ.” Lục Kiến Thành day mi tâm, trên mặt tràn đầy vẻ bất đắc dĩ.

“Con cũng biết cần phải giữ thể diện à, vậy mẹ không cần mặt mũi gì nữa, con có biết mỗi lần gặp mặt các phu nhân kia, bọn họ đều hỏi mẹ khi nào mới có cháu bế đây, lúc đó mẹ chỉ hận không có cái lỗ nào để chui vào thôi.”

Nam Khuê quýnh hết cả lên, mặt cô cũng đỏ bừng.

“Lúc trước mẹ vẫn nghĩ tụi con còn trẻ, muốn cho hai đứa thêm chút thời gian, thế nên chưa từng nhúng tay vào. Nhưng lần này, Lục Kiến Thành, con nghe cho kĩ đây, mẹ cho con thời gian ba tháng, nếu như trong bụng Nam Khuê còn không có động tĩnh gì thì mẹ sẽ hỏi tội con.”

“Mẹ, mẹ đây là đang làm khó người khác đó, mẹ có thể nói chút đạo lý được hay không?” Sắc mặt Lục Kiến Thành hoàn toàn bị bao trùm bởi tầng mây đen.

“Thế này mà mẹ đã làm khó người khác rồi à, nếu như trong ba tháng không mang thai thì hai đứa phải tới bệnh viện kiểm tra cho mẹ.”

Vân Thư lại nhìn Nam Khuê: “Mấy tháng này con trông chừng nó cho mẹ, nếu như nó không chủ động, không phối hợp thì con cứ gọi báo lại cho mẹ.”

Nam Khuê đỏ mặt tới mức sắp nhỏ ra máu rồi, vội vàng gật đầu: “Dạ được ạ mẹ.”

Phương Thanh Liên đứng một bên đang bối rối muốn chết. Cô ta cắn chặt môi, tay xiết chặt thành nắm đấm, cả người vừa tức giận vừa đau khổ. Nếu như không phải liều mạng nhẫn nhịn thì cô ta hận không thể mở miệng nói chuyện Nam Khuê và Kiến Thành sắp ly hôn ngay bây giờ rồi.

Khi Vân Thư rời đi, Lục Kiến Thành và Phương Thanh Liên mới thở phào một hơi. “Kiến Thành, anh sẽ không cùng cô ta sinh con đó chứ!”
 
Back
Top Bottom