Mọi sự việc, con người hay dân tộc được miêu tả trong truyện đều là giả tưởng nhằm phục vụ mục đích giải trí, không đúng và cũng không liên quan đến sự việc thật.
Chỉ xem với hình thức giải trí, không tin hay làm theo.
.
.
.
.
" Reng Reng " - tiếng chuông điện thoại đều đặn vang lên, ánh sáng nhàn nhạt từ màn hình soi sáng một góc phòng.
Trong tối, một bàn tay trắng nõn, thon dài chậm rãi nhấc máy, hàng mi thiếu niên khẽ rũ xuống che giấu sự mệt mỏi và quầng thâm dưới mắt.
" Hạ Anh, người đã tìm được rồi, chúng ta sẽ xuất phát sau 5 ngày nữa, cháu xem chuẩn bị tốt phần mình nhé, còn lại để người có chuyên môn lo là được."
Im lặng một lúc, thiếu niên mới từ từ cất giọng :
" Vất vả rồi, chú Trần."
Giọng cậu ta êm tai một cách kỳ lạ, nhưng không khó để nhận ra sự mệt mỏi ẩn trong đó.
" Vất vả gì chứ, chuyện nên làm thôi."
Dừng lại một lúc, người đàn ông được gọi là chú Trần kia nói tiếp :
" Nói gì thì nói, đây là một cơ hội tốt để làm giảm bớt chứng mất ngủ của cháu, cháu nhất định phải biết tận dụng đấy."
Hạ Anh hờ hững đáp một tiếng, trông không mấy để tâm.
Thấy vậy, chú Trần thở dài một tiếng rồi nói :
" Nói ra cũng thật lạ, rõ ràng giờ giấc sinh hoạt của cháu rất điều độ, thậm chí còn có thể nói là rất tốt, cơ thể cũng không có gì khác thường, tại sao cứ bị mất ngủ liên tục như thế chứ?
"
" Hầy, nếu cứ tiếp tục như vậy, cháu mà xảy ra chuyện gì, tôi xuống đó làm sao ăn nói với mẹ của cháu đây."
Nghe chú Trần nói tới mẹ, khuôn mặt giấu trong tối của thiếu niên khựng lại một chút khó nhận ra rồi trở về vẻ mệt mỏi ban đầu.
" Vâng cháu biết rồi, cảm ơn chú."
Chú Trần dặn dò thêm vài câu rồi mới tắt máy.
Chu Hạ Anh thu lại vẻ mệt mỏi, trên mặt dần lộ chút suy tư.
.
.
.
Chu Hạ Anh mất mẹ từ khi vừa tròn 6 tuổi.
Từ nhỏ lớn lên ở cô nhi viện, cộng thêm tính tình cậu lại khá ít nói nên cũng không có bạn bè gì, tính cậu đã vốn ít nói cũng dần trở nên trầm lặng hơn.
Cậu cứ tưởng cuộc đời mình sẽ trôi qua một cách vô vị và nhạt nhẽo như thế, nhưng một sự cố lúc 16 tuổi đã khiến suy nghĩ ấy biến mất không thấy tăm hơi.
Hôm đó là một ngày trời âm u, Chu Hạ Anh nhận được một tin nhắn từ chủ của căn nhà trước đây cậu và mẹ từng ở, đó là một cô giáo đã về hưu, đại khái tin nhắn là bảo cậu về nhà một chuyến, vì tìm được một vật không biết có phải là di vật mà mẹ cậu để lại hay không, nên bà bảo cậu lại xem để xác nhận.
Lúc đó Chu Hạ Anh còn đang thắc mắc, nếu thật sự là di vật mà mẹ cậu để lại thì tại sao trước đó cậu lại chưa từng nghe mẹ nhắc đến?.
Trên đường, suy nghĩ này cứ lởn vởn trong đầu cậu mãi không thôi.
Khi đến nơi, Chu Hạ Anh liền thấy một bà lão khoảng 60 tuổi đang nhìn về phía này.
Thấy cậu đến, bà liền mỉm cười vẫy tay ra hiệu cậu vào nhà rồi quay đi vào trước.
Đây là một căn nhà cấp bốn cũ kỹ, bên ngoài trồng đầy những cây cảnh với tán lá được cắt tỉa một cách gọn gàng, nhưng dù vậy vẫn che khuất một góc của căn nhà.
Bước chân Chu Hạ Anh bỗng khựng lại, cậu đứng trước sân nhìn ngôi nhà thân thuộc nhưng cũng rất đỗi xa lạ này, một cảm xúc không rõ tên trào dâng trong lòng, Chu Hạ Anh ngẩn ngơ nhìn căn nhà trước mặt như đang nhớ lại một hồi ức vui vẻ nào đó, khóe môi khẽ nhếch lên thành một đường cong nhỏ.
Đến khi trong nhà vọng ra tiếng gọi của bà lão, Chu Hạ Anh mới hoàn hồn lại mà bước vào nhà.
Bên trong ngôi nhà được dọn dẹp rất sạch sẽ gọn gàng, nhìn vào là biết chủ của căn nhà này là một người sống rất ngăn nắp.
Ấn tượng nhất vẫn là những bức vẽ được treo trên tường, có bức vẽ cảnh mọi người đang bận rộn làm việc và chuẩn bị cho một vụ mùa mới bội thu, có bức vẽ những ngọn núi xanh hùng vĩ cao chót vót trên những tầng mây, cũng có bức vẽ những căn nhà gỗ đang trú ngụ trong vòng tay của núi rừng.
Bỗng, bước chân Chu Hạ Anh dừng lại trước một bức vẽ, bức vẽ này phác họa một khu rừng tối tăm, những chiếc lá trên cây ở đây đều đã úa vàng như một điềm báo về số phận sau này của khu rừng, đáng sợ nhất vẫn là những con côn trùng bò chi chít trên mặt đất và thân cây.
Chúng như nghe thấy lời kêu gọi nào đó mà đồng loạt bò cùng về một hướng, trông rất quỷ dị.
Trong lúc suy nghĩ của Chu Hạ Anh vẫn còn đang tập trung vào bức vẽ, thì một giọng nói bất ngờ vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.
" Anh Anh, cháu đứng đó làm gì thế, mau lại đây."
Bà lão bảo cậu ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách rồi quay người vào phòng lấy ra một quyển sách cũ kỹ đặt lên bàn.
" Đây là bà vô tình tìm thấy khi đang dọn nhà, cháu xem thử xem đây có phải di vật của mẹ cháu để lại không."
Hạ Anh vâng một tiếng rồi cầm lấy quyển sách xem xét kỹ lưỡng, bìa ngoài quyển sách được làm bằng gỗ, trên đó chạm khắc chi chít những con côn trùng, nổi bật nhất là một con rắn toàn thân đen tuyền, đôi mắt ẩn ẩn có thể thấy được ánh đỏ trong đó, con rắn này được chạm khắc ở giữa bìa sách, xung quanh những con côn trùng như sợ hãi mà tránh ra một khoảng xa, con rắn đó trông như một vị vua đang lạnh lùng đứng đó, toát ra khí tức kiêu ngạo và nguy hiểm khiến người khác vô thức sợ hãi mà không dám lại gần.
Trên đó một chút có khắc những dòng chữ cổ kỳ lạ mà cậu chưa từng thấy bao giờ.
Nhìn một lát, Chu Hạ Anh đột nhiên cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo mạnh mẽ len lỏi vào xương tủy.
* Nó...là đang nhìn mình sao? * - Cậu nghĩ.
Không biết có phải ảo giác hay không, Chu Hạ Anh cứ có cảm giác con rắn này đang nhìn chằm chằm vào cậu.
Khựng lại một chút, cậu tự nhủ rằng có lẽ do mình nhạy cảm quá thôi, rồi mất tự nhiên lật xem nội dung trong sách, bên trong ghi chi chít những văn tự cổ kỳ lạ.
Lật đến gần cuối quyển sách Chu Hạ Anh bỗng dừng động tác lại, trong trang sách cậu dừng lại đó có kẹp một tấm bản đồ đã ngả vàng, cùng với một sợi dây chuyền bạc mảnh mai nằm lặng lẽ bên cạnh đó, bề mặt sợi dây chuyền ánh lên sắc lạnh dịu dàng như ánh trăng non.
Những mắt xích nhỏ đan vào nhau tinh xảo, phản chiếu thứ ánh sáng nhạt nhòa nhưng thuần khiết.
Ở nơi mặt dây chuyền là một khoảng không nhỏ, tựa như trước đây từng có thứ gì được đặt ở đó.
Quấn chặt lấy khoảng không ấy là một con rắn thân đen như mực.
Lớp vảy của nó không chỉ hút hết ánh sáng xung quanh mà còn tạo cảm giác sâu thẳm, như một hố đen vô đáy.
Thân rắn cuộn tròn ôm lấy khoảng không với sự chiếm hữu tuyệt đối, vừa bảo vệ vừa giam cầm.
Đôi mắt đỏ rực của nó nổi bật giữa sắc đen đặc quánh, ánh nhìn sắc lạnh và tỉnh táo, như thể đang canh giữ một bí mật cổ xưa ẩn trong thứ từng được đặt ở khoảng không kia.
* Đây chẳng phải là con rắn ngoài bìa sách sao?* - Chu Hạ Anh hơi khựng lại, khẽ nghĩ.
Chu Hạ Anh như chợt nhớ tới thứ gì đó đột nhiên lục lọi trong túi lấy ra một viên đá ướm thử vào khoảng không trong lòng con rắn.
Đó là một viên đá trong suốt, hơi ngả hồng, tựa giọt sương bắt được khoảnh khắc bình minh, mềm mại và mong manh
* Vậy mà lại...vừa khít!*
Trong lòng Chu Hạ Anh lập tức tràn ngập ngàn vạn câu hỏi vì sao.
Vì sao viên đá mà mẹ để lại cho cậu lại vừa khít với khoảng không trên sợi dây chuyền này?, phải chăng chúng vốn là một cặp?.
Trong lúc Chu Hạ Anh đang cau mày suy nghĩ, hai viên đá trong mắt rắn lóe lên một tia sáng đỏ kỳ dị trong khoảnh khắc.
Trước mắt Chu Hạ Anh bỗng trở nên mờ mịt.
..?