옷소매 붉은 끝동 - CỔ TAY ÁO MÀU ĐỎ
CHƯƠNG 1
Mùa thu năm Giáp thân.
Tránh ánh nắng gay gắt, một nhóm các bé gái ngồi quây quần bên nhau dưới mái hiên của một cung lớn.
Tiểu cung nữ DeokIm tay cầm sách, dây cột tóc màu đỏ của cô đung đưa, giọng trong trẻo đọc cho bọn trẻ con nghe:
“Sau khi đánh trận về, Pyeongguk mắc bệnh nặng, ngày đêm làm bạn với chén thuốc.
Nhà vua nghe vậy thì lập tức hạ lệnh cho đại y tới bắt mạch và chữa trị cho cô.
Đại y trở về bẩm báo rằng dù bệnh tình không nghiêm trọng nhưng có một điều rất đáng ngờ.
Nghe thế, nhà vua gặng hỏi thì ông ta lại chần chờ, do dự mà không nói tiếp.”
Các tiểu cung nữ nuốt nước miếng rồi nháo nhào lên
"Ông ấy bắt mạch cho Pyeongguk nên đã biết đây không phải là mạch của nam nhân rồi."
Các cô bé hét lên như vừa nghe chuyện ma, mỗi người đều nắm tay bạn ngồi bên cạnh mình rồi cùng nhau co rúm lại.
"Nhà vua ngẫm nghĩ một hồi rồi nói rằng, nếu Pyeongguk là nữ nhân, tại sao lại ra trận giết giặc?
Riêng việc khuôn mặt của Pyeongguk sáng như hoa đào, thân hình nhỏ nhắn thôi cũng rất đáng nghi rồi.
Dù sao thì cũng mong rằng đại y đừng tiết lộ thêm điều gì nữa."
Đang đến hồi hấp dẫn, Deokim lại đóng sách lại, đặt xuống dưới mông rồi ngồi lên.
"Sao nữa, việc Pyeongguk là nữ cải trang nam đã bị lộ rồi hay là chưa thế?'
Một đứa bé gái tỏ ra lo lắng.
Cô bé tên là Bokyeon, cô cao hơn các bạn 1 cái đầu, thân hình to lớn, khí chất mạnh mẽ khiến người ta có cảm giác nếu DeokIm không trả lời cô bé thì chắc chắn cô sẽ nhận được cú đấm từ Bokyeon vậy
"Khó chịu chết mất!
Sao cậu lại không đọc nữa?"
" Cậu không có ý tứ gì cả, đây là muốn tụi mình trả phí đọc đó mà."
Một đứa bé ngồi đối diện Bokyeon chậc lưỡi.
Cô bé có khuôn mặt thon dài như quả trứng, đôi môi xinh xắn như ngậm anh đào, có thể nói không chỉ chỗ ngồi mà đến tướng mạo của cô cũng đối lập hoàn toàn so với Bokyeon.
"Kyeonghee!
Cậu thì biết cái gì?"
" Tôi biết nhiều hơn cậu đấy".
Các tiểu cung nữ nghe thế thì quay đầu nhìn DeokIm.
Dù chưa biết ai đúng ai sai, nhưng nhìn mắt của DeokIm đảo như rang lạc thế này thì có vẻ lời của Kyeonghee là chính xác rồi.
"Lại nữa sao?
Tôi mới đưa cậu những 5 xu rồi còn gì!".
Những tiếng thở dài thi nhau vang lên.
Ngay lúc đấy, DeokIm cắp cuốn sách bên hông rồi tinh quái phủi phủi vạt váy.
"Các cậu không thích thì thôi.
Mình đem về đọc hết cũng được."
Bộ dạng mặc cả điêu luyện này xem ra không phải ngày một ngày hai là đã luyện ra được đâu.
Mặc dù biết rõ đây là một hành động không đứng đắn cho lắm nhưng vì quá tò mò nên các cô bé không thể không làm theo.
Bokyeon nhanh chóng ôm lấy vai của DeokIm, đặt cô ngồi lại vị trí ban đầu.
"Tôi trả, tôi trả là được mà!"
Sau lưng Bokyeon, mọi người đều lục tay áo của mình, lấy từng xu đồng tiền một và mấy hạt bi ngũ sắc ra.
DeokIm xoe hai bàn tay mũm mĩm ra nhận tiền, không thể che dấu nụ cười trên môi.
"Cậu không thấy mình quá đáng sao?
Muốn bắt chước Jeon Kisoo ( Người được trả thù lao để đọc sách) thì cũng phải biết chừng mực chứ!"
Mặc dù đã trả tiền rồi nhưng Kyeonghee vẫn bĩu môi nhăn nhó.
"Ban đầu thì đọc không ngừng nghỉ, bây giờ cứ đọc xong năm trang sách thì lại làm loạn lên đòi tiền công."
"Cậu cứ lờ Kyeonghee đi, cậu ta chỉ là đố kỵ với cậu thôi."
Vì muốn nhanh chóng nghe tiếp câu chuyện, Bokyeon vung vẩy hai tay một cách sốt ruột.
"Trình độ này thì tôi cũng đọc được!
Cũng không phải được viết bằng Hán tự, đây là sách được viết bằng Hangeul mà."
"Vậy thì cô tự mình đọc đi."
Khí thế như muốn đuổi Bokyeon đi của Kyeonghee vô cùng mạnh mẽ.
Bokyeon "Ôi trời" một cái rồi ngồi xuống, cuống cuồng trốn sau Younghee, một cô bé ngồi bên cạnh, gầy gò, ốm yếu như que củi.
"Hai người im lặng đi.
Nếu cứ náo loạn lên như thế này thì sẽ bị phát hiện đấy."
Younghee nói bằng giọng thều thào như mắc bệnh.
"Đúng đó.
Mấy ngày trước tôi bị phát hiện, thế là bị đánh 100 cái vào bắp chân đấy."
DukIm run lẩy bẩy nói.
"Kyeonghee à, nếu cậu muốn đi thì tôi sẽ trả tiền lại cho cậu."
Cô nhún vai nói tiếp.
Bọn trẻ con nghe vậy thì ánh mắt đồng loạt đổ dồn vào Kyeonghee.
Dù gì cơn giận cũng bộc phát rồi và cô vẫn muốn biết diễn biến của câu chuyện, thế nên có bị xem là một đứa nhỏ nhen đi nữa thì cô không thể không ngồi xuống và nghe tiếp.
Quả là một công việc kỳ diệu, không hiểu sao dù cùng là một cuốn sách nhưng so với khi cô tự mình đọc thì khi được nghe DeokIm đọc cho, cô cảm thấy cuốn sách này trở nên thú vị hơn rất nhiều.
Cô thở gắt, "Hừ", như đang muốn xoa dịu cho cái sự tự tôn đang trỗi dậy phừng phừng của cô.
DeokIm cười mỉm, tay lật trang sách ra.
"Mặt khác, Pyeongguk dần khoẻ lại, vì đã được bắt mạch nên bí mật có vẻ không thể che giấu được nữa.
Bây giờ thì không còn cách nào khác ngoài việc nên làm nhất bây giờ là trở về với dạng vẻ nữ nhân rồi ở yên trong khuê phòng mà thôi."
Không may làm sao, việc đọc sách lại một lần nữa bị gián đoạn.
"Này, thượng cung Seo đến rồi!"
Một cô bé đột nhiên hét lên khi đang quan sát xung quanh.
Bọn trẻ ngồi vây quanh DeokIm ngay lập tức hồn xiêu phách lạc đứng dậy định chạy trốn.
Thân là một tiểu cung nữ mà bỏ bê công việc lại còn giao du với mấy đứa trẻ của cung khác, nếu bị bắt thì chỉ còn đường chết mà thôi.
Thế nhưng, vì ngọn đuốc được châm lửa quá muộn, bọn trẻ giờ muốn trốn cũng trốn không được nữa.
Tự lúc nào, Thị nữ Thượng Cung Seo thị của Đông cung đã kịp đến gần, hai tay bà túm lấy cổ bọn trẻ.
"Ta đang lạ là vì sao hôm nay lại im ắng thế, hoá ra là túm tụm ở đây hết à!"
Dù gì cũng bị bắt thì bị bắt bởi thượng cung Seo vẫn đỡ hơn, ánh mắt của bọn trẻ hiện lên sự an tâm.
Phân tích một cách cẩn thật thì thượng cung Seo không phải là một người đáng sợ.
Bà ấy mới thăng chức thành thượng cung không lâu nên vẫn là một người khá dễ dãi.
Mấy đứa bé dò xét ánh mát của nhau rồi đẩy DeokIm ra.
“Đứng ra mà giải thích cái gì đi”, nó là một sự đùn đẩy trách nhiệm trong im lặng của đám trẻ.
DeokIm bắt đầu giả ngu, cô đã nhận một đống tiền nên giờ không có cách nào khác ngoài đứng ra chịu trách nhiệm cho chuyện này.
"Mama-nim, tụi con chỉ là đang tụ tập lại để cùng nhau đọc sách thôi ạ."
Thượng cung Seo nghe vậy lập tức nhíu mày.
Bà là người sẽ ở cùng phòng với DeokIm cho tới khi cô làm lễ thành nhân cũng là người thầy đảm nhận việc giáo dục cô.
Nhưng mà cho dù nhìn bao nhiêu lần đi nữa thì DeokIm vẫn là một đứa bé nằm ngoài tầm kiểm soát của bà.
Đôi mắt của DeokIm ánh lên tia sáng của sự tò mò, hai má cô vì sự kích động vô cùng ngây thơ mà ửng hồng như quả đào, quả là một đứa bé dễ thương.
Chỉ là khuyết điểm duy nhất của cô là thường mất kiểm soát như một con ngựa con mất cương.
Mới đây thôi, cô bé còn lăn lộn trong nhà kho bám đầy bụi để tìm đọc cuốn Hong Gyewol Truyện cho bằng được, đọc xong thì lại chìm đắm trong việc bắt chước Hong Gyewol.
Hong Gyewol là nhân vật chính trong cuốn sách mà trẻ em và phụ nữ thường hay mượn ở tiệm thuê sách, cô đã cải trang nam để ra chiến trận và trở thành một nữ anh hùng.
DeokIm đọc xong thì muốn đi theo con đường của Hong Gyewol, còn lố bịch đến mức lập kế hoạch lôi kéo các cung nữ bằng tuổi làm theo.
Tuyên bố mình cũng cải trang nam, cô bé đi trộm áo quần của tiểu thái giám và xem cái việc xấu hổ như vậy là chuyện bình thường.
Nói đúng ra, mấy năm trước, lúc cô bé đọc cuốn Phu nhân nhà họ Park còn làm những việc quá đáng hơn nữa.
Vì muốn thực hiện đạo thuật như phu nhân họ Park, cô bé vừa đi vừa niệm những câu thần chú kỳ quái, vừa hay Thượng cung ở Nội mệnh phụ gặp được, làm bà ấy vô cùng hoảng sợ.
"Con có muốn lại bị đánh ở bắp chân không?"
DeokIm nghe vậy liền lòi đuôi cáo ngay.
Cô bé vừa ôm chặt cuốn Hong Gyewol Truyện trong lồng ngực vừa lắc đầu nguây nguẩy.
"Aigoo, được rồi, hôm nay ta không có thời gian để mắng mấy đứa trẻ con các con."
Thượng cung Seo thở dài.
"Hôm nay vào giờ Tuất sẽ diễn ra lễ động quan, mọi người đang bận tối mắt tối mũi lên đây.
Trong một ngày đáng buồn như thế này, đừng có làm ta phát cáu lên mà tất cả hãy trở về cung của mình đi."
Mấy ngày trước có một phi tần vừa qua đời, tin tức quan tài hôm nay sẽ được di dời về lăng tẩm đã được mọi người bàn tán xôn xao từ trước đó rồi.
Khi các tiểu cung nữ nghe vậy dần tản ra thì Thượng cung Seo đã kịp chụp lấy gáy DeokIm, người đang lợi dụng lúc đó mà lén lút bỏ chạy.
"Con đi theo ta nhanh lên.
Đừng có chơi trò Jeon Kisoo nữa."
Thượng cung Seo vừa kéo DeokIm đi qua các con đường tắt trong cung mà các thượng cung thường đi vừa rầy la cô bé.
Từ như câu quở trách như "Con hãy trưởng thành một chút đi" đến những lời đe doạ như "Con cứ như thế này thì sẽ bị đuổi ra khỏi cung đấy" đã được Thượng cung Seo nói đi nói lại đến mức DeokIm có thể thuộc lòng mà có thể nhại lại được.
"Tại sao mà một đứa như con lại trở thành học trò của ta được chứ."
Trong lúc Thượng cung Seo tiếp tục ca cẩm DeokIm thì có người đột ngột xen vào..
"Thượng cung Seo!
Cô đang làm gì ở đây thế?"
Đó là một thượng cung già, có lẽ bà đã đuổi theo từ phía sau một lúc lâu nên lúc này bà ấy đã không còn hơi để nói nữa.
Bà giữ thượng cung Seo lại rồi chống hông rồi thở một cách nặng nhọc.
"Này, ày....
Thế tôn điện hạ sắp tiến tới Tập Anh Môn để xướng khúc đưa tang đấy, cô mau đi tháp tùng người đi chứ!"
"Đã đến giờ này rồi sao ạ?"
Thượng cung Seo giật mình, buông tay DeokIm ra.
"Con về cung mà ngoan ngoãn ngồi đợi đi.
Nếu lúc ta trở về mà không có ở đó hay làm gì chọc tức ta thì ta sẽ đánh đòn con đấy."
Sao khi buông lời đe doạ, thượng cung Seo quay ngoắt lại rảo bước đi.
Tay bà đẩy lưng thượng cung già, người vẫn còn thở hồng hộc và không còn sức để chạy tiếp nữa.Trong vòng 1 khoảng thời gian ngắn, bà đã biến thành một dấu chấm ở phía đằng xa.
Thật mừng vì nguy kị trước mắt đã biến mất.
Thượng cung Seo rất hiền nên lát nữa cứ làm mấy trò đáng yêu rồi giả vờ thua là bà ấy sẽ mềm lòng ngay thôi.
Nếu làm tốt thì có khi còn không bị ăn đòn mà được bỏ qua luôn ấy chứ.
Nghĩ vậy, DeokIm cười khanh khách như một chú yêu tinh nhỏ, cô phủi phủi cái túi đeo bên hông rồi dạo bước trên con đường khuya.
An tâm trong chốc lát, DeokIm lại phải đương đầu với một khó khăn mới.
Lúc nãy Thượng cung Seo bảo đi đường tắt cho nhanh nên bà đã lôi cô đến cái chỗ lạ hoắc này rôi vứt cô ở đây nên bây giờ có nhìn như thế nào cũng không biết được chỗ này là chỗ nào.
Trước mắt là mấy bụi cây sum suê khác thường và hàng cây san sát nhau, cô đoán chỗ cuối đường kia là đường dẫn đến hậu viên.
Từ lúc nhập cung cho đến nay, chưa bao giờ cô rời khỏi Đông cung một mình mà không có các thượng cung hướng dẫn nên bây giờ cô vô cùng lúng túng.
Chết rồi.
Hoàng cung vô cùng rộng lớn nên nếu bị lạc đường thì sẽ to chuyện.
Cô bước đi một cách vô vọng vừa cầu được đụng mặt một ai đó.
Nhưng hôm nay là một ngày bận rộn nên đến giờ một con kiến cô cũng không gặp được.
Đi lòng vòng giữa các cung điện trông hao hao nhau đến khi đôi chân đau nhức không chịu nổi nữa thì cô đổi kế hoạch.
Chọn một cung gần nhất, lộng lẫy một cách khác thường, cô lò đầu vào.
Cho dù có bị khắc dấu lên trán vì tội đi lung tung đi nữa thì lúc này không phải lúc để cô kén cá chọn canh.
Hết chương 1.