Mình là tác giả đây~ Mình sẽ cố gắng để tiếp tục viết vì mọi người đã dành nhiều tình cảm cho fic♡ Vẫn là Miu bot (đẩy) và Cam top (nhún) nhaa~
"Giữa hoa và nước" ám chỉ nơi có cả khu vườn hoặc công viên gần hồ nước hoặc đài phun.
"Sắc đẹp đó sẽ tan trong sương" một phụ nữ trẻ, có thân hình thu hút, có khả năng sẽ bị sát hại vào buổi sớm tinh mơ, nơi có sương mù, rất giống hiện trường của Khương Hoàn Mỹ trước đó.
Ẩn dụ "hoa và nước" cũng có thể gợi đến ngành nghề, như người mẫu ảnh, hướng dẫn viên du lịch, hay...
Bác sĩ sản khoa.
Lê Ánh Nhật gõ gõ tay xuống mặt bàn, bộ dạng vô cùng chăm chú suy nghĩ.
Đột nhiên cô nghĩ đến một người và một cái tên Khương Hoàn Mỹ.
Cô vô thức cắn nhẹ môi.
Cùng lúc đó, Khương Hoàn Mỹ đang ngồi trong quán café nhỏ nhìn ra hồ nước giữa công viên trung tâm.
Ly Cappuccino vẫn còn nóng hổi, còn đôi mắt sắc sảo kia lại nheo lại.
- Kẻ đó lại bắt đầu trò chơi rồi.
Cô ngửa người ra ghế salon, tay xoay muỗng bạc như đang chơi đùa, rồi đột ngột dừng lại.
- Giữa hoa và nước, là ám chỉ ta sao?
Cô đứng dậy, dòng pháp lực dưới da dao động nhè nhẹ.
Không phải sợ, mà là kích thích.
- Nếu ngươi thích trò mèo vờn chuột...
Thì cùng chơi thôi~
Đêm đó, một camera an ninh đã ghi lại một hình ảnh lạ.
Trên nóc một tòa nhà gần hồ nước, một bóng đen cao lớn đứng nhìn xuống.
3:47 A.M
Sương mù dày đặc phủ kín khuôn viên Văn Hoa, nơi có hồ nước nhân tạo lớn nhất thành phố Duyên Hải.
Ánh đèn đường hắt hiu, từng vệt sáng hòa vào lần sương bạc, khiến mọi vật trở nên mờ ảo như cảnh tiên trong mộng.
Khương Hoàn Mỹ nhàn nhã.
Như đang chờ đợi.
Cô mặc một chiếc áo khoác dài màu be, mái tóc buông xõa, lặng im như đang hòa mình vào làm sương đêm.
Trong lòng bàn tay ẩn hiện một vòng pháp ấn mờ nhạt màu xanh lam, như sóng biển vỗ về.
Dù ánh mắt không hề dao động, nhưng cô biết...
Cô không hề cô đơn.
Cô có thể cảm nhận mồn một luồng khí lạnh len lỏi trong làn sương se se.
Không phải gió.
Mà là sát khí...
Ở đằng sau tán cây hoa tử đằng nở trái mùa cạnh hồ nước.
- Làm gì đi, tên điên.
Cô thì thầm, ánh mắt hiện lên một tia tinh nghịch khó thấy.
- Thật mong đợi tác phẩm tuyệt vời nhất trong bộ sưu tập của ngươi đây.
Tại Cục điều tra Duyên Hải, Lê Ánh Nhật nhìn chăm chăm vào bảng phân tích các địa điểm gần hồ nước có liên quan đến “hoa”.
- Không thể là khu phía Tây, nơi đó đang tu sửa, có bảo vệ túc trực.
Cũng không phải hồ Thiên Lý, quá công cộng, có camera 24/7.
Giọng nói của nam sĩ quan cảnh sát vang lên từ phía đội kỹ thuật.
- Có một chỗ, công viên Văn Hoa, sát hồ Linh Tịnh.
Có một cụm hoa tử đằng... nhưng nó đã chết từ mấy năm trước.
Lại một người khác chen vào.
Trong phòng họp bắt đầu thảo luận những địa điểm có thể là hiện trường tiếp theo.
Đang thảo luận bỗng Lê Ánh Nhật khựng lại.
- Hoa tử đằng... chết nhưng gần nước.
Một vẻ đẹp héo úa giữa hơi sương.
Ánh mắt cô trở nên sắc bén.
- Tôi biết ở đâu rồi.
Lê Ánh Nhật nói bằng giọng chắc chắn rồi nhanh chóng đứng dậy cùng mọi người rời khỏi phòng họp.
04:12 sáng, cảnh sát đang chạy đua với thời gian vô cùng căng thẳng.
Ánh đèn đường bên ngoài vẫn còn nhưng không thể nào chiếu vào được bên trong, ánh sáng lờ mờ của bờ hồ chỉ dựa vào bầu trời đang dần sáng lên.
Từ trong sương, một bóng người cao lớn bước ra.
Gã sát nhân.
Hắn đội mũ lưỡi trai, khẩu trang đen che kín mặt, nhưng ánh mắt ẩn hiện sau lớp kính phản quang đầy bệnh hoạn và si mê.
Hắn nhìn Khương Hoàn Mỹ, như thể gặp lại một “nàng thơ” từng thất lạc.
- Cô không sợ sao?
Cô cười khẽ, tiếng cười nhẹ như chuông gió.
- Ta vốn không biết sợ là gì, chỉ biết tò mò.
Một kẻ như ngươi...
Thú vị hơn bọn người bình thường nhiều.
- Vậy...
Cô đến đây để chết?
Hắn khựng lại, nghi hoặc hỏi.
- Không.
Ta đến để...
Giải trí!
Khương Hoàn Mỹ mỉm cười đáp rồi đưa tay lên.
Hai ngón tay xinh đẹp tạo ra âm thanh kiêu hãnh như báo hiệu ngày tàn của hắn đã đến.
Ngày khi hắn rút dao từ tay áo, pháp lực xanh lam bừng lên, không mạnh như thời toàn thịnh, nhưng đủ để làm không khí xung quanh run lên nhè nhẹ như cơn sóng.
Mặt đất dưới chân cô tỏa ra ấn trận mờ nhạt, đẩy lùi bước chân của hắn.
Hắn khựng lại.
- Cô... là gì vậy?
Ánh mắt hắn nhìn người trước mặt đầy cảnh giác.
Lần đầu tiên hắn cảm thấy mình bị một con mồi đe doạ.
Khương Hoàn Mỹ nghiêng đầu, nở nụ cười như thiên thần rơi lệ trong truyền thuyết.
- Môt kẻ từng cao hơn cả trời.
Nhưng giờ thì đang chơi đùa trong vũng bùn của các ngươi.
Siren hú lên, 04:17 sáng.
Lê Ánh Nhật lao đến hiện trường,
cùng tổ chuyên án bao vây công viên.
Nhưng chỉ thấy cây tử đang lay động
và... một bóng người đàn ông quỳ giữa
đất ẩm.
Khương Hoàn Mỹ đang ngồi trên ghế đá, bình thản, như thể vừa đi dạo buổi sáng.
Cô bâng quơ nói.
- Cô đến nhanh hơn tôi nghĩ đấy.
Nhưng cũng đến muộn rồi.
Cô mỉm cười với Lê Ánh Nhật, đôi
mắt long lanh ngây thơ và tuyệt đối vô
tôi.
Lê Ánh Nhật nhìn cô, đôi mắt tối lại
rồi tiến tới ngồi bên cạnh Khương Hoàn Mỹ mà nhẹ nhàng hỏi.
- Làm vậy cô vui không?
Khương Hoàn Mỹ chỉ cười, nụ cười
thản nhiên đến mức gần như là thách
thức.
Cùng lúc đó mặt trời cũng lên cao báo
hiểu môt ngày mới lại bắt đầu.
Hai
người cứ thế đưa mắt nhìn ngắm bình
minh với những suy nghĩ xa xăm.