Ngôn Tình Cô Nàng Dj Của Anh

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
ADCreHe7q5at6qg0AWHyHQp-tDkd1MmpGPVPmYfI98rCHbhiHl_nB6pg6Hnk718D2KG7BQdoIphL7i7ZfLHj69pcnNUBC2j-tVLVLFqO6XAxBEw6CXXSeFDvFtqFgrF3eQU-_SGZOeFNT1jfQL1npVAy5lX2=w215-h322-s-no

Cô Nàng Dj Của Anh
Tác giả: chessmiling
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Cô Nàng DJ của Anh, tác giả chessmiling, kể về Đồng Dao, một DJ xinh đẹp, nồng nhiệt và rất tốt bụng. Hàng ngày, cô phải làm việc để chữa bệnh cho mẹ. Trong một quán bar xa hoa, cô đang biểu diễn và thu hút sự chú ý của khán người đàn ông lạnh lùng, Lục Tư Thành, đang nhìn chăm chăm vào cô từ một góc xa. Bạn của anh ta hỏi, "Tại sao anh ấy lại thích cô ấy?"

Nếu bạn yêu thích thể loại ngôn tình, đừng bỏ lỡ Ngạn Thiếu Truy Thê hoặc Mạt Thế Bánh Bao Là Nữ Phụ.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
  • Duyên Nợ 1 - Người Cũ, Ta Còn Yêu
  • Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
  • Cô Béo Yêu Đương Cùng Tổng Tài
  • Con Cờ
  • Thập Niên 80 Hủy Hôn Tôi Mở Tiệm Cơm Cạnh Xưởng...
  • Cô Nàng Dj Của Anh
    Chương 1: Chương 1


    Quán bar Over Night nơi đây chỉ có những người quyền lực sống trong thế giới ngầm mới có thể vào được trên sân khấu một cô gái DJ cực kỳ xinh đẹp đang chỉnh nhạc
    Cô là Đồng Dao tên gọi khác là DJ ĐD đắt giá nhất quán bar này thân hình phải nói rất tuyệt vời biết bao nhiêu người mơ ước nhưng không có được
    Tại một góc sang trọng nào đó trong quán bar có một người đàn ông đang nhìn chằm chằm vào cô
    Bạn của anh ta thấy thế buông lời châm chọc " Sao mê rồi à "
    Lục Nhạc " Anh à người ta là hoa đã có chủ rồi đấy "
    Lão Miêu " Thì sao chứ có người con gái nào không đổ trước nhan sắc của anh ấy chứ "
    Lục Nhạc " Vậy là cậu không biết rồi có rất nhiều người đàn ông bỏ cả tỷ đồng chỉ để được cô ấy uống rượu cùng mà còn không được đấy "
    Lão K " Không phải dạng tầm thường "
    Lục Nhạc " Tất nhiên "
    Minh Thần " Cậu cũng hiểu rõ cô gái đó quá nhỉ "
    Lục Nhạc " Thường thôi "
    Giáo Hoàng " Cô gái đó có bạn trai rồi sao "
    Lục Nhạc " Phải có bạn trai rồi nghe nói anh ta là một doanh nhân có tiếng "

    Tiểu Thụy " Có là doanh nhân thì sao chứ anh ta làm gì bằng Lão Đại của chúng ta "
    Lục Nhạc " Tất nhiên tên đó làm gì bằng anh tôi nhưng doanh nhân chỉ trên danh nghĩa thực chất mọi công việc đều do ba anh ta quản lý "
    Tiểu Bàn " Oh thế thì là công tử bột à "
    Mọi người đều cười phá lên lúc này người đàn ông im lặng nãy giờ lên tiếng " Ngải Giai "
    " Sao thế "
    " Ngày mai trên bàn làm việc của tôi phải có tất cả thông tin của cô gái đó "
    Ngải Giai ngẩn người ra anh là một người không bao giờ ham mê tửu sắc nhưng cô gái này lại lọt vào mắt xanh của anh xem ra cô gái này không tầm thường
    Tay cầm ly rượu lắc lắc vài vòng mắt nhìn chằm chằm cô DJ xinh đẹp anh l**m môi uống hết ly rượu trong tay
    Sau một buổi chỉnh nhạc Đồng Dao vào phòng riêng thay đồ để về nhà khi cô đang thay đồ thì nghe bên ngoài có tiếng nói của một cặp nam nữ
    " Anh à…em không muốn anh lấy cô ấy… "
    " Tiểu Nhu em yên tâm đi…cả đời này anh chỉ yêu mình em thôi "
    Giọng nói đấy không ai khác chính là bạn trai của cô Giản Dương họ quen nhau được ba năm nhưng Đồng Dao chỉ xem Giản Dương như anh trai
    Thực chất họ không yêu nhau nhưng vì hôn ước từ nhỏ ba Đồng Dao và ba của Giản Dương là hai người bạn thân họ đã hứa hôn cho con của mình

    Sau khi ba Đồng Dao mất mẹ cô lâm bệnh nặng mọi chuyện đều được ông Giản Thiên Vương giúp đỡ tuy không yêu nhưng Đồng Dao luôn cảm kích Giản Dương vì luôn giúp đỡ cô trong những năm qua
    Mang tiếng là giúp đỡ nhưng thật ra ba của Giản Dương muốn chiếm số cổ phần trong tay Đồng Dao đó là số cổ phần ba cô để lại sau khi bị tai nạn
    " Tiếc thật tôi lại biết chuyện của hai người rồi"
    Tiểu Nhu giật mình nấp sau lưng Giản Dương hai người hốt hoảng sao Đồng Dao lại ở đây
    " Đồng Dao…em…sao em lại ở đây "
    Đồng Dao " Không ở đây thì sao nghe được hai người nói chuyện chứ "
    Tiểu Nhu " Chị… "
    Đồng Dao " Không cần nói cảm ơn anh và ba anh thời gian qua đã luôn giúp đỡ tôi sẽ không quên còn bây giờ chúng ta chia tay đi "
    Giản Dương " Không…anh không đồng ý…anh không chấp nhận "
    Đồng Dao " Anh vì hôn ước với tôi mà bỏ cô gái đã yêu mình 10 năm anh nghĩ lại xem anh có xứng đáng với tình yêu cô ấy dành cho anh không "
    Giản Dương " Nhưng anh…anh yêu em Đồng Dao "
    Tiểu Nhu như chết lặng người đàn ông vừa nói yêu mình vài phút trước bây giờ lại nói yêu người con gái khác anh xem cô giống như một món hàng sao…
    Đồng Dao bỏ đi Giản Dương đuổi theo bỏ Tiểu Nhu đứng đó một mình cùng những giọt nước mắt chảy xuống
    Có nhiều bạn thắc mắc nên mình xin trả lời nhé mình sẽ chuyển Cô Nàng DJ Của Anh sang tiểu thuyết nên mình đã xoá Truyện chat rồi nhé
    Và đây là lịch lên truyện chính thức nhé
    Buổi sáng 7 giờ " Chỉ muốn bên em "
    Buổi tối 19 giờ " Cô nàng DJ của anh ".
     
    Cô Nàng Dj Của Anh
    Chương 2: Chương 2


    Sau một ngày làm việc mệt mỏi Đồng Dao đang trên đường về nhà đột nhiên có một chiếc xe dừng lại chắn trước mặt cô không ai khác chính là Giản Dương
    " Dao Dao theo anh về nhà đi…Dao Dao "
    ! Bốp…
    Một cái tát thật mạnh vào mặt Giản Dương in rõ dấu tay anh không ngờ Đồng Dao lại tát mình chính Đồng Dao cũng không ngờ mình lại làm như vậy có lẽ bây giờ đối với Giản Dương cô chỉ cảm thấy đáng sợ
    " Đừng làm phiền tôi nữa…đừng tưởng tôi không biết ba anh giúp tôi chỉ vì số cổ phần trong tay tôi "
    Giản Dương " Không có mà Đồng Dao…em về với anh đi " anh lôi kéo Đồng Dao lên xe mình
    Bỗng nhiên có một chiếc xe dừng lại ánh đèn chói thẳng vào mắt Đồng Dao hai người lấy tay che lại
    Trên xe bước xuống một vài người
    " Buông cô ấy ra "
    Giản Dương " Cậu là ai cô ấy là vợ sắp cưới của tôi cậu có quyền gì bảo tôi buông "
    Ngải Giai " Cậu đang làm cô ấy đau "

    Giản Dương " Con mắt nào của cậu thấy tôi làm cô ấy đau "
    Đồng Dao " Bỏ tôi ra "
    Tiểu Thụy " Chính cô ấy cũng đã bảo là cậu bỏ cô ấy ra "
    Ngải Giai " Chúng tôi không thích nói nhiều "
    Giản Dương " Các anh là ai mà có quyền bảo tôi bỏ cô ấy ra "
    Tiểu Thụy bước đến Giản Dương thụt lùi về sau buông tay cô ra Đồng Dao sợ hãi chạy về phía Ngải Giai
    Ngải Giai " Tôi đã nói rồi bọn tôi không thích nói nhiều "
    Giản Dương " Các…các người được lắm cứ chờ mà xem "
    Anh ta lên xe bỏ chạy để lại một mình Đồng Dao gương mặt lo lắng sợ hãi " Cô Đồng cô không sao chứ "
    Đồng Dao " Tôi không sao…cảm ơn hai anh "
    Tiểu Thụy " Cô không cần cảm ơn bọn tôi chỉ làm theo lệnh thôi "
    Đồng Dao " Theo lệnh "
    Ngải Giai " Phải "
    Đồng Dao nhìn vào trong xe thấy một người đàn ông kính xe cộng với ban đêm nên cô không thấy rõ mặt cô chỉ thấy người đàn ông đó ngửa mặt ra sau nhìn sơ cũng đủ toát lên vẻ quyền lực có thể nói anh là một nhân vật rất đáng gờm
    Lúc này một chiếc xe từ đâu chạy đến bước xuống xe là một cô gái vô cùng xinh đẹp quyến rũ chạy đến chỗ Đồng Dao
    " Dao Dao cậu có sao không…có bị gì không"
    Đồng Dao " Mình không sao…cậu đừng lo "
    Ánh mắt của Ngải Giai dán chặt lên người Kim Dương cô gái xinh đẹp này đã được Ngải Giai chú ý đến
    Tiểu Thụy " Này…này Ngải Giai "

    Ngải Giai " Hả…sao…sao thế "
    Tiểu Thụy " Làm gì mà gọi mãi không nghe "
    Ngải Giai " Có đâu…cô Đồng bạn cô đến rồi chúng tôi xin phép đi trước "
    Đồng Dao " Được…tạm biệt "
    Tiểu Thụy " Tạm biệt "
    Chiếc xe lăn bánh từ từ khuất đi nơi đây chỉ còn lại hai cô gái Kim Dương vội vàng kéo Đồng Dao lên xe về nhà
    " Hai người đó là ai thế cậu quen họ à "
    Đồng Dao " Không là họ đã giúp mình "
    Kim Dương " Giúp cậu "
    Đồng Dao " Phải…lúc nãy Giản Dương ép buộc mình lên xe bị mình tát còn không buông cũng may có họ giúp mình "
    Kim Dương " Cậu và Giản Dương cãi nhau à"
    Đồng Dao " Mình chia tay anh ta rồi "
    Kim Dương " Sao thế không phải đang hạnh phúc sao "
    Đồng Dao kể lại mọi chuyện cho Kim Dương nghe " Không ngờ tên đó khốn nạn thật đấy"

    Đồng Dao " Mình cũng không có tình cảm với anh ta chia tay cũng tốt "
    Kim Dương " Còn mẹ cậu… "
    Đồng Dao " Chắc chắn Giản Thiên Vương sẽ không bỏ qua cho mình ông ta chịu giúp đỡ chỉ vì 35% số cổ phần trong tay mình "
    Kim Dương " Ông ta đúng là con cáo già mà lợi dụng cả con trai mình chỉ để chiếm đoạt An Vũ "
    Đồng Dao " An Vũ là do một tay ba mình gầy dựng mình sẽ không để nó rơi vào tay kẻ không có nhân tính như ông ta "
    Kim Dương " Bây giờ về nhà nghỉ ngơi thôi cậu đã làm cả buổi tối rồi sáng mai mình đưa cậu vào thăm dì "
    Đồng Dao " Cảm ơn cậu "
    Nói 35% cổ phần nhưng mọi quyền quyết định vẫn nằm trong tay Giản Thiên Vương nhưng nếu muốn chiếm đoạt được công ty phải cần đến chữ ký của Đồng Dao
    Đó là điều Giản Thiên Vương luôn chờ đợi bây giờ nếu ông ta biết con trai mình làm hỏng việc quan trọng như thế chắc sẽ nổi điên mất
    Tuy Đồng Dao có đến 35% cổ phần nhưng những lão già trong công ty đều ăn chặn th*m nh*ng đến tay cô chỉ là những con số lẻ đó là lý do cô phải làm DJ.
     
    Cô Nàng Dj Của Anh
    Chương 3: Chương 3


    Sáng hôm sau Đồng Dao đang nằm ngủ trên giường ánh nắng chiếu vào căn phòng " reng…reng…reng " tiếng chuông điện thoại ồ ạt hối hả làm cô thức giấc
    " Alo…chuyện gì đấy Dương Dương " giọng còn ngái ngủ
    Kim Dương " Trời ạ giờ này mà cậu còn ngủ lên báo xem kìa "
    Đồng Dao " Chuyện gì thế… "
    Kim Dương " Hình ảnh của cậu và Giản Dương tràn lan trên báo rồi kìa "
    Đồng Dao " Hả… "
    Cô ngồi bật dậy tỉnh ngủ tắt điện thoại lập tức lên mạng xem tin tức
    " Thiếu gia tập đoàn Giản An cãi nhau với vị hôn phu trên đường "
    " DJ ĐD tranh cãi với bạn trai thiếu gia trên đường "
    " Xuất hiện hai người đàn ông lạ mặt giải cứu Đồng Dao "
    Hình ảnh tối qua của hai người đều lên báo Đồng Dao là một DJ đắt giá còn Giản Dương là một thiếu gia giàu có đẹp trai hai người nổi tiếng là điều tất nhiên
    Bây giờ điều Đồng Dao đang lo lắng là mẹ mình không biết tên cáo già Giản Thiên Vương sẽ làm gì với mẹ con cô

    Tại một căn phòng làm việc sang trọng bên trong vang lên tiếng la mắng chói tai
    " Bốp "
    Cái tát đau điếng người " Đồ vô dụng có mỗi một việc làm cũng không xong "
    Giản Dương " Con có muốn như vậy đâu ba "
    Giản Thiên Vương " Không phải vì con nhỏ Tiểu Nhu dì đó Đồng Dao nó có chia tay mày không "
    Giản Dương " Nhưng bây giờ con thật sự yêu Đồng Dao rồi con không muốn mất cô ấy "
    Giản Thiên Vương " Bây giờ mày nói với tao có lợi ích gì "
    Giản Dương " Con sẽ giành lại cô ấy "
    Giản Thiên Vương " Không những là Đồng Dao mà còn 35% cổ phần của công ty An Vũ con nghe rõ chưa "
    Giản Dương " Sao ba cứ nhất định phải lấy số cổ phần đó chứ "
    Giản Thiên Vương " Con phải biết số cổ phần đó quan trọng với ta như thế nào có nó ta sẽ nắm được cả An Vũ "
    Giản Dương " Nhưng mà… "
    Giản Thiên Vương " Không nói nhiều nữa con về nhà đi, cậu gọi Đồng Dao đến đây đi bảo tôi có chuyện muốn nói " ông chỉ vào một người đàn ông anh ta là tay sai đắc lực của Giản Thiên Vương

    Người đàn ông " Dạ tôi sẽ làm ngay "
    Giản Dương " Con muốn gặp Đồng Dao… "
    Giản Thiên Vương " Không được con mau về nhà đi "
    Giản Dương " Ba "
    Giản Thiên Vương " Mau lên "
    Giản Dương tức giận bỏ đi anh không về nhà mà đi đến quán rượu uống đến khi say khướt sau đó lái xe đến nhà Tiểu Nhu
    " Mở cửa…mở…cửa " giọng nói say xỉn anh đập cửa liên tục
    Tiểu Nhu hốt hoảng chạy ra ra ngoài " Giản Dương! ế…sao lại say như thế này " cô đỡ anh vào nhà
    Chưa kịp định hình chuyện gì xảy ra Tiểu Nhu đã bị Giản Dương hôn ngấu nghiến hôn đến khi Tiểu Nhu hết hơi cô mới đẩy anh ra " Anh sao thế…sao lại say thế này "
    Miệng anh dính chặt vào đôi môi của Tiểu Nhu bên dưới xé toang quần áo cô ra hôn từ phòng khách cho đến phòng ngủ
    Đến giường quần áo đã không còn trên cơ thể mình nữa anh đẩy Tiểu Nhu xuống giường không dạo đầu mà đẩy mạnh vào trong khiến cô rơi nước mắt " Đau…đau quá Giản Dương "
    Trải qua một cuộc ân ái Giản Dương nằm trên người Tiểu Nhu thở hổn hển " Giản Dương…anh xuống đi…đè em đau quá "
    Giản Dương " Đồng Dao…Đồng Dao anh yêu em mà "
    Tiểu Nhu chết lặng trầm mình cô gắng đẩy Giản Dương ra khỏi người mình hôm kia trước mặt Tiểu Nhu Giản Dương nói yêu Đồng Dao không muốn rời xa cô chuyện đó anh còn chưa nói rõ ràng với cô bây giờ lại vừa ân ái với cô mà nhắc tên người con gái khác chẳng lẽ anh đã thật sự yêu Đồng Dao
    Hình như mọi người không thích truyện này lắm hả mình thấy tương tác ít quá chừng.
     
    Cô Nàng Dj Của Anh
    Chương 4: Chương 4


    Đồng Dao suy nghĩ không biết lão già đó sẽ làm gì mình thì điện thoại cô vang lên " Cô Đồng ông chủ tôi muốn gặp cô " giọng nói khàn khàn lạnh lùng
    " Tôi biết rồi 15 nữa tôi sẽ đến " giọng Đồng Dao nghiêm túc
    Mặc dù biết lão già đó sẽ muốn gặp cô nhưng cô không nghĩ là nhanh đến thế gương mặt mệt mỏi xuống giường lấy đồ vào phòng tắm
    Một lúc sau…
    " Cô Đồng mời cô "
    Đồng Dao " Cảm ơn "
    Bước vào Đồng Dao thấy nụ cười giả tạo của Giản Thiên Vương mà phát sợ cố gắng lấy bình tĩnh
    " Oh Đồng Dao cháu đến rồi sao lại đây ngồi đi " sự giả tạo hiện rõ trên từng câu nói
    Đồng Dao " Cháu cảm ơn…bác gọi cháu đến đây là vì chuyện của cháu và Giản Dương "
    Giản Thiên Vương " Bác rất thích sự thẳng thắn của cháu đúng hôm nay ta gọi cháu đến đây là vì chuyện này "
    Đồng Dao " Nếu là vì chuyện này thì bác không cần nói nữa cháu đã quyết định chia tay rồi "
    Giản Thiên Vương " Dù gì hai nhà cũng có hôn ước cháu làm như thế e là… "
    Đồng Dao " Xin lỗi bác là do con trai bác chứ không phải do con…còn nữa chuyện hôn ước xem như hủy bỏ "
    Giản Thiên Vương " Con dám sao " ánh mắt hình viên đạn nhìn chằm chằm vào Đồng Dao

    Cô cũng không sợ hãi mà thẳng thắn đối đáp " Bác nghĩ cháu là ai "
    Giản Thiên Vương " Khẩu khí rất giống ba cháu hủy hôn ước cũng được nhưng con phải đền bù hôn ước "
    Đồng Dao " Đền bù hôn ước…? "
    Giản Thiên Vương " Phải ta muốn con đền bù hôn ước bằng 35% số cổ phần mà con đang có "
    Đồng Dao " Ồ…bác đang mơ sao "
    Giản Thiên Vương " Ranh con mà dám đấu với ta sao "
    Đồng Dao " Bác nghĩ sao…tôi không có thời gian mà ở đây đấu khẩu với bác "
    Giản Thiên Vương " Nếu cháu bước ra cánh cửa đó e là mẹ cháu… "
    Đồng Dao " Bác đang uy h**p tôi xin lỗi bác cứ tự nhiên "
    Cô trực tiếp bước ra khỏi cánh cửa không quay đầu lại nhìn để lại tên cáo già đang tức giận trong đấy
    Tuy cô không có tiền lo cho mẹ nhưng cũng không thể nào đưa số cổ phần cho tên ác quỷ đó cố gắng không khóc đi đến bệnh viện với mẹ mình
    Tại một căn phòng ngập tràn mùi tiền người đàn ông toát lên vẻ quyền lực cầm ly rượu trên tay lắc vài vòng
    Ngải Giai " Lão già đó đã hành động rồi bây giờ phải làm sao "
    " Đến bệnh viện giúp cô ấy "
    Ngải Giai " Được "

    " Chuyển qua bệnh viện ISA mọi chi phí tôi lo"
    Ngải Giai " Tôi đi ngay "
    Anh uống hết ly rượu đặt ly xuống bàn đi lại tủ quần áo lấy ra một bức hình…trầm mặt xuống
    Lúc đến bệnh viện bác sĩ đã nói với cô toàn bộ chi phí đã không được chu cấp bệnh tình của mẹ cô đã chuyển biến xấu đi
    Đồng Dao gục xuống bây giờ cô không còn khóc được nữa Kim Dương thấy bạn mình như vậy rất sót
    Rất muốn giúp nhưng gia đình Kim Dương không đủ điều kiện để có thể giúp Đồng Dao nhìn Đồng Dao Kim Dương tự trách bản thân tại sao vô dụng như thế không giúp gì được cho cô
    Kim Dương " Dao Dao… "
    Lúc này có hai người đàn ông đi đến chỗ Đồng Dao " Cô Đồng chúng ta lại gặp nhau rồi "
    Đồng Dao ngước mặt lên nhìn hoá ra là hai người hôm trước đã giúp cô thoát khỏi Giản Dương " Tình cờ thật… "
    Tiểu Thụy " Chúng tôi đến đây là để gặp cô "
    Đồng Dao " Gặp tôi "
    Tiểu Thụy nhìn người phụ nữ nằm trên giường bệnh thoi thóp
    Ngải Giai " Cô đang muốn chữa trị cho mẹ mình nhưng không đủ điều kiện… "
    Cô ngạc nhiên nhìn hai người họ
    Đồng Dao " Phải "
    Cô không hỏi tại sao họ biết vì cô cảm thấy từ lần đầu họ giúp cô đã không đơn giản nhìn hai người họ trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh người đàn ông đó…
    Tiểu Thụy " Đây là lý do bọn tôi đến tìm cô…bọn tôi sẽ giúp mẹ cô chuyển viện đến ISA toàn bộ chi phí sẽ được bọn tôi chi trả cô không cần lo "
    Mỗi câu nói của hai người làm Đồng Dao từ bất ngờ này sang bất ngờ khác.
     
    Cô Nàng Dj Của Anh
    Chương 5: Chương 5


    ISA là bệnh viện lớn và có tiếng nhất trong nước đội ngũ y bác sĩ đều đến từ nước ngoài chuyên môn phải nói cực kỳ cao nhưng viện phí lại rất đắt đỏ bệnh nhân ở đó không hề đơn giản đa số dành cho người có tiền hay là giới thượng lưu
    Đưa mẹ vào ISA là mơ ước của Đồng Dao nhưng đó là một điều viễn vọng
    Kim Dương cũng ngớ người tại sao hai người này lại muốn giúp Đồng Dao…
    " Tại sao hai người lại muốn giúp tôi điều kiện là gì ? " Đồng Dao hoàn hồn trả lời
    Ngải Giai " Cô Đồng thật thẳng thắn…nhưng chúng tôi chỉ làm theo lệnh…còn điều kiện cô nên gặp trực tiếp chủ tịch để biết rõ hơn… "
    Cô vốn là cô gái thông minh bọn họ biết cô rơi vào tình huống khó khăn chắc chắn đã điều tra mọi thông tin từ cô…họ không ngại đối đầu với Giản Thiên Vương để giúp đỡ cô chỉ riêng điều này có thể thấy được người đàn ông đó quyền lực như thế nào…
    " Tôi muốn biết tên anh ta…"
    Tiểu Thụy " Xin lỗi cô Đồng…chuyện này tôi không dám tiết lộ được…hơn nữa cô nên suy nghĩ nhanh vì tôi nghĩ mẹ cô… "
    Ngải Giai " Nếu cô chần chừ e là mẹ cô… " hai người nhìn sang giường bệnh người phụ nữ đang khó khăn trong từng hơi thở
    Cô nhìn sang mẹ mình mặt mũi bà tái nhợt môi cũng tím đi…cô sợ hãi đi đến bên mẹ mình…so với Giản Thiên Vương người đàn ông giấu mặt này cũng nguy hiểm không kém…nhưng vì mẹ cô bắt buộc phải đồng ý

    Đồng Dao " Được…tôi đồng ý…phiền hai anh chuyển viện cho mẹ tôi gấp "
    Kim Dương thấy Đồng Dao đồng ý liền bước lên ngăn cản " Dao Dao…cậu suy nghĩ lại đi mình thấy… "
    Đồng Dao " Mình không còn lựa chọn nào khác! mẹ mình không còn thời gian nữa rồi…"
    Kim Dương bất lực nhìn cô quen Đồng Dao từ nhỏ dù có như thế nào cô cũng không chịu những cạm bẫy bụi trần nhưng bây giờ cô quyết định buông xuôi đồng ý một cách bất chấp như thế…
    Đồng Dao " Bây giờ chúng ta có thể đi được chưa…"
    Tiểu Thụy " Được…để tôi " anh tiến đến bế mẹ Đồng Dao lên xe lăn…Ngải Giai cũng không mất thời gian tiến đến lấy túi xách từ tay Kim Dương…
    Một lúc sau…trong căn phòng khang trang rộng lớn được trang bị đầy đủ tiện nghi…các thiết bị chữa trị đều rất cao cấp
    Mẹ Đồng Dao được nằm trên một chiếc giường bệnh sạch sẽ trắng tinh…cô bước đến nắm tay mẹ mình…
    Một tiếng trước khi họ đến đây bệnh viện như được thông báo trước vừa xuống xe họ liền đưa mẹ cô vào phòng cấp cứu kiểm tra sau đó đưa bà vào một căn phòng chăm sóc đặc biệt…từ nhân viên y tế đến bác sĩ đều rất chuyên nghiệp
    Một điều Đồng Dao thấy rất lạ các bác sĩ ở đây nói chuyện vô cùng kính cẩn với Ngải Giai Tiểu Thụy
    Nghe tiếng bước chân…Đồng Dao ngẩng mặt lên nhìn…cô thấy Kim Dương bước vào trên tay cầm một túi đồ ăn
    Kim Dương " Dao Dao…cậu ăn chút cháo đi…cả ngày hôm nay cậu chưa ăn gì cả "
    Lúc này cô mới nhớ ra cả ngày hôm nay mình chưa ăn gì…buổi sáng thì đến gặp lão già Giản Thiên Vương cả buổi chiều thì lo cho mẹ…bây giờ nhắc lại cô mới cảm thấy đói…
    Cô bước đến sofa ngồi xuống nặng nề trông rất mệt mỏi
    Kim Dương " Nào…ăn đi… "
    Đồng Dao nhìn qua Kim Dương múc cháo cho mình…cảm động rưng rưng nước mắt…họ chơi với nhau từ nhỏ coi nhau như chị em trong nhà…Đồng Dao gặp bất cứ chuyện gì Kim Dương cũng đều bên cạnh…những lần không giúp được Đồng Dao cô cảm thấy tự trách bản thân sao lại vô dụng như thế này…
    " Kim Dương…cảm ơn cậu… "
    Kim Dương " Sao lại cảm ơn mình…chúng là là chị em mà…đừng khách sáo như thế…"
    Đồng Dao " Đồ ngốc…cậu ăn đi "

    Hai cô gái nhìn nhau mỉm cười…mùi cháo thơm xộc lên mũi…thoáng chốc đã không còn một miếng
    Kim Dương " Để mình dọn cậu ngồi đó đi…"
    Vừa đứng lên cô thấy Ngải Giai Tiểu Thụy bước vào…cô như gà mẹ xù lông bảo vệ Đồng Dao…
    Tiểu Thụy " Cô Đồng…chúng ta đi thôi…chủ tịch đang đợi cô… "
    Đồng Dao rùng mình…Kim Dương đứng trước mặt Ngải Giai…
    " Anh có biết bây giờ là mấy giờ không…1 giờ sáng đấy…nếu muốn gặp thì để ngày mai không được sao… "
    Đồng Dao " Dương Dương…không sao mình sẽ đi với họ…cậu đừng lo "
    Bọn người này thật sự không hề đơn giản…không nên chọc giận họ…cô không muốn Kim Dương gặp phiền phức…trước sau gì cũng phải đối mặt…có muốn tránh né cũng không được
    Nếu bây giờ cô phản kháng e là hậu quả còn ghê hơn khi đối đầu với Giản Thiên Vương
    Ngải Giai " Người chủ tịch tôi muốn gặp không phải là em…em ý kiến gì "
    Kim Dương tức giận " Anh… "
    Kim Dương quay sang Đồng Dao nắm tay "Mình thật sự không muốn cậu đi…rất nguy hiểm "
    Đồng Dao " Không sao đâu…cậu về nghỉ ngơi đi…ngày mai mình sẽ gọi cậu… "

    " Dao Dao… "
    Kim Dương rất muốn đuổi theo nhưng bị Ngải Giai chắn trước mặt
    " Anh tránh ra… " cô trừng mắt nhìn Ngải Giai
    Ngải Giai " Cô gái…tôi nhắc nhở em…đây là con đường cô ấy chọn…không ai ép buộc…còn nữa em nên ngoan ngoãn làm tốt chuyện của mình…đừng can thiệp vào chuyện của cô ấy…sẽ không tốt cho em… "
    Kim Dương im lặng nuốt nước bọt "Anh…anh đừng hù dọa tôi…nếu các người làm tổn thương bạn tôi…tôi sẽ không tha cho các người "
    Ngải Giai " Tôi rất thích những người phụ nữ bướng bỉnh như em…nhưng em nên biết giới hạn và điểm dừng của mình…nếu không tôi sẽ… "
    " Anh…anh định làm gì " cô khẽ run lên sự lo lắng sợ hãi hiện rõ trên mặt
    Ngải Giai " Tôi sẽ có cách khiến em nghe lời…"
    Nói xong anh bỏ đi để Kim Dương đứng đó một mình…không nhúc nhích.
     
    Cô Nàng Dj Của Anh
    Chương 6: Chương 6


    2 giờ sáng chiếc xe êm đềm chạy trên đường…màn đêm buông xuống lạnh lùng…thoáng chốc đã đến căn nhà nơi ngoại ô…từng hàng cây xanh um tùm…đài phun nước to lớn…
    Tiểu Thụy bước xuống xe mở cửa cho Đồng Dao " Cô Đồng…mời cô "
    Cả người mềm nhũn…sự sợ hãi lo lắng hiện rõ trên mặt
    Cô bước xuống xe…đảo mắt nhìn xung quanh…nơi này giống như một lâu đài kiến trúc cổ…bây giờ cô chẳng có tâm trí để nhìn ngắm…nhưng vì thật sự nơi này quá đẹp…
    Ngải Giai " Cô Đồng…mời "
    Đồng Dao bị cảnh đẹp nơi này thu hút…cô đã từng thấy rất nhiều nơi sang trọng nhưng nơi này phải làm người khác choáng ngợp vì sự xa hoa lộng lẫy…
    Đến nơi trời cũng đã chập sáng…bước vào nhà cô thấy có một người phụ nữ trung niên bước đến…
    " Chào hai cậu…cậu chủ đang đợi cô ấy trên phòng "
    Tiểu Thụy gật đầu quay sang nhìn gương mặt xanh mét của Đồng Dao…
    " Chủ tịch đang đợi cô trên lầu…cô lên đi…quản gia dẫn đường cho cô ấy "
    Hai tay ghì chặt vào túi xách…

    " Mời cô "
    Từng bước chân run rẩy bước theo quản gia lên phòng…
    " Cô vào đi "
    Quản gia lịch sự mở cửa cho cô
    " Cảm ơn "
    Cánh cửa đóng lại hơi thở Đồng Dao trở nên dồn dập…tay nắm chặt túi xách
    Không cần phải nói…đây là phòng riêng của người đàn ông kia…nơi này thật sự rất xa xỉ vốn không gọi là phòng ngủ…đây là phòng tiếp khách…nhìn cánh cửa thông qua phòng ngủ…cô cảm thấy hơi thở của mình càng lúc càng khó khăn
    Cô đứng im nhìn xung quanh vẫn không thấy ai…cánh cửa sau lưng một lần nữa lại được mở ra
    " Cậu chủ có việc bận! cô đợi một chút nhé"
    Nghe nói người đàn ông đó không có ở đây cô thở phào nhẹ nhõm được một chút…đi đến ngồi xuống sofa
    Quản gia " Cô ăn chút bánh và uống nước cam nhé…tôi ra ngoài làm việc "

    Đồng Dao " Cảm ơn dì "
    Quản gia ra ngoài cô mới đưa mắt nhìn xung quanh đây là phòng riêng mà có cả quầy bar,! nơi này thật xa xỉ đối với cô
    Lúc nãy chỉ ăn một chút cháo với Kim Dương chưa thấy đói…chỉ thấy hơi khát…cô khuấy nhẹ ly nước cam…một hơi uống nửa ly
    Thời gian chầm chậm trôi qua…mắt cô trở nên nặng trĩu…có chống cự thế nào cũng không ngăn nổi cơn buồn ngủ ập đến…đôi mắt từ từ khép lại
    Cửa phòng mở ra người đàn ông cao lớn che cả ánh đèn mắt thấy ly nước cam đã gần bết…cúi xuống bế thân thể nhỏ nhắn của cô đi đến phòng ngủ…nhẹ nhàng đặt cô xuống giường
    Cẩn thận tháo giày giúp cô…bàn tay ôn nhu vuốt lấy những sợi tóc nhẹ nhàng…làn da trắng mịn…bàn tay lại đi xuống cởi từng cúc áo…chiếc áo sơ mi nhẹ nhàng được cởi ra…phía trên chỉ còn chiếc áo ngực màu trắng ôm trọn lấy bầu ng.ực đầy đặn…
    Bàn tay to lớn khẽ vuốt dọc cơ thể…từ bờ vai mảnh khảnh…đến chiếc bụng phẳng lì…một đường kéo thẳng khoá quần…chiếc quần jean cứ thế được cởi ra nhẹ nhàng…
    Hiện ra nơi t.ư mật quyến rũ…được bao bọc bởi chiếc q.ần lót màu trắng…khiến người nhìn muốn nổ mắt…ánh mắt nóng bỏng của người đàn ông lướt xuống đôi chân thon dài mượt mà
    Trên người cô bây giờ chỉ còn bộ đồ lót màu trắng ôm trọn thân thể mĩ miều
    Khuôn mặt khi ngủ không còn sự cao ngạo lúc chơi nhạc mà chỉ còn sự ngây thơ thuần khiết…xinh đẹp đến động lòng người
    Người đàn ông đi đến bên tủ quần áo…lấy ra chiếc đầm ngủ hai dây màu trắng…quay lại bên giường cởi luôn cả áo lót…bầu ngự.c non mềm khẽ run lên khi tiếp xúc với khí lạnh…bàn tay không kiềm được mà mơ.n trớn v**t v* nh.ũ hoa…cảm xúc quá tuyệt chỉ muốn sờ mãi không thôi…sau một lúc cũng chịu buông tha giúp cô mặc chiếc đầm ngủ
    Kéo chăn qua người cô một cách khéo léo cẩn thận…nhìn khuôn mặt ngây thơ của cô gái…anh khẽ nhếch môi cười nhẹ
    " Ngủ ngon ".
     
    Cô Nàng Dj Của Anh
    Chương 7: Chương 7


    Cánh cửa phòng bệnh mở ra Kim Dương bất chợt nhìn thấy Giản Dương đang ngồi trên ghế sofa…bộ dạng vẫn sang trọng như mọi khi nhưng có chút tiều tụy
    " Đến đây làm gì " Kim Dương lạnh giọng hỏi
    Giản Dương " Đồng Dao…anh muốn gặp Đồng Dao " anh không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề
    Kim Dương biết rõ Giản Dương đến đây là vì Đồng Dao nhưng bây giờ bản thân cô cũng không biết Đồng Dao đang ở đâu làm gì có gặp nguy hiểm hay không làm sao có thể trả lời anh ta
    Kim Dương " Xin lỗi làm anh thất vọng rồi…hiện giờ tôi không biết cô ấy ở đâu "
    Giản Dương sốt sắng " Kim Dương em là bạn thân của Đồng Dao bây giờ cô ấy ở đâu em cũng không biết là sao "
    Cả tuần nay sau khi ở nhà Tiểu Nhu về anh liền bị ba mình cấm túc trong nhà…khó khăn lắm mới ra khỏi nhà được…liền chạy đến tìm Đồng Dao…nhưng không thấy cô ở nhà nên anh mới đến bệnh viện
    Kim Dương thở dài " Những gì tôi nói với anh là sự thật…anh tin hay không thì tùy…chẳng phải chính ba anh là người không tiếp tục chữa trị cho mẹ cô ấy nữa hay sao…anh còn mặt mũi đến đây nói chuyện "
    Nói đến đây Giản Dương mới nhớ ra tại sao Đồng Dao lại có số tiền lớn để chuyển viện cho mẹ cô đến ISA trước giờ đều là nhờ sự giúp đỡ của ba anh mẹ cô mới có thể sống tiếp…bây giờ ba anh không chu cấp tiền viện phí thì lấy đâu ra tiền để Đồng Dao chuyển viện

    " Anh muốn hỏi em…tại sao Đồng Dao có tiền để chuyển viện cho mẹ "
    Kim Dương " Chuyện này thì liên quan gì đến anh…không lẽ có ba con anh mới giúp được cô ấy "
    Giản Dương " Kim Dương…nếu em muốn tốt cho Đồng Dao thì hãy nói cho anh biết ai là người giúp cô ấy "
    Bản thân Đồng Dao còn không biết ai là người giúp mình thì làm sao Kim Dương có thể biết được…
    Kim Dương " Tôi không có nghĩa vụ phải nói với anh…còn bây giờ xin mời anh về cho…bác gái còn nghỉ ngơi " cô đứng dậy chỉ tay ra cánh cửa
    Vẻ mặt tức giận bước ra khỏi căn phòng…về nhà anh thấy ba mình ngồi yên vị trên sofa…bàn bạc gì đó với trợ lý của ông…anh liền đi đến chất vấn ba mình…
    " Ba…ba rút tiền viện phí " không phải câu hỏi mà là câu khẳng định
    Giản Thiên Vương không trả lời…quay sang trợ lý…
    " Được rồi…cậu về đi…tôi sẽ gọi cho cậu sau"
    " Vâng…xin phép ông chủ tôi đi trước…chào cậu "

    Trợ lý vừa rời đi…ông cũng không trả lời Giản Dương…nheo nheo mắt lắc nhẹ ly trà…chậm rãi lên tiếng
    " Con dám đi tìm Đồng Dao sao…con đang thử thách sự kiên nhẫn của ba sao…Tiểu Nhu đối với con không còn quan trọng nữa sao "
    Ông luôn nắm nhược điểm của người khác…nghe đến Tiểu Nhu…Giản Dương giống như chiếc bong bóng xì hơi…nỗi tức giận, cố gắng kìm chế…giọng nhẹ lại sự khẩn cầu van nài…
    " Ba! mẹ Đồng Dao đã thành người thực vật…mạng sống như đèn treo trước gió…con xin ba đừng làm khó mẹ con cô ấy nữa…"
    Ánh mắt nheo lại…gương mặt nham hiểm tức giận…
    " Mày im…nếu không phải vì mày và Tiểu Nhu gây ra chuyện này…thì tao đâu phải tốn công đối phó Đồng Dao…nếu như mày không muốn Tiểu Nhu biến mất trên đời này…thì tốt nhất đừng xen vào chuyện của tao…"
    Giản Thiên Vương nói xong…đứng dậy rời đi
    " Ba… "
    Giản Dương bất lực…hai tay nắm chặt thành hình nắm đấm…với Tiểu Nhu Giản Dương không buông bỏ được…anh nợ Tiểu Nhu quá nhiều! cô đã chịu rất nhiều thiệt thòi và tổn thương vì anh…
    Còn với Đồng Dao là sự động lòng không lối thoát cũng mang nỗi áy náy và hối hận sâu sắc
    U là trời 733 lượt đọc mà có 94 người theo dõi.
     
    Cô Nàng Dj Của Anh
    Chương 8: Chương 8


    Màn đêm buông nhẹ…ánh chiều tà hòa cùng bóng tối lờ mờ…cảm giác êm đềm…chiếc rèm bay nhẹ trong gió ánh đèn bên ngoài lúc sáng lúc tối phản chiếu lên thân thể người con gái đang ngủ say trên giường
    Cả khuôn mặt trắng mịn vùi hẳn vào chiếc gối…dây áo ngủ hững hờ tuột dần về cánh tay mảnh khảnh…qua một lúc lâu…hàng mi đen dài chớp nhẹ…đôi mắt đang mơ màng lem nhem cơn buồn ngủ chưa dứt hẳn…nhẹ nhàng mở mắt ra…một không gian ngập tràn ánh tối bao phủ căn rộng lớn…chỉ le lói ánh sáng vàng nhạt
    Đồng Dao cảm giác như đang mơ mộng…một cảm giác dễ chịu do giấc ngủ mang lại
    Có lẽ quá lâu rồi cô không có được giấc ngủ ngon như thế! khi tỉnh táo được một chút! cô bắt đầu ý thức những chuyện đang xảy ra…hốt hoảng ngồi bật dậy nhìn xung quanh…nghe rõ từng nhịp tim mình đang đập
    Một lần nữa xác định đây không phải phòng ngủ của mình…nơi cô ở rất nhỏ so với nơi nguy nga tráng lệ này…vội vàng lật chiếc chăn đang đắp trên người mình đôi mắt mở to hốt hoảng…đây không phải là quần áo của cô…trên người cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh…ngay cả áo lót cũng không mặc…cô cắn răng kìm nén nỗi sợ hãi
    " Tách "

    Tất cả đèn trong căn phòng được bật lên! căn phòng sáng rực! ánh sáng vô cùng chói mắt
    " Ngủ ngon chứ "
    Cả người Đồng Dao giật bắn lên! khi nghe giọng nói vô cùng trầm ấm mang chút thích thú của người đàn ông vang nhẹ trong căn phòng! Đồng Dao cố gắng không hét lên…gương mặt tái mét…xoay người về phía phát ra tiếng nói
    " Anh! anh "
    Đôi môi run rẩy chẳng nói nên lời…bàn tay bé nhỏ kéo chăn che chắn thân người…thân thể bất giác lùi về phía sau…mắt mở to quan sát người đàn ông đang ngồi trên sofa nhìn cô…đôi môi mỏng nhếch lên nhìn cô đầy bỡn cợt…
    Một gương mặt anh tuấn lộ ra…từng đường nét như điêu khắc đủ để làm phụ nữ phải điêu đứng…các đường nét hài hòa…gương mặt góc cạnh sắc nét…đôi mắt màu nâu sâu thẳm mang chút thần bí…chiếc mũi cao vút cùng đôi môi mỏng…chỗ nào cũng toát lên vẻ cao ngạo tại thượng…đôi mắt lạnh lùng kiêu ngạo nhìn về phía gương mặt sợ hãi xanh mét của cô

    Thân hình cao lớn phong độ khẽ tựa lưng vào ghế ngồi…chiếc áo sơ mi màu đen được cởi vài nút…kết hợp chiếc quần tây cùng màu ôm trọn đôi chân thon dài…bàn tay nhã nhặn lắc nhẹ ly rượu…ánh mắt sắc bén của người đàn ông từ lâu đã rơi trên người cô…nhẫn nại chờ đợi sự phản ứng của cô một cách hứng thú…hờ hững bất cần nhưng vẫn có vẻ lạnh lẽo khiến người khác sợ hãi
    Đồng Dao cảm thấy ánh mắt của người đó quá sắc lạnh xuyên thẳng vào tim cô khiến cô sởn gai ốc dọc sống lưng…cả người tỏa ra hơi thở vô cùng nguy hiểm khiến người ta sợ hãi…đôi mắt sâu thẳm toát lên vẻ tà mị mê hoặc lòng người…phảng phất một ma lực khiến người khác nhìn vào…cả linh hồn như bị hút cạn
    Đồng Dao không khống chế được sự sợ hãi…cắn môi bất lực run rẩy vì sự xuất hiện của người đàn ông lạ mặt…quan trọng bây giờ trong căn phòng chỉ có hai người…tại sao dưới tình thế bức bách này mà cô có thể nằm trên chiếc giường lạ lẫm mà ngủ quên cả thời gian lẫn không gian một cách vô ý thức như thế…
    Lục Tư Thành hờ hững! rất điềm nhiên không nóng vội! chậm rãi nhấp từng chút rượu! nhẹ giọng lên tiếng
    " Em đang sợ tôi sao "
    Sự im lặng đã tố giác tâm trạng cô lúc này! nhìn ánh mắt người này Đồng Dao cảm thấy có chút quen thuộc! nhưng lại chẳng có một chút ký gì! hai tay đan chặt vào nhau! đôi môi khẽ run lên
    " Anh! anh là ".
     
    Cô Nàng Dj Của Anh
    Chương 9: Chương 9


    Cô muốn biết anh là ai…nhưng cố gắng mãi cũng chẳng thốt thành một câu trọn vẹn…không biết từ bao giờ cô lại trở nên yếu hèn như vậy…thấy thái độ của…môi người đàn ông nhếch nhẹ
    " Tôi không ăn thịt em…không cần phải sợ tôi đến vậy "
    Đồng Dao nghe anh nói thế mang chút trêu đùa…cô cắn môi nhìn anh…lấy lại chút bình tĩnh còn sót lại…
    " Tôi…tôi muốn biết anh là ai…"
    " Tôi là Lục Tư Thành "
    " Lục Tư Thành ?"
    Cô vô thức lập lại…dĩ nhiên cô đã từng nghe nhắc đến cái tên này…Lục Tư Thành là vị chủ tịch trẻ tuổi nhất của giới kinh doanh là người đứng đầu tập đoàn Lục Thị
    Anh nhướn mày…

    " Em biết tôi "
    Đồng Dao vô thức lắc đầu…nhỏ giọng
    " Tôi…tôi đã từng nghe qua "
    Cô rất muốn nói…muốn hỏi rất nhiều thứ…nhưng suy nghĩ mãi chẳng biết hỏi gì…
    " Em không nên sợ tôi…vì… "
    Khuôn mặt xinh đẹp ngẩng lên chờ anh nói tiếp
    " Vì…tôi sẽ không làm hại em "
    Tim cô đập rất nhanh…cô không vì giấc ngủ sâu mà trở nên mụ mị quên mất người đàn ông trước mặt đã giúp mình hai lần…nhưng sự nguy hiểm toát ra từ người đàn ông khiến cô không thể nào không phòng bị
    " Tôi biết anh đã giúp đỡ tôi…tôi thật sự cảm ơn anh…anh có thể cho tôi biết một chút điều kiện của anh được không ?"
    Cô vẫn còn nhớ lý do tại sao mình ở đây…Lục Tư Thành nghiêng đầu nhìn cô…ánh mắt tà mị suy nghĩ gì đó về cô…làm Đồng Dao bức bối vô cùng
    " Em rất thẳng thắn…điều kiện của tôi sao…tôi vốn là một thương nhân…nên có chút tham lam…em nghe thử xem có nằm ngoài suy nghĩ của mình hay không ?"
    Cô mím môi lẳng lặng không lên tiếng chờ anh nói…Lục Tư Thành cũng chăm chú nhìn cô
    " Tôi cần em đáp ứng cho tôi hai điều kiện…thứ nhất tôi muốn em trở thành người phụ nữ của tôi…"
    Đây là điều Đồng Dao đã từng suy nghĩ…không nằm ngoài dự đoán của cô…cả người cô không có gì ngoài chút nhan sắc…nhưng khi nghe chính miệng anh nói đầu óc cô có chút choáng váng…vẫn cố gắng bình tĩnh để nghe tiếp điều kiện thứ hai
    Lục Tư Thành hơi bất ngờ vì thái độ của cô…anh nhướn mày đợi ý kiến từ cô…chỉ thấy cô cúi đầu…một lúc lâu mới ngẩng mặt nhìn anh
    " Thời gian là bao lâu ?"

    Vẻ mặt Lục Tư Thành ngày càng thích thú môi mỏng nhếch nhẹ
    " Không thời hạn…cũng có thể đến khi nào tôi hết hứng thú với em "
    Từng câu từng chữ như xoáy vào ngực Đồng Dao…một cảm giác chua chát lan toả…cô hít thở sâu…nếu đã bất chấp thì cô phải làm quen với những tủi nhục sắp tới…hàng chân mày chau lại…đôi mắt liếc nhẹ bàn tay đang nắm chặt chiếc chăn cho thấy cô đang áp chế cảm xúc của mình
    " Điều kiện thứ hai là gì ?"
    Cố gắng che giấu tâm tình không tốt…khuôn mặt nhỏ nhắn tỏ ra bướng bỉnh hướng về phía Lục Tư Thành…
    " Điều kiện thứ hai…tôi muốn 35% cổ phần của em…"
    " Không được "
    Chưa đợi Lục Tư Thành nói hết câu cô đã lên tiếng cắt ngang…biết mình hơi nóng vội nhìn hàng chân mày hơi nhíu lại không vui của anh…Đồng Dao nhẹ giọng…hàng mi dài nhìn vào mắt anh…
    " Tôi không biết vì sao anh muốn lấy 35% cổ phần đấy…nhưng tôi không muốn ai chạm vào nó…mong anh hiểu cho…"
    Lục Tư Thành cũng rất kiên nhẫn chờ cô nói hết câu…nhìn ánh mắt tuy mang chút sợ hãi nhưng lại đậm nét ương bướng…từ lần đầu quen biết Đồng Dao…anh chưa bao giờ cho rằng cô là một cô gái nhu nhược…cô có bản lĩnh hơn anh nghĩ rất nhiều
    " Em đừng nóng vội…tôi không nói rằng muốn em trao lại vĩnh viễn…chỉ nửa năm…đúng nửa năm tôi sẽ trả lại cho em cả vốn lẫn lời…chúng ta sẽ làm hợp đồng để đảm bảo quyền lợi của em…"

    Đôi mắt to đẹp của Đồng Dao mở lớn hết mức nhìn chăm chăm Lục Tư Thành miệng nhỏ hé mở vì lời anh nói cũng chẳng khép lại được
    Ngược lại anh không tỏ ra mất kiên nhẫn…với cô anh luôn sẵn sàng thời gian chờ đợi…Một lúc sau Đồng Dao mới lên tiếng…
    " Có thể cho tôi biết lý do được không ?"
    Lục Tư Thành trầm ngâm một chút…khuôn mặt trở nên nghiêm túc mang chút sắc lạnh…
    " Không có lý do…tôi nghĩ em cũng không có sự lựa chọn…đây là sự trao đổi giữa tôi và em! suy nghĩ một chút…đó là hỏi ý kiến của em…nhưng với tôi đó là điều kiện và tôi muốn em phải thực hiện "
    Lời nói của Lục Tư Thành như gáo nước lạnh trấn tỉnh cô…đúng vậy…nếu như bây giờ cô từ chối đồng nghĩa với việc cô đang chấm dứt mạng sống của mẹ mình…
    Đồng Dao đưa mắt nhìn người đàn ông đối diện…anh vừa mới ngọt ngào nhẹ nhàng với cô nhưng một cái chớp mắt đã là sự lạnh nhạt trấn tỉnh thân phận lúc này của cô…một người lòng dạ quá thâm sâu…đối với Giản Thiên Vương còn nguy hiểm hơn rất nhiều
    " Tôi biết…tôi biết bây giờ mình không có sự lựa chọn…nhưng…tính mạng của mẹ tôi hay số cổ phần đó đều quan trọng đối với tôi…".
     
    Cô Nàng Dj Của Anh
    Chương 10: Chương 10


    Đồng Dao lo lắng số cổ phần đó hay mạng sống của mẹ mình đều rất quan trọng…không thể để mất một trong hai được
    Đôi mắt Lục Tư Thành nheo lại…một người luôn giải quyết vấn đề nhanh gọn lẹ như anh bây giờ lại nhẫn nại chờ đợi sự đồng ý từ cô gái trước mặt…
    " 35% cổ phần của em không là gì so với Lục Thị của tôi…tôi cũng không rảnh để lấy số cổ phần đó làm gì! em không cần sợ mất "
    Đồng Dao trầm mặt lại…đối với Lục Thị số cổ phần của cô chỉ như một con kiến nhỏ bé giữa thế giới này…
    Lục Tư Thành vẫn nhẫn nại đợi sự phản hồi từ cô…" Yên tâm…một năm thôi tôi sẽ trả lại số cổ phần cho em…trả cả vốn lẫn lời…không những thế tôi sẽ cho em hưởng đúng số tiền mà em nên được hưởng "
    Anh ta có ý đồ gì…tại sao lại muốn lấy 35% cổ phần…nhưng người hưởng lợi lại là cô…quan trọng chỉ cần một năm anh ta sẽ trả lại…Đồng Dao bị Lục Tư Thành làm cho mụ mị đầu óc…
    " Nếu em đồng ý với những điều kiện của tôi…tôi hứa…sẽ đảm bảo việc điều trị cho mẹ em…"

    Những điều Lục Tư Thành nói thật sự rất khó…như hái sao trên trời…nhưng cô biết những gì anh ta nói chắc chắn sẽ làm được…chẳng những giúp cô chữa bệnh cho mẹ còn có thể giúp cô đối phó Giản Thiên Vương
    " Vậy làm t.ình nhân của Lục Tổng là điều khiến nhiều người mơ ước nhỉ…" cô buộc miệng nói ra theo suy nghĩ của mình
    Lục Tư Thành cười nhẹ…đặt ly rượu xuống bàn…từ từ tiến đến chỗ cô…Đồng Dao run sợ…nhưng vẫn bướng bỉnh không tránh né…đến khi cảm nhận được hơi thở người đàn ông trước mặt mình…anh ngồi xuống chống tay lên đầu giường…giam cô trong đôi tay săn chắc của mình
    " Tất nhiên tôi còn một chút yêu cầu giữa điều kiện của chúng ta…có muốn nghe không " môi mỏng nhếch nhẹ nhìn vào mắt cô
    Đồng Dao gật đầu như bị thôi miên vô thức làm theo…
    " Công việc của em là DJ…em nên tránh việc ăn mặc hở hang…tiếp xúc quá nhiều với đàn ông…và đặc biệt không được tiếp khách…còn nếu không thì em nghỉ việc đi…làm tì.nh nhân của tôi em không thiếu thốn bất cứ thứ gì "
    Đồng Dao nghe sơ qua một lượt cô cảm thấy tính chiếm hữu của người đàn ông này rất cao…nếu đã xác định là đồ của anh ta thì có mơ người khác cũng không động vào được

    " Nhưng mà…những…những chuyện anh nói chắc chắn sẽ gặp phải trong công việc của tôi…"
    Lục Tư Thành cười nhẹ…đôi mắt dán chặt vào người Đồng Dao " Chuyện này thì em không cần lo…tôi sẽ sắp xếp "
    Cả người Đồng Dao bất ngờ run lên mắt thấy Lục Tư Thành áp sát vào người mình…môi mỏng chạm nhẹ lên nh.ũ hoa! khiến cô rùng mình…hành động của anh ta là đang gợi tình sao…cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh…chỉ biết cúi đầu chịu đựng
    Thấy cô cuối đầu im lặng…Lục Tư Thành nâng cằm cô lên đối diện với mặt mình…" Không nói gì xem như đồng ý "
    Cô bất ngờ…bản thân mình đang gặp phải loại người gì đây…bá đạo tổng tài…cưỡng ép sao…giọng ỉu xìu nhìn anh
    " Tôi còn lựa chọn nào khác à "
    Anh áp sát thân hình vạm vỡ của mình vào người cô…nhịp tim Đồng Dao như ngưng đập
    " Dĩ nhiên là không…bởi vì…em là của tôi "
    Đồng Dao ngơ ngác không hiểu câu nói của Lục Tư Thành…chưa kịp định hình đã cảm thấy môi mình ẩm ướt nóng ẩm…Lục Tư Thành đặt tay lên gáy…nụ hôn từ nhẹ nhàng sang mạnh bạo…sự ngọt ngào trong miệng cô đã bị anh lấy hết.
     
    Cô Nàng Dj Của Anh
    Chương 11: Chương 11


    Đồng Dao bất ngờ…bàn tay nhỏ bé đẩy anh ra khỏi người mình! lưỡi không ngừng trốn tránh…nhưng vẫn không thoát được…nụ hôn từ nhẹ nhàng sang mãnh liệt…sự đụng chạm thân thể mềm mại…hương vị rượu trong miệng…cảm giác lâng lâng như đang say…
    Lục Tư Thành một tay ôm chặt người cô…một tay để lên gáy…môi lưỡi như hoà làm một…Đồng Dao mềm nhũn người! như bị rút cạn sinh khí nhỏ nhoi…rất muốn chống cự nhưng nghĩ đến người mẹ đang nằm viện của mình mà cố gắng chịu đựng…
    Hơi thở đàn ông phả vào mặt…một cảm giác lạ lẫm…mặc dù biết chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ đến…nhưng nó đến quá nhanh khiến cô không thích ứng kịp
    Bản tính trời sinh của Lục Tư Thành là một người tổng tài bá đạo…anh không chấp nhận được việc bị cô từ chối…đây là nụ hôn đầu tiên của cô…nụ hôn cả đời khó phai
    Không biết từ lúc nào chiếc chăn đã bị ném ra xa…cả thân người to lớn của Lục Tư Thành đè lên người Đồng Dao…cô nhắm chặt mắt gò má hồng hào…đôi môi ửng đỏ…dây áo ngủ tuột xuống cánh tay
    Một bên ngực hiện rõ trước mặt Lục Tư Thành…nh.ũ hoa hồng hào dựng đứng như đang k.ích thích anh…không nhịn được nữa liền m*t lấy nó…

    Rất khó chịu nhưng Đồng Dao thật không dám nói…người đàn ông có tính chiếm hữu cao như thế này…nếu cô từ chối…e là không biết chuyện gì sẽ xảy ra với cô…
    Đôi mắt nhắm chặt…bàn tay bấu vào drap giường…giờ phút này nhìn cô yếu đuối làm sao…làm trái tim Lục Tư Thành tan chảy
    " Mở mắt ra "
    Đồng Dao cắn môi…từ từ mở mắt ra… " Em phải tập làm quen đi…bởi vì em là người phụ nữ của tôi…những chuyện như thế này chắc chắn sẽ xảy ra…hơn nữa sẽ xảy ta thường xuyên "
    Lời khẳng định chắc nịch từ anh…làm đầu óc cô mụ mị…cô đã bán mình cho một người như thế nào đây…nếu cô đã chấp nhận cô sẽ đối mặt với nó cho dù có là thiên đường hay địa ngục
    Anh hôn nhẹ lên trán…cô giật mình nhìn lại…thấy anh nở một nụ cười nhẹ…cô không nghĩ một người đàn ông lạnh lùng như thế này nhưng khi cười lại rất đẹp

    " Sao thế…hôn đến ngốc rồi à…bây giờ em đi tắm đi…tôi xử lý chút công việc…rồi chúng ta ăn tối "
    Đồng Dao khẽ gật đầu…Lục Tư Thành kéo Đồng Dao đến tủ quần áo…lấy ra một chiếc đầm ngủ bằng thun dài chấm gót…ướm thử lên người cô
    " Hợp đấy…em vào tắm đi "
    Lục Tư Thành không hề tỏ vẻ khó chịu trước sự im lặng của cô…vì anh thấy được trong mắt cô có sự thay đổi rõ rệt! anh sẽ tập cho cô quen dần từng cử chỉ hành động thân mật…ngay cả việc trên giường
    Đồng Dao cầm lấy chiếc đầm ngủ trên tay anh…nhanh chóng đi vào phòng tắm…đóng cửa lại thật nhanh…cả người không còn chút sức lực tựa người vào cánh cửa
    Một lúc sau! Đồng Dao bước ra khỏi phòng tắm với chiếc đầm ngủ màu trắng thun nhẹ nhàng trên người! không còn hình bóng của Lục Tư Thành! Đồng Dao thở phào nhẹ nhõm
    Ánh mắt cô dừng lại trên một chiếc tủ! cô chầm chậm đi đến! mở toang cánh cửa! tủ đồ này vô cùng to! to bằng căn phòng ngủ tại nhà của cô! được sắp xếp gọn gàng tỉ mỉ! ánh mắt Đồng Dao trở nên mơ hồ! tại sao lại có quần áo phụ nữ trong muôn vàn đồ nam! chẳng lẽ là anh chuẩn bị cho cô sao! người đàn ông này làm Đồng Dao thật sự đau đầu! rốt cuộc anh ta đang muốn làm gì.
     
    Cô Nàng Dj Của Anh
    Chương 12: Chương 12


    Một mình Đồng Dao đứng trong căn phòng rộng lớn…suy nghĩ về cuộc đời của mình…sao lại ra nông nỗi này…thời gian qia cho dù khổ cực thế nào…cô vẫn giữ mình luôn trong sạch…không cho bất cứ người đàn ông nào động vào mình
    Bây giờ thì sao…cô lại đi l*m t*nh nhân của người khác…nói " tình nhân " thật hoa mỹ vốn dĩ chỉ là một người phụ nữ được bao nuôi…và phục vụ nhu cầu sinh lý
    Bác quản gia đi vào cắt ngang suy nghĩ mơ hồ của Đồng Dao…cô giật mình quay lại nhìn phía sau
    " Cô Đồng…xin lỗi tôi gọi mãi không thấy cô trả lời nên tự ý vào… "
    Đồng Dao " Không sao "
    Quản gia " Cậu chủ đang đợi cô dưới nhà…mời cô xuống "
    Đồng Dao " Tôi xuống ngay "
    Từ trên lầu bước xuống…Đồng Dao thấy Lục Tư Thành đang ngồi cùng Ngải Giai và Tiểu Thụy…nghe tiếng bước chân ba người đàn ông cùng nhìn lên…cô khựng lại…bước chân không được tự nhiên…công việc của cô từng đứng trước rất nhiều người! nhưng bây giờ cô từ phòng ngủ của Lục Tư Thành bước ra…cô thật sự không quen với thân phận hiện tại của mình

    " Xuống rồi à! lại đây "
    Lục Tư Thành dựa lưng vào ghế…đưa tay về phía cô…trên môi nở một nụ cười nhẹ…khuôn mặt không hề trang điểm chiếc mặt mộc trắng trẻo non nớt…đúng với lứa tuổi của cô…trong đáy mắt là sự bướng bỉnh không cam chịu nhưng vẫn phải đi về phía anh
    Lục Tư Thành khẽ nhếch mép! kéo cô vào người mình…mặc kệ Ngải Giai Tiểu Thụy ở đó…anh hôn nhẹ lên môi cô…hít nhẹ hương thơm từ cô…
    Đồng Dao cúi mặt…gương mặt đỏ như quả cà chua…ngại ngùng không dám nhìn ai…bị Lục Tư Thành ôm chặt chỉ biết ngồi đó là nghĩa vụ của một tình nhân
    " Đây là Tiểu Thụy…còn đây là Ngải Giai…chắc em không còn xa lạ…họ là bạn kiêm trợ lý và cấp dưới của tôi "
    Tiểu Thụy " Cô Đồng…đây là bản hợp đồng chuyển nhượng 35% cổ phần…mời cô xem thử và kí vào "
    Đồng Dao cầm lấy…cẩn thận đọc từng trang một…tuy nhiên đến trang thứ tư cô đã dừng lại…tất cả nội dung trong bản hợp đồng đều giống như lời Lục Tư Thành nói…nhưng cô lại cảm thấy tin tưởng anh…không tin rằng anh sẽ lừa gạt mình
    Đồng Dao không muốn làm mất thời gian…cô không thể nào tập trung xem hết bản hợp đồng…tay của người nào đó cứ liên tục sờ mó những chỗ nhạy cảm của cô…
    Cô thật sự chưa quen với cảm giác này…sự đụng chạm cơ thể…hành động thân mật…với một người đàn ông cô chỉ mới gặp vài lần…cô nhanh chóng đặt bút vào ký tên…kết thúc bầu không khí khó chịu này…

    " Đã xong rồi…cảm ơn cô "
    Tiểu Thụy cầm lấy bản hợp đồng xem sơ lại một lần rồi cất vào tập tài liệu trên tay mình
    " Không có việc gì nữa…hai cậu về đi "
    Lục Tư Thành nhìn sang cô gái bên cạnh đang cúi đầu không biết suy nghĩ chuyện gì…nghiêng người hôn lên má…cô bất ngờ xoay người nhìn anh…thái độ chống cự của Đồng Dao hiện rõ trên mặt…nhưng anh vẫn điềm nhiên không thấy
    " Em đang suy nghĩ chuyện gì "
    Cô chớp mắt nhẹ…như muốn né tránh bàn tay hư hỏng sờ mó lung tung của anh…chân mày anh cau lại
    " Đây không phải thái độ mà một tình nhân nên có "
    Nghe câu nhắc nhở! Đồng Dao biết người đàn ông này không hài lòng…tại sao cô lại quên đi sự nguy hiểm của người đàn ông này chứ
    " Tôi…tôi…chỉ là tôi…chưa quen lắm "
    Khuôn mặt Lục Tư Thành trở nên âm trầm!
    " Tôi cứ tưởng em còn đang vương vấn chồng cũ! nên mới từ chối như thế! ".
     
    Cô Nàng Dj Của Anh
    Chương 13: Chương 13


    Đồng Dao hơi khựng lại vì lời nói của Lục Tư Thành…chồng sắp cưới…anh ta đang muốn nhắc đến Giản Dương sao…
    " Không…không phải vậy…tôi với anh ta đã kết thúc rồi…không còn liên quan gì nữa "
    Đồng Dao lắc đầu…anh nâng cằm cô lên…không cho cô trốn tránh
    " Vào ăn tối "
    Lục Tư Thành rất tự nhiên dắt tay cô vào bàn ăn…trên bàn đủ loại thức ăn…nhìn như thế cô mới biết mình đang đói…bây giờ đã là 9 giờ tối…cô đã ngủ cả ngày! bây giờ đói là chuyện đương nhiên
    Tại sao cô lại ngủ lâu đến thế…ánh mắt dò xét đặt lên người đàn ông đối diện…vì sao anh lại bỏ thuốc ngủ vào ly nước…người đàn ông gắp thức ăn vào trong bát cô…
    " Em muốn hỏi gì "
    Lục Tư Thành quá nhạy bén…chỉ cần nhìn sơ qua anh đã biết cô đang muốn hỏi gì…cô và anh tiếp xúc chưa được một ngày…nhưng có vẻ anh rất hiểu cô…chực chờ mấy giây cô mới nói ra suy nghĩ của mình…

    " Trong…trong ly nước có thuốc ngủ "
    " Phải "
    Đồng Dao không ngờ người đàn ông này lại trơ trẽn đến mức như vậy…một chút chột dạ cũng không có
    " Tại sao lại bỏ thuốc tôi "
    " Muốn em nghỉ ngơi "
    Đúng là từ ngày hủy hôn với Giản Dương…cô chưa được ngủ ngon…câu trả lời khiến cô động lòng…không hỏi gì nữa mà tiếp tục ăn cơm…trong đầu chợt loé lên một suy nghĩ
    " Điện thoại của tôi đâu "
    Bây giờ cô mới nhớ đến…một ngày không liên lạc…chắc chắn Kim Dương đang lo lắng cho cô
    " Ngày mai tôi sẽ trả cho em "
    Người đàn ông này thật độc đoán…ngay cả điện thoại của cô cũng muốn giữ…nghe đến đây cô liền tức giận
    " Tại sao không phải bây giờ…anh trả điện thoại lại cho tôi "
    Lời nói vừa dứt…trong lòng cô có chút hối hận…nhìn lên người đàn ông trước mặt mình…anh ta không tỏ vẻ giận dữ…ngược lại còn rất thích thú
    " Yên tâm mọi chuyện tôi đã sắp xếp hết rồi…còn bây giờ…việc quan trọng của em là phải thực hiện nhiệm vụ của một tình nhân "
    Nhiệm vụ của tình nhân…đôi môi khẽ run lên…cô làm gì còn tâm trạng nghĩ đến việc lấy lại điện thoại chứ…ánh mắt dồn hết về người đàn ông…vừa dứt câu anh đã lập tức bế cô lên phòng…vứt xuống giường
    Anh đè lên người…thân người Đồng Dao bé nhỏ bị Lục Tư Thành áp chế…Đồng Dao hoảng sợ! không biết mình sắp đối mặt với chuyện gì…một nụ hôn thô bạo…anh ôm lấy eo…bàn tay siết chặt không cho cô có cơ hội chống cự…

    " c** đ* cho tôi "
    Anh lưu luyến thoát khỏi đôi môi…đặt tay cô lên hàng nút áo…Đồng Dao tay run rẩy…tháo từng chiếc cúc…tháo đến đâu…cơ bắp săn chắc hiện rõ đến đó…thấy cô chậm chạp anh liền ngồi dậy cởi luôn quần…Đồng Dao quay mặt sang hướng khác
    Trước khi quay không quên nhìn lén cơ bắp săn chắc của anh…một thân người trầ.n trụi đè lên người Đồng Dao
    " Quay sang đây "
    Đồng Dao mang chút sợ hãi…cố gắng quay qua…đôi mắt nhắm chặt…cố gắng không mở
    " Mở mắt ra "
    Đôi mắt chầm chậm mở ra cùng sự sợ hãi…trước mặt cô là một người đàn ông điển trai…thân người săn chắc khỏa thân trước mặt mình…nhìn cảnh này Đồng Dao phát ngại mà đỏ mặt
    Vừa cởi s,ạch đồ mình…anh lại kéo chiếc váy ngủ ra khỏi người cô…cả người chỉ còn bộ đồ lót che chắn cơ thể xinh đẹp
    " Á…đừng mà…đừng "
    Tiếng la bất lực! biết mình chẳng thể nào chống cự…nhưng cô vẫn la! đó là sự tự tôn cuối cùng của người con gái sắp bị lấy mất lần đầu

    Anh nắm chặt lấy tay Đồng Dao…một tay nhẹ nhàng gỡ đi chiếc khoá áo…vòng một đ.ẫy đà trước mắt…lại nhẹ nhàng gạt bỏ đi chiếc qu.ần lót vướng víu trên cơ thể…
    " Không…đừng…đừng mà "
    Sự la hét trong vô vọng…trước mắt anh bây giờ một thân thể tuyệt đẹp…cảnh xuân lộng lẫy trước mắt…hai n.hũ hoa mềm mại hồng hào như đang kí.ch thích…cô ngượng ngùng khép hai chân…che đi hoa nguyệt đang lấp ló
    " Đồng Dao…em biết hôm nay mình sẽ không thoát khỏi tôi mà "
    **Hí lô! xin lỗi mọi người vì cắt không đúng lúc hì hì! chờ đến ngày mai đi nha! iu lắm
    Thông báo tin vui nè! tui sắp ra truyện mới! tên là "Quyến rũ " mọi người thấy sao!
    Sau khi truyện " Chỉ muốn bên em " end mình sẽ ra truyện mới nhé**.
     
    Cô Nàng Dj Của Anh
    Chương 14: Chương 14


    Đồng Dao muốn khóc.

    .

    khóc thật lớn…cô nức nở buông lỏng hai tay…đôi mắt rưng rưng…không cam lòng uất ức! ngước nhìn anh lại bị đôi mắt ham m.uốn cuồng dã nhìn cô…cô biết chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ đến…nhưng cô không ngờ nó lại đến nhanh đến như vậy…cô thật sự không lường trước được
    Lần đầu tiên trong cuộc đời cô trải qua việc quan hệ…hơn nữa với một người đàn ông cô mới gặp hai lần! không có cách nào cô chấp nhận nổi
    Lục Tư Thành không để cô suy nghĩ…lập tức hôn lấy đôi môi nhỏ nhắn…nụ hôn cuồng bạo như muốn ăn tươi nuốt sống…chỉ hận anh không thể đem cô gái này hòa vào người mình

    " Ưm…m "
    Đồng Dao nức nở! nụ hôn quá thô bạo…cô không thể nào chịu được nữa…liền lấy tay đánh lưng anh vài cái! thân thể đàn ông cao lớn đè lên người Đồng Dao! càng hôn càng mãnh liệt! bàn tay không ngừng x.oa nắn ngực cô
    " Aa "
    Cảm giác thật sự mới mẻ! lạ lẫm…cô chưa từng trải qua việc như thế này! buông tha đôi môi nhỏ nhắn bị anh hôn đến đỏ ửng…bắt đầu hôn từ cổ…xương quai xanh…và dừng lại ở nh.ũ hoa mềm mại hồng hào…đang dựng đứng kí.ch thích con thú trong người…gặm nhấm nh.ũ hoa một cách thô bạo…lần đầu trải qua cảm giác giác như thế…Đồng Dao thật sự không chịu được! cô sởn cả gai ốc
    Đồng Dao biết chắc chắn hôm nay mình sẽ không thể thoát được…nằm im buông xuôi mặc anh muốn làm gì! bên trên gặm nhấm nh.ũ hoa đến đỏ ửng…bên dưới bàn tay tìm đến nơi bí mật ngọt ngào
    Cảm nhận được sự nguy hiểm…Đồng Dao lập tức khép chân lại! tay anh đang nằm giữa h.ai chân cô.

    .

    " Bình tĩnh…thả lỏng…tôi lấy tay ra "
    Lời nói như rót mật vào tai! anh nhẹ nhàng dỗ dành lấy cô gái đang nằm dưới thân mình…nghe anh nói thế…cô buông lỏng cảnh giác…chầm chậm tách hai chân ra…thấy cô tách chân anh không lấy tay ra mà dùng tay đâm thẳng vào hoa nguyệt…khiến cô bức bối…kêu lên
    " Aa…anh! anh lấy! lấy ra "
    Lục Tư Thành không ngờ cô lại chặt chẽ như thế! khiến anh sướng đến tê người! cô uốn éo thân mình như muốn thoát khỏi bàn tay ma mị của anh…từ một ngón hai ngón ba ngón…càng lúc anh càng đâm sâu vào…khiến cô bứt rứt
    Một lúc sau anh rút tay ra…một dòng nước chảy ra từ nơi bí mật…cúi xuống mà m.út lấy…Đồng Dao ưỡn người như đón lấy…chiếc lưỡi linh hoạt…làm cô l*n đ*nh hết lần này đến lần khác! cảm thấy hoa nguyệt đã đủ ẩm ướt! anh ngồi dậy…để chân cô thành hình chữ M

    Đồng Dao nắm chặt drap giường…cơ thể sợ hãi không thể chống cự…anh khẽ đưa vật đó trước hoa nguyệt…vờn xung quanh mà không cho nó vào…
    " Tôi! tôi khó chịu quá…đừng làm như thế "
    Nghe cô nói thế…không chần chừ mà đâm thẳng vào bên trong khiến cô đau đớn như xé rách cơ thể…
    " Đau! đau quá! dừng lại đi…tôi…tôi đau lắm"
    " Ngoan…thả lỏng…sẽ không đau nữa "
    Hai tay anh nắm chặt lấy eo cô…vùi đầu ngậm lấy nh.ũ hoa! m.út như đứa trẻ khát sữa mẹ…dùng đầu lưỡi linh hoạt trêu đùa nh.ũ hoa…bên dưới ra vào chầm chậm…Đồng Dao bắt đầu quen dần cảm giác…anh đẩy mạnh…
    " Ôm tôi "
    Đồng Dao vòng tay qua ôm lấy anh…bên dưới ra vào mãnh liệt…như muốn nuốt cô gái này vào người…nhìn xuống bên dưới…anh thấy một dòng máu chảy ra…không nói gì mà chỉ cười khẩy…chân mày nhíu lại…không phải khó chịu…mà là vì hài lòng…
    " Aa…ư…ưm…ớ "
    Tiếng rên mỹ mãn…yêu kiều từ người con gái…hoà cùng dụ.c vọng dâng cao…căn phòng ngập tràn mùi hoa.n ái…

    " Gọi tên tôi… "
    " Tư…Tư Thành "
    Đồng Dao bị sóng tình bao phủ…chỉ nhìn người đàn ông trước mặt là rõ nét…trải qua hàng tiếng đồng hồ ân ái…bây giờ cũng đã 3 giờ sáng…mồ hôi đầm đìa…lửa nóng bùng cháy…hai tay nắm chặt lấy eo…bắn một dòng chất lỏng vào cơ thể người con gái…anh vùi đầu vào hõm cổ mà thở…
    Nhắm mắt hưởng thụ mùi vị hoa.n ái còn sót lại…cảm giác sung sướng cực hạn…anh mê muội hít lấy mùi hương trên cơ thể! dán chặt không muốn buông cô ra…Đồng Dao mệt mỏi…nằm buông xuôi! mặc anh ôm…b** ng*c phập phồng thở d.ốc
    " Đi tắm nhé "
    Anh bế cô vào phòng tắm sạch sẽ…lúc bước ra drap giường cũng đã được người làm thay mới! do quá mệt nên hai người cũng không mặc đồ! anh đặt cô lên giường nhẹ nhàng…đắp chăn cho cô…nhẹ nhàng ôm lấy cô vào lòng mình…cô đã ngủ thiếp đi từ lúc nào cũng không biết…dưới chăn là hai cơ thể trầ.n trụi đang ôm nhau! như muốn hoà làm một…anh hôn nhẹ lên trán cô
    " Ngủ ngon ".
     
    Cô Nàng Dj Của Anh
    Chương 15: Chương 15


    Buổi sáng tỉnh dậy…cảm giác đầu tiên của Đồng Dao là ê ẩm toàn thân…người cô đầy dấu hôn to nhỏ! cổ thì chi chít dấu hôn đỏ ửng…từ eo trở xuống không còn cảm giác…nhất là hoa nguyệt…vừa đau vừa rát…sau một đêm nồng cháy tối qua
    Tiếng chuông điện thoại bên cạnh…đúng như lời Lục Tư Thành đã nói…anh sẽ trả lại điện thoại cho cô…cái tên đầu tiên hiện lên màn hình là Kim Dương…và hàng trăm cuộc gọi bị nhỡ của Giản Dương
    " Mình nghe đây " giọng cô mệt mỏi trả lời
    Kim Dương " Ôi trời bà cô của tôi ơi…làm gì mà bây giờ cậu mới nghe máy thế "
    Đồng Dao " Mình có tí việc bận nên bây giờ mới nghe được "
    Kim Dương " Làm mình lo lắng chết được "
    Đồng Dao " Mình vẫn ổn mà không sao đâu "
    Kim Dương " Hôm trước Giản Dương có đến bệnh viện tìm cậu đấy "

    Đồng Dao " Anh ta đến tìm mình làm gì "
    Kim Dương " Chắc là muốn nối lại tình xưa "
    Đồng Dao " Cậu nói thế nào "
    Kim Dương " Mình còn không biết cậu ở đâu làm sao mà nói…mà có biết mình cũng không nói "
    Đồng Dao " Mặc kệ anh ta đi…bây giờ cậu đang ở đâu "
    Kim Dương " Mình ở bệnh viện "
    Đồng Dao " Mình đến đó với cậu…thăm mẹ một chút…rồi qua quán bar một tí…"
    Kim Dương " Qua bar làm gì thế "
    Đồng Dao " Sắp tới mình có chuyến lưu diễn xa qua đấy sắp xếp thời gian "
    Kim Dương " Được mình đợi cậu "
    Đồng Dao vén chăn…cố gắng đi lại tủ quần áo…lấy một chiếc áo sơ mi trắng cùng chiếc quần jean dài…đi đến phòng tắm…nhìn cơ thể mình trước gương…Đồng Dao cảm thấy mệt mỏi…
    Một lúc sau cô bước xuống lầu…thấy quản gia đang chuẩn bị đồ ăn cho mình…mùi đồ ăn rất thơm…cảm thấy bụng đói nên cô ngồi xuống bà
    " Cô chủ mới xuống…đồ ăn sáng đây ạ "
    Đồng Dao " Cảm ơn…ừm…anh ấy đâu rồi "
    Quản gia " Cô nói ai…là cậu chủ sao…à sáng nay cậu chủ có chuyến bay đi Bắc Kinh sớm rồi à "
    Đồng Dao " Thế à… "

    Lòng chợt cảm thấy trống rỗng…tối qua vừa mới trải qua một đêm mặn mà…vậy mà sáng nay anh lại bỏ cô đi…không một lời nói nào…mọi chuyện tối qua giống như một giấc mơ…nó thật quá nhanh đối với cô…thoáng chốc đã ăn xong…cô đứng lên định rời đi…thì có một người đàn ông tầm trung niên bước vào
    Đồng Dao " Chú là… "
    Quản gia " Đây là tài xế Từ…cô cần đi đâu cứ bảo ông ấy đưa cô đi "
    Đồng Dao " Không cần đâu…tôi đi taxi được rồi "
    Tài xế Từ " Cô Đồng…tôi chỉ làm theo lệnh cậu chủ…xin cô đừng làm khó tôi mà "
    Đồng Dao thở dài một hơi…vì cô biết nếu cô không nghe theo…thì những người này sẽ phải chịu hậu quả…mỗi lần nghe đến làm theo lệnh của người đàn ông đấy…có không muốn cô cũng bắt buộc phải đi
    Đồng Dao " Được rồi đi thôi "
    Tài xế từ theo sau…mở cửa cho cô…trên xe Đồng Dao không biết bây giờ mình đang làm gì! cô nghĩ Lục Tư Thành chỉ muốn chơi qua đường! một cô gái không có gì ngoài chút nhan sắc cũng chẳng nổi bật…làm sao Lục Tư Thành có thể yêu chứ
    Một lúc sau…cô đến bệnh viện thăm mẹ mình…đúng là bệnh viện quốc tế…mẹ cô được chăm sóc rất kĩ…da dẽ đã hồng hào…không còn tím tái như trước nữa…hơi thở cũng đều đặn hơn
    Kim Dương " Dao Dao…cậu đến rồi…cậu ổn không…có bị làm sao không…mình xem nào"
    Đồng Dao " Từ từ thôi…cậu xem…mình vẫn ổn mà…không sao đâu cậu đừng lo "

    Kim Dương " Cậu đấy…gọi mãi chẳng thấy nghe máy…cứ tưởng cậu đã xảy ra chuyện gì rồi "
    Đồng Dao " Mình làm sao mà xảy ra chuyện gì được chứ "
    Kim Dương " Mấy hôm nay cậu đã đi đâu thế"
    Đồng Dao " Không có gì…chỉ là một số việc cần mình giải quyết thôi "
    Kim Dương " Người đàn ông kia…"
    Đồng Dao " Bỏ qua chuyện đó đi…đến quán bar với mình "
    Kim Dương " Được thôi "
    Nhắc đến người đàn ông đó…Đồng Dao bỗng có chút trống rỗng…chẳng lẽ cô đã động lòng với anh rồi chăng…xe lăn bánh trên đường…Đồng Dao nhìn bên ngoài…chẳng biết bản thân cô nhìn về đâu.
     
    Cô Nàng Dj Của Anh
    Chương 16: Chương 16


    Sau một lúc lăn bánh…chiếc xe dừng lại trước cửa quán bar…cô bước xuống…nhìn vào trong thấy Giản Dương đang ngồi ở sofa…gương mặt có chút khó chịu…Đồng Dao trầm mình…ánh mắt như muốn càn quét cả quán bar
    “ Sao thế…không muốn gặp anh ta à” Kim Dương nhỏ giọng lên tiếng
    Đồng Dao “ Chúng ta đi đường khác…mình không muốn nhìn thấy anh ta”
    Kim Dương rất hiểu Đồng Dao…nếu như cô không muốn gặp…cho dù có ép cô đến mấy cô cũng sẽ không ra mặt…đành lòng dắt tay cô đi sang hướng khác…một lúc sau cũng đến phòng giám đốc…mở cửa ra…đập vào mắt là một người đàn ông trẻ trung cao ráo…anh ta tên là Trình Thiên…là giám đốc kiêm quản lý quán bar
    Trình Thiên “ Đồng Dao…sao mấy hôm nay anh gọi em mãi không được…mọi người cứ hỏi ĐD đâu không thấy”
    Đồng Dao “ Mấy hôm nay em có việc bận nên tắt điện thoại…bây giờ em bắt đầu lại công việc”
    Trình Thiên “ Được…một tuần sau em sẽ đến Bắc Kinh…nơi lưu diễn lần này”
    Nghe đến Bắc Kinh…Đồng Dao lặng người…chẳng phải Lục Tư Thành cũng đang ở Bắc Kinh hay sao…chuyện này là trùng hợp hay do anh ta cố ý sắp xếp…
    Trình Thiên “ Đồng Dao…Đồng Dao…Đồng Dao”
    Đồng Dao “ Hả…em…em đây”

    Trình Thiên “ Em làm gì mà ngớ người ra thế…em có ý kiến gì à”
    Đồng Dao “ À…dạ không…em không có ý kiến”
    Trình Thiên “ Vậy em về chuẩn bị đi…một tuần nữa chúng ta sẽ bay đến Bắc Kinh”
    Đồng Dao “ Vâng…em đi đây”
    Trình Thiên “ À phải rồi…Giản Tổng…đang đợi em ở dưới”
    Đồng Dao “ Em không muốn gặp ai hết…xin phép em đi trước”
    Cô bước ra ngoài…bỗng nhiên từ đâu Giản Dương đi đến…ôm chầm lấy…cô vùng vẫy thoát ra khỏi vòng tay đó…không may cảnh đó đã bị phóng viên chụp lại được…
    “ Anh điên à…buông tôi ra”
    Kim Dương “ Giản Dương…anh tránh ra…anh đang làm Đồng Dao đau đấy”
    Giản Dương nhận thức được lời nói của Kim Dương…anh chợt nhận ra…mình ôm chặt đến nỗi Đồng Dao không thở được…anh liền buông tay…mặt cô đỏ ửng vì khó thở…cô chạy đến bên Kim Dương…ho vài cái rồi mắng

    “ Giản Dương…anh muốn giết tôi à…”
    Giản Dương “ Anh…anh xin lỗi…anh không cố ý…thật sự anh…anh rất lo lắng cho em…không biết em có xảy ra chuyện gì không”
    Đồng Dao “ Cảm ơn…tôi vẫn ổn…thoát khỏi cha con các người tôi sống còn tốt hơn trước”
    Giản Dương “ Em…tại sao em lại có tiền đưa mẹ vào ISA”
    Đồng Dao “ Đó là chuyện của tôi…không liên quan đến anh…còn nữa…đừng gọi lung tung…bà ấy là mẹ tôi…không phải mẹ anh”
    Giản Dương “ Em…em có người khác rồi đúng không” tiến lên phía trước…nhưng bị Kim Dương chặn lại
    Kim Dương “ Cậu ấy có người khác thì liên quan gì đến anh…anh đừng làm phiền cậu ấy nữa…đồ tồi”
    Kim Dương đưa Đồng Dao rời khỏi đó…để một mình Giản Dương cùng hàng ngàn câu hỏi trong đầu…chiếc xe tiếp tục lăn bánh…cô quyết định về nhà riêng của mình…vì anh không ở đây…nên cô không cần phải về biệt thự đó
    Bỗng nhiên Kim Dương giật mình làm Đồng Dao hớt hãi! vì bây giờ! hình ảnh của cô bị Giản Dương ôm lấy trên khắp các trang mạng xã hội
    Kim Dương " Dao Dao! cậu nhìn này! "
    Đồng Dao cầm chiếc điện thoại! tim cô như ngưng đập! trên đó là hình ảnh lúc nãy của cô và Giản Dương với các nội dung như " DJ ĐD bị thiếu gia Giản Dương cưỡng ép " hay là " DJ ĐD có tình mới nên mới hủy hôn với thiếu gia Giản Dương "
    Chiếc điện thoại như muốn rơi khỏi tay cô! điều cô lo sợ bây giờ không phải là hình ảnh mình! mà là Lục Tư Thành! người đàn ông mưu mô! anh ta sẽ làm gì cô khi biết được tin tức này
     
    Cô Nàng Dj Của Anh
    Chương 17: Chương 17


    Cả đêm Đồng Dao mất ngủ…chực chờ với những suy nghĩ…nếu như Lục Tư Thành thấy được tin tức đó…anh sẽ làm gì cô…anh sẽ hành hạ bản Đồng Dao sao…cô mãi suy nghĩ quay qua quay lại vẫn không ngủ được…nhìn ra ngoài lúc này mặt trời cũng đã dần xuất hiện…cô chợt nhận ra đã sáng rồi…lồm cồm ngồi dậy…nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng…tránh làm phiền Kim Dương đang ngủ
    Cô ra ban công đứng nhìn bình minh buổi sáng…lòng chợt nhớ đến Lục Tư Thành…không hiểu sao chỉ mới một ngày không gặp…cô lại thấy lòng mình vô cùng trống rỗng…cảm giác như thiếu đi một thứ gì đó vô cùng quan trọng…
    Thời gian chầm chậm trôi…cũng đã 7 giờ sáng…Kim Dương mới vừa mua đồ ăn sáng…hai cô gái cùng nhau ăn sáng…Kim Dương vừa ăn vừa lướt điện thoại…xem tin tức…bây giờ hình ảnh Đồng Dao và Giản Dương đang ở trang đầu…
    Đồng Dao gạt bỏ những thứ đó…điều cô quan tâm bây giờ là Lục Tư Thành…anh sẽ làm gì tiếp theo…có lẽ nói bây giờ cô thật sự rất…rất nhớ anh…sau khi ăn sáng…Kim Dương giúp Đồng Dao dọn một số đồ cần thiết sang nhà Lục Tư Thành…
    Vừa bước ra khỏi cửa…ánh mắt cô dán vào chiếc xe quen thuộc…đó là xe của Ngải Giai Tiểu Thụy…hai người này đến đây làm gì…người đàn ông kia lại muốn làm gì…
    Tiếng đồ đạc rơi vụn vỡ…từ căn phòng làm việc vang vọng ra ngoài…những cuốn tạp chí…trên đó là hình ảnh người con trai của ông ta Giản Dương và Đồng Dao…ánh mắt hiện lên sự tức giận…sau một lúc phát tiết…ông ta bình tĩnh lại…suy nghĩ gì đó…nói với hai tên thuộc hạ
    " Điều tra xem…ai là người đứng sau giúp đỡ nó "
    " Dạ vâng…ông chủ "

    Giản Thiên Vương cầm cuốn tạp chí…hình ảnh Đồng Dao trước mặt…nheo đôi mắt…sự nham hiểm hiện rõ trên mặt…nụ cười nhếch
    " Muốn đấu với tao à…mày còn non lắm…nhóc con…Đồng Dao…mày chờ đấy công ty An Vũ chắc chắn sẽ thuộc về tao "
    Ngải Giai Tiểu Thụy bước xuống xe…đứng trước mặt Đồng Dao…lòng cô có chút hụt hẫng…cứ tưởng là anh ấy đến tìm cô…lòng bỗng nhói lên…nhưng nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc của mình…tiến đến phía hai người đàn ông kia
    " Hai người đến đây làm gì "
    Ngải Giai " Cô Đồng…chủ tịch muốn cô đến Bắc Kinh…ngay bây giờ "
    Đồng Dao trợn tròn mắt…ngay bây giờ…anh ta bắt cô phải đến Bắc Kinh trong ngày hôm nay…đúng là người đàn ông bá đạo tổng tài mà…
    Đồng Dao " Ngay bây giờ…hai người có lầm không "
    Tiểu Thụy " Đây là lệnh của chủ tịch…chúng tôi chỉ làm theo…"
    Lại là lệnh của người đàn ông đó…Đồng Dao mệt mỏi…day day thái dương…cả đêm cô mất ngủ…bây giờ anh lại bắt cô ngồi máy bay…sao có thể chịu nổi…Kim Dương chắn trước mặt Đồng Dao…muốn bảo vệ người bạn này của mình
    Kim Dương " Ai cho các người mang cậu ấy đi…cậu ấy là món hàng hay sao…chủ tịch các người muốn là đi…"
    Ngải Giai " Cô gái đây không phải chuyện của cô…yên lặng một chút đi "
    Kim Dương muốn đối đáp với người đàn ông ngang ngược này…ngay từ lần đầu gặp…anh ta luôn chọc giận cô…nhưng bị Đồng Dao kéo lại…giọng cô nhẹ nhàng…
    Đồng Dao " Dương Dương…đây là công việc của mình…không sao…"
    Kim Dương " Nhưng mà họ thật sự quá đáng"
    Đồng Dao " Yên tâm…mình sẽ không sao…cậu đừng lo "

    Kim Dương " Nhưng mà… "
    Đồng Dao " Tôi muốn về nhà chuẩn bị đồ "
    Tiểu Thụy " Không cần đâu ạ…chủ tịch đã giúp chuẩn bị tất cả…bây giờ cô chỉ cần ra sân bay…và đi thôi "
    Đồng Dao " Haiz…Kim Dương…mình đi đây…giúp mình chăm sóc mẹ…mình nói với Trình Thiên…cậu không cần lo "
    Kim Dương " Dao Dao "
    Đồng Dao " Phải rồi…giúp tôi một việc…Ngải Giai…cậu đưa cô ấy về giúp tôi "
    Ngải Giai " Được…tôi sẽ đưa cô ấy về giúp cô "
    Đồng Dao bước lên xe…ánh mắt mệt mỏi…chiếc xe lăn bánh đến sân bay…nơi này chỉ còn Ngải Giai và Kim Dương…nụ cười nhếch hiện trên môi Ngải Giai…
    Kim Dương " Anh…anh muốn làm gì…tránh xa tôi ra "
    Ngải Giai " Cô gái…tôi nói cho em biết…đây là con đường mà bạn em chọn…tốt nhất đừng xen vào…sẽ không có lợi cho em…"
    Kim Dương " Rốt cuộc…chủ tịch mà các anh nhắc đến là ai…tại sao anh ta lại không tìm người khác…mà lại là Dao Dao "

    Ngải Giai " Tôi đã bảo rồi…đừng thắc mắc…sẽ không tốt…nếu em còn xen vào tôi sẽ… "
    Kim Dương " Anh…anh…muốn làm…làm gì "
    Ngải Giai " Đến lúc đó em sẽ biết…tôi đã nói rồi…tốt nhất nên an phận…"
    Kim Dương " Anh… "
    Ngải Giai " Đi thôi…tôi đưa cô về… "
    Kim Dương " Không cần… "
    Ngải Giai " Mau lên… " ánh mắt chợt nghiêm túc…khiến Kim Dương sợ hãi…bước lên xe.
     
    Cô Nàng Dj Của Anh
    Chương 18: Chương 18


    Ngồi trên chiếc máy bay…tâm tư mệt mỏi…cả đêm hôm qua cô chẳng ngủ được…thao thức về anh mãi…nghĩ xem anh đang muốn làm gì…nhưng không nghĩ rằng…anh sẽ tìm mình nhanh đến vậy…anh sẽ làm gì mình…do quá mệt nên cô đã thiếp đi…Tiểu Thụy đích thân đưa cô đến Bắc Kinh
    Cô đã gọi báo cho Trình Thiên…không nói rõ lý do…chỉ nói là cô có việc gấp phải đến Bắc Kinh ngay trong hôm nay…Trình Thiên ậm ừ! anh cũng thừa biết lý do Đồng Dao đến Bắc Kinh là gì…nhưng mãi vẫn không biết người đàn ông kia là ai…chỉ biết anh ta rất quyền lực
    Sau một chuyến bay dài…cuối cùng cũng đến Bắc Kinh…Tiểu Thụy đưa cô đến khách sạn…
    " Sao lại đến đây " cô thắc mắc hỏi…cô cứ tưởng mình sẽ đến nhà riêng của anh…
    Tiểu Thụy " Chủ tịch bảo tôi đưa cô đến đây…chủ tịch bảo anh ấy có việc…cô lên phòng đợi anh ấy "
    Đồng Dao cầm lấy thẻ phòng…gương mặt buồn sầu…tâm tình mệt mỏi…lên đến phòng…đập vào mắt cô là căn phòng xa hoa! tráng lệ…chỉ thua kém căn phòng ở Thâm Quyến…

    Vứt túi xách sang sofa…kéo màn che ánh sáng…bật đèn ngủ…nằm lên giường! cảm giác nhẹ nhàng…cô từ từ chìm vào giấc ngủ…
    Căn phòng có hương thơm nhè nhẹ! mùi oải hương! đưa cô nhẹ nhàng vào giấc ngủ! cô ngủ một mạch đến tối! buổi tối! khi xong tất cả công việc! anh trở về phòng! nhìn thấy người con gái đang ngủ! vẻ mặt không chút cảm xúc! bước vào nhà tắm! một lúc sau! bước ra chỉ với chiếc khăn quấn ngang hông
    Anh bước lên giường! nằm cạnh Đồng Dao! bây giờ nhìn kỹ! anh mới thấy! người con gái này khi ngủ rất đáng yêu! hai má căng phồng như đưa trẻ tám tuổi! đôi môi mọng! hàng mi dày dài! gương mặt hoàn mỹ đến từng centimet
    Đồng Dao mơ màng! cảm thấy môi mình có chút ướt át! mở mắt ra xem! thấy người đàn ông trên người chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm đang đè lên người cô! quấn quýt đôi môi mãi không rời! Đồng Dao bất ngờ! người đàn ông này! sao lại không mặc quần áo! anh ta đang muốn làm gì
    Một lúc sau! đôi môi đỏ ửng! dấu hôn còn đó! Lục Tư Thành buông bỏ đôi môi! Đồng Dao th* d*c! như vừa mới lấy lại được sự sống!
    " Anh! anh đang muốn làm gì " giọng cô khẽ run! cô thừa biết người đàn ông này đang muốn làm gì!

    " Tôi muốn làm gì! em còn không biết hay sao! "
    Đôi mắt chực chờ nhìn nhau! tận sâu trong thâm tâm! anh như thấy được sự sợ hãi của người con gái này! đôi mày khẽ chau đi! hai tay bấu chặt drap giường!
    " Có nhớ tôi không "
    Câu hỏi này như đánh trúng tim Đồng Dao! họ chỉ gặp nhau hai lần! và chỉ một lần xảy ra quan hệ! nhưng từ khi anh đi! cô có cảm giác thiếu đi một thứ gì đó! lòng mình vô cùng trống rỗng! bây giờ anh lại hỏi cô như thế! khác nào đang muốn dụ dỗ!
    Lục Tư Thành nhìn Đồng Dao một hồi lâu! cô không nói gì! nhưng gương mặt đã đỏ lên! thấy cô ngại ngùng như thế! anh khẽ nhếch mép! bàn tay hư hỏng bắt đầu cởi từng cúc áo của cô! bàn tay Đồng Dao nắm lấy tay anh! đôi chân mày chau lại!
    Đồng Dao không dám làm người đàn ông này tức giận! một khi anh ta tức giận! hậu quả sẽ rất khó lường! cô đành buông tay! bất lực nhìn về tấm màn chắn ngang cửa sổ! từng món đồ được anh vứt xuống sàn lạnh! chiếc áo sơ mi! áo lót! chiếc váy dài! cơ thể hoàn hảo trước mặt chỉ còn chiếc quầ.n lót che đi nơi thần bí
    Hai bầu ng.ực căn tròn như hai quả đồi! nh.ũ hoa hồng hào tựa như hai quả đào nhỏ mà lắc lư! tiếp xúc với không khí lạnh! làm nó dựng đứng lên! cơ thể cô như đang khiêu khích anh!.
     
    Cô Nàng Dj Của Anh
    Chương 19: Chương 19


    Trong căn phòng khách sạn năm sao…ánh đèn ngủ mờ ảo…đôi nam nữ quấn quýt…người đàn ông chỉ quấn khăn ngang hông…đè lên người con gái thơ người trầ.n trụi…có mỗi chiếc qu.ần lót ren trắng…ánh đèn mờ ảo…phô diễn cảnh thân mật…làm cho người nhìn cũng phải đỏ mặt…
    Hai bàn tay cưng nựng hai quả đào…nh.ũ hoa tựa như hai quả cherry nhỏ…tiếp xúc với khí lạnh mà dựng đứng…như khiêu khích người trước mặt…
    Sự kh.iêu gợi đến từ cô gái…khiến anh không thể nào nhịn nổi…cúi người…ngậm lấy quả cherry nhỏ…bên còn lại xoa bóp…m.út như một người đứng trên sa mạc khát nước…một lúc sau…vấn vương rời khỏi…nh.ũ hoa căng bóng…bên còn lại cũng làm tương tự…trước khi rời khỏi…không quên dùng lưỡi gãy nhẹ…khiến cô sởn gai óc…
    Đồng Dao bị anh trêu đùa một lúc…bên dưới hoa nguyệt đã ướt đẫm một mảng…anh liền ngồi dậy…đẩy cô lên cao một chút…không quên dùng tay để đầu cô không đụng vào thành giường…hành động chứng tỏ anh là một người rất ga lăng…đủ để làm người con gái trước mặt cảm động…
    Trước mặt anh bây giờ là chiếc quầ.n lót ren trắng…đang che đi hoa nguyệt ẩn nấp…đã ướt đẫm một mảng…anh liền cởi bỏ chiếc quầ.n lót…vứt xuống sàn…cơ thể trầ.n trụi như một miếng mỡ ngon…đang đợi được thưởng thức…
    Anh cúi xuống…hôn nhẹ lên bụng…chỉ là hôn nhẹ…nhưng đã khiến cô không chịu nổi…tay bấu chặt vào thành giường…dị.ch thủy bên dưới không ngừng tuôn ra…anh hôn đến hoa nguyệt thì dừng lại…nhìn xuống bên dưới…đã ướt hết! liền nhếch một nụ cười gian…
    " Cơ thể em rất thành thật…"
    Cô bị người đàn ông này trêu đùa đến tức giận…tại ai mà cô mới như thế chứ…lại còn dám trêu chọc cô…tên xấu xa này…

    Không chần chừ gì mà cúi xuống hôn lấy hoa nguyệt…cô ưỡn người như đón nhận…chỉ vài hành động nhẹ anh đã đưa cô l*n đ*nh mấy lần…một lúc sau…sau khi m.út hết d.ịch thủy…anh ngồi dậy…vứt luôn cả chiếc khăn trên người…vật đà.n ông đã dựng đứng từ bao giờ
    Tuy không phải lần đầu tiên cô thấy…nhưng với một người da mặt mỏng như cô…tất nhiên sẽ ngại khi thấy nó…mặt cô đỏ ửng…đôi mắt long lanh nhìn lên trần…anh nhẹ nhàng…banh hai chân cô thành chữ M…
    Nhẹ nhàng đưa *** **** vờn quanh hoa nguyệt…mơ.n trớn…làm cô khó chịu…
    " Ư~um…đừng…đừng như thế…tôi khó chịu lắm…"
    Bỗng nhiên Lục Tư Thành dừng lại…trừng mắt nhìn cô…đang cảm thấy khó chịu…bỗng nhiên dừng lại…cô chớp mắt nhìn anh…
    " Em muốn không…nếu muốn thì không được xưng tôi nữa "
    " Tôi… "
    Anh vẫn không nhúc nhích…vẫn trừng mắt nhìn cô…đôi mày chau lại…thể hiện sự không vui…

    " Chỉ là…em…em không quen… "
    Lúc này anh mới phản ứng lại…môi khẽ nhếch thể hiện sự hài lòng…phải nói cô gái này rất ngoan ngoãn…
    " Không sao…từ từ em sẽ quen…bây giờ chúng ta tiếp tục… "
    Anh đâm thẳng vào bên trong…tuy không phải lần đầu nhưng nó khá đau…đôi mắt rơm rớm nước mắt…
    " Em…em đau quá…anh nhẹ lại…"
    " Em thả lỏng đi…sẽ không đau nữa…"
    Nghe lời anh…cô từ từ thả lỏng…anh chầm chậm ra vào…đến khi cảm thấy cô đã quen…mới bắt đầu đẩy mạnh…anh không ngờ…chỉ mới vài ngày không gặp…mà cô lại trở nên tuyệt vời như vậy…chặt chẽ còn hơn lần đầu…
    Ánh mắt đắm chìm trong sự dụ.c vọng…chỉ mới hai ngày không gặp…cả hai nhớ nhau đến phát cuồng…quấn quýt không rời…
    Hai người ân ái đến tận sáng! khi mặt trời dần dần mọc! ánh sáng bình mình! anh đẩy nhanh tốc độ! phóng thẳng vào bên trong cô! một dòng chảy nóng ấm lắp đầy bụng dưới!.
     
    Back
    Top Dưới