Khác CÔ GÁI từ CÕI LINH HỒN

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
154815970-256-k283703.jpg

Cô Gái Từ Cõi Linh Hồn
Tác giả: _Min_Suga__
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện mk tự bịa, ko thật đâu nhé.

Truyện về một cô gái tên Etsuko ,vì cô trong xinh đẹp mà bị mấy bn nữ trêu chọc , dần dần mức độ càng mạnh khiến pama cô bt nhưng họ ko để cô giải thích, co trầm mk liền tự tử..............

Thế nào tiếp mn hóng nhé :3



viễntưởng​
 
Có thể bạn cũng thích !
Cô Gái Từ Cõi Linh Hồn
Mở đầu


Chào mn ạ, mk là Min tác giả của truyện này.

Mở đầu Min chỉ muốn nói đôi lời thôi chứ ko giới thiệu nhân vật đâu nha.

Truyện này mk tưởng tưởng ra khi đang trong lớp học, Min có ý tưởng là vẽ truyện tranh cơ mà vẽ xong bìa là bỏ •_• ( Lười quá)

Truyện mk mới nghĩ xong đoạn đầu nên về sau đang bế tắc nên có khi phải Drop một lần nào đó •_•

Mn ủng hộ cho mk nha, đây là truyện thứ ba của mk tính cả một truyện nữa đã xoá là bốn.

3 truyện chữ, 1 truyện ảnh.

Mk vt mong là đc lượt xem nhiều hơn truyện chị mk, cơ mà giờ truyện chị ấy gần 300 lượt xem r •_•.

Thôi Min cố đc đến đâu thì cố /-\.

Mong mn ủng hộ cho :3.
 
Cô Gái Từ Cõi Linh Hồn
Chap 1


Tôi......

Vẫn luôn thắc mắc.........

Khi chết.......

Sẽ đi đâu......

Lên thiên đàng........

Như các câu truyện cổ tích?

Hay........

Hoá thành một kiếp mới.......

Như những j ng ta nói?

Thật buồn......

Vì tôi là một trg hợp ĐẶC BIỆT!!!!!

———————————————————-

-"Ha, ha, ha...."

-Học sinh A

-Chúng ta có lm quá ko?-Học sinh B hỏi

-Quá ư?

Phải lm vậy thì nó mới chừa cái tật tán trai của nó - Học sinh A - Về lớp thôi!!!!

"Bịch, bịch, bịch....."

Tiếng bước chân chạy dần nhỏ lại, cô gái mà họ nói đến là Etsuko đang ngồi ở dưới hồ trg kia.

Chuyện này ko hề quá xa lạ với cô, phải nói là gần như ngày nào cũng bị vậy.

Mấy bn nữ ai ai cũng ghen ghét Etsuko vì có sắc đẹp hơn, nên họ luôn tìm cách trêu chọc.

Lúc đầu cũng chỉ nhẹ như viết lên bàn hay vt vào vở, nhưng giờ lại gọi ra đánh, xé sách vở hay thậm chí còn vứt bàn ghế đi.

"Bì bõm, bì bõm"

-"Haizzz, ngày nào cũng thế này có cô giáo gọi cho gia đình quá"- Etsuko nghĩ

—————————————————-

*Trong lớp*

-" Tagami Kai"- Cô giáo

-"Có ạ"

-"Tokomi Neo"

-"Có ạ"

-" Takana Etsuko"

......

"im lặng"

-"E Takana Etsuko!!"

- Cô giáo to tiếng lên

"RẦM"

-"Có ạ"

Gần hai mươi mấy đôi mắt đang giật mk nhìn ra phía cửa ra vào, bao gồm cả cô giáo.

Cảnh tượng này cũng bình thường nhưng hôm nay Etsuko lại ướt nhẹp vào lớp, mọi hôm sẽ chỉ bị rối tóc hoặc có bài vết bầm thôi nhưng lần này có vẻ quá nặng r.

-"Haizzzz"- cô giáo để quyển sổ điểm danh xuống bàn r thở một tiếng dài-" Etsuko, e đã hơn năm à ko phải là mười lần vào lớp muộn và quần áo xộc xệch r, lần này thì ướt nhẹp đi vào lớp. lần này cô sẽ báo cho phụ huynh e biết.

Giờ đi thay đồng phục thể dục r nhanh vô lớp học đi."

-"Nhưng cô........"

-"Ko nhưng nhịn j hết"

-"Cô ơi nhưng mà rõ ràng e........"

-"Đừng để cô nhắc lần thứ ba!"

-"D..dạ"

*Rầm*

Tiếng cửa lớp đóng lại, Etsuko buồn rầu đi trên hành lang, đi đến đâu những cặp mắt ngạc nhiên đều nhìn cô đến đó.

Bố mẹ cô là ng nghiêm khắc, bố là giám đốc c.ty nổi tiếng, mẹ là nhà thiết kế có danh tiếng nên cô cũng đc cô như là tiểu thư nhà giàu.Chính vì vậy mà bố mẹ cô luôn bắt cô học hành tốt để trở thành như bố mẹ, nếu giờ bố mẹ cô bt chắc chắn sẽ la cô.

-"Lo j chứ, bố mẹ sẽ để mk giải thích mà"- Vỗ vào mặt vài cái và nói

—— dãy phân cách huyền thoại ây——

*Phòng giáo viên*

Etsuko đứng ngoài nghe ngóng, vừa hồi hộp vừa lo lắng

-"Etsuko là một học sinh giỏi, e ấy luôn đứng đầu lớp và rất gương mẫu nhưng gần đây hình như e ấy có liên quan j đến mấy bn nữ của trg nên ngày nào e ấy cũng vào muộn.

Hôm thì quần áo xộc xệch, hôm thì đầu tóc bù xù, hôm thì có bài vết bầm,.....v...v.

Tôi mong hai vị sẽ cân nhắc Etsuko tốt hơn để e ấy trở lại là học sinh gương mẫu, là tấm gương sáng trong mắt bn bè và các trong mắt các thầy cô".

-"Cảm ơn cô giáo, chúng tôi sẽ cân nhắc Etsuko.

Chúng tôi thật sự ko bt rằng Etsuko sẽ bị vậy.

Tôi hứa lần sau cháu sẽ ko tiếp diễn nữa ạ"-Mẹ Etsuko nói.

-"Tôi mong Etsuko sẽ đúng như lời mà phu nhân đây nói vào lần sau".

-"Dạ vậy chúng tôi xin phép cô giáo"- Vừa nói mẹ và bố Etsuko đứng lên.

———————————————————

"Cạch"

"Rầm"

Vừa vào nhà mẹ Etsuko đã vô phòng, đóng cửa thật mạnh cảm tưởng như chuẩn bị vỡ cửa vậy.

-"Bố à, nghe con nói đã........."

-"Ko nói j hết, lên phòng"

-"Bố, bố phải nghe con nói chứ......"

-"Ta ko muốn nghe.

LÊN PHÒNG"

-"Bố, bố nghe con giải thích đã chứ......"

"RẦM"

-"Lên phòng"- Vừa nói ông vừa đập tay vào bàn

-"Bố.......Hix.....BỐ CHẲNG THƯƠNG CON NỮA R, CẢ GIA ĐÌNH CHẢ AI THƯƠNG CON CẢ,TẤT CẢ MN KO AI NGHE CON NÓI HẾT.CON GHÉT BỐ,GHÉT MN.

"Chát"

Etsuko thật ko tin nổi là bố sẽ tát mk, sau tiếng chát đó cả ko gian gần như im lặng.

Ông lên tiếng phá tan sự im ắng:

-"Ta ko có đứa con nào như ngươi"

Một câu nói khiến Etsuko rùng mk.

"Bố mk đây sao?

Người đã nuôi lớn mk đây sao?

Bố chỉ quan tâm đến kết quả học tập của mk chứ ko phải mk ư?"

Hàng vạn thắc mắc hiện lên trong đầu Etsuko, bỗng cô xoay mặt qua nhìn bố mk bằng một ánh mắt căm hờn.:

-"Nếu bố ko nhận con là con bố thì con ko nên ở lại cái gia đình này."

Nói xong cô chạy nhanh lên phòng khoá chặt cửa lại để bố một mk ở dưới.

Ở dưới bố Etsuko cũng ko tin nổi mk đã làm vậy, nhưng phải lm vậy thì mới bảo đc con bé.

Ông nghĩ vậy r bỏ qua chuyện, ông nghĩ chắc lần sau Etsuko sẽ bỏ qua.

———kịch tính quá :3————————

*9h tối*

"Cốc cốc"

-"Tiểu thư à, cô phải ăn cơm đi chứ, đã 9h tối r ạ"

Tiếng ông quản gia nói vọng vào bên trong nhưng chỉ được đáp lại là một sự im ắng.

Đúng lúc bố Etsuko đi qua:

-"Con bé ko ăn cơm à?"

-"Tôi gọi từ nãy đến giờ nhưng cô chủ ko trả lời"

-" Để tôi"

-"Dạ"

"Rầm rầm"

-"Etsuko!"

-"Chủ tịch.....!"

-"Kệ ta"

"Rầm rầm"

-"Etsuko, ra đây ngay cho bố"

Vẫn là sự im ắng đó, ko có tiếng đáp trả nào từ Etsuko.

-"Etsuko, nếu con ko ra ta sẽ phá cửa vào đấy"

Vẫn im lặng ko có tiếng nói hay phản bác nào

-"Được, vậy ta sẽ phá cửa"- nói r ông quay sang nhìn quản gia-"Ông Takashi, giúp tôi!"

-"Nhưng làm vậy ......"

-"Cứ nghe tôi phá cửa đi"

-"Nhưng...."

-"Ko lẽ ông cũng muốn phản tôi?"

-"Lão gia ko giám"

-"Tốt, vậy mau giúp tôi!"

-"Dạ, chủ tịch"

-"1,2,3!!!!!"

"RẦM"

Tiếng cửa bị phá vang khắp căn nhà khiến mẹ Etsuko và ng hầu phải chạy ra xem.

-"Hai ng làm j vậy!!!???"

-Phu nhân hỏi

-"Con bé ko chịu ra nên ta đành phá cửa"-Nói r ông bước vào trong phòng-"Etsuko, ra đây ngay!!"

Lại là nó, sự im lặng tột độ.

Bố Etsuko nhìn quanh phòng r lật chăn ra, ko một ai nằm ở trên giường chỉ có gối đc để bên trong chiếc chăn.

-"Lục cả căn phòng lên cho tôi"- Ông ra lệnh cho ng hầu và ông Takashi đang ở ngoài cửa.

-"Dạ"

Nói r họ xông vào phòng , lục cả căn phòng rộng lớn lên, từ tủ cho đến phòng tắm đều ko có ai.

-"Chủ tịch, ko có ai trong phòng cả."

-"cái j"-Mẹ Etsuko nhìn họ nói

-"Con bé đi đâu đc cơ chứ"

Bỗng cơn gió nhẹ thổi qua cửa sổ khiến ông rùng mk.

-"Ai lại mở cửa sổ ra lm j chứ?

Cửa sổ?"

Ông nghĩ r chạy ra cửa sổ nhìn xuống , đúng là có một sợi dây thừng đc buộc từ chỗ góc khuất của cửa sổ xuống.

-"Vườn hoa, con bé nhảy xuống vườn hoa r, đi tìm nó cho tôi!!!!"

-"Dạ"

Tất cả ng hầu và bố Etsuko đều chạy ra vườn hoa.

-"Chuyện j vậy cơ chứ"- mẹ Etsuko khuỵu xuống cầu thang

-"Phu nhân đừng buồn, chắc cô chủ chị chạy ra vườn hoa để hút thở thôi"- Ông Takashi lên tiếng an ủi mẹ Etsuko.

————————————————-

End chap 1 nha

MN thấy hay chứ ạ :3?

Xin lỗi vì đăng muộn, tại mk học nhiều quá kiến lịch luôn r.

MN nghĩ Etsuko ra sao r?

Comment cho mk nhá :3

Hóng chạp 2 đi anh -v-
 
Cô Gái Từ Cõi Linh Hồn
Chap 2


-"Tối, tối quá, đây là đâu vậy??

Thật nhẹ nhõm."

Xung quanh Etsuko đc bao phủ bởi một màu đen, trông như một chiếc hộp ko lối thoát.

Cô mất dần ý thức, cơ thể như nhẹ hẳn lên, như đang lơ lửng trên ko trung vậy.Khi đôi mắt dần nhắn lại bỗng có tiếng nói gọi cô, một tiếng nói kì lạ, có đôi chút lạnh lùng.

-Etsuko.....

-"Hả, ai đang gọi mk thế?- Trong đầu cô cảm thấy thắc mắc nhưng ý chí cô vẫn mất dần."

Đôi mắt cô nhắm lại, ý thức mơ hồ.

Giọng nói ấy cũng dần dần rõ hơn:

-Etsuko, Etsuko,ETSUKO!!!!

-"Hả, ai gọi mk ư?

Bố?

Ko đây ko phải giọng bố, là ai?"

-ETSUKO MỞ MẮT ĐI !!!!!

-"Hả?

Mở mắt?

Mk đang nhắm mắt sao?

Mk cần mở mắt, phải nhìn ng đang gọi mk."

Cô nghĩ r làm nhưng có vẻ việc này khó hơn cô tưởng.

-HỘC!!!!!

Cuối cùng cô cũng có thể mở mắt , cô thở dốc.

-Này, cô có sao ko thế??

-Hộc,hộc....Tôi....ko...s....sao....Anh....là.....a..ai?

Trước mắt cô hiện tại là một ng con trai, một ng khoác một chiếc áo khoắc đen có mũ.

Chiếc quần cũng màu đen.

Đôi giày là loại kiểu thời xưa màu đen.

Nói chung là từ đầu đến chân đều đen trừ mái tóc.

Mái tóc là một đặc biệt, "Trắng" màu sắc đối lập với đen, đây là lần đầu tiên cô thấy một ng tóc trắng, thật kì lạ.

Càng lạ hơn là đôi mắt bị che đi bởi một chiếc mặt nạ, ko phải là loại mặt nạ che cả mặt mà chỉ che phần mắt.

-Hử, tôi là ai ấy hả?

Cô sẽ biết sau.

-Anh là ng gọi tôi đúng ko?

-Đúng r.

-Sao a bt tên tôi?

-Bởi vì cô là.....

Mà thôi tại sao tôi phải nói cô nghe?

-"Tên bệnh hoạn -.-"

-Đừng tưởng tôi ko bt cô nghĩ j đấy, tôi ko bị bệnh đâu.

-Bộ a là thần à mà a đọc đc suy nghĩ -.-

-Cứ coi là vậy đi

-Nói với a làm tôi quên béng mất, tôi phải về nhà.

-Nhà?

Cô ko thể quay về nữa đâu

-Hả?

-Vì cô chết r.

Lời nói lạnh lùng lm cô giật mk, cô nghĩ chắc hắn đùa thôi.

-A đùa ghê thế, sao tôi chết đc

-Tôi ko đùa cô, hiện tại cô đang ở nơi mà những con ng sau khi chết đến, nói chính các hơn là "Địa Ngục"

-"Địa ngục?

Mk chết r ư, ko thể nào, a ta nói j vậy chứ?"

-Đây thật sự là địa ngục, cô đã chết r.Nếu cô ko tin thì đứng lên, đi theo tôi

-Hả?

Cô đứng vội lên theo hắn.

Đây như là một toà lâu đầu vậy, một toà lâu đài toàn màu đen, "Tên này cuồng màu đen đến thế sao?"

Cô nghĩ.

Mọi thứ xung quanh trông thật u ám, khiến cô rùng mk.Hắn đưa cô đến một căn phòng, một căn phòng có cảnh cửa to.

Hắn ung dung đẩy cửa vào.

Cô giật mk khi nhìn vào bên trong, một nơi âm u như vậy mà cũng có nơi đẹp đã vậy sao?

Tất cả nhưng thứ có trong phòng mà cô nhìn thấy chính là "Đồng Hồ" nhưng chiếc đồng hồ cầm tay treo lơ lửng trên ko trung, xung quanh là một màu trắng tinh khiết, pha lẫn chút hồng.

-Đây.

Hắn đưa cô một chiếc đồng hồ.

-Gì đây?

Đồng hồ sao?

-Cô xem xem

Cô để ý, ở bên ngoài chiếc đồng hồ có khắc tên cô

-Này,tại sao cái đồng hồ này lại có tên tôi

-Đó là thời gian sống của cô.

Cứ mỗi một chiếc đồng hồ ở đây bị gập lại thì ng có tên trên chiếc đồng hồ sẽ chết, bình thường sau khi chạy một vòng thì chiếc đồng hồ sẽ đóng nhưng vì cô chết khá sớm nên nó mới chạy đc gần một nửa thì đóng.

-Vậy a đưa tôi lm j?

-Mở nó ra, chỉnh kim giờ và phút về số 12 theo hướng kim đồng hồ.

-Lm thế để làm j chứ -.-?

Cô mở ra , đúng như hắn nói, đồng hồ chạy đúng chưa đến nửa vòng.

Chỉnh hai kim về số 12 theo chiều kim đồng hồ như hắn nói.

-Này,có j lạ đâu?

Vừa nói xong mọi thứ xung quanh bỗng biến mất, chuyển sang một cảnh khác.

Cô nhìn kĩ mới nhận ra đây là vườn nhà cô

-Tại sao lại có hình vườn nhà tôi?

-Cô hỏi lắm quá, xem đi

Có một bóng ng chạy qua, trông thật quen mắt nha mà cô ko nhận ra .

-Cô nhận ra kia là ai ko?

-Có hơi quen mắt

-Cô bị ngu r à, bản thân mà cũng ko nhận ra.

-Hả, kia là tôi hả, sao tôi lại ở đó, tôi đang đứng đây với a mà?

- Tất cả chỉ là ảo ảnh, khi chỉnh chiếc đồng hồ về số 12 theo chiều kim đồng hồ nó sẽ cho cô thấy tại sao cô chết, còn nếu xoay ngược lại nó cho cô thấy cô sinh ra thế nào.

Muốn xem chết như nào chỉ áp dụng với những đồng hồ đã đóng thôi.



-Giờ thì xem đi, xem xem cô chết như nào.

*Ảo ảnh*

-Bố bt mk chạy trốn r, lm sao giờ?

Chạy thôi, đành phải chạy thật xa trước đã.

Cô chạy, chạy, chạy khỏi cái ngôi nhà.

Sau khi trèo tường ra ngoài r cô gặp một con sông.

- Sông sao?

Bơi qua đc ko nhỉ, mà mk bt với đâu.

Lm sao giờ, trông có vẻ khá sâu, mà sao lại có sông ở đây chứ ==

Đang đứng nghĩ xem sao qua sông thì có tiếng bố cô gọi từ xa khiến cô giật mk, trượt chân

-Hả, bố.

A!!!!

*Ùm*

-Ưm, ưm ....

Cô rơi xuống dòng sông sâu kia, chân cô ko hề chạm đất, ko ai cứu cô đc vì quanh đây khá vắng.

-"Khó thở quá, mk sẽ chết sao, mà kệ đi, chết r cũng tốt, ko còn ai có thể mắng mk nữa....."

Cô dần dừng vùng vẫy dưới nước, cô chìm, chìm xuống sông một cách nhẹ nhàng mà ko ai hay bt.

——————————————

Kết thúc ảo ảnh , tất cả mọi thứ lại trở về như ban đầu cô thấy.

-Này đầu heo, cô chết dễ vậy sao ==?

- Ngươi im đi.

Sao tôi chết mà chả nhớ j hết vậy

-Chết r thì nhớ đc cái j, mà cô ko buồn sao, chết r mà sao thư thản thế?

-Tôi buồn lm j, bao nhiêu ng muốn tôi chết thì tôi toại nguyện cho họ thôi

-Cuộc đời cô khổ ghê ha.

- Này, tôi thắc mắc

-Hử?

-Từ nãy giờ sao a ko nói tôi tên của a thế?

-Tên tôi hả?

Dosu Haru, Dosu trong từ tàn khốc ấy, gọi tôi là Haru là đc

-Tôi là Tanaka Etsuko

- Bt r

- Tôi nói cho nó có phép lịch sự thôi chứ ==.

Ờm Haru này, nếu đây là Địa ngục vậy thì a là Thần chết sao?

-Đúng r

-Phụt, ha ha ha, trông a như trẻ vắt mũi chưa sạch mà lm cái chức khủng bố thế ㅋㅋㅋㅋ

Haru trúng tim đen với từ "Trẻ vắt mũi chưa sạch"

- Hừ, tôi trông như vậy mà bao ng mê đó.

-Tôi nhổ ==.

Tôi có rất nhiều thắc mắc nha, thần chết ai cũng phải mặc đồ đen từ đầu đến chân à?

Sao a lại đeo mặt nạ?

Sao tóc a lại màu trắng?

Ng trong đây đâu hết r?

Sao địa ngục mà như lâu đài thế?

Bla bla........

-Này, cô hỏi nhiều quá đấy, tin tôi giết cô ko

- Tôi chết r sao a giết đc ==

-Hừ, bực cô quá, có khi tôi đột quỵ quá

- Tôi có câu hỏi cuối.

Sao tôi chết r mà ko đc hoá kiếp mới hoặc lên thiên đàng chứ sao lại xuống đây, bộ tôi lm điều j sai à?

-......

- Này trả lời tôi đi

- Cô chẳng lm j sai cả, cô phải xuống đây vì......

- Vì j ?

Ko lm j sai mà sao phải xuống đây?

- Vì cô có "Đính ước" với tôi!

-Hả •_• CÁI J???????

————————————————

Hết chap này

Xl nha, ra muộn vì bận học với lười quá •_•

Chuyện ko hay nhỉ /-\ phải ngồi bắt óc nghĩ đấy.

MN hóng tiếp nhé
 
Cô Gái Từ Cõi Linh Hồn
Chap 3


-C...CÁI J???????

ĐÍNH ƯỚC LÀ THẾ NÀO SAO TÔI LẠI CÓ ĐÍNH ƯỚC VỚI A CƠ CHỨ ???????

TÔI KO BAO GIỜ MUỐN ĐÍNH ƯỚC VỚI MỘT NG DỊ DẠNG NHƯ A CẢ !!!!!!

-NÀY CÔ NÓI AI DỊ DẠNG HẢ, TÔI RẤT BÌNH THƯỜNG ĐẤY NG.CÔ NGHĨ TÔI MUỐN ĐÍNH ƯỚC VỚI CÁI XÁC CHẾT NHƯ CÔ CHẮC??

-Ko muốn thế sao tôi vẫn phải đính ước với a??

-Cô cư nhiên ko phải ng thường....

-Ko phải người thường??

A bảo tôi bị tàn tật à -.-

-Ko phải ng thường là thần tiên hay đại loại thế ấy, chứ ko phải là gãy tay gãy chân j cả ==

-Thế tôi là thần hay cái đại loại j đó mà a kể?

-Cái này tôi sẽ kể cho cô sau

——————————————————-

-Tại sao tôi chết r mà vẫn ko đc yên ổn cơ chứ T-T

-Đừng có than vãn nữa, cô mau mà thay đồ r đi học đi

-Sao dưới địa ngục mà cũng có trường học cơ chứ TT

-Thế cô nghĩ ko học thì vẫn giỏi à.Có lẽ cô sợ trường cũ nhưng trường ở đây sẽ khác chút, nó sẽ ko phải học mấy cái phép toán khó hiểu đó đâu.

-Ko học toán thật à :33

-Tất nhiên

-Tôi thích dưới này rồi đó :33 Xời, ko có toaans thì tôi giỏi r :33

-Vừa khóc than xong mà nghe ko có toán đã vui ra mặt, chả hiểu nổi cô là dạng j nữa, tạch sớm là phải.

-Kệ tôi nào

-Đi thay đồ mau.

Deko sẽ giúp cô mặc trang phục.

Từ ngoài cánh cửa một cô gái mặc bộ đồ màu đen xen lẫn hồng, mái tóc vàng óng đã đứng đó từ khi nào.Khuôn mặt cô ảm đạm, ko vui mà cũng ko buồn.

-Rất hân hạnh được gặp cô

-Rất hân hạnh

-Đây là Kuro, từ nay về sau cô ấy là ng hầu của cô

-Người hầu 0-0???

-Tôi là Kahana Kuro, mong chủ nhân giúp đỡ

-Gọi tôi là Etsuko đc r

-Vâng, cô chủ

-Đừng có gọi thế -.-

-Giúp cô ta thay quần áo nhanh đi tôi sẽ ra ngoài chờ

-Vâng thưa cậu chủ

—(ta là vạch phân cách chimte :33)—-

Vài phút sau....

-Cô ta thay j mà lâu thế , ngủ luôn trong đó à

-Cậu chủ.

-Lần sau cô đi vcos tiếng bước chân chút nhé , cứ ở đâu chui ra ko bt -.-

-Vang thưa cậu chủ

-Có chuyện j?

-Dạ, cô chủ thay đồ xong rồi

-Cô ta đâu ?

-Cô chủ đang ra ạ

-Ra mà cũng chậm chạp, bảo cô ta ra nhanh lên tôi chờ mỏi chân rồi

-Vâng

Lúc sau Etsuko đã bước ra khỏi cánh cửa phòng

-Váy j mà to thế -.-

-Ko tệ

-Ko ko cái đầu a ý, từ đầu đến chân toàn màu đen, a tính cho tôi đi đám ma à

-Nếu cô ko muốn thì tôi sẽ cho cô mặc váy màu hường kiểu công chúa -v-

-Thôi khỏi -.-

-Chờ cô tôi mỏi chân r, lên xe đi

-Xe , oà a có xe cơ à , xe hơi hay xe mô tô •v•

-Làm cô thất vọng rồi, tôi ko có xe hơi hay mô tô j hết, chúng t đi xe "ngựa"

-Hả????

A là thần chết mà lại đi xe ngựa à

-Thế cô thấy thần chết nào đi ô tô hay mô tô như cô nghĩ chưa

-Ờ thì....

-Lên xe đi

Cô bước chân lên chiếc xe ngựa đen xen lẫn đỏ kia , bộ váy to khiến cô cảm thấy khó chịu.

Ngay sau khi Haru lên xe xong cánh cửa đóng ập lại, xe bắt đầu di chuyển.

-"A ta cuồng đen hay sao mà cái j cũng đen thế này -.- nhuộm nốt cái tóc đen luôn đi ."

-Thế cô muốn thần chết mặc áo trắng tinh khiết như thần à.

- A làm ơn đừng đọc suy nghĩ của ng khác đi bất lịch sự đấy -.-

-Ai bảo cô nghĩ làm j

-À, tôi thắc mắc a bao nhiêu tuổi r ???

200 tuổi sao -v-

-Có thể , nếu tính ra theo tuổi của con ngừoi thì tôi 19 tuổi rồi

-19??

A lớn hơn tôi sao, tôi mới có 17 ko đó

-Gọi tôi là "anh" đi -v-

-Còn lâu

-À, cô đeo cái mặt nạ này vào

-Sao tôi lại phải đeo -.-

-Cứ nghe tôi đi

-Mà tại sao a cũng đeo mặt nạ thế •_•

-Cô muốn biết à

-Tất nhiên rồi •v•

-Gọi tôi là "Anh" đi -v-

-Ko ==

-Tôi đùa thôi, tôi phải đeo nó vì ....

-Vì sao •v•

-Tôi thích •v•

-A có thật là thần ko đấy ==

-Tất nhiên tôi là thần r

-Nói với a tốn thời gian quá.

Đeo cái này vào chắc tôi thành ma mất

-Cô là ma rồi còn j

-Biết rồi biết rồi

Nói rồi cô đeo chiếc mặt nạ kia vào, đúng lúc xe ngựa cũng dừng

-Đến nơi rồi

-Tôi háo hức quá •v•

-Tôi cảnh cáo cô là đây ko phải trường bình thường đâu

-Tôi biết rồi, xuống lẹ đi tôi còn xuống

*Đẩy*

-Đừng có đẩy tôi ==.Tỏ thái độ lịch sự chút đi

-Lật mặt ấy hả :33 tôi giỏi lắm á :33

Đúng là lật mặt nhanh hơn cả lật giấy, cái vẻ nhí nhảnh háo hức kia từ khi nào đã chuyển qua vẻ quyền quý cao sang, Quý'ss Tộc 🙂))

-"Thay đổi 360 độ luôn"

Haru xuống khỏi xe, đưa một tay ra đỡ cô xuống .

Cô hoàn toàn ngạc nhiên khi trước mắt cô là một ngôi trường u ám, toàn màu đen xen lẫn trắng và chút đỏ.Khác xa cô tưởng tượng.

*Ghé tai Haru*

-Sao ở đây toàn màu đen thế này, thế giới của a là thế giới cuồng đen à?

-Tôi cảnh cái cô rồi còn j

-A bảo là nó ko bình thg chứ a có bảo nó u ám với si đèn đèn thế đâu -.-

-Thế nó ko bình thương thì nó chả thế.

Lo mà vô đi.

-Tôi muốn về với thế giới của tôi T-T

—————————————-

End rùi nạ :33

Đăng muộn nhỉ, tại Min lừoi với cả bận học quá :33

Có lẽ mất 2 năm để xong chuyện quá .-.

Mn đừng có bỏ chuyện nhé :33
 
Cô Gái Từ Cõi Linh Hồn
Chap 4


-"Muốn về quá TT"

-Cô ko về đc nữa đâu nên đừng ước muốn nữa.

-Đừng có đọc suy nghĩ của tôi nữa -.-

-Tôi thèm vào mà đọc, tại cô cứ nghĩ ấy chứ.Vô trường đi

-Trường j mà âm u thế , cảm giác như tôi đi dự đám tang của mk vậy ~~

-Thế cái quan niệm trường của cô thế nào mà cô than vãn ghê thế

-Tất nhiên là phải sáng sủa, sạch sẽ, học sinh ra vào tấp nập,...

-Thế thì dập tắt cái quan niệm ấy đi, đây là địa ngục ko phải là thiên đường đâu

-Khổ tôi quá mà ~~.

À mà sao tôi lại phải mặc váy này, tôi muốn mặc kimono hoặc yukata cơ -~-

-Cô đòi hỏi nhiều quá đấy

-Rồi, rồi.

Biết rồi thưa ông

-Cô dám gọi tôi là ông à!!

-Anh hơn tôi hàng trăm tuổi thì chả là ông lẽ ra là kị mới đúng.

KỊ HARU

-Cô...cô...

Tôi ko chấp thể loại ng đã chết như cô

-Vâng vâng tôi chết r

-Cô lo mà lịch sự lên

Cãi nhau một hồi hai người mới bắt đầu vào trường.Con đường u ám, sương che kín tứ phía chỉ thấy đc những vật xung quanh mờ mờ ảo ảo.

-Đến rồi

Cánh cửa màu đen hiện rõ trên mắt cô.

Một ngôi trường to, màu đen đỏ xen trắng cũng sự u ám khiến cô thoáng giật mình

-Tôi muốn về, sao chết rồi mà vẫn cần học

-Vì cô ko đơn thuần là người chết

-Thế tôi là j???

-Ai bt đc -v-

-A giết tôi đi -.-

-Ko cãi với cô nữa, vô trường đi nào

*kèn kẹt*

Tiếng cánh cửa to kia mở phát ra một âm thanh kì lạ.

Bước qua cổng, bên trong tựa như một cung điện vậy, hoàn toàn khác với vẻ bề ngoài.Cung điện có màu vàng đen, đèn chùm vàng óng treo khắp tường,ko chie vậy nơi đây còn rất ồn ào, tấp nập.Khác xa từ ngoài nhìn vào

-Oà, đây là trường hay cung điện thế 0-0

-Trường

-Sao nó khác xa cới vẻ ngoài thế , còn rất đông vui nữa

-đây là nơi mà tất cả các phù thuỷ, tiên, ma cà rồng.... học về phép thuật của họ

-Chìn chá 0-0, lẽ ra tôi nên chết sớm mới phải :33

-Vậy giờ cô muốn về thế giới kia nữa ko

-Tất nhuên là ko rồi :33

-Tốt, vậy giờ cô là người mới vào nên cần qua kia khám xét đã

-Khám j •_•

-Cứ cho là chọn lớp đi.

Lớp S cao nhất rồi A,B,C và cuối là D

-Vậy họ sẽ khám j?

-Phép , có lẽ thế

-Vậy a học lớp nào

-Tôi chưa vào lớp nào cả

-Hả???

-Vì tôi ko học, bỏ học là chủ yếu, vì cô đi nên tôi cũng phải đi theo

-Thần chết ko phải ai cũng gương mẫu nhỉ •_•

-Thần chết khác với con ngừoi đấy -.-

-Rồi rồi, giờ thì đi đâu "chọn lớp" nào

-đứng kia xếp hàng

Haru chỉ tay vào hàng ngừoi đang xếp hàng kia

-Cũng ko đông lắm nhỉ

-Tại chúng ta đến muộn thôi

-Thế à •_•

-Xếp hàng đi nhanh lên -.-

*Đẩy*

Chờ khoảng 20p sau mới tới lượt Haru và Etsuko

-A đi trước đi

-Cô sợ à

-Tô...tôi ko sợ, chỉ là tôi muốn nhường a thôi

-Sợ thì nói đi-v-

-A đi trc đi

*Đẩy*

-Trả đũa à ==

-Đi trước đi

-Biết rồi

Haru chỉ cần bước qua cửa ko cánh kia là xong

-Lớp S, Tiếp theo

-"Tới mk r ~~"

Etsuko lấy hết can đảm bước qua cửa

-"Lớp S , lớp S, làm ơn đấy"

-Lớp C

-Hả•_• C????????

-Khoan đã , Lớp ....

*Ực-nuốt nước miếng*

-S?

-Oaaaaa, tôi vô lớp S rồi >v<

-Chúc mừng hén, ko ngờ như cô mà cũng vô đc lớp S -v-

-Tất nhiên•v• Đi vô lớp S thôi :33

Hai người vui vẻ đi tìm lớp để lại ng xếp lớp thắc mắc phía sau

-Cô ta sao lại????

Cái sức mạnh này, ko lẽ??????

—————————————————

-Lớp S đây r •v•

-Vô đi

-A vô trước đi :33

-Cô vô đi

-Kính mời a vô trước :33

-Sao cô cứ bắt tôi đi trước là thế nào

-Dù j chả vào hết vô đi :33

-Cô đi trc đi

-A đi đi -.-

-Cô đi trước ==

-A đi ko thì bảo ==

-Ko đấy làm j đc tôi ==

-Tôi sẽ ......

-Lm j -v-

-Anh anh.....

-Hử -v-

-Được lắm tôi vào trước

Etsuko đi vào cùng cơn tức , chọn ngay vị trí bàn ngay đầu.Haru cũng đi vào ngay sau cô.

Và tất nhiên là sẽ ngồi ngay cạnh cô rồi

-Này, a ta là người mệnh danh là thần chết phải ko-"Ng A"

-Đúng r, a ta nổi tiếng là tàn bạo và sở hữu mái tóc trắng-"Ng B"

....

-A nổi quá nhỉ , cái j mà tàn bạo chứ .

Trêu ngươi là giỏi -.-

-Cô dám nói thế với ng lớn tuổi hơn à

-Dạ kị Haru .Kị mấy tuổi r mà lại học chung lớp với con thế

-Ở đây ko có phần biệt độ tuổi, chỉ có 4 lớp thôi

-Vậy à •_•

-Này, người con gái ngồi cùng a ta là ai thế ???-"Ng C"

-trông cô ta quen lắm-"Ng D"

*Xì xào, xì xầm"

-Cô cũng nổi tiếng quá nhỉ -v-

-Tại a ấy chứ ==

Đúng lúc giáo viên cũng bắt đầu bước vào lớp

-Các e, tôi là Fumiko, phù thuỷ thứ 13 của gia tộc phù thuỷ.

Từ giờ tôi sẽ chịu hết trách nhiệm về lớp S.

Chúng ta sẽ bắt đầu buổi học đầu tiên ngay nhé -v-

———————————————————-

-Đầu tiên tôi sẽ xét về chủng tộc của các e , gọi tên ai là ng đó sẽ lên nhé .

Mia

....

-chủng tộc là thế nào?

-Vd như là thần, quỷ,....

-À •_• vậy a thuộc chủng tộc nào?

-Tôi hả, tôi là Thần Chết

-Ò nhỉ, thế tôi là chủng j :33

-Cô là......

-E Etsuko-"Cô giáo"

-tôi phải lên đây :33

Cô bước lên bục giảng.Cô Fumiko lướt mắt qua ng cô rồi nói

-Chủng tộc của e có vẻ lạ quá

-Dạ? •v•

-Theo như cô nhớ thì chỉ có một người duy nhất có loại chủng tộc này, ko lẽ.....??????

-Dạ? ••_••

—————————————————

End chap 4

Thức đêm vt nên buồn ngủ quá ++

Khổ Min ghê vt mà chả ai đọc j ++

Mn ủng hộ cho Min đi T-T
 
Cô Gái Từ Cõi Linh Hồn
Chap 5


-Đặc biệt???

Etsuko hỏi.

Vì là một người vừa chết đi nên cô ko hay bt về những thứ chủng tộc như vậy.

-Cô Fumiko, cô có thể nói cho e bt e thuộc chủng tộc nào ko?

-À ừm.Nếu cô ko nhầm thì đây là một chủng tộc vẫn chưa có tên vì chỉ có duy nhất một người thuộc chủng tộc này.

Và chủng tộc này có một năng lực là.....

-Thời gian-Haru chen vào nói- E nói đúng chứ cô Fumiko

-Đúng rồi, có vẻ e khá am hiểu về chủng tộc này nhỉ

Đáp lại câu hỏi của Haru cô Fumiko quay mặt về phía Etsuko nói tiếp:

-Được rồi Etsuko Tanaka, e về chỗ đi.

Bạn tiếp theo nào

Etsuko quay về bàn với khuôn mặt ngẩn ngơ

-"Thời gian???

Mình có năng lực ấy sao?"

-Này

Haru chạm lên vai cô, gọi nhưng được đáp lại bằng một tiếng hét của cô

-Áaaaa.

Giật mình à, đưngf có làm thế chứ

-Cô làm tôi giật mình thì có.Bộ cô phân vân về chủng tộc của cô sao

-Làm ơn đừng có đọc suy nghĩ của tôi nữa -.-

-Tôi thấy cô ngẩn ngơ như vậy nên mới đọc thử xem cô đang nghĩ j chứ.

-Haru-"Cô giáo"

Nghe thấy tên, Haru đứng lên , đi lên phía bục giảng.A là một ng nổi tiếng cới cái tên thần chết nên ai cũng biết đến chủng tộc của a nên để xem xem a thuộc chủng tộc nào cũng khá nhanh, ko lâu như Etsuko

-Thần chết thứ 5 của gia tộc.Được rồi về chỗ đi

-A là thần chết thứ năm à Haru?-"Thì thầm"

-Bộ lạ lắm sao?

-À ko , tôi chỉ hỏi thôi

Sau khi xác định xong chủng tộc của cả lớp cô Fumiko nói to:

-Cô đã xác định đc chủng tộc và năng lực của các e.

Đây là ngôi trg sẽ dạy các e cách điều khiển khả năng của mk.

Vì hôm nay là buổi đầu nên chúng ta sẽ ko học j cả mà sẽ ngồi trò chuyện giới thiệu về bản thân thôi.

-Vâng thưa cô -"cả lớp S ồ lên vì ko phải học"

-Etsuko Tanaka!

-Dạ -"Giật mình"

-E có thể nói cho cô tại sao e lại mang chủng tộc đặc biệt này ko?

Cô khá tò mò đấy

-Dạ.Ực-"nuốt nước miếng"- E...em cũng ko biết tại sao mình lại mang chủng tộc này vì e chỉ vừa mới chết và khi mở mắt ra thì mình ở thế giới này rồi ạ

Nghe cô nói xong cả lớp cười ồ lên về lí do này của cô

-Được rồi e ngồi xuống đi .

Bạn nào muốn giới thiệu vee bản thân ko?

-"Khổ tui quá mà ỌvỌ"- Etsuko said

————————————————

Lớp học cuối cùng cũng kết thúc

-Tui chờ mãi cái giây phút này hà -v-

-Giờ thì về thôi .

Etsuko cùng Haru đi ra khỏi trường học, hai ng ko tránh khỏi những lời xì xào bàn tán khi lần đầu tiên thấy thần chết thứ 5 của gia tộc chịu đi học đã vậy đi sau lại còn là một cô gái lạ.

Sau khi ra khỏi trg hai ng lại đi bằng chiếc xe đã đưa họ đến về.Etsuko tháo chiếc mặt nạ ra nói:

-Haru, tôi có chuyện muốn hỏi a

-Hỏi đi

-Ừm.....

Thôi hay để về đến lâu đài tôi sẽ nói

————————————————-

-Chào mừng cậu chủ, cô chủ đã về

Vừa bước xuống xe Etsuko thấy bao nhiêu ng đứng hai bên nói.

Thân là Quý Tộc nhà giàu lúc trc nên việc này ko lấy j làm lạ với cô cả.

-Deko-"Haru gọi"

-Dạ

Như một làn khói cô xuất hiện nhanh chóng

-Thay đồ cho Etsuko đi

-Dạ

Deko quay sang phía Etsuko nói

-Cô chủ, mời cô đi theo tôi thay đồ

-Đừng có gọi tôi là cô chủ, tôi có phải chủ nhân các ng đâu -.-

-Ko đc, chủ nhân sẽ mắng tôi mất

-Tên Haru chết bầm này .

Được rồi, tôi đi thay đồ đã

Thay đồ một hồi lâu cô đi loanh quanh lâu đài

-Lâu đài j mà to zữ.Tên Haru kia đi đâu rồi không bt

-Cô tìm tôi hả

Haru bất chợt từ đâu đứng phía sau cô

-Áaaa.Hú hồn à, đừng có doạ tôi nữa

-Xem ai doạ ai kìa.

Mà cô tìm tôi làm j

-À, tôi chán quá nên kiếm a chơi

-Thần chết ko có rảnh mà chơi với cô đâu,kiếm Deko ấy

Haru nói to vì nghĩ cô tìm a có việc j quan trọng hoá ra chỉ là để "chơi"

-Hừ , ông già có khác, dễ nóng tính ghê

-Ai là ông già hả

-A chứ ai

-Hừ.... biết thế ko cứu cô, sao tôi lại có đính hôn với ng như cô chứ.

Tôi đi đây

-A, khoan đã

-Gì nữa

-Tôi có chuyện muốn hỏi a

-Hỏi đi

-Nhà a ko có đồ màu khác sao mà lại cho tôi mặc đồ đen mãi thế -.-

-Hừ.TÔI THÍCH ĐÓ.CÔ KO MẶC THÌ THÔI.Bực cô quá, chắc tôi tắc thở chết mất

-Rồi tôi ko hỏi câu này nữa

-Cô muốn hỏi j nữa hả

-A hay ghê, bt tôi muốn nói j :33

-Hỏi nhanh lên, tôi ko rãnh mà chới với cô đâu

-Rồi rồi.

A có thể nói cho tôi một ít về ng duy nhất có chủng tộc mà tôi đang mang ko?

————————————————-

End nhá.

Lâu lâu mới chịu vt.

Tại chị của Min đòi đọc truyện nên vt cho bả -v-

Sắp thi HKI rồi.

Mn cố lên nhá

Min sẽ vt sau khi thi xong nên tạm thời ngưng lúc nhé:33
 
Back
Top Bottom