Ngôn Tình Cô Gái Ăn Phải Nấm Độc

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
960,715
0
0
ABLVV85d4IGcZbldC8ouiaVIikoReUxWoZJQ_FMgXvH_DzqpDc2G4PFvnFCtFq_nBw3iiKL3CVL0uzl7Lv9KVFPkCeQlcYC4Ggnowa5TxJXTtMJM23_tXUe68a14779jED5vjnw1mGvD6oUZNIA42aiCSnUY=w215-h322-s-no-gm

Cô Gái Ăn Phải Nấm Độc
Tác giả: Trương Nhược Dư
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

CÔ GÁI ĂN PHẢI NẤM ĐỘC

Tác giả: Trương Nhược Dư

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng, Đoản văn, Đô thị tình duyên, 1v1, Ngôi thứ nhất

Giới thiệu

Sau khi ăn nhầm phải nấm độc, tôi bị ảo tưởng mình chính là một đóa hoa, sau đó túm chặt một chàng trai mặc áo màu nâu.

“Tôi sắp khô héo rồi, anh có thể trồng tôi ở đây không?”

Chàng trai:??

Tôi ngồi trên người anh ta, sau đó nói với giọng điệu tủi thân: “Có thể tưới cho tôi một ít nước không?”​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Cố Tổng Sủng Thê
  • Cô Ấy Quá Ngọt Ngào
  • Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
  • Ta Làm Cán Bộ Công Chức Ở Thiên Đình
  • Em Đừng Có Nhõng Nhẽo
  • [Xuyên Nhanh] Sau Khi Vứt Bỏ Tra Công
  • Cô Gái Ăn Phải Nấm Độc
    Chương 2


    Bố tôi nói chọn Thư Ngạn làm con rể, dù sao thì cũng bị tôi ngồi lên người rồi, phải chịu trách nhiệm với người ta.

    Hơn nữa trông Thư Ngạn còn vừa đẹp trai vừa dịu dàng, lần đầu tiên gặp mặt đã bị tôi coi đệm thịt thành chậu hoa mà cũng không đánh tôi.

    Mẹ tôi cố gắng phân tích:

    “Người như bác sĩ Chu cũng không tệ, bị một cô gái như con tưởng tượng cả đầu xanh biếc mà vẫn tận chức tận trách chữa bệnh. Vừa cao ráo vừa đẹp trai, nghề nghiệp cũng tốt, chẳng may cô gái như con ngày nào đó lại tham ăn lén ăn vụng nấm, thành người một nhà cũng tiện cứu giúp.”

    “……”

    Tôi nghe đến đây cảm thấy cực kỳ cạn lời, do dự mấy lần nhưng vẫn không nhịn được bèn mở miệng:

    “Mẹ, người ta là họ Giang mà.”

    Nếu bác sĩ Giang ở đây có khi sẽ bị mẹ tôi làm cho tức chết rồi.

    Giang Chu Giang Chu, trong tiềm thức tôi luôn cho rằng anh ấy cũng họ Chu, sau đó thành công mà khiến mẹ tôi cũng nhầm lẫn theo.

    Tạo nghiệt rồi.

    Còn nữa, hai người này đến bát tự* cũng chưa xem qua, thế mà đã chọn con rể rồi.

    <i>*Bát Tự (hay còn được biết với tên gọi khác là Tứ Trụ) là một trong các bộ môn luận giải của Văn Hóa Phương Đông suy đoán về tính cách, vận số của con người. Tứ trụ cơ bản là 4 trụ (hay 4 yếu tố), bao gồm: Giờ; Ngày; Tháng; Năm. Mỗi trụ được xem xét theo 2 chiều là Thiên can và Địa chi. Như vậy, tổng 4 trụ sẽ có 4 Thiên can và 4 Địa chi, do đó, Tứ Tự còn được mọi người biết đến với tên gọi là Bát Tự (8 yếu tố).</i>

    Tôi yên lặng và một miếng cơm, chuẩn bị hẹn Du Du buổi tối ra ngoài ăn cơm, thuận tiện uống chút rượu tâm sự.

    Nhưng mà, buổi tối vừa ra đến cửa, lại bị bố tôi ngăn cản.

    “Không được đi, tối nay có khách tới.”

    Nhìn dáng vẻ tinh thần sảng khoái của bố tôi, tôi bèn suy đoán chắc chắn rằng: “Cô Trịnh muốn đến ạ?”

    Nụ cười tươi của bố tôi cứng đờ lại, quay cổ giả vờ hồ đồ: “Cô Trịnh nào cơ, cái gì mà cô Trịnh?”

    Ta tiện tay nhúp hai viên đậu phộng trên bàn lên rồi ném vào miệng.

    “Đừng giả vờ nữa, chính là cô Trịnh hay nhảy với bố ở quảng trường và ngày nào cũng khen anh Chu thật là dẻo dai ấy.”

    Nhất thời bố tôi cảm thấy chột dạ, đút vào miệng tôi hai viên đậu phộng, “Bà cô của tôi ơi, mẹ nó, câu này mà có thể nói ra sao?”

    Nhưng mà.

    Ông vừa quay đầu lại đã mẹ tôi hùng hổ đi tới rồi.

    Mẹ tôi đang muốn động thủ lại bị tôi đang nhai đậu phộng cản lại:

    “Mẹ cũng đừng nóng giận, không phải mẹ cũng có bạn chơi bài là chú Vương, cả ngày lôi kéo làm quen với mẹ còn gọi mẹ là kiều kiều sao.”

    Sau đó, bố mẹ tôi lại thân thiết ân cần chào hỏi nhau. Còn bắt đầu lịch sự tấn công thân thể của nhau nữa.

    Trong nhà là một khung cảnh hài hòa.

    Tôi hủy bỏ cuộc hẹn với Du Du, ngồi ở bên cạnh bàn cắn hạt dưa xem hai người bọn họ đùa giỡn, mãi đến khi có tiếng đập cửa vang lên.

    Tôi lê dép lê đi ra mở cửa, cửa vừa mở, đập vào mắt là một bóng dáng màu nâu.

    Hoá ra khách đến trong miệng bố tôi chính là cái bồn đất kia.

    Thư Ngạn.

    Anh ta xách theo trái cây, tươi cười xấu hổ: “Bác trai có nhà không?”

    ‘’Ở đây.” Bố tôi phi tới, mắt kính hơi lệch, tóc còn bù xù, vừa thấy chính là hành động thân thiết vừa rồi của mẹ tôi.

    Bố tôi nhiệt tình đón Thư Ngạn vào cửa.

    Nhìn trên Thư Ngạn ngồi trên sofa mỉm cười xấu hổ mà không mất phần lễ phép, tôi cảm thấy đau đầu.

    Đang chuẩn bị đóng, bỗng có một bàn tay lại đè ở trên cửa.

    Ngón tay đẹp thon dài, khớp xương rõ ràng, tay này mà không đàn dương cầm thật là đáng tiếc.

    Chậm rãi ngẩng đầu, tôi ngơ ngẩn.

    Cũng không phải đáng tiếc gì, đây là đôi tay cầm dao giải phẫu.

    Tôi kinh ngạc, nói:“Bác sĩ Chu, sao anh lại tới đây?”

    Anh ta im lặng hai giây, lách qua người tôi, xách theo quà tặng vào cửa: “Không có bác sĩ Chu đến.”

    “Người đến chính là bác sĩ Giang.”

    “……”

    Nấm độc đúng là rất ảnh hưởng tới trí tuệ, thật đó.

    8

    Mẹ tôi nhiệt tình đón bác sĩ Giang vào cửa.

    Hai người này, nhìn tình huống là biết chẳng ai báo cho nhau biết trước, mỗi người tự mời con rể mà mình ưng đến nhà ăn cơm.

    Kết quả, hai con rể chạm mặt nhau.

    Bầu không khí trên bàn ăn có chút xấu hổ.

    Mà trong lòng tôi vẫn luôn mặc niệm: Là bác sĩ Giang không phải bác sĩ Chu, là bác sĩ Giang không phải bác sĩ Chu……

    Lần nào cũng gọi sai tên người ta cũng rất không lễ phép.

    Nhưng mà, suy nghĩ của tôi bị mẹ cắt ngang, bà gõ lên mu bàn tay tôi một cái: “Nghĩ cái gì đấy? Trông thất thần như vậy.”

    “A……”

    Suy nghĩ bỗng nhiên bị đánh gãy, vốn đang lặng lẽ mặc niệm gần như đã buột miệng thốt ra: “Là bác sĩ Giang……”

    Bầu không khí càng ngại ngùng hơn.

    Chỉ có khóe miệng của mẹ tôi chậm rãi cong lên rồi gắp một miếng sườn vào trong bát của tôi như có ý khen ngợi.

    Mọi người đều im lặng ăn cơm, cũng máy móc khen mẹ tôi nấu ăn ngon, mẹ tôi nghe vậy rất vui vẻ, bắt đầu múc canh cho cả nhà.

    Tuy mẹ tôi ưng bác sĩ Giang, nhưng việc múc canh này là việc mà bà am hiểu nhất, nên múc ra hai chén canh đều bằng nhau, đưa cho bác sĩ Giang và Thư Ngạn.

    Hai người nhận bát canh, nhìn thoáng qua rồi gần như đồng thời cùng sững sờ.

    Sau đó ——

    Rất ăn ý cùng đặt canh ở trước mặt tôi.

    Tôi:??

    Xuất phát từ sự tò mò, tôi cúi đầu liếc nhìn qua, trước mặt đặt hai bát……là canh nấm.

    Cảm ơn các anh nhưng nấm này ăn xong có thể là không sống nổi mất.

    Hít sâu một hơi, tôi quay đầu nhìn về phía mẹ mình, mẹ tôi vội vàng giải thích: “Yên tâm uống đi, đây là trà nấm, không có độc.”

    Bác sĩ Giang chu đáo thay tôi cầm một cái cái thìa đặt ở trong bát, “Không sao đâu, cô xuất viện không lâu, uống nhiều canh sẽ tốt cho dạ dày.”

    Thư Ngạn vội vàng phụ họa: “Đúng vậy đúng vậy.”

    Khi bữa cơm này gần kết thúc, người chưa ăn được nhiều cơm là Thư Ngạn bỗng nhiên trịnh trọng nhìn về phía bố tôi.

    “Bác trai, thật ra hôm nay cháu đến là muốn giáp mặt giải thích rõ ràng với bác, cảm ơn bác đã nâng đỡ nhưng cháu có người mình yêu rồi.”

    Bố tôi sững sờ hai giây, trong mắt hiện lên vài phần tiếc hận.

    “A, không sao…… Nhưng mà, hôm ở bệnh viện không phải cậu còn nói vẫn độc thân, tạm thời không định yêu đương gì hay sao?.”

    Thư Ngạn cười: “Vâng, nhưng sau đó lại quen được một cô gái, cũng đối với cô ấy nhất kiến chung tình.”

    Bố tôi gật đầu với vẻ tiếc hận, cũng tỏ ý chúc phúc.

    Nói xong mấy câu này, Thư Ngạn như trút được gánh nặng, cũng xin phép đi về.

    Sau khi Thư Ngạn đi, mẹ tôi im lặng một lúc rồi mới nhìn về phía bác sĩ Giang.

    “Bác sĩ Giang à, cậu đã có bạn gái chưa?”

    “Không có ạ.”

    “Vậy, sắp tới có kế hoạch yêu đương gì không?”

    Không biết có phải ảo giác hay không, tôi như thấy Giang Chu đưa mắt nhìn tôi một cái.

    Anh ấy cười, cong cong khoé môi: “Vốn là không có kế hoạch gì, nhưng cũng không bài xích.”

    Trong nháy mắt mẹ tôi cười như nở hoa.

    Sau khi ăn xong, mẹ tôi lấy lí do nam nữ cần phải phối hợp để làm việc không mệt, nên đã túm bố tôi đi vào phòng bếp giúp bà rửa chén.

    Tôi và Giang Chu ngồi ở trên sô pha, khoảng cách ở giữa có thể vừa thêm hai người như Thư Ngạn nữa.

    Anh ấy thong thả bình tĩnh uống trà, có vẻ như không muốn chủ động mở miệng trước.

    Tôi không nhịn được, chỉ có thể tìm một chủ đề gì đó để nói.

    “Bác sĩ Giang, ở bệnh viện của anh chắc là còn trường hợp ăn phải nấm độc khác đúng không?”

    “Ừm, có.”

    Ta bắt đầu thấy có hứng thú: “Có gì thú vị không, kể cho tôi nghe với?”

    Giang Chu buông chén trà, nhớ lại rồi thấp giọng nói: “Có người bệnh cũng trúng phải nấm độc sinh ra ảo giác, ảo tưởng anh ta là Nhị Lang Thần.”

    Tôi cười một chút, sau lại kinh ngạc: “Thế thôi á?”

    Cái này thì buồn cười ở chỗ nào?

    Giang Chu liếc nhìn tôi một cái: “Một phòng đầy nhân viên y tế, nhưng anh ta lại chỉ túm lấy tay tôi, nói anh ta hạ phàm chính là để đến tìm tôi.”

    “Vì sao?”

    Giang Chu nhấp một ngụm trà, tiếng nói trầm xuống:

    “Anh ta nói tôi là Hao Thiên Khuyển hạ phàm để đi tiểu nhưng bị lạc.”

    9

    Tôi thật sự buồn cười.

    Hai giây sau, trong phòng khách phát ra tiếng cười lớn của tôi, kéo dài không thôi.

    Mẹ tôi nghe thấy vậy bèn chạy ra ngoài, vừa vặn thấy tôi cười ngã vào lòng bác sĩ Giang.

    Lại ngẩng đầu thì thấy bóng dáng của mẹ tôi đã biến mất ở phòng bếp cửa, ngược lại là đôi tay của Giang Chu khẽ nâng lên, cơ thể lại cứng đờ.

    Tôi thức thời rời khỏi lồ ng ngực Giang Chu, mặt có hơi nóng lên.

    Tuy nhiên, có một điều cần phải nói, đó là vừa dựa vào ngực bác sĩ Giang liền biết ngày thường anh ấy có tập luyện.

    Sau khi do dự mãi, tôi không nhịn được bèn nhìn lén lần thứ hai.

    Cách lớp áo sơ mi mỏng manh, gần như cũng có thể phác họa ra hình dáng cơ bắp săn chắc……

    Tôi thề chỉ nhìn thoáng qua mà thôi.

    Vừa vặn bị bắt gặp.

    Giang Chu ho nhẹ một tiếng, đi thẳng vào vấn đề: ‘’Cô gọi tôi tới đây với mục đích là, để hẹn hò.”

    Mặt tôi đỏ lên, thầm hận mẹ tôi lại nói trắng ra như vậy.

    Đang nghĩ xem làm thế nào để giảm bớt sự xấu hổ, bác sĩ Giang ở đối diện vậy mà lại bắt đầu tự giới thiệu:

    “Giang Chu, 27 tuổi, chưa lập gia đình còn độc thân, trước đây không có người yêu cũ, thân cao 1m83 nặng 71kg, là bác sĩ khoa cấp cứu của bệnh viện nhân dân thành phố A.”

    Các điều kiện khác tôi đều tự động bỏ qua, chỉ nhớ kỹ câu nói kia: không có người yêu cũ.

    Xí.

    Đàn ông tồi.

    Nhưng anh tự giới thiệu xong bèn im lặng nhìn tôi.

    Tôi sững sờ hai giây mới bắt đầu học theo tự giới thiệu.

    “Chu Tư Nhiễm, 25 tuổi, ba người yêu cũ, thời gian ở chung đều không dài, một người ngoại tình, một người có ý đồ bạo hành gia đình với tôi kết quả bị tôi đánh ngược lại, còn một người là chia tay trong hoà bình. Cao 1m62, nặng……50kg, nghề vẽ tranh minh họa.”

    Về cân nặng, tôi làm tròn một chút: 54,5kg, miễn cưỡng cũng gần 50kg mà.

    Giang Chu sửng sốt một chút, ngay sau đó cong môi: “Thật ra không cần giới thiệu kỹ càng tỉ mỉ như vậy.”

    Tôi cũng không biết nên nói gì, chỉ có thể gật đầu.

    Mà trên thực tế, tôi đang âm thầm chửi anh ta không thành thật, không có người yêu cũ nào, vậy khẳng định là người cũ nhiều đến mức không đếm được.

    10

    Vốn tưởng rằng, buổi hẹn hò mà mẹ tôi bày ra này cùng lắm cũng chỉ đến đó thôi.

    Tôi với bác sĩ Giang thêm WeChat của nhau, nhưng cũng không chuyện trò gì mấy, cuối cùng trở thành “bạn like” của nhau*.

    <i>*Lượt thích, </i><i>từ thông dụng trên Internet</i><i> , đúng như tên gọi, đó là có một số người sẽ thích tin tức, </i><i>nhật ký</i><i> , trạng thái, ảnh,… được đăng trên mạng xã hội của bạn, nhưng không có quá nhiều tin nhắn riêng tư trong ngày…</i>

    Nghĩ lại mà xem, bác sĩ Giang vừa có tiền vừa có nhan sắc, có khi ở bệnh viện có nhiều bác sĩ nữ và y tá vây quanh anh ấy không đếm được, nào đến lượt tôi.

    Nhưng mà.

    Tôi hết hy vọng, mẹ tôi lại không có.

    Vào tối thứ sáu, mẹ đưa tôi hai tấm vé xem phim, nói Du Du muốn hẹn tôi đi xem phim kinh dị.

    Tôi:??

    Đừng nói đùa thế chứ, Du Du đến rạp chiếu phim để xem phim kinh dị, tôi chỉ sợ còn phải mang thêm bỉm đi cho cô ấy mặc.

    Rất lo cô ấy bị doạ sợ đến mức són nước tiểu.

    Tôi nửa tin nửa ngờ bèn gọi một cuộc điện thoại cho Du Du, cô gái nhỏ này nói gần đây cô ấy đang yêu một chàng trai đóng bộ phim kinh dị đó, muốn rủ tôi đi xem trước với cô ấy một lần cho đỡ sợ.

    Lý do này rất hợp với cô ấy, Du Du có tiếng là người cuồng người yêu*.

    <i>*luyến ái não: kiểu người coi người yêu là nhất, luôn thấy người yêu mình là tốt nhất, làm gì cũng nghĩ đến người ta, mụ mị đầu óc khi yêu.</i>

    Tôi chỉ có thể đồng ý.

    Tuy nhiên, buổi tối lúc 9 giờ rưỡi, tôi chờ ở rạp chiếu phim không thấy Du Du đến, ngược lại đứng là thấy Giang Chu.

    “Bác sĩ Chu?”

    Mặc dù đã tan ca, nhưng có vẻ vĩnh viễn anh ấy đều mặc áo sơ mi trắng, phối với quần tây đen.

    Dáng người cao lớn đ ĩnh bạt, thuộc dạng nổi bật bắt mắt nhất trong đám đông.

    Hắn đi tới, ngừng ở ta trước mặt.

    Vì chiều cao chênh lệch nên tôi chỉ có thể ngẩng đầu nhìn anh ấy: “Bác sĩ Chu, trùng hợp thật, anh cũng đến đây xem phim à?”

    Anh ấy im lặng một lúc, rồi lại thở dài.

    “Em quyết tâm muốn cho anh cùng họ với em sao?.”

    Tôi:?

    Tôi:!

    “Xin lỗi.” Tôi tỉnh táo lại mới nhớ ra mình lại gọi sai.

    Đang muốn xin lỗi lại thấy anh ấy xua xua tay: “Thôi quên đi, bộ phim sắp bắt đầu chiếu rồi.”

    Mặc dù tôi thần kinh thô nhưng cũng hiểu được lại là kế hoạch của mẹ tôi.

    Chỉ có thể ngoan ngoãn nắm chặt vé xem phim rồi đi theo sau Giang Chu.

    Tôi cùng bác sĩ Giang xem phim kinh dị vào buổi tối.

    Có hơi đáng sợ, nhưng mà……

    Tên quỷ nam kia quá đẹp trai, tôi nhịn không được lại trở nên si mê, ánh mắt dán ở trên màn hình lớn, tôi nhìn mặt quỷ nam chằm chằm không chớp mắt.

    Bỗng nhiên…

    Một gương mặt nữ quỷ vặn vẹo đầy kh ủng bố chiếm toàn bộ màn hình.

    Phòng chiếu phim truyền đến tiếng hét chói tai hết đợt này đến đợt khác, chỉ có tôi thở dài một hơi.

    Thật đen đủi, trì hoãn việc tôi theo dõi trai đẹp.

    Bác sĩ Giang ở bên cạnh quay đầu sang nhìn tôi: “Không sợ à?”

    Tôi lắc đầu, nghĩ sao nói vậy: “Em cũng muốn sợ, nhưng nam quỷ kia lại quá đẹp trai.”

    Nghĩ lại bỗng cảm thấy không ổn, dù sao bác sĩ Giang cũng coi như là đối tượng hẹn hò của tôi, cứ mơ tưởng đến người đàn ông khác trước mặt anh ấy có vẻ không hay lắm.

    Vì thế, tôi vội vàng quay đầu.

    “Chu…… Bác sĩ Giang, em……”

    Giọng nói bỗng nhiên dừng lại.

    Ánh sáng trong trong phòng chiếu phim không rõ, nương theo ánh sáng từ màn hình, tôi ngơ ngẩn nhìn mặt bác sĩ Giang.

    Nhìn vài giây, sau đó tôi từ từ quay đầu nhìn về phía màn hình lớn ——

    Đúng lúc trên màn hình chiếu cận mặt nam quỷ.

    Tuy rằng trang điểm dày đậm, sắc mặt trắng bệch, nhưng nếu nhìn kỹ các đường nét trên khuôn mặt trông vẫn cực kỳ điển trai.

    Hơn nữa.

    Mặt của quỷ nam kia với mặt của bác sĩ Giang giống hệt nhau.

    Tôi run rẩy, lần thứ hai xoay người lại: “Anh ta…… Anh……”
     
    Cô Gái Ăn Phải Nấm Độc
    Chương 4


    Vậy thì, đúng là Giang Chu?

    Tôi hoàn hồn, lại nghe thấy Giang Chu nói: “Chu Tư Nhiễm, em có thể rút tay về không?”

    “À.”

    Tôi ra vẻ bình tĩnh, kìm nén nhịp tim đang đập dữ dội, im lặng rút tay lại.

    Chúng tôi sóng vai nhau ra WC ở hành lang, tôi trộm đánh giá anh ấy, tìm chủ đề nói chuyện.

    “Bác sĩ Giang, anh cũng tới hát Karaoke à?”

    “Ừm.”

    “Cùng bạn bè à?”

    “Một mình thôi.”

    Một mình đi hát ở KTV? Tôi ngẩn người, đúng là nhã hứng hay.

    Khi nói chuyện, chúng tôi đã đi gần tới cửa phòng, xuyên qua lớp cửa kính, tôi mơ hồ có thể thấy hai người bên trong kia đang đường mật ngọt ngào với nhau.

    Vừa mới bị bọn họ k1ch thích, cảm giác nghẹn khuất lần thứ hai lại nảy lên trong lòng, nương theo men say, tôi túm chặt tay áo bác sĩ Giang.

    Hơn nữa, lần này tôi không gọi sai nữa rồi.

    “Bác sĩ Giang, anh có thể diễn kịch với em không?”

    Anh hơi hơi nhướng mày: “Diễn gì thế?”

    “Bạn trai.”

    Vào khoảnh khắc Giang Chu kinh ngạc gật đầu kia, tôi nắm lấy tay anh ấy rồi đẩy cửa đi vào.

    Tôi kéo Giang Chu, cố ý ngồi ở bên cạnh Du Du, dùng khuỷu tay đẩy cô nàng một chút, sau đó ghé vào tai cô ấy nói nhỏ: “Bà chị này, so sánh thử xem?”

    Cô ấy khó hiểu: “So cái gì?”

    “So với bạn trai của bất kỳ ai khác cũng đều đẹp trai hơn.”

    Tôi nói rõ từng câu từng chữ, có vẻ cực kỳ đắc ý.

    Nhớ lại tình tỷ muội giả dối của chúng tôi, từ nhỏ đến lớn chuyện gì cũng đều phải phân cao thấp với nhau.

    Du Du sững sờ hai giây sau đó lại cười, vừa vặn lúc này Thư Ngạn ấn tạm dừng nhạc, trong phòng cực kỳ yên tĩnh.

    Du Du nhìn tôi chớp chớp mắt: “Vấn đề là, bác sĩ Giang là bạn trai của cậu sao?”

    Ta dựng thẳng cổ nói dối: “Đương nhiên rồi.”

    “Làm thế nào để chứng minh?”

    Vừa dứt lời, Hà Du Du nâng khuôn mặt của Thư Ngạn lên rồi hôn chụt một cái rõ kêu ở ngoài miệng anh ta.

    Cũng quay đầu ý bảo tôi làm theo.

    Tôi:……

    Cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống, ở trong lòng tôi mặc niệm vài câu thật xin lỗi bác sĩ Chu, sau đó xoay người nâng lên mặt Giang Chu lên, học theo, cũng hôn đánh chụt một cái ở bên má trái anh ấy.

    Du Du không vui: “Hôn môi! Chu Tư Nhiễm, rốt cuộc anh ấy có phải bạn trai cậu không, ngay cả miệng cũng không dám hôn.”

    Tôi nhìn lướt qua mặt Giang Chu, tâm sinh hoảng sợ, giọng nói run run ứng phó:

    “Hôm nay anh ấy ăn rau hẹ với tỏi, để hôm khác hôn đi.”

    Giây tiếp theo, Giang Chu ở bên cạnh im lặng quay đầu sang với ánh mắt sáng quắc.

    Ánh mắt kia, ánh mắt đó, khả năng là anh ấy…… Cũng biết bản thân mình đang bị đổ oan rồi.

    16

    Sau khi tan cuộc ở KTV, chúng tôi lại hẹn nhau cùng đi ăn đêm.

    Có một cửa hàng đặc sắc chuyên làm tôm hùm đất, chúng tôi gọi một vài vị tôm hùm đất, lại gọi thêm rất nhiều rượu.

    Có thể nhìn ra được, Thư Ngạn là một người dịu dàng, không biết có phải do tình yêu cuồng nhiệt không, nhưng ít nhất hiện tại nhìn qua có vẻ đối xử với Du Du rất tốt, cũng được coi là chu đáo đầy đủ.

    Ăn tôm sẽ bóc vỏ tôm, uống nước sẽ rót nước, rõ ràng là ăn tôm hùm đất, vậy mà từ đầu tới cuối Du Du chưa từng phải đeo găng tay, tay cũng chẳng dính chút bẩn nào.

    Tôi để ý tới hai người bọn họ cảm thấy vui mừng thay.

    Du Du là người bạn có tiếng lụy tình của chúng tôi, luôn có thể tìm ra các loại lý do, vì tình yêu của cô nàng mà phấn đấu quên mình.

    Hơn nữa giỏi nhất là tự tẩy não bản thân mình. Cho nên, khi cô ấy yêu ai, luôn làm tôi thấy lo lắng.

    Tuy nhiên, nhân phẩm của tên Thư Ngạn này có vẻ tốt, ít nhất lần đầu tiên gặp mặt đã bị tôi ngồi lên người. Vậy mà người ta cũng không xách tôi lên rồi đánh cho một trận, chỉ im lặng báo cảnh sát.

    Vào lúc đang quan sát kỹ lưỡng hai người đối diện, khuỷu tay bỗng nhiên bị người nào đó chạm nhẹ vào một chút.

    Tôi hoàn hồn mới phát hiện là Giang Chu.

    Tiếng anh ấy đ è xuống rất thấp, bị tiếng nói ồn ào của khách khứa xung quanh át đi mất, khó khăn lắm tôi mới có thể nghe rõ.

    Anh nói: “Đừng hâm mộ nữa, ăn đi.”

    Tôi cúi đầu bỗng thấy trước mặt đã có một mâm đồ ăn, rất nhiều tôm hùm đất đã được bóc vỏ, thậm chí còn dựa theo các khẩu vị khác nhau để xếp thành một trận doanh nhỏ: Ướp lạnh, tê cay, tỏi băm……

    Tôi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn, vừa vặn thấy Giang Chu đang cởi bao tay dùng một lần ra.

    Đôi tay kia thon dài đẹp đẽ khiến tôi không thể dời mắt ra được.

    Anh nói với giọng điệu thản nhiên: “Ăn đi, bọn họ xử lý không đủ sạch sẽ, anh tiện tay đã gỡ giúp em dây bẩn ở đầu tôm đi rồi.”

    Ta cúi đầu nhìn lướt qua, quả nhiên.

    Không hổ là bác sĩ Giang, mỗi một con tôm đều lột cực kỳ sạch sẽ, đầu và thân tách cực hoàn chỉnh, vỏ tôm đã bóc được đặt ngay ngắn trên đ ĩa ở giữa bàn.

    Thậm chí tôi còn hoài nghi, có phải anh ấy tưởng tượng bản thân đang làm một cuộc phẫu thuật không đây.

    Tóm lại, tuy nói là đóng giả làm bạn trai, nhưng tôi còn không tự chủ được lại diễn nhập tâm, nên bữa cơm này ăn rất vui vẻ.

    Đương nhiên, rượu cũng uống không ít.

    Nhưng mà……

    Tôi phát hiện ra một chuyện rất kh ủng bố.

    Không biết có phải do di chứng của nấm độc hay không, sau khi đã uống đủ, tôi phát hiện mình thật sự xuất hiện ảo giác.

    Tôi lại thấy một con tinh linh màu lam.

    Một con tinh linh tóc dài, Trảm Nam Sắc* son môi, đang dựa vào người Giang Chu và ôm cánh tay của anh ấy, chuẩn bị trao một nụ hôn……

    <i>*Trảm nam sắc’ hay còn gọi là ‘Trực nam trảm’, là một màu son môi trong truyền thuyết được hàng vạn cô gái trẻ yêu thích. Tương truyền rằng, nếu tô màu son này lên môi thì sẽ có thể có được tâm của hết thảy những trực nam trên thế giới này, chính là, sau khi tô màu son này sẽ trở thành thiên hạ vô địch, trêu chọc vô số nam nhân.</i>

    <i>Khái niệm màu son môi ‘trảm nam sắc’ có từ rất lâu, lời giải thích cũng không còn đồng nhất, nhưng đại khái chính là gam màu nóng. (Túm lại mỗi thời mỗi khác, một thứ khái niệm đi qua một thời gian dài sẽ bị ‘mô đi phê’ đi, thứ cơ bản thì hiểu mơ màng là được ^^)</i>

    <i>Nếu nói ‘Trảm nam sắc’ không bàn đến nhãn hiệu, mà đơn giản là lấy ánh mắt của đàn ông để đánh giá màu này có đẹp hay không, tô màu son này có khiến cho đàn ông cảm thấy có sức hấp dẫn hay không thì cũng không hoàn toàn đúng bởi vì thật ra thì ngày nay đối với trực nam ấy, nếu nói ‘trảm nam sắc’ thì bọn họ sẽ chỉ nghĩ đến môi đỏ thẫm chứ không biết một từ này thật ra là để hình dung ra một loại màu son.</i>

    <i>Trích khái niệm ‘Trảm nam sắc’ từ Baike.</i>

    <i>Dịch bởi CP88.</i>

    Tôi sốt ruột, tát một cái về phía “Người bạn thời thơ ấu” để quạt bay đi ——

    “Lam tinh linh cũng không thể đoạt bạn trai của người khác nhé!”

    Khi giọng nói của tôi rơi xuống, kèm theo là tiếng vang trong trẻo của bàn tay.

    Lòng bàn tay hơi tê.

    Nhưng mà, trong tầm mắt dường như thấy tinh linh màu lam kia bị tôi đánh đuổi, tôi nở nụ cười hài lòng, ôm lấy Giang Chu hôn một cái: “Đừng sợ.”

    Sau đó, tôi ghé vào trên bàn ngủ luôn rồi.

    Lúc tỉnh lại đã là ngày hôm sau.

    Tôi nằm trên giường nhà mình, đầu đau như muốn nứt ra.

    Hình như bên cạnh còn có một người nằm cùng……

    Tôi hoảng sợ duỗi tay ra sờ thử, lại bị người nọ bực bội đẩy ra.

    Ngay sau đó, đối phương xốc chiếc chăn đang che đầu lên: “Chu Tư Nhiễm, mới sáng sớm cậu sờ tớ làm gì!”

    Tôi thở dài nhẹ nhõm một hơi, là Du Du.

    Một ít ký ức rải rác hiện lên trong đầu, tôi do dự hỏi cô ấy tối hôm qua đã xảy ra những chuyện gì.

    Hai giây sau, Du Du mở mắt ra, tinh thần đã tỉnh táo trong thoáng chốc.

    Và sau đó.

    Cô ấy kéo tôi dậy từ trên giường, bắt đầu miêu tả sinh động như thật một phen.

    Đặc biệt là kể đến lúc tôi cho Giang Chu một cái tát, sau khi nói một câu không thể hiểu được tinh linh màu lam gì đó, lại nâng mặt anh ấy lên hôn một cái, nói câu: “Đừng sợ.”

    Du Du cười rung cả người: “Bác sĩ Giang cũng sợ tới mức sắp chết rồi đúng không?.”

    Tôi: “……”

    Tôi mới là người sợ chết đây này, chắc chắn bác sĩ Giang sẽ giết tôi mất đúng không?

    17

    Tôi vốn định trốn tránh bác sĩ Giang mấy ngày.

    Nhưng mà, sợ cái gì thì cái đó sẽ tới, mẹ tôi lại sáng tạo cái cờ thưởng khác người, bắt tôi phải đến bệnh viện trao cho bác sĩ Giang.

    Nói rằng, người ta đã cứu tính mạng của tôi hai lần rồi, mặc kệ có thể làm rể hiền của bà hay không thì tôi cũng phải đi cảm ơn một lần.

    Tôi bị buộc phải đi không còn cách nào khác, chỉ có thể căng da đầu, cầm cờ thưởng đến bệnh viện.

    Đúng lúc Bác sĩ Giang đang trực ban.

    Trong văn phòng, tôi ra vẻ bình tĩnh cầm chặt cờ thưởng và bước tới, sau đó bay nhanh đến nhét vào trong ngực anh ấy:

    “À chuyện này…… Là mẹ em nói anh đã cứu em hai lần, nên muốn em mang cờ thưởng này đến tặng cho anh.”

    Đối với chuyện tối hôm qua, tôi không dám nhắc lại.

    Giang Chu nhìn tôi rồi mới nhận cờ thưởng, sau đó chậm rãi mở ra.

    Tôi cũng tò mò, thử nhìn thoáng qua thăm dò.

    Tầm mắt dừng ở trên cờ thưởng, bỗng chốc sững người.

    Có tiếng cười nhẹ truyền đến, là một bác sĩ nam trẻ tuổi khác đến đây xem trò vui.

    Đúng là mẹ ruột của tôi, trên cờ thưởng viết mấy chữ to:

    “Bác sĩ Giang diệu thủ hồi xuân đã cứu mạng chó của con gái tôi.”

    Tôi:??

    Mẹ muốn chơi khăm tôi đây mà!

    Mặt tôi đỏ lựng lên, bay nhanh đến đoạt lấy cờ thưởng rồi quay đầu chạy.

    Chạy vèo một hơi ra khỏi bệnh viện, lái xe, về nhà.

    Khi tôi thở hồng hộc chạy về nhà, lại phát hiện trong nhà còn có một cái cờ thưởng khác nhưng nội dung vẫn giống nhau. Có mỗi một chỗ khác chính là đổi “Bác sĩ Giang” thành “Bác sĩ Chu”.

    Thấy tôi trở về, mẹ tôi nở nụ cười ngại ngùng:

    “Chán quá, lúc ấy lại nhớ nhầm tên, viết thành bác sĩ Chu, nên phải làm lại cái khác.”

    Đây không phải là trọng điểm.

    Tôi hỏi mẹ có phải đang chơi con không, kết quả bị bà tét một cái ở mông.

    Bà mắng tôi biết cái gì, năm đó bà đã dựa vào cờ thưởng này để bắt được bố tôi, người mà có biệt danh trai đẹp nổi tiếng mười dặm.

    Sau đó, mẹ tôi pha một ấm trà, giảng cho tôi nghe một lần về sự lãng mạn năm đó của bọn họ.

    Hồi trẻ bố tôi là lính cứu hỏa, lúc ấy đã cứu mẹ tôi vừa bị tên đàn ông đểu cáng đá, bà đau khổ muốn chết nên đã đi nhảy cầu.

    Sau đó ——

    Mẹ tôi thấy sắc nảy lòng tham, chỉ trong thoáng chốc đã quên mất đau khổ lúc trước, bắt đầu tính toán muốn cưa đổ bố tôi.

    Để trở nên đặc biệt, bà đã bỏ ra rất nhiều tiền trong thời đại đó để làm cái biểu ngữ nhỏ gửi đến phòng đội cứu hỏa, nội dung ngắn gọn nhưng bùng nổ:

    “Đồng chí Tạ Chu, đã cứu mạng chó của tôi.”

    Tám chữ to, chỉ trong thời gian ngắn đã khiến mẹ tôi trở nên hot trong cả khu nhà lính cứu hỏa.

    Sau đó, với sự giúp đỡ của nhiều bên, bố tôi đã thật sự bị mẹ tôi bắt lấy, trong vài chục năm sau này, ông đã cưng chiều mẹ tôi từ một nàng công chúa nhỏ năm nào đến tận khi thành một bà công chúa.

    Khiến cho bao người phải ghen tị.

    Mẹ tôi vừa uống trà vừa ung dung cảm thán: “Theo đuổi đàn ông ấy à, cứ phải hành động đặc biệt một tí mới khiến cho họ nhớ kỹ được.”

    “Nhưng mà.” Tôi nhíu mày: “Đây là cờ thưởng mẹ đưa, cái đặc biệt ấy chính là mẹ chứ có phải con đâu.”

    Tay mẹ tôi đang cầm cốc nước bỗng cứng đờ trong thoáng chốc, nở nụ cười xấu hổ bằng mắt thường cũng có thể thấy được: “Đều giống nhau……”

    18

    Co ro ở nhà như đà điểu sau một ngày, đến buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn WeChat từ Giang Chu.

    “Buổi tối có buổi họp lớp với bạn bè, giúp một chút được không?”

    “Giúp cái gì?”

    “Đóng vai bạn gái.”

    Tôi nhìn chằm chằm vào di động một cách xuất thần, đóng vai bạn gái, hơn nữa là sắm vai bạn gái của bác sĩ Giang.

    Tôi thấy hơi căng thẳng.

    Bạn học của bác sĩ chắc chắn cũng là bác sĩ, tưởng tượng đến lúc phải đối mặt với một đám cán bộ kỳ cựu, tự nhiên tâm sinh sợ hãi.

    Bác sĩ, giáo viên và cảnh sát có lẽ là ba nghề mà tôi sợ nhất.

    Trong lúc tôi đang im lặng, bác sĩ Giang lại gửi tin nhắn lần thứ hai.

    “Lần trước anh đã giúp em rồi.”

    Một câu ngắn gọn nhưng ý nghĩa lại dễ hiểu:

    Ở KTV anh đã đóng vai bạn trai em rồi, lần này em cũng nên báo chi dĩ Quỳnh Dao* chứ.

    <i>*báo chi dĩ Quỳnh Dao trong bài: </i>

    <i>Đầu ngã dĩ mộc đào.</i>

    <i>Báo chi dĩ quỳnh dao.</i>

    <i>Phỉ báo dã,</i>

    <i>Vĩnh dĩ vi hảo dã.</i>

    <i>Dịch nghĩa</i>

    <i>Người quăng sang tặng ta trái mộc đào (trái nhỏ hơn trái mộc qua, chua và chát).</i>

    <i>Thì ta đáp lại bằng món ngọc dao đẹp đẽ.</i>

    <i>Chẳng phải là để báo đáp,</i>

    <i>Mà là để giao hảo với nhau lâu dài vậy.</i>

    Không có cách nào khác, tôi chỉ có thể đồng ý.

    ……

    Buổi tối đúng 7 giờ 20 phút, tôi nhận được WeChat từ bác sĩ Giang:

    “Anh đến dưới tầng nhà em rồi!.”

    Tôi đang làm tóc, vừa muốn trả lời tin nhắn thì di động lại rung lên một tiếng.

    Cũng là tin nhắn của anh ấy.

    “Anh chờ em, không cần vội.”

    Tôi im lặng hai giây, nghĩ thầm, thật ra bác sĩ Giang cực kỳ dịu dàng đấy chứ.

    Nhớ tới hình như ngày thường Giang Chu có vẻ rất thích mặc sơ mi trắng phối với quần đen, vì thế, tôi đặc biệt chọn một chiếc váy trắng rộng rãi thanh lịch, phối với một đôi giày cao gót bằng pha lê, trang điểm tinh xảo rồi mới đi xuống tầng.

    Nhưng mà ——

    Dưới lầu, Giang Chu đang dựa người vào xe, lại phá lệ mặc bộ quần áo bình thường màu nhạt.

    Chúng tôi hai mặt nhìn nhau, sau đó đồng thời mỉm cười.

    Tôi không ngốc, cũng không phải là con thỏ nhỏ không hề có kinh nghiệm yêu đương, đến hôm nay đương nhiên có thể nhìn ra được: bác sĩ Giang cũng có thiện cảm đối với tôi.

    Hơn nữa, dường như anh ấy không kháng cự với chuyện hẹn hò với tôi. Ngược lại, thậm chí còn cảm thấy rất hứng thú ấy chứ.

    Sau khi cười xong, Giang Chu giúp tôi mở cửa xe ghế phụ ra, chờ tôi ngồi ổn rồi mới thay tôi đóng cửa xe lại.

    Trong lúc thắt dây an toàn tôi lén nhìn trộm đánh giá anh ấy.

    Môi Giang Chu hơi cong lên, nhìn qua có vẻ tâm trạng không tồi.

    Tôi nghĩ, nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì đêm nay nói không chừng tôi có thể bắt lấy này đóa hoa lạnh lùng này rồi.

    Đương nhiên, tiền đề là đêm nay tôi không uống say nữa.

    Tại cửa phòng khách sạn.

    Giang Chu dừng lại, quay đầu nhìn tôi.

    Trong một giây đối diện kia, lòng tôi đột nhiên sáng tỏ, bèn chủ động ôm lấy cánh tay anh ấy, cũng dựa sát vào anh ấy hơn.

    Kể cả là diễn viên thời vụ thì cũng phải yêu nghề kính nghiệp chứ đúng không?.

    Giang Chu đẩy cửa ra, dẫn tôi đi vào.

    Thật sự mà nói, ở đây không giống như trong tưởng tượng của tôi, phòng rất náo nhiệt, mọi người đều nâng ly cạn chén, khoác lác huyên thuyên tạo một bầu không khí hài hòa.

    Thậm chí còn có đại ca cạo trọc đầu, xăm trổ đầy mình đang khoe khoang.

    Giang Chu giới thiệu tôi với mọi người, cũng mang theo tôi tìm chỗ không quá nổi bật để ngồi.

    Thấy không ai đặc biệt chú ý đến chúng tôi, tôi lặng lẽ níu lấy cổ tay áo của anh ấy, nhỏ giọng thì thầm: “Mọi người đều là bác sĩ sao?”

    Giang Chu sửng sốt trong thoáng chốc: “Đây là họp lớp với bạn cùng thời tiểu học.”
     
    Cô Gái Ăn Phải Nấm Độc
    Chương 5


    Edit: Ann

    Thì ra là thế.

    Tuy nhiên, buổi họp lớp thời tiểu học của bọn họ lại cực kỳ hài hòa, không có so đo, cũng không có chuyện nâng cao đạp thấp, các bạn học năm đó còn non nớt nhiều năm sau mới tụ một đường, vậy mà vẫn thân mật như cũ.

    Có lẽ là nhớ tới chuyện cũ, Giang Chu cũng uống rất nhiều rượu.

    Có một người đàn ông đầu trọc đeo dây xích to màu vàng, thêm hình xăm trên người có vẻ rất nhiệt tình, không ngừng dẫn đầu đi mời rượu, thậm chí còn đi xuống các bàn cụng từng ly một.

    Khi đến chỗ bên này của chúng tôi, tôi có hơi khó xử vì đúng lúc tối hôm qua lại tới tháng, không thích hợp để uống rượu.

    Đang do dự, trước mặt bỗng xuất hiện thêm một ly rượu.

    Là Giang Chu.

    Anh nở cười, nhẹ nhàng thay tôi giải vây: “Bạn gái mình không uống được rượu, để mình uống thay hai ly.”

    Người đàn ông đầu trọc cất tiếng cười sang sảng: “Chúng ta là người một nhà không cần khách sáo như vậy, em gái uống nước là được.”

    Cả buổi tối, một ngụm rượu tôi cũng không uống, chỉ có điều……

    Nhìn sườn mặt Giang Chu gần trong gang tấc, tim tôi vẫn đập nhanh một cách kỳ lạ.

    Tôi thật là thảm.

    Hình như tôi đã rơi vào lưới tình mất rồi!.

    Buổi tụ họp diễn ra được một nửa, mọi người đều có vẻ uống nhiều rồi, bắt đầu tụ thành tốp năm tốp ba để tán gẫu.

    Khi tôi đang cúi đầu ăn thịt, bỗng Giang Chu đi đến bên cạnh.

    Hơi thở nóng rực pha lẫn mùi rượu phảng phất ở bên tai khiến nhiệt độ cũng nóng lên. Sau khi uống rượu, tiếng nói của anh ấy mang theo vài phần mê say và trầm thấp: “Anh đi WC, chờ anh.”

    Tôi ngoan ngoãn gật đầu. Trên thực tế, tai đã đỏ ửng lên.

    Rõ ràng người uống rượu là Giang Chu, tôi lại cảm thấy như mình mới là người say vậy.

    Giang Chu đi rồi, tôi rảnh đến mức nhàm chán bèn cúi đầu lướt Douyin.

    Đột nhiên, có một người ngồi xuống bên cạnh tôi.

    Tôi tưởng Giang Chu đã trở lại, vừa quay đầu lại thấy một cái đầu trọc.

    Là……Người đàn ông đầu trọc đeo dây xích vàng và xăm mình kia.

    Trong thoáng chốc tôi trở nên phòng bị.

    Đại ca này nhìn qua có vẻ…… Không giống người tốt cho lắm, hơn nữa bỗng nhiên anh ta tới gần khiến tôi cảm thấy căng thẳng.

    Tôi nở nụ cười miễn cưỡng, xê dịch ghế dựa sang một bên rồi mới khách sáo hỏi: “Có việc gì vậy ạ?”

    Anh ta đánh giá tôi một lượt rồi ghé đầu lại đây.

    Khi tôi đang cảm thấy căng thẳng muốn chết, bỗng anh ta hạ giọng nói: “Em gái này, có thể nhờ em một chuyện được không?”

    “Anh nói đi ạ……”

    Anh ta cứ muốn nói lại thôi, giống như hơi khó để có thể mở miệng.

    Cuối cùng đành thấp giọng nói: “Thứ sáu này anh muốn đến bệnh viện của Giang Chu để nội soi, chuyện này em cũng biết…… Qúa đáng sợ,em về nhà có thể nói trước với Giang Chu một chút, đến lúc đó dặn dò đồng nghiệp của cậu ấy làm nhẹ nhàng cho anh được không?”

    Nói xong, anh ta nhấp một ngụm rượu cầm trong tay: “Anh cũng ngại nói với Giang Chu nói, với cả……”

    Anh ta bỗng trở nên thẹn thùng: “Người ta cũng quá sợ hãi.”

    Vẻ thẹn thùng này khiến tôi hơi choáng váng, mãi đến người ta ngẩng đầu nhìn tôi, lúc này tôi mới có phản ứng lại, vội vàng gật đầu.

    “Được được được, anh yên tâm đi.”

    “Nhất định em sẽ nhờ Giang Chu dặn dò giúp.”

    Đại ca thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Vậy là tốt rồi, phiền em gái quá.”

    Nói xong, anh ta nhìn sang Giang Chu đã xuất hiện ở cửa, thấp giọng nói:

    “Anh về chỗ đây, tên nhãi Giang Chu này tặc lòng dạ hẹp hòi, thấy anh lại đây sẽ ghen tị.”

    Nói xong, đại ca trở về chỗ ngồi của mình nhanh như một cơn gió.

    Vừa hoàn hồn, Giang Chu đã ngồi trở lại bên cạnh tôi.

    Anh ấy đánh giá tôi một phen, sau đó cúi người, kéo gần khoảng cách giữa chúng tôi lại.

    “Quen nhau à?”

    Ta ngạc nhiên một chút, vội vàng lắc đầu.

    Giang Chu không hỏi nhiều, lại cầm lấy chiếc đũa thay tôi gắp hai miếng thịt cá, còn dùng đũa của tôi để thay tôi lọc xương cá.

    Cẩn thận thái quá.

    19

    Khi buổi họp lớp tan cuộc, lúc này Giang Chu đã uống say.

    Tôi nói giúp anh ấy gọi người lái thay nhưng anh không chịu, nói cứ dừng xe ở bãi đỗ xe trước, ngày mai anh lại đến lấy sau.

    Theo yêu cầu của bác sĩ Giang, hai chúng tôi ra khỏi khách sạn, chuẩn bị bắt xe về nhà.

    Nhưng mà, thành phố này của chúng tôi vốn có tiếng khó bắt được taxi, di động của hai người một cái hết tiền còn một cái lại hết pin, không có cách nào gọi đi được, chỉ có thể vừa ở ven đường vừa chờ xe taxi.

    Chúng tôi sóng vai đi với nhau, khoảng cách ở giữa cách nhau bằng một người.

    Không biết có phải vì Giang Chu uống say hay không, người này đi đường hơi loạng choạng, có nửa con phố mà cũng không đi xong, khoảng cách ở giữa chúng tôi đã bị kéo lại rất gần, thậm chí tôi chỉ cần giơ tay là có thể đụng tới mu bàn tay anh ấy.

    “Chu Tư Nhiễm.”

    “Hửm?”

    Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh ấy.

    Lại thấy anh ấy dừng bước chân, đứng dưới một cái cây không biết tên nhìn tôi.

    “Lại đây.”

    Hai bước không xa, tôi nghe lời đi đến đó. Anh ấy cúi đầu nhìn tôi, bỗng nhiên nói:

    “Thật ra, lúc trước anh đã từng gặp được một cô gái mà cả hai đều có cảm tình với nhau, hai người suýt nữa đã ở bên nhau rồi.”

    Tôi không biết vì sao bỗng nhiên anh ấy lại nói chuyện này với tôi, cũng cảm thấy hứng thú bèn truy hỏi: “Sau đó thế nào?”

    “Sau đó……”

    Anh ấy như nhớ tới chuyện gì đó, bỗng nhiên bật cười.

    “Sau khi hiểu rõ tâm ý của nhau, đến giai đoạn chuẩn bị hẹn hò, cô ấy uống một ngụm nước chung với anh.”

    Tôi không nói chuyện, chỉ im lặng chờ anh ấy nói tiếp.

    Giang Chu liếc nhìn tôi một cái: “Từ nhỏ anh đã có thói quen ở sạch, không ai có thể uống chung nước với anh, cũng không muốn để cho người khác chạm vào đồ của mình.”

    “Chai nước khoáng kia bị anh âm thầm ném đi, đúng lúc lại bị cô ấy thấy, sau đó…không có sau đó nữa.”

    Anh cười tự giễu:

    “Thật ra anh cũng thấy cái gọi là thói quen ở sạch này không tốt, thậm chí còn làm người khác tổn thương, nhưng thật sự là không sửa được. Thậm chí anh còn nghi có phải đời này của mình không có cách nào hôn môi với người khác được không nữa.”

    Tôi nghe cũng thấy cảm khái không thôi.

    Tôi hoàn toàn không có kiểu phiền não này, tôi với Du Du khi đi học thường xuyên đoạt đồ ăn vặt, mua trà sữa cũng thường xuyên nếm qua lại của nhau, tôi uống của bạn, bạn uống của tôi.

    Vào lúc cả hai đang im lặng, bất thình lình anh gọi tên tôi.

    “Nhưng Chu Tư Nhiễm à…”

    Tôi ngẩng đầu nhìn, thấy trong mắt anh ấy có vài phần ẩn nhẫn, hầu kết yên lặng lên xuống, giọng nói của anh ấy khàn khàn.

    “Anh muốn hôn em.”

    Tôi ngơ ngẩn, thậm chí còn chưa kịp phản ứng thì anh ấy đã cúi xuống chuẩn bị hôn rồi.

    Tôi nhắm mắt lại theo bản năng, tim đập thình thịch.

    Tuy nhiên, không có cảm giác mềm mại như trong tưởng tượng.

    Tôi mở mắt, lại thấy anh dừng ở khoảng cách một bàn tay, đang lặng lẽ nhìn tôi.

    Bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng anh còn mở miệng hỏi: “Có thể chứ?”

    …… Đúng là muốn giết tôi đây mà.

    Vào thời điểm này còn đi hỏi có thể chứ nữa à?

    Tôi không trả lời, nhưng ngay khoảnh khắc tôi nhắm mắt lại lần nữa kia đã nhón mũi chân lên rồi chủ động hôn.

    Đây là một cái hôn mang theo mùi rượu thoang thoảng, khiến người ta ý loạn thần mê.

    Trong đêm cuối hè đầu thu, trên con đường rực rỡ ánh sáng.

    Vào mùa này, chúng tôi chính thức hẹn hò với nhau.

    Lúc hôn nhau, tôi đã nghĩ trong lòng rằng: ngày mai nhất định phải mang Giang Chu đến để khoe cô nàng Du Du kia một phen mới được.

    Nhưng……

    Cả đoạn đường sau đó Giang Chu luôn nắm chặt tay tôi, mãi đến khi mồ hôi thấm ướt lòng bàn tay của chúng tôi rồi, anh ấy cũng không buông ra.

    Người này lại không có “Thói ở sạch” nữa, đi đường cũng không buông ra.

    Quả nhiên, người đàn ông này ba phần say, diễn đến khiến bạn rơi lệ.

    20

    Sau dó, chúng tôi bắt được một chiếc xe taxi, Giang Chu đi xuống xe với tôi, đưa tôi đến tận cửa nhà.

    Nói xong lời tạm biệt, tôi đang chuẩn bị mở cửa thì bàn tay bỗng bị anh nắm lấy.

    Giọng anh vang lên khàn khàn từ phía sau.

    “Có phải em đã quên gì đó rồi không?”

    Tôi cúi đầu nhìn lướt qua, áo khoác, túi xách và di động, chẳng mất thứ gì cả.

    Khi vừa quay người lại bị anh ấy vòng tay ra ôm vào lòng.

    Anh tiến lên một bước và nhẹ nhàng ấn tôi dựa vào cửa, lòng bàn tay đặy ở sau đầu tôi.

    Độ ấm lan tỏa theo lòng bàn tay anh.

    Tư thế này rất lãng mạn, ít nhất là tôi bị anh ấy chọc ghẹo đến mức tim đập tăng tốc, mặt đỏ tai hồng.

    Nhưng mà……

    Khi tôi nhìn sang chỗ khác, tôi mới phát hiện, không phải chỉ một mình tôi thấy thẹn thùng.

    Sắc mặt Giang Chu như bình thường, nhưng bên tai lại lặng lẽ đỏ lên.

    Tôi cố ý trêu chọc anh, cố ý tránh ánh mắt của anh ấy rồi nhón mũi chân lên ghé đến bên tai.

    “Bác sĩ Giang, tai của anh hơi đỏ, có phải anh đang thẹn thùng không?”

    Tôi biết rõ còn cố hỏi.

    Nói xong, tôi học dáng vẻ trong TV, hôn nhẹ một cái lên vành tai ấy.

    Cơ thể anh ấy cứng đờ trong nháy mắt.

    “Chu Tư Nhiễm.”

    Anh cắn răng gọi tên của tôi, khi tôi đang nghĩ tiếp theo anh sẽ có hành động gì thì bỗng nhiên…

    Ở phía sau anh ấy, cửa phòng đối diện nhà tôi mở ra, mẹ tôi và cô Trần là hàng xóm đi từ bên trong ra.

    Mà giờ phút này động tác của tôi và Giang Chu động tác chính là anh ấy ấn tôi vào cửa, tôi đang kiễng chân chân ghé vào tai anh ấy.

    Thực sự mờ ám.

    Khi giật mình qua đi, tôi nhanh chóng đẩy Giang Chu ra, cô Trần kinh ngạc: “Nhiễm nhiễm, đây là……”

    Vừa dứt lời, cô Trần đã bị mẹ tôi đẩy trở về phòng, một giây trước khi cửa phòng khép lại, giọng nói to của mẹ tôi mang máng truyền đến ——

    “Này còn hỏi sao, con rể của tôi đến……”

    Tôi và Giang Chu nhìn nhau trong im lặng.

    Anh xoa xoa giữa mày, đang muốn nói chuyện thì cửa nhà cô Trần lại mở ra đột ngột, mẹ tôi nói:

    “Bác sĩ Chu, tối mai đến nhà ăn cơm nhé.”

    Nói xong, bà cũng không cho người ta có cơ hội từ chối đã đóng cửa lại rồi.

    Giang Chu im lặng hai giây rồi quay đầu sang nhìn tôi, nói với giọng cực kỳ tủi thân.

    “Anh họ Giang mà……”

    Thật vất vả mới dỗ dành được nhóc đáng thương đi, tôi mới về nhà mở cửa.

    Rửa qua mặt rồi lên giường, khi đang nghĩ tới chuyện nên gửi tin nhắn gì cho bạn trai mới thì di động bỗng rung lên một tiếng.

    Là Giang Chu.

    Anh ấy đã gửi một tin nhắn, có cảm giác giữa những hàng chữ đều ẩn chứa hai chữ tủi thân..

    “Buổi tối lúc Chu Bằng ngồi cạnh em đã nói gì thế?”

    Anh ấy vẫn còn nhớ rõ.

    Biết anh không nhịn được, tôi đành một năm một mười miêu tả lại một lần.

    Vài giây sau, điện thoại thông báo có cuộc gọi tới từ WeChat Giang Chu.

    Đêm đã khuya, khi giọng anh từ tai nghe truyền vào tai, trong lòng tôi không chịu nổi mà rung động vài phần.

    Tiếng nói của anh vốn đã dễ nghe, lại trải qua biến đổi của di động càng thêm trầm thấp.

    “Chu Tư Nhiễm.”

    “Vâng.”

    “Lúc anh đi tới cửa đã cảm thấy rất sợ.”

    Lời này của anh không đầu không đuôi, nghe vậy tôi sửng sốt hai giây: “Sợ cái gì?”

    “Sợ bạn gái còn chưa tới tay đã bị người ta cướp mất rồi.”

    Bị người khác cướp mất…… Bị vị đại ca kia sao?

    Tôi bị anh làm cho cười: “Làm gì đến mức đó, tuy rằng vị đại ca kia rất đáng yêu, nhưng mà thật sự không phải mẫu người yêu thích của em.”

    “Vậy em thích mẫu người như nào?”

    Anh biết rõ rồi còn cố hỏi.

    “Thì, chính là kiểu như bạn trai hiện tại của em đó.”

    Tôi vốn tưởng rằng anh ấy sẽ vừa lòng với đáp án này, nhưng mà, sau hai giây im lặng, anh ấy khẽ hỏi: “Bạn trai trước của em cũng là mẫu người giống anh sao?”

    Đúng là bác sĩ, suy nghĩ quá rõ ràng và kỳ lạ……

    May mắn, công phu mồm mép của tôi tương đối lợi hại, dăm ba câu đã lừa dối bác sĩ Giang cho qua.

    Đêm nay, ngay cả nằm mơ đều mang theo mùi chua của tình yêu.

    Buổi tối ngày hôm sau, Giang Chu tới nhà tôi đúng hẹn, còn mang theo một đống quà tặng, ăn mặc rất chỉnh tề.

    Còn có Du Du và Thư Ngạn cũng đến.

    Bố của Du Du mất sớm, mẹ lại tái giá, rất nhiều năm trước cô ấy đã nhận bố mẹ tôi làm bố mẹ nuôi, cho nên khi có bạn trai, cô ấy cũng kiên trì muốn dẫn đến ra mắt với bố mẹ tôi.

    Bố mẹ tôi rất vui, đặc biệt là mẹ tôi, bà cực kỳ chắc chắn sở dĩ tôi với Giang Chỉ có thể ở bên nhau, chính là nhờ cái cờ thưởng kia của bà.

    Tôi cãi lại không có hiệu quả đành phải bỏ cuộc.

    Ăn xong cơm tối, thời gian vẫn còn sớm nên bốn người chúng tôi quyết định đi ra ngoài vui chơi tiếp, cuối cùng đều chọn nơi giữa KTV và quán bar lần trước.

    Lần này, tôi công khai dựa vào trong lòng Giang Chu, hơn nữa còn ôm lấy mặt của anh ấy để bọn Du Du nhìn:

    “Nhìn đi, lần này anh ấy không ăn rau hẹ nhé.”

    Nói xong tôi hôn luôn.

    Giang Chu không chịu được kiểu trêu chọc này nên tai của anh đã đỏ bừng lên.

    Thư Ngạn ở bên cạnh hết sức vui mừng: “Được rồi anh họ, còn giả vờ cái gì nữa, muốn hôn thì vào một góc bên kia hôn đi.”

    Tôi ngạc nhiên. Anh họ á?

    Sau đó, tôi đã biết được một bí mật.

    Một bí mật nhỏ của bác sĩ Giang.

    Người này đã yêu thầm tôi một thời gian rồi, đại khái vào lúc nửa năm trước khi Thư Ngạn mới chuyển đến, anh ấy tới nhà em họ làm khách, ngoài ý muốn gặp tôi ở thang máy.
     
    Cô Gái Ăn Phải Nấm Độc
    Chương 6: Hoàn


    Biên tập: Ann

    Người này đã yêu thầm tôi một thời gian rồi, đại khái vào lúc nửa năm trước khi Thư Ngạn mới chuyển đến, anh ấy tới nhà em họ làm khách, ngoài ý muốn gặp tôi ở thang máy.

    Lần đầu tiên gặp mặt đã bị ấn tượng sâu sắc bởi vẻ đẹp của tôi, từ đó chỉ nguyện quỳ gối dưới váy thạch lựu.

    Đương nhiên, đây là tôi nghĩ vậy.

    Trên thực tế, không biết vì sao lúc ấy chú chó nhà tôi lại bị tiêu chảy. Từ trước đến nay không đi tiểu lung tung nhưng lúc đó lại không nhịn được mà tè bậy ra thang máy, hơn nữa……Còn tè lên cả giày của anh ấy.

    Tôi rất có ấn tượng với chuyện này, chỉ nhớ rõ người nọ đeo khẩu trang, còn đội mũ nên không thấy rõ mặt.

    Nhưng mà……

    Tôi lại thấy rõ mày của anh ấy nhíu chặt thành một chữ “Xuyên” 川.

    Có vẻ như anh ấy thấy ghê tởm, vì thế tôi bèn rút từ trong túi ra mấy tờ khăn ướt, đặc biệt xin lỗi rồi thay anh ấy lau giày.

    Khoảnh khắc đó.

    Chính là vào khoảnh khắc ấy……

    Sau đó, bác sĩ Giang ngây thơ có thói ở sạch liền có thiện cảm đối với cô gái ngồi xổm xuống lau giày trong thang máy cho anh ấy, cũng thường xuyên tìm các loại cớ để chạy đến nhà em họ.

    Chỉ vì có thể được gặp lại cô gái kia.

    Về sau, người đã ra ý tưởng và nhắn tin với Giang Chu trên xe taxi cũng là em họ Thư Ngạn này.

    Lại sau đó, cô gái đã ăn nhầm phải nấm độc rồi xuất hiện ảo giác đã được đưa đến giường của anh ấy.

    Anh ấy đã khám và chữa bệnh cho cô trên giường của mình.

    Câu chuyện tình yêu vui buồn lẫn lộn nhưng phần nhiều là thấy buồn cười.

    Tôi nghe xong cũng tự cảm thấy không thể tin được, chỉ có thể miễn cưỡng an ủi bản thân, không phải tình yêu là như vậy sao, không có đạo lý, cũng không có lý do gì.

    Có khả năng anh ấy chỉ là đơn thuần nhất kiến chung tình đối với tôi mà thôi.

    Yêu đương với bác sĩ Giang được hơn ba tháng, có một hôm anh ấy phải trực đêm, đúng lúc lại đang bị cảm.

    Tôi thấy lo bèn mang theo canh gà đến thăm anh ấy, muốn cho anh ấy uống chút canh làm ấm cơ thể.

    Tuy nhiên ——

    Bỗng có hai người bệnh đến khám gấp, là hai mẹ con lỡ ăn phải nấm độc.

    Tôi xách theo canh gà đứng ở hành lang, lần đầu tiên cảm nhận trực tiếp được lúc trước chính mình thấy hình ảnh ảo giác là thế nào.

    Hai mẹ con bị đẩy đi đang hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của mình, người mẹ cười chỉ tay vào các y tác xung quanh, tất cả các nhân vật thần thoại đều bị bà gọi tên, nhưng gọi tên đều là mỹ nữ, cái gì mà thất tiên nữ, Thường Nga, Nữ Oa……

    Sau đó, bà quay đầu nhìn về phía tôi.

    Tôi đứng thẳng người, thậm chí còn có vẻ chờ mong.

    Sau đó, bà kinh ngạc hai giây, bỗng nhiên nhìn tôi cười: “Oa, Hao Thiên Khuyển……”

    Tôi: “……”

    Nhất định là ở bên Giang Chu lâu rồi nên mới có thể bị đồng hóa!

    Sau đó, con trai bà bà ấy từ đầu đến cuối vẫn luôn ca hát bỗng nhiên quay đầu, nhìn tôi chằm chằm hai giây, vào lúc bị các y tá đẩy qua trước mặt tôi anh ta mở miệng phản bác.

    “Nào có Hao Thiên Khuyển, rõ ràng chỉ có một con tinh linh màu xanh đang ị phân trên đầu cô ấy!”

    Tôi hoài nghi, tôi và đôi mẹ con này có thể ăn cùng một loại nấm độc không?. Vì sao lại có ảo giác giống nhau đến thế?

    Sau đó, tôi thấy Giang Chu từ bên cạnh tôi phi nhanh tới, sau đó đi vào phòng cấp cứu.

    Nhưng rõ ràng tôi nghe thấy được tiếng cười của anh ấy cố tình đè thấp xuống.

    Phong thuỷ quả nhiên thay phiên luân chuyển.

    Tôi đợi Giang Chu ở văn phòng rất lâu, cuối cùng anh ấy cũng về.

    Tôi vội vàng múc một bát canh cho anh ấy, canh này vẫn còn ấm: “Mau uống đi.”

    Giang Chu nhận lấy bát canh, đáy mắt đong đầy ý cười vui vẻ: “Được thôi, Hao Thiên Khuyển.”

    Trên eo bị tôi véo cho một cái, Giang Chu uống xong một ngụm canh, nhanh chóng sửa miệng.

    “Được thôi, bạn học Chu.”

    Ăn canh xong, sau cánh cửa văn phòng, anh ấy ôm tôi vào trong ngực, cằm để ở đầu vai tôi.

    “Cuối cùng anh cũng biết, vì sao em vẫn luôn gọi anh là bác sĩ Chu.”

    Anh nghiêng đầu nhìn tôi: “Có phải em đã có mưu đồ quấy rối anh từ sớm rồi phải không?”

    Mặt tôi đỏ lên.

    Thật đúng là vậy.

    Lần đầu tiên nhập viện tôi đã coi trọng đóa hoa lạnh lùng ở bệnh viện này rồi. Nhưng nghĩ đến mỗi ngày anh ấy tiếp xúc với nhiều người bệnh khác nhau như vậy, hẳn là sẽ không có ấn tượng gì với tôi đâu, cho nên, tôi thường cố tình gọi sai tên của anh ấy.

    Vài lần trước đó đúng là như thế, nhưng mà, sau này thì thật sự gọi thuận miệng thành ra khó sửa.

    Anh cười, hôn một cái lên mặt tôi.

    “Anh đây đúng là may mắn, may mắn lúc trước nơi anh chọn vào chính là khoa cấp cứu, nếu không hai lần em bị ngộ độc nấm kia sẽ không làm nên cơm cháo gì rồi.”

    Tôi đang bận uống canh gà nên chỉ nghe thấy mấy từ cuối: “Ai ngốc cơ?”

    Giang Chu cười: “Không có ai cả, ăn canh đi.”

    Tôi tiếp tục vùi đầu vào ăn canh.

    Lúc này, ánh trăng sáng tỏ, canh gà tỏa ra hương thơm, Giang Chu mỉm cười nhìn tôi, ý cười nơi đáy mắt mập mờ.

    Tất cả đều tốt đẹp.

    ( HOÀN)
     
    Back
    Top Dưới