Khác Cô dâu ma [Full]

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
151433034-256-k681255.jpg

Cô Dâu Ma [Full]
Tác giả: linhhoang2k3
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trương Ngọc và Trương Hiên là hai chị em song sinh.

Trong ngày thành hôn với Minh Thiên, Trương ngọc đã bị sát hại một cách rã man vì vậy Trương Hiên đã thay chị mình lấy Minh thiên và dùng số tiền của anh để cứu công tỷ sắp bị phá sản của ba.

Vì bị chết oan nên hồn Trương Ngọc không thể siêu thoát nên đã quay trở lại để báo thù...



nam​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sự ra đời, Broco
  • Tiểu công chúa yêu nghiệt .
  • Đóa Hoa Hồng Giữa Cơn Mưa Bạc
  • Nếu tôi là công chúa
  • Công chúa ngang ngược
  • Giấc mộng xưa (Countryhumans)
  • Cô Dâu Ma [Full]
    Chương 1


    Cô là Trương Ngọc.

    Cô có một đứa em gái song sinh tên Trương Hiên.

    Cô từ nhỏ đã rất thông minh và giỏi giang còn em gái cô thì ngược lại.

    Năm 18 tuổi Trương Ngọc được Minh Thiên( người cô yêu ) cầu hôn.

    Cô chấp nhận lời cầu hôn của anh.

    Nhưng thật trớ trêu, Trương Ngọc bị người khác sát hại vào đúng ngày thành hôn giữa cô và anh.

    Người phát hiện ra thi thể của cô là người thợ trang điểm.

    Thi thể cô bị đâm nhiều nhát vào ngực trái.

    Khuôn mặt xinh đẹp của cô bị rạch nát khiến người khác khó có thể nhận ra.

    Chiếc váy cưới cô mặc trên người nhuộm một màu đỏ tươi, màu của máu.

    Gia đình Trương Ngọc vì muốn lấy tiền của Mình Thiên để cứu vớt công ti đang sắp phá sản liền đưa tiền cho người thợ trang điểm kêu cô ta không được cho ai biết chuyện Trương Ngọc bị sát hại rồi âm thầm chôn cất thi thể cô và cho đứa em gái song sinh của cô thay cô lấy anh.

    Minh Thiên không hề biết chuyện này.

    Do cô bị chết oan nên linh hồn cô không thể siêu thoát được.

    Đứng nhìn người cùng Mình Thiên bước vào lễ đường không phải là cô, nhìn anh trao chiếc nhẫn mà hai người cùng đi chọn không phải là cô tim cô như bị ai đó bóp chặt lại.

    Nó đau lắm.

    Cô đứng bần thần nước mắt rơi tự bao giờ không hay.

    Nhưng không phải thứ nước mắt trong suốt và mặn chát mà là những giọt lệ máu.

    Lệ máu như tô thêm sắc đỏ cho chiếc váy cưới cô đang mặc.

    Đôi mắt cô đỏ ngầu, trên môi cô nở một nụ cười đầy chua xót trong hàng nước mắt.

    Phải chăng lòng hận thù đã xâm chiếm con người cô biến cô thành ác ma?

    Đêm đó, Trương Ngọc đứng ngoài ban công nhìn vào phòng ngủ của Minh Thiên với đôi mắt lạnh tanh nhìn Trương Hiên đang nằm trên giường ngủ cô và anh.

    Trương Ngọc đang cầm điện thoại thì bỗng cảm thấy ớn lạnh.

    Bất giác ả nhìn ra ngoài ban công, một cơn gió lạnh thổi qua khiến chiếc rèm nhẹ bay lên.

    Trong phút chốc, Trương Hiên trông thấy Trương Ngọc, vẫn chiếc váy cưới loang lổ đầy những vệt máu còn tươi.Các vết thương thi thoảng vẫn ứa máu.

    Trương Ngọc nhìn Trương Hiên với đôi mắt đỏ ngầu cùng với hai hàng lệ máu, lặng im như đang oán trách.

    Bất chợt cô đưa cách tay đầy máu về phía Trương Hiên hiến cô ta sợ hãi lùi về sau và hét toáng lên :

    " á...Ma...Có ma..."
     
    Cô Dâu Ma [Full]
    Chương 2 : Lộ tẩy


    "Á........

    Ma.........

    Có maaaaaaa.......

    "

    Trương Hiên hét lên lùi về phía sau, cô ta khua tay nắm lấy chiếc gối ném về phía Trương Ngọc.

    Nhưng chiếc gối xuyên qua người Trương Ngọc, cơ thể cô khẽ nhoè đi rồi lại như cũ.

    Trương Ngọc từ từ tiến về phía Trương Hiên, cách tay vẫn đưa về phía trước.

    "Khô......

    Không.....

    Đừng qua đây.......

    "

    Trương Hiên gào lên rồi vùng bỏ chạy.

    Cô ta chạy đến phòng làm việc của Minh Thiên, xông vào, miệng lắp bắp nói :

    " Minh.....

    Minh Thiên.....

    Có....

    Có m......

    "

    " Ai cho phép cô vào đây mà không gõ cửa.

    "

    Không để Trương Hiên nói xong anh đã quát lớn khiến cô ta sững người.

    Cô ta nói :

    " Tại sao ......sao em lại phải gõ cửa thì mới được vào ?

    Em là vợ anh mà!

    Đâu có phải người ngoài "

    " Cô không phải vợ tôi.

    Vợ tôi là Trương Ngọc.

    "

    Trương Hiên đứng như chôn chân dưới nền nhà, mặt mày tái mét.

    Cô ta cố gượng cười, giọng run run nói :

    " Anh nói gì kì vậy?

    Em là Trương Ngọc vợ anh mà "

    " Cô diễn kịch đủ chưa?Cô là Trương Hiên em song sinh của Trương Ngọc.

    Tôi nói đúng chứ?

    "

    " Anh biết tôi không phải Trương Ngọc vậy tại sao anh không hủy hôn?

    "

    " Tại sao ư?

    Đơn giản vì trong giấy kết hôn mang tên Trương Ngọc không phải cô.

    Trương Ngọc nhất định có nỗi khổ nên mới để cô thay cô ấy.

    "

    Nghe anh nói vậy thì thái độ của Trương Hiên thay đổi hoàn toàn.

    Cô ta tiến về phía anh, nhẹ nhàng ngồi lên bàn làm việc của anh.

    Dây Áo ngủ của cô ta khẽ rơi xuống.

    Cô ta đưa tay khẽ xoay tròn ở ngực anh, thì thầm vào tai anh.

    " Anh nghĩ Trương Ngọc yêu anh thật lòng sao ?

    Anh nắm chặt lấy tay Trương Hiên trừng mắt nói :

    " cô nói vậy là có ý gì?

    "

    " ý gì?

    Ha!

    Tôi cũng không ngại nói cho anh biết ....."

    " Chính chị ta kêu tôi thay chị ta lấy anh còn chị ta đã bỏ trốn cùng người đàn ông khác giàu có hơn anh "
     
    Cô Dâu Ma [Full]
    Chương 3


    " Anh nghĩ Trương Ngọc yêu anh thật lòng sao ?

    Anh nắm chặt lấy tay Trương Hiên trừng mắt nói :

    " cô nói vậy là có ý gì?

    "

    " ý gì?

    Ha!

    Tôi cũng không ngại nói cho anh biết ....."

    " Chính chị ta kêu tôi thay chị ta lấy anh còn chị ta đã bỏ trốn cùng người đàn ông khác giàu có hơn anh "

    Anh hất tay Trương Hiên ra , anh nhìn cô ta với đôi mắt lạnh đến rợn người nói :

    " Cô nghĩ tôi sẽ tin lời cô sao?

    Ha!

    Cô lầm rồi .

    Cho dù cô có nói gì thì tôi vẫn tin Trương Ngọc không phản bội tôi "

    " giờ thì Cút ra ngoài cho tôi.....

    "

    Thấy thái độ giận giữ của anh như vậy thì Trương Hiên có chút sợ.

    Cô ta bước ra ngoài, cách cửa vừa đóng cô ta liền đấm thật mạnh vào tường và rít lên giận giữ :

    " Chết Tiệt!

    Không ngờ anh ta lại phát hiện ra sớm như vậy.....

    "

    Rồi Trương Hiên bỏ lên phòng nhưng vừa đến cửa hình bóng của Trương Ngọc hiện ra khiến cô ta khựng lại.

    Trong lòng cô ta vẫn có chút sợ sệt.

    Cô ta lấy hết can đảm khẽ mở cửa phòng, thò đầu vào quan sát.

    Không thấy hồn ma kia nữa cô ta mới dám vào.

    Còn anh , sau khi đuổi Trương Hiên ra khỏi phòng , anh lại ôm bức hình cô vào trong lòng nói :

    " Trương Ngọc !

    Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì anh vẫn tin em sẽ không bao giờ phản bội anh "

    Ở trong một góc khuất , Trương Ngọc âm thầm quan sát anh.

    Nghe anh nói vậy mà nước mắt cô lại rơi .

    Tại sao ?

    Tại sao ông trời lại muốn chia rẽ cô và anh ?

    Tại sao chứ ?

    […]

    Hôm sau, Khi Trương Hiên tỉnh dậy mặt trời đã lên cao, anh cũng đã đi làm từ lâu.

    Đêm qua do quá sợ hãi nên hầu như cô ta không ngủ được, trong lòng cứ nơm nớp lo sợ.

    Trương hiên uể oải bước vào nhà tắm xả nước cho tỉnh táo.

    Chiếc gương bị hơi nước làm mờ đi.

    Cô ta lấy chiếc khăn lau mặt kính.

    Kì lạ, cô ta lau đến đây thì khuôn mặt Trương Ngọc hiện ra đến đấy.

    Cô ta sợ hãi ném chiếc khăn đi và vụt chạy đến chỗ cửa sổ ở tầng dưới nơi có ánh sáng mặt trời chiếu vào rất nhiều.

    Trương Hiên nghĩ hồn ma rất sợ ánh sáng nên nếu đứng ở nơi có nhiều ánh sáng thì hồn ma Trương Ngọc sẽ không tới gần được.

    Cô ta thở hổn hển, bỗng điện thoại cô ta đổ chuông liên hồi.

    Cô ta lấy ra, nhìn dãy số cô ta cảm thấy rất quen nhưng không nhớ là của ai.

    Cô ta khẽ áp điện thoại vào tai và nói :

    " A lo!

    Ai đó?

    "

    " Là chị đây!

    Trương Ngọc đây!

    "
     
    Cô Dâu Ma [Full]
    Chương 4


    " A lo!

    Ai đó?

    "

    " Là chị đây!

    Trương Ngọc đây!

    "

    Trương hiên như hoá đá, khuôn mặt tái mét.Chiếc điện thoại tuột khỏi tay cô ta rơi xuống nền nhà.

    Giọng ở đầu dây bên kia đúng là của Trương Ngọc không thể nhầm lẫn được.

    Chỉ có điều nó cứ văng vẳng như vọng từ cõi âm về.

    Khắp người Trương Hiên toát đầy mồ hôi hột.

    Cô ta tự chấn tĩnh bản thân " Không thể nào là chị ta được.

    Chắc chắn do mình mệt quá nên nghe lầm " .

    Tuy vậy trong lòng cô ta vẫn nơm nớp lo sợ.

    […]

    18 giờ chiều, mặt trời đã lặn nhưng do mùa hè nên vẫn còn những tia nắng yếu ớt len lỏi chiếu vào nhà qua những cửa sổ.

    Càng về đêm Trương Hiên lại cảm thấy đáng sợ hơn trước.

    Những bóng cây đung đưa theo gió khiến cô ta liên tương đến những thứ quỷ dị.

    Trương Hiên lôi chiếc điện thoại ra gọi cho mẹ cô ta.

    Bà ta vừa nhấc máy, Trương Hiên run rẩy nói :

    " Mẹ.....mẹ kêu Ngôn Nhi đến hầu hạ con được không?

    " ( Ngôn Nhi là người hầu của gia đình Trương Hiên)

    " Có chuyện gì mà phải kêu Ngôn Nhi tới hầu hạ?

    "

    " Dạo này con....

    Con gặp ma.....

    Đáng sợ lắm......

    "

    " Con nhỏ này!

    Mày đừng giỡn.

    Chắc mày đọc nhiều truyện kinh dị quá nên sinh ra ảo giác đó....

    "

    " không!

    Con nói thật!

    Là hồn...

    Hồn ma Trương Ngọc......

    "

    " Mày đừng có mà nói láo....

    "

    Không để Trương Hiên nói hết cât bà ta đã quát lên khiến cô ta ngỡ ngàng.

    Bỗng có cơn gió thổi qua khiến cô ta rùng mình.

    Vô chi vô giác, Trương Hiên nhìn ra cửa sổ nơi có một cái xích đu.

    Trên xích đu là Trương Ngọc đang chơi.

    Tiếng xích đu kêu cót két nghe rợn cả người.

    Trương Ngọc vừa chơi vừa hát.

    Đó là bài Trương Ngọc rất thích.

    Giọng hát ấy cứ văng vẳng bên tai cô ta.

    Chiếc váy nhuốm máu kéo lê trên mặt khiến mặt đất cũng dính máu.

    Bỗng Trương Ngọc quay đầu nhìn Trương Hiên khẽ nhếch môi cười.

    Đôi mắt đỏ lòm đang rỉ máu nhìn thẳng vào cô ta.

    Cô ta sợ hãi lùi về sau, kêu thất thanh :

    " Á...

    á...

    "
     
    Cô Dâu Ma [Full]
    Chương 5


    " Á.....á.........

    "

    " Trương......

    Trương Hiên....

    Có chuyện gì vậy......?

    "

    " m....

    Mẹ...

    Hồn...

    Hồn ma Trương Ngọc lại xuất hiện rồi......

    "

    Trương Hiên đang nói thì bỗng có bóng đen vụt qua trước mặt làm cho điện thoại cô ta rơi xuống nền nhà.

    "Á.....

    Á......á.....

    "

    "Trương.....

    Trương Hiên....."

    Bà ta lo lắng gọi nhưng đáp lại là những tiếng " Tút " dài trong vô vọng khiến bà ta càng thêm lo lắng.

    Bà ta kêu lớn :

    " Ngôn Nhi......

    "

    " Bà chủ kêu Ngôn Nhi có việc gì ạ?

    "

    " Mày đi vào thu dọn hành lý cùng tao đến nhà Minh Thiên "

    " va.....vâng....

    "

    Tuy vẫn chưa hiểu chuyện gì đang sảy ra nhưng Ngôn Nhi vẫn thu dọn đồ đạc cùng bà ta đến nhà của anh.

    Còn Trương Hiên, sau khi cái bóng đen ấy vụt qua thì các bóng điện trong nhà cũng vụt tắt, xung quanh tối đen như mực.

    Chỉ có ánh trăng lập lờ chiếu sáng mờ mờ.

    Trương Hiên dụi dụi mắt nhìn kĩ thì hoá ra bóng đen ấy là con mèo mà Trương Ngọc nuôi.

    Con mèo ấy lạ lắm, nó cứ như muốn lao tơi cào cấu lên gương mặt Trương Hiên.

    " méo.......

    Grừ......

    Grừ.......

    Méo......

    "

    Nó cứ kêu lên những tiếng kêu thảm thiết rồi dùng móng vuốt của hai chân trước cào mạnh vào cửa tạo ra ra những âm thanh ghê rợn.

    Nó như muốn ra ngoài.

    Trương Hiên sợ hãi muốn chạy đi bật điện lên nhưng đôi chân không sao cử động được.

    Trên trán toát đầy mồ hôi.

    Đột nhiên Trương Ngọc rời khỏi chiếc xích đu .

    Trong nháy mắt , Trương Ngọc đã đến gần cửa sổ.

    Cách cửa sổ bỗng bật tung ra.

    Trương Ngọc đưa hai tay bám vào song cửa sổ.

    Con mèo thấy Trương Ngọc liền lao tới .

    Nó cố chui ra nhưng vì song cửa quá nhỏ nên nó không thể nào chui ra được.

    Nó quay lại nhìn Trương Hiên , lông dựng đứng lên chực lao tới , đôi mắt nó xanh lè trông phát khiếp.

    "Cốc..... cốc...... cốc......"

    Tiếng gõ cửa phát ra liên tục , một giọng nói phát ra , văng vẳng nghe ai oán như vọng từ chốn âm ti địa phủ.

    " Trương Hiên...... mở cửa cho chị......"
     
    Cô Dâu Ma [Full]
    chương 6


    " Trương Hiên...Mở cửa cho chị..."

    " Khô...Không...

    "

    " cút đi...

    Cút đi...

    "

    Trương Hiên hét lên đồng thời lùi về phía sau.

    Khắp người cô ta ướt sũng vì mồ hôi.

    Tiếng gõ cửa lại tiếp tục dồn dập, một giọng nói cất lên :

    " Trương Hiên!

    Là mẹ đây.

    Mở cửa cho mẹ....

    "

    Trương Hiên nhận ra đó là tiếng của bà ta thì mới dám ra mở cửa.

    Cách cửa vừa mở ra, con mèo liền lao ra ngoài, nó chạy đến chỗ Trương Ngọc.

    Lúc này, Trương Ngọc đang đứng ngay phía sau bà ta và Ngôn Nhi, nở một nụ cười quỷ dị.

    Trương Hiên sợ hãi ngã xuống nền nhà, đôi mắt trợn trừng, miệng ú ớ không nói nên lời, cách tay khều khều lấy bàn tay bà ta, cố gắng nói :

    " m....

    Mẹ!

    Hô....

    Hồn ma...

    Trương....

    Trương Ngọc.....

    Chị...

    Ta ở phía sau ....."

    Nghe Trương Hiên nói vậy bà ta cảm thấy rùng mình , ớn lạnh sống lưng.

    Bà ta nuốt nước bọt quay lại nhưng không thấy ngoài bóng đêm và con mèo đang đứng yên một chỗ , ánh trăng chiếu vào mắt nó khiến mắt nó sáng rực lên trông phát sợ.

    Bà ta quay lại định trách móc Trương Hiên thì thấy cô ta ngất xỉu liền sai người hầu dìu lên phòng.

    Một lát sau, Trương Hiên tỉnh lại.

    Cô ta thấy mình đang ở trong phòng của mình còn bà ta đang ngồi bên cạnh.

    Cô ta liền vùng dậy ôm lấy bà ta run run nói :

    " mẹ!

    Hồn ma Trương Ngọc đáng sợ lắm.

    Hay đêm nay mẹ ở đây với con....

    "

    Bà ta nhìn Trương Hiên không giống một kẻ nói dối thì ngập ngừng định đồng ý .

    Bỗng điện thoạt của bà ta đổ chuông.

    Bà ta vừa nghe thì đầu dây bên kia nói:

    " Phu nhân!

    Người mau về đi.

    Lão gia bị ngã cầu thang.....

    "

    Nghe vậy bà ta tá hoả chuẩn bị về thì Trương Hiên nắm lấy tay bà ta nói :

    " Mẹ!

    Hay con về cùng mẹ "

    " không được!

    Mày cứ ở đây mà nghỉ ngơi.

    Ngôn Nhi sẽ chăm sóc cho mày " Nói rồi bà ta vội vã rời đi.

    Đã một tháng trôi qua kể từ ngày Ngôn Nhi đến chăm sóc thì Trương Hiên không thấy hồn ma Trương Ngọc xuất hiện nữa nên cô ta ăn ngon ngủ kĩ hơn.

    Còn anh, suốt tháng qua hầu như anh không về nhà.

    Anh luôn cho người đi tìm kiếm Trương Ngọc nhưng kết quả vẫn là :

    " Thiếu gia chúng tôi đã tìm kiếm khắp nơi nhưng vẫn không thấy tung tích thiếu phu nhân Trương Ngọc "

    " đồ ăn hại.....

    " Anh thét lên.

    " Thiếu gia!

    Tôi nghĩ có thể Phu nhân Trương Ngọc cố tình trốn tránh hoặc...

    "

    " Phu nhân Trương Ngọc đã chết...

    "
     
    Cô Dâu Ma [Full]
    chương 7


    " Phu nhân Trương Ngọc đã chết...

    "

    Nói đến đó tên đó bỗng khựng lại, lấy tay che miệng, đôi mắt trợn tròn toát ra đầy vẻ sợ hãi.

    Hắn không hiểu tại sao mình lại nói như vậy.

    Hắn có cảm giác như có một ma lực vô hình nào đó đã khiến hắn nói vậy.

    " RẦM"

    Minh Thiên giáng bàn tay thật mạnh xuống bàn, đôi mắt long lên sòng sọc, hiện rõ những tia đỏ khiến hắn sợ hãi ngã xuống nền nhà, trên trán ướt đẫm mồ hôi.

    Anh thét lên giận dữ :

    " CÂM MIỆNG...

    "

    Anh không muốn tin rằng Trương Ngọc phản bội anh, càng không muốn tin rằng Trương Ngọc đã chết.

    Anh luôn lấy lí do rằng Trương Ngọc có nỗi khổ riêng nên mới tránh mặt anh, mới để cho Trương Hiên lấy mình.

    Anh nhíu mày thật chặt, đưa tay lên khẽ bóp trán.

    Chợt anh ý nghĩ loé lên trong đầu anh.

    Minh Thiên kêu hắn :

    " Mau đi chuẩn bị xe."

    " Thiếu gia!

    Ngài muốn đi đâu?

    "

    " đến Trương gia...

    "

    Chiếc ôtô màu đen từ dừng lại ở trước cổng Trương gia.

    Mẹ Trương Hiên thấy anh tới thì trong lòng có chút lo lắng bất an nhưng vẫn cố nở một nụ cười đầy giả tạo tiếp đón anh.

    Minh Thiên lạnh lùng bước qua bà ta và bước vào trong nhà.

    Vừa ngồi xuống ghế, Minh Thiên đã nhìn thẳng vào bà ta nghiêm nghị nói :

    " Trương Ngọc đâu?

    "

    " Trư...Trương Ngọc?

    Co...

    Con bé chẳng phải ở chỗ cậu sao?

    "Bà ta hơi tái mặt, giọng run run nói, đôi mắt nhìn đi nơi khác không dám nhìn thẳng vào anh.

    " Nói dối!

    Đó là Trương Hiên.

    "

    " Tôi cho bà thêm một cơ hội nữa.

    Trương Ngọc đâu?

    " anh giận dữ nói.

    "Trư...Trương Ngọc...

    Nó...Nó đã bỏ trốn cùng người đàn ông khác.

    "

    " Nó...Nó chê cậu nghèo nên đã ép Trư...Trương Hiên thay nó gả cho cậu..."

    " giờ...Giờ nó ở đâu tôi cũng không biết..."
     
    Cô Dâu Ma [Full]
    chương 8


    " giờ.....

    Giờ nó ở đâu tôi cũng không biết....

    "

    Bà ta run run nói, đôi mắt đạo liên hồi.

    Bỗng có một làn hơi lạnh thổi vào tai bà ta kèm theo tiếng cười khanh khách và một giọng nói văng vẳng bên tai:

    " Mẹ!

    Con ở đây nè......"

    " Ngay sau lưng mẹ đó.....

    "

    Bà ta giật thót tim.

    Giọng nói này đúng là của Trương Ngọc không thể nào nhầm lẫn được.

    Bà ta quay lại nhưng không thấy ai.

    Mặt bà ta lúc này tái mét như xác chết.

    Mồ hôi tuôn ra như suối ướt cả mảng tóc và Áo.

    Còn anh, trong lòng anh hiện giờ đang rất rối bời.

    Cả bà ta và Trương Hiên đều nói Trương Ngọc bỏ anh đi theo người đàn ông khác khiến anh rất hoang mang.

    " bà thôi đi.....

    "

    Giọng nói ấy cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

    Đó là ba của Trương Ngọc.

    Ông từ phòng bước ra, chậm rãi bước tới chỗ anh nói :

    " Trương Ngọc không hề phản bội cậu....

    "

    " Trương Ngọc nó chết rồi....

    "

    Nghe ông nói vậy cả anh và bà ta đều như sét đánh ngang tai.

    Bà ta run run bước tới chỗ ông, đôi mắt trợn tròn, miệng ú ớ :

    " mi.....

    Mình....

    "

    " Rầm......

    "

    Anh giáng bàn tay xuống bàn, trừng mắt quát lớn :

    " Chuyện này là như thế nào?

    Tại sao Trương Ngọc lại chết?

    "

    Ông ta bắt đầu kể hết mọi chuyện rồi đột nhiên quỳ xuống trước mặt anh nói :

    " là lỗi của tôi....

    "

    " là tôi tham lam .

    Vì muốn lấy tiền của cậu để cứu vớt công ty mà đã giấu mọi chuyện ...."

    Bà ta tái mặt lết đến chỗ ông nắm lấy cánh tay ông run run nói :

    " Sao....

    Sao mình lại nói bí mật này ra.....

    "

    Ông trợn tròn mắt hất tay khiến bà ta ngã xuống mặt đất, quát lớn :

    "Tôi chịu hết nổi rồi.....

    "

    " Đêm nào tôi cũng chiêm bao thấy nó.

    Trông nó thảm lắm.

    Mặt mày thì vết thương chằng chịt, bê bết máu.

    Nó ngồi ở chân giường , khóc lóc, nước mắt dụa.

    Nó liên tục nói ' tại sao ba lại giấu anh ấy?

    Tại sao ba lại không báo công an?

    ' .

    Lúc đầu tôi nghĩ do mình nhớ nó quá nên chiêm bao thấy nó.

    Nhưng không!

    Giấc mơ ấy liên tục lặp lại.

    Mỗi lần tôi chợp mắt là hình bóng của nó lại hiện ra....

    "

    Nghe ông nói vậy, bà ta giật mình chợt nhớ ra.

    Bà ta cũng hay chiêm bao thấy cô.

    Cô cũng ngồi ở chân giường.

    Gương mặt cũng chằng chịt vết thương.

    Nhưng cô không khóc mà cô nở một nụ cười quỷ dị nói :

    " mẹ!

    Sao mẹ lại bao che cho nó.....

    "

    " mẹ biết con chết oan lắm không.....?

    "
     
    Cô Dâu Ma [Full]
    chương 9


    " Mẹ!

    Sao mẹ lại bao che cho nó.....

    "

    " mẹ có biết con chết oan lắm không.....?

    "

    Lúc đó bà ta vụt dậy , bà ta nhìn phía chân giường không thấy Trương Ngọc nên cho rằng đó chỉ là một giấc mơ và an tâm nằm xuống ngủ tiếp.

    Sáng hôm sau bà ta tỉnh dậy thì thấy nền nhà phía chân giường có rất nhiều đất, mùi tanh nồng sộc lên mũi bà ta khiến bà ta phải lấy tay bịt mũi lại.

    Điều kì lạ là loại đất này chỉ ngoài nghĩ địa mới có.

    " không lẽ giấc mơ đêm qua là thật?

    " ý nghĩ ấy vừa loé lên đã bị bà ta gạt đi .

    Bà ta tự chấn an rằng ông vì quá nhớ Trương Ngọc nên đã ra nghĩa trang mà không để ý rằng làm gì có ai ra ngoài nghĩa trang vào ban đêm.

    Bà ta ngồi thẫn thờ giữa nền nhà nhớ lại giấc mơ đêm hôm ây và những điều kì lạ.

    Chắc chắn không phải là trùng hợp." không lẽ nó muốn trả thù?

    " bà ta nghĩ.

    Càng nghĩ bà ta càng thấy sợ.

    Còn anh, anh lao tới chỗ ông, nắm chặt lấy bả vai của ông nói :

    " ông đang lừa tôi đúng không?

    Nói đi!

    Trương Ngọc chưa chết đúng không?

    "

    " tôi không lừa cậu.

    Nếu cậu không tin tôi sẽ dẫn cậu tới ngôi mộ của nó....

    "

    ~Tại nghĩa trang ~

    Anh quỳ trước ngôi mộ còn mới, nước mắt không ngừng rơi.

    Anh ước , ước đây chỉ là một giấc mơ.

    Anh nắm chặt hai tay lại, nghiến răng nói :

    " Trương Ngọc!

    Anh nhất định sẽ giúp em báo thù.....

    "

    […]

    Trương Hiên đang uống trà.

    Cô ta vừa đưa chén trà lên thì gương mặt nát bét, bê bết máu của Trương Ngọc hiện ra.

    Cô nở một nụ cười, tiếng cười khanh khách ấy cứ văng vẳng bên tai cô ta.

    Cô ta đánh rơi chén trà.

    Đôi mắt trợn tròn, miệng ú ớ.

    Nước trà bắn vào người cô ta và lênh láng ra nền nhà.

    Nước trà chuyển sang màu đỏ như màu máu.

    Cô ta sợ hãi đứng dậy, lùi về phía sau.

    Mùi tanh nồng cuốn lấy cô ta.

    Cô ta cố gắng lau đi nhưng không được.

    Đôi bàn tai nhuốm đầy máu như hôm đó.

    Nghe thấy tiếng đổ vỡ Ngôn Nhi liền chạy ra.

    Như có một bàn tay vô hình đã đẩy cô ta khiến cô ta ngã xuống.

    Theo phản xạ, cô ta liền đưa tay chống xuống.

    Những mảnh vỡ đâm vào tay cô ta.

    Ngôn Nhi chạy tới đỡ cô ta dậy lắp bắp nói :

    " Tiểu Thư!

    Người chảy nhiều máu quá.....

    "

    Không hiểu sao lúc đó cô ta lại nhìn Ngôn Nhi thành Trương Ngọc.

    Những lời Ngôn Nhi nói cô ta lại nghe thành :

    " cảm giác bị đâm đau lắm đúng không....?

    "
     
    Cô Dâu Ma [Full]
    chương 10


    " cảm giác bị đâm đau lắm đúng không....?"

    Rồi miệng Trương Ngọc nhếch lên một nụ cười, nụ cười ấy như đang mỉa mai trên sự đau đớn và sợ hãi của Trương Hiên.

    Trương Hiên trợn tròn đôi mắt , hiên rõ những tia đỏ.

    Mặt cô ta trắng bệch như không có một chút sự sống nào.

    Miệng ú ớ như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng lại không cho nói.

    Cuối cùng vì không chịu được nữa mà ngã xuống ngất xỉu.

    Ngôn Nhi đơ người không hiểu truyện gì đang diễn ra.

    Thấy Trương Hiên ngất xỉu thì vội vã đỡ lên phòng và băng bó vết thương.

    Khi cô ta tỉnh dậy, hai tay mình đã được băng bó.

    Cô ta nặng nhọc lết xuống giường rồi đi vào phòng tắm.

    Cô ta muốn thay đồ để đi gặp bà ta.

    " Rắc....

    Rắc....."

    Vừa thay đồ xong thì Trương Hiên nghe thấy tiếng động.

    Tiếng động đó phát ra ngay trong phòng tắm của mình .

    Cô ta đảo mắt nhìn xung quanh và phát hiện chiếc gương nhà tắm bị nứt.

    Bỗng chiếc gương ấy hiện lên hình ảnh Trương Ngọc đang cười.

    Từ những khe nứt ấy bỗng rưng rỉ máu.

    Dòng máu cứ chảy , chảy một lúc một nhiều, chảy cả vào chân của cô ta.

    Cô ta tái mặt vụt bỏ chạy.

    […]

    " Thiếu gia!

    Tôi đã cho người đi điều tra nhưng nội dung Camera của ngày hôm đó đã bị xoá "

    " là ai?

    Là ai đã xoá?

    " anh giận giữ quát.

    " là phu nhân của Trương gia....

    "

    " mau đem bà ta tới đây "

    " Vâng...

    "

    Tên đó cúi đầu rồi bước ra ngoài.

    Ở Trong phòng, anh đưa tay lên bóp trán vài cái và suy nghĩ thì bỗng có tiếng kêu thất thanh.

    Anh bước ra thì thấy Ngôn Nhi đang cầm dao từ từ tiến về phía Trương Hiên.

    Trương Hiên trông thấy anh thì chạy tới nép phía sau anh.

    Đôi bàn tay run run nắm lấy cánh tay anh.

    Ngôn Nhi từ từ quay lại nhìn anh.

    Đôi mắt lờ đờ như ngưoif không hồn bỗng trào dâng hai dòng lệ.

    Con dao trên tay bất giác rơi xuống rồi Ngôn Nhi ngã xuống ngất xỉu.

    Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    Anh đưa mắt nhìn Trương Hiên đang run rẩy bám vào tay mình.

    Đột nhiên anh hất mạnh tay khiến cô ta ngã xuống, lạnh lùng nói :

    " đừng có chạm vào người tôi bằng đôi bàn tay dơ bẩn của cô "
     
    Cô Dâu Ma [Full]
    chương 11


    " Đừng có chạm vào người tôi bằng đôi bàn tay dơ bẩn của cô"

    Nói rồi anh bỏ ra ghế ngồi.

    Trương Hiên ngồi thần thờ dưới nền nhà.

    Đôi mắt vô hồn nhìn vào một khoảng không tĩnh lặng.

    Đôi bàn tay do va đập mạnh khiến vết thương cũ lại rỉ máu.

    Cùng lúc đó bà ta cũng được đưa tới.

    Vừa bước vào bà ta đã thấy Ngôn Nhi nằm bất tỉnh, bên cạnh là con dao , kế đó là Trương Hiên đang ngồi thất thần, đôi bàn tay đầy máu.

    Cảnh tượng lúc này thật giống với lúc đó khiến bà ta rùng mình run sợ.

    Bà ta nghĩ cái kim trong bọc lâu ngày cũng sẽ lòi ra.

    Bà không thể bao che cho Trương Hiên mãi được.

    Bà ta ngồi xuống ghế.

    Anh chống tay nhìn thẳng vào ta nói :"

    " Nội dung trong Camera là do bà xoá?

    "

    " đúng "

    " Tại sao bà lại làm như vậy?

    Không lẽ bà chính là chính là hung thủ sát hại Trương Ngọc hay bà đang muốn che dấu cho ai đó "

    " tôi biết sẽ không thể bao che cho nó mãi được.

    Tôi sẽ nói!

    Sẽ nói tất cả những gì tôi biết.....

    "

    Bà ta ngập ngừng một lúc rồi lấy một hơi dài nói tiếp :

    " Ngày hôm đó, tôi đến xem Trương Ngọc đã chuẩn bị xong chưa nhưng vừa đến cửa thì thấy có máu chảy ra.

    Tôi vội vào xem thì thấy Trương Ngọc nằm trên vũng máu .

    Bên cạnh là Trương Hiên, trên tay nó cầm một con dao.

    Nó vừa rạch mặt Trương Hiên vừa cười.

    Thấy tôi nó liền vứt dao xuống, lao tới ôm lấy tôi khóc lóc nói rằng Trương Ngọc muốn giết nó.

    Nó vì tự vệ nên đã giết Trương Ngọc.

    Lúc đó tôi không biết nên làm gì cả.

    Hai đứa nó đều là con tôi.

    Một đứa đã chết, tôi không muốn mất nốt đứa còn lại nên tôi đã dại dột mà bao che cho nó....."

    " Bà im đi......

    "

    Bà ta đang nói thì bỗng Trương Hiên đứng dậy gào lên khiến bà ta sững sờ.

    " bà nói dối....

    Tôi không giết cô ta....

    Là do cô ta tự chuốc lấy.....

    "

    ~~Chát~~

    Bà ta lao tới tát cô ta khiến cô ta ngã xuống.

    Khuân mặt đỏ ửng lên.Cô ta ôm mặt không khóc mà cười khanh khách.

    Anh thét đám thuộc hạ tới bắt Trương Hiên lại.

    Nhưng đám thuộc hạ vừa tới thì cô ta liền lấy con dao nằm cạnh Ngôn Nhi kè sát cổ bà ta lớn giọng uy hiếp :

    " Mấy người mà qua đây tôi sẽ giết bà ta......

    "

    Thấy vậy anh liền ra hiệu cho đám thuộc hạ dừng lại.

    Bà ta nói trong sợ hãi :

    " Trương Hiên.....

    Mày......

    Mày điên thật rồi......

    "

    " Câm miệng.

    Tôi nói cho bà biết, tôi chết thì bà cũng phải chết.....

    "
     
    Cô Dâu Ma [Full]
    Chương 12


    " Tôi nói cho bà biết, tôi chết thì bà cũng phải chết...

    "

    " Tôi với bà bây giờ đang ở chung một chiếc thuyền nên ngoan ngoãn một chút đi haha...

    "

    Vừa đe doạ, Trường Hiên vừa cười lớn.

    Cô ta dí sát con dao vào cổ bà ta khiến cổ bà ta chảy máu.

    Nhân lúc Trương Hiên không để ý anh liền lao tới cướp lấy con dao trên tay cô ta.

    Đám thuộc hạ liền lao tới bắt giữ cô ta lại.

    Sau khi khống chế được được Trương Hiên, anh liền báo cảnh sát, khởi tố vụ án.

    Họ bắt đầu điều tra.

    Bà ta cũng thú nhận mọi tội và dẫn họ tới nơi vứt hung khí gây án.

    Trương Hiên không chối cãi được nên đã thú nhận.

    Sau khi mọi chuyện được làm sáng tỏ, Trương Hiên bị bắt, bà ta cũng bị bắt vì đã bao che cho hung thủ.

    [ …]

    " Minh Thiên...Minh Thiên...

    "

    Nghe tiếng gọi anh mơ màng tỉnh dậy.

    Trong làn khói mờ ảo, anh trông thấy Trương Ngọc, cô đang mỉm cười với anh.

    Anh run run hỏi :

    " Trương Ngọc...Là em đúng không?

    "

    Cô khẽ gật đầu rồi nói :

    " Minh thiên!

    Nỗi oan của em đã được giải, em sẽ được đầu thai chuyển kiếp.

    "

    Nói đến đây, cô nhẹ lướt tới chỗ anh, hôn lên trán anh , nói :

    " Sau khi đầu thai, em nhất định sẽ quay lại tìm anh...

    "

    " Xhờ em nhé.....

    "

    Nói rồi Trương Ngọc dần biến mất, anh gào lên :

    " Trương Ngọc...

    "

    Rồi anh bừng tỉnh dậy, trong tay anh vẫn dang ôm bức ảnh của cô.

    Xung quanh anh những chai rượu đang nằm ngổn ngang.

    Cảnh vật xung quanh vẫn như cũ.

    Anh nghĩ :

    " Không lẽ là mơ?

    "

    Rồi anh ôm chặt bức ảnh cô vào lòng thì thầm :

    " Trương Ngọc!

    Anh sẽ chờ!

    Chờ em quay lại tìm anh..."

    16 năm sau...

    Minh Thiên rảo bước một mình trên con đường vắng lặng, hai bên đường là hàng anh đào đang nở rộ.

    Nơi này chính là nơi anh và cô gặp nhau.

    Bỗng có một cô gái từ xa chạy lại vô tình đụng trúng anh, theo phản xạ anh đưa tay đỡ.

    Anh nhìn cô gái ấy, cô gái ấy có gương mặt giống hệt Trương Ngọc.

    Cô gái ấy đỏ mặt, dùng tay đẩy anh ra.

    Anh hỏi :

    " Cô có sao không?

    "

    " xin lỗi...Tôi không sao..."

    Cô gái ấy liên tục xin lỗi rồi vụt chạy đi.

    Anh nhìn theo cô gái, bần thần một lúc rồi khẽ mỉm cười nghĩ thầm :

    " Trương Ngọc!

    Đã 16 năm rồi nhỉ?

    "

    " cuối cùng em cũng chịu quay lại tìm anh....

    "

    [ END]
     
    Back
    Top Dưới