Cập nhật mới

Khác Cô Dâu Của Họ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
399411814-256-k347903.jpg

Cô Dâu Của Họ
Tác giả: Lagzzzzzz
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ngôn tình, np

Năm 22 tuổi, cuộc đời của Hà Cẩm Trúc bắt đầu thay đổi.

Từ một người bình thường, chỉ sau một đêm cô liền bị cho là kẻ tâm thần phân liệt trong mắt người đời.

Vậy câu chuyện đứng sau là gì, cùng theo chân Trúc bước vào một cuộc sống tràn đầy những điều bí ẩn.

Những giấc mơ, kẻ truy sát?

Tất cả lần lượt được hé mở!



linhdị​
 
Cô Dâu Của Họ
Chương 1: Ngày khởi đầu


Năm 22 tuổi, năm sinh viên ra trường.

Đa số các bạn trong lớp Trúc đã bắt đầu kế hoạch mới.

Chỉ có Trúc ngồi trong viện tâm thần, mắt lơ đãng nhìn những người xa lạ.

Họ hát có, la hét có, tâm trí hoàn toàn không được bình thường.

Giống cô nhỉ.

Có lẽ vậy, cũng có lẽ là không.

Trúc nhớ rõ vì sao mình phải vào đây, nhớ rõ từng hành động của mình, chỉ có điều cô không hiểu mình có được gọi là điên hay không.

Suy cho cùng trong mắt người bình thường khác thứ mà cô đang mắc phải chính là loạn thần.

Vì sao à?

Vì cô bị điên chăng hay là do cô gặp phải những thứ mà người khác sợ hãi, quỷ, thần, thậm chí là yêu.

Mọi chuyện phải kể từ đêm hôm đó.

Cái đêm biến cô từ người bình thường trở thành kẻ tâm thần phân liệt.

Cô vốn tên thật là Hà Cẩm Trúc, là sinh viên năm cuối của một ngôi trường đại học ở thành phố Hồ Chí Minh.

Vì giáp năm ông ngoại nên cô phải về quê một chuyến.

Quãng Ngãi, nơi chôn nhau cắt rốn cũng là nơi lấy đi sự bình thường trong cuộc đời vốn chẳng có gì nổi bật của cô.

Chuyến đi về lần này cực kỳ lâu, mặc dù thời gian vẫn thế nhưng cô bỗng thấy mệt mỏi hơn bình thường, giống như là sắp có chuyện gì đó

...

3 giờ sáng, đồng hồ tích tắc kêu, Trúc giật mình tỉnh dậy trong căn phòng ngủ.

Cô không biết vì sao mình tỉnh giấc chỉ thấy lưỡi mình bắt đầu chuyển động không ngừng.

Không phải do cô điều khiển, cũng không phải do tác nhân bên ngoài, nó cứ thế xoắn bên trái, lại bên phải, như thể có ai đang hôn lấy.

Kỳ lạ, Trúc lè lưỡi ra, tim bắt đầu đập nhanh, thân thể lạnh đi trong thấy.

Cô cố gắng dừng lưỡi lại nhưng lưỡi cô lại không hoạt động theo sự sai khiến của cô, nó như thể là vật ngoại lai dính vào cơ thể của Trúc.

Trúc bắt đầu sợ hãi, cô chẳng hiểu những gì đang xảy ra, đầu cô như có lực kéo kéo ngược lên trên, một nụ hôn sâu diễn ra rồi dừng lại.

Trúc trở lại trạng thái bình thường.

Cô rùng mình, vội vàng mở camera điện thoại.

Dưới bóng đèn ngủ mập mờ, không có gì hiện trên điện thoại cả.

Không thể nào.

Trúc tự hỏi.

Theo cô được biết không phải điện thoại có thể nhìn thấy ma hay sao.

Nếu những gì diễn ra không phải do ma, không lẽ là do cô bị ảo giác.

Trúc cố trấn an tinh thần, lò mò xuống nhà vệ sinh.

Nhưng khi cô chỉ đi được vài bước, cả cơ thể như bị lực tác động đẩy cô vào tường, một nụ hôn lại giáng xuống.

Lần này Trúc không hoa mắt, không ảo giác, không mơ hồ.

Cô hoàn toàn tỉnh táo để nhận biết sự việc xung quanh.

Cô đang bị ghẹo.

Cô siết chặt tay, cố gắng nén sự sợ hãi, cô không thể hét vào lúc này.

Nhà Trúc vốn không khá giả mấy, ba là thợ xây nhà, mẹ làm nông cực khổ, trong nhà còn có bà nội lớn tuổi cùng hai đứa em đang tuổi ăn tuổi học.

Ai cũng cần một giấc ngủ thật thoải mái.

Cô chạy ù vào phòng, hít thật sâu, sau nổi sợ hãi chính là tò mò.

Cô thử hỏi nhỏ trong lòng:

- Ai ở đó?

Không có tiếng trả lời, chỉ có nhịp thở rối loạn của cô.

Cô lại nói:

- Chúng ta không thù không oán, làm ơn đừng trêu ghẹo tôi, ngài đến được đi được, mời!

Ngay lúc Trúc tưởng mọi việc đã êm xuôi, không ngờ tay phải vốn bình thường đột nhiên chuyển động.

Ngón tay cô chìa ra viết lên không khí hai chữ: Haha.

Trúc nuốt nước bọt một cái, hỏi lại:

- Ai ở đó?

Ngón tay nhẹ nhàng đưa lên đưa xuống, Trúc trợn tròn, nhận ra ngay đây là chữ quỷ.

Cô nén sợ hãi vào lòng, đầu óc xoay chuyển một cái, nói:

- Ngày mai sổ số mấy?

- 88

- Họ tên ngài là gì?

- Thiện

- Đến đây có chuyện gì?

Không có hồi đáp, Trúc thấy hai tay mình bắt đầu nhúc nhích.

Một tay áp chặt vào má cô, tay còn lại vẽ một vòng tròn trong không khí.

Tiếp theo chính là một loạt hành động vẽ vời.

Tay trái chỉ lên mắt, mũi, miệng cô, tay phải sẽ ngay lập tức phát hoạ lại từng bộ phận đó.

Trúc dường như hiểu hành động này.

Cô thầm nói:

- Đây là mặt ngài?

Tay phải dần dần chuyển sang chữ viết:

- Ừm

- Nhìn ngài có đẹp không?

- Đẹp!

- Có cao không?

- Cao!

- Có to không?

- To!

Trúc không biết tại sao mình hỏi vậy, càng không biết tại sao mình nói nhiều, cô chỉ biết lúc này đây cô rất tò mò.

Có lẽ người ta nghe nói đến quỷ sẽ sợ, cô cũng từng như vậy.

Nhưng ngoài sự sợ hãi lúc đầu ra, Trúc hoàn toàn không hiểu tại sao mình lại cực kỳ tò mò về người này, tò mò đến mức khiến cô muốn nói chuyện mọi lúc, mọi nơi với kẻ tự xưng là quỷ.

Bỗng ngón tay áp vào môi cô ra hiệu im lặng, Thiện viết:

- Ngủ đi, trễ.

Cô còn chưa kịp nói gì, chỉ thấy một luồng khí lạnh lướt qua môi, mí mắt cô bắt đầu sụp xuống, một đêm cứ vậy mà lướt qua.
 
Cô Dâu Của Họ
Chương 2: Nụ hôn phá vỡ quy luật


Ngày hôm sau Trúc về ngoại.

Nhà ngoại cô ở trong một con hẻm nhỏ, xung quanh bao bọc bởi cánh đồng xanh mướt.

Trúc chỉ nhớ mang máng chuyện tối qua, tự nhủ rằng cô đang tiếp xúc với một thực thể trong giấc mộng, bởi vì mọi người dường như không tin câu chuyện của cô cho lắm.

Điển hình là vào sáng nay cô dậy từ rất sớm.

Trúc hỏi nội mình bên bếp lửa hồng ấm áp:

- Nội tin trên đời này có quỷ không?

Bà nôi cười cười, nếp nhăn trên mặt hiện lên nét hiền từ đáng kính:

- Có chứ con.

Bà từng thấy rồi.

- Đêm qua con có gặp.

Bà nội im lặng một lát, đẩy cây củi vào trong bếp lò:

- Nó thế nào?

Trúc mím môi suy nghĩ, đáp:

- Con không thấy hình, họ cầm tay con viết.

Bà nội à một tiếng, khuyên Trúc rằng cô chỉ đang gặp ảo giác.

Ma quỷ thường hiện hình hù doạ người khác, làm gì có chuyện cầm tay mà viết chữ.

Trúc cắn môi, làm sao cô mở miệng kể với nội rằng mình bị hôn đến mức từ hoảng sợ chuyển sang tò mò.

Đang lúc cô không biết nói sao, ba mẹ cô cùng thức dậy, Trúc lại câu hỏi như vừa rồi:

- Ba mẹ tin trên đời này có quỷ không?

Ba xùy một cái đi xuống nhà vệ sinh, mẹ cô lại cười cười:

- Nằm mơ à?

- Con không có, họ còn cầm tay con viết mà?

Mẹ nặn kem đánh răng vào bót, gõ đầu Trúc:

- Nghe rồi, bình thường bớt đọc truyện, xem phim lại, tối đỡ bị ám ảnh.

Trúc xoa đầu, oan ức dạ một tiếng.

Cô cũng không nói gì thêm, xem ra mọi người trong nhà dường như không tin trải nghiệm của cô lắm.

Mà cô cũng không trách họ được, đối với suy nghĩ của con người ma quỷ bình thường nào lại cầm tay giao tiếp như thế.

Hơn nữa cô cũng không nhìn, không nghe thấy, đến cả camera cũng không bắt sóng được, làm sao chắc người đến là quỷ đây.

Trúc thở dài, tiến vào nhà ngoại.

Sau khi chào hỏi mọi người trong nhà xong, Trúc cùng cô em gái họ lại bắt đầu tâm tình.

Cũng lâu rồi cô mới về quê, biết bao nhiêu chuyện dồn nén trong thành phố nay mới được trực tiếp kể cùng em gái, Trúc cảm thấy mình có kể ba ngày ba đêm cũng không hết được.

Em gái Trúc tên là Lệ, mất cha từ nhỏ.

Tính tình em hoà đồng, dễ mến lại được cái thông minh, học giỏi, là người mà mẹ Trúc hay đem ra so sánh.

Nhưng Trúc cũng không mấy quan tâm, đối với cô em là đứa em gái cô yêu thương nhất, có thể tâm sự bất cứ lúc nào.

Đang nói Lệ lại trực nhớ về chuyện tối qua, em nhấc điện thoại lên, chỉ vào phần tin nhắn nói:

- Chị nhắn em vào lúc 3 giờ sáng làm gì, lại còn nhắn "Kíu".

Trúc nhìn vào dòng tin nhắn trên thanh thông báo, thuận tay xé một miếng cam:

- Chị nhớ thu hồi rồi mà?

- Em tắt wifi, sáng nay mở lên thì tin nhắn đến, định về hỏi chị xem sao.

Trúc ầm ừ một lúc, cũng không biết kể sao, bắt đầu bịa chuyện.

- Chị mộng du em tin không?

- Mộng du gì thế này, chị nghĩ em bị điên à?

Dì bốn là mẹ bé Lệ từ nhà dưới tiến lên, cười cười:

- Con sao lại thức đến giờ đó, thức khuya không tốt cho sức khoẻ.

Trúc lại bỏ một miếng cam vào miệng, đáp:

- Con không có, tối qua con gặp quỷ.

Lúc đó không biết thế nào, đột nhiên lại nhớ đến bé Lệ, thế là theo quán tính nhắn thôi.

- Gặp quỷ?

Cả hai người cùng kinh ngạc hô lên.

Dì bốn cười một tiếng, thuận miệng nói Trúc bị ảo giác rồi, sau đó lại tiến về nhà dưới.

Chỉ có bé Lệ hơi rùng mình một cái.

Em trước giờ có phần nhát gan, thử hỏi lại:

- Chị gặp quỷ thật à?

Trúc ừ ừ, trừ việc bị hôn ra cô liền đem toàn bộ chuyện tối qua kể qua một lượt.

Lệ lắc đầu, nói:

- Thôi lần sau đừng dùng điện thoại, lỡ thấy gì rồi sao?

Trúc cười haha, cũng không nhắc chuyện đêm qua nữa.

Con bé yếu bóng vía, nhớ lúc trước cậu năm Trúc mất trẻ, ngày đầu thất con bé nằm mơ thấy cậu về dẫn đi chơi.

Đến khi thức dậy toàn thân em mồ hôi như tắm, tâm lý cũng bị ám ảnh vài ngày.

Hơn nữa chuyện tối qua biết đâu cũng không lặp lại, cơ duyên lắm cô mới trải qua một lần, không lẽ Trúc còn có khả năng tiếp xúc với tâm linh hay sao.

Cô cứ mang suy nghĩ như vậy mà chơi tới buổi cơm trưa.

Cả nhà đang ăn cơm vui vẻ.

Đột nhiên cô bỗng rùng mình.

Một luồng khí lạnh lướt qua vai, lưỡi cô lại bắt đầu động đậy.

Một lần, hai lần rồi ba lần...

Trúc che miệng, cố nuốt xong miếng cơm cuối cùng.

Trong lúc cô đang nghĩ mọi chuyện lại xảy ra như tối qua thì đột nhiên lưỡi ngừng cử động.

Cô lè ra rồi lại thu về, lè ta rồi lại thu về, hoàn toàn bình thường.

- Con làm gì vậy, con gái mà làm vậy là không được.

Bà ngoại gằn giọng, nhắc nhở Trúc một tiếng.

Bà từng chịu nhiều sự vất vả từ thời quá khứ, tính cách có phần tiết kiệm cũng khó tính hơn người bình thường.

Trúc biết tính bà nên cũng cười, "dạ không có gì" một tiếng cho chuyện.

Bữa cơm cứ vậy mà kết thúc.
 
Cô Dâu Của Họ
Chương 3: Mộng


Đêm hôm đó Trúc nằm mộng.

Cô mơ thấy một căn phòng phủ đầy vải đỏ.

Một chiếc giường gỗ cách chân cô không xa, nổi bật giữa không gian xa lạ.

Cô thử nhích chân, kỳ lạ, chân cô không thể bước.

Bỗng một luồng gió thổi vào phòng, tấm rèm mỏng che phủ mặt giường bị vung lên, Trúc thấy rõ trên giường có bốn người đang cự quậy.

Ba nam một nữ.

Trên thân họ đang mặc hỷ phục, màu đỏ tươi như máu, chìm trong không khí tràn ngập sắc xuân.

Trúc không nghe rõ tiếng, chỉ thấy họ ôm nhau, người nam đỡ người nữ vào lòng, nhẹ nhàng chạm lên mặt nàng bằng ngón tay thon dài trắng trẻo.

Họ không thấy Trúc, càng không thấy vẻ mặt kinh ngạc của Trúc lúc này.

Quen quá, đau quá, nhớ quá!

Cô chợt khóc, nước mắt lăn dài trên mặt, nóng hổi rơi lên tay cô.

Vì sao cô khóc, cô không biết, chỉ biết tim mình đang thắt lại, một nỗi nhớ nhung không biết từ đâu tràn về, len lỏi vào tâm trí cô không dứt.

Không được cô phải kéo họ ra, họ không thể làm thế.

Keng!

Một tiếng chuông ngân lên.

Trúc thấy khung cảnh dần mờ đi, vỡ vụn như tấm thuỷ tinh rơi xuống đất.

Cô choàng tỉnh dậy.

Chỉ là mộng.

Trúc sờ lên mặt mình, hai gò má đã ướt đẫm vì nước mắt.

Chân cô cứng đờ.

Cô biết có lẽ mình mới vừa trải qua hiện tượng bóng đè trong truyền thuyết.

Trúc không sợ, chỉ có một nỗi hụt hẫng len lỏi vào tim cô, cô ước rằng mình có thể ở trong giấc mộng lâu hơn một chút, ước rằng có thể nhìn rõ mặt của bốn người bọn họ.

Nếu đợi thêm chút nữa chắc là được rồi.

Cô thở dài, trời vẫn còn tối, bên ngoài vang lên tiếng ếch nhái kêu sau cơn mưa.

Trúc gạt nổi khó chịu sang một bên, cố gắng nhắm mắt đi vào giấc ngủ, thức khuya không tốt cho da mặt một chút nào.

- Ây da, nay dậy sớm nhỉ.

Mặt trời mọc đằng tây à?

Mẹ Trúc cho quần áo vào máy giặt, nhìn Trúc bằng ánh mắt ngạc nhiên.

Trúc cười không đáp.

Sau chuyện tối qua cô không thể nào chợp mắt được.

Cái căn phòng tràn ngập màu đỏ ấy cứ hiện mãi trong đầu cô đến mức khiến cô phải tưởng tượng mình đến đó một lần nữa.

Nhưng cô không thể nào tìm được cảm giác như lúc đầu, không thể nhập mộng.

Trúc lại ể oải bắt đầu một ngày mới.

Nhiệm vụ sáng nay của cô rất đơn giản chính là chỉ em học bài.

Như đã nói, Trúc có hai người em, đều là nam.

Một đứa đang chuẩn bị vào 12, một đứa lại vào mầm non lớp lớn.

Trúc phải dạy cho em học chữ, nếu không bắt đầu từ giờ, em trai nhỏ của cô sẽ không theo kịp bạn bè trong lớp.

Trúc chuẩn bị một bảng chữ cái mua ngoài tiệm, một cây thước phòng khi em không ngoan, còn cần một sự kiên nhẫn của người làm chị lớn.

Thật vất vả, cô không biết người khác bên ngoài dạy em thế nào, cô chỉ biết mình luôn kết thúc bài học bằng sự tức giận không sao trút hết.

- Đây là chữ A.

Trúc chỉ tay vài chữ đầu tiên trong danh sách, im lặng nghe em trai hô theo mình.

- Còn đây là chữ Ă.

Tay cô chậm rãi chỉ vào bảng chữ cái trên mặt bàn.

Không đúng, có gì kỳ lạ vừa xảy ra.

Rõ ràng cô đã chỉ tay vào chữ Ă, tại sao tay lại tự động chuyển sang chữ H.

Trúc nhíu mày, cô không hề có ý định chỉ vào chữ này, càng không có chuyện cô bị hoa mắt.

Khoảng cách giữa hai chữ lớn như thế, làm sao cô có thể chỉ sai được.

- Đây là chữ Ă.

Tiếng của em trai đánh thức cô khỏi dòng suy nghĩ.

Cô vội vàng nói:

- Không đúng, chữ này mới là chữ Ă.

Tay cô lại lần nữa chỉ chữ thứ hai trên bảng chữ cái, nhưng kỳ lạ là chưa kịp đưa tay lên, ngón tay cô đã nhanh chóng di chuyển lại chữ H.

Làm sao có chuyện này được, rõ ràng cô không có ý định điều khiển tay, là tay cô tự ý di chuyển theo ý nó.

- Em nói đúng mà!

Trúc vội vàng úp bảng chữ cái lại, xua tay bảo em trai có thể nghỉ.

Thằng nhóc vui vẻ chạy đi, để lại chị hai mình đang rùng mình ớn lạnh.

Bây giờ vẫn còn là ban ngày, không lẽ ma cũng có thể xuất hiện.

Ngón tay cô gập lên gập xuống, đây là dấu hiệu của sự đồng tình.

Cô dường như có thể giao tiếp bằng suy nghĩ của mình mà không cần dùng miệng.

Để chứng thực, cô liền nghĩ:

- Lại là ngài, Thiện.

Ngón tay thể hiện sự đồng ý.

- Làm ơn đừng dùng cơ thể tôi nữa.

Ngón tay lại gập lên gập xuống.

Trúc thở dài, kiên nhẫn nói:

- Đừng có dùng ngón tay của tôi!

Lúc này tay cô không còn co rút nữa nhưng thay vào đó đầu cô lại gật gật hai lần.

Trúc biết cái tên này lại đang có ý trêu ghẹo cô.

Cô nghĩ trong lòng:

- Khốn khiếp.

Tay cô lại giống như tối hôm đó vẽ lên không gian nhưng lúc này cô lại không hiểu ý.

Thấy thế Thiện liền thổi vào tai cô một luồng hơi lạnh.

Trúc thấy tay mình lật bảng chữ cái ra, đưa qua đưa lại giữa hai chữ H và A

- Haha.

Hắn đáp.

Trúc bỗng thấy vô cùng phấn khích.

Cô không biết nổi phấn khích này từ đâu mà ra, không biết rằng tại sao mình không sợ.

Cô chỉ biết mình lại được giao tiếp với kẻ này rồi, kẻ mà cô đã luôn đợi suốt 2 ngày nay.

- Ngài cười.

Đầu Trúc gật thể hiện sự đồng ý, ngón tay nhẹ nhàng chỉ vào từng chữ cái, chậm chạp, lề mề.

- Đ N G G O N A I

Trúc nhíu mày, dòng chữ này dường như không có nghĩa.

Hình thức giao tiếp cô đang làm giống như việc cầu cơ cô từng nghe thấy.

Nhưng khác ở chỗ cầu cơ trên phim mỗi chữ đưa ra đều có ý nghĩa của chúng, còn đằng này, dòng chữ này lại chẳng có ý nghĩa chút nào.

Cô nhẩm thử các âm, không có ý nghĩa, nhưng cảm giác quen thuộc lại không cho phép cô dừng lại.

Trúc nghĩ một lát, đáp bằng miệng:

- Đừng gọi là ngài?

Tay cô nhẹ nhàng ra hiệu im lặng, gật đầu.

Cô biết rằng mình đã đúng.

- Tôi có thể giao tiếp bằng suy nghĩ sao?

- Ư M

- Ngài...

Ngón tay cô lắc lắc, lại chỉ:

- G O A H

- Gọi anh?

- Ư M.

Trúc phì cười, cô cảm thấy kẻ tên Thiện này thật thú vị, thật đúng ý cô.

Mắt cô đảo một vòng, gọi:

- Anh.

- H A H A

- Con làm gì đó?

Trúc giật mình, vôi vàng úp lại bảng chữ cái lại, ấp a ấp úng đáp:

- Mới chỉ Bim học, nhưng mà con cho nghỉ rồi!

- Lười biếng.

Mẹ mắng Trúc một tiếng, đưa cho cô mớ đồ ăn vừa mua được ngoài chợ.

Trúc nuối tiếc cất bảng chữ cái đi, đem đồ xuống bếp sơ chế, vừa đi vừa nghĩ: Chuyện này càng lúc càng thú vị rồi.
 
Cô Dâu Của Họ
Chương 4: Giao tiếp tâm linh


Mấy ngày sau đó Trúc bắt đầu trò chuyện với Thiện nhiều hơn.

Lúc có người cô sẽ hỏi những câu hỏi có không.

Đúng Thiện sẽ gật đầu, sai Thiện sẽ lắc.

Lúc không có người Trúc lại giao tiếp bằng bảng chữ cái.

Đây là khoảng thời gian mà cô thích nhất, Trúc có thể hoàn toàn biết được ý muốn của Thiện là gì.

Sau chuỗi ngày cùng nhau tâm sự, Trúc biết được một vài thông tin mà Thiện đề cập đến.

Anh ta tên đầy đủ là Nguyễn Văn Thiện, quê ở Bình Định, là chiến sĩ hi sinh khi còn rất trẻ.

Anh không nhớ năm mình mất là năm bao nhiêu nhưng đã vất vưởng trên trần thế này mấy chục năm rồi.

Không ai có thể nhìn thấy anh, cũng không ai có thể giao tiếp với anh cho đến cái ngày định mệnh hôm đó.

Trúc nhớ lại nụ hôn đêm đầu tiên, ngại ngùng hỏi:

- Anh hôn em làm gì?

Tay cô khẽ động, vài chữ được chỉ ra:

- T I C H

- Thích sao, là thích em?

- U M

Người ta nói có duyên âm như ngồi trên đống lửa, có thể bị kéo đi bất cứ lúc nào, mà cô thì lại không muốn chết.

Trúc thành thật hỏi:

- Anh sẽ không kéo em đi chứ?

Thiện lắc đầu.

Trúc lại không an tâm, tiếp tục nói:

- Anh thề đi, anh thề với trời rằng sẽ không bắt em đi.

Thiện cười, gõ đầu Trúc một cái.

Trúc đau đến nhăn mặt, vui vẻ thế này chắc trong thời gian ngắn sẽ không kéo cô đi đâu nhỉ.

- M Ô N K

- Môn không?

Thiện lắc đầu lại chỉ lại.

- M U N K

- Là muốn không à?

Mà muốn chuyện gì mới được?

- M U N K

Trúc suy nghĩ một hồi vẫn không thể hiểu ý muốn của Thiện.

Bỗng dưới nhà có tiếng gọi của mẹ, cô dạ một câu rồi chuẩn bị chạy xuống.

Nhưng kỳ lạ thay dù cô đã di chuyển nhưng chân lại không thể nào cử động được.

Sao lại thế này, không lẽ là do anh ta khống chế, ma quỷ còn có thể làm đến nước này sao?

Mà nói đi cũng phải nói lại, từ lúc quen biết Thiện, những khái niệm ma quỷ bình thường của cô đã vỡ nát, một kiến thức mới dần được hình thành.

Ma quỷ đôi lúc cũng không cần nhìn thấy, chỉ cần cảm nhận là được.

- Để em đi.

Thiện lại chỉ tay xuống những chữ cái.

- M U N K

- Em không có đùa đâu, mẹ gọi kìa.

Dưới nhà, tiếng mẹ lại lần nữa vang lên, nghe giọng điệu có vẻ không vui lắm.

Mà từ trước đến giờ Trúc chưa từng làm trái lời mẹ, nhận thấy sự khó chịu trong lời nói của bà, Trúc liền lập tức khẩn trương.

Thế mà Thiện lại không có ý định dừng lại, chân cô vẫn chưa thể nhúc nhích.

- M U N K

- Nhưng mà muốn cái gì mới được.

Lỡ anh muốn kéo em đi thì sao?

Thiện lắc đầu, kiên nhẫn hỏi:

- M U N K

Mẹ lại gằn giọng gọi Trúc, xem ra là việc gấp không thể chờ, Trúc thật sự không còn nghĩ nhiều được nữa, cô liền lập tức gật đầu.

- Được, được.

Anh muốn gì cũng được, để em đi cái đã.

Một luồng khí lạnh lướt qua thân, cả cơ thể Trúc nhẹ đi trông thấy.

Cô thử cử động chân, đôi chân giờ đây đã có thể di chuyển được.

Cô vừa chạy vừa nghĩ:

- Anh được lắm, nhớ đấy cho em.

Thiện lắc đầu cô, nở một nụ cười.

Trúc sờ đôi môi đang hé mở, cô biết tâm tình của kẻ này đang cực kỳ vui vẻ, bất giác cô cũng vui theo.

Đúng là một tên kỳ lạ.

Tối hôm đó trước khi Trúc đi ngủ, Thiện lại xuất hiện hôn cô.

Một nụ hôn sâu khiến cô quên đi trời đất.

Trúc ngại ngùng dặn dò:

- Đừng hôn em nữa.

Thiện cầm tay cô, lại giống như đêm đầu tiên, viết vài chữ xuống mặt giường:

- Không thích?

Trúc kinh ngạc:

- Có thể viết như vầy rồi à, không cần bảng chữ cái nữa?

Thiện không trả lời câu hỏi của cô, tiếp tục viết:

- Không thích?

Trúc biết Thiện đang hỏi gì liền ngại ngùng gật đầu tán thành, sau đó lập tức đổi đề tài:

- Sao lại có thể viết thế này được vậy, không phải lúc trưa vẫn còn phải dùng bảng chữ cái hay sao?

Không có câu trả lời, Trúc nhíu mày, hỏi lại:

- Anh có đó không?

- Đi rồi à?

- Vậy em ngủ đó nha.

Vẫn không có phản hồi từ đối phương, Trúc có chút kinh ngạc.

Mọi lần chỉ cần cô nói chuyện, Thiện liền lập tức trả lời, sao bây giờ lại im lặng đến thế.

Không lẽ bên kia có việc gấp, anh phải trở về một chuyến à?

Trúc nhún vai cũng không suy nghĩ nhiều, như bình thường chìm vào giấc ngủ.

Nhưng khi cô ngủ không sâu, một chuyển động nhẹ làm cô thức giấc.

- Là anh à?

Vẫn như trước Thiện không hồi đáp câu hỏi của cô, Trúc còn chuẩn bị nói tiếp, bỗng cơ thể cô cảm nhận được một luồng khí lạnh, chân cô bị ai đó dạng ra.
 
Cô Dâu Của Họ
Chương 5: Quỷ là kẻ không dễ dây vào


- Chuyện gì vậy?

Trúc vội vàng khép chân mình lại, nhưng không giống mong muốn của cô, đôi chân lại lần nữa từ từ dang ra, cong lên giữa không khí.

Ý thức cô còn đó nhưng dường như đã bị tách rời với thân thể mình.

- Thích hôn không?

Thiện lặp lại câu hỏi khi nãy.

Không biết tại sao trong lòng cô lại dâng lên cảm giác muốn gật đầu.

Nhưng lý trí nói cô biết cô nên dừng lại.

Trúc lắc đầu từ chối.

Thấy vậy, anh liền điều khiển tay cô, nhanh chóng viết xuống mặt giường:

- Không thích?

Không thích!

Vừa dứt lời Trúc liền cảm thấy hông mình cử động.

Không phải bị ép buộc, nó chỉ di chuyển một cái tự nhiên, mà như thể một phần trong Trúc - một phần cô chưa nhận ra đang vươn tay đón nhận một thứ vô hình.

Cảm giác này kỳ lạ quá, vừa sợ hãi, vừa tò mò, lại vừa phấn khích, nhưng mà không thể được!

Trúc choàng tỉnh dậy, vội vàng ôm chặt lấy hai chân, hoảng sợ nói với tên quỷ đê tiện này:

- Anh làm gì đó.

Cái này không được phép!

Thiện không dừng lại, đẩy cô nằm xuống.

Anh nhẹ nhàng dịch chuyển chân cô sang hai bên, chậm rãi thăm dò:

- Muốn không.

Em đã nói muốn rồi.

Trúc co người, phản bác:

- Em nói muốn khi nào?

Vừa dứt lời, một dòng ký ức chạy ngang đầu cô.

Trúc nhớ rõ hình như mình có từng đồng ý, nhưng có đánh chết thì cô cũng không dám thừa nhận.

Trúc - đứa con gái đam mê đam mỹ, chưa từng đem tình yêu nam nữ để vào mắt.

Cô chưa có bạn trai, cũng chưa từng trải qua việc giường chiếu làm sao có thể chấp nhận được chuyện này.

Nhưng nó dường như cũng không đáng sợ lắm thì phải, giống như cô đã từng trải qua với tên này vô số lần, giống như toàn bộ linh hồn cô đều đồng ý.

Cô nhớ...

Không, cô không nhớ gì hết!

Trúc hít một hơi thật sâu, cố gắng gằn lại cảm giác khó tả, nhẹ nhàng thoả thuận:

- Vầy nhé, em mệt rồi, sáng nói chuyện được không?

Thiện cầm lấy tay cô, mạnh mẽ viết một chữ không thật lớn.

Cô rùng mình, mặc dù mắt cô không thể nhìn thấy anh nhưng mà trong đầu cô lúc này dường như có thể hình dung ra Thiện đang mỉm cười khoái chí.

Khốn khiếp, tên này lại dám bày trò bẫy cô, khiến cô không thể cử động được.

Trúc nuốt lửa hận vào lòng, dịu dàng đáp:

- Không phải ma quỷ hay làm việc ban đêm hay sao, bộ anh không có việc gì làm à?

Thiện không đáp, Trúc chỉ thấy mông mình nâng lên đưa xuống, tư thế dần dần thay đổi.

Với tư cách là một nhà lão luyện trong truyện boys love 18+, cô làm sao có thể không biết những hành động này.

Cô khép chân lại nhưng chúng là từ từ dang ra.

Trúc thấy tim mình đập nhanh hơn, bên trong đầu cô vang lên tiếng "Không sao, cứ tiếp tục".

Cô không biết đây là giọng nam hay giọng nữ, giọng của Thiện hay giọng của cô, nhưng cô biết nó đang mời gọi cô cùng làm điều sai trái.

Tại sao cô lại có suy nghĩ này.

Đáng lẽ bây giờ cô phải sợ hãi, đáng lẽ bây giờ cô phải phản kháng, nhưng sâu trong tâm thức cô đang gào lên, đang thúc dục cô cùng anh chìm trong say đắm.

Không được, cô không cho phép bản thân sa ngã, không cho phép bản thân cùng một con quỷ lên giường.

Mặc dù theo lý thân thể cô không bị tổn hại gì nhưng về tâm lý vẫn để lại những kỷ niệm không thể không nhớ.

Bỗng Thiện dừng lại, kéo tay cô, ngón tay nhỏ viết:

- Muốn hôn hay hơn thế?

Trúc vội trả lời:

- Hôn, hôn, em thích hôn hơn!

Thiện hài lòng mỉm cười vui vẻ, xoay cô nằm bình thường lại, dùng tay Trúc xoa đầu cô, đánh dấu bằng một nụ hôn.

Anh viết:

- Ngoan, xin lỗi, đừng giận anh.

Ngủ đi.

Trúc còn tâm trí đâu để giận anh, cũng không biết vì sao mình không giận.

Đối với một con người bình thường, nếu trải qua sự việc như thế chắc chắn sẽ không chấp nhận được.

Vậy tại sao cô lại thấy bình thường thế này?

Có lẽ là tính tình cô trước giờ vô tâm vô phế, miễn là mình chưa mất đi cái gì, cũng có thể là tại anh, tại anh khiến cô thành ra như thế.

Cứ thế cô mang theo nhiều suy nghĩ, chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay biết.

...

Sáng hôm sau, Trúc cùng mẹ đi mua đồ để đóng gói vào Sài Gòn.

Sau gần 10 ngày thong thả chơi ngoài quê, cuối cùng cô cũng phải vào trường để hoàn thành nốt chương trình cuối - Chứng chỉ tiếng anh.

Trúc chưa từng nghĩ mình sẽ đậu được cái chứng chỉ này vì cô học môn Anh cực kỳ tệ, tệ đến mức cô không biết vì sao mình có thể đậu được kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông nữa.

Thiện thấy cô buồn buồn liền khiến cô cười một cái, sau đó viết vào chân cô:

- Không sao.

- Em nghĩ mình mấy năm nay nữa cũng không ra trường được.

- Ừm, anh nuôi.

Trúc nghe vậy chỉ thấy buồn cười, một con quỷ thì đòi nuôi cô thế nào cơ chứ.

Trúc còn nhớ Thiện từng nói anh khác với những con quỷ còn lại.

Thiện không đeo bám, không hút sinh khí con người.

Anh tu tập bằng cách hấp thụ linh khi trời đất, đối với cô là hoàn toàn vô hại.

Hơn nữa, anh cũng không thể đoán được nhiều, không thể nói những gì mà cô không biết.

Ngoại trừ con số 88 mà đêm đầu tiên anh nói ra, còn lại Thiện chưa bao giờ đoán trúng được số nào.

Thiện nói muốn tốt cho cô, nếu cô muốn tiền thì phải đổi mạng, mà bây giờ cô vẫn chưa muốn chết.

Trúc nghĩ một hồi thấy cũng đúng.

Trúc chưa từng chân chính trải qua những chuyện tâm linh, nhưng khi cô tìm hiểu trên mạng lại không cũng có thông tin mà Thiện nói.

Lúc được hỏi thì anh chỉ cười cười đáp rằng những gì con người biết toàn bộ chỉ là kiến thức mà con người có, họ đã từng hỏi trời đất rằng điều đó đúng hay sai chưa.

Trúc tin sái cổ, không biết là vì cô tò mò hay do cô bị sai khiến mà những gì Thiện nói ra đều tạo cho Trúc một niềm tin khó khá vỡ.

Giống như chỉ có anh mới là đúng, còn lại những người khác toàn làm sai, kể cả kiến thức tâm linh cũng vậy.

...

Ngày vào Sài Gòn cũng đến, Trúc bước lên xe, một mùi máy lạnh sộc lên khiến cô muốn ói.

Trúc bị say xe nặng, chỉ cần vừa tiến vào không gian xe thôi cũng đủ khiến cô khó chịu rồi.

Thấy vậy, Thiện liền hôn cô, như có như không cổ vũ tinh thần của Trúc.

Trúc dường như đã quen với những nụ hôn này, không còn bày tỏ sự ngại ngùng như lúc đầu nữa, điều này khiến Thiện liên tục muốn hôn cô mọi lúc mọi nơi.

Chỉ cần là chỗ không có người hoặc lúc cô đeo khẩu trang lại, anh sẽ lập tức điều khiển lưỡi cô, đặt lên môi cô một nụ hôn nồng cháy.

Lúc đầu, Trúc gọi anh là tên dâm tặc, Thiện thường cốc đầu cô, khi cô quá trớn anh sẽ bắt cô ngồi xuống mà không thể đứng dậy.

Mỗi lần như vậy Trúc đều cầu xin anh khan cả giọng anh mới tha cho, dần dần cô cũng không dám đùa nữa, ngoan ngoãn nghe lời.

Đúng là ngốc!
 
Back
Top Bottom