- Chuyện gì vậy?
Trúc vội vàng khép chân mình lại, nhưng không giống mong muốn của cô, đôi chân lại lần nữa từ từ dang ra, cong lên giữa không khí.
Ý thức cô còn đó nhưng dường như đã bị tách rời với thân thể mình.
- Thích hôn không?
Thiện lặp lại câu hỏi khi nãy.
Không biết tại sao trong lòng cô lại dâng lên cảm giác muốn gật đầu.
Nhưng lý trí nói cô biết cô nên dừng lại.
Trúc lắc đầu từ chối.
Thấy vậy, anh liền điều khiển tay cô, nhanh chóng viết xuống mặt giường:
- Không thích?
Không thích!
Vừa dứt lời Trúc liền cảm thấy hông mình cử động.
Không phải bị ép buộc, nó chỉ di chuyển một cái tự nhiên, mà như thể một phần trong Trúc - một phần cô chưa nhận ra đang vươn tay đón nhận một thứ vô hình.
Cảm giác này kỳ lạ quá, vừa sợ hãi, vừa tò mò, lại vừa phấn khích, nhưng mà không thể được!
Trúc choàng tỉnh dậy, vội vàng ôm chặt lấy hai chân, hoảng sợ nói với tên quỷ đê tiện này:
- Anh làm gì đó.
Cái này không được phép!
Thiện không dừng lại, đẩy cô nằm xuống.
Anh nhẹ nhàng dịch chuyển chân cô sang hai bên, chậm rãi thăm dò:
- Muốn không.
Em đã nói muốn rồi.
Trúc co người, phản bác:
- Em nói muốn khi nào?
Vừa dứt lời, một dòng ký ức chạy ngang đầu cô.
Trúc nhớ rõ hình như mình có từng đồng ý, nhưng có đánh chết thì cô cũng không dám thừa nhận.
Trúc - đứa con gái đam mê đam mỹ, chưa từng đem tình yêu nam nữ để vào mắt.
Cô chưa có bạn trai, cũng chưa từng trải qua việc giường chiếu làm sao có thể chấp nhận được chuyện này.
Nhưng nó dường như cũng không đáng sợ lắm thì phải, giống như cô đã từng trải qua với tên này vô số lần, giống như toàn bộ linh hồn cô đều đồng ý.
Cô nhớ...
Không, cô không nhớ gì hết!
Trúc hít một hơi thật sâu, cố gắng gằn lại cảm giác khó tả, nhẹ nhàng thoả thuận:
- Vầy nhé, em mệt rồi, sáng nói chuyện được không?
Thiện cầm lấy tay cô, mạnh mẽ viết một chữ không thật lớn.
Cô rùng mình, mặc dù mắt cô không thể nhìn thấy anh nhưng mà trong đầu cô lúc này dường như có thể hình dung ra Thiện đang mỉm cười khoái chí.
Khốn khiếp, tên này lại dám bày trò bẫy cô, khiến cô không thể cử động được.
Trúc nuốt lửa hận vào lòng, dịu dàng đáp:
- Không phải ma quỷ hay làm việc ban đêm hay sao, bộ anh không có việc gì làm à?
Thiện không đáp, Trúc chỉ thấy mông mình nâng lên đưa xuống, tư thế dần dần thay đổi.
Với tư cách là một nhà lão luyện trong truyện boys love 18+, cô làm sao có thể không biết những hành động này.
Cô khép chân lại nhưng chúng là từ từ dang ra.
Trúc thấy tim mình đập nhanh hơn, bên trong đầu cô vang lên tiếng "Không sao, cứ tiếp tục".
Cô không biết đây là giọng nam hay giọng nữ, giọng của Thiện hay giọng của cô, nhưng cô biết nó đang mời gọi cô cùng làm điều sai trái.
Tại sao cô lại có suy nghĩ này.
Đáng lẽ bây giờ cô phải sợ hãi, đáng lẽ bây giờ cô phải phản kháng, nhưng sâu trong tâm thức cô đang gào lên, đang thúc dục cô cùng anh chìm trong say đắm.
Không được, cô không cho phép bản thân sa ngã, không cho phép bản thân cùng một con quỷ lên giường.
Mặc dù theo lý thân thể cô không bị tổn hại gì nhưng về tâm lý vẫn để lại những kỷ niệm không thể không nhớ.
Bỗng Thiện dừng lại, kéo tay cô, ngón tay nhỏ viết:
- Muốn hôn hay hơn thế?
Trúc vội trả lời:
- Hôn, hôn, em thích hôn hơn!
Thiện hài lòng mỉm cười vui vẻ, xoay cô nằm bình thường lại, dùng tay Trúc xoa đầu cô, đánh dấu bằng một nụ hôn.
Anh viết:
- Ngoan, xin lỗi, đừng giận anh.
Ngủ đi.
Trúc còn tâm trí đâu để giận anh, cũng không biết vì sao mình không giận.
Đối với một con người bình thường, nếu trải qua sự việc như thế chắc chắn sẽ không chấp nhận được.
Vậy tại sao cô lại thấy bình thường thế này?
Có lẽ là tính tình cô trước giờ vô tâm vô phế, miễn là mình chưa mất đi cái gì, cũng có thể là tại anh, tại anh khiến cô thành ra như thế.
Cứ thế cô mang theo nhiều suy nghĩ, chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay biết.
...
Sáng hôm sau, Trúc cùng mẹ đi mua đồ để đóng gói vào Sài Gòn.
Sau gần 10 ngày thong thả chơi ngoài quê, cuối cùng cô cũng phải vào trường để hoàn thành nốt chương trình cuối - Chứng chỉ tiếng anh.
Trúc chưa từng nghĩ mình sẽ đậu được cái chứng chỉ này vì cô học môn Anh cực kỳ tệ, tệ đến mức cô không biết vì sao mình có thể đậu được kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông nữa.
Thiện thấy cô buồn buồn liền khiến cô cười một cái, sau đó viết vào chân cô:
- Không sao.
- Em nghĩ mình mấy năm nay nữa cũng không ra trường được.
- Ừm, anh nuôi.
Trúc nghe vậy chỉ thấy buồn cười, một con quỷ thì đòi nuôi cô thế nào cơ chứ.
Trúc còn nhớ Thiện từng nói anh khác với những con quỷ còn lại.
Thiện không đeo bám, không hút sinh khí con người.
Anh tu tập bằng cách hấp thụ linh khi trời đất, đối với cô là hoàn toàn vô hại.
Hơn nữa, anh cũng không thể đoán được nhiều, không thể nói những gì mà cô không biết.
Ngoại trừ con số 88 mà đêm đầu tiên anh nói ra, còn lại Thiện chưa bao giờ đoán trúng được số nào.
Thiện nói muốn tốt cho cô, nếu cô muốn tiền thì phải đổi mạng, mà bây giờ cô vẫn chưa muốn chết.
Trúc nghĩ một hồi thấy cũng đúng.
Trúc chưa từng chân chính trải qua những chuyện tâm linh, nhưng khi cô tìm hiểu trên mạng lại không cũng có thông tin mà Thiện nói.
Lúc được hỏi thì anh chỉ cười cười đáp rằng những gì con người biết toàn bộ chỉ là kiến thức mà con người có, họ đã từng hỏi trời đất rằng điều đó đúng hay sai chưa.
Trúc tin sái cổ, không biết là vì cô tò mò hay do cô bị sai khiến mà những gì Thiện nói ra đều tạo cho Trúc một niềm tin khó khá vỡ.
Giống như chỉ có anh mới là đúng, còn lại những người khác toàn làm sai, kể cả kiến thức tâm linh cũng vậy.
...
Ngày vào Sài Gòn cũng đến, Trúc bước lên xe, một mùi máy lạnh sộc lên khiến cô muốn ói.
Trúc bị say xe nặng, chỉ cần vừa tiến vào không gian xe thôi cũng đủ khiến cô khó chịu rồi.
Thấy vậy, Thiện liền hôn cô, như có như không cổ vũ tinh thần của Trúc.
Trúc dường như đã quen với những nụ hôn này, không còn bày tỏ sự ngại ngùng như lúc đầu nữa, điều này khiến Thiện liên tục muốn hôn cô mọi lúc mọi nơi.
Chỉ cần là chỗ không có người hoặc lúc cô đeo khẩu trang lại, anh sẽ lập tức điều khiển lưỡi cô, đặt lên môi cô một nụ hôn nồng cháy.
Lúc đầu, Trúc gọi anh là tên dâm tặc, Thiện thường cốc đầu cô, khi cô quá trớn anh sẽ bắt cô ngồi xuống mà không thể đứng dậy.
Mỗi lần như vậy Trúc đều cầu xin anh khan cả giọng anh mới tha cho, dần dần cô cũng không dám đùa nữa, ngoan ngoãn nghe lời.
Đúng là ngốc!