Cập nhật mới

Khác Cô bé quàng khăn đỏ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
152062913-256-k794394.jpg

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
Tác giả: daophuongan
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Có ai từng thắc mắc rằng vì sao bà của cô bé quàng khăn đỏ lại phải sống trong rừng không?

Câu chuyện sau đây được viết ra dựa trên suy đoán của mình về lý do ấy.



quangkhando​
 
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
Mở đầu


Sự tĩnh mịch của màn đêm bị phá vỡ bởi vô vàn tiếng động.

Những tiếng bước chân dồn dập, những tiếng hò la đòi giết thật ồn ào và ghê rợn, những tiếng thở gấp gáp.

Một người phụ nữ trung niên đang vội vã lách qua những tán cây rậm rạp.

Tiếp nối chân bà là một đàn những người trong tay là gậy gộc và hàng ngàn ngọn đuốc, sáng rực cả một cánh rừng.

Người đàn bà ấy cứ mải miết chạy và rồi chỉ dám dừng lại khi những tiếng hô hào khi nãy chỉ còn là những âm thanh mỏng nhẹ như tiếng muỗi.

Bà gục xuống gần một gốc cây đàn, miệng há hốc cố hớp lấy hớp để.

Lá phổi bà đã bị bóp nghẹt khi đang cố chạy thoát khỏi đám người kia và giờ đây, chúng tự thỏa mãn bằng cách tự bơm đầy bản thân bằng thứ không khí ám mùi gỗ mục.

Tay chân bà tê tái và máu từ những vết thương do cây cào bắt đầu rỉ ra, để rồi những dòng máu ấy bị chặn lại bằng những nắm thảo dược đã được nhai nát.

Tự lê thân mình nép vào một vách hang ẩm thấp, bà ta ngã mình xuống một thảm rêu và tự thưởng cho mình một giấc ngủ.

Cơ thể của bà đã rã rời và đang van xin được nghỉ ngơi.

Và chúng đã được chiều lòng bằng một giấc ngủ sâu, một giấc ngủ không mộng mị.
 
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
Phần 1


Trong một căn nhà nhỏ nép mình bên ven đồi, có một bóng người phụ nữ nhỏ bé đang luôn tay khuấy một nồi súp rau củ.

Mùi thơm pha trộn của củ dền, khoai tây và cà rốt theo làn khói tỏa đi ngào ngạt.

Bà chợt nhớ ra điều gì đó, gác muỗng rồi nhòm qua cửa sổ mà cất tiếng gọi thật to: "Khăn đỏ à!

Khăn đỏ ơi!

Mau vào đây để mẹ nhờ một chút!"

Cô bé vừa nghe thấy tên mình thì vội nhúng tay vào một xô nước gần đó cho sạch những sữa rồi chùi vội vào váy; tay xách theo xô sữa rồi mau mắn chạy vào nhà.

"Thưa mẹ, con đây."

Khăn đỏ trả lời.

"Con hãy mang cái giỏ này đến nhà bà giúp mẹ.", người mẹ trỏ tay vào một cái giỏ lớn phủ vải trên bàn.

"Mẹ đang dở tay một lát."

"Mẹ à, mẹ có nhớ nhầm không?

Con làm gì mà có bà mà mang tới?"

Cô bé ngơ ngác hỏi.

Theo cô bé nhớ thì cả nhà chỉ có hai mẹ con, bố của Khăn Đỏ đã bỏ mẹ cô bé mà đi từ rất lâu, vậy khi nào mà cô bé lại có một người bà?

"Bà...

đó là bà thật của con đấy.

Bà sống một mình trong rừng do... do... bà không thích ở trong làng.

Nhưng mà bà đang bị ốm, con mang cái giỏ này có bánh, sữa và thuốc cho bà.

Con đi nhanh đi."

Người mẹ vội giục cô bé, khuôn mặt để lộ nét căng thẳng.

Theo hướng tay và lời chỉ dẫn của người mẹ: "Con cứ đi theo con đường mòn gần bờ suối ở phía sau nhà thờ, cứ đi thẳng cho đến cuối con đường thì nhà bà con ở đó.

Nhớ là không la cà dọc đường."

"Vâng thưa mẹ."

Khăn Đỏ nhận lấy cái giỏ, hôn tạm biệt mẹ và hướng về phía nhà thờ mà đi.

Vừa đi cô bé vừa ngâm nga một khúc nhạc đồng dao vui nhộn.

Khi bóng cô bé đã khuất sau nhà thờ, một bóng đen cao lớn mau chóng tiến lại chỗ người mẹ rồi thì thầm vào tai bà: "Bà đã làm tốt lắm, còn bây giờ cứ để cho tôi."

Nói rồi bóng đen ấy tháo dưới lớp áo choàng một khẩu súng săn lớn, kiểm tra lại đạn, lên nòng rồi nhanh nhẹn nối gót cô bé.

"Bảo trọng nhé con..."
 
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
Phần 2


Tiếng chim trong trẻo len lỏi qua những tán cây mà lần theo bước chân của cô bé.

Ngàn hoa cũng rì rào một bài ca không lời chào Khăn Đỏ đến chơi.

Cảnh trong rừng âm u mà huyền ảo, những cành cây nối tiếp những cành cây, gốc cây nối tiếp gốc cây, hoa đan vào lá.

Cô bé cứ mải miết lần theo con đường mòn mà mẹ đã chỉ, nhưng đi mãi mà vẫn chưa thấy nhà của bà đâu nên đành ngồi xuống một gốc cây khô bên đường mà lấy lại sức.

Mặt trời lúc này đáng lẽ phải đứng bóng, nhưng tia nắng yếu ớt của mùa thu làm thế nào mà có thể xuyên qua được những tán cây dày đặc của khu rừng.

Đang ngồi nghịch bông hoa dại vừa hái được, thì chợt cô bé nghe một tiếng động.

Phía sau lùm cây um tùm trước mắt bỗng xuất hiện một con vật lông lá to lớn.

Nó nhìn Khăn Đỏ chằm chằm và bắt đầu từng bước tiến tới.

"Chà chà, mi làm gì ở đây thế?", con vật cất giọng ồm ồm đặc nghẹt.

"Tôi... tôi... tôi đi thăm bà của tôi."

Cô bé chần chừ đáp.

"Thế à," con vật chợt im lặng một lát, ra vẻ như đang suy nghĩ "hay là mi đi cùng ta một đoạn nhé.

Đi men theo con đường nhỏ này một lát sẽ tới nhà của ta.

Mi có thể vào đó nghỉ chân một lát."

Con vật kia vừa nói vừa lại gần Khăn Đỏ làm cô bé sinh nghi và bắt đầu lảng tránh.

"Thôi ạ.

Mẹ cháu dặn chỉ đi đường này thôi."

"Nhưng con đường này chán lắm.

Đi với ta mi sẽ thấy lắm thứ hoa thơm cỏ lạ, chim muông cá thú ngập cả đường, vả lại nếu mi muốn thì ta có thể cho mi ít trái cây đem về cho mẹ mi."

Con vật ra vẻ nài nỉ.

Khăn Đỏ còn nhỏ, tính lại ham chơi nên khi nghe tới những điều như thế thì lại hào hứng, nghe theo lời con vật lông lá ấy mà đi theo nó.

Và quả thật như lời con vật kia nói, con đường mà cô bé đang đi có vô số những điều kỳ diệu.

Hai bên đường xòe ra những cây vàng cây bạc, lúc lĩu vô số những trái cây bằng hồng lựu.

Những con vật kỳ lạ biết nói thì cứ từ đâu nhảy ra kể bao nhiêu là câu chuyện lạ kì từ khắp bốn phương.

Chưa kể tới những bông hoa nhỏ hai ven đường, chúng sáng chói như ngọc và phát ra những âm thanh leng keng như những chiếc khánh nhỏ.

Khăn đỏ hòa mình vào với sự thần kì của chốn ấy mà không hề để ý rằng con vật lông lá kia đã biến đi đâu mất...

Tại căn nhà nhỏ nơi cuối con đường mòn, cánh cửa vẫn còn chưa khép hẳn làm lộ ra một cảnh tượng kì dị, một con vật to lớn đang tự tay xé da của chính nó ra.

Con vật vừa xé vừa tru tréo đầy đau đớn.

Và lạ kì thay, từ trong con vật xuất hiện một người phụ nữ già yếu.

Bà ta khó nhọc lê mình ra khỏi đống da vừa bị xé, miệng thì cứ lẩm bẩm:

"Nó sắp tới rồi, nó sắp tới để giết mình rồi."
 
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
Phần 3


Người thanh niên cao gầy tựa lưng vào một thân cây gần đấy, mắt xa xăm dõi theo một đứa bé đang đùa nghịch với hoa quả thối và xác thú rừng.

Mắt đứa bé trắng dã vô hồn, tay chân cử động gượng gạo.

"Thuật mê hồn..."

Con vật kia chắc đã yểm lên người cô bé thứ bùa phép kinh tởm này.

Nó đã mê hoặc và dụ dỗ một đứa bé khiến nó phải chơi đùa với những xác nai sóc đang mục ra ở giữa rừng.

Anh ta cảm thấy lợm giọng khi đứa bé ấy bắt đầu nhặt một trong những cái xác ấy lên và bắt đầu âu yếm, cưng nựng nó như một thứ thú nuôi trong nhà.

"Mình phải làm gì đó, chứ cứ theo đà này kế hoạch hỏng mất.

Nhưng mà...

Mẹ kiếp, tởm thật."

Anh lần tay vào trong áo, lấy ra một túi vải gai nhỏ và vội vàng mở ra.

Trong túi nhỏ đổ ra hai lọ thuốc nhỏ, một xanh một vàng.

Theo như lời lão thầy cúng trong làng, lọ vàng này có khả năng giải trừ tất cả bùa phép.

Còn lọ xanh này... lọ xanh này sẽ là biện pháp cuối nếu giỏ bánh kia không hại được con quái vật.

Nhanh nhẹn tiến tới nơi đứa trẻ đang ngồi, anh cắn bật nút bần đậy lọ thuốc vàng mà rưới thẳng lên người nó.

Thứ dung dịch ấy tuột ra khỏi lọ và bừng sáng lên khi chạm đến người đứa trẻ.

Nhưng trái lại với những gì anh đã mong đợi, đứa bé ngã vật ra nền cỏ bất động.

Anh ta trở nên hoảng loạn nhưng rồi vẫn đưa tay lên mũi đứa bé để rồi nhận ra nó vẫn còn thở.

Nét mặt anh giãn ra khi bắt đầu hiểu cơ chế của thứ bùa phép này.

Người bị yểm chỉ đơn giản là đang ngủ và mộng thấy những điều huyễn hoặc, còn cơ thể sẽ hành động theo những điều trong ảo mộng.

Giống như hiện tượng quỷ dắt khi ngủ vậy...

Tay vỗ nhẹ vào vai đứa bé, anh cất tiếng gọi lớn "Dậy nào."

Đứa bé choàng tỉnh, khuôn mặt thất thần nhìn dáo dác khắp nơi.

Anh thở dài rồi bảo nó:

"Con cái ai mà sao lại nằm đây?"

...

"Khu rừng này có sói đấy, nên đi đâu thì đi nhanh đi, kẻo lại lỡ việc..."

Đứa bé nhìn anh rồi im lặng một lúc lâu.

Biểu cảm trên mặt nó dị dạng lạ kì, trộn giữa sợ hãi và hoang mang.

Đoạn nó đứng dậy phủi váy, tay nhặt vội lấy cái giỏ mây gần đấy.

Nó cũng không quên gật đầu cảm ơn anh trước khi đi.

Anh chẳng nói gì, chỉ lẳng lặng đưa mắt nhìn theo cho tới khi bóng nó khuất hẳn xong đám cây; rồi mới vội vàng nhặt nhạnh đồ đạc xung quanh bỏ vào chiếc túi vải.

Đang cúi nhặt cái nút bần bị cắn ra ban nãy, tay anh đụng phải cái xác thú mà con bé bỏ lại.

"Mẹ kiếp, tởm thật."
 
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
Phần 4


Cộc cộc cộc

Người mẹ mở hé cánh cửa gỗ đã mục đôi chỗ.

Là ngài thị trưởng.

"Chào người đẹp..." hắn ta vừa tiến tới, vừa đưa tay ôm lấy bà.

Bàn tay hắn xiết chặt lấy eo bà, miệng thì kề sát vào tai mà thì thầm những lời tục tĩu.

Người mẹ cắn răng chịu đựng.

Bà đã phải chịu đựng con thú này suốt tám năm qua, kể từ ngày chồng bà bị cả làng treo cổ vì họ biết được rằng mẹ ông là phù thủy.

Cả làng đã hóa điên khi không truy bắt được người mẹ chồng nên đành trút hết lên người con duy nhất của bà ta.

Ngày ông bị đưa lên giàn, ánh mắt ông vẫn nhìn bà đầy trìu mến, khuôn miệng vẫn nở một nụ cười hạnh phúc.

Năm ấy con gái hai người đã được hai tuổi.

Đáng lẽ ra, đứa bé không phải chứng kiến cảnh cha mình bị treo cổ nếu đám trưởng lão trong làng không ép nó.

Bọn chúng trói cả hai vào hai chiếc ghế được đặt ngay ngắn trước giàn.

Cả buổi hành hình hôm ấy, bà không còn nhớ rõ điều gì ngoài sợi thừng xiết tay chật ngắc, ánh mắt hiền từ của người bà yêu, và hơn cả là tiếng khóc la của con gái bà.

Ánh mặt trời trên đỉnh đầu chói chang, chiếu vào xác người chồng vẫn còn lủng lẳng trên giàn treo.

Bọn chúng trói hai người ở đây rồi bỏ đi cả sau buổi hành hình, để mặc bà và hai đứa con cứ phải nhìn chằm chằm vào cái xác không còn sinh khí.

Tiếng quạ inh ỏi trên đầu.

Chúng diễu quanh cái xác như đang nhảy một điệu nhảy cảm tạ đấng tối cao vì bữa ăn hôm nay.

Điệu nhảy của lũ quạ còn như đang phụ họa cho sự bất lực cũng như sự thù hận đang quằn quại trong bà.

Bất chợt, từ một hướng vô định xuất hiện một con chó săn to lớn.

Nó lao vào cắn xé lũ quạ cách hung tợn bằng cặp hàm sắc lẹm.

Là ngài thị trưởng?

Con chó ấy là do một người du mục Đức để lại.

Có người kể rằng khi vừa nhìn thấy con chó ấy, ngài thị trưởng đã sinh lòng yêu quý mà ngỏ giá mua lại từ người du mục.

Nhưng thật đáng tiếc, đấy không chỉ là một con chó, mà còn là một người bạn đồng hành với người Đức lạ mặt này.

Câu trả lời dĩ nhiên sẽ là không.

Nhưng rồi sáng hôm sau, người ta đã thấy ngài thị trưởng dắt con chó ấy đi diễu khắp phố.

Miệng nó được khóa lại bằng một lớp da dày, hai lần ổ khóa và vô số nút cài.

"Chắc là gã kia bán lại nhỉ?"

"Bọn du mục ham tiền mà, tất nhiên là lão ta đã bán quách nó đi.

Hahahaha, thật buồn cười làm sao."

Người dân ai ai cũng bàn tàn xôn xao về con chó mới của ngài thị trưởng, chỉ trừ một người không còn có thể mở miệng.

Một tháng sau, khi một người nông dân đang đẩy xe ngang qua nhà ngài thị trưởng thì ông vô tình bắt gặp một bàn tay nơi góc vườn.

Nhưng rồi đấy chỉ là câu chuyện truyền miệng, vì đã lâu rồi, gã nông dân ấy không xuất hiện nữa.

Con chó ấy bây giờ xuất hiện ở đây, không hề được rọ mõm và đang cắn xé bầy quạ cách kịch liệt.

Chợt ba tiếng gõ vang lên, con chó đang hung tợn bỗng quỳ sụp xuống như một kẻ tội đồ chờ ngày khai án tử.

"Chào người đẹp."

Ngài thị trưởng nâng mũ.

"Ta biết nàng cảm thấy rất đau khổ khi phải chứng kiến xảnh tượng này nên t muốn đưa ra một lời đề nghị..."

"Làm nơi giải tỏa cho ta."

Ngài thị trưởng vừa nói vừa lần tay vào áo bà.

Đôi bàn tay thô ráp cứ đụng chạm vào những nơi thô tục làm thân thể bà run rẩy

"KHÔNG!" , bà hét lên trong nước mắt, cả người vùng vẫy kịch liệt ghế.

"Thế thì không phải chỉ có bà, mà còn cô bé xinh đẹp này nữa đây.

Bọn chúng đã định là trói hai người ở đây cho tới khi kiệt sức mà chết.

Thời gian còn dài nên cứ việc tận hưởng nhé.", hắn cười chế nhạo.

"Thật... thật ư?", bà run rẩy.

Ngài thị trưởng vừa thấy thế thì nhếch mép quay đi, nhưng rồi lại dừng khi nghe người mẹ nói lời đồng ý.

Kể từ đó tới giờ đã là tám năm.

Và hôm nay, con gái bà bị sai đi làm vật hy sinh để bắt quái vật, người mà chồng bà từng gọi là mẹ...
 
Back
Top Bottom