Cập nhật mới

Khác Cô Ấy Trong Tường

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
397894462-256-k369791.jpg

Cô Ấy Trong Tường
Tác giả: LnhPhm709
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

TIỂU THUYẾT GL | KINH DỊ NHẸ | FUTANARI (ẨN) | H+ | CHIẾM HỮU - CỨU RỖI - GHEN TUÔNG
Tên truyện: Cô Ấy Trong Tường



gl​
 
Cô Ấy Trong Tường
chương1:Căn Nhà Không Cửa Sổ


Chương 1: Căn Nhà Không Cửa Sổ

Evelyn hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cái rùng mình khi cánh cửa sắt rèn nặng nề kêu kẽo kẹt đóng lại sau lưng cô.

Mùi lá khô ẩm mục và đất ẩm xộc thẳng vào mũi, hòa cùng chút hương gỗ mục cũ kỹ phảng phất từ đâu đó.

Chiếc taxi đã khuất dạng sau con đường mòn phủ đầy tán cây cổ thụ rậm rạp, bỏ lại cô một mình trước cổng biệt thự Heelshire.

Một sự biệt lập gần như hoàn hảo.

Đúng như những gì cô tìm kiếm.

Cú sốc gia đình.

Cái cụm từ ấy cứ lởn vởn trong đầu Evelyn như một con ruồi vo ve khó chịu.

Nó đẩy cô rời xa thành phố ồn ào, rời xa những ánh mắt tò mò và những lời thì thầm thương hại.

Cô muốn một nơi thật xa, thật yên tĩnh, nơi cô có thể chôn vùi quá khứ và bắt đầu lại.

Công việc bảo mẫu tại biệt thự Heelshire, dù nghe có vẻ kỳ lạ, lại là lối thoát hoàn hảo.

Ít nhất là theo Evelyn nghĩ

biệt thự hiện ra trước mắt cô như một bức tranh cũ kỹ, ảm đạm.

Những bức tường đá xám bị thời gian bào mòn, những ô cửa sổ kính mờ đục nhìn ra khu vườn rậm rạp.

Dây thường xuân leo kín một phần mặt tiền, tạo nên một vẻ ma mị, bí ẩn.

Evelyn liếc nhìn lên những ô cửa sổ tầng trên, chúng dường như tối tăm hơn bình thường, như thể chúng không bao giờ đón nhận ánh sáng mặt trời.

Cô nhấc vali lên, bước chân theo lối đi lát đá rêu phong, tiếng giày khẽ khàng phá vỡ sự tĩnh mịch bao trùm.

Không một tiếng chim, không một âm thanh của sự sống, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua kẽ lá và tiếng lá khô sột soạt dưới chân.

Một người phụ nữ già gầy gò, mái tóc bạc búi cao gọn gàng, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt ánh lên vẻ hiền lành pha chút mệt mỏi, đã chờ sẵn ở bậc thềm.

Bà ấy là bà Heelshire.

Dù đã có tuổi, bà vẫn đứng thẳng lưng một cách trang nghiêm.

"Chào mừng, Evelyn," giọng bà cụ khẽ khàng, gần như thì thầm, nhưng lại mang một sự trang trọng lạ lùng.

"Chắc cháu đã mệt rồi sau chuyến đi dài."

Evelyn mỉm cười nhẹ, cố gắng che giấu sự bất an len lỏi trong lòng.

"Cháu không sao ạ.

Cảm ơn bà đã đón cháu."

Ông Heelshire, một người đàn ông lớn tuổi hơn, râu tóc bạc phơ và đôi mắt mệt mỏi, bước ra từ trong nhà.

Ông ấy mang theo một sự u sầu cố hữu, như thể gánh nặng của thế giới đè nặng lên đôi vai gầy guộc.

"Mời cháu vào.

Chúng ta đã chuẩn bị phòng cho cháu rồi."

Bước vào trong, Evelyn cảm nhận được một luồng không khí lạnh lẽo phả vào mặt, không phải cái lạnh của gió mà là cái lạnh của sự cũ kỹ, của thời gian ngừng đọng.

Những đồ nội thất gỗ sẫm màu, những bức tranh cổ kính phủ bụi, và không gian rộng lớn, tĩnh lặng đến đáng sợ.

Mùi ẩm mốc và hương hoa khô thoang thoảng tạo nên một sự kết hợp khó tả, vừa u uẩn vừa quen thuộc.

Ánh sáng từ những khung cửa sổ lớn bị chặn bởi những tấm rèm nhung dày, khiến căn nhà luôn chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo, nhập nhoạng.

Sau khi cất vali và được dẫn đến căn phòng của mình - một căn phòng rộng rãi, với chiếc giường bốn cọc đầy vẻ cổ điển và cửa sổ nhìn ra khu vườn - Evelyn được mời xuống phòng khách.

Bà Heelshire rót cho cô một tách trà nóng, hương thơm thảo mộc dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, xoa dịu phần nào sự căng thẳng của cô.

"Cháu biết lý do cháu đến đây, phải không Evelyn?"

Ông Heelshire lên tiếng, giọng nói trầm và chậm rãi, nhưng lại chứa đựng một nỗi niềm khó tả.

"Cháu sẽ là bảo mẫu cho Nora."

Evelyn gật đầu.

Cô đã được thông báo qua điện thoại về "đứa trẻ" đặc biệt này, nhưng cô vẫn không khỏi tò mò.

Liệu đây có phải là một đứa trẻ có bệnh lý đặc biệt nào đó không?

Hay là một đứa trẻ quá nhút nhát và sống nội tâm?

Bà Heelshire mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm mà Evelyn không thể giải thích.

"Nora... là một cô bé đặc biệt.

Cháu sẽ sớm yêu quý con bé thôi."

Bà rời khỏi chiếc ghế bành, bước đến một góc phòng nơi một chiếc ghế sofa bọc nhung cũ kỹ đặt cạnh lò sưởi đã tắt lửa từ lâu.

Và rồi, trong một khoảnh khắc mà Evelyn không thể nào quên, bà Heelshire khẽ vuốt ve một con búp bê sứ ngồi yên vị trên chiếc ghế đó.

Đó là một con búp bê nữ, kích thước như một đứa trẻ tám tuổi, với đôi mắt xanh biếc to tròn, sâu thẳm nhìn thẳng vào cô.

Mái tóc bằng sứ được tạo hình tỉ mỉ, mặc một chiếc váy ren trắng tinh khôi.

Evelyn giật mình.

Cô đã mong đợi một đứa trẻ thật, một con người bằng xương bằng thịt, không phải một con búp bê.

Cô phải cố gắng hết sức để giữ khuôn mặt bình thản.

"Đây là Nora," bà Heelshire thì thầm, giọng đầy trìu mến, ôm con búp bê vào lòng như thể đó là đứa con ruột thịt.

"Con bé sẽ là trách nhiệm của cháu."

Bà khẽ lắc lư con búp bê, như ru một đứa trẻ đang ngủ.

Evelyn cố gắng giữ bình tĩnh, mặc dù trong lòng cô đang dâng lên một cảm giác bất an khó tả.

"Cháu... cháu hiểu rồi ạ."

Cô không biết nên nói gì hơn.

Đây là một trò đùa, hay là một sự thật điên rồ?

Ông Heelshire đặt lên bàn một danh sách dài, được viết bằng chữ viết tay cổ kính, có vẻ đã ố vàng theo thời gian.

"Đây là những quy tắc để chăm sóc Nora.

Rất quan trọng.

Cháu phải tuân thủ nghiêm ngặt."

Evelyn cầm lấy tờ giấy.

Danh sách đó bao gồm những điều khoản kỳ lạ đến nực cười: "Không bao giờ để Nora một mình", "Luôn đọc truyện cho Nora trước khi ngủ", "Không bao giờ che mặt Nora", "Cho Nora ăn đúng giờ"...

Như thể nó là một đứa trẻ sống, một đứa trẻ cần được chăm sóc từng li từng tí.

Evelyn liếc nhìn sang Nora, con búp bê vẫn ngồi im lìm trên tay bà Heelshire, đôi mắt sứ vô hồn nhìn thẳng về phía cô.

Đêm đầu tiên tại biệt thự, Evelyn trằn trọc không ngủ được.

Tiếng gió rít qua khe cửa sổ cũ kỹ, tiếng cành cây cổ thụ cọ vào tường, và đôi lúc, cô như nghe thấy những tiếng thì thầm khe khẽ, như tiếng của một ai đó đang nói chuyện rất khẽ, vọng lại từ bức tường gần giường cô.

Nó không phải là một tiếng động rõ ràng, mà là một cảm giác, một sự rung động mơ hồ trong không khí.

Cô vươn tay bật đèn ngủ, ánh sáng vàng yếu ớt xua đi phần nào bóng tối, nhưng lại càng làm nổi bật những cái bóng đổ dài trên tường.

Chắc là do mệt mỏi thôi, cô tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân.

Hoặc có lẽ, biệt thự này quá rộng lớn và cổ kính, khiến âm thanh dễ dàng bị vọng lại theo những cách kỳ lạ.

Cô không biết rằng, trong bóng tối sâu thẳm của bức tường, một đôi mắt đen láy đang dõi theo cô, tràn ngập sự tò mò và một thứ tình cảm chiếm hữu vừa mới nảy nở.

Một đôi môi khẽ cong lên trong bóng đêm, và một tiếng thì thầm khe khẽ, gần như không thể nghe thấy, vang lên từ bên trong bức tường, nhưng chỉ mình người trong bức tường nghe thấy

"Cuối cùng em cũng đến...

Evelyn của ta."
 
Cô Ấy Trong Tường
Chương 2: Tiếng Thì Thầm Từ Bóng Tối


Chương 2: Tiếng Thì Thầm Từ Bóng Tối

Buổi sáng đầu tiên tại biệt thự Heelshire không mang lại sự yên bình như Evelyn mong đợi.

Dù đã chợp mắt được vài tiếng, cô vẫn cảm thấy nặng nề, như thể không khí ẩm thấp và mùi mục cũ kỹ của căn nhà đã thấm vào tận xương tủy.

Ánh sáng lờ mờ len lỏi qua tấm rèm dày, chỉ đủ để căn phòng không chìm trong bóng tối hoàn toàn.

Evelyn thức dậy với một cảm giác kỳ lạ, như có ai đó vừa nhìn chằm chằm vào mình khi cô ngủ.

Cô khẽ rùng mình, cố xua đi ý nghĩ hoang đường đó.

Cô thay quần áo đơn giản rồi xuống bếp.

Bà Heelshire đã chuẩn bị bữa sáng, một bữa ăn thịnh soạn một cách bất ngờ với bánh mì nướng, trứng ốp la và trà nóng.

Ông Heelshire vẫn ngồi ở bàn ăn, đọc một tờ báo cũ, đôi mắt ông ấy dường như sâu hơn và mệt mỏi hơn đêm qua.

"Cháu ngủ có ngon không, Evelyn?" bà Heelshire hỏi, giọng bà vẫn khẽ khàng như mọi khi.

Evelyn gật đầu, cố nở một nụ cười tự nhiên nhất có thể.

"Cháu ngủ khá ngon ạ.

Cảm ơn bà."

Cô không muốn kể về những tiếng thì thầm hay cảm giác bị theo dõi.

Có lẽ, chỉ là do cô chưa quen với không khí của căn nhà này.

Sau bữa sáng, bà Heelshire đưa Evelyn trở lại phòng khách, nơi Nora vẫn ngồi yên vị trên chiếc ghế sofa.

Con búp bê vẫn giữ nguyên tư thế đêm qua, đôi mắt sứ to tròn như đang dõi theo mọi cử động của cô.

Evelyn cảm thấy một sự khó chịu nhẹ khi nhìn vào nó.

Một con búp bê kích thước thật, được đối xử như một đứa trẻ sống - điều này vượt quá sức tưởng tượng của cô.

"Nora rất thích được đọc sách," bà Heelshire nói, đặt một cuốn truyện cổ tích cũ kỹ lên đùi Nora.

"Cháu hãy đọc cho con bé nghe nhé.

Và nhớ, luôn nói chuyện với Nora, con bé rất nhạy cảm."

Evelyn gật đầu, cố gắng không để lộ sự bối rối.

Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cầm cuốn sách lên.

Trang giấy ố vàng, hình ảnh minh họa đã phai màu, nhưng câu chuyện về nàng công chúa bị nguyền rủa vẫn còn đó.

Cô bắt đầu đọc, giọng đều đều, cố gắng truyền tải cảm xúc vào từng câu chữ, dù cô biết mình đang đọc cho một vật vô tri.

Trong lúc cô đọc, bà Heelshire và ông Heelshire lặng lẽ rời đi, để lại Evelyn một mình với Nora.

Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng Evelyn đọc truyện và tiếng lật trang giấy.

Cô liếc nhìn Nora.

Con búp bê vẫn bất động, nhưng đôi mắt xanh biếc kia, dù vô hồn, lại có vẻ như đang thực sự lắng nghe.

Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng Evelyn.

Cô tự nhủ, đó chỉ là ảo giác.

Buổi chiều, Evelyn dành thời gian khám phá căn biệt thự.

Mọi ngóc ngách đều mang một vẻ cổ kính, u ám.

Những hành lang dài, tối tăm, những căn phòng đóng kín cửa, và không một bức ảnh gia đình nào hiện diện trên tường, ngoài những bức tranh phong cảnh cũ kỹ.

Điều này càng làm tăng thêm sự bí ẩn của ngôi nhà.

Điều đáng chú ý nhất là số lượng cửa sổ bị bịt kín.

Nhiều ô cửa sổ ở tầng dưới đã được đóng ván gỗ từ bên ngoài, hoặc che kín bằng những tấm rèm dày đặc đến mức ánh sáng khó lòng lọt qua.

Càng đi, Evelyn càng nhận ra cái tên "Căn Nhà Không Cửa Sổ" mà cô đã thoáng nghĩ đến đêm qua dường như rất phù hợp.

Khi Evelyn đi ngang qua một hành lang hẹp ở tầng hai, cô lại nghe thấy.

Tiếng thì thầm.

Lần này rõ ràng hơn một chút, không còn mơ hồ như đêm qua.

Nó đến từ bức tường đối diện.

Như tiếng gió lướt qua lá khô, nhưng lại mang một âm điệu kỳ lạ, như lời thì thầm của con người.

Cô dừng lại, nín thở lắng nghe.

Tiếng thì thầm ngưng bặt.

Evelyn tiến lại gần bức tường, áp tai vào đó.

Lạnh ngắt.

Không có gì.

Cô lắc đầu, tự mắng mình là quá nhạy cảm.

"Chắc chắn là do ngôi nhà này quá rộng và cũ kỹ," cô tự nhủ.

Tối đến, sau khi ăn tối và cùng bà Heelshire đặt Nora lên giường (một chiếc nôi cũ kỹ trong góc phòng khách, được đối xử như thể đó là giường của một đứa trẻ thật), Evelyn trở về phòng.

Cô kiểm tra lại danh sách quy tắc của Nora một lần nữa.

"Không bao giờ để Nora một mình" - có nghĩa là cô phải ở lại phòng khách cho đến khi Nora "ngủ say"?

Hay là ngay cả khi Nora ở trong phòng, cô cũng không được rời đi quá lâu?

Evelyn cảm thấy mệt mỏi với sự kỳ quặc này.

Cô cố gắng chìm vào giấc ngủ, nhưng tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ dường như càng lúc càng lớn, và những cành cây cổ thụ va vào tường tạo ra những âm thanh rợn người.

Rồi lại là tiếng thì thầm.

Lần này rõ ràng hơn, như tiếng ai đó đang gọi tên cô.

"Evelyn..."

Cô bật dậy, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Tiếng gọi không đến từ cửa sổ, mà từ bức tường cạnh giường cô.

Giống hệt nơi cô cảm thấy đêm qua.

Evelyn nhìn chằm chằm vào bức tường đá cũ kỹ.

Chắc chắn là cô đã nghe thấy.

Giọng nói đó, khẽ khàng, như một tiếng thở dài, nhưng lại đầy ám ảnh.

"Evelyn... của ta..."

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô.

Không phải do gió, không phải do ngôi nhà cũ kỹ.

Tiếng thì thầm đó là thật.

Và nó gọi tên cô.

Cô vươn tay, chạm vào bức tường.

Lạnh lẽo và vững chắc.

Không có bất kỳ dấu hiệu nào của một khe hở hay một lối đi bí mật.

Evelyn bật đèn ngủ, ánh sáng vàng yếu ớt lại một lần nữa phơi bày những bóng đổ dài.

Cô ngồi yên trên giường, cố gắng trấn tĩnh.

Ai đó đang ở trong bức tường?

Hay cô đang bị ảo giác vì căng thẳng?

Cô đã trải qua quá nhiều chuyện gần đây, có lẽ tâm lý cô đang không ổn định.

Cô nhìn chằm chằm vào bức tường, đôi mắt mở to trong bóng tối.

Lần này, không có tiếng thì thầm nào nữa.

Chỉ có sự im lặng đáng sợ.

Nhưng Evelyn biết.

Cô không còn đơn độc trong căn phòng này.

Có một ai đó, một thứ gì đó, đang ẩn mình trong bóng tối, dõi theo cô, và đã gọi tên cô.
 
Cô Ấy Trong Tường
Chương 3: Ghen Tuông Trong Gương Sáng hôm sau, Evelyn thức dậy với quầng thâm


Chương 3: Ghen Tuông Trong Gương

Sáng hôm sau, Evelyn thức dậy với quầng thâm dưới mắt và một cảm giác nặng nề trong lồng ngực.

Tiếng thì thầm đêm qua vẫn văng vẳng trong tâm trí cô, dù cô cố gắng xua đuổi nó.

Rõ ràng, đó không phải là ảo giác.

Ai đó, hoặc một thứ gì đó mang hình hài nữ tính, đang ở trong căn nhà này, ẩn mình sau những bức tường.

Và điều đáng sợ hơn là, nó biết tên cô.

Cô xuống ăn sáng trong một trạng thái mơ màng.

Bà và ông Heelshire dường như không để ý đến sự mệt mỏi của cô, họ vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, gần như thờ ơ.

Evelyn tự hỏi, liệu họ có biết về những gì đang diễn ra trong căn nhà này không?

Hay họ là một phần của sự kỳ lạ đó?

Sau bữa sáng, nhiệm vụ đầu tiên của Evelyn là chăm sóc Nora.

Cô lại ngồi xuống ghế, cầm cuốn sách cổ tích lên.

Nhưng hôm nay, tâm trí cô không thể tập trung.

Mắt cô cứ vô thức liếc nhìn Nora, con búp bê với đôi mắt xanh biếc trống rỗng.

Có vẻ như không có gì thay đổi, nhưng Evelyn lại có cảm giác như Nora đang thực sự nhìn cô, một ánh nhìn vừa vô tri vừa đầy ẩn ý.

Evelyn đặt cuốn sách xuống, đưa tay vuốt mái tóc sứ của Nora.

Mái tóc cứng nhắc, lạnh lẽo, nhưng dưới ngón tay cô, cô lại cảm thấy một sự mềm mại kỳ lạ, như thể nó đang đáp lại cái chạm của cô.

Cô rụt tay lại, cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy qua.

Đó chỉ là tưởng tượng thôi, cô tự nhủ.

"Cháu có thể đưa Nora đi dạo quanh vườn không?"

Bà Heelshire khẽ nói, bất ngờ xuất hiện ở cửa phòng khách.

"Con bé rất thích không khí trong lành."

Evelyn gật đầu, dù trong lòng vẫn còn nghi ngại.

Cô bế Nora lên.

Con búp bê nặng một cách đáng ngạc nhiên, và khi cô bế nó, cô có cảm giác như đang ôm một đứa trẻ thật sự.

Đôi mắt sứ của Nora dường như càng trở nên sống động hơn dưới ánh sáng mờ ảo của căn phòng.

Khu vườn của biệt thự Heelshire rộng lớn và hoang sơ, nhưng lại đẹp một cách kỳ lạ.

Những bụi hoa dại nở rộ, những cây cổ thụ cao vút che phủ cả bầu trời.

Evelyn đi dạo dọc theo lối đi lát đá rêu phong, ôm Nora trong vòng tay.

Cô cố gắng trò chuyện với Nora, kể cho con búp bê nghe về những bông hoa cô nhìn thấy, những âm thanh của gió.

Cô biết điều đó thật điên rồ, nhưng cô cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ phải làm vậy.

Khi đi ngang qua một bệ đá cũ kỹ, trên đó đặt một cái gương lớn bị nứt vỡ, Evelyn dừng lại.

Cô nhìn vào tấm gương.

Hình ảnh của cô và Nora phản chiếu lại, mờ ảo và méo mó.

Bỗng nhiên, Evelyn cảm thấy một ánh mắt khác đang nhìn mình.

Không phải là ánh mắt của cô trong gương, cũng không phải đôi mắt của Nora.

Một ánh mắt đen láy, sắc lạnh và đầy thèm khát, như thể đang nhìn xuyên qua cô, chiếm hữu cô.

Cảm giác đó mạnh đến nỗi Evelyn phải quay phắt lại.

Không có ai.

Cô nhìn vào gương một lần nữa.

Ánh mắt đó đã biến mất.

Chỉ còn lại hình ảnh mờ ảo của cô và Nora.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, cô lại có cảm giác như Nora trong gương đã khẽ mỉm cười, một nụ cười nhếch mép đầy ẩn ý, và đôi mắt sứ của nó trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết, như thể chúng đang nhìn cô với một sự ghen tuông vô hình.

Evelyn giật mình, lùi lại vài bước, ôm chặt Nora hơn.

Cô cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, không phải do gió, mà là một cảm giác rờn rợn.

Có một sự hiện diện khác trong tấm gương, một thứ gì đó đang quan sát cô, và dường như, nó không thích việc cô quá gần gũi với Nora.

Buổi chiều hôm đó, bầu trời trở nên xám xịt và u ám một cách bất ngờ.

Gió rít mạnh hơn qua những tán cây cổ thụ, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo.

Evelyn đang ngồi trong phòng khách, cố gắng đọc sách cho Nora, nhưng tâm trí cô không thể yên tĩnh.

Cảm giác bị theo dõi vẫn luẩn quẩn, nhưng giờ đây nó không còn đáng sợ nữa, mà thay vào đó là một sự mong đợi kỳ lạ.

Cô khẽ liếc nhìn bức tường, như thể chờ đợi một tiếng thì thầm khác.

Rồi, một giọt, hai giọt...

Tiếng mưa bắt đầu rơi tí tách trên mái ngói và những ô cửa sổ bị che kín.

Ban đầu là những hạt nhỏ, rời rạc, sau đó nhanh chóng chuyển thành một cơn mưa rào xối xả.

Tiếng mưa đập mạnh vào kính, tạo ra một bản giao hưởng ồn ào, nuốt chửng mọi âm thanh khác trong căn nhà.

Không khí trở nên ẩm ướt hơn, và một mùi đất ẩm nồng nặc tràn vào.

Evelyn đứng dậy, đi đến cửa sổ gần nhất.

Cô gạt tấm rèm nhung dày sang một bên, nhìn ra ngoài.

Khu vườn chìm trong màn mưa trắng xóa, những cây cổ thụ oằn mình dưới gió, như những bóng ma khổng lồ đang nhảy múa.

Từng giọt nước mưa chảy dài trên lớp dây thường xuân bám víu vào tường, tạo nên một vẻ đẹp vừa hoang dại vừa u buồn.

Tiếng sấm rền vang từ xa, rồi lại gần hơn, làm rung chuyển cả căn nhà.

Mỗi tiếng sấm sét lại chiếu sáng thoáng qua khung cảnh ngoài kia, khiến những bóng cây đổ dài trở nên ma quái hơn.

Evelyn cảm thấy một sự cô lập hoàn toàn.

Tiếng mưa lớn đến mức cô gần như không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác, kể cả tiếng thở của chính mình.

Căn biệt thự Heelshire, vốn đã biệt lập, giờ đây càng trở nên tách biệt khỏi thế giới bên ngoài.

Trong khoảnh khắc đó, Evelyn lại cảm thấy ánh mắt quen thuộc đó.

Không cần phải nhìn, cô biết nó đến từ bức tường.

Nhưng lần này, ánh mắt đó không còn chỉ là sự tò mò hay khao khát.

Nó mang một sự thỏa mãn kỳ lạ, như thể cơn mưa lớn này chính là một phần kế hoạch của nàng, nhốt cô lại hoàn toàn trong không gian của mình

.

Tiếng sấm lại nổ vang, và trong thoáng chốc, ánh sáng chớp lên từ bên ngoài chiếu rọi vào căn phòng.

Evelyn nhìn thấy phản chiếu của mình trong ô cửa kính.

Và rồi, cô lại thấy nó.

Một bóng đen lướt qua phía sau mình, mờ ảo như một ảo ảnh.

Nó không phải là hình ảnh phản chiếu của cô.

Nó là một cái bóng, cao lớn và thon dài, đứng ngay sau lưng cô, gần đến nỗi cô có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của nó.

Cô quay phắt lại, tim đập loạn xạ.

Không có gì.

Chỉ có căn phòng trống rỗng và tiếng mưa dữ dội.

Nhưng cảm giác đó quá thật.

Nàng đã ở đó.

Ngay sau lưng cô.

Trong những ngày tiếp theo, cảm giác bị theo dõi của Evelyn ngày càng rõ rệt.

Những tiếng thì thầm không còn chỉ xuất hiện vào ban đêm.

Đôi khi, khi cô đang làm việc nhà, hay khi cô đang đọc sách cho Nora, cô lại nghe thấy tiếng gọi tên mình, tiếng thở dài, hoặc thậm chí là tiếng cười khẽ, vọng lại từ những bức tường.

Chúng không còn đáng sợ nữa, mà thay vào đó, chúng mang một sự quyến rũ kỳ lạ.

Evelyn bắt đầu tìm kiếm.

Cô đi dọc theo các hành lang, áp tai vào tường, cố gắng tìm ra nguồn gốc của những âm thanh đó.

Cô khám phá ra một vài chỗ tường có vẻ rỗng hơn những chỗ khác, nhưng không có lối vào nào.

Cô biết điều đó thật điên rồ, nhưng cô không thể cưỡng lại cảm giác thôi thúc này.

Cô muốn biết ai đang ở đó, ai đang theo dõi cô.

Điều kỳ lạ là, mặc dù cảm giác bị theo dõi khiến cô ban đầu khó chịu, nhưng dần dần, Evelyn lại cảm thấy một sự kích thích len lỏi.

Như thể có một sợi dây vô hình đang ràng buộc cô với kẻ theo dõi.

Cô bắt đầu hành động một cách khác thường.

Cô cố ý mặc những bộ đồ thoải mái hơn, đôi khi là những bộ đồ ngủ lụa mỏng manh, khi cô biết mình đang bị "nhìn trộm".

Cô đi lại trong phòng với những bước chân mềm mại, đôi khi lại dừng lại, nhìn vào bức tường như thể đang mời gọi một sự tương tác.

Một buổi tối, khi Evelyn đang thay đồ trong phòng, cô lại nghe thấy tiếng thì thầm.

Gần gũi hơn bao giờ hết, như thể nàng đang đứng ngay sau bức tường.

"Evelyn... em đẹp quá..."

Tim Evelyn đập thình thịch.

Cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.

Cô quay lưng về phía bức tường, đôi mắt khẽ nhắm lại, hít một hơi thật sâu.

Không còn là sợ hãi nữa, mà là một sự chờ đợi, một sự mời gọi.

Cô không biết tại sao, nhưng cảm giác bị theo dõi, bị khao khát bởi một thứ gì đó vô hình lại khiến cô có một sự hưng phấn kỳ lạ, một cảm giác quyền lực mà cô chưa từng cảm thấy trước đây.

Evelyn không nhận ra rằng, sự kiểm soát vô hình của kẻ trong bức tường đang ngày càng thắt chặt.

Nàng không chỉ theo dõi cô, mà còn dần dần xâm nhập vào tâm trí cô, điều khiển những hành động và cảm xúc của cô.

Nàng đang gieo mầm sự chiếm hữu vào tâm hồn cô, biến cô thành một phần của trò chơi ám ảnh này.

Và trong bóng tối sâu thẳm của bức tường, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào Evelyn với một ánh sáng rực cháy.

Nàng đã thấy sự thay đổi trong cô, sự chấp nhận, sự mời gọi.

Một nụ cười thỏa mãn nở trên môi nàng, và nàng thì thầm, giọng nói tràn đầy dục vọng chiếm hữu:

"Đúng vậy, Evelyn...

Cứ đến gần ta hơn nữa...

Vì em sẽ là của ta... mãi mãi."

Nàng biết, Evelyn đang dần chìm vào cái bẫy mà nàng đã giăng sẵn, một cái bẫy của sự ám ảnh, ghen tuông và khao khát chiếm hữu.

Và cô, trong sự cô đơn và tìm kiếm một điều gì đó mới mẻ sau cú sốc gia đình, đã bắt đầu nghiện cảm giác được "yêu" theo một cách điên rồ nhất.
 
Back
Top Bottom