Ngôn Tình Cô Ấy Nghe Thấy

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
858,830
0
0
co-ay-nghe-thay.jpg

Cô Ấy Nghe Thấy
Tác giả: Triệu Lộ Hà Khô
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Triệu Lộ Hà Khô
Dịch: IIunga
Beta: Nơ

- -----------

Ca sĩ thiên tài Bách Xuyên vừa mới phát hành album mới, trong đó đĩa đơn "Cô ấy nghe thấy" nhanh chóng phổ biến khắp các phố lớn ngõ nhỏ, thu về rất nhiều giải thưởng lớn.

Ca khúc này anh sáng tác khi còn học cấp 3, lúc đó tôi ngồi cùng bàn với anh.

Khi anh cất lên câu hát cuối cùng, anh đưa tay tháo máy trợ thính của tôi xuống, tôi không thể nghe thấy.

Đã nhiều năm như vậy, cuối cùng tôi cũng nghe được đoạn hát kết thúc đó...

"Anh thích em."​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Khai Cuộc Tang Thi, Tôi Rút Thẻ Thắng Và Nuôi Đàn Con
  • Ngài Cố Thân Mến!
  • Ai Bảo Quan Kinh Thành Có Tiền Có Thịt
  • Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếm
  • Tướng Công, Chàng Cũng Sống Lại Sao?
  • Toàn Trường Chỉ Có Tôi Là Người
  • Cô Ấy Nghe Thấy
    Chương 1


    1.

    Concert của Bách Xuyên vừa mới hạ màn, hotsearch đã lên mười mấy cái, độ nổi tiếng trước sau như một vẫn vô cùng cao. Nhất là ca khúc cuối cùng của đêm nay là bài "Cô ấy nghe thấy", càn quét các giải thưởng lớn của năm nay, đánh thức vô số người nhớ lại mối tình đầu thanh xuân.

    Tôi nhấn vào nhóm fanclub của Bách Xuyên, yên lặng nhìn trộm vào bên trong.

    Mỗi phút tin nhắn trong nhóm đều 99+, trong đây có rất nhiều nam nữ vừa mới xem xong concert của Bách Xuyên kích động tới nỗi chỉ biết ca ngợi, không khó để tưởng tượng hiện trường sân khấu chấn động như thế nào. Có người đột nhiên @ tôi, hỏi: "Nhóm trưởng, chị không đi xem concert của Bách Xuyên sao?"

    Bách Xuyên debut mấy năm, tôi cũng làm fan của anh từng ấy năm.

    Nhóm này cũng là do một tay tôi lập lên, tất cả mọi người đều biết tôi thích anh ấy.

    Nhưng tôi không cướp được vé xem concert của anh, tới lúc đàm phán giá cả với những người bán lại vé cũng bị lỡ hẹn, không thể đi được, có lẽ là ý trời.

    Rất nhanh chóng câu chuyện trong nhóm đã đổi sang hướng khác.

    "Tôi cảm giác chúng ta có chị dâu rồi, là mỹ nữ đội mũ đeo khẩu trang ngồi ở hàng ghế VIP đằng trước, kết thúc cô ấy còn có nhân viên công tác dẫn vào hậu đài."

    Mí mắt tôi run rẩy. Lúc thoát ra ngoài, quả nhiên thấy hotsearch đứng thứ nhất là một cái mới #Mối tình đầu của Bách Xuyên.

    Là một đoạn video, mỹ nữ đeo khẩu trang ở hàng ghế trước vô cùng nổi bật trong đám người, lộ ra khuôn mặt rạng rỡ. Cô ấy để túi xách ở vị trí trống bên cạnh. Cô gái giương mắt nhìn nhân vật chính đang ở trên sân khấu, trong mắt đều là ánh sáng.

    Bách Xuyên đang chơi piano trên đó, ánh sáng chói loá bao phủ toàn thân, vài lần ngẩng đầu lên đều nhìn về hướng cô ấy.

    Dưới những vụn sáng rực rỡ trong video, có một loại cảm giác thôi miên mê mẩn cách biệt với mọi người.

    Cô gái đó là mối tình đầu mà ca sĩ thiên tài Bách Xuyên luôn cất giữ.

    "Hai người rất xứng đôi!"

    "Tình yêu giới giải trí đây sao?"

    "Chỉ có tôi thấy tiếc cho chỗ trống để túi xách bên cạnh của mỹ nữ đó à? Vị trí tốt như thế còn gì!"

    Tôi tắt di động.

    2.

    Tôi không quan tâm giới giải trí lắm, nhưng lại đu một người: Bách Xuyên.

    Rất khó nói đây là cảm giác gì, anh càng ngày càng nổi tiếng, tôi cứ đuổi theo lại đuổi theo nhưng khoảng cách ngày một xa.

    Hai ngày nay tôi chuẩn bị chuyển giao quyền hạn gì đó liên quan tới nhóm fan của Bách Xuyên cho người khác. Bản thân tôi phải nhìn về phía trước.

    Buổi tối khi viết nhật ký, tôi lại nghe ca khúc mới "Cô ấy nghe thấy" rất hot gần đây của Bách Xuyên thêm một lần nữa, cấp 3 tôi đã từng nghe giai điệu của ca khúc này rồi.

    Lúc đó Bách Xuyên chọn tôi làm bạn cùng bàn bởi vì tôi yên lặng nhất trong cả lớp, sẽ không giống mấy học sinh nữ khác thích anh, làm phiền anh.

    Thật ra, tôi đúng là yên lặng.

    Người khác đều cười tôi là nhỏ điếc, nhỏ câm.

    Nhưng Bách Xuyên thì không.

    Tôi có hơi thích anh nhưng giấu rất kỹ, sẽ không để anh biết.

    Chuyện có liên quan tới anh tôi đều nhớ rất rõ, buổi tối tháng sáu năm lớp 11 ấy, Bách Xuyên kéo tôi từ trên mặt đất đứng lên, lau sạch vết máu trên trán tôi, hát cho tôi nghe ca khúc này, ca từ giai điệu đều giống nhau y hệt. Hơi thở mùa hè từ trên người anh xuyên qua hai bóng dáng đang tựa vào nhau in trên mặt đất.

    Lúc anh hát tới câu cuối cùng, máy trợ thính của tôi đột nhiên rơi xuống.

    Thế giới của tôi lâm vào yên tĩnh, chỉ nhớ rõ ánh mắt của anh.

    Anh tới gần, hát một câu cuối cùng bên cạnh tai tôi.

    "Anh thích em."

    Thì ra là câu này.

    3.

    Cộng đồng mạng đã nhanh chóng tìm ra được mỹ nữ xuất hiện trong concert của Bách Xuyên vào ngày đó là ai, Lâm Uyển Nhi - ca sĩ xuất thân từ chương trình sống còn, thiết lập hình tượng chính là thiên kim nhà giàu mơ ước vào giới giải trí, đi theo con đường sáng tác âm nhạc.

    Từ lâu cô ta đã nói trong phỏng vấn, cởi mở hào phóng: "Tôi vào giới giải trí là vì một người. Anh ấy là thiên tài âm nhạc."

    Hiện tại đáp án đã rõ rồi, chính là vì Bách Xuyên.

    Weibo của cô ta cũng nhanh chóng bị chiếm đóng, tất cả chỉ để lại một câu "Chào chị dâu.".

    Tôi không cảm thấy quá ghen tị nhưng có hơi buồn, thì ra Bách

    Xuyên anh ấy thích cô gái như vậy.

    Tôi chuyển hết những gì liên quan tới nhóm fan cho một người chị em đu cùng idol, hẹn gặp cô ấy ở quán cà phê.

    Quán cà phê vẫn bật bài hát "Cô ấy nghe thấy" của Bách Xuyên, cô gái ở bàn bên cạnh kích động nói với người cùng bàn: "Cậu xem phỏng vấn mới nhất của Lâm Uyển Nhi và Bách Xuyên chưa, mình vui chết mất."

    Người chị em cùng đu Bách Xuyên rất nhiều năm giống tôi thong thả tới muộn, tên trên mạng của cô ấy là “Bé Thỏ”.

    Bé Thỏ nhìn tôi thì giật mình.

    Cô ấy vội vàng khua khua tay, lúc này bầu không khí mới thoải mái hơn.

    Trước khi tôi chuyển hết tâm huyết nhiều năm của mình, Bé Thỏ nửa đùa nửa thật cười nói: "Chị đã đu Bách Xuyên bao năm rồi?"

    "Bảy năm."

    Cô ấy cười ha ha: "Bách Xuyên mới debut 4 năm."

    Tôi nhìn hình ảnh phản chiếu ngược của mình trên ly thuỷ tinh, mím môi cười.

    Từ 17 tuổi tới 24 tuổi là bảy năm, tôi không tính sai. Thích Bách Xuyên, thấm thoát đã bảy năm rồi.

    "Không hối hận sao?" Bé Thỏ xác nhận lần cuối cùng với tôi.

    Tôi nói:

    "Không hối hận."

    4.

    Tôi mở QQ lên, hiện tại tất cả mọi người đều dùng wechat mà QQ thì ngược lại, chả có mấy ai dùng. Nhưng khi tôi học cấp 3, mọi người chỉ dùng QQ.

    Trong danh sách bạn bè chỉ có vài người, người tôi để ở chế độ quan tâm chỉ có mình Bách Xuyên.

    Ảnh đại diện của anh vĩnh viễn chỉ có màu xám.

    Lúc ngồi cùng bàn tôi lấy cớ là muốn hỏi bài tập mà thêm QQ của anh, nhưng mà chắc là sau đó anh bị trộm tài khoản, chiếc ảnh đại diện đó vĩnh viễn không sáng lên nữa.

    Dù biết là như vậy nhưng tôi vẫn không dám làm phiền anh. Chỉ là khi nhớ tới anh lại ngẩn người nhìn nó.

    Lần này tôi cũng thế, mở khung chat trò chuyện với anh rồi nghĩ xem nên nói lời từ biệt như nào.

    Tôi xoá một đoạn tin nhắn dài, cuối cùng chỉ gửi vài từ đi: "Ca khúc nghe rất hay."

    Chỉ có vài chữ như vậy mà lòng bàn tay tôi đã đổ hết mồ hôi, biết rõ đối phương sẽ không nhận được nhưng trái tim lại không thể khống chế mà đập rất nhanh.

    Ảnh đại diện của đối phương đột nhiên nhảy lên hai lần.

    Từ màu xám trắng biến thành có màu.

    Từ mất kết nối trở thành đã kết nối.

    Đối phương đang nhập.

    Bách Xuyên gửi tới hai chữ.

    "Cảm ơn."

    "Cậu nghe chưa?"

    Tôi ngây người, tôi không nghĩ rằng anh sẽ nhìn thấy hơn nữa còn trả lời tôi.

    Chờ màn hình tắt đi tôi mới nhớ tới việc gõ chữ, nghĩ rồi lại nghĩ

    sau đó mới trả lời anh: "Mình nghe rồi, khắp thế giới đều là ca khúc của cậu. Chúc mừng cậu."

    Người bạn cùng bàn từng đưa tay ra là có thể chạm vào giờ đây đã trở thành huyền thoại âm nhạc, tôi thực sự vui mừng thay cho anh, chúc anh tiền đồ như gấm.

    Khung chat vẫn hiện đối phương đang nhập.

    Tôi đợi rồi lại đợi.

    Cuối cùng nhận được hai chữ.

    Bách Xuyên nói: "Ngủ ngon."

    Tôi nghĩ tôi thực sự không thể trò chuyện mà.

    Nhưng lại có điểm may mắn, sau bảy năm yêu thầm dài đằng đẵng, tôi nhận được một câu ngủ ngon.

    [Còn tiếp...]
     
    Cô Ấy Nghe Thấy
    Chương 2


    5.

    Tôi cất hết poster cùng album của Bách Xuyên đi, mẹ tôi phụ tôi dọn dẹp chúng: “Ngần ấy năm cũng nên buông xuống rồi.”

    Tôi nhẹ nhàng dạ một tiếng.

    Thật ra mẹ tôi cũng là một fan của Bách Xuyên, nhưng bà ấy đã gặp Bách Xuyên ở trường cấp 3, hơn nữa còn biết tôi không phải đang theo đuổi ngôi sao mà từ đầu đến cuối cái tôi thích chỉ là con người Bách Xuyên mà thôi.

    Mẹ tôi ngừng một chút, lúc sau mới nói đầy ẩn ý: “Cô gái đó trông xinh đấy.”

    Bà ấy đang nói đến Lâm Uyển Nhi, sáng nay bà ấy đã xem video tin đồn của Bách Xuyên và Lâm Uyển Nhi, còn lặng lẽ nhìn tôi khóc. Mấy tấm ảnh thời phổ thông của Lâm Uyển Nhi cũng bị đào lên. Học cùng trường cấp 3 với chúng tôi, thua Bách Xuyên một lớp, là đàn em.

    Tất cả các khía cạnh đều phù hợp với thiết lập mối tình đầu của Bách Xuyên, mọi manh mối đều hợp lý.

    Những cư dân mạng thích đào thông tin chi tiết đều nhao nhao tỏ vẻ bản thân ngất luôn rồi.

    Tôi im lặng hồi lâu, nhìn ảnh chụp Lâm Uyển Nhi ở trường phổ thông mà paparazzi tìm ra được, trong ảnh là sân khấu đêm hội văn nghệ hồi năm lớp 11. Lâm Uyển Nhi là người dẫn chương trình, mà người chơi đàn violin ở phía sau cô ta chính là Bách Xuyên.

    Tỏa sáng rực rỡ.

    Ngay cả tôi cũng không thể không thừa nhận hai người họ rất xứng đối.

    6.

    Ngay khi scandal giữa Bách Xuyên và Lâm Uyển Nhi nổ ra, trường phổ thông Thanh Lan náo nhiệt hẳn lên. Với tư cách là trường cũ của hai người, trường phổ thông Thanh Lan gần đây đang chuẩn bị tổ chức lễ kỷ niệm một trăm năm thành lập trường đã tiết lộ ra ngoài cựu học sinh là ngôi sao nổi tiếng hàng đầu - Bách Xuyên - sẽ tới, thông tin này lập tức nhảy lên top hotsearch.

    Nhà trường đã sớm gửi thư mời đến các cựu học sinh của trường.

    Đến lúc đó tôi cũng sẽ đi.

    Tôi không có bất kỳ hoài niệm gì với trường phổ thông Thanh Lan, nếu đáng để tôi quay đầu lại, dừng chân không đi tiếp thì chỉ có mỗi Bách Xuyên mà thôi.

    Nhưng lần này tôi phải quay về lễ kỷ niệm của trường một chuyến, bởi vì Bách Xuyên cũng sẽ tham dự, tôi phải nhân cơ hội này gặp anh, trả lại hết thảy những gì tôi nợ anh.

    Mẹ tôi lấy ra một chiếc hộp sắt từ tủ đầu giường, cẩn thận cầm cuốn sổ tiết kiệm đưa cho tôi. Số tiền mà mẹ con tôi kiếm được không nhiều lắm nên để dành dụm được cuốn sổ tiết kiệm này cũng tốn không ít công sức, số tiền trong đó gần bằng giá tiền máy trợ thính mà Bách Xuyên tặng tôi khi đó.

    Vừa khéo có thể trả lại cho anh trong lễ kỷ niệm thành lập trường, cũng sẽ không lãng phí thời gian của anh.

    Tôi cầm cuốn sổ tiết kiệm, có chút hoảng loạn.

    Tôi sắp được gặp Bách Xuyên...

    7.

    Nhưng không ngờ, vào ngày kỷ niệm một trăm năm thành lập của trường phổ thông Thanh Lan, suýt nữa đến cổng trường tôi cũng không vào được.

    Các phương tiện truyền thông ngồi xổm ở cổng trường với đủ loại ống kính dài ngắn, tất cả đều bị bảo vệ chặn lại, còn có cả cảnh sát ở ngã tư để duy trì trật tự, mỗi cựu học sinh trở về trường đều phải trải qua sự kiểm tra nghiêm ngặt, bởi vì sợ một số tay săn ảnh và đám fan cuồng nhiệt thừa dịp lẫn vào.

    Tôi không qua được, bởi vì tôi chưa nhận được thư mời.

    Tôi móc ra một xấp thẻ học sinh từ trong túi, vốn định gọi cho giáo viên chủ nhiệm đã nghỉ hưu lâu năm để chứng minh thân phận. Khi nói đến miệng lưỡi đắng khô, bảo vệ có chút khinh thường liếc nhìn máy trợ thính trên tai tôi, rồi đột nhiên ánh mắt anh ta sáng lên, tôi cứ ngỡ rằng bảo vệ sẽ cho tôi vào, kết quả là bị anh ta đẩy sang một bên, quay đầu tiếp đón một người khác.

    Suýt nữa là tôi đã ngã xuống, tiếng lách tách của ống kính xung quanh thay nhau vang lên không ngừng.

    Ai mà không biết còn tưởng rằng ngôi sao đang đi thảm đỏ nữa đấy.

    Nhưng khi tôi đứng vững, quay đầu lại mới nhận ra đó quả thật là một ngôi sao. Lâm Uyển Nhi được vệ sĩ cá nhân bảo vệ xung quanh, dung mạo xinh đẹp sáng ngời bị kính râm che khuất.

    Khuôn mặt của cô ta đã nằm trên hotsearch suốt hai ngày qua nên bảo vệ lập tức nhận ra, căn bản là không cần xuất trình thư mời vẫn nhường cho cô ta một lối đi.

    Tôi cụp mắt, lặng lẽ chờ đoàn người đi qua.

    Nhưng khi đi ngang qua tôi thì Lâm Uyển Nhi chợt dừng bước. Tôi mờ mịt ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ta dừng lại ở trên tai tôi, sau đó lại chuyển sang khuôn mặt tôi, cô ta thoáng giật mình rồi đưa tay tháo kính râm xuống, để lộ khuôn mặt sắc sảo mang tính công kích kia.

    Lâm Uyển Nhi cười khẽ: "Đây là trường phổ thông Thanh Lan chứ không phải trường học dành cho người khuyết tật câm điếc gì đó, bạn học chớ đi nhầm nhé?"

    Tôi mở to mắt kinh ngạc, cả mặt nóng bừng.

    Bảo vệ cười hai tiếng, vỗ ngực mình đảm bảo: "Cô Lâm yên tâm, công tác an ninh của chúng tôi tốt lắm, tuyệt đối sẽ không để người ngoài tùy tiện đi vào."

    Thật ra, tôi chịu thành kiến như vậy cũng không phải lần một lần hai.

    Nhưng lần này lại vô cùng khó chịu.

    Nó gần như khiến tôi không đứng vững nổi nữa, tôi chẳng thể nào phản bác, chỉ có thể cụp mắt xuống.

    Nhưng khi trông thấy chiếc ô tô màu đen thuần dừng lại sau lưng Lâm Uyển Nhi, cửa kiếng màu đen từ từ hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt lạnh lùng mà uy nghiêm. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp lại Bách Xuyên trong tình huống như vậy.

    Ít nhất không nên xảy ra trong tình huống lúng túng này của tôi.

    Tôi nhanh chóng cúi đầu.

    Nhưng đã chậm một bước.

    “Ôn Ninh.” Bách Xuyên gọi tên tôi, giọng nói nhẹ nhàng.

    Đây là câu nói đầu tiên của anh.

    Nhóm phóng viên giải trí ở đằng xa đã phát hiện ra anh, đèn flash hỗn loạn luân phiên nhấp nháy giữa ban ngày, như thể đang ăn mừng một cuộc hội ngộ long trọng.

    "Đã lâu không gặp. Bạn cùng bàn." Từng chữ đều rõ ràng.

    Đây là câu nói thứ hai của anh.

    8.

    Bạn cùng bàn.

    Sau này nhớ lại thời cấp ba, tôi rất ít khi nhớ đến những biệt danh xúc phạm như “nhỏ điếc”, “nhỏ câm”, chỉ nhớ mỗi lần Bách Xuyên thức dậy sau giờ nghỉ trưa, khuôn mặt anh luôn hằn vết đỏ, giọng nói thiếu niên khàn khàn, hỏi tôi: “Bạn cùng bàn, mấy giờ rồi?”

    Bách Xuyên rất được chào đón, anh ít nói, trông có vẻ kiệm lời, nhưng lại không hiện lên nét cô độc. Chỉ cần anh dựa vào ghế, xoay bút cười nhẹ một cái thì sẽ có vô số người vây quanh.

    Tôi thì khác, tôi yên tĩnh, cô lập.

    Máy trợ thính tôi sử dụng lúc đó là loại kém chất lượng nhất, không phù hợp với tình trạng thính lực của tôi, tôi thường đắm chìm trong thế giới im ắng tĩnh mịch của mình.

    Lúc đầu những người khác vẫn muốn giao tiếp với tôi, nhưng sau một thời gian dài, họ trở nên mất kiên nhẫn.

    Chỉ có Bách Xuyên, có thể là do ngồi lâu với tôi nên sinh ra nhàm chán, kiên nhẫn lặp lại với tôi hết lần này đến lần khác.

    "Bạn cùng bàn, phải nộp bài tập rồi."

    "Bạn cùng bàn, giúp tôi một việc nhé."

    "Bạn cùng bàn, có nghe thấy tôi nói không?"

    "Bạn cùng bàn."

    [Còn tiếp...]
     
    Cô Ấy Nghe Thấy
    Chương 3


    9.

    Bạn cùng bàn của tôi, Bách Xuyên, từ rất lâu đã không còn ở bên tay trái mà tôi có thể chạm vào nữa.

    Anh đứng trên khán đài, dáng người cao ngất.

    Khi Bách Xuyên lên phát biểu với tư cách là học sinh xuất sắc, tôi ngồi dưới sân khấu vẫn chưa thể hoàn hồn, trên tay còn cầm áo khoác của anh.

    Thật ra tôi nên nhắc nhở anh không nên vì làm trò trước mặt cô gái mình thích mà dẫn một cô gái khác đi. Cái liếc nhìn vừa rồi mà Bách Xuyên dành cho Lâm Uyển Nhi đã làm tôi sợ hãi. Ngay cả sắc mặt bảo vệ chặn đường tôi cũng lập tức trắng bệch khi nghe Bách Xuyên gọi tên tôi.

    Bách Xuyên đích thân xuống xe chứng minh tôi là học sinh của trường, đưa tôi vào bên trong.

    Lâm Uyển Nhi ngồi ở phía sau, tôi thật sự đã cảm nhận được triệt để bốn chữ "đổ mồ hôi lạnh".

    Tôi ngẩng đầu lên, im lặng nhìn Bách Xuyên trên sân khấu. Anh không có quá nhiều thay đổi, chẳng qua là thu lại một chút khí phách thiếu niên, đôi mắt một mí thu hút nhất là khi cụp xuống chơi guitar, ở khóe mắt ấy còn có nốt ruồi lệ.

    Tới thời điểm anh đọc xong câu cuối cùng. Tôi và mọi người nhẹ nhàng vỗ tay.

    Khoảnh khắc này thật trân quý biết bao, cũng không biết sau này còn có cơ hội như vậy nữa hay không.

    Bách Xuyên đứng ở trên sân khấu chính, đột nhiên cong môi nhìn về phía bên này.

    Tới phần học sinh trường đặt câu hỏi, Bách Xuyên trả lời vài vấn đề của các bạn học sinh, không khí rất hài hoà.

    Người cuối cùng là một nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa đong đưa chắc tầm 16, 17 tuổi, cô gái cười tủm tỉm đứng lên hỏi: "Đàn anh Bách Xuyên, trên mạng nói anh có mối tình đầu lúc học cấp 3, là thật hay giả vậy ạ?”

    Toàn trường như ngừng thở, Bách Xuyên bình tĩnh nói: "Là thật."

    Ánh mắt của mọi người đều hướng về phía Lâm Uyển Nhi, không hiểu tại sao nụ cười của cô ta có chút yếu ớt.

    Nữ sinh đó thừa thắng xông lên, kìm nén tiếng thét chói tai mà tiếp tục hỏi: "Cô ấy có ở đây không ạ?"

    Bách Xuyên im lặng một lúc, đôi tai dần đỏ lên, thanh âm rất nhẹ nhưng kiên định.

    Anh nói: "Có."

    Lúc này tiếng thét của học sinh toàn trường gần như phá vỡ trời xanh.

    Tôi đưa tay đè lại trái tim.

    Cảm thấy có chút hoang đường.

    Nhưng trong giây phút nào đó, lòng tôi bỗng nhiên nóng bừng.

    10.

    Phần hỏi đáp đã kết thúc nhưng lại có một “vị khách không mời mà đến” đứng dậy, không phải là học sinh, cũng không một ai đưa mic cho anh ta, vậy mà giọng người nọ vẫn văng vẳng.

    Lúc Bách Xuyên chuẩn bị xuống sân khấu thì anh ta lập tức hét lên: "Đại danh ca! Đại minh tinh! Mày có nhớ rõ năm lớp 11 suýt chút nữa mày đã làm người tên Vương Tinh Vũ tàn phế không? Làm sao một tên bạo lực học đường như mày vẫn còn sống tốt được vậy?"

    Hiện trường hỗn loạn không dứt, Bách Xuyên ngước mắt liếc người nọ một cái.

    Vô cùng khinh thường.

    Giống như nhìn một thằng hề đang nhảy nhót.

    Rất nhanh bảo vệ đã đến áp chế kéo người gây rối xuống, khúc nhạc đệm ngoài ý muốn này liền trôi qua.

    Chỉ có tôi cứng đờ ngồi tại chỗ, không thể nhúc nhích. Đã rất lâu rồi tôi không còn nghe thấy cái tên Vương Tinh Vũ này nữa.

    Đó là một ác mộng.

    11.

    Sau khi hoạt động kết thúc, tôi vẫn không thể tìm được cơ hội ở riêng cùng với Bách Xuyên, anh vẫn đang ký tên cho người khác.

    Tôi cảm thấy chiếc áo khoác trong tay và cuốn sổ tiết kiệm trong ví thiệt biết cách thiêu chết người ta, phải nhanh đưa cho anh mới được.

    Tôi đi tới phòng học trong trí nhớ, nó đã trở thành phòng học bỏ không. Tôi nhìn vào trong qua lớp kính thuỷ tinh, giống như có thể thấy lại giữa hè năm đó, Bách Xuyên tuỳ ý vẽ khuông nhạc vào quyển nháp, còn để chai nước có ga ở mép bàn.

    Tôi nhìn đến thất thần, vừa quay đầu lại đã thấy Bách Xuyên ôm cánh tay dựa vào tường, không biết nhìn tôi bao lâu rồi.

    Tôi theo bản năng mà xin lỗi: "Mình xin lỗi."

    Anh phì cười, đưa tay lấy lại chiếc áo khoác của mình: "Xin lỗi cái gì?"

    Đúng lúc radio phát bài "Cô ấy nghe thấy" của anh.

    Tôi cũng không biết.

    Muốn giải thích với anh.

    Có thể xin lỗi là bởi vì tôi đã làm cho ngày kỷ niệm thành lập trường tốt đẹp này phát sinh biến cố nhỏ kia.

    Tôi mím môi, lấy sổ tiết kiệm ở trong ví ra đưa cho anh: "Đây là tiền cậu chi trả thuốc men và máy trợ thích lúc trước cho mình, mẹ con mình luôn biết ơn cậu, bây giờ trả lại cho cậu."

    Anh sững người.

    Tôi vốn dĩ còn sợ Bách Xuyên không nhận.

    Không ngờ rằng tay anh rất nhanh, ngón tay chạm vào tay tôi, không biết tại sao người nọ lại cười, anh hẳn là kiểu người rất ít thể hiện cảm xúc.

    Bách Xuyên mỉm cười: "Vẫn không quên mình, tốt lắm."

    Trọng điểm của anh thật sự rất lạ lùng.

    Tôi sẽ không quên anh.

    12.

    Bách Xuyên không muốn đi ra từ cửa chính, ngoài cổng trường toàn là phóng viên giải trí và fan. Anh kéo mũ lưỡi trai xuống, tôi cùng anh lén lút rời khỏi bằng một con đường nhỏ.

    Bầu trời ngày kỷ niệm thành lập trường hôm nay vốn đã âm u giờ đây lại càng thêm xám xịt, quả nhiên đi được nửa đường thì bắt đầu đổ mưa.

    Tôi kéo Bách Xuyên vào một tiệm hoa cách trường học không xa. Lúc bước vào, chiếc chuông gió treo trên cánh cửa bị gió thổi kêu leng keng.

    Tiệm hoa này là mẹ tôi mở từ hai năm trước, nghe nói đời này bán hoa đời sau xinh đẹp, nhưng tôi chỉ cầu mong thính lực của mình bình thường.

    Trong tiệm không có ai, chắc là bà sang nhà hàng xóm chơi rồi.

    Bách Xuyên gọi điện thoại cho người đại diện xong thì đi loanh quanh trong tiệm hoa.

    Tôi xoay người pha cho anh một tách trà, anh đang đưa lưng về phía tôi nghiên cứu cái gì đó, tôi mở to hai mắt, suýt chút nữa đã làm đổ ly trà lài trên tay.

    Hai ngày trước tôi và mẹ đã dọn hết mớ kia vào trong hộp giấy, bên trong toàn là album, poster và chữ ký của Bách Xuyên, sau đó đặt ở chỗ này. Chắc là hôm nay mẹ tôi vừa mới đem ra để chuẩn bị gọi người tới mang đi, kết quả trời xui đất khiến thế nào lại bị Bách Xuyên nhìn thấy.

    Tôi cứng đờ, có một cảm giác xấu hổ khi nỗi lòng nhiều năm đột nhiên bị vén màn.

    Bách Xuyên cầm một hộp album, đôi mắt một mí cụp xuống: "Đây chính là album đầu tiên của mình."

    Tôi vừa cẩn thận quan sát vẻ mặt của anh, vừa mỉm cười xa lạ giống như người bạn cùng lớp đã lâu chưa gặp mặt: "Thật sự rất khó mua, mọi người đều thích cậu."

    Những thứ ở đây đều là những vật tôi tích cóp đã lâu.

    "Mỗi một ca khúc, mỗi một album của cậu mình đều đã nghe qua. Mình..." Mình thích cậu, những chữ còn lại đều bị tôi nuốt ngược trở về, tôi hơi cụp mi xuống rồi mới nhoẻn miệng cười, âm thanh khô khốc mang theo bất đắc dĩ: "Bách Xuyên, mình là fan lớn nhất của cậu đấy."

    Có rất nhiều người thích ca sĩ thiên tài Bách Xuyên.

    Nhưng tôi không giống bọn họ.

    Tôi chỉ thích Bách Xuyên.

    Bách Xuyên quay đầu lại, dưới mắt có một nốt ruồi lệ.

    Anh nhẹ giọng nói: "Nhưng cậu không tới concert của mình."

    Cơn mưa ngoài kia đã dứt.

    Chuông gió vang lên.

    [Còn tiếp...]
     
    Cô Ấy Nghe Thấy
    Chương 4


    13.

    Sau khi Bách Xuyên đi khỏi, người chị em theo đuổi ngôi sao - Bé Thỏ đã gửi tin nhắn kể cho tôi nghe về tình hình gần đây của nhóm người hâm mộ.

    Bọn họ bắt đầu không thích người chị dâu mang tên Lâm Uyển Nhi này, sau khi dựa vào độ nổi tiếng của Bách Xuyên để đi lên, cô ta nhanh chóng nhận lời mời của nhiều tên tuổi lớn, cái tính hám công danh lợi lộc này thật sự quá mạnh.

    Trong nhóm chat còn bàn luận không ít “drama” khác.

    Tôi nghe ngóng một chút, bỗng nhiên gửi đi một câu: "Bé Thỏ, thật ra chị và Bách Xuyên là bạn học cùng bàn hồi cấp 3. Cậu ấy còn hỏi chị tại sao lại không đến concert của cậu ấy."

    Người bên kia không phản ứng, một lát sau mới gửi một loạt “ha ha”.

    Có thể là do cảm thấy câu chuyện hài này rất buồn cười.

    Tôi cũng cụp mắt cười nhạt.

    Vốn dĩ cái tên của tôi đặt cạnh Bách Xuyên đã là một điều khiến người ta ngạc nhiên rồi.

    Tôi lặng lẽ đè nén vọng tưởng kia xuống đáy lòng.

    14.

    Đoạn đối thoại của Bách Xuyên trong buổi Hỏi-Đáp tại lễ kỷ niệm thành lập trường đã bị một người có mặt quay video lại và tung lên mạng.

    Học sinh tràn ngập hơi thở thanh xuân hỏi Bách Xuyên đứng trên khán đài: "Anh có Bạch Nguyệt Quang thật ạ?"

    Anh trả lời: "Phải."

    "Chị ấy có ở đây không ạ?"

    Anh im lặng một lúc rồi nói: “Có.”

    Kể từ khi ra mắt, Bách Xuyên lạnh nhạt là điều mà tất cả công chúng đều biết, anh rất ít khi thể hiện cảm xúc, niềm vui cũng như sự kích động của mình ra ngoài, chứ đừng nói đến đôi tai đỏ ửng hiếm thấy trong đoạn video này.

    Ở một góc của video, Lâm Uyển Nhi cũng xuất hiện trong khung hình, độ nóng của cả hai ngay lập tức càn quét bảng hotsearch.

    Bên phía Lâm Uyển Nhi đăng Weibo.

    Lâm Uyển Nhi V: Tôi nghe thấy rồi ~

    Trực tiếp đáp lời tên bài hát của Bách Xuyên, tính ám chỉ cực mạnh. Đây coi như là lần đầu tiên cô ta chủ động giải thích mối quan hệ giữa hai người, ngầm thừa nhận Bạch Nguyệt Quang nhớ mãi không quên của Bách Xuyên là cô ta.

    Fan CP vui như trẩy hội, điên cuồng gặm đường. Chỉ có điều gần đây hành động của Lâm Uyển Nhi quá thường xuyên, hết nhận kịch bản rồi nhận làm đại sứ thương hiệu. Bách Xuyên có rất nhiều fan, tất cả đều cho rằng cô ta gấp gáp như vậy là vì lợi ích trước mắt, nhưng thôi coi như vì Bách Xuyên mà bọn họ miễn cưỡng chúc phúc vậy.

    Mối tình yêu thầm vĩ đại này nhẽ ra đã đi đến một kết thúc có hậu như mọi câu chuyện cổ tích khác, cho đến khi xuất hiện một cuộc phỏng vấn cá nhân được thực hiện vội vã sau buổi concert của Bách Xuyên.

    Ngoại trừ nói về các tác phẩm của mình, anh hiếm khi chấp nhận các kiểu phỏng vấn như vậy.

    Trong lúc phỏng vấn, MC nửa đùa nửa thật đề cập đến: "Anh Bách, các bạn fan có nhờ tôi hỏi một câu, Bạch Nguyệt Quang của anh là đàn chị hay đàn em thế?"

    Bách Xuyên cụp mắt rồi lắc đầu: "Đều không phải, là bạn học."

    MC rất chuyên nghiệp, nhanh chóng thu lại vẻ kinh ngạc trên mặt. Lâm Uyển Nhi thu hút sự chú ý của công chúng gần đây quả thật là đàn em của anh. Làn sóng lần này tương đương với đợt truy quét hàng giả từ phía chính chủ.

    Kết thúc buổi phỏng vấn, MC hỏi: "Bài hát "Cô ấy nghe thấy" nhất định sẽ trở thành bài hát thanh xuân của vô số người trong tương lai. Thầy Bách, tại sao anh lại chọn cái tên này vậy?"

    Lần này Bách Xuyên im lặng khá lâu.

    Sau đó ngước mắt nhìn thẳng vào camera, anh khẽ chớp mắt, lộ ra một chút bối rối hiếm thấy.

    Ánh mắt của Bách Xuyên như thể xuyên qua màn hình.

    “Buổi chiều hôm ấy, trên đường chạy bằng nhựa sơn đỏ, cô ấy chầm chậm tiến về phía tôi. Tôi đã tự hỏi, khi đi ngang qua tôi cô ấy có nghe thấy nhịp tim đập nhanh đến mất kiểm soát của tôi hay không.”

    Liệu có nghe thấy, tình yêu to lớn sắp không giấu được này của tôi không?

    15.

    Bách Xuyên không có Weibo cá nhân, phòng làm việc lập tức đăng lại buổi phỏng vấn cá nhân của Bách Xuyên.

    Phòng làm việc Bách Xuyên V: Ông chủ nói, người không nên nghe thấy đã nghe thấy rồi.

    Gần như ngay sau khi đoạn phỏng vấn được đăng tải, Lâm Uyển Nhi liền xóa bài đăng “Tôi nghe thấy rồi” trên Weibo.

    Kể từ khi kết thúc concert thì khoảng thời gian này có thể nói là đỉnh cao trong sự nghiệp làm nghệ thuật của cô ta, thế nhưng cô ta lại dựa vào scandal và ké fame để tạo độ phổ biến. Scandal tình ái giữa cô ta và Bách Xuyên có thể lan truyền một cách thái quá như vậy, không thể không kể đến sự hỗ trợ cả công khai lẫn ngấm ngầm và tính toán của đội ngũ quản lý.

    Trước kia Bách Xuyên luôn phớt lờ những chuyện này và tập trung vào việc sáng tác âm nhạc của mình.

    Mấy năm gần đây có không ít người thích mượn hơi người khác để nổi tiếng, chẳng qua là cư dân mạng đều coi đó là thú vui.

    Nhưng lần này, mọi người đều nhìn ra được Bách Xuyên thật sự nghiêm túc.

    Danh tiếng của Lâm Uyển Nhi tuột dốc không phanh, ở đâu cũng thế, cướp đi tình yêu của người khác là điều đáng khinh nhất. Mấy cái hợp đồng mời làm đại sứ lần trước đều đi tong, còn phải bồi thường một số tiền đáng kể vì vi phạm hợp đồng.

    Cô ta không thể không đăng Weibo giải thích: "Ha ha tôi chỉ đùa chút thôi, người bình thường đều có thể nghe thấy ấy mà."

    [Còn tiếp...]
     
    Cô Ấy Nghe Thấy
    Chương 5


    16.

    Sau khi xảy ra chuyện Lâm Uyển Nhi ké fame, Bé Thỏ đã gọi điện thoại cho tôi mắng cô ta cả một ngày.

    Từ ngữ lộn xộn cứ thế mà mắng.

    Bé Thỏ tức giận uống một ngụm trà, tiếp tục nói: "Chỗ em có tin tức nội bộ. Trong nhà Lâm Uyển Nhi có chút tiền, công ty cũng sẵn lòng bảo vệ cô ta nên hiện tại đã ra giá cao mua một video nóng hổi chuẩn bị tung ra hòng chuyển hướng dư luận."

    Không biết vì sao mí mắt tôi giật liên tục, trong lòng có hơi bất an.

    Luôn có một dự cảm xấu.

    Quả nhiên là xảy ra chuyện.

    Đến tối, video nóng hổi đó được tung ra, vừa mới xuất hiện đã oanh tạc khắp mạng xã hội, trèo lên đầu bảng hotsearch Weibo.

    Top hotsearch là #Bách Xuyên bạo lực học đường.

    Tôi mở video ra xem, người tung tin giơ chứng minh thư của mình lên, cả đoạn dài kể lại quá trình lúc trước hắn bị Bách Xuyên bạo lực học đường như thế nào, còn có bảng kiểm điểm hồi đó, quan trọng là hắn còn cho mọi người xem vết sẹo trên mũi của mình, lên án Bách Xuyên sau khi đánh hắn suýt chút nữa tàn phế nhưng lại làm như không có chuyện gì mà bỏ ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu.

    Tên trên chứng minh thư của hắn là Vương Tinh Vũ.

    Mấy năm gần đây, mọi người đều rất nhạy cảm với chủ đề bạo lực học đường, khắp nơi đều phản ứng rất kịch liệt. Huống chi người mà hắn chỉ đích danh còn là Bách Xuyên - người được mọi người coi là Bạch Nguyệt Quang của giới âm nhạc.

    Tôi xem video, cả người run rẩy.

    Toàn bộ lời nói của Vương Tinh Vũ đều là giả, hết thảy đều đang làm mọi người hiểu nhầm.

    Chỉ có duy nhất một cái là đúng, vết thương này thật sự do Bách Xuyên gây ra.

    17.

    Tôi và Vương Tinh Vũ là bạn học nhiều năm liền.

    Mỗi lần tới một môi trường mới mọi người đều rất thích tôi. Mặc dù tôi có hơi khác bạn bè xung quanh nhưng khi tôi cười lên trông rất ngoan, lúc nào cũng yên lặng nhìn mọi người.

    Nhưng chỉ cần Vương Tinh Vũ vẫn ở đó, ngày tháng của tôi lại ngày một gian nan hơn.

    Hồi tiểu học, hắn đã vênh váo đắc chí kéo đứt cặp sách cũ của tôi, lấy hòn đá ném vào đầu tôi, kêu gọi mọi người tới tấn công “nhân thú điếc”.

    Hồi cấp 2, hắn ngồi phía sau lưng tôi, không nói không rằng đưa tay cởi khuy áo ngực của tôi, sau đó kêu các bạn nam khác tới xem.

    Hắn luôn đuổi theo sau tôi, gọi tôi là con điếc.

    Rồi bỗng một ngày hắn phát hiện lúc tôi khóc cũng không phát ra tiếng, lại bắt đầu kêu tôi là nhỏ câm.

    Vương Tinh Vũ ỷ vào việc nhà mình có tiền nên hoành hành ngang ngược trong trường học, dẫn đầu cô lập tôi.

    Mãi tới khi lên cấp 3 cuộc sống của tôi mới tốt hơn đôi chút, bởi vì tôi đã gặp Bách Xuyên. Rất may là bởi vì tôi đủ im lặng nên mới được ngồi cùng bàn với anh. Vương Tinh Vũ cũng bớt ức h**p tôi lại.

    Đêm văn nghệ lớp 11 năm ấy, tôi cầm bảng tên học sinh mà Bách Xuyên đánh rơi trong lớp đi tìm anh, anh là người biểu diễn cuối cùng.

    Từ toà nhà dạy học tới sân vận động tổ chức đêm hội có một đoạn đường toàn là cây với cây, đèn đường không quá sáng, trên mặt đường đều là sỏi đá.

    Buổi tối hôm đó Vương Tinh Vũ đã chặn đường tôi, bên cạnh còn có vài tên đàn em cầm máy ảnh DSLR, có lẽ bản thân bọn họ cảm thấy điều này rất lãng mạn.

    Hắn nói hắn phát hiện bản thân có hơi thích tôi, muốn hai đứa đến với nhau.

    Tôi buồn nôn nhưng chẳng nôn được, vờ như không nghe thấy giống mọi khi, nhanh chóng lướt qua hắn rồi cụp mắt xuống, nhưng chỉ trong nháy mắt cả người tôi đã bị đẩy mạnh xuống đất, đầu đập vào đá trên mặt đường.

    Chất lỏng ấm áp chảy ra, lỗ tai tôi như ù đi.

    Máy trợ thính bị văng ra ngoài.

    Ngay lập tức bị Vương Tinh Vũ giẫm lên, máy trợ thính này là lời hứa mà mẹ tôi đảm bảo rằng chỉ cần mẹ tôi còn sống thì bà sẽ mua cho tôi cái máy trợ thính tốt nhất.

    Tên đàn em quay video cười khoái chí, tôi biết hắn, là đàn em đi theo Vương Tinh Vũ từ thời tiểu học, hắn nói: "Anh Vũ, bao nhiêu năm rồi mà anh vẫn chưa cởi được áo ngực của nó à."

    Lần này không giống, Vương Tinh Vũ không cởi từ đằng sau nữa.

    Ánh trăng sáng ngời chiếu rọi sân vận động ở phía xa, đêm hội đã bắt đầu từ lâu.

    Tôi không giãy dụa được, giống như cá mắc cạn.

    Đột nhiên, phía xa xa có ánh đèn pin rọi lại đây.

    Vương Tinh Vũ và đồng bọn của hắn giống như đám chuột sợ ánh sáng, lập tức tháo chạy.

    Người nọ đi tới trước mặt tôi, vầng trăng lấp ló từ rặng cây trong rừng.

    Là Bách Xuyên.

    Tôi đưa tay ra, giữa lòng bàn tay là bảng tên học sinh bóng loáng.

    Sắc mặt Bách Xuyên thâm trầm.

    Anh giúp tôi sửa sang lại quần áo, kéo tôi đứng dậy từ trên mặt đất, lau sạch sẽ vết máu trên trán tôi, sau đó đưa tôi về nhà.

    Tôi nhìn cái bóng của mình và Bách Xuyên tựa vào nhau trên con đường nhỏ, chúng tôi chưa bao giờ gần nhau đến thế, thế nhưng cái bóng của tôi lại đang run rẩy.

    Tôi nói: "Đêm hội vẫn chưa kết thúc, mình tự về được, cậu còn phải biểu diễn nữa mà."

    Giọng Bách Xuyên hời hợt: "Không sao, bài hát kia vốn không phải để cho bọn họ nghe."

    Tôi chỉ đeo một bên trợ thính, tất cả thanh âm trong thế giới của tôi đều xuất phát từ phía anh.

    Chẳng qua là chất lượng máy trợ thính không tốt, luôn đứt quãng giữa chừng, ngay cả hàm ý của anh là gì tôi cũng không thể nghe hoàn chỉnh.

    Nhưng khi anh cất tiếng hát, chất giọng trầm khàn quyến rũ, giai điệu vô cùng dễ nghe chứ không kỳ cục.

    Khi ở cùng với anh, không biết đã bao nhiêu lần tôi muốn rơi lệ.

    Trong đêm tối tĩnh mịch, anh đột nhiên lấy xuống máy trợ thính của tôi, hát một câu cuối cùng bên mép tai tôi.

    Nhiều năm về sau tôi mới biết được, ca khúc đó tên là "Cô ấy nghe thấy".

    Lấy việc “Anh thích em” làm đoạn kết.

    18.

    Sau khi Bách Xuyên đưa tôi về nhà, anh xoay người trở về trường học.

    Đôi tay đàn piano lúc đánh người lại vô cùng tàn nhẫn. Sau đó đám người Vương Tinh Vũ không tới trường học nữa, Bách Xuyên cũng được gia đình sắp xếp ra nước ngoài. Có lẽ hai bên đã đạt được thỏa thuận hoà giải nào đó mà người ngoài không biết.

    Sau đêm đó, tôi không còn nhìn thấy Bách Xuyên.

    Trước khi đi, anh có gửi cho tôi một món đồ, là một cặp máy trợ thính mới tinh. Lúc đeo lên rất thoải mái, cũng rất rõ ràng. Ngoài ra bên trong còn có thẻ nhớ DSLR.

    Một năm 12 ở Thanh Lan là chuỗi ngày dài đằng đẵng lại nhạt nhẽo nhất đối với tôi, không có bọn Vương Tinh vũ quấy rầy, liên tục thay đổi bạn cùng bàn, và cũng không còn ai gọi tôi là “Bạn cùng bàn” như trước nữa, thật sự rất trống vắng.

    Vào ngày tốt nghiệp hôm đó tôi mới hiểu được.

    Hóa ra, thứ quan trọng nhất thời thanh xuân của tôi đã mất rồi.

    Mãi tới một ngày, tôi ở đầu phố nghe thấy đ ĩa nhạc của Bách Xuyên.

    Tôi không lừa anh, tôi vẫn là fan yêu âm nhạc số một của anh.

    Khi nghe anh hát, tôi thường xuyên cảm thấy anh vẫn luôn ở bên cạnh mình.

    Chưa bao giờ rời đi.
     
    Cô Ấy Nghe Thấy
    Chương 6: Hoàn


    19.

    Tôi thật sự không ngờ lúc này còn có người đào lại chuyện trước kia của Vương Tinh Vũ.

    Dù rằng hắn có đổi trắng thay đen.

    Dù rằng hắn có nói nhăng nói cuội, lòng dạ bẩn thỉu.

    Nhưng vẫn có rất nhiều người tin lời hắn nói.

    Sau khi vụ việc bạo lực học đường bị phanh phui, danh tiếng của Bách Xuyên bị tổn hại nghiêm trọng nhất kể từ khi ra mắt cho tới nay. Với tư cách là một thành viên thuộc fandom của anh, Bé Thỏ đã ngay lập tức mắng chửi Lâm Uyển Nhi và công ty vô lương tâm của cô ta.

    Các hoạt động concert gần đây của Bách Xuyên cũng phải tạm dừng, đồng thời chấm dứt hợp đồng với nhiều nhãn hàng. Anh vẫn giữ im lặng cho đến tận bây giờ, không nói một lời.

    Anh có thể làm sáng tỏ, ít nhất là giải thích toàn bộ câu chuyện, nhưng điều này sẽ liên lụy đến tôi và có thể khiến tôi bị tổn thương.

    Bách Xuyên gọi điện thoại cho tôi, tiếng hít thở rõ ràng của anh truyền qua loa điện thoại.

    Giọng điệu của anh ôn hòa: "Ôn Ninh, chuyện này mình sẽ xử lý, cậu không cần lo lắng."

    Tôi nghiêng đầu, kẹp điện thoại giữa tai và bả vai, lục lọi trong gác xép cho đến khi tìm thấy một chiếc hộp nhỏ màu nâu, trong đó có một cặp máy trợ thính đã lỗi thời, bảng tên học sinh của Bách Xuyên và một thẻ nhớ DSLR mà Bách Xuyên đã lấy về từ chỗ của Vương Tinh Vũ.

    Tôi thở ra một hơi, nắm chặt thẻ nhớ. Thời gian trôi qua từng phút nhưng Bách Xuyên vẫn không cúp máy.

    Tôi nhẹ nhàng nói: “Mình biết, nhưng mình vẫn muốn làm chút gì đó cho cậu.”

    Bách Xuyên phải nên ngồi vững trong giới âm nhạc, trong sạch mà tỏa sáng.

    Tôi bật máy tính lên để đăng video, bắt đầu soạn bài viết.

    Tôi biết mình là kẻ hèn nhát, nhưng thỉnh thoảng vẫn muốn dũng cảm một lần.

    Cô gái gầy gò ốm yếu trong video bị đẩy ngã xuống đất, trên trán chảy đầy máu. Người quay video không ngừng thốt ra những lời lẽ th ô tục, trong video còn ghi rõ khuôn mặt của Vương Tinh Vũ, dù đã 7 năm trôi qua nhưng cũng không thay đổi quá nhiều. Rất rõ ràng, hắn giật tóc tôi, vén áo đồng phục học sinh của tôi, cởi khuy áo ngực của tôi, nhổ đờm vào lưng tôi.

    Bọn họ đều cười khoái trá: "Con câm" "Nhỏ điếc".

    Tôi sẽ giải thích rõ ràng mọi chuyện giữa tôi và Vương Tinh Vũ theo các mốc thời gian.

    Sự dung túng của bậc cha mẹ, sự coi thường cũng như im lặng của giáo viên và nhà trường khi ấy.

    Tôi tin thiện ác hữu báo, người đang làm trời đang nhìn.

    Nếu như không có Bách Xuyên, ai sẽ để cho Vương Tinh Vũ báo thù? Ai sẽ đòi lại công bằng cho tôi?

    Tôi nhấn nút đăng bài viết màu vàng.

    20.

    Một bài viết làm dậy sóng mạng xã hội, nhưng may mắn thay, lần này nó phát triển theo chiều hướng tích cực.

    Từ đầu tới cuối Vương Tinh Vũ là kẻ tố cáo trước, mấy lời mà hắn nói trong video không thể nào chống đỡ được đả kích dư luận, cộng thêm cựu học sinh trường phổ thông Thanh Lan lên tiếng bênh vực Bách Xuyên. Lần này coi như hắn đã bị đóng đinh chặt trên chiếc cột tội lỗi rồi.

    Các bình luận bên dưới Weibo của Vương Tinh Vũ đều là "Tại sao Bách Thần nhà tao không đánh chết cái loại súc sinh như mày luôn đi!”.

    Hắn không chỉ nhận được thư mời từ luật sư của Bách Xuyên mà cả việc ba hắn nằm trong danh sách đen [*] cũng bị phát hiện, cảnh sát ngay lập tức vào cuộc giải quyết. Vương Tinh Vũ trở thành cái tên đại diện cho kiểu người cặn bã xã hội tiêu biểu của năm.

    [*] Cuộc sống của những người được liệt vào danh sách đen, còn được gọi là “lão lai” giống như ở ngoài rìa xã hội. Ngoài phương tiện di chuyển, họ còn không thể thuê nhà dưới tên của mình, trốn nợ tín dụng…

    Sau đó, paparazzi thừa dịp tung tin, nói rằng video hãm hại của Vương Tinh Vũ là do đội ngũ quản lý của Lâm Uyển Nhi mua về để “dắt mũi” dư luận.

    Loại hành vi này đã làm sụp đổ nghiêm trọng hình tượng một cô thiên kim tiểu thư ngây thơ trước đây của cô ta. Cuối cùng Lâm Uyển Nhi cũng phải lên tiếng xin lỗi, ngay cả công ty cũng không thể giữ nổi cô ta, cô ta không chỉ bồi thường tiền vi phạm hợp đồng mà còn phải rời khỏi giới giải trí trong tuyệt vọng.

    Về phần cuộc sống của tôi thì thật sự không có gì thay đổi cả.

    Sau khi tốt nghiệp, tôi làm giáo viên tại một trường khiếm thính, các mối quan hệ cá nhân của tôi đều rất đơn giản.

    Trái lại, cư dân mạng follow tài khoản Weibo của tôi đã phát hiện tất cả bài viết trên trang cá nhân đều liên quan đến việc quảng bá trường khiếm thính, đồng thời họ cũng quyên góp rất nhiều tiền và vật tư cho nhà trường.

    Tháng này, nhà trường nhận được nhiều quyên góp xã hội nhất.

    Vào một đêm nào đó, Bé Thỏ gọi điện thoại cho tôi.

    Cô ấy không nói gì mà chỉ im lặng khóc nức nở qua điện thoại suốt nửa tiếng đồng hồ.

    Cuối cùng, cô ấy lau nước mắt rồi gào to: "Đều đã qua cả rồi, Ôn Ninh này, phải mạnh mẽ đi trên con đường trải đầy hoa của mình nhé!"

    Bạn cùng bàn, hãy mạnh mẽ đi con đường trải đầy hoa của chị nhé.

    21.

    Tôi dạy đám nhóc ở trường tiểu học như bao ngày khác, không ồn ào náo nhiệt, các em ấy đều rất ngoan.

    Một buổi chiều nọ, TV trong lớp đang phát MV của Bách Xuyên, một cậu nhóc kháu khỉnh bị mất thính lực hoàn toàn chạy đến bên cạnh tôi, im lặng khoa tay múa chân ra hiệu: “Cô ơi, anh kia hát có hay không ạ?”

    Tôi gật đầu.

    Trên mặt cậu nhóc có chút kích động, há to miệng kinh ngạc nhìn ra phía sau lưng tôi: "Sao anh ấy lại ở chỗ này!"

    Tôi quay đầu lại, nhìn thấy đằng sau cửa sổ thủy tinh nhiều màu sắc có một người đàn ông đang ngẩng đầu nhìn tôi.

    Giống như trở về những năm tháng thật lâu trước kia, năm chúng tôi 17 tuổi.

    Bách Xuyên gõ tay lên cửa sổ, đôi mắt một mí nhìn tôi.

    Bọn trẻ đồng loạt quay đầu lại, hết nhìn anh rồi lại ngó sang tôi, cả lớp trêu đùa nháo nhào hết cả lên.

    Tôi hiếm khi đỏ mặt ngượng ngùng như vậy.

    Trẻ con thời nay sao mà phát triển sớm quá.

    22.

    Bách Xuyên đến đây để tuyên truyền hoạt động công ích cho trường học khiếm thính và cũng dự định quay MV cho bài hát mới tại đây.

    Thầy hiệu trưởng giao cho tôi nhiệm vụ tiếp đón anh.

    Chỉ có điều thính lực của tôi lại giảm sút, thường xuyên bị đau đầu, đeo máy trợ thính cũng không thể nghe được hoàn chỉnh. Tôi đoán Bách Xuyên nhất định đã nhận ra sự kỳ lạ của tôi rồi, nhưng anh không nói gì, chỉ kiên nhẫn nói chuyện với tôi, lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác.

    Tôi sẽ chấp nhận phương án điều trị mới sau khi công việc của Bách Xuyên ở trường học kết thúc.

    Nhưng vẫn không đợi được đến lúc kết thúc. Một buổi chiều nọ, tôi không nghe thấy gì nữa.

    Thế giới đột nhiên rơi vào khoảng không yên tĩnh đến đáng sợ.

    Trước khi vào phòng phẫu thuật, Bách Xuyên luôn túc trực bên cạnh tôi. Mãi đến khi tôi mở miệng hỏi, mọi người mới biết tại sao Bách Xuyên lại nói tên bài hát này là độc nhất vô nhị đối với anh. Bọn họ đều nghĩ, có lẽ lần này là sự thật.

    Bách Xuyên mở Weibo, phản hồi mấy tin đồn trong khoảng thời gian này.

    Bách Xuyên V: Đúng vậy, tôi yêu thầm cô ấy đã bảy năm rồi.

    Trước đó tôi có tìm thấy hai bức thư nằm lẫn lộn trong hòm thư trước nhà, một là thư mời dự lễ kỷ niệm thành lập trường phổ thông Thanh Lan, và cái còn lại là một vé ngồi hàng ghế VIP trong buổi concert của Bách Xuyên.

    Thật ra lúc này tôi chẳng sợ hãi gì cả, cho dù sau này không thể nghe thấy được nữa thì tôi cũng không sợ.

    Bởi vì mùa hè của sáu năm trước, tôi là người nghe duy nhất của Bách Xuyên.

    Rồi lại vào một ngày nào đó của bảy năm sau, bài hát “Cô ấy nghe thấy” ngập tràn len lỏi khắp phố lớn ngõ nhỏ trong thế giới của tôi.

    Rốt cuộc tôi cũng đã nghe thấy.

    Tình yêu của Bách Xuyên.

    [Hết.]
     
    Back
    Top Dưới