Chương 36: 36: Nổi Lên Mặt Nước
Sáng sớm hôm sau, Cận Hải Dương dẫn theo Cao Đại Thượng đến gõ cửa nhà Chu Thi Vận.
Biệt thự của họ nằm trong một khu dân cư cao cấp, nhưng cả về
diện tích và giá cả đều không thể so sánh với khu Riverside
Garden của Diêm Tử Long.
"Hai người là..."
Người mở cửa là một người phụ nữ mặc váy dài, khoảng 30 tuổi, dung mạo chỉ có thể coi là thanh tú, hoàn toàn không thể so sánh với vẻ đẹp của Chu Thi Vận.
Cận Hải Dương lấy ra thẻ cảnh sát trong người, đưa trước mắt cô ấy.
"Chúng tôi là cảnh sát của phân cục Tân Hải, bởi vì vụ án của cô Chu Thi Vận, chúng tôi muốn cùng ông Kỷ xác minh vài chuyện."
"À, mời mọi người vào, chân của thầy ấy bị thương khi làm việc, đúng vào vết thương cũ.
Thầy ấy không tiện hoạt động, đang phơi nắng ở trong sân."
Người phụ nữ đưa họ vào cửa, cười giải thích nói.
Cận Hải Dương chú ý thấy bài trí ngôi nhà này ấm áp, tao nhã, trên bệ cửa sổ còn được trang trí bằng hoa tươi, xem ra chủ nhà rất tận hưởng cuộc sống.
Hoàn toàn không giống với ngôi nhà có nữ chủ nhân vừa mất.
"Xin hỏi cô là..."
Anh tỏ vẻ vô ý hỏi, ánh mắt vẫn luôn không ngừng dò xét xung quanh, đem phong cách trong nhà ghi nhớ trong đầu.
"À, tôi tên Vu Nhạc Nhạc, là học trò của thầy Kỷ, hiện tại là trợ lý của thầy..."
Cô có chút thẹn thùng cười, lời nói một nửa liền im lặng, để lại không gian cho mọi người tò mò.
Cận Hải Dương nhướng một bên mi, hứng thú nhìn Vu Nhạc Nhạc trong chốc lát, cười thâm sâu.
"À, làm phiền cô rồi...Bây giờ ông ấy chỉ có một mình...cũng không quá tốt..."
Vu Nhạc Nhạc ngẩng đầu, có chút kinh ngạc liếc mắt nhìn người đàn ông một cái, lúc này cô mới phát hiện người đàn ông cao lớn đẹp trai này, lập tức có chút ngượng ngùng cúi đầu.
"Chị Chu là người rất tốt, cô ấy qua đời thầy rất đau buồn, tôi nghe nói thầy bị thương ở chân, thầy ấy hành động bị hạn chế, vì vậy tôi mới đến hỗ trợ một chút."
Nói xong, họ đã đi đến sân sau.
Kỷ Hâm đưa lưng về phía họ, đang ngồi đọc sách trên xe lăn.
Ánh mắt Cận Hải Dương liền nhìn đến thạch cao trên chân trái của ông ta.
"Thầy ơi, đây là cảnh sát Cận và cảnh sát Cao của phân cục Tân Hải, họ đến xử lý vụ án của chị Chu."
"Mọi người từ từ nói, tôi đi chuẩn bị trà."
Nói xong, Vu Nhạc Nhạc cười gật đầu với mấy người, xoay người đi vào biệt thự.
"Thầy Kỷ thật phong nhã, có thể xem là hồng tụ thiêm hương (*) nha."
Cận Hải Dương cười nhìn Kỷ Hâm ngồi trên xe lăn, ánh mắt anh vô tình quét tới những dấu vết khó nhìn ra trên thạch cao, nụ cười càng thêm nhiệt tình.
"Tôi...tôi không may bị chạm vào vết thương cũ, trong nhà có chuyện như vậy, nên nhờ học trò đến đây giúp tôi một chút."
"Chân ông...là bị thương khi trước đây đóng phim điện ảnh sao?"
Nghe được Cận Hải Dương hỏi vậy, Kỷ Hâm thật ra có chút kinh ngạc.
"Tôi không ngờ anh cảnh sát lại biết chuyện xảy ra từ lâu như
vậy, thật sự khiến tôi bất ngờ đó."
"Trước kia tôi rất thích xem phim điện ảnh của ông Kỷ đây.
"Núi Đại Vũ Long", "Kiếm Ma Bát Hoang" là phim khi còn nhỏ tôi thích xem nhất, ông Kỷ không diễn nữa đúng là đáng tiếc, lúc đó tôi còn đau lòng một thời gian đó."
Nghe được có người nhớ rõ tác phẩm của mình, Kỷ Hâm có vẻ rất vui.
Anh đưa tay vỗ thạch cao chân trái, có chút xúc động nói.
"Sau khi đóng "Kiếm Ma Bát Hoang", tôi không cẩn thận bị thương, gãy xương chân trái, không thể hoạt động linh hoạt được, cũng không ai tìm tôi đóng phim nữa, liền dứt khoát từ bỏ ngành điện ảnh."
Cận Hải Dương gật đầu.
"Nhưng mà nếu không phải như vậy, ông cũng không gặp được cô Chu, vậy cũng được xem như duyên trời tác hợp."
Lời vừa nói ra, sắc mặt Kỷ Hâm ngồi trên xe lăn hơi thay đổi.
Ông cùng Chu Thi Vận bí mật kết hôn, đối với người ngoài hai người đều nói mình độc thân, ông cho rằng chuyện này ngoại trừ ông, đã không còn ai nhớ rõ nữa.
Không ngờ đến bí mật trong quá khứ cũng có ngày được tiết lộ, điều này chỉ có người hâm mộ trung thành mới có thể biết được.
Nhưng ông bỗng nhiên nhớ đến thân phận của người đàn ông trước mặt, thoáng chốc hiện lên sự nghi ngờ, lời nói cũng cẩn thận hơn.
"Đúng vậy, tôi cũng vì việc đó mới quen biết vợ tôi."
"Như vậy, tình cảm giữ ông và vợ thế nào?"
Cận Hải Dương cười hỏi một câu.
"Tình cảm chúng tôi rất tốt.
Kết hôn nhiều năm như vậy dường như cũng không cãi nhau,
chúng tôi rất hòa thuận."
"À, ra là vậy."
Cận Hải Dương dừng một chút, có chút không để ý nói.
"Tôi vốn muốn nói mong ông nén bi thương, nhưng tôi thấy ông làm khá tốt, bố trí căn phòng không giống như nhà có tang.
Đúng rồi, sống trên đời vẫn phải hướng về phía trước, xem ra ông đã nghĩ thoáng hơn rất nhiều."
Sắc mặt Kỷ Hâm liền sa sầm xuống.
Ông không phải đồ ngốc, sao lại nghe không hiểu ý nói châm chọc của Cận Hải Dương?
"Sao vậy?
Anh nghi ngờ tình cảm của vợ chồng tôi?"
Ông chỉ vào thạch cao trên chân, nói rõ từng câu từng chữ.
"Tôi đã khắc sâu cô ấy vào lòng, ZJ là họ của tôi và cô ấy, cô ấy
vẫn luôn ở bên cạnh tôi!"
"A?
Là vậy sao?"
Cận Hải Dương ngồi xuống trước xe lăn của Kỷ Hâm, cẩn thận quan sát phần thạch cao nhô lên.
Không sai, so với chữ cái trên ngực Chu Thi Vận là giống nhau như đúc, phỏng đoán của Thẩm Lưu Bạch đúng rồi.
Đã tìm được vật chứng cần tìm, tâm trạng của người đàn ông rất thoải mái.
"Xin lỗi, đã nhắc đến chuyện đau lòng của ông."
"Chúng tôi chỉ tò mò.
Sau cùng, đã đến lúc giải quyết đám tang của cô Chu.
Những người hâm mộ thích cô ấy chắc sẽ có lễ tưởng niệm."
Nghe anh xin lỗi, thì sắc mặt Kỷ Hâm đã dịu hơn.
"Mỹ Hoa là người rất khiêm tốn, gần đây đã có nhiều tin đồn rồi, nếu lại có sóng gió nữa, tôi lo rằng cô ấy ra đi cũng không được thanh thản."
"Chúng tôi ở bên nhau nhiều năm vậy mà không có con, tôi cho rằng cô ấy vẫn sẽ ở bên tôi đến già, không nghĩ đến lại xảy ra chuyện như vậy, cô ấy lại chết ở nhà người đàn ông khác, việc này làm sao mà tôi chịu nổi đây!"
Nói tới đây, cảm xúc của Kỷ Hâm liền trở nên có chút kích động.
"Hung thủ chính là tên tiểu bạch kiểm kia!
Nếu không phải hắn
cứ quấn lấy Mỹ Hoa, Mỹ Hoa cũng sẽ không xảy ra chuyện!"
"Hắn muốn lừa tiền của Mỹ Hoa, dựa vào cô ấy để nổi tiếng.
Bởi vì tin đồn với hắn ta, mà hai năm nay chúng tôi không có ngày nào sống yên ổn, danh tiếng và nhân mạch Mỹ Hoa có được mấy năm nay đều đặt trên người tên tiểu bạch kiểm kia!"
"Chính hắn đã hại Mỹ Hoa, các người nhất định phải bắt hắn, đưa hắn ra công lý!"
Nghe ông ta mắng dõng dạc hùng hồn, Cận Hải Dương nhướng một bên mày, nghe rất hứng thú.
Một lúc lâu sau, anh lười biếng nói.
"Tiểu bạch kiểm?
Ông Kỷ nói vậy có nghĩa là cô Chu đã ngoại tình?"
"Đương nhiên!"
Kỷ Hâm gật đầu, trên mặt càng thêm căm hận.
"Cô ấy thành lập công ty, dồn hết tiền tiết kiệm vào đó, còn tự bỏ tiền quay phim thần tượng để lăng xê tên tiểu bạch kiểm kia!
Cô ấy điên rồi!
Cô ấy không quan tâm đến bất cứ thứ gì!
Họ cách nhau mười chín tuổi đó!
Tên nhóc kia đang lừa hết tiền của cô ấy!"
"Sau đó, việc này bị phóng viên đưa tin, mọi người đều nói cô ấy muốn ăn cỏ mềm, còn nói nhiều lời khó nghe!
Cô ấy nói rằng cô ấy không thẹn với lương tâm là được, nhưng những người hâm mộ não tàn đó không quan tâm tên tiểu bạch kiểm kia có ôm đùi người ta hay không, người duy nhất bị tổn thương chính là Mỹ Hoa!"
"Tôi khuyên cô ấy thế nào cô ấy cũng không nghe, giống như đã bị ma xui quỷ khiến!
Làm sao cô ấy có thể tự tử?
Cô ấy là người nhiệt tình trong tình yêu, chắc là tên nhóc kia sợ cô ấy cản trở...
Đúng rồi, cô bé pháp y kia sao lại không đến, còn chưa có kết quả nghiệm thi sao?"
(*)Hồng tụ thiêm hương: hồng nhan thêm hương, thành ngữ cổ chỉ việc thư sinh thức đêm học bài có người con gái thức đêm thêm hương..
Chương 37: 37: Hung Thủ
Nghe ông ta hỏi về Thẩm Lưu Bạch, Cận Hải Dương cười sâu xa.
"Như thế nào?
Ông mong cô ấy đến đây sao?"
Anh gật đầu, nhìn thoáng qua đồng hồ trên cổ tay, cười nói.
"Sẽ nhanh thôi, cô ấy đang trên đường đến đây, rất nhanh sẽ đến."
Đúng là nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền đến.
Cận Hải Dương vừa dứt lời, đã thấy Vu Nhạc Nhạc dẫn mấy người ra sân sau, trên mặt còn mang theo vẻ nghi ngờ.
"Thầy ơi, những người này nói họ là cảnh sát, cũng giống như cảnh sát Cận."
Bùi Diệu đến trước đem công văn đưa cho Cận Hải Dương.
"Lão đại, thủ tục đã xong rồi, đều ở đây."
"Cảnh sát Cận, anh có ý gì?
Các người mang nhiều người đến nhà của tôi, là muốn làm gì?
Chẳng phải các người nên đi bắt hung thủ sao?"
Kỷ Hâm nhìn tình huống biết là có chuyện không tốt.
Nếu đơn thuần hỏi về vụ án, sao lại đến nhiều người như vậy, còn mang theo pháp y nữa?
Một dự cảm xấu dâng lên trong lòng, ông ta nhìn về phía Cận Hải Dương với vẻ u ám, hy vọng từ trong miệng anh nghe được một đáp án hợp lý.
Người đàn ông nhếch môi, lộ ra nụ cười chế giễu.
"Thầy Kỷ nói không sai, chúng tôi đến bắt hung thủ."
"Anh rút trong hồ sơ ra một tờ giấy, đưa tới trước mặt Kỷ Hâm."
"Bây giờ ông là nghi phạm của vụ án, dựa theo pháp luật quy định chúng tôi sẽ kiểm tra sức khỏe của ông, yêu cầu ông tiếp nhận lấy lời khai, chúng tôi còn phải điều tra chứng cứ nhà cô Chu, đây là lệnh khám xét mời ông xem."
"Vớ vẩn!"
Kỷ Hâm đưa tay xé nát tờ giấy mỏng.
Ông ta đè xe lăn muốn đứng lên, chỉ là thân thể không nghe lời, chỉ có thể thở hổn hển chỉ vào mũi Cận Hải Dương mắng.
"Anh nói tôi giết người, tôi giết người phụ nữ kết hôn với tôi 20 năm sao?
Mấy người là đồ ăn hại ngu ngốc, hung thủ thật sự ở đó thì các người mặc kệ, có còn thiên lý hay không?"
Cận Hải Dương mỉm cười nhìn ông ta, sắc mặt không đổi.
"Có thể in một tờ khác dù sao giấy tờ thủ tục này cũng được lưu trong hệ thống rồi, thầy Kỷ có xé cũng không sao."
Anh cười nhìn Cao Đại Thượng, liền có một tờ giấy khác được đặt trước mặt Kỷ Hâm.
Lần này, Kỷ Hâm cũng không có động tác gì kịch liệt.
Ông ta chán nản xoa thái dương, yên lặng nhắm mắt lại.
"Mấy người làm loạn thế này là muốn tạo án oan sao."
"Oan hay không tự ông biết."
Cận Hải Dương đi đến trước mặt ông ta, kéo ghế ngồi xuống, thong thả nói.
"Mấy người không có chứng cứ."
"Chứng cứ ở trong nhà này, cho dù ông có tẩy rửa cẩn thận thế nào thì vẫn để lại dấu vết, chúng tôi mỏi mắt chờ xem."
Nói xong, người đàn ông cũng không nói gì nữa, cứ như vậy lẳng lặng ngồi nhìn Kỷ Hâm trên xe lăn, hai người đối diện không nói gì.
Ngay sau đó, có tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến.
Cận Hải Dương theo âm thanh đó nhìn qua, quả nhiên nhìn thấy Thẩm Lưu Bạch như ý nguyện.
Anh bất giác nở ra nụ cười, đứng lên, hướng tới gật đầu chào cô gái.
"Đã xong rồi sao?"
"Vẫn chưa, còn thiếu một thứ quan trọng."
Cô gái vừa nói, vừa đi đến trước xe lăn của Kỷ Hâm.
Cô lấy ra máy chụp hình, chụp vài tấm chân trái bó thạch cao của Kỷ Hâm, sau đó lấy tăm bông và túi đựng vật chứng, lau những vết màu nâu sẫm trên đó lưu lại.
Kỷ Hâm vẫn luôn nhắm mắt, đến khi cảm nhận được động tác của cô cũng đã muộn, Thẩm Lưu Bạch đã hoàn tất việc thu thập chứng cứ.
"Cô đang làm gì vậy?"
Ông tức giận nhìn cô gái trước mặt, ánh mắt hung dữ như muốn ăn thịt người, cả khuôn mặt trở nên cực kỳ dữ tợn.
"Đã thu thập xong vết máu trên thạch cao, nếu đoán không sai, vết máu đó chắc là thuộc về cô Chu Thi Vận."
Thẩm Lưu Bạch nhẹ giọng nói.
"Ông che miệng và mũi của người chết bằng một món đồ chơi nhồi bông, sau đó dùng chân trái đè trước ngực cô ấy, lợi dụng trọng lực của thạch cao để khống chế không cho cô ấy phản kháng cho đến khi gi3t ch3t cô ấy."
"Vô lý!
Chúng tôi không có con, sao lại có đồ chơi nhồi bông?"
Kỷ Hâm tức tối ngắt lời Thẩm Lưu Bạch.
"Ông nói cái này sao?"
Thẩm Lưu Bạch cũng không tức giận, cô bảo Lý Thành lấy trong thùng dụng cụ ra túi đựng vật chứng chứa đồ chơi nhồi bông, đó là một con gấu nhỏ màu nâu, trên đó còn khắc tên Kỷ Hâm.
Kỷ Hâm lập tức quay đầu nhìn Vu Nhạc Nhạc, trong mắt như muốn phun lửa, run rẩy một lúc lâu không nói lời nào.
"Thầy ơi, đó là món quà em tự tay làm rất lâu, thầy muốn em bỏ nhưng em tiếc lắm."
Ánh mắt Vu Nhạc Nhạc e dè sợ hãi, lắp bắp nói.
"Em, em đã cất nó vào nhà kho, không nghĩ đến họ có thể tìm được."
Kỷ Hâm hận sắt không thể rèn thành thép, trừng mắt nhìn cô ấy một cái, hít sâu một hơi, khàn giọng nói.
"Một món quà thôi mà, có thể nói lên điều gì?"
"Trong mũi và miệng người chết có sợi nhân tạo, chứng tỏ đây là hung khí."
Thẩm Lưu Bạch kinh ngạc nhìn người đàn ông trung niên trước mặt, không hiểu tại sao một câu hỏi đơn giản như vậy vẫn cần được trả lời.
"Làm sao có thể chứng minh tôi là hung thủ?
Tuy rằng gấu nhồi bông đó là tặng cho tôi nhưng bất kỳ ai cũng đều có khả năng cầm đi giết người."
Ngón tay ông ta chỉ vào Vu Nhạc Nhạc, không do dự nói.
"Cô ta thường ra vào nhà tôi, thú nhồi bông cũng do cô ta làm, cô ta cũng có thể là hung thủ."
Cô chưa bao giờ nghĩ rằng người đàn ông mà cô kính trọng và
ngưỡng mộ lại chỉ chứng cô thế này, ánh mắt cô tràn đầy vẻ
không tin.
"Không.
Không phải tôi, tôi không..."
Lời còn chưa nói xong, đã bị Cận Hải Dương không kiên nhẫn ngắt lời.
Anh nhìn người đàn ông ngồi trên xe lăn như rác rưởi, giọng nói tràn đầy khinh thường.
"Biết là không phải cô, sai lầm lớn nhất của cô là yêu phải một tên rác rưởi."
Anh cười nhạo một tiếng, chỉ vào thạch cao trên chân Kỷ Hâm nói.
"Không phải ông muốn chứng cứ sao?
Chứng cứ đang ở trên người ông."
"Không phải ông muốn biểu đạt tình yêu sao, ở trên thạch cao có khắc họ viết tắt của hai người đúng không?
Khi ông giết người chữ này đã được khắc lên ngực Chu Thi Vận, lưu lại dấu ấn vĩnh viễn."
"ZJ, trước ngực Chu Thi Vận cũng có 2 chữ cái này, dựa theo vị trí suy đoán là hoàn toàn giống với trên thạch cao của ông, biểu hiện tình yêu này đúng là khắc sâu nha."
"Da trên ngực người chết bị tróc, tôi vừa thu thập vết máu trên thạch cao của ông, nếu DNA trùng khớp, thì đây là chứng cứ vô cùng xác thực, không thể nghi ngờ."
Dường như còn ngại không đủ, Thẩm Lưu Bạch nói tiếp.
"Ở phòng làm việc của ông chúng tôi tìm được một loại đất sét chuyên dụng.
Sau khi trở về tôi sẽ làm phân tích thành phần xem có giống với đất sét dính trong móng tay Chu Thi Vận hay không."
"Cửa nhà Diêm Tử Long cần vân tay và chìa khóa mới mở được, ngón trỏ của Chu Thi Vận có đất sét chắc là do khi ông làm giả dấu vân tay để lại, nhưng mà để chắc chắn vẫn cần phải làm phân tích vật chứng, chờ khi nào có kết quả tôi sẽ nói cho ông biết."
"Chúng tôi tìm được một vali đựng đạo cụ trong nhà kho nhà ông, chắc là để trước kia ông sử dụng trong phim võ thuật.
Ở trong vali đó tôi tìm được một vết máu, nếu chứng minh được là của Chu Thi Vận thì chứng tỏ cái vali đó dùng để vận chuyển thi thể của Chu Thi Vận."
"Còn nữa, ông muốn nghe tiếp sao.".
Chương 38: 38: Nhận Tội
"Không, không cần."
Kỷ Hâm nhẹ giọng nói.
"Đã đủ rồi."
"Nghe nữa cũng chỉ làm xấu mặt mình thôi."
"Có một số việc, tôi làm sai thì chính là sai rồi, không thể bởi vì sai lầm của mình mà xem như chưa xảy ra chuyện gì."
Ông ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh nhìn hai người đứng song
song trước mắt, vẻ tiều tuỵ trên mặt hiện lên một tia hoài niệm.
"Tuổi trẻ thật tốt."
Ông ta khẽ thở dài.
"Rất lâu trước kia, tôi và Mỹ Hoa cũng giống như vậy...Xứng đôi."
"Chúng tôi là đồng hương, đều là những đứa trẻ lớn lên ở thung lũng, chúng tôi cùng nhau đến thành phố lớn kiếm sống."
"Mỹ Hoa lớn lên xinh đẹp, miệng lại ngọt, cô ấy thường nhận được vài vai nhỏ, còn tôi ở đoàn phim lớn quay phim cổ trang, thỉnh thoảng đóng vai thế thân."
"Chúng tôi mất liên lạc một thời gian.
Khi tôi gặp lại cô ấy, tôi thấy cô ấy đang bị một tên côn đồ bắt nạt.
Khi đó tôi đã đóng được vài bộ phim, tuổi trẻ có chút danh tiếng nên liền ra tay đánh tên kia một trận.
Không nghĩ đến tên đó cũng khá cứng rắn, lấy ống thép đánh gãy chân trái tôi, từ đó tôi liền không thể đóng phim nữa."
"Mỹ Hoa áy náy, vẫn luôn chiếu cố tôi, sau khi bình phục tôi cũng cầu hôn với cô ấy và cũng được cô ấy đáp ứng."
"Nửa đời người cứ trôi qua như vậy, sự nghiệp của Mỹ Hoa ngày càng tốt, cứ nghĩ sẽ có thể công khai thì cô ấy bỗng nhiên điên cuồng xem trọng tên tiểu bạch kiểm kia."
"Tôi đã nhận ra cô ấy đúng là đã động tâm.
Đem tiền trong nhà để thiết lập quan hệ cho hắn, cuối cùng còn vì hắn ta mà thành lập công ty điện ảnh, đặt cược toàn bộ tài sản của mình vào hắn!"
"Tôi đã khuyên cô ấy, người ta kém cô ấy 20 tuổi, nếu không phải có âm mưu thì vì sao người ta phải ở cùng bà thím trung niên."
"Chỉ là cô ấy không nghe!
Cô ấy còn mua nhà cho tên nhóc kia, mỗi ngày đến tìm hắn, cuối cùng còn ở qua đêm không về ngủ."
"Tôi không thể chịu đựng được, tôi cãi một trận lớn với cô ấy, tôi không muốn giết cô ấy, tôi chỉ muốn cô ấy im lặng và sau đó nói lý lẽ với cô ấy."
"Chỉ là không nghĩ đến, khi tôi buông tay cô ấy đã chết."
"Tôi rất sợ hãi, nhưng tôi càng tức giận hơn.
Dựa vào cái gì tôi ngộ sát Mỹ Hoa, tôi sẽ mất tất cả, tên nhóc kia câu dẫn cô ấy thì không có báo ứng sao!"
"Tôi liền có một suy nghĩ, tôi đem thi thể Mỹ Hoa bỏ vào vali đựng đạo cụ, tôi mặc quần áo của Mỹ Hoa, Cải trang thành cô ấy, sau đó lái xe mang thi thể của cô ấy đến nhà tên nhóc kia."
"Tôi dùng đất sét chuyên dụng lấy dấu vân tay của Mỹ Hoa, dùng chìa khóa của cô ấy mở cửa, sau đó treo thi thể của cô ấy lên cầu thang nhà tên nhóc kia."
"Tôi mặc quần áo của tên nhóc kia, từ sân sau nhảy ra ngoài rồi lại đi vào cửa chính, làm giả bằng chứng tên nhóc kia về nhà.
Sau đó xem xét thời gian, tôi liền mang theo vali rời khỏi hiện trường."
"Lúc trước ở đoàn phim té ngã một lần, vết thương ở chân tôi lại tái phát.
Vì cải trang nên tôi không mang thạch cao, khi nhảy tường lại khiến vết thương nặng thêm, lúc trở về chân tôi đã không thể cử động.
Tôi chỉ có thể nhờ học trò Vu Nhạc Nhạc đem thú bông và vali ném đi, nhưng không nghĩ đến cô ấy không nghe lời, đúng là tạo hoá trêu người..."
Nói đến đây, người đàn ông trung niên ngồi xe lăn thở dài một hơi, trong mắt hiện lên sự đau khổ và bi thương vô hạn.
"Nếu không phải Mỹ Hoa làm quá mọi chuyện lên, sự kiện ngoài ý muốn này sẽ không xảy ra.
Nói đến cùng, tên nhóc tâm địa xấu xa kia phải chịu trách nhiệm lớn nhất!"
Nghe ông nói vậy, Cận Hải Dương nhịn không được bật cười.
"Ngoài ý muốn?
Ông nói đây là sự cố ngoài ý muốn?"
Anh ta dường như đã nghe thấy một câu chuyện buồn cười nhất trên đời, đôi mắt đen tràn đầy vẻ mỉa mai.
"Đúng là mặt dày vô sỉ đến tôi cũng không nghe được nữa."
"Không nói đến Chu Thi Vận có thật sự có lỗi với ông hay không.
Trong toàn bộ vụ án này, tôi không cho rằng đã có bất kỳ tính huống ngoài ý muốn nào xuất hiện đâu."
"Người chết được đưa đến nhà Diêm Tử Long trong vòng hai tiếng sau khi cô ấy qua đời.
Riverside Garden cách nơi này một tiếng lái xe, nếu ông không chuẩn bị trước, sẽ không có đủ thời gian để vận chuyển thi thể."
"Nếu ông xúc động gây ngộ sát vậy đất sét đó từ đâu ra?
Đoàn phim gần nhất của ông là quay phim về thời trang, tuấn nam mỹ nữ không cần hóa trang chuyên dụng.
Đất sét này khá đắt, hạn sử dụng ngắn, nếu không có kế hoạch chuẩn bị trước vậy ông mua đất sét này để làm gì?"
"Nếu ngoài ý muốn, vì sao 2 giờ chiều ông lại cho phóng viên Nguyễn Giang tin tức, để anh ta đến nhà Diêm Tử Long ngồi canh?"
Người đàn ông đưa một sấp hồ sơ trước mặt Kỷ Hâm, có chút châm chọc chỉ vào những từ ngữ được chụp lại khi lấy lời khai.
"Đây là tin nhắn chúng tôi lấy được từ di động của Nguyễn Giang.
Trên đó đều là tin tức của Chu Thi Vận và Diêm Tử Long, đều là ông dùng di động gửi đi.
Ông cho rằng đổi số tôi sẽ không điều tra ra sao, nhưng tín hiệu điện thoại phát ra ở nhà ông, trùng khớp với tín hiệu di động của ông!"
"Hai năm nay, tin đồn giữa Chu Thi Vận và Diêm Tử Long đều do ông tạo ra.
Chắc ông đã có âm mưu từ trước, đến hôm nay mới bắt đầu ra tay đúng không!"
"Nếu đúng là ngoài ý muốn, làm sao ông dám ở lại nhà Diêm Tử Long cả tiếng đồng hồ, kéo dài đến khi người giúp việc đến mới bằng lòng rời đi, ông không sợ Diêm Tử Long đột nhiên trở về sao?"
Anh dừng lại một chút, cười thâm sâu.
"Bởi vì ông biết chắc chắn Diêm Tử Long sẽ không trở về."
"Người giúp việc thường đến lúc 3 giờ, ông kéo dài đến 2 giờ rưỡi, nếu có thể làm cho người giúp việc thấy ông khi cải trang Diêm Tử Long càng tốt đúng không?"
"Còn nữa, nếu ông dám nhảy ra từ sân sau rồi chạy đến cửa chính diễn kịch, dám mặc quần áo Diêm Tử Long ra ngoài chắc là trước đó đã biết camera sân sau của Diêm Tử Long không sử dụng đúng không?"
"Ông cho Nguyễn Giang biết đến sân sau canh, không phải
muốn mượn dấu chân anh ta để gây nhiễu loạn sao?
Nếu không buổi diễn hóa trang này không thành công."
"Ông nói "ngoài ý muốn" mà biết rõ nhà Diêm Tử Long như lòng bàn tay, ông nói với tôi, ông chuẩn bị nhiều chuyện như vậy, còn có thể nói là ngoài ý muốn sao?"
Người đàn ông đi đến trước mặt Kỷ Hâm, thân hình cao lớn với sống lưng thẳng tắp, tựa như một ngọn núi không thể vượt qua.
Anh cúi đầu, lạnh lùng nhìn người đàn ông trung niên đang ngồi sụp xuống trên xe lăn.
"Ông biết rõ Chu Thi Vận và Diêm Tử Long có quan hệ gì, một tay ông tạo ra tin đồn của bọn họ, ông muốn huỷ hoại cả hai người họ."
"Ông cởi hết quần áo của Chu Thi Vận, cho cô ấy mặc quần áo Diêm Tử Long, ông chỉnh điều hoà hạ nhiệt độ thấp nhất, muốn thay đổi thời gian co cứng của thi thể, ông biết trên người cô ấy không có dấu vết phát sinh quan hệ tình dục, ông dùng cách này để làm nhục cô ấy, khiến cô ấy chết đi với dáng vẻ xấu hổ nhất."
"Kỷ Hâm, rốt cuộc ông hận Chu Thi Vận đến mức nào, hận đến mức sắp xếp mọi chuyện như vậy rồi kiên nhẫn đợi hai năm mới gi3t ch3t cô ấy?"
"Nếu ông còn không biết hành vi như vậy gọi là gì thì để tôi nói cho ông biết."
"Đây gọi là cố ý giết người.
Kết thúc thôi."
Nói xong, anh gật đầu với cấp dưới của mình ở phía sau không xa, Cao Đại Thượng và Bùi Diệu đem còng tay lạnh băng tra vào tay Kỷ Hâm, vụ án này cuối cùng cũng kết thúc..
Chương 39: 39: Chân Tướng
Khi Diêm Tử Long vào lại phân cục Tân Hải, người đại diện
Trương Đạt không ngại phiền dặn dò anh ta phải chú ý thái độ.
"Long Long à, bây giờ truyền thông đều biết chuyện xảy ra ở nhà
cậu, chúng ta nhất định phải nói rõ ràng, dù sao cũng đừng nhất
thời nhanh miệng, làm mọi chuyện dính dáng đến mình."
"Nghe tôi, sau khi kết thúc, chúng ta mở cuộc họp báo!
Bây giờ
công việc trong tay đều bị hoãn lại, các nhà sản xuất đang xem
tiến triển của sự việc, có thể qua được hay không thì tùy thuộc
vào biển hiện lần này của cậu."
Diêm Tử Long gật đầu.
Sắc mặt của anh ta không tốt, sau mấy ngày xảy ra chuyện, vì tránh né truy hỏi truyền thông cũng đã làm anh lao tâm khổ sức rồi, càng đừng nói đến bí mật không thể chạm vào kia.
Trên đời này không có tường nào mà gió không lọt qua được, khi Chu Thi Vận chết tất nhiên đã trở thành tin tức hot nhất hiện tại.
Cảnh sát không công bố kết quả điều tra nên phía truyền thông đã phát huy hết khả năng tưởng tượng của họ, dệt nên những câu chuyện hợp lý đến từng chi tiết.
Đặc biệt là vị siêu sao xưa này, trước khi chết còn nhiều lần có tai tiếng với tiểu thịt tươi, cuối cùng chết trong nhà tiểu thịt tươi, tình tiết vở kịch biến đổi bất ngờ, ly kỳ đặc sắc khiến người ta vỗ tay khen ngợi.
Diêm Tử Long không thấy được thi thể của Chu Thi Vận.
Anh biết được tình huống hiện trường từ miệng Cận Hải Dương.
Nghĩ đến việc cô chết một cách nhục nhã như vậy, anh liền cảm
thấy sự phẫn nộ đến tột đỉnh.
Đi vào cửa phân cục Tân Hải, anh nhìn thấy Thẩm Lưu Bạch và Lý Thành ở cửa.
Anh có chút ngạc nhìn nhìn cô gái xinh đẹp, nhất thời không biết có phải đối phương chờ mình hay không, có chút do dự dừng bước.
"Diêm Tử Long?
Cùng tôi qua bên này."
Thẩm Lưu Bạch gật đầu với anh, ý bảo anh đi theo.
Diêm Tử Long mơ hồ đi theo vào tòa nhà Trung Tâm Pháp Y.
Anh nhớ dường như cô ấy là pháp y trong vụ án của Chu Thi Vận, anh có chút không rõ, vì sao người tìm anh không phải Cận Hải Dương mà là Thẩm Lưu Bạch.
Không phải nói có tình huống trong vụ án muốn tìm anh xác
minh sao?
"Mời ngồi."
Thẩm Lưu Bạch chỉ vào sô pha trong phòng, lễ phép nói.
Căn phòng lớn như vậy chỉ có ba người.
Lý Thành im lặng khác thường, anh hiếm khi yên lặng như vậy, chỉ lẳng lặng nhìn thần tượng đẹp trai lạnh lùng trước mặt, trong mắt hiện lên sự phức tạp.
"Anh Diêm Tử Long, hôm nay mời anh đến đây là muốn cùng anh xác nhận một chuyện."
"Thi thể cô Chu Thi Vận được phát hiện trong biệt thự của anh ngày X tháng X năm 20XX.
Bởi vì nguyên nhân chết của cô Chu còn tồn tại nghi vấn, căn cứ "Luật Tố Tụng Hình Sự" quy định, chúng tôi đã tiến hành giải phẫu thi thể, vì lúc đó anh không được xếp vào danh sách người thân nên không nói việc này với anh."
Diêm Tử Long gật đầu, tỏ vẻ những việc này anh đã biết.
Chỉ nghe Thẩm Lưu Bạch nói tiếp.
"Trải qua việc giải phẫu khám nghiệm ở trung tâm, chúng tôi cho rằng nguyên nhân chết của cô Chu Thi Vận là do tắc nghẽn đường hô hấp trên dẫn đến ngạt thở."
"Hiện tại nghi phạm đã nhận tội, sự việc kế tiếp chúng tôi cần
hỏi ý kiến của anh."
"Trong phòng ngủ trong nhà anh, tôi phát hiện vài sợi tóc nam.
Qua xét nghiệm, phát hiện DNA có quan hệ huyết thống với DNA của người chết, đây là kết quả báo cáo."
Nói xong, Thẩm Lưu Bạch đưa một tập hồ sơ đến, sắc mặt Diêm Tử Long tái nhợt, mạnh mẽ cắn môi, kiên trì không đưa tay nhận.
Giọng anh ta hơi khàn, nhẹ nhàng hỏi.
"Đưa tôi làm gì?
Thứ này chắc cô phải đưa chồng Chu Thi Vận chứ."
Thẩm Lưu Bạch lắc đầu.
Cánh tay mảnh mai vẫn duy trì tư thế đưa đồ, tựa như thái độ đặc biệt kiên trì.
"Khi kiểm tra thi thể, tôi phát hiện cô Chu đã từng sinh con.
Bởi vì không có đưa tin nên chắc là độ tuổi cô ấy sinh con là trước khi kết hôn."
"Nên dựa theo kết luận này suy đoán, con của cô Chu chắc ở khoảng độ tuổi 19 đến 21 tuổi."
"Anh Diêm, thứ cho tôi nói thẳng.
Anh và cô Chu đã nhận nhau, vì sao còn muốn phủ nhận?"
Ầm!
Tay Diêm Tử Long đập mạnh lên mặt bàn.
Anh ta hung dữ nhìn chằm chằm Thẩm Lưu Bạch, dừng như muốn xông lên đánh cô ngay lập tức, Lý Thành sợ đến mức đứng lên, đem cô gái gầy yếu che phía sau.
"Cô thì biết cái gì?
Bà ta vứt bỏ tôi nhiều năm như vậy, khi tôi đau khổ nhất, bối rối nhất thì bà ta không ở cùng, bây giờ lại khoa tay múa chân nói gì mà bù đắp cho tôi, dựa vào cái gì muốn tôi nhận bà ta?"
"Người đàn ông kia không sinh được con!
Cho nên bà ta mới nhớ tới đứa con trai này.
Khi bà ta ném tôi ở viện phúc lợi thì bà ta đang nghĩ gì?
Không phải là cảm thấy tôi sẽ gây trở ngại cho con đường nổi tiếng của bà ấy sao?"
"Nếu như vậy, vì sao còn muốn sinh tôi ra?
Chỉ sinh không nuôi thì xem là loại mẹ gì?"
"Bây giờ cô nói với tôi chuyện này làm gì?
Bà có có cuộc sống riêng, có gia đình, có chồng, tôi và bà ta không có quan hệ gì.
Cô vừa nói đã bắt được hung thủ vậy bây giờ tôi không còn bị hiềm nghi nữa đúng không?
Làm...Ơn...Đừng...Ở...Đây...
Lãng...Phí...Thời...Gian...Của...Tôi!"
Thẩm Lưu Bạch đẩy Lý Thành ra, lẳng lặng nhìn Diêm Tử Long một lúc lâu, giống như đôi mắt tĩnh lặng xa xăm, không mang theo chút thương xót nào.
"Anh đúng là không phải hung thủ, nhưng người thân thật sự của người chết, cũng chỉ còn một mình anh."
Cô lạnh nhạt nói.
"Nếu anh không muốn, chúng tôi sẽ đưa kết quả nghiệm thi của cô Chu cho công ty xử lý, quan hệ giữa anh và cô Chu chúng tôi sẽ không công bố, cuộc sống của anh sẽ không có gì thay đổi."
"Nếu anh muốn, chúng tôi sẽ giao cho anh thi thể của cô Chu."
Trong phòng yên tĩnh một lúc lâu.
Thẩm Lưu Bạch yên lặng ngồi trên ghế, lưng thẳng như tượng, cô đang kiên nhẫn chờ đợi lựa chọn của đối phương.
Diêm Tử Long vẫn đang cúi đầu, không nói một lời nhìn mặt đất, không biết đang nghĩ gì.
Một lúc lâu sau, giọng nói khàn khàn của anh ta vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Anh ta dường như đã có quyết định, hơi thở cả người đã dịu lại, cơn tức giận và cáu kỉnh ban đầu cũng biến mất không dấu vết.
"Là chồng bà ta giết đúng không?"
"Bà ta đã đoạn tuyệt quan hệ với người thân, chỉ có người nhà hợp pháp giết bà ấy...nên mới nói chỉ còn lại một mình tôi, có phải hay không?"
"Nếu...Nếu tôi mặc kệ...Bà ấy có phải sẽ thành cô hồn dã quỷ..."
"Hậu sự có thể giao cho công ty xử lý, chúng tôi chỉ báo cho người nhà người chết, anh chọn thế nào là tự do của anh."
Diêm Tử Long chậm rãi lắc đầu.
Anh ta suy sụp cúi người, đem mình ôm lại thành một khối, lẩm bẩm nói.
"Viện phúc lợi của tôi cũng có người già trong đó.
Họ luôn nói con cái họ bất hiếu, tương lai không có ai đánh cờ cùng, tôi có đi cũng không an tâm..."
Nói tới đây, anh ta bỗng nhiên thở dài, giọng nói nghẹn ngào.
"Khi...khi bà ấy tìm được tôi, tôi đang làm việc cho công ty giải trí, vì không trả nổi phí huấn luyện, nên cố gắng nhiều năm cũng không thể ra mắt, chỉ có thể kiếm sống bằng nghề vũ công."
Anh ta ngẩng đầu, khóe mắt có nước mắt, chỉ là mạnh mẽ không muốn rơi.
"Ngày đó thật khổ, cũng may từ nhỏ đã quen, giờ nghĩ lại, cũng không biết đã kiên trì thế nào."
"Là bà ấy nhận ra tôi trước, bà ấy lôi kéo tôi nói bà ấy là mẹ tôi về sau sẽ chiếu cố tôi thật tốt, đền bù những thua thiệt của tôi.
Bà ấy tìm giám đốc công ty tôi, dựa vào quan hệ để tôi được ra mắt, còn làm phim thần tượng để lăng xê cho tôi."
"Chuyện gì tôi cũng nghe bà ấy, kịch bản, xã giao, biểu diễn, thậm chí mỗi ngày ăn gì mặc gì, tôi cũng chưa từng chống đối bà ấy."
"Chỉ trừ một chuyện, tôi...có tình cảm với một người."
Diêm Tử Long lau mặt.
Anh ta biết những lời này không nên nói.
Chỉ là đối mặt với đôi mắt dường như đã biết tất cả, anh liền
không nhịn được nói ra dục v0ng của mình, đem tâm tư bị đè
nén nói hết tất cả.
"Bà ấy không đồng ý."
"Bà ấy muốn tôi và người đó đoạn tuyệt quan hệ, chỉ là tôi không muốn."
"Tôi thích một người như vậy, vì sao phải từ bỏ?"
"Chỉ cần tôi cẩn thận một chút, truyền thông sẽ không biết, tôi
sẽ bảo vệ kỹ bí mật của mình."
"Chỉ là...Bà ấy không tin tôi."
"Bà nói năm đó bà đi sai một bước này nên không thể nhìn tôi mắc phải sai lầm đó, bà ấy bắt đầu theo dõi hành tung của tôi, sau đó cuối cùng liền mỗi ngày đến nhà tôi canh tôi."
"Tôi hỏi bà ấy bà điên rồi sao?
Nếu bị phóng viên chụp được thanh danh của bà sẽ bị hủy!"
"Chỉ là...Chỉ là bà ấy nói...Bà ấy thà hủy hoại chính mình, cũng không muốn tôi mắc sai lầm..."
"Thật buồn cười..."
"Bà ấy nói bà ấy thà hủy hoại chính mình..."
Diêm Tử Long ngẩng đầu, nước mắt đã chảy dài trên má, môi anh hơi nhếch lên, cố gắng nở nụ cười gượng gạo.
"Ngày đó, tôi thật sự nhịn không được đến tìm người đó, cùng người đó ở bên nhau.
Tôi biết bà ấy sẽ tức giận, tôi gạt bà ấy, lén đi, tôi nghĩ lần này mọi chuyện sẽ ổn thôi."
"Không nghĩ đến lần này...sẽ không gặp lại bà ấy nữa!"
"Những tin đồn viết tôi và bà ấy...thật vớ vẩn...chúng tôi là mẹ con đó!"
"Trước kia bà ấy hy vọng tôi thừa nhận bà ấy, thế nhưng tôi chưa từng gọi bà ấy là mẹ."
"Bây giờ bà ấy không còn nữa, vì sao tôi không thể cho bà ấy ra đi thanh thản chứ?"
"Bác sĩ Thẩm, tôi là con của người chết Chu Thi Vận, tôi mong cô cho tôi lấy lại di thể của mẹ tôi.".
Chương 40: 40: Dư Âm
Một ngày sau, phân cục Tân Hải đã mở cuộc họp báo, công bố tất cả thông tin trong vụ án của Chu Thi Vận.
Buổi chiều cùng ngày, Diêm Tử Long mở cuộc họp báo, công khai thừa nhận quan hệ mẹ con giữa mình và Chu Thi Vận, cũng công bố kết quả báo cáo xét nghiệm DNA.
Anh ta thừa nhận vì mình và mẹ đều là nghệ sĩ, trước kia không thừa nhận là vì lo lắng cho hình ảnh của mẹ sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt.
Bây giờ người thân qua đời, anh đã tiếp nhận mọi chuyện xử lý hậu sự cho mẹ.
Trong khoảng thời gian ngắn, dư luận sôi nổi lên.
Tin đồn trong hai năm qua là tin đồn ồn ào náo nhiệt nhất, không nghĩ đến sự thật là như vậy.
Mọi người đều biết Diêm Tử Long lớn lên trong viện phúc lợi, Chu Thi Vận sinh con khi còn trẻ, chắc là đã có một đoạn quá khứ đen tối.
Nhưng người cũng đã chết, không ai còn muốn đi truy cứu vấn đề đạo đức của cô ấy.
Bây giờ, vấn đề mọi người quan tâm là Diêm Tử Long có thể thừa kế bao nhiêu tiền từ tài sản của Chu Thi Vận, công ty điện ảnh dưới danh nghĩa của cô ấy và phòng làm việc cá nhân muốn xử lý như thế nào, Diêm Tử Long từ một tiểu thịt tươi đa tài đã trở thành một nhà đầu tư, nhà sản xuất trẻ tuổi nhất trong giới giải trí, mọi động thái của anh đều nhận được sự chú ý của mọi người.
Mà ngôi sao nóng bỏng tay này lại đang tránh ở trong phòng của
Trung Tâm Giám Định Và Pháp Y Hải Đô, dáng vẻ cuộc sống không còn gì luyến tiếc.
"Vẫn là ở nơi này của cô là thanh tịnh nhất."
Diêm Tử Long không để ý hình tượng nằm trên sô pha, đôi chân dài gác lên bàn trà, lười biếng ngáp dài.
Đây là văn phòng của Thẩm Lưu Bạch.
Sau sự việc lần trước, anh thường chạy đến đây, nghiễm nhiên xem nơi này như căn cứ bí mật để tránh né truyền thông.
Dường như anh ta rất thích tán gẫu với Thẩm Lưu Bạch.
Trên thực tế, phần lớn thời gian đều là anh ta nói,Thẩm Lưu Bạch bận làm việc, trên cơ bản không nhận được phản hồi.
Nhưng mà Diêm Tử Long cũng không để ý.
Anh chỉ cần một không gian để chia sẻ, đem những lời khó nói thoải mái nói ra hết, sau đó lấy lại tinh thần tiếp tục đi về phía trước.
"Bọn họ nói tôi thừa kế di sản trị giá cao, thật ra không có khoa trương như vậy."
"Trước đó 90% tiền công ty đầu tư vào "Bà Chủ Hoa Khôi Của Tôi", tuy rằng ratings không tệ nhưng số tiền này còn chưa được quyết toán, hiện tại công ty còn có thể hoạt động đã không tồi rồi."
"Lúc mẹ tôi còn sống đang thảo luận một kịch bản, may là còn chưa đạt thành thỏa thuận ban đầu nên chưa ký hợp đồng, nếu không tiền vi phạm hợp đồng cũng là một con số không nhỏ."
"Còn lại là tài sản trong hôn nhân, trước tiên tôi phải để cho tên khốn kia, nhất thời không thể động đến."
"Tên khốn kia chắc sẽ bị phán án tử hình, khi hắn đi thi hành án tôi có thể đi xem không, tôi muốn tận mắt thấy hắn gặp báo ứng...Báo thù thay cho mẹ tôi!"
"À, đúng rồi, gần đây, tôi có viết một bài hát, tôi cảm thấy khá hay, hát cô nghe nha..."
Diêm Tử Long vừa nói, vừa lén quan sát phản ứng của Thẩm Lưu Bạch.
Anh phải thừa nhận, vị pháp y lạnh lùng này thật xinh đẹp.
Làn da trắng nõn, mềm mại, các đường nét trên khuôn mặt tinh xảo, xinh đẹp, ngay cả khuôn mặt vô cảm cũng khiến người ta cảm thấy thư thái, vui vẻ.
Cô có một đôi mắt đen trắng rõ ràng, giống như mặt hồ lạnh nhất phương bắc, sâu thẳm, yên bình và tĩnh lặng.
Cô vẫn luôn rất an tĩnh.
Mỗi lần anh nhìn thấy cô, cô luôn bận rộn với công việc của mình, thậm chí còn không thèm nhìn anh, cô cũng chưa từng để ý đến một người đàn ông đẹp trai tuấn tú đang đứng bên cạnh mình.
Anh không rõ anh có cảm giác gì với cô, chỉ cảm thấy ở bên cạnh cô rất an tĩnh, sự nóng nảy trong lòng dần giảm đi.
Cho dù cô chưa từng đáp trả.
Trước đây, anh vẫn luôn cho rằng người mình thích là đồng đội cùng ra mắt với mình!
"Này, Tiểu Bạch, tối nay cô..."
Cận Hải Dương mới vừa đi đến cửa văn phòng, thấy được dáng
vẻ không chút hình tượng nào của Diêm Tử Long, nét mặt đang
tươi cười liền xụ mặt xuống.
"Cậu ở đây làm gì?"
Diêm Tử Long nhìn anh khinh thường.
"Tôi tới gặp bạn, đại cảnh sát Cận, tôi không phải người bị hiềm nghi, việc này mà anh cũng quản à?"
Cận Hải Dương bật cười trước thái độ kiêu ngạo của cậu ta.
Anh ta cũng không quan tâm Diêm Tử Long, ánh mắt chăm chú nhìn Thẩm Lưu Bạch.
"Tiểu Bạch, cô nói một chút với bảo vệ trung tâm đi, sao mà loại người nào cũng có thể cho vào vậy, việc này không phải sẽ ảnh hưởng đến công việc thường ngày sao!"
"Gọi ai là loại người nào vậy chú, tôi là bạn của cô ấy!"
Diêm Tử Long từ trên sô pha đứng lên, nâng cằm khinh thường nhìn người đàn ông đối diện.
Chỉ là, chiều cao của cậu ấy thực sự không thể so với đội trưởng
Cận, cổ muốn gãy nhưng cũng chỉ có thể nhìn thấy cằm đối phương.
"Bạn sao?
Bạn gì?"
Cận Hải Dương liếc anh ta với nụ cười có như không, cho thấy anh không tin vào loại quan hệ trèo cao này.
"Cùng học chung trường trung học...nhưng mà tôi hơn anh ta 8 khóa."
Thẩm Lưu Bạch chậm rãi nói.
Nghe nói như vậy, Cận Hải Dương không nhịn được bật cười.
"Được rồi, bạn nhỏ, thế giới của người lớn cậu đừng theo làm phiền."
"Tốt nhất cậu nên trở về ca hát nhảy múa, lừa gạt tình cảm mấy cô gái nhỏ đi, thừa dịp cậu có chút danh tiếng đi kiếm chút tiền đi, tóm lại cái gì nên làm thì làm, đừng gây rắc rồi cho đất nước."
Diêm Tử Long bị giọng điệu dạy dỗ con nít làm cho tức giận.
Anh định mỉa mai lại thì điện thoại di động bỗng vang lên.
Là người đại diện, Trương Đạt.
gọi anh đi tham dự lễ tưởng niệm Chu Thi Vận.
Diêm Tử Long xách ba lô lên, đội nón, đeo kính và khẩu trang vào, nhanh chóng cải trang chính mình.
"Tối thứ tư tuần sau có buổi họp bạn trường trung học, cô nhất định phải đi nha, đến lúc đó tôi lái xe đến đón cô, như vậy nha!"
Anh ta để lại một câu rồi vội vã đi ra ngoài.
"Cái gì đây?"
Cận Hải Dương đi đến bàn trà trước sô pha, chỉ vào một tờ giẩy để trên đó.
"Đây là tên nhóc kia viết?"
Anh nhìn lướt qua nội dung, cười nhạo nói.
"Tình Yêu Băng Lửa?
Cái quái gì vậy?"
Thẩm Lưu Bạch quay đầu lại nhìn anh một cái, cũng không ngừng tay làm việc.
Năm nay, cô có hạng mục nghiên cứu khoa học ở Học Viện Hình Cảnh cần hoàn thành, đây là thời gian trọng điểm, điều này chủ
nhiệm Ngô đã nói trước khi cô đến trung tâm làm việc.
Thấy Thẩm Lưu Bạch không để ý tới anh, đại đội trưởng Cận quay lại đọc lên tờ giấy kia: "Chưa từng nghĩ chúng ta sẽ gặp nhau như vậy, không đúng thời gian, không đúng địa điểm, khi mà anh sợ hãi nhất, em lại ở trước mắt anh."
"Trái tim anh đã rung động, với ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy, khoảnh khắc khi sắp rơi xuống vực thẳm, anh đã nhìn thấy biển băng."
"A!
Mắt em là biển băng rộng lớn!
Đóng băng hết đau khổ, cứu rỗi con người anh."
Cận Hải Dương ném tờ giấy lên bàn.
"Ai đây?
Chắc cậu ta viết về cô đúng không?"
"Cái gì mà biển băng rộng lớn, đóng băng hết đau khổ...Cậu ta cho rằng ở đây là bệnh viện đông lạnh à.".
||||| Truyện đề cử: Tổng Tài Ác Ma Và Cô Dâu Đến Từ Địa Ngục |||||
"Thẩm Lưu Bạch, tôi thấy cậu ta không hài lòng với kết quả nghiệm thi, muốn lươn lẹo để mắng cô đó."
Thẩm Lưu Bạch lười hỏi xem anh đang phát điên vì cái gì, cô mở thùng dụng cụ lấy ra ống máu, cẩn thận quan sát, ghi số liệu vào sổ.
Cận Hải Dương tự mình nói cũng chán, cũng không tức giận.
Anh cúi người nhặt tờ giấy lên, xé tờ giấy đó, nhắm chuẩn ném vào thùng rác.
"Vụ án Kỷ Hâm giết người đã được phê duyệt, chứng cứ cũng đầy đủ, thời gian nay đang chuyển giao cho viện kiểm soát."
Anh nói chuyện, trong lòng biết chắc phải làm thế nào mới có được sự chú ý của Thẩm Lưu Bạch.
"Ông ta có nói vì sao lại giết người hay không?"
"Ông ta chịu nói mới lạ."
Cận Hải Dương kéo ghế qua ngồi xuống, hứng thú nhướng mày.
"Nhưng mà, chúng tôi tìm được nhật ký của ông ta, chậc chậc, động cơ phạm tội rất rõ ràng."
Thấy Thẩm Lưu Bạch cảm thấy hứng thú, Cận Hải Dương liền tỉ mỉ nói rõ nguyên nhân.
"Mấy năm nay Kỷ Hâm phát triển không tốt, không có con, ông
ta vẫn nghĩ do vợ có vấn đề."
"Nhưng tiền trong nhà đều ở trong tay Chu Thi Vận, ông ta muốn ra ngoài phát triển cũng không được."
"Không nghĩ đến hai năm trước, Chu Thi Vận nói với ông ta đã tìm được đứa con thất lạc của mình, còn muốn toàn lực bồi dưỡng cậu ấy, ông ta cảm thấy địa vị và tài sản của mình bị uy hiếp nên muốn hủy diệt Diêm Tử Long."
"Lúc đầu tạo tin đồn, sau đó liền lên kế hoạch giết người, trong nhật ký viết lại kế hoạch tỉ mỉ, còn có quy luật sinh hoạt của Diêm Tử Long."
"Quyển nhật ký này vốn phải bị đốt.
May là cô trợ lý kia luyến tiếc, đem giấu đi, bây giờ chúng ta mới có được chứng cứ quan trọng để buộc tội ông ta."
Nói tới đây, Cận Hải Dương thở dài một hơi.
"Con người đúng là sinh vật kỳ lạ, những thứ không thể nói ra thì viết ra, còn muốn giữ làm kỷ niệm."
"Đó là một phương thức biểu đạt cảm xúc."
Thẩm Lưu Bạch nhẹ giọng nói.
"Vậy, tên nhóc kia xem Trung Tâm Pháp Y như nhật ký sao?"
Cận Hải Dương cười như không nói.
"Tiểu Bạch, tính chất công việc của chúng ta đặc biệt, tiếp xúc với người trong giới giải trí sẽ tạo ra ảnh hưởng không tốt."
"Tôi biết rồi, lần sau tôi sẽ nói rõ với cậu ta."
Thẩm Lưu Bạch đáp ứng ngay lập tức.
Cô nghe lời như vậy, ngược lại khiến Cận Hải Dương đang có một đống lời muốn nói đều phải nuốt vào bụng, nhất thời không biết phải nói gì mới tốt.
Một lúc lâu sau, anh mới ngượng ngùng nói.
"Trong lòng cô hiểu rõ là được, tôi cũng chỉ muốn nhắc nhở một chút..."
"Chờ tổ chức tiệc trong đội, chúng ta cùng nhau đi, tối nay chúng ta cùng nhau về nhà."
Thẩm Lưu Bạch cầm ống nghiệm trên tay hơi dừng lại một chút.
"Tôi còn phải làm việc, báo cáo bước đầu của hạng mục tôi phải
giao cho học viện, chỉ còn lại hai ngày, anh giúp tôi nói với đội Hình Sự một tiếng, nói có lòng rồi, tôi tiếp nhận."
Cận Hải Dương kinh ngạc một lúc lâu, khó khăn phát hiện mình bị Thẩm Lưu Bạch cự tuyệt.
Từ khi biết cô đến giờ, cô chưa từng thẳng thắng từ chối anh, hôm nay bị làm sao vậy?
Anh đột nhiên cảm thấy mình hoàn toàn không thể chấp nhận lời từ chối của cô, mặc dù một việc có hay không cũng được, trong lòng lại chịu sự tổn thương ngàn lần, tàn nhẫn nhất chính là không có chút chuẩn bị tâm lý.
Cho dù cô có lý do hợp lý như vậy.
"Vậy được rồi...Cô làm việc đi...Tôi...Không làm phiền cô nữa, tôi đi trước đây."
Nói xong, anh như bị ma quỷ đuổi theo, xoay người mở cửa, nhanh chóng rời khỏi..