Cập nhật mới

Khác (CKG-2huang ) Ánh Sáng Của Gã Điên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
391590304-256-k520392.jpg

(Ckg-2huang ) Ánh Sáng Của Gã Điên
Tác giả: MieCrayz
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

(CKG-2huang ) Ánh Sáng Của Gã Điên

_Phoang x Bhoang

_ Tục và ooc kinh

_Cam đoan cho một cái kết Happy Ending

_ Tôi là người siêu ngọt ngào nên truyện cũng nhẹ nhàng sến sến , heh..

________

_Vui lòng không mang đi đâu , để yên nó ở đây là được

_Bất kì nơi nào CKG có thể truy cập đặc biệt là Trại Gà Ngố , làm ơn đừng để truyện của tôi xuất hiện

_Bạn biết đấy , truyện viết về những người có thật .

Nếu nó xuất hiện và lọt vào tầm mắt của họ thì khá là không ổn .

Tôi sống hèn , nếu bị tế sống trên bất kì đâu..tôi sẽ lặn mất tăm..ừm.



ckg​
 
(Ckg-2Huang ) Ánh Sáng Của Gã Điên
0 . Nhắn


Không mang đi đâu đặc biệt là Trại Gà Ngố

Không mang đi đâu đặc biệt là Trại Gà Ngố

Không mang đi đâu đặc biệt là Trại Gà Ngố

_Điều quan trọng nhắc lại 3 lần!

_____

Nhắc lại lần hai là Bhoang!bot .

Đừng vào đây nói " Thích bhoang top cơ.." gì gì đấy , tôi sẽ cắn.
 
(Ckg-2Huang ) Ánh Sáng Của Gã Điên
1. Góc phòng nhỏ


Phoang : anh ( sau này có thể thay đổi )

Bhoang : em / cậu

_ _ _ _ _

Nhớ cái ngày đầu mà cậu - Nguyễn Bảo Hoàng đến với Chiken Gang , một khung cảnh ấm áp khi cậu được các anh em khác chào đón nồng nhiệt , hoà chung với sự quan tâm , Bảo Hoàng như cảm thấy mình đã có thêm một gia đình thứ hai , một mái ấm nơi có mọi người kề bên

Bảo Hoàng có khuôn mặt điển trai , vóc dáng cao ráo nhưng lại đôi chút mảnh khảnh , giọng nói trầm ổn rất bắt tai .

Suốt khoảng thời gian đồng hành của CKG , cậu làm quen được với nhiều người và thân thiết nhất với Phan Hoàng ( HK15 ) .

Cứ thế mỗi ngày chửi nhau chí choé , rồi ôm ấp nhau tình cảm các thứ , mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường một cách không bất thường

___________

Hôm nay là một ngày như bao ngày của CKG , họ đến làm việc , quay vdeo cùng nhau , livestream cùng nhau rồi chạy deadline sấp mặt cùng nhau .

Đến khoảng đâu đó 7 giờ tối thì hẹn nhau chầu lẩu , hùng hổ hẹn 7h30 có mặt thì đến 8h còn chưa thấy ai xuống .

Bảo Hoàng và Đức Long ngồi chờ lòi trĩ , gọi cháy máy mới thấy bóng dáng cả đám tới đông đủ

" Ditme lề mề vãi ra "_Đức Long than thở

" Đợi dài cổ , mấy đứa bây trang điểm thử đầm ở nhà hay gì mà cả tiếng chưa xong"_Bảo Hoàng cũng phụ hoạ

_______

Luyên thuyên chốc lát rồi cả đám từ nhà Bảo Hoàng xuất phát đến tiệm lẩu , nhân viên vừa mang cái nồi lẩu đến thì cả đám như mấy con ma đói lao vào ăn lấy ăn để , cả buổi chiều ngồi làm việc khiến ai cũng mệt và đói sắp chết tới nơi

" Chị ơi quán mình có chả mực không ấy nhể ?"_Phan Hoàng

Đi ăn lẩu cũng không quên chả mực , Phan Hoàng đã hỏi lần thứ tư về nó , mặc cho nhân viên quán méo mó và đám bạn đang chửi thề bằng mắt

" À dạ quán mình không có phục vụ chả mực , quý khách thông cảm cho quán ạ.."_Chị nhân viên xinh xắn nhẹ nhàng đáp , trán thì đầy ngã ba

" Lo mà hốc bát lẩu đi thằng chả mực này , hỏi lắm"_Nguyndi thọt con tôm tổ chảng vào mồm Phan Hoàng

___

"Hay ăn xong mình đi làm vài ly đi anh em nhỉ..?"_Phan Hoàng đưa ra đề nghị

" Được đấy , lâu rồi tao cũng chưa uống bia"_Darling

"Ừm , đi uống mấy ly cho khuây khoả tí"_Hiếu

"Ô...ê...đ-i.."_Đức Long vừa ăn vừa trả lời

" Gi , nhậu hả..?

Rì Mai cũng điiii"_Remind

" Đi nhậu thì sao mà thiếu Nguyễn Duy được "_Nguyndi

" Xời , ĐI LUÔN !"_Sangtraan

CHÁT!

"Bé bé cái mõm lại thằng vipBienHoa này!"_Darling vả vào mồm Sangtraan một cái rõ đau

" Ơ thế còn bé nợn của tao thì sao?"_Sangtraan

"Bảo Hoàng đâu có uống được bia"_Longaoden

"Thế thằng Hoàng ở nhà à??"_Hiếu

"Ể , để Bảo Hoàng ở nhà thì sao được."_Phan Hoàng

" Nô noooooo , bé lợn của taoo"_Sangtraan mếu máo nói

" Im đi , bé lợn cái đầu mày .

Tao đi!"_Bảo Hoàng gõ vào đầu Sangtraan

____

Ăn xong hai nồi lẩu thì cả đám xách nhau đến quán nhậu làm hiệp hai , ăn nhậu một lúc cũng đã hơn 12h .

Ai cũng say bí tỉ nằm gục trên bàn , Phan Hoàng có lẽ sung sức quá trớn làm hẳn nửa thùng bia rồi giờ lăn ra ngủ .

Remind uống ít nên vẫn còn khá tỉnh táo , Bảo Hoàng thì lại quá tỉnh táo , cậu có uống lon đéo nào đâu mà say .

Nhìn đám ma men nằm dài trên bàn hai người chỉ biết nhìn nhau mà thở dài , bắt taxi trở về nhà chung , Bảo Hoàng và Remind khó khắn lôi từng con ma men lên xe .

Không có anh tài xế và vài nhân viên tại quán giúp thì chắc cả hai bỏ nguyên đám ở lại cho rửa chén luôn quá.

Đến nơi thì mấy người kia cũng tỉnh táo lại đôi chút , vẫn đủ khả năng lết về phòng ngủ .

Duy chỉ có Phan Hoàng là ngủ như chết , gọi mãi cũng không thèm dậy .

Hết cách Bảo Hoàng đành phải dìu tên chả mực ấy lên phòng , đến cửa phòng Phan Hoàng thì Bảo Hoàng đã thở như chó_

" Mẹ , thằng này nặng vãi!!"_Bảo Hoàng mệt mỏi

Dìu Phan Hoàng lên giường xong thì cậu đi vòng vòng quanh phòng tìm khăn lau sạch đống bia trên người Phan Hoàng , để như vậy tới mai có khi kiến cắn nát người anh thì lại toang .

Phía góc phòng của Phan Hoàng có cánh cửa nhỏ , có lẽ là phòng tắm .

Bảo Hoàng đi đến định vào trong tìm khăn tắm lau giúp anh , vừa mở cửa ra thì bỗng....

______

Chương 1 : End

( truyện dự kiến dài khoảng 5-6 chương )

______
 
(Ckg-2Huang ) Ánh Sáng Của Gã Điên
2. Ngủ..?


RẦM..!

Bảo Hoàng vừa bước chân vào phòng tắm thì nghe thấy tiếng động lớn từ bên ngoài .

Vội chạy ra thì thấy Phan Hoàng Đang nằm dài trên nền đất .

Hoá ra ông bạn say quá nên lăn lọt giường...

___

"Vãi...làm sao mà lọt xuống được hay vậy..?"_Bảo Hoàng tay cầm khăn đi đến , lau sạch bia trên người Phan Hoàng rồi thay giúp anh cái áo khác .

Mệt mỏi vác anh lên lại giường_

"Sao tao không bỏ mày nằm mẹ dưới đất rồi về ngủ luôn Phan Hoàng nhỉ?"_Bảo Hoàng

Phan Hoàng nằm trên giường ngủ say , thấy vậy cậu quay lưng định quay lại phòng ngủ thì bị một lực mạnh kéo lại .

Nằm ngay ngắn bên cạch Phan Hoàng

" Gì vậy thằng này , bỏ ra cho bố mày về phòng!"_Bảo Hoàng tát vào đầu anh một cái

"Ư..g-gối ôm....thơm..quá...ha"_Phan Hoàng mắt vẫn nhắm tịt lại còn mồm thì nói sảng , tay ôm Bảo Hoàng cứng ngắc

" Mày uống bia hay bú đá vậy , đến người và gối cũng không phân biệt được à..!?"_Bảo Hoàng gỡ tay anh ra

Nhưng dù gỡ ra bao lần thì Phan Hoàng cũng ôm lại , thậm chí còn ôm chặt hơn , chân gác lên người cậu còn đầu thì dụi dụi phía sau gáy .

Bảo Hoàng khó chịu quằn quại một lúc cũng bất lực nằm yên đó .

Thôi thì ngủ ở đây với Phan Hoàng một đêm cũng chẳng mất mát gì , nằm một lúc thì cũng bị sự mệt mỏi nhấn chìm vào giấc ngủ

_____

Một đêm dài cứ thế mà lặng lẽ trôi qua , khi vùng trời Đông chợt bừng sáng cũng là lúc những con người kia thức giấc .

Chim trời cất lên khúc giao hưởng đón nắng mai , tưởng như là khung cảnh yên bình của một buổi sáng sớm nơi góc phố nhỏ , hoá ra là sự khởi đầu cho tiếng hét bi ai và sự khốn khổ của chiếc gối ôm bất đắc dĩ_

"Ô..ÔI!!!

HAI THẰNG HOÀNG CHÚNG NÓ CHƠI GAY TRONG PHÒNG KÌA CHÚNG MÀY!"_Sangtraan với thanh âm như chiếc loa di động la lớn , vang vọng khắp cả nhà chung

Chẳng qua là sáng sớm Sangtraan qua phòng Bảo Hoàng định bụng rủ cậu đi ăn sáng , gõ nát cửa cũng không thấy động tĩnh gì .

Sangtraan cũng chẳng ngại mà đẩy cửa bước vào , bên trong là căn phòng trống trơn của Bảo Hoàng , phòng vẫn ở đấy không chạy đi đâu mà người thì mất dạng .

Nghĩ thầm chắc cậu dậy sớm nên một mình lết đi ăn rồi , Sangtraan chuyển mục tiêu qua Phan Hoàng , đi ăn phải có người cùng đi nó mới ngon mồm được.

Hôm qua bị Phan Hoàng lôi xuống ôm nên chả kịp khoá cửa gì , may sao là trước đó có đóng lại sẵn nên Bảo Hoàng cũng không quan tâm mấy .

Sangtraan sau lần gọi Bảo Hoàng đến nát cả tay thì giờ chẳng thèm gõ cửa gì nữa , cứ thế mà tông thẳng vào trong .

Đập vào mắt anh ta là hình ảnh hai thằng Hoàng ôm nhau ngủ ngon lành trên giường , có lẽ Sangtraan sẽ nhớ cái hình ảnh này mãi tới già_

Nghe tiếng Sangtraan la toáng lên mọi người cũng tập trung ở phòng Phan Hoàng .

Mỗi người một trạng thái khuôn mặt cứ thế mà trưng ra đầy méo mó_

"Ô...Vãi bìu , gaygex thật đấy à.."_Hiếu

" Tao đang thấy cái đéo gì đây.."_Nguyndi

"Uhh...tao nghĩ mình nên đi rửa mắt."_Longaoden móc ở đâu ra chai keo 205 định dốc thẳng vào mắt

Cảm giác bị nhiều ánh mắt lăm le , Bảo Hoàng nhăn mặt tỉnh giấc .

Đập thẳng vào mắt cậu là hình ảnh 4-5 con người đang đứng sừng sững ngay cửa phòng nhìn chằm chằm hai người .

Bảo Hoàng chính thức rơi vào trầm lặng...

___________

Chương 2 : End
 
(Ckg-2Huang ) Ánh Sáng Của Gã Điên
3. Chút hiểu lầm..


"Mới sáng sớm mà ồn ào cái gì vậy..?"_Bảo Hoàng vẫn đang trong trạng thái mơ mộng lèm bèm

Chợt cậu sững lại , đôi mắt đang nhắm hờ cũng mở to , cậu biết bản thân đang trong tình cảnh rất éo le , đối mặt với những cặp mắt muốn soi nát lỗ chân lông kia cậu chỉ biết lắp bắp_

"Tụi...tụi bây...—"_Bảo Hoàng

Bảo Hoàng sốc , Bảo Hoàng xịt keo , Bảo Hoàng rơi vào trầm tư...Đối mặt với những con người chợt xuất hiện trong căn phòng , Bảo Hoàng nhận ra sự hiểu lầm này đã vượt mức pickleball và cậu sắp phải tự bào chữa bản thân trong phiên toà sắp ập tới_

"Sáng-sáng sớm mà tụi-tụi bây làm gì tụ tập đông đủ vậy..."_Bảo Hoàng lắp bắp hỏi

"Bảo Hoàng , bạn bè bao lâu nay mà mày không tin tưởng bọn tao à?"_Đức Long

"H-Hả??"_Bảo Hoàng ba chấm , mặt ngu hết cả ra

"Tại sao...MÀY VỚI THẰNG PHAN HOÀNG CHƠI GAY MÀ GIẤU BỌN TAO!!?"_Sangtraan la toáng lên. , đùng đùng như thể trời sập

"GÌ!!

Tao không—"_Bảo Hoàng hốt hoảng biện hộ

"Thôi khỏi chối , bằng chứng rõ ràng quá còn gì .

Ôm nhau ngủ thế kia.."_Nguyndi xen ngang , đóng thêm một cây đinh cắm vào cõi lòng sắp tan nát của Bảo Hoàng

"Thôi Bảo Hoàng ạ , tụi tao không có kì thị gì đâu , không cần phải giấu , anh em luôn ủng hộ tụi bây"_Hiếu cất giọng an ủi , vỗ vỗ tấm lưng cậu dỗ dành con người đang sụp đổ

"Tao không có mà.."_Bảo Hoàng khóc ròng giải thích mọi cách nhưng nào có ai nghe , mọi thứ đập vào mắt là sự thật , ừm..Bảo Hoàng chơi gay với Phan Hoàng.._

Bối rối nhìn sang thì anh Hoàng chả mực vẫn ngủ rất ngon , mặc kệ Bảo Hoàng đang nặng lòng kế bên mà ngáy rất hăng .

Thấy thế Bảo Hoàng tức tối vận nội công giơ cẳng đạp Phan Hoàng bay xuống giường .

Phan Hoàng bị đạp lăn xuống đất cũng bàng hoàng tỉnh mộng , mở mồm la toáng lên thì chợt hoá đá_

"THẰNG LỒN NÀO ĐẠP ÔNG MÀY XUỐNG—"_Phan Hoàng nín họng trước những ánh nhìn đang dán vào mình , nhìn sang thấy Bảo Hoàng ngồi trên giường mình với khuôn mặt thẫn thờ , Phan Hoàng ngu người một lúc mới hiểu được vấn đề đang xảy ra_

"C-chuyện không phải..."_Phan Hoàng chuẩn bị giải thích nhưng ngay lập tức bị chặn họng

"Mày....MÀY..!!

MÀY ĐÃ LÀM GÌ BÉ LỢN CỦA TAO!!"_Sangtraan nắm áo Phan Hoàng xốc lên xốc xuống mà chửi

"Hai đứa bây có phải quần nhau thâu đêm luôn đúng không , gạo nấu thành cơm...h-hay nấu được tô mắm nhĩ rồi..."_Đức Long ôm đầu bàng hoàng hỏi

"Tao không có...là hiểu lầm thôi mà..!!"_Phan Hoàng

"..."_Bảo Hoàng vẫn đang xịt keo , im lặng trong bất lực

"Khônggg...bé lợn của tao , trả lại sự trong trắng cho bé lợn của tao nhanh lên..huhu.."_Sangtraan kêu lên thanh âm ai oán , nằn nặc đòi trong sạch cho Bảo Hoàng_

"Tao không có làm gì hết!!Hiểu nhầm thôi..!!"_Phan Hoàng

"Sự thật đã phơi bày rõ ràng như vậy còn chối , mày định chối bỏ trách nhiệm à Phan Hoàng , nam tử hán đại trượng phu , làm là phải nhận!!"_Nguyndi điểm mặt Phan Hoàng mà nói lí lẽ_

"DITME KHỔ QUÁ!!

ĐÃ BẢO LÀ HIỂU NHẦM MÀ!"_Phan Hoàng bất lực la toáng lên

________

Sau một loạt lời giải thích , biện minh và khẳng định là hiểu nhầm của Phan Hoàng mọi người mới tạm tin tưởng về việc hai anh Hoàng chỉ ngủ chung chứ không làm gì mờ ám .

Sau đó Sangtraan hoá thành chàng hiệp sĩ anh dũng bảo vệ nàng công chúa bé bỏng Bảo Hoàng khỏi mụ phù thuỷ Phan Hoàng , ôm khư khư Bảo Hoàng không cho bố con thằng nào động vào , Bảo Hoàng bất lực cố thoát thân nhưng chịu thua , có cố gắng nhưng không đáng kể_

"Cút..Tránh xa bé lợn đáng yêu của ông ra.."_Sangtraan

"Ê , tao có làm gì thằng Bảo Hoàng đâu mà mày kì thị tao ghê vậy?

Nhích ra cho ngồi tí coi!"_Đức Long nhăn nhó muốn ngồi xuống sofa bên cạnh Bảo Hoàng nhưng ai đó nhất quyết không cho_

"Không , phắn đi chỗ khác đi!!

Tao cần bảo vệ sự trong trắng của Bảo Hoàng!"_Sangtraan dơ cặp kiếm nhật thon dài của mình ( cụ thể là cặp chân giò ) ra chặn ngang chiếc ghế sofa cạnh Bảo Hoàng_

"Nè nha tao thấy mày hơi quá rồi đó , lấy chân ra coi!!"_Đức Long bắt đầu quạo , dơ tay dọng vào chân Sangtraan một cái trông rõ đau

" Phắn lẹ dùm đi ông cháu ơi.."_Sangtraan cũng không vừa mac đạp lại vào chân Đức Long

"MÀY NGHĨ MÀY LÀ AI!!?"_Đức Long la làng

"MÀY NGHE BÀI TRÌNH CHƯA!!?"_Sangtraan

________

Chương 3 : End
 
(Ckg-2Huang ) Ánh Sáng Của Gã Điên
4. Đêm


Sangtraan và Đức Long cứ thế cãi nhau ì đùng , người vì cái ghế còn kẻ vì bé lợn..Bảo Hoàng bị kẹp ở giữa mệt mỏi xoa đầu , ở dưới thì bị Sangtraan lấy chân kẹp cứng ngắc , ở trên thì tu luyện bí thuật thổ mộc lặng thinh-lỗ tai cây , tịnh tâm hết mức có thể bỏ qua mọi lời tục tĩu nơi trần thế , tu tâm dưỡng tính độ kiếp hoá thần thánh trấn giữ yêu giới .

Nói chính xác là Bảo Hoàng thả hồn ngủ quên mặc kệ hai người kia chửi nhau chí choé .

"Tao bảo mày nghe bài TRÌNH chưa nhóc!??"_Sangtraan lôi vấn đề trình độ cãi nhau với Đức Long

" Ối dồi ôi..TRÌNH LÀ GÌ MÀ RÌNH AI TẮM!!?"_Đức Long

_______

"Mẹ...Mấy thằng này ồn vãi cứt.."_Phan Hoàng từ cầu thang bước xuống , mới đi được nửa cái cầu thang đã nghe tiếng hai ông tiên cãi nhau từ tít phòng khách , ngán ngẩm bước ra định chửi cho phát thì đập ngay vào mắt anh là Bảo Hoàng đang nằm ườn ra ngủ mặc kệ sự đời , cơ mà cái dáng cậu ngủ nó lạ lắm...Đầu thì ngửa ra sau , tay gác lên thành ghế sofa , còn hai chân thì ờm....banh ra??

"Địt..ngủ kiểu đéo gì thấy ghê vậy trời??"_Phan Hoàng ba chấm với tướng ngủ chấn động của Bảo Hoàng , ngủ vầy riết chắc cong vẹo cột sống luôn quá .

Anh vội xách háng chạy lại lôi cậu đi , hai ông thần kia vẫn cãi nhau rất hăng nên không thèm để ý Bảo Hoàng bị người ta mang đi mất .

Phan Hoàng vác Bảo Hoàng lên phòng cậu , quẳng lên giường rồi phắn đi mất tăm .

Bảo Hoàng thì dù cho bị người ta bế xốc lên hay thả đùng xuống giường cũng phi thường mà ngủ rất hăng .

Cứ vậy mà làm một giấc tới tận tối

______

"Ư..."_Bảo Hoàng mơ màng tỉnh dậy sau cơn mê man , đánh một giấc xong phê người hẳn ra .

Chợt nhìn quanh Bảo Hoàng nhận ra căn phòng thân quen , thế quái nào đang ngủ dưới sofa mở mắt ra lại thành ngủ trong phòng mình ??

Nghĩ một lúc cũng không rõ nên đành kệ , coi như bị ma nhập leo lên phòng vậy .

Vô thức cậu liếc qua chiếc đồng hồ nhỏ trên kệ giường , ồ đã hơn 9h tối...

" Tưởng gì , mới có 9h tối...—khoan đã.."_Bảo Hoàng

" 9H TỐI RỒI CƠ Á ???!

CHẾT MẸ RỒI !"_Bảo Hoàng vội vàng chạy đi rửa mặt cho tỉnh táo , ngồi ngay ngắn vào bàn chuẩn bị livestream, quái thật , hẹn 8h30 livestream chơi game với Phan Hoàng mà 9h mới ngóc đầu dậy .

Kiểu gì Phan Hoàng cũng chửi om sòm lên cho coi_

Ngồi vào bàn làm việc , vừa bật livestream lên viewer đã ùa vào khá đông .

Chốc lát đã hơn 1k người xem , thanh chat liên tục nháy , fan thi nhau đòi đả đảo Bảo Hoàng vì tưởng anh bịp live , có người báo tin cho biết Phan Hoàng đang la làng ở bên kia cho cậu biết .

Thấy vậy chẳng chần chừ Bảo Hoàng vội cong mông lên kết nối với Phan Hoàng .

Vừa vào đã lãnh trọn một tràng dài câu chửi mượt mà của anh , Bảo Hoàng nghe mà chỉ biết nín họng .

Dù gì mình cũng là thằng có lỗi , cay lắm nhưng chửi lại thì nó lại vả cho một phát không còn răng ăn cơm .

Thôi đành nhịn nhục quả này vậy_

_____

Livestream một lúc cũng đã gần khuya , hai người chơi nốt trận cuối rồi chào tạm biệt viewer .

Chuẩn bị tắt stream thì Bảo Hoàng gọi Phan Hoàng lại bảo gì đó , trông có vẻ mờ ám...

"Thằng chó Phan Hoàng.."_Bảo Hoàng cười tươi rồi tắt stream cái rụp .

Phan Hoàng tức lắm nhưng làm được gì đâu , thôi thì kệ bà nó .

Anh cũng bái bai viewer của mình rồi xuống live_

____

Bảo Hoàng bên này chửi xong cũng rất hả hê , nằm dài trên giường lăn qua lăn lại .

Vừa ngủ dậy lúc 9h nên bây giờ không tài nào ngủ tiếp được .

Bụng thì kêu ọt ẹt mang tín hiệu đói đói đói đói .

Mà đi ăn đêm một mình thì có gì ngon đâu .

Giờ đi một mình thì chán , mà không đi thì chết đói .

Hai lựa chọn luân phiên làm khó Bảo Hoàng , nhưng không sao bạn ạ .

Cái gì khó có Uyên lo...à nhầm .

Cái gì khó có Phan Hoàng , nghĩ là làm Bảo Hoàng liền xách đít chạy ngay sang phòng Phan Hoàng đập cửa rủ đi ăn_

"Phan Hoàng...đi ăn đêm khôngg!"_Bảo hoàng

Phan Hoàng nằm trong phòng nghe gọi như thời tới , đúng lúc anh cũng đang đói bỏ mẹ ra thì có ngay thằng cốt rủ đi ăn .

Không nhiều lời anh phi thẳng ra ngoài như một cơn gió .

Hai ông cứ thế xách nhau đi càn quét hàng quán lúc đêm khuya

"Nay tao rủ , Phan Hoàng bao"_Bảo Hoàng vùa nhai xiên thịt nóng hổi vừa nói

"Có cái con c..."_Phan Hoàng chưa kịp nói liền bị cậu nhét thẳng một xiên thịt vào mồm

"Thế nhé , không ý kiến"_Bảo Hoàng

"Ụ..ẹ..ày.."_Phan Hoàng nhai xiên thịt thơm phức nhưng vẫn lèm bèm chửi .

Chửi cho đã thôi chứ cuối cùng anh vẫn trả .

Có bao giờ anh để Bảo Hoàng trả chầu ăn nào đâu..

_____

Chương 4 : End

_____

Tình hình là đói còn ten quá ạ , chả nhẽ hẹn các bác một tháng một chương hả ta...👉🏻👈🏻
 
(Ckg-2Huang ) Ánh Sáng Của Gã Điên
5. Tay..?


00:45

Ăn uống no say thì cũng đã gần 1 giờ sáng .

Phan Hoàng cất điện thoại vào túi rồi đứng dậy đi trả tiền chầu ăn của cả hai , Bảo Hoàng cũng không quá bất ngờ vì Phan Hoàng lúc nào cũng sẽ dành trả tiền trong mọi bữa ăn của anh và cậu , và đương nhiên Bảo Hoàng đâu có vô sỉ tới mức bắt người ta bao mình ăn vậy mãi chứ .

Cứ để Phan Hoàng trả rồi hôm sau cậu lại ting ting một nửa cho anh thôi , sao mà nỡ để thằng cốt yêu dấu trả tiền cho cái bụng mình được

"Hừm..."_Phan Hoàng vẫn đang đứng bên quầy hàng chờ nhận tiền thừa , thoáng thấy Bảo Hoàng ngồi trên ghế đã ngáp ngắn ngáp dài đến chảy cả nước mắt nhưng vẫn phải ráng gồng mình tỉnh táo thì cũng bật cười...đáng yêu thật

"Xong rồi , về thôi cưng.."_Phan Hoàng bước đến lay nhẹ bờ vai cậu trai , Bảo Hoàng không đáp lại , có vẻ cậu quá buồn ngủ rồi , cả hai cứ thế cùng nhau dạo bước trở về

Phố xá lúc giữa khuya vắng lặng , không còn bóng người nhộn nhịp hay tiếng xe cộ ồn ào .

Chỉ còn lại ánh đèn đường sáng bừng trên đoạn đường vắng , soi rọi hai tấm lưng kề cạnh nhau dạo bước trở về nhà .

Phan Hoàng và Bảo Hoàng đi cùng nhau , chẳng ai nói lời nào , chỉ im lặng tận hưởng chút bình yên của đêm tối , ngắm nhìn thành phố nhộn nhịp dần tàn lụi về khuya .

Hai con người , hai trái tim , cứ thế mà sánh bước .

Thoáng ta lại cảm nhận được vài ngọn gió lạnh ùa về , nó lạnh lẽo , mang theo sự trầm lặng của màn đêm , mang theo nỗi cô đơn trong đêm tối , mang theo nỗi buồn day dứt khó tả và vô thức mà gắn liền hai trái tim cùng một nhịp đập

Bảo Hoàng khẽ rùng mình trước sự lạnh lẽo đang bao trùm lấy cơ thể , thầm mắng bản thân sao chỉ mặc một cái áo mỏng trong khi mùa đông đã kéo đến từ vài tuần trước rồi cơ chứ .

Mãi đắm chìm trong suy nghĩ nên Bảo Hoàng không để ý trên bờ vai của bản thân từ lâu đã xuất hiện một chiếc áo khoát đen ấm áp , Phan Hoàng lặng lẽ choàng lên vai người cạnh bên chiếc áo của bản thân , thầm quở trách người kế bên thật vụng về .

Mùa đông sớm đã đến từ lâu nhưng ai kia lại chỉ mặc vỏn vẹn một chiếc áo phông mỏng manh để dạo bước cùng anh lúc đêm muộn...chợt để mắt đến thứ gì đó anh lại nhếch môi cười nhạt , khẽ cất giọng than phiền

"Chậc...đúng là lạnh thật.."_Phan Hoàng khẽ ôm lấy vai mình nói với Bảo Hoàng , như thể muốn nói vì cậu mà anh lại lạnh sắp chết cóng rồi đây

"Thế thì lấy lại cái áo đi , ai mượn cho tao làm gì.."_Bảo Hoàng sau cơn mê man cũng phần nào tỉnh táo vì sự lạnh lẽo của làn gió vừa qua .

Huýt vai Phan Hoàng ý muốn nói anh mau mặc áo mình vào

"Không...chả qua là tay tao lạnh quá"_Phan Hoàng chợt bật cười , Bảo Hoàng lúc buồn ngủ gần như chẳng hiểu nổi lời anh nói nữa rồi

"..hả...?"_Bảo Hoàng ngơ ra trước lời nói của Phan Hoàng

Không đáp lại gì , Phan Hoàng chỉ khẽ luồng bàn tay đã có chút lạnh đi vì gió của mình đan vào lòng bàn tay ấm áp của đối phương .

Trước hành động đột ngột đó Bảo Hoàng hơi sững lại , bất động vài giây rồi cũng bình thản nhìn về phía người kia .

Phan Hoàng không nói gì , anh chỉ cười nhẹ rồi cuối xuống thủ thỉ bên tai cậu

"Mày lạnh thì có áo của tao , tay tao lạnh thì có tay của mày .

Có qua có lại nhé.."_Phan Hoàng khúc khích , hơi ấm phả vào vành tai làm người kia thoáng run nhẹ , Bảo Hoàng không đáp lại thì Phan Hoàng sẽ mặc nhiên coi như là đồng ý .

Cứ thế cả hai lại im lặng , Bảo Hoàng mặc vào chiếc áo của anh..nó có phần rộng so với cậu nhưng vì nó ấm nên kệ vậy...với cả nó có mùi của Phan Hoàng thì phải ?

Hai bóng hình lặng im lại tiếp tục mà sải bước trở về , nhưng giờ đây là hai thân thể sát lại gần nhau , tay trong tay chia cho nhau sự ấm áp khó tả .

Và cuối cùng thì làn gió của đêm đông lạnh buốt lại chẳng thể làm gì họ , vì trong một khoảng khắc hai trái tim ấy lại bất giác hoà làm một...

_______

Chương 5 : End
 
(Ckg-2Huang ) Ánh Sáng Của Gã Điên
6. Hôn


01:30

Vốn định sẽ về nhà nhưng Phan Hoàng và Bảo Hoàng lại nổi hứng đi dạo lúc giữa khuya...có vẻ việc này hơi kì lạ .

Nhưng cả hai đều muốn nên không có lí do gì đáng ngẫm nghĩ , tay vẫn đan chặt nhau trong vô thức và cả hai lại cùng nhau dạo quanh thành phố .

Bầu trời đêm ảm đạm đôi khi lấp ló vài ánh sao nhỏ trông cũng không đến nổi tệ , Bảo Hoàng cùng anh đến một công viên nhỏ , nơi mà có thể ngắm nhìn cả thành phố hoa lệ từ trên cao .

Chọn một chiếc ghế dài cạnh bên , cả hai chỉ lẳng lặng mà nhìn ngắm bức hoạ mờ nhạt được ánh trăng khắc hoạ

Ngắm cảnh chán chê thì cũng đã quá muộn , anh và cậu chậm rãi quay bước trở về con đường dẫn đến ngôi nhà của họ..hôm nay cả hai lại đặc biệt kiệm lời đến lạ , trầm lặng và chút tâm tư..?

Chẳng biết nữa..

____

'..lạch...cạch...'

Trở về nhà sau một lúc dạo chơi giữa đêm , căn nhà sớm đã tối om không tiếng động , giờ này đã là quá khuya và mọi người có lẽ đã ngủ hết cả rồi .

Cả hai lặng lẽ bước lên từng bậc thang dẫn lối về căn phòng của mình , nhưng Phan Hoàng đến lúc này vẫn chưa buông đôi tay anh vẫn nắm suốt chặng đường ra

"Tao dẫn mày về phòng nhé?"_Phan Hoàng chợt cất tiếng

"Hửm...Sao đấy?"_Bảo Hoàng khó hiểu trước lời đề nghị của Phan Hoàng , cơn buồn ngủ lại kéo đến làm đầu óc cậu chẳng muốn nghĩ thêm gì nữa

"Trông mày sắp ngủ đến nơi , tao sợ mày lại nằm ngủ ngoài hành lang nữa..."_Phan Hoàng

"Tao không có tệ đến vậy..!...muốn làm gì thì làm.."_Bảo Hoàng thanh minh cho bản thân xong cũng mặc sức cho Phan Hoàng muốn làm gì thì làm .

Dù sao có anh đi theo cũng được , ngoài hành lang lạnh lắm...ngủ không ngon.

Phan Hoàng trước lời nói đó cũng chỉ biết cười trừ , nhìn trông có vẻ Bảo Hoàng sắp ngủ thật rồi .

Kéo cậu về phòng Phan Hoàng liền đẩy Bảo Hoàng vào nhà vệ sinh để cậu đánh răng..ừm...lớn nhưng vẫn sẽ sâu răng mà nhỉ??

_____

Một lúc sau Bảo Hoàng bước ra , mi mắt cậu gần như sắp hôn nhau đến nơi nhưng vẫn gắng lết về giường ngủ , chợt thấy có bóng dáng quen thuộc đang ngồi trên giường mình khiến Bảo Hoàng có chút khó hiểu , Phan Hoàng lại đến phòng cậu làm gì nữa..?

"Lâu quá đấy...tao tưởng mày ngủ luôn trong đấy rồi cơ"_Phan Hoàng than phiền , đăm chiêu nhìn người đối diện

"..Sao lại đến phòng tao..?"_Bảo Hoàng

"Hừm...."_Phan Hoàng không vội đáp , anh đứng dậy bước đến gần cậu , đến khi khoảng cách của cả hai chỉ còn vỏn vẹn gần nửa cánh tay mới dừng lại .

Đối mặt với Bảo Hoàng , Phan Hoàng lại nhếch môi cười nhạt

"Muốn gì thì nói nhanh đi...ông đây còn đi ngủ..."_Bảo Hoàng mệt mỏi nhìn anh đang giở trò khó hiểu trước mặt mình , bây giờ cậu thật sự rất cần một giấc ngủ ngay lập tức

Phan Hoàng lại tiến đến ôm lấy người trước mặt vào lòng .

Chiều cao của cả hai không cách nhau quá nhiều , cùng lắm là vài cm .

Nhưng lúc này anh cảm giác bản thân có phần nhỉnh hơn , mũi anh chạm đến cả tóc của người kia rồi

Bảo Hoàng đối với cái ôm bất chợt cũng không phản kháng , chỉ im lặng dựa vào người đối phương , mệt mỏi sau một ngày dài khiến cậu không còn sức lực làm gì lúc này

Bất chợt Phan Hoàng đưa tay nâng mặt Bảo Hoàng lên , mặt đối mặt với bản thân .

Tay khẽ vuốt ve gò má người trước mắt rồi anh cuối xuống , trao cho người trong lòng một nụ hôn bất ngờ

"Ư..ưm.."_Bảo Hoàng không phản kháng , lặng lẽ đón nhận nụ hôn của người phía trên .

Tay cậu vô thức vòng lên ôm lấy cổ anh , cả hai cứ vậy chìm đắm vào một nụ hôn sâu , không mạnh bạo mà chỉ nhẹ nhàng..Phan Hoàng khẽ đưa lưỡi mình vào tận sâu khoang miệng người kia , tham lam vơ vét hết mật ngọt ấm nóng .

Bảo Hoàng thì bị hôn đến mụ mị , nụ hôn của Phan Hoàng không mạnh bạo , nhưng mang đầy kích thích..

Âu yếm nhau suốt hơn 5 phút Phan Hoàng mới buông bỏ bờ môi bị anh gặm nhắm ra , Bảo Hoàng như được cứu sống mà hít từng ngụm khí lớn một cách nặng nề..Anh bế bổng cậu đặt lên giường , vùi đầu vào hõm cổ trắng ngần của người dưới thân mà tận hưởng mùi hương dịu nhẹ của Bảo Hoàng .

Anh khẽ thì thầm bên tai cậu vài lời..

"Tao ngủ cùng một đêm nhé..?"_Phan Hoàng âu yếm vuốt ve lọn tóc người dưới thân , ánh mắt anh giờ đây không thể giấu nổi thứ cảm xúc dành cho cậu

"Được..."_Bảo Hoàng đồng ý , gục đầu vào lồng ngực của người kia , dưới những cái vuốt ve và vỗ về của Phan Hoàng , cậu dần chìm vào giấc ngủ..

_______

Chương 6 : End

Thèm sec quá mấy vợ ơi...không lẽ giờ đẻ thêm một bộ os để vã sec hả...
 
(Ckg-2Huang ) Ánh Sáng Của Gã Điên
Ngoài lề : Gửi


Lên cho các vợ một tập sếch ngọt ngào

Oneshort 18+

Với sự siêng năng đẳng cấp của mình thì tôi đã cook bộ này trong vòng 2 tháng...

Truyện dài hơn 10k chữ , văn phong tôi không quá đỉnh nóc nên chỉ có thể gọi là tạm chấp nhận .

Mong các độc giả không chê

.

Vậy nên đọc xong chương này thì ghé qua ủng hộ tôi nhen ?

Moah moah
 
(Ckg-2Huang ) Ánh Sáng Của Gã Điên
.


Thông Báo : Tái Sáng Tác

.

Xin chào !

Mình là tác giả của "(CKG-2huang) Ánh Sáng Của Gã Điên" .

Đầu tiên mình rất cảm ơn các độc giả đã ghé qua và ở lại với mình trong những chương truyện ngắn ngủi vừa qua , sự ủng hộ không quá lớn nhưng đối với mình là một niềm vui rất to bự và mình rất trân trọng điều đó .

Nhưng do vài lí do mà tác phẩm đã ngừng cập nhật một khoảng thời gian và hiện tại có lẽ sẽ không tiếp tục cập nhật nữa .

Hiện tại mình đang bước vào giai đoạn quan trọng của bản thân và mình cần nhiều thời gian để trau dồi tri thức nhằm hướng tới mục tiêu cá nhân đã đề ra .

Vậy nên mình xin nói lời chia tay với các độc giả thân mến đã ủng hộ , mình sẽ trở lại và tiếp tục sáng tác khi cảm thấy bản thân đã đủ vũng chắc với tương lai phía trước .

Vì vậy khi chương này biến mất thì sẽ là lúc mình trở lại với đam mê sáng tác !!

Hẹn gặp lại khi mình thành công ở chân trời của bản thân .

Một ngày tốt lành !!
 
Back
Top Bottom