Cập nhật mới

Khác Civil War(Nội chiến)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
215485679-256-k940498.jpg

Civil War(Nội Chiến)
Tác giả: STRKDuchieu
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại:Hành động,khoa học viễn tưởng
Lấy ý tưởng từ WW2 và một số sự kiện lịch sử khác



nộichiến​
 
Civil War(Nội Chiến)
Lời nói đầu


Đây là một câu chuyện đã được lên sẵn ý tưởng từ rất lâu,nay mới có cơ hội được viết.Vì truyện rất dài nên nếu truyện này được trên 10 vote thì sẽ viết tiếp phần 2.

Câu chuyện hoàn toàn là hư cấu!!!

°-------------------°
 
Civil War(Nội Chiến)
Act 1:Sự khởi đầu.Phần 1


Tháng Hai,19xx

Middle Town,Kervara

Ngày 18:

Đó là một ngày đẹp trời.Hiếm có ngày nào mà mặt trời lại rực rỡ đến vậy.Những chú chim sẻ đang hót líu lo trên những cành cây,cạnh đó có tán lá xanh mướt.Lúc đó là 6 giờ sáng.Mặt trời càng đậm hơn,càng ló lên sau núi.Bầu trời sao mà trong xanh và đẹp như thế!Ai đó như đang thả hồn vào cái trời xanh,cái mây trắng.Thật đẹp biết bao.Những tiếng ồn ào ở phía dưới đang dần lấn át,hoà quyện cùng với cảnh sắc tuyệt diệu.Đường phố đã có bóng người qua.Phiên họp chợ đã bắt đầu chưa được bao lâu mà đã ồn ào và nhộn nhịp.Không khí trong lành,dịu mát.Những điều ấy đang làm cho tâm hồn của Aaron,nhân vật chính bị xao động,cuốn hút.Có thể những điều ấy làm cho Aaron quên mất rằng anh được triệu tập để tham gia quân ngũ.Và hôm nay là ngày phải tạm xa nơi đây để đến một nơi khác,nơi mà kỉ luật được đặt lên trên hết.Dường như anh ta đang cố gắng tận hưởng cảnh sắc ở nơi đây lần cuối trước khi chia tay.Mẹ anh mở cửa phòng,hỏi

- Con đã chuẩn bị xong chưa?

- Con hoàn toàn sẵn sàng!

Người mẹ đang cố gắng kìm nén những giọt nước mắt.Đã hơn chục năm nay,con trai là người bạn,là người mà bà luôn yêu quý.Bà không muốn đứa con trai của mình ra khỏi vòng tay của mình.Người bố đã mất trên mặt trận,khi còn trai ông còn đỏ hỏn.Và bà thực sự buồn khi thấy đứa con mình rời xa.

- Mẹ thực sự không muốn con đi,nhưng đây là nhiệm vụ,ai rồi cũng phải đi,và cả vì sự trưởng thành của con nữa,nhưng.......- Người mẹ nói trong tâm trạng buồn rầu.

- Không sao đâu,mẹ à.Sau chuyến đi này,con sẽ trưởng thành hơn,và con hứa sẽ làm rạng danh dòng họ nhà ta,giống như những gì bố mong muốn.

Cuộc nói chuyện dần vui vẻ hơn.Người mẹ thì đang kể lại những trải nghiệm của bà khi còn nhập ngũ,còn người con thì kể lại những mong muốn của mình.Có thể nói là câu chuyện dừng lại bởi tiếng réo triệu tập quân ngũ của sĩ quan.Người mẹ nói lời cuối trước khi đi:

- Đi mạnh khoẻ vào con nhớ-Bà vừa nói vừa khóc

-Mẹ đừng lo.3 năm quân ngũ không bõ

công đâu mẹ à.-Người con đượm buồn.

Người mẹ quay ra nhìn cửa sổ,nhìn thấy đứa con của mình ra khỏi thị trấn,đi mất hút....
 
Civil War(Nội Chiến)
Act 1:Sự khởi đầu.Phần 2


Tháng Hai,19xx

Ngày 18:

Lúc đó khoảng hơn 7h sáng.Chiếc xe bus chở những tân binh của doanh trại đang rộn ràng những tiếng cười,tiếng đàn,tiếng nói chuyện bỡ ngỡ của những người mới gặp và làm quen.Aaron cũng vậy.Bên cạnh cậu ta là một chàng trai khôi ngô,khuôn mặt điển trai.Hai người đang cố gắng tìm hiểu nhau.

– Ờ...ừm...Chúng ta đã nói chuyện được một lúc rồi,mà chúng ta chẳng biết tên của nhau.-Aaron nói

– À,quên mất,mình tên là Mike,đến từ thung lũng Edden Hills.

– Mình là Aaron.Đến từ Middle Town.Từ đó đến Edden Hills chắc không xa đâu nhỉ?

– Chắc vậy.-Mike chững chạc nói

Hai người mải mê nói chuyện đến nỗi không thèm để ý hay quan tâm đến những lời dặn dò của sĩ quan.Nói chuyện được một lúc,hai người cùng nhau ngắm cảnh bên ngoài.Từ Middle Town đến doanh trại khá xa,và cả Edden Hills cũng vậy.Vậy nên,những gì họ đang nhìn là một bầu trời khác,một thế giới khác.Hai người có vẻ say mê nó...

1 tiếng sau:

Mike và Aaron ngắm cảnh lâu đến mức chẳng để ý đến thời gian.Họ chỉ rời mắt ra cửa số xe khi có tiếng còi của sĩ quan.Ông ta gằn giọng nói.

– Các tân binh,hãy chuẩn bị đồ đạc để xuống xe và làm các thủ tục nhập ngũ!Nhắc lại,tôi tên là Ryan Downson.Tôi có trách nhiệm đi cùng các bạn trong 3 năm.

Mike và Aaron lặng lẽ xếp đồ đạc gọn vào ba lô,rời chiếc xe và trong lòng đầy tự tin và kiêu hãnh để bước qua cánh cổng doanh trại và bước vào nơi có sự nghiêm khắc,sự kỉ luật được đè nặng lên trên vai.Nhưng hai người kia không quan tâm đến điều ấy.Họ chiếc quần tâm đến những trải nghiệm chiến đấu trên thảo trường.

– Đi vào lối này để làm thủ tục.Tôi mong các em có thể khai trung thực

những phần cần phải khai.

Mike và Aaron vừa đi vừa nói:

– Cậu có lo lắng về những gì cậu sẽ phải trải qua tại đây không?-Aaron lo lắng.

– Không hề.Chỉ cần có được niềm vui cùng những người bạn là có thể đi qua được 3 năm gian khổ ở đây.

– Tớ cũng mong vậy.

Sau khi làm thủ tục và kiểm tra sức khỏe,tất cả các tân binh tập trung về sân chính.Sĩ quan nói:

– Đây là những quy định ở đây.Các em sẽ phải học thuộc lòng nó nếu muốn được học tập và rèn luyện ở đây.Nhớ

phải học thuộc xong trước 6h tối đấy.Nghe rõ chưa!

– Dạ,đã rõ

Ai ai cũng lo lắng.Lo lắng vì không biết phải chấp hành những điều luật này ra sao,và hình phạt khi bị vi phạm.Nhưng cũng phải công nhận là nó quá khắt khe.Quân đội mà.Đấy là còn chưa nhắc đến hình phạt nữa.Trong khi mọi người còn đang lo lắng và bàn tán về những điều luật thì Mike và Aaron đã bắt đầu nhẩm đi nhẩm lại nó.Họ có vẻ không lo lắng về sự nghiêm khắc của quy định cho lắm.

3 tiếng sau:

Đã gần trưa.Mà Mike và Aaron vẫn không ngừng việc học thuộc.Còn lại nhũng người khác đang trong tình trạng bỏ cuộc vì quá dài và nhiều.Đã thế lại còn đói nữa.Họ như lâm vào kiệt sức.Bỗng có tiếng chuông reo lên.

– Đã đến giờ ăn trưa.Các em đi theo tôi để ra căng tin.

Tất cả chạy thật nhanh vì quá đói.Mike đi cạnh Aaron theo cuối cùng.Hôm đó có cơm,khoai nghiền và một ít sườn.Mike nói:

– Trông vậy thôi chứ nó vẫn ngon hơn cơm ở ngoài đấy,cậu cứ ăn thử đi.

– Ừm-Aaron lưỡng lự.

– Sao,thế nào?

– Cũng ăn được thôi.Làm tớ nhớ cơm mẹ nấu quá.

– Rồi cậu sẽ quên thôi.

Ăn xong,mọi người lại tiếp tục công việc của mình tại giường.

-----------------------------------------------------------Đã 6h chiều,sĩ quan triệu tập mọi người quay lại sân chính để có bài kiểm tra học thuộc.Sĩ quan nói

– Nào,tôi sẽ gọi người xung phong trước.Có ai dám tự tin về khả năng của mình không.Đó là một kĩ năng ta sẽ dùng đến khi học tập và rèn luyện ở đây.

Mike lên đầu tiên.Ai cũng tấm tắc khen ngợi cậu vì cậu đọc quá lưu loát.Aaron thì hơi vấp một chút.Buổi kiểm tra kéo dài đến 7h tối.Ai cũng thấy đói bụng.Ăn tối xong,sĩ quan nói

– Rất khen ngợi các em đã học thuộc rất nhanh.Bây giờ các em có thể quay về giường để ngủ ngon được rồi.Hẹn nhau tại đây vào lúc 5h sáng.Ai dậy muộn sẽ có hình phạt thích đáng đấy!

Mike ngủ trước.Cứ như thể cậu ta đã quá quen với việc nhập ngũ í.Còn Aaron thì trằn trọc.Cậu nghĩ đến người mẹ đang cô đơn một mình ở nhà.Cậu nghĩ:

– Chắc mẹ mình nhớ mình lắm.

Và đó là ngày đầu tiên trong doanh trại,là ngày khởi đầu của tất cả mọi chuyện xảy đến cho hai người,và cả vận mệnh của đất nước.

——————–———————————

Sáng hôm sau,tất cả mọi người có mặt tại sân chính để phổ biến kế hoạch rèn luyện tại nơi đây.Và Aaron và Mike đều tin rằng đây sẽ là thời gian vui nhất cuộc đời mình,cho dù có gian nan phía trước.
 
Civil War(Nội Chiến)
Act 1: Sự khởi đầu(phần ngoại truyện)


Tháng Mười Hai,19xx

Ngày 24:

Aaron đã ở đây được gần 1 năm.Giờ Aaron cũng đã quá quen với những thói quen và bài tập ở đây.Mike thì vẫn vậy.Vẫn là kẻ ít nói và có cách hành xử điềm đạm.Nhưng hai người trông trưởng thành hơn rất nhiều.Thời điểm này là mùa đông.Ngoài trời phủ dày đặc những bông tuyết trắng xoá.Thời tiết thì rét mướt cả ngày.Nếu là mùa hè thì không đáng nói,nhưng với một cái trời lạnh cóng như mùa đông thì chuyện dậy muộn là không thể tránh khỏi.Việc giữ ấm cũng không kém phần quan trọng.Tháng trước,Aaron nhận được thư của mẹ anh.Cậu rất vui vì mẹ vẫn khoẻ và có gửi lời hỏi thăm,nhắc nhở mình.Mike thì chẳng có.Số phận đưa đẩy anh ta thành trẻ mồ côi.Cậu ta luôn ghen tị và tủi thân vì điều ấy.Chính vì thế cậu ta mới là kẻ ít nói và khá ganh ghét người khác.Mike chưa bao giờ cảm nhận được cái vui của ngày Giáng sinh.Mike không được cùng với bố mẹ cùng nhau ăn gà tây và tận hưởng ngày đó,thậm chí là một hộp quà Noel cũng không.Đối với cậu ta thì đó là một ngày bình thường.

Aaron thì may mắn hơn.Nhưng rồi cũng đến lúc đón Giáng sinh xa mẹ.Đó là ngày hôm nay.Một cái Giáng sinh lạnh lẽo hơn,ảm đạm hơn.Nhưng tất nhiên dù cho mẹ không có ở đó nhưng vẫn còn Mike và nhiều người khác,trong đó có sĩ quan.Số cái chống đẩy cũng ít hơn mọi ngày.Aaron cũng hiểu và cảm thông với Mike.Vì vậy,cậu ta quyết định tạo bất ngờ cho Mike.Ngày đó ở đây vẫn bình thường cho đến lúc 6h.Sĩ quan bỗng nhiên cho bài tập quá giờ.Và nó khó quá,khó chưa từng có,khó đến mức chẳng có ai làm được,vả kể cả nếu cho bạn thời gian mấy chục ngày(thực ra là nó rất dễ nhưng cố tình trượt).Đến lượt Mike,anh ta quá rất dễ dàng.Nhiều người,và cả sĩ quan nghỉ ngờ Mike sử dụng gian lận nên đã gọi anh ở cuối buổi.Sĩ quan đã mắng rất thậm tệ(tất nhiên chỉ là sắp đặt).Lúc ở căng tin,anh ta rất buồn,ăn không nổi miếng cơm.Trước giờ ngủ,mọi người đã cố ý dập cầu dao điện.Vì vậy phòng ngủ giờ chẳng còn chút ánh sáng nào cả,và điều đó làm cho Mike khá hoảng sợ.Trong bóng tối,Mike ngửi thấy mùi thức ăn,và boom,bất ngơ chưa.Mike giật mình quay lưng nhìn về đĩa gà tây hấp dẫn và những hộp quà đầy màu sắc.Mike đã khóc,khóc rất nhiều vì anh chưa từng được cảm nhận cảm giác nào mà lại vui và xúc động đến vậy.Mike không thể ngờ được,và có lẽ cậu ta sẽ đỡ ít nói hơn,và vui vẻ hơn nữa.Sau vụ này,có lẽ tình bạn giữa Mike và Aaron sẽ bền lâu và gắn bó hơn bao giờ hết.
 
Civil War(Nội Chiến)
Act 2:Kẻ tiên phong dẫn đầu.Phần 1


Tháng Hai,19xx

Middle Town,Kervara

Ngày 7

Thấm thoát đã 3 năm trôi qua kể từ ngày bắt đầu nhập ngũ.Thế mà cái tính cách trầm lặng của Mike nó cứ như sắt,thép.Nó vẫn thế.Chỉ có cái là anh ta dễ hoà đồng hơn thôi.Aaron thì chững chạc hơn ra.Cơ thể thì săn chắc hơn,bớt gầy gò,yếu ớt hơn.Ai cũng trông như một người lính thực thụ.Và có thể họ sẽ phải cầm súng chiến đấu trong một chiến trường khốc liệt.Lí đó á.Trong quá trình bắt đầu rèn luyện tại đây,thì cũng là lúc những tiếng súng vang lên,những tiếng gào thét đau thương và những kẻ độc tài dần nổi lên.Đó là cuộc nội chiến giữa phe của Darak,một người kêu gọi sự hoà bình và thống nhất cho đất nước và phê của Erika,một kẻ độc tài tàn bạo,là người có suy nghĩ cấp tiến và ủng hộ chủ trương độc lập và tự do cho mỗi bên.Nó đã kéo dài suốt 39 năm.Và cuộc chiến này là sự chấm dứt của cuộc chiến,và cũng là ngày tàn của Darak Communist Party(dịch là đảng cộng hoà Darak).Họ buộc phải kí cam kết rằng sẽ lấy Middle Town làm mốc để phân chia thành hai quốc gia riêng biệt.Điều này làm cho nơi đó trở thành khu DMZ(dịch là khu vực phi quân sự).Và tất nhiên điều đó làm Aaron lo lắng.Lo lắng cho người mẹ của mình và cả quê hương nữa.Mike thì im lặng.Có vẻ như anh ta biết trước được điều này xảy ra.Đêm hôm đó quả thực rất khó tả.Phần vì kết cục của trận chiến và hôm nay là ngày cuối cùng của 3 năm đi quân ngũ của mình.Sẽ chẳng được gặp lại mọi người,và tất nhiên có cả Mike.Đó cũng là một sự thiếu hụt lớn trong cuộc đời.Nhất là Edden Hills thuộc khu vực của Erika.Vậy là hai người trở thành hai người bạn khác quốc tịch.Aaron thực sự trăn trở về những điều ấy.Sáng hôm sau,vẫn là giờ phải thức dậy ấy, nhưng thiếu đi những tiếng còi của sĩ quan và những bài tập mệt mọi.Chỉ còn lại là những nét mặt buồn bã.Sĩ quan nói:

– Hôm này là ngày cuối cùng chúng ta gặp nhau.Hãy trân trọng những thời gian vừa rồi và tự tin nhìn về tương lai của mình.

Từng người một trèo lên chiếc xe bus đã chở họ tới đây 3 năm trước.Sĩ quan ngắm nhìn họ mà khóc.Vì đây sẽ là lứa cuối cùng trong thời kì hoà bình,và cũng là lứa cuối cùng trước khi nơi này trở thành khu vực phục vụ quân sự của Darak.Tạm thời sẽ chuyển sang khu vực ngoại ô ở bờ đông Kervara.Bản thân nơi đây cũng từng chứng kiến rất nhiều cuộc chiến và kết cục thì lúc nào cũng là sự cằn cỗi của cây,những vết máu đỏ loang bên cạnh những vỏ đạn dược của đủ loại súng,từ súng trường,súng shotgun,hay thậm chí là bom hạt nhân,...Nhưng tất nhiên chính nghĩa luôn thắng cái ác.Lần này thì không thế.Và nó còn tồi tệ hơn.Chia cắt đất nước thì đã từng diễn ra,nhưng đã rất lâu.Và bây giờ người dân lại phải chịu cảnh chia cắt một lần nữa.Nên sĩ quan đang rất hi vọng về những học trò của mình sẽ giúp cho đất nước được thống nhất trở lại.Ông nhìn trước được những điều tồi tệ sắp xảy ra với đất nước mình.Ông lặng lẽ nhìn chiếc xe đi,mang theo cả tương lai và vận mệnh ở nơi đây.

______________________________________
 
Civil War(Nội Chiến)
Phần ngoại truyện(chỉ giới thiệu nhân vật và hơi spoil tí story hoyyyy)


*Nói qua một tẹo:

Đọc tiêu đề xong,ai cũng sẽ nghĩ là tại sao không giới thiệu luôn ngày từ đầu.Lý đó tại vì phần đầu chỉ nói về mối quan hệ giữa Mike và Aaron và sơ qua về cuộc nội chiến mà thôi chứ chưa đi sâu vào nội tâm của nhân vật.Bắt đầu vào act 2 thì nội tâm sẽ được bộc lộ nhiều hơn quá hành động ,lời nói và cách hành xử nên cần phải có info của nhân vật để hiểu sâu câu chuyện hơn,tránh có sự vô lý.Bắt đầu thoiiiii.

1.Aaron Switzer

Bố:Kyle Switzer(đã chết,làm lính trong cuộc nội chiến)

Mẹ: Emma Switzer(họ gốc là Geogre,còn sống,đã nghỉ hưu,làm nội trợ)

Không có anh em ruột thịt

Quê:Middle Town,Kervara

2.Mike Houston

Không có bố mẹ và anh em ruột thịt

Người giám hộ:Lera Chime(còn sống,làm trông trẻ tại trại mồ côi)

Quê:Edden Hills,Kervara

Tạm thời là vậy đã.Khi nào có nhân vật mới thì bổ sung sau.

——————————————————
 
Back
Top Bottom