Âm thanh còi xe inh ỏi từ con đường phía dưới vọng lên tầng bảy.
Ánh nắng buổi sáng xuyên qua khe rèm mỏng, đổ loang loáng trên mặt bàn đầy giấy tờ, laptop, cốc cà phê uống dở từ tối hôm qua.
Mark dụi mắt, ngồi dậy khỏi ghế sofa.
Cậu đã gục xuống lúc nào không nhớ, chỉ nhớ rằng đang cố viết nốt chương cuối của bản thảo.
Sau lưng, chăn mỏng được đắp khéo léo - chắc là Junior.
Mùi trứng chiên, tiếng dầu xèo xèo, hòa với tiếng radio cũ phát bản tin buổi sáng từ bếp vọng ra.
Mark lồm cồm đứng dậy, bước đến.
Junior đứng cạnh bếp, áo sơ mi trắng xắn tay, tóc hơi rối.
Anh vừa chiên trứng, vừa nhìn cái chảo với vẻ mặt tập trung như đang giải một phương trình khó.
- Em tưởng anh ghét dậy sớm?
- Mark chống cằm vào vai anh, lười biếng hỏi.
- Ghét.
- Junior đáp gọn, rồi quay mặt sang cười nhẹ.
- Nhưng ai đó tối qua gục trên laptop, không chịu ăn gì.
Mark ngượng, ho khan.
- Bản thảo gần xong rồi.
- Ừ.
Anh biết.
- Junior đặt trứng ra đĩa.
- Nhưng nếu em chết vì bỏ bữa thì có ai đọc được đâu.
Câu nói khô khốc nhưng khiến Mark bật cười, xoa xoa lưng anh như xin lỗi.
---
1.
Những buổi sáng hối hả
Bữa sáng diễn ra vội vàng: trứng, bánh mì, một cốc sữa.
Junior ăn xong đã vội vàng chỉnh lại cà vạt, khoác áo vest.
Anh đi làm ở một công ty tài chính gần trung tâm - công việc căng thẳng, deadline chồng chất, suốt ngày họp.
Mark ngồi bên bàn, cầm miếng bánh mì nhai uể oải.
- Anh hôm nay lại về trễ?
- Có thể.
- Junior vừa đeo đồng hồ vừa nói.
- Sếp gọi họp đột xuất.
Em đừng chờ cơm.
Mark phồng má.
- Hôm qua anh cũng bảo thế.
Em ăn mì gói ba bữa liền rồi đó.
Junior thoáng khựng lại, cúi xuống, hôn nhanh lên má cậu.
- Anh sẽ cố về sớm.
Hứa.
Cánh cửa đóng lại, để lại Mark ngồi thừ.
Thành phố ngoài kia bắt đầu nhộn nhịp, tiếng còi xe, tiếng rao hàng, tất cả xô bồ nhưng cũng thật đến lạ.
Cậu bật laptop, tiếp tục gõ.
Trang bản thảo dần dài ra, nhưng mỗi khi màn hình rung lên thông báo hóa đơn điện, nước, internet, hay mail từ biên tập giục deadline, Mark lại chậc lưỡi, vò đầu.
Cuộc sống bình thường là thế: chẳng còn vòng lặp siêu thực nào, chỉ có những chuỗi ngày chạy theo công việc, hóa đơn và...
ước mơ chưa chắc nuôi nổi cơm áo.
Nhưng Mark thấy nó vẫn đáng, bởi vì sáng nào cũng có tiếng Junior mở radio, tối nào cũng có tiếng chìa khóa lách cách ngoài cửa.
---
2.
Những cãi vã vụn vặt
Tối hôm đó, Junior thật sự về trễ.
Đồng hồ gần 11 giờ, Mark ngồi trong phòng khách, bát mì gói đã nguội.
Cửa mở.
Junior bước vào, mệt mỏi tháo cà vạt, mắt thâm quầng.
- Xin lỗi.
Mark cau mày.
- Anh có biết em chờ từ tám giờ không?
- Anh bảo rồi, đừng chờ...
- Nhưng em nấu cơm.
- Giọng Mark nghẹn lại.
- Cả ngày em chỉ muốn ăn với anh một bữa thôi.
Junior đặt cặp xuống, im lặng vài giây.
Anh đi đến, siết vai Mark.
- Anh biết.
Anh xin lỗi.
Nhưng công việc...
- Lúc nào cũng "công việc".
- Mark gạt tay anh ra.
- Vậy anh cần em để làm gì?
Không khí chùng xuống.
Junior nhìn cậu, ánh mắt mệt mỏi, nhưng rồi thở dài, kéo cậu vào lòng.
- Để em nhắc anh rằng... sau tất cả, anh còn một nơi để về.
- Anh thì thầm.
Mark im lặng, nước mắt chảy ra nhưng cậu không phản kháng.
Vòng tay Junior vẫn chặt, ấm áp, như nhắc rằng cãi vã cũng chỉ là một phần của sống chung.
---
3.
Những niềm vui nhỏ bé
Cuối tuần, cả hai kéo nhau đi siêu thị.
Mark hí hửng chọn bim bim, chocolate, còn Junior cau mày nhắc về ngân sách tháng này.
- Anh tính từng đồng như ông cụ non.
- Mark càu nhàu, bỏ thêm hộp kem vào giỏ.
- Vì nếu không, cuối tháng em sẽ than không đủ tiền mua giấy in bản thảo.
- Junior đáp tỉnh rụi.
Họ cãi nhau chí choé giữa lối đi, nhưng cuối cùng vẫn đẩy xe hàng ra quầy, tay Mark lén nhét hộp kem còn Junior giả vờ không thấy.
Tối đó, cả hai ăn cơm rồi cùng ngồi xem một bộ phim dở tệ trên TV.
Mark cười ngặt nghẽo, Junior lắc đầu nhưng cũng cười theo.
Niềm vui chẳng lớn lao gì, nhưng đủ để căn hộ nhỏ rộn ràng tiếng cười.
---
4.
Ước mơ tiếp tục
Mark hoàn thành bản thảo đầu tiên.
Cậu run run gửi cho biên tập, lòng tràn đầy lo lắng.
- Nếu họ không thích thì sao?
- Cậu hỏi, mắt dán vào màn hình.
Junior đặt tay lên vai cậu.
- Thì em viết tiếp.
Anh sẽ đọc, dù có in hay không.
Mark ngẩng lên, nhìn thấy sự chân thành trong mắt anh, liền bật cười.
- Anh nói y như hồi trước.
- Vì nó luôn đúng.
- Junior đáp, rồi hôn nhẹ lên tóc cậu.
Còn Junior, mỗi ngày vẫn ngập đầu trong công việc.
Nhưng tối nào về nhà, anh cũng thấy Mark ngồi trước bàn, ánh đèn vàng chiếu lên khuôn mặt tập trung.
Và trong khoảnh khắc ấy, mọi áp lực dường như nhẹ đi.
---
5.
Một buổi chiều bình thường
Mùa mưa, thành phố ngập nước, xe cộ kẹt cứng.
Junior lội bì bõm từ bến xe buýt về nhà, giày sũng nước, người ướt.
Mark mở cửa, thấy cảnh ấy thì bật cười, đưa ngay cái khăn.
- Nhìn anh như chuột lột.
Junior lườm.
- Cười nữa anh kéo em ra mưa.
Mark vẫn cười, kéo anh vào nhà.
Nồi canh nóng đã đặt sẵn trên bàn.
Junior ngồi xuống, vừa ăn vừa thở dài.
- Mệt chết.
- Em cũng mệt.
- Mark tựa cằm vào tay.
- Nhưng ít ra mình mệt cùng nhau.
Junior dừng lại, nhìn cậu một lúc lâu, rồi mỉm cười.
Ánh mắt ấy có gì đó bình yên lạ kỳ, như ánh sáng cuối đường ray năm nào.
---
Cuộc sống của họ chẳng hoàn hảo: vẫn cãi nhau, vẫn lo hóa đơn, vẫn chán nản những ngày mưa kẹt xe.
Nhưng trong từng khoảnh khắc, vẫn có bàn tay nắm chặt, vẫn có ánh mắt khiến tim run lên.
Mark hiểu rằng hạnh phúc không phải là một ga tàu sáng rực hay một phép màu kỳ lạ.
Hạnh phúc là buổi sáng Junior pha cà phê cho cậu, là tối muộn anh về nhưng vẫn kịp nghe cậu kể một ý tưởng mới, là những lần họ giận nhau nhưng rốt cuộc vẫn ngồi lại bên nhau.
Và trong thành phố ồn ào, giữa đời sống xô bồ, hai người từng đi qua bóng tối đã tìm được điều quý giá nhất: một ngày mai bình thường - cùng nhau.
---
💫 Hết 💫