Cập nhật mới

Khác Chuyến tàu lúc 0h07 - juniormark

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
400506173-256-k58897.jpg

Chuyến Tàu Lúc 0h07 - Juniormark
Tác giả: thiaann
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

truyện có yếu tố tâm linh.



mark​
 
Chuyến Tàu Lúc 0H07 - Juniormark
chương 1: người ngồi cuối toa


Thành phố về đêm khác hẳn với ban ngày.

Đèn neon sáng loáng, bảng quảng cáo nhấp nháy, tiếng còi xe hòa lẫn trong những tiếng rì rầm rời rạc của vài kẻ thức khuya.

Mark kéo khóa áo khoác lên tận cằm, rùng mình khi cơn gió lạnh xộc thẳng vào gáy.

Đồng hồ trên tay chỉ 11 giờ 58 phút.

Cậu vừa kết thúc ca làm thêm ở quán cà phê gần trung tâm, giờ phải về ký túc.

Những ngày lịch học dày đặc, lại thêm việc làm thêm kéo dài đến khuya khiến cơ thể cậu rệu rã, nhưng cũng quen dần.

Điều cậu không ngờ tới là – từ hôm qua – có một điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra.

---

Hôm qua, lần đầu tiên Mark bị lạc chuyến tàu quen thuộc lúc 11 giờ 45.

Cậu loay hoay ở sân ga vắng tanh, định chờ thêm chuyến khác thì bỗng bảng điện tử nhấp nháy hiện dòng chữ:

“Chuyến 0h07 – Số hiệu 07 – Đang đến.”

Mark nhíu mày.

Tàu lúc 0h07?

Từ khi nào lại có?

Nhưng chẳng hiểu sao, đôi chân cậu vẫn bước xuống theo dòng chữ chỉ dẫn.

Sân ga vốn vắng, bỗng trở nên yên ắng đến rợn người.

Tiếng bánh sắt nghiến lên đường ray vang vọng, một đoàn tàu tiến đến, màu bạc loang loáng dưới ánh đèn mờ.

Cửa mở ra – trống rỗng.

Không một bóng hành khách nào, ngoại trừ một người ngồi ở cuối toa, tựa đầu vào cửa sổ.

Mark còn nhớ rất rõ cảm giác lúc ấy: tim cậu đập hụt một nhịp.

---

Đêm nay, cũng cùng khung cảnh ấy.

12 giờ đúng, bảng điện tử lại nhấp nháy:

“Chuyến 0h07 – số hiệu 07 - Đang đến.”

Mark hít một hơi, bước vào toa tàu quen thuộc.

Người ấy vẫn ở đó.

Cậu trai ngồi ở hàng ghế cuối, dáng cao, vai rộng, tóc xõa lòa xòa che nửa gương mặt.

Ánh đèn vàng hắt xuống, khiến những đường nét trở nên mờ ảo.

Hắn mặc chiếc áo hoodie đen, hai tay đút túi, tư thế như đang chờ đợi ai đó – nhưng khi Mark bước vào, ánh mắt hắn dường như khẽ dao động.

Mark không dám nhìn lâu.

Cậu ngồi cách vài ghế, tim đập lộp bộp, cố gắng thuyết phục bản thân: “Chỉ là hành khách bình thường thôi mà.

Chỉ là tình cờ trùng hợp.”

Nhưng khi cánh cửa tàu khép lại, Mark nhận ra – ngoài cậu và người đó, chẳng có ai cả.

---

Âm thanh tàu lăn bánh đều đều.

Mark chống cằm, mắt len lén liếc về phía cuối toa.

Người kia đang nhìn ra ngoài cửa sổ, gương mặt phản chiếu trên lớp kính – đường nét rõ ràng, sống mũi cao, bờ môi mím chặt.

Có gì đó… lạnh lẽo nhưng cuốn hút.

Bất giác, Mark khẽ giật mình khi người đó quay sang, ánh mắt đen sâu thẳm chạm trúng cậu.

- Lần thứ hai rồi. – Giọng hắn vang lên, trầm thấp, dường như xé toang sự im lặng.

Mark ngẩn ra: – Hả?

Người kia hơi nghiêng đầu, khóe môi nhếch nhạt: – Lần thứ hai cậu đi chuyến tàu này.

Mark siết chặt quai ba lô, lắp bắp: – Ừm… tôi… bị lỡ chuyến trước.

Người đó không đáp, chỉ mỉm cười như biết hết mọi chuyện.

Im lặng kéo dài, nhưng lại không khó chịu.

Ngược lại, Mark thấy kỳ lạ – tiếng tàu đều đều, ghế lạnh ngắt, ánh đèn vàng run rẩy – tất cả như đang hòa vào nhịp tim cậu.

Cuối cùng, Mark lấy hết can đảm: – Anh… thường đi chuyến này à?

Một thoáng ngạc nhiên ánh lên trong mắt người kia.

Sau đó hắn gật khẽ: – Ừ.

Đêm nào cũng đi.

– Đêm nào cũng…? – Mark nhăn mày. – Nhưng tôi nhớ ga này đâu có chuyến 0h07 trong lịch trình chính thức?

Người kia khẽ cười, nụ cười lẫn chút bí ẩn: – Có nhiều thứ tồn tại mà không nằm trong “lịch trình chính thức”.

Câu trả lời khiến Mark cứng họng.

Cậu chớp mắt, định hỏi tiếp thì loa vang lên: “Trạm tiếp theo: Đại học phía Bắc.”

Mark đứng dậy, siết chặt ba lô: – Tôi… xuống ở đây.

Người kia vẫn ngồi yên, không rời mắt khỏi cậu.

Khi Mark vừa bước ra cửa, giọng hắn vọng lại, trầm ấm:

– Hẹn gặp lại…

Mark.

Cậu khựng lại, tim như bị bóp nghẹt.



Hắn vừa gọi tên mình.

---

Trời khuya, ký túc xá im phăng phắc.

Mark nằm dài trên giường, mắt mở thao láo nhìn trần nhà.

Hình ảnh người con trai ở cuối toa tàu không ngừng hiện lên.

Làm sao hắn biết tên mình?

Tại sao chỉ có hắn và cậu trên chuyến tàu?

Và tại sao… chỉ mới gặp hai lần, Mark lại thấy như đã quen từ rất lâu rồi?

Cậu trở mình, kéo chăn trùm kín đầu.

Nhưng trong đầu vẫn văng vẳng giọng nói trầm thấp ấy:

– Hẹn gặp lại…

Mark.

---

Đêm thứ ba.

Mark lại đứng ở sân ga lúc 0h05.

Cậu tự nhủ rằng chỉ muốn kiểm chứng – rằng chuyến tàu kia là thật, không phải do trí óc mệt mỏi tưởng tượng.

Nhưng thật lòng, Mark biết mình muốn gặp người ấy.

Bảng điện tử nhấp nháy.

Tiếng bánh sắt lại vang lên.

Chuyến tàu 0h07 xuất hiện.

Mark bước vào.

Người đó… vẫn ngồi ở cuối toa.

Lần này, ánh mắt hắn hướng thẳng về cậu, như đã chờ sẵn.

Mark nuốt khan.

Cậu bước lại gần, ngồi xuống ghế đối diện, tim đập dồn dập.

Người kia nhìn cậu, khóe môi cong cong: – Tưởng cậu sẽ không đến nữa.

– Tôi… chỉ muốn chắc chắn thôi. – Mark thì thào. – Rằng chuyến tàu này thật sự tồn tại.

– Nó tồn tại. – Người kia đáp, mắt không rời khỏi cậu. – Nhưng chỉ với một số người.

Mark rùng mình. – Còn anh… anh là ai?

Một thoáng im lặng.

Sau đó, người ấy khẽ cười, đưa tay ra:

– Junior.

Mark do dự một chút, rồi đặt tay mình lên.

Bàn tay Junior ấm đến lạ thường, trái ngược hoàn toàn với không khí lạnh băng trong toa tàu.

Khoảnh khắc ấy, Mark bỗng có một linh cảm mơ hồ: từ giờ, mỗi chuyến tàu lúc 0h07 sẽ đưa cậu đi vào một câu chuyện không thể thoát ra.

---

💫 Hết chương 1 💫
 
Chuyến Tàu Lúc 0H07 - Juniormark
chương 2: người biết tên tôi


Đêm hôm ấy, Mark gần như chẳng ngủ được.

Hình ảnh chuyến tàu vắng tanh, ánh đèn vàng lập lòe, và bàn tay Junior ấm áp cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí.

Nhưng điều khiến cậu bứt rứt nhất… chính là cách Junior gọi tên mình.

“Mark.”

Rõ ràng, cậu chưa từng giới thiệu.

Cả ngày hôm sau, Mark ngồi trong lớp mà đầu óc cứ treo ngược cành cây.

Bạn cùng bàn đá nhẹ chân cậu mấy lần: – Ê, ông có nghe giảng gì không vậy?

Mark giật mình, gượng cười: – Ờ… có, có.

Nhưng thực ra, từng lời giảng đều lọt ra khỏi tai.

Cậu chỉ nhớ tiếng bánh sắt nghiến trên đường ray, và giọng nói trầm thấp kia vang lên: “Hẹn gặp lại…

Mark.”

---

Đêm đó, như bị kéo bởi một sợi dây vô hình, Mark lại bước xuống sân ga vào lúc 0h05.

Cậu đã cố biện minh cho bản thân: “Chỉ là muốn xác minh thêm một lần nữa thôi.

Xem chuyến tàu ấy có thật không.”

Nhưng sâu trong lòng, Mark biết mình đến vì Junior.

Đúng 0h07, bảng điện tử nhấp nháy, tiếng tàu vọng lại.

Khi cánh cửa mở ra, Mark bước vào, tim thắt lại.

Junior vẫn ở đó.

Lần này, hắn không ngồi cuối toa như thường lệ, mà chọn hàng ghế giữa – ngay đối diện Mark.

Ánh mắt hắn hướng thẳng về phía cậu, như thể đã biết chắc rằng Mark sẽ đến.

– Chào. – Junior nhếch môi.

Mark ngồi xuống, gật đầu chào khẽ.

Không hiểu sao, chỉ một cái nhìn thôi cũng khiến ngực cậu nóng ran.

– Trông cậu mệt mỏi. – Junior lên tiếng.

– Ờ…

Hôm nay nhiều tiết quá. – Mark gãi gáy, cười gượng. – Với lại, chắc do mất ngủ.

– Vì tôi? – Junior hỏi thẳng, giọng nửa trêu chọc, nửa nghiêm túc.

Mark khựng lại.

Tim đập lạc nhịp, cậu vội quay đi: – Ai mà vì anh chứ…

Junior không nói gì thêm, chỉ cười nhạt.

Nụ cười ấy khiến Mark càng thêm mất bình tĩnh.

---

Sự im lặng kéo dài vài phút, chỉ còn tiếng tàu đều đều.

Mark siết quai ba lô, rồi bất ngờ buột miệng: – Sao anh biết tên tôi?

Junior ngẩng đầu, nhìn cậu chăm chú.

Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt hắn, tạo nên một vẻ gì đó mơ hồ, nửa thực nửa ảo.

– Vì tôi biết. – Hắn nói, ngắn gọn đến khó chịu.

Mark cau mày: – Biết?

Sao anh có thể biết khi tôi chưa từng nói?

Junior chống cằm, mắt không rời khỏi cậu: – Có những điều… tôi không cần ai nói ra.

Tim Mark đập thình thịch.

Câu trả lời đó chẳng giải thích được gì, nhưng giọng điệu chắc nịch của Junior khiến cậu nghẹn lại, chẳng thể hỏi tiếp.

Cậu hít một hơi, quyết định đổi chủ đề:

– Anh… học ở đâu?

Hay làm gì?

Junior im lặng một lúc lâu, sau đó mới đáp: – Tôi không còn học.

Cũng chẳng làm.

– Hả?

Vậy… – Mark chớp mắt. – Vậy anh đi chuyến tàu này để làm gì?

Junior ngước nhìn trần toa tàu, ánh mắt xa xăm: – Chờ ai đó.

Mark sững người.

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, không rõ vì câu nói quá mơ hồ hay vì trong thoáng chốc, cậu linh cảm người được chờ chính là mình.

---

Chuyến tàu chậm rãi dừng ở một ga quen thuộc.

Loa thông báo tên ga, nhưng lạ thay, cửa không mở.

Mark nhăn mặt, nhìn quanh – ga tàu vắng tanh, đèn đường nhấp nháy liên hồi như sắp tắt.

– Sao lại không mở cửa? – Mark quay sang.

Junior vẫn thản nhiên: – Vì chuyến này không dành cho những ga thông thường.

Mark ngơ ngác: – Ý anh là sao?

Junior nghiêng đầu, ánh mắt ánh lên chút gì bí hiểm: – Chuyến tàu này chỉ đi qua những nơi cần thiết.

Và chỉ mở cửa khi…

đến đúng điểm dừng.

Mark rùng mình.

Trái tim đập hỗn loạn, nửa muốn tin, nửa muốn chối bỏ.

Nhưng ngay lúc ấy, tàu lại chuyển bánh, để lại phía sau ga vắng trong bóng tối.

---

Cả đoạn đường còn lại, Mark và Junior ít nói.

Nhưng Mark vẫn thấy rõ ánh nhìn của Junior luôn hướng về phía mình.

Không quá sát sao, nhưng đủ để cậu cảm nhận được.

Khi tàu dừng ở ga gần ký túc, Mark đứng dậy, do dự: – Tôi…

đi đây.

Junior ngẩng lên, khóe môi cong nhẹ:

– Hẹn gặp lại.

Mark mím môi, định gật đầu rồi rời đi.

Nhưng cuối cùng, cậu vẫn buột miệng hỏi: – Ngày mai… anh cũng ở đây chứ?

Junior cười khẽ, đáp ngay không cần suy nghĩ: – Tôi luôn ở đây.

Chỉ chờ cậu thôi.

Mark đứng khựng vài giây, rồi vội vàng quay người, bước nhanh ra khỏi toa, cố lờ đi trái tim đang đập như trống dồn trong lồng ngực.

---

Đêm khuya.

Mark nằm trên giường, mắt mở thao láo.

Trong đầu vang vẳng câu nói: “Tôi luôn ở đây.

Chỉ chờ cậu thôi.”

Cậu bật dậy, ôm gối, cắn môi.

Cảm giác mơ hồ tràn ngập – vừa sợ hãi, vừa háo hức.

Tàu 0h07 rốt cuộc là gì?

Junior rốt cuộc là ai?

Và tại sao… cậu lại muốn gặp lại hắn đến thế?

Mark siết chặt gối, khẽ lẩm bẩm, như một lời tự thú: – Mình…

điên mất rồi.

Nhưng ngay sau đó, khóe môi cậu lại cong lên thành một nụ cười nhỏ, dù chính bản thân cũng không nhận ra.

---

💫 Hết chương 2 💫
 
Chuyến Tàu Lúc 0H07 - Juniormark
chương 3: đúng giờ


Ngày hôm đó, Mark đã tự nhủ đi nhủ lại trong đầu: “Không được ngủ gật, không được để lỡ chuyến.”

Cậu thậm chí còn đặt ba cái báo thức khác nhau để chắc chắn sẽ có mặt ở sân ga trước 0h05 như mọi khi.

Nhưng đời vốn thích trêu ngươi.

Bài tập nhóm kéo dài quá lâu, bạn cùng phòng lải nhải cả tiếng đồng hồ, rồi điện thoại đột ngột sập pin.

Khi Mark lao ra khỏi ký túc, đồng hồ treo ở hành lang ký túc đã chỉ 0h06.

– Chết tiệt! – Mark thở hổn hển, vừa chạy vừa cầu mong.

Cậu phóng xuống sân ga, tim đập dồn dập, đôi giày vang tiếng “cộp cộp” trên bậc thang.

Khi màn hình bảng điện tử lọt vào tầm mắt, Mark khựng lại.



Không có gì cả.

Không nhấp nháy.

Không dòng chữ “Chuyến 0h07”.

Chỉ là một khoảng trống lạnh tanh, với đồng hồ treo tường vừa nhảy sang 0h08.

Mark đứng chết lặng.

Cậu ngồi phịch xuống ghế chờ, mồ hôi lấm tấm.

Trong lồng ngực, một khoảng trống khó tả nhen nhóm, vừa hụt hẫng, vừa… buồn bã.

Chuyến tàu biến mất.

Junior biến mất.

Mark tự cười chế nhạo mình: – Điên thật rồi, mới gặp có mấy lần mà đã hoảng hốt như mất cái gì to tát lắm.

Nhưng khi quay về ký túc, nằm dài trên giường, cậu vẫn cứ xoay trở mãi không ngủ được.

Trong đầu cứ dồn dập câu hỏi: Nếu mình không đến, Junior sẽ thế nào?

Có chờ không?

Hay từ đầu đến cuối, mọi thứ chỉ là ảo giác?

---

Đêm hôm sau.

Mark có mặt ở sân ga từ 0h02, mắt dán chặt vào bảng điện tử.

Tim cậu đập như trống trận khi đúng 0h07, dòng chữ quen thuộc xuất hiện:

“Chuyến 0h07 – Số hiệu 07 – Đang đến.”

Cửa tàu mở ra.

Mark bước vào, gần như chạy đến hàng ghế quen thuộc.

Junior ngồi đó.

Nhưng khác mọi lần, hắn không ngẩng đầu ngay.

Ánh mắt dán vào khung cửa sổ, sống mũi hằn một đường lạnh lùng.

Mark tiến lại gần, khẽ gọi: – Junior.

Người kia chậm rãi quay sang.

Ánh mắt sâu thẳm, nhưng lần này chứa thêm chút gì đó lặng lẽ – không phải lạnh nhạt, mà giống như… giận hờn.

– Hôm qua. – Junior cất giọng. – Cậu không đến.

Mark sững người.

Hóa ra… hắn có chờ thật.

– Tôi… – Cậu lắp bắp. – Xin lỗi.

Tôi bị kẹt việc, rồi…

Junior ngắt lời, giọng không cao nhưng đủ để Mark nghẹn lại: – Tôi đã chờ.

Một thoáng im lặng rơi xuống, chỉ còn tiếng bánh sắt nghiến đều đều.

Tim Mark thắt lại, cảm giác tội lỗi dâng lên ngập ngụa.

– Tôi xin lỗi. – Cậu khẽ nói, giọng nhỏ đến mức gần như tan vào tiếng ồn. – Tôi không cố ý.

Junior nhìn chằm chằm, rồi khẽ thở dài.

Hắn nghiêng đầu, ánh mắt dịu xuống:

– Đừng để tôi chờ nữa.

Chỉ cần cậu đến đúng giờ, vậy là đủ.

Tim Mark đập loạn xạ.

Cậu gật đầu lia lịa, giống như một đứa trẻ vừa bị dỗ dành lẫn răn dạy.

---

Đêm nay, toa tàu lại chỉ có hai người.

Nhưng không khí không còn xa cách như những lần trước.

Junior ngồi dựa lưng, đôi mắt dõi ra ngoài khung cửa, còn Mark thì ngồi đối diện, tay gõ nhịp lên đầu gối.

– Này… – Mark ngập ngừng. – Nếu hôm qua tôi không quay lại nữa… anh sẽ thế nào?

Junior im lặng hồi lâu.

Sau đó mới đáp, giọng thấp thoáng nụ cười: – Tôi sẽ chờ.

Dù 1 đêm hay 100 đêm.

Mark ngẩn người, mắt chớp liên tục.

Cậu cắn môi, nửa muốn hỏi thêm, nửa lại sợ câu trả lời.

– Sao anh… cứ nói những câu như phim thế? – Mark lầm bầm, cố che đi sự đỏ mặt.

Junior nhún vai: – Vì nó là sự thật.

Mark nghẹn họng.

---

Chuyến tàu chầm chậm đi qua những đường hầm tối, ánh đèn vàng khi sáng khi tối.

Mark ngồi chống cằm, mắt cứ len lén nhìn Junior.

Mỗi cử động của hắn đều bình thản, nhưng trong ánh sáng lập lòe, lại toát ra một thứ gì đó… không thuộc về thế giới bình thường.

– Junior. – Mark đột ngột lên tiếng. – Anh thật sự… là ai?

Junior quay sang.

Đôi mắt hắn như có cả vũ trụ sâu thẳm bên trong.

– Một người chỉ tồn tại khi đồng hồ điểm 0h07. – Hắn nói chậm rãi. – Và biến mất khi kim giây nhảy sang phút 08.

Mark nín thở.

Câu trả lời ấy vừa như đùa, vừa như thật.

Nhưng ánh mắt Junior không hề có ý cợt nhả.

Trong khoảnh khắc ấy, Mark bỗng thấy sống lưng lạnh ngắt.

Nhưng kỳ lạ thay, trái tim lại ấm áp hơn bao giờ hết.

---

Chuyến tàu dừng lại.

Loa vang lên báo hiệu ga kế tiếp.

Mark đứng dậy, do dự.

– Ngày mai… tôi sẽ đến sớm hơn. – Cậu khẽ nói. – Không để anh chờ nữa.

Junior ngẩng lên, nở nụ cười nhàn nhạt:

– Tôi sẽ chờ.

Khi Mark bước ra, tiếng cửa tàu khép lại, cậu vẫn còn nghe văng vẳng trong đầu câu nói ấy.

– Chỉ cần cậu đến đúng giờ.

Và lần đầu tiên, Mark nhận ra mình đã tự hứa một điều – không phải với bản thân, mà với Junior.

---

💫 Hết chương 3 💫
 
Chuyến Tàu Lúc 0H07 - Juniormark
chương 4: bóng phản chiếu trong kính


Đêm nay, Mark đến ga từ rất sớm.

Đồng hồ mới chỉ 23h55, nhưng cậu đã ngồi trên băng ghế lạnh, mắt dán vào bảng điện tử.

Không hiểu sao, sau câu nói “Chỉ cần cậu đến đúng giờ” của Junior, cậu chẳng còn dám coi nhẹ nữa.

Thậm chí, trong đầu Mark còn nảy ra một ý nghĩ kỳ quặc: "nếu mình đến muộn thêm lần nữa, liệu Junior có biến mất mãi mãi không?"

Cậu không dám thử.

---

0h07.

Tiếng bánh sắt lại vang lên.

Chuyến tàu chậm rãi lăn vào sân ga, đèn vàng hắt ra thứ ánh sáng quen thuộc, vừa ấm áp, vừa rờn rợn.

Mark bước vào.

Junior ngồi ở ghế đối diện, y như đã chờ sẵn.

Vẫn dáng vẻ thư thả, tay đặt hờ lên đầu gối, đôi mắt nhìn cậu mà như xuyên thấu qua tất cả.

– Cậu đến sớm. – Junior cất giọng, khóe môi nhếch nhẹ.

– Tôi không muốn để anh chờ nữa. – Mark đáp ngay, có chút bướng bỉnh.

Junior bật cười khẽ, ánh nhìn thoáng qua như khen ngợi, như hài lòng.

---

Toa tàu rung lắc đều đặn, ánh đèn lúc sáng lúc mờ.

Mark ngồi dựa lưng, mắt lơ đãng nhìn ra khung cửa kính.

Bóng phản chiếu của toa tàu hiện rõ: hàng ghế, cửa ra vào, những đường viền vàng nhạt…

Và Junior.

Mark quay sang, thấy Junior đang tựa đầu vào thành ghế, mắt nhắm hờ.

Cậu lại quay về nhìn kính – hình ảnh phản chiếu vẫn hiện lên, rõ ràng, không sai lệch.

Cho đến khi…



Junior mở mắt.

Bóng phản chiếu trong kính không hề động đậy.

Mark chết lặng.

Tim cậu đập dồn dập, mắt mở to, toàn thân căng cứng.

Junior nghiêng đầu, bắt gặp biểu cảm đó, khẽ nhíu mày: – Sao thế?

Mark vội quay mặt đi, hít một hơi thật sâu, cố giữ giọng bình thường: – Không… không có gì.

Nhưng trong đầu, một luồng lạnh toát chạy dọc sống lưng.

Bóng phản chiếu không hề nhúc nhích.

Như thể… nó không phải của Junior.

---

Suốt đoạn đường, Mark gần như chẳng mở lời.

Mỗi khi lén liếc nhìn kính, cậu lại thấy bất an.

Có lúc Junior quay mặt sang, nhưng bóng trong kính vẫn bất động, chỉ nhìn thẳng ra phía trước.

– Mark. – Junior gọi, khiến cậu giật nảy.

– Hả?

– Cậu đang sợ tôi? – Giọng Junior bình thản, không chút trách móc, nhưng lại khiến Mark nghẹn lại.

Cậu lắc đầu liên tục: – Không… tôi không…

Junior mỉm cười. – Cậu nên tin vào những gì thấy bằng mắt.

Nhưng cũng nên học cách nghi ngờ chúng.

Mark cứng người.

Câu nói đó chẳng khác gì thừa nhận cậu đã nhìn thấy điều “không đúng”.

– Anh… rốt cuộc là gì vậy? – Mark buột miệng.

Junior không trả lời ngay.

Hắn chỉ đưa mắt nhìn ra ngoài khung cửa, nơi bóng tối dày đặc trôi ngược lại phía sau.

Một lúc sau, hắn mới chậm rãi nói: – Tôi là người chỉ tồn tại trong chuyến tàu này.

Bên ngoài, không ai thấy.

Không ai nhớ.

Mark sững sờ.

Tim đập loạn, không rõ là sợ hãi hay xót xa.

– Nhưng tại sao… tôi lại thấy anh? – Cậu khẽ hỏi.

Junior quay lại, ánh mắt sâu thẳm dừng trên gương mặt cậu.

– Vì cậu là người duy nhất bước lên chuyến tàu lúc 0h07… và gọi tên tôi trong lòng.

Mark ngẩn người. – Gọi tên anh…?

Nhưng tôi chưa từng…

– Cậu đã. – Junior khẳng định, giọng chắc nịch. – Có thể cậu không nhớ, nhưng từ lần đầu, khi đặt chân vào toa tàu, trái tim cậu đã gọi.

Và tôi nghe thấy.

Mark nghẹn họng.

Cậu muốn cãi, nhưng trong lồng ngực, nhịp đập hỗn loạn kia lại phản bội chính mình.

---

Chuyến tàu dừng.

Ga vắng ngắt.

Mark đứng dậy, tay vẫn còn run run.

Cậu do dự nhìn Junior, rồi hạ giọng: –Ngày mai… tôi sẽ lại đến.

Junior khẽ mỉm cười, như thể câu hứa ấy là điều hắn đã mong suốt cả đời: – Tôi chờ.

Mark bước ra, nhưng không kìm được, quay đầu nhìn lại một lần.

Junior vẫn ngồi đó.

Nhưng trong kính cửa tàu… không có bóng của hắn.

Cửa khép lại.

Tàu lăn bánh.

Mark đứng chết lặng, cả người rùng mình.

Rốt cuộc, Junior là ai?

Người, hay… chỉ là một giấc mơ biết mỉm cười?

---

Đêm đó, Mark nằm dài trên giường, mắt mở thao láo.

Mỗi lần nhắm mắt, cậu lại thấy bóng kính bất động, và nụ cười dịu dàng của Junior.

Cậu lẩm bẩm, giọng nghèn nghẹn: – Dù anh là gì đi nữa… ngày mai, tôi vẫn sẽ đến.

Và lần đầu tiên trong đời, Mark thấy mình chấp nhận một điều phi lý – chỉ vì một người tên Junior.

---

💫 Hết chương 4 💫
 
Chuyến Tàu Lúc 0H07 - Juniormark
chương 5: ký ức chênh vênh


Mark tỉnh dậy trong sự ngỡ ngàng.

Đồng hồ báo 10h sáng, ánh nắng xuyên qua rèm cửa.

Bình thường, sau khi về từ chuyến tàu, cậu sẽ ngủ say như chết.

Nhưng sáng nay… giấc ngủ chập chờn, đầy những mảnh vỡ khó hiểu: hình ảnh Junior mỉm cười, tiếng tàu nghiến đường ray, và bóng phản chiếu bất động trong kính.

Cậu ngồi dậy, xoa thái dương.

Trên bàn học, tập vở mở ra, nét chữ của cậu nguệch ngoạc đến mức gần như không đọc được.

“Đừng quên…

0h07.

Đừng quên… hắn thật sự ở đó.”

Mark rùng mình.

Cậu không nhớ đã viết dòng này từ khi nào.

---

Buổi tối hôm ấy, Mark đến ga sớm hơn hẳn.

23h50, cậu đã ngồi ở ghế chờ, tay siết chặt quai balo.

Trong đầu cứ lặp đi lặp lại: Mình không được lạc trí, không được nhầm lẫn…

Khi 0h07 điểm, tiếng bánh sắt vang lên quen thuộc.

Mark bước lên tàu, thở phào khi thấy Junior ngồi sẵn, dáng vẻ trầm tĩnh như mọi lần.

– Cậu đến rồi. – Junior nói, giọng dịu dàng.

Mark gật đầu, bước tới ngồi đối diện.

Tim cậu bỗng nhẹ đi, như thể tất cả lo lắng ban ngày đều tan biến ngay khi thấy hắn.

---

Đêm nay, họ nói nhiều hơn.

Mark kể về trường đại học, những giờ học chán ngắt, về việc cậu ghét môn toán nhưng lại mê lịch sử.

Junior im lặng lắng nghe, đôi mắt như chứa trọn câu chuyện, rồi thỉnh thoảng khẽ gật đầu.

– Ở đây, không có trường lớp. – Junior mỉm cười. – Nhưng tôi thích nghe cậu nói.

Mark đỏ mặt. – Tôi… tôi hay nói nhảm lắm.

– Không. – Junior lắc đầu. – Mỗi câu chữ của cậu đều khiến tôi nhớ rằng tôi vẫn tồn tại.

Mark ngẩn người.

Lời nói ấy vừa đẹp, vừa khiến tim cậu nhói lên một cách kỳ lạ.

---

Ánh đèn tàu lại chập chờn.

Mark lơ đãng nhìn ra cửa kính, và tim cậu thắt lại: trong kính, hình phản chiếu của Junior không nhìn cậu.

Nó chỉ ngồi đó, mặt hướng thẳng, mắt trống rỗng.

Mark quay phắt sang Junior thật – hắn đang cười với cậu, dịu dàng đến mức ngọt ngào.

– Junior… – Mark khẽ gọi. – Anh có bao giờ… thấy chính mình trong kính không?

Junior nghiêng đầu, ánh mắt thoáng sáng lên như vừa nghe một bí mật thú vị: – Tôi ít khi nhìn.

– Tại sao?

– Vì đôi khi, thứ cậu thấy trong đó không phải là mình. – Junior đáp, giọng đều đều, như thể câu trả lời vốn dĩ hiển nhiên.

Mark rùng mình.

---

Chuyến tàu rung lắc mạnh hơn khi đi qua khúc cua.

Mark cố giữ thăng bằng, nhưng bất chợt bàn tay hắn được nắm lấy.

Junior.

Bàn tay lạnh lẽo, nhưng lực siết chắc chắn.

– Cẩn thận. – Hắn nói nhỏ. – Tôi không muốn cậu ngã.

Mark ngẩn ra, tim đập loạn.

Cảm giác lạnh ấy lan vào da thịt, nhưng thay vì rợn người, cậu lại thấy yên tâm một cách lạ lùng.

– Cảm ơn… – Mark lắp bắp.

Junior buông tay, nhưng ánh mắt hắn vẫn giữ trên gương mặt cậu, sâu thẳm và dịu dàng đến mức Mark phải quay đi để giấu đi má đỏ hồng.

---

Khi tàu sắp dừng, Mark bất chợt nghe Junior hỏi: – Mark, cậu còn nhớ lần đầu gặp tôi không?

– Tất nhiên. – Cậu bật cười. – Đêm đó, tôi lên tàu, thấy anh ngồi một mình ở cuối toa.

Tôi còn tưởng mình nhầm tàu.

Junior nhìn cậu một lúc lâu, rồi khẽ gật: – Ừ.

Nếu cậu nhớ thế thì tốt.

– Sao lại “nếu”? – Mark nhíu mày.

Junior không trả lời.

Chỉ mỉm cười, nụ cười dịu dàng nhưng có gì đó… buồn bã.

---

Mark xuống tàu.

Cửa khép lại.

Hắn đứng nhìn theo, như mọi khi.

Nhưng tối nay, khi Mark bước ra khỏi ga, điện thoại rung lên.

Một tin nhắn từ số lạ:

“Cậu có chắc đó là lần đầu gặp tôi không?”

Mark chết lặng, tim như ngừng đập.

---

Đêm ấy, cậu không ngủ được.

Trong ngăn bàn, cậu tìm thấy một cuốn sổ nhỏ mà chính mình ghi chép.

Ở một trang giữa, dòng chữ nguệch ngoạc hiện ra:

“Ngày đầu tiên gặp hắn – tôi chắc chắn đây không phải là lần đầu.”

Mark nhìn chằm chằm.

Bút tích là của cậu.

Nhưng cậu không hề nhớ mình viết.

Ngoài cửa sổ, gió thổi qua, mang theo âm vang mơ hồ như tiếng tàu nghiến ray.

Cậu lẩm bẩm, giọng run rẩy: – Junior… rốt cuộc, tôi đã gặp anh bao nhiêu lần rồi?

---

💫 Hết chương 5 💫
 
Chuyến Tàu Lúc 0H07 - Juniormark
chương 6: người ngoài cuộc


Sáng hôm sau, Mark thức dậy với một cơn đau đầu âm ỉ.

Cậu đưa tay ôm trán, cố xâu chuỗi lại mớ ký ức rời rạc trong đầu: nụ cười của Junior, bàn tay lạnh lẽo giữ lấy tay cậu, và tin nhắn kỳ quái từ số lạ: “Cậu có chắc đó là lần đầu gặp tôi không?”

Điện thoại nằm trên bàn, màn hình trống trơn.

Không có tin nhắn nào.

Mark giật mình, mở lại hộp thư, lật tung từng mục.

Trống.

Trống rỗng.

– Không thể nào… – cậu lẩm bẩm.

Cậu nhớ rõ ràng.

Cả rung động trong lòng bàn tay khi tin nhắn đến.

Nhưng giờ đây, giống như tất cả chỉ là một giấc mơ mơ hồ.

---

Ở trường, Mark ngồi thừ ra trong giờ học.

Cô bạn ngồi gần cậu - Emi, huých nhẹ cậu:

– Ê, dạo này trông cậu cứ như mất hồn ấy.

Làm gì mà đêm nào cũng thức khuya à?

Mark mấp máy môi, định nói “tàu điện ngầm”.

Nhưng rồi cậu kịp khựng lại.

Nếu kể ra, liệu ai tin?

Emi nghiêng đầu, cười: – Đừng nói là cậu lại làm thêm ca đêm nha.

Nhưng lạ ghê, ga cuối thành phố này sau nửa đêm đâu còn tàu nào chạy.

Mark sững người, quay phắt sang: – Gì cơ?

– Thì đúng mà. – Emi gật đầu chắc nịch.

– Tao về muộn hoài, ga nào cũng khóa cửa sau 23h30.

Có chuyến nào sau đó đâu.

Mark im lặng, lòng bàn tay lạnh toát.

---

Đêm đó, như một kẻ bị thôi miên, cậu vẫn tìm đến ga.

23h55, Mark đứng trong sân ga vắng ngắt.

Tim đập thình thịch.

Một phần trong cậu sợ rằng chuyến tàu sẽ không đến.

Nhưng 0h07 điểm, tiếng bánh sắt nghiến ray vang lên, rền rĩ như tiếng gọi từ bóng tối.

Tàu đến.

Mark bước lên.

Junior ở đó, ngồi yên như thể từ đầu đến cuối chưa từng rời khỏi chỗ ngồi ấy.

– Cậu đến rồi. – Giọng hắn ấm áp, quen thuộc.

Mark ngồi xuống, nuốt khan. – Anh… hôm nay tôi nghe có người nói, không hề có chuyến tàu này.

Rằng sau 23h30, ga đã đóng cửa.

Junior im lặng.

Ánh mắt hắn dán chặt vào Mark, như muốn xuyên thấu vào từng ngóc ngách trí nhớ của cậu.

– Vậy cậu nghĩ sao? – hắn hỏi.

– Tôi… – Mark lúng túng. – Tôi đang ngồi đây, với anh.

Chuyến tàu đang chạy.

Nhưng…

Junior khẽ nhếch môi, nụ cười vừa dịu dàng vừa nguy hiểm. – Có những thứ, chỉ những ai cần phải thấy mới được thấy.

---

Toa tàu khẽ rung.

Đèn chập chờn.

Junior nghiêng người về phía Mark, khoảng cách gần đến mức hơi thở hắn phả lên má cậu.

– Mark. – Hắn thì thầm. – Có bao giờ cậu cảm thấy… ký ức của mình không trọn vẹn không?

Mark giật thót. – Ý anh là sao?

Junior giơ tay, chạm nhẹ vào thái dương cậu.

Bàn tay lạnh, nhưng áp lực dịu dàng đến mức Mark không kịp phản kháng.

– Có những lần gặp gỡ, cậu quên đi.

Có những lần, tôi buộc phải lấy đi ký ức…

để cậu không hoảng sợ. – Giọng Junior đều đều, như đang đọc một sự thật hiển nhiên.

Tim Mark đập dữ dội.

Cậu nắm chặt tay ghế, cố giữ bình tĩnh. – Anh… anh làm gì với ký ức của tôi?

Junior mỉm cười, ngón tay khẽ vuốt qua tóc cậu. – Tôi chỉ giữ lại phần cậu muốn.

Phần còn lại… không cần thiết.

– Không cần thiết với ai? – Mark bật thốt, giọng run run.

– Với cậu. – Junior đáp ngay. – Hoặc với tôi.

Khoảnh khắc ấy, Mark vừa muốn đẩy hắn ra, vừa muốn dựa vào vòng tay kia.

Một mâu thuẫn nghẹt thở siết chặt lấy lồng ngực cậu.

---

Khi tàu dừng, Mark đứng dậy.

Nhưng lần này, hắn không vội bước ra.

Cậu quay sang Junior, mắt đầy hỗn loạn.

– Tôi… tôi không biết mình có thể tin được bao nhiêu.

Nhưng… ngày mai, tôi vẫn sẽ đến.

Junior nhìn cậu, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia sáng kỳ lạ.

– Tôi sẽ chờ.

Như mọi lần.

---

Mark bước ra khỏi ga.

Nhưng khi vừa đặt chân lên vỉa hè, cậu thấy một người đàn ông đứng chờ sẵn.

Dáng cao gầy, áo khoác dài, gương mặt chìm nửa trong bóng tối.

– Cậu là Mark, phải không? – giọng ông ta khàn khàn.

Mark giật mình lùi lại. – Ông là ai?

Người đàn ông tiến lại một bước, đôi mắt lóe sáng kỳ dị:

– Tôi chỉ muốn nói cho cậu biết…

Không có chuyến tàu nào lúc 0h07 cả.

Những gì cậu thấy… không thuộc về nơi này.

Mark run rẩy, lùi thêm: – Ông nói dối!

Tôi vừa từ tàu bước ra, Junior ở đó, tôi thấy rõ ràng!

Người đàn ông nhếch môi cười lạnh:

– Junior?

À… thì ra cậu đã biết tên hắn.

Tội nghiệp.

Hắn lại tìm được một người nữa.

– Một người nữa? – Mark lặp lại, tim thắt lại.

– Trước cậu, đã có nhiều người nhìn thấy chuyến tàu này.

Nhưng chẳng ai… quay về nguyên vẹn. – Giọng ông ta chậm rãi, nặng nề. – Cậu nên rời đi, trước khi quá muộn.

Mark chết lặng.

Hơi thở dồn dập, trong đầu chỉ vang lên duy nhất một cái tên: Junior.

---

Đêm đó, Mark ngồi thẫn thờ trong phòng.

Trong gương, gương mặt cậu tái nhợt, đôi mắt thâm quầng.

Nhưng điều khiến cậu rùng mình… là hình phản chiếu trong gương mỉm cười, trong khi cậu thì không.

Mark siết chặt nắm tay.

– Junior… rốt cuộc anh là gì?

Và tại sao… tôi lại không thể ngừng muốn gặp anh?

Ngoài cửa sổ, gió rít lên từng hồi, giống như tiếng tàu điện sượt qua đường ray.

---

💫 Hết chương 6 💫
 
Chuyến Tàu Lúc 0H07 - Juniormark
chương 7: đối diện


Cả ngày hôm sau, Mark như kẻ mất hồn.

Mỗi lời ông lạ mặt nói tối qua cứ lặp đi lặp lại trong đầu:

“Trước cậu, đã có nhiều người nhìn thấy chuyến tàu này.

Nhưng chẳng ai quay về nguyên vẹn.”

Mark không thể tập trung vào bất cứ việc gì.

Bài giảng của giáo sư chỉ là tiếng ồn vô nghĩa, bạn bè gọi cậu cũng không nghe thấy.

Trong đầu cậu chỉ còn hai hình ảnh: nụ cười dịu dàng của Junior, và nụ cười lạnh lẽo của chính mình trong gương đêm qua.

Cậu biết mình không thể tiếp tục giả vờ bình thường.

Đêm nay, Mark sẽ đòi Junior trả lời.

Cho dù phải liều lĩnh.

---

23h55, Mark có mặt tại ga.

Gió đêm thổi ràn rạt, sân ga trống trải khiến không khí như đặc quánh lại.

Cậu đứng đó, tay nắm chặt balo, tim đập mạnh đến nỗi nghe rõ từng nhịp.

0h07.

Tiếng tàu vang lên, rền rĩ.

Ánh đèn đầu máy xe lóe lên trong bóng tối.

Mark bước lên toa, mắt lập tức tìm thấy Junior.

Hắn ngồi ở đó.

Như thể từ trước đến nay chưa từng rời đi.

– Cậu đến rồi. – Junior nói, giọng ấm áp như mọi khi.

Nhưng lần này, Mark không ngồi xuống ngay.

Cậu đứng yên giữa lối đi, mắt nhìn thẳng vào hắn.

– Junior. – Cậu cất giọng, khàn đặc.

–Chúng ta cần nói chuyện.

Thật sự.

Junior hơi ngạc nhiên, nhướng mày.

– Cậu lúc nào chẳng nói chuyện với tôi?

– Không. – Mark lắc đầu. – Không phải kiểu đó.

Tôi muốn sự thật.

---

Junior im lặng một lát, rồi vỗ nhẹ vào chỗ ngồi đối diện. – Ngồi đi, rồi tôi sẽ nghe cậu.

Mark chậm rãi ngồi xuống, tim vẫn đập mạnh.

Cậu nhìn thẳng vào mắt hắn.

– Tôi gặp một người tối qua.

Ông ta bảo không hề có chuyến tàu nào lúc 0h07.

Rằng trước tôi…

đã có nhiều người nhìn thấy chuyến tàu này.

Nhưng không ai quay về nguyên vẹn.

Junior không biểu lộ chút ngạc nhiên.

Chỉ yên lặng, đôi mắt sâu thẳm nhìn Mark không chớp.

Mark nghiến răng. – Đừng im lặng nữa.

Anh biết đúng không?

Anh là ai?

Chuyến tàu này rốt cuộc là gì?

---

Junior thở dài, ngả lưng vào ghế: – Tôi biết sớm muộn cậu cũng sẽ hỏi.

– Vậy trả lời đi! – Mark gằn giọng, bàn tay siết chặt. – Tôi có quyền biết, nếu… nếu anh thực sự coi tôi là bạn.

Trong thoáng chốc, khóe môi Junior nhếch lên, nửa như mỉm cười, nửa như xót xa.

– Bạn… – hắn lặp lại, giọng khẽ vang. – Mark, cậu thực sự nghĩ chúng ta chỉ là bạn thôi sao?

Mark sững lại.

Tim nhói lên, nhưng cậu lập tức lắc đầu, gạt cảm xúc sang một bên. – Đừng lảng tránh.

Tôi muốn sự thật.

Junior im lặng một lúc lâu.

Ánh đèn tàu chập chờn, hắt lên gương mặt hắn những vệt sáng tối kỳ quái.

Cuối cùng, hắn nói: – Chuyến tàu này không dành cho người sống.

---

Mark chết lặng.

Junior nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng đều đều:

– Đây là chuyến tàu chở những ký ức bị lạc, những linh hồn chưa thể rời đi.

Nó chỉ xuất hiện với những ai đang… chênh vênh, không thuộc về một phía nào cả.

– Ý anh là… – Mark nuốt khan, khó nhọc.

– Tôi… không phải người sống?

– Không. – Junior lắc đầu. – Cậu còn sống.

Nhưng cậu đã chạm đến ranh giới.

Vì thế cậu thấy tôi, thấy chuyến tàu này.

– Còn anh? – Mark hỏi, giọng run run. – Anh là gì trong tất cả chuyện này?

Junior khẽ cười, một nụ cười vừa dịu dàng vừa bi thương: – Tôi… không còn là con người.

Nhưng tôi cũng không muốn biến mất.

Mark rùng mình, sống lưng lạnh toát.

---

– Thế còn những người trước tôi? – Mark hỏi tiếp, gần như gào lên. – Họ đâu rồi?

Junior im lặng.

– Họ đâu rồi, Junior?! – Mark đập tay xuống bàn, mắt đỏ ngầu.

Cuối cùng, hắn đáp, giọng khẽ như gió thoảng: – Họ không chịu nổi sự thật.

Và ký ức của họ… tan rã.

Mark nghẹn lại.

Junior vươn tay ra, định chạm vào tay Mark, nhưng cậu giật mạnh ra sau.

– Đừng chạm vào tôi!

Trong mắt Junior thoáng qua tia đau đớn.

Hắn rút tay lại, bàn tay run nhẹ.

– Tôi chưa bao giờ muốn làm hại cậu.

– Vậy tại sao lại giấu? – Mark gào. – Tại sao lại lấy đi ký ức của tôi?!

Junior nhìn cậu, ánh mắt u ám. – Vì nếu cậu nhớ hết, cậu sẽ bỏ tôi.

Câu nói ấy khiến Mark chết lặng.

---

Trong khoảnh khắc, toa tàu rung mạnh, đèn chập chờn liên tục.

Qua ô kính, Mark thấy… không có phản chiếu của mình.

Chỉ có Junior.

Junior nhìn ra ngoài cửa kính, khóe môi nhếch lên. – Thấy chưa?

Cậu đang dần trở thành một phần của nơi này.

Mark hoảng loạn, bật dậy. – Không!

Tôi là người sống!

Tôi sẽ không để mình biến mất!

Cậu chạy đến sát cửa toa, quay phắt lại nhìn hắn. – Nếu anh thực sự muốn tôi ở lại, thì từ giờ, tôi không muốn chỉ nghe lời anh nữa.

Tôi sẽ tự tìm sự thật.

Junior vẫn ngồi yên, đôi mắt sáng rực như ngọn lửa yếu ớt. – Mark… cậu nghĩ cậu có thể chịu nổi sự thật sao?

Mark nghiến răng, mắt đỏ ngầu. – Tôi thà chịu đựng còn hơn bị lừa dối.

---

Chuyến tàu dừng lại.

Cửa mở.

Mark bước ra, không quay đầu lại.

Junior ngồi yên trong toa, đôi mắt vẫn dõi theo bóng dáng cậu.

Trong khoảnh khắc, nụ cười dịu dàng của hắn biến mất, chỉ còn lại ánh nhìn tối tăm, chất chứa điều gì đó giữa yêu thương và hủy diệt.

---

Ngoài sân ga, gió đêm lồng lộng.

Mark thở hổn hển, nhưng ánh mắt bừng lên quyết liệt:

– Junior… từ giờ, tôi sẽ tự tìm hiểu.

Và khi tôi biết hết… anh sẽ không còn quyền chọn giữ hay xóa ký ức của tôi nữa.

---

💫 Hết chương 7 💫
 
Chuyến Tàu Lúc 0H07 - Juniormark
chương 8: vết tích


Mark gần như không ngủ được sau đêm đó.

Từng lời Junior nói như dao cắt xoáy vào tâm trí: “Chuyến tàu này không dành cho người sống.”

Cậu nằm dài trên giường, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà.

Một phần trong cậu muốn tin Junior, muốn được an ủi bởi sự dịu dàng kia.

Nhưng một phần khác… sợ hãi đến tận cùng.

Nếu cậu tiếp tục chỉ nghe Junior, liệu rồi một ngày… mình cũng biến mất như những “người trước đây”?

Không.

Cậu không thể để điều đó xảy ra.

Mark ngồi bật dậy.

Nếu Junior không nói sự thật, cậu phải tự tìm lấy.

---

Ngày hôm sau, Mark đến thư viện thành phố.

Không khí tĩnh lặng của những kệ sách cổ kính khiến cậu có chút yên tâm hơn.

Cậu tìm đến khu vực báo cũ, lật tung từng tập lưu trữ.

Ban đầu chẳng có gì.

Nhưng rồi… giữa những tờ báo cách đây hơn 10 năm, một dòng tít đập vào mắt cậu:

“Nam sinh biến mất bí ẩn tại sân ga cũ.

Nhân chứng cuối cùng nói nhìn thấy cậu lên tàu lúc nửa đêm.”

Mark rùng mình, tim đập dồn dập.

Cậu đọc ngấu nghiến.

Bài báo kể về một chàng trai 20 tuổi, tên Rian.

Đêm cuối cùng cậu ta được nhìn thấy, một nhân chứng khai rằng…

“Tôi thấy cậu ấy bước lên một chuyến tàu.

Nhưng lúc đó đồng hồ chỉ 0h07, và ga đã đóng cửa.”

Bài báo kết thúc: vụ mất tích không lời giải.

Rian chưa bao giờ được tìm thấy.

Mark run rẩy siết chặt tờ báo, mồ hôi túa ra lạnh ngắt.

---

Cậu không dừng lại.

Mark tiếp tục đào sâu thêm.

Thư viện có cả kho hồ sơ điện tử, cậu lục tìm theo từ khóa: “ga tàu – mất tích – nửa đêm.”

Kết quả… không ít.

Trong vòng 20 năm qua, có ít nhất 7 trường hợp biến mất gần sân ga này, đều rơi vào khung giờ sau nửa đêm.

Một số nhân chứng mơ hồ nhắc tới “tiếng tàu lúc nửa đêm”, nhưng cảnh sát đều kết luận là ảo giác.

Mark đọc đến tê dại.

Mỗi dòng chữ như đang lột dần từng lớp ảo tưởng mà Junior phủ lên cậu.

“Không ai quay về nguyên vẹn…”

Giọng người đàn ông bí ẩn lại vang lên trong đầu Mark, lạnh lẽo.

---

Đêm đó, Mark không đi thẳng đến ga như mọi khi.

Cậu quyết định tìm đến một nhân chứng còn sống.

Trong hồ sơ báo cũ, cậu đã ghi lại địa chỉ của bà lão từng khai nhìn thấy Rian biến mất.

Bà tên Jan Min, nay đã ngoài 70, sống ở khu phố cũ.

Mark tìm đến căn nhà gỗ ọp ẹp cuối con hẻm.

Cậu gõ cửa.

– Ai đó? – giọng run run vang lên.

– Cháu… cháu là sinh viên.

Cháu muốn hỏi bà về chuyện ở ga tàu mười mấy năm trước. – Mark nói, giọng khẩn khoản.

Cửa hé mở.

Một bà lão tóc bạc, mắt mờ đục nhìn cậu.

Khi nghe từ “ga tàu”, bà khựng lại.

– Tại sao… cậu lại hỏi chuyện đó?

– Vì cháu… – Mark nghẹn giọng, rồi hít sâu – cháu cũng đã thấy chuyến tàu lúc 0h07.

Đôi mắt mờ của bà lão bỗng mở to, sáng quắc lạ thường.

Bà nắm chặt lấy tay Mark, giọng run rẩy:

– Trời ơi… cậu cũng thấy nó rồi.

---

Trong căn nhà tối om, Mark ngồi nghe bà lão kể.

– Đêm đó… tôi thực sự thấy cậu Rian bước lên tàu.

Nó sáng lắm, giống như từ nơi khác đến.

Nhưng khi tàu đi rồi… không còn gì cả.

Tôi báo cảnh sát, họ bảo tôi già rồi nhìn nhầm.

Nhưng tôi biết… tôi biết là thật. – Giọng bà run rẩy, đôi mắt long lanh lệ.

Mark hỏi, giọng khẩn: – Sau đó… bà có thấy lại tàu đó không?

Bà lắc đầu, mắt đỏ hoe. – Chỉ một lần thôi.

Nhưng từ đó đến nay, tôi luôn nghe tiếng nó, mỗi nửa đêm, văng vẳng qua giấc ngủ.

Mark lặng người.

Hình ảnh bà lão héo hon, đôi mắt ám ảnh sau ngần ấy năm khiến cậu nghẹn ứ.

– Bà có… gặp lại Rian không? – Mark hỏi.

Bà nhìn cậu, đôi môi run rẩy. – Có chứ.

Trong gương.

Mark sững sờ.

– Đêm nào cũng vậy.

Khi tôi soi gương, có khi thấy bóng cậu ấy đứng phía sau tôi, mỉm cười.

Cũng có khi… thấy gương mặt tôi biến thành gương mặt cậu ấy. – Nước mắt bà lão chảy dài. – Cậu không hiểu đâu.

Một khi thấy chuyến tàu đó… nó sẽ không buông tha cậu.

---

Mark bước ra khỏi căn nhà, đầu óc quay cuồng.

Cậu đi lang thang khắp phố đêm, tiếng bà lão vẫn vang vọng trong đầu:

“Nó sẽ không buông tha cậu.”

Khi ngang qua một cửa kính lớn, Mark khựng lại.

Trong phản chiếu, cậu thấy chính mình.

Nhưng… thoáng chốc, gương mặt phản chiếu nhòe đi, biến thành Junior.

Junior mỉm cười.

Mark hoảng hốt quay phắt lại – phía sau không có ai.

Cậu siết chặt nắm tay, gằn giọng trong cơn run rẩy: – Junior… tôi sẽ lôi anh ra khỏi cái bóng này.

---

Đêm ấy, Mark vẫn đến ga.

Tàu lại đến lúc 0h07, như mọi lần.

Junior ngồi ở đó, mỉm cười dịu dàng. – Cậu đến rồi.

Mark ngồi xuống, lần này đôi mắt đầy quyết liệt.

– Junior, tôi biết anh đã tồn tại ở đây rất lâu.

Trước tôi, đã có người khác.

Họ biến mất.

Và tôi vừa gặp một nhân chứng… bà ấy nói thấy người cũ xuất hiện trong gương.

Junior hơi khựng lại, nụ cười thoáng vụt tắt.

Mark tiếp tục, giọng run nhưng dứt khoát: – Tôi không muốn trở thành một trong số họ.

Tôi sẽ tìm sự thật, kể cả khi nó khiến anh căm ghét tôi.

Junior nhìn cậu thật lâu.

Trong đôi mắt hắn, thứ gì đó lay động: vừa là bóng tối u ám, vừa là tia sáng dịu dàng hiếm hoi.

Hắn khẽ nói, như gió thổi qua đêm: – Mark… cậu không hiểu đâu.

Càng tìm, cậu càng bị cuốn sâu hơn.

Mark siết chặt nắm tay. – Thà bị cuốn sâu còn hơn sống trong dối trá.

Junior khẽ cười.

Nụ cười nửa đau đớn, nửa bất lực.

– Vậy được.

Nếu cậu muốn sự thật… tôi sẽ cho cậu thấy.

Nhưng hãy nhớ… – hắn nghiêng người, thì thầm sát tai Mark:

– …sự thật không phải lúc nào cũng cứu rỗi.

Toa tàu rung lên, đèn vụt tắt.

Mark nín thở.

Trong bóng tối, chỉ còn lại tiếng thì thầm của Junior, lạnh như gió đêm:

– Chuẩn bị đi, Mark.

Hành trình thật sự mới bắt đầu.

---

💫 Hết chương 8 💫
 
Chuyến Tàu Lúc 0H07 - Juniormark
chương 9: cánh cửa ký ức


Khi ánh đèn toa tàu phụt tắt, bóng tối ập xuống dày đặc đến mức Mark không nhìn thấy cả bàn tay mình.

Tiếng bánh sắt nghiến trên đường ray cũng im bặt, như thể thế giới vừa bị cắt lìa khỏi mọi quy luật.

Trong bóng tối đó, bàn tay lạnh lẽo của Junior tìm đến tay cậu.

Lần này, Mark không giật mình.

Cậu siết lại, cố giữ giọng bình tĩnh.

– Đây… là cái anh gọi là “sự thật”?

Junior không trả lời ngay.

Hắn hơi cúi xuống, hơi thở mát lạnh phả sát tai Mark.

– Nhắm mắt lại.

Nếu mở mắt ra, cậu sẽ chẳng bao giờ quay về được nữa.

Mark run rẩy.

Nhưng sự tò mò đã ăn sâu quá rồi.

Cậu nhắm chặt mắt, mặc cho Junior dẫn dắt.

---

Khi Junior buông tay ra, không gian xung quanh thay đổi.

Mark mở mắt.

Cậu không còn ngồi trên toa tàu cũ kỹ nữa.

Thay vào đó, cậu đang đứng trong một ga tàu khổng lồ, rộng mênh mông, trần cao vô tận.

Ánh đèn vàng nhạt phủ xuống, vừa sáng vừa lạc lõng.

Dọc hai bên sân ga, hàng dài người xếp hàng, tất cả đều im lặng, không nhúc nhích.

Khuôn mặt họ mờ nhòe, dường như bị xóa đi từng nét.

Mark nghẹn thở, lùi lại. – Đây là gì…?

Junior bước lên trước, bóng hắn kéo dài trên nền đá.

– Những người đã từng bước lên chuyến tàu này. – Giọng hắn vang vọng. – Họ đứng ở đây, mãi mãi, chờ đợi một điểm đến mà chẳng bao giờ có.

Mark rùng mình nhìn quanh.

Trong đám người mờ nhòe đó, có những dáng hình mặc đồng phục học sinh, có những người trông như công nhân, thậm chí cả trẻ nhỏ.

Tất cả đều bất động, đôi mắt trống rỗng.

– Không… – Mark thì thào. – Họ… chết hết rồi sao?

Junior quay lại, ánh mắt hắn tối sầm. – Chết?

Không hẳn.

Nhưng họ không còn thuộc về nơi nào.

---

Mark tiến lại gần một dáng hình mặc áo khoác trắng.

Khi vừa giơ tay định chạm, người đó bỗng ngẩng lên.

Một khuôn mặt hiện ra.

Không mờ nhòe nữa.

Mà là một chàng trai, đôi mắt sâu hoắm, mệt mỏi, nhưng lại nhìn Mark chằm chằm.

– Cậu… thấy tôi à? – Người đó khẽ hỏi, giọng lạc đi.

Mark sững sờ, tim nhói mạnh. – Anh… là ai?

– Rian. – Người ấy khẽ đáp. – Tôi…

đã mất tích từ năm 2009.

Mark lùi lại, gần như muốn ngã.

Cậu từng đọc cái tên đó trong báo cũ.

Rian tiến thêm một bước, bàn tay run rẩy vươn ra. – Nếu cậu thấy tôi… nghĩa là cậu vẫn còn thuộc về phía bên kia.

Xin cậu… hãy mang tin tức của tôi về cho gia đình.

Mark run rẩy, nước mắt bất giác trào ra. – Tôi… tôi sẽ cố…

Nhưng Junior chợt xuất hiện, kéo mạnh cậu ra sau lưng mình.

– Đừng chạm vào hắn! – Giọng Junior vang lạnh lùng. – Nếu cậu chạm, cậu sẽ bị kẹt lại nơi này, mãi mãi.

Rian lùi lại, khuôn mặt mờ nhòe dần, rồi biến mất như chưa từng tồn tại.

Mark trừng mắt nhìn Junior. – Anh… anh biết rõ có người bị mắc kẹt ở đây mà vẫn để mặc sao?

Junior im lặng rất lâu.

Rồi hắn khẽ nói:

– Tôi không có quyền cứu họ.

---

Cả ga tàu vang lên tiếng kim loại nặng nề.

Từ xa, một đoàn tàu khác từ từ xuất hiện.

Nó không giống con tàu Mark quen đi hằng đêm.

Chiếc tàu này đen sì, thân xe phủ đầy vết rỉ sét, bánh sắt nghiến ken két như tiếng rên xiết.

Cửa toa bật mở, những cái bóng không mặt lập tức bước vào trong.

Mark hoảng loạn. – Họ… họ đi đâu?

Junior nhìn theo đoàn tàu, ánh mắt u ám. – Đi đến nơi mà họ không bao giờ trở lại.

Mark quay sang, giọng nghẹn lại. – Vậy tôi thì sao?

Nếu tôi cứ tiếp tục lên tàu… tôi cũng sẽ biến thành như họ?

Junior nhìn cậu thật sâu.

Lần này không còn nụ cười dịu dàng nào cả.

Ánh mắt hắn như xoáy vào tâm trí Mark, vừa khổ sở vừa tuyệt vọng.

– Tôi đã cảnh báo cậu ngay từ đầu.

---

Mark cắn chặt môi, tim đau buốt.

– Thế tại sao… tại sao anh vẫn kéo tôi đi cùng?

Tại sao anh để tôi gặp anh, nói chuyện, cười với tôi, quan tâm tôi?

Nếu anh đã biết tôi sẽ biến mất… tại sao anh vẫn để tôi rơi vào bẫy này?!

Junior im lặng.

Khuôn mặt hắn thoáng run rẩy, đôi môi mấp máy.

Cuối cùng, hắn bước đến gần, chỉ còn cách Mark một bước.

– Vì tôi ích kỷ. – Giọng hắn vỡ ra, khàn đục. – Tôi đã ở đây quá lâu.

Giữa vô số gương mặt mờ nhạt, cậu là người duy nhất… tôi thấy rõ.

Tôi muốn giữ cậu lại.

Mark choáng váng.

Trong một khoảnh khắc, ánh mắt Junior rực sáng một cách kỳ lạ, chứa đựng nỗi đau cô độc không thể gọi tên.

– Nhưng tôi cũng sợ… sợ cậu sẽ hận tôi.

Mark run rẩy, không biết nên khóc hay nên hét.

Cậu tiến thêm một bước, gần như lao vào hắn.

– Đồ ngốc… – Mark thì thào, nước mắt rơi – tôi không hận anh.

Tôi chỉ… tôi chỉ muốn cứu cả hai ta.

---

Tiếng còi tàu chói tai vang lên, xé toạc không gian.

Junior kéo mạnh Mark lùi lại. – Không!

Cậu không hiểu đâu.

Đây không phải thứ cậu có thể thắng được.

Mark siết lấy tay hắn, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy hoang mang kia.

– Thế thì cùng nhau!

Tôi không để anh một mình thêm nữa.

Trong một giây, Junior khựng lại, ánh mắt hắn dao động dữ dội.

Hắn nhìn Mark như muốn ghi khắc hình ảnh ấy vào tận sâu ký ức.

Rồi đột ngột, cả ga rung chuyển.

Đoàn tàu đen rít lên, cửa mở toang, như muốn hút lấy Mark và Junior.

Junior ôm chặt Mark, thì thầm sát tai:

– Nếu cậu thật sự muốn đi đến cùng… tôi sẽ dẫn cậu.

Nhưng hãy nhớ… một khi cậu thấy hết, không có đường quay lại.

Mark gào lên giữa tiếng ầm ầm: – Tôi không cần quay lại!

---

Trong khoảnh khắc đó, Junior siết chặt cậu, rồi cả hai cùng bị hút vào lòng đoàn tàu đen, như rơi xuống vực sâu vô tận.

Tiếng kim loại va chạm vang vọng.

Ánh sáng duy nhất vụt tắt.

Mark nhắm chặt mắt.

Chuyến hành trình thật sự…

đã bắt đầu.

---

💫 Hết chương 9 💫
 
Chuyến Tàu Lúc 0H07 - Juniormark
chương 10: bên trong


Tiếng ầm ầm tan dần.

Khi Mark mở mắt ra, cậu nhận ra mình đang đứng trong một hành lang dài hun hút, lắc lư theo nhịp bánh sắt.

Không còn cửa kính, không còn chỗ ngồi quen thuộc.

Chỉ có những cánh cửa gỗ đen sì chạy dọc hai bên, vô tận.

Không khí nặng trĩu, ngột ngạt như có hàng nghìn hơi thở vô hình vây quanh.

Mark nuốt khan. – Đây… là đâu?

Junior đứng cạnh, vẻ mặt căng thẳng hiếm thấy.

Hắn không nhìn Mark, mà dõi theo hàng cửa vô tận kia.

– Đây là bên trong ký ức.

Mỗi cánh cửa là một đoạn ký ức bị phong ấn.

Mark quay đầu nhìn hắn. – Ký ức của… tôi?

Junior khẽ lắc. – Không.

Là của tôi.

---

Tiếng bánh tàu nghiến ken két.

Một cánh cửa gần họ bỗng bật mở.

Từ trong, khói đen phả ra, mùi sắt gỉ nồng nặc.

Mark nhìn vào, tim chợt thắt lại.

Cậu thấy một cậu thiếu niên mặc đồng phục, trông giống hệt Junior – nhưng trẻ hơn, ánh mắt sáng hơn.

Cậu ấy đứng ở sân ga, nắm chặt vé tàu trong tay, vừa hồi hộp vừa mong chờ.

Mark thảng thốt. – Đó… là anh?

Junior không trả lời.

Bỗng từ phía sau thiếu niên ấy, đoàn tàu lao đến, ánh đèn rực sáng.

Người thiếu niên mỉm cười, bước lên.

Ngay khi cửa tàu khép lại, hình ảnh biến thành một màu đen đặc quánh.

Mark sững người, tim co thắt. – Đó là… ngày anh lên chuyến tàu 0h07?

Junior gật khẽ, đôi mắt buồn u ám:

– Tôi đã bước lên mà không biết mình sẽ chẳng bao giờ xuống nữa.

---

Mark run rẩy, cắn chặt môi. – Tại sao?

Tại sao anh lại lên tàu đó?

Junior quay sang, ánh mắt lóe lên tia đau đớn:

– Vì tôi nghĩ nó sẽ đưa tôi đến nơi tốt đẹp hơn.

Tôi ghét nơi tôi sống.

Tôi muốn trốn đi.

Và khi chuyến tàu đến, tôi nghĩ… nó là lời mời dành riêng cho tôi.

Mark im lặng.

Trong lòng cậu dâng lên nỗi xót xa khôn cùng.

– Nhưng… nó đâu đưa anh đi đâu cả.

– Đúng. – Junior cười nhạt. – Nó đưa tôi đến nơi không điểm dừng.

Một sân ga bất tận, một toa tàu không lối thoát.

---

Tiếng gõ lạch cạch vang lên.

Mark quay lại, thấy những cái bóng vô diện dần hiện ra, lấp kín hành lang.

Chúng không có mắt mũi, chỉ là những thân hình trắng bệch, nhưng tất cả đều đồng loạt quay về phía cậu.

Mark tái mặt, lùi lại. – Họ… họ là gì?

Junior nắm tay cậu kéo sát vào ngực mình. – Đừng nhìn vào chúng.

Chúng là phần ký ức đã bị rỗng tuếch, chỉ biết kéo kẻ mới vào thay thế.

Mark vùi mặt vào vai Junior, tim đập loạn.

Dù sợ hãi tột cùng, cậu vẫn nhận ra mùi hương quen thuộc từ người kia – mùi bạc hà lạnh và thoang thoảng gỗ cũ.

Junior siết chặt, khàn giọng. – Tôi sẽ không để chúng chạm vào cậu.

---

Khi những cái bóng tiến gần, Junior giơ tay.

Ánh sáng bạc bùng lên, ép lùi chúng.

Một khoảng trống mở ra, dẫn tới một cánh cửa cuối hành lang.

– Đi thôi. – Junior thì thầm, giọng khẩn thiết.

Mark gật, bám chặt tay hắn.

Cả hai lao qua, cửa đóng sập lại sau lưng.

---

Bên trong, không còn khói đen, không còn bóng vô diện.

Chỉ có một căn phòng nhỏ, sáng dịu dàng.

Ở giữa phòng, một cây đàn piano cũ kỹ đặt lặng lẽ.

Trên ghế, lại là thiếu niên Junior, đang cúi đầu chơi bản nhạc buồn da diết.

Mark sững sờ, bước đến gần. – Đây là…

Junior im lặng.

Cậu thiếu niên trong ký ức chơi đến nốt cuối cùng, rồi ngẩng lên.

Đôi mắt cậu ấy ngập tràn nỗi cô đơn.

– Tôi… chỉ muốn ai đó nghe tôi chơi một lần. – Giọng thiếu niên vang vọng. – Nhưng chẳng ai quan tâm.

Ngay cả cha mẹ tôi.

Mark ngồi phịch xuống, trái tim siết lại.

Thiếu niên ấy biến mất, chỉ còn lại cây đàn lặng im.

Junior quay sang, khẽ cười. – Tôi đã sống như thế.

Cậu hiểu tại sao tôi chọn lên chuyến tàu chưa?

Mark nghẹn giọng. – Vì anh cô đơn quá.

Junior gật đầu.

---

Mark tiến lại, bất chợt ôm chặt lấy hắn.

– Anh ngốc quá.

Anh ở một mình bao lâu rồi?

Tại sao phải chịu đựng như vậy?

Junior sững người.

Bàn tay hắn run nhẹ, rồi chầm chậm siết lại ôm Mark.

– Tôi… không nhớ nữa.

Nhiều năm đến mức tôi quên cả ngày tháng. – Giọng hắn trầm thấp. – Cho đến khi tôi thấy cậu.

Mark ngước lên, nước mắt lăn dài. – Tôi không muốn anh ở đây một mình nữa.

Nếu tôi đã bước vào, tôi sẽ ở cạnh anh.

Junior nhìn cậu chăm chăm.

Trong ánh mắt u tối bỗng lóe lên tia sáng.

Hắn khẽ cúi đầu, trán kề vào trán Mark.

Giọng thì thầm, run rẩy: – Cậu sẽ hối hận đấy.

– Tôi sẽ không. – Mark khẳng định. – Tôi muốn cùng anh tìm lối ra.

---

Đúng lúc ấy, tiếng còi tàu chói tai vang vọng.

Căn phòng rung lắc dữ dội.

Cây đàn vỡ tan thành mảnh vụn, rơi vào hư không.

Junior ôm chặt Mark, hét lên: – Bám lấy tôi!

Mark nhắm mắt, tay bấu lấy áo hắn.

Trong cơn hỗn loạn, một cánh cửa khác mở ra.

Sau cánh cửa, Mark thoáng thấy bóng chính mình – ngồi trên toa tàu quen thuộc, đôi mắt trống rỗng, như thể…

đã chết từ lâu.

Mark chết lặng.

Junior cũng nhìn thấy.

Hắn thì thầm, giọng đau đớn: – Ký ức bắt đầu muốn nuốt chửng cậu rồi.

Mark run rẩy, ngẩng lên. – Nếu tôi biến mất… anh có đi theo không?

Junior siết chặt, ánh mắt lóe lên tia kiên quyết. – Tôi sẽ không để mất cậu.

---

Tiếng đoàn tàu đen gầm rít, kéo họ rơi thẳng xuống hố sâu hun hút.

Trong khoảnh khắc tối sầm, Mark nghe tiếng Junior vang lên, lần đầu tiên không lạnh lùng, không xa cách, mà tha thiết như một lời cầu nguyện:

– Mark… xin đừng rời xa tôi.

---

💫 Hết chương 10 💫
 
Chuyến Tàu Lúc 0H07 - Juniormark
chương 11: người gác tàu


Tiếng gió rít gào, cuốn cả Mark và Junior rơi xuống khoảng không.

Mark hoảng loạn bám chặt lấy áo Junior, đôi mắt nhắm nghiền.

Đến khi mở mắt ra, cậu thấy cả hai đang đứng trên một sân ga khác – tối om, vắng lặng.

Không có bóng người, không có chuyến tàu nào.

Chỉ có những cột đèn cao vút, ánh sáng vàng leo lét, hắt xuống nền gạch ẩm ướt.

Junior siết tay Mark. – Chúng ta đã rơi vào tầng sâu hơn.

Đây là sân ga trung tâm của nó.

Mark run rẩy. – “Nó”… là gì?

Junior không trả lời ngay.

Ánh mắt hắn dán vào khoảng tối cuối sân ga.

Ở đó, một bóng người cao lớn dần hiện ra.

Dáng hình mặc bộ đồng phục gác tàu cũ kỹ, mũ kéo sụp xuống, khuôn mặt hoàn toàn trắng toát – không mắt, không mũi, không miệng.

Chỉ có hốc sâu tối đen.

Mark nghẹn thở. – Đó là…

– Người gác tàu. – Junior thì thầm. – Kẻ canh giữ nơi này.

---

Người gác tàu bước chậm rãi, giày dẫm lên nền tạo tiếng vang khô khốc.

Mỗi bước đi, không gian rung lên, như tất cả các toa tàu vô hình xung quanh đều nghe theo.

Khi hắn dừng lại, giọng trầm trầm không phát ra từ miệng, mà vang khắp sân ga:

– Một kẻ lang thang.

Một kẻ sống.

Hai thứ vốn không thể cùng tồn tại ở đây.

Mark tái mặt, tim đập loạn. – Ý…

ý ông ta là tôi?

Junior kéo Mark ra sau, chắn trước mặt cậu.

Giọng hắn lạnh hơn bao giờ hết:

– Cậu ấy không phải kẻ thừa.

Tôi đã chọn cậu ấy.

Người gác tàu nghiêng đầu, như đang lắng nghe.

Sau đó, hắn đưa tay ra.

Ngay lập tức, trước mắt Mark hiện lên một loạt hình ảnh – ký ức của chính cậu.

Nhưng những ký ức ấy lộn xộn, méo mó.

---

Mark thấy mình, hồi 7 tuổi, đứng ở sân ga hoang vắng.

Trời mưa tầm tã.

Một cậu thiếu niên lạ – rất giống Junior – ngồi ở băng ghế, ướt đẫm, ôm lấy cây đàn piano đồ chơi nhỏ.

Mark bé xíu đã chạy lại, đưa chiếc ô màu xanh cho hắn:

– Anh trai, đừng ngồi mưa nữa… sẽ ốm mất.

Thiếu niên ngẩng lên, đôi mắt ngạc nhiên xen chút ấm áp.

Ký ức đột ngột vỡ vụn, kéo Mark về hiện tại.

Cậu choáng váng, mồ hôi túa ra. – Không thể nào…

Junior sững người. – Cậu nhớ rồi sao?

Mark thở dồn dập: – Tôi… tôi đã gặp anh trước đây.

Tôi đã…

Người gác tàu cất giọng, vang vọng: – Ký ức không thuộc về ngươi.

Nó phải bị xóa.

Bàn tay trắng toát của hắn giơ lên, lập tức Mark cảm thấy trí óc bị bóp nghẹt, như hàng trăm mảnh vỡ bị ép ra ngoài.

---

Junior lao tới, vòng tay ôm chặt lấy Mark, hét lên: – Không được!

Ánh sáng bạc từ người hắn bùng lên, chống lại sức mạnh kia.

Sân ga rung chuyển dữ dội.

Mark run rẩy, bấu vào áo Junior. – Tôi… không muốn quên anh nữa…

Tôi không muốn…

Junior nhìn cậu, đôi mắt rực lên giữa hỗn loạn. – Nếu cậu biến mất, tôi sẽ đi cùng.

– Ngốc… – Mark khóc òa, ôm chặt hắn. – Tôi muốn chúng ta cùng ra ngoài, không phải cùng biến mất!

---

Người gác tàu dừng lại, nghiêng đầu.

Giọng hắn vang vọng: – Hai kẻ trái luật muốn thách thức đường ray sao?

Một cánh cửa khổng lồ bất ngờ mở ra sau lưng hắn.

Bên trong, Mark thấy vô số đoàn tàu chạy không ngừng, như những con rắn thép vĩ đại.

Tất cả đều lao về khoảng tối vô tận.

Người gác tàu giơ tay. – Vậy hãy bước vào, nếu các ngươi dám.

Junior nắm tay Mark, thì thầm: – Đây là cơ hội duy nhất.

Nhưng sẽ rất nguy hiểm.

Mark lau nước mắt, siết tay hắn. – Tôi tin anh.

Đi thôi.

---

Cả hai cùng bước lên sân ga đó.

Gió rít điên cuồng, tiếng tàu gầm thét.

Những đoàn tàu lướt qua sát họ, nhanh đến mức chỉ thấy vệt sáng.

Mark run lên bần bật, nhưng Junior nắm chặt tay cậu, truyền hơi ấm hiếm hoi.

– Nhớ không, Mark? – Junior nói nhỏ, giọng khàn run. – Cậu từng là người đầu tiên đưa tôi chiếc ô.

Lần đầu có người nhìn tôi không như một kẻ vô hình.

Mark ngẩng lên, đôi mắt chan chứa. – Và tôi muốn là người cuối cùng đi cùng anh ra khỏi nơi này.

Junior khẽ cười, nụ cười run rẩy nhưng sáng nhất mà Mark từng thấy.

---

Người gác tàu giơ tay lần nữa.

Một đoàn tàu khổng lồ, đen kịt, lao đến, ánh đèn rực đỏ.

Nó dừng ngay trước mặt Mark và Junior.

– Đây là con đường duy nhất. – Giọng hắn vang vọng. – Đi, hoặc ở lại vĩnh viễn.

Junior và Mark siết chặt tay nhau.

Mark thì thầm, giọng dứt khoát: – Cùng nhau.

Junior gật. – Cùng nhau.

Cả hai bước lên, cửa tàu đóng sập lại.

Bên ngoài, tiếng còi rít dài, kéo theo bóng người gác tàu biến mất trong màn sương.

---

Trong toa tàu tối mịt, Mark ngả đầu lên vai Junior, khẽ thì thầm: – Tôi không biết chúng ta sẽ đi đâu… nhưng có anh, tôi không sợ.

Junior vòng tay ôm cậu, mắt nhắm lại, giọng lẫn giữa run rẩy và quyết tâm: – Và lần này, tôi sẽ không buông tay nữa.

Đoàn tàu lao vào bóng tối, bánh sắt gầm vang.

Hành trình thật sự bắt đầu.

---

💫 Hết chương 11 💫
 
Chuyến Tàu Lúc 0H07 - Juniormark
chương 12: tuyến cuối cùng


Tiếng bánh sắt rít lên, chói tai.

Đoàn tàu lao đi trong bóng tối vô tận, không một khung cảnh bên ngoài cửa sổ, chỉ có màn đen đặc quánh như muốn nuốt chửng tất cả.

Mark ngồi sát Junior, hai bàn tay vẫn siết chặt lấy nhau như sợ buông ra là sẽ lạc mất.

Cậu thở hổn hển, mồ hôi túa ra, tim đập nhanh đến mức tưởng chừng sắp vỡ.

Nhưng bên cạnh, Junior bình tĩnh lạ thường, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, trong bóng tối vẫn ánh lên thứ ánh sáng dịu dàng quen thuộc.

– Anh… nghĩ chúng ta sẽ đi đâu? – Mark cất giọng, khàn run.

Junior khẽ mỉm cười, vòng tay kéo Mark tựa hẳn vào vai mình. – Không quan trọng.

Có cậu, tôi không sợ.

Tim Mark run lên.

Cậu ngước lên, thấy đường viền gương mặt Junior trong ánh sáng le lói từ bóng đèn mờ cuối toa.

Đẹp đến mức đau lòng.

---

Nhưng tàu không êm.

Nó rung lắc, gầm gào như một con thú sắt đang tức giận.

Ánh đèn chập chờn, lúc sáng lúc tắt.

Mỗi lần đèn vụt tắt, Mark có cảm giác có thứ gì đó đang chen lấn trong bóng tối – hàng chục bóng hình mờ mịt, đứng sát bên cửa sổ, áp trán vào kính.

Cậu rùng mình, bấu chặt áo Junior.

– Anh thấy không… có ai đó…

Junior đưa tay che mắt cậu, thì thầm:

– Đừng nhìn.

Chúng chỉ là những ký ức bị bỏ lại, những linh hồn lạc lối không tìm được ga đến.

Mark rúc vào ngực hắn, toàn thân run lên. – Nếu tôi cũng biến thành như vậy thì sao?

Junior siết chặt cậu, giọng dứt khoát. – Tôi sẽ giữ cậu lại.

Cho dù có phải tan biến.

Lời nói giản dị ấy khiến tim Mark thắt lại.

Cậu thấy cay nơi sống mũi, vùi mặt vào ngực hắn để giấu đi giọt nước mắt nóng hổi.

---

Tàu đi mãi.

Không có ga dừng, không có loa báo.

Chỉ có sự im lặng chết chóc và tiếng kim loại rền vang.

Đột ngột, ánh đèn hắt lên tấm bảng nhỏ treo cuối toa:

" Tuyến cuối cùng – Trạm Lãng Quên.

"

Mark chết lặng. – Lãng…

Quên?

Junior cũng siết chặt hàm, ánh mắt thoáng hiện tia giận dữ. – Hắn muốn xóa sạch chúng ta.

Ngay khi lời vừa dứt, cửa toa bật mở.

Gió lạnh tràn vào, kéo theo bóng người gác tàu vô diện.

Hắn đứng chặn lối, giọng vang vọng khắp toa:

– Đây là điểm cuối.

Ký ức sẽ tan.

Ngươi – ánh mắt vô diện hướng thẳng vào Mark:

– không còn quyền tồn tại.

Mark lùi lại, tim đập loạn. – Không… tôi không muốn quên Junior!

Tôi không muốn quên…

Junior chắn trước mặt cậu, ánh sáng bạc từ người hắn lại tỏa ra, đối chọi với bóng tối dày đặc.

– Nếu cậu ấy phải quên, tôi sẽ đi cùng. – Giọng Junior lạnh lẽo nhưng vang dội, như một lời thề.

Người gác tàu lặng vài giây, rồi cất tiếng cười khàn khàn – tiếng cười không phát từ miệng, mà nổ rền trong óc Mark.

– Vậy thì… thử xem, tình yêu của ngươi có mạnh hơn bánh sắt và bóng tối.

---

Ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ toa tàu biến dạng.

Ghế ngồi méo mó, sàn tàu nứt ra, kéo theo hàng trăm ký ức tan vỡ rơi xuống khoảng không.

Mark thấy chính mình – một Mark 7 tuổi cầm ô xanh, một Mark 15 tuổi ngồi viết nhật ký, một Mark 18 tuổi đứng ở sân ga lần đầu tiên nhìn thấy chuyến tàu lúc 0h07.

Tất cả những hình ảnh ấy rơi xuống, nát vụn.

Cậu hét lên, nước mắt tuôn dài: – Không!

Đừng lấy mất chúng!

Đừng lấy Junior khỏi tôi!

Junior ôm chặt lấy Mark, ánh sáng từ hắn sáng rực hơn bao giờ hết.

Hắn thì thầm bên tai cậu: – Mark, nhìn tôi.

Chỉ nhìn tôi thôi.

Mark ngước lên.

Ánh sáng bạc hòa vào đôi mắt hắn, sâu thẳm, dịu dàng, và thật sự… thật sự tồn tại.

– Nhớ lấy tôi. – Junior thì thầm. – Nếu cậu còn nhớ, tôi sẽ không biến mất.

– Tôi nhớ. – Mark nghẹn ngào. – Tôi sẽ luôn nhớ!

Cậu siết chặt tay hắn, rồi bất chợt nghiêng lên, đặt môi mình lên môi hắn.

---

Nụ hôn đầu tiên – trong bóng tối hỗn loạn, giữa đoàn tàu gầm vang.

Lạnh buốt.

Nhưng cũng nóng rực.

Junior thoáng khựng lại, rồi vòng tay ghì chặt Mark, đáp trả nụ hôn ấy như sợ đó là lần duy nhất.

Tất cả xung quanh mờ nhòa, chỉ còn lại cảm giác tim họ đập cùng một nhịp.

---

Ánh sáng bạc bùng nổ, đẩy lùi bóng tối, khiến bóng người gác tàu lùi lại.

Giọng hắn vang lên, trầm hằn học:

– Ngươi dám chống lại quy luật.

Junior lau giọt máu vương nơi khóe môi, mỉm cười đầy thách thức. – Không có quy luật nào cấm chúng tôi yêu nhau.

Mark đứng cạnh, đôi mắt ngấn lệ nhưng kiên định. – Tôi sẽ không để ai xóa anh khỏi tôi.

Cho dù phải đánh đổi trí nhớ còn lại.

Người gác tàu lặng một hồi.

Rồi, như tan vào bóng tối, hắn biến mất.

Đoàn tàu chậm lại.

Bên ngoài cửa kính, màn đêm đặc quánh bắt đầu nứt ra, lộ ra bầu trời xanh tím nhạt của bình minh.

---

Mark ngả đầu vào vai Junior, mệt nhoài. – Anh nghĩ… chúng ta đã thắng chưa?

Junior vuốt tóc cậu, ánh mắt vẫn xa xăm. – Tôi không biết.

Nhưng…

ít nhất, cậu còn ở đây.

Mark khẽ cười, đôi mắt nhắm lại. – Vậy là đủ rồi.

Cả hai lặng im, tay vẫn đan lấy nhau, giữa toa tàu yên tĩnh đang chạy về phía ánh sáng.

Một chuyến tàu mới.

Một khởi đầu khác.

Và lần này, họ có nhau.

---

💫 Hết chương 12 💫
 
Chuyến Tàu Lúc 0H07 - Juniormark
chương 13: giả dối


Tiếng bánh sắt nghiến chậm lại, từng hồi ken két vang lên trong không gian mờ sáng.

Đoàn tàu ngừng hẳn, và lần đầu tiên kể từ khi bước vào hành trình kỳ lạ này, Mark thấy ngoài khung cửa kính không còn bóng tối nữa.

Một bầu trời hồng tím trải rộng, vệt nắng yếu ớt lấp lánh như mảnh gương vỡ.

Bên dưới là sân ga rực rỡ ánh bình minh.

Những bảng chỉ dẫn sáng lên, tiếng chim ríu rít, mùi hương dịu nhẹ của cỏ non thoảng qua.

Mark chết lặng.

– Bình minh… thật sự là bình minh…

Cậu siết chặt tay Junior, giọng run run. – Chúng ta thoát rồi phải không?

Đây là ga đến cuối cùng, đúng không anh?

Junior lặng im.

Hắn nhìn cảnh tượng trước mắt, đôi mắt ánh bạc phản chiếu ánh sáng ban mai.

Nụ cười thoáng qua môi hắn, nhưng không rõ là vui hay lo.

– Nếu cậu muốn tin, thì… cứ coi như vậy.

– Junior nói, giọng dịu dàng.

---

Mark bước xuống sân ga.

Lần đầu tiên cậu cảm nhận được hơi đất ấm áp dưới chân, tiếng gió vờn qua tai không còn lạnh buốt như trên chuyến tàu.

Cậu hít một hơi thật sâu, cảm giác lồng ngực tràn đầy sinh khí.

– Tuyệt quá, Junior. – Cậu mỉm cười rạng rỡ. – Chúng ta thật sự ra khỏi rồi!

Junior đi phía sau, nắng chiếu lên gương mặt hắn, khiến đường nét trở nên sáng bừng.

Hắn khẽ gật, nắm tay Mark chặt hơn. – Ừ.

Cậu nói đúng, chúng ta ở đây rồi.

---

Nhưng khi họ tiến vào sảnh ga, Mark bắt đầu thấy… lạ.

Người qua lại tấp nập, nhưng tất cả đều mờ nhòe, như những bóng ảnh không hoàn thiện.

Một người đàn ông đi ngang, không có mặt.

Một đứa trẻ cười khanh khách, nhưng tiếng cười vang vọng như từ xa xăm.

Mark chững lại, tim đập mạnh.

– Junior… anh thấy không? – Cậu thì thầm.

Junior dừng bước, ánh mắt trầm xuống.

– Tôi biết.

– Tại sao lại thế?

Đây không phải… thế giới thật sao?

Junior quay sang, nắm vai Mark, buộc cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình.

– Bình minh này… là cái bẫy.

Mark sững sờ.

---

Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ khung cảnh lung lay.

Những con chim vỡ ra thành mảnh sáng, người qua lại biến mất, chỉ còn khoảng trống rỗng.

Sân ga xinh đẹp dần rạn nứt, từng mảnh gạch bong tróc, lộ ra bên dưới là bóng tối vô tận.

Mark ôm đầu, cảm giác quay cuồng:

– Không… không thể nào!

Tôi vừa mới tin rằng mình thoát…

Junior ghì cậu vào ngực, giọng dằn lại:

– Nghe tôi này, Mark.

Đây không phải ga đến, chỉ là một tầng ký ức khác.

– Một tầng… ký ức?

– Phải. – Junior thì thầm. – Người gác tàu muốn cậu nghĩ rằng cậu đã ra khỏi.

Khi cậu buông lỏng, cậu sẽ tự nguyện đánh mất tôi.

Mark run lên. – Hắn… hắn vẫn chưa bỏ cuộc.

Junior gật đầu. – Vòng lặp này chưa kết thúc.

---

Từ xa, tiếng còi tàu lại vang lên.

Sân ga rạn vỡ nhiều hơn, nền gạch nứt toác thành khe hở đen ngòm.

Mark thấy hàng chục, hàng trăm bóng hình kéo ra từ khe tối – những “hành khách” không mặt, lặng lẽ đi về phía đoàn tàu đang đến.

Mark hoảng loạn, kéo tay Junior:

– Chúng ta phải chạy thôi!

Nhưng Junior giữ chặt cậu, ánh mắt bình tĩnh lạ thường. – Chạy thì đi đâu, Mark?

Mỗi chuyến tàu, mỗi ga đến, đều là một phần của ký ức.

Chỉ có cậu mới có thể phá vòng lặp.

Mark cắn môi, nước mắt rưng rưng:

– Nhưng tôi… tôi không đủ mạnh…

Junior nâng cằm cậu lên, hôn nhẹ lên trán. – Cậu đã mạnh mẽ hơn bất kỳ ai tôi từng biết.

Chỉ cần cậu còn nhớ tôi, vòng lặp sẽ không nuốt trọn cậu.

---

Tiếng còi tàu rền vang sát bên.

Đoàn tàu mới lao vào ga, dài vô tận, không có điểm cuối.

Các “hành khách” không mặt nối nhau bước lên, từng bóng một biến mất vào bóng tối trong toa.

Mark lùi lại, cả thân run rẩy. – Tôi không muốn lên đó… tôi không muốn lại bắt đầu tất cả…

Junior siết chặt tay cậu, ánh mắt kiên định. – Vậy thì chiến đấu.

Mark nhìn hắn, cảm giác sợ hãi xen lẫn khao khát sống.

Trong khoảnh khắc ấy, cậu hiểu: bình minh kia chỉ là ảo ảnh, nhưng bàn tay Junior trong tay cậu – lạnh buốt mà chắc chắn – mới là thứ duy nhất thật sự.

– Được. – Mark khẽ gật, giọng nghẹn ngào. – Tôi sẽ không để chúng tước mất anh khỏi tôi.

---

Sân ga rung chuyển.

Vệt nắng cuối cùng nứt vỡ, tan thành hàng nghìn mảnh sáng.

Bóng tối lại tràn ngập.

Nhưng trong bóng tối ấy, có hai ngọn đèn nhỏ – đôi mắt Junior, và trái tim Mark.

Đoàn tàu rùng rùng chuyển động, như chờ đợi họ quyết định.

Họ siết chặt tay, cùng nhau bước về phía cửa toa mở ra.

Không còn bình minh, không còn ảo ảnh.

Chỉ còn sự thật: muốn thoát, họ phải đi tiếp, đi vào chính bóng tối kia.

Mark hít sâu, tim đập loạn nhưng ánh mắt kiên định. – Đi thôi, Junior.

Junior mỉm cười, ánh sáng bạc quanh hắn rực lên. – Ừ, cùng nhau.

Và họ bước lên tàu.

---

💫 Hết chương 13 💫
 
Chuyến Tàu Lúc 0H07 - Juniormark
chương 14: vòng lặp


Tiếng bánh sắt rít ken két khi đoàn tàu đen kịt lao vào hư vô.

Mark ngồi sát cửa kính, mắt dán chặt vào bóng tối dày đặc bên ngoài.

Không còn ảo ảnh, không còn bình minh.

Chỉ có sự thật lạnh lẽo.

Junior ngồi cạnh, một tay nắm lấy tay Mark, ngón cái khẽ miết nhẹ như muốn trấn an.

Nhưng bàn tay kia lại siết chặt thanh ghế, cơ bắp căng cứng, báo hiệu sự cảnh giác.

Mark cất tiếng, giọng run nhẹ: – Anh… nghĩ chuyến tàu này sẽ đưa chúng ta đến đâu?

Junior khẽ nghiêng đầu, mắt ánh bạc nhìn sâu vào cậu. – Không phải “đâu”, mà là “ai”.

Mark chớp mắt. – “Ai”?

Junior gật. – Người gác tàu.

Chuyến này không phải hành trình nữa, mà là phán xét.

---

Lời hắn vừa dứt, đèn trong toa vụt tắt.

Không gian tối om.

Chỉ còn âm thanh rền vang của bánh sắt, nhưng rồi cũng im bặt.

Cửa toa mở ra, gió lạnh lùa vào.

Mark siết tay Junior. – Đến rồi sao?

Junior gật nhẹ. – Đừng rời tay tôi.

Cả hai bước ra ngoài.

---

Trước mặt họ không còn sân ga, không còn đường ray.

Chỉ là một khoảng không vô tận, mặt đất phản chiếu ánh sáng như gương.

Xa xa, bóng người gác tàu đứng sừng sững.

Bộ đồng phục đen bạc màu, mũ sụp xuống, khuôn mặt trắng toát vô diện.

Giọng hắn vang vọng, không phát ra từ miệng mà tràn khắp không gian:

– Ngươi đã đi quá xa, kẻ sống.

Mark nuốt khan. – Tại sao lại là tôi?

Tại sao tôi bị kéo vào vòng lặp này?

Người gác tàu im lặng vài giây, rồi đưa tay.

Ngay lập tức, không gian quanh Mark bùng sáng, ký ức ào về như bão lũ.

---

Cậu thấy mình, khi mới mười tuổi, đứng ở sân ga cũ kỹ trong cơn mưa.

Cha mẹ cãi nhau kịch liệt ở phía xa, bỏ mặc cậu với chiếc vali nhỏ.

Trong cơn mưa đó, Mark thấy một thiếu niên ngồi lặng lẽ – Junior, với đôi mắt đầy u buồn, ôm một cây đàn cũ nát.

Mark đã tiến đến, mở chiếc ô màu xanh che cho hắn.

– Anh trai, đừng ngồi mưa nữa…

Thiếu niên ấy nhìn cậu, đôi mắt rực sáng trong bóng tối, và mỉm cười.

– Cậu thấy tôi sao?

– Dĩ nhiên. – Mark gật mạnh. – Anh ở ngay đây mà.

Ánh mắt thiếu niên run rẩy, như không tin nổi. – Cậu là… người đầu tiên.

---

Ký ức xoay chuyển.

Mark thấy những ngày sau đó, mình thường xuyên lén ra ga, mang bánh ngọt cho thiếu niên kia, nghe hắn đàn dở vài nốt nhạc méo mó.

Họ cười, trò chuyện, chia sẻ những bí mật nhỏ bé.

Nhưng rồi một ngày, Mark không đến nữa.

Tai nạn khủng khiếp xảy ra – chuyến tàu lật khỏi đường ray vào lúc 0h07.

Cậu bé Mark nằm trong đống đổ nát, máu loang đỏ.

Thiếu niên kia – Junior – hoảng loạn lao tới, ôm lấy cậu, gào khóc đến tuyệt vọng.

– Đừng đi!

Đừng bỏ tôi một mình!

Trong phút tuyệt vọng, Junior đã nguyện đánh đổi bản thân để giữ lấy Mark.

Hắn bước vào giao kèo với đường ray, trở thành một “linh hồn mắc kẹt”, chấp nhận vòng lặp để chờ cậu tỉnh dậy.

---

Ký ức vỡ nát, Mark ngã khuỵu, hai tay ôm đầu.

– Không… không thể nào…

Junior lao đến, đỡ lấy cậu.

Giọng hắn nghẹn ngào:

– Tôi không muốn cậu nhớ theo cách này…

Mark run rẩy: – Hóa ra… anh đã ở đây, chờ tôi suốt… tất cả là vì tôi sao?

Junior không trả lời, chỉ ôm chặt lấy cậu.

Toàn thân hắn run lên như sợ cậu sẽ biến mất ngay trong vòng tay mình.

---

Người gác tàu lại cất tiếng:

– Kẻ sống không thể ở cùng kẻ đã ký ước.

Luật là luật.

Ngươi phải rời đi, để hắn ở lại.

Mark ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhưng sáng rực. – Không.

Tôi sẽ không bỏ anh ấy.

Junior siết vai cậu, giọng khàn run: – Mark… nếu cậu đi, cậu sẽ được sống.

Còn tôi… mãi mãi bị kẹt lại.

Mark nhìn hắn, rồi lắc đầu thật mạnh. – Vậy thì tôi chọn ở lại.

Junior sững người. – Cậu điên rồi sao?!

– Điên thì điên! – Mark hét lên, nước mắt trào ra. – Tôi không thể để anh cô độc thêm nữa!

Anh đã chờ tôi quá lâu rồi!

---

Không gian rung chuyển dữ dội.

Người gác tàu giơ tay, bóng tối quấn quanh, như muốn xé Mark ra khỏi Junior.

Nhưng Mark gào lên, siết chặt bàn tay hắn:

– Tôi nhớ hết rồi!

Tôi sẽ không quên anh nữa!

Tôi đã hứa sẽ che ô cho anh, thì cả đời này tôi cũng sẽ không buông!

Ánh sáng từ cơ thể Mark bùng phát, trắng lóa, đẩy lùi bóng tối.

Junior nhìn cậu, đôi mắt trào lệ.

– Mark…

Người gác tàu chững lại.

Trong thoáng chốc, khuôn mặt vô diện của hắn rạn nứt, để lộ ánh nhìn như chứa nỗi buồn sâu thẳm.

– Kẻ nào giữ được ký ức, kẻ đó phá luật…– giọng hắn vang vọng, rồi dần tan biến. – Vậy hãy tự đi con đường của mình.

Bóng hắn mờ dần, hòa vào hư vô.

---

Không gian tĩnh lặng.

Mark gục xuống, thở hổn hển.

Junior quỳ bên cạnh, ôm cậu vào ngực, run run thì thầm:

– Ngốc à… sao cậu phải liều thế…

Mark gượng cười, chôn mặt vào vai hắn. – Vì tôi không muốn anh chờ thêm lần nào nữa.

Junior ôm cậu thật chặt, như muốn khắc ghi hơi ấm này vào vĩnh hằng.

---

Xa xa, một đường ray mới sáng lên, dẫn về phía ánh sáng dịu nhẹ.

Không còn rực rỡ giả dối, mà là ánh sáng chân thật, ấm áp.

Mark ngẩng lên, khẽ nói: – Có lẽ…

đó mới là lối ra thật sự.

Junior gật. – Lần này, chúng ta sẽ đi cùng nhau.

Cả hai nắm tay, từng bước tiến về phía ánh sáng, để lại sau lưng vòng lặp vô tận của chuyến tàu lúc 0h07.

---

💫 Hết chương 14 💫
 
Chuyến Tàu Lúc 0H07 - Juniormark
chương 15: ánh sáng cuối đường ray


Bước chân Mark chậm rãi vang trên đường ray trắng bạc.

Bàn tay cậu vẫn nằm gọn trong tay Junior – lạnh lẽo nhưng chắc chắn, từng ngón tay đan chặt lấy nhau như không còn sợ hãi bất kỳ lực nào có thể kéo họ ra xa.

Phía trước, ánh sáng trải rộng, dịu nhẹ và ấm áp, không còn chói lòa lừa dối như ảo ảnh từng giam hãm họ.

Ánh sáng này tỏa ra thứ bình yên kỳ lạ, như vòng tay hiền từ đang đợi sẵn để ôm lấy hai kẻ mệt mỏi.

Mark ngẩng lên, khẽ thở dài. – Lần đầu tiên… tôi thấy một ga tàu sáng như thế này.

Junior mỉm cười, giọng khàn nhưng dịu dàng đến mức khiến tim cậu run lên. – Lần đầu tiên tôi đi cùng ai đó đến tận cùng.

---

Bước qua vệt sáng, cảnh tượng đổi thay.

Họ không còn đứng trên đường ray vô tận nữa.

Trước mặt là một sân ga nhỏ, yên bình, mái ngói cũ kỹ phủ màu rêu phong.

Xa xa, đồng cỏ xanh trải dài, gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm nhè nhẹ của cỏ mới.

Mark đứng sững. – Đây… là đâu?

Junior siết tay cậu. – Không biết.

Nhưng có lẽ…

đây là nơi chúng ta được nghỉ ngơi.

Cả hai im lặng bước xuống sân ga.

Tiếng gió hòa cùng tiếng tim đập rộn ràng, Mark bỗng thấy ngực mình ấm lên.

Bao nhiêu năm bị vây hãm trong vòng lặp, sợ hãi và hoang mang, giờ phút này lại giản dị đến mức muốn khóc.

---

Trên ghế gỗ dưới mái hiên ga, Mark và Junior ngồi cạnh nhau.

Không còn tiếng rít đường ray, không còn bóng tối ép chặt hai bên.

Chỉ có họ, và một bầu trời sao yên tĩnh.

Mark lặng lẽ nói: – Tôi đã nghĩ… nếu có ngày thoát khỏi vòng lặp, chắc sẽ tỉnh lại trong bệnh viện, hoặc căn phòng quen thuộc nào đó.

Không ngờ lại đến đây.

Junior nghiêng đầu, mắt khẽ cong. – Cậu thất vọng sao?

– Không. – Mark bật cười khẽ, lắc đầu. – Tôi thấy… may mắn.

Vì dù là đâu, miễn có anh bên cạnh, tôi không sợ.

Junior ngẩn người nhìn cậu.

Đôi mắt hắn rung động, như gợn sóng dưới ánh sao.

Hắn đưa tay, chậm rãi chạm vào má Mark, rồi hạ giọng thì thầm: – Cậu không biết… cậu đã cứu tôi thế nào đâu.

Mark nắm lấy tay hắn, áp vào má mình. – Không.

Anh mới là người cứu tôi.

Anh đã chờ tôi suốt bao nhiêu năm, trong bóng tối không ai thấy…

Nếu là tôi, chắc đã buông bỏ từ lâu rồi.

Junior cười nhạt, ánh mắt rưng rưng. – Vì cậu là người đầu tiên thấy tôi.

Cậu đến, che ô cho tôi dưới cơn mưa.

Lúc đó, tôi đã biết… tôi không thể quên cậu.

Mark khẽ siết tay hắn, nước mắt bất giác lăn dài. – Vậy thì lần này…

để tôi che ô cho anh.

Cả quãng đời còn lại.

---

Thời gian trôi đi trong bình yên.

Không còn tiếng đồng hồ 0h07 gõ nhịp.

Không còn những giấc mơ vỡ vụn.

Mark và Junior ngồi thật lâu, kể cho nhau nghe những điều nhỏ bé mà họ chưa từng có dịp nói ra trong vòng lặp.

Junior kể về bản nhạc dở dang mà hắn từng muốn hoàn thành nhưng chẳng bao giờ đủ can đảm chơi trước ai.

Mark kể về ước mơ trở thành nhà văn, nhưng đã từng chôn vùi vì nghĩ chẳng ai đọc.

– Vậy thì… – Mark nghiêng đầu, mỉm cười. – Tôi sẽ là người nghe bản nhạc đó, bất kể hay hay dở.

– Và tôi sẽ đọc những trang viết của cậu, dù chỉ có một mình tôi. – Junior đáp, ánh mắt sáng như sao.

Họ cười, nụ cười nhẹ như gió, không còn bóng ma quá khứ nào níu giữ.

---

Đêm đó, Mark nằm nghiêng trên băng ghế dài trong ga, đầu gối lên đùi Junior.

Hắn đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cậu, từng nhịp đều đặn, như thể chỉ cần buông tay một chút là tất cả sẽ tan biến.

Mark lim dim mắt, khẽ hỏi: – Junior, anh có sợ… một ngày nào đó, tất cả lại lặp lại không?

Junior nhìn xa xăm, rồi cúi xuống, thì thầm: – Nếu điều đó xảy ra, thì tôi cũng sẽ đi lại từ đầu.

Chỉ cần cuối cùng vẫn tìm thấy cậu, tôi không ngại.

Mark bật cười trong nước mắt. – Anh lúc nào cũng nói mấy câu khiến tim tôi không yên được.

Junior cúi xuống, khẽ chạm môi mình lên trán Mark.

Một nụ hôn ngắn, nhẹ như gió thoảng, nhưng đủ để cậu run lên.

– Nghỉ đi, Mark. – Hắn thì thầm. – Từ giờ, không còn vòng lặp nào nữa.

Chỉ còn những ngày mai bình thường thôi.

Mark nhắm mắt, bàn tay nắm chặt lấy vạt áo Junior.

Trong nhịp tim hắn vang đều dưới tai, cậu chìm vào giấc ngủ đầu tiên không mộng mị, không ảo giác, không 0h07.

---

Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua khung cửa ga nhỏ.

Mark mở mắt, ngơ ngác khi thấy Junior vẫn ngồi đó, tựa lưng vào tường, để cậu nằm trong vòng tay hắn cả đêm.

– Anh không ngủ sao? – Mark khàn giọng hỏi.

Junior nheo mắt, mỉm cười. – Tôi đã ngủ yên suốt bao năm rồi.

Đêm nay chỉ muốn nhìn cậu thôi.

Mark ngồi bật dậy, đỏ mặt, đánh nhẹ vào vai hắn. – Anh nói mấy câu sến súa lúc nào thế!

Junior bật cười thành tiếng – một tiếng cười thật, không còn khàn đục bởi nỗi buồn.

Tiếng cười ấy vang vọng trong sân ga nhỏ, hòa cùng tiếng gió buổi sớm, lan ra như một khởi đầu mới.

---

Ngày trôi qua, họ khám phá vùng đất quanh ga.

Đồng cỏ xanh trải dài vô tận, bầu trời xanh ngắt, thỉnh thoảng có vài con chim trắng bay ngang.

Không có ai khác ngoài họ – nhưng cũng chẳng cần thêm ai nữa.

Mark hái một nhành hoa dại, cắm vào túi áo Junior. – Hợp với anh lắm.

Junior nhìn cậu, ánh mắt dịu dàng. – Cậu là kẻ đầu tiên khiến tôi thấy hoa có ý nghĩa.

Mark đỏ mặt, quay đi, nhưng khóe môi lại cong lên, chẳng giấu nổi niềm vui.

---

Đêm đến, họ ngồi bên nhau, nhìn bầu trời đầy sao.

Mark khẽ dựa vai vào Junior, thì thầm:

– Anh biết không, tôi từng ghét 0h07.

Chỉ nghe thấy con số ấy thôi cũng thấy rùng mình.

Nhưng giờ… tôi nghĩ, nó là thời khắc khiến tôi tìm thấy anh.

Junior vòng tay ôm cậu, kéo sát hơn. – Và tôi… cảm ơn số phận đã giữ cậu lại, dù tàn nhẫn đến đâu.

Hai kẻ mệt mỏi từ bóng tối, cuối cùng cũng tìm thấy một bến dừng.

Không còn vòng lặp, không còn phán xét.

Chỉ còn ánh sáng, và lời hứa rằng họ sẽ không rời xa nhau nữa.

---

💫 Hết chương 15 💫
 
Chuyến Tàu Lúc 0H07 - Juniormark
chương 16: thật


Âm thanh còi xe inh ỏi từ con đường phía dưới vọng lên tầng bảy.

Ánh nắng buổi sáng xuyên qua khe rèm mỏng, đổ loang loáng trên mặt bàn đầy giấy tờ, laptop, cốc cà phê uống dở từ tối hôm qua.

Mark dụi mắt, ngồi dậy khỏi ghế sofa.

Cậu đã gục xuống lúc nào không nhớ, chỉ nhớ rằng đang cố viết nốt chương cuối của bản thảo.

Sau lưng, chăn mỏng được đắp khéo léo - chắc là Junior.

Mùi trứng chiên, tiếng dầu xèo xèo, hòa với tiếng radio cũ phát bản tin buổi sáng từ bếp vọng ra.

Mark lồm cồm đứng dậy, bước đến.

Junior đứng cạnh bếp, áo sơ mi trắng xắn tay, tóc hơi rối.

Anh vừa chiên trứng, vừa nhìn cái chảo với vẻ mặt tập trung như đang giải một phương trình khó.

- Em tưởng anh ghét dậy sớm?

- Mark chống cằm vào vai anh, lười biếng hỏi.

- Ghét.

- Junior đáp gọn, rồi quay mặt sang cười nhẹ.

- Nhưng ai đó tối qua gục trên laptop, không chịu ăn gì.

Mark ngượng, ho khan.

- Bản thảo gần xong rồi.

- Ừ.

Anh biết.

- Junior đặt trứng ra đĩa.

- Nhưng nếu em chết vì bỏ bữa thì có ai đọc được đâu.

Câu nói khô khốc nhưng khiến Mark bật cười, xoa xoa lưng anh như xin lỗi.

---

1.

Những buổi sáng hối hả

Bữa sáng diễn ra vội vàng: trứng, bánh mì, một cốc sữa.

Junior ăn xong đã vội vàng chỉnh lại cà vạt, khoác áo vest.

Anh đi làm ở một công ty tài chính gần trung tâm - công việc căng thẳng, deadline chồng chất, suốt ngày họp.

Mark ngồi bên bàn, cầm miếng bánh mì nhai uể oải.

- Anh hôm nay lại về trễ?

- Có thể.

- Junior vừa đeo đồng hồ vừa nói.

- Sếp gọi họp đột xuất.

Em đừng chờ cơm.

Mark phồng má.

- Hôm qua anh cũng bảo thế.

Em ăn mì gói ba bữa liền rồi đó.

Junior thoáng khựng lại, cúi xuống, hôn nhanh lên má cậu.

- Anh sẽ cố về sớm.

Hứa.

Cánh cửa đóng lại, để lại Mark ngồi thừ.

Thành phố ngoài kia bắt đầu nhộn nhịp, tiếng còi xe, tiếng rao hàng, tất cả xô bồ nhưng cũng thật đến lạ.

Cậu bật laptop, tiếp tục gõ.

Trang bản thảo dần dài ra, nhưng mỗi khi màn hình rung lên thông báo hóa đơn điện, nước, internet, hay mail từ biên tập giục deadline, Mark lại chậc lưỡi, vò đầu.

Cuộc sống bình thường là thế: chẳng còn vòng lặp siêu thực nào, chỉ có những chuỗi ngày chạy theo công việc, hóa đơn và...

ước mơ chưa chắc nuôi nổi cơm áo.

Nhưng Mark thấy nó vẫn đáng, bởi vì sáng nào cũng có tiếng Junior mở radio, tối nào cũng có tiếng chìa khóa lách cách ngoài cửa.

---

2.

Những cãi vã vụn vặt

Tối hôm đó, Junior thật sự về trễ.

Đồng hồ gần 11 giờ, Mark ngồi trong phòng khách, bát mì gói đã nguội.

Cửa mở.

Junior bước vào, mệt mỏi tháo cà vạt, mắt thâm quầng.

- Xin lỗi.

Mark cau mày.

- Anh có biết em chờ từ tám giờ không?

- Anh bảo rồi, đừng chờ...

- Nhưng em nấu cơm.

- Giọng Mark nghẹn lại.

- Cả ngày em chỉ muốn ăn với anh một bữa thôi.

Junior đặt cặp xuống, im lặng vài giây.

Anh đi đến, siết vai Mark.

- Anh biết.

Anh xin lỗi.

Nhưng công việc...

- Lúc nào cũng "công việc".

- Mark gạt tay anh ra.

- Vậy anh cần em để làm gì?

Không khí chùng xuống.

Junior nhìn cậu, ánh mắt mệt mỏi, nhưng rồi thở dài, kéo cậu vào lòng.

- Để em nhắc anh rằng... sau tất cả, anh còn một nơi để về.

- Anh thì thầm.

Mark im lặng, nước mắt chảy ra nhưng cậu không phản kháng.

Vòng tay Junior vẫn chặt, ấm áp, như nhắc rằng cãi vã cũng chỉ là một phần của sống chung.

---

3.

Những niềm vui nhỏ bé

Cuối tuần, cả hai kéo nhau đi siêu thị.

Mark hí hửng chọn bim bim, chocolate, còn Junior cau mày nhắc về ngân sách tháng này.

- Anh tính từng đồng như ông cụ non.

- Mark càu nhàu, bỏ thêm hộp kem vào giỏ.

- Vì nếu không, cuối tháng em sẽ than không đủ tiền mua giấy in bản thảo.

- Junior đáp tỉnh rụi.

Họ cãi nhau chí choé giữa lối đi, nhưng cuối cùng vẫn đẩy xe hàng ra quầy, tay Mark lén nhét hộp kem còn Junior giả vờ không thấy.

Tối đó, cả hai ăn cơm rồi cùng ngồi xem một bộ phim dở tệ trên TV.

Mark cười ngặt nghẽo, Junior lắc đầu nhưng cũng cười theo.

Niềm vui chẳng lớn lao gì, nhưng đủ để căn hộ nhỏ rộn ràng tiếng cười.

---

4.

Ước mơ tiếp tục

Mark hoàn thành bản thảo đầu tiên.

Cậu run run gửi cho biên tập, lòng tràn đầy lo lắng.

- Nếu họ không thích thì sao?

- Cậu hỏi, mắt dán vào màn hình.

Junior đặt tay lên vai cậu.

- Thì em viết tiếp.

Anh sẽ đọc, dù có in hay không.

Mark ngẩng lên, nhìn thấy sự chân thành trong mắt anh, liền bật cười.

- Anh nói y như hồi trước.

- Vì nó luôn đúng.

- Junior đáp, rồi hôn nhẹ lên tóc cậu.

Còn Junior, mỗi ngày vẫn ngập đầu trong công việc.

Nhưng tối nào về nhà, anh cũng thấy Mark ngồi trước bàn, ánh đèn vàng chiếu lên khuôn mặt tập trung.

Và trong khoảnh khắc ấy, mọi áp lực dường như nhẹ đi.

---

5.

Một buổi chiều bình thường

Mùa mưa, thành phố ngập nước, xe cộ kẹt cứng.

Junior lội bì bõm từ bến xe buýt về nhà, giày sũng nước, người ướt.

Mark mở cửa, thấy cảnh ấy thì bật cười, đưa ngay cái khăn.

- Nhìn anh như chuột lột.

Junior lườm.

- Cười nữa anh kéo em ra mưa.

Mark vẫn cười, kéo anh vào nhà.

Nồi canh nóng đã đặt sẵn trên bàn.

Junior ngồi xuống, vừa ăn vừa thở dài.

- Mệt chết.

- Em cũng mệt.

- Mark tựa cằm vào tay.

- Nhưng ít ra mình mệt cùng nhau.

Junior dừng lại, nhìn cậu một lúc lâu, rồi mỉm cười.

Ánh mắt ấy có gì đó bình yên lạ kỳ, như ánh sáng cuối đường ray năm nào.

---

Cuộc sống của họ chẳng hoàn hảo: vẫn cãi nhau, vẫn lo hóa đơn, vẫn chán nản những ngày mưa kẹt xe.

Nhưng trong từng khoảnh khắc, vẫn có bàn tay nắm chặt, vẫn có ánh mắt khiến tim run lên.

Mark hiểu rằng hạnh phúc không phải là một ga tàu sáng rực hay một phép màu kỳ lạ.

Hạnh phúc là buổi sáng Junior pha cà phê cho cậu, là tối muộn anh về nhưng vẫn kịp nghe cậu kể một ý tưởng mới, là những lần họ giận nhau nhưng rốt cuộc vẫn ngồi lại bên nhau.

Và trong thành phố ồn ào, giữa đời sống xô bồ, hai người từng đi qua bóng tối đã tìm được điều quý giá nhất: một ngày mai bình thường - cùng nhau.

---

💫 Hết 💫
 
Back
Top Bottom