Khác Chuyển sinh thành mèo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
384950089-256-k652238.jpg

Chuyển Sinh Thành Mèo
Tác giả: KinoshitaRiko
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một thanh niên bị xe tải tông và isekai nhưng với hình hài một miêu nữ do một 'sự cố nhỏ' đến từ vị trí của các vị thần.

Liệu cậu- à nhầm, cô có chấp nhận sự thật này hay không ?

Liệu cô có tìm được tình yêu đích thực mà cuộc sống kiếp trước 25 nồi bánh chưng vẫn chưa biết mùi gái hay không ?

Hãy dõi xem cuộc hành trình của nàng nào !



sliceoflife​
 
Chuyển Sinh Thành Mèo
Mở đầu


Giữa một khu rừng lạnh lẽo và cách xa so với phần còn lại của thế giới, một căn dinh thự nằm sừng sững tại đó.

Những vết nứt và cây cỏ mọc xung quanh cho thấy nó đã tồn tại suốt hàng trăm năm.

Ai đã xây lên nó ?

Không ai biết, tất cả những gì người ta biết về nó chỉ là tàn tích của một gia tộc đã bị thanh trừng

Một đêm tối tăm chỉ có ánh sáng của trăng chiếu rọi xuống khu rừng và căn dinh thự cùng với ánh đèn dầu lấp lóe bên trong một căn phòng của căn nhà

Dưới ánh đèn dầu, một người đàn bà với đôi tai mèo trên đầu đang nằm trên giường.

Bên cạnh đó là một người đàn ông đang ngồi trên giường cùng cô ấy

“Nếu em cảm thấy không ổn thì phải nói anh một tiếng đó nha?”

Anh ta đứng dậy và nắm chặt tay miêu nữ kia

“Không sao không sao…

Anh cũng nên về phòng của mình đi…

Đã khá trễ rồi”

Người đàn ông cuối cùng cũng chịu buông tay nàng mèo của mình ra.

Có vẻ như họ đã chờ đợi một điều gì đó lâu lắm rồi

Anh ta đứng thẳng người dậy và tiến về phòng của mình.

Phòng của anh ta cũng khá gần so với cô miêu nữ ấy - chỉ cách nhau đúng một căn phòng

Anh thả người xuống giường và bắt đầu suy nghĩ về những gì đã xảy ra trong khoảng mười bảy năm trở lại đây

Cái thời mà anh còn muốn có một gia đình thực sự, một mái ấm hạnh phúc.

Dưới ánh đèn vàng ấm, những con người cùng nhau nấu ăn, vui đùa và ngủ cùng nhau.

Phải, khoảnh khắc này chính là thứ mà anh đã mong muốn từ rất lâu

Dần dần, anh đã chìm vào giấc ngủ với những suy nghĩ bay bổng về cuộc sống sau này

=======

“Oa oa oa”

Mưa gió bão bùng, một tiếng trẻ con vang vọng khắp dinh thự, phòng của cô miêu nữ giờ đây đã có nhiều người hầu đến hơn mọi ngày

“Yuri.

Từ nay đó sẽ là tên của con.

Ta và anh ấy đã phải suy nghĩ rất nhiều đấy…”

Miêu nữ dần mất ý thức khi người đàn ông đó vừa đến…
 
Chuyển Sinh Thành Mèo
Chương 1 : Nơi tình yêu bắt đầu


“Đ-đau”

“Thật là, con phải cẩn thận chứ Yuri, con gái con đứa suốt ngày máu lấm lem với bùn đất”

Tên tôi là Yuri, Yuri Literatta.

Người phụ nữ đang chậm vết thương ở đầu gối cho tôi là mẹ tôi, Noah.

Mặc dù nó hơi đau một chút nhưng không sao, tôi có sở thích là khám phá những điều mới mẻ xung quanh nên những vết thương này cũng không phải là điều gì quá to tát

Hiện tại tôi khoảng 5 tuổi, tôi bắt đầu có những ký ức về tiền kiếp vào năm 3 tuổi.

Và trên hết là tiền kiếp của tôi là đàn ông….

Không !

Tại sao không những chuyển sinh mà còn chuyển giới luôn vậy ?

Vì thế nên tôi vẫn chưa khẳng định mình là con gái, tôi không mặc váy bao giờ kể từ khi lấy lại được ký ức.

Mẹ tôi cũng cắt tóc ngắn cho tôi vì chúng tôi ở vùng khí hậu nhiệt đới.

Ngay cả bố và mẹ cũng thường xuyên cắt tỉa mái tóc của mình

Đây có lẽ là sự trùng hợp ngẫu nhiên để tôi trông giống con trai hơn.

Thật đấy, đang yên đang lành tự nhiên bị tai họa ập lên đầu rồi lại chuyển giới luôn thì ai mà chịu cho được

“Xong rồi đấy Yuri, mẹ con mình xuống ăn tối cùng bố nào”

“Vâng~”

Mẹ tôi, một miêu nữ có mái tóc ngắn ngang vai màu trắng tuyết, đôi mắt màu Violet giống tôi…

Phải nói là tôi giống bà ấy mới đúng chứ nhỉ ?

Bà ấy cũng không cao mấy, khoảng một mét sáu mươi lăm thôi.

Về số đo ba vòng thì không phải bàn, đúng chuẩn người mẫu luôn, dù bà ấy đã khoảng bốn mươi rồi.

Chắc chắn khi còn trẻ bà ấy có sức sát thương hơn như thế này nhiều

Căn nhà khá rộng, với khoảng 3 tầng.

Tầng một dành cho sinh hoạt, tầng hai dành cho người hầu sử dụng để tá túc, còn tầng ba là dành cho chúng tôi với một số phòng trống dành cho thực khách

Căn dinh thự nằm giữa khu rừng rậm rạp này…

Không biết liệu gia tộc tôi có phải là một gia tộc sắp tàn lụi hay không vì khi nhìn vào những bức tranh cổ được treo khắp dinh thự, chúng cho thấy nơi đây đã từng rất nhộn nhịp và thậm chí còn có một thị trấn xung quanh dinh thự…

Đó là bức tranh duy nhất về phong cảnh bên ngoài được vẽ, cách đây khoảng 200 năm

“Bố nó đợi có lâu không?

Hai mẹ con em xuống hơi muộn”

“À không sao đâu em, nào nào chúng ta cùng ăn thôi.

Anh cũng háo hức lắm rồi đấy”

Người đàn ông với mái tóc màu bạc, cùng đôi tai mèo trên đầu đang hớn hở nhìn vào thức ăn được đặt trên chiếc bàn.

Cơ thể ông ta cũng không gọi là to lớn nhưng quá đủ để được gọi là đàn ông

“Có phải Yuri cũng đói rồi đúng không ?

Đây để bố đút cho nhé”

“C-con không phải là con nít nữa đâu…

Oằm”

Mồm nói vậy thôi chứ có người đút cho ăn thì đúng là tuyệt vời mà ~

“Haha phải vậy chứ, đúng là con gái rượu của ta”

Nói về thức ăn thì nó cũng không khác gì Trái Đất là mấy, ý tôi là về cách nấu nướng và hương vị, còn nguyên liệu và phương pháp nêm nếm thì khác xa hoàn toàn.

Ví dụ về món thịt lớn nướng đang nằm trên đĩa trước mặt tôi đây.

Nó thực sự không phải là thịt lợn mà là từ một loài tên là Orc, gia vị cũng vậy.

Thứ được gọi là muối ở đây khá lạt so với muối mà tôi biết….

Thôi kệ đi, miễn ăn ngon là được

============

Sáng hôm sau

Vẫn như mọi ngày, tôi sẽ ra ngoài dinh thự và đi vào rừng để hái lượm.

Vì 1km bán kính xung quanh dinh thự là khu vực an toàn của căn nhà vì bố mẹ chúng tôi có một số lính gác để đảm bảo an toàn cho dinh thự

Hôm qua tôi đã đi khá sâu vào trong rừng rồi, cụ thể là khoảng 700 mét so với dinh thự.

Vì vậy cho nên, hôm nay tôi sẽ ra đến sát rìa của khu vực an toàn.

Tất nhiên bố mẹ tôi không cho phép rồi, tôi sẽ đi một chút rồi quay lại thôi, chắc chắn không sao đâu.

Họ còn phái vài anh lính đi theo tôi nữa, tôi sẽ tìm cách chuồn đi sau

Mục đích của hôm nay là khám phá ra nhiều con vật và các loài cây mới

Tôi đã từng thấy con Orc bị đánh bại bởi những chú lính gác rồi, tôi cũng đã bắt gặp một vài con Usagi với bộ lông trắng muốt của chúng rồi

Giờ thứ tôi muốn chứng kiến là một thứ gì đó dễ thương một chút như là chó hoặc sói

Róc rách*

Một con suối sao ?

“Hừm… trước đây mình chưa từng gặp một con suối nào ở những khu vực khác cả”

“?!!”

“À..

Ừm thưa tiểu thư…”

“Suỵt… im lặng nào”

Sau khi nhìn thấy có một con cá khá to nằm bên dưới dòng suối, tôi tiến lại gần, thật nhẹ nhàng.

Tất nhiên là bằng bốn chân, mông thì cong lên và hất vài cái trước khi lao đến con cá

“Ya hohh.

Ắt ược òi è” (Bắt được rồi nè)

“Tiểu thư, xin người hãy nhả con cá ra trước khi nói đi ạ”

Đúng như các bạn đang nghĩ, một bản năng của loài mèo mà tôi cho rằng rất xấu hổ nhưng không thể cưỡng lại được khi nhìn thấy con cá đó.

Mặc dù ở kiếp trước khi ngửi thấy mùi cá, tôi lập tức nheo mặt và không muốn sử dụng chúng nhưng ở kiếp này thì khác.

Chỉ ngửi mùi của chúng khi còn ở dưới nước thôi thì nó làm tôi thèm đến chảy nước dãi

Tôi giao con cá cho mấy anh lính.

Nó là một con cá gần giống với cá chép ở Trái Đất, mùi vị cũng giống.

“Giờ thì chắc chúng ta nên tìm một chỗ nào đó để ngủ- Hửm”

Đôi tai của tôi giật giật lên khi nghe được tiếng động ở gần đó

“Này anh lính, hình như bên kia có vài con sói đang tấn công thứ gì đó thì phải, mùi máu không giống như những con vật thường thấy trong rừng”

Chà, mặc dù tôi đã biến thành gái nhưng phải công nhận cái cơ thể này rất hữu ít khi tất cả các giác quan đều nhạy bén hơn con người rất nhiều lần

“Quả nhiên là tiểu thư, thính lực và khứu giác của ngài tốt hơn bọn tôi rất nhiều”

Không, phải nói là tốt hơn so với đồng loại luôn đấy

Quay trở lại với câu chuyện chính.

Âm thanh và mùi máu phát ra từ bên kia dòng suối.

Bọn sói dường như đang sắp giết được thứ đó rồi

“Chúng ta hãy nhanh chóng đến đó nào”

Cái này gọi là gì nhỉ…

Cướp mồi ?

“Khoang đã tiểu thư…

Mùi máu này có chút quen thuộc đối với tôi…

Con người”

“L-là con người sao ?”

Từ bé đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi được nghe đến hai chữ ‘Con người’ từ đồng loại.

Tôi đã cố gắng hỏi bố mẹ về con người nhưng họ đều im lặng trước câu hỏi của tôi, điều đó khiến tôi từ bỏ về việc tìm kiếm con người ở khu rừng này

“Phải, chúng là những tên ngoại tộc mà chúng ta không nên tiếp cận”

“N-nhưng mà không phải người đó đang gặp nguy sao ?

Vốn dĩ loài miêu tộc chúng ta thường giúp đỡ những loài khác nữa mà”

“...Thưa tiểu thư”

“Vả lại hình như người đó có độ tuổi ngang với Yuri nữa…”

“C-cái gì, ngài có khả năng phân biệt được cả độ tuổi sao ?”

“Vâng…”

Đó là về mùi của máu…

Tôi đã tự mình đi khám phá khu rừng khoảng nửa năm nay rồi.

Mỗi lần có con vật gì bị thương tôi đều giúp chúng, điều này khiến tôi phát hiện ra khả năng của mình.

Đó là những con non thường có mùi máu khá thơm với mùi hương tùy thuộc vào giống loài.

Ví dụ về con chim giống chim sẻ thì chúng sẽ có mùi hoa lài, khi chúng lớn dần, mùi sẽ tự động phai mất và chỉ còn lại mùi của sắt khi đã đến độ tuổi trưởng thành

“Điều này thật đáng kinh ngạc, nếu vậy chúng tôi sẽ cứu giúp tên con người còn non nớt đó theo như lệnh của tiểu thư”

Khi đến nơi, quả nhiên đó là một cậu bé với mái tóc màu xanh lục đang bị thương khá nặng.

Bọn sói cũng đã chạy đi mất khi thấy binh lính hộ tống tôi

Đôi mắt cậu ta lờ mờ khi nhìn thấy tôi.

Đôi môi cử động nhẹ như muốn nói ra điều gì đó nhưng đã bị chặn ở mồm lưỡi

“Miêu tộc…”

Cậu ta dần thiếp đi khi tôi chạy đến gần

.

.

.

.

================
 
Chuyển Sinh Thành Mèo
Chương 2 : Một chàng trai trẻ


“Uh…umm”

“Cậu tỉnh rồi à ?”

Chàng trai mà tôi cứu đã thức dậy sau một cơn hôn mê dài.

Vết thương của cậu ấy tuy không chí mạng nhưng lại xuất hiện rất nhiều khiến cho việc cầm máu khá khó khăn đối với những người hầu trong nhà

“Đ-đây là đâu…..?

Ng-ngươi là ai… ?”

Cậu ta nhìn quanh một lượt căn phòng rồi lại nhìn vào tôi.

Giọng nói đầy nặng nề của cậu ta cất lên

“Đây là phòng của tớ, mặc dù có thể để cậu vào phòng trống nhưng nó thực sự trống và không có gì trong đó cả”

Sự thật thì là vậy, những chiếc giường cũ kỹ trong những căn phòng đó đều đã bị dỡ bỏ hết rồi vì ít sử dụng.

Thành quả là chỉ có những căn phòng nghỉ của người hầu, lính và phòng của tôi cùng với bố mẹ là còn sử dụng được

Nhân tiện thì tôi ở phòng riêng, tôi không còn là con nít nữa !

“Đôi tai đó….”

“Ah!

Tớ là miêu tộc, đây là lần đầu tiên tớ gặp con người nên phản ứng có hơi thái quá, xin lỗi nhé”

Tôi đưa tay gãi đầu và cười gượng

“À…

Ừm…”

Dựa vào quần áo của cậu ấy, tôi đoán cậu ấy là con của một quý tộc quyền quý nào đó ở quốc gia con người.

Đó là một bộ quần áo màu đen tương tự áo vest.

Nó còn có một số trang sức và trang trí đi kèm như chuỗi vàng hay chùm tua rua vàng, đỏ

Trái ngược với cậu ta, tôi chỉ mặc một bộ đồ bình thường gồm một chiếc quần đùi và áo thun đơn giản.

Vì tôi không thích mặc đồ con gái nên bố mẹ tôi đã nhờ người hầu may những bộ quần áo cả nam và nữ đều mặc được

“Mà cậu cũng nên nghỉ ngơi cho khỏe rồi về, dù gì cậu cũng đã hôn mê cả ngày hôm nay rồi”

“?..

Bây giờ là mấy giờ thế ?”

“Mới khoảng 9 giờ tối thôi, mà cậu hỏi chi thế ?

Hay là cậu đói vì cả ngày nay chưa ăn gì à ?”

Nếu như cậu ấy muốn ăn tối thì tôi chỉ có thể mang thức ăn lên đây thôi vì nhà tôi đã ăn tối rồi.

Bố mẹ thì bây giờ có lẽ họ chuẩn bị đi ngủ.

Trái ngược về hình ảnh loài mèo trong đầu tôi - luôn thức khuya và dành cả buổi sáng để ngủ

“T-ta cần phải về ngay…

Bố mẹ ta sẽ lo lắng mất- Đau”

“Cẩn thận đừng vận động mạnh chứ, cậu mới bị lũ sói tấn công suýt chết hồi sáng mà”

Tôi vội đỡ cậu ấy khi cậu ấy bật dậy khỏi giường

“Ít ra cậu cũng nên ngủ tối nay đi rồi hẵng về.

Chắc cậu đói rồi đúng không ?

Để tớ lấy đồ ăn cho nhé”

Nói rồi tôi đứng dậy và chạy nhanh ra khỏi phòng.

Hình như còn vài con cá nướng chưa ai động vào bên dưới bếp thì phải.

Chắc chắn cậu ta sẽ rất thích cho xem

=========

Cậu miêu tộc ấy nhanh chóng chạy ra ngoài để lại tôi ngẩn ngơ một mình trong căn phòng này

Dù nghe nói rằng bạch miêu tộc thường rất thân thiện và tốt bụng nhưng đây chính là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với họ



Cũng chính vì cái bản tính tốt bụng ấy mà họ đã bị con người lừa đảo và bắt cóc, giết hại đến mức quốc gia này gần như không còn miêu tộc sinh sống nữa.

Đó là toàn bộ kiến thức về bạch miêu tộc mà tôi được biết.

Ngoài ra còn có các loài khác như hắc miêu tộc với bản tính trái ngược hoàn toàn với bạch miêu.

Chúng luôn là kẻ thù không đội trời chung với họ.

Nếu như bạch miêu thiên về sự nhanh nhẹn, nhạy cảm thì hắc miêu có sức mạnh và bản tính hoang dã của mình

“Đã để cậu đợi rồi”

Cậu miêu tộc ấy mang lên một đĩa chứa hai con cá nướng cùng với một ít rau đi kèm.

Quả nhiên là mèo, món ăn yêu thích của họ chỉ có cá và cá

“À…

ừm cảm ơn ngươi”

Mặc dù cá không phải là món mà tôi ưa gì nhưng đây không phải là nhà của tôi nên tôi không thể đòi hỏi được.

Cộng thêm việc nếu được một miêu tộc tặng cá thì đó là cách mà họ thể hiện niềm tin đối với đối phương

Tôi nhận lấy đĩa cá trên tay cậu ta….

À….

Nhìn vào vẻ mặt cậu ta như muốn nói “ăn đi còn chần chừ gì nữa” kìa, chắc chắn cậu ấy muốn tôi CẦM con cá lên và đưa vào mồm bằng tay không đúng không ?

Thật là hết cách

Tôi đành phải miễn cưỡng ăn nó theo cách như vậy rồi

=======

Ấy chết tôi quên mất cậu ta là con người chứ không phải mèo như chúng tôi nên việc ăn bằng tay không có hơi kỳ cục.

Mặc dù kiếp trước tôi là con người nhưng không hiểu sao sang thế giới này tôi lại mất hết những ‘cảm giác’ vốn có của một con người.

Có lẽ việc tôi mất ký ức trong ba năm đã khiến tôi quen được với những bản tính ấy

Nói về ký ức thì khi nghĩ đến việc lấy lại được nó tôi có chút rợn người.

Nếu đến năm ba tuổi tôi mới có ký ức của tiền kiếp thì theo một cách nào đó, tôi đã chiếm thân xác và xóa sổ linh hồn mang tên Yuri Literatta này

Nếu như tôi mà không chiếm thân xác này thì có lẽ Yuri Literatta sẽ không có chuyện con bé không thích mặc đồ con gái, sẽ không có chuyện con bé thích đi khám phá khu rừng và cũng có lẽ con bé sẽ không bao giờ có suy nghĩ về con người.

Mỗi lần nghĩ đến thôi tôi đã rợn người rồi nên tốt nhất không nên suy nghĩ quá nhiều nữa

“Miêu tộc…

Ta ăn xong rồi”

“Hả..

À ừm cậu để tớ dọn giúp cho”

Tôi mang đĩa ra ngoài cùng với hai mẫu xương cá.

Cậu ta thực sự ăn hết hai con luôn đó hả.

Mặc dù mồm nói là mời cậu ta nhưng vẫn tiếc vô cùng…

.

.

.

“Tớ để ở đây nhé”

“Cảm ơn ngươi”

Tôi mang bình nước đến cùng với chiếc cốc gỗ và đặt chúng ở chiếc tủ ở đầu giường

“Cậu cứ tự nhiên nhé, tớ sẽ ngủ ở phòng bố mẹ…

Mặc dù có hơi xa một chút nhưng nếu có chuyện gì cậu hãy la lên nhé.

Chúc ngủ ngon”

“Ừm…

Ngủ ngon”

Tôi chào tạm biệt cậu ấy rồi đi về phòng bố mẹ, phải nói khá lâu rồi tôi mới được ngủ chung phòng cùng họ.

Chắc tối nay sẽ ngủ ngon đây

===========

Sáng hôm sau

Tôi đã dậy từ sớm để sang phòng thăm cậu ta.

Có lẽ do mệt mỏi nên hiện tại cậu ấy vẫn còn say giấc.

Có lẽ tôi sẽ xuống bếp xem người hầu làm việc để học hỏi mới được.

Dù sao thì mong muốn của tôi là được du ngoạn với thế giới bên ngoài mà.

Về ma pháp thì tôi chỉ xem được bảng trạng thái của mình về tên tuổi giới tính, chủng tộc mà thôi.

Chắc vì độ tuổi và cấp độ còn thấp nên chưa xem được nhiều

Mặc dù nói là xem người hầu làm việc để sau này đi du ngoạn nhưng những kỹ năng mà tôi được các người hầu ‘phô diễn’ hầu hết là lau dọn và ứng xử.

Đáng lẽ ra tôi nên xem những anh lính luyện tập mới phải

“C-chào buổi sáng”

“Ah chào buổi sáng, hôm nay cậu đi được rồi à, tớ không ngờ cậu lại hồi phục nhanh đến vậy”

Tôi bất ngờ trước sự hồi phục sức khỏe của cậu ta, không ngờ con người ở thế giới này lại khỏe mạnh đến thế, hoặc do một yếu tố thứ ba nào đó chăng ?

“À…

ừm nó cũng có lý do…”

“Thôi nào, chúng ta cùng ăn sáng”

“Ngươi không đợi bố mẹ của ngươi à”

“Gia đình tớ chỉ dùng bữa chung vào buối tối thôi, sáng và trưa thì hai người họ phải đi ra ngoài vào khá sớm rồi”

Đúng như vậy kể từ khi tôi mới sinh ra, ít nhất là cho đến giai đoạn tôi tự đi được và thuộc lòng cấu trúc căn nhà.

Ngay từ bé, mỗi khi thức dậy, hình bóng tôi nhìn thấy đều là những gương mặt của nhiều người hầu khác nhau, đến cử chiều thì lại là bố mẹ.

Mọi chuyện đã lặp đi lặp lại suốt 5 năm nay rồi, tôi cũng không hỏi về nghề nghiệp của bố mẹ như một điều hiển nhiên.

Cậu ta không nói gì nữa và cũng ngồi vào bàn ăn.

Thực đơn sáng nay khá đơn giản : Bánh mì với súp cá và một ít rau.

“Sau khi dùng bữa xong ta nghĩ ta sẽ về luôn”

“Cậu sẽ về luôn à ?

Sẽ rất nguy hiểm đó, có cần tớ đi cùng không ?”

“Không đâu, chỉ là ngày hôm qua ta sử dụng ma pháp hơi nhiều dẫn đến cạn ma lực thôi.

Lần này nếu chỉ sử dụng ma pháp Bay thì sẽ không sao”

Cậu ấy vừa nhắc đến ma pháp đúng không ?

Là ma pháp, nó thực sự tồn tại ở thế giới này.

Ban đầu tôi chỉ tưởng ma tộc hay những thứ gì đó tương tự mới sở hữu chúng thôi chứ, vì tôi chưa từng thấy ai trong dinh thự sử dụng cả

“Này nhé, ánh mắt như đang muốn xem ta biểu diễn của ngươi cũng không giúp ích được gì đâu.

Ta không được sử dụng ma pháp tùy tiện nữa nếu không sẽ rất phiền phức cho ta”

“À…

ừm xin lỗi nhé”

Đáng tiếc, tôi đang rất muốn xem cậu ta sử dụng chúng vậy mà…

Thôi vậy, dù gì cậu ta cũng phải sử dụng ma pháp Bay gì đó để đi về nhà nữa nên cũng không thể ép cậu ta được

“Thôi được rồi, thế hai ta cùng nhau hứa đi”

“Hứa ?”

“Vào lần tới ta sẽ dạy ngươi một số kiến thức về ma pháp”

Cậu ta đưa ra một đề nghị và đưa bàn tay đang nắm ba ngón giữa ra.

Đó là một hành động ngoặc tay tượng trưng cho cả hai bên cùng nhau giao ước hay hứa một điều gì đó

“Ừm !”

Thế rồi chúng tôi ngoắc tay nhau.

Hy vọng ngày nào đó mà cậu ta nhắc đến sẽ không xa

Ăn xong cậu ấy ra khỏi dinh thự và bắt đầu vận hành ma pháp.

Cơ thể cậu ấy dần dần nhấc bổng lên khỏi không trung và bay thật nhanh về bầu trời để lại một cơn gió khá lớn làm tóc tôi rối bù lên

“Ah!

Quên hỏi tên cậu ta mất rồi”

Dù gì sau này cũng gặp nhau nữa mà.

Đến lúc đấy hỏi cũng chưa muộn

========

“Nghĩ lại mới nhớ, tên của cậu ấy là gì nhỉ…?

Mặc dù mình chỉ mới xem một vài bức tranh nhưng hầu hết chúng chỉ có chữ Literatta…”

========
 
Back
Top Bottom