Khác Chuyển Sinh Sang Thế Giới Khác, Nhưng Tôi Không Được Chọn Làm Anh Hùng

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406961247-256-k153732.jpg

Chuyển Sinh Sang Thế Giới Khác, Nhưng Tôi Không Được Chọn Làm Anh Hùng
Tác giả: ThnhTinV4
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cái chết của tôi cũng bình lặng và rẻ tiền như lon bia giảm giá trong túi đồ vậy.

Không kịch tính, không oanh liệt, chỉ là một cú trượt chân trên bậc thang chung cư cũ mục.

Tỉnh dậy ở một thế giới khác, tôi cứ ngỡ mình sẽ được trao cho một "cơ hội thứ hai" để trở nên đặc biệt.

Nhưng thực tế là một cái tát đau đớn.

Thần linh đúng là có triệu hồi một Anh hùng một người trẻ trung, mạnh mẽ và tràn đầy hy vọng.

Nhưng người đó... không phải tôi.

Tôi bị ném vào một thân xác gầy gò, đói khát trong một ngôi làng vô danh.

Trong khi "Anh hùng" thật sự được cả vương quốc quỳ lạy và ban tặng thánh kiếm, thì tôi chỉ là một kẻ vô gia cư phải học cách cầm cuốc để không chết đói.

Nhưng thế giới này có một quy luật nghiệt ngã: Cái gì càng rực rỡ, cái bóng của nó càng sâu thẳm.

Tôi nhận ra mình không có sức mạnh thần thánh, nhưng lại sở hữu một "lỗi hệ thống" mang tên Dư ảnh mảnh vỡ còn sót lại từ cái chết tức tưởi của chính mình.



xuyenkhong​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BH tự viết] Chuyện Đế Vương
  • Chuyện Cũ Hà Nội (Tập 2) - Tô Hoài
  • chuyện bịa quốc sự (hồi1)
  • chuyện tình Đồng Giới Của A.Dương
  • Chuyện Đoá Thụy Hương
  • Chuyện Cũ Hà Nội (Tập 1) - Tô Hoài
  • Chuyển Sinh Sang Thế Giới Khác, Nhưng Tôi Không Được Chọn Làm Anh Hùng
    chương 1


    Mưa.

    Một cơn mưa lâm râm, chẳng đủ lớn.

    Nó chỉ khiến mọi thứ trở nên nhếch nhác, bẩn thỉu hơn mà thôi.

    Tôi đứng ở cầu thang tầng ba, khu chung cư cũ nát này.

    Tay xách túi nilon mỏng dính, trong suốt, lộ rõ mấy món đồ bên trong: Hai gói mì, ba quả trứng, một lon bia giảm giá.

    Gia tài của một thằng công nhân hết ca tối.

    Cạch… cạch… cạch…

    Đèn điện trên trần nhà chớp tắt, chớp tắt.

    Mỗi lần lóe lên, cả dãy hành lang mới có ánh sáng: những bức tường chi chít nét vẽ bậy bạ, bậc thang trơn nhớp, và mùi thúi của chuột chết đâu đó bốc lên, khiến cổ họng tôi nghẹn lại.

    Tám năm.

    Tám năm đi qua chỗ này mỗi ngày, nó chẳng thay đổi tí nào.

    Y chang tôi vậy.

    Rung… rung…

    Điện thoại trong túi áo rung lên.

    Tin nhắn từ nhóm công ty:

    ““Ngày mai toàn bộ nhân viên sẽ tăng ca.

    Không có phụ cấp.

    Đây là trách nhiệm chung của cả nhóm.”

    Tôi nhìn màn hình vài phút.

    Chẳng buồn chửi, cũng chẳng thấy tức giận.

    Chỉ lặng lẽ tắt màn hình.

    Giận dữ cũng cần năng lượng.

    Mà tôi thì…

    đã cạn từ lâu rồi.

    Tôi bước tiếp lên cầu thang.

    Rồi bất chợt, trượt chân.

    Mọi thứ xảy ra quá nhanh.

    Nhưng ý thức vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì.

    Cơ thể đổ ập về phía sau.

    Tay vơ vội lấy lan can rỉ sét rồi cũng trượt mất.

    Túi nilon rơi khỏi tay, trứng vỡ loảng xoảng, lon bia lăn lóc xuống cầu thang.

    Ụp!

    Lưng đập xuống bậc gạch.

    Sau gáy va vào cạnh sắc.

    Một cú đánh khô khốc, ngắn ngủn.

    “Khốn kiếp…”

    Tôi vẫn tỉnh.

    Cố cử động, nhấc cánh tay phải run rẩy, mò vào túi áo bên ngực, chạm được vào chiếc điện thoại.

    Màn hình sáng lên… tôi định gọi ai đó, nhưng tay run quá.

    Điện thoại tuột khỏi tay, trượt xuống dưới cầu thang.

    Tia hy vọng lẻ loi vừa lóe lên đã vụt tắt.

    Tôi mở miệng kêu cứu, nhưng không phát ra được âm thanh nào.

    Phổi bỗng co rút lại.

    Tôi hít một hơi cảm giác khó thở ập đến, tầm nhìn trước mắt lập tức mờ đi.

    Trong hoàn cảnh đó, trong đầu tôi chẳng nghĩ đến gia đình, cũng chẳng nghĩ đến những ước mơ xa xôi.

    Chỉ nghĩ đến: hóa đơn tiền điện tháng này vẫn chưa đóng.

    Và đống quần áo bẩn còn chưa kịp giặt, vẫn nằm ở nhà.

    Nực cười thật.

    Cộp… cộp… cộp…

    Tiếng bước chân vọng xuống.

    Hai bóng người xuất hiện ở đầu cầu thang phía trên.

    “Ê, có người ngã kìa.”

    Giọng nói bình thản, không một chút hốt hoảng hay vội vã.

    Họ đứng nhìn tôi vài giây.

    Ánh mắt lướt qua vũng máu, qua đống đồ vỡ nát, rồi dừng lại.

    “Chắc ổng tự ngã?”

    Tôi cố mở miệng, nhưng không được.

    “Tính sao mậy?”

    Một tiếng chê bai khẽ.

    Rồi họ quay đi.

    “Gọi bảo vệ đi.”

    “Ừ, để bảo vệ họ xử lý.”

    Xử lý.

    Ý thức tôi chìm xuống cùng với từ đó.

    ---

    Cơn đau lập tức quay trở lại.

    Không phải nỗi đau của xương gãy, mà là thứ đau như bị nhồi nhét vào một cơ thể không thuộc về mình.

    “Khục…!

    Hộc…!”

    Tôi hít một hơi thô bạo, phổi như bị xé toạc.

    Mùi ập đến.

    Mùi khói bếp cay cay.

    Mở mắt.

    Trần nhà… là gỗ.

    Xà ngang đen sì.

    Vách đất nứt nẻ.

    Tôi Không phải đang ở bệnh viện.

    Càng không phải thiên đường hay địa ngục.

    Tôi giơ tay lên.

    Một bàn tay gầy guộc, chai sạn, đang run run vì yếu ớt.

    Không phải tay tôi.

    Nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực, nhanh và yếu, như sắp ngừng bất cứ lúc nào.

    Rồi tôi thấy nó.

    Trên cổ tay trái một vết sẹo hình tròn, cháy xém.

    Như bị thứ gì nung đỏ ấn vào.

    Không phải sẹo lao động.

    Càng không phải tai nạn thông thường.

    Nhói!

    Một cơn đau nhói bùng lên trong đầu.

    Ký ức xa lạ tràn về.

    Tiếng la hét.

    Mùi máu tanh lợm.

    Và một giọng thì thầm méo mó, gấp gáp:

    “…đừng để chúng tìm thấy mày.”

    Tôi nằm im trên tấm giường rơm, mồ hôi lạnh toát ra.

    Nếu đây là cơ hội thứ hai…

    Thì trời ạ, tôi vừa tỉnh dậy trong một cơ thể còn rắc rối gấp trăm lần cuộc đời cũ của tôi.

    Hết chương 1
     
    Back
    Top Dưới