Hài Hước Chuyện hàng ngày của hai con mều

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
389709311-256-k312326.jpg

Chuyện Hàng Ngày Của Hai Con Mều
Tác giả: thich_an_dua_hau
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là những mẩu chuyện ngắn về hai con mèo nọ.



wonwoo​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • câu chuyện về tung tung sahur
  • chuyển sinh máu và nước mắt
  • Chuyên Án Trắng
  • (ĐN) thất nghiệp chuyển sinh
  • Vẫn Mãi Một Chuyện Tình
  • những câu chuyện của SKULBLAKA
  • Chuyện Hàng Ngày Của Hai Con Mều
    Giới thiệu


    Hehe, đây là những mẩu chuyện ngắn mà tui bất chợt nghĩ ra và ghi lại thui, nên có thể độ hoàn chỉnh của nó không được cao cho lắm nên mong mọi người hãy đọc với tâm trí thư giãn và thoải mái nhaaa.

    Mainly about

    Moon Junhui

    Jeon Wonwoo

    .....

    Tất cả đều là tưởng tượng, không có thật, mong mọi người không mang tác phẩm của mình đi đâu hết nha, truyện không có cốt truyện cụ thể, có một số chap có thể có warning mong mọi người lưu ý trước khi đọc.

    Còn lại thì mong mọi người có thể thoải mái thư giãn qua những mẩu chuyện ngắn nè nha
     
    Chuyện Hàng Ngày Của Hai Con Mều
    1. mệt


    "wonwoo ahhhh"

    nghe thấy tiếng người thương gọi,wonwoo liền giật tai nghe ra mà quay lại trả lời em

    "ơi, anh đây."

    junhui chậm rì rì từ phía ngoài vào trong phòng vừa liên mồm gọi:

    "wonwoo àaaaaaa"

    nghe tiếng gọi dài lê thê của em mèo, wonwoo biết thừa là em bé đang ăn vạ anh rồi

    "ơi, anh ở đây bé ơi."

    junhui bước đến sau lưng wonwoo,đổ rạp cả người xuống hai tay vòng lấy cổ wonwoo, đầu rúc vào cổ anh người yêu mà nói:

    "hứ, jeon wonwoo không yêu bé nữa rồi, anh chỉ yêu game thôi, anh ghét bé rồi phải không?"

    nghe tiếng bé mèo than thở, wonwoo không khỏi bật cười, vừa ấn tạm dừng game xoay nhẹ người lại kéo junhui vào lòng mà dỗ

    " đâu, anh vẫn yêu bé nhất mà, game làm sao mà so được với bé, junnie ngoan, nói anh nghe nay có chuyện gì nào ?"

    junhui tựa vào lòng người yêu, thoả mái tận hưởng sự ấm áp lẫn hương thơm quen thuộc ấy, người wonwoo ấm lắm, mỗi lần ôm em đều cảm thấy như được sạc pin vậy

    " nunu không biết đâu, nay em phải đi đến cái công ty lớn lắm, mà mọi người trong đấy ai cũng nghiêm túc, làm lúc em thuyết trình run chết đi được, nhưng mà dự án của bé vẫn được thông qua đó, nu thấy bé giỏi khum?"

    wonwoo ôm chặt lấy em bé vào lòng, vừa dỗ dành vừa lắng nghe em nói:

    " thế á, em bé giỏi thật đấy, thế bé mệt rồi, anh dắt bé đi nghỉ nhá."

    đáp lại wonwoo là những tiếng thở đều đều của junhui, có lẽ một ngày dài đã khiến bé mèo của wonwoo mệt mỏi lắm rồi. wonwoo bế em lên bước về phía giường, nhẹ nhàng đặt em xuống, trước khi đứng dậy còn không quên hôn em một cái. wonwoo vừa nhổm người dậy, junhui liền kéo lấy áo anh, mơ màng nói:

    "ưm... nunu đừng đi, ở đây với em."

    nhìn thấy dáng vẻ làm nũng của em mèo khiến wonwoo bật cười,

    " junnie ngoan, bé ngủ trước đi, anh chỉ đi dọn dẹp tí thôi rồi anh vào với bé luôn à."

    junhui nhận được sự dỗ dành của wonwoo thì liền ngoan ngoãn mà nghe lời anh:

    " anh nhớ nhanh về với bé nhá."

    "ừm,anh biết rồi, ngoan ngủ đi."

    nói rồi junhui cũng không chịu được cơn buồn ngủ mà chìm vào giấc mộng.

    lát sau, wonwoo vừa bước ra khỏi nhà tắm bỗng thấy con mèo vốn nằm yên trên giường giờ không hiểu sao mà lại nửa trên giường nửa dưới đất, đã thế con mèo đấy mồm thì cứ lẩm bẩm cái gì, khiến wonwoo không nhịn được mà quay video lại, cất vào album dành riêng cho mèo. xong xuôi anh mới bắt đầu bế junhui lên đặt em ngay ngắn nằm trên giường không sáng mai lại làm nũng kêu đau người với jeon wonwoo cho mà xem.
     
    Chuyện Hàng Ngày Của Hai Con Mều
    2. game


    ở bên nhau đã lâu, nhưng chưa một lần junhui cảm thấy tò mò về sở thích chơi game của wonwoo cả, bởi vốn em không biết chơi mà cũng không thích nhìn máy tính lâu. chính vì vậy, mỗi lần wonwoo chơi game, junhui sẽ chỉ ngồi cạnh anh tự chơi trò của mình mà thôi.

    bỗng một ngày đẹp trời, newfeed của em bỗng xuất hiện rất nhiều thứ liên quan đến giải đấu game, junhui cũng chỉ nhận ra đấy là game mà wonwoo hay chơi thôi chứ cũng chẳng biết đấy là gì. với bản tính tò mò sẵn có, em không nhịn được mà ấn vào xem. xem cái thôi mà nó cuốn dễ sợ, junhui tập trung đến độ wonwoo về đến nhà rồi mà em cũng chẳng hề chú ý đến.

    điều này khiến wonwoo cũng thấy tò mò theo rốt cuộc là thứ gì đã chiếm lấy sự chú ý của em mèo nhà anh.

    wonwoo ngồi xuống cạnh junhui, ôm lấy eo em

    " junnie, bạn đang xem cái gì vậy ?"

    junhui giật mình trước sự xuất hiện của người bên cạnh, rồi em bỗng nhận ra thời gian đã trôi qua khá lâu rồi

    " ui, wonwoo bạn về khi nào vậy mà không nói cho em."

    " anh vừa về thôi, em bé đang xem cái gì tập trung đến nỗi không để ý đến anh vậy."

    junhui nghe thấy cái mùi dỗi dỗi trong giọng nói của anh người yêu liền bật cười quay ra ôm lấy mặt wonwoo

    "aiya, nunu bạn đang dỗi vì em không để ý bạn đấy à, hehe đáng yêu thật."

    "hứ, ai bảo bạn không thèm để ý anh, mà anh cũng có dỗi gì đâu."

    nghe là biết con mèo đen lại ghen tuông lung tung rồi, junhui không nhịn được mà chọt lấy hai cái má mềm mềm của wonwoo

    " oa, má nunu mềm thật í, sờ vô đã quá trời."

    wonwoo dù đang dỗi em mèo nhưng cũng đành để cho em nghịch đến nỗi hai má của mình bắt đầu đỏ dần lên rồi mới bắt đầu tra hỏi con mèo kia

    " thế bé đang xem gì mà chăm chú vậy, kể anh nghe nào."

    junhui liền thuận thế ôm điện thoại chui vào lòng wonwoo, mở ra cho anh xem

    " nè, em xem cái này nè, này có phải game mà bạn hay chơi không ?"

    "ồh, bạn xem này nãy giờ á hả, thế bé có hiểu gì không hay để anh dạy bé chơi?"

    nói thật chứ xem lâu như vậy rồi junhui cũng chỉ phân biệt được có hai bên khác nhau xông ra đánh nhau thui chứ nhìn mấy nhân vật cứ "xoẹt xoẹt" liên tục em cũng chả hiểu gì cả. jeon wonwoo nhìn mặt đơ đơ của em mèo là biết ngay junhui cũng chả biết mình đang xem gì rồi. wonwoo một tay ôm lấy junhui vào lòng, một tay cầm điện thoại bắt đầu chỉ cho em những điều cơ bản của game. em mèo chăm chú lắng nghe, nhưng chả hiểu sao là do game khó hiểu hay do giọng wonwoo cứ trầm ấm liên tục khiến em chả một chữ lọt tai mà lại càng thấy buồn ngủ hơn nữa. nhìn thấy bé mèo trong lòng cứ ngáp liên tục là wonwoo biết ngay bạn nhà mình mệt, anh vừa xoa đầu junhui vừa hỏi:

    " junnie, bạn xem lâu như vậy rồi có thấy đau mắt không?"

    nghe wonwoo hỏi, em mới thấy mắt mình cũng hơi nhức nhức thật mà còn thấy đầu hơi choáng choáng nữa

    "ừm, mắt em có hơi nhức thật mà còn chóng mặt nữa."

    " bé chắc bị say rồi, xem lâu như vậy rồi mà còn không quen nhìn màn hình lâu nữa, thôi mình nghỉ lát nhá, nào bạn muốn chơi thì anh lại dạy bạn có được không?"

    nghe lời wonwoo xong, junhui gật đầu đồng ý, rồi thuận thế ôm lấy cổ anh người yêu, mặc wonwoo ngồi xoa bóp cho mình. lát sau có tiếng phát ra từ bụng mình, junhui mới nhớ ra là từ tối đến giờ em chưa có gì vào bụng mà wonwoo cũng mới đi làm về thui, junhui bật dậy khỏi vòng tay của wonwoo, vừa đi vừa nói

    " á, bạn ơi hình như mình chưa ăn tối, bạn có đói không em nấu mỳ cho bạn nha."

    nghe junhui nói thì wonwoo mới nhớ ra cả hai vẫn chưa được ăn gì cả, liền gật đầu rồi vội theo chân em mèo vào bếp......
     
    Chuyện Hàng Ngày Của Hai Con Mều
    3. bạn từ nhỏ


    moon junhui có một người bạn rất đặc biệt, jeon wonwoo. cả hai đã biết nhau từ khi còn nằm trong nôi, bởi mẹ em và mẹ jeon vốn là bạn từ nhỏ lại còn là hàng xóm với nhau. thế nên từ bé đến lớn bên cạnh moon junhui luôn có sự xuất hiện của jeon wonwoo.

    tuy rằng jeon wonwoo sinh sau moon junhui 1 tháng nhưng lại rất ra dáng làm anh. từ bé đến lớn wonwoo luôn luôn là người chăm sóc để ý đến junhui. chính vì vậy, junhui vốn đã được bố mẹ yêu thương thêm sự chăm sóc nhiệt tình của wonwoo nên em mèo càng thêm vô tư và yêu đời hơn.

    điều này đôi lúc cũng khiến jeon wonwoo phải đau đầu bởi cậu sợ một ngày nào đó con mèo ngốc nghếch này sẽ bị người khác dụ đi mất, nên wonwoo lúc nào cũng để ý đến junhui, chỉ cần nơi nào có junhui thì nơi đó có wonwoo.

    lớn lên cùng nhau nhưng tính cách của hai bạn nhỏ lại trái ngược hoàn toàn với nhau. nếu moon junhui lúc nào cũng năng động, hoạt bát, tràn đầy năng lượng thì jeon wonwoo lại trầm ổn, ít nói và an tĩnh hơn. tuy khác nhau nhưng hai bạn lại hợp nhau một cách lạ kỳ.

    jeon wonwoo rất giỏi chăm sóc người khác đặc biệt là moon junhui. junhui từ bé đến lớn đều rất vô tư và có chút nhanh ẩu đoảng, chính vì vậy em lại mọi thứ đều nhanh nhanh chóng chóng nhưng lại rất nhanh chán và vụng về, những lúc như vậy thì sẽ luôn có jeon wonwoo ở bên cạnh quan sát và giúp đỡ em.

    jeon wonwoo nghe có vẻ toàn năng nhưng có một điều khiến cậu cũng bó tay đó là nấu ăn. ngược lại, nấu ăn lại là sở trường của moon junhui. junhui có niềm đam mê kỳ lạ với nấu ăn và ẩm thực. em thích nghiên cứu các loại món ăn và thực đơn đôi khi còn sáng chế ra nhiều loại mới. và dĩ nhiên jeon wonwoo luôn là người thử nghiệm những phát minh của moon junhui. thực ra, jeon wonwoo rất kén ăn, cụ thể ở đây là kén chọn mọi thứ trừ đồ junhui nấu, bất kể có khó ăn hay kỳ lạ như nào thì ngoài miệng tuy chê nhưng đến cuối wonwoo vẫn sẽ xử lý hết đồ ăn mà junhui làm. có thể nói rằng, wonwoo đã ăn đồ ăn junhui nấu mà lớn, bởi từ khi hai bé bắt đầu có thể tự chăm sóc được bản thân thì công việc của bố mẹ đều trở nên bận rộn hơn kéo theo đó là những chuyến công tác xa nhà ngày càng nhiều. thế nên mọi bữa ăn đều là do junhui nấu và wonwoo dọn dẹp. cho đến khi wonwoo chuẩn bị lên cấp ba, thì bố mẹ cậu phải chuyển công tác sang thành phố khác nhưng wonwoo quyết định ở lại đây cùng junhui, nên từ đó wonwoo sống ở nhà junhui luôn. giống như thường lệ, hôm nay bố mẹ junhui vẫn đi công tác chưa về, nay hai bạn lại ở nhà một mình.

    tiếng chuông hết giờ vừa tan, junhui liền vội quay xuống bàn dưới ( moon junhui, jeon wonwoo ngồi hai bàn liền nhau nhưng không phải cùng bàn)

    "wonu, lát mình đi siêu thị nha, tối qua mình vừa xem thì tủ lạnh hết đồ ăn rùi."

    wonwoo vừa dọn đồ đạc, vừa nghe junhui nói liền gật đầu. wonwoo lấy ra trong túi một cái kẹo mút đưa cho junhui,

    "ăn đi rùi mình cùng đi."

    junhui theo thói quen đưa cặp sách hình con mèo của mình cho wonwoo rồi híp mắt nhận lấy kẹo

    "hehe, cảm ơn nunu nha."

    hai bạn cùng nhau đi đến siêu thị gần nhà, mua xong đồ rồi cùng về nhà nấu bữa tối.

    " wonu oi, nay bạn có phúc ăn rồi nha, bởi vì bạn sẽ được thử công thức mới từ đầu bếp moon, hahahahaha."

    junhui hai tay chống nạng, nói vọng ra từ trong bếp giọng cười quen thuộc của mèo khiến wonwoo có chút rùng mình, không biết tối nay bụng mình có yên ổn sống sót qua ngày không.

    giải quyết xong xuôi bữa tối, wonwoo bắt đầu dọn dẹp đống đồ do junhui bày ra. tuy moon junhui có tài nấu nướng rất ngon nhưng được cái rất thích bày mà đã thế không bao giờ dọn cả. hơn nữa, nay junhui có thử món mới nên bày có nhiều hơn bình thường một tí, wonwoo nhìn bãi chiến trường cũng chỉ biết thở dài mà bắt tay vào dọn thôi. ai bảo wonwoo là con sen số 1 của mèo chứ. junhui nhìn thấy nay có hơi nhiều bát đĩa cũng theo chân bạn vào bếp dọn dẹp, nhưng mà là bạn dọn còn em thì bám chặt trên người bạn mà ăn vạ:

    "ưmmm, nunu ơi tớ đau lưng quá."

    chốc chốc con mèo lại rên rỉ

    " nunu ơi, tớ muốn ăn kem."

    "nunu ơi, sao bạn không để ý đến tớ, có phải bạn chê tớ phiền rùi không."

    jeon wonwoo một bên dọn dẹp một bên dỗ dành con mèo bám người kia

    "junnie từ từ nha đợi tớ rửa xong rồi tớ đấm lưng cho."

    " junnie ngoan, bạn đang đau họng đừng ăn kem, ăn hoa quả đi ở ngoài bàn kia kìa."

    " mèo ơi, tớ đang để ý đến bạn mà có bơ bạn bao giờ đâu, junnie không phiền tí nào hết á."

    " à junnie mai được nghỉ tí nữa mình xem phim đi, bạn ra chọn phim trước đi."

    con mèo đang treo trên người wonwoo nghe thấy bạn nói thế liền bật dậy, ra ngoài phòng khách chuẩn bị. lát sau, wonwoo cầm ra mấy gói bim bim với nước ngồi xuống cạnh junhui.

    " junnie, bạn chọn được phim nào chưa?"

    " ò, xong rùi nè xem thui."

    cả ngày bận rộn khiến con người cảm thấy mệt mỏi, nên có lẽ cuối ngày kết thúc bằng một phim thư giãn đầu óc sẽ tốt biết bao. cho đến khi wonwoo phát hiện con mèo kia chọn cho bọn họ xem phim ma kinh điển giật gân. mọi chuyện vốn bình thường cho đến khi trên màn hình xuất hiện cảnh con ma không biết từ đâu chui ra khiến wonwoo giật mình hết cả hồn. haiz, có lẽ tối nay sẽ có người khó ngủ đây.

    tối đêm hôm đó không hiểu sao wonwoo cứ chằn chọc mãi không vào giấc được. vốn wonwoo không sợ phim ma, nhưng vì không được báo trước nên có chút giật mình khi nhìn thấy cái đầu ma xuất hiện. lăn lóc một hồi, tự nhiên wonwoo nghe thấy tiếng lạch cạch ở cửa phòng, chợt thấy bóng người, wonwoo lên tiếng

    " junnie à có phải bạn ở đấy không ?"

    junhui đang lén la lén lút chợt nghe thấy tiếng gọi tự nhiên thót hết cả mình, vội phi thẳng lên giường

    " nunu à, chả hiểu sao tự nhiên nay tớ ngủ một mình thấy hơi lành lạnh, bạn cho mình ngủ cùng với nha."

    vừa nói, junhui vừa bới chăn rồi chui tọt vào trong, để lại wonwoo ngơ ngác không hiểu chuyện gì, nghe thấy bạn mèo bảo lạnh wonwoo tưởng mèo bị ốm liền dém chặt chăn cho bạn

    " lành lạnh á, junnie bị ốm à, tớ đi lấy thuốc cho bạn nhá."

    junhui nghe thấy wonwoo định đi ra ngoài chợt kéo vội bạn lại nói

    " không không, mình chỉ mơ thấy ác mộng thôi, bọn mình đi ngủ thôi, đi ngủ thôi."

    "ừm, vậy junnie ngủ ngon."

    " wonu cũng ngủ nhon nha."

    thế là đêm đó có hai con mèo cùng ôm nhau ngủ ngon lành.
     
    Chuyện Hàng Ngày Của Hai Con Mều
    4. yêu xa


    hôm nay là một ngày rất dài đối với junhui. nay em có tận mấy cuộc họp phải tham gia lận, thêm vào đó dạo này là thời gian cao điểm nên khách hàng cần tư vấn liên tục. junhui bận rộn cả một ngày trời, mãi mới có thời gian ngồi xuống nghỉ ngơi thì em mới nhớ ra cả ngày nay hầu như em chưa nói chuyện được mấy với wonwoo. có mấy lần wonwoo nhắn tin hay gọi điện junhui đều đang bận bịu nên cũng chỉ báo gọi lại sau.

    junhui tìm kiếm điện thoại của mình, mở ra thì thấy có đến hơn 50 tin nhắn từ wonwoo từ sáng đến giờ. junhui nhắn một tin báo cho wonwoo rồi vội thu xếp đồ đạc về nhà.

    về đến nhà, em lập tức đổ rạp xuống sopha, một tay lấy điện thoại bấm gọi video với wonwoo. wonwoo ở bên kia dường như vẫn luôn chờ điện thoại bởi em vừa bấm gọi 3 giây xong đã thấy anh bắt máy.

    wonwoo vừa nhấc máy, đập vào mắt anh là gương mặt của con mèo lười đang nằm úp, hình ảnh quá đỗi dễ thương khiến wonwoo không nhịn được mà bật cười đồng thời cap màn hình lưu lại.

    " junnie, nay bé mệt lắm sao ?"

    nghe được giọng nói quen thuộc của người yêu, sự ấm áp trong lòng junhui dâng lên, em hé mắt nhìn người trong màn hình đáp

    "ừm, nunu ơi, bé nhớ nunu rồi."

    "ừm, anh cũng nhớ bé. junnie cố đợi anh mấy hôm nữa nha anh sắp về rồi."

    nghe thấy thế junhui mỉm cười nhìn vào người yêu em qua màn hình. hình như wonwoo vừa tắm xong bởi junhui thấy tóc anh còn ươn ướt, wonwoo mặc quần áo ngủ có hình con mèo đang chơi game mà junhui mua cho anh, trông vừa đẹp trai vừa dễ thương, đúng là người mà moon junhui chọn có khác. em kể cho wonwoo những chuyện đã diễn ra ngày hôm nay, nào là khách hàng như nào, em đã tư vấn được những gì, vân vân. wonwoo chăm chú nhìn bé người yêu mà anh luôn mong nhớ đang thao thao bất tuyệt bên kia, bỗng wonwoo nghe thấy có tiếng giống như tiếng bụng em reo lên.

    "junnie, bé chưa ăn tối à ?"

    nghe thấy tiếng người yêu hỏi, junhui ngại ngùng né tránh ánh mắt của người kia mà trả lời

    "he he, nay bận quá nên em quên mất thui."

    chợt em thấy màn hình tối thui, chẳng nhẽ wonwoo giận em vì bỏ bữa sao. em khẽ gọi một tiếng

    " wonu ơi, wonu."

    đợi một lúc không thấy ai trả lời, làm cho sự tủi thân đè nén cả ngày nay của em dâng lên trong lòng. cả ngày đã đi làm mệt mỏi rồi mà còn bị người yêu bơ nữa, em không nói gì định tắt máy thì màn hình bỗng sáng trở lại. em nghe thấy wonwoo nói

    " anh vừa đặt cháo cho bạn đấy, tối rồi bạn ăn chút cháo cho đỡ đau bụng nhá."

    wonwoo nhìn vào màn hình thấy mắt junhui hơi rơm rớm nước mắt, anh mới vội vàng hỏi

    " sao bé lại khóc, ai bắt nạt bạn à?"

    junhui nghe thấy thế liền đưa tay rụi rụi mắt, trả lời

    "tại bạn đấy, ai bảo bạn không để ý em, em tưởng bạn giận em rồi."

    " anh giận bạn vì ai bảo bạn không nghe lời anh không chăm sóc cẩn thận cho junnie của anh cơ, anh không cố ý bơ bạn đâu, junnie tha lỗi cho anh nhá."

    "hừm, bao giờ bạn về rồi tính tiếp."

    thấy bé mèo của mình đang xù lông lên, wonwoo không nhịn được mà bật cười. junnie của anh đáng yêu thật đấy, muốn bỏ mèo vào túi mang bên người quá đi thôi.

    " rùi rùi, cảm ơn junnie đã cho anh cơ hội nhe, junnie ăn cháo ngoan rùi đi ngủ nhá. lát chuẩn bị đi ngủ anh gọi lại sau nha, giờ anh phải đi họp gấp rồi."

    " ừm, chúc nunu làm việc tốt nhe, lát bé gọi lại sau."

    " anh yêu junnie."

    " em cũng yêu wonu nhiều."
     
    Chuyện Hàng Ngày Của Hai Con Mều
    5. mèo và người


    trong đây, khi mèo có thể dùng điện thoại

    jeon wonwoo: người nuôi mèo

    moon junhui: mèo của wonwoo ( mèo thật í )

    nếu ai không thích vui lòng lướt qua, cảm ơn mọi người nhiều. tất cả chỉ là giả tưởng, không có thật.

    __________________________________

    jeon wonwoo, một nhân viên văn phòng bình thường, chưa có người yêu nhưng hơn ở chỗ wonwoo có mèo.

    điều hạnh phúc nhất mỗi ngày của wonwoo là được chơi với mèo.

    đợt trước wonwoo chủ yếu làm việc ở nhà nên wonwoo và mèo có thể ở cùng nhau mỗi ngày, nhưng từ khi công việc của wonwoo có chuyển biến hơn khiến anh phải đi công tác lẫn làm việc ở ngoài thường xuyên hơn, khiến chú mèo nhà wonwoo ngày càng trở nên rầu rĩ. chính vì điều này nên wonwoo quyết định sắm cho mèo nhà mình một chiếc điện thoại để mèo có thể nói chuyện với wonwoo khi anh đi làm.

    jun meo meo 🐱 => người cực khổ 😑👓

    7:30

    jun meo meo 🐱

    người, người đi làm rồi à?

    người cực khổ 😑👓

    uh, anh đi làm rồi. mèo vừa ngủ dậy sao?

    uh, người. mèo đói.

    anh có để thức ăn rồi đấy,

    mèo ăn đi nhá

    người nhớ về nhanh nhá.

    oke, anh biết rồi.

    mèo ở nhà ngoan nha

    11:30

    người, sao người chưa về ?

    bây giờ mới là buổi trưa, chiều anh mới được tan làm

    người, mèo lại đói.

    ui, anh quên mất. mèo ra đợi đi anh ấn thả đồ ăn nè*

    người, mèo muốn ăn patê.

    mèo ngoan, ăn đỡ nha. tối về anh cho ăn patê sau nha😚😚🤗🤗

    người, mèo nhớ người, mèo muốn nhìn thấy người.

    ỏ, anh cũng nhớ mèo. nhưng mà giờ anh phải làm việc, chiều về anh chơi với mèo sau nhá

    òh, chào người. mèo đi ngủ đợi người về.

    chúc mèo ngủ ngon

    15:00

    mèo ơi, anh nhớ mèo quá😭

    người, mèo cũng nhớ người.

    người, cái tròn tròn là cái gì đấy?

    à, đấy là emoji, để biểu đạt cảm xúc á

    😀😃 như này á, người.

    ừ đúng rồi, mèo nhà anh giỏi quá👏👏

    😼😻

    17:40

    người, bao giờ người về? 🥺🥺

    18:00

    "cạch" cửa nhà mở nhà, wonwoo cuối cùng cũng về đến nhà, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy mèo yêu của anh rồi

    " mèo ơi, anh về rồi đây."

    "hửm, junjun ơi, anh về rồi này."

    quái lạ, sao mãi không thấy bóng dáng chú mèo của mình đâu. wonwoo mới đi tìm khắp ngóc ngách, vào đến phòng ngủ, wonwoo mới thấy trên giường mình có thêm một cục bông đang cuộn tròn ngủ ngon lành.

    wonwoo không nhịn được bèn tiến lại gần, ôm lấy chú mèo mềm mại ở trên giường.

    "mèo ơi, anh đi làm về rồi này, mèo có nhớ anh không."

    đáp lại wonwoo là tiếng meow còn đang ngái ngủ, wonwoo không chịu được mà ôm bé mèo vào lòng, hít lấy hít để em bé để thoả lòng nỗi nhớ cả ngày hôm nay.

    " junjun ngoan, nay anh mới mua thêm patê vị mới cho bé đấy."

    bé mèo nằm trong lòng wonwoo nghe thấy có đồ ăn ngon liền sáng mắt lên kêu đòi ăn.

    "hì hì, đi thôi. cho bé ăn thử xem nhá."

    " mèo không biết đâu, hôm nay nhá anh phải......"

    cứ như vậy, wonwoo ôm lấy bé mèo của mình mà thao thao bất tuyệt cả buổi tối. kết thúc một ngày dài bằng chuyện mà anh yêu thích nhất.

    __________________________________

    * cái này là bát ăn tự động cho thú cưng nha, có thể cho thú cưng ăn từ xa.

    hehe, tui mơi xem được mấy vid mà nếu mèo có điện thoại thì như thế nào trên tiktok nên cũng muốn viết thử xem ra sao, có gì mọi người thông cảm nha.
     
    Chuyện Hàng Ngày Của Hai Con Mều
    Nghiện


    jeon wonwoo và moon junhui đã ở bên nhau đến nay đã ngót nghét gần 10 năm. mọi người thường nói cuộc tình của họ khá là nhạt nhoà hay thậm chí có phần tẻ nhạt. tuy nhiên người trong cuộc mới luôn là kẻ hiểu rõ nhất.

    có thể mọi người đã biết hoặc không nhưng loài mèo đa phần đều sẽ có thói quen quấn chủ và làm nũng với họ, và hơn hết moon junhui và jeon wonwoo là hai con mèo chính hiệu.

    trong khoảng thời gian đầu sống chung với nhau, moon junhui hay cảm thấy ngại ngùng mỗi khi jeon wonwoo làm nũng hay có những hành động thân mật với em, nhìn thấy tai em ngày càng đỏ dần lên thói trêu mèo của jeon wonwoo trỗi dậy liền nhịn không được mà trêu em cho đến khi bị mèo ta dỗi ngược lại. cuối cùng lại phải ngồi thỏ thẻ dỗ dành bạn người thương của mình.

    dần dà lâu ngày những thói quen hay tật xấu của hai người ngày càng lộ rõ ra bên ngoài. moon junhui có một thói xấu đó là em thường hay cáu kỉnh mỗi khi ngủ không đủ giấc hoặc bị phá đám giấc ngủ.

    điều này được jeon wonwoo phát hiện ra sau nhiều lần đi gọi bạn nhà dậy vào mỗi sáng. sáng nào hai người họ cũng phải kì kèo với nhau hơn 10 phút ở trên giường và kết quả là jeon wonwoo sẽ luôn nhận được những cái liếc mắt chằm chằm từ em người yêu nọ. tuy nhiên trong mắt anh thì đó cũng chỉ như là một bé mèo đang xù lông, vì thế điều cần làm là vuốt ve và dỗ dành em mèo ấy. nói gì thì nói chứ dỗ em mèo là nghề của jeon wonwoo. lâu ngày chứng gắt ngủ của moon junhui dần chuyển thành việc làm nũng và dính lấy jeon wonwoo mỗi sáng.

    gần đây jeon wonwoo có phát hiện hình như bạn người yêu nhà mình rất thích hôn anh, cụ thể bắt đầu sau khi chuyến công tác của jeon wonwoo kết thúc mấy tháng trước. bắt đầu từ những nụ hôn chào buổi sáng hay là tạm biệt khi tiễn jeon wonwoo đi làm. dần dần tần suất diễn ra ngày càng nhiều hơn, đôi khi jeon wonwoo còn phát hiện ra cổ mình có những dấu vết của moon junhui từ bao giờ không hay.

    chuyện là khi ấy jeon wonwoo đang ngồi đọc sách trên sofa. bỗng từ đâu chui ra một em mèo cam to đùng xà vào lòng anh. em mèo lăn lội một vòng trong lòng jeon wonwoo rồi vùi đầu vào hõm cổ anh dụi qua dụi lại. chứng kiến moon junhui làm nũng jeon wonwoo không nhịn được mà mỉm cười. jeon wonwoo dang tay ôm lấy em, một tay nhẹ nhàng xoa lấy cái đầu nhỏ đang làm loạn kia, cất giọng hỏi em

    " bạn nhỏ moon junhui làm xong việc rồi sao?"

    " ừm... mệt quá à, muốn jeon wonwoo ôm."

    jeon wonwoo khẽ siết tay chặt hơn, nhẹ nhàng dỗ dành người trong lòng

    " ừm, bạn bé giỏi quá nè."

    âm thanh trầm ấm vang lên bên tai kết hợp với mùi hương dìu dịu quen thuộc trên người thương có lẽ là liều thuốc tinh thần hữu ích nhất đối với moon junhui. sự thoải mái dần lan toả khắp người em, bỗng chốc trong đầu moon junhui nảy ra ý tưởng mới. em muốn chia sẻ sự dễ chịu này với jeon wonwoo kia. nghĩ là làm em liền khẽ há miệng ra nhe răng xinh xinh cắn lên vai bạn người yêu.

    cảm giác nhức nhức ở vai khiến jeon wonwoo nhận thấy được hành động của người kia. lấy tay vỗ nhè nhẹ vào lưng em hỏi

    " em bé lại thấy ngứa răng à?"

    lát sau thoả mãn được mong muốn của mình, moon junhui nhấc đầu lên khỏi cái tổ nhỏ của mình, nhìn chằm chằm vào gương mặt mà luôn khiến em phải suýt xoa kia. phải nói thật yêu nhau đã lâu nhưng chưa bao giờ em chưa ngừng cảm thán về vẻ đẹp của bạn nhà mình. không hổ danh là người do moon junhui này chọn mà.

    mắt đưa xuống đôi môi kia, moon junhui nhịn không được mà hôn lên. hành động bất ngờ của moon junhui làm jeon wonwoo trở tay không kịp nhưng anh cũng rất nhanh phản ứng lại, dịu dàng đáp trả mong muốn của bạn nhà mình. phòng khách trong chốc lát ngập tràn mùi vị ngọt ngào của tình yêu.
     
    Chuyện Hàng Ngày Của Hai Con Mều
    Tăng ca


    hôm nay là một ngày cực kì buồn của bạn moon junhui.

    câu chuyện kể rằng, mấy nay bạn người thương jeon wonwoo của em đang bận công tác ở thành phố bên cạnh. vì thế gần đây ngày nào moon junhui cũng phải về nhà một mình đối mặt với bốn bức tường lạnh lẽo. vốn moon junhui là một du học sinh, sống độc thân vui vẻ suốt hơn 20 năm không gặp trở ngại gì, mà mới yêu đương với jeon wonwoo hơn 5 năm nay, xa nhau có gần tuần mà khả năng tự lập của em dường như trở về con số 0.

    hơn một tuần jeon wonwoo đi công tác cũng là thời điểm mà hầu như ngày nào moon junhui cũng phải làm tăng ca cho đến tận tối muộn. có mấy lần đang gọi điện với jeon wonwoo mà em không kiềm được ngủ quên mất. không chỉ thế dạo này thời tiết còn hay thất thường, ngày nào cũng mưa càng khiến cho tâm trạng của moon junhui não nề hơn. có lẽ đến ông trời cũng đang thấy thương cho moon junhui chăng.

    hôm nay là thứ 6 cũng là ngày làm việc cuối cùng của tuần này nên vốn dĩ tâm trạng cả ngày nay của moon junhui cũng khá ổn, bởi em có thể có thời gian đánh một giấc ngon lành bù lại cho những ngày làm việc đến tận khuya kia. thế nhưng người tính không bằng trời tính, cách giờ tan làm còn gần một tiếng thì điện thoại moon junhui bỗng vang lên tiếng tin nhắn của sếp:" junhui ơi, có văn kiện gấp, phiền em cố gắng hoàn thành trong hôm nay giúp anh nha."

    cả người moon junhui như bị đóng băng lại ngay khi em nhìn thấy thông báo kia. mây đen ngùn ngụt kéo đến dập tắt ngay ý định tan làm sớm của người nọ. moon junhui lại đành lôi máy tính ra gõ cạch cạch như người vô hồn, đành chịu thôi phận làm trâu bò cho tư bản thì phải vậy thôi.

    moon junhui bước ra khỏi cửa công ty là vừa tròn 9h tối, bầu trời lúc này cũng âm u như tâm trạng của em vậy, bụng thì đói meo người thì mệt lả.

    đúng là không có gì thảm hơn moon junhui lúc này được. lết thân thể mỏi mệt về nhà, vừa mở cửa ra bỗng thấy có tiếng động lạ trong bếp, đèn thì bật sáng, em nhớ rõ nay em đã tắt đèn trước khi đi làm mà ta. hay chẳng nhẽ trộm lẻn vô rồi. moon junhui bỗng chốc xốc lại tinh thần cẩn thận bước vào bếp vừa định dơ cái cặp nặng trịch kia lên thì em bỗng phát hiện bóng dáng quen thuộc, người trong bếp cũng phát hiện ra sự hiện diện của moon junhui liền quay người lại

    " junnie, bạn tan làm về rồi sao? bạn đã ăn gì chưa, anh có mua...."

    chưa kịp dứt lời, jeon wonwoo phát hiện sắc mặt moon junhui không ổn, em mím môi, đôi mắt bỗng ngập nước như sắp khóc, anh liền tiến lại gần, hai tay nâng mặt em lên

    " junnie, bạn sao vậy nè, sao lại sắp khóc rồi, có chuyện gì thế, kể anh nghe được không?"

    bao nỗi uất ức kìm nén trong lòng bỗng chốc trào ra, moon junhui liền bật khóc nức nở. jeon wonwoo thấy em khóc liền hoảng hốt không ngừng vội ôm chặt em vào lòng mà dỗ

    " em bé ngoan, junnie ngoan nào, không khóc nữa nè. có anh đây rồi, có chuyện gì nói với anh nào, ngoan không khóc nữa."

    khổ nỗi jeon wonwoo càng an ủi dỗ dành em bao nhiêu thì moon junhui càng khóc to bấy nhiêu. jeon wonwoo liền khẽ cúi người bế em lên, tiến đến sofa ngồi xuống. mãi một lúc sau khi tiếng khóc chỉ còn lại tiếng sụt sịt nho nhỏ của người trong lòng jeon wonwoo mới thả em ra. nhìn gương mặt ửng đỏ vì khóc của người yêu jeon wonwoo không khỏi đau lòng, nhẹ đặt lên mặt em những nụ hôn an ủi.

    " bạn bé sao thế nè?

    ở công ty có ai bắt nạt bé à, nói anh nghe nào."

    " hức... wonwoo không biết đâu... tại choi seungcheol (sếp junhui) í hức..." moon junhui vừa nức nở vừa nói cho jeon wonwoo về tất cả những việc mà em phải chịu đựng gần đây, càng nói nỗi uỷ khuất trong lòng em lại càng lớn hơn, nước mắt cứ không ngừng mà trào ra, hại jeon wonwoo một phen hết hồn, vừa nghe em nói vừa dỗ em vừa phải lau nước mắt cho em. nói một hồi, moon junhui mới để ý đến mình đã làm ướt một mảng to đùng trên áo sơ mi của jeon wonwoo, lại còn đang ngồi trên đùi anh, mặt em không khỏi đỏ bừng lên. vừa định trèo xuống người jeon wonwoo bụng em bỗng reo lên một tiếng, tuy không to nhưng đủ để hai người đều nghe thấy, gương mặt moon junhui lúc này có thể nói là đỏ như quả cà chua chín, em ngại ngùng lên tiếng

    " wonwoo ơi, em đói."

    moon junhui ngại ngùng thật là đáng yêu quá đi thôi, jeon wonwoo cảm thấy tim mình bỗng chốc đạp nhanh hơn. quả thật sức hấp dẫn của mèo nhỏ không ai có thể cưỡng lại nổi, jeon wonwoo không nhịn được mà dơ tay xoa đầu em

    " anh có mua canh sườn ở quán mọi khi đấy, bạn nhỏ có muốn ăn không, để anh làm nóng lại cho bạn."

    nhận được cái gật đầu từ người thương, jeon wonwoo liền hôn chụt một cái lên môi em

    " junnie mau đi thay quần áo đi rồi ra ăn cơm nha."

    ........

    buổi tối, sau khi ăn cơm no nê đã gần nửa đêm. moon junhui đang ngồi trong phòng khách xem bộ phim truyền hình dài tập mà em thích. thế nhưng giờ phút này moon junhui lại không tài nào tập trung nổi, bởi sự chú ý của em lúc này đều đổ dồn vào hết con người đang dọn dẹp trong bếp kia.

    jeon wonwoo sau khi rửa bát xong liền nhanh chóng cắt cho bạn mèo chút hoa quả rồi mới yên tâm đi tắm gội. ra khỏi nhà tắm, phát hiện người đang ngồi gật gù trên sofa kia, tuy rõ đã buồn ngủ lắm rồi nhưng vẫn ngoan cố ngồi xem nốt bộ phim.

    jeon wonwoo tiến đến đưa hai tay sờ mặt em, làm moon junhui chợt giật mình rồi chớp chớp đôi mắt nhìn người trước mắt.

    " buồn ngủ rồi sao bạn không vào phòng ngủ trước đi?"

    nghe thấy jeon wonwoo hỏi, moon junhui dơ hai tay lên về phía anh nói

    " muốn bạn ôm đi ngủ cơ, gần một tuần nay em phải ngủ một mình rồi."

    đáp ứng nhu cầu của bạn người thương, jeon wonwoo cúi người ôm em bé nhà mình vào lòng, tắt tv tắt điện rồi đi về phòng ngủ của hai người. jeon wonwoo hỏi người đang nằm trong lòng

    " bạn nhỏ moon junhui mấy nay có nhớ anh nhiều không?"

    moon junhui vùi đầu vào lòng anh, nhẹ giọng đáp

    " em nhớ wonwoo nhiều lắm, bạn có nhớ em không?"

    jeon wonwoo kéo chăn lên ôm trọn người kia vào trong lòng, nhẹ giọng trả lời bên tai em

    " anh cũng nhớ bạn nhỏ của anh nhiều lắm, junnie ngủ ngon nha, anh yêu bạn nhiều."

    " em cũng yêu wonwoo."

    ......

    ngoài lề

    sáng chủ nhật nọ, moon junhui như thường lệ thức dậy theo thói quen quay ra tìm bạn nhà mình thì thấy bên cạnh trống không, em liền lật đật ngồi dậy đi ra tìm người. ra phòng khách thấy jeon wonwoo đang ngồi chăm chú làm gì đó trên điện thoại, em tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh anh ngó lại gần hỏi

    " wonwoo à, mới sáng ra mà bạn làm gì dậy sớm vậy?"

    jeon wonwoo nhân lúc chờ ván mới, vươn tay ôm em tựa vào người, xoa nhẹ cái đầu xù trả lời

    " junnie dậy rồi à, không ngủ thêm chút sao. anh chỉ đang đòi nợ chút thôi."

    " hửm, nợ gì vậy, có ai nợ gì wonwoo sao?"

    "hì hì, chỉ là muốn đòi chút thôi."

    đầu bên kia, choi seungcheol mới sáng ra không hiểu gì đã bị thằng em trời đánh lôi dậy đòi vào game với nó.

    đang vui vẻ vào game cứ tưởng được em gánh ai dè vô bị nó giết liên tục, hỏi thì nó chả bảo gì mà cứ lao đầu vào giết. ai thương seungcheol thì nói cho seungcheol biết nó bị sao đi trời ơi, sao mà khổ quá vậy nè.
     
    Chuyện Hàng Ngày Của Hai Con Mều
    ???


    truyện có vài tình tiết hơi trẩu tre, lung tung, vớ vẩn nên mọi người cân nhắc trước khi đọc. tất cả chỉ dựa trên trí tưởng tượng của tác giả nha.

    _______________________________

    "aiyo" moon junhui vừa vặn vẹo cái eo già nua vừa lê từng bước ra khỏi phòng sách. cái thân già này của em sắp phải nghỉ hưu sớm sau khi bị tư bản hành hạ suốt cả tuần qua mất thôi.

    vào nhà bếp, mở tủ lạnh lấy đĩa nhỏ đã được ai đó rửa sẵn mang ra ngoài.

    "ui trời" moon junhui thả người nằm ườn trên chiếc sofa, thoả mãn mà nhắm híp mắt lại.

    đợi mãi mà không thấy động tĩnh gì, quái lạ em đã nhắm đúng chỗ jeon wonwoo đang ngồi mà nằm lên người anh rồi mà nhỉ sao người kia chả có phản ứng gì hết.

    moon junhui quay đầu nhìn người đang ngồi đờ người kia ra với sự bất mãn tràn ngập, em hỏi

    " jeon wonwoo, bạn bị sao vậy, sao không để ý em vậy?"

    "jeon wonwoo... wonwoo ơi... bạn ơi... người yêu ơi... này thằng kia, bị sao vậy?" moon junhui tức giận ngồi bật dậy lay lay người yêu em, em mới đóng cửa tu luyện có một tuần mà người bên ngoài cũng bị ảnh hưởng sao. jeon wonwoo từ từ chậm rãi quay sang nhìn người nọ

    "anh không sao, bạn gọi anh có việc gì vậy?"

    thấy jeon wonwoo vẫn chậm chạp như bình thường moon junhui liền thở ra nhẹ nhõm.

    "bạn sao vậy, sao không để ý em gì hết vậy?"

    jeon wonwoo giơ tay véo véo cái má đang phình ra của em, nhẹ giọng trả lời

    " anh đang suy nghĩ cái này thôi, bạn đau lưng không nằm xuống anh xoa cho"

    moon junhui thuận thế nằm lên đùi anh, mặt vẫn đăm chiêu suy nghĩ, rõ ràng là có gì đó bất thường, mặc dù người yêu em thi thoảng vẫn hay ngồi ngơ ra vậy nhưng không đến mức gọi mãi ko có phản ứng gì, hay là jeon wonwoo học trộm được cách ngủ mở mắt của em rồi. moon junhui quay đầu nhìn anh người yêu đang tập trung mát xa cho em, mắt liếc thấy chiếc điện thoại đang sáng màn hình bên cạnh liền nhanh tay lẹ mắt cầm lấy.

    moon junhui mở khoá màn hình một cách dễ dàng bởi từ khi yêu nhau jeon wonwoo đều đặt mật khẩu là ngày sinh nhật của em. lật xem lịch sử điện thoại từ tin nhắn cho đến lịch sử tra google, tất cả đều bình thường không có điều gì mới lạ. bỗng sự chú ý của em va phải ứng dụng không được jeon wonwoo xếp vào trong nhóm nào hết, tò mò ấn vào xem, lật lịch sử trò chuyện ra, có một tiêu đề đặc biệt thu hút em: " ai yêu moon junhui hơn?"

    mặt moon junhui tràn ngập dấu hỏi, rốt cuộc jeon wonwoo làm gì mà lại đi hỏi cái câu hỏi ngớ ngẩn này.

    ấn vào xem, moon junhui mới ngớ người ra, càng lướt xuống dưới gương mặt em ngày càng đen lại. moon junhui liền gạt tay jeon wonwoo ra ngồi bật dạy, giơ điện thoại ra chất vấn anh

    " jeon wonwoo, bạn rảnh quá hoá dở à? mắc gì đi hỏi chatgpt là ai yêu moon junhui hơn, xong rồi còn đi cãi nhau với nó là ai thân với nhau nhất trong nhóm? rốt cuộc trong một tuần qua, bạn nghĩ cái gì trong đầu vậy hả?....."

    jeon wonwoo nghe một tràng lời nói vàng ngọc thốt ra từ miệng em người yêu, não chậm rãi phản ứng nhìn thấy lịch sử nói chuyện của mình với chatgpt bị moon junhui tìm ra. biết mình bị lộ rồi, jeon wonwoo cúi đầu, nhỏ giọng lên tiếng

    " anh xin lỗi bạn, chỉ là...."

    giọng nói lí nhí của jeon wonwoo càng làm moon junhui bực mình hơn, giơ hai tay nâng mặt anh lên

    "bạn nói cái gì, nhìn thẳng vào em mà nói này"

    hai tai dần đỏ hơn, jeon wonwoo giải thích lý do cho em hiểu, chẳng qua là tuần vừa rồi jeon wonwoo vừa đi công tác về, tưởng sẽ được ôm ấp, ở bên bạn yêu, ai ngờ chả hiểu tại sao bạn mèo nhà anh cứ rú rúc trong phòng làm việc lúc ra ngoài thì mặt đầy vẻ bực tức với mệt mỏi, làm jeon wonwoo rén quá chỉ nhẹ chân nhẹ tay nấu ăn dọn nhà, xong cũng không dám ho he gì nhiều sợ làm bạn ngày càng bực hơn. moon junhui thở dài giải thích

    " vừa rồi em có deadline phải làm gấp cho xong dự án, chẳng phải bạn cũng biết sao."

    jeon wonwoo nắm lấy hai tay em mèo lên tiếng

    " tại anh thấy bạn cứ xoay đi xoay lại như thế, mặc dù biết bạn bận bịu mệt mỏi, nhưng mà bạn cũng không để ý gì đến anh, đến khi đi ngủ cũng không ôm anh nữa, nên là..."

    moon junhui lấy tay véo hai bên má của bạn yêu cho đỡ ghét rồi tiếp lời

    " nên là bạn mới rảnh rỗi sinh nông nổi, đi nói chuyện với con chatgpt rồi cãi nhau xong lại ngồi đơ người như thế đấy hả."

    càng nghĩ đến jeon wonwoo càng tức, giọng hậm hực

    " tại nó ngu í, anh đã bảo là anh yêu moon junhui nhất, xong nó còn bảo anh với bạn hay tránh mặt nhau nên chả thân thiết gì cả"

    moon junhui nghe đến mức tức muốn hộc máu tại chỗ

    " bạn bao tuổi rồi mà còn đi cãi nhau với con AI vậy? em với bạn thân hay không thì sao mà nó biết được?"

    nói xong nhìn gương mặt oan ức đang giận dỗi của người đối diện, dù tức lắm nhưng moon junhui cũng không làm gì được tại đẹp trai thế kia cơ mà, em còn càng nhìn càng say đắm chứ mắng sao nổi. em nâng mặt jeon wonwoo lên, nhìn thẳng vào mắt anh

    " thôi được rồi, xin lỗi bạn người yêu nhiều lắm nha, chỉ là em bận quá thôi, để bạn phải suy nghĩ nhiều rồi, từ sau có gì thì nói với em nghe chưa đừng giữ trong lòng rồi tự tiêu hoá suy nghĩ đấy một mình, rõ chưa jeon wonwoo ơi"

    jeon wonwoo vươn tay kéo em vào lòng, đầu chôn trong hõm cổ em hai tay ôm chặt người trong lòng, nhỏ giọng thì thầm bên tai em

    " anh xin lỗi bạn bé ạ, bạn bận vậy mà anh còn giận dỗi vớ vẩn với bạn"

    moon junhui vuốt mái tóc mềm mại của anh, mỉm cười nói

    " em yêu bạn jeon wonwoo"

    jeon wonwoo nghe thấy ngơ người trong giây lát liền đáp lại lời em

    " anh cũng yêu bạn moon junhui, anh yêu bạn nhiều lắm"

    ________________________________

    câu chuyện nghe hơi vớ vẩn nhưng mà được bắt nguồn từ câu chuyện có thật (của tui), tại lúc rảnh hay ngồi nói chuyện với chatgpt xong rồi cãi nhau với nó....

    túm lại chúc mng đọc chuyện vui nha.
     
    Back
    Top Bottom