Cập nhật mới

Khác Chuyện Đoá Thụy Hương

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
234011760-256-k295111.jpg

Chuyện Đoá Thụy Hương
Tác giả: TruyenCungDau2020
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hoa thụy hương, hay còn biết đến với cái tên cây thiên đường là một loài hoa có màu trắng hoặc hồng nhạt.

Ít ai mà không ngỡ ngàng trước vẻ đẹp giản dị và hương thơm ngọt dịu của loài hoa này.

Tuy nhiên, đây là một loại cây độc hại vô cùng với chất mezerein có độc tính rất cao.

Nếu vô tình ăn phải lá hay quả cây thì triệu chứng lúc đầu là buồn nôn và ói mửa dữ dội, theo đó là xuất huyết trong, hôn mê rồi dẫn đến tử vong.

Nhan đề của Truyện có dụ ý nói đến cuộc đời của Trần Hương Thụy.

Bà là chánh thất của An Phong Công Nguyễn Phúc Hồng Bảo.

Tiểu thư Trần Hương Thụy không ngờ có ngày sẽ lọt vào mắt xanh của Đức Nhân Tuyên, được nhập cung trở thành phủ thiếp của ông hoàng cả Hồng Bảo.

Từ một cô gái có phần bốc đồng, vô tư vô lo, nàng dần trở nên thâm độc và tàn nhẫn, rũ bỏ sự ngây thơ ban đầu để đối phó với những thế lực hùng mạnh khác của hậu cung triều Nguyễn.

"Chuyện Đoá Thụy Hương" là hành trình trưởng thành của một đóa Thụy Hương đầy mưu mô và tham vọng, sẵn sàng tiêu diệt những kẻ cản đường nàng.

Nhưng đâu đó thẳm sâu bên trong của nàng vẫn là mơ ước về một cuộc đời an yên bên người đàn ông mà nàng đã trao trọn tấm chân tình.

Chỉ tiếc là, đối với cả hai, danh vọng và quyền lực vẫn luôn đứng đầu.



viet​
 
Chuyện Đoá Thụy Hương
Lời Nói Đầu


Thân em vừa trắng lại vừa tròn.

Bảy nổi ba chìm với nước non.

Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn.

Mà em vẫn giữ tấm lòng son.

(Hồ Xuân Hương)

Đó là thân phận của người đàn bà trong xã hội cũ.

Dù cho họ có sinh ra ở những vùng quê xa xôi hẻo lánh hay trong chốn cung son điện ngọc.

Gần như "sung túc" là hai chữ không bao giờ giành cho họ.

Hương Thụy là chánh thất của An Phong công Nguyễn Phúc Hồng Bảo.

Cũng là người hạ sinh Hoàng Trưởng tôn cho Hoàng đế Thiệu Trị.

Cùng là "phận làm dâu" nhưng Hương Thụy được Đức Nhân Tuyên yêu quý hơn người em dâu là An Duyên - chánh thất Phúc Tuy Công Hồng Nhậm vì là người sinh được Hoàng Trưởng tôn trong khi An Duyên không thể sanh con.

Chính Hương Thụy từng một thời gây ra các khổ đau cho An Duyên cho đến khi "thời" của gia đình Hồng Bảo kết thúc.

An Duyên là người bị "hắc hóa" , bản tính hiền lành, ngây thơ từ trước khi vào cũng được thay thế bằng sự thâm sâu và mưu mô không kém Hương Thụy.

Những đau khổ của Hương Thụy sau này một phần đến từ xã hội, phần còn lại đến từ An Duyên.

Các bạn hãy theo dõi những tập truyện bi kịch xen lẫn hài kịch.

Có thể, những tình tiết rơt nước mắt cũng bị biến thành truyện cười nha 🤣🤣🤣🤣🤣
 
Chuyện Đoá Thụy Hương
Hiện Thực


Năm Tự Đức thứ 19, hôm đó, một ngày giông bão.

Triều đình vẫn bất chấp thời tiết, tử hình những kẻ đứng sau cuộc nổi loạn của hai kẻ loạn thần: Đoàn Hữu Trung - Đinh Đạo.

Đoàn Hữu Trung vốn là con rể Tùng Thiện Vương Miên Thẩm.

Miên Thẩm là con của Hoàng Đế Minh Mạng với Phi Tần Nguyễn Thị Bảo.

Từ nhỏ, Miên Thẩm đã chăm học và trở thành một nhà thơ lớn trong thế kỷ XIX.

Lại nói, Hữu Trung bí mật liên hệ với Đinh Đạo, mưu lập Đạo lên ngôi Thiên tử.

Đinh Đạo vừa là con trưởng của An Phong Công Hồng Bảo, vừa là Hoàng Trưởng tôn của Hoàng Đế Thiệu Trị.

Ngày Đạo ra đời, cả triều đình đều vui mừng.

Từ Đức Nhân Tuyên trở xuống đều hân hoan chào đón nhân vật chính góp phần lên kỳ tích "ngũ đại đồng đường" này.

Khi Đạo tròn tháng, đích thân Nguyễn Hiến Tổ Hoàng Đế ẵm lên trình với Đức Nhân Tuyên Thái Hoàng Thái Hậu.

Cấp lương bổng trước tận 3 năm.

Mẹ của Đạo họ Trần, húy là Thụy.

Người Thuận Hóa, là con gái của một đại thần trong triều.

Trần Hương Thụy là người có vẻ đẹp sắc nước hương trời, vốn tính tình đoan trang, hiếu lễ.

Đước đích thân Đức Nhân Tuyên tuyển vào hầu hạ An Phong Công.

Nay, xảy ra việc như này, thật không ai ngờ tới!

Đứng trên Pháp Trường, bà nhớ lại cái ngày đầu bà gặp Hồng Bảo, cái ngày bà quyết định trao con tim của mình cho chàng.

Bà nhớ những ngày tháng cả gia đình bên nhau, an yên vui vẻ.

Bà chỉ ước có thể quay về quá khứ để sống lại những giây phút yên bình như vậy.

Thụy nghẹn ngào nói:

- Hồng Bảo, dù cho sau này có thế nào, em vẫn sẽ luôn yêu chàng.

HẾT CHƯƠNG 1
 
Chuyện Đoá Thụy Hương
Lần Đầu Gặp Mặt


Hương Thụy nhớ lại lần đầu bước chân vào Tử Cấm Thành.

Từ bước là Tiểu thư nhà họ Trần, lần đầu tiên bà biết cảm giác của tỵ hiềm, của ghen ghét.

Diên Phúc công chúa là Trưởng công chúa của Hoàng Đế Thiệu Trị với Nghi Thiên Thiên Chương Hoàng Hậu, chị ruột Hoàng Đế Tự Đức.

Húy là Tĩnh Hảo.

Nhớ năm Thiệu Trị thứ 2, Tĩnh Hảo có dẫn Hương Thụy, An Duyên và một cô gái nữa cũng có xuất thân trong là con gái của một đại thần trong triều vào cung chơi, rồi khéo léo làm mối cho em trai là Hoàng Tử Hồng Nhậm (tức Vua Tự Đức sau này).

Hương Thụy đã sớm nhận ra ngay, người mà Diên Phúc cảm thấy "duyệt" nhất không phải là Thụy, cũng không phải là cô gái kia.

Mà chính là An Duyên!

Lý do ư?

Không phải vì xuất thân, vì cả Thụy, cả Duyên và cả cô gái kia cùng có xuất thân cao quý, không ai thua kém ai.

Cũng không phải vì vẻ đẹp bên ngoài hay nề nếp gia phong.

Có lẽ, Hương Thụy và An Duyên bằng tuổi nhau, còn cô gái kia ít tuổi hơn.

Vì Tĩnh Hảo sanh năm Giáp Thân (1824), Hồng Bảo sanh năm Ất Dậu (1825) và Hồng Nhậm sanh năm Kỷ Sửu (1829).

An Duyên sinh năm Mậu Tý (1828), lớn hơn Hồng Nhậm 1 tuổi.

Lúc ở vườn Ngự Uyển, Tĩnh Hảo vui vẻ hỏi chuyện với An Duyên.

Lúc dẫn đến gặp Hồng Nhậm, Tĩnh Hảo cũng chỉ nhìn An Duyên.

Và tất nhiên, người duy nhất khiến Hồng Nhậm hài lòng "từ cái nhìn đầu tiên" cũng là An Duyên.

Khi ra về, Hương Thụy vô cùng tức tối, liền mỉa mai:

- Chị có thấy vừa nãy không?

Đúng là nhất An Duyên rồi đó!

Người kia cũng nói chen vào:

- Đúng rồi!

Bà Lệ Quốc Phu Nhân thường rêu rao giấc mơ được thần nhân ban gấm trước khi sanh nàng Võ Tiểu Thư đây.

Hương Thụy nói:

- Bà chúa nhất mời chị em mình vào, thực chất chỉ làm bình phong thôi!

Chớ, riêng em là không bao giờ có cửa bước vào làm dâu Phi Thành rồi.

An Duyên nghiêm mặt:

- Các cô nói vậy là có ý gì?

- Ý gì?

Cô tự hiểu!

An Duyên buông vẻ mặt giận giữ xuống:

- Xin cáo lui!

Hương Thụy bỗng nhìn theo bóng dáng An Duyên với một nụ cười đầy nham hiểm.

HẾT CHƯƠNG 2
 
Chuyện Đoá Thụy Hương
Thù Chất Thù


Hương Thụy đến vấn an Đức Bà vào một buổi sáng đẹp trời.

Với những mưu tính từ sau khi gặp An Duyên, Thụy cài lên đầu chiếc trâm tóc, thì thầm:

- An Duyên!

Để coi, ai sẽ hơn ai?

Để coi, tôi sẽ là gì của cô!

Đừng đắc thắng sớm như thế!

Đức Bà thấy Hương Thụy thì vui mừng lắm:

- Con đã đến vấn an ta, ta vui mừng lắm!

- Dạ!

Con cảm ơn người nhiều lắm!

Đức Bà nghĩ một lúc:

- Tĩnh Hảo là một cô bé cá tính.

Con đừng để ý đến việc làm của nó mà phiền lòng!

- Dạ!

Chị Tĩnh Hảo là người tốt!

Con rất quý chị ấy.

Chỉ có...

- Có ai?

Hương Thụy làm mặt buồn rầu:

- Con biết, con không thể bằng được Võ Tiểu Thư!

Nhân Tuyên nghĩ một lúc, rồi chậm rãi nói:

- Ý của con là cô bé An Duyên nhà Lễ Bộ Thượng Thư à?

Hương Thụy cố lấy vẻ mặt hiền lành:

- Dạ...

- An Duyên nói thế nào?

- Dạ, không có gì ạ!

Con xin lỗi vì làm người bận lòng chỉ vì chuyện tỵ hiềm không đáng có của con trẻ...."

Hương Thụy giả vờ nghẹn giọng.

- Con cứ nói ta nghe coi nào!

An Duyên nói gì?

- Hôm bà Chúa Nhất mời con, Võ Tiểu Thư và một một tiểu thư nữa vào cung chơi.

Võ Tiểu Thư cậy đc bà chúa nhất yêu quý hơn, không con con ra gì.

Lại còn...

Đức Bà cười phá lên:

- Con chỉ cảm giác như vậy thôi!

An Duyên, con bé nó hiền lành, không bao giờ có ý gì đâu.

- Nhưng con tức lắm!

- Hảo không nói với các con là nó dẫn mối tới Hồng Nhậm hay sao?

Thụy chưa kịp nói gì thêm thì bỗng một cung giám bước vào rồi cung kính nói:

- Thưa, ông Hoàng cả đến rồi ạ!

Đức bà vui mừng, giới thiệu ngay:

- Hồng Bảo, đây là Trần Tiểu thư.

Con thấy thế nào?

Lúc đấy, Hồng Bảo còn đang giữ trong tay chiếc bông tai mà An Duyên làm rớt hôm trước nên hờ hững với Hương Thuỵ lắm.

Điều này càng làm Thụy tức giận.

Bảo nhìn Thụy với ánh mắt hờ hững, rồi khẽ nói:

- Chào Tiểu Thư.

Thụy tái mét mặt.

Và, đó là khi hận thù đã lên đến cao trào.

HẾT CHƯƠNG 3
 
Chuyện Đoá Thụy Hương
Có Duyên Không Nợ


Lại nói đến An Duyên.

Cô chỉ luôn coi Tĩnh Hảo là một người bạn.

Và chẳng bao giờ nghĩ đến việc mình có thể đặt chân vào cung.

Nhưng, mọi người xung quanh cô lại nghĩ khác.

Sau hôm ở vườn Thượng Uyển, cô luôn tìm cớ để tránh mặt Tĩnh Hảo.

Cô không muốn mình vướng phải thị phi.

Cho đến khi...

Đức Nhân Tuyên gọi cô vào cung.

Thật không thể tin rằng, người muốn làm mối cả An Duyên và Hương Thụy cho Hồng Bảo.

Tất nhiên, An Duyên không chấp nhận điều ấy.

Cô cự tuyệt.

Nhân Tuyên có vẻ không thích điều ấy.

Người nhìn An Duyên với ánh mắt của sự trách móc.

- Ta cho con lui!

An Duyên nghe vậy thì khẽ mỉm cười rồi rời đi.

Nhân Tuyên quay sang Hồng Bảo rồi thở dài:

- Con bé, nó còn nhỏ.

Còn e thẹn.

Con thấy thế nào?

Hồng Bảo chỉ đáp qua loa rồi tìm cớ để rời khỏi cung Từ Thọ và đuổi theo An Duyên.

An Duyên thấy y thì miễn cưỡng mà dừng lại.

Khi Bảo lấy ra chiếc bông tai màu son, mặt cô tái lại.

- Hôm trước, ta chợt thấy vật này ở vườn Thượng Uyển.

Nay, ta đem trả lại cho nàng!

- Hồng Bảo hồ hởi

Đáp lại sự nhiệt tình của y, cô chỉ cười nhạt.

- Ông Hoàng cả, ông có lầm người?

Quả thật, ta không có vật này!

- Không, rõ ràng là hôm đó cô đánh rơi vật này.

- Tại sao ông không nghĩ thứ đó là của Trần Tiểu thơ?

Nhân lúc Hồng Bảo phân vân không biết nói sao, cô bèn tiếp lời ngay.

- Trời đã muộn!

Tôi xin phép cáo lui.

Kẻo cha mẹ mong!

Nói rồi, cô đi thẳng, bỏ y ở lại gọi theo trong vô vọng.

Sau lần ấy, Hồng Bảo vô cùng tức giận vì cho rằng Tĩnh Hảo và Hồng Nhậm đứng sau việc này.

Y thề sẽ không để yên cho chị em bọn họ.

Về phía An Duyên, cô thấy vô cùng nhẹ lòng.

Không phải cô sợ Hương Thụy, mà chỉ là... cô chẳng muốn giành giật gì với ai.

Còn Hồng Bảo có hiểu ý An Duyên hay không? chẳng ai biết được.

Ngay sau hôm đó, Hương Thụy lại đến vấn an Phi Trinh.

Ở đây, Thụy lại tiếp tục "kể tội" An Duyên.

Vì vậy, Phi Trinh bắt đầu hình thành ác cảm với Duyên.

Hương Thụy có thể xem là đã đạt được bước đầu tiên trong kế hoạch của mình.

Còn An Duyên đã quyết dứt tình với Hồng Bảo.

Cô sẽ làm gì để thực hiện điều này?

HẾT CHƯƠNG 4
 
Chuyện Đoá Thụy Hương
Duyên trời hay thâm mưu?


Lúc về đến nhà, An Duyên ngồi đến mấy canh giờ.

Cô muốn tìm ra một cách nào đó để dứt tình với Hồng Bảo.

Cuối cùng, nàng nhâng chiếc bông tai son còn lại - chiếc bông tai này cùng với chiếc bông tai trong tay Hồng Bảo ngày trước là đúng một đôi - nàng nhìn ngắm một hồi, rồi khẽ gọi:

- Thị Bình!

- Tên người nữ nô tỳ.

Khi Thị Bình đến bên, nàng nở một nụ cười vừa gượng gạo, và còn pha chút nào đó của ánh mắt toan tính, An Duyên nhẹ nhàng nói:

- Em hãy đem chiếc bông tai này, đập nát ra cho ta!

Thị Bình sợ hãi nói:

- Thưa... em biết bông tai mất cặp sẽ không dùng được nữa...

Nhưng có cần phải đập nát nó không ạ?

An Duyên quay ra nhìn Thị Bình, ánh mắt hiền dịu thường ngày dần chuyển thành nghiêm đến đáng sợ:

- Ta nói ngươi đập nát đi!

Đây là lần đầu tiên, An Duyên nổi giận vô cớ đến vậy.

Cũng là lần đầu tiên nàng biết cách trút giận lên người khác.

Thị Bình không dám nói gì nữa, cầm chiếc bông tai rời đi.

Mấy hôm sau, An Duyên mới đem chuyện ra kể lại với mẹ.

Bà nói:

Thật ra... năm đó, cả ta và phu nhân nhà họ Trần đều nằm mộng thấy Thần nhân ban vải và gấm.

Và cả hai cùng nhận gấm.

Nhưng Nhân thần chỉ nói con sẽ trở thành mẫu nghi thiên hạ còn sự lựa chọn của nhà họ Trần là một quyết định rất sai lầm.

Từ đó, gia đình nhà họ Trần luôn coi nhà ta như kẻ thù.

Chính bới lý do ấy, khi nhận được sính lễ của Đức Nhân Tuyên, ngài Lễ Bộ Thượng Thư mới quyết đem trả bằng được.

Điều này khiến Đức Nhân Tuyên vô cùng tức giận.

Còn Hồng Bảo cho rằng Tĩnh Hảo và Hồng Nhậm đứng sau.

Đối với Bảo, sính lễ ấy không phải là vì giấc mộng gần 20 năm trước của bà Lệ Quốc Phu Nhân mà thực sự, Bảo đã thầm thương trộm nhớ An Duyên từ rất lâu.

Đêm ấy, lần đầu tiên Bảo tìm đến rượi để giải sầu.

Suốt từ canh 3 đến tận khoảng giờ Tỵ(*) hôm sau.

Trên đường trở về phủ riêng, Bảo thấy từ xa một bóng dáng có vẻ "quen".

Đó chính là Hương Thuỵ trên vừa đi vấn an Phi Trinh về.

HẾT CHƯƠNG 5

Chú giải:

(*) Giờ Tỵ: khoảng từ 9 đến 11 giờ sáng theo cách tính ngày nay.
 
Chuyện Đoá Thụy Hương
Ánh Mắt Của Em


Bảo không còn lạnh lùng với Thụy như trước.

Lần này, Ông Hoàng cả khẽ cười lên, chào lại:

- Xin chào Trần Tiểu Thư.

Chúc Tiểu Thư một ngày tốt lành.

Rồi Bảo vội đi ngay.

Thụy níu tay Bảo lại, rồi nhẹ nhàng nói:

- Chẳng hay... ông Hoàng Cả có việc bận?

Bảo gạt tay Thụy ra, Thụy cũng giật mình, khẽ đưa bàn tay lên trước mặt, rồi e thẹn.

- Ta phải đi rồi!

- Bảo lạnh lùng nói.

Thụy tươi cười, nói:

- Ông Hoàng Cả... tôi muốn hỏi ông về chuyện An Duyên...

Thụy chưa kịp nói hết câu, Bảo đã xua tay, nói:

- Thôi!

Thôi!

- Chẳng lẽ... ông không biết cô ta đã khiến Đức Thái Hoàng nổi giận?

Bảo trừng mắt, nói:

- Có chuyện đó à?

- Dạ!

Nhưng sau đó, Bảo gạt đi:

- Ta không quan tâm!

- Nhưng hôm qua... tôi thấy Bà chúa nhất... dẫn An Duyên qua Viện Lý Thuận!

Bảo ngạc nhiên nói:

- Thật sao?

Thụy gật đầu.

Bảo nói:

- Rõ ràng là Tĩnh Hảo và An Duyên đang muốn chọc tức ta đây mà!

Bảo tức tối, quay mặt đi, Thụy vẫn tìm mọi cách để giữ lại:

- Ông Hoàng Cả!

Bảo vẫn chưa hết tức tối, gắt lên:

- Ta có viện bận!

Cô không thấy sao?

Thụy hơi lo, run lên nói:

- Dạ... ông bớt giận...

- Tránh ra!

Thứ tiện tỳ!

Thấy Bảo quay đi, Thụy đã quyết dùng đến "nước cờ" cuối cùng.

Thụy ngã xuống sàn.

Vờ ngất đi.

Bảo vội quay lại, hoảng hốt:

- Hương Thụy!

Cô làm sao vậy?

Tỉnh lại đi chứ!

Vì nơi đó chỉ cách phủ An Phong có vài thước nên Bảo vội ẵm Thụy lên, chạy về phủ.

Ở đó, chỉ có một người Cung giám thì Bảo sai đi gọi Thái Y rồi.

Bảo khẽ lại gần gường, tính lay Thụy.

Lúc đấy Thụy khẽ đưa 2 cánh tay lên, đặt vào vai Bảo.

- Cô...

- Bảo ngạc nhiên thốt lên.

- Chắc em bị cảm nắng thôi...

Ông Hoàng Cả... ông lỡ gọi em như vậy sao?

Trong lòng ông, em chỉ là một con tiện tỳ thôi sao?

Em làm sao sánh nổi với An Duyên.

Ngài Lễ Bộ Thượng Thư đã từng trả lại sính lễ, khiến ông một thời bẽ mặt với Hoàng cung, ông không nhớ sao?

Ánh mắt đầy mưu mô một lần nữa hiện ra.

Nhưng Bảo đã lỡ bị lôi quấn bởi ánh mắt đó rồi.

Bảo như bị thôi miên.

Sau đó một tiếng động đã cắt đứt bầu không khí yên tĩnh.

HẾT CHƯƠNG 9
 
Chuyện Đoá Thụy Hương
Thổ Lộ


Vào một ngày đẹp trời, Hương Thụy nảy ra ý định đi ngao du bằng thuyền trên sông Hương, cô không chỉ đơn giản là muốn thưởng thức cảnh đẹp, ý đồ chính của cô chính là muốn nhân cơ hội này được ở gần Hồng Bảo hơn.

Với muôn vàn suy nghĩ về một buổi hẹn lãng mạn nên thơ, Thụy dừng chân trước phủ An Phong.

"Xin vấn an An Phong Công" cô kính cẩn cúi người, mặc cho Hồng Bảo chẳng mấy câu nệ những phép tắc này.

"Tiểu thư đến tìm ta có việc gì?

Thụy mỉm cười đầy ẩn ý rồi tròn xoe mắt nhìn Bảo, "hôm nay trời xanh mây trắng, không khí chan hoà, em muốn ông cùng em đi ngao du một chuyến trên sông Hương, cùng nhau ngâm thơ, cùng nhau tâm sự nhỏ to.

Ông thấy thế nào?"

Đáp lại sự hào hứng của Thụy chỉ là ánh mắt thờ ơ của Bảo, anh khẽ xua tay, "hôm nay ta rất bận, cô cứ đi một mình, hôm khác ta sẽ tạ tội".

"Nhưng hiếm khi thời tiết tốt như hôm nay, em sợ để lâu sẽ không còn nhã hứng ngắm cảnh đẹp nữa" Cô phụng phịu, mắt như sắp khóc.

Bảo nhìn ánh mắt đó thì tim lại đập mạnh.

Ánh mắt đó có ma lực gì mà khiến cho anh phải xao xuyến đến vậy cơ chứ.

Ậm ờ một lát, Bảo đành miễn cưỡng gật đầu.

"Thôi được, xem như hôm nay ta nghỉ ngơi một chuyến"

Thụy nghe vậy thì mắt sáng bừng trở lại, cô cúi đầu cảm ơn rồi quay về nhà chuẩn bị cho chuyến đi trong mơ này.

"Hồng Bảo, nhất định em sẽ có được tình yêu của chàng"

...

Trái với mong đợi ban đầu, chuyến ngao du này lại diễn ra trong im lặng.

Gần nữa chặng đường cả hai chẳng nói được với nhau câu nào.

Bầu không khí yên ắng này làm cho cô cảm thấy ngột ngạt.

Bất chợt, một ý nghĩ táo bạo xuất hiện trong đầu của cô.

Hương Thụy tiến về phía Hồng Bảo đang đứng, cô liếc nhìn cảnh vật xung quanh, rồi nhẹ nhàng bước đến bên cạnh Bảo.

"Khung cảnh thật là thơ mộng phải không?"

Cô hỏi.

"À...ừm...đúng là cảnh rất đẹp"

"Thế tại sao ông trông có vẻ như không mấy để ý tới những vẻ đẹp xung quanh của ông vậy thưa An Phong Công?"

Câu hỏi này làm Bảo chột dạ.

Anh ho vài tiếng rồi định tránh sang đầu bên kia của thuyền, nhưng chưa kịp nhấc chân thì tay của Thụy bỗng giữ chặt anh.

"Cô làm gì vậy hả" anh tức giận hất tay cô ra.

Nhưng cô không trả lời, khi anh quay người lại thì hoảng sợ khi thấy Hương Thụy lảo đảo, tay cô ôm ngực.

"Không hiểu sao em lại cảm thấy khó thở quá..." cô nói rồi ho liên tục.

Bảo nghiêm mặt, "đã không khỏe mà còn rủ ta đi ngao du.

Thật là phiền phức.

Thôi, chúng ta quay về bờ".

Nhưng chưa kịp ra lệnh cho tên lái thuyền thì Thụy lại ngã khuỵu xuống.

Bảo hoảng hốt toan chạy lại đỡ nhưng Thụy gạt tay anh ra.

"Em biết là em rất phiền phức, em không cần ông phải bận tâm".

Nói rồi Thụy cố gắng đứng dậy, nhưng lần này, cô ôm ngực rồi hét lên một tiếng, sau đó ngã nhào xuống sông.

"Hương Thụy!"

Bảo hét lên, không suy nghĩ nhiều, anh phóng xuống sông bơi đến bên Thụy.

Sau khi đưa cô trở lại thuyền, anh ra lệnh cho tên lái thuyền quay trở lại bờ nhanh nhất có thể.

Anh liên tục lay người Thụy, miệng không ngừng gọi tên cô.

"Hương Thụy!

Cô làm sao vậy, mau tỉnh lại đi!"

Nhưng có gào thét cỡ nào cô vẫn không tỉnh, anh bất lực ôm cô trong vô vọng.

"Ta không có ý nói cô phiền phức...thật ra hôm nay cô mời ta đi ta thật sự rất vui.

Chỉ là ta sợ phải gặp lại cô, sợ phải nhìn vào ánh mắt của cô, khi ta nhìn vào nó ta thật sự không còn biết gì nữa.

Phải trái, trắng đen, tốt xấu, ánh mắt của cô làm tất cả những thứ đó trở nên vô nghĩa.

Nhưng bây giờ ta lại muốn nhìn ánh mắt đó, ta rất nhớ nó.

Ta xin nàng, nàng mau tỉnh lại đi!"

Trong giây phút bất lực nhất, chợt Bảo nghe thấy một tiếng ho.

"Hương Thụy!

Hương Thụy!

Nàng...cô tỉnh rồi sao?"

Thụy ngước nhìn Bảo.

Không còn là sự thờ ơ lạnh nhạt nữa, Hồng Bảo bây giờ đã thật sự phải lòng cô rồi.

Bảo đỡ Thụy đứng dậy.

Nhưng được một lúc cô lại ôm ngực than khó thở.

Thấy vậy, Bảo lo lắng ôm cô vào lòng.

"Khi quay trở lại bờ, ta sẽ đưa nàng đến Thái Y Viện gặp Thái Y tốt nhất hoàng cung.

Nhất định nàng sẽ khỏe lại" anh nói.

Thụy không đáp lại mà chỉ mỉm cười, cô không quên ho vài tiếng yếu ớt.

Thật ra, những việc vừa xảy ra hoàn toàn là do Thụy cố tình.

Cô chẳng có bệnh gì cả, cô thật ra đã nhìn thấu được tình cảm của Hồng Bảo dành cho mình, làm như vậy chỉ muốn anh sớm bộc lộ ra mà thôi.

"Cuối cùng em cũng làm được, cuối cùng em cũng có thể khiến chàng yêu em".
 
Chuyện Đoá Thụy Hương
Khát Tâm


Tĩnh Hảo khẽ cười

- Hồng Nhậm nói như vậy sao?

An Duyên gật đầu

- Dạ...

Chính miệng ông Hoàng hai đã nói vậy với em ạ!

Tĩnh Hảo nhìn An Duyên, nói tiếp:

- Cảm ơn em đã giúp ta chuyện này!

An Duyên cũng mỉm cười.

Nụ cười duyên dáng lắm.

Khi cười, đôi mắt nàng ánh lên vẻ hiền từ nhân hậu.

Tĩnh Hảo chợt nhận thấy điều ấy.

Ở trong chốn cấm cung đầy cạm bẫy này, có mấy khi Hảo được nhìn ngắm một nụ cười hồn nhiên ngây thơ như thế...

Cả hai vừa đi dạo vừa ngắm hoa trong vườn.

Dưới ánh nắng vàng nhạt giữa thu, trăm hoa vẫn đua nở.

Và đây cũng là lần đầu tiên mà Tĩnh Hảo cũng như An Duyên được đi ngắm hoa cùng với nhau.

Cả hai cùng đàm đạo về hoa.

Thì ra, An Duyên không cô độc.

Cũng có người có chung sở thích ngắm hoa với nàng...

Và Tĩnh Hảo cũng thế...

- Xin vấn an Bà Chúa Nhất!

Xin chào Võ Tiểu Thư!

Tĩnh Hảo có thoáng chút bất ngờ khi thấy người con trai đứng trước mặt

- Là em sao?

Khát Tâm?

Tĩnh Hảo hỏi rồi vội quay lại nói với An Duyên:

- Đây là Khát Tâm.

Là em của chị.

- Quay sang Khát Tâm - Còn đây là Tiểu thư nhà ngài Lễ Bộ Thượng Thư mà chị đã từng kể với em.

Khát Tâm là cháu gọi Phi Thành bằng cô.

Cha mẹ Tâm đều mất sớm.

Lên 6 tuổi, Phi Thành đón Tâm từ Gò Công nên Khinh Thành để nuôi dạy, cho ăn học và yêu thương như con ruột.

- Chào ông!

- An Duyên cung kính nói, sau đó như chợt nhớ ra điều gì, cô quay sang nói với Tĩnh Hảo.

- Thôi, đã muộn rồi, em xin phép cáo từ.

Tĩnh Hảo gật đầu:

- Ừ!

Em về bảo trọng!

Cho ta được gửi thăm hai cụ thân sinh của em!

- Em xin cảm ơn bà chúa Nhất nhiều ạ!

- Thôi!

Em về đi, kẻo chốc qua giờ Ngọ nắng lắm!

An Duyên quay lưng bước đi.

Còn Tĩnh Hảo cũng hướng về phía viện Lý Thuận.

Chỉ còn trơ lại Khát Tâm đứng trơ dưới ánh nắng vàng.

- Võ Tiểu Thơ!

Tâm đuổi theo An Duyên, gọi.

An Duyên dừng lại, bình tĩnh nói:

- Ông gọi tôi sao?

Tâm cứ ờm ờ không biết nói sao.

An Duyên tuy không nói ra nhưng cũng thấy trong lòng không được dễ chịu.

- Tôi xin phép lui.

- Võ Tiểu Thơ...

- Chuyện gì khiến ông khó nói vậy?

Tôi xin phép lui, kẻo có Người nhìn thấy tôi với ông nói chuyện thì không hay...

Nói xong, nàng quay mặt đi thẳng.

- An Duyên!

Nhờ cô chuyển lời đến Hương Thụy...

An Duyên sững người.

- Chuyển lời gì chứ?

- Tôi ... tôi ...

- Cái gì?

- An Duyên bỗng quát nên.

Khát Tâm cũng xấu hổ, mặt mũi đỏ tía hết cả nên.

- Nhưng tại sao ông lại nhờ tôi?

Xin lỗi.

Việc này, tôi không giúp ông được!

- Tôi biết... tôi khó có thể xứng với Trần Tiểu Thơ...

An Duyên nói:

- Tôi thật sự không thân với cô ta

- Cô nói sao?

Không phải tôi nghe người ta nói hai người là chị em tốt à?

- Ai nói với ông như thế?

Khát Tâm chỉ biết gãi đầu

- Tôi và Trần tiểu thư hoàn toàn không có liên hệ gì cả, xin ông hiểu cho - An Duyên chần chừ một chút rồi nói tiếp -Nhưng nể tình ông là em trai của bà chúa nhất , tôi muốn nhắc ông rằng, nếu như ông thật lòng có ý với Trần tiểu thư, xin ông hãy cẩn thận

-Vì...vì sao chứ?

-Vì Trần tiểu thư bây giờ là người của ông hoàng cả, nếu ông đụng đến, e rằng lành ít dữ nhiều.

Nói rồi An Duyên đi một mạch về phía trước, còn Khát Tâm vẫn cứ ngơ ngác nhìn theo.

Từ cái ngày Hương Thụy xuất hiện ở Tử Cấm Thành, trái tim của Khát Tâm như bị sét đánh trúng.

Hồn vía của anh như đang ở tận mây xanh.

Anh biết bản thân không thể nào xứng với cô.

Cô là lá ngọc cành vàng, là kim chi ngọc diệp, còn anh, chỉ là tên thị vệ quèn mang danh con nuôi Phi Thành.

Anh biết rõ, sẽ không có kết cục tốt cho cả hai, nhưng anh vẫn mong rằng cô sẽ hạnh phúc.

Khát Tâm thừa biết con người của Hồng Bảo.

Hắn mau thích cũng chóng quên.

Trước giờ có nhiều nữ nhân tưởng chừng như đã nắm chắc trái tim của hắn, nhưng rốt cuộc vẫn là ra đi trong nước mắt.

Anh không muốn Hương Thụy bị đối xử như vậy, anh muốn cô phải là người con gái vui vẻ nhất, an yên nhất.

Việc đầu tiên anh cần làm là làm rõ tình cảm của Hồng Bảo.

Nếu như lần này hắn vẫn đùa giỡn, anh nhất định sẽ chiến đấu đến cùng.

HẾT CHƯƠNG 11.
 
Back
Top Bottom