Báo MỚI
VỤ ÁN BÍ ẨN
"PHÁT HIỆN XÁC NGƯỜI TẠI CẦU M***
HUNG THỦ LÀ?, HAY CHỈ LÀ TỰ TỬ HIỆN TRƯỜNG KHÔNG GIẤU VẾT"
Lại có thêm người chết sao?
Cách vài ngày cứ liên tục có những vụ án người chết bí ẩn.
/7/9/1***/ nạn nhân mất hai con mắt
/11/9/1***/ nạn mất một cánh tay
/19/9/1***/ nạn nhân mất đi trái tim
...,..v..v
Cái gì?
Hình như tôi từng thấy tất cả những nạn nhân đó.
Ngày 7 tháng 9, đó không phải gã đàn ông đã nhìn tôi suốt khi tôi ở quán cà phê sao?.
Ngày 11 tháng 9, người phụ nữ đã gây chuyện với tôi cô ta khó chịu và giữ chặt tay tôi không cho tôi rời đi,lúc đó tay tôi đang bị thương nặng nhưng cô ta cứ đánh vào đó.
Ngày 19 tháng 9, là một cậu trai trẻ cậu ta khá phiền phức, cậu ta luôn bám lấy tôi.
"Em yêu chị"
Lời nói ngây thơ đó của cậu ta khiến tôi vừa khó chịu vừa bối rối cậu ta mới chỉ 23 tuổi.Đôi mắt cậu ta xanh trong veo mái tóc chải chuốt vội vã, bộ đồ thời trang gọn gàng đúng phẩm chất của một cậu bé trong sáng ngây thơ.
Tôi lắc đầu, khuôn mặt cậu ta chùng xuống miệng lắp bắp từng câu.
"E..m sẽ dâng..hiến cả tr..ái tim cho chị..vì em thật sự..Yêu chị.."
Tôi không thể tin được thằng nhóc nhỏ này có thể yêu tôi được,tôi thậm chí chưa từng yêu ai trong mắt tôi chỉ có công việc chưa từng nghĩ đến chuyện này.
Cậu ta đưa bức thư sau đó và chạy đi,tôi nhìn lá thư trên tay nó gọn gàng hình trái tim ở giữa.
"Thư tình?"
Tôi vừa mở bức thư ra chữ viết rất đẹp lời lẽ rất hay và tôi có thể thấy được tình cảm và sự gưỡng mộ của cậu ta về tôi.
'Kính gửi quý cô Mokiko thân mến,cô là người xinh đẹp nhất mà tôi từng gặp tôi luôn nhìn cô qua những con đường khi bắt gặp thấy cô, mái tóc đen dài đôi mắt đỏ mê hoặc chiếc váy phá cách đó tôi thích nhìn thấy đôi chân lộ ra từ chiếc váy khi cô bước đi tiếng gót chân như kêu gọi vậy, đôi môi như bông hoa hồng đỏ,..-'
Tiếng gió thổi mạnh khi tôi mới đọc được đoạn đầu khi cậu ta mô tả tôi,một con chuột trắng mắt đỏ đột nhiên gặm lấy bức thư và chạy đi.
Tôi vội vã chạy theo nhưng gió quá mạnh bụi bay vào mắt tôi khiến tôi dừng lại,lúc mở mắt ra đã không thấy con chuột đâu.
Những vụ án có sự trùng hợp đến bất ngờ, hay chỉ là do tôi nghĩ quá nhiều,tại sao con chuột đó lại lấy mất lá thư của tôi?.
Ngày hôm sau, tôi đứng trước của nhà của gia đình cậu trai trẻ đó trên tay cầm một bó hoa trắng ,gia đình cậu ta rất bất ngờ khi thấy tôi giống họ từng nghe kể về tôi.
Tôi chỉ im lặng gật đầu, họ chỉ cho tôi đến chỗ ngôi mộ của cậu ta sau đó rời đi.
Tôi thở dài đôi mắt không cảm xúc đặt bó hoa xuống trước ngôi mộ cảm xúc nặng trĩu lần đầu tiên tôi thấy tội nghiệp cho một ai đó.
Tôi đứng dậy cúi đầu sau đó rời đi.