Cập nhật mới

Khác Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
153657093-256-k400392.jpg

Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
Tác giả: Yan-Sam
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Blick Yan là cô gái mà all nam đều muốn chinh phục. chuyện đc sáng tác bởi Sam( tau bị ATSM nên có gì ko đúng mong mọi người thông cảm 🙂).



kinhdi​
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
Đôi lời giới thiệu...


Tên: Blick Yan

Tuổi: 16

Tính cách: phũ, lạnh lùng, ít cười......

Yêu: macha, laptop của mình.......

Vân vân và mây mây...

( nếu kể hết thì chuyện sẽ mất hay)

Ảnh của Yan:

vẽ éo đẹp nhưng mong mọi người đón nhận. 🙁(

Đã xong phần mô tả.

Giờ thì ......................................

VÀO CHUYỆN THOIIIIIIII!!!
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 1: TUỔI THƠ DỮ DỘI CỦA YAN


Tôi, đang làm gì thế này?

Tại sao...cuộc sống của tôi lại trở nên rối tung như vậy?

Tại sao tôi lại được sinh ra?

Mà người sinh ra tôi lại là cái mụ ghẻ ấy....

Thật không thể chấp nhận nỗi mà!!

Bà ấy luôn sai khiến tôi, đánh đập tôi, chửi tôi, còn gọi tôi là một con Quỷ..

Mà đâu chỉ mình bả.

Còn có ông bố và đứa em gái nhập hội chung nữa mà...

Ổng suốt ngày nhậu nhẹt, còn ngoại tình, chữi bới ngày lẫn đêm, và bả luôn trút giận lên tôi.

Chỉ vì chữ " Hiếu ", nên tôi mới nhẫn nhịn chịu đựng.

Vả lại, đâu ra thêm cái đứa em gái mất dạy, luôn được ông bà cưng chiều, hay đỗ lỗi cho tôi từ chuyện này tới chuyện kia.

Mà tôi chả bao giờ trái lời hay làm sai bất cứ chuyện gì hết...oan quá mà!!!

Cuộc sống như thế vẫn cứ tiếp tục diễn ra suốt 15 năm... cho đến khi......tôi bị ông bà đem đi bán.....cho một ông tiến sĩ điên điên khùng khùng.

Tôi đâu có ngu mà không biết mình sẽ thành chuột bạch của ổng.

Nhưng ông bà đã chặn cửa từ đời nào, rằng biết trước tôi sẽ chạy trốn.

Trước khi đi, tôi còn bị đem ra làm thêm mấy trận đánh, chữi, cáu, béo,......

Nhỏ em mất dạy đó biết tôi sắp đi cũng hưng phấn quá trời, rồi lăng mạ +sỉ nhục tôi.... nhìn chả khác gì mấy con chó ngoài đường thấy người lạ gặm chân rồi sủa.

Bán tôi xong, ông tiến sĩ nhốt tôi vào một căn phòng trắng, với những thứ" trang trí" thường được tìm thấy trong phòng của tù nhân.

Rồi ngày ngày, tôi bị đem ra làm chuột thí nghiệm cho những thứ phát minh của ông ta... rồi ngày ngày phải chịu đau đớn... ngày ngày la hét......... trong suốt 1 năm.

Tôi bây giờ chẳng thiết phải sống nữa....

Giờ nhìn tôi đi....trông chả khác gì một cái xác di động cả.

Tóc hạt dẻ của tôi bây giờ đã biến thành màu cam đỏ.

Giờ bằng cách nào đó, họ đã cho tôi một năng lực nhờ đem đi hiến xác cho bọn họ.

Mỗi lần tôi tức điên lên, thì con mắt trái tôi phát ra một ánh sáng màu đỏ thẫm như máu vậy.

Nhờ năng lực đó, sức mạnh của tôi gia tăng gấp 4 lần, thế là tôi tận dụng phá banh nóc luôn cái phòng nghiên cứu của ông tiến sĩ.

Ổng tức điên lên và la lệnh cho bọn " chó" bắt tôi lại.

Nhưng tiết rằng tôi đã thoát được.

Nhìn cái mặt tức tối của ông tiến sĩ và lũ " chó" đó khiến tôi phấn khích lên.

Tôi còn có ý định giết bọn chúng, nhưng tôi cũng đâu có ngu ngốc đến thế...

Quay lại à?

MƠ ĐI!!!

Thế là tôi chạy thẳng về phía trước.

Chạy mãi chạy mãi~~~

Và tôi đi đến một khu rừng.

Thoát được lũ " chó", tôi dừng lại, trước đó đề cao một tấm biển to bổ chảng : "RỪNG CẤM".

Tôi nghĩ, dù sao cũng chẳng sống được bao lâu, hay nay đi khám phá một chuyến cho đã cuộc đời... rồi tôi vào rừng, phấn khích muốn biết mình sẽ bị thứ gì giết.

______________________________

END CHAP 1

chap đầu kể về tuổi thơ của Yan cho mọi người thấm cái đã.

Thề rằng chap sau sẽ có mặt bánh bao đem Yan về SM.

Mọi người nhớ ủng hộ Sam nhé!!! 🙂)))

(Mà mỗi lần nhắc đến SM, là Sam cứ nghĩ đến 2 chữ " SẤP MẶT" không hà.

Hahaha!!!)
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 2: ĐÃ ĐƯỢC ĐEM VỀ


Đi được một quãng đường.

Yan cảm thấy mệt mỏi.

Chắc do con mắt ấy đã lấy đi khá nhiều sức của Yan( chứ bình thường thì thể lực của Yan rất cao).

Yan cố gắng đi tiếp thêm một quãng nữa.

Vừa hay, Yan thấy những tản lá to chà bá, định làm một chiếc giường để nằm.

Chưa làm xong thì Yan đã ngất đi hồi nào không hay.

Bỗng thoang thoáng Yan nghe được tiếng nói.

-Ê.

Xem tớ vừa tìm thấy gì nè.

-Gì thế?

Ồ~~ một cô gái khá là đáng yêu.

Mà sao cô ta lại nằm đây thế??

-Tớ nghĩ nhỏ vẫn còn sống.

Chắc do kiệt sức nên ngất rồi.

-Giết nó không?

-Tùy cậu...

-Khoan đã!

-Slendy??

Ngài đến hồi nào thế!?

-Toby, đem cô gái này về SM đi.

-Ủa tại sao??

-Nhanh lên còn đứng đó mà " tại sao" nữa.

Ngoài này lâu quá là chết cóng đấy.

Nhanh lên.

-À..

Vâng!!!

______________________________

END CHAP 2

Sorry mấy man vì chap này tau ra ít qué...

Tại tau đang bận học thuộc lòng tên và tính cách của các thánh nhà ta.

Tau thành thật xin lỗi.....

( nhưng dù seo tau cũng đã giữ được lời hứa rùi...hehe)
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 3: CUỘC GẶP GỠ MỚI


Tôi tỉnh dậy, nhưng vẫn chưa mở mắt, thầm nghĩ:' hơ~~mình chết rồi sao...?

Nhưng sao nhức đầu thế này.....?

Chẵng lẽ mình chưa chết?....'

Tôi cố mở mắt ra.

Thì đâu ra mấy cái bóng mờ mờ ảo ảo trước mặt tôi.

Lúc đó tôi vẫn còn đang mớ ngủ nên nhìn vẫn không rõ lắm.

-Ô!

Cô tỉnh dậy rồi à?

Bỗng một giọng nói vang lên.

-Oi~~ mọi người!!

Con bé tỉnh rồi này!!

Tiếng hét đó làm tôi cảm thấy hơi chói tai. ( mặt ko cảm xúc).

Rồi tôi dần dần lấy lại được rõ nét.

Tôi thấy có rất nhiều người bao vây xung quanh.

Tôi hơi sợ( ko cảm xúc tập 2).

-Yan: đây là đâu?

Lí do tôi ở đây là gì?

Một người đàn ông cao gầy khoảng 2-3m tiến lại gần tôi.- Chào buổi sáng cô Yan, xin tự giới thiệu, ta là Slender Man.

Hãy gọi ta là Slendy.

Đây là dinh thự của ta.

Từ nay đây sẽ là nhà của cô.

-Nhà?

Ý ngài là sao?

Mà sao ngài lại biết tên tôi? ._ Tôi hơi bất ngờ vì lời nói của Slendy ( mặt ko cảm xúc tập 3).

-Ta có biết một chút về cô.

Cô không cần thắc mắc đâu.

Nhà cô sẽ là ở đây._( ý Slendy là ổng đã dùng sóng não để đọc suy nghĩ của Yan ấy mà...)

-Nếu tôi rời đi thì tôi sẽ bị giết đúng không ngài slendy?_ Tôi hỏi Slendy.

-Vậy, cô muốn chết?_ Slendy.

-Đúng.

Giết tôi đi Slendy.

Đó là thứ tôi muốn._ Tôi nói cứ như vẻ đang thách thức Slendy.( mà mặt vẫn ko có cảm xúc.)

-Vậy ta sẽ cho cô toại nguyện. _Slendy lúc đó có vẻ đang hậm hực.

Tôi nhắm mắt để sẵn sàng bị giết.

Nhưng đợi hồi lâu vẫn chưa thấy có động tĩnh gì.

Nên tôi mở mắt ra._Sao ngài lại không giết tôi đi?

Ngài Slendy?( Mặc bơ phờ)

Slendy bỗng thốt lên tiếng cười không lớn cũng không nhỏ_Haha, Cô cũng gan lắm đấy, cô nghĩ ta đưa cô đến đây chỉ để giết cô thôi ư?

-Vậy tôi có nên hỏi lại là vì sao tôi lại ở đây không?_ Vẫn mặt lạnh ko cảm xúc.

-Thôi, Không cần đâu.

Hãy đồng ý ở lại đây.

Bọn ta sẽ không làm gì cô đâu._Slendy.

-Nhưng tôi sẽ trốn bất cứ lúc nào đấy.

Lúc đó thì đừng có tìm tôi._ Yan.

-Haha.

Ta thích cô rồi đấy.

Vậy cô sẽ ở lại đây ha._Slendy.

-ừm.

Tôi sẽ ở lại._Yan

Slendy và Yan nói chuyện với nhau mặc cho mấy đứa kia ăn bơ nãy giờ.

-À xém nữa thì quên.

Mọi người hãy giới thiệu về mình đi nào._Slendy.

( BÂY GIỜ ÔNG MỚI ĐỂ Ý TỤI NÀY ĐÓ HẢ SLENDY!!?! : mọi người trừ Yan )

-xin tự giới thiệu.

Ta tên Toby._Vừa nói vừa nhai waffes.

-Là Hoodie._ Đang nhai miếng cheesecake cùng với người tên Masky.

-jeff

-hãy gọi chị là Clock

..................

____( tua cho lẹ....)

- Em tên Yan, Blick Yan.( vẫn là cái mặt bơ phờ đó)

Jane: Wow tên em độc nhỉ..!

Sally: chị Yan xinh quá!!!

.........( tua tập 2)

Sau khi nói chuyện với đại gia đình creepypasta này, tôi đã có thể nói chuyện thân thiết với họ nhiều hơn.

Tuy có vài người mặt nhìn rất đáng sợ, nhưng tôi cũng đã quen đc dần.( mà mặt Yan vẫn cứ ko cảm xúc 🙁( )

______________________________

END CHAP 3

Ôi~~ Yan nhà ta nạnh nùng dễ sợ hà~~~ nhưng mà đôi khi, cái tính cách ấy lại vô tình khiến ai đấy ngất ngây đấy nha~~~ hãy ủng hộ nhiệt tình để tau ra chap mới nhá mấy man......hihihi
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 4: MUA SẮM CÙNG PROXY


-MỌI NGƯỜI RA ĂN CƠMMM!!!!!!_Một giọng hét thất thanh từ Slendy.

Tôi tỉnh dậy từ phòng khám của dr.Smile( vì tôi đết có phòng riêng).

Tôi xuống phòng cùng dr.Smile, tập hợp lại đông đủ đại gia đình.

Mới đầu im phăng phắt, về sau lại thật náo loạn.

Mọi người ném qua ném lại, tranh giành đồ ăn, chửi bới nhau,....

( tua~~~)

Xong thời khắc náo nhịp ấy, ai nấy đều đi ra khỏi giang bếp làm việc riêng, để lại Slendy tủi thân một mình dọn dẹp bãi chiến trường ấy....

- Để tôi phụ một tay Slendy.

- À được, vậy giúp ta dọn hết chén đĩa xuống bàn..

Tôi phụ giúp Slendy một tay.

Xong xui thì Slendy tập trung mọi người dưới phòng khách.

Slendy: Vì không còn phòng cho cho Yan, nên ta phải cần một thời gian để xây phòng cho cô ấy.

Trong lúc đó thì Yan sẽ được ở chung phòng với tất cả mọi người 2 ngày.

Toby: Chung phòng á?

Ko vấn đề gì._ Đang nhai waffes.

Helen: Ờ...._ Đang nhai cheescake.

-------------

Yan: Tôi ở phòng khám của dr.Smile là được rồi.. ko nhất thiết phải vậy.

Slendy: Một phần cũng vì muốn huấn luyện cho cô cách đi săn, ko cần bàn nữa.

Masky: Vậy Yan sẽ chung phòng với ai đầu tiên?_ đang nhai cheescake.

Slendy: Ta đầu tiên.

Giờ cô chuẩn bị đi Yan.

Yan: Tôi không có đồ để chuẩn bị...

Slendy: Vậy thì dàn Proxy của ta sẽ dẫn cô đi mua sắm chút đồ.

Toby: Okok đi mau!!

Hoodie: ờ cũng được..

Masky: ....

--------------

Đi được một lúc, hình như có gì đó sai sai...

Yan: Mấy anh để mặt như thế xuống phố được à?

Dàn Proxy: ................................

Toby: Á chết!!!

Quên bén mất!!!

Masky: Quay về nhanh còn đứng đó!

Bọn Proxy tức tốc quay về, mà tôi nghĩ có nhất thiết phải vậy?

Chỉ cần tháo bỏ mặt nạ là được rồi mà....

Đứng đợi một lúc, bọn Proxy quay lại.

Trước mặt tôi giờ là 3 chàng thanh niên điển trai( mặc dù Yan có vẻ éo quan tâm đến trai đẹp...).

2 người kia bỏ mặt nạ ra, còn Toby thì đeo thêm kính râm và một ngũ trang ngoài, cất kính cam đi.

Yan: Tháo bỏ mặt nạ mà cũng phải chạy về nữa sao?_( mặt ko cảm xúc)

Hoodie: Thì để cất đi chứ gì.

Đâu thể đem theo chúng được.

Toby: Ta mau mau đi thôi!!!

------------

Đã xuống tới thành phố,tôi dạo quanh siêu thị hơi lâu, mà mua cũng không nhiều lắm.

Đơn thuần chỉ là mấy cái áo sơ mi hay áo khoác, vài cái quần hay váy, và một số đồ dùng nữa,.......

( tua~~~)

Chuẩn bị đi về thì tình cờ đi ngang qua một tiệm bánh.

Hoodie: Cô chạy đâu thế?

Toby: Tiệm bánh á?

Tôi chạy vào tiệm mặc cho dàn Proxy đứng nhìn.

Một lác sau, tôi đi ra cùng với một cái túi xách.

Masky: Cô mua gì thế?

Yan: chỉ là vài cái bánh thôi.

Chúng ta về.

_______

Đã về đến SM, tôi vào bếp cùng với túi xách đó.

Lôi ra mấy cái bánh waffles, cheesecake và machacake.

Yan: waffles của anh nè Toby, còn cheesecake thì của anh masky và anh hoodie._ Tôi đưa bánh cho họ.

Vì thấy bọn họ hay ăn thứ này nên tôi nghĩ họ thích, thế là tôi mua về.

Toby: Cho Toby á!!!!

Yeeeee!!

Toby cảm ơn Yan!!!

Hoodie & Masky: A cảm ơn!

Rồi bọn học ăn ngấu nghiến.

Hoodie: Mà nè, cái machacake ấy là dành cho ai vậy?_ Hoodie ăn xong chỉ tay vào cái bánh đó.

Yan: À đó là của tôi.

Toby: Vậy sao em không ăn?

Yan: Tôi có thể ăn sau.

---------------

Trời đã tối, đã ăn tối, và đã dọn xong bãi chiến trường.

Cô vẫn dọn dẹp mớ ấy cùng với Slendy.

Xong xuôi, cô đi tắm và thay đồ.

Vào phòng Slendy lúc đó không thấy ông ấy.

Cô lên giường chợp mắt trước và thiếp đi.

______________________________

END CHAP 4

Cầu xin hãy ủng hộ huhu..
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 5: CHUNG PHÒNG: SLENDY


Ngủ tận sáng hôm sau, Yan tỉnh dậy cùng với cái ngáp dài.

Và thứ đập vào mắt cô đầu tiên chính là Slendy, đang ôm eo cô.

Yan nhìn Slendy một lúc,

-Dậy rồi à Yan?_ Cô bất ngờ( nhưng mặt vẫn lạnh) không biết Slendy dậy từ hồi nào.

Vốn ko có mắt nên đâu ai biết ổng ngủ hay là thức.

-Ô ngài cũng dậy rồi à.

-Nào, cô mau thay đồ đi.

Để ta ngủ thêm một chút nữa..

-À vâng.._ không biết tối qua đã xảy ra chuyện gì, mà hôm nay Slendy sao chẳng muốn dậy sớm.

Slendy thả cô ra.

Cô vào nhà tắm VSCN( vệ sinh cá nhân) rồi ra ngoài phòng bếp...

Slendy POV*******

Tôi chợp mắt thêm một chút.

Vì tối qua phải dảng đạo cho jeff dám gây sự với Jane.

Nên hôm nay tôi hơi mệt.

Mắt nhắm được thêm chúc nữa.

Tôi đi xuống nhà tắm VSCN, rồi vào nhà bếp chuẩn bị làm đồ ăn cho đám giặc đó.

Bỗng dưng đâu ra một mùi hương rất thơm.

Tôi đi xuống xem thử thì thấy Yan đang ngồi đó.

Cùng với mấy ly cafe và nhiều dĩa thức ăn bao gồm cả cơm cuộn trứng và rau salat, cộng thêm phần tráng miệng tập hợp đủ nhiều loại trái cây, một dĩa waffels, 2 dĩa cheesecake và một tô thận.

Lần đầu tiên tôi thấy một bữa ăn sáng thịnh soạn như vậy.

Còn Yan, cùng với laptop, em ấy vừa ngồi nhâm nhi cafe vừa ngồi đọc wed.

- A chào buổi sáng Slendy._Tiếng nói từ Yan bỗng cất lên rất chi là trìu mến( nhưng cái mặt ấy vẫn đết cảm xúc).

-Chào buổi sáng, Yan.

Cô làm hết đống này à?

-Vâng, đôi khi tôi có hứng làm vài món ăn cho mọi người.

Chắc cũng có thể giúp ngài bớt mệt mỏi hơn._Cô ấy vừa nói vừa nhìn chăm chú cái laptop.

-Cô thật tốt.

Tốt lắm!_ Tôi khen cô ấy, cảm thấy rất vui và hài lòng.

All POV*********

Slendy khen cô.

Cô cảm thấy rất vui vì lần đầu tiên có người khen mình.

Cô có vẻ sắp khóc vì hạnh phúc, nhưng đã kìm nén lại( vẫn là cái mặt đết cảm xúc).

Cô nhìn Slendy, cười mỉm một cái rồi quay đầu vào laptop.

Khoan đã!

Vừa nãy cô ấy cười sao?_Slendy nhìn thấy nụ cười ấy nên hơi bất ngờ( nhưng đết ai biết đâu).

'Nụ cười ấy ngọt xớt, làm cho trái tim tôi bớt mệt mỏi đi phần nào..' Slendy nghĩ.

----------------

Đã tới lúc gọi đám giặc dậy.

Slendy dùng 2 xúc tu của mình bịch tai Yan lại, cầm loa lên và "nhẹ nhàng" hét : AI KHÔNG ĂN LÀ XÁC ĐỊNH NHỊN ĐÓI!!!!!!!!!!!

Bỗng đâu ra nguyên lũ chạy xuống chỉ trong vài nốt nhạc.

Mặt ai cũng ngáp ngắn ngáp dài.

Rồi họ nhìn xuống bàn ăn và thấy ngay một đống thức ăn rất là thịnh soạn.

Jane: Sao hôm nay ông tốt vậy Slendy?

Slendy: À không, không phải ta làm đâu.

Là Yan làm đấy.

Ai cũng bất ngờ, khen ngợi Yan.

Yan thì đã ăn trước nên vẫn đang ngồi trong phòng khách cùng với laptop, Yan thật sự không để ý những người kia nói gì vì quá chăm chú nhìn laptop của cô ấy.

----( tua~~~~)

Sau khi ăn xong hết.

Yan xuống dưới phụ giúp Slendy dọn bếp.

----( tua tập 2~~~)

Dọn xong hết rồi.

Slendy kêu cô ra sân.

Slendy: Bây giờ, tôi sẽ bắt đầu huấn luyện cô.

Đề nghị cô chạy quanh sân 20 dòng.

Yan: À...vâng.

Toby: Hơi quá rồi đó ngài.

Chạy tới 20 dòng thế nào chân cũng gãy cho coi.

Slendy: Không sao hết.

Ta tin tưởng Yan.

Các ngươi cũng chạy theo Yan đi.

Rồi dàn Proxy chạy theo.

Yan vẫn tiếp tục chạy, nhóm Proxy đã đuổi kịp cô.

Toby chạy nhanh về phía Yan_ Yee Toby qua mặt Yan rồi!!

-Đây không phải là chạy đua Toby._ Masky nói.

-----( tiếp tục tua~~~)

Chạy được lúc lâu.

Nhóm Proxy đuối nên đã nghĩ chạy.

Còn Yan thì phải tiếp tục chạy.

Đã đến chiều, vẫn chỉ võn vẹn có 13 dòng.

Cô cảm thấy rất mệt( ko cảm xúc) nhưng vẫn tiếp tục chạy.

Đã tối, mọi người nhìn cô chạy.

Một số ra van xin Slendy:

-Tha cho cô ấy đi Slendy.

Cổ đã chạy từ sáng rồi.

-Đúng đó Slendy, đã tối rồi cô ấy vẫn chưa ăn gì cả.

-Cô ấy là con người mà, đừng ép cô ấy quá.

Tha cho cổ đi.

Slendy:............Thôi, được rồi.

Ta sẽ bảo cô ấy dừng lại.

Đang định đi đến chỗ Yan thì bỗng dưng, Yan ngồi bịch xuống đất và la lên trong sự mệt nhọc: Slendy....tôi...đã chạy....đủ 2...20 dòng rồi.....Slendy....._ Mặt Yan không cảm xúc, cô ấy kìm nén hơi thở mạnh của mình lại, và đổ rất nhiều mồ hôi.

Tay thì ôm chân, chân cô ấy rất tê và nhức.

Slendy POV*******

Tôi không ngờ là cô ấy đã chạy hết 20 dòng.

Tôi trông thấy em có vẻ không còn sức để đứng dậy.

Tôi tự hỏi tại sao em có thể làm được, trong khi em không hề than vãn hay thở dốc.

Vài người đã lại gần em hỏi thăm lo lắng, nhưng em ấy vẫn làm cái khuôn mặt không cảm xúc đó và nói rằng không sao.

Tôi biết em ấy đang che giấu cảm xúc thật của mình.

Nhưng tại sao phải làm như vậy chứ?

Tôi lại gần em nói.

-Chúc mừng cô đã hoàn thành thử thách của tôi.

Cô vất vả rồi.

Để tôi đưa cô vào trong.

All POV******

Nói xong Slendy bế cô vào nhà.

Yan: Hôm nay tôi không đói.

Hãy đưa tôi về phòng.

Slendy nghe thấy thế liền dẫn cô vào phòng ổng.

Trong lòng Slendy cảm thấy có lỗi và lo lắng.

Yan cảm nhận được liền nói._Tôi vẫn còn rất khỏe.

Chỉ là hơi mệt tí thôi, nằm ngủ thì sẽ khỏe lại liền.

Slendy nghe thế, biết rằng Yan đang nói dối.

Thực ra Yan đang cảm thấy chân mình cực kì đau nhức.

Slendy gật đầu rồi ra ngoài phòng.

***

Một lúc sau, Slendy đi vào cùng với chai thuốc giảm đau.

Thấy cô đang ngủ rất say vì đã quá mệt mỏi.

Ông cẩn thận lại gần Yan, bôi thuốc vào chân cô.

-Ta thật sự rất xin lỗi vì đã làm cô ra nông nỗi thế này.

Mong cô hãy tha lỗi cho ta..._ Slendy nói giọng nhỏ nhẹ, trông đang tự trách bản thân.

Bỗng một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại đặt lên tay Slendy.

-Ngài không có lỗi.

Chỉ là muốn tốt cho tôi nên ngài mới làm thế.

Đừng tự trách bản thân như vậy, Slendy mà nói thế nữa là tôi cảm thấy có lỗi lắm đó._ Giọng nói ngọt ngào từ cô ấy đã làm cho Slendy chậm một nhịp.

Cô ấy đã mỉm cười với Slendy thêm một lần nữa: " Cảm ơn ngài Slendy".

Slendy cảm nhận được lời nói và nụ cười đó của cô là thật, và ngài đã chậm thêm một nhịp nữa.

Bôi thuốc xong, Slendy đã nhận ra cô ấy đã thiếp đi từ lâu.

Ngài cất lọ thuốc đi, nằm xuống giường và ôm cô ấy ngủ:" Ta cảm ơn em".

********

Sáng hôm sau, Slendy tỉnh dậy, không thấy cô ấy đâu.

Slendy xuống làm VSCN rồi đi thẳng xuống dưới.

Đúng như Slendy nghĩ, giống như hôm qua, Yan đã làm hết đồ ăn sáng, vẫn ngồi đó nhâm nhi cafe và nhìn chằm chằm vào cái laptop của cô ấy.

- Chào buổi sáng Slendy._ vẫn là cái giọng nói êm dịu ấy, và gương mặt không cảm xúc ấy.

Slendy thấy vậy rất vui.

- Chào buổi sáng Yan._ Slendy đáp lại câu nói của cô.

*******

2 xúc tua bịch 2 tai cô ấy, trên tay cầm một cái loa.

Vẫn câu nói đó: " AI KHÔNG XUỐNG ĂN LÀ XÁC ĐỊNH NHỊN ĐÓI!!!!!!!!!!"

( tua nhé~~~~)

Dọn dẹp bàn ăn cùng Slendy xong.

Cô hỏi:

-Hôm nay tôi chạy nữa ạ?

-Không không, hôm nay em không cần chạy nữa đâu.

Hôm nay em sẽ đi săn.( đã đổi cách xưng hô) Mọi người, hôm nay quyết định đi săn tập thể._ Slendy nói với tất cả mọi người.

Đến giờ đi săn, Yan cùng với cả nhà đi xuống phố.

Chia nhau ra thành các nhóm, cô được vào nhóm chung với dan Proxy và Slendy.

Nhóm cô đi tới một căn biệt thự rất to( dĩ nhiên là ko to giống dinh thự của Slendy).

Cả lũ chạy vào, giết hết tất cả, còn cô thì chỉ nhìn thôi.

Cảm thấy mình chưa làm được gì, cô đi một mình ra ngoài sãnh.

Bất ngờ vào được phòng của chủ nhà.

Chủ vô tình thức giấc, nhìn thấy cô ấy, vì Yan rất đẹp nên chủ không cảm thấy sợ hãi, đi tới gần hỏi thăm.

Chủ: Này em gái.

Sao em lại vào được đây?

Em bị lạc à?

Không sao đâu, vì đã có anh ở đây.

Nào, cùng anh vui đùa chút đi.

Chủ kéo tay cô lại.

Cô nắm tay hắn lại thật chặt, đứng yên một chỗ.

Hắn ta bất ngờ vì cô bóp tay hắn rất đau.

Hắn chưa nói gì thì cô đã nói trước.

- Ngươi thật phiền phức.

It time to go forever.

Nói xong mắt trái cô phát sáng lên một màu đỏ thẫm như máu.

Cô nhìn chằm chằm vào tên kia với ánh mắt sắc bén hơn cả lưỡi dao.

Hắn bắt đầu phun ra máu, ngộp thở rồi chết.

Ngờ thay, Slendy đã chứng kiến tất cả từ đằng sau.

Cô quay lại nhìn Slendy, mắt trái đã hết sáng, cô mỉm cười một cách man rợ rồi nói.

-Tôi đã giết được chủ nhà.

Chúng ta về thôi.

-Slendy: À...ờ......được._' Nụ cười đó rất khác so với hôm qua, em rất biết cách canh thời gian để cười đó.

Khiến ta thật lạnh sống lưng'_ đó là những gì Slendy nghĩ.

Về SM, người ai cũng dính bê bét máu, chỉ có mình Yan là vẫn sạch sẽ.

Ai cũng nghĩ Yan không giết người, cô không quan tâm lắm rồi lên phòng Slendy cùng với laptop.

Slendy kể cho mọi người nghe cách mà cô ấy giết người.

Ai cũng sững sờ và vô cùng bất ngờ.

-Con bé đó hơi nguy hiểm nhỉ.

-Cô ấy có tài năng đấy.

-Giờ tôi đã biết tại sao ngài lại đem cô ấy tới đây rồi.

( tua lẹ~~~~)

Ai nấy đều đi tắm, thay đồ rồi về phòng của mình.

Slendy mở cửa phòng thì thấy Yan đang thiếp đi trên chiếc laptop.

Chắc do cô ấy đã ngủ quên.

Slendy bế cô lên giường, tắt laptop rồi cũng lên giường luôn.

Slendy hôn cô một cái ngay trán: " Em thật sự đã làm ta phải tò mò đó".

Slendy thiếp đi, và một ngày mới lại bắt đầu.

______________________________

END CHAP 5
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 6: NIỀM VUI


Lưu ý lớn: dù có những câu độc thoại hết sức moe, giàu cảm xúc và sến, nhưng Yan vẫn đết cảm xúc nha( méo cười).

Đây là một lưu ý hết sức lớn đó.( Tại tau sợ tính cách đết cảm xúc của Yan ko còn nữa ấy mừ)

______________________________

Tôi đã đc giao một nhiệm vụ rất quan trọng.

Đó là.........hằng ngày phải làm đồ ăn sáng cho lũ giặc kia.

Tự nhiên Slendy lại đổ trách nhiệm lên đầu tôi.

Mà cũng ko phiền lắm, vì tôi thích nấu ăn.

Vẫn như vậy.

Chiếc loa cất tiếng, tất cả nhào đến như thể đã bị bỏ đói mấy năm.

Tôi thì vẫn đã ăn trước họ, nên vẫn đang đọc wed trên phòng khách.

Mọi người ăn xong, tôi xuống dọn cùng Slendy.

Chợt nhớ ra chuyện, tôi hỏi Slendy hôm nay tôi sẽ chung phòng với ai.

Thì bỗng.

-Hôm nay em chung phòng với tôi nhé!_Splendor cất tiếng.

-Splendor à, được thôi.

-Để tôi lấy đồ em sang phòng tôi._Nói xong, Splendor đi thẳng vào phòng Slendy, lấy đồ tôi và chạy vào phòng anh ấy cất.

Tôi cũng vừa dọn xong, thì Splendor đứng trước mặt tôi.

-Hôm nay chúng ta sẽ đi phố nhé Yan.

Đi với tôi.

-( lại gặp phiền nữa rồi...) À được thôi Splendy.

****Xuống phố****

Vừa bước tới phố là Splendy đã được nhiều đứa trẻ vây quanh.

Sao tuội nhỏ lại không sợ Splendor nhỉ?( splendor có ngoại hình rất giống Slendy, à mà ko cần nói thì tụi mài vẫn biết rồi nhỉ) Splendor nhìn rất vui vẻ khi chơi với những đứa trẻ ấy, anh ta rất thích trẻ con.

Nhưng ngược lại thì....Yan đang núp sau cái cây, cố ý tránh xa bọn trẻ, Yan không thích trẻ con.

Splendor thì vẫn mải mê chơi đùa cùng chúng nên ko để ý tới cô.

Cho đến khi có một đứa bé phát hiện ra cô.

-A!

Có một chị đứng trốn sau cái cây nè!!!

-(Làm ơn đừng mà~~) Bé...bé qua kia chơi đi...._Cái mặt Yan đang rất....thôi xem ảnh ha.

Tình cờ Splendor thấy thế.

Nghĩ rằng cô không biết cách tiếp xúc( sai ròi), nên kéo cô qua chỗ bọn trẻ.

-Vui lắm, em cũng sẽ thích mà.

-À....à....được...

******

Sau khi đã bị trẻ cáu béo xé( nói vậy thôi chứ cũng ko hẳn vậy, ai có em bé thì hiểu à) một cách rất" trẻ thơ".

Thì Yan đã hoàn toàn kiệt con mẹ nó sức.

-Em chơi mệt rồi à, để tôi mua gì cho em ăn nhé.

-À...thôi không cần đâu.

Cũng đã chiều tối rồi.

Ta nên về thôi( thế éo nào lại bị con nít hành xác từ sáng đến chiều???)

******

Đi được một quãng, Splendor suy nghĩ.

-Yan à...

-(ngước lên nhìn Splendor)..?

-anh hỏi nè, có phải....em không thích trẻ con không?..

-( chết, lộ rồi!!) ....tốt nhất anh không nên nghe câu trả lời..

-Vậy à....có vẻ như cả ngày hôm nay anh đã làm em ko vui khi chơi với những đứa trẻ ấy....

-.. không sao...em cũng không chán đến mức đó.

-Ý em là sao?

-Nghĩa là, được nhìn mọi người xung quanh em vui vẻ.

Em cảm thấy rất vui.

-Yan....

-Em thật sự đang vui, anh mà còn cảm thấy có lỗi nữa là em sẽ không vui nữa đâu đó._ Yan liền bỗng nở một nụ cười tươi( như vầy nè)

Nhờ nụ cười đó mà đã có người đỏ mặt rồi đó nha~~

*****

Về tới SM.

-Hôm nay sao về trễ vậy?

-Có gì vui?

-Đem gì về không?

-bla bla bla.....

*****

Hỏi đủ kiểu xong, ăn cơm tối xong, tắm xong,..thì Yan về phòng Splendor nằm phịch xuống gối.

Hôm nay cô cảm thấy rất mệt, vì đã hiến xác cho lũ trẻ.

Chưa đầy 10s thì cô đã thiếp đi mất tiêu.

Splendor POV********

Vừa bước vào phòng thì tôi đã thấy một cô gái rất xinh đẹp đang nằm ngủ trên giường mình.

Tôi nhẹ nhàng đóng cửa, lại nằm kế bên cô ấy.

-Anh xin lỗi vì đã không hề biết rằng em ko thích trẻ con.

Thậm chí anh còn rất nhiệt tình kêu em lại chơi với chúng.

Thật ra em chỉ cần nói một tiếng thôi, nhưng tại sao em lại dấu chứ?

Em nói rằng em vui khi thấy người khác hạnh phúc sao?

Em biết quan tâm tới người khác, sẵn sàng làm những thứ mình ko thích chỉ để xem người khác hạnh phúc thôi ư?

Anh xin lỗi vì đã không hiểu.

Giờ anh hiểu rồi, ngày mai anh sẽ dẫn tới những nơi em thích nhé.

Ngủ ngon nhé Yan._Splendor hôn lên trán cô, ôm cô vào lòng rồi cũng ngủ luôn.

All POV*********

Sáng hôm sau, thấy Splendor ôm mình.

Cô nhẹ nhàng đẩy ra rồi đi khỏi phòng.

(Tua~~~~)

-Yan ơi, đi chơi thôi!!!

-(nữa hả!!!??) ....ừm.

-Hôm nay anh sẽ dẫn em đến chỗ em thích.

Em thích đi đâu?

-(Thật ra mình chỉ thích ở nhà, nhưng chắc là phải đi đến chỗ nào đó hợp với Splendor nhỉ...)..

Vậy...công viên giải trí?

-Anh rất thích nơi đó!

Đi thôi.( em ấy chắc chỉ muốn ở nhà thôi, nhưng có lẽ là vì mình đây mà....thiệt là...vẫn suy nghĩ cho người khác không thôi.)

(Tua từ chơi, đến khi về SM)

-Ô kìa!!

Splendor bị sao thế kia??

-Sao anh nhìn mệt mỏi quá vậy Splendor??

-Yan, chuyện gì xảy ra thế??

-Yan: Anh ấy thua em vụ cá cược tới 7 lần.

Và thế là anh ấy phải đi tàu lượn hết 7 lần tất cả.

Và thành ra thế này.._Cầm trên tay một đống gấu bông.

-Splendor: Anh... ko sao hết...chỉ là...mệt một chút...chóng mặt chút thôi....

(Tua, xin lỗi vì lười thoi~~~)

Đi ngủ time.

- Cảm ơn Splendy, hôm nay em vui lắm._ Nói xong ngủ luôn.

Nghe thấy vậy- ....Anh hôm nay cũng rất vui đó, em biết không...?_Splendor cười ngượng.

Anh hôn trán cô rồi ôm như tối qua.

Sau đó cũng ngủ luôn.

(Tua lại đoạn cá cược~~)

-Hay ta cá cược đi._ Splendor nói.

-?

-Ai gấp được gấu bông chỉ với 3 xu thì thắng.

Người thua phải đi tàu lượn._ Splendor chỉ vào cái máy gấp thú bông.

-À được thôi.

********

Thế là Splendor thua trắng tay.

Còn Yan, mỗi xu một gấu ( Yan chơi game hơi bị giỏi)

Sau khi đi hết 7 lượt tàu lượn, anh Splendor nhà ta bây giờ chỉ còn lại một cái xác khô.

Yan nhìn thấy vậy, lỡ cười gượng.

( Giống vầy nhưng moe hơn nhìu)

Lại thêm lần nữa, Splendor đã nhìn thấy, và đã khiến anh ta đỏ mặt thêm lần nữa."

Nụ cười đó, em thật sự đã cười.

Em đã làm tôi chậm hết một nhịp, tôi muốn em có thể cười như vậy mãi mãi.

Tôi sẽ khiến em phải làm thế!"

-À...từ giờ gọi anh là Splendy nhé

-Được thôi, Splendy.

______________________________

END CHAP 6
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 7: CHUNG PHÒNG VỚI BEN (P1)


Lại phải ngủ chung phòng với người khác 2 ngày tiếp theo.

Để coi..... hôm nay là Ben đi.

Nghĩ xong, tôi làm bữa sáng, ăn sáng, tạm hôm nay ko đọc wed nữa.

Đi thẳng đến phòng Ben, tôi mở cửa ra.

-Ben, hôm nay tôi sẽ chung ph.....

-(một dòng chữ GAME OVER to tướng hiện lên cái màng hình cũng to không kém) Aggg....thua rồi!!

Nhóc làm tôi thua rồi đó!

Tuyệt thật!_Ben đang rất nóng.

-(im lặng hồi lâu)...xin lỗi vì đã làm phiền._ Tôi khép cửa phòng lại.

-Này!

Đi đâu đấy?

-Tôi đi ra ngoài để tránh làm phiền anh?

-Anh có nói là nhóc làm phiền đâu.

Thôi vào đi.

-(nhóc á?)..._tôi bước vào, để đồ mình lên ghế.

-Vì nhóc đã làm anh thua, nên nhóc phải chơi với anh một ván.

-À được thôi.

-Ai thua là sẽ làm theo người kia nói ok.

-được.

(Tua~~)

Tôi đã thua.

-hmmm...tôi thua rồi.

-Haha.

Trình độ nhóc cũng khá đấy chứ.

-Chứ nếu anh không hack vòng cuối thì tôi đâu có thua...

-Game của anh thì cũng là luật của anh.

Mà sao nhóc biết anh hack?

-Nhìn là biết.

Tại tôi cũng là một game thủ, chỉ là không giỏi trong khoản hack....

-Vậy là nhóc cũng có chơi game à?

Game gì thế?

-Nhiều loại.

Có thể là tất cả loại game online.

-Nếu nói về game on thì.......nhóc xài bao nhiêu nick?

-Một nick

-Một nick á!!??

Chỉ một nick thôi ư?

-Tại phải suy nghĩ nhiều nick khác nhau thật là nhức đầu.

-Ồ~~ra vậy.

Nhóc cũng thú vị phết đấy.

Tên nick của nhóc là gì?

- B.Y

-(bỗng dưng nhớ ra chuyện gì đó...)B...B.Y á?!

-ukm.

Vấn đề gì sao?

-....À không...không.

-(haizzz...cuộc nói chuyện này xem ra chả đi tới đâu cả....)Thế anh có định xử phạt tôi không?

-A... dĩ nhiên rồi, thua thì phải phạt chứ.

-Vậy anh định phạt tôi gì?

-ưmm......nhóc chỉ cần nhắm mắt lại khoản 20s thôi là được rồi.

-Ồ, dễ thế, vậy.....

tôi bắt đầu nhắm mắt lại và đếm đến 20.

Thì bỗng dưng, có hai bàn tay ôm chầm lấy eo tôi, đó là bàn tay của Ben.

Môi của tôi và anh ấy chạm vào nhau.

Ben cắn phần môi dưới khiến tôi phải mở miệng ra, lưỡi Ben bắt đầu đưa vào từ từ luồn lách khám phá.

Tôi cố đẩy anh ta ra, nhưng lực tôi không đủ mạnh.

Khoảng một thời gian đắm đuối đối với tôi là rất lâu, Ben ngừng hôn, nhưng hai bàn tay anh thì vẫn đang ôm chặc không buôn rời.

- Môi của em mềm ghê nha, bên trong cũng ngọt nữa._Ben liếm môi.

-an...anh........._Tôi thì đỏ mặt, miệng lấp vấp, đầu cứ quay mòng mòng và đã để lộ cảm xúc của mình lúc nào không hay...

Tính chất minh họa*****

-Ô, đây là khuôn mặt của em sau khi hôn à?

Dễ thương ta~_Ben mặt hơi đỏ đỏ bất ngờ._Tưởng em không cảm xúc chứ...

-...a....a...anh....._Vì trong sáng quá độ nên lever đã đạt mức cụ tổ của MAX vì thế Yan đã ngất đi mất tiêu...

-Ơ~~xỉu rồi à?

Sao yếu thế?

Thật tình.....

Khi đang xỉu thì cũng max cute luôn.

Khiến Ben nhà ta đỏ mặt, cứ nhìn mãi miết.

Đến khi Slendy phát loa , Ben mới chịu để cô nằm lên giường rồi xuống nhà ăn cơm.

********

-"Ơ, mình ngủ lúc nào vậy nè?"

Tôi ngồi dậy, và cũng không nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra cả.

Chỉ nhớ là mình đã thua vụ cá cược gì đó với Ben.

-A, tỉnh dậy rồi à._Ben đang ngồi bấm máy.

-Ben?

Sao tôi lại bị ngất vậy?( đã trở lại mặt ko cảm xúc)

-hừmm......Có vẻ như em không nhớ gì hết nhỉ.

-Đả xảy ra chuyện gì thế?

-(cười khúc khích) Em không nên nhớ đâu, mất công lại xỉu nữa cho coi.

-À.....ừm...

Tôi xuống dưới lầu, thì thấy một người đàn ông da trắng cao cỡ Slendy....thôi nhìn hình nha....(tau xin lỗi.

Do tau lười đc chưa...)

Hắn ta nhìn thấy tôi, đi đến chỗ tôi đưa cho tôi một bông hoa hồng

-Hello babe~ Wanna rose?

-(...): Yan!

Không đc nhận cái bông hồng đó!!

-(...): Tránh xa hắn ta ra Yan!!

...

Mọi người đang muốn tôi tránh xa hắn ta, cầu xin tôi không được nhận cái bông hồng đó.

-Yan: (im lặng lâu~~)....Ngài... là Offender?

-Đúng vậy, xem ra cưng cũng khá thông minh.

Cưng có muốn một bông hồng không?

-(im lặng lâu tập 2)....Xin lỗi, tốt nhất là tôi không nên nói ra....

-Cưng cứ nói đi, anh đây sẽ lắng nghe...

-Vậy....(ếo cảm xúc.

Chỉ là hình minh họa...)

*Thứ nhất: tôi ghét hoa

*Thứ hai: tôi ghét nhất hoa hồng

*Thứ ba: hoa thật phiền phức.

*Đó là những gì tôi muốn nói.

Giờ thì xin phép._Yan đi xuống dưới lầu.

Bao nhiêu người đang há hốc mồm méo nói đc lời nào với Yan.

Còn Of( viết tắt cho gọn), thì vẫn đang đơ một lúc, đang loading: cái méo gì vừa xảy ra.

Khi đã kịp nhận ra, Of nhìn vào Yan.

Cô đang thong thả thưởng thức ly macha nóng hổi của mình rồi đọc wed, mặc kệ những con mắt đang nhìn mình.

Of chạy lại, hỏi thăm chút.

-Cưng đang đọc gì đấy?

-Tìm hiểu về mấy người.

-Ồ, hèn gì cưng cũng biết tên ta nhỉ?

-(Im lặng)..

-Này~ đừng có lạnh lùng như thế chứ~cưng có biết cưng là người đầu tiên từ chối bông hồng của ta không?

-Không.

Bây giờ thì biết rồi.

-Cưng không muốn bông hồng, vậy cưng muốn gì nè?

-Tôi muốn gì cũng được?

-ukm.

Vậy cưng muốn gì?

-Tôi muốn cái đầu của Offender.

Ngài cho tôi thứ đó chứ?

-Uầy....đừng lạnh nhạt thế mà... cưng thích gì nè?

-Cái đầu của Offender

-Cưng muốn ăn gì nè?

-Món gì đó được nhồi từ thịt của Offender

-...à...ngoài những thứ liên quan tới "Offender" ra thì còn gì nữa không nè?

-ừmmm....không còn.

-Đừng như vậy~cưng phải thùy mị một chút thì anh mới thích chứ

-Tôi không cần ngài thích.

Cũng không cần ai thích

-Mệt quá à~ hay là......cưng có thể cùng anh vào phòng một ch.....

-(all trừ số người): Tránh xa con bé ra!!!!!

********

Thế là, anh Of đã đc đi du lịch miễn phí mà không cần tốn vé máy bay.

-Yan: Xem ra ngài Of không được trân trọng nhỉ?

-Yan à, em nhất định không được để hắn động vào em

-Mỗi lần thấy hắn thì chỉ cần đá hắn đi là được rồi.

-Không cần lo lắng cho hắn đâu.

Nhé Yan

-Yan: Em sẽ cẩn thận hơn..._mắt thì vẫn chăm chú nhìn laptop.

(Tua~~~~)

Đến tối, tôi đi về phòng Ben.

Không thấy anh ấy đâu hết.

Chắc đã đi đâu rồi.

Tôi thay đồ trong phòng Ben( đã chốt cửa).

Mới vừa thay ra bộ quần áo cũ thôi.

Thì bỗng dưng, chiếc màn hình chơi game của Ben bỗng lóe sáng lên.

Rồi, thế méo nào Ben lại chui ra từ trong đó????

Ben vừa chui ra, thì đã để ý tôi chỉ mặc mỗi bộ đồ trong.

Tôi và Ben nhìn nhau một lúc(não cả 2 vẫn đang loading), thì đã nhận ra.

Ben thì quay lưng lại, mặt đỏ như trái cà chua.

-a....anh chưa thấy gì hết!!!

Chưa thấy chưa thấy!!!!

Tôi thì cũng đang bóc khói đầu.

-Anh...anh không được quay lại.

Anh mà quay tôi sẽ giết anh!

-V...vâng!!!

Thay đồ xong.

Tôi lập tức lên giường chùm kín chăn, vì không muốn ai nhìn thấy cái mặt đỏ của mình lúc này.

Còn Ben thì đã đc quay đầu lại, mặt vẫn đỏ.

-X..xin lỗi...

-(im lặng)...

-Anh thật sự không cố ý... chỉ là...

-Vậy.....anh đã nhìn thấy?

-( bốc khói) k..k..không... anh ko thấy gì hết!!..

-Nói dối.

Rõ ràng anh đã thấy.

-(chả biết nói gì thêm)...._Mặc đang thật sự rất đỏ.

-Tôi..sẽ tha thứ cho anh...

-Th...thiệt hả...

-Điều kiện là anh phải quên nó.

-Sao... có thể chứ...?

-Anh mà không quên, thì tôi sẽ hiến anh.

-vâ...vâng...

Một lúc ngâm thơ, Yan đã ngủ say.

Còn Ben thì..... vẫn đang nhớ về cái hình ảnh đó.

-"..màu trắng à...."_'GAME OVER'

-"chậc!

Không thể tập trung nổi mà!!!

Đành đi ngủ cho lành...."

Ben POV********

Tôi lên giường, và nhìn thấy một cô gái rất xinh đẹp vẫn đang say giấc nồng, thử hỏi ai mà không có thủ đoạn cơ chứ.

Tôi ngắm em hồi lâu.

Nhớ cái nụ hôn và cơ thể của em.

Khiến con tim tôi đập rất nhanh.

Tại sao vậy nhỉ?

Mình bị bệnh rồi à?...

Nhưng mà....mùi vị đó thật khiến người ta phải thèm thuồng( đặt tay lên môi).

Chắc tôi phải cố thử thêm lần nữa mới được.

(Nhìn bờ môi ấy, đỏ mặt tiếp) ....Mà thôi.....để lần sau vậy...

______________________________

END CHAP 7
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 8: CHUNG PHÒNG VỚI BEN (P2)


Khi tỉnh dậy, thì tôi đã thấy một cậu con trai tóc vàng đang ôm chầm lấy tôi mà ngủ.

Hình như hôm nay cậu ấy mệt nên không có thức khuya chơi game.

Tôi lẳng lặng đi ra khỏi giường, rồi một bàn tay nào đó níu tôi lại.

-Em đi đâu đấy?_Ra là Ben( mà cũng phải thôi, chẳng lẽ ma níu?)

-Tôi đi tắm.

Có chuyện gì không?

-Tắm bây giờ là hơi sớm đó.

-...Sớm?_ Tôi nhìn lên đồng hồ.

Kì thực, chỉ mới có 4h.-...Hôm qua tôi chưa tắm, vả lại phải làm bữa sáng cho mọi người nữa.

-Để từ từ cũng được._Nói xong, Ben giật tôi lại, khiến tôi ngã xuống giường.

Ben ôm tôi không để tôi đi.

-Thả ra.

-Đừng có phũ phàng như thế chứ.

Tôi đang khó chịu.

Mà nhìn mặt tôi đi, chả có tí cảm xúc nào cả.

-Thả tôi ra.

-Nếu không thì sao?

Rõ ràng là Ben đang khiêu khích tôi.

-Tôi mà thoát ra được, thì tôi sẽ đốt hết đống đĩa game của anh rồi quẳng hết xuống nước._Tôi tỏa ra một lượng sát khí đủ để khiến cho Ben rùng mình.

-Được rồi được rồi....anh chịu thua được chưa..._Ben thả tôi ra.

Tôi thì cầm quần áo đi vào phòng tắm.

Vừa mở của phòng, thì tôi đã thấy Of.

Ngài đang cởi áo ra, để lộ một bo đì sáu múi khiến cho chị em nào cũng mê mệt...trừ tôi ra.( mà chap này là của Ben mà sao Of cứ xuất hiện hoài...)

-Xin lỗi._Tôi định đóng cửa lại thì Of chặng cửa.

-Hóa ra cưng muốn tắm với anh à?

Rất sẵn lòng.

-Không phải, tôi đi ra đ....

Chưa kịp nói xong, Of kéo tôi lại.

Không giữ đc thăng bằng làm tôi phải ngã, Of đè tôi xuống.

Những xúc tua trắng mọc ra từ lưng Of giữ tay chân tôi lại.

Còn hai tay Of thì đang cởi từng cúc ái tôi ra.

-Hừ..Ngài tưởng khóa tay chân tôi lại là có thể khống chế được tôi sao?

-Hửm.......?

Of nhìn tôi vẻ khó hiểu.

Tôi liền nở một nụ cười đầy sát khí.

Mắt trái đã chuyển đỏ, tôi nhìn chằm chằm vào Of với ánh mắt sắc bén.

Chỉ cần muốn thì tôi có thể giết chết Of bất cứ lúc nào.

Of nhìn tôi vẻ nghẹt thở.

-Cư...cưng....đã làm...gì....?

-Thả ra.

Of đang nghẹt thở, liền bắt buộc phải thả tôi ra.

Tôi lấy khăn tắm quấn người để che đi cơ thể mình lại.

Tôi tha cho ngài ấy, mắt đã hết đỏ, Of hết nghẹt thở và đang ho khụ khụ.

-Lời cảnh cáo.

Nể ngài nên tôi sẽ không giết ngài.

Bây giờ thì tôi xin phép._Nói xong tôi bước ra ngoài và đóng cửa lại.

Of thì vẫn ngồi ôm cổ," khí chất mạnh mẽ, lần đầu tiên ta thấy cô gái như vầy.

Nhưng ta sẽ không thể tha thứ cho em vì dám làm ta nghẹt thở.

Hãy chuẩn bị chịu phạt đi cô bé à..."

Of nở ra một nụ cười dâm.

Rốt cuộc thì tôi vẫn chưa tắm, thôi đành phải làm đồ ăn sáng trước đã.

(Tua nhanh…)

Cuối cùng thì cũng ngâm mình được.

Cảm giác thật dễ chịu.

Tôi ngâm lâu, mãi chưa chịu ra, thật tình thì chả muốn ra tí nào cả...

Bỗng dưng cửa phòng tắm kéo ra."

Chết!

Mình chưa khóa cửa lại à??"

Một cậu con trai với cơ thể sáu múi( trong cái gia đình này ai cũng ngon hết á????!!!!!).

Mặt thì đang đeo một khẩu trang lưới đen....

-Toby?

-Hửm.....(im lặng).....

AAAAAAAAA!!!!!!

Toby hét toáng lên.

Lỡ như có người nghe thấy thì phiền chết được.

Suy nghĩ đó đã làm tôi kéo anh ấy lại và khiến Toby té xuống bồn.

Tôi bịt miệng Toby lại và đợi.........

-Phù.....hên quá chưa ai nghe thấy....

-.....

-hơ...

Xin lỗi anh Toby._Tôi thả tay ra và quay lưng lại.

-T..Toby xin lỗi...Toby không cố ý....Toby chưa nhìn thấy gì hết..._anh ấy cũng quay lưng lại và đỏ mặt.

Im lặng được một lúc lâu...cả hai đều đang rất đỏ ngầu.

Nhất là Toby, khó xử vl.

Tôi phải nói gì đó...

-Nè Toby...

-h..hả?

-Phiền anh có thể ra ngoài.....

-à...à.....Toby ra ngoài đây..._Anh ấy đứng dậy và đi khỏi phòng tắm( đương nhiên là phải mặt đồ vào rồi mới ra ngoài)....Chap này nói về Ben mà.

Tại sao lại xuất hiện người ngoài cuộc thế này???

Con tác giả kia mày viết đoàn hoàn lại coi!!( tau xin lỗi huhu...)

Ngâm xong.

Tôi ra khỏi bồn tắm và thay đồ.

Sau đó đi ra ngoài, bước ra khỏi cửa, thì tôi thấy Of.

Ngài đang nằm gục xuống sàn cùng với vài cục u trên đầu và máu mũi chảy lên láng.

Tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Nhìn sang bên thì thấy Slendy và Splendy đứng đó.

-Có chuyện gì vậy?

Slendy: À không,không có gì hết.

Splendy: Offendy bệnh rồi.

Thôi anh sẽ đưa ảnh về phòng.

Rồi cả hai dắt Of xuống.

Tôi thì không quan tâm lắm nên về phòng Ben.

Slendy & Splendy: Cho chừa cái tội dám nhìn trộm!!!!"

Bốp Bốp"

Of: Á đau!!!!!!

Tôi về phòng, thấy Toby đang đứng trước cửa phòng Ben.

Toby nhìn tôi vẻ ngượng ngùng.

-Toby xin lỗi vì chuyện hồi nãy....

-Chuyện đã qua rồi, thôi quên nó đi.

-Nhưng mà Toby.....

-Tôi không bận tâm đâu.

Anh không cần làm vậy..

-Yan........_Toby đưa cho tôi dĩa bánh kếp-Quà xin lỗi, Yan hãy nhận đi.

-( cầm dĩa bánh kếp) Cảm ơn nhé Toby_ Tôi cười mỉm với Toby, ảnh thấy thế liền đỏ mặt quay đi.

-Vậy Toby đi đây.

Tôi nhìn Toby đang đi một lúc rồi vào phòng.

Vừa vào thì đã thấy Ben đang nhìn tôi với ánh mắt đầy sát khí, Ben hình như đã thấy được mọi chuyện, mà tôi thì đết nhận ra.

-Sao vậy Ben?

-Không, không có gì cả..._Ben quay mặt đi làm vẻ giận dỗi.

-(hình như anh ấy giận mình thì phải..

Mà vì chuyện gì chứ?) Hay...tôi chơi game với anh nhé...

-ukm lại đây_ Ben liền thay đổi 180°.

Và thế là tôi và Ben chơi game với nhau tới tối.

-Không thấy mệt à?_Ben hỏi tôi, trong khi mắt vẫn đang dòm vào màn hình

-Không, chơi game thì làm sao phải mệt?_ tôi cũng dòm vào màn hình.

-Không cảm thấy đói à?

-Tập trung vào game quá nên tôi cũng không thấy đói gì...

-Có khí chất đấy.

Anh kết em rồi._Mặt bắt đầu quay sang tôi

-Vậy à...

Vậy thì tốt..._ tôi vẫn dòm vào màn hình( hóa ra đây là cách để kết bạn với Ben.

Bằng cách chơi game với cậu ấy từ sáng đến tối mà không cảm thấy đói)

Chúng tôi vẫn chơi game.

Slendy kêu xuống ăn tối, nhưng tôi vì mải chơi game nên không để ý, và Ben cũng thế.

Cuối cùng thì đã kết thúc game, nhìn vào đồng hồ thì đã hơn 12h đêm.

Trong khi bụng thì vẫn trống rỗng.

Tôi vì lười nên không xuống ăn tối, mà nằm lên giường ngủ luôn.

Ben thì ít nhất cũng chịu mò xuống bếp ăn cơm mà Slendy đã chừa lại phần.

Ben POV******

Tôi lên phòng, vẫn là cảnh hôm qua, một cô gái rất xinh đẹp đang nằm trên giường tôi ngủ.

Cứ ngắm em mãi mà không chán.

Tôi lên giường ôm chầm lấy em.

Nhớ câu nói hôm qua,

-Thì ra em chính là người đó.

B.Y

All POV*****

Vâng, B.Y là nick game của Yan.

Ben thì chơi game onl nên lúc nào cũng thấy cái tên B.Y ấy.

Ben và B.Y luôn ngang tài ngang sức nhau trong tất cả loại game onl.

Không ngờ chủ của nick B.Y lại chính là Yan.

Và sự tình cờ ấy đã làm cho Ben nghĩ đó là định mệnh.

-Mình.....biết yêu rồi à???_Ben thầm nghĩ.

_________________________________________

END CHAP 8
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 9: TÂM TƯ BÍ ẨN..


Đã thức giấc sau đêm dài.

Thực ra tôi còn muốn ngủ thêm, nhưng vì bụng đói.

Nên chắc phải buộc dậy thôi.

Xem kìa, đã 6h rồi..

Hôm nay sao tôi dậy trễ hơn bình thường.

Mà thôi mặc kệ, xuống cái đã.

Tôi xuống dưới mặc cho Ben vẫn nằm đó ngủ say.

Ra khỏi phòng tắm, tôi xuống thẳng dưới bếp thì đã thấy Slendy ngồi đó cùng tách cafe.

-Xin lỗi Slendy.

Hôm nay tôi dậy trễ...

-Không sao.

Ta đã làm bữa sáng rồi.

Em hôm nay ăn sáng chung với gia đình nha.

-à...ùm...cũng được...( ăn chung với mọi người?

Hơi phiền phức)

-vậy em hãy dọn đồ sang phòng Jeff trước nha.

Lác nữa ta sẽ gọi.

-vâng..

Tôi dọn đồ lên phòng Jeff.

Vừa mở cửa ra thì tôi đã bị choáng ngợp bởi mùi máu tanh.

Tôi đã hơi sốc khi chứng kiến một căng phòng đầy chất nhờn màu đỏ thẫm.

Mà thôi cũng đành chịu vậy.

Tôi bước vào trong, mở đèn lên.

Chỉ toàn là màu đỏ, nhìn lên giường, tôi thấy Jeff.

Một chàng thanh niên đang bịt mắt bằng tấm che mắt, anh ấy đang rất say giấc nồng.

Tôi phải thật sự cẩn thận để không đánh thức anh ta.

Nhưng cuộc đời không như mong muốn, tôi lỡ dẫm vào vũng chất lỏng màu đỏ đó, khiến tôi phải ngã xuống rất đau.

Một tiếng " Rầm" rất to, làm cho Jeff phải thức giấc.

Anh ta bỏ tấm che mắt xuống.

Nhìn tôi với ánh mắt khó chịu.

-Ngươi ồn quá.

Dám phá giấc ngủ của ta.

-Tôi xin lỗi.

-Ngươi nghĩ xin lỗi là xong hả.

Chả hiểu ông già nghĩ gì mà phải đem về một đứa ẻo là như ngươi nữa.

-Tôi làm phiền anh rồi.

Để tôi ra ngoài..

Bỗng Jeff đứng dậy lao vài chỗ tôi.

Hắn ép tôi vào tường một cách bạo lực.

-Ngươi phải chuộc lỗi vì dám làm ta thức giấc.

Hắn cầm con dao lên đâm vào bàn tay phải của tôi.

Đau quá!

Tôi cắn răng chịu đựng( mặt không cảm xúc)

-Hổ...xem ra sức chịu đựng ngươi cũng tốt đấy nhỉ.

Tức là không thể giết được ngươi.

-Coi như đã trả nợ xong.

Tôi và anh hết nợ....( tôi hít một hơi để nói hết một câu, nhưng cũng rất mệt mỏi)

-Chậc.

Thật thú vị.

Sao ngươi lại không rên rỉ?

La hét đi chứ?

-Tại sao tôi phải làm thế chứ?

-Hừ.

Ngươi không cảm thấy đau à?

-Đau không có nghĩa là tôi phải la lên.

Tại sao phải làm vậy?

Thật rõ phiền phức._Tôi nói với một giọng mỉa, và vẫn cắn răng chịu đựng.

-grrrr...GO TO SLEEP!!!

-XUỐNG ĂN CƠM KHÔNG LÀ NHỊN ĐÓI!!!!!!!!!!!

-tch....hôm nay ta tha.

Ông già kêu chả đúng lúc gì cả....

Jeff thả tôi ra và đi xuống dưới phòng.

Trước khi hắn đi tôi nhắn hắn một câu.

-Nói với mọi người tôi sẽ ăn trễ.

Jeff nhìn tôi với ánh mắt khinh thường rồi quay mặt đi tiếp.

Tôi nằm thở dốc, im lặng một lúc lâu để tự trấn an.

Còn dưới nhà.

Slendy khó chịu vì không thấy cô xuống, ngài định lên tìm thì.

-Con nhóc ấy nói sẽ xuống ăn trễ._Jeff vừa nói vừa ngấu nghiến ăn.

Slendy nghe vậy nghi ngờ, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng thôi đành vậy.

Khi xong bữa ăn, vẫn chưa thấy Yan đâu.

Mọi người cảm thấy lo lắng( trừ 1 số người).

Đang định lên kêu thì cô ấy đi xuống.

-Yan?

Sao em không xuống ăn sáng?

-Xin lỗi mọi người.

Tôi có việc bận nên lát nữa tôi sẽ về._Yan mặc câu hỏi của Slendy mà nói

Mọi người im lặng nhìn Yan với ánh mắt khó hiểu.

Còn biết sao không ai thấy vết thương ở tay phải của Yan ko?

Là vì cô ấy mặc áo dài tay hơn cả tay cô ấy.

Áo đó màu đen nên không dễ bị phát hiện.

Jeff tò mò tại sao cô ấy không nói gì, mà mặc vẫn tỉnh bơ như thể chẳng có gì xảy ra.

-Tôi đi săn đây._Nói xong Jeff đi khỏi SM.

Đương nhiên là theo dõi Yan rồi, còn hỏi về tại sao thì......tau cũng éo trả lời được.....

Cô đi xuống dưới phố, cùng với mắt kính 0° và khẩu trang màu đen.

Xuống phố, Yan đi tới một cửa hàng y tế gần đó, mua những thứ liên quan tới đồ trị thương.

Xong cô lại lên rừng, nhưng không về SM.

Cô dựa lưng về phía một cái cây cách xa SM hơn 1km.

Rồi thở dốc, một hồi lâu cô lấy đồ trị thương mới mua.

Vết thương của cô bị nhiễm trùng nhẹ, máu đã khô.

Cô khâu vá, băng bó chỗ vết thương đó lại.

Cô còn dùng cả kem ngụy trang đấp lên.

-Như vầy là sẽ không ai biết cả..._ Nói rồi cô thở mệt mỏi

-'' Cô ta bị ngốc à?

Tại sao không đưa Smiley khám cho gọn?

Tại sao lại phải giấu chứ?

Cô ta nghĩ gì vậy??....''_Một loạt câu hỏi đã vang vãn trong đầu Jeff.

-Hơ......tại sao mình lại làm vậy nhỉ?....Tại sao mình lại giấu?

Đưa cho Smiley có phải tốt hơn không chứ?....

Jeff bất ngờ khi cô cũng có suy nghĩ với mình.

-Mình bị ngốc à....

Tại sao mình lại nghĩ sẽ có người lo lắng cho mình chứ?

Haha...

Ai mà thèm quan tâm đến mình?

Chả hiểu nổi mình đang nghĩ gì nữa...haha_Cô tự cười bản thân.-Nhưng mà.....thật là đau......_Cô nhìn vào bàn tay phải của mình.

Sau đó, giọt lệ bắt đầu lăng trên má cô.

-Ôi.....

Sao lại chảy ra thế này?

Mày yếu đuối quá....chưa gì đã tuông nước mắt rồi Yan?_Cô tự mắng bản thân.

Tay dụi đi nước mắt.

-'' Sao lại......cô đang làm gì vậy...tôi không hiểu gì cả.....tự nhiên lại một góc, tự mắng trách, không để ai biết, cô rốt cuộc đang muốn gì chứ??!!''_Jeff đang cảm thấy khó hiểu, trong lòng tự nhiên một cảm giác đau đau.

-Chậc....

Hôm nay đi săn để giải trừ vậy.. _Cô đứng lên, đi tới một căn nhà nhỏ.

Vì trời đang sáng nên con mồi vẫn đang thức.

Không chần chừ, cô xông thẳng vào nhà.

Ánh mắt trái ấy lại hóa đỏ lên.

-It time to go forever...

Trong một thời gian ngắn.

Mọi người trong nhà đều nằm liệt trên sàn, nhưng có lẽ vì vết thương trên tay phải.

Nên sức mạnh của Yan giảm đi.

Khiến cho con mồi chỉ bị ngất thôi.

-Tch...mình bị yếu đi rồi.

Chắc phải học cách sử dụng vũ khí thôi.

Vừa vào nhà bếp kiếm dao, một con mồi đã tỉnh dậy.

Hắn nhanh cầm súng lên và bắn vào chân cô.

-Chết tiệt.

Bị ăn ''kẹo '' rồi.

Yan đã cầm lấy dao.

Định lên chém nhưng con mồi đã lợi thế hơn.

Vĩnh biệt thế giới, tưởng mình sẽ chết.

Nhưng bỗng Jeff lao ra.

-Go to sleep!!!

Trong phút chốc, con mồi đã bay đầu.

Những người bị ngất cũng đã được rạch mồm dẫn đến chết luôn.

Cô và anh nhìn nhau một hồi.

-Tình cờ quá nhỉ.

-Không, không tình cờ đâu.

Ta đã đi theo nhóc.

-.....

Theo dõi tôi?

Tại sao?

-....không cần thắc mắc nhiều.

-Vậy ta về....._Cô đứng lên, nhưng vì vết thương ở chân nên không thể làm được gì

-Anh đi trước đi.

Tôi sẽ theo sau....

Nhưng không, anh bế cô lên( kiểu công chúa ấy)

-Bọn cớm mà tới là không còn đường chạy nữa đâu đấy.

Ta đem nhóc về.

Về đến SM, mọi người đều sốc khi thấy Yan bị rò rỉ máu dưới chân

-Nhìn cái gì?

Còn không mau kêu Smiley tới?

Cả bọn đưa cô vào phòng.

Nhiều người hỏi cô có sao không.

Nhưng cô vẫn mặc không cảm xúc ấy và nói không sao.

Khi mọi người bị cô '' đuổi'' về.

Thì Jeff vào, bế cô về phòng mình.

Đặt cô lên giường.

-Anh bị bệnh hả Jeff?

-Không có.

Sao?

-Anh cư xử khác với hồi sáng quá...

-Hừ...nhóc đang giận ta hả?

-Tại sao anh lại nghĩ như vậy?

-Thì ta đã đâm nhóc...nhóc không giận sao?

-Không.

Tôi giận anh, tôi đang giận anh.

-....

-Nhưng không phải vì anh đâm tôi.

-Vậy tại sao.

-Vì,( mặt sát khí) anh đã dám theo dõi tôi...

Có nghĩa là những gì tôi nói hồi ở ngoài kia anh đã nghe thấy hết...

-Chỉ...

Là vô tình...

-Anh phải quên hết tất cả, anh mà dám để ai biết được.

Thì ( mắt chuyển đỏ) tôi không đảm bảo cái mạng của anh đâu..

-Thôi được rồi, ta không nói với ai hết.

Nhưng, tại sao nhóc lại che giấu chứ?

-hmmm...

Chắc là do thói quen....

-Thói quen..??

-Anh cũng không cần để ý đâu.

Giờ hãy để tôi nghỉ đã.

Anh có thể im lặng.

-Rồi được rồi.

Ta sẽ ra ngoài...

Jeff POV********

Tôi bước ra khỏi phòng, trong lòng cảm thấy lo lắng.

Tại sao tôi lại như vậy?

Từ khi nào chứ?

Nhóc, nói là do thói quen, chẳng lẽ quá khứ của nhóc toàn sự trốn chạy?

Hay che dấu tất cả?

Nhóc nói không hiểu tại sao mình lại làm vậy.

Chứng tỏ nhóc không bao giờ để ý đến suy nghĩ của mình?

Chỉ lo lắng cho người khác....

Nhưng nhóc có biết rằng, cũng có người đang lo cho nhóc rất nhiều hay không chứ?

Nhóc thực sự không để ý gì cả.

Được rồi, ta phải khiến nhóc nhận ra điều đó.

Ta sẽ phải khiến nhóc yêu bản thân mình hơn. ta phải khiến em hiểu mới được!

_________________________________________

END CHAP 9
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 10: LIỆC GIƯỜNG


Tôi đi về phòng, cùng với một chén thuốc.

Tôi nhìn cô gái đang say giấc trên giường tôi.

Bỗng trong đầu tôi hiện rõ một ý đồ đen tối.

Tôi tiến lại gần em, không hiểu vì sao em ấy lại dễ thương đến vậy.

Tôi kề môi em.

Gửi cho em một nụ hôn môi nồng thắm.

Bỗng tôi nhận ra, liền giật người lại kết thúc nụ hôn.

-Mình bị làm sao vậy?

Bị bệnh thiệt rồi à?_Tôi đỏ ngầu, lấy một tay chạm nhẹ lên miệng.

-Ưmmmm....Jeff?_Em ấy chợt tỉnh dậy, vẫn đang lơ mơ mệt mỏi.

-n..nhóc tỉnh rồi à...anh mang thuốc cho nhóc đây...

- Ukm cảm ơn...

-Há miệng ra..

-Tôi tự ăn được mà..

-Ngoan ngoãn nghe lời đi nhóc...

Nào..

Aa đi...

-mmmm.....aaa_( Mặc Yan lúc này nhìn max ''gợi tình'')

Em ngặm muỗng thuốc.

Nhưng tay tôi chả hiểu sao lại rung cầm cập lên, làm đổ một ít lên người em.

-...Đổ hết lên người rồi...

Anh rung quá...

-X...xin lỗi...._Nhìn em bây giờ chả khác gì đang gọi mời tôi cả...

-Thôi không sao...phải uống thuốc xong đã, rồi tôi sẽ thay đồ..

Sau đó, em đã uống xong chén thuốc.

Tôi cũng may đã thoát được tình cảnh hớ hên đó.

-Anh ra ngoài đi, để tôi thay đồ..

-Vậy anh đem chén xuống nhà, nhóc không được đi đâu đó..

Sau đó tôi xuống nhà, mặt tôi bây giờ đang rất nóng.

-Chắc mình bệnh thật rồi._Tay tôi sờ lên trán.

END Jeff POV********

Cô thay đồ xong, và bắt đầu thiếp đi.

Cô ngủ đến tối, chợt tỉnh lại vì nghe thấy tiếng động.

Xung quanh chỉ màu đỏ, nhưng một hình bóng nào đó xuất hiện.

Cô nhìn bóng hình đó, vì mới ngủ dậy nên mắt còn mờ mờ.

-Sao nhìn anh chằm chằm vậy?

-Hơ....Anh là....

-Smiley đây...

Quên anh rồi à??

Dần dần cô nhìn rõ hơn.

Đúng là anh Smiley, mà anh ấy làm gì trong phòng Jeff?

-Anh làm gì trong phòng Jeff vậy?

-Hửm...

Anh qua coi tình trạng của em.

Sao rồi, em khỏe hơn chưa?

-Ừm, em vẫn ổn.

Vết thương cũng không có gì nghiêm trọng, vậy mà anh lại kêu em uống thuốc cơ đấy.

-Thì anh phải đảm bảo sẽ không có chuyện gì xảy ra với em

-Em vẫn rất khỏe, đừng nghĩ em yếu đuối vậy.

Em lớn rồi.

-Đối với anh thì em vẫn còn bé con lắm.

-Em không phải bé con

-haha..

Rồi rồi, em không phải bé con được chưa

-Anh đang chọc em.

-Haha, anh không chọc.

Em dễ thương ghê.

-rõ ràng là đang chọc.

-Rồi, anh xin lỗi.

-Tối rồi, anh về đi, Jeff đâu?

-Jeff đi săn rồi, anh thì sẽ ở đây trông em.

-Vậy...anh thật sự coi em là trẻ con ....

-Slendy kêu anh trông em đó, ngài còn dọa sẽ cho anh lên bàn thờ ngồi nếu em có bị gì nữa cơ.

-Haizz...

Nói với ngài ấy là em không sao...

Xin lỗi vì đã làm phiền anh..

-Anh không thấy phiền đâu ( thật ra ngắm em ngủ cũng vui lắm đó), hay là....

Em chịu làm vật thí nghiệm cho anh đi

-Vật thí nghiệm?

-ukm.

Nghĩa là anh sẽ cho em uống ''nước ngọt'' do anh chế tạo.

-Em sẽ bị gì?

-Sao anh biết được.

Vì thế hãy làm vật thí nghiệm cho anh nhé

-Vậy em có điều kiện.

-Điều kiện gì anh cũng sẽ đáp ứng được hết.

-Vậy...( tỏa ra MAX sát khí) anh sẽ để em lấy não của anh làm sinh tố, mắt của anh làm nước ép, tim của anh làm xào lăng, gan của anh nấu miso, thận của anh để hầm rồi chứ?_Một nụ cười không thể man rợ hơn.

-t..t..thôi....a...anh xin lỗi...._Smiley hoản sợ trước nụ cười của cô.

-Ukm....anh không đáp ứng đc thì thôi vậy...

Mà nói chuyện với nhau cũng khá lâu rồi, anh có thể về đc rồi đó( HÃY NHỚ RẰNG MẶT YAN KO CÓ CẢM XÚC)

-ukm..

Vậy anh ra nha..

-Mà khoan anh Smiley..

-Hửm...?

-( một nụ cười còn hơn cả thiên thần) Cảm ơn anh đã nói chuyện với em.

Smiley đỏ mặt-k...không có gì..._Rồi anh ra khỏi phòng

Smiley POV*******

Cái cảm giác đó là sao chứ?

Thật tình mình đang nghĩ cái quái gì vậy??

Nụ cười đó là sao?

Mình dễ rung động vậy ư???

Không thể tin được em lại dễ thương đến vậy.

Được, tôi sẽ yểm bùa lên em, em sẽ thành của tôi sớm thôi....( cười gian)

All POV********

Cô thật ra cũng không buồn ngủ lắm.

Vì nãy giờ cô cũng ngủ khá nhiều rồi.

Thế là cô lại lấy cái laptop ra chơi game chút.

Vừa hay Ben cũng đang onl.

Ben thấy cô đang onl nên chat với cô.

D.B ( Ben): Chào em

B.Y ( Yan): À chào

D.B: Hôm nay em lại lên đây chơi nhỉ?

B.Y: Anh theo dõi tôi ????

D.B: ồ không, anh biết em, em gần đây lắm.

B.Y: Anh biết tôi?

Nói đi, anh là gián điệp, kẻ theo dõi, hay bắt cóc??!!

D.B: Uầy, sao trên đây cách nói chuyện của em khác thế?

Chả giống kiểu không cảm xúc thường ngày của em tí nào cả.

( ngâm thơ lâu)...

B.Y: Ben???

D.B: ừ đúng rồi, em thông minh đấy.

B.Y: Ben thiệt á??

D.B: Sao lại ngạc,nhiên?

Em gặp anh suốt mà.

Hôm nay em cảm thấy đỡ hơn chưa?

B.Y: Em vẫn ổn.

D.B: Chat trên đây, anh có cảm giác như em hơi khác lạ.

B.Y: Vậy sao.

Em không nhận ra.

Nhưng ở ngoài em như thế nào mà nói em khác lạ?

D.B: Những câu nói của em đều rất giàu cảm xúc.

Nhưng khi nhìn vào gương mặt em, thì chả có tí cảm xúc nào cả.

B.Y: Em là người như thế á?

Em không hề nhận ra.

D.B: Bây giờ em có thể sửa được mà.

Chỉ cần cười lên thôi

B.Y: Cười á...

Em không nghĩ người khác thích em cười..

D.B: Không có đâu.

Mọi người đều muốn em cười.

Ngày mai hãy cho anh xem nụ cười của em nhé, Yan.

B.Y: Được....nhưng mà đừng có thất vọng đó..

D.B: ok.

Vậy mai gặp.

Chat xong, cô cũng thoát game.

Mắt bắt đầu lin dim ( ko ngờ Yan lại dễ buồn ngủ như vầy).

Cô ấy đã ngủ từ lúc nào không biết.

Nào mới vừa chợp mắt thôi, là Dép đã lết được về phòng rồi.

Anh thay ra cái áo Hoodie dính máu của mình, và mặt một cái áo thun đen khác.

Ảnh leo lên giường, chắc vì quá mệt mỏi nên vừa lết lên giường xong là nằm ngủ ngay lập tức.

Tuy nhiên, Dép không quên trao một nụ hôn trán cho cô gái bé bỏng, rồi coi cô như một cái gối ôm mà ôm cô vào lòng.

_________________________________________

END CHAP 10
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 11: NỤ CƯỜI CỦA EM


Sáng sớm, chim hót líu lo.

Mặt trời cũng líu lo.

Mấy con gà cũng líu lo.

Nói chung, ai cũng líu lo ( trừ mấy đứa trong SM)

Yan tỉnh dậy thật sớm, vâng.

Mới có 5h thôi.

Cô thấy Jeff ôm mình, liền cố gắng nhẹ nhàng ra khỏi vòng tay không làm anh tỉnh dậy.

Mà nào ngờ, đời éo như ta mong muốn.

-Em đi đâu đấy?_Jeff tháo miếng che mắt ra( đã đổi cách xưng hô: ngươi» cô» nhóc» em)

-Tắm._Vâng, câu trả lời không thể nào ngắn hơn

-Còn sớm, nằm với tôi chút nữa.

-Thả r..

Chưa nói xong.

Anh kéo cô lại, ôm cô cứng ngắc.

Cô khó chịu, cố đẩy anh ra nhưng không thành.

-Anh mau thả tôi ra

-Không thì sao?

-( Mặc sát khí) Không thì tôi sẽ nhét đống socola vào mồm anh và bẽ gãy con dao của anh.

-Thôi...

được rồi được rồi.

Đừng làm thế_ Anh thả cô ra, vì biết tính của cô không biết nói đùa.

Cô đi làm VSCN, rồi xuống làm đồ ăn sáng cho cả nhà.

Có vẻ như hôm nay cô dậy sớm hơn Slendy nên ko thấy ngài đâu hết.

Vì hôm nay lười nên cô chỉ làm mấy món đơn giản: trứng cuộn.

Làm xong thì cô cũng ăn trước luôn, sau đó ngồi xuống phòng khách cô nhấm nháp ly macha và chơi game trên laptop.

D.B: Em onl sớm thế_Bỗng một dòng chat trên game hiện lên

B.Y: Anh Ben không ngủ à?

D.B: Anh mới dậy đấy chứ ( xạo ke)

B.Y: Anh xuống ăn cơm đi

D.B: À được.

Xuống liền.

Trong chớp mắt, Ben đã chui ra từ màn hình của cô.

Cô hơi bất ngờ ( no cảm xúc)

-Yo.

Lần nào em cũng dậy sớm hết à?_Ben ôm lấy eo cô, mặt hai người lúc đó chỉ cách nhau 3cm.

-Em nghĩ vậy.

Cơm dưới bàn ăn, anh ăn sáng đi.

-Rồi rồi._Ben ngoan ngoãn xuống dưới, lấy dĩa cơm của mình và ăn hết sạch võn vẹn chỉ 1p30s.( chắc hôm nay ko ai làm phiền cậu ăn nên Ben có vẻ ăn rất '' từ tốn'' và mãn nguyện)

Yan thì vẫn đang chơi game.

Ben lại gần ôm cô, hôn má cô một cái.

Nhưng có vẻ như cô không để ý vì quá tập trung vào màn hình.

Bỗng Ben nghĩ ra ý đồ đen tối, anh từ từ thò tay vào trong váy cô( Yan đang mặc váy đen ngang đùi) có ý định sờ đùi cô.

Nhưng xui xẻo cho Ben, Slendy vừa có mặc ở đó và đã chứng kiến một cảnh hết sức nhức mắt.

Slendy nắm cổ áo Ben lên.

-Chào buổi sáng BEN..._vâng, Slendy đang nói với chất giọng hết sức đe cmn dọa.

-C...chào...Slendy_Ben đang rung sợ.

-Dậy rồi à Slendy.

Em đã nấu xong buổi sáng, ly cafe thì ở ngay bàn phòng khách nha._Ánh mắt vẫn hướng về màn hình.

-Chào buổi sáng Yan.

Ta cảm ơn em._Slendy nói chuyện với cô với chất giọng không thể nào ngọt hơn.

Rồi đi xuống bếp, tay vẫn đang cầm cổ áo Ben-Gan ngươi to đấy BEN.

Cấm ngươi không được chơi game 2 tuần!!

-K...KHÔNG!!!!!!_Ben gào thét van xin Slendy.

Nhưng biết rồi đó, Slendy liếc mắc một cái là Ben nín luôn.

Đành phải chấp nhận số phận đen đủi chỉ vì dê con gái nhà (éo ) lành.

( tua qua đoạn dọn bãi chiến trường)

Ben: Em hứa là hôm nay cười cho anh xem mà.

Yan: À, em nhớ.

All cp nghe được cuộc trò chuyện liền xúm lại chỗ Yan và Ben.

All cp: đúng.

Tụi này cũng muốn thấy em cười!!

Yan: (đóng laptop lại) Mọi người muốn nhìn thấy nụ cười của em đến vậy à.

Quan trọng lắm sao?

All cp: Đương nhiên rồi!!!

Yan: hmmmm...

Thôi được rồi ( rõ phiền)

All cp:

1

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

2

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

3!!!!!!!!!

.

.

.

( Vâng, Yan cười giống vậy nhưng ghê rợn hơn nhiều)

All cp: * sa mạc lời*.......

Yan: đó.

Lần sau đừng có bắt em cười nữa.

Và mọi người cũng đừng có mắt chữ A mồm chữ O.

Em về phòng.( Yan thừa biết nụ cười của mình trông như thế nào)

Yan đi về phòng cùng với cái laptop, bỏ lại đằng sau bao nhiêu người đang lạnh sống lưng vì nụ cười đó.

-Slendy: Nụ cười đó chưa bằng cái nụ cười ta từng nhìn thấy hồi đi săn đâu.

-Splendy: Hôm em ấy cười rất dễ thương cơ mà......

Cười những 2 lần lận cơ....

Slendy: Ta cũng đã từng nhìn thấy nụ cười thiên thần của em ấy rồi....

All cp: VẬY LÀ 2 NGƯỜI ĐÃ NHÌN THẤY CÔ ẤY CƯỜI ( nụ cười thiên thần ấy)??????

Splendy: Hồi mà Yan chung phòng với anh đấy.

Slendy: Hồi em ấy mới về SM.

All cp: hmmmm.......

Toby: Bắt em ấy cười thì sẽ thành nụ cười man rợ.

Nụ cười thần chết là khi em ấy đi săn.

Còn nụ cười thiên thần thì chắc là khi em ấy vui rồi...

All cp: * gật đầu * Ừmmmm...

-Vậy thì chỉ cần làm em ấy vui là được rồi

-Nhưng em ấy vui chắc gì đã cười...

-Hiếm thấy thật....

-Tôi chưa bao giờ thấy em cười cả...( nụ cười thiên thần)

Sam: Hay chúng ta chơi một trò chơi đi.

Nó có tên là NỤ CƯỜI THIÊN THẦN CỦA YAN!!!_ Tự nhiên tui xông vào SM đạp cửa ( Cửa: Tui oan quá mà...)

-Mày là nhỏ nào?

-Go to sleep!!

-Người lạ vào, giết nó!!!!

Sam: KHOAN!!!

Mấy người mà giết tui thì sẽ ko còn chap tiếp đâu đấy

-Thì....?

-Nghĩa là mấy người sẽ ko còn gặp lại Yan chứ sao.

All cp khựng lại: Tụi này xin lỗi...

Sam: Tốt.

-Mà tại sao chúng ta phải chơi trò đó?

Sam: Ehèm...

Ai muốn chơi thì chơi.

Ai không chơi thì xéo.

Luật chơi như sau: Ai mà bắt gặp Yan đang nở nụ cười thiên thần thì chụp lại, đưa cho tui kiểm chứng.

Ai thắng sẽ được một điều ước bất kì.

Nếu phát hiện mà ko chụp được thì coi như bỏ.

-All cp: Điều ước bất kì?

-Đúng: Ước bất cứ thứ gì cũng được.

Chẳng hạn như ước một con kì lân, hay thằng Zalgo sẽ die( Zalgo: ắt xì!!

Đứa nào nhắt tao?)

Suy nghĩ một hồi lâu, bọn cp thích thú

All cp: ĐỒNG Ý!!!

Trò chơi............................

Sẽ bắt đầu vào chap sau.

Ủng hộ tui nhé mấy man!!!!!!

All cp: Hừ.

Chap dài rồi á....

Thôi đành chap sau vậy....

_________________________________________

END CHAP 11
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 12: PHẢI CHỤP ĐƯỢC!!!!


Yan vào phòng Jeff, mở cái laptop ra và làm cái gì đó kệ cổ.

Nhưng cô lại đâu biết rằng.

Nguyên cái gia đình creepypasta này đang theo dõi cô đâu?

Bấm bấm cái laptop chả bao giờ là chán đối với cô.

Hễ mở nó ra là cô sẽ bị dính suốt 24/24h.

Thấy cô cứ như vậy, mọi người trong nhà tìm cách kéo cô ra ngoài.

-Ben, cậu làm cái laptop đó ngỏm đi

-Nhưng chắc chắn Yan sẽ không tha cho đâu.

-Yan coi cái laptop còn hơn cả mạng sống của ẻm nửa đấy.

-Không đến nỗi làm hư luôn đâu

-Đúng rồi, cắt wifi đi là ẻm không xài được laptop nữa.

-Ben!!

Ben: Rồi được rồi chờ chút.

Thế rồi Ben xuống nhà.

Đẩy công tắt wifi xuống.

Và...

1

.

.

.

.

.

2

.

.

.

.

.

.

.

.

3

.

.

Yan:* Sa mạc lời.....

Ẻm đã ngõm*

-Em ấy chết đứng luôn rồi...

-Lác nữa là hết ý mà, em ấy không chịu không nổi quá 10p khi chỉ đứng im một chỗ đâu...

10p sau....

Yan: Xuống phố vậy...

-Em ấy ra kìa!

-Slendy!!

Slendy: Rồi ta biết rồi_ Quấn tất cả bằng xúc tua của ổng rồi phắn mất tiêu.

Yan bước ra ngoài với kính 0° và khẩu trang đen, cột tóc bím

(Mình chỉ lấy kiểu tóc, nó màu cam đỏ.

Còn mái thì na ná vậy )

-Yan em đi đâu thế?

-Đi ra ngoài, chắc còn lâu em mới về.

Sau đó Yan đi khỏi nhà......cùng với cái laptop.

-Em ấy định ra quán cafe ngồi rồi...

-Ai đi theo em ấy đi chứ??

-All cp: Để tôi!!!

.........

-Ta!!

-Tôi đi trước!!!!

-Để ta đi trước!!!

........

Sau một hồi cãi lộn..

Thì Masky và Dép, à nhầm Jeff sẽ đi với Yan.

Thật ra Slendy đi mới đúng ( vì ổng là Boss mà), nhưng....

Chiều cao ngất ngưỡng của ổng không cho phép..

Nên đành tiếc nuối để họ ra đi.

Má ki và Dép: YAN!! ( Masky và Jeff, nhưng mình thích tiếng diệt hơn...)

Yan: Hửm?

Chuyện gì?

Má ki và Dép: Cho tụi anh đi với.

Yan: Cũng được, nhưng anh Jeff phải hóa trang đã.

Còn anh Masky phải tháo mặt nạ ra.

Má ki và Dép: Vậy đợi anh chút!

(Ba chấm tua.....)

Má ki và Dép: Xong rồi.

Yan: Vậy đi.

Má ki và Dép: Khoan đã

Yan: Gì nữa?

Má ki: Em nên bỏ cái laptop ở nhà đi

Dép: Hôm nay bọn anh sẽ dẫn em đi chơi

Yan🙁...)....

được thôi.....

Sau khi bỏ laptop ở nhà, Yan cùng 2 anh đẹp zai kia đi xuống núi.

Nhưng bạn thừa biết rằng, đứa nào đẹp thì sẽ có Fan.

Ừ đúng rồi, 2 anh zai vừa đặt chân xuống phố thì đã có dàn fangirl hùng hậu chờ sẵn đó rùi.

Cả hai chạy như ma đuổi, theo sau là dàn fangirl của hai người.

Còn Yan thì cũng bị fanboy theo đó.

Nhưng mà cô lại éo quan tâm.

Cô chỉ muốn ngồi vào tiệm bánh thưởng thức những chiếc machacake ngọt ngào.

Thì đúng là xung quanh cô toàn những chàng trai muốn tán tỉnh cô thôi.

Mà mặt cô luôn luôn hiện chữ ''dont care'' ý.

Lâu sau, cô đã ăn hết những miếng bánh machacake ngọt ngào đó.

Định đi thẳng về nhà luôn, nhưng chợt nhớ tới hai anh đẹp zai nhà mình, và một số người nào đó chờ ở nhà.

Nên cô quay lại tiệm bánh.

Xong đó đi ra, thấy nhiều anh đi theo mình.

Cô đi vào rừng, mấy anh cũng theo luôn.

Một lúc sau cô đi ra, không thấy mấy anh kia đâu hết.

Nhưng mà cô lại cầm theo một chiếc túi hơi to màu đỏ thẫm, vài túi nhỏ nữa đựng những thứ chất lỏng màu đỏ.

Cùng với một cái túi to hơn( cỡ 2lần Slendy ấy.

Còn hỏi tại sao lại có thì do nãy trong tiệm bánh có xin đấy).

Cô bắt đầu đi kiếm hai người kia, mà éo hiểu tại sao cô lại may mắn đến nỗi vừa nhìn sang bên phải là đã thấy họ chạy đến cùng với đống fangirl rồi.

Cô đến cầm tay họ rồi chạy vào rừng ( còn mấy cái bao vứt trên rừng òi).

Cuối cùng cũng đã đánh lạc hướng được đám fangirl kia.

Hai anh đẹp zai thì đang ngồi thở như chưa từng được thở, còn cô thì đi tìm mấy cái bao.

Sau đó kêu hai anh kia đi về cùng.

Má ki và Dép: Anh xin lỗi...

Yan: Hửm....

Hai anh không cần xin lỗi đâu.

Hôm nay em cũng vui( mặc dù có hơi phiền phức)

Má ki và Dép: Tụi anh thật sự xin lỗi._ Mặc hai người đang hối lỗi.

Yan thấy vậy khó chịu liền lên sát khí

Yan: Hai anh mà còn xin lỗi hay là làm cái bộ mặt đó nữa thì em sẽ không tha đâu đấy.

Má ki và dép: vâ..vâng....

Về tới nhà, cả đám chào cô, cô chào lại.

Quay về má ki, đưa cho anh một cái chessecake, cái còn lại đưa anh Hoody, đưa Toby waffes, cho E.J túi thận, túi xác cho Smiley và vài túi máu cho Helen.

Bọn họ nhìn Yan một lúc.

Yan: Quà cho các anh.

Em lên lầu đây._Nói xong Yan lên phòng Jeff.

Còn bọn được Yan tặng quà thì vẫn nhìn cô ấy.

Mấy đứa còn lại thì ghen tỵ'' tạo sao tui không được tặng quà chứ???''.

Còn tui thì úp tay vào mặt, thở dài

Sam: Haizzzz...

Con bé chưa cười mà cũng đã đỗ được mấy người rồi...

Thất vọng quá...

All cp(- Yan): IM ĐÊ CON NHỎ KIA!!!!!

Yan: Mà anh Ben, anh bật lại công tắc wifi giùm em._Yan ra khỏi phòng, nói xong rồi lại vào phòng.

( quạ kêu quác...quác...quác...)

All cp: Em ấy biết rồi á???!!!!

Sam: Nếu con bé biết rồi thì đành dừng trò chơi lại thôi...._Tui lại thở dài-Trò chơi kết thúc!

All cp: MÀY ĐÙA TAO CHẮC???!!

má ki và Dép: TỤI TUI ĐÃ BỊ ĐÁM FANGIRL TRUY LÙNG ĐẾN CHẾT, CÒN LẠC MẤT EM RỒI CUỐI CÙNG KHÔNG ĐƯỢC GÌ Á???!!!!

All cp(- Dép, má ki, Yan): TỤI TUI CŨNG PHẢI CHỜ TỪ SÁNG ĐẾN TỐI, MÀ GIỜ LẠI KHÔNG ĐƯỢC GÌ LÀ THẾ ÉO NÀO???

Sam: Ai biểu bọn bây ngu.

Giờ mấy người muốn trả công chứ gì?

All cp: ờ!!!

Sam: Yan ới ời.

Xuống đây mẹ có quà cho con nè!!!!

Yan: Sao mẹ?

Sam: ( Trên tay giơ cái bánh machacake cỡ to) Con có muốn cái này?

Chưa đầy 3s, Yan đã xuống tận nhà chồm lấy cái bánh rồi lên phòng đóng cửa lại.

All cp🙁 bất động một hồi) Sao nữa?

Sam: Đợi chút đi..

Đợi được một lát, bỗng Yan ra khỏi cửa tay ôm cái dĩa để bánh.

( Vâng, hãy tưởng tượng cuốn vở là cái dĩa hình vuông nhé, còn kiểu tóc sẽ khác nhé)

Yan: (Nụ cười như trên) Dĩa bánh con trả nè....

All cp: *Bốc khói*.......( vài đứa ngất rùi)

Sam: Làm tốt lắm con gái_ Giơ ngón trỏ lên

Yan: ....???

Vâng, và thế là tất cả đều đã lết về phòng của mình, ai ai cũng đang thầm nghĩ về nụ cười thiên thần của cô.

Mà cô vẫn éo biết gì cả, Jeff thì cứ nhìn cô ngủ, Mặt đã chín gất.

All cp: Tức thật.

Éo ngủ được gì cả!!!!!

_________________________________________

END CHAP 12
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 13: ĐI SĂN CÙNG E.J


Tôi xuống phòng khách, mặc cho ai đó còn đang khò khò, và đương nhiên cô đã VSCN, và làm đồ ăn sáng cho cả nhà.

Slendy đi ra gặp tôi.

-Yan chào buổi sáng.

-Chào buổi sáng Slendy, mà chừng nào phòng của em mới có?

-À...

Thực ra thì ta đã làm xong từ lâu rồi...

-Hửmmm...

Vậy tại sao em lại phải ngủ chung phòng với người khác?

-Ta đang giúp em hòa nhập tốt với mọi người đấy chứ..

-Vậy..

Hôm nay em sẽ chung phòng với ai nữa?

-E.J đi.

-mmmm...

Được thôi

Rồi Slendy hát một giọng ca thần thánh : TỤI BÂY CÓ 5 PHÚT, TRỄ MỘT GIÂY LÀ NHỊN!!!!!

Ngay lập tức, nhiều tiếng '' Rầm'' phát ra từng phòng, tiếng '' Cạch'' mở cửa, sau đó tới tiếng chửi bới, và cuối cùng là tiếng chạy tiếng tới bàn ăn.

Trong chốc lát, mọi người đã có mặt đông đủ võn vẹn chưa đầy 3p.

( Tua ........)

-E.J hôm nay em chung phòng anh..

-Hôm nay tới lượt anh rồi à, cái ông già đó chưa sửa xong phòng cho em nữa??_Vừa ăn thận vừa nói.

-Thật ra xong rồi, nhưng vẫn phải nghe theo Slendy thôi...

-Vậy đi theo anh, để anh xách đồ cho..

-Em tự xách được...

-Cứng đầu quá..._Giựt luôn đồ từ tay cô.

Cô chả nói gì và đi theo anh.

Đi đến phòng, cô đã thấy một mùi tanh từ máu.

Nhưng không giống Jeff, nó gọn gàng hơn nhiều.

E.J để đồ cô trên ghế, trong lúc mải mê ngắm căn phòng, thì giọng E.J vang lên.

-Em muốn ăn thận không?

-Thận?

Bộ thận ngon lắm à?

-Ukm, em ăn không?

E.J đưa thận cho tôi, tôi cầm lấy chọc chọc vào miếng thận.

Thật ra cô cũng hơi tò mò mùi vị của nó như thế nào.

Không chần chừ, cô cắn một miếng.

-Sao, ngon đúng chứ?

-( nuốt xong miếng thận đó) Hmmm..

Miếng thận đã để được để 2 ngày rồi, nên không tươi...

Ăn chỉ tạm được..

-Sao em biết??

-Em nhìn vào độ mềm của nó thì em biết, thật ra cũng ngon mà.._Cắn thêm miếng nữa.

E.J thấy đã có người cùng sở thích với mình, anh phấn khởi.

-Vậy anh sẽ kiếm cho em miếng thận tươi hơn.

-Ừm, em sẽ mong đợi._Cô cười mỉm một cái, sau đó nhai miếng tiếp theo.

E.J thấy được( ủa, E.J có mắt WTF!?) Đằng sau lớp mặt nạ là một khuôn mặt đang đỏ ửng lên.

-A..anh đi săn đây, em đi không?

-Được thôi..

Thế là cả hai đi ra ngoài, may mắn làm sao, gặp được lũ đần chơi trò can đảm.

-Sáng sớm đi chơi trò này?

Lũ đần.

-.....

Được 6 đứa.

Sẽ có 12 quả thận, 8 bịch máu và 6 cái xác không thận.

-Em có vẻ đã toan tính trước rồi ha..

-Vâng, chúng ta lên được chưa?

-Lên!

Chúng tôi lên chiến, không ngờ rằng tụi nó mang theo súng.

Mắt tôi phát đỏ, tránh được gần hết viên đạn.

-It time to go forever.

Trong một chốc 2 trong người họ chết ngay lập tức.

E.J thì giết được những người còn lại, không may sót lại một tên.

Nó bắn vào E.J, tôi chạy ra đỡ đạn trúng vào vai phải.

E.J thấy vậy tỏa ra sát khí hầm hực.

Chạy đến giết ngay con mồi, sau đó lại chỗ cô lo lắng.

-Em có bị sao không?

Có đau không?

Máu chảy nhiều không?

Có cảm thấy mệt mỏi không?

Hay để anh cõng em về nhé?..

-Em không sao, cái này nhằm nhò gì?

Ta phải đem thành phẩm về đã.

-Để anh lấy viên đạn ra đã.

-Em ổn, em sẽ tự lấy ra, anh lấy thận và máu giùm em.

-Nhưn..

-Em bảo lấy thận và máu giùm em.

-Vâ...vâng...

Cô lấy viên đạn ra nhờ một nhánh cây.

E.J thì đã lấy xong thận và bịch máu, còn mấy cái xác thì đã được cho vào bịch rồi xách về.( mấy cái bịch đã được đem theo sẵn rồi)

-sau khi về, mọi người thấy cô đang bị chảy máu ở bở vai.

Họ chạy lại hỏi cô.

-Yan, em bị làm sao vậy?

-Em có đau không Yan?

-Ai làm em ra nông nỗi này?

.....

Yan: Em không sao, Smiley em có mang vài cái xác cho anh nè, Henlen em mang về nhiều bịch máu lắm nè.

Cô đưa thành phẩm cho họ, sau đó tự đi lên phòng E.J.

Trước khi vào, Yan nhắn nhở họ.

Yan: Mọi người không được đỗ tội cho E.J, còn em thì không sao hết, mấy vết thương này chỉ giống như vết kiên đốt thôi._* Cạch*

....

-Rốt cuộc chuyện này là sao E.J?

E.J: Tôi và Yan đi săn, không may tôi bị bắn, em ấy đỡ đạn cho tôi...._Vừa nói vừa gục mặt xuống, giọng yếu ớt.

-Có nghĩa là tại cậu?

E.J: Tôi xin lỗi

Mọi người phẫn nộ, đang định mắng E.J thì

Yan: Mọi người không nghe em nói à?_Yan tự nhiên đâu ra bước xuống hồi nào không biết, mặt cô ấy hơi phần đáng sợ.

Mọi người giật mình nhìn cô.

Yan: E.J, anh không có lỗi.

Em đã nói rồi mà, mọi người không nghe gì cả.

Em không sao.

All cp: Tụi anh/chị xin lỗi.

Yan: em đi lên phòng đây.

Anh E.J cũng đừng đứng đó hối lỗi nữa.

Mọi người cũng nên làm việc đang gian dỡ của mình đi chứ?_Rồi Yan lại đi lên phòng( cày laptop tiếp)

Mọi người nghe lời, còn E.J lên phòng luôn.

-Yan...

-Hửm?

Chuyện gì vậy?,

-Đây nè, như lời hứa..._Đưa miếng thận cho Yan.

-* Nhìn miếng thận một hồi* ưm, em cảm ơn anh._ Cô lại nở một nụ cười thiên thần.

E.J lại tiếp tục đỏ mặt: ừ...ừm.....

Thế là xong hết một ngày, do tua đó chứ....hehe

_________________________________________

END CHAP 13
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 14: LUYỆN TẬP VỚI PROXY (P1)


Một ngày mới lại bắt đầu, tôi vẫn đang được ôm bởi những người tôi chung phòng.

Vẫn cố nhẹ nhàng lết khỏi phòng, và cũng giống như bao ngày thôi, chả có gì là thay đổi.

-Slendy, em được về phòng của em chưa?

-Gấp gáp làm gì.

Còn phòng của Toby, Helen và một số người khác nữa mà..

-Vậy còn bao nhiêu ngày nữa..?

-Hừmmmm...khoảng một tháng nữa..

-Em không đủ kiên nhẫn đâu.

Sam ơi tua dùm con.

-Sao lại lôi mẹ ra???

-Tua dùm đi con hết kiên nhẫn rồi...

-Vậy chúng ta sẽ tua, không còn hai ngày nữa mà sẽ là một ngày nha.

Còn chung phòng với ai chán quá là mẹ sẽ tua nhanh lun OK

-Cảm ơn mẹ..

-Vậy hôm nay con ở phòng nhóm Proxy nhé.

-Được thôi...

Mẹ con nói chuyện mặc cho người nào đó đang uống sinh tố bơ nãy giờ.

Yan thì đi xách đồ vào phòng Proxy, nơi mà cả ba Toby, Masky và Hoody ngủ chung- (mấy đứa hủ thích điều này ).

Cô vào thẳng bên trong.

Và một cảnh tượng hết sức hùng vĩ.

Toby đang nằm ngủ dưới đất mà không mặc áo, hoody thì đang cởi áo thay đồ để lộ một body sáu múi, còn Masky thì đang quấn khăn( có lẽ như ảnh vừa tắm xong) ngồi trước gương sấy tóc.

Hỏi có đứa con gái nào mà không xịt máu mũi cơ chứ( trừ tau, Yan và một số đứa ra..).

Cả bọn họ nhìn nhau( trừ Toby ra vì ảnh còn đang ngủ)

......

Yan: Xin lỗi, em đã làm phiền rồi._ *Cạch*

......

Masky: Em ấy nhìn thấy rồi...

Ôi trời ơi...( ta đây có chuyện gì??)_ Ảnh ôm mặt đỏ như gất.

Hoody: *Đơ luôn*_ đỏ luôn.

Toby: oáp....

Gì thế?

Sao hai người đỏ hết vậy???_Thằng đần éo biết chuyện gì đã xảy ra.

Masky: Em ấy vừa vào đó...._Tay vẫn ôm mặt

Toby: Em ấy?......

C..chã nhẽ.....

Masky: Ờ.....

Toby: K...Không.....bị...thấy hết rồi...

NOOOO!!!!!_Ổng hét xong lên giường chùm chăn và đỏ như hai người kia.

Còn Yan thì vẫn bình thường, cô không mê zai.

Vâng, đúng là thế đấy.

....

Đợi Max lâu luôn, chờ không được.

Thôi đành đợi đến khi Slendy phát loa vậy...

....

''LŨ HEO DẬY MAU CHO TAO!!!!!''

Mọi người chạy xuống, cả ba Proxy cũng chạy theo.

Yan núp sau cánh cửa đợi họ xuống.

Thế rồi cô vào trong phòng,'' họ bừa bộn thế sao??'' Đúng thật là rất bừa bộn.

Có nên dọn phòng giùm họ không?

Lỡ như họ không thích thì sao?....Hừmmm...

Nhìn thật chướng mắt, thôi dọn giùm họ vậy...

Cô bắt tay dọn, phòng thì có ba giường.

Trên mỗi đầu giường thì có ghi tên ba người họ.

Xung quanh thì toàn chất chồng quần áo, vũ khí, và một số vật dụng vức tùm lum,...

(Tua....)

Sau khi dọn xong thì cũng là lúc ba người họ lên phòng.

Họ bước vào phòng thì ngạc nhiên.

Masky: Phòng chúng ta sao ngăn nắp thế??

Hoody: Hình như đã có ai vào dọn dẹp.

Toby: Yan kìa!!

Masky và hoody: Đâu?

Bọn họ nhìn thấy cô nằm trên giường Hoody.

Cô đang rất say giấc.

Toby: Yan là người đã dọn dẹp phòng á?!

Masky: Dọn mệt quá nên chắc ngủ rồi.

Mà sao em ấy lại vào đây?

Hoody: Chắc hôm nay là ngày em ấy chuyển đến phòng tụi mình?

Toby: Vậy tối nay Yan sẽ ngủ chung phòng với chúng ta, hay để em ấy ngủ chung với Toby nha.

Masky: Em ấy ngủ chung với tớ thì tốt hơn..

Hoody: Nhưng em ấy chọn giường của tớ, em ấy thích giường của tớ hơn...

Toby: Nhưng Toby thân với Yan hơn, Hoody cậu chẳng lần nào đi chung với em ấy cả..

Masky: Tớ sẽ ngủ chung với em ấy.

Hoody: Không tớ muốn tiếp xúc với em ấy nhiều hơn, nên tối nay tớ sẽ ngủ với em ấy.

Masky: Không đâu Hoody là tớ

Toby: Là Toby mới đúng!!!

Ba người họ đang cãi nhau tối nay Yan sẽ lên giường ai( cấm nghĩ bậy).

Do ồn ào quá nên cô tỉnh dậy luôn.

Yan: Hưmmmm....

Hơi ồn rồi đấy...

Mấy anh đang nói về chuyện gì vậy..?_ Tay đang dụi mắt, người thì vẫn chưa tỉnh hoàn toàn( Siêu cute luôn đấy)

Hình nà...

( chỉ mang tính chất minh họa.)

* thình thịch* cả ba Proxy.

Toby: ờm...

Tụi anh đang...ưmm..

Masky: À...

Không, bọn anh không nói về chuyện gì cả..

Cảm ơn em đã dọn phòng cho tụi anh nha..._Bịch mồm Toby lại.

Hoody: ừmm..

Cảm ơn...

Yan: Vâng, hôm nay em sẽ ở chung phòng với ba anh.

(Tua....)

Tôi đi xuống sân nhà, vì mấy bữa nay chả luyện tập được gì cả.

Nên hôm nay tôi sẽ tự tập vậy.

-Yan?

Em làm gì ở đây vậy?

-Masky, em đang tính luyện tập.

Toby: Vậy để Toby giúp_ Anh ấy từ đâu ra xuát hiện.

Hoody: Anh..

Cũng giúp..

Masky: Trước tiên thì phải giúp em chọn vũ khí cái đã.

Em xài được gì?

Yan: hmmm...

Súng, dao, phi tiêu, kiếm.

Toby: Vậy Toby dẫn em đi chọn vũ khí.

Nói xong Toby cầm tay Yan đi, đến kho vũ khí của Slendy.

Cô đã bị choáng ngộp trước những đồ vật sắc nhọn ấy, chúng khiến cô thích thú (mặt ko cảm xúc ).

Đi loanh quanh một hồi, cô quyết định chọn một khẩu súng nhỏ và một con dao phẫu thuật.

Masky: Sao em không dùng những thứ to hơn ấy?

Yan: Vì đem theo chướng lắm.

Vật nhỏ sẽ dễ giấu..

Toby: Thí vị quá!!

Giờ Toby sẽ dẫn Yan đi tập.

Hoody: Nhanh lên....

_________________________________________

END CHAP 14
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 15: LUYỆN TẬP VỚI PROXY (P2)


Bắt đầu tới giờ luyện tập.

Yan đã chuẩn bị sẵn sàng.

Masky: Em không được sử dụng con mắt đó.

Hoody: Nếu mắt em đỏ lên, thì buổi luyện tập sẽ kết thúc.

Yan: Vâng.

Toby: Sẵn sàng chưa Yan?

Yan: Vâng.

Toby: Vậy Toby sẽ là thử thách đầu tiên.

Đi theo Toby.

Toby dắt cô đi qua chỗ luyện tập.

Toby: Ok.

Bài tập 1, Né.

Vung rìu lên.

-Toby không nương tay đâu!

-Được.

Toby lên chém cô, cô né rất nhẹ nhàng, không thể trúng được.

Vì...

Rìu rất to, nặng, và vướng víu.

Nên hẳng tốc độ sẽ giảm, nhưng đối với Toby thì đã quen tay, nên tốc độ vẫn nhanh.

Cô chạy vòng quanh Toby, anh vẫn đang vung rìu dí cô.

Chạy được mấy chục vòng, Toby cảm thấy hơi chóng mặt, cô cũng muốn kết thúc bài tập này sớm.

Thế là cô nhảy lên, đạp dính cây rìu, cô móc con dao phẫu thuật ra, phóng về phía lưng áo anh.

Toby mất đà, con dao kéo lưng áo cậu cắm xuống đất.

Rìu anh bị vung đi mất, xém nữa là dính Hoody.

Yan thì lao vào đè lên Toby.

Lấy con dao ra rồi kề vào cổ anh:'' Bài tập 1 kết thúc''

.......

Masky: Bài tập 2, Đỡ.

Chĩa súng vào Yan.

Masky: Em phải đỡ được hết viên đạn của anh.

-Vậy thì khác gì bài tập né lúc nãy?

-Toby là rìu, anh là súng, khác rồi.

-haizzz...

Đỡ thì đỡ...

Masky nhắm thẳng vào Yan và bắt đầu xả đạn.

Cô nhanh tay lấy con dao phẫu thuật ra đỡ, cô đỡ được tất cả.

Từ từ tiến lại Masky như một vị thần.

''Thế éo nào em ấy đỡ được đạn của mình mà còn lại gần như éo có gì xảy ra????'' Đó là Masky nghĩ.

Cô tiến lại càng lúc càng gần hơn, cô cầm súng lên.

Nhắm thẳng vào lỗ súng Masky rồi bắn.

Và bằng một cách vi diệu nào đó, hai khẩu súng của Masky đã bị tắt lỗ lun( tau đang ATSM đó).

Trong lúc Masky đang đơ vì méo hiểu chuyện gì vừa xảy ra, thì Yan đã ở đằng sau lưng anh, dao phẫu thuật đã kề cổ từ lúc nào không biết:''bài tập 2 kết thúc.''

.............

Hoody: Bài tập 3, tấn công.

Yan: Vậy là em có quyền giết anh?

Masky: Ồ không, em chỉ được làm cho Hoody bị thương thôi, và cậu ấy cũng chỉ được làm em bị thương.

Yan: Hơi tiết nhỉ....

Proxy:* Em ấy muốn giết cậu âý/mình á????*

Hoody: Lên đi.

Yan chạy thẳng lên, Hoody cầm dao chém vào cô nhưng hụt.

Cô nắm lấy tay anh và kéo anh chạy theo lun( ái chà, chiêu thức mới).

Hoody thì vẫn đang bị kéo chạy, não anh loading chậm chưa hiểu chuyện gì.

Anh lấy lại bình tĩnh, đâm Yan một nhát nhưng vẫn hụt.

Có vẻ Yan đã để ý.

Cô thả tay anh ra, anh vẫn đang chạy theo phản xạ cũ, cô thì nhảy lên, đạp lên lưng anh làm anh té xuống khiến anh hôn đất mẹ.

Yan lấy khẩu súng ra, nhắm thẳng vào đầu, sau đó.....

Pằng!!!: '' Bài tập 3 kết thúc.''

Tiếng súng đã nổ, đạn đã trúng đầu anh.

Nhưng.....

Wtf anh không sao hết???

Toby: Hoody.....

Cậu có sao không đấy??

Hoody: Không đau lắm...

Tớ không sao...

Masky: Cậu không bị chảy máu?

Yan em đã bắn đạn gì đấy?

Yan: Đạn nhựa.

Sao??

Toby: Wow!!

Em tráo đổi đạn hồi nào thế??

Yan: Từ lúc trước khi bắt đầu trận đấu

Masky: Không ngờ em lại giỏi vậy.....

Hoody: Em...

Sao không dùng đạn thật..?

Yan: Hửm...

Nếu dùng đạn thật anh chết thì sao?

Lúc đầu em đã hỏi có quyền được giết anh không mà?

Toby: Vậy sao em không bắn vào vai ấy, chỗ đó không chết được đâu.

Yan: Em chỉ nhắm vào đầu....

Masky:.......

Vậy...

Bài học kết thúc.

Toby: Em nghỉ ngơi được rồi đó.

Yan: Mấy anh cũng vào nhà đi, em sẽ làm chessecake và Walfes.

Cả ba nghe vậy chạy luôn vào nhà và phấn khởi.

Còn Yan thì bước đi chậm rãi, vào nhà chậm rãi, vào bếp chậm rãi, và làm bánh cũng chậm rãi lun.

.......

Mãi lâu mới thấy được mấy cái bánh ra lò.

Cô làm 30 cái walfes, 8 cái chessecake( nó to lắm), và 3 cái machacake( cũng Max to)

Masky và Hoody: Nh..

Nhiều quá!!

Toby: Em làm nhiều quá!!!

Cho anh sao?!!

Yan: Em cho đó, bây giờ em lên phòng._Cô cùng những chiếc machacake ngọt ngào đem lên phòng Proxy.

Còn ba người đó, vừa ăn, vừa cười, vừa phê, và phán thầm:'' Em ấy dễ thương quá...''

_________________________________________

END CHAP 15
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
ĐÔI LỜI MÚN NÓI...


Vâng tau xin nói vài lời thui, ko dài đau nên cố gắng đọc hết nhé.

1.

Masky và Hoody trong chuyện ko gọi nhau bằng tên thân mật.

Vì sao ư?

Vì tau lun bị quên tên họ ý mà.

Lun chỉnh đi chỉnh lại.

Tức quá vức rùi.

.

2.

Chap trước tau bị nhầm lẫn 1 chút, Masky chơi dao, còn Hoody chơi súng mới đúng.

Tau định sửa lại truyện nhưng cứ đổi qua đổi lại quài tức quá vức lun rồi.

.

3.

Tau đã bão biết bao nhiu lần là tau bị ATSM rùi mà....

.

4.

Tau cũng đã nói là Yan nhà ta éo cảm xúc mà.

Nhìn lời nói ngọt vậy thôi chứ thực ra là éo nhá!!!

________________

Vâng, xin hết ạ
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 16: NÓNG NHẸ»»»


Vâng, trời đã chập tối.

Yan thì đang về phòng Proxy sau khi ngâm mình xong.

Cô hiện đang mặc một bộ đồ ngủ màu đen hết sức quyến cmn rũ.

( mấy chế đừng nói gì hết.

Tau biết mấy chế đang nghĩ gì)

Yan: Các anh cũng thay đồ đi.

Proxy: ừm, bọn anh sẽ th....* Phụt*

Yan: Mấy anh bị bệnh rồi à.

Máu mũi chảy ra kìa.

Masky:Y..Yan....

Bộ đồ đó...

Là sao???

Yan: Chị Jane nói là cho em, mà em cũng hết đồ bận nên đành mặc tạm cái đầm ngủ này.

Có vấn đề à?

Toby: K..không..

Toby thích...

Bộ này đẹp lắm Yan....

Hoody:* quay mặt ra chỗ khác *Ừm...

Vâng, cả ba anh vừa đỏ, vừa nóng, vừa lấy tay cầm máu mũi

Yan: ???

(...)

Proxy:...

Yan à...

Yan:..Hửm?

Proxy: Tối nay em ngủ chung với ai?

(Đồng thanh nhể)

Yan:hmmmm...

Thật ra thì ngủ chung với ai cũng được...

Proxy: Giờ tôi muốn em chọn.

Yan: Chọn thì hơi khó...

Thôi em sẽ ngủ dưới đất.

Proxy: Không được!!!

Yan: Chứ em không thể chọn.

(...)

Toby: Hay ta chơi kéo búa bao.

Ai thắng sẽ ngủ chung với Yan.

Masky và Hoody: Được!

Proxy: Tù..

Xì!

Thế là, Yan sẽ được ngủ chung với....

(...)

Vâng, Hoody sẽ là đứa sướng nhất đêm nay.

Anh ấy đang mơ mộng ảo tưởng, còn hai đứa kia thì.....

Uất ức hậm hực tỏa sát khí :'' Cậu mà làm gì em ấy thì tụi này sẽ không còn là bạn'' đó là suy nghĩ của hai người.

(...)

Rồi cũng đã đến lúc khoảnh khắc giường chiếu của Yan và Hoody ( tau cấm bọn mài nghĩ bậy).

Yan lên giường, sau đó ngủ luôn.

Hoody thì cũng đã lên giường, ôm lấy cô vào lòng.

Hai thằng nằm kế bên giường, nhìn chằm chằm vào hai họ, và vẫn đang tỏa loa sát khí nồng nặc.

Hoody éo care, cậu đang tận hưởng ý mừ.

Anh định hôn Yan một cái, nhưng nhìn thấy hai thằng bạn như vậy, Hoody nhìn cũng thấy tội, nhưng thôi cũng kệ.

Cậu hôn lên đôi môi anh đào của cô ấy thắm thiết, mặc cho hai đứa kia xách vũ khí lên nhưng cũng bất lực (vì nếu có động tĩnh thì Yan sẽ tỉnh mất ).

Anh ấy vẫn đang hôn cô, muốn khám phá khoang miệng cô lắm chứ...

Nhưng nể tình anh em nên mới vậy thui.

Cô thì vẫn éo biết gì, Hoody đang tiếp tục tận hưởng niềm vui đến khi anh ngủ quên mất.

Hai thằng định đánh gen kia thì vẫn cứ dòm ngó cặp đôi ấy.

Vâng, nguyên một đêm hai anh không ngủ.

Hoody thì đang sướng, Yan thì ngủ rất ngon.

Sáng hôm sau, Yan tỉnh dậy thấy Hoody ôm mình, mặt anh cách mặt cô chỉ vài xăng ti.

Cô cố lùi mình lại và bước ra khỏi giường.

Tình cờ cô thấy anh Masky và anh Toby đang cầm hàng tá vũ khí ngủ ngồi.

Không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng thôi cô vẫn phải dìu hai anh lên giường.

Sau đó cô bắt đầu thêm một ngày mới nữa.

_________________________________________

END CHAP 16

Chap này chơi lun cảnh nóng, nhưng lần sau hứa sẽ nóng hơn( nhưng không biết lần đó là lần nào)
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 17: LIU & SULLY


Vừa mở cửa phòng ra, thì cô đã thấy một hình bóng nào đó.

Vâng, vì lười miêu tả nên tau sẽ nói thẳng tên lun, đó chính là anh Ô-Liu đệp zai của chúng ta.

*Bốp* đau má!!!

Liu: Mày gọi sai tên tao!!!!

-Có chuyện gì anh Liu?

-Hôm nay em chung phòng anh nhé.

-Ờ..

Được.

Nhưng đợi em thay đồ đã.

-*Nhìn* À..

Ờ..

Nhanh lên...* Quay mặt đi, những tia hồng xuất hiện*

( mấy men nhớ cái đầm ngủ ko?)

(...)

-Xong rồi.

-Vậy theo anh, để anh xách đồ cho

-Em tự xách đ...

-Đừng ngoan cố, nghe lời anh đi.

-.....

( leo tới phòng rùi)

-Phòng anh trông gọn thật...

-Cảm ơn em.

-Jeff và anh là anh em ruột thật?

-Đúng mà, chỉ là cậu em trai hơi ngang bướng thôi, thật ra Jeff rất ngoan...

-Ờm....* Best anh trai là đây...*

-để em đi VSCN đã..

-Cho anh đi cùng.

-Anh chưa VSCN à?

-Rồi, nhưng anh muốn đi theo.

-* Rảnh hơi...* Anh đi cũng được.

(...)

-Anh đi ra giùm em

Liu theo cô vào phòng tắm lun....

-Hửm....

Em cho anh đi theo mà

-Thì anh đứng ở ngoài chờ.

-Rồi anh ra liền, nhanh lên nhé.

Đã làm VSCN xong, cô bước ra khỏi cửa thì bất ngờ, Liu vẫn còn ở đó.

-Sao anh vẫn còn ở đây?

-Em nói anh đợi mà.

-Em nói vậy đâu có nghĩa anh phải làm theo?

-Thôi...

Xuống ăn sáng kìa.

( Đã xong phần ăn sáng...)

Dọn xong là không thấy Yan đâu hết.

Liu đi tìm, nghĩ rằng cô đang trong phòng cùng laptop, thế là anh lên phòng mình.

Bất ngờ chưa..

Anh Liu đã đúng, cô đang nằm trên giường anh chăm chú cái laptop.

Anh lại gần tò mò không biết cô đang xem gì....

Vâng, cô đang xem se....

À nhầm, cô đang đọc creepypasta.

-Hửm.....

Em đang đọc về bọn anh đấy à...?

- Tìm hiểu về mọi người một chút.

- Vậy để thử, em có biết anh ghét gì ngất?

-Những người nói xấu Jeff

-hừmm...

Vậy anh thích gì?

-Chơi bowling, anh Jeff.

Có một số tin đồn rằng anh thích chị Jane.

-Ồ không, anh chỉ coi Jane là em gái.

-Vậy thì em không biết.

-Đi xuống phố với anh không?

-Ừm...

Được.

-Giờ đi liền đi.

Liu nắm tay cô ra khỏi phòng, mặc cho cái laptop nguồn vẫn còn mở.

Ben rất có thể sẽ đến bất cứ lúc nào.

Ben: Ắc xì.

Đứa nào nhắc tao???

(...)

Đi xuống phố, Liu thì bị đống girl bu đông như kiến, còn Yan thì cũng bị đống boy bu đông không kém gì anh.

-Chậc.

Một lũ phiền phức_ cô nói đủ để anh Liu nghe được.

-Xin lỗi....

Lại đưa em vào rắc rối rồi...

-Hừ...

Yan chịu không nổi nữa, cô đành phải ôm tay Liu, thay đổi 180°.

-Anh iu à, ở đây đông người quá....

Hay ta sang chỗ khác đi...

Cô nói với một cái giọng hết sức moe, cùng với gương mặt cũng moe không kém.

Anh Liu bất ngờ ửng hồng, không biết chuyện gì đành hùa theo.

-Ờ...ừm...

Ta đi.

Rồi cô kéo anh thẳng vào quán cafe trước mặt.

Bỏ mặt cả đám fanboy fangirl nhìn :'' Hai người đó đẹp đôi ghê...

Ghen tị quớ......''

Hai người ngồi xuống chỗ góc khuất nhất quán.

Cô phục vụ đi tới cho họ coi menu mà cứ nghĩ:'' Đẹp đôi ghê...

Tại sao mình vẫn cứ FA hoài thế này...''.

Yan: một ly cafe đen, một ly hồng trà xanh và một cái machacake.

Phục vụ: Vâg ạ.

Cô phục vụ đi khỏi, anh Liu thì vẫn đang bàng hoàng.

-Cái thứ cảm xúc moe lúc nãy là...

-Nếu em không làm vậy thì còn lâu mới thoát được.* đã trở lại gương mặc vốn có.*

-Vậy....

'' Anh iu'' hồi nãy...

-Chỉ là đóng kịch thôi.

-Vậy mà làm anh cứ nghĩ....

-Hửm...??

Đang nói chuyện thì bị cô phục vụ chen vào.

Phục vụ: Của quý khách đây ạ.

Rồi cô ấy đi lun, sợ mình đang quấy rầy hai người họ ấy mà.

-Em có vẻ thích macha nhỉ. tại sao thế?

-Do màu sắc và hương vị của chúng.

Màu xanh giống như tượng trưng cho những tia hi vọng được sống của con mồi.

Vị đắng giống như khi ta nghe được con mồi la hét trong sự đau đớn và nguyền rủa.

-* Em ấy nghĩ vậy thiệt hả..?* ....

Anh nhìn cô đút từng miếng bánh một lên bờ môi hồng hào đó, trông cô rất vẻ mãn nguyện, anh nhìn rất chăm chú.

Yan nhìn thấy vậy, tưởng anh cũng muốn ăn, nên múc một miếng đưa trước mặt.

-Anh ăn không?

-ừmmm...Anh k....

Chưa nói gì thì anh đã được cô đút cho một miếng vào mồm.

-mmm..

Ngon quá...

Hèn gì em thích.

Cô gật đầu, rồi tiếp tục nhâm nhi.

Khi xong phần bánh, thì chợt một miếng kem dính lên mép miệng cô.

Anh ra hiệu kêu cô cuối mặt lại gần.

Cô làm theo thì...

Ôi thật bất ngờ!!

Anh liếm đi miếng kem trên môi cô, rồi hôn luôn.

Cô chưa kịp định hình lại thì anh đã đưa lưỡi của mình vào trong khoang miệng cô rồi.

Lưỡi anh luồn lách không ngừng.

Cô thì cứng đơ, não đang loading chậm.

Đến khi cô hết dưỡng khí, anh mới tiết nuối thả cô ra, hai người họ có một đường dây liên kết nối môi nhau.

Vì là góc khuất nên không ai nhìn thấy cả.

Yan đã loading xong, mặt cô bất ngời ửng đỏ.

-ưmm....

Em rất ngọt đấy...

Anh đã thích hương vị macha rồi...

-a...anh.....

Cô đỏ như chưa từng được đỏ.

Và thêm một lần nữa, cô đã ngất vì não cô đã vượt hơn mức lever MAX.

-oi...

Em ngất rồi à....

Thật tình, em trong sáng quá mức rồi....

Hết cách, Liu đành cõng cô về.

Mọi người trong SM thấy liền nhào vô hỏi tùm lum.

Anh chỉ trả lời một cách gọn gàn chỉ là cô hơi mệt nên ngủ rồi.

Sau đó anh về phòng, đặt cô lên giường mình, mãi ngắm nhìn gương mặt dễ thương của cô.

-Chậc.

Mình đang nghĩ gì thế này....._Anh ôm mặt đỏ bừng.

(Tua...)

Khi cô tỉnh dậy, trong đầu chả nhớ cái mèo gì cả.

'' sao mình lại ở đây?

Chuyện gì đã xảy ra?

Mình đã bị gì?

Ai đưa mình lên vậy???'' Tuy tò mò, nhưng thôi cũng mặc kệ, cô kiếm cái laptop ra cày tiếp.

-Ủa...???

Cô đang hoảng hốt, ai đã đột nhập vào cái laptop của mình??

Suy nghĩ một hồi, cô nghĩ ngay tới Ben đầu tiên.

Cô định chạy qua phòng Ben.

Nhưng định ra khỏi phòng thì Liu dã đứng trước đó chặn đường.

-Em đi đâu vậy?

-À không, anh mới đi săn à?

Người anh nhiều máu quá.

-ukm...

Anh mới vừa về.

-Anh đi tắm đi.

Để em mang đồ tới.

-ừm....

Liu về phòng tắm, còn cô thì định qua phòng Ben hỏi chuyện.

Nhưng cái bệnh lười bỗng phát sinh.

Cô làm biếng và lên giường nằm bấm laptop.

Đến giờ, Yan đem đồ tới phòng tắm cho Liu.

Cô mở cửa ra, thì thấy anh đang lau tóc ướt cùng với việc quấn khăn (body thì khỏi chê).

Anh phát hiện ra sự hiện diện của cô.

Yan để đồ xuống ghế.

-Xin lỗi, em sẽ ra liền.

Thì bỗng đâu ra một bàn tay to rắn chắc nào đó kéo cô lại.

Yan bất ngờ, cô vấp chân té xuống đè lên anh.

Anh ta ôm cô vào lòng phán.

-Cưng nghĩ cưng đi dễ dàng vậy được sao.

Tôi không cho phép.

Vâng, đó là anh Sully đấy.

-Sully?

-Đoán đúng rồi đấy.

Cưng thật thông minh nha.

-Anh muốn gì?

-hửmmm...

Đừng gắt gỏng vậy chứ.

Cô cố gắng đẩy anh ra, nhưng Sully khỏe hơn ôm chặt cô lại.

Môi hai người chạm vào nhau, anh đưa lưỡi vào trong, ngoe nguẩy trong miệng cô khám phá.

Lần này não cô hiểu nhanh, cô cố gắng đẩy anh ra nhưng bất lực.

Quá trình kéo dài hơn 5p, cho đến khi cô không còn oxi để thở.

Anh mới thả cô ra, hai người kết nối nhau bằng một sợi dây liên kết.

-Liu nói đúng, rất ngọt....._Anh liếm môi.

Cô bây giờ đỏ và rất đỏ, không thể ngất được nữa.

Cô đẩy anh ta ra rồi đi về phòng, cố gắng quên đi như chưa có gì xảy ra.

Còn Sully thì nhìn về phía cô cười trừ.

-'' Cưng dễ thương lắm đấy..''

Cô nằm xuống.

Mặc thì vẫn đang ửng hồng.

'' Anh ta bị sao chứ?

Hôn mình là có ý đồ gì?

Không thể hiểu nỗi mà...''.

Suy nghĩ mãi, cuối cùng cô ngủ quên luôn.

Sully trở lại thành Liu, anh về phòng thì nhìn thấy cô đang yên giấc, anh khẽ bước lên giường, nằm kế bên cô rồi ôm vào lòng ngực.

-Cái căn bệnh chết tiệt, vì em mà tôi bệnh rồi đó.

Em sẽ phải chịu phạt.

Thế là ôm nhau ngủ đến sáng.

_________________________________________

END CHAP 18
 
Back
Top Bottom