Khác Chúng ta là một mà

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
91,703
Điểm tương tác
0
Điểm
0
408993443-256-k527281.jpg

Chúng Ta Là Một Mà
Tác giả: hhhatiredk
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"Anh à, em yêu anh"
"ừm, anh cũng vậy vì giờ chúng ta là 1 mà"



t1​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [C601-800] Lưỡng Giới Chủng Điền Đại Hanh - Diệp Ức Lạc
  • [ALL Endou] TƯƠNG LAI CỦA CHÚNG TA
  • [C401-600] Lưỡng Giới Chủng Điền Đại Hanh - Diệp Ức Lạc
  • [1401-END] Lưỡng Giới Chủng Điền Đại Hanh - Diệp Ức Lạc
  • [Quyển 1] Thập Nhật Chung Yên
  • [C1001-1200] Lưỡng Giới Chủng Điền Đại Hanh - Diệp...
  • Chúng Ta Là Một Mà
    oneshot


    Xin chào tất cả mọi người mình là Mệt cảm ơn các bạn đã ghé qua đây

    CẢNH BÁO

    Hư cấu, ko gắn ghép vào cuộc sống của tuyển thủ

    Các bạn có thể nghe kèm nhạc để có trải nghiệm tốt hơn

    ___________________________________________

    Nhà họ Jeong dù giàu có nhưng lại từng gi.ết con trai của 1 bà đồng nên phải chịu 1 lời nguyền kì dị 1 trong số những người con trai được sinh ra trong dòng họ sẽ bị bất tử và dù có cố ch.ết bao nhiêu lần đi nữa chỉ cần mặt trời lại lên cao thì kẻ đó sẽ lại sống lại như thể đang minh chứng cho cái tội ác vô lương tâm của họ.

    Năm nay cũng vậy, những kẻ ích kỷ đó chỉ mong không phải con trai của mình.

    Ích kỷ thật bản chất con người vốn đã ghê tởm như vậy

    *quạc quạc*

    Lại là con quạ truyền lời nguyền đó.

    Ông nội của Jihoon là người cung kính nhận mảnh giấy từ con quạ ấy, ông mở ra.

    Ông chợt quên cách thở của mình, ông đưa mắt nhìn đến chỗ của cậu.

    Cậu là người bị chọn.

    Bố mẹ cậu bật khóc những kẻ khác thì thở phào, cậu khinh bỉ nhìn về phía ông cố của mình người đã khiến lời nguyền bắt đầu, ông ấy còn sống nhưng là trong trạng thái thực vật, phải sống để nhìn con cháu mình khổ sở chứ phải không ?

    Jihoon : "hahahh...

    ông nhìn xem ông làm ra chuyện tốt đẹp gì nè"

    Cậu cười mỉa mai.

    Rồi dìu bố mẹ mình về nhà.

    Bất tử thì sao chứ ?

    Người khác chỉ đc sống 1 cuộc đời ngắn ngủi còn cậu lại có 1 cuộc đời dài hơn người khác không phải quá tốt rồi sao.

    Cậu quay về nhà nằm vật vã ra giường, trống rỗng... rồi cậu lim dim vào giấc.

    Đang trong giấc ngủ thì cậu cảm thấy có ai đó đang ngồi lên người mình, mở mắt ra.

    Chà quà an ủi cho người bị chọn à

    1 con quỷ kiều diễm đang ngọ ngậy trên người cậu.

    Jihoon : "cậu là ai vậy ?

    Quà của kẻ bị chọn hả ?"

    Sanghyeok : "không sợ sao?"

    Sợ?

    Còn gì đáng sợ hơn việc cậu vừa biết bản thân phải sống đến khi mặt trời nổ tung chứ ?

    Jihoon cười khinh, tay luồng vào bộ bodysuit của Sanghyeok nhào nặn cặp đào căng tròn

    Jihoon : "cậu tên gì?"

    Sanghyeok : "Ư...ưm S-Sanghyeok~"

    Tên đẹp, người đẹp, mặt đẹp, đuôi đẹp, sừng đẹp răng nanh cũng đẹp nốt Chà cậu lời rồi

    Jihoon lật người đè Sanghyeok dưới thân mình rồi ngậm lấy 2 cánh môi hồng hào mà mút lấy mút để, cánh môi mềm phải chịu từng lần gặm cắn.

    Nước bọt bóng loáng bị tràn ra chảy dọc từ khóe miệng của Sanghyeok đến phần cổ trắng nỏn của cậu.

    Chỉ khi Sanghyeok không thở được nữa cậu mới bấu vai của Jihoon để ra hiệu cho anh.

    Jihoon luyến tiếc ra cánh môi của của Sanghyeok, vì thiếu không khí nên mắt của cậu giờ đang đỏ lừ trông như trái cấm vậy dù cấm nhưng vẫn có người hái xuống để ăn

    Sanghyeok : "ưm...hưmm quỷ thì không cần thở h-hả"

    Jihoon : "hahaa được rồi tôi xin lỗi, cậu tự cởi bộ đồ này ra được không"

    Sanghyeok không trả lời nhưng cậu vẫn cởi bộ đồ ra.

    Đẹp thật.

    Jihoon như đứa trẻ khát sữa lao vào cặp ngực của Sanghyeok mà bú mút

    Sanghyeok : "a..ưm... c-chậm th..ôi s-sướng qu..á"

    Tay còn lại của Jihoon cũng muốn làm gì đó chứ không muốn bị xem là vô dụng.

    Jihoon xuống hậu huyệt của Sanghyeok 1 ngón, 2 ngón, rồi 3 ngón

    Sanghyeok : "A..a..ưm..s-sâu..m-ột ch..út n-ữa~"

    Jihoon lần mò 1 hồi cũng đã thấy điểm G của Sanghyeok rồi liên tục chạm vào chúng

    Sanghyeok bắt đầu thấy ngứa ngáy cậu muốn thứ to hơn cậu muốn Jihoon.

    Sanghyeok dùng chân sờ loạn ở đũng quần của Jihoon.

    Dâm vai

    Jihoon : "cậu muốn gì?"

    Sanghyeok : "ha...a k-không cần nới nữa đâu... vào luôn cũng được..."

    Jihoon : haaa chiều cậu vậy"

    Jihoon từ từ lột đồ của mình ra.

    Sanghyeok đánh giá 10/10 sạch sẽ, trắng, cam mười tú còn có thơm ngon không thì phải thử mới biết được

    Jihoon không đợi được nữa anh sắp nổ tung rồi.

    Anh lật người Sanghyeok lại

    Jihoon : "nâng hông lên" *chát* anh vỗ mạnh lên mông cậu

    Sanghyeok : "a..hưm.."

    Nói ko sướng là xaolon cậu muốn bị đánh thêm vài cái nữa, cậu lắc lắc mông trước dương vật của Jihoon

    Jihoon : "Chà hình như cậu còn vội hơn tôi ấy chứ" *chát* *chát*

    Được thỏa mãn, cậu đưa tay ra sau banh hậu huyệt ra ý muốn anh đâm vào

    Jihoon bất ngờ lút cán khiến cho Sanghyeok chưa chuẩn bị tinh thần phải thét lên 1 tiếng.

    Không có thời gian để Sanghyeok thích nghi Jihoon đã bắt đầu động từng nhịp ngày càng mạnh và nhanh hơn mỗi cú thúc đều là nhắm đến điểm G của cậu

    Sanghyeok : "a..á..ưm..hức..s-sâu qu..á s-sướng quáa~"

    Jihoon : "cậu dâm thật đó"

    Dương vật không có sự khoang nhượng ra vào liên tục bên trong Sanghyeok, bản hòa âm da thịt va chạm với nhau tiếng rên tà đạo của Sanghyeok cứ như bản nhạc hay nhất trên đời này vậy.

    Jihoon tăng tốc thúc sâu vào trong thêm vài lần nữa rồi bắn vào trong Sanghyeok đút cho cậu ăn no nê.

    Cả hai nằm lăn ra nghỉ ngơi.

    Sanghyeok duyệt người này rồi nhưng no tinh rồi nhưng cậu vẫn khát máu thịt.

    Sanghyeok : "kí khế ước với tôi không ?"

    Jihoon : "h-hả ?

    Khế ước gì?"

    Sanghyeok : "cũng có thể coi là làm bạn tình của tôi đi"

    Jihoon : "được thôi" *mỉm cười*

    Sanghyeok leo lên người của Jihoon thôi miên cậu vào giấc rồi gặm lấy cánh tay cậu nhai ngấu nghiến máu ứa ra như những chai rượu vang bị đổ vỡ.

    Mắt của Sanghyeok đỏ lên mĩ vị đây rồi.

    Cậu cứ vậy mà ngấu nghiến Jihoon, cơ thể anh bấy giờ trông như 1 con nai đang bị thợ săn róc thịt loang lỗ đủ chỗ.

    Sanghyeok suýt thì quên mất chuyện kí khế ước với Jihoon.

    Sanghyeok cào rách cánh tay mình khiến nó chảy máu rồi cậu hòa máu mình và máu của Jihoon sau đó là uống nó.

    Khế ước được kí thành công.

    No rồi.

    Sanghyeok rời nhà của Jihoon không quên quay đầu lại nhìn cái xác đang năm trên giường.

    Sanghyeok : "hẹn gặp lại Jihoon nhé"

    Jihoon tỉnh dậy cảm thấy toàn thân đau rát như bị ai xé toạc ra vậy.

    Anh nhìn trên giường thấy những vệt máu tanh đã thấm vào chiếc nệm.

    Máu ?

    Jihoon : "máu của ai mà nhiều như này vậy ?

    Hay con quỷ dâm dục tan ra thành máu sao ?"

    Anh dần mặc kệ ai ch.ết cũng được chứ anh có chết được đâu.

    Anh dọn dẹp rồi đem nó ra sân sau vùi nó xuống hố sâu.

    Giờ anh mới để í tay anh hiện 1 hình xăm kì lạ anh chợt nhớ ra khế ước với quỷ vào tối quá.

    Rồi anh mỉm cười thỏa mãn.

    ___________________________________________

    Jihoon và Sanghyeok cứ vậy mà lên giường cùng nhau vô số lần và Jihoon cũng bị Sanghyeok ăn theo đúng nghĩa vô số lần mà anh không biết.

    Jihoon bắt đầu nhận ra tình cảm của bản thân dành cho Sanghyeok không đơn thuần là bạn tình.

    Anh yêu cậu rồi.

    Anh bắt đầu tìm cách để cả hai trở lại thành người bình thường.

    Chắc chắn sẽ có mà.

    Anh đến gặp vô số thầy pháp, bà đồng chỉ nhận lại kết quả là KHÔNG THỂ

    Cho đến khi anh đang ngồi bất lực gần bờ sông 1 bà lão mù già nua đã tiến đến ngồi cạnh nhau đưa anh 2 viên thuốc.

    Jihoon : "gì vậy?"

    Bà lão : "không phải cậu muốn biến lại thành người bình thường sao?

    Uống đi cậu 1 viên, người cậu yêu 1 viên"

    Jihoon : "tôi có tin được bà không đây?

    Làm sao bà biết được chuyện này?"

    Bà lão : "tin hay không tùy cậu"

    Jihoon quay về nhà nằm nhìn chằm chằm viên thuốc trên tay mình.

    Rồi cậu dần thiếp đi trong cơn buồn ngủ.

    Tối hôm sau anh đã nghĩ thông rồi.

    Thử đi có chết được đâu mà lo.

    Anh nuốt viên thuốc vào bụng rồi đến chỗ của thầy pháp được gia đình thuê để kiểm tra sức khỏe linh hồn.

    Thầy pháp ngỡ ngàng ông không cảm nhận được lời nguyền bên trong cậu nữa

    Thầy pháp : "chúc mừng gia chủ!!!

    Ông trời đã tha thứ cho gia tộc của gia chủ.

    Cậu Jeongjihoon không còn bị nguyền nữa lời nguyền trên người của cậu chủ đã bị xóa bỏ rồi !!!!!!"

    Không khí khựng lại vài giây rồi tất cả vỡ ào hạnh phúc

    Mẹ Jeong : "tạ ơn Trời Đất chứng giám !!"

    Anh đơ người rồi cũng vỡ ào hạnh phúc.

    Anh chạy về phòng ngồi đợi Sanghyeok đến để cả hai được cùng nhau đón nhận hạnh phúc này.

    Sanghyeok đến, lần này mắt cậu đỏ ngầu, như con thú hoang đang đói vậy.

    Anh chạy đến đỡ cậu mỉm cười thật tươi như muốn chia sẻ niềm vui này ngay lập tức vậy

    Nhưng Sanghyeok phát điên rồi cậu đói lắm rồi cậu không muốn đói chết đâu.

    Cậu thôi miên Jihoon rồi lại ngấu nghiến Jihoon như bao lần trước vậy nhưng lần này khi cậu đang nhai phần thịt ở cánh tay của anh, cậu ngước lên nhìn anh thấy anh đang mở to mắt hoảng sợ.

    Chắc cậu đói quá hoa mắt thôi.

    Jihoon không cảm thấy đau nhưng cậu sợ.

    Sao Sanghyeok lại đang ăn anh như đang ăn 1 con mồi vậy?

    Lỡ sáng mai anh không thể thức dậy lần nữa thì sao?

    Jihoon càng nghĩ càng sợ nước mắt anh ứa ra anh không muốn xa Sanghyeok đâu, anh muốn cưới Sanghyeok lắm anh đã chuẩn bị nhẫn rồi mà...

    Sanghyeok ăn no cậu mới bình tĩnh lại nhìn Jihoon trên giường cậu lại nói

    Sanghyeok : "hẹn gặp lại Jihoon nhé"

    Sanghyeok quay về đền thờ của mình sâu trong rừng nơi cậu thờ mẹ mình.

    Rồi mẹ cậu hiện ra chào đón cậu về nhà.

    Mẹ Sanghyeok : "chúc mừng con nhé"

    Sanghyeok : "chúc mừng gì ạ"

    Mẹ Sanghyeok : "thằng nhóc dính lời nguyền của mẹ đột nhiên thoát được khỏi lời nguyền may mà nó vừa biến thành con người thì đã bị con ăn rồi hahhahaha !!!"

    Sanghyeok cười lớn cùng mẹ mình nhưng mắt cậu vẫn ứa nước mắt đúng vậy cậu cũng yêu Jihoon nhiều lắm nhưng mà...

    Từ ngày bị mẹ biến thành quỷ, Jihoon là người duy nhất mà cậu kí khế ước.

    Mẹ nói với cậu người nhà họ Jeong là lũ ác độc nên cậu cũng nghĩ vậy cho đến khi gặp Jihoon.

    Cậu không biết bản thân đang cười hay đang khóc nữa.

    Mẹ đã tước đi các cảm xúc của cậu rồi cậu chỉ bị khi mẹ cười thì chắc là vui... nhưng trái tim cậu lại khóc

    Sáng mai khi Sanghyeok thức dậy cậu thấy bản thân đang trong phòng của Jihoon.

    Sanghyeok nhanh chóng đi tìm Jihoon nhưng khi đi ngang qua tấm gương ở phòng khách cậu tìm thấy Jihoon rồi

    Có tiếng nói văng vẳng trong đầu cậu là tiếng của Jihoon

    Jihoon : "em yêu anh"

    Cậu chính là Jihoon.

    Từ giờ cậu và Jihoon sẽ là một và "anh cũng yêu em"

    End

    ___________________________________________

    Mệt cảm ơn các bạn đã đọc🩷
     
    Back
    Top Dưới