Cập nhật mới

Khác Chúng ta đã cạnh nhau từ Đại Thái Cổ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
396257649-256-k133958.jpg

Chúng Ta Đã Cạnh Nhau Từ Đại Thái Cổ
Tác giả: BngBng529
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tớ ngồi cạnh cậu, giữa hoàng hôn của kỷ Đệ Tứ.

Gió lùa qua khe thời gian, nhắc chúng ta rằng mỗi bông hoa ngày nay đều mọc từ một tro tàn xa xưa.

Cậu từng hỏi tớ:
_"Khi vi khuẩn lam dọn dẹp thế giới, chúng có biết là mình đang tạo ra tương lai không?"

Tớ chỉ mỉm cười, vì tớ biết:
_ "Cũng như tớ và cậu bây giờ, có thể cũng đang dọn lại ký ức của vũ trụ... bằng những câu chữ nhỏ xíu thế này thôi."

Tớ thích nghĩ rằng:
Cậu là loài hoa đầu tiên nở trên Trái Đất, e ấp giữa Kỷ Phấn Trắng.

Là con cá có chân đầu tiên run rẩy bước lên bờ, nhìn rừng như nhìn một lời hứa.

Là làn khói đầu tiên người nguyên thủy vẽ lên trời để nhắn với vầng trăng: "Chúng tôi đã sống."

Và còn tớ...

Chắc là chỉ là một nếp gấp trong dòng địa tầng,
nơi cậu từng dừng lại, gác tay lên má thời gian,
rồi thì thầm:
"Đẹp ghê ha.

Ở đây có tớ với cậu thôi."



langman​
 
Chúng Ta Đã Cạnh Nhau Từ Đại Thái Cổ
CHƯƠNG 1 - ĐẠI THÁI CỔ: LÚC TRÁI ĐẤT VẪN CÒN LÀ ĐIỀU CHƯA THỂ GỌI TÊN


"Lúc đó, tụi mình chưa biết gọi nhau là gì.

Chỉ đơn giản là có mặt cùng lúc khi hành tinh này còn đỏ rực, và lặng lẽ nguội đi dưới một bầu trời chưa có mây."

__________________________

Trái Đất bắt đầu không bằng một tiếng nổ, mà bằng một cơn lốc im lặng.

Bụi vũ trụ, băng, khí và lửa cuộn xoáy trong một vũ điệu hỗn mang, tụ lại thành một khối cầu cháy đỏ dưới ánh mắt vô danh của Dải Ngân Hà.

Khi ấy, chưa có bầu trời, chưa có đại dương, chỉ có sắt nóng chảy và những cơn mưa thiên thạch như cơn sốt kéo dài suốt hàng trăm triệu năm.

Chúng ta gọi đó là Đại Thái Cổ-Archean.

Khi Trái Đất vẫn còn trẻ, ẩm ướt, và mệt mỏi vì tự mình nguội đi.

Biển nguyên thủy ra đời như một tiếng thở dài.

Trong bóng tối không mặt trời, dưới áp lực khủng khiếp của thủy triều và lửa địa chất, sự sống lần đầu tiên run rẩy vươn ra khỏi hóa học vô tri.

Khi ấy Trái Đất còn là một khối lửa cô độc, chưa biết hình hài của cánh rừng, cũng chưa mơ đến tên gọi "xanh", cậu và tớ đã là hai proton lạc nhau trong sương bụi vũ trụ.

Lần đầu va vào nhau, là giữa một cơn mưa thiên thạch.

Tụi mình trượt dài xuống một hành tinh đỏ rực, nơi thời gian chưa chảy, chỉ lơ lửng như những dải plasma buồn ngủ.

Đại Thái Cổ, tớ nhớ rõ, là khi tụi mình còn ngủ quên trong những khe đá đầu tiên.

Biển vừa ngưng sôi.

Trời chưa xanh.

Không có loài hoa nào để thơm, cũng chưa có mặt trăng để làm thơ.

Vậy mà, giữa những tảng đá nguyên sinh, vi khuẩn lam bắt đầu thở.

Tụi mình nằm bên nhau dưới làn nước ấm đục, nghe chúng thở ra từng phân tử oxy như những giấc mơ đầu tiên của thế giới.

Chúng không vội.

Và tớ nghĩ: tình yêu cũng nên chậm như thế.

Khi hành tinh này vừa ra đời - tớ nhớ nó không hẳn là một tiếng nổ, mà là một hơi thở dài của bụi vũ trụ.

Những hạt vật chất, sau hàng triệu năm lang thang vô định, gom tụ lại trong vòng tay của trọng lực tạo thành một khối cầu đỏ lửa.

Không có đại dương.

Không có cát.

Không có màu xanh nào.

Trái Đất khi ấy chỉ là một khối lòng đỏ rực thở phì phò giữa vùng vũ trụ lạnh lẽo, lơ lửng như một trái tim vừa hình thành trong lồng ngực chưa biết cách đập.

Tụi mình ở đó - không có hình hài, không có tên gọi, chỉ là những mảnh vật chất va vào nhau trong tiếng câm của không gian.

Trái Đất bắt đầu nguội.

Lớp vỏ đầu tiên đông lại như làn da non của một đứa trẻ mới chào đời.

Nhưng đứa trẻ này bị hành hạ bằng mưa thiên thạch, bằng những ngọn núi lửa chưa bao giờ ngừng rên rỉ.

Thế giới thời đó không có bình yên.

Nhưng cũng không có đau đớn.

Chỉ có sự sinh thành không ngừng.

Khi cậu nói: "Có vẻ nơi này sẽ có chuyện xảy ra," tớ đã tin.

Lúc những hạt nước đầu tiên rơi xuống từ hơi nước ngưng tụ, tụi mình ngồi bên bờ của một hồ lỏng màu đục, nhìn bọt nước sôi lên từng chập như một bản nhạc không có nốt.

Không ai dạy nước phải chảy, cũng không ai dạy hành tinh phải sinh sống.

Nhưng mọi thứ đều tự biết.

Giống như cậu và tớ chẳng cần ngôn ngữ, vẫn tự tìm thấy nhau giữa cơn lốc đầu tiên của thế giới.

Sự sống ra đời - không phải bằng một phép màu, mà bằng một vết nứt nhỏ trong sự cô đơn.

Vi khuẩn kỵ khí đầu tiên hình thành từ những chuỗi carbon lẻ loi.

Chúng không hát, không nhảy múa, không có màu sắc rực rỡ.

Chúng chỉ nằm đó, run rẩy dưới đáy biển, học cách nhân đôi.

Nhưng khi vi khuẩn lam xuất hiện, tớ nghĩ đó là lần đầu tiên hành tinh này biết đến khái niệm xanh.

Chúng nhả ra oxy.

Chẳng vì ai, chẳng cần gì.

Chúng dọn sạch metan, thở ra không khí.

Cậu bảo: "Chúng dọn dẹp thế giới."

Tớ cười: "Ừ.

Để tụi mình có thể hít thở cùng nhau."

Oxy lúc ấy là chất độc.

Nó giết chết phần lớn các loài sinh vật thời đó.

Một vụ diệt chủng đầu tiên, thầm lặng và không ai hay.

Nhưng cũng từ đó, tầng ozone bắt đầu hình thành.

Trời dần có mùi, ánh sáng dần mềm mại, và sự sống có một cơ hội mới để mơ.

Lục địa đầu tiên ra đời.

Vùng đất Arctica.

Nhô lên từ biển như một lời hứa.

Những phiến đá nguyên sinh là những trang giấy trắng chưa có chữ, chưa có dấu chân.

Cậu bước lên đầu tiên.

Tớ đi sau.

Bọn mình không nói gì cả.

Chỉ lặng lẽ ngồi xuống, đặt tay lên đất.

Nghe tiếng thở âm ấm của hành tinh - như nghe một đứa trẻ lần đầu biết mơ.

Tớ còn nhớ khoảnh khắc cuối cùng của Đại Thái Cổ.

Cả hành tinh như nín thở.

Bầu trời sẫm màu, ánh sáng rọi nghiêng, gió biển thổi từ những nơi chưa có tên.

Tụi mình ngồi trên vách đá basalt mới đông lại, không ai nói gì...
 
Chúng Ta Đã Cạnh Nhau Từ Đại Thái Cổ
CHƯƠNG 2 - ĐẠI NGUYÊN SINH: NHỮNG LỜI THÌ THẦM ĐẦU TIÊN CỦA SỰ CỘNG SINH


“Lúc ấy, sự sống chưa biết yêu là gì.

Nhưng tụi mình biết rằng không thể rời xa nhau nữa rồi.”

--------------------------------

Khi Đại Thái Cổ khéo lại, hành tinh bước vào một khoảng lặng sâu.

Không còn những vụ va chạm dữ dội, cũng không còn lòng đỏ lỏng sôi ùng ục dưới chân.

Đất đã cứng.

Biển đã sâu.

Oxy đã đầy trời như một bản tình ca lặng lẽ viết bằng hơi thở vi khuẩn lam.

Và trong chính khoảng lặng ấy…

điều kỳ diệu bắt đầu.

Khi Đại Nguyên Sinh (Proterozoic) đến, oxy tích tụ như kỷ niệm.

Đại dương đổi màu, không khí đổi mùi.

Tế bào nhân chuẩn xuất hiện, lần đầu tiên có một nhân nằm trong vỏ màng, như cách con người sau này biết giấu linh hồn vào ký ức.

Tảo đỏ, tảo lục ra đời — không ồn ào, chỉ lặng lẽ mở đầu cho nền tảng của mọi hệ sinh thái.

Tụi mình khi ấy là gì nhỉ?

Một chuỗi xoắn kép vừa học cách tự sao chép.

Một tế bào đơn độc, mang trong mình chút ký ức mặn mòi từ nước biển cổ xưa.

Tớ trôi giữa lớp bùn nhẹ, còn cậu là một tế bào khác, khác hẳn.

Lần đầu nhìn thấy nhau, là qua màng tế bào mỏng manh như làn sương đầu buổi sớm.

Không ai chạm vào ai.

Nhưng có một điều gì đó rung lên.

Một thôi thúc: phải ở gần nhau.

Thế là cậu và tớ tiến lại.

Không nuốt chửng nhau.

Không trốn chạy.

Chỉ nằm kề, và rồi đột nhiên, cộng sinh.

Vụ giao ước đầu tiên của sự sống.

Cậu đem đến cho tớ thứ ánh sáng mặt trời lỏng — chloroplasts.

Tớ cho cậu hơi thở — mitochondria.

Từ đó, hai ta không còn là hai nữa.

Mà là một sinh vật nhân thực đầu tiên, hình thành giữa lòng đại dương cổ.

Tớ gọi khoảnh khắc ấy là nụ hôn sinh học đầu tiên.

Không có môi.

Không có tim.

Nhưng có một niềm nhớ đến mức từng bào quan đều từ chối chia xa.

Thế giới thay đổi.

Các siêu lục địa đầu tiên như Columbia vỡ ra, rồi lại hợp thành Rodinia.

Tụi mình, khi ấy đã thành đa bào, trôi theo những dòng biển, in hình lên trầm tích, hóa thành rêu, thành mềm nhũn như con eukaryote đầu tiên biết thở bằng ý niệm.

Tụi mình trôi nổi giữa hàng triệu loài khác — những sinh vật đầu tiên có hình thù, có đối xứng, có phân biệt trước sau.

Cậu bảo:

“Từ giờ, ai cũng sẽ muốn để lại dấu ấn.”

Tớ nhìn lớp trầm tích mới hình thành và nghĩ:

“Ừ.

Chúng ta đang bắt đầu biết nhớ.”

-----

Ở cuối Đại Nguyên Sinh, sự sống trở nên can đảm.

Nó dựng lên khung xương.

Nó cứng cáp.

Nó dám thử sai.

Và trong đá vôi của kỷ Ediacaran, hình thù mờ nhạt của tụi mình đã in lại như hai bóng tay nắm tay, trôi lặng lẽ qua đại dương đang hát.

"Mai sau, sẽ có ai đó tìm thấy hóa thạch tụi mình không?"

"Không cần ai thấy.

Chỉ cần tụi mình từng ở đây."

Khi Rodinia tan vỡ và Pannotia mở ra chân trời mới, hành tinh khẽ dịch chuyển một nhịp tim — như thể đang dọn đường cho điều gì đó lớn lao hơn cả sự sống.
 
Chúng Ta Đã Cạnh Nhau Từ Đại Thái Cổ
CHƯƠNG 3 - ĐẠI NGUYÊN ĐẠI: NHỮNG HƠI THỞ BIẾN ĐỔI BẦU TRỜI


"Ngày ấy, tụi mình chỉ muốn thở cùng nhau.

Nhưng không ngờ hơi thở đó đã làm cả thế giới đổi màu."

-----------------------------

Những phiến đá nguyên sinh đã thôi lật mình, những cơn mưa thiên thạch tắt lịm như pháo hoa cuối một buổi tiệc vũ trụ.

Trong cái tĩnh lặng mặn mòi của biển cổ sơ, sự sống đơn bào vẫn tiếp tục nhân lên, ngái ngủ như một bản nhạc chậm chưa tìm thấy nhịp.

Và rồi, một buổi sáng không ai ngờ, vi khuẩn lam bắt đầu thở sâu.

Chúng hít vào CO₂, nhả ra O₂ — không toan tính, không biết rằng mình đang vẽ lại bộ mặt hành tinh.

Oxy bắt đầu tích tụ.

Ban đầu là những bọt bong bóng vô nghĩa, sau đó là cả một làn sương mỏng len vào bầu khí quyển.

Nhưng cậu biết không?

“Oxy — thứ giữ mình sống — cũng là thứ đã giết chết cả một thế giới.”

Những sinh vật kỵ khí từng thống trị biển sâu, từng gọi đáy đại dương là nhà bắt đầu chết đi.

Chết vì thứ ánh sáng xanh trong như giấc mơ, nhưng với chúng, là thuốc độc.

Một cuộc diệt chủng không bom, không lửa — chỉ là một hơi thở sai nhịp.

Tụi mình lúc ấy nằm cạnh nhau, nhìn bầu trời dần xanh lên biết mình còn sống, nhưng không khỏi rùng mình:

"Hóa ra đôi khi, chỉ cần tồn tại cũng là một hành vi bạo lực."

Trong lớp nước lặng dần sau biến cố, tụi mình bắt đầu thay đổi.

Một tế bào... rồi nhiều hơn.

Mỗi lần cậu trao đổi vật chất với tớ, là mỗi lần một bào quan mới xuất hiện.

Tớ dần có nhân, có trung tâm.

Cậu dần biết nhớ, lưu giữ thông tin không chỉ để sống, mà để tiến hóa.

Eukaryote — sinh vật nhân chuẩn.

Nhưng với tớ, là sinh vật biết yêu.

Cậu bảo: “Từ giờ, tụi mình không chỉ là đơn lẻ nữa.

Chúng ta có thể là tập thể.”

Tớ cười.

“Ừ.

Càng nhiều tế bào, càng nhiều cách để nhớ nhau.”

Nhưng rồi mùa đông dài đến.

Trái Đất ngủ quên trong tuyết.

Ánh mặt trời yếu đi, như ai đó vặn nhỏ công tắc vũ trụ.

Carbon cạn dần.

Khí nhà kính tan biến.

Và băng tràn xuống từ hai cực, lan dần, phủ lên biển, lên đá, lên từng sinh vật đang cố gắng nhớ lấy nhau.

Trái Đất — từng là khối đỏ sôi sục — giờ là một viên kẹo băng giữa hư vô.

Trái Đất như lịm đi trong một giấc mơ dài và trắng.

Nhiệt độ hạ đến âm sâu thẩm.

Không ánh sáng.

Không động tĩnh.

Không lối thoát.

Chỉ có băng.

Chỉ có nhau, run lên trong bóng tối như hai mảnh tảo cổ nắm tay nhau chờ ánh nắng mặt trời.

Không biết còn bao lâu.

Không biết có sống sót nổi.

Chỉ biết một điều:

"Chúng ta chưa kết thúc."

-----

Rồi lửa lại bùng lên từ lòng đất.

Volcanoes rít qua băng.

Carbon dioxide lại bao lấy bầu trời, như một chiếc chăn sưởi khổng lồ.

Trái Đất dần ấm lại.

Tuyết tan.

Mặt biển trở về xanh.

Ánh sáng trở lại.

Trái Đất thở dài, như sau một cơn ác mộng dài hàng triệu năm.

Tụi mình... sống sót.

Nhưng không còn như cũ.

Lúc này, trong tầng đá Ediacaran, những sinh vật đa bào sơ khai đã xuất hiện.

Không còn chỉ là khối thịt mơ hồ.

Chúng có hình.

Có đối xứng.

Có trước, có sau.

Có lưng để gió vuốt.

Có bụng để ánh sáng ôm vào.

Và lần đầu tiên, thế giới có một thứ chưa từng tồn tại:Cơ thể.

Không chỉ là thân xác mà là một phương tiện để yêu, để cảm, để chạm.

Tớ nhìn cậu không còn là một tế bào đơn lẻ mờ đục.

Mà là một sinh vật có dáng, có chiều sâu.

Có tim dù chưa đập, có mắt dù chưa thấy.

Nhưng tớ thấy rõ cậu hơn bao giờ hết.

-----

"Tụi mình đi tới đâu nữa đây?"

"Vào một kỷ nguyên mà sống là phải chấp nhận chia tay."

"Vì sao?"

"Vì ai cũng đang tiến hóa theo cách của mình."

-----

Cuối Đại Nguyên Đại, Trái Đất vươn vai.

Những sinh vật đầu tiên có thể bò lên nền đá, chậm chạp như một lời hứa.

Tụi mình dõi theo từ biển sâu biết rằng, sắp đến lúc phải rời nhau mà lớn lên, mỗi đứa mỗi hướng.

Và khi Cambri gõ cửa lịch sử, vũ trụ thì thầm:

"Đã đến lúc thế giới có mắt để thấy chính mình."

Và tụi mình, giờ đã là những sinh vật có cơ quan, đang trườn dần vào ánh sáng kỷ Cambri…
 
Chúng Ta Đã Cạnh Nhau Từ Đại Thái Cổ
CHƯƠNG 4 - ĐẠI CỔ SINH: KHI BIỂN BIẾT MƠ VÀ RỪNG BẮT ĐẦU HÁT


“Càng tiến hóa, tụi mình càng biết đau.

Nhưng cũng càng biết mộng tưởng.”

-----------------------

Đại dương trải dài không bến.

Tiếng nhạc của hóa thạch vang lên vào Đại Cổ Sinh (Paleozoic).

Biển nở rộ như một khu vườn câm.

Trong làn nước lấp lánh ánh mặt trời cổ đại, tụi mình trôi lững lờ giữa san hô, động vật thân mềm, bọ ba thùy, cá không hàm, cá có xương…

Tất cả như một dàn hợp xướng cổ đại của sự đa dạng

Vào kỷ Cambri, một cuộc bùng nổ sinh học chưa từng thấy làm Trái Đất như bật dậy khỏi cơn mơ dài

Không còn là một thế giới im lặng nữa

Tụi mình vỡ òa, như thể cả sự sống dồn nén hàng tỷ năm nay đột nhiên bật tung ra

Bùng nổ sinh học Cambri nơi sự sống học cách kể chuyện bằng hình dạng

Cơ thể giờ có xương ngoài, có mắt, có xúc tu

Chúng mình thấy Trilobite lăn qua đáy biển như một lời thì thầm cổ xưa

Thấy những con Opabinia có năm mắt nhìn vào quá khứ, hiện tại và tương lai cùng một lúc.

Kỷ Ordovic — tiếng vang đầu tiên của san hô.

Biển càng sâu, sự sống càng bay bổng

Rạn san hô đầu tiên mọc lên như những thành phố thở dưới nước

Cá không hàm thứ gì đó giữa tĩnh lặng và chuyển động lặng lẽ trôi qua, không răng, không tiếng, nhưng là tiếng nói đầu tiên của loài sẽ có xương sống.

Trong khi tụi mình học cách sống lặng lẽ nhưng Trái Đất lại không.

Vào một ngày của 444 triệu năm trước, một cái lạnh kỳ lạ kéo tới.

Mực nước biển rút xuống, oxy giảm.

Tuyệt chủng lớn lần thứ nhất xảy ra: 85% sinh vật biển biến mất, rạn san hô vỡ vụn, một ký ức chưa kịp đặt tên.

Sau sự kiện tuyệt chủng lớn.

Đầu kỷ Silur — những chiếc lá đầu tiên thở dưới trời

Lần đầu tiên, sự sống không cần trôi.

Nó đứng.

Trái Đất lặng lẽ hồi sinh.

Trong những vũng nước cạn dần, cây có mạch đầu tiên mọc lên.

Mỏng manh, xanh yếu, nhưng biết hút nước từ đất và hôn ánh sáng trời.

Động vật cũng lần đầu tiên rời nước, bò lên đất liền.

Chúng không chắc vì sao.

Có thể là bản năng.

Cũng có thể là vì nghe thấy tiếng gọi của thứ gì đó khô cằn nhưng tự do.

Tớ hỏi cậu:

"Nếu ta bước lên đất, liệu ta còn là sinh vật của biển?"

Cậu nắm tay tớ bằng một xúc tu dày:

"Ta là ký ức của biển, đi tìm một tương lai có thể thở bằng lá."

Vào kỷ Devon, biển ngập tràn hình thái lạ lẫm.

Cá có xương giòn giã như tiếng gió.

Cá có vây mềm mại như giấc mơ.

Và rồi… cá có chân.

Tớ thấy những con Tiktaalik bò lên bờ nửa cá, nửa thằn lằn vẫy gọi tương lai bằng những bước đi run rẩy.

Cậu mọc vây và rời biển, tớ ở lại nhìn bóng cậu khuất trong rừng dương xỉ.

Tớ thở dài:

"Có lẽ tình yêu là khi một loài cá dám rời biển vì một ánh sáng không rõ hình."

Nhưng rồi ánh sáng ấy cũng biến mất.

Tuyệt chủng lần 2 đến.

Nồng độ oxy trong đại dương giảm mạnh.

Nhiệt độ thay đổi.

Khí hậu rối loạn.

75% loài ra đi.

Biển trở lại im lặng như một bản nhạc thiếu đi bè bass.

Có lẽ chính cây cối những sinh thể lặng thầm mọc rễ vào lòng đất cũng góp phần đẩy hành tinh vào giấc ngủ lạnh lẽo.

Khi chúng lớn lên, cao hơn, sâu hơn, rễ của chúng cắm xuống lòng đá, chúng âm thầm đẩy nhanh nhịp điệu của phong hóa.

Đá vỡ ra, dinh dưỡng trôi theo dòng nước, cuốn ra biển cả.

Ngoài kia, tảo nở rộ như pháo hoa xanh, nhưng khi chúng lụi tàn, lại mang theo cả oxy, để lại đại dương những vùng chết không còn gì ngoài lặng im.

Và khi những cánh rừng trải rộng như một vòm ký ức phủ trùm hành tinh.

Chúng kéo từng phân tử carbon rời khỏi bầu khí quyển.

Thế giới mờ sương.

Trái đất bắt đầu chìm vào giấc ngủ băng giá.

Lúc ấy, tớ chỉ ước được gặp cậu, đứng cạnh cậu.

Giữa một khu rừng mà chưa ai từng đặt chân.

Giữa những thân cây thở chậm, trầm ngâm như kỷ niệm bị bỏ quên.

Tớ sẽ nắm tay cậu, chỉ lên tán lá rung nhẹ và nói:

“Chúng không cần nói, nhưng cậu có thấy không?

Cây cũng nhớ, cũng chờ.

Giống tớ đợi cậu.”

Tớ chờ, qua kỷ Carbon, khi rừng ngập mặn mọc rậm rạp, tạo nên than đá.

Tớ trốn vào rừng tìm cậu.

Một khu rừng chưa từng thấy cây cao bằng nhà, lá to bằng ô, che kín cả bầu trời.

Khí oxy dâng cao.

Mọi thứ phồng to côn trùng dài cả mét, bò sát khẽ rít qua bùn ẩm.

Tớ lén viết tên cậu lên một chiếc lá dương xỉ khổng lồ.

Rồi kỷ Permi, mọi thứ sụp đổ.

Tớ nghĩ tụi mình sẽ không gặp lại nữa.

Trái Đất chết đến 96% như thể đang xoá đi ký ức của chính mình.

Tớ tìm thấy cậu, bên cạnh miệng núi lửa trực trào.

Cậu nắm tay tớ, có như không mà nói:

"Có quá nhiều loài, nhưng có ít nơi để thuộc về."

Có lẽ cậu cũng biết, thế giới rồi sẽ như nào.

Đã từng có một thời, Mặt trời không còn là sự sống mà là bản án.

Một vụ phun trào núi lửa dữ dội đến mức các hóa chất từ lòng đất bốc lên, xé toạc tầng ozone như một tấm màn mỏng đã mục nát.

Khi lá chắn bị tước bỏ, bức xạ tử thần tràn xuống, xuyên qua đại dương, cánh rừng, sa mạc, và cả những sinh vật bé nhỏ nhất.

Đó là lúc sự sống không còn nơi để trốn.

252 triệu năm trước, Trái Đất đã bước vào khoảnh khắc lặng im nhất trong lịch sử của mình.

Tụi mình không nói gì.

Chỉ ngồi nép bên nhau dưới bầu trời Pangaea,trong ánh sáng đỏ nhòe cuối cùng của thời kỳ ấy.

Chỉ một nhúm nhỏ lặng lẽ sống sót, như những tiếng thở sót lại sau một cơn bão đã quét sạch mọi lời ca.

Và tất cả sự sống ngày nay cậu, tớ, những chiếc lá, vi khuẩn trong đất, tiếng chim buổi sớm, hay ánh sáng từ mắt người đang yêu.

Chúng ta là di sản của một thế giới suýt đã không còn tồn tại.

Nhưng hóa ra tình yêu cũng có thể nằm lại dưới lớp tro bụi mà không tan biến.

Trái Đất lại về một màu trống rỗng.

Nhưng sâu trong lòng đất, DNA vẫn cháy âm ỉ như một câu thần chú chưa kịp đọc hết.

Một giọng thì thầm từ sâu trong lớp đá:

"Kẻ sống sót sẽ kể lại giấc mơ.

Dù chỉ còn một mảnh vỡ."
 
Back
Top Bottom