Ngôn Tình Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,247,394
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
chung-minh-tinh-yeu-bang-mot-dua-con.jpg

Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
Tác giả: Hạ Thùy Nhi
Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hạ Thùy Nhi

Thể loại: Hài Hước, Ngôn Tình

Giới thiệu:

15 năm chơi thân cứ ngỡ là "chị em" ai ngờ lại thành vợ chồng...

- Mày là thụ mà, để tao làm chồng cho!

Viễn Khang ghé môi sát tai Tiết Nhu giọng anh ma mị:

- Hình như anh chưa bao giờ nhận mình là gay!

...

- Anh là lần đầu làm chồng người ta...còn rất nhiều điều không biết. Nên em đừng giận.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tình Yêu Của Chúng Ta
  • Em, Anh Và Chúng Ta
  • Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
    Chương 1: 1: Bạn Thân Là Chồng


    Tao có thai rồi...!
    Tiết Nhu cúi gầm mặt nhỏ giọng báo với thằng bạn thân.

    Thằng bạn thân vừa nghe xong đã há hốc mồm kinh ngạc đến ú ớ:
    - Ý...!Ý mày cái th...!Thai đó là của tao?
    Tiết Nhu gật đầu, cô không thể trách biểu cảm kinh ngạc đến cà lăm của Viễn Khang được.

    Vì lúc cầm cây que hai vạch đỏ trên tay cô đã run cầm cập.

    Cô có một người bạn thân, rất thân là đằng khác, là một cậu bạn thân khác giới tên Trần Viễn Khang.

    Cứ ngỡ là "CHỊ EM SUỐT ĐỜI" nào ngờ lên giường nắm tay một phát dính bầu.

    Móa, nghĩ nó sầu!
    Cô cùng Khang lớn lên, nhà cô và anh ở sát bên nhau, cha mẹ hai bên vốn là hàng xóm lâu năm thâm tình tựa kiểu "tối lửa tắt đèn có nhau" tựa vậy...!
    Tiết Nhu đã có mối tình đầu ngay từ cấp 2, mối tình trong giai đoạn của tuổi trẻ trâu nhưng ngây ngô.

    Còn thằng bạn thân thì đến tận bây giờ cũng chưa có lấy một mối tình.

    Chẳng một chàng trai nào chịu ở cạnh nó...!
    Thôi thì các bật nam nhân không thèm "thân gái ngọc ngà" của nó thì Tiết Nhu cô tình nguyện hi sinh để vớt lấy đời gái người "chị em" Viễn Khang vậy.

    Lúc mới biết mình có thai Tiết Nhu còn có ý định bỏ nhưng người chị em yêu quý lại cầu xin cô giữ đứa bé.

    Phải! Là cầu xin luôn đấy!
    Anh còn hứa rằng sau khi sinh đứa bé cô có thể đi lấy chồng khác nếu cô muốn, còn đứa bé thì giao cho anh...!Nhưng ý chí làm mẹ của cô và lời cầu xin ấy của Khang đã dập tắt cái ý nghĩ điên rồ phá thai.

    Cô cũng đoán được phần nào vì sao anh lại muốn giữ đứa bé.

    Vì thằng bạn cô nó cong mà, có con nối dõi mừng còn không kịp nữa là...!
    Cho dù giữ Tiết Nhu và Khang không có tình cảm nam nữ gì với nhau nhưng cô sẽ không phản bội anh và càng sẽ không bỏ đứa bé.

    Cùng lắm đến khi anh tìm được "chàng trai" của đời anh thì ly hôn thôi...!
    Sau khi biết chuyện, việc bị rầy la là chuyện đương nhiên rồi.

    Nhưng chuyện cũng thế rồi trách mắng được gì?
    Hai bên gia đình gấp rút tổ chức hôn lễ cho cô và anh.

    Lúc trước cô từng nghĩ mai mốt lấy chồng sẽ nhớ ba mẹ biết bao...!Sợ sẽ không thể về gặp ba mẹ thường xuyên.

    Nhưng bây giờ...? Nhà cô và nhà chồng sát nhau luôn ý, ra khỏi cổng đi chưa tới hai bước là về nhà, ôi sướng quá còn gì?
    Cô cũng từng nghĩ đêm tân hôn chính là đêm đau đớn nhất của đời con gái.

    Nhưng...! Đêm tân hôn hôm ấy chẳng đau xíu nào cả.

    Khang ôm cô trong lòng dỗ cô ngủ khiến cô có cảm giác rất an toàn...!

    Tiết Nhu nếp vào lòng Viễn Khang cười khúc khích, anh cúi đầu nhìn cô:
    - Mày cười cái méo gì?
    Cô vẫn không thể nhịn được cười đáp:
    - Chị em mình ôm nhau quài nhưng sao hôm nay tao thấy nó lạ quá mày ạ?
    Viễn Khang nghe xong thì thở dài thườn thượt, anh dảnh mấy ngón tay cong cong rồi đưa lên trán kiểu mệt mỏi, bất lực, giọng yểu điệu:
    - Haizz...!tao mà biết làm chồng mệt thế này thì làm vợ cho sướng cái thân!
    Nghe cái tông giọng cao chót vót của Khang, cô cười như bị ai đó thọt lét:
    - Ơ thế mày làm vợ đi, tao làm chồng cho...!
    Viễn Khang ngẫm nghĩ một lúc rồi anh nhìn cô, anh thở hắt một hơi và lấy lại dáng vẻ nam tính:
    - Tao nghĩ tao vẫn làm chồng mày được!
    - Ôi quao, giọng nói trầm trầm nam tính gớm luôn.

    Nói xong liền nhìn Khang:
    - Ê Khang, có khi nào cưới tao xong mày thẳng luôn không?
    - Thôi im đi con điên.

    Viễn Khang cáu gắt nằm xuống giường xoay mặt về phía khác mà nhắm mắt ngủ.

    - Chưa gì đã giận rồi à vợ?
    Tiết Nhu cười trêu chọc "con" bạn thân một hồi thì cũng lim dim, cứ thế mà ngủ lúc nào không hay.

    Anh lúc này như cảm nhận được con heo lười biếng đã ngủ, liền mở mắt ra nhìn cô vợ mới cưới.

    Cái thói quen tung mền muôn thuở không thể bỏ.

    Sáng mai dậy lạnh, lại chửi anh không biết chăm sóc "chị em".

    Vừa định kéo chăn đắp cho cô thì không biết vô tình hay cố ý mà lăn qua chui hẳn vào mền ôm lấy anh.

    Viễn Khang ngây người một chút rồi mỉm cười.

    Chiếc môi hơi khô của Khang nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên trán Tiết Nhu.

    Mười lăm năm để đổi lấy một cô vợ.

    Đáng nhỉ...?
     
    Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
    Chương 2: 2: Ngày Đầu Làm Dâu


    Ngày đầu về làm dâu mà Tiết Nhu đã ngủ đến tận trưa trời trưa trật.

    Làm vệ sinh cá nhân xong cô điềm nhiên bước xuống tầng.

    Dường như cô đã quên mất nơi cô đang ở là nhà chồng!
    Làm sao mà nhớ được vì hơn mười lăm năm qua cô đã xem đây như nhà mình rồi.
    Muốn ăn là qua ăn, muốn ngủ là đi thẳng vào phòng Khang ngủ.

    Muốn gối ôm thì ôm Khang.

    Có thể nói bao năm qua mẹ anh đã xem cô như con gái rồi.

    Cô cũng thật sự xem nơi đây là căn nhà thứ hai của mình.
    - E hèm...
    Tiết Nhu vừa đặt chân xuống đã nghe thấy tiếng ho khan chỉnh giọng của anh.

    Cô lườm anh.

    Chợt nhớ ra hiện tại cô đã là con dâu của căn nhà này, cô chỉnh lại thế đi, nhẹ nhàng từng bước.
    - Ngại cái gì? Đó giờ có bao giờ mày đi nhẹ nhàng đâu, khỏi cần thảo mai nữa!
    Khiếp, vừa làm chồng cô được một đêm đã lên mặt.

    May cho anh là có mẹ ở đây không là cô đã đá anh bay ra sao hỏa rồi.
    - Cái thằng này, vợ chồng mà mày xưng hô thế à?
    Quả là mẹ chồng tuyệt vời của cô.

    Giang Tuyết Nhan đánh vào đầu con trai mình rồi trách mắng, mặc dù Tiết Nhu không đánh anh được nhưng cú đánh của mẹ cũng đủ khiến cô nguôi ngoai một phần nào bực tức.
    - Mẹ là số một!
    Tiết Nhu hả dạ cười đắc ý, đôi mắt phát sáng cảm tạ nhìn mẹ chồng.
    Thật ra đây không phải lần đầu cô gọi bà là mẹ, nhưng sao hôm nay cô lại thấy ngại vô cùng.
    - Tiết Nhu, con ra trước xem ti vi đi, mẹ hầm canh cho con ăn bồi bổ.
    Mẹ chồng dịu dàng dặn cô.

    Tiết Nhu cũng ngoan ngoãn nghe theo mà ra trước ngồi xem ti vi.
    Con bầu như cô đang xem tivi với tâm trạng hết sức vui vẻ nhưng thằng chồng chết tiệt vẫn không tha.

    Viễn Khang như bóng ma xuất hiện sau lưng cô, anh ghé môi vào tai cô cất giọng trầm nhẹ:
    - Mày được lòng mẹ chồng phết!
    Viễn Khang nhếch môi cười như có vẻ rất nham hiểm.

    Cô liền tặng cho anh cái đấm "nhẹ nhàng" vào mặt.
    - Khang, đừng chọc con dâu của mẹ!
    Có vẻ như mẹ biết Khang đang trêu cô nên cất giọng cảnh báo.

    Cô cảm thấy bản thân có lợi thế liền nghênh mặt cười đắc ý.
    - Mẹ à, con dâu của mẹ cũng là vợ con đấy!
    Viễn Khang ngán ngẩm búng vào trán cô một cái rồi trả lời mẹ.
    Anh đột nhiên đặt tay lên đầu cô xoa xoa, vẻ mặt hiện rõ sự yêu chiều, anh dặn dò vài câu liền bỏ đi mất hút.
    - Tao đi làm đây, trời đông rồi ra đường nhớ mặc áo khoác.
    Cô ngây ngốc nhìn theo bóng dáng anh.

    Sao cô cảm giác chồng mình chỉ sau một đêm đã "thẳng" một cách đột ngột vậy? Có một dự cảm "bị lừa" không hề nhẹ...!
    Khẽ ngước nhìn đồng hồ đã mười hai giờ trưa, cũng đồng nghĩa với việc lúc nãy anh nghỉ trưa về xem cô đã dậy chưa.

    Vì trước giờ anh có bao giờ về giờ trưa đâu? Hôm nay đột nhiên về chắc chắn là vì cô!
    Sao bỗng dưng cô cảm thấy vui trong lòng thế nhờ?
    [...]
    Tối đến, ăn cơm tắm rửa sạch sẽ, Tiết Nhu liền phóng lên giường nhảy lên người Khang.
    Phải nói rằng những thứ có trên người Viễn Khang, thì cô thích nhất là ngực anh.

    Nói sao ta? Ngực anh săn chắc mà mềm mại kiểu gì ý, còn ấm áp nữa cơ!
    Nhiều lúc cô tự nghĩ sao cơ thể anh ấm thế không biết.

    Trời đông thế này ôm anh ngủ là bao đã.
    - Này, sao cơ thể mày ấm thế? - Tiết Nhu ngây ngô ngẩng đầu lên nhìn anh.
    Anh bật cười, bàn tay giữ trên eo cô:
    - Tao nhớ không lầm, năm nào mày cũng hỏi tao câu này!
    Khang nở nụ cười giả tạo một cái rồi lắc nhẹ đầu, lời nói thì y như đang vạch mặt cô.
    Đúng thế, năm nào trời đông Tiết Nhu cũng vứt cái liêm sỉ sang đây ăn vạ, bắt anh phải ôm cô ngủ cho bằng được, nếu không sẽ ăn vạ sáng đêm.
    Cô thở dài vả vào mặt chồng mình một cái:
    - Năm nay khác rồi...!Mày hiểu không? Năm nay tao với mày là vợ chồng rồi mày có hiểu không...?
    Cô bắt đầu cái trò nẩy người làm nũng với chị chồng.

    Khang ngán ngẩm đẩy đầu cô ra.
    - Thôi đi.
    Những tưởng anh sẽ làm gì đó cưng chiều cô như mọi lần, nào ngờ anh lại thốt ra hai từ thôi, chỉ hai từ "thôi đi", hai từ phát ra từ miệng anh khiến cô đứng hình vài giây.

    "Thôi đi" là có ý gì? Anh cảm thấy cô phiền rồi?
    Cô rút ngay cánh tay đang ôm Khang.

    Do quá tự ái nên cô đã tự nằm đúng ngay vị trí rồi trùm mền ngủ, trong lòng tức tối.
    Sờ, nhớ đấy, tao sẽ không thèm ôm mày nữa đâu con ạ!
    Viễn Khang tự bộp vào trán mình, thật ra hai chữ "thôi đi" không phải là đuổi cô mà là cô cứ làm nũng nẩy nẩy người như thế hoài cậu em của anh làm sao mà chịu nổi?
    Bàn tay anh đột nhiên cảm nhận trên giường có chỗ ẩm ẩm, đôi mắt anh liếc xuống thì hoảng hồn, trên tấm drap giường chỗ Tiết Nhu nằm có vệt máu nhỏ...
    - Nhu, Tiết Nhu...!
    Anh lay người cô, nhưng cô do vì quá tự ái nên nào thèm để ý lời anh.

    Viễn Khang lớn giọng:
    - Nhu, mày...!Mày ra máu kìa...
     
    Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
    Chương 3: 3: Đến Lúc Chứng Minh Bản Thân


    Nhu, mày đang chảy máu kìa...!
    Khang cuống cuồng lay người cô mạnh hơn.

    Tiết Nhu nghe anh nói thế liền hoảng người ngồi dậy.

    Viễn Khang mặt mày xanh mét nhìn cô:
    - Mày...!Đến tháng à?
    Tiết Nhu thoáng chốc sợ sệt không nói được câu nào.

    Sao có thể...!Mang thai làm sao có chuyện rụng dâu được chỉ có thể là động thai?
    Giọng cô run hẳn đi, đầu ốc cô bắt đầu bấn loạn rơi vào hoang mang tột độ, chiếc môi mấp máy, cô nhìn anh run giọng hỏi:
    - Khang...!Có khi nào tao...!Tao...!Động thai không...?
    Lời nói này đã khiến anh hoang mang theo, anh lặng người chăm chú nhìn Tiết Nhu.

    Cô trong lòng bất an không thôi, nhưng rõ là không có cảm giác đau bụng thì máu này ở đâu ra thế?
    - Mở cửa...!Mở cửa...!
    Trong lúc hai vợ chồng còn đang hoang mang chẳng nghĩ ra được gì thì mẹ chồng bên ngoài liên tục đập cửa.

    Khang hớt hải chạy ra.

    - Mẹ...!Nhu...!Nhu nó chảy máu...!
    Tuyết Nhan nhìn con trai đang hốt hoảng thì giật mình hốt hoảng chạy vào xem, thấy cô con dâu đang ngồi trên vết máu tươi.

    Bà liền thở phào nhẹ nhõm:
    - Không, không.

    Lúc chiều mẹ dọn phòng cho hai đứa thì để quên điện thoại trên đây nên lên phòng hai đứa lấy.

    Con xem bà già này lẩm cẩm quá rồi quên mất tay còn dính máu gà nên nó dính lên drap giường.

    Mẹ vừa xuống tìm tấm drap giường khác cho hai đứa thì hai đứa đã lên phòng rồi.

    Tuyết Nhan vội giải thích đầu đuôi cho hai đứa con bớt lo lắng.

    Lúc này cô và anh mới thở phào nhẹ nhõm.

    Vừa rồi mẹ chồng cô còn không giải thích cô sẽ chết mất...!Dù sao đây cũng là lần đầu cô làm mẹ nên cảm giác luôn ở trạng thái bất an.

    Khang cầm lấy tấm drap giường từ tay mẹ.

    Anh nhẹ nhàng nói với Tuyết Nhan:
    - Được rồi, mẹ về phòng nghỉ ngơi đi...!Để tụi con tự thay drap.

    Tuyết Nhan gật đầu, trước khi đi không quên dặn cô và anh:
    - Ngủ sớm đó nhé!
    Đóng cửa phòng lại, Khang xoay vào nhìn Tiết Nhu đang mặt mày tái mét ngồi trên giường.

    - Mày có cảm thấy khó chịu không?
    Cô vẫn chưa thể hoàn toàn bình tĩnh lại được, nhìn anh mà môi cứ mấp máy không nên lời.

    - Được rồi...!Bình tĩnh đi nào...!

    Anh đặt tấm drap giường sang một bên rồi ngồi xuống cạnh cô, cánh tay dang rộng ôm cô vào lòng vuốt v e trấn an cô, được một lúc thì bất ngờ bồng cô xuống ghế sô pha trong phòng ngồi.

    Còn anh thì thay tấm drap giường.

    Nhìn vẻ mặt của Khang lúc nãy cô bỗng cảm thấy thương vô cùng, có vẻ lúc nảy Khang còn sợ hơn cô cơ.

    Trái tim "bé nhỏ, mong manh và dễ vỡ" ấy chắc đã một phen hú hồn rồi.

    Tiết Nhu bất giác đặt tay lên bụng tự trách thầm bản thân.

    Sao lúc trước cô lại có ý nghĩ muốn bỏ đi đứa bé này? Cô đúng là người mẹ không tốt.

    Đêm đó có vẻ Viễn Khang quá lo lắng hay gì đó mà ôm cô dỗ cô ngủ cả một đêm.

    Nhưng cô thì chẳng tài nào ngủ được...!Nhìn đồng hồ điện tử đã bốn giờ sáng.

    Cô thở dài ngồi dậy bóp bóp cái eo, nằm tê cả lưng cũng chẳng ngủ được lại khổ cho anh.

    - Khang, hay mày ngủ trước đi.

    Đừng lo tao nữa dù sao ngày mai tao cũng không đi làm bù lại là mày ấy, còn vài tiếng tranh thủ ngủ đi.

    Cô đã nói đến thế Khang vẫn chẳng chịu nghe, anh một mực bắt cô nằm trong lòng để anh dỗ ngủ.

    Cuối cùng khi nếp vào vòm ng ực rắn chắc, ấm áp ấy cộng thêm sự kiên trì dai dẳng vuốt lưng cho cô của ông chồng thì cô đã đi vào giấc ngủ lúc nào không hay.

    Viễn Khang vuốt v e tấm lưng nhỏ bé.

    Lúc nãy khi thấy máu anh thật sự rất lo lắng.

    Anh sợ Tiết Nhu và bảo bối nhỏ xảy ra chuyện gì đó...!
    Từ giờ anh sẽ dịu dàng lại với cô, nếu cứ nhờn nhây mãi thì sợ rằng một lúc nào đó sẽ mất luôn cả cô...!
    Đến lúc anh nên chứng minh bản thân rồi nhỉ?
     
    Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
    Chương 4: 4: Bà Xã Cục Cưng Em Yêu Ơi!


    Lại một đêm nữa trôi qua, khi cô thức dậy đã là giờ chiều.

    Từ khi phát hiện mang bầu đến giờ cũng chỉ hơn một tháng nhưng cô đã nghén ngủ, ngủ rất nhiều.

    Không ngủ thì thôi chứ ngủ rồi là phải ngủ hơn mười hai tiếng!
    Nhìn đồng hồ điện tử trên tường, cũng đã sáu giờ chiều, Tiết Nhu khẽ vươn vai.

    Có khi nào chưa kịp sinh cô đã thành heo rồi không? Suốt ngày chỉ ăn với ngủ.

    Cô xoay người nhìn ra khung cửa ban công, ngoài trời đang dần thay đổi, hoàng hôn dần buông xuống.

    Cuộc sống hiện tại đúng là chẳng lo âu gì khi có một người mẹ chồng yêu thương mình, một người chồng tuy đáng ghét nhưng lại quan tâm mình.

    Thử hỏi có nàng dâu nào ung dung tự tại như cô không? Cuộc sống như này thật là tốt...!
    - Mày còn nằm đó sẽ thành heo đấy, dậy mau.

    Dòng suy tư của cô bị Viễn Khang đáng ghét kia cắt đứt trong giây lát.

    Tiết Nhu uể oải ngẩng đầu khó chịu nhìn anh, ánh mắt cô như con dao xẹt đâm thẳng vào người anh.

    Sắc mặt Khang thoạt cái liền thay đổi.

    Anh cười xuề xòa kéo tay cô dậy.

    Tiết Nhu lườm "chị chồng" của mình một cái rồi bảo:
    - Tao có thành heo cũng là vợ mày.

    Cô nhe răng cười gian xảo với chồng.

    Anh đột nhiên nhìn chằm chằm vào cô.

    Viễn Khang lại ghì vai cô ngồi xuống giường, anh cũng ngồi xuống bên cạnh khiến cô cảm thấy là lạ.

    Khang bỗng nhiên đặt cằm lên hõm cổ Tiết Nhu, hơi thở phả đều đều, giọng nói trầm nhẹ nhàng vang bên tai cô:
    - Vợ chồng với nhau mà cứ mày mày tao tao, buồn vợ ghê...!
    "Ôi, gì thế này? Nay não mày bị úng nước à? Vợ vợ chồng chồng sến chết đi được." Đương nhiên cô chỉ biết nghĩ thầm, nói ra mắc công lại cãi thua anh.

    Không kêu mày tao chứ muốn kêu bằng gì?
    - Chứ muốn kêu bằng gì? Trừ vợ chồng ra.

    - Không vợ chồng thì xưng anh với em nghe cũng có tình cảm lắm nha.

    Hay ông xã, bà xã cũng rất ok.

    Tiết Nhu liếc thấy gương mặt anh hiện rõ hai chữ "VÔ SỈ" mà nói ra một lèo không thèm nhìn sắc mặt cô.

    Cô ngán ngẩm cười trừ:
    - Muốn gọi gì thì gọi.

    Cô để lại câu nói đó cho anh rồi bỏ vào nhà vệ sinh.

    Haizz...!Chị em mười lăm năm trời, cô vốn không còn ngại gì nữa rồi...!Đổi cách gọi? Âu chỉ là gọi cái tên khác thôi.

    Cái nào mà chẳng được, cứ rườm rà chi cho mệt.

    - Haha...!!!!!
    Móa, tiếng cười của thằng chồng thiểu năng làm cô nổi cả gai ốc.

    Điệu cười như vừa từ bệnh viện tâm thần ra vậy.

    Tốt nhất là anh không nên cười lớn!
    ...!
    Cả một buổi tối, cái lỗ tai, màng nhĩ đáng thương của cô cứ phải nghe tên điên nào đó vừa cười vừa lảm nhảm gọi cô bằng đủ thứ kiểu.

    Cô đang tự hỏi sao cô có thể chơi với thằng khùng này mười mấy năm vậy chứ?
    - Bà xã, cục cưng, em yêu của anh ơi...!
    Là nó đấy, là nó nữa đấy, là chính nó đó, chính nó!! Gọi như thể ở đây có ba bốn đứa vậy, vô sỉ mặt dày thế không biết, cô phát điên quát lớn:
    - Gọi một kiểu thôi.

    - Bà xã!
    Khang vẫn mặt dày cười tươi ôm lấy cô như một đứa con nít.

    Ủa? Sai kịch bản rồi, đáng lý cô mới phải là người nhõng nhẽo chứ? Chắc chắn hôm nay não của lão chồng có vấn đề!
    [...]
    Buổi tối cô và Khang dự định sẽ ra ngoài ăn tối bởi mẹ chồng cô có cuộc họp mặt với bạn bè cũ.

    Nhưng sau đó hai vợ chồng lại quyết định ăn ở nhà vì lười nên cô đã đặt đồ ăn trên mạng.

    Sau nửa tiếng chờ đợi cuối cùng shipper giao hàng cũng đến, Khang nhận thức ăn rồi vào nhà dọn ra.

    Trong các món cô đặt có một món mà cô tò mò chính là "Ngải Cứu".

    Cô thấy để giá khá cao và lên mạng search thì biết rằng ngải cứu là một loại thảo mộc khá tốt cho sức khỏe nhưng chưa bao giờ ăn nên đặt ăn thử cho biết.

    Ấy thế mà Khang dọn ra lại chẳng thấy món ngải cứu gì đó đâu cả.

    Cô cáu gắt:
    - Khang, mày dọn thiếu rồi...!
    Khang vẫn thản nhiên:
    - Không phải dọn thiếu mà là tao vứt rồi.

    Nghe xong Tiết Nhu mặt nhăn mày nhó khóc lóc bắt anh đền.

    Viễn Khang vỗ vào đầu cô một cái:
    - Mọe, ăn học vô rồi ngu đần ra.

    Bà bầu không được ăn ngải cứu, ăn là hư thai đấy!
     
    Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
    Chương 5: 5: Hình Như Anh Chưa Từng Nói Anh Là Gay


    Mọe, ăn học vô rồi ngu đần ra.

    Bà bầu không được ăn ngải cứu, ăn là hư thai đấy!
    Viễn Khang không thương tiếc mà la mắng cô.

    Tiết Nhu lúc này mới biết ngải cứu làm hư thai.

    Cô chợt rùng mình lẻn nhìn Viễn Khang.

    Sắc mặt anh tệ, vô cùng tệ.
    Thoáng chốc cô nhận ra Viễn Khang đang giận cô.

    Nhưng bây giờ cô biết làm như nào?
    Vài giây sau, Tiết Nhu bắt đầu rơm rớm nước mắt kể lễ:
    - Chồng người ta cưng vợ chiều vợ bao nhiêu...!Thì chồng mình bạo lực bấy nhiêu...
    Chiêu này đúng là có tác dụng, Viễn Khang giật giật mép môi.

    Anh nhìn cô dò xét một lúc lâu đã hiểu ra ý đồ của cô vợ:
    - Muốn ăn không? Tao mua về cho, mua hẳn mấy kí luôn...
    Nhìn sắc mặt anh có vẻ không phải giỡn đâu, Tiết Nhu vội vã lắc đầu, dạo gần đây cô rất nhạy cảm, nghe cái gì làm tổn hại đến thai nhi đều tránh hết.

    Ngải cứu là do cô không biết nên mới đặt mua...
    - Vợ yêu của chồng ơi đừng giận nữa nha...
    Tiết Nhu chu chiếc mỏ đo đỏ nhỏ nhắn ra dỗ ngọt anh.

    Viễn Khang ngay tức khắc phì cười.

    Cô liền nhanh chóng đứng dậy nhảy sang đùi anh ngồi, tay ôm lấy cổ anh:
    - Eo ôi, vợ yêu mà giận chồng và con sẽ buồn lắm đấy! - Vừa nói cô vừa chỉ vào phần bụng của mình.
    Viễn Khang tay giữ eo cô, tay xoa xoa phần bụng chưa nhô lên, anh cất cao giọng nhắc nhở:
    - Tao là chồng, mày là vợ!
    Tiết Nhu lắc đầu:
    - Tao biết mày thụ mà, nên tao là chồng cho...
    Viễn Khang nhìn vẻ mặt đáng yêu của cô chỉ muốn ôm hôn cho nát cái mặt yêu nghiệt.
    Không biết thế nào, cô chỉ thấy anh thở dài bất lực:
    - Dạ rồi...!Chị chồng, chị chồng muốn ăn gì để anh vợ đút?
    Tiết Nhu bật cười sặc sụa.

    Cô ho khan một tiếng rồi nói với tông giọng trầm:
    - E hèm, chị chồng muốn ăn cái đùi gà đó...!Cái bự nhất nha!
    Viễn Khang chỉnh tư thế cho cô ngồi trên đùi anh dễ chịu nhất.

    Anh chồm người gấp cái đùi gà đưa cho cô, cô lắc đầu:
    - Sai rồi, anh vợ phải cầm cho chị chồng ăn cơ!
    Viễn Khang bật cười đành đút cái con vợ mập này ăn.

    Cái đùi gà lớn còn chưa đưa tới mà cái miệng kia đã há to chờ đợi.

    Viễn Khang không kìm được lòng mà giữ lấy đầu cô mạnh mẽ phủ môi mình lên môi cô.

    Chiếc môi khô ráp vừa chạm vào chiếc môi mềm mại kia đã không tự chủ mà m*t lấy m*t để.
    Tiết Nhu bị cướp đi khí oxy một cách bất ngờ khiến cô ngơ ngác.

    Vài giây sau định hình lại trong vô giác tiếp nhận nụ hôn của Khang.
    Hai chiếc lưỡi lăn tăn quấn lấy nhau, hơi thở quen thuộc xộc vào mũi nhanh chóng khiến Tiết Nhu bừng tỉnh.

    Hai má cô ửng hồng ngại ngùng đẩy anh ra:
    - Ta...!Tao không lấy đi danh dự con gái của mày chứ?
    Viễn Khang trầm ngâm im lặng khiến lòng cô bồn chồn, anh thở hắt một hơi ghé sát vào tai cô, giọng anh ma mị:
    - Hình như anh chưa từng nói anh là gay?
    Hai má Tiết Nhu thoáng chốc đã đỏ ửng lên, cô vội đưa tay lên ôm mặt mình, đôi mắt to tròn ngất ngây nhìn Viễn Khang.

    Chơi với nhau 15 năm, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy Khang đàn ông hơn bao giờ hết.
    Đôi môi mềm mại vô thức mấp máy:
    - Mày...!Mày...
    Không để Tiết Nhu nói thêm, Viễn Khang một lần nữa đớp lấy đôi môi căng mọng, cướp lấy hơi thở của Tiết Nhu.

    Lần này anh rất nhẹ nhàng, nhẹ nhàng hôn cô cưng nựng...!Đây là bước đầu để chứng minh bản thân anh.
    15 năm qua chưa bao giờ anh nói mình là gay.

    Là do cô ngốc Tiết Nhu này tự nghĩ như thế.

    Vì muốn làm cô vui anh mới có mất cái trò "chị chị em em" chứ anh đây trai thẳng nhé!
    Nụ hôn ngắn ngủi nhẹ nhàng nhưng đầy ấm áp kết thúc, sau màn hôn ấy thì Tiết Nhu hoàn toàn đơ cứng người.

    Mặt mài đều đỏ cả lên như trái cà chua chín.
    Cô bắt đầu ú ơ:
    - Mày...!Mày...
    Viễn Khang thở dài ngao ngán, giọng anh trầm bổng:
    - Một tiếng mày, hai tiếng tao nữa là anh hôn nát cái môi em!
     
    Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
    Chương 6: 6: Anh Là Lần Đầu Làm Chồng Người Ta


    Bà xã, em không ngủ được à?
    Cánh tay Khang vươn dài ôm cô vào lòng.

    Tiết Nhu hơi sững sờ nhưng rồi cũng không ngăn cản hành động từ anh.

    Cánh tay rắn chắc chỉ một nốt nhạc đã có thể ôm trọn cô vào lòng.
    - Ngủ đi, sáng mai còn đi làm.
    Tiết Nhu khẽ thở dài, đêm nào cô cũng trằn trọc, đêm nào cũng phải lăn qua lăn lại, lần này cũng không ngoại lệ nhưng lần này cô đã rút kinh nghiệm là tránh xa Khang hết mức có thể để anh có thể ngủ ngon giấc.
    Mới một tuần mà Khang sắp thành con gấu trúc luôn rồi.

    Mặc dù tình cảm chưa tiến xa đến cái thứ gọi là nam nữ lắm nhưng anh là bạn thân cô mà, xót chứ.
    - Nhu.
    Tiết Nhu chìm trong trầm ngâm một lúc thì bị giọng nói ấm áp của anh kéo về thực tại.

    Cô ngẩng mặt nhìn anh.
    - Ở đây đi, anh ra ngoài.
    Viễn Khang ngồi dậy để lại cho cô một câu ngắn gọn rồi đi ra khỏi phòng.

    Tiết Nhu thoáng chốc đơ người.
    Trong lòng không khỏi than khóc, cô thật muốn bay vào nhai cái đầu của tên Viễn Khang kia, có ai có vợ khó ngủ mà như anh không? Một nước bỏ đi không thèm nhìn lại.
    Lúc tối còn bá đạo các thứ, đúng là chẳng gồng được bao lâu!
    Nghĩ thì nghĩ thế, chửi thầm thì chửi thầm, thế nhưng Tiết Nhu vẫn rưng rưng nước mắt.
    Viễn Khang không biết bà bầu nằm trong phòng một mình sẽ rất cô đơn à? Nếu không phải vì sợ không có hơi anh, ngủ không được cô cũng đã đi chỗ khác ngủ không mặt dày đến mức nằm chung giường với anh, làm phiền anh từng đêm.
    Cảm giác tủi thân bao trùm lấy cô, Tiết Nhu mím môi, cô hạ quyết nằm xuống giường chùm chăn, nhưng đôi mắt lại cứ không nghe lời mà lẻn nhìn ra cánh cửa như đang mong chờ Khang sẽ quay vào.
    Ông trời đúng là không phụ công mong chờ của cô.

    Một lúc sau Khang quay vào phòng với thau nước trên tay khiến Tiết Nhu nhăn mặt thốt lên:
    - Mày điên à?
    Viễn Khang nghe xong thì đanh mặt hỏi lại cô:
    - Chúng ta khác gì nhau?
    Tiết Nhu á khẩu.

    Khác gì nhau ư? À ừm, trước giờ cô luôn tự hào hô to cô và anh giống nhau chẳng khác nhau tí nào cả, giờ mà phản bác chẳng khác nào là tự vả?
    Viễn Khang để chậu nước xuống đất, anh giở chăn kéo người Tiết Nhu dậy:
    - Riết rồi nặng như con heo.
    Tiết Nhu cô muốn đấm đá cho thằng chồng này vài cú.

    - Tao mà không bầu là tao đập mày rồi Khang ạ!
    Cô đe dọa anh một câu, sau đó liền ngơ ngác với chậu nước dưới đất.
    - Ồ, thế à? Thế mà anh tưởng anh ra ngoài có người tủi thân ấy chứ nhỉ?
    Tiết Nhu gượng cười, cả đời hai mươi lăm năm sống của cô nói dối ai cũng được duy chỉ Khang là không thể, anh cứ thần thông kiểu gì mà nhìn phát là biết cô thế nào.
    - Biết thì im cái miệng đi, cứ thích nói ra ý nhờ?
    Thấy dáng vẻ hậm hực của cô vợ, Khang bật cười thành tiếng.

    Bàn tay to lớn đặt l*n đ*nh đầu cô xoa xoa:
    - Lúc nãy anh xuống hỏi mẹ có cách nào để em dễ ngủ không thì mẹ bảo ngâm chân trong nước ấm.
    Nói xong thì cúi xuống, nhẹ nhàng đặt chân cô vào chậu nước ấm, giọng Khang tiếp tục vang bên tai:
    - Anh đang tự hỏi mấy tuần đầu tại sao không nghén mà vừa về nhà chồng là nghén thế?
    Nghe anh nói Tiết Nhu cũng hơi trầm ngâm, cô cũng không biết thế nào.

    Lúc phát hiện có thai cô không những không nghén mà còn ăn rất khỏe, ngủ khuya dậy sớm ấy thế mà về nhà chồng chẳng được mấy hôm là bắt đầu nghén ngủ.
    Bất giác đưa tay lên bụng xoa:
    - Nó biết ba nó thương nó quá nên nó làm càn đấy.
    Nói xong còn cho anh cái nhìn đắc ý.

    Khang bật cười không cãi với vợ nữa.

    Anh chú tâm vào việc xoa bóp chân cho cô, bàn tay thanh mảnh nhẹ nhàng xoa bóp rất thoải mái.
    Một điều cô phải công nhận là tay nghề xoa bóp của anh rất tốt, cô là mê nhất cái tay nghề này.

    Nhìn dáng vẻ cần cù chăm chú của Khang, cô lại cảm thấy thương, cảm giác lân lân đến lạ...!Dù đã thân nhau hơn mười năm nhưng cảm giác này rất lạ...
    Trái tim cô dường như đã nảy sinh một thứ gì đó...
    Đang chìm đắm trong vẻ đẹp đến lạ của anh vợ, đột nhiên đôi mắt ấm áp ngẩng lên nhìn cô, kèm theo giọng nói ấm áp:
    - Tiết Nhu, anh là lần đầu làm chồng người ta...!Còn rất nhiều thứ không biết.

    Nên đừng giận anh.
     
    Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
    Chương 7: 7: Mười Lăm Năm Qua Chưa Bao Giờ Anh Hết Thương Em!


    Tiết Nhu, anh là lần đầu làm chồng người ta, còn rất nhiều thứ không biết.

    Nên đừng giận anh.
    Giọng nói Khang ấm áp đến lạ, thứ bên trong lòng ngực trái Tiết Nhu bất giác đập nhanh, nó như đang bị lời nói ấy k*ch th*ch.

    Đôi má trắng nõn chỉ trong vài giây đã đỏ ửng.
    Tiết Nhu ngại ngùng che mặt lại:
    - Khang ơi, mày tha tao đi, mày nói thế lát ai mà ngủ cho được?
    Viễn Khang nhếch mép cười nhẹ.

    Anh lấy khăn lau chân cho Tiết Nhu rồi mang chậu nước đi dẹp.

    Tiết Nhu ngồi trong phòng không khỏi hồi hộp, thằng chồng cô sáng giờ cứ sến kiểu gì ý.

    Ngọt chết cô rồi!
    [...]
    Tiết Nhu và Viễn Khang ngồi trên giường đối diện nhìn nhau một hồi lâu đến lưng cũng đã mỏi rã ra.

    Cô nằm dài xuống giường r*n r*:
    - Tao không muốn ngủ...
    Viễn Khang liếc nhìn con vợ lười biếng rồi nằm xuống thuận tay kéo cô vào lòng:
    - Em không ngủ thì để con anh ngủ.
    Tiết Nhu nhăn mặt, ngồi dậy:
    - Đâu phải tao không ngủ, là cái đứa trong bụng không cho tao ngủ!
    Cô nảy người uất ức chỉ tay vào phần bụng.

    Khang vẫn không chút nương tay mà cốc vào đầu cô một cái.

    Khiếp thật, làm chồng cô được vài ngày là lên đời luôn rồi.
    Đôi mắt long lanh sương ướt liếc nhìn Khang, bây giờ anh không dỗ cô, cô khóc một trận cho xem.
    Khang thấy mà bật cười khúc khích:
    - Đừng, đừng khóc nha...!Cười chết người đấy!
    Tiết Nhu mặt mày đều tối sầm lại.

    Ý gì đây? Ý nói cô hề hước?
    Móa, có thằng chồng kiểu này không có còn hơn.

    Vợ mình sắp khóc tới nơi mà còn cười giễu cợt thế.

    Cưới bạn thân làm chồng là một sai lầm!
    Cô im lặng đâu phải là không tức giận.

    Nhưng cái thằng chồng điên khùng kia không biết có hiểu hay không mà càng lúc càng cười lớn, đã thế còn luôn miệng bảo cô làm trò hề.
    Ủa? Lộn kịch bản rồi, phải ấm áp dịu dàng như lúc nãy chứ?
    Tiết Nhu ấm ức:
    - Nãy còn bày đặt ấm áp dịu dàng các thứ, gồng chẳng được bao lâu đã quay lại làm con điên...
    Nói xong còn chẳng buồn nhìn đến sắc mặt của Khang mà òa khóc lớn than thân trách phận:
    - Ông trời ơi sao ông cho con thằng vợ mà nó ngỗ nghịch thế hả ông...!Con không muốn ở với nó nữa...!Hic...

    Một màn này đã khiến Khang đơ hoàn toàn cơ mặt.

    Nhìn vẻ mặt ngáo ngơ ấy Tiết Nhu lại hả dạ đến lạ.
    Viễn Khang cầm lấy cái gối vứt thẳng vào mặt Tiết Nhu:
    - Bây giờ đã một hai giờ sáng, la hét hồi mẹ dậy bây giờ.
    Cô im bặt, quên mất giờ này đã là đêm khuya.

    Tuy thế nhưng cô vẫn ôm lấy cái gồi mà mếu máo:
    - Mười mấy năm tình cảm, giờ bạn hết thương mình rồi.

    Bạn hết cần mình rồi...
    Viễn Khang nghe mà chỉ biết thở dài bất lực.

    Anh kéo cái gối ra, dang tay ôm cô vào lòng:
    - Là ai hết thương ai?
    - Bạn hết thương mình rồi, bạn đi ra đi...
    Miệng thì đuổi anh mà hành động thì là ôm cứng lấy anh.

    Cái này được gọi là con tim tỷ lệ nghịch với lý trí đúng không nhỉ? Hay là "nói một đằng làm một nẻo"? Có vẻ là cả hai!
    Tiết Nhu nếp mặt vào v*m ng*c mềm mại, trên người Viễn Khang nơi tuyệt nhất chính là ngực.

    Nói ra thì b**n th** thật nhưng biết làm sao đây, vì nó vốn là vậy mà.
    Bàn tay thanh mảnh nhè nhẹ vuốt sống lưng cô, chẳng mấy chốc cơn buồn ngủ đã ập tới, dù vậy Tiết Nhu vẫn cố không muốn ngủ.

    Lúc chiều khi lướt web thấy người ta công khai tình cảm thắm thiết cô cũng muốn lắm chứ bộ.

    Chỉ là không biết nên mở lời thế nào.
    Viễn Khang nhận thấy sự lì lợm của cô vợ, anh cúi xuống:
    - Có gì muốn nói?
    Tiết Nhu ngẫm nghĩ một lúc rồi lắc đầu, chắc do cô đọc tiểu thuyết ngôn tình nhiều quá nên giờ muốn nghe câu yêu thương từ chị chồng trước khi ngủ.

    Cô lẩm nhẩm:
    - Bạn hết thương mình rồi...
    Khang thật sự muốn ngã ngửa tại chỗ, xoay đi xoay lại vẫn chỉ là một chuyện đó ư? Bàn tay anh véo gò má bánh bao:
    - Là ai hết thương ai?
    - Là bạn hết thương mình.
    Khang ồ một tiếng rồi thôi.

    Trong lòng Tiết Nhu thoáng chốc hụt hẫng, đột nhiên giọng Khang một lần vang bên tai:
    - Tiết Nhu, mười lăm năm qua...!Chưa bao giờ anh hết thương em!
     
    Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
    Chương 8: 8: Em Thèm Thịt Anh Lắm Rồi!


    Tiết Nhu, mười lăm năm qua...!Chưa bao giờ anh hết thương em!
    Giọng Khang rất nhẹ, vừa nhẹ vừa ấm áp.

    Giọng nói ấy dường như đã chạm đến tim cô, vòng tay đang ôm Khang khẽ siết chặt, khóe môi Tiết Nhu bất giác cong lên.
    - Gần sáng rồi, ngủ xíu đi.
    Viễn Khang vuốt v e tấm lưng nhỏ nhắn, cánh tay khẽ kéo cô vào lòng hơn.

    Vợ anh hôm nay đã có da thịt lên rồi này, không còn như cây tâm nữa.

    Hôm nay ôm rất đã nhé!
    [...]
    - Khang, tao quên lấy đồ rồi...
    Giọng Tiết Nhu từ trong phòng tắm vọng ra, Viễn Khang liếc mắt nhìn bộ đồ ngủ trên giường.

    Anh cầm lên định đưa cô thì trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ táo bạo.
    - Tự ra lấy đi con điên.
    Vốn nghĩ cô sẽ như những lần trước van nài cầu xin anh.

    Thật không ngờ lần này cô gan dạ tới mức chẳng mặc đồ mà chạy ra khỏi phòng tắm khiến Khang một phen há hốc.
    Khang kinh ngạc đến nổi cả người nóng bừng lên, giọng lắp bắp ú ớ:
    - Ma...!Mày làm gì vậy?
    Ngay lập tức Khang nhận ngay cái lườm sắc bén.

    Giọng Tiết Nhu đanh hẳn:
    - Con mẹ mày Khang, mày không mặc đồ cho tao tao cứ thế này xuống dưới đấy nhé.
    Hừ, bảo lấy đồ giúp thì chảnh cún không lấy.

    Giờ bà đây ngang ngược bảo anh mặc đồ cho, không mặc thì bà đây cho anh biết mùi.
    Vốn nghĩ Khang sẽ vội vàng xin lỗi, ai nào ngờ từ khi vợ sự khùng điên ấy đã tăng lên một level mới.

    Khang ôm bụng cười:
    - Tao thách mày dám để bộ dạng này mà đi ra đường.
    Cái kiểu cười đến nội thương như thế đúng là chọc điên Tiết Nhu.
    Thật ra anh cũng định mặc đồ cho cô rồi.

    Nhưng anh đột nhiên cảm thấy vợ anh không mặc gì là đẹp nhất, thân hình trắng nõn.

    Mà nghĩ cũng phải phục cô, chưa thấy ai ngốc tới mức làm giá mà cởi hết đồ cho người ta xem.

    Nhìn vẻ mặt tức tối ấy Khang lại càng thêm yêu, cứ muốn chọc cô mãi thôi.

    Anh cảm thấy nếu anh còn nhây nữa thì chắc Tiết Nhu sẽ điên tiết lên thôi.
    - Thôi được rồi, để ông đây hạ mình mặc đồ cho mày nhé con heo lười biếng!
    Khang xuống giường đi đến chỗ cô, búng vào trán cô một cái, khiêu khích cô một câu rồi mới chịu mặc đồ cho cô.
    - May cho mày là mày làm với tao, chứ với thằng khác thì mày lên giường làm bữa tối cho nó rồi nhé!

    Tiết Nhu bĩu môi, không phải là không xấu hổ đâu, nhưng vợ chồng với nhau thì nên thoải mái chứ đúng không.

    Nếu chồng cô không phải gay thì cô cũng muốn làm thử lại chuyện đêm hôm ấy.

    Đời gái hai lăm năm tuổi xuân, lần đầu làm chuyện ấy là trong cơn say không biết cảm giác như thế nào.

    Cô muốn thử lại cảm giác của đêm hôm ấy.
    Nghĩ đến đây gương mặt Tiết Nhu liền đỏ bừng lên.

    Đến cả Khang cũng nhận thấy sự khác biệt này, anh tiện miệng chọc thêm một câu:
    - Mày đang tưởng tượng lên giường với tao hay sao mà mặt đỏ dữ vậy?
    Nói bừa mà trúng càng khiến gương mặt nhỏ nhắn đỏ hơn nữa.

    Cô suy nghĩ đắn đo một hồi thì Khang cũng đã mặc xong đồ cho cô.

    Ngay lúc Khang định đi thì cô nắm lấy tay anh:
    - Tao muốn thử...!Lại cảm giác đêm hôm ấy.
    Khang ngây người, nhìn vào đôi mắt cô anh đã hiểu ý định đen tối kia, vội đưa tay lên trán Tiết Nhu:
    - Đâu có nóng, hay mày bị đứt dây thần kinh nào rồi?
    Tiết Nhu thấy vẻ giả ngu của chồng mình thì khó chịu không thôi, cô ngồi bệt xuống đất ôm lấy chân anh:
    - Tao không biết.

    Tao muốn thử lại cảm giác đó...!Mày không thương tao à?
    Khang nhìn mà bất lực, đâu phải anh không muốn chỉ là cô đang mang thai, em bé còn quá nhỏ anh không dám liều.
    - Mày cũng biết nói tao là gay mà, tao làm không nổi đâu.
    Dù thế nhưng lần này Tiết Nhu dễ gì tin nữa, hôm trước có người khẳng định mình không gay, giờ nói thế là muốn cự tuyệt cô.

    Tiết Nhu đứng dậy phóng lên người Khang, cô cắn ngay vào cổ anh:
    - Chồng ơi, em thèm thịt anh lắm rồi!
     
    Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
    Chương 9: 9: Anh Không Hôn Em Không Ngủ


    Chồng ơi, em thèm thịt anh lắm rồi!
    Tiết Nhu như con mèo lười ôm cứng lấy người Khang.

    Một tay anh giữ eo cô, một tay ngang ngược vỗ vào mông cô:
    - Xuống mau, xuống mau lên.
    Mặc cho Khang đang to tiếng xua đuổi, Tiết Nhu vẫn cứ ôm cứng lấy người anh không có ý định buông ra.
    30 phút sau...
    - Nhu ơi...!Mày buông tao ra đi...
    Viễn Khang uể oải nằm dài trên giường than thở, chỉ cần di chuyển mắt xuống là gặp ngay con heo lười biếng kia vẫn ôm cứng lấy anh, một mực không buông ra.
    Bàn tay hư hỏng kia lần mò vào quần Khang, mặt mày anh tối sầm lại, giọng đanh đá:
    - Con mẹ mày, chị em mà muốn ăn nhau à?
    Tiết Nhu cười khúc khích, mặt vô sỉ:
    - Thôi nào, chị Khang ăn em rồi mà.

    Giờ tới lượt em ăn chị chứ nhỉ?
    Viễn Khang thật hết lời với Tiết Nhu.

    Phải chi hồi đó cô như thế thì anh đâu cần làm trò "chị chị em em" suốt mấy năm trời.

    Giờ vác cái bụng bầu rồi thì ăn kiểu gì cho được.
    - Mày cút đi con điên.
    Khang ấn vào đầu Tiết Nhu mà xua đuổi.

    Anh hậm hực lấy mền trùm qua đầu.

    Nội tâm đang kêu gào thảm thiết.
    Nhận thấy sự lạnh nhạt xua đuổi kia Tiết Nhu không những không bỏ cuộc mà còn cố trườn dài trên người Khang.

    Bàn tay yêu nghiệt sờ khắp nơi khiến cơ thể Khang nóng ran lên.
    - Nhu, tao ra ngoài ngủ đấy!
    Ngay lập tức, bàn tay b**n th** kia liền rụt lại, Tiết Nhu lặng người một lúc.

    Ngay sau đó liền trèo ra khỏi người anh, Khang chỉ biết khóc thầm, anh cũng tiếc nuối lắm chứ.

    Nhưng vì con anh phải nhịn!
    Mẹ đã nói sau 3 tháng hẳn làm chuyện vợ chồng.

    Từ giờ tới đó còn một tháng hơn, chờ đi, vừa tròn ba tháng thì mày lên giường làm bữa ăn của tao con lợn nhé!
    Nghĩ cũng thật không ngờ, một lần đã trúng...!Còn là lần đầu cơ.
    Tiết Nhu ra ngoài một lúc rồi quay lại phòng, ông chồng đáng yêu thế mà ngủ thật rồi.

    Cô thở dài ngao ngán, bàn tay bất giác đưa lên bụng xoa, thật là tới không đúng lúc.

    Vừa ăn được ba nó, nó đã xuất hiện.

    Mười năm trời coi như chỉ lấy được một lần duy nhất.
    Đúng là nghiệt ngã mà!
    Nói gì chứ cô biết Khang không gay, chỉ là để không ngại khi ở gần nhau mới chọc anh như thế, ai nào ngờ Khang không những không tức giận mà còn dùng nó để từ chối cô.
    Tự dặn lòng đêm đó là đủ rồi không cần thêm nữa, nhưng nghĩ đi nghĩ lại càng thấy tức vô cùng.
    Móa, cái tình cảm gần mười năm, cái bẩy lập ra hơn năm năm trời tới lúc tận hưởng được thì lại say sỉn nữa mê nữa tỉnh.

    Cái éo gì thế không biết nữa.
    Tiết Nhu tự gõ vào đầu mình hai cái.

    Từ bao giờ mà cô lại b**n th** thế? Ôi rùng hết cả người.
    Thuận tay tắt đèn trong phòng rồi lên giường nằm, nhìn gương mặt điển trai đang say giấc kia Tiết Nhu trong vô thức mỉm cười.

    Bạn thân ngon thế này chả trách sao cô động lòng.

    Nhưng nói đi cũng phải nói lại Khang từ nhỏ đến lớn không có bạn gái.

    Có khi nào anh gay thật không nhỉ.
    Tiết Nhu nắm lấy tay Khang, cô nhỏ giọng:
    - Khang, em lạnh.
    Ngay lập tức cái người đang ngủ say kia dang tay lên, Tiết Nhu mỉm cười chui rụt vào lòng anh.

    Viễn Khang một tay gối đầu cho cô một tay ôm ấp cô phả hơi ấm áp sưởi ấm cái thân hình bé nhỏ trong lòng.
    Bàn tay ấm áp kia xoa đầu cô, giọng Khang trầm nhẹ vang bên tai:
    - Nay ngủ sớm nhé, bà xã.
    Tiết Nhu mỉm cười tận hưởng mật ngọt.

    Đây nhé, chính cái mật ngọt tỏa ra từ người Khang khiến cô gục ngã sau mấy năm chơi chung.

    Viễn Khang ôm ấp bảo bối trong lòng, lo rằng chỉ một chút lỏng sẽ khiến cô lạnh.

    Nằm trong lòng Khang chẳng mấy chốc cơn buồn ngủ đã ập tới, Tiết Nhu ngẩng đầu:
    - Khang ơi, tao với mày là vợ chồng đúng không?
    Nghe câu hỏi, đôi mắt vốn đã nhắm chặt giờ mở ra nhìn cô.

    Khang gật đầu:
    - Giấy tờ đầy đủ, không vợ chồng thì là gì?
    Khang dường như muốn cuống cuồng lên, anh hiểu Tiết Nhu hơn ai hết, đột nhiên hỏi một câu nghiêm túc thì chắc chắn là chuyện gì đó rất ghê gớm.
    Tiết Nhu trầm mặc một lúc, cô đưa đôi mắt thẹn thùng nhìn Khang, giọng nói có đôi chút vô sỉ:
    - Vậy...!Vậy hôn một cái trước khi ngủ cũng không có gì là quá đáng đúng không?
    Không để Khang kịp trả lời, Tiết Nhu một lần nữa lên tiếng:
    - Không cần trả lời.

    Em quyết rồi.

    Anh không hôn em, em không ngủ.
     
    Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
    Chương 10: 10: Cô Ấy Muốn Bỏ Con


    Không cần trả lời.

    Em quyết rồi.

    Anh không hôn em, em không ngủ!
    Lời nói nói ra có vẻ rất chắt nịch nhưng có mấy ai hiểu cô đã đánh đổi cả lương tâm mình.

    Nhưng cô nhớ thằng bạn thân thường nói "mỗi ngày phải tiến bộ một ít" thì hôm qua chỉ ôm ngủ, hôm nay muốn hôn cũng là một tiến bộ mà.
    Khang ngẩn người trong vài giây, anh cúi xuống nhìn gương mặt cô vợ.

    Gương mặt xinh đẹp ấy như đang mong chờ anh, gương mặt ấy rất khác với thường ngày, nó như thể là nguyện ý cho anh làm gì thì làm.
    Thấy Khang cứ nhìn mình mà không có hành động gì, cô hơi thất vọng.

    Không gian trong phòng đột nhiên yên tĩnh đến lạ, Tiết Nhu bật cười xuề xuề phá vỡ bầu không khí ấy:
    - Ờ...!Không được thì thôi...!Em đi ra ngoài đã...
    Tiết Nhu chồm người ngồi dậy, còn chưa kịp ngồi vững đã bị cánh tay cứng cỏi kia kéo ngã xuống giường.

    Khang nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng, cánh tay anh để trước ngực không cho cô nhúc nhích.

    Tiết Nhu hơi bất ngờ, ánh mắt này không giống thằng bạn thân "trong sáng, ngây thơ" của cô.
    Khang ngã đầu dụi vào hõm cổ Tiết Nhu, anh há miệng cắn một cái lên chiếc cổ trắng nõn ấy.
    Tiết Nhu thoáng chốc hóa đơ người.

    Còn chưa kịp định hình, Khang lại tiếp tục cho tay vào trong áo cô, bàn tay yêu nghiệt ấy nhanh chóng đáp vào một bên ngực của Tiết Nhu.

    Thoáng chốc cô đỏ mặt không thể nói nên lời.
    Ông chồng "đáng yêu" này còn b**n th** bóp vài cái rồi nhìn cô, giọng anh nhẹ nhẹ:
    - Sao anh nghe bảo có b** ng*c nó to lắm, mà em vẫn lép như ngày nào vậy?
    Tiết Nhu trợn tròn mắt, máu điên trong người dường như đã dâng lên tới đỉnh đầu.

    Cô muốn một phát đá bay cái thằng chồng khó ưa này.

    Viễn Khang có lẽ cũng đã hiểu mình vừa chọc tức phải con hổ liền ngã đầu vào ngực cô, bàn tay còn khôn ngoan xoa xoa bụng cô:
    - To bự gì cũng được mà ha con nhỉ? Con sài đủ hay không kệ con ba sài đủ rồi.
    Tiết Nhu hiểu anh đang đánh trống lảng, cô đẩy tên đầu sắt trên người mình ra:
    - Ờ, ngực tao nó nhỏ.

    Ngực tao con tao xài còn không đủ đâu ra tới lượt mày?
    Tiết Nhu như phát hỏa quát vào mặt Khang.

    Anh thầm tự trách tại sao cái máu nhây nó cứ nổi lên khi ở gần cô ý nhờ.

    Rõ ràng lúc nảy còn định nói mật ngọt mà.
    Khang im lặng nghĩ cách để giải vây nhưng anh đâu biết chính cái im lặng đó đã làm cô vợ của mình tổn thương trầm trọng.

    Tiết Nhu cố nặng ra vài giọt nước mắt:
    - Tao không ở với mày nữa...!Mẹ ơi con không ở với thằng này nữa...!Hic...
    Diễn thì phải diễn cho trót, Tiết Nhu cầm cái gối chọi thẳng vào mặt anh, còn cố tình khóc lớn thêm một chút.
    - Có thằng chồng thế này thà không...
    Câu nói còn chưa tròn câu đã bị Khang chặn lại.

    Anh búng vào trán cô:
    - Lời nói nói ra rồi không rút lại được đâu nhé con.

    Suy nghĩ kĩ trước khi nói.
    Thật ra là do anh sợ vế sau của câu thôi.

    Tiết Nhu mà thật sự nói ra câu đó thì trái tim bé bỏng của anh tổn thương biết nhường nào.
    Tiết Nhu quả quyết gạt bàn tay trên miệng mình ra:
    - Thà không có còn hơn!
    Khang lặng người.

    Anh đã nói đến thế mà cô vẫn còn ngoan cố?
    A, tiếng trái tim anh vỡ đấy! Đau quá...
    Khang bất lực nhìn cô một cái rồi không thèm nói gì nữa.

    Anh nằm xuống giường chùm chăn ngủ như mọi ngày.

    Tiết Nhu ngây người, ơ thế không dỗ cô à?
    Ngồi đợi một lúc Khang có vẻ đã ngủ thật rồi.

    Cô chán chườn nằm xuống giường.

    Cãi nhau xong thì quay mặt qua kia ngủ thật muốn đạp cho một phát.
    Tâm trí Tiết Nhu rối bời, cô đưa tay ra định khều anh thì lại rụt lại.

    Sĩ diện của cô, không thể bỏ qua dễ như thế được.

    Nhưng không ôm cô ngủ không được...
    Không ôm thì ít nhất cũng phải cho cô nhìn cái mặt chứ xoay qua kia thì ai mà nhìn cho được.
    Tiết Nhu ấm ức, tức tối đạp vào mông ông chồng mình một cái rồi xoay mặt ra ban công ngủ lúc nào cũng chẳng hay.
    Khang ngồi dậy thì giật cả người, Tiết Nhu lăn ra đến mép thành giường, một chút là là lọt xuống giường luôn ấy.

    Anh vội vàng ôm cô xích vào trong rồi đắp mềm cho cô.

    Mà con heo lười biếng ấy cứ như biết anh đang lo nên cứ tung mền miết.

    Cũng muốn bỏ mặc lắm chứ, nhưng thương rồi thì chịu thôi, anh kéo Tiết Nhu vào lòng sưởi ấm.

    Nhớ đến lời lúc nảy của cô.

    Khang khẽ bật cười:
    - Anh chưa hôn em đã ngủ rồi, còn bảo không hôn thì không ngủ.
    Khang nhẹ nhàng cúi xuống đặt nụ hôn lên trán cô.

    Anh v**t v* tấm lưng nhỏ nhắn đến lúc ngủ thiết đi.
    Tiết Nhu trong đêm cứ lâu lâu lại cự mình không thể ngủ tròn giấc.

    Mỗi lần cô cự mình là mỗi lần Khang thức giấc nhưng đến sáng khi cô dậy thì người bên cạnh ôm cô cả đêm đã biến mất.
    Chán chường chui rụt vào trong chăn.

    Cô không muốn dậy nữa.

    Ngủ đến chiều đến tối, đến khi thằng chồng về nó chịu nói chuyện với cô thì thôi.
    - Có dậy rồi ăn không thì bảo?
    Tiết Nhu ló đầu ra khỏi mềm, kinh ngạc:
    - Không đi làm à?
    - Không ăn thì thôi, nói nhiều chi cho mệt.
    Nói rồi liền quay đầu ra khỏi phòng.

    Tiết Nhu bĩu môi.

    Bây giờ cô muốn ngủ cũng không được nữa, đành ngồi dậy vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân.
    Vừa bước chân xuống lầu đã nghe thấy cuộc nói chuyện của hai mẹ con Khang:
    - Cô ấy muốn bỏ con...
    - Con bỏ nó đi...
    - Vâng!
    Tiết Nhu lặng người.

    Mẹ chồng cô như thế mà khuyên anh bỏ cô?
    Khang như thế mà cũng vâng?
     
    Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
    Chương 11: 11: Anh Không Dậy Là Em Chơi Anh Đấy Nhé!


    Cô ấy muốn bỏ con...
    - Con bỏ nó đi...
    - Vâng!
    Tiết Nhu lặng người.

    Mẹ chồng cô thế mà khuyên Khang bỏ cô?
    Khang thế mà cũng vâng?
    Cô chợt nhớ đêm qua mình ngang bướng thích trêu chọc anh.
    Toang rồi, toang rồi.

    Vừa cưới chưa được một tháng, Khang mà bỏ cô thật chắc cô chết mất!
    Tiết Nhu vội quay lưng chạy lên phòng.

    Đại não đang chạy hết công suất để tìm kế xin lỗi chuyện tối qua.

    Ai đúng ai sai, sao cũng được.

    Nhưng vừa cưới được chồng mà bị bỏ thì sau này biết cưới ai nữa?
    Đang loay hoay tìm kế thì đúng lúc này Khang từ ngoài mở cửa vào phòng, anh nhìn cô hời hợt một cái rồi cất giọng nhẹ nhẹ:
    - Xuống dưới ăn đi, đồ ăn mẹ nấu xong rồi đó.
    Tiết Nhu gật đầu, ngay lúc Khang định đi cô la lên một tiếng:

    - Khang, mày...!Không đi làm à?
    Như nhận ra sự bối rối của cô, anh vẫn giữ thái độ nhàn nhạt trả lời:
    - Đi làm hay không liên quan đến việc ăn à?
    Rồi xong, trong câu nói không có chủ ngữ luôn...!Tiết Nhu mếu máo nhìn dáng lưng kia khuất khỏi phòng.
    Chồng cô nó giận thật rồi.

    Nhưng đêm qua là anh chọc điên cô trước mà?
    Tiết Nhu ăn uống xong nhìn lên đồng hồ mới biết giờ chỉ mới 9 giờ sáng, là hôm nay cô dậy sớm...nhưng mẹ chồng thấy cô cũng không nói gì.

    Khang thì suốt cả buổi sáng cứ im lặng lầm lầm lì lì xem cô như vô hình.
    Có phải mẹ chồng cũng đang giận cô không nhỉ? Ôi cái gì thế này.

    Cô chỉ mới ngủ một đêm mà đã bị lơ thế này ư...
    Trước khi bị đuổi thì về nhà mẹ đẻ lánh nạn trước.

    Nghĩ là làm, Tiết Nhu nhân lúc Viễn Khang và Tuyết Nhan không để ý liền chuồng về bên nhà mẹ ruột.
    Nói trốn cho oai chứ nhà chồng với nhà mẹ đẻ sát bên nhau, đi đâu cho xa xôi.

    Vừa về nhà đã nghe ba mẹ trách móc về việc làm dâu.
    Lệ Uyên ấn vào đầu con gái:
    - Con đấy, làm dâu gì mà ngủ tới chiều.

    Chị ở bển cũng phải thương con lắm mới không mắng vốn con với mẹ.
    Tiết Nhu bị mắng thì chỉ biết gượng cười, cô ngẫm nghĩ lại thì cũng đúng, ở bên đó cô còn sướng hơn ở nhà ấy.

    Cơm bưng nước rót có mẹ chồng chăm lo, có thằng chồng yêu thương.

    Nghĩ lại thì cô có chút đối xử tệ với Khang.

    Người ta nói "thương nhau lắm cắn nhau đau".

    Thì cô thương chồng cô lắm nên mới kiếm cớ gây sự.

    Lúc trước chơi chung, một ngày không chọc anh cô đã chịu không nổi, huống hồ giờ đã là vợ chồng, khoảng cách cũng được rút ngắn thì làm mấy việc chọc điên kia đương nhiên không thể thiếu.
    Thao thao trong dòng suy nghĩ, lúc này câu nói của mẹ từ đâu chạy ngang qua tai cô:
    - Mẹ nói nhá, không lo yêu thương thằng Khang đi.

    Tới lúc nó chịu hết nổi con rồi trả về đây rồi thì đừng có mà khóc lóc cầu xin.
    Tiết Nhu nghe xong thì muốn ngã tại chỗ.

    Cô đối xử tệ với Khang lắm sao? Sao ai cũng cảnh cáo cô như thế?
    - Mẹ ơi nó sắp bỏ con rồi...!Con không về đó nữa đâu...
    Một câu nói khiến Lệ Uyên và Tiết Vương ngẩn người.

    Ông Tiết lúc này cười lớn:
    - Con gái à, để ba nói con nghe nhé.

    Con có làm gì sai thì về xin lỗi nó đi, Khang nó mà bỏ con rồi thì không còn ai thương con đâu.
    Tiết Nhu bất lực ngã đầu vào ghế sô pha.

    Thôi thôi, cô không muốn nghe nữa.

    Rõ ràng đêm qua là anh chọc cô trước sao hôm nay cô lại phải khổ sở tìm cách xin lỗi anh.
    Nhờ vào tác động của ba mẹ thì buổi chiều Tiết Nhu về nhà Khang.

    Vào nhà thấy mẹ chồng vẫn đang nấu ăn, còn Khang thì ở trên phòng.

    Thấy cô về, anh chỉ tiện mắt nhìn một cái rồi đứng lên lấy đồ đi tắm.
    Tiết Nhu thật muốn cầm cái điện thoại chọi thẳng vào đầu anh, nguyên một ngày trời chẳng nói được chuyện gì ra hồn.
    Chiến tranh lạnh kéo dài đúng một ngày.

    Đêm nằm trên giường, mỗi người một hướng chẳng ai ná động đến ai.
    Cuối cùng vì chịu không nổi mà Tiết Nhu xoay qua:

    - Khang, tao lạnh.
    Lần này Khang còn chẳng thèm quan tâm tới, cũng không cho cô một hồi đáp nào.

    Tiết Nhu thiết nghĩ anh đã ngủ rồi nên tùy tiện chửi:
    - Tao mà không thương mày thì tao ở nhà tao luôn rồi đấy nhé.
    Chửi xong cũng không thể vơi nổi cơn ấm ức.

    Cô dở mền ra, trèo lên người Khang, tiện sẵn dở luôn lớp áo của anh ra.

    Bàn tay thanh mảnh sờ soạt một cách bi3n thái.
    Tiết Nhu buồn chán cạ gò má vào vòm ng ực anh:
    - Khang ơi Khang...
    Người được gọi vẫn im lặng.
    - Khang ơi, tao lạnh...
    Không biết vô tình hay cố ý mà anh vung tay khiến chiếc mền lại tự động trùm lên người cô và anh.

    Tiết Nhu lúc này mới hiểu là chồng mình đang giận lẫy.

    Cô bật cười khúc khích:
    - Chồng ơi, anh không dậy là em chơi anh đấy nhé!
     
    Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
    Chương 12: 12: Anh Chỉ Thẳng Với Một Mình Em!


    Chồng ơi, anh không dậy là em chơi anh đấy nhé!
    Có vẻ như Khang vẫn một mực nhất quyết không để tâm đ ến cô.
    Tiết Nhu cười một cái ranh mãnh rồi liền cho tay vào quần anh.

    Khang bị k1ch thích liền nắm lấy tay Tiết Nhu, đôi mắt anh trừng lấy cô:
    - Chồng mày chỉ có một cái thôi, mày bóp là nó nát sau này không có cái mà sài.
    Tiết Nhu bật cười lớn thành tiếng.

    Mặt mày Khang đen xám xịt, anh cầm lấy cái gối đánh vào mặt cô:
    - Con mẹ mày, còn không mau trèo xuống?
    Nhìn gương mặt vặn vẹo khó coi ấy Tiết Nhu lại thương đến lạ.

    Cô lì lườm ngã đầu lên vòm ng ực anh, hai tay dang rộng ôm lấy thân thể to lớn:
    - Thôi nào, cũng chỉ có mình em xài, có hư em cũng chịu...
    Lời nói nói ra lại cực kì vô sỉ, Khang nghĩ thế nào cũng không ngờ là từ miệng Tiết Nhu ra.
    Khang thẳng tay cốc vào đầu cô, giọng anh khó chịu:
    - Ai cho mà xài?
    Tiết Nhu nghe xong thì đơ ra vài giây, cô liếc mắt nhìn Khang, hậm hực véo lấy má anh:
    - Không cho cũng xài! Chịu không chịu buộc chịu.
    Khang phải khẳng định, thừa nhận rằng vợ anh là một con làm việc dở hơi mà không ai ngờ đến.

    Cô vừa nói xong câu thì bàn tay ma quái kia đã mò vào trong quần anh đùa giỡn.
    Khang dơ tay định cốc vào đầu cô một cái nữa nhưng rồi lại nằm bất lực.

    Anh đưa tay vuốt tóc cô:
    - Nhu, lấy tay ra đi...
    Tiết Nhu gương mặt không cam tâm, cặp mắt nhìn anh ứ nước mắt.

    Khang thầm thở dài, anh nắm lấy bàn tay mềm mại từ trong quần mình ra, nhẹ nhàng vuốt v e nó:
    - Đợi con lớn một chút rồi làm.
    Tiết Nhu khẽ nhíu mày, rất nhanh sau đó cặp mày liền giãn ra, cô hiểu ý của Khang.

    Cá gì cô cũng dám cá, cược gì cô cũng dám cược là chồng cô đã kìm chế rất nhiều.

    Anh cũng muốn chứ đâu phải riêng cô.
    Tiết Nhu gật đầu, cô áp gò má xuống vòm ng ực ấm áp, chuẩn bị nhắm mắt ngủ thì Khang đột nhiên ôm cơ thể cô đặt xuống giường.

    Cô mở mắt nhíu mày nhìn anh.

    Khang chỉ cười ấm áp hôn lên trán cô:
    - Không được nằm sấp như thế, không tốt đâu.
    Tiết Nhu cười gượng, cô cũng chẳng biết là cô có thai hay chồng cô có thai.

    Cái gì anh cũng biết còn cô thì cứ ngu ngơ chả biết gì.
    Viễn Khang đưa tay gối đầu cho cô, anh kéo cơ thể nhỏ nằm nếp vào lòng mình kĩ càng đắp chăn cho cô.
    Tiết Nhu cảm thấy cô đúng là ngu thật, may mắn có thằng bạn thân kiêm thằng chồng chất lượng tốt thế này mà không biết hưởng.

    Phải chi hồi đó biết sớm thì còn tìm người yêu làm gì.

    Cứ vớ tay hốt Khang có phải là ổn áp rồi không.
    [...]
    Sáng hôm sau, Tiết Nhu đã dậy từ sớm.

    Cô âm thầm xuống bếp tự tay nấu bữa sáng cho gia đình.

    Tuyết Nhan và Viễn Khang ngửi thấy mùi thơm đi ra thì kinh ngạc:
    - Con nấu bữa sáng à?

    - Em nấu bữa sáng à?
    Tiết Nhu mỉm cười hiền dịu:
    - Vâng!
    Hai mẹ con Khang nhìn nhau như đang trao đổi âm thầm.

    Rất nhanh Tuyết Nhan cười rộ lên:
    - Hôm nay dịp gì mà Nhu nhà ta xuống nấu bữa sáng vậy cà.
    Tiết Nhu trầm ngâm một lúc rồi cười:
    - Con nghĩ kĩ rồi.

    Trước kia con với Khang là bạn thân nên con hơi vô tư quá mức.

    Nhưng giờ con về đây làm dâu thì con phải có trách nhiệm hơn một chút, nên từ giờ ba bữa sáng trưa chiều tối cứ để con nấu.
    Tuyết Nhan cười gật đầu không nói gì thêm nhưng riêng Khang thì cảm thấy không bình thường lắm.
    Đột nhiên siêng năng lên? Trách nhiệm làm dâu ư? Anh đây không tin đâu nhé, chắc chắn là có gì đó mới có thể khiến Tiết Nhu siêng năng bất thường như thế.
    Tuyết Nhan nhìn một loạt món ăn trên bàn, bà ngẩng đầu nhìn con dâu rồi lại nhìn thằng con trai mình.
    - Mẹ đã nói mà.

    Hôm qua mày mà không vớt bỏ nó thì vợ mày khỏi ăn là cái chắc.
    Tiết Nhu nghe thấy liền tự bật chế độ nghe lén.

    Cô chính là vì cái bỏ tới bỏ lui này mà thay đổi.

    Ngộ nhở mẹ chồng muốn Khang bỏ cô thật thì chắc cô chết mất.
    Khẽ đưa mắt nhìn Khang, anh vẫn dửng dưng như chẳng có chuyện gì:
    - Làm sao con biết.

    Ngày thường nó ăn hành như ăn cơm vậy, ai mà biết bầu bì lên lại không ăn hành.
    Tuyết Nhan nhìn vẻ cứng đầu của con trai liền tặng cho anh cái lườm ghê gớm, bà chăm chọc anh:
    - Trứng mà đòi khôn hơn vịt hả con.
    - Cha nào con nấy cả thôi.

    Hồi bầu mày, mẹ cũng không ăn được hành.
    Tiết Nhu nghe càng lúc càng khó hiểu, cô đần mặt ra:
    - Khoan đã...
    - Hôm qua hai người đứng trong bếp nói bỏ tới bỏ lui là chuyện bỏ hành ra á hả?
    Khang gật đầu:
    - Chứ em nghĩ bỏ gì?
    Tiết Nhu thật muốn ngất ngay tại chỗ, u trời, sao lại như thế.

    Hôm qua nghe hai mẹ con nói chuyện mà cô muốn khóc tại chỗ luôn ý thì ra chỉ là vụ bỏ hành.
    Khang nhìn sắc mặt cô cũng hiểu ra phần nào vì sao hôm nay cô dậy sớm.
    Tiết Nhu hóa đơ tại chỗ, trời ạ sao không nói sớm, để đêm qua đến ngủ cô cũng không thể ngủ tròn giấc.
    Viễn Khang đi đến cười lớn véo má cô:
    - Yên tâm, anh chỉ thẳng với một mình em!
     
    Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
    Chương 13: 13: Mày Là Con Chó Của Tao


    Yên tâm, anh chỉ thẳng được với em!
    Tiết Nhu bĩu môi, "thẳng" á? Trừ lúc lên giường thì chẳng lúc nào cô thấy anh thẳng cả.
    - Như thể mày không hứng thú với gái vậy?
    Khang bật cười cốc vào đầu cô:
    - Chứ em là con gái à? Anh quên mất vợ anh là con gái, xin lỗi nhé.
    Câu nói trêu chọc nhẹ nhàng này rõ là đang chọc tức cô.

    Cô từ trên xuống dưới chỗ nào giống con trai chứ? Tiết Nhu theo thói quen đưa tay nắm tóc Khang giật mạnh:
    - Hình như tao hiền quá rồi mày làm tới.
    Bất ngờ bị nắm đầu Khang dường như muốn mất thăng bằng ngã ra sau.

    Anh cũng thật nể vợ anh, người thì lùn hơn anh một khúc mà tay dài kinh.
    - A a, anh sai rồi.

    Mau buông ra đi...
    Tiết Nhu cô làm gì dễ bỏ qua thế, cô một tay nắm tóc anh, một tay bóp miệng anh làm những thứ khó coi.
    Cả hai dường như quên mất sự hiện diện của mẹ chồng.
    Tuyết Nhan bật cười ho khan một tiếng ra hiệu cho hai con khỉ kia rằng mẹ bây còn ở đây.
    Tiết Nhu nhìn mẹ chồng thì cười gượng vội buông Khang ra.

    Cô với Khang lúc nào cũng giỡn hớt như vậy, chắc mẹ chồng sẽ không để ý đâu nhỉ?
    Tuyết Nhan biết mình đã làm hai đứa kia ngại ngùng nên bà cất tiếng:
    - Hai đứa ăn xong thì dọn dẹp nhé.

    Mẹ có hẹn với mấy bà bạn đi ăn sáng.

    Giờ mẹ đi đây.
    Nói xong liền rời đi chừa lại không gian riêng cho vợ chồng anh.
    Tiết Nhu đục vào người Khang, còn thân thiện tặng anh cái lườm xéo sắc.
    - Ăn đi còn đi làm.
    Giọng điệu cọc cằn dữ luôn, nhưng hành động đưa bát cơm thì lại nhẹ nhàng đến không ngờ.
    - Đi làm gì chứ? Cơ quan anh phải sửa chữa nên tạm thời được nghỉ một tuần.
    - Ăn đi con chó.
    Viễn Khang vừa cho cơm vào miệng đã nghe thấy lời nói của cô.

    Anh ho sặc sụa, mặt mài trở nên khó coi:
    - Kêu ai là chó đấy?
    Tiết Nhu ung dung nuốt thức ăn trong miệng rồi nghênh mặt:
    - Mày! Là con chó của tao!
    Cô đọc rành rọt từng chữ một, con tốt bụng chỉ tay vào người anh rồi chỉ vào người mình để diễn tả thêm cho lời nói đặc sắc.

    Gương mặt thì hiện rõ vẻ khinh thường, cợt nhã.
    Viễn Khang chịu không nổi cái gương mặt kêu ca ấy liền đưa tay cốc vào đầu cô.

    Ngay sau đó đôi đũa trong tay Tiết Nhu không cánh mà bay thẳng vào đầu anh và sau đó là rơi xuống đất.

    Tiết Nhu nhếch mép hài lòng:
    - Có qua có lại mới toại lòng nhau!
    Trời mọe, thật muốn vố vào đầu con vợ một cái.

    Con vợ gì mà trước mặt mẹ chồng thì dạ dạ vâng vâng, sau lưng thì nó hành xem chồng nó chẳng khác gì con chó.
    Ừ mà đúng nhỉ.

    Đó giờ Tiết Nhu bao giờ xem anh là chồng đâu nhỉ?
    Còn chưa kịp trả thù thì cái chân dài chưa tới một mét kia đã gác lên đùi anh.

    Tiết Nhu ngang ngược ra lệnh:

    - Lấy tao đôi đũa mới.
    Cái giọng điệu gì thế? Đêm qua còn dịu dàng các thứ.

    Biết thế đêm qua đã không mềm lòng.
    Viễn Khang anh đương nhiên không cam tâm làm.

    Anh thẳng tay gạt cái chân lùn ngủn ấy ra, tiếp tục gấp thức ăn cho vào miệng:
    - Có tay có chân tự đi mà lấy.
    Anh biết anh đang chọc tức vợ mình.

    Nhưng thành thật xin lỗi, chỉ khi lên giường anh mới ga lăng nổi chứ bình thường kêu ga lăng thì mơ đi nhé, nhất là với Tiết Nhu.
    Tiết Nhu cầm cái bát lên như muốn phang vào người anh, anh cũng đã thủ sẵn tư thế để né.
    1...
    2...
    3...
    Phù, bát cơm vẫn nằm vẹn trên bàn, nhưng Tiết Nhu thì cọc cằn đập bàn một cái dằn mặt anh rồi bỏ ra phòng khách.
    Bàn ăn thoáng chốc chỉ còn lại một mình anh, nhìn bát cơm kia vẫn còn đầy ấp như chưa vơi đi hột nào.

    Khang lúc này chợt nhớ vợ mình đang mang thai tính khí thất thường.

    Anh vội đặt bát cơm xuống chạy ra phòng khách.
    Có trách thì trách cô và anh chơi thân mười mấy năm, đột nhiên thay đổi tính khí thì ai mà nhớ cho kịp.

    Trong vô thức nào đó Khang vẫn nghĩ Tiết Nhu là cái con bạn thân ngỗ nghịch khó ưa của mình.
    Tiết Nhu hậm hực nằm dài trên ghế sô pha, cô cố tình mở ti vi lớn hết cỡ, cố ý dán mắt vào màn hình ti vi không để tâm đến anh.
    Viễn Khang đứng đó nói nữa ngày trời cũng không chữ nào lọt vào tai cô.

    Thấy con heo lười biếng kia vẫn còn giận dỗi, anh cảm giác như nãy giờ anh đang nói với không trung vậy.
    Bực mình, bức xúc.

    Anh cầm lấy remote tắt ti vi, nhanh như chóp ngồi vào sô pha đặt cô ngồi lên đùi mình.

    Tiết Nhu đơ người chưa định hình được mọi chuyện liền bị anh ngang nhiên cướp lấy hơi thở.
    Buông chiếc môi mềm mại ra, anh gằng giọng:
    - Có xuống ăn không?
    - Không!
    Còn tưởng anh sẽ làm gì ghê gớm, ai ngờ lại nhẹ giọng:
    - Thế mày muốn ăn gì?
    Tiết Nhu suy nghĩ đắn đo một hồi.

    Cô nhìn tổng thể từ trên xuống dưới người Khang.
    Đắn đo mệt nhọc, cuối cùng lại mỉm cười hiên ngang ngậm lấy môi anh.
    Chiếc lưỡi lờn vờn đùa giỡn trong khoang miệng như là chủ nhà, tự tin đắc ý chẳng được mấy giây đã bị Khang áp chế lại.
    Không cam tâm cô đẩy anh ra, hơi thở có chút loạn nhịp:
    - Mày không được đáp trả.
    Gì thế? Hôn anh không cho anh đáp trả?
    - Tao hôn mày, mày mà đáp trả thì tao ăn mày!
     
    Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
    Chương 14: 14: Con Tao Nó Muốn Gặp Cha Đẻ Của Nó


    Tao hôn mày, mày đáp trả thì tao ăn mày!
    Viễn Khang ngẩn người ra.

    Cái định lí quái quỷ gì thế? Còn chưa kịp hiểu gì một lần nữa anh bị Tiết Nhu khóa môi một cách thô bạo.
    Những nụ hôn trước nó cứ nhẹ nhàng không cảm giác gì, đến tận hôm nay bị vợ cưỡng hôn một cách mạnh bạo Khang mới thật sự cảm thấy có chút cảm giác lâng lâng.

    Anh rất muốn đáp trả nụ hôn ấy nhưng sợ con heo này lại thèm muốn nên chỉ còn cách để cô tùy ý.
    Nụ hôn kéo dài tuy không lâu nhưng đó là tất cả những thứ Tiết Nhu có thể làm.

    Cô buông chiếc môi khô ráp ra thì bắt gặp ngay ánh mắt dịu nhẹ của Khang.
    Ánh mắt ấy khiến cô ngại ngùng đến đỏ chín cả mặt.
    Tiết Nhu ngại ngùng ôm lấy cổ anh, cô ngã đầu lên bả vai rộng rãi.
    Viễn Khang ngây người trong giây lát, giọng nói trong trẻo vang bên tai anh:
    - Sao tao hôn mày mà mày không hôn lại? Mày hết thương tao rồi à?
    Giọng nói ấy như sắp nấc lên tới nơi, ngay cả Khang cũng không hiểu chuyện gì đang sảy ra.

    Rõ ràng là cô không cho anh đáp lại mà? Sao giờ nói như thể anh là người sai vậy?
    Khang đẩy bả vai Tiết Nhu ra, để gương mặt cô đối diện với mình, nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh, khát vọng của một thằng đàn ông kìm chế không nổi liền đớp lấy môi cô.
    Chiếc lưỡi cả hai quấn lấy nhau một cách chặt chẽ.

    Cảm xúc trong người anh lúc này mới dâng lên tới đỉnh điểm, giờ thì anh mới biết hôn có cảm giác gì.

    Trước giờ cứ hôn phớt lờ cho qua, hôm nay mới thật sự mở mang tri thức.
    Nụ hôn này kéo dài hơn những nụ hôn trước, trong căn nhà yên tĩnh giờ đây chỉ còn nghe thấy tiếng thở hì hộc của cả hai.
    Tiết Nhu đột nhiên cười phá lên, giọng cô đứt quãng:
    - Bây giờ...!Tao mới thấy...!Mày giống đàn ông!
    Khang thở hổn hển búng vào trán cô:
    - Tao không đàn ông...!Thì mày có con được à?
    Tiết Nhu ôm bụng cười lớn, Khang cũng buồn cười vì độ khùng của hai vợ chồng anh.
    Nhìn nhau cười hơn năm phút, hơi thở cũng đã trở lại bình thường.

    Anh kéo tay Tiết Nhu đứng dậy:
    - Đi, vào ăn sáng.
    Con heo lười biếng kia vẫn ngồi lì trên sô pha:
    - Không, em ăn anh thôi.
    Khang thật sự là bất lực với độ nhây của vợ mình.

    Anh thở dài bất lực:
    - Ừ, đi vào ăn chồng mày.
    Những tưởng như thế đã ngoan ngoãn không ngờ Tiết Nhu vẫn lì lượm:
    - Ấy ấy, ch*t mẹ rồi, tự nhiên chân tao đi hết nổi rồi...
    Anh thở dài ngao ngán với cái tật lắm chiêu nhiều trò của vợ mình.

    Anh cúi xuống bồng Tiết Nhu lên:
    - Dạ, để con chó ẫm bà chủ vào ăn nhé.

    Tiết Nhu bật cười khúc khích, cô hài lòng vuốt tóc anh:
    - Hảo chó, chó ngoan!
    [...]
    - Khang, mày c** q**n ra đi...
    Hai vợ chồng đang nằm trên giường đột nhiên Tiết Nhu ngồi dậy ôm lấy cánh tay anh.
    - c** q**n làm gì?
    Tiết Nhu nhẹ nhàng xoa xoa bàn tay anh, cô bĩu môi đáng thương chỉ tay vào bụng mình:
    - Con nó muốn gặp cha đẻ của nó.
    - Thì tao là cha đẻ nó đây.
    Tiết Nhu lắc đầu, thở dào thườn thượt:
    - Nhưng nó từ cái thứ kia ra...
    Vừa nói cô vừa chỉ vào quần anh.

    Khang ngay lập tức cầm lấy cái gối đập vào mặt cô:
    - Mày không gạ ăn tao mày chịu không nổi à?
    Thấy Khang đã đen xám mặt mài Tiết Nhu cười khúc khích hả dạ.

    Như thường ngày thôi, không chọc chịu không nổi.

    Phải hiểu cho tâm tình của con bầu như cô chứ.
    Dù thế, Tiết Nhu vẫn mặt dày mày dạng ôm lấy anh, bàn tay cứ mon men xung quanh:
    - Khang ơi, con tao nó nhớ cha đẻ nó quá rồi mày ơi.
    Viễn Khang dứt khoát đẩy đầu cô ra:
    - Tao nói rồi, chừng nào con nó lớn hơn mới có thể làm.
    - Nhưng giờ tao đói...
    Anh vẫn lạnh nhạt bác bỏ cô:
    - Đói thì xuống bếp lấy cơm ăn thêm.
    Tiết Nhu lắc đầu, cô trườn dài lên người anh:
    - Nhưng em muốn ăn anh cơ!
     
    Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
    Chương 15: 15: Mày Có Người Yêu Rồi Tại Sao Còn Cưới Tao


    Khang Khang Khang, mau ôm em đi...
    Tiết Nhu trên người mặc chiếc váy ngủ từ phòng tắm chạy ra liền bổ nhào lền người Khang.
    Viễn Khang đưa tay ôm lấy cô sưởi ấm tiện thể quấn thêm cái mền bên ngoài.

    Làn da mềm mại lạnh lạnh vươn chút nước khiến Khang phải nhăn mặt:
    - Em tắm nước lạnh à?
    Tiết Nhu mỉm cười chui rụt vào lòng anh.

    Khang thật muốn thẳng tay bóp nát cái mũi của cô.

    Người gì mà lì lượm thế không biết, giờ này hơn mười giờ tối hứng lên cái đòi đi tắm đã thế còn chẳng chịu tắm nước nóng cứ thích tắm nước lạnh cơ.
    Cơ thể nhỏ trong lòng anh vẫn không ngừng run rẫy, Khang cốc vào đầu cô một cái rồi nhéo tai cô, anh nghiến răng nghiến lợi:
    - Lỗ tai mày là lỗ tai heo à? Sao nói mãi không nghe thế.
    Tiết Nhu quạo quọ đạp vào người:
    - Mày chửi tao quài, tao ăn mày giờ.
    Vừa nói xong đã ăn thêm hai cái cốc vào đầu.

    Nhìn gương mặt kia nhăn nhó anh cũng thương lắm, nhưng lại cứ thích chọc cho nó nhăn nhó thôi.
    - Này mày ăn đi, thịt tao này ăn đi.
    Khang mạnh dạng đưa tay ra trước mặt cô, còn nghênh nghênh thách thức.
    Tiết Nhu nhận thấy vẻ ngông cuồng của chồng mình, cô nhanh chóng bắt lấy cánh tay anh há to miệng cắn thật mạnh vào.

    Khang như muốn nhảy dựng lên, răng chó có khác, cắn một phát tê dại cả người.
    - Chừa cái tật thách vợ nha con.
    Cô đe dọa anh một câu rồi chẳng thèm nhìn đến nữa.

    Khỏi cần nghĩ cũng biết chồng cô nó đang đau đớn ôm cánh tay rưng rưng nước mắt.

    - Mẹ ơi con bị chó cắn...
    Khang ôm cánh tay bị cắn mà lớn tiếng mách mẹ, Tiết Nhu liền lấy cái gối đập vào mặt anh:
    - Mày nói ai chó? Mày mới chó đấy.
    Anh bây giờ nào chịu thua thiệt, cũng nhanh chóng phản bác:
    - Chỉ có chó mới cắn người thôi.
    Tiết Nhu vốn định phản bác gì đó nhưng rồi ngẫm nghĩ lại.

    Cô đột nhiên mỉm cười hiền dịu, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay vừa bị mình cắn còn tốt bụng xoa xoa vết cắn:
    - Ôi thương anh vợ của tao quá à, chó nào mà cắn có một chỗ vậy nhỉ? Đáng lý nó phải cắn ở cái chỗ làm nó có bầu cơ!
    Giọng Tiết Nhu nhẹ nhàng da diết như mũi dao đâm thẳng vào tim đen anh.
    Thứ bên trong đủng quần đột nhiên nhứt nhói.
    Viễn Khang cười trừ, thầm xin lỗi con mình, chửi cô là chó thì chẳng khác nào chửi luôn cả con mình.

    Nghĩ mà chán, chẳng bao giờ cãi thắng vợ cả.
    - Tao cho mày chết.
    - Á á, đau...!Bóp nát con chim tao rồi...!NÁT RỒI NHU!
    Căn phòng cứ thế mà vang vọng tiếng rên than khóc của Khang.

    Lúc hai vợ chồng còn đánh lộn với nhau thì điện thoại anh reo lên.
    - Im lặng, nghe điện thoại.
    Khang búng vào trán cô dặn dò, anh khá ngạc nhiên khi thấy người gọi là mẹ.
    - Mẹ gọi à?
    - Mẹ ở dưới nhà mà gọi làm gì nhỉ?
    Tuy không biết sự tình thế nào nhưng Khang vẫn nhấc máy.
    Vừa nhấc máy đã điếc cả tai, âm thanh phát ra từ điện thoại chí chóe tiếng còi.

    Một giọng nữ gấp gáp:
    - Cho hỏi anh phải chồng của chủ nhân điện thoại không ạ?
    Nghe giọng điệu gấp gáp ấy không khó để có thể đoán chắc đã có chuyện gì sảy ra.

    Khang vội đáp:
    - Phải, mẹ tôi đâu?
    - Anh...!anh là con trai của bệnh nhân ạ? Vậy thì tốt quá, cô ấy bị tai nạn giao thông hiện giờ đang được cấp cứu anh mau đến bên viện A để làm các thủ tục ạ.

    Nói xong liền cúp máy.

    Khang bàng hoàng đơ người mất vài giây mới tiêu hóa nổi những gì mình vừa nghe.
    Tiết Nhu cũng hoang mang không kém, vài giây sau vợ chồng nhìn nhau liền tức tốc đi thay đồ.
    Vừa chạy xuống nhà đã gặp ngay Tuyết Nhan.

    Bà đang ngồi rất ung dung ăn bánh uống chè.

    Tiết Nhu ngẩn ra:
    - Khang, mày có thấy những gì tao đang thấy không?
    - Tao thấy mẹ...
    - Tao cũng thấy mẹ...
    Hai vợ chồng ngây ngốc nhìn nhau.

    Lúc này Tuyết Nhan nhận thấy sự hiện diện của con trai và con dâu, bà ngạc nhiên:

    - Ăn mặc vậy định đi đâu sao?
    Tiết Nhu còn tưởng mình gặp ma đấy, cô lấy hết can đảm đi đến gần bà, bàn tay run rẫy chạm vào người bà.

    Giọng cô hơi hoảng:
    - Mẹ...!Mẹ không sao ạ?
    Tuyết Nhan nhìn sắc mặt từ xanh đến tím tái của hai đứa con thì ngây ngốc:
    - Hai đứa bị gì thế? Mẹ vẫn ở đây, có bị gì đâu.
    Anh và cô trầm mặc, một lúc sau cô ngẩng đầu, đôi mắt đằng đằng sát khí:
    - Lúc nãy người gọi đến bảo...!Anh có phải chồng của chủ nhân điện thoại không...
    Khang lúc này mới nhận ra điều kì lạ.

    Anh vội mở điện thoại ra xem lại thì thật muốn đập đầu vào tường.
    Chưa kịp giải thích Tiết Nhu đã nắm đầu anh lôi lên phòng.
    - Nhu, Nhu...!Nghe anh giải thích a...
    Khóa cửa phòng lại cô buông Khang ra.

    Cô là không muốn ở trước mặt mẹ cãi lộn nên mới phải lên lại phòng.
    Tiết Nhu giật lấy điện thoại trên tay anh.

    Cô vào lịch sử cuộc gọi.

    Còn chưa ấn gọi cho người vừa rồi thì cô ta cũng tự động gọi lại.

    Vừa nhấc máy, giọng nữ khác vang lên:
    - Bất ngờ không Khang?
    Giọng nói này còn trong trẻo hơn cả cô y tá lúc nảy.

    Có thể kết luận cuộc gọi thông báo vừa nãy là muốn hẹn Khang ra gặp riêng.

    Suy nghĩ vừa chóm nở Tiết Nhu đã không kìm được mà lớn tiếng quát vào điện thoại:
    - Bất ngờ cái con mẹ mày, cái thứ tiểu tam ưm...
    Viễn Khang vội bịch miệng cô, anh giật lấy điện thoại nói gấp:
    - Lát gọi lại, lát gọi lại.
    Rồi tắt máy hẳn.

    Tiết Nhu điên tiết nhìn anh.

    Khang thầm thở dài, chị hắn đi nước này thì hơi quá rồi...
    Cô nhìn chăm chăm vào người anh, đôi mắt to tròn long lanh mang khủy ức lẫn tức giận.

    Đôi mắt xinh đẹp thoáng chốc đã rưng rưng.
    Nước mắt trên khóe mi tự động chạy ra khỏi hốc mắt lăn dài trên gò má.
    - Cô ta là ai?
    Viễn Khang ú ớ, nói là bạn thì dễ gì cô tin.

    Mà nói là chị thì cô càng không tin.
    - Nhu, bình tĩnh nghe tao giải thích...
    Anh đưa tay định nắm lấy tay cô thì cô đã tránh né.
    - Tao hỏi mày con nhỏ đó là ai?
    Cảm xúc vỡ òa không thể kìm nén.

    Cô dành mười năm để tiếp cận rồi làm vợ anh vậy mà giờ đâu ra lòi thêm con đàn bà khác...
    Nếu nói vậy là Khang đã có người yêu trước đó?
    Nhìn Tiết Nhu khóc anh càng rối bời hơn.

    Anh không thể nói một lời nào khi Tiết Nhu cứ khóc như thế.

    Anh tiến đến bất chấp Tiết Nhu có tránh né cỡ nào anh vẫn ôm lấy cô.
    Tiết Nhu được ôm càng khóc lớn hơn.

    Cô bấu chặt vào tay anh, nghiên răng căm phẫn, uất ức:
    - Mày có người yêu rồi tại sao còn cưới tao?
     
    Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
    Chương 16: 16: Lần Đầu Đều Cho Em Cả


    Mày có người yêu rồi tại sao còn cưới tao?
    Khang ngẩn người ra.

    Anh giữ tất cả lần đầu cho cô mà giờ cô nói thế à?
    Thừa biết vợ mình đang uất ức, đang nghĩ bậy bạ.

    Anh không chần chừ nữa mà giữ mặt cô đối diện với mình, rành rọt nói ra từng chữ một:
    - Anh giữ tất cả lần đầu cho em, em còn nghĩ lung tung gì thế? Người bạn đầu tiên anh có là em, bạn thân đầu tiên và duy nhất cũng là em, người đầu tiên anh thích cũng là em, người đầu tiên anh yêu cũng là em, người cướp đi lần đầu của anh cũng là em, hơn hết người đầu tiên và duy nhất anh lấy làm vợ cũng chỉ có mình em.

    Tình cảm mười mấy năm qua không đủ để em tin tưởng à?
    Tiết Nhu nghe thấy tâm tình cũng đã tốt hơn rất nhiều, tuyến lệ cũng tự động tắt nhưng cô vẫn cứ uất ức thế nào ấy...
    Cô khẽ đưa mắt nhìn Khang, nghĩ ra thì cũng đúng, Khang đối với cô cái gì cũng là lần đầu.

    Còn cô đối với Khang thì...
    Dù biết những thứ anh đang nói đều là sự thật, nhưng cô vẫn cứng đầu phản bác:
    - Mày đang lừa con nít chắc?
    Nghe câu nói này Viễn Khang thật sự thất vọng, sâu thẩm trong lòng anh đột nhiên xuất hiện một vết thương lớn.

    Anh nói đến thế mà cô còn nghi ngờ? Chẳng lẻ mười mấy năm cô không tự cảm nhận được sao?
    Anh buông cô ra, xoay mặt về nơi khác không nhìn cô, kìm nén cảm xúc Khang nhẹ giọng:
    - Tiết Nhu những gì anh nói đều là thật, em không tin tưởng vào lời anh?
    Thoáng nhìn dáng lưng cao ráo ấy Tiết Nhu lại cảm thấy tội lỗi.
    Tin, cô đương nhiên tin.

    Nhưng anh vẫn chưa cho cô biết người phụ nữ kia là ai.

    Tức quá hóa giận, cô ngồi bệch xuống đất, chọi cái túi xách vào người anh, giọng cọc cằn:
    - Ra vẻ ôn nhu cho ai xem? Tao đứng hết nổi rồi đây.
    Chiếc túi bay thẳng vào lưng anh và rơi xuống nền nhà.

    Khang tự bọp vào trán mình.

    Anh xoay lại thì con heo kia đã ngồi bệch dưới sàn, đôi gò má bánh bao còn phúng phính đo đỏ nhìn cưng chết đi được.

    Khang ngồi xổm xuống đối diện với cô:
    - Đứng hết nổi rồi chứ gì?
    Tiết Nhu ra vẻ đáng thương gật gật đầu.
    - Không muốn dậy luôn chứ gì?
    Cô lại gật đầu.

    Khang nở nụ cười ấm áp, búng vào trán cô:
    - Thế thì ngồi đây luôn đi.

    Ai rảnh đâu mà bồng cái thay mập của mày.
    Nói rồi liền đứng lên đi vào phòng tắm không quên tặng cô cái cười khiêu khích.

    Tiết Nhu trợn tròn mắt, cái gì thế? Từ khi nào Khang nó gan thế?
    Nghĩ cũng mắc cười.

    Vừa rồi còn ghen tới ghen lui giờ đã thành đấu khẩu.

    Đây là kết quả khi hai đứa bạn thân cưới nhau à? Cãi nhau đánh nhau như cơm bữa rồi cũng hòa.

    Hay như vừa rồi, ghen lồ ng ghen lộn xong rồi chỉ vì một ánh mắt ôn nhu kia mà phá tan sự ghen tuông trong người.

    Ánh mắt ấy chặt nịch khẳng định anh không ngoại tình.
    Tiết Nhu cô rõ hơn ai hết, có cho nó mười lá gan cũng không dám đi ngoại tình.
    Lát sau Khang trở ra thì thở dài bất lực.

    Tiết Nhu thật sự như lời anh nói mà ngồi ù lì dưới nền đất không thèm lên giường nằm.

    Anh thuận tay quăng chiếc khăn lông vào người cô:
    - Thay đồ tiện sẵn dẹp giùm cái khăn.
    Tiết Nhu chỉ liếc nhìn anh một cái rồi nhìn sang chỗ khác vẻ thờ ơ chán ghét.

    Viễn Khang nhếch môi mỉm cười, cái kiểu giận dỗi mà cũng đáng yêu đến chết người.

    Anh mà lơ là cô một chút chắc cô sẽ xa vào lưới của tên đàn ông khác mất.

    Anh vốn định mặc kệ thêm một tí nữa nhưng vô tình thấy bờ vai nhỏ nhắn run lên, nhìn lên máy điều hòa mới nhớ là bật ở nhiệt độ 20°C.
    Ông trời đúng là chẳng bao giờ để anh bỏ mặc cô được cả.
    Khang nhẹ nhàng đi đến ngồi xổm xuống nắm lấy bàn tay mềm mại:
    - Đi, đi thay đồ.
    Tiết Nhu thẳng thừng gạt tay anh ra:
    - Cút đi, không cần quan tâm.
    Viễn Khang chỉ muốn bay nhào đến ôm hôn cái đôi gò má kia.

    Mỗi lần giận là nó cứ phồng ra trong đáng yêu phết.
    - Ngồi dưới này lạnh, lên giường ngồi.
    Anh đưa tay ra định nắm lần nữa thì bị cô cự tuyệt:
    - Tránh xa tao ra.

    Cái thay mập này đếch cần mày quan tâm.
    Anh thật muốn kí vào đầu cô một cái, cơ thể thì run lên vì lạnh mà cứ sỉ diện ngồi ở đây không cho anh động vào.

    Chẳng hiểu sao lúc trước anh có thể dỗ cô từ ngày này qua ngày nọ.
    Thừa biết có nhẹ nhàng tiếp thì cô cũng sỉ diện hảo nên anh trực tiếp bồng cô lên.

    Đoán được hành động tiếp theo chính là vùng vẫy nên anh đã chặn trước:
    - Lúc trước mày vùng vẫy thì không sao, bây giờ mày vùng vẫy có mà mang họa nha con.
    Tiết Nhu bị nắm thóp liền nghiến răng nghiến lợi:
    - Tao mà không bầu là tao đập mày chết.
    Khang chỉ cười đáp:
    - Đẻ xong đi rồi phanh thây tao cũng được.
    Đặt con heo lười biếng vào trong chăn, chuẩn bị đi lấy đồ cho cô thì điện thoại lúc này reo lên, Tiết Nhu nhanh mắt thấy người gọi là cái con yêu nghiệt kia.

    Khang cầm điện thoại ra một góc nhấc máy.
    Tiết Nhu ngồi trên giường suy nghĩ đắn đo cuối cùng là mở miệng rên:
    - Nhẹ thôi anh ơi...!A, mạnh quá đau em...!Mau quay vào đi anh ơi...!Em nôn lắm rồi anh ơi...!ư ư a a...
    Viễn Khang cứng đơ người xoay lại nhìn Tiết Nhu.

    Người ở đầu dây bên kia nghe thấy thì chết lặng.

    Anh vội vàng tắt điện thoại.
    Tiết Nhu nhếch mép:
    - Con đó là con nào?
    Viễn Khang chỉ biết cười trừ, anh không thể tin vợ anh có thể làm chuyện mất mặt như thế.

    Anh bất lực quỳ xuống lạy cô tại chỗ:
    - Chị Du, là chị Du!
    Khang khóc không ra nước mắt.

    Quả này anh bị chị hai chơi, ngược lại bị vợ hại.

    Toang thật rồi...
    Tiết Nhu nghe xong mà cứng đơ biểu cảm, cô ngây người:
    - Ch...!Chị chồng?
     
    Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
    Chương 17: 17: Hư Cái Đầu Vợ Tao


    Khang...!Đừng giận nữa...!
    Mặc cho Tiết Nhu có nài nỉ thế nào, anh vẫn như một khúc gỗ nằm trên giường nhắm mắt không để tâm.

    Chị hai biết tin anh và Tiết Nhu mới kết hôn nên mới muốn gài bẫy, nào ngờ anh thông minh tránh được còn con ngáo vợ thì ngu ngốc ghen tuông, không những thế vừa rồi khi anh nói chuyện điện thoại với Viễn Du cô còn phát ra những âm thanh khiến người nghe đỏ cả tai.

    - Khang ơi...!Chồng ơi...!
    Tiết Nhu mệt nhọc bày đủ trò để dỗ ngọt anh, nhưng kết quả nhận lại thì chỉ còn là sự lạnh nhạt.

    Tiết Nhu tung mền ra, cô nũng nịu:
    - Khang, em lạnh...!
    Con người kia vẫn chẳng nhúc nhích.

    - Lạnh quá, ôm em đi...!
    Chục lần như một Khang vẫn chẳng ná động gì.

    Tiết Nhu thầm thở dài, ai mà biết người đó là chị Du.

    Tự nhiên khi không đi lưu số chị mình tên "Mẹ" nếu không phải mẹ thì chỉ có thể là tình nhân...!
    Cô không đủ thông minh đến mức nghĩ Khang có thể lưu số điện thoại chị tên "Mẹ" luôn ấy.
    Lần này có vẻ Khang giận cô thật rồi.

    Chiêu cuối cùng, anh hùng khó qua ải mỹ nhân, cô không tin cô nặng vài giọt nước mắt mà Khang không hết giận.

    Vừa nghĩ là làm ngay, nước mắt như có sẵn bên trong hốc mắt tự rưng rưng ra bên ngoài:

    - Có người hết thương mình rồi...!Người ta chê mình mập rồi...!Không thèm quan tâm mình nữa rồi...!
    Ơ...? Như thế rồi anh vẫn nằm lì đó chẳng thèm quan tâm cô ư.

    Chết mất thôi.

    Nể tình hôm nay cô làm sai cô mới xuống nước đấy nhé.

    Tiết Nhu bước xuống giường đi vòng qua chỗ anh, dùng kĩ năng khéo léo luồng lách như con chuột nhỏ chui vào vòng tay anh.

    Cô cảm thấy rất lạ, sao vòng tay vừa khích người cô luôn vậy?
    Cô hiểu rồi nha.

    Cô biết ngay mà, dù giận thế nào anh cũng sẽ không bỏ mặc cô.

    Vòng tay này chính là để sẵn chờ cô vào nằm.

    Tiết Nhu chu chiếc môi đo đỏ ra:
    - Hôm nay không hôn là không ngủ đấy.

    Không biết cố tình hay cố ý mà Khang ôm cả cơ thể cô lăn qua đặt cô vào đúng vị trí thường ngày của cô.

    Anh rất muốn mở miệng chửi cô ngốc này.

    Anh nằm có một góc giường, cô còn chui vào vòng tay anh nằm, tối nằm ngủ lăn xuống dưới thì lại khổ.

    Tiết Nhu dường như cũng hiểu gì đó liền giật nảy người:
    - Không hôn là không đấy nghe không?
    Giật nảy thế quái nào đầu lại đập vào thành giường vang ra tiếng bốp giòn tan.

    Khang giật mình mở mắt đưa tay xoa lấy xoa để đầu cô.

    Tiết Nhu còn đang lơ ngơ không hiểu chuyện gì gì xảy ra thì chỉ vài giây sau từ đỉnh truyền đến một cơn đau tê dại khiến cô giật người.

    Khang khó chịu ra mặt, một tay vẫn xoa đầu cho cô một thì bóp mũi cô không thương tiếc:
    - Sao con heo lười biếng nhà mày ngu thế? Đập như thế còn gì đầu vợ tao.

    Tiết Nhu đầu còn đang đau bâng bâng không muốn cãi với anh.

    Cô mặt nhăn mày nhó nhưng vẫn không dám kêu đau.

    Lỡ mà kêu đau chắc Khang mần thịt cô thật quá.

    Bàn tay anh vẫn liên tục xoa đầu cô, không cần biết cô đã bớt đau hay chưa nhưng anh thấy chưa đủ thì vẫn sẽ tiếp tục xoa.

    Tiết Nhu da mặt mỏng vậy mà lần này không kêu đau cũng đủ hiểu thành ý ra sao.

    Anh vừa hôn vừa thổi l*n đ*nh đầu cô, tưởng ngôn tình thế nào, hôn xong liền quay ra cằn nhằn:
    - Hư mẹ cái đầu vợ tao...!Ngày thường nó đã không bình thường, nhờ mày ngày mai nó sảng luôn quá.

    - Cái đầu tao chứ đâu phải đầu mày.

    Vừa mở miệng đáp trả được một câu đã bị Khang bóp mũi:
    - Cái đầu vợ tao chứ không phải cái đầu mày, ok?
    Bị bóp mũi không thể thở Tiết Nhu chỉ có thể gật đầu ngoan ngoãn.

    Khang vừa buông mũi cô ra, cô đã ôm mũi mèo nheo:
    - Cái mũi sửa trăm tỷ của tao.

    Bóp thế còn gì là của?
    - Ừ, trăm tỷ.

    Mà là trăm tỷ của tao, tao cũng không hiểu sao lại bỏ tiền tỷ ra để mua con heo như mày về.

    Tiết Nhu bĩu môi:
    - Mày làm như mày giàu lắm vậy.

    Khang im lặng vài giây, anh cười rộ lên nửa đùa nửa thật:
    - Mày không biết bố tao là đại gia à?
    Tiết Nhu cười miễn cưỡng.

    Lại nổ nữa rồi, nhưng không sao.

    Hôm nay cô sai cô không bắt lỗi nó.

    Xoa đầu cho cô xong thì cũng là lúc hai người hòa giải.

    Kể ra thì anh và cô chưa bao giờ giận nhau quá ba ngày.

    Không biết vì sao nữa, nhưng là không thể giận lâu.

    Lần này Khang tự giác không cần để cô nhắc.

    Anh cúi xuống hôn nhẹ lên chiếc môi mềm mại:
    - Ngủ ngon, bà xã.

    Tiết Nhu hài lòng mỉm cười, nếp vào lòng anh, chiếc chân cụt ngủn ngang ngược gác lên người anh.

    Khang như đã quá quen với loạt hành động mất nết này, anh chỉ cẩn thận đắp chăn cho cô rồi nằm xuống ngủ.

    Trước khi tắt đèn ngủ Tiết Nhu đã lấy hết dũng khí để nói với Khang:
    - Em yêu anh.

    Khang hơi ngừng lại một chút.

    Anh tắt cây đèn ngủ xoay vào ôm cô trong lòng, bàn tay nhè nhẹ vuốt sống lưng cô.

    Không biết Khang đã suy nghĩ những gì nhưng ngay thời khắc cô chuẩn bị chìm vào giấc ngủ thì giọng anh loáng thoáng bên tai:
    - Anh cũng yêu em!
     
    Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
    Chương 18: 18: Nhớ!


    Khang, ra siêu thị rước Nhu đi.

    Con bé lại để quên ví tiền rồi.
    Anh vừa về đến nhà mở cửa ra mẹ đã nhanh chóng đẩy ngược anh ra ngoài như thể "không mang con dâu về thì mày ngủ ngoài đường".
    Đúng là phải có cái gì đó tác động khiến Tiết Nhu sợ một lần là nhớ cả đời.

    Mặc dù đã rõ việc "bỏ nó đi" là việc bỏ hành nhưng Tiết Nhu vẫn cố gắng dậy sớm nấu bữa sáng, còn siêng năng đến mức giành đi chợ với mẹ cơ.
    Siêng năng là thế nhưng cái tật bỏ não ở nhà vẫn không thể loại bỏ.

    Ra đến siêu thị mua đủ thứ món lại gọi về bảo không mang tiền, may mắn là Khang vừa đi làm về nếu không thì có mà đứng ở đó làm trò cười cho người ta.
    Vì siêu thị cách nhà không xa nên cả hai cùng nhau đi bộ.

    Trên tuyến đường dài Tiết Nhu chỉ việc đi thư thả đi bên cạnh anh.

    Cô nhìn mà thấy thương Khang, đi làm về chưa được tắm rửa ăn uống đã phải chạy ra siêu thị bê con vợ về, đã thế giờ còn phải tay xách nách mang.
    - Sao mày biết mà đến vậy?

    Khang nghe thấy liền liếc mắt nhìn vợ mình.

    Cánh tay cứng cáp đưa ra choàng cổ cô, bước chân cả hai vẫn đều bước, giọng nói trầm ấm vang bên tai Tiết Nhu:
    - Mày quên tao với mày có tâm linh tương thông à?
    Tiết Nhu nghe xong bật cười đục vào người anh:
    - Tâm linh tương thông hay là linh tinh lông tông?
    Anh cốc nhẹ vào đầu cô:
    - Đừng cụt hứng thế chứ, làm mất nhã hứng của bổn thiếu gia.
    Khang ra vẻ chán nản, cô bật cười khúc khích nói bừa một câu:
    - Nếu mày là thiếu gia thì tao là thiếu phu nhân nhỉ?
    Khang tỏ vẻ bất ngờ trước câu nói của cô, anh bật cười đưa tay lên định đầu cô xoa xoa:
    - Nay vợ anh thông minh thế cơ à.
    Tiết Nhu cười đến đỏ cả mặt, cô đá "nhẹ" vào chân anh.

    Cứ chọc cho cô cười mãi, không chọc cười thì chọc cô điên tiết, chẳng bao giờ bình yên được với anh.
    Nhà cô và anh vốn dỗi rất bình thường.

    Không nghèo khổ, không giàu có, có thể xem là khá giả đủ ăn đủ mặc.

    Khang là một kĩ sư phần mềm, anh rất giỏi nha.

    Lương một tháng cũng rất cao.

    Còn Tiết Nhu cô, học xong đại học thì còn ăn bám cha mẹ, bây giờ thì ăn bám thằng chồng.
    Mãi mê nói chuyện đùa giỡn thì cũng đã về đến nhà.

    Tiết Nhu xung phong muốn cầm phụ đồ vào nhưng lại bị anh cự tuyệt:
    - Mày cầm có nước mang đi bỏ hết.
    Đây là nói cô hậu đậu không làm việc gì ra hồn ư? Có thằng chồng thế này thì nên đi luộc hay đi hấp?

    Tuyết Nhan ở bên trong nghe thấy tiếng anh và cô thì bước ra mở cửa, bà thật sự là sợ hai cái đứa này.
    Hai đứa vừa đi đến đầu đường là bà đã nghe giọng cười oan oát, bà sợ hôm nào hai đứa giỡn hăng quá quên mất Tiết Nhu đang có bầu thì mang họa.
    Dạo trước, bà cũng nhờ đi siêu thị mà khi về Tiết Nhu đã trầy xước mấy đường, Viễn Khang cũng chẳng ngoại lệ y như rằng hai đứa đánh nhau ngoài siêu thị ấy.

    Từ đó bà chẳng dám nhờ hai đứa đi nữa.

    Hôm nay may mắn hai đứa trở về vẫn còn nguyên vẹn.
    - Mang vào trong đi, thức ăn mẹ nấu xong cả rồi, tắm rửa rồi ra ăn.
    Bà dặn dò vài câu rồi tiếp tục ngồi vào sô pha xem ti vi.
    Tiết Nhu cất đồ đâu vào đó rồi liền chạy đến ôm lấy Khang.

    Gò má mềm mại chạm vào lớp áo sơ mi bên ngoài, tuy vậy nhưng cô vẫn cảm nhận rõ hơi ấm quen thuộc và độ mềm mại của v*m ng*c ấy.
    - Ôi, xa cách sáng giờ.

    Tao nhớ mày chết đi được.
    Vừa nói, bàn tay nhỏ nhắn vừa mò vào trong áo anh b**n th** bóp ngực anh.

    Vẫn là hơi ấm quen thuộc, rất dễ chịu.
    Gương mặt Tiết Nhu hiện rõ vẻ thỏa mãn, Viễn Khang cũng ngoan ngoãn đứng yên để cô sờ xoạt, anh đã quá quen với cái kiểu b**n th** này.

    Gần mười năm, hầu như ngày nào cô cũng mon men cơ thể anh, như kiểu không sờ chịu không nổi.

    Nhưng như thế thì anh rất thích!
    Viễn Khang búng nhẹ vào tráng cô, ngay lập tức chiếc má bánh bao phồng ra khiến anh phải bật cười vì độ đáng yêu.

    Không kìm chế nổi liền cúi xuống hôn tới tấp lấy đôi gò má bánh bao kia.
    Tiết Nhu mỉm cười hưởng thụ, được hôn thế này ai mà chả thích cho được.
    Cô nhân cơ hội liền ôm cổ đu lên người Khang, chân tự động vắt ngang hông anh.

    Tiết Nhu tham lam hít lấy mùi hương trên cơ thể anh, cô còn biến thái đến mức cúi xuống l**m láp chiếc cổ trắng bóc, giọng điệu mê mẩn:
    - Mày thơm quá...!Cả ngày ở nhà chỉ để nhớ mày!
    Khang bật cười vỗ nhẹ vào mông cô:
    - Mày nhớ tao hay mày nhớ cơ thể tao?
    Tiết Nhu bật cười bẻn lẻn:
    - Tao nhớ mày, nhớ cơ thể của mày, nhớ mùi hương của mày, nhớ luôn cả "cậu em" của mày, hihi!
     
    Chứng Minh Tình Yêu Bằng Một Đứa Con
    Chương 19: 19: Thèm!


    Tao nhớ mày, nhớ cơ thể của mày, nhớ mùi hương của mày, nhớ luôn cả "cậu em" của mày, hihi!
    Khang nghe mà đỏ cả tai.

    Tiết Nhu dạo gần đây có vẻ chẳng còn chút liêm sỉ nào.

    Ngày trước còn có giới hạn bạn thân chứ từ lúc về chung một nhà cái thứ gọi là "liêm sỉ" dường như biến mất hoàn toàn.
    Tiết Nhu không đợi anh trả lời, cô hôn lên má anh:
    - Còn anh? Anh có nhớ về em không?
    Giọng điệu nhẹ nhàng đầm thấm khiến anh cũng không thể ngờ.

    Anh em ngọt sớt như mía lùi, anh đang hoài nghi không biết đây có phải vợ mình không nữa.
    Viễn Khang một tay ôm giữ eo cô, một tay đưa lên véo cái mũi "trăm tỷ" của cô:
    - So với em thì anh nhớ con heo của anh hơn.
    Rõ ràng là người sến súa trước, nhưng khi nghe Khang nói những lời ngọt hơn đường thì hai má Tiết Nhu đỏ ửng lên.

    Cô úp mặt vào vai anh xấu hổ.

    Khang cũng chỉ xoa đầu cô rồi không chọc thêm gì.
    Đúng lúc này Tuyết Nhan từ ngoài bước vào gặp ngay cảnh hai con khỉ ôm dính lấy nhau.

    Bà thở dài:
    - Rồi có định tắm rửa ăn cơm không hay cứ dính lấy vợ?
    Tiết Nhu nghe thấy liền vội nhảy xuống, hai má còn vươn chút phấn đỏ.

    Khang chỉ cười rồi đi lên phòng vì anh biết, anh có nói là bị cô đeo thì mẹ cũng chẳng tin.

    Nên thôi vậy, cứ cho anh là đeo vợ đi.
    Tuyết Nhan lắc đầu ngao ngán.

    Bà thật không biết còn chịu nổi hai vợ chồng này đến bao giờ.

    Sống độc thân nuôi con gần hai mươi năm trời mà giờ anh lấy vợ, vợ chồng nó cứ anh anh em em dính lấy nhau.

    Sau này chắc bà phải dọn ra riêng mất.

    Chứ ăn đường kiểu này không chết vì bệnh cũng chết vì tiểu đường.
    - Lát hai đứa ăn xong rồi dọn dẹp, mẹ vào phòng nghỉ đây.
    Bà dặn dò rồi xoay lưng vào phòng, Tiết Nhu nhíu mày:
    - Ơ, mẹ không ăn ạ?
    Tuyết Nhan xoay lại nhìn con dâu rồi lắc đầu:
    - Ăn cơm chó no rồi con!
    Tiết Nhu nghe mà không nhịn được cười.

    Mẹ chồng cô rất teen, bà rất thích chạy theo thời đại, cả cách nói chuyện cũng vui vẻ và giống với giới trẻ hiện nay, nhiều lúc nói chuyện với bà giống như là nói chuyện với bạn bè vậy.

    Rất thoải mái.
    - Vậy con để riêng cho mẹ một phần nhé, chút tối mẹ đói thì ăn.
    Tuyết Nhan nhìn gương mặt đo đỏ của Tiết Nhu thì cười gật đầu:
    - Ừ, bảo bối.
    Ôi, chồng cô đã sến súa thì mẹ chồng cô còn sến súa hơn.

    Bà hay gọi cô bằng những cái biệt danh rất chi là đáng yêu.
    Ngay lúc bà định đóng cửa phòng thì bà lại ló đầu ra:
    - À phải rồi.

    Em bé còn nhỏ nên vợ chồng có làm gì thì cũng chú ý một chút nhé.
    Tiết Nhu mỉm cười, bà nhắc nhở thế cũng đúng.

    Ngày nào cô và anh cũng đánh lộn, đấu khẩu các kiểu.

    Mỗi lần như thế cô đều quên mất mình đang có bầu, cứ xông pha đánh chồng là trên hết.
    Lúc này Khang từ trên lầu bước xuống:
    - Có nói thì mẹ nói con dâu mẹ đấy.

    Cứ lăn ra mép giường, bữa nào không để ý thì ngã xuống nền đất luôn ấy.
    Tuyết Nhan nghe thấy lườm lấy con trai mình, bà lớn tiếng:
    - Ba mày họ Trần, mẹ mày họ Giang đặt tên mày cũng đâu có chữ Đổ đâu sao mày đổ thừa ghê vậy con? Cái giường rộng thênh thang không làm, đi ra mép giường làm rồi còn đổ thừa? Nó nằm đó cho mày làm mà còn có thể lựa chỗ à?
    Viễn Khang ngây người.

    Anh đang nói sự thật mà sao mẹ là gắt gỏng đến thế? Rõ ràng là cô ngủ cứ tự lăn ra mép giường chứ anh có dám làm gì cô.

    Còn chưa kịp để anh đáp trả bà đã nói tiếp:
    - Hôm nay mẹ mệt, nên hai đứa làm khẽ thôi ngày nào cũng rầm rầm, cái thân già này sắp chịu hết nổi rồi.
    Tiết Nhu càng nghe càng thấy sai.

    Cô vội ngắt lời mẹ chồng:
    - Làm gì ạ?
    Tuyết Nhan nhìn vẻ ngu ngơ khó hiểu của hai đứa con mình thì tức giận ra mặt:
    - Ngày nào hai đứa bây cũng làm chuyện vợ chồng tưởng mẹ không biết à?
    - ...
    - Mà sức lực cũng kinh thật, tối làm mấy tiếng đồng hồ mà sáng đi làm như bình thường.

    Hai đứa bây là trâu bò luôn rồi.

    Tiết Nhu và Khang ngây người.

    Nãy giờ bà nói là nói chuyện vợ chồng á? Tiết Nhu cười khổ:
    - Mẹ, mẹ hiểu lầm rồi.

    Con cũng rất muốn nhưng mà Khang nó...
    - Thôi không cần nói nữa.

    Tóm lại đêm nay không được làm, cho mẹ nghỉ ngơi một ngày đi.

    Làm rầm rầm có khi hàng xóm bên cạnh cũng nghe đấy.
    Viễn Khang tự bộp vào trán mình.

    Anh định tiếp lời vợ giải thích thì một lần nữa bị mẹ chặn họng:
    - Em bé còn nhỏ lắm đấy, làm thì chú ý một chút.

    Đừng vì h@m muốn của bản thân mà ảnh hưởng xấu đến đứa bé.
    Tiết Nhu và Khang chỉ biết cười trừ nhìn nhau.
    Cô thật sự tủi thân đến phát khóc ấy, nếu như có thể như bà nói thì tốt rồi.

    Nhưng đằng này là đánh lộn chứ không phải chuyện kia.
    Tuyết Nhan căn dặn xong thì đóng cửa phòng lại.
    Cô quay sang nhìn Khang thì thật là bất ngờ.

    Đi lên đi xuống chưa đầy mười phút đã tắm xong.

    Vài sợi tóc ươn ướt còn nhiễu giọt xuống gương mặt trắng bóc điển trai trong thật quyến rủ.
    Nói thật ra thì đó giờ Khang vẫn đẹp nhất là khi vừa tắm ra.

    Vẻ đẹp từ trong nhà tắm bước ra luôn đẹp một cách thần kì.
    Vẻ đẹp ma mị, yêu nghiệt như hút cả hồn cô.
    Khóe môi Tiết Nhu lộ ra nụ cười ranh mãng.

    Cô khẽ li3m môi.

    Khang vừa nhìn đã hiểu ý đồ bi3n thái của cô.

    Anh ấn vào trán cô:
    - Mẹ bảo đêm nay không được.
    Viễn Khang nhanh chóng ngồi vào bàn ăn.

    Tiết Nhu bĩu môi, được hay không được gì chứ.

    Từ lúc cưới đến giờ có được đâu.

    Cô ngang ngược đi đến ngồi lên đùi Khang.
    Tiết Nhu ngã đầu lên vai anh giọng cô nũng nịu:
    - Chồng ơi, em thèm...
    Viễn Khang theo thói quen giữ eo cô, anh chỉnh tư thế ngồi cho thoải mái:
    - Ừm, thèm gì? Gà hay cá?
    Cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt đẹp đẽ hiện lên vẻ đáng thương:
    - Gà hay cá em đều không thèm.
    Viễn Khang gật đầu gấp miếng thịt gà đưa vào miệng cô.

    Tiết Nhu nuốt thức ăn định mở miệng thì Khang lại hỏi:
    - Ăn cá không?
    Tiết Nhu lắc đầu:
    - Không.
    Khang "ừm" một tiếng rồi gấp miếng cá tiếp tục cho vào miệng cô.
    Tiết Nhu cũng thật là quá ham ăn rồi, đút miếng nào ăn miếng đó chẳng từ chối gì cả.

    Đến lúc nhận ra mọi chuyện thì vội giữ tay Khang lại:
    - Em thèm cái khác.
    Khang nhìn cô: - Em thèm gì?
    Tiết Nhu áp hai lòng bàn tay vào má anh, cô cúi xuống hôn chụt lên đôi môi khô ráp, bật cười:
    - Anh ngon thế này thì đương nhiên là thèm anh rồi!
     
    Back
    Top Bottom