🩸 CHƯƠNG 1 : HỢP ĐỒNG THUÊ NHÀ
________. .________
Tiếng mưa quất liên hồi vào cửa kính nứt vỡ.
Căn sảnh chính của chung cư cũ kỹ tối om, chỉ le lói ánh sáng từ vài bóng đèn huỳnh quang chập chờn.
Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, khói nhang tàn hắc hắc và cả mùi sắt gỉ.
Ở giữa sảnh, một chiếc bàn gỗ dài xỉn màu, trên đó đặt cuốn sổ hợp đồng bọc da đen, bìa mục rách, mép giấy ố vàng như đã ngấm máu khô từ hàng chục năm trước.
Phía sau bàn, Trấn Thành ngồi sừng sững.
Áo vest đen phủ kín, gương mặt nghiêm nghị đến vô hồn.
Chỉ có đôi mắt sâu hoắm, sáng lên một thứ ánh lạnh lẽo, khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng thấy như rơi xuống vực thẳm.
Ông khẽ gõ móng tay xuống bàn.
Âm thanh cộc… cộc… cộc… vang vọng như tiếng kim loại rơi trong hang động trống rỗng.
“Chào mừng.
Muốn ở lại nơi này, phải ký hợp đồng.
Một chữ ký thôi… là đủ để gắn kết cả đời.”
Ông mở cuốn sổ.
Tiếng giấy vang lên soạt… soạt… nhưng không giống giấy, mà giống tiếng xương khớp va đập.
Cây bút nằm sẵn bên cạnh, mực đỏ đặc quánh, ánh lên sắc máu tươi.
Khi chữ ký đầu tiên được hạ xuống, mực loang ra như mạch máu sống, bò ngoằn ngoèo trên mặt giấy.
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng thì thầm khe khẽ trỗi dậy từ cuốn sổ, thứ ngôn ngữ lạ lùng không thuộc về con người.
Trấn Thành khép mắt, mỉm cười nhạt.
“Tốt.
Từ giờ, các ngươi không còn là khách…
…mà là cư dân.”
Ông đứng lên, chậm rãi đẩy mở cánh cửa sắt nặng nề.
Âm thanh két… két… kéo dài như xé rách màng tai.
Đằng sau là một hành lang tối tăm bất tận, ánh đèn chập chờn, bóng tối loang lổ như sắp nuốt chửng tất cả.
“ quản lý của từng khu sẽ xuất hiện.
Họ sẽ dẫn lối cho các ngươi.”
Bỗng dưng… không gian rúng động.
Một tiếng cười trẻ con vang vọng, trong trẻo nhưng méo mó.
Từ bóng tối, Dương Domic xuất hiện.
Khuôn mặt sáng bừng ngây thơ, nhưng ánh mắt trống rỗng, như hai hố đen không đáy.
Bóng đèn trên trần chớp tắt mỗi khi cậu nhích lại gần.
Ngay sau đó, một tiếng kim loại va chát chúa dội lên.
Tage bước ra, giày giẫm lên sàn vang cạch cạch.
Hắn cười nhếch mép, tiếng cười dội ngược thành những tiếng vọng rền rĩ khắp hành lang, như trêu ngươi cả bóng tối.
Một tiếng chuông gió vang lên khe khẽ, dù hành lang không hề có gió.
Lyhan từ từ bước ra, mái tóc dài che nửa khuôn mặt, từng bước chân nhẹ như không chạm đất.
Mỗi lần cô cất bước, bóng mình trên tường lại run rẩy vặn vẹo.
Sau đó, tiếng ru khe khẽ trỗi dậy, ngọt ngào nhưng méo mó, như ru ngủ người nghe vào cơn ác mộng.
Maiquiin xuất hiện, nụ cười dịu dàng, ánh mắt chan chứa tình thương – nhưng chính sự dịu dàng ấy khiến da thịt rợn ngợp, như cái ôm của một linh hồn chết chìm.
Một tiếng gõ nhịp trống trầm vang từ xa, dội từng nhịp vào lồng ngực.
Ogenus bước ra, dáng vẻ ôn hòa, nụ cười ấm áp, nhưng âm thanh trống càng lúc càng lệch nhịp, dồn dập đến nghẹt thở.
Ngay sau đó, tiếng gió rít lạnh buốt xuyên qua hành lang.
Bray xuất hiện, ánh mắt lạnh lẽo.
Mỗi bước chân hắn chạm đất, nền gạch rung nhẹ, như thể cả hành lang đang cúi mình trước sự hiện diện đó.
Âm thanh cánh cửa sắt đóng sầm vang lên bất ngờ.
Một bóng người run rẩy tiến ra, đôi mắt tránh né, hơi thở ngắt quãng.
Đó là Nhật Hoàng – một NPC khép kín, nhút nhát, ánh mắt hoang mang như muốn biến mất khỏi thế giới.
Trái ngược, ngay sau lưng cậu vang lên tiếng huýt sáo nghịch ngợm, vang vọng loạn nhịp.
V High xuất hiện, nụ cười toe toét, đôi mắt sáng tinh nghịch.
Nhưng tiếng huýt sáo không dứt – nó lặp đi lặp lại, vang vọng méo mó, như có hàng trăm V High cùng huýt trong bóng tối.
Trấn Thành đưa tay.
Rầm! – bốn cánh cửa sắt cuối hành lang đồng loạt bật mở, bên trong tối om, thoang thoảng mùi kim loại và khói cháy.
“Đây là nơi các ngươi thuộc về.
Một khi đã bước qua, chẳng còn lối quay đầu.”
Tiếng đồng hồ tích… tắc… tích… tắc… ngân dài, hòa cùng tiếng gió rít.
Các NPC lặng lẽ quan sát, ánh mắt như xuyên thẳng vào linh hồn từng người.
Trấn Thành khép cuốn sổ hợp đồng.
Tiếng cạch vang lên, lạnh lẽo như khóa chặt xiềng xích.
“Tốt lắm…
Hợp đồng đã niêm phong.
Từ nay… các ngươi thuộc về Chung cư hỗn thế”
Tất cả bóng đèn phụt tắt.
Cả tòa nhà chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn vang vọng tiếng thì thầm vô hình quẩn quanh khắp sảnh.