Cập nhật mới

Khác Chung cư loạn thế

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
400743634-256-k436024.jpg

Chung Cư Loạn Thế
Tác giả: hongngn726
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chung cư quy tắc



rvss4​
 
Chung Cư Loạn Thế
🩸


🩸 CHƯƠNG 1 : HỢP ĐỒNG THUÊ NHÀ

________. .________

Tiếng mưa quất liên hồi vào cửa kính nứt vỡ.

Căn sảnh chính của chung cư cũ kỹ tối om, chỉ le lói ánh sáng từ vài bóng đèn huỳnh quang chập chờn.

Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, khói nhang tàn hắc hắc và cả mùi sắt gỉ.

Ở giữa sảnh, một chiếc bàn gỗ dài xỉn màu, trên đó đặt cuốn sổ hợp đồng bọc da đen, bìa mục rách, mép giấy ố vàng như đã ngấm máu khô từ hàng chục năm trước.

Phía sau bàn, Trấn Thành ngồi sừng sững.

Áo vest đen phủ kín, gương mặt nghiêm nghị đến vô hồn.

Chỉ có đôi mắt sâu hoắm, sáng lên một thứ ánh lạnh lẽo, khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng thấy như rơi xuống vực thẳm.

Ông khẽ gõ móng tay xuống bàn.

Âm thanh cộc… cộc… cộc… vang vọng như tiếng kim loại rơi trong hang động trống rỗng.

“Chào mừng.

Muốn ở lại nơi này, phải ký hợp đồng.

Một chữ ký thôi… là đủ để gắn kết cả đời.”

Ông mở cuốn sổ.

Tiếng giấy vang lên soạt… soạt… nhưng không giống giấy, mà giống tiếng xương khớp va đập.

Cây bút nằm sẵn bên cạnh, mực đỏ đặc quánh, ánh lên sắc máu tươi.

Khi chữ ký đầu tiên được hạ xuống, mực loang ra như mạch máu sống, bò ngoằn ngoèo trên mặt giấy.

Trong khoảnh khắc ấy, tiếng thì thầm khe khẽ trỗi dậy từ cuốn sổ, thứ ngôn ngữ lạ lùng không thuộc về con người.

Trấn Thành khép mắt, mỉm cười nhạt.

“Tốt.

Từ giờ, các ngươi không còn là khách…

…mà là cư dân.”

Ông đứng lên, chậm rãi đẩy mở cánh cửa sắt nặng nề.

Âm thanh két… két… kéo dài như xé rách màng tai.

Đằng sau là một hành lang tối tăm bất tận, ánh đèn chập chờn, bóng tối loang lổ như sắp nuốt chửng tất cả.

“ quản lý của từng khu sẽ xuất hiện.

Họ sẽ dẫn lối cho các ngươi.”

Bỗng dưng… không gian rúng động.

Một tiếng cười trẻ con vang vọng, trong trẻo nhưng méo mó.

Từ bóng tối, Dương Domic xuất hiện.

Khuôn mặt sáng bừng ngây thơ, nhưng ánh mắt trống rỗng, như hai hố đen không đáy.

Bóng đèn trên trần chớp tắt mỗi khi cậu nhích lại gần.

Ngay sau đó, một tiếng kim loại va chát chúa dội lên.

Tage bước ra, giày giẫm lên sàn vang cạch cạch.

Hắn cười nhếch mép, tiếng cười dội ngược thành những tiếng vọng rền rĩ khắp hành lang, như trêu ngươi cả bóng tối.

Một tiếng chuông gió vang lên khe khẽ, dù hành lang không hề có gió.

Lyhan từ từ bước ra, mái tóc dài che nửa khuôn mặt, từng bước chân nhẹ như không chạm đất.

Mỗi lần cô cất bước, bóng mình trên tường lại run rẩy vặn vẹo.

Sau đó, tiếng ru khe khẽ trỗi dậy, ngọt ngào nhưng méo mó, như ru ngủ người nghe vào cơn ác mộng.

Maiquiin xuất hiện, nụ cười dịu dàng, ánh mắt chan chứa tình thương – nhưng chính sự dịu dàng ấy khiến da thịt rợn ngợp, như cái ôm của một linh hồn chết chìm.

Một tiếng gõ nhịp trống trầm vang từ xa, dội từng nhịp vào lồng ngực.

Ogenus bước ra, dáng vẻ ôn hòa, nụ cười ấm áp, nhưng âm thanh trống càng lúc càng lệch nhịp, dồn dập đến nghẹt thở.

Ngay sau đó, tiếng gió rít lạnh buốt xuyên qua hành lang.

Bray xuất hiện, ánh mắt lạnh lẽo.

Mỗi bước chân hắn chạm đất, nền gạch rung nhẹ, như thể cả hành lang đang cúi mình trước sự hiện diện đó.

Âm thanh cánh cửa sắt đóng sầm vang lên bất ngờ.

Một bóng người run rẩy tiến ra, đôi mắt tránh né, hơi thở ngắt quãng.

Đó là Nhật Hoàng – một NPC khép kín, nhút nhát, ánh mắt hoang mang như muốn biến mất khỏi thế giới.

Trái ngược, ngay sau lưng cậu vang lên tiếng huýt sáo nghịch ngợm, vang vọng loạn nhịp.

V High xuất hiện, nụ cười toe toét, đôi mắt sáng tinh nghịch.

Nhưng tiếng huýt sáo không dứt – nó lặp đi lặp lại, vang vọng méo mó, như có hàng trăm V High cùng huýt trong bóng tối.

Trấn Thành đưa tay.

Rầm! – bốn cánh cửa sắt cuối hành lang đồng loạt bật mở, bên trong tối om, thoang thoảng mùi kim loại và khói cháy.

“Đây là nơi các ngươi thuộc về.

Một khi đã bước qua, chẳng còn lối quay đầu.”

Tiếng đồng hồ tích… tắc… tích… tắc… ngân dài, hòa cùng tiếng gió rít.

Các NPC lặng lẽ quan sát, ánh mắt như xuyên thẳng vào linh hồn từng người.

Trấn Thành khép cuốn sổ hợp đồng.

Tiếng cạch vang lên, lạnh lẽo như khóa chặt xiềng xích.

“Tốt lắm…

Hợp đồng đã niêm phong.

Từ nay… các ngươi thuộc về Chung cư hỗn thế”

Tất cả bóng đèn phụt tắt.

Cả tòa nhà chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn vang vọng tiếng thì thầm vô hình quẩn quanh khắp sảnh.
 
Chung Cư Loạn Thế
🕳️


🕳️CHƯƠNG 2 : KHU AT – HÀNH LANG CỦA TIẾNG CƯỜI

_________. ._________

Hành lang dẫn về khu AT tối om, chỉ còn ánh sáng đỏ nhạt như phát ra từ máu đang rỉ trong khe tường.

Mùi ẩm mốc pha lẫn hương nhang cháy dở khiến không khí đặc quánh đến nghẹt thở.

Trấn Thành đứng ở lối vào, bàn tay chạm nhẹ lên cánh cửa sắt.

Ông nghiêng đầu, giọng đều đều như một lời thì thầm xa xăm:

> “Luật chơi ở khu này rất đơn giản.

Các ngươi chỉ cần sống sót… qua đêm đầu tiên.”

Cánh cửa rầm một tiếng, mở ra.

Bên trong là một dãy hành lang dài vô tận, những căn hộ đóng kín cửa, cửa số bị niêm phong bằng gỗ mục và giấy bùa loang lổ.

Tiếng cười trẻ con vang lên, méo mó, dội vào từng mảng tường:

— “Hehe… hehe…”

Ánh đèn trên trần đồng loạt chập chờn.

Từ bóng tối cuối hành lang, Dương Domic xuất hiện.

Cậu mặc chiếc áo trắng tinh khôi, bàn chân trần dính bẩn, khuôn mặt sáng ngời nhưng đôi mắt vô hồn, đen ngòm như hố sâu.

Mỗi bước Dương tiến lại, bóng điện lại lóe sáng, rồi tắt phụt như sợ hãi chính sự hiện diện của cậu.

Dương mỉm cười, giọng nói âm vang méo mó như được phát lại từ cuộn băng hỏng:

“Anh Thành… hôm nay em có đồ chơi mới rồi.”

Cánh cửa phòng 404 từ từ mở hé.

Từ trong đó, một bóng đen lạ hình thù méo mó thò ra, bò dọc theo trần nhà, di chuyển về phía đám cư dân.

Không ai kịp phản ứng thì từ phía sau, tiếng kim loại chát chúa vang dội.

Tage xuất hiện, dựa vai vào tường, đôi mắt sắc lạnh, miệng nhếch cười đầy khiêu khích.

“Đừng vội chạy.

Ải đầu tiên chỉ mới bắt đầu thôi.”

Hắn giơ tay, và ngay lập tức, hành lang phía sau cư dân đóng sầm lại.

Tiếng khoá xích xoắn vào nhau loảng xoảng vang vọng, chặn hết lối thoát.

Đèn điện vụt tắt, chỉ còn ánh sáng đỏ rực phát ra từ những con chữ trên bức tường bong tróc:

“ẢI 1: NGƯỜI KHÔNG ĐƯỢC NÓI.

KẺ LÊN TIẾNG…

SẼ BỊ LẤY GIỌNG.”

Ngay khoảnh khắc dòng chữ xuất hiện, tiếng cười của Dương biến đổi, dài ngoằng và rền rĩ hơn, như xuyên thẳng vào lồng ngực.

Cư dân nhìn quanh – những cái bóng bắt đầu thò ra từ khe cửa, trườn xuống nền gạch, tạo thành hàng chục cánh tay xương xẩu đang quơ quào.

Trấn Thành bước lùi vào bóng tối, giọng nói cuối cùng vang lên từ xa xăm:

“Chào mừng đến với khu AT.

Đây là đêm đầu tiên của các ngươi.”

Soạt… soạt… — hàng chục bóng đen trườn ra, tiếng xương va lạo xạo, bao vây cả hành lang.

Trong bóng tối đỏ lòm, Dương Domic khẽ nghiêng đầu, nụ cười ngây ngô… nhưng âm thanh phát ra lại lạnh lẽo như tiếng dao cắt qua da thịt:

“Ai sẽ là người đầu tiên… lên tiếng nào?”
 
Chung Cư Loạn Thế
🌟


🌟CHƯƠNG 3 :

KHU EX – GƯƠNG HOA

__________. .__________

Hành lang dẫn đến khu EX tĩnh lặng như một nấm mồ.

So với bầu không khí lạnh lẽo của khu AT, nơi đây lại tỏa ra một mùi hương ngọt dịu, thoang thoảng mùi hoa hồng trộn lẫn với nhang trầm.

Những bóng đèn treo trên cao hắt ánh sáng vàng dịu nhẹ, nhưng càng bước vào, ánh sáng càng trở nên đỏ au, như thấm máu.

Tiếng gõ gót giày vang lên trong khoảng không im lặng.

Từ đầu hành lang, Lyhan xuất hiện.

Nàng mặc chiếc váy lụa trắng dài chạm đất, gương mặt dịu dàng, đôi môi đỏ thẫm như thấm mật ong.

Mái tóc đen dài phủ xuống, khẽ đung đưa theo từng nhịp bước.

Ánh mắt nàng nhìn cư dân như vừa chào đón, vừa dò xét, vừa cất giấu một điều gì không thể đoán.

Ngay khi cư dân còn bối rối, một giọng nói trong trẻo vang lên, nhẹ như khói:

> “Các em đến rồi à…”

Maiquiin bước ra từ cánh cửa 309.

Khác với Lyhan, cô mang vẻ tươi sáng, nụ cười ngọt ngào, bàn tay khẽ đưa lên chào.

Nhưng sau nụ cười ấy, đôi đồng tử ánh lên sắc sáng kỳ dị, như một loài mèo quan sát con mồi.

Maiquiin tiến lại gần, vòng tay ôm lấy vai Lyhan, giọng dịu dàng:

> “Em yên tâm.

Có chị ở đây, chẳng ai có thể làm hại em đâu.”

Lyhan nghiêng đầu, mỉm cười.

Khoảnh khắc ấy, toàn bộ đèn trong hành lang tắt phụt.

Một tấm gương lớn bỗng trượt xuống từ trần, chắn ngang lối đi.

Trong bóng tối lờ mờ, cư dân nhìn thấy chính hình ảnh của mình trong gương.

Nhưng chỉ vài giây sau, phản chiếu trong gương không còn là họ, mà là phiên bản méo mó, rách nát – gương mặt bị kéo dài, miệng rạch đến tận mang tai, đôi mắt đen rỗng tuếch.

Một giọng nữ thì thầm từ sâu trong gương:

> “Chào mừng đến với khu EX.

Ải đầu tiên của các ngươi là… chọn đúng ‘gương hoa’.

Nếu chọn sai… ngươi sẽ mãi mãi ở lại trong tấm gương.”

Bầu không khí trở nên nghẹt thở.

Hàng loạt cánh tay trắng bệch bắt đầu thò ra từ mặt gương, quơ quào, như đang mời gọi cư dân đi vào bên trong.

Trong lúc mọi người run rẩy, Lyhan tiến tới gần gương, giọng nàng khe khẽ, đầy cuốn hút:

“Đừng sợ… chỉ cần bước vào, em sẽ thấy điều ngọt ngào nhất.”

Bên cạnh, Maiquiin khẽ cau mày, siết tay Lyhan:

“Đừng trêu họ nữa.

Em quên rồi sao?

Ở đây… chỉ có một con đường sống.”

Ngay khoảnh khắc ấy, từ sau lưng cư dân vang lên tiếng xoạt xoạt xoạt — toàn bộ cửa phòng trong hành lang mở ra đồng loạt.

Từng bóng nữ nhân với mái tóc dài, gương mặt che kín, tay ôm những đóa hoa hồng nhuốm máu, lặng lẽ bước ra, xếp thành hàng.

Trong im lặng, tiếng gõ gót giày vang lên một lần nữa… kéo dài, chậm rãi, như nhịp đếm thời gian.
 
Chung Cư Loạn Thế
🔥


🔥 CHƯƠNG 4 : KHU RV3 – TIẾNG RAP XUYÊN ĐÊM

_________. .__________

Cánh cửa sắt nặng nề mở ra, để lộ một khoảng tối ngập mùi khói thuốc và bụi.

Ngay khi cư dân đặt chân vào, sàn nhà rung lên từng nhịp, thình… thịch… thình… thịch, như nhịp trống khổng lồ vang vọng dưới lòng đất.

Ánh sáng neon xanh đỏ loang loáng bật lên, nhưng không soi rõ hành lang – thay vào đó, chúng chỉ lóe chớp từng nhịp, để lộ những mảng tường vẽ graffiti quái dị: những gương mặt bị xé toạc, những dòng chữ khó đọc như đang cựa quậy sống động.

Bất ngờ, một giọng rap méo mó vang lên từ bức tường:

— “Không lối thoát… không lối thoát…”

Âm thanh biến dạng, dội vào óc người nghe như tiếng đinh gõ vào kim loại.

Cư dân ôm tai, nhưng càng bịt chặt, nhịp beat càng xuyên thẳng vào não.

Từ trong bóng tối, Ogenus bước ra.

Gương mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc lẹm như muốn xé toạc từng người.

Hắn không nói, chỉ đưa tay khẽ búng.

Ngay lập tức, ánh đèn trên trần bùng sáng, để lộ hàng chục chiếc micro gỉ sét treo lơ lửng, dây điện xoắn lấy nhau như thòng lọng.

Ở phía đối diện, Bray xuất hiện, trái ngược hoàn toàn.

Nụ cười hắn rộng đến méo mó, giọng cất lên như tiếng cười đùa xen lẫn điên loạn:

> “Chào mừng đến khu RV3!

Ở đây… không có luật.

Chỉ có nhạc beat, và… kẻ sống sót.”

Tiếng cười của Bray vang lên, khặc khặc khặc, ngay lập tức biến thành hàng trăm tiếng vọng, dội ra từ khắp hành lang.

Một tiếng gầm kim loại vang lên.

Từ các căn phòng mở ra, hàng loạt NPC khác lảo đảo bước ra, mắt đỏ ngầu, da dẻ loang lổ như bị xé, miệng không ngừng nhép nhép rap theo nhịp beat vô hình.

Ở góc tối, Thái VG từ từ tiến ra.

Bóng dáng cao lớn, chậm rãi, ánh mắt già dặn nhưng lạnh lẽo.

Ông trầm giọng, khàn đục, mỗi chữ vang lên như tiếng trống từ lòng đất:

“Trong RV3… kẻ nào để tiếng rap bị át đi… sẽ mất giọng.”

Ngay lập tức, micro rỉ sét đồng loạt hạ xuống, treo lơ lửng trước mặt cư dân.

Dây điện quấn chặt lấy cổ, ép họ phải đối diện.

Một giọng khác vang lên từ phía sau, rít gào trong cơn hỗn loạn:

— “ẢI đầu tiên: RAP HOẶC CHẾT.”

Âm thanh bùng nổ.

Những bóng NPC bắt đầu tiến lại gần, bước chân nặng nề như búa giáng.

Tường hai bên hành lang rung lên, graffiti cựa quậy, biến thành những khuôn mặt rách nát há miệng cười.

Trong ánh neon chớp tắt, cư dân nhìn thấy chính mình bị phản chiếu trên tường – méo mó, co giật, như đang bị ép phải nhép theo một giai điệu vô hình.

Bray cười to, giọng vỡ vụn thành hàng nghìn tiếng vọng:

“Nào!

Cho tao nghe nhịp tim của tụi bây…”
 
Chung Cư Loạn Thế
👾


👾CHƯƠNG 5 : KHU RV4 – MẠNG LƯỚI ẢO

_________. .__________

Hành lang dẫn đến khu RV4 mở ra như một vết cắt trong bóng tối.

Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, không gian bỗng biến dạng – bốn bức tường phủ đầy màn hình LED khổng lồ, nhấp nháy liên tục những đoạn video không đầu không cuối.

Tiếng “ting… ting…” thông báo từ điện thoại vang vọng, ban đầu nhỏ nhẹ, rồi dồn dập như bầy ong bu kín tai.

Ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên mặt cư dân, kéo dài bóng họ thành những hình méo mó, gương mặt nhân bản chồng chéo trên tường, như thể hàng trăm “phiên bản giả” của họ đang dõi theo.

Một tiếng “cạch” vang lên.

Từ góc tối, Nhật Hoàng bước ra.

Áo hoodie che gần hết khuôn mặt, bàn tay run rẩy siết chặt mép tay áo.

Hắn cúi gằm, giọng nói khẽ khàng, gần như vỡ vụn:

“Đừng…

đừng nhìn tôi…

Đừng ép tôi…”

Mỗi từ rơi ra, các màn hình xung quanh lập tức lóe sáng, hiện lên hàng loạt bình luận méo mó:

> “NÓ NHÚT NHÁT QUÁ.”

“LÊN ĐI, NHẬT HOÀNG, SAO IM VẬY?”

“KHÔNG NÓI GÌ LÀ CHẾT ĐÓ!”

Nhật Hoàng run lẩy bẩy, lùi dần về sau, bóng đen của hắn kéo dài trên tường như bị hút vào bên trong màn hình.

Ngay lúc đó, một tiếng cười tinh nghịch vang lên, xé tan bầu không khí nặng nề.

V High xuất hiện, nhảy phốc từ một màn hình LED ra ngoài như thể nó chỉ là tấm cửa mỏng.

Cậu ta cười lớn:

“Chào mừng đến RV4!

Ở đây, mạng sống của mày chỉ là… một lượt follow!”

V High xoay một chiếc smartphone lạ trên tay, màn hình của nó sáng rực, chiếu thẳng vào đám cư dân.

Ngay khi ánh sáng ấy quét qua, trên cổ tay mọi người lập tức xuất hiện một ký hiệu đỏ nhấp nháy: một con số – chính là lượng “follower” ban đầu.

Giọng nói hỗn loạn vang lên từ khắp bức tường:

“ẢI đầu tiên: Livestream sinh tồn.”

Màn hình LED đồng loạt hiển thị: từng người chơi bị ép phải xuất hiện trực tiếp trên sóng livestream quái dị này, kênh chat ảo nhảy chữ điên cuồng.

Nếu người chơi thu hút được lượt theo dõi, họ sẽ được “an toàn” cho đến vòng kế.

Nếu lượng follow tụt xuống 0… cơ thể họ sẽ bị màn hình hút chặt, nghiền nát trong ánh sáng trắng xoá.

V High cười phá lên, giọng lanh lảnh, vừa nghịch ngợm vừa độc ác:

“Nói hay, rap hay, làm gì cũng được… miễn là đừng để khán giả chán.

Ở RV4, kẻ bị bỏ quên… sẽ biến mất.”

Ở phía xa, bóng dáng Karik, Suboi, BigDaddy, Thái VG hiện lên trên màn hình, như những “moderator” của cuộc livestream, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Không gian tràn ngập tiếng thông báo “ting ting ting” không dứt.

Những dòng chữ đỏ nhấp nháy liên tục:

“Ai sẽ là kẻ đầu tiên bị un-follow?”
 
Chung Cư Loạn Thế
🐾


🐾 CHƯƠNG 6 : NHÓM CHAT CƯ DÂN

_________. .__________

[Cư dân Chung Cư]

Issac: Mọi người... có ai còn sống không?

Quân AP: Sống thì mới chat được chứ anh.

Erik: Thôi đừng giỡn nữa... tôi vẫn còn run tay đây.

HIEUTHUHAI: Ở khu AT cũng vừa trải qua trò khốn nạn.

Tụi NPC cười như biết trước hết.

LyLy: Khu EX... vẫn ổn.

Nhưng có gì đó không đúng.

Bích Phương: Bình tĩnh đi.

Đừng để hoảng loạn.

Ở đây... càng yếu bóng vía càng dễ bị chú ý.

Rhyder: Đừng hù nhau nữa, tôi thề tôi nghe tiếng gõ cửa suốt đêm qua.

Captain boy: Gõ cửa??

Ở hành lang khu AT không có ai mà?

Rhyder: Không phải người.

Tiếng... như ai đó lấy móng tay cào kính.

Lou Hoàng: Thôi thôi, đừng kể mấy cái đó lúc nửa đêm.

Negav: Chúng ta cần thảo luận về luật.

Mỗi khu có thử thách riêng, nhưng điểm chung là... nếu thất bại, chúng ta biến mất.

Phương Ly: Ở EX... luật xoay quanh “chiếc gương”.

Có bạn nữ vừa chạm vào gương, mặt cô ấy không còn phản chiếu... rồi cô ấy bị kéo vào.

Jsol: Ôi mẹ ơi...

StrangerH: Khu RV3 thì khác.

Toàn phải đối diện với mấy âm thanh kỳ dị.

Bước nhầm nhịp, bị nuốt ngay.

Huỳnh Công Hiếu (RV3): Ừ.

Nghe nhạc lệch một nhịp là thấy người mất tích.

Issac: RV4 thế nào?

(RV4) Một người chơi: Livestream.

Phải giữ lượt follow.

Thằng nào rớt 0 follow thì... bị màn hình hút sống.

Tôi tận mắt thấy rồi.

Ali Hoàng Dương: Nghe ghê vl.

Pháp Kiều: Vậy tức là... tụi nó chơi với chúng ta như một show.

Justatee: *seen*

(đã xem bởi Justatee)

Hải Đăng Doo: Ê... sao “Justatee” lại online khắp group cùng lúc được?

Tôi thấy ảnh ở cả AT lẫn RV4 cùng một thời điểm.

Issac: Đừng nhắc nữa.

Cái tên đó... không bình thường.

(???) Người lạ: CÁC NGƯƠI KHÔNG NÊN NÓI VỀ HẮN.



Song Luân: Ai vừa gửi tin đó?

Ánh Sáng AZA: Em check list member, không có nickname đó trong group...

Erik: Vậy thì ai?

(???) Người lạ: TA VẪN Ở ĐÂY.

NHÌN MÀN HÌNH ĐI.

*Tin nhắn biến mất sau 3 giây*



[Video call – bật tự động]

Tên hiển thị: Quang Hùng MasterD

Màn hình hiện căn phòng tối om, chỉ có tiếng thở gấp.

“Có ai nghe thấy không?

Cửa phòng tôi... nó tự khóa rồi.

Có tiếng gì đó ngoài hành lang...”

Miu Lê: Tắt đi đi, đừng quay nữa!

*Camera rung lắc, quay trúng cánh cửa.

Một bàn tay đen sì với móng dài cào mạnh vào gỗ, phát ra âm thanh *két két két*...*

Quang Hùng MasterD: KHÔNG!

NÓ VÀO RỒI!!

*Màn hình lộn ngược.

Tiếng hét chói tai.

Kết nối video bị cắt.*

— Quang Hùng MasterD đã rời nhóm.



Cả group im lặng.

Không ai nhắn thêm gì trong 5 phút.

Chỉ còn âm thanh *ting… ting…* nhưng không rõ phát ra từ điện thoại hay ngay sau lưng mỗi người.
 
Back
Top Bottom