Khác Chữ Thương Chữ Giận (Trường Lạc Hoàng Hậu X Lê Thánh Tông)

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
356285375-256-k164710.jpg

Chữ Thương Chữ Giận (Trường Lạc Hoàng Hậu X Lê Thánh Tông)
Tác giả: NguyetLuongggg
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lương duyên trời ban cũng phải trải qua sóng gió mới thấy ngọt ngào, là thương hay giận cuối cùng vẫn là thương.

"...hoá ra, là cô nắng của nhà Trừ vệ Đội trưởng..."

"...Bình Nguyên vương đúng là có tấm lòng bao la..."
(*Cụ Thành có tên ngoại giao Hạo1 tức là bao la, to lớn.
* Cụ Huyên thì mình đọc trong wiki thấy có 2 chữ huyên 萱(hoa hiên) và 晅(ánh nắng) nên mình chọn chữ sau phục vụ nội dung truyện)

**Câu chuyện hư cấu dựa trên những nhân vật, sự kiện trong lịch sử, nhằm thể hiện sự phỏng đoán, diễn giải và tưởng tượng của cá nhân tác giả.

Hoàn toàn không nên đánh đồng nó với những điều thực sự xảy ra cách đây mấy trăm năm.

Có rất nhiều dữ kiện mình tra được thông tin rất mơ hồ hoặc gần như không có thông tin, nên truyện có phóng tác kha khá, nếu các nàng thấy sai và ném đá thì nhớ cuốn hòn đá bằng 1 tờ giấy ghi lời giải nha.**
*Ảnh bìa từ hoạ sĩ San của Thành Kỳ Ý*



vietnam​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [HOÀN] CHÚ RỂ CỦA TÔI BỎ TRỐN RỒI
  • [BH tự viết] Chuyện Đế Vương
  • Chuyện Cũ Hà Nội (Tập 2) - Tô Hoài
  • Sự giáng sanh của Đức Chúa Giê-xu
  • Tiểu công chúa yêu nghiệt .
  • chuyện bịa quốc sự (hồi1)
  • Chữ Thương Chữ Giận (Trường Lạc Hoàng Hậu X Lê Thánh Tông)
    I - Nắng


    Ngọc Huyên trải chiếu ngồi chơi ở thủy tạ giữa hồ hoa súng sau nhà, nhàn nhã gác tay lên gối tựa, ngón tay lật qua lật lại mấy trang sách.

    Tiết trời giao mùa này ngoại trừ cái sự ẩm ương quái gở thì có mấy ngày như này cũng hay, gió hơi hanh hanh lạnh thổi nhẹ, nắng cũng dịu dàng, hoa súng lại vừa lúc bung nở thơm thơm, Ngọc Huyên thích nhất cái tiết trờithế này, khi cái lạnh nhẹ nhàng mà chỉ cần mặc thêm một lớp áo đối khâm là đủ ấm, thêm ấm chè vừa đủ ngấm nữa thì không còn gì hơn.

    Hít hà một hơi, Ngọc Huyên đưa tay day huyệt thái dương, đúng điên thật, rõ là sinh đủ tháng đủ ngày mà cứ giao mùa là lại ốm.

    "Anh còn tưởng mấy nay mi ốm đau thế nào, hóa ra là lại trốn ra đây nằm chơi."

    Giọng nói của Hữu Vĩnh cất lên từ phía sau, cậu nhóc vẫn còn mặc nguyên đồ tập võ, trên tay còn có một gói giấy nhỏ.

    "Làm ún còn tưởng ai, hoá ra là con khỉ trèo tường nhà cố Mẫn vì mấy quả khế."

    "Hừ, anh mi lo cho mi nên mới đi thăm, mi thì giỏi rồi, uy hiếp cả anh tê à "

    Hữu Vĩnh ngồi chồm hổm xuống chiếu, lén ném gói giấy nhỏ vào tay Ngọc Huyên, mắt còn không quên dao dác nhìn xung quanh xem có ai bắt quả tang không, Ngọc Huyên nhanh nhẹn giấu gói giấy vào trong tay áo, nắn thử, mềm mềm, có cuốn lá bên ngoài, chắc chắn là nem chua rồi, ít ra còn có tý lương tâm, không như bà Tí, mới rụng mấy cái răng mà bà đã cấm nó ăn đồ ngọt với nem chua rồi.

    "Mấy nay mẹ bảo mi ốm nặng lắm mà, răng không ở trong phòng, ra đây làm chi gió thổi lại ốm thêm."

    Vĩnh ngồi xếp bằng, mở nắp ấm chè, thấy nước đã vơi bèn lấy cái tích(4) trong giành (5) ủ ra châm thêm nước, rồi tự thưởng thức một chèn chè thơm.

    "Ún mà còn ở trong phòng thì độ tuần nữa là phát điên mất thôi phải ra ngoài hít thở chớ."

    "Cuối năm là cha được nghỉ phép về đấy, cha bảo lần này đưa anh với anh Quảng lên Đông Kinh học cùng với mấy người trên đó."

    "Đông Kinh ấy ạ.

    Nhưng anh cha định cho anh học mô ở đấy?"

    "Cũng chưa biết được, trong thư cha chỉ bảo có thế, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, coi như lên đó kết giao thêm với người kinh đô cho khôn ra."

    "Ài...

    Chẳng có gì vui cả."

    Ngọc Huyên không để ý, nhón trong ống tay áo một miếng ô mai bỏ vào miệng.

    "Ai mà biết được, cha bảo sao thì anh mi biết thế.

    Anh không đoán ý cha được."

    Hữu Vĩnh nhún vai.

    "Mà Đông Kinh có gì hay nhỉ, ún cũng muốn đi."

    Nghĩ tới Đông Kinh trong lời kể của cha mẹ, nơi đó nhộn nhịp thế nào, xinh đẹp ra sao, quả thật Ngọc Huyên cũng muốn thử lên Đông Kinh một lần.

    "Này, ở Đông Kinh có nhiều con cháu quan lại, gia cảnh cũng không phải tầm thường, hay để anh lên đó xem thằng nào vừa mắt thì bắt về cho mi."

    Hữu Vĩnh nghịch vạt áo giao lĩnh, nháy mắt với Ngọc Huyên.

    "Anh hết việc làm à, xem mà đọc thêm nhiều sách thánh hiền đi, đừng có để lên Đông Kinh rồi làm mất mặt Gia Miêu trang ngoại."

    "Hừ, bà cụ non suốt ngày lải nhải, bảo sao cứ sún mãi."

    Hữu Vĩnh cả giận, quay ngoắt đi chơi không thèm quan tâm em gái nữa.

    Gì chứ, Hữu Vĩnh giỏi nhất là vung quyền luyện kiếm, văn thơ với Vĩnh là cái gì đó quá mơ hồ, phải dồn hết sức lực mới vượt qua được nên cứ nghe tới đọc sách thánh hiền là Hữu Vĩnh lại tìm cách tảng lờ đi.

    "Anh thì khác ún chắc, anh còn 2 cái răng chưa mọc đấy."

    Ngọc Huyên cũng không chịu thua, nói với từ đằng sau.

    Giữa tháng chạp, Mậu Thìn (1448)

    Nguyễn Đức Trung xin được phép về nhà ăn tết, lần này về không chỉ để lo việc lên kinh học cho Hữu Quảng, Hữu Vĩnh, mà còn là việc cưới hỏi cho cái Liên – con gái lớn trong nhà.

    Ngày giết lợn gói bánh trưng chuẩn bị cho Tết, Đức Trung và Vương Thị Huyền ngồi trên phản thưởng trà, nhìn đám con cháu và người làm tất bật chạy đôn đáo.

    Đám nam đinh thân trên để trần tất tả khiêng nào là củi, gạo, lợn, nồi cả,... nữ quyến trong nhà cũng bận bịu với bếp núc, lau lá, vo gạo, rửa lòng lợn,...

    "Mình, mình thấy thế nào?"

    Thị Huyền vừa nói về mấy nhà có ý kết thông gia với nhà mình, quay sang lại thấy chồng mình cứ lơ đãng đi đâu, đành lay nhẹ tay ông.

    "Ôi, mình xem xem mình ưng cậu nào nhất thì để tôi đi xem tận mắt, chứ tôi đi suốt, có ở nhà mô mà biết mấy cậu Hoàng, cậu Lý mình nói là ai."

    "Hừ, ông thì hay rồi, lên kinh thành làm cái chức đội trưởng, mấy cô đào cô mận vây theo lại chả thích quá, nhớ gì tới cái nhà này đâu."

    Vương Thị Huyền bực mình quay ngoắt, để cho chồng mình đối diện với bóng lưng của mình, chiếc quạt trong tay bị phẩy như thể đang gọi bão tới.

    "Ô kìa, mình cứ ghen vớ ghen vẩn, tôi giúp có mỗi cô đào hát khỏi bọn hung đồ, cũng cho bạc để người ta về quê rồi, có dây cà dây muống gì đâu, việc cô đấy tìm đến tận đây tôi còn chả biết, mọi việc tôi đã kể hết trong thư, mình còn giận cái chi?"

    Đức Trung nhìn đôi vai tròn trịa của vợ mình, cuối cùng cũng chẳng nỡ mắng, đành nắm lấy tay vợ, dịu giọng thủ thỉ.

    "Thôi, mình cho tôi xin, cái tội của tôi lớn lắm, tôi lên đó nên trễ nải việc nhà, tôi biết mình ở nhà chăm lo sớm khuya rất cực, do tôi vô ý nên khiến mình tủi thân, mình đừng giận nữa, không đám con nó cười tôi thối mũi."

    Huyền quay đầu ngắm kỹ gương mặt phu quân mình, đôi mắt cong cong ý cười lại còn đi cùng cái mặt hơi tròn, mấy ai nhìn mà không có thiện cảm, ngày xưa bà cũng vì cái nét tròn tròn này mà chịu gả cho ông, bây giờ tuy chẳng còn trẻ nhưng lại được thêm mấy phần sương gió, thế này...cô nào mà gục thì thoát sao được.

    "Hừ, cái mặt như thế mà người ta nặng tình được đấy."

    "Kìa, mình thương tôi, mình đừng giận, chiều nay tôi sẽ tự đi xem mấy chàng trai mà mình vừa bảo, chắc chắn sẽ chọn cho cái Liên 1 phu quân hợp lý, của hồi môn của con bé tôi sẽ thêm 10 xấp lụa quý và 2 bộ trang sức có được không?"

    "Là ông nói đấy nhé."

    "Vâng, tôi nói."

    Thị Huyền hết giận, thuật lại cho Đức Trung về mấy cậu công tử mà bà hợp ý rồi trở vào bếp coi việc bếp núc

    Trong hơi chè lượn lờ, suy nghĩ người đàn ông lại quay về những chuyện đã xảy ra ở Đông Kinh.

    Thái hậu ban hôn Vệ Quốc Trưởng công chúa cho Lê Quát, con trai Thái úy Lê Thụ, riêng việc này thôi cũng dấy lên mấy hồi xôn xao ở kinh thành, làm cho người Đông Kinh gần cuối năm rồi mà lại có thêm chuyện mà lai rai hạt dưa, hạt bí.

    Cứ coi như công chúa hạ giá với con trai Thái úy cũng gọi là môn đăng hộ đối, chỉ có điều...công chúa còn bé quá, 10 tuổi, nghe có khác gì câu chuyện triều Lý ngày xưa không.

    Ngẫm lại thì cũng phải thôi, ấu chúa chưa vững chân, thái hậu lại không có bên ngoại chống lưng, cô nhi quả phụ mà muốn đấu lại được mấy ông quan lõi đời cũng không phải chuyện dễ dàng gì, gả công chúa đi cũng chỉ là tất lẽ dĩ ngẫu.

    Ở cái chốn ăn thịt người không nhả xương đấy, không có phe cánh thì chẳng khác nào miếng mồi thơm cho những kẻ còn lại, thế mà thái hậu vẫn bảo vệ quan gia an toàn trước bao sóng gió suốt ngần ấy năm thì thái hậu cũng không phải dạng nhi nữ tầm thường.

    Phải cơ trí, nhẫn nhịn tới mức nào thì mới tồn tại được ở chốn đó.

    Chỉ là khổ cho Vệ Quốc công chúa, một đứa trẻ mới 10 tuổi, lại bị câm, chỉ có thể bất lực nghe theo sắp xếp của người khác, tương lai sau này có khác nào ngắm hoa trong sương.

    Nghĩ tới mấy cô con gái nhà mình, thôi thôi, nuôi dạy chúng nó giỏi giang, sau này tự dựa bản thân là tốt nhất, gả cho người nào đáng tin, có thể giúp đỡ nhà chồng phất lên thì là phúc, không thì cứ sống 1 đời yên ấm là được rồi, còn cái chốn thâm cung hay hoàng gia ấy thì thôi, bài học từ các vị bên trên là quá đủ.

    _________________________________

    (1)(2)(3) mi= mày, tau=tao, ún=em (phương ngữ Thanh Hóa)

    (4) Tích: Ấm nước to, hình trụ tròn, các cụ ngày xưa hay dùng để đựng nước lá,

    (5) Giành: đồ đan bằng tre, mây, trong có lót vải, nỉ để giữ ấm nước.

    P/s: Phần phương ngữ Thanh Hóa nếu có bạn nào là con dân Thanh Hóa thấy mình sai thì sửa giúp mình với nhé.

    Mình muốn làm rõ sự đa dạng trong văn hóa Việt Nam, nhất là sự đặc trung qua tiếng nói của từng vùng nên có nghiên cứu qua, nhưng bản thân không phải người Thanh Hóa nên chắc chắn sẽ bị sai sót, mong là mọi người sẽ góp ý
     
    Chữ Thương Chữ Giận (Trường Lạc Hoàng Hậu X Lê Thánh Tông)
    II - Tư Thành


    Mậu Thìn, năm Thái Hòa thứ 6 (1448)

    Phủ Bình Nguyên Vương

    "Lệnh bà, lệnh bà vào nhà hộ con với, gió đương lạnh, bà ra đây ngồi mà trúng cảm thì không hay."

    Vân quýnh quáng choàng áo ấm lên vai Ngô sung viên, thúc giục bà mau về sương phòng, đông năm nay giá hơn năm ngoái, ai cũng chỉ muốn trú trong nhà cho ấm chứ rỗi hơi đâu mà chạy ra ngoài hứng gió lạnh.

    Nhưng lệnh bà của nó thì không, cứ mỗi buổi chiều, đúng giờ Bình Nguyên vương tan học là sẽ đứng chờ tới khi nào thấy vương gia ôm sách vở về mới yên tâm quay lại sương phòng.

    "Bánh đúc cho vương gia đã nấu xong chưa?"

    Ngọc Dao kéo sát áo vào thân mình, mắt vẫn không rời cánh cổng bán nguyệt.

    "Dạ, con đã chuẩn bị xong hết theo lời bà dặn, chờ lát nữa vương gia về là có thể dùng ngay ạ."

    Vân bỏ thêm than vào thủ lô cho Ngọc Dao, bày một bàn cờ tướng hầu bà chơi.

    Chủ tớ hai người chơi được nửa ván cờ thì vị vương gia nhỏ đã đi học về.

    Vai đeo tay nải bên trong đựng giấy bút, nghiên mực, đứa bé mặc áo giao lĩnh màu nâu nhạt, mặt mày sáng lạn, đôi mắt đen láy, ở giữa hai hàng lông mày còn có lờ mờ một vết sẹo, trên tay còn cầm một con châu chấu tre.

    Vừa bước qua cửa, cậu bé đã hớn hở nhào về phía mẹ mình, Ngọc Dao vuốt tóc con trai, lau đi mấy giọt mồ hôi trên trán, tỉ tê hỏi han chuyện học hành của con mình.

    "Mẹ với chị Vân đang chơi cờ ạ?"

    "Dạ, thưa vương gia."

    "Vân chơi cờ càng ngày càng giỏi, mẹ sắp thua rồi, Thành xem nước cờ này của mẹ còn cứu được không?"

    Ngọc Dao vỗ lưng Tư Thành, đứa trẻ mắt lay láy quan sát thế cục của bàn cờ một lát rồi đứng dậy, bắt đầu di chuyển những quân cờ, Vân cũng theo đó mà chặn những nước cờ của Thành, một lát sau, thế cờ ngã ngũ, Vân thắng, nhưng Tư Thành suýt nữa thì cầm hòa được, chỉ thêm một chút nữa thôi...

    "Khéo thêm chút là hòa rồi."

    Tư Thành nhìn bàn cờ tiếc nuối.

    Ở phía đối diện, Vân nhìn bàn cờ khóc không ra nước mắt, ông vương con này ra tay quyết đoán, nó vắt kiệt cả trí khôn mới thắng được, nếu không phải thế cờ tàn đã ngả về phía Vân, có khi người thua là Vân mới đúng, thế mà còn bảo khéo thêm chút nữa là hòa, rõ ràng là câu nói cảm thán của trẻ con, sao Vân nghe cứ như đang mỉa nó ấy nhỉ.

    Ngọc Dao cười hiền, xoa đầu động viên Tư Thành mấy câu rồi giục cậu bé vào rửa mặt, Vân cũng nhanh chóng thu dọn bàn cờ rồi đi bày biện đồ ăn.

    Giữa mùa đông, bát bánh đúc nóng hôi hổi bốc khỏi nghi ngút, mùi thơm của bột gạo hòa lẫn cùng nấm hương, nấm tai mèo, thịt băm, hành phi hấp dẫn khứu giác bằng cái hơi beo béo, ngậy ngậy khiến người ta phải nuốt khan.

    Tư Thành ngồi ngay ngăn trên ghế, dù cái bụng đã đánh trống đòi cơm, sống lưng thằng bé vẫn thẳng tắp, hai tay yên vị trên bàn, nhìn mẹ thêm nhân, chan nước dùng vào bát bánh, tới khi được cho phép, Tư Thành mời mẹ rồi nhanh nhảu cầm thìa xúc ăn.

    "Ăn chậm thôi, bánh còn nóng lắm đấy."

    Ngọc Dao nhìn con trai mình vừa ăn vừa thổi, hai cái má phúng phính hết phình ra rồi lại hóp vào khiến nàng bật cười.

    "Ăn nóng hổi thế này mới ngon mẹ ạ, bánh trôi vào bụng ấm hết cả người ấy."

    Thành nhìn mẹ cười tít mắt, Ngọc Dao bất lực chỉ đành xòa đầu con trai mình rồi tiếp tục dùng bữa.

    Bất chợt, Tư Thành ngừng ăn, tay sờ lên vết sẹo giữa trán mình.

    "Mẹ ơi, sao con lại có vết sẹo này ạ?"

    "Hôm nay có ai hỏi con à?"

    "Dạ, là anh Khắc Xương ạ, nay con với các anh chơi đấu mắt nên anh Khắc Xương để ý vết sẹo của con, còn hỏi con có vết sẹo này từ lúc nào nữa ạ ?"

    Ngọc Dao thở dài, đầu ngón tay chạm vào vết sẹo mờ của con, ánh mắt như nhìn thấy một khung cảnh ở nơi xa xăm nào đó, nàng mỉm cười, kể cho cậu bé nghe về một giấc mơ huyền ảo.

    "Ngày xưa, mẹ mơ được Ngọc Hoàng Thượng Đế ban cho tiên đồng xuống làm con, tiên đồng đó rất là cứng đầu, nói nặng nói nhẹ thế nào cũng không chịu, thế là bị Ngọc Hoàng lấy hốt ngọc gõ chảy máu đầu, sau này mẹ có Tư Thành của mẹ đây này."

    "Mẹ ơi, thế tại sao Ngọc Hoàng lại bắt tiên đồng xuống hạ giới?"

    Ngọc Dao cười dịu dàng, bẹo má con.

    "Ngọc Hoàng muốn tiên đồng đó xuống phò tá quan gia, trở thành tướng tài quan giỏi của Đại Việt.

    Ngọc Hoàng còn ban ngọc nữ xuống làm vợ con, Văn Khúc tinh theo hầu, nhất con luôn đấy."

    "Mẹ ơi, thế con là tiên đồng, còn Văn Khúc tinh và Ngọc nữ thì là ai ạ?"

    Ăn nốt miếng bánh đúc cuối cùng, Thành đặt bát xuống bàn, hiếu kỳ nhìn mẹ.

    Cái Vân ở bên cạnh mải mê đứng nghe lệnh bà kể chuyện, lúc này để ý thấy bát của Ngọc Dao đã nguội liền đem đổi một bát bánh đúc mới.

    "Mẹ không biết được, sau này Tư Thành của mẹ phải tự tìm được hai người ấy thôi."

    Ngọc Dao cười hiền, nhéo yêu cái mũi của Thành.

    Thành cười khúc khích, lại xin thêm một bát bánh đúc nữa, ăn no bụng rồi, Tư Thành lại chong đèn lên đọc sách, Ngọc Dao cũng ngồi bên cạnh Thành, khâu lại vai áo bị rách vì chơi đánh trận giả của cậu.

    "...Dung tứ tuế

    Năng nhượng lê

    Đễ ư trưởng

    Nghi tiên tri."

    "Tư Thành, bốn câu thơ này ý thế nào?"

    Ngô sung viên chỉ vào bốn câu thơ của Tam Tự Kinh.

    "Dạ, bốn câu thơ này lấy theo tích của Khổng Dung.

    Khổng Dung khi mới bốn tuổi đã biết nhường quả lê to cho anh ăn, còn mình thì ăn quả nhỏ.

    Ý của thơ là yêu mến huynh trưởng là đạo lý mà người em nên hiểu từ khi còn nhỏ."

    "Đó là giải nghĩa trong sách, còn lý giải theo ý con thì sao?"

    "Theo con, bốn câu thơ này ngoài nói về người em cần biết yêu mến huynh trưởng thì còn là nhắc nhở người quân tử cần phải hiểu được thế nào là trên dưới trước sau thì hành xử, đối đáp mới chu toàn, nếu chỉ dựa vào tình cảm mà hành xử thì chia nửa quả lê vẫn là yêu mến, nhưng hiểu được tôn ti nên biết rằng nhường cả quả lê to thì mới là các đối xử đúng với anh mình."

    Im lặng trong phút chốc, Tư Thành nói tiếp.

    "Hơn nữa...theo một ý khác, con nghĩ bốn câu thơ này còn ngầm nhắc nhở người nếu ở phần cao hơn người khác thì phải cư xử sao cho người dưới phải phục mà yêu mến, tôn trọng mình.

    Khổng Dung nhường lê cho anh trai không chỉ vì bản thân ông là đứa trẻ ngoan, mà còn vì trong nhà, anh của ông gánh vác nhiều việc hơn, là cây cao bóng cả cho em trai noi theo, Khổng Dung cũng sẽ vì thế mà cảm phục anh mình, từ đó trở thành yêu mến, kính nể mà sẵn sàng nhường quả lê to hơn cho anh.

    Theo nghĩa quân thần..."

    Không để Tư Thành nói hết câu, Ngọc Dao đã nhanh chóng ngăn lại, như thế sợ cậu sẽ nói ra điều gì đó đáng sợ lắm.

    "Giải nghĩa như vậy là được rồi, vế sau...con tự biết trong lòng là được, nhất định không được nói ra khỏi miệng có biết chưa?"

    Nàng nói nhỏ vào tai Tư Thành, chỉ đủ để mỗi cậu nghe thấy.

    Tai mắt của kẻ gian ở khắp nơi, Ngọc Dao không thể để Tư Thành nói nốt ý hiểu còn lại của cậu, nếu lỡ người có ý đồ xấu nghe được, thì hoạ sẽ giáng thẳng xuống đầu hai mẹ con.

    "Dạ..."

    Hơi thất vọng vì không được giải nghĩa hết ý hiểu của mình, nhưng Tư Thành hiểu những gì mẹ đang làm là vì cậu.

    Từ khi hai mẹ con được đón về kinh sư, mẹ luôn dặn cậu không được thể hiện bản thân quá nhiều, biết được những gì cũng chỉ được phép phô ra một nửa với người khác, mà khi chỉ có cậu cùng mẹ, Tư Thành cũng không được giãi bày hết ý hiểu của mình với mẹ, chỉ có những khi trùm chăn đi ngủ, nhớ lại những câu thơ mình đã được học rồi tự lẩm nhẩm giải nghĩa theo hết ý hiểu của mình mới thôi.

    Nhìn ánh mắt tủi thân của con, trong lòng Ngọc Dao mười phần bất đắc dĩ, sự thông minh của con trai nàng phải chờ tới khi thằng bé hoàn toàn có được sự tín nhiệm của Quan gia cùng Thái hậu và chí ít là khi cậu đủ năng lực để tự bảo vệ bản thân thì mới có thể phát huy...hoặc có khi là mãi mãi phải giấu nhẹm đi.

    Bước qua những năm tháng gian truân, Ngọc Dao chỉ cầu mong Tư Thành có thể bình an lớn lên và sống hạnh phúc tới cuối đời là đủ.

    _____________________________________________________

    Khoảnh khắc giao thừa vừa điểm, tiếng pháo giấy nổ ì đùng trong tiếng cười khanh khách của con trẻ, cây nêu dựng giữa sân nhà đung đưa, hai cây đào phấn, đào hồng trước cửa đua sắc hoa, cây quất cảnh đặt giữa phòng khách cũng núc nỉu những quả vàng ươm, khay mứt tết nào là hạt bí, hạt dưa, mứt dừa, mứt gừng.

    Sau khi cúng giao thừa, phát lì xì cho các cháu, tiếng chúc tụng của trẻ em hòa cùng với tiếng cười của người lớn làm cả gian nhà chính rộn ràng trong không khí đêm giao thừa.

    Hiếm có năm nào mà cả gia đình Gia Miêu Nguyễn thị đón tết với đầy đủ thành viên như năm nay, Nguyễn Đức Trung, Nguyễn Yên thường xuyên phải ở lại trực ở các vệ mà năm nay mới xin được phép về quê ăn tết, sang tết năm sau có khi khó được đầy đủ như thế.

    Sau khi cúng giao thừa, cả nhà cùng ngồi ở gian nhà chính, Đức Trung cùng các em trai ngồi xơi nước ở tràng kỷ, bàn bạc về kế hoạch sau tết này, mấy cậu nhóc kéo nhau ra ngoài sân chơi nhảy ngựa, hô hào ầm ĩ hết cả, Vương Thị Huyền ngồi trên phản têm trầu, Trần thị chơi với Minh Du ở chiếu hoa, Ngọc Huyên ngồi trong lòng bà Tí,học cách têm trầu cánh phượng sao cho đúng, cụ Ánh cầm tay Huyên, tỉ mỉ chỉ dạy.

    "Đây, cháu bổ xuống như này, cẩn thận không đứt tay."

    Bổ cau thành miếng vừa ăn, cắt thêm lá trầu, quẹt ít vôi, gắn thêm một cánh hoa là hoàn thành một miếng trầu têm cánh phượng, tuy còn hơi méo mó nhưng cũng gọi là ra hình ra dáng.

    "Đấy, thế là xong rồi, dễ phải không.?"

    "Dạ."

    Huyên cười tít mắt, nhìn bà Tí rồi lại nhìn miếng trầu mình mới têm.

    "Mậu ơi, mậu dạy cháu nữa."

    Bé Du thấy có trò mới liền bỏ rơi tiến sĩ giấy, nhảy khỏi lòng mẹ, chạy tới vít tay bà Tí đòi học, bàn tay múp míp của cô bé bôi đầy màu giấy loang lên tay bà.

    Du là con gái của bà hai Hương, sinh sau Huyên hai năm, là con gái út của Nguyễn Đức Trung, tuy Du là con vợ lẽ nhưng Trần thị là người hiểu biết, không đi tranh giành quyền lợi hơn thiệt với con vợ đích, lại chịu thương chịu khó giúp đỡ vợ cả là Vương thị nên hai đứa con của thị cũng được đối xử không thua con đích là mấy.

    "Du còn bé, để mấy năm nữa mậu dạy, có được không."

    Sợ con bé con bị đứt tay, bà Tí bỏ ngay con dao têm vào trong cơi trầu, rồi bốc lấy ít mứt quả đưa cho Huyên và Du.

    "Hai đứa ra ngoài chơi, để người lớn trong nhà còn nói chuyện, đi đứng cẩn thận đấy."

    "Dạ."

    Hai chị em dắt díu nhau chạy ra sân, mọi người nhìn theo cũng không khỏi bật cười.

    ~~~~~An Các~~~~~~~~~~

    Minh Du đổ tiền hết trong túi nhỏ ra giường, hí hửng đếm đi đếm lại rồi gom hết tiền vào cái hộp nhỏ nhìn đống tiền ngày một đầy, Minh Du phổng mũi đầy tự hào.

    "Du, cất tiền mừng tuổi đi ngủ đi."

    Trần Thị Hương thêm ít than vào chậu, hơ tay một chút cho đỡ giá.

    Chẳng biết con gái bà tính tình giống ai, mới tí tuổi đầu mà ham mấy đồng tiền vặt, lâu lâu lại lẩm bẩm mấy câu từ quái dị, may sao chỉ khi không có ai nó mới như vậy, nếu ai khác mà biết được tưởng nó là quỷ mượn xác thì có mà chết toi cả mẹ lẫn con.

    "Dạ."

    Du phụng phịu cất hộp tiền vào tủ gỗ, tiện tay bưng lấy hũ dầu dừa rồi chạy qua chỗ Trần Thị, thoa dầu dừa lên tay bà.

    Thật ra Du không phải người ở đây, nó vốn là người tới từ thế kỷ 21, bởi vì gặp tai nạn lao động mà xuyên về đây, trở thành Nguyễn Minh Du, tới nay đã năm năm, Minh Du đã dần quen thuộc với cuộc sống này.

    Du nghĩ có lẽ do kiếp trước nó tích được nhiều đức nên mới được đầu thai vào nhà này, bù lại cho cuộc sống khó khăn kiếp trước, nhưng hẳn là Mạnh Bà làm việc có sai sót, quên không đưa cháo lú cho nó rồi.

    Ký ức của kiếp trước với Du như là gông cùm nhấn chìm nó trong quá khứ, đã trở thành Nguyễn Minh Du rồi, tại sao không thể hoàn toàn là Nguyễn Minh Du, mấy năm nay nó cứ mơ hồ giữa kiếp trước và cuộc sống kiếp này, một nửa muốn thoải mái đón nhận những gì mình xứng đáng, nửa kia lại nơm nớp lo sợ sự bất hạnh sẽ xảy ra lần nữa mà tìm mọi cách đề phòng.

    Minh Du nhớ tới những kiến thức lịch sử mà nó đã từng đâm đầu vào nghiên cứu, nhà Hậu Lê tồn tại tới tận năm 1789, nó không cần phải lo lắng về chiến tranh, cũng chẳng cần lo tới miếng ăn, kiếp này, nó chỉ muốn được hoà vào dòng lịch sử phồn hoa của Việt Nam mà thôi.

    "Mẹ ơi, con không lên Đông Kinh có được không ạ?"

    "Sao vậy?

    Phải đi theo cô Huyên nên con không thích à?"

    Trần Thị nghiêng đầu nhìn vào mắt con, sợ con mình vì sự hơn thua nhỏ giữa mấy đứa trẻ mà từ chối cơ hội này.

    "Không ạ, chỉ là...chị Huyên giỏi như thế nên muốn lên Đông Kinh học hỏi, còn con, con dốt lắm, con sợ, con cũng không muốn xa mẹ."

    Minh Du lắc đầu nguầy nguậy, nó không muốn lên đó, nó sợ lỡ nó làm gì sai thì nó sẽ phá hủy dòng lịch sử này mất.

    "Du, con không thể nói vậy được, tuy cơ hội lên Đông Kinh này là cô Huyên khởi xướng nên con được hưởng sái, nhưng ở đó con sẽ gặp được nhiều người, học được nhiều thứ, đối với con đây là một món quà."

    Nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Du, bà miết nhẹ lên gò má nó.

    "Chị Huyền và đại nhân có tâm muốn dạy dỗ con là phước phần mẹ được gả vào nhà này, sau này nếu con giỏi giang thì sẽ không phải lo lắng sẽ trở thành vợ lẽ như u.

    Phải mà ở nhà khác thì u con mình làm gì có cơm ngon áo ấm như này, nghe mẹ, lên Đông Kinh con nhé."

    "Mẹ ơi..."

    Minh Du nhìn mẹ, không biết phải nói thế nào cho phải, sau cùng cũng chỉ đành vâng dạ nghe lời, không sao, nó có ký ức kiếp trước mà, chỉ cần không làm gì ảnh hưởng tới lịch sử là được, phải không?

    P/s: Happy new year:333

    Sau khi đọc lại chap 2,3,4 mình thấy không vừa ý và bị lạc đề nên mình đã xóa 3 chap đó đi và viết lại toàn bộ truyện, các bạn trước đó đã đọc các chap đó thì vui long theo dõi lại từ chap này giúp mình nhé.
     
    Back
    Top Dưới