Cập nhật mới

Khác Chu Nguyên Chương

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
400246557-256-k640799.jpg

Chu Nguyên Chương
Tác giả: khaihao53
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

bộ truyện kể về cuộc đời của vị hoàng đế lập ra nhà Minh ông lên ngôi Hoàng Đế năm 1368.

Đồng thời ông là người đã đặt ra niên hiệu Hồng Vũ cho triều đại của mình.

Tác giả Trần Văn Văn



chunguyenchuong​
 
Chu Nguyên Chương
Chương I Đứa trẻ nghèo bên bờ Hoài Thủy


CHU NGUYÊN CHƯƠNG

(Tiểu thuyết lịch sử)

Chương I – Đứa trẻ nghèo bên bờ Hoài Thủy

Mùa đông, gió bấc thổi hun hút trên đồng bằng sông Hoài.

Trong một căn nhà lụp xụp ở huyện Phụng Dương, đứa bé Chu Nguyên Chương chào đời.

Gia cảnh nghèo nàn, cha làm thuê, mẹ lam lũ, nhà chỉ có mảnh ruộng cằn.

Thuở nhỏ, Nguyên Chương phải chăn bò cho phú hộ, đôi khi cả ngày không được miếng cơm no.

Năm 16 tuổi, nạn đói hoành hành, cha mẹ và anh em lần lượt qua đời, chỉ còn mình cậu bơ vơ.

Không có miếng ăn, Nguyên Chương phải đến xin tá túc ở chùa Hoàng Giác, cạo đầu làm tiểu, ăn nhờ cơm thừa canh cặn.

Những ngày gõ mõ tụng kinh, lòng cậu vẫn cháy bỏng một khát vọng: “Phật có thể độ chúng sinh, nhưng ai sẽ độ cho dân nghèo?”
 
Chu Nguyên Chương
Chương II Lửa Khởi Nghĩa


Chương II – Lửa khởi nghĩa

Năm Nguyên Thông thứ 12, thiên hạ rối loạn.

Nhà Nguyên suy yếu, quan lại tham tàn, dân đói khắp nơi nổi dậy.

Khởi nghĩa Hồng Cân bùng nổ, cờ đỏ bay khắp miền Hoa Nam.

Nguyên Chương, từ một tiểu sư nghèo, quyết định hoàn tục, gia nhập nghĩa quân.

Với trí tuệ, nghị lực và khí phách khác thường, chàng trai nông dân nhanh chóng gây uy tín.

Trong trận đầu tiên, khi quân địch vây kín, Nguyên Chương hô to:

– “Thà chết vì nghĩa, còn hơn sống nhục dưới ách giặc Nguyên!”

Tiếng hô ấy khiến quân sĩ bừng khí thế, đánh tan kẻ thù.

Từ đó, cái tên Chu Nguyên Chương vang khắp các trại nghĩa quân.
 
Chu Nguyên Chương
Chương III Dựng Cờ Thiên Hạ


Chương III – Dựng cờ thiên hạ

Chỉ trong vài năm, Chu Nguyên Chương từ một binh lính vô danh trở thành thủ lĩnh.

Ông chiêu hiền đãi sĩ, thu phục nhiều mưu thần võ tướng kiệt xuất: Từ Đạt, Thường Ngộ Xuân, Lưu Bá Ôn…

Mỗi khi hội quân, ông thường nói:

– “Ta vốn kẻ áo vải, chẳng mong phú quý cho riêng mình.

Chỉ mong cứu dân thoát khỏi khói lửa, dựng lại giang sơn cho muôn đời yên ổn.”

Lời ấy lay động lòng người, khiến thiên hạ tự nguyện tụ về dưới cờ đỏ của ông.
 
Chu Nguyên Chương
Chương IV


Chương IV – Trận quyết định ở Nam Kinh

Năm 1356, Chu Nguyên Chương công phá thành Tập Khánh, chiếm cứ Nam Kinh – vùng đất hiểm yếu bên sông Trường Giang.

Từ đây, ông lấy Nam Kinh làm căn cứ, mở rộng thế lực ra khắp miền Hoa Trung, từng bước quét sạch cát cứ.

Lúc đối diện với các thế lực lớn như Trần Hữu Lượng, Trương Sĩ Thành, Nguyên Chương không chỉ dựa vào sức mạnh quân sự mà còn biết dùng mưu kế, kết minh khi cần, diệt trừ khi đến thời điểm.

Ông từng nói với tướng sĩ:

– “Thiên hạ này không thuộc về riêng một kẻ, mà thuộc về dân.

Kẻ nào nghịch dân, trời sẽ diệt kẻ đó.”

Rất hay! 🌌 Chu Nguyên Chương (朱元璋) – vị hoàng đế khai sáng triều Minh trong lịch sử Trung Hoa, xuất thân nghèo hèn nhưng dựng nên cơ nghiệp thiên hạ, là một nhân vật vừa bi tráng vừa đầy mâu thuẫn.

Mình sẽ viết một tiểu thuyết lịch sử – dã sử về ông, mở đầu bằng thời thơ ấu cơ cực và những bước đi đầu tiên trên con đường trở thành Hoàng đế Minh Thái Tổ.

Chương V – Minh Thái Tổ đăng cơ

Năm 1368, sau khi đánh bại nhà Nguyên, Chu Nguyên Chương lên ngôi Hoàng đế, lấy niên hiệu Hồng Vũ, dựng nên triều đại nhà Minh hùng mạnh.

Ngày đăng cơ, ông khoác long bào, nhìn khắp văn võ bá quan, giọng vang vọng:

– “Ta vốn là kẻ áo vải, nay đội mũ rồng, chẳng dám quên ngày cơ cực.

Trẫm nguyện vì dân mà trị, khiến thiên hạ thái bình, muôn dân no đủ.”

Cờ vàng phấp phới, tiếng hô “Vạn tuế” dậy đất, triều Minh từ đó khai mở hơn hai trăm năm lịch sử.
 
Chu Nguyên Chương
Chương VI


Chương IV – Trận quyết định ở Nam Kinh

Mùa xuân năm 1356, nghĩa quân dưới trướng Chu Nguyên Chương kéo về miền hạ lưu Trường Giang.

Trước mắt họ là thành Tập Khánh – một pháo đài trọng yếu, nơi được mệnh danh là “cửa ngõ của Giang Nam”.

Ai chiếm được Tập Khánh sẽ khống chế toàn bộ lưu vực Trường Giang.

Chu Nguyên Chương đứng trước thành, áo giáp nhuộm màu khói lửa, ánh mắt rực sáng.

Ông quay sang tướng sĩ:

– “Một trận này, hoặc chúng ta có được thiên hạ, hoặc vĩnh viễn là quân phiêu bạt.

Hãy nhớ, phía sau lưng các ngươi là quê hương, là dân nghèo đói đang ngửa tay trông chờ.

Nếu thắng, Nam Kinh sẽ là căn cứ để chúng ta dựng nghiệp.

Nếu bại… chẳng còn đường về.”

Tiếng trống trận vang lên, nghĩa quân ồ ạt tấn công.

Thành trì vững chắc, cung nỏ như mưa, xác ngã la liệt.

Nhưng Chu Nguyên Chương không nao núng, ông tự mình cầm cờ, thúc ngựa ra trận, hô vang:

– “Ai cùng ta lấy máu đổi cơ nghiệp thiên hạ!”

Quân sĩ sôi sục, xông lên như thác lũ.

Sau ba ngày đêm khói lửa, cuối cùng cổng thành Tập Khánh cũng sụp đổ.

Nghĩa quân ào vào, chiếm trọn thành trì.

Chu Nguyên Chương đặt chân lên tường thành, nhìn xuống dòng Trường Giang cuộn sóng.

Ông khẽ thì thầm:

“Từ nay, Nam Kinh sẽ là gốc rễ.

Từ Nam Kinh, ta sẽ lấy thiên hạ.”

Chiến thắng ấy khiến thanh thế của Chu Nguyên Chương vang dội khắp vùng.

Các hào kiệt, mưu sĩ lần lượt tìm đến quy thuận: Từ Đạt, Thường Ngộ Xuân, Lưu Bá Ôn…

Cái tên Chu Nguyên Chương dần trở thành ngọn cờ lớn nhất trong phong trào khởi nghĩa chống Nguyên triều.
 
Chu Nguyên Chương
Chương VII - Đế Vương và Nỗi Cô Độc


Chương VII – Đế vương và nỗi cô độc

Trên ngai vàng nguy nga, Chu Nguyên Chương – Minh Thái Tổ – nay đã là bậc cửu ngũ chí tôn.

Vạn quốc triều phục, thiên hạ thái bình, triều đình uy nghiêm.

Nhưng đằng sau những bức rèm vàng và tiếng tung hô “vạn tuế”, lại ẩn chứa một nỗi cô độc khôn cùng.

Ông thường ngồi trong tẩm điện thâu đêm, đôi mắt sâu thẳm nhìn ngọn nến lay động.

Bóng quá khứ không ngừng hiện về: người bạn đồng hương đã ngã xuống nơi chiến trường, những đồng chí áo vải đã vì cơ nghiệp nhà Minh mà chết.

Càng nhớ, ông càng lạnh lùng, càng nghi kỵ.

Triều đình lúc này tràn ngập quyền mưu.

Chu Nguyên Chương vốn xuất thân bần hàn, ít học, nên trong lòng luôn ngờ vực những văn thần trí thức, sợ họ phản bội, tiếm quyền.

Những cuộc thanh trừng tàn khốc bắt đầu.

Bao công thần khai quốc, từng vào sinh ra tử bên ông, nay lần lượt ngã xuống trước lưỡi đao của chính nhà vua.

Từ Đạt, Thường Ngộ Xuân mất sớm, còn lại nhiều người bị cuốn vào sóng gió.

Lưu Bá Ôn – bậc trí giả thiên hạ – dù khôn ngoan cũng sớm cáo lão lui về, để tránh cảnh oan khiên.

Triều đình dần dần trở thành một nơi đầy bóng ma quá khứ, vắng dần những gương mặt thân quen thuở đầu.

Một đêm, khi trăng tròn treo trên bầu trời Nam Kinh, Chu Nguyên Chương lặng lẽ bước ra ngoài thành, nhìn dòng Trường Giang cuộn chảy.

Ông thì thầm:

“Thiên hạ này, ta đã lấy được.

Nhưng vì sao lòng ta lại trống rỗng đến thế?”

Tiếng sóng vỗ bờ như tiếng than khóc.

Ông hiểu rằng, đế vương là đỉnh cao quyền lực, nhưng cũng là vực sâu của cô độc.
 
Chu Nguyên Chương
Chương VIII Hồng Vũ Chi Luật


Chương VIII – Hồng Vũ chi luật

Thiên hạ đã về một mối, nhưng trị quốc không chỉ dựa vào gươm giáo.

Chu Nguyên Chương hiểu rằng: muốn cơ nghiệp nhà Minh trường tồn, thì phải có kỷ cương, phải lấy luật pháp để răn đe thần dân và quan lại.

Năm Hồng Vũ thứ 14, ông hạ lệnh biên soạn bộ “Đại Minh luật”, người đời thường gọi là Hồng Vũ chi luật.

Đây là một bộ luật đồ sộ, vừa kế thừa pháp chế nhà Đường, vừa in đậm dấu ấn cá tính cứng rắn của vị hoàng đế áo vải.

Trong luật ấy, ông quy định:

Quan lại tham ô, dù chỉ một đấu gạo, cũng bị xử tử.

Kẻ nào lừa gạt dân nghèo, sẽ bị tru di cả nhà.

Ngay cả con cháu hoàng tộc, nếu phạm pháp, cũng không được miễn tội.

Các điều khoản khắc nghiệt ấy khiến triều thần rùng mình, thiên hạ khiếp sợ.

Nhưng chính nhờ vậy mà tham nhũng trong buổi đầu nhà Minh bị dập tắt, dân gian phần nào yên ổn.

Thế nhưng, sự nghiêm khắc ấy cũng biến thành bóng ma ám ảnh.

Các quan, dù trung thành, vẫn luôn nơm nớp lo sợ.

Bởi chỉ một lời nói lỡ miệng, một hành động sơ suất, cũng có thể bị quy tội phản nghịch.

Một hôm, trong triều có kẻ dâng sớ, khuyên giảm nhẹ hình luật để an lòng bá quan.

Chu Nguyên Chương đập bàn, quát lớn:

– “Thiên hạ này từ máu xương muôn dân mà dựng nên.

Nếu không có pháp luật nghiêm minh, chỉ e rồi cũng sụp đổ trong hỗn loạn.

Thà thiên hạ run sợ mà ổn định, còn hơn thả lỏng để lòng người sinh biến!”

Lời ấy vang khắp đại điện, khiến cả triều đình im phăng phắc.

Hồng Vũ chi luật, từ đó, trở thành nền móng cho pháp chế nhà Minh suốt nhiều đời.

Nó vừa là biểu tượng cho ý chí trị quốc sắt đá của Chu Nguyên Chương, vừa là minh chứng cho sự tàn khốc của một bậc đế vương mang trong mình cả ánh sáng lẫn bóng tối.
 
Chu Nguyên Chương
Chương IX Cuối đời của Minh Thái Tổ


Chương IX – Cuối đời của Minh Thái Tổ

Những năm cuối Hồng Vũ, Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương đã ở tuổi thất tuần.

Mái tóc bạc phơ, gương mặt khắc khổ hằn rõ dấu ấn thời gian.

Ông ngồi lặng lẽ trong điện Tử Thần, ít khi triệu kiến triều thần, chỉ lặng nhìn nhật nguyệt thăng trầm bên ngoài cửa sổ.

Triều đình nhà Minh lúc này đã vững mạnh, bốn phương quy phục.

Nhưng trong lòng vị hoàng đế áo vải vẫn chất chứa một nỗi bất an mơ hồ.

Đế nghiệp quá lớn, kẻ thù bên ngoài không còn, nhưng hiểm họa lại nằm ngay trong cung thất và lòng người.

Ông nghi kỵ, ông sợ hãi, và ông càng ngày càng cô độc.

Bao công thần thuở ban đầu nay đã vắng bóng.

Những gương mặt từng cùng ông chia sẻ bát cơm hẩm, từng cùng ông chém giết trên sa trường, nay chỉ còn trong ký ức.

Ông thường thì thầm gọi tên họ trong mộng, để rồi tỉnh dậy giữa đêm, mồ hôi lạnh vã ra như mưa.

Cuối cùng, năm Hồng Vũ thứ 31 (1398), Chu Nguyên Chương lâm bệnh nặng.

Trên giường long sàng, ông nhìn hoàng tử Chu Doãn Văn – vị hoàng đế kế vị sau này – và thều thào:

– “Cơ nghiệp này, là từ xương máu mà dựng nên.

Hãy nhớ, thiên hạ dễ lấy, nhưng khó giữ.

Đừng để dân rơi vào cảnh đói khổ như thuở cha ngươi còn là kẻ ăn mày…”

Nói rồi, ông nhắm mắt, hơi thở dần dần tắt.

Ngoài kia, tiếng chuông Nam Kinh ngân dài, tang lễ bắt đầu.

Một kẻ ăn mày năm xưa, nay được tiễn đưa như bậc Thiên tử, táng tại Hiếu Lăng uy nghi.

Cái chết của Chu Nguyên Chương khép lại một cuộc đời bi hùng: từ bùn đất mà bước lên ngai vàng, từ lòng nhân nghĩa mà dựng nước, nhưng cũng từ nghi kỵ và tàn khốc mà gieo rắc máu lệ.

Ông để lại một triều đại hùng mạnh, song cũng để lại bóng đen ám ảnh muôn đời.

Trong sử sách, người đời vừa tôn ông là Minh Thái Tổ – khai quốc chi quân, vừa rùng mình nhắc đến ông như một bậc đế vương tàn khốc.

Trên bầu trời Nam Kinh, trăng tròn sáng vằng vặc.

Lịch sử khép lại một trang, mở ra những bi kịch tiếp nối cho triều đại nhà Minh sau này.
 
Chu Nguyên Chương
Lời Bình Của Sử Gia


Lời Bình Của Sử Gia

Chu Nguyên Chương, vị khai quốc hoàng đế của nhà Minh, là một trong những nhân vật đặc biệt nhất của lịch sử Trung Hoa.

Ông xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo khó ở Túc Châu (Hào Châu).

Tuổi thơ cơ cực: cha mẹ mất sớm vì đói kém, bản thân phải đi ăn xin, từng nương nhờ cửa chùa để sống qua ngày.

Ít có vị hoàng đế nào trong lịch sử từng trải qua kiếp cơ hàn đến vậy.

Chính cái nghèo, cái đói, cái nhục ấy đã hun đúc nơi ông một ý chí sắt đá: “Nếu đã phải ăn mày để sống, thì cũng có thể liều chết để đổi lấy cơ nghiệp.”

Từ một kẻ áo vải, Chu Nguyên Chương dấn thân vào nghĩa quân, từng bước đánh bại các thế lực cát cứ, cuối cùng lật đổ nhà Nguyên, dựng nên triều Minh hùng mạnh.

Đó là câu chuyện có một không hai: kẻ ăn mày trở thành thiên tử.

Thế nhưng, xuất thân nghèo khổ cũng để lại vết hằn trong tâm tính ông.

Suốt đời, Chu Nguyên Chương luôn mang nỗi sợ mất quyền lực, luôn nghi ngờ tri thức sĩ phu và công thần khai quốc.

Ông ban hành Hồng Vũ chi luật – một bộ pháp điển nghiêm khắc, trừng phạt nặng nề cả quan lẫn dân, để bảo vệ cơ nghiệp mà mình gầy dựng.

Điều đó vừa khiến thiên hạ ổn định, vừa gieo rắc nỗi sợ hãi.

Sử gia từng viết: “Nguyên Chương chi công, khai quốc xưng hùng; Nguyên Chương chi tội, sát phạt vô biên.”

(Tạm dịch: Công của Nguyên Chương là khai quốc anh hùng; tội của Nguyên Chương là sát phạt vô cùng.)

Ông là ánh sáng và cũng là bóng tối.

Là hy vọng cho kẻ nghèo khổ, và là ác mộng cho kẻ quyền thần.

Chu Nguyên Chương – từ ăn xin thành hoàng đế – chính là minh chứng sống động cho bi kịch và vinh quang của quyền lực: để dựng nên cơ nghiệp muôn đời, con người phải đi qua cả máu, lệ, và sự cô độc tột cùng.

Tác giả Tr.VV
 
Back
Top Bottom