Cập nhật mới

Khác Choker | Giam cầm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
370584068-256-k833422.jpg

Choker | Giam Cầm
Tác giả: _boxinhiu_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ghiền quá tự tạo luôn🤗



choker​
 
Choker | Giam Cầm
0


Lee "Faker" Sanghyeok

"28 tuổi"

Anh

"Anh xin lỗi mà, anh hứa sẽ không bỏ trốn nữa đâu"

.

.

.

Jung "Chovy" Jihoon

"23 tuổi"

Hắn

"Ngoan nín, em không đánh anh nữa"

.

.

.

.

.

Cùng sự góp mặt của một số diễn viên khác, còn chừng nào có tiếp thì không biết🤗
 
Choker | Giam Cầm
1


Lee Sanghyeok hiện tại đang làm việc tại một quán nước nhỏ, dù là quán nước nhỏ nhưng vẫn có nhiều người biết đến.

Và tất nhiên là không thể thiếu phần đông khách được.

Quán nước được mang tên Spring do 3 người phụ trách.

3 người đó không ai khác là anh, Minseok và cuối cùng là Wooje.

Giới thiệu một chút về Minseok và Wooje, Ryu Minseok 22 tuổi sinh viên năm ba, Choi Wooje 20 tuổi sinh viên nhất, 3 người quen biết nhau qua game do hợp tính hay sao thì không biết, nhưng nhìn chung thì ai cũng biết họ còn thân hơn người nhà.

Do anh tốt nghiệp đã lâu và có phần hơi chán nên đã rủ 2 đứa em mình mở quán nước nhỏ để buôn bán.

Và chi phí mở quán do 2 người yêu của Minseok và Wooje chi ra rồi.

Giới thiệu sơ về người yêu của hai ẻm, Lee Minhyung 22 tuổi sinh viên năm ba đồng thời là người yêu của Ryu Minseok, Moon Hyeonjoon 22 tuổi sinh viên năm ba và là bạn trai của Choi Wooje.

Và một điều nữa là Lee Minhyung và Lee SaLee Sanghyeok là chú cháu họ hàng xa, và điều này trong nhóm ai cũng biết.

Lee Minhyung và Moon Hyeonjoon thằng bạn chí cốt mặc dù là nhỏ hơn người ta 1 tuổi mà xưng hô như bằng tuổi vậy =)).

Không ai khác đó chính là Jung Jihoon 23 tuổi sinh viên năm cuối.

___________________________________________

hơi ngắn nhỉ, có sai sót gì mn góp í giúp mình nha, lần đầu mình viết😭
 
Choker | Giam Cầm
2


Jung Jihoon thì chẳng cần gì phải nói ai ai cũng biết, giàu, đẹp trai, cao 1m80 quá chuẩn gu chị em, ấy thế có mỗi Lee Sanghyoek là không biết =)).

2 cặp đôi kia cũng không muốn cho anh biết, biết vì sao không, bởi vì nhìn Jung Jihoon như một anh chàng ngây thơ vậy, ấy vậy mà hắn lại có tích cách cầm thú ấy chứ.

Không biết nói ra sao nói chung là hắn giống như bị điên vậy.

Chuyện gì tới cũng tới quán nước Spring của Lee Sanghyeok rất nổi tiếng trong trường đại học của hắn.

Nhưng tới bây giờ hắn mới biết, vì 2 cặp đôi kia có bao giờ rủ hắn đi đâu mà biết.

Nguyên do là sợ hắn nhắm tới anh, hắn thì thứ gì chơi chẳng được.

Sau khi đã học xong ở trường thì Minseok và Wooje cùng nhau đi lại quán, còn Sanghyeok thì đã lại từ sáng rồi.

Đương nhiên là sẽ có 2 cái đuôi của Minseok và Wooje theo rồi, ai thì mọi người cũng biết vì 2 cặp này quá hot trên cfs của trường rồi.

Không biết là hắn theo dõi hay tình cờ mà vừa bước vào đã thấy hắn ngồi trong quán.

Nhưng mắt lại cứ nhìn anh mãi thôi, ai cũng thấy thắc mắc là tại sao hắn lại ở đây,hắn đâu có thích ra quán nước chút nào đâu?

Minhyung và Hyeonjoon thấy vậy liền bảo Minseok và Wooje đi vào quầy còn 2 người lại chỗ hắn.

"Cơn gió độc nào mà lại đưa Jihoon của chúng ta vào đây vậy?"

Minhyung hỏi hắn

"Ừ lạ nhỉ, tao chưa thấy thằng này vào mấy quán nước kiểu này bao giờ"

Hyeonjoon cũng thắc mắc

"Thì thấy quán đông nên vào uống thử thôi, bộ không được à?"

Hắn đặt ly nước xuống và trả lời 2 người.

"Mà quán này do Minseok và Wooje phụ trách à?"

Hắn hỏi 2 người

"Đúng vậy, nhưng không phải chỉ 2 mà là 3 người"

Hyeonjoon đáp

"Ai nữa?"

"Một người anh thân thiết của tụi tao"

Hắn nhìn vào trong quầy thì thấy đúng thật là 3 người, trong đó có một người mặt bộ đồ đen, đeo mắt kính gọng tròn hắn nói.

"Là người mặt đồ đen đó à?"

"Ừ"

Minhyung trả lời hắn.

___________________________________________

ờm thì mình đang bị bí ý tưởng á, nên là sẽ ra chậm 😭😭😭

đọc xong cho mình xin cảm nhận với.
 
Choker | Giam Cầm
3


Không biết là hắn trúng tiếng sét tình yêu hay là cảm thấy hứng thú với anh mà ngày nào cũng thấy bản mặt hắn trong quán.

Hôm nào mà hắn không tới thì chắc là giông bão ập tới quá.

Hôm nay hắn quyết định đi tới bắt chuyện với anh.

Anh thì cũng thân thiện ai cũng có thể làm quen không riêng gì đâu ạ.

"Chào anh"

Hắn nói

"À chào em"

Anh đáp

"Em cần order gì?"

"À cho em Americano"

"Ok của em là một Americano, em lại bàn chờ nước nha"

"Anh cho em hỏi một chút được không?"

"Được chứ, em hỏi đi"

"Anh tên là gì vậy ạ?"

"À là Lee Sanghyeok"

"À vâng, thế cho em xin phương thức liên lạc được không?"

"Để làm gì?"

Anh thắc mắc

"Không làm gì hết, chỉ là muốn xin thôi"

"Vậy thì đưa đây anh nhập cho"

(Anh ơi, sao anh dễ dãi thế =)))

"Em cảm ơn, em ra bàn ngồi đợi nước nha"

"Ok bye em nha"

"Bye anh"

Vừa ngoảnh mặt lại thì hắn đã nở một nụ

cười, cười nhết mép đấy anh chị em ạ =)).

Hắn đã đạt được mục đích của hắn mà không cần đến 2 thanh niên kia.

Vì biết thế nào họ cũng từ chối nên hắn đã hành động trước rồi.

Sau lần xin phương thức liên lạc ấy thì hắn có nhắn tin thử cho anh, anh cũng trả lời lại hắn.

Nhiều lần anh muốn chặn hắn lắm, bởi vì hắn nhắn nhiều vãi đ.á.i ra, anh thầm nghĩ là hắn rảnh quá hoá khùng hả trời.

Jihoon > Sanghyeok

JH

Anh đang làm gì đấy?

SH

Anh đang làm ở quán, có gì không

JH

À không, em chỉ hỏi thôi

Em sắp hết tiết rồi, xíu em sẽ ra quán

SH

Vậy sao

JH

Bộ không được hả anh?

SH

Đâu có, em muốn ra lúc nào cũng được

JH

Em hết tiết rồi, để em dọn đồ rồi lại quán

SH

Ừm

Minseok và Wooje được tan học sớm nên đã lại quán phụ anh, vừa vào đã thấy anh cầm điện thoại nhắn tin với ai đó.

"Anh đang nhắn với ai vậy?"

Wooje hỏi

"Anh có nhắn với ai đâu, thôi vô phụ anh đi"

Anh giật mình cất điện thoại đi

"Ò"

Minseok và Wooje cũng bắt đầu vô phụ anh, cả 3 đang làm thì nghe thấy tiếng tin nhắn đến từ anh, anh liền cầm lấy và nhắn tin, Minseok và Wooje thắc mắc nên đã lén nhìn trộm anh đang nhắn với ai thì tá hoả nhận ra là Jung Jihoon.

___________________________________________

mấy nay tui quên là tui đang viết truyện luôn á, hên là thấy thông báo không thấy chắc bỏ luôn=)))
 
Choker | Giam Cầm
4


Thấy anh đang nhắn tin với hắn thì cả 2 bắt đầu thấy bồn chồn, liền lấy điện thoại ra nhắn tin cho 2 người kia.

Bảo vệ Sanghyeok khỏi Jihoon

WJ

Chết rồi làm sao đây?

HJ

Có chuyện gì đấy?

Ai làm gì em à?

MH

Chuyện gì?

MS

Chuyện là anh Sanghyeok đang nhắn tin qua lại với Jihoon

HJ

Gì chứ?

Đừng có đùa nha

WJ

Đùa được ích lợi gì?

MH

Tại sao Jihoon lại có acc của anh Sanghyeok nhỉ?

MS

Tớ cũng đang thắc mắc đây

WJ

Không lẽ là hôm đó?

HJ

Hôm nào?

MH

Hôm nào?

MS

Hôm nào?

WJ

Bữa đó em được về sớm nên định ghé quán thử

Nhưng đang đi gần tới quán thì thấy Jihoon vào quán

Em đứng ở xa không biết họ nói gì nhưng chỉ thấy họ chuyền điện thoại qua lại

Xong thì em thấy Jihoon nở nụ cười giống như mọi lần ổng tìm được đồ hứng thú vậy

Xong rồi em vô quán thì hỏi nhân viên 2 người họ nói chuyện gì vì em không thấy anh Sanghyeok đâu nữa

MH

Vậy không lẽ là bữa đó nó xin phương thức liên lạc của anh ấy sao?

HJ

Chắc là vậy rồi

MS

Thôi tao và Wooje phụ ảnh tiếp, ảnh đang nhìn 2 đứa tao off trước bye

WJ

Bye

HJ

Bye

MH

Bye

___________________________________________

"Giờ làm sao đây mày?"

Hyeonjoon hỏi.

"Làm gì giờ, tìm cách tách ra chứ làm gì giờ"

Minhyung đáp.

"Đang yên đang lành tự dưng gặp phải nó"

"Hình như nó biết kế hoạch của tụi mình rồi nên hành động trước sao?"

Minhyung nghĩ ra.

Cả 2 đang nói chuyện thì Hyeonjoon thấy hắn xách cặp đi đâu đó liền gọi Minhyung.

"Ê nó kìa"

Minhyung nhìn theo Hyeonjoon.

"Đi theo nó coi, ngồi nhìn gì nữa?"

Minhyung thúc giục Hyeonjoon.

Thế là 2 người đi theo để xem hắn đi đâu, bất ngờ hắn đến quán Spring, cả 3 vào quán cùng lúc thì hắn thắc mắc hỏi 2 người.

"2 đứa mày theo dõi tao à mà đi cùng lúc thế"

Hắn biết câu trả lời thế nào nhưng vẫn hỏi cho 2 người chột dạ.

"Rảnh đâu theo dõi mày"

Hyeonjoon nói lại.

"Tự nhiên khát nên vào quán thôi"

Minhyung cũng nói theo.

Hắn không thèm đôi co với 2 người họ nữa liền tìm 1 bàn để ngồi.

Anh thấy hắn vào định đi lại hỏi hắn dùng gì thì Minseok kêu lại.

"Anh Sanghyeokie"

"Có gì không Minseokie?"

"Để em hỏi khách cho, nãy giờ anh làm nhiều chắc mệt lắm ngồi nghỉ ngơi đi"

Chưa kịp để an trả lời Minseok đã giật menu trên tay anh đi đến chỗ hắn.

Hắn thấy là Minseok chứ không phải anh nên hỏi.

"Anh Sanghyeokie đâu?"

"Mệt nên nghỉ ngơi rồi bộ tui phục vụ không được à, với lại anh cũng không với anh Sanghyeokie nên đừng gọi tên kiểu vậy"

"À"

"Uống gì"

"Americano"

"Chờ chút"

"Ừ"

Minseok vừa đi thì hắn đã nhắn tin cho anh.

Jihoon > Sanghyeok

JH

Anh bị mệt à?

SH

Có một chút

JH

Sao nãy không nói với em để em mua thuốc đến cho anh

SH

Chúng ta không thân đâu Jihoon à, phiền em rồi

JH

À, vậy anh nghỉ ngơi đi cho đỡ

SH

Ừm

"Không thân thì sau này cũng sẽ thân thôi"

Hắn nhìn vào quầy và nói nhỏ.

___________________________________________

eo ôi nay tự nhiên siêng cái viết mà còn viết dài nữa chứ🙂))
 
Choker | Giam Cầm
5


Sau hôm ấy, thì anh cũng không còn nhắn tin với hắn nữa bởi vì không thân thì nhắn lắm gì chứ.

Hắn thấy anh không nhắn cho hắn nữa thì cũng bực tức trong lòng.

Đã hơn 1 tuần trôi qua rồi mà anh vẫn không nhắn tin cho hắn, nên hôm nay hắn quyết định nhắn tin cho anh.

Jihoon>Sanghyeok

JH

Anh Sanghyeokie

SH

Có việc gì sao?

JH

Sao 1 tuần nay anh không nhắn cho em vậy

SH

Jihoon này

JH

Em nghe

SH

Chúng ta không thân đâu Jihoon à

Không cần phải nhắn tin qua lại như vậy đâu

JH

Sao lại không thân?

SH

Chúng ta có là gì đâu, cũng chẳng phải người nhà, không thân là đúng rồi

J

H

Được, bây giờ không thân thì ngày mai sẽ thân ngay thôi

SH

Ý em là sao?

Này, đi đâu rồi?

___________________________________________

Anh khó hiểu bởi tin nhắn của hắn, "ngày mai sẽ thân" là sao?

Anh cũng không nghĩ nhiều nữa liền tắt điện thoại đi ngủ để sáng mai đến quán sớm.

Sáng hôm sau, hắn thức dậy và sửa soạn đi lên trường, còn anh thì chuẩn bị đến quán.

Cả 2 đều bận việc của mình, tới trưa thì 2 cặp đôi kia rủ nhau đi đến quán mà không rủ hắn (đã đọc từ đầu đến đây thì sẽ hiểu) chẳng may hắn đi ở đằng sau họ lại nghe ngóng được.

Hắn quyết định tới trước bọn họ, cũng vì muốn gặp để "làm thân" với anh.

Hắn đứng trước cửa, anh thấy hắn liền nói với nhân viên nam.

"Anh cảm thấy hơi mệt anh vào nghĩ ngơi chút, em ở đây làm giúp anh chút nhé?"

"Vâng, vậy anh vào nghĩ đi ạ!"

Nghe nhân viên nam nói vậy anh cũng vào nghĩ ngơi, chủ yếu là tránh mặt hắn.

Tại sao anh lại tránh mặt hắn á, vì anh đã biết được con người của hắn rồi, sao anh lại biết?

Tôi lại quên nói cho mọi người có hồi đó anh học IT, nói vậy là đủ hiểu rồi hén.

Và anh cũng biết hắn đang nhắm vào anh, nên anh cần tránh mặt hắn càng nhiều càng tốt.

Cái cảnh anh nói chuyện với nhân viên nam đã bị hắn nhìn thấy, hắn tức sôi máu rồi nghĩ.

"Có cần phải vừa cười vừa nói không, anh thích vừa cười vừa nói lắm à?"

Hắn nghĩ rồi cũng bước vào quán.

Nhân viên nam thấy vậy liền cầm menu lại chỗ hắn và hỏi.

"Đây là menu xin quý khách gọi nước ạ"

Hắn liếc nhân viên nam nữa con mắt (anh ơi người ta có làm gì anh đâu🙂)) nhân viên nam thấy vậy liền sợ hãi lui về quầy rồi gọi nhân viên nữ khác ra tiếp hắn.

"Cho hỏi anh đã chọn được nước chưa ạ"

Nhân viên nữ hỏi hắn.

"Cho tôi 1 Americano"

"À vâng, anh chờ chúng tôi 1 chút nhé"

"Được"

Nói rồi hắn liếc nhân viên nam kia nữa, nhân viên nam kia đâu dám làm gì, chỉ biết giả vờ cầm cụi làm việc.

"Nước của anh đây, chúc anh ngon miệng"

"Cảm ơn"

Nhân viên nữ vừa đem nước ra thì 2 cặp đôi kia cũng tới, vừa vào quán đã thấy hắn nên cả 4 đều bất ngờ tại sao hắn lại ở đây nhỉ?

Minhyung và Hyeonjoon thấy vậy liền kêu 2 người vào trong phụ nhân viên.

Sau khi 2 người kia đi thì họ lại chỗ hắn và hỏi.

"Đi đâu đây?"

Minhyung hỏi hắn

"Đi uống nước chứ đi đâu, chưa già mà đã đui rồi à?"

"Ê tao hỏi mày đàng hoàng nha thằng kia"

"Đúng là chơi chung với thằng Hyeonjoon riết đui y chang nó"

"Ê ai ghẹo gì bạn, tui đâu có đụng gì bạn đâu mắc gì bạn kéo tui vô?"

"Bộ tao nói không đúng hay gì?"

"KHÔNG"

Cả 2 đồng thanh làm cho cả quán nhìn ngay chỗ hắn.

"Không đúng thì thôi"

Hắn không thèm đôi co với 2 người họ nữa liền cầm ly nước đi sang bàn khác, mắc công mang nhục với 2 người họ.

Sau khi hết khách thì anh mới bước ra, nói với các nhân viên.

"Mọi người về đi để anh dọn dẹp được rồi, hôm nay mọi người vất vả rồi"

"Đúng rồi đấy, mọi người về trước đi, tụi tui ở lại dọn xong rồi tụi tui về sau"

Wooje nghe vậy cũng lên tiếng.

"Vậy tụi em về trước xíu mấy anh về cẩn thận nha"

"Ừm về cẩn thận"

Anh đáp rồi cũng quay lại dọn dẹp với Wooje và Minseok.

"Trời cũng tối rồi 2 đứa về trước đi, không thì 2 thằng kia lo đấy"

"Vậy tụi em về trước nha, xíu anh về cẩn thận"

Minseok nói rồi về với Wooje vì 2 người họ cũng đường.

Anh cũng đóng cửa quán rồi đi bộ về nhà, anh có xe đấy nhưng anh thấy đi bộ thoải mái hơn nên là không đi xe.

Vẫn như mọi ngày anh vẫn đi bộ trên đường về nhà thì đột nhiên anh bị ai đó đánh ngất từ sau lưng và đem đi đâu đó.

___________________________________________

nay trả 2 chương luôn, chờ tui viết xong chương kia nhé iu.
 
Choker | Giam Cầm
6


Sau khi anh tỉnh lại thì thấy mình đang ở trên giường của một căn phòng xa lạ, nhìn lại thì anh phát hiện tay và chân của anh đã bị xích lại không một lí do.

Anh khó chịu vùng vẫy làm cho tay và chân anh va chạm vào dây xích làm da anh đỏ ứng lên.

Bất ngờ anh nghe thấy tiếng mở cửa, người bước vào không ai là khác là hắn anh khó chịu hỏi hắn.

"Jihoon, cái này là em làm sao?"

"Đúng rồi đấy anh Sanghyeokie ạ"

"Em làm vậy là có mục đích gì?"

"Mục đích á, em không có nhưng mà em làm vậy vì em quá yêu nha mà thôi"

"Yêu?"

"Đúng rồi đấy, là quá yêu anh đó có biết không, trưa hôm nay em vào đứng trước cửa quán thì thấy anh nói chuyện với nhân viên nam kia, chuyện không có gì đáng nói đâu nhưng mà em thấy anh mắt của nhân viên nam kia khiến em thấy khó chịu lắm đấy, như kiểu nó thích anh vậy"

"Anh có biết là em ghen lắm không hả?"

"Lấy tư cách gì để ghen đây, chúng ta có là gì đâu nhỉ?"

Anh nói đúng, anh và hắn có là gì đâu mà hắn đòi ghen, lấy tư cách gì để ghen nực cười.

"Chúng ta không thân sao?

Vậy thì sau hôm nay thì chúng ta "thân với nhau" nhé?"

(Chuyện riêng của 2 người tui không tiết lộ🙂)

Sáng hôm sau anh thức dậy với cơ thể mệt mỏi kèm theo cơn đâu ở eo và phía dưới hạ bộ, vừa mở mắt ra đã thấy khuôn mặt của hắn, thiệt là muốn đấm cho một cái, nói là làm anh liền đấm mạnh một cái vào ngực hắn.

Hắn đau đớn ôm ngực hỏi anh.

"Mới sáng sớm sao anh lại đánh em?"

"Đánh 1 cái là nhẹ cho cậu rồi đấy, ở đó mà lèm bèm"

Hắn không thèm cãi lại anh liền đi vào phòng vệ sinh cá nhân.

Vừa đi ra anh liền nói với hắn.

"Tháo dây xích chân tôi ra được chưa?"

"Không được"

"Tại sao?"

"Bây giờ anh đã là người của em rồi tháo ra để anh chạy trốn à?"

"Rồi sao vệ sinh cá nhân?"

"Em bế anh đi"

"Nếu hắn bế mình thì mình sẽ có cơ hội chạy trốn dễ hơn rồi, chỉ cần đấm vào mặt hắn một cái rồi chạy đi là được mày hay quá Sanghyeok ơi"

Anh chỉ nghĩ chứ không nói.

"Được, vậy bế tôi đi mau lên"

"Dễ dãi vậy sao được, em bế anh"

Nói rồi hắn khom người xuống tháo dây xích chân rồi bế anh lên kiểu công chúa đang đi giữa thì anh hắn nhận được cú đấm váng trời từ anh, hắn đau đớn thả anh xuống mà ôm mặt còn anh nhân cơ hội này chạy lại cửa mờ ra và chạy đi, mà cơ thể anh thì mệt mỏi còn cửa thì đã khoá.

Anh sợ hãi quay lại nhìn hắn, đã thấy hắn mặt tối sầm lại nhìn anh.

"Thì ra là anh đã có kế hoạch nên mới dễ dàng đồng ý như vậy"

Anh biết hắn tức giận sẽ như thế nào, anh chỉ sợ là anh sẽ giống những người trước, sẽ chết không toàn thay dưới tay hắn.

"A" anh đau đớn la lên một tiếng, hắn nắm lấy cổ anh lôi kên giường rồi nói với anh.

"Em nói cho anh biết, nếu em đã không cho anh đi thì anh đừng hòng trốn khỏi đây"

Nói rồi hắn bỏ lại anh ở trong phòng rồi hắn đi lên trường học bình thường.

Anh đang thương ngồi khóc trong phòng, vào phòng vệ sinh cá nhân mặc bộ quần áo mà hắn chuẩn bị, đang ngồi trên giường thì quản gia nhà hắn mở cửa bước vào.

"Cậu Jihoon bảo tôi mang đồ ăn lên cho cậu"

Anh thấy vậy liền đi lại cầm tay quản gia mà nói.

"Bác ơi bác cứu con ra khỏi đây với bác ơi, con khokng muốn ở đây đâu"

Quản gia nghe vậy liền gạt tay anh sang một bên và nói.

"Lời của cậu Jihoon chúng tôi không dám làm sai, nên là cậu cầu xin cũng vô ít thôi, cậu nhớ ăn uống, đừng làm cho cậu Jihoon tức giận"

Nói rồi quản gia rời đi rồi 2 người canh gác khoá cửa lại.

Bởi trước khi đi anh đã ra lệnh cho 2 người canh gác anh, không cho anh bước ra ngoài.

Anh bất lực ngồi khóc trên ghế sofa, rồi thầm nghĩ "sao anh lại dính vào hắn thế này, cuộc đời anh sẽ đi về đâu?" anh khóc bỏ bữa ăn, khóc tới nổi ngủ quên ở trên sofa hồi nào không hay.

Đến khi tối hắn về, anh nghe tiếng mở cửa thì tỉnh dậy thấy hắn bước gần đến anh thì anh sợ hãi mà khóc, hắn thấy vậy liền lại gần anh ôm anh mà dỗ dành.

"Sao anh lại khóc, ai làm gì anh nói em nghe"

Anh đẩy hắn ra khỏi người và nói

"Là cậu đấy...hức chính cậu...hức làm tôi...hức sợ đấy"

Hắn nghe vậy lại một lần nữa tiến lại chỗ anh và ôm anh.

"Em xin lỗi anh, em làm vậy là do em quá yêu anh thôi mà, anh tha lỗi cho em nha được không?"

"Tôi...hức sẽ không...hức bao giờ...tha lỗi cho...hức cậu đâu"

Nói rồi anh liền ngất đi, do nguyên ngày nay anh đã khóc, bây giờ lại khóc nữa nên anh cho hơi mệt mà ngủ trong vòng tay hắn.

Hắn thấy anh do khóc mệt mà ngủ liền bế anh lên giường rồi đắp chăn lại cho anh, còn hắn thì đi tắm rồi leo lên giường ôm anh ngủ cùng.

___________________________________________

nay tui viết được 1000 từ🙂) omg tôi sốc vl
 
Choker | Giam Cầm
7


Sáng hôm sau, khi anh tỉnh dậy thì đã không thấy hắn đâu nữa.

Anh vừa suy nghĩ vừa nói.

"Đây là cơ hội để mình chạy thoát"

Khi anh vừa bước xuống giường thì anh cảm nhận được chân anh bị một thứ gì đó xích lại.

Quay đầu lại thì đúng như anh đoán, hắn đã xích chân anh lại từ sáng sớm vì hắn biết anh sẽ bỏ trốn khỏi hắn.

Anh bất lực rồi cơ hội cuối cùng để chạy cũng không được rồi, chẳng lẽ anh phải sống ở đây với hắn sao?

Hắn như một con quỷ vậy, thích thì nâng niu, không thích thì đánh đập.

Đây là những lời kể từ những người trước đây qua lại với hắn kể cho anh nghe.

Nghe thôi mà đã rùng mình rồi, có ngày hắn nổi điên chắc sẽ giết anh mất chứ không chỉ là đánh đập đâu.

Anh đang suy nghĩ trong đầu thì bổng có tiếng tin nhắn vang lên, anh quay qua trên bàn thì thấy điện thoại của anh, cầm lên để xem ai nhắn cho anh thì anh thấy là tin nhắn của hắn.

Jihoon>Sanghyeok

JH

Anh dậy chưa?

SH

Chẳng phải cậu là người rõ nhất sao?

JH



Anh ăn sáng nhá, em kêu quản gia làm rồi đem lên cho anh, anh thích ăn gì

SH

Tôi ăn gì cũng được

JH

Được rồi, để em kêu quản gia làm rồi đem lên cho anh, anh nhớ ăn hết nhá không là em giận anh đấy

SH



___________________________________________

Thắc mắc tại sao anh lại nói câu "chẳng phải cậu là người rõ nhất sao?" vì vừa nãy anh có quan sát phòng thì thấy có camera hắn đặt ở góc phòng để tiện quan sát anh nên mọi hành động của anh hắn đều biết khi ở trên trường.

Hắn nhận được câu trả lời của anh thì đã gửi một tin nhắn cho quản gia để làm đồ ăn cho anh.

Sau khi nhận được tin nhắn quản gia lập tức làm đồ ăn sáng cho anh và đem lên cho anh.

Vừa tới cửa phòng quản gia gõ cửa và nói.

"Cậu Jihoon kêu tôi làm đồ ăn sáng đem lên cho cậu, tôi vào được không?"

"Bác vào đi ạ"

Nghe được câu trả lời quản gia mở cửa bước vào thì quản gia nhìn thấy chân anh bị xích lại quản gia thầm nghĩ 'kì này thì thôi rồi'.

"Tôi để trên bàn nhé"

Quản gia vừa nói vừa đặt khay đồ ăn xuống.

Bất ngờ anh lao vào ôm cánh tay của quản gia vừa nói vừa khóc nức nở.

"Bác ơi...hức bác làm ơn...hức bác giúp con ra....hức khỏi đây...hức được không bác hức..."

"Xin lỗi cậu, nếu cậu Jihoon không cho phép thì tôi không dám cãi cậu ấy, cậu có cầu xin tôi đến mấy tôi cũng không cứu được cậu đâu"

Anh nghe quản gia nói vậy cũng hụt hẫng mà buông cánh tay của quản gia ra.

Quản gia liền nói.

"Cậu cứ ở đây ngoan ngoãn nghe lời cậu Jihoon đi đừng làm trái ý cậu ấy, nhìn cậu ấy vậy thôi chứ cậu ấy thương cậu thiệt lòng đấy"

"Sao bác biết ạ?"

"Mỗi lần cậu ấy dẫn người về đây thì không có ai có thể ở lại qua đêm như cậu cậu, cậu là người đầu tiên"

"Vậy cậu ấy đâu cần phải xích con đâu"

"Từ từ con sẽ hiểu"

Nói xong quản gia liền đi ra ngoài cho anh không gian riêng tư.

Còn anh thì suy ngẫm với câu nói của quản gia.

Tới chiều hắn từ trường học trở về thì đã lên phòng kiếm anh, vừa mở cửa bước nào thì đã thấy anh say giấc nồng trên giường hắn không muốn phá giấc ngủ của anh nên đã đi đến bên cạnh giường và nắm xuống ngắm anh.

Còn anh đang ngủ thì cảm nhận được kế bên mình nằm bị lõm xuống thì từ từ mở mắt ra để xem là ai.

Vừa mở mắt ra anh đã nhìn thấy hắn anh giật mình.

"Sao anh dậy sớm vậy, em phá giấc ngủ của anh hả?"

Hắn ngồi dậy hỏi anh.

"Không, chỉ là thấy ngủ đủ rồi"

"Vâng, vậy anh rửa mặt đi rồi xuống ăn cơm với em được không"

"Ừm cậu xuống trước đi xíu tôi xuống sau"

"Được rồi, nhưng mà này...."

"Còn chuyện gì nữa?"

"Anh đổi cách xưng hô được không, cậu tôi nghe xa lạ quá à"

"Muốn tôi đổi như nào?"

"Anh em bình thường được rồi, nha nha"

"Ừm, anh không biết em nhõng nhẽo như thế đó"

"Với mỗi anh, thôi anh rửa mặt đi rồi xuống ăn với em"

"Ừm anh biết rồi"

Bữa tối của anh và hắn xảy ra rất bình thường như bữa tối của bao nhà, khi ăn tối xong anh và hắn lên phòng để thư giản.

Anh chuẩn bị ngủ tiếp thì hắn nói.

"Hồi sáng này tụi Minhyung hỏi em về anh"

"Tụi nó hỏi gì?"

"Tụi nó hỏi là anh đang ở đâu"

"Em trả lời như nào?"

"Em nói ở nhà em, rồi đột nhiên Hyeonjoon lao vào đấm em rồi mắng em là 'thằng chó mày bắt anh tao về nhà mày làm gì'"

"Em ấy nóng tính thật, nhưng anh cũng thắc mắc là em bắt anh về đây làm gì?"

"Làm vợ em"

"Đùa à?"

"Không đùa"

Vừa nói hắn vừa quay sang nhìn anh.

Anh ngại ngùng không biết làm gì liền tìm một lí do để tránh hắn.

"Thôi trễ rồi anh ngủ đây, em cũng đi ngủ sớm đi mai còn đi học"

"Vâng em biết rồi, để em đọc hết trang sách này rồi em đi ngủ"

Anh nghe hắn nói vậy thì cũng kệ hắn mà nằm xuống ngủ, nhưng nằm mãi được 15 phút rồi mà vẫn không ngủ được.

Còn hắn thì đã đọc xong trang sách bỏ sách xuống bàn và leo lên giường với anh, thấy anh nhắm mắt tưởng anh đã ngủ rồi hắn vừa vuốt tóc anh vừa nói.

"Anh đừng trốn khỏi em nhé, em yêu anh nhiều lắm"

Anh vẫn chưa ngủ, chỉ là nhắm mắt nhưng không ngủ được vô tình nghe được câu nói của hắn làm anh phải suy nghĩ cả đêm.

___________________________________________

aaa tuần sau tui trả chap bù nha mấy ní, tuần này bận quá ra được 1 chap thoii

mấy ní coi nhớ góp í cho tui với nhen c.ơn vì đã đọc
 
Choker | Giam Cầm
8


Sáng hôm sau anh tỉnh dậy thì thấy đầu đau nhức dữ dội vì hôm qua anh khó ngủ, nên anh ngủ rất trễ.

Tỉnh dậy thì đã không thấy hắn đâu.

"Chắc là đi học rồi"

Sau khi nói xong anh cũng vệ sinh cá nhân rồi xuống dưới lầu ăn sáng, mà quản gia đã chuẩn bị sẵn.

Hắn đã không còn xích anh lại nữa rồi, hắn cho anh tự do thoải mái đi lại, nhưng chỉ ở trong căn nhà này thôi.

Nếu muốn ra ngoài thì e rằng hơi khó.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong anh bước xuống lầu, quản gia thấy anh liền nói.

"A cậu dậy rồi hả, lại ăn sáng đây này cậu Jihoon kêu tôi làm cho cậu đấy"

"Con cảm ơn bác"

Nói rồi anh kéo ghế ngồi vào bàn rồi thưởng thức bữa sáng mà quản gia chuẩn bị cho anh.

Sau khi ăn xong thì có người hầu dọn dẹp rồi nên anh không cần phải làm gì.

Anh định đi đâu đó quản gia thấy vậy liền hỏi.

"Cậu định đi đâu thế?"

"À cháu định ra ngoài vườn chơi"

"À vậy cậu đi đi, đừng ra khỏi cổng là được"

Nói rồi anh cũng ra ngoài vườn "chơi".

Nói chơi vậy thôi chứ anh đang quan sát để tìm cách trốn khỏi đây đấy ạ.

Ngoài cổng thì có bảo vệ làm sao đi bằng đường đó được, chỉ có ngoài vườn là không có thôi.

Quan sát một lúc thì anh đã tìm được chỗ để trốn thoát, nhưng giờ chưa phải là lúc trốn, vì người làm vườn của hắn còn ở đây, nếu anh trốn thì họ sẽ nói cho hắn mất.

Anh chờ ngày mai rồi mới trốn.

Sau khi tìm được chỗ thì anh vẫn tỏ ra nét bình thường mà đi vào nhà và nói với quản gia là anh hơi mệt nên lên phòng nghỉ.

Anh cảm thấy hơi mệt trong người nên vừa cào phòng anh đã nằm phịch trên giường mà ngủ li bì cho tới khi hắn đi học về.

Hắn về tới nhà không thấy anh đâu liền hỏi quản gia.

"Anh ấy đâu rồi bác?"

"À cậu ấy nói hơi mệt nên lên phòng nghỉ rồi cậu"

"Vâng"

Hắn nghe quản gia nói vậy liền chạy lên phòng kiếm anh.

Vừa mở cửa bước vào đã thấy anh trên giường ngủ li bì không biết trời đất gì cả.

Hắn bước tới giường ngồi xuống cạnh anh rồi lay người anh và nói.

"Anh ơi, dậy thôi chiều rồi đấy"

"Ưm...Không dậy đâu mà...."

"Anh mà không dậy là em xích anh vô giường luôn đó"

Anh nghe thấy thế bật dậy nhìn hắn bằng ánh mắt đanh đá rồi nói.

"Đáng ghét, trêu tôi là giỏi"

"Thôi em xin lỗi mà, tại em kêu anh không chịu dậy nên em mới nói thế"

"Anh rửa mặt đi rồi xuống ăn"

"Anh biết rồi, em xuống trước đi xíu anh xuống sau"

"Vâng"

Nghe anh nói vậy hắn cũng xuống trước đợi anh.

Còn anh sau khi rửa mặt xong thì cũng xuống, vừa thấy anh hắn liền nói.

"Anh, lại đây ngồi với em nè"

"Ừm"

Hắn kéo ghế cho anh ngồi rồi hắn ngồi bênh cạnh anh.

Trong bữa ăn hắn liên tục gắp đồ ăn cho anh, đến khi đầy chén anh mới nói.

"Anh tự gắp được mà, em gắp nhiều quá làm sao anh ăn hết"

"Không hết cũng phải hết, anh xem anh gầy lắm rồi"

Anh bất lực rồi cãi không lại hắn nữa, anh đành phải ăn hết chén đầy ắp thức ăn mà hắn gắp cho anh.

Nữa tiếng sau cuối cùng cũng xong bữa ăn.

"Anh lên phòng trước"

"Vâng"

Nói rồi anh đi lên phòng và nằm lên giường nghịch điện thoại.

Có ai thắc mắc vì sao anh có điện thoại mà lại không kêu 4 người kia cứu anh không, vì hắn đã lấy điện thoại của anh xoá thông tin của 4 người kia rồi, anh thì trí nhớ kém nên cũng đành chịu thôi.

Đang nghịch điện thoại thì nghe tiếng mở cửa ngước lên thì thấy hắn.

Anh không nói gì liền nghịch điện thoại tiếp.

Hắn thấy vậy thì nói.

"Anh à, đi tắm thôi rồi chúng ta đi ngủ"

"Ừm anh biết rồi, em tắm trước đi anh tắm sau"

"Vâng"

Nghe anh nói vậy hắn cũng lấy đồ đi tắm trước kẻo để anh chờ, sau khi hắn tắm xong anh cũng bào tắm.

Vừa bước ra khỏi nhà tắm chưa kịp lau khô đầu.

"Anh, lại đây em sấy tóc cho"

"Ừm"

Anh cũng lại bàn ngồi cho hắn sấy tóc cho anh.

Tóc khô thì hắn cất tiếng.

"Tóc khô rồi, giờ mình ngủ nha anh"

"Được rồi"

2 người đi đến giường nằm xuống bỗng nhiên hắn ôm anh từ sau lưng.

Anh bất ngờ nhưng cũng không dãy dụa gì cả.

Chẳng qua là không muốn chọc giận hắn.

Ai mà biết hắn cáu lên thì sẽ như thế nào đâu.

Anh cứ mặc kệ cho hắn ôm mình, rồi cả 2 chìm giấc ngủ tới sáng hôm sau.

___________________________________________

Tuần này siêng nè chắc chắn sẽ có nhiều chap nhe hehe

Với lại mới ra bộ mới trong tuần này có chap luôn á, nhớ ủng hộ tui nhee iu❤️🤤
 
Choker | Giam Cầm
k phải chap mới


ê bây giờ t bị bí ý tưởng với lười á bây, ai đó kb fb nhắn tin cho t thêm ý tưởng được không, chứ giờ thấy hối t quá mà t k biết viết gì nữa á bây ơi🙂))))

CỨU TÔI, CHU MI NGAAAAAAAAAAAAA
 
Choker | Giam Cầm
Thông tin


Mình xin phép ngưng fic này lại, hoặc mình sẽ ẩn luôn fic này, vì 1 số lí do ai cũng biết, cú sốc quá lớn đối với mình, mình rất quý em nhưng mình cũng tôn trọng quyết định của em, còn câu cuối.

CHÚC CHOI WOOJE THÀNH CÔNG TRONG HÀNH TRÌNH CỦA MỚI MÌNH.

최우제의 새로운 여정에 성공을 기원합니다.
 
Back
Top Bottom