Ngôn Tình Cho Tôi Một Cuộc Sống Mới

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
912,778
0
0
ABLVV852hy1c1pAZlE4uylHHwFWNucNxVieC_GO-iHc7jxvDX3YLqoV5N8cVUkiz3JAF0fCaKHNSxWRP6UtPuKLjJ20wVecwILDuVo5Eg6pJ9hd9Lb_AcpnD4DJnL4bs4r301bCEwxFDzpJeFZowHVt8yrlq=w215-h322-s-no-gm

Cho Tôi Một Cuộc Sống Mới
Tác giả: Hải Đích Cáp Tử
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

CHO TÔI MỘT CUỘC SỐNG MỚI

Tác giả: Hải Đích Cáp Tử

Dịch: -pq-

Beta: dnt

01

Sau khi rời khỏi bữa tiệc, tôi đến và tham gia cuộc họp tổng kết thường niên của công ty.

Sau khi ngồi vào ghế, tôi nghe thấy một đồng nghiệp bàn tán: "Tổng giám đốc mới là sinh viên mới tốt nghiệp Yale. Nghe nói còn rất trẻ, mới 27 tuổi. Thật là trâu bò mà!"

"Tuổi 27 của người khác thì phong quang vô hạn, còn tuổi 27 của tôi chỉ có thể lo bữa đực bữa cái " Một đồng nghiệp khác tham gia vào cuộc trò chuyện bằng giọng điệu đầy ngưỡng mộ.

Câu chuyện nghe có vẻ cũng thú vị, tôi vừa định góp vui thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, một người đàn ông mặc vest lịch sự đang sải bước ra khỏi đám đông, anh ta mang theo khí chất lạnh lùng, người lạ cấm lại gần

Linda ở cạnh tôi phấn khích đến mức nắm lấy cánh tay tôi và thì thầm: "Má ơi, thật sự là sếp mới kìa!Đẹp trai đến mức tôi muốn nhào lại gần quá!!"

Sự trẻ con của cô ấy làm tôi phì cười, rồi dời sự chú ý sang vị sếp tổng mới, tôi cũng muốn xem xem người này có gì đặc biệt, và nụ cười trên mặt tôi cứng đờ khi bắt gặp đôi mắt đen láy đó.

Tôi phải làm gì nếu sếp mới là bạn trai cũ bị tôi đá?

Chuyện cực khẩn cấp! Yêu cầu hỗ trợ!​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Chồng Cũ Của Tôi Lại "Được" Rồi
  • Thập Niên 90: Nuôi Chồng Từ Tấm Bé
  • Vai Diễn Ngọt Ngào Của Anh Chờ Em Chắp Bút
  • Đồng Vợ Đồng Chồng Tát Trà Xanh Lật Mặt
  • Chồng Tui Biết Hô Mưa Gọi Gió
  • Tổng Tài Kết Hôn Chớp Nhoáng: Cô Vợ Ngọt Ngào Muốn...
  • Cho Tôi Một Cuộc Sống Mới
    Chương 1


    01

    Sau khi rời khỏi bữa tiệc, tôi đến và tham gia cuộc họp tổng kết thường niên của công ty.

    Sau khi ngồi vào ghế, tôi nghe thấy một đồng nghiệp bàn tán: "Tổng giám đốc mới là sinh viên mới tốt nghiệp Yale. Nghe nói còn rất trẻ, mới 27 tuổi. Thật là trâu bò mà!"

    "Tuổi 27 của người khác thì phong quang vô hạn, còn tuổi 27 của tôi chỉ có thể lo bữa đực bữa cái " Một đồng nghiệp khác tham gia vào cuộc trò chuyện bằng giọng điệu đầy ngưỡng mộ.

    Câu chuyện nghe có vẻ cũng thú vị, tôi vừa định góp vui thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, một người đàn ông mặc vest lịch sự đang sải bước ra khỏi đám đông, anh ta mang theo khí chất lạnh lùng, người lạ cấm lại gần

    Linda ở cạnh tôi phấn khích đến mức nắm lấy cánh tay tôi và thì thầm: "Má ơi, thật sự là sếp mới kìa!Đẹp trai đến mức tôi muốn nhào lại gần quá!!"

    Sự trẻ con của cô ấy làm tôi phì cười, rồi dời sự chú ý sang vị sếp tổng mới, tôi cũng muốn xem xem người này có gì đặc biệt, và nụ cười trên mặt tôi cứng đờ khi bắt gặp đôi mắt đen láy đó.

    Tôi phải làm gì nếu sếp mới là bạn trai cũ bị tôi đá?

    Chuyện cực khẩn cấp! Yêu cầu hỗ trợ!

    02

    Trong suốt cuộc họp kéo dài hai tiếng đồng hồ, tôi cảm thấy người như bị kim châm, bồn chồn như có kiến bò khắp nơi.

    Hành động của tôi khiến Linda không khỏi thắc mắc: “Cô có rận à?”

    Tôi không nói gì, vẻ mặt ánh lên vẻ ngượng ngùng mất tự nhiên.

    Không biết nên gọi là may mắn hay không, nhưng Tần Chiêu ngồi ở phía trên, từ đầu đến cuối chưa bao giờ nhìn tôi, như thể không nhận ra tôi.

    Vẻ mặt anh ấy lạnh lùng và điềm tĩnh, xem ra anh đã sớm quên việc đó rồi

    Buổi tối khi tan làm, tôi vội vàng muốn chạy trốn để tránh gặp Tần Chiêu.

    Người tính không bằng trời tính, vừa bước ra khỏi cửa công ty thì tôi đã thấy anh đang đứng trên đường, dáng vẻ giống như chờ ai đấy.

    Bộ đồ đen sẫm cao cấp trên người khiến anh ấy trông cao lớn hơn, dòng xe cộ tấp nập và ánh đèn phía sau như làm nền cho hình bóng đấy.

    Anh chỉ đứng đó đút tay vào túi, thoạt nhìn giống như một bức tranh

    Tôi vội vàng lấy chiếc cặp che mặt và định lặng lẽ lên đi.

    "Ôn Văn."

    Giọng anh xa xăm, như thể anh đang gọi ai đó không liên quan.

    Bước chân tôi dừng lại, bất đắc dĩ chỉ có thể đặt chiếc cặp xuống và ngước lên trong sự xấu hổ.

    "Ồ trùng hợp thế."

    Tần Chiêu cười khẩy rồi bước tới.

    “Cô đang trốn cái gì thế?"

    “Không có trốn gì cả.” Tôi như bị bắt quả tang, bối rối viện bừa lí do để trả lời: “ Chẳng qua gió có chút mạnh, nên tôi ngăn lại thôi."

    Tần Chiêu hơi nhướng mày

    "Vậy cơ à, chứ không phải cô nghĩ là tôi không thể quên cô nên đi quấy rầy cô chứ?"

    “Không có, không có” tôi cười khô khan, "Làm sao có thể chứ?, bây giờ anh đã là người muốn sự nghiệp có sự nghiệp, muốn thành công có thành công, một người nhỏ bé như tôi sao đáng để anh lưu tâm chứ”

    Nghe vậy Tần Chiêu không trả lời nữa, chỉ nhìn tôi.

    Màn đêm càng lúc càng tối, toàn bộ thế giới như bị phân chia rõ ràng giữa sáng và tối, nét mặt điêu khắc tinh xảo của anh ẩn trong bóng tối nơi ánh đèn không thể chiếu tới, tối tăm không rõ ràng.

    Đang lúc tôi đang định kiếm cớ chuồn đi thì một giọng nữ nhẹ nhàng đột nhiên vang lên sau lưng anh:

    "Tần Chiêu."

    Tần Chiêu quay người lại, theo tầm mắt của anh, tôi nhìn thấy một cô gái trẻ mặc áo khoác LV xuất hiện sau lưng anh, hoạ tiết xanh dương trên vai cô ấy như có sự sống, chuyển động óng ánh như sóng vỗ bờ. Cô nheo mắt, chạy tới mấy bước rồi ôm lấy cánh tay Tần Chiêu: “Lát nữa chúng ta đi ăn ở đâu?”

    Nửa giây sau, như mới phát hiện ra tôi, cô ấy liếc nhìn tôi rồi hỏi:

    "Ai đây?”

    “Bạn gái cũ của anh” Tần Chiêu thản nhiên nói, “Là người mà anh đã kể với em trước đó.”

    "Ồ~"

    Cô gái nhìn tôi thật sâu, sau đó duỗi bàn tay trắng nõn ra: "Xin chào, tôi tên Duẫn Điềm Nhã, là bạn gái hiện tại của Tần Chiêu."

    Từ "hiện tại" nói với giọng điệu nhấn mạnh

    Cô ấy thực sự xinh đẹp, với mái tóc xoăn óng ả xõa xuống ngực, thoang thoảng mùi nước hoa cao cấp. Khi dựa vào Tần Chiêu, hai người giống như một cặp tiên đồng ngọc nữ.

    Tôi liếc nhìn phần đuôi tóc khô xơ và chẻ ngọn mà tôi không có thời gian chăm sóc, mím môi bắt tay cô ấy. "Xin chào, tôi là Ôn Văn."

    "Rất vui khi được gặp cô. Chúng tôi còn có việc phải làm, xin phép đi trước nhé." Duẫn Điềm Nhã ôm lấy tay Tần Chiêu và chuẩn bị rời đi.

    Tần Chiêu hạ tay xuống nắm tay cô ấy, rồi cúi đầu nhìn tôi.

    "À, nhân tiện, từ giờ chúng ta sẽ là đồng nghiệp. Những gì đã xảy ra đều là quá khứ. Tôi hy vọng nó sẽ không ảnh hưởng đến công việc của cô."

    "Còn nữa, cảm ơn cô" Khóe miệng anh hiện lên một nụ cười lạnh lùng, ánh mắt nặng trĩu

    "Lúc đó là do tôi còn quá trẻ nên ngu dốt, nếu không phải nhờ cô khiến tôi tỉnh táo, thì tôi cũng sẽ không tìm được một người bạn gái tốt như vậy."

    03

    Sau khi về đến nhà, tôi lựa đồ ăn trên app rất lâu nhưng không nghĩ được nên ăn gì.

    Rõ ràng là buổi chiều tôi rất đói, nhưng vào lúc này, những món ăn đầy màu sắc trên màn hình dường như đã mất đi sức hấp dẫn.

    Cuối cùng, tôi qua loa ăn tô mì ăn liền, tắm rửa rồi đi ngủ.

    Mấy ngày nay, vừa phải tổng kết cuối năm vừa làm thêm giờ, khiến cơ thể tôi rất mệt mỏi.

    Nhưng khi nhắm mắt lại, tôi lại không thể ngủ được.

    Trong đầu luôn hiện lên khuôn mặt của Tần Chiêu, mang theo một tia châm chọc.

    Sau 5 năm không gặp, anh đã thay đổi rất nhiều.

    Vẻ đẹp của thiếu niên trong người anh đã phai nhạt, anh trở nên hoàn toàn bình tĩnh, giống như một người sinh ra vốn để làm tư bản, ngay cả ánh mắt cũng đầy áp bức.

    Nhưng hình ảnh từng cầu xin tôi đừng rời xa anh với đôi mắt đỏ hoe dường như vẫn còn đó.

    Tần Chiêu của 20 tuổi chưa có dáng vẻ của một người đã trưởng thành, khi đó nếu tôi nói vài câu với một bạn nam cùng lớp, anh sẽ trừng mắt nhìn tôi. Giống như một con chó sói nhỏ đang giả vờ hung dữ.

    Vào sinh nhật thứ 22, anh ấy mua một chiếc nhẫn kim cương trị giá 30 xu và cầu hôn tôi bằng cách giấu nó trong cánh gà.

    Tôi suýt mất răng, tức đến mức đánh anh: “Người ta cho vào bánh ngọt, còn anh lại cho vào cánh gà, anh bị bệnh phải không?”

    "Cách đó quá cũ rồi em!"

    Tần Chiêu cười tránh đi: "Em ngốc chết đi được."

    Tôi vẫn còn nhớ ánh mắt lấp lánh của anh trong ngôi nhà nhỏ chỉ vài chục mét vuông đó.

    "Viên kim cương hơi nhỏ."

    "Anh vốn là muốn tiết kiệm một chút, nhưng lại không nhịn được nữa, chờ có nhiều tiền hơn anh sẽ mua cho em một cái lớn hơn."

    Anh đỏ mặt, lúng túng quỳ một chân xuống, giọng nói vì căng thẳng mà có chút run rẩy: "Ôn Văn, hiện tại anh không có tiền, em còn nguyện ý cưới anh không?"

    Tôi dừng lại hồi lâu, ôm anh với ánh mắt chua chát, niềm hạnh phúc trong lòng không thể kìm nén được, tràn ra.

    Bây giờ nghĩ lại, tuy lúc đó nghèo nhưng chúng tôi thực sự là người hạnh phúc nhất cuộc đời

    Tôi nghĩ nó sẽ tồn tại mãi mãi.

    Nhưng không ngờ chỉ trong 5 năm mà mọi chuyện đã thay đổi.

    ..........

    Những ngày tiếp theo, tôi rất sợ gặp phải Tần Chiêu, dù sao lúc đó chúng tôi đã chia tay một cách không chút vui vẻ nào

    Và tôi đã thật sự không thấy anh một lần nào.

    Anh ấy dường như đã thực sự từ bỏ và chỉ coi tôi như một cấp dưới bình thường.

    Buổi tối khi tôi về nhà, đột nhiên có tin nhắn từ nhóm bạn cùng lớp đại học, tôi bấm vào xem rồi bỗng nhiên thấy choáng váng.

    Tần Chiêu: “Thứ sáu này tôi đính hôn, mọi người có thời gian thì đến chung vui nhé.”

    Phía dưới có một số bạn học liền chúc mừng: "Chúc mừng cậu nhé, cùng Ôn Văn ở bên nhau nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng đạt được thành quả rồi, thật không dễ dàng!"

    Tần Chiêu trả lời: “Bạn gái tôi tên Duẫn Điềm Nhã."

    Cả nhóm im lặng một lúc, tin nhắn chúc mừng lại tiếp tục được gửi đến như không có chuyện gì xảy ra, xua tan nỗi bối rối vừa rồi.

    "Chúc mừng nhé!"

    "Bách niên hảo hợp, sớm sinh quý tử”

    Tần Chiêu kêu mọi người cho anh biết ai sẽ tham dự để anh sắp xếp chỗ ngồi.

    Tôi không trả lời, và tôi đoán anh ấy cũng không đặc biệt mời tôi.

    Trong ngày trọng đại như vậy, thật xui xẻo khi bạn gái cũ lại lại có mặt.

    Không ngờ, điện thoại di động của tôi đột nhiên reo lên, tôi nhấc máy: "Alo, xin chào?"

    Điện thoại bên kia không nói lời nào, một lát sau, giọng nói trầm thấp của Tần Chiêu vang lên:

    "Ôn Văn, lễ đính hôn của tôi, em không đến sao?"

    Tôi không ngờ anh ấy lại gọi điện cho tôi như vậy và miễn cưỡng nói: “Tôi không đi đâu. Chúc hai người... trăm năm hạnh phúc”

    Tần Chiêu cười khẽ, có chút cảm xúc khó tả: “Đến đi, tôi còn phải cảm ơn cô đã để tôi tỉnh lại."

    "Không có cô, Tần Chiêu tôi cũng không có được như ngày hôm nay."

    Không biết tại sao nhưng tôi luôn cảm thấy khi anh ấy nói chuyện, anh ấy có vẻ nham hiểm và gai góc.

    "Tôi sẽ giữ một chỗ cho cô và sẽ đặc biệt cho phép cô nghỉ làm vào ngày hôm đó."

    04

    Lễ đính hôn của Tần Chiêu rất hoành tráng, địa điểm là khách sạn sang trọng nhất thành phố, xung quanh là hoa hồng trắng và bóng bay, cùng với hương thơm ngào ngạt bay khắp không khí.

    Khi ngồi xuống bàn của các bạn cùng lớp, tôi có thể cảm nhận rõ ràng những ánh nhìn kỳ lạ từ những người xung quanh.

    Bàn này toàn là bạn học đại học của chúng tôi, họ đều biết tôi và Tần Chiêu yêu nhau say đắm.

    Bây giờ anh ấy đã đính hôn, vợ sắp cưới của anh ấy không phải là tôi, điều này có phần kịch tính.

    Địa điểm tổ chức rất đẹp, trong đại sảnh treo vô số đèn pha lê, nghe nói đều vận chuyển từ Cộng hòa Séc, những tấm thảm xung quanh tràn ngập ánh sáng và bóng tối vỡ vụn.

    Chỉ thiếu bốn chữ “giàu có uy nghiêm” mà thôi

    Tần Chiêu thực sự đã khác trước đây.

    Tôi hơi chua chát nghĩ, lúc đó anh đã cầu hôn tôi bằng một chiếc nhẫn kim cương 30 xu, nhưng bây giờ e rằng chỉ một tấm vải thôi là tôi có thể mua được mấy carat kim cương.

    Giữa tiếng nhạc du dương, Tần Chiêu mang Duẫn Điềm Nhã đi chúc rượu

    Duẫn Điềm Nhã mặc một chiếc váy đuôi cá màu trắng, trên váy gắn vô số viên kim cương, đẹp đến choáng ngợp.

    Các bạn học đều rất chào đón cô ấy: “Cô dâu xinh đẹp quá, Tần Chiêu, cậu thật may mắn!"

    "Ừ, cô ấy còn đẹp hơn cả người nổi tiếng. Cậu bắt được cô ấy ở đâu vậy?"

    Duẫn Điềm Nhã sắc mặt vui như hoa: "Đâu có đâu có, là tôi có phúc"

    Vừa nói, cô ấy vừa nâng ly về phía tôi, những viên kim cương trên tay cô tỏa sáng rực rỡ.

    Cô ấy cười đầy ẩn ý: “Nói đến đây, tôi phải cảm ơn Ôn Văn."

    "Nếu không có cô ấy, có lẽ chúng tôi cũng không thể ở bên nhau."

    Sự thù địch trong mắt hiện rõ đến mức trong bàn không có ai bị mù, mọi người trao đổi ánh mắt và trở nên im lặng.

    Tôi gượng cười và nói: "Đâu có, hai người là trời sinh một cặp đấy."

    Duẫn Điềm Nhã khóe miệng nhếch lên

    ......

    Gần cuối bữa tiệc, tôi thực sự không thể chịu nổi nữa nên đứng dậy định ra về trước.

    Khi đi qua hành lang, tôi đụng phải Tần Chiêu ở đầu bên kia.

    Anh ấy vẫn đang mặc bộ vest đính hôn và trông vô cùng đẹp trai.

    Tôi nhếch môi nói: “Tôi chợt nhớ ra là có chuyện gấp nên xin phép về trước.” Sau đó, tôi tiếp tục đi về phía trước.

    Tần Chiêu đứng ở trước mặt tôi, không nhường đường.

    Tôi đứng yên không nhìn lên.

    Một lúc sau, những ngón tay mát lạnh nâng cằm tôi lên.

    Tần Triệu nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi, ngạc nhiên mỉm cười.

    "Cô khóc?"

    "Bụi bay vào mắt.” Tôi thờ ơ lẩm bẩm, định bỏ đi thì bị anh nằm lấy cổ tay.

    Tần Chiêu trong lời nói tràn đầy báo thù: "Ôn Văn, thấy tôi đính hôn, cô không phải sẽ vui mừng sao? Không phải lúc đầu cô nói chúc cho tôi hạnh phúc sao?"

    "Tại sao cô lại khóc? Có phải là cô thấy hối hận khi nhìn thấy tôi bây giờ thành công như thế nào không?"

    Tôi thấy xấu hổ nhưng anh ấy lại rất thản nhiên, như thể vai trò ban đầu đã bị đảo ngược.

    Tôi nhìn Tần Chiêu, chợt nhớ tới cảnh tượng ở sân bay năm năm trước.

    Khi đó, anh đã đợi tôi rất lâu ở sân bay nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là vệ sĩ mà mẹ anh mang đến

    Tôi bước ra từ bên cạnh và đứng cạnh mẹ anh

    Hai tay Tần Chiêu bị trói ra sau lưng, ánh mắt hung tợn nhìn tôi.

    "Ôn Văn!"

    Mẹ anh đeo kính râm, lấy tờ séc từ trong túi ra, viết nguệch ngoạc con số rồi đưa cho tôi.

    Đôi mắt của Tần Chiêu đột nhiên đỏ lên.

    Giọng anh khàn khàn cầu xin tôi: "Văn Văn, đừng lấy!"

    Lúc đó anh hèn mọn biết bao, quỳ dưới đất, kêu lên:

    "Sau này anh sẽ kiếm thật nhiều tiền cho em, được không? Anh cầu xin em!"

    "Anh cầu xin anh, Văn Văn, đừng rời xa anh!"

    Tôi lạnh lùng nhìn anh rồi cầm tờ séc trước mặt anh.

    "Chúng ta không thích hợp, chúc anh hạnh phúc."

    Còn lúc này anh lại nắm chặt cổ tay tôi với ánh mắt đầy ác ý: “Người phụ nữ chỉ quan tâm đ ến tiền như cô, sao có thể buồn được?"

    "Hay đây là một thủ đoạn khác của cô? Cô cho rằng tôi sẽ mềm lòng sao?"

    Ngay khi tôi gần như không thể chịu đựng được, Duẫn Điềm Nhã đi tới phía sau đột nhiên gọi anh:

    "Tần Chiêu, đến lúc chúng ta tới bàn của người lớn mời rượu rồi"

    Tần Chiêu lạnh lùng liếc nhìn tôi rồi nhanh chóng rời đi.

    Duần Điềm Nhã nhìn tôi đầy ẩn ý.

    Dường như đang cảnh cáo tôi không nên lại gần Tần Chiêu

    Hai người nắm tay nhau bước đi, bỏ lại tôi ở phía sau.

    (Còn tiếp)
     
    Cho Tôi Một Cuộc Sống Mới
    Chương 2


    05

    Khi quay trở lại công ty, tôi nhìn thấy một người không ngờ tới đang đứng cạnh bàn làm việc của mình

    Duẫn Điềm Nhã đang đặt đồ lên bàn rồi chào hỏi đồng nghiệp:

    "Sau này hy vọng mọi người sẽ chiếu cố tôi nhiều hơn"

    Tôi không ngạc nhiên ngồi xuống rồi tiếp tục cúi đầu làm việc của mình.

    Cô ấy là bạn gái của Tần Chiêu

    Việc vào công ty làm điều đương nhiên.

    Không lâu sau, Tân Chiêu gọi điện:

    " Cô. Đến văn phòng của tôi."

    Tôi mở cửa và thấy anh đang tựa người vào chiếc ghế da lớn, quay lưng về phía tôi.

    "Tần Tổng?"

    Tôi nói nhẹ nhàng.

    Tần Chiêu chậm rãi xoay người, khoanh tay, chống khuỷu tay lên bàn.

    "Hợp đồng của Lưu tổng là do cô phụ trách đúng không?"

    Lưu tổng là khách hàng lớn nhất của tôi và anh ấy sắp mua một lô thiết bị.

    Chúng tôi đã thương lượng xong xuôi hết rồi, chỉ còn việc làm thủ tục thôi.

    "Điềm Nhã vừa mới tới, trong tay chưa có công việc nào, Nên khách hàng này giao cho cô ấy đi."

    Anh nói với cùng nhẹ nhàng, như chuyện này chẳng là cái gì vậy.

    Tôi giật mình, yếu ớt phản kháng: “Tần tổng, hợp đồng này là do tôi lấy về và trực tiếp làm việc. Nếu anh đổi người thì tôi e rằng Lưu tổng có thể sẽ không đồng ý nếu thay đổi người phụ trách"

    Tần Chiêu cười lạnh: "Tôi là chủ hay cô là chủ?!"

    "Anh ta không đồng ý? Thì làm sao, hai người ngủ với nhau hay có quan hệ ngầm nào khác? Cô thật sự cho rằng không phải là cô thì không được à"

    Lời nói của anh giống như một thanh kiếm sắc bén đâm vào tôi, khiến mặt tôi tái nhợt dần theo từng câu nói ra.

    Nhưng tôi thực sự cần hợp đồng này và tôi cần tiền thường sau khi hoàn thành hợp đồng.

    Tôi thấp giọng cầu xin: “Tần tổng, tôi rất cần hợp đồng này. Tôi còn có rất nhiều khách hàng tốt khác. Tôi cầu xin anh, hãy giao h ợp đồng của Lưu tổng cho tôi đi."

    Tần Chiêu nhướng mày: “Cầu xin tôi?"

    "Ôn Văn, không ngờ cô cũng cầu xin người khác."

    Anh đứng dậy ôm bàn nhìn tôi với vẻ trịch thượng, ánh mắt lạnh lùng.

    "Vậy lúc đó tôi cầu xin cô đừng rời bỏ tôi như một có chó, tại sao cô lại bỏ đi mà không ngoảnh lại?"

    Giọng anh như ngâm trong nước đá, lạnh đến mức tôi bất giác rùng mình.

    Nhìn thấy sự căm hận sâu sắc trong mắt anh, cuối cùng tôi thì cũng hiểu ra.

    Lẽ ra tôi phải biết Tần Chiêu ghét tôi.

    Anh là một người kiêu ngạo, nhưng lúc đó anh ấy lại rất vứt bỏ sự kiêu ngạo đó, làm cho mình trở nên thấp hèn chỉ để vì muốn tôi ở lại

    Mà tôi lại không hề tỏ ra thương xót rồi cứ thế bỏ rơi anh

    Bây giờ anh đã công thành danh toại, nên việc quay lại trả thù tôi là điều đương nhiên.

    Tôi nên rời khỏi đây ngay, nhưng tôi thực sự không thể sống nổi nếu thiếu số tiền đó, giống như có rễ cây dưới chân, tôi run rẩy nhưng vẫn cố gắng van xin:

    “Tần Chiêu”

    Nhưng anh đã ngồi xuống, cúi đầu thờ ơ nói:

    “Tôi không muốn nghe những lời vô nghĩa của cô nữa, ra ngoài."

    Tôi đứng đó vài giây rồi quay người rời đi.

    Tôi không muốn khóc, nhưng lại không nhịn được mà âm thầm rơi nước mắt

    Tần Chiêu căn bản không biết tôi cố gắng bao nhiêu mới có thể thương lượng với khách hàng này, Lưu tổng là một người rất khó tính, ban đầu không có ai chịu nhận hợp đồng.

    Tôi đã phải theo anh ta suốt một năm trời, hầu như lúc nào cũng túc trực, khi trong nhà anh ta có người già ốm nằm viện, tôi liền phải đến để chăm sóc, khi con gái anh đi mẫu giáo, tôi đến đón hoặc đưa nó đi, bất kể nắng mưa hay thời tiết khắc nghiệt tới đâu

    Chỉ cần có một cuộc điện thoại từ anh ta, dù xa đến mấy tôi vẫn phải đến nhà và đợi anh ở tầng dưới suốt mùa đông lạnh giá, chỉ để giao tài liệu cho anh vào buổi sáng.

    Ngày hôm sau, tôi không chịu nổi cơn sốt cao và nhập viện vì viêm phổi.

    Lúc đó anh ta mới cảm động và quyết định ký hợp đồng với tôi.

    Đây là một khách hàng mà tôi đã rất vất vả mới có được, và tôi cũng đã chờ đợi rất lâu chỉ để nhận được số tiền thưởng hơn 100.000 nhân dân tệ.

    Nói cách khác, Tần Chiêu biết nhưng cũng không quan tâm.

    Bây giờ Duẫn Điềm Nhã là bạn gái của anh, là người yêu của anh

    Tôi thì tính là gì

    Tôi lau nước mắt và nhìn mình trong gương với khuôn mặt tái nhợt.

    Chỉ là một người đã chẳng còn liên quan

    Nhưng dù đã nghĩ từ lâu rằng ngày này sẽ đến nhưng tôi vẫn cảm thấy buồn.

    Năm đó Tần Chiêu rất yêu thương tôi, hóa ra lại bị chính tôi gi ết chết.

    06

    Tan làm, tôi gọi điện cho bác sĩ

    Tôi giả vờ thoải mái nói: “Thím Loan, phía tiền có vấn đề, chắc một thời gian nữa con sẽ không gom góp được, lần sau con sẽ dùng thuốc rẻ hơn."

    Thím Loan lo lắng nói: "Xảy ra chuyện gì vậy? Tiền không thành vấn đề, dì có thể ứng cho cháu trước"

    Tôi mím môi nói: "Không sao đâu. Dù sao thì tạm thời con cũng không thể phẫu thuật được. Hiện tại sức khỏe của con rất tốt, con có thể tự mình nghĩ ra cách giải quyết." Cúp điện thoại xong, tôi bước đi vu vơ trên đường.

    Đêm thu đã trở nên se lạnh, người người ra vào đường, tất cả đều quấn chặt quần áo.

    Những chiếc lá vàng khô trên đường khi bị dẫm lên phát ra tiếng lạo xạo.

    Khi đi ngang qua một quán cà phê, tôi hơi rẽ sang một bên.

    Quán cà phê đã đóng cửa, ánh đèn xe phản chiếu trên cửa kính phản chiếu tôi với vẻ mặt mất mác.

    Năm năm trước, mẹ Tần Chiêu cũng đến đây gặp tôi.

    Dưới ánh sáng mờ ảo, bà ấy đưa một tờ chi phiếu.

    Tôi vừa định nói thì bà ấy ngắt lời tôi: “Cô Ôn, tôi không có ý gì khác, tôi cũng không phải đưa tiền để cô bỏ con trai tôi."

    "Chỉ là hoàn cảnh hiện tại của cô thật sự không thích hợp để cô tiếp tục ở bên Tần Chiêu. Số tiền này là lời cảm ơn của tôi vì đã chăm sóc con trai tôi lâu như vậy."

    Tôi c ắn môi dưới: “Cô ơi, cháu không tham tiền của nhà cô, cháu rất thích Tần Chiêu”

    "Tôi biết."

    Mẹ Tần Chiêu nhấp một ngụm cà phê.

    "Tôi không phải là người thích chia rẽ uyên ương, kỳ thật tôi cảm thấy Tần Chiêu có mắt nhìn rất tốt, nếu cô không gặp phải căn bệnh này, tôi cũng sẽ rất vui vẻ để thằng bé cưới cô."

    Đôi mắt tôi đau nhức, tôi nhanh chóng cúi đầu xuống để che giấu vẻ mặt xấu hổ của mình.

    Mẹ Tần Chiêu thở dài.

    “Cô Ôn, đừng trách tôi tàn nhẫn, bệnh của cô không biết sống được bao lâu.”

    “Tôi nói chyện có chút thẳng thắn cô đừng để ý, nhưng Tần Chiêu là con trai tôi, tôi hiểu nó.”

    “Từ nhỏ thằng bé đã rất chung tình. Tôi nhớ khi còn nhỏ nó có nuôi một con mèo trắng nhỏ. Nó rất thích con mèo đó. Nhưng sau đó con mèo lén ra ngoài, mắc mưa bị bệnh rồi chết. Nó đã buồn bã rất lâu, suốt ba ngày, không ăn gì và suýt phải nhập viện. Sau đó tôi mua cho nó rất nhiều mèo, nhưng cô có biết thằng bé đã nói gì với tôi không?”

    Bà ấy cười khổ: “Thằng bé nói đây không phải mèo của nó."

    “Cô Ôn, cô cùng Tần Chiêu ở bên nhau lâu như vậy, hằn là biết rõ nó. Nếu như sau này cô có chuyện gì, với tình cảm của nó dành cho cô, nó có thể sẽ không tiếp tục sống nữa"

    “Là một người mẹ, tôi thực sự không thể nhìn con trai mình như vậy, vì vậy tôi xin cô, hãy buông tay đi."

    Những ngón tay đang cầm cốc cà phê của tôi trở nên trắng xanh, tôi khàn giọng nói: "Nhưng cháu thực sự không nỡ chia tay."

    Tôi thật sự rất yêu anh ấy

    Tần Chiêu đã trở thành một phần cuộc sống của tôi.

    Làm sao tôi có thể sẵn lòng buông tay?

    “Vậy sau khi cô chết thì cô có nỡ nhìn thằng bé chết cùng cô không?” Mẹ Tần Chiêu nhắm mắt lại. "Nó chỉ mới 22 tuổi và còn cả cuộc đời dài phía trước."

    .......

    Hôm đó gió rất mạnh, nước mắt tôi khô rất nhanh, tới tận lúc về đến nhà thì tôi vẫn còn rất mơ hồ

    Tôi không có lấy chi phiếu của mẹ Tần Chiêu. Tôi nói với bà ấy rằng tôi sẽ hẹn gặp Tần Chiêu rồi nhờ bà ấy đưa chi phiếu cho tôi trước mặt Tần Chiêu.

    07

    Khi đi làm trở lại, tôi làm việc chăm chỉ hơn trước.

    Tất cả những khách hàng tốt nhất của tôi đều đã được Tần Chiêu giao cho Duẫn Điềm Nhã, và tôi phải nỗ lực hơn trước để đàm phán với những khách hàng còn lại.

    Tôi bắt đầu làm thêm giờ và thức khuya để lập kế hoạch.

    Sức khỏe của tôi vốn đã rất kém, sau khi bị tôi dày vò với tần suất gấp đôi như vậy, cơ thể càng nhanh chóng suy sụp và trông khá hốc hác.

    Tôi vốn tưởng rằng như vậy sẽ làm Tần Chiêu hả giận, nhưng anh ấy dường như vẫn không buông tha tôi.

    Trong cuộc họp thường niên của công ty, Tần Chiêu đã đến bàn của tôi

    Những ngón tay đặt dưới gầm bàn của tôi hơi run lên, nhưng tôi không thể không đứng dậy

    "Năm nay mọi người đã làm rất tốt, tôi hy vọng mọi người có thể tiếp tục làm tốt hơn trong năm mới!"

    Duẫn Điềm Nhã dựa vào bên cạnh anh, mặc một chiếc váy dài màu đỏ khiến cô ấy trông thon thả và duyên dáng, tôn lên nước da hồng hào.

    Còn tôi bên cạnh, trên mặt không có một tia máu, thân thể hốc hác

    Tôi có chút xấu hổ cúi đầu, Duẫn Điềm Nhã ưu nhã nâng ly lên: "Cảm ơn mọi người mấy ngày nay giúp đỡ tôi, ly này tôi xin phép cạn!" Tần Chiêu đang định uống, nhưng khi nhìn thấy ly trà trên tay tôi, anh cau mày.

    "Ôn Văn, cô như vậy là không muốn nể mặt Điềm Nhã sao?”

    Trưởng bộ phận nhanh chóng giải thích cho tôi: “Ôn Văn sức khỏe không tốt, không uống được. Tần tổng, tôi sẽ uống thay cho cô ấy.”

    Vừa nói, anh ta vừa uống hết rượu trắng trong ly.

    Tần Chiêu chế nhạo và nói một cách khinh thường: "Tôi đã nói chuyện với anh à?"

    Sắc mặt giám đốc bộ phận tái nhợt, không dám nói gì nữa.

    Tần Chiêu nhìn tôi chằm chằm: "Tại sao, bạn gái của tôi không xứng đáng được cô uống một ly sao?"

    Tôi gượng cười nói: "Xin lỗi, Tần tổng, tôi thật sự không uống được. Tôi -"

    Anh ấy ngắt lời tôi: " Cô thì có thể bị làm sao? Bị bệnh nan y à?”

    Tôi nhìn khuôn mặt u ám của anh ấy và choáng váng.

    Thật kỳ lạ, rõ ràng trước đây tôi đã rất buồn rồi.

    Nhưng không hiểu sao, khi anh nói những lời này, lòng tôi như có ngàn mũi tên đâm vào tim, đau đến mức phải cong người lại để chống chọi với cơn đau. "Tôi....."

    Môi tôi run run nhưng không thể nói được.

    Tần Chiêu lạnh lùng nhìn tôi, trong mắt không có chút cảm xúc nào.

    “Không uống thì ngày mai cô thu dọn đồ đạc và rời khỏi đi."

    "Ôn Văn, cô có vẻ rất cần tiền đúng không, cô có quyền lựa chọn."

    Những người xung quanh im lặng, dùng biểu cảm lạ lùng nhìn về phía chúng tôi, ai cũng cảm thấy Tần Chiêu coi trọng Duẫn Điềm Nhã, dù chỉ một ly rượu cũng không chịu nhượng bộ

    Anh đưa ly cho tôi, tôi nhìn ly rượu trắng đầy, giơ tay nhận lấy một cách cứng ngắc.

    Một lúc sau, tôi ngẩng đầu lên và uống hết.

    Rượu cay trượt xuống thực quản như một lưỡi dao, tôi nghẹn ngào, mặt đỏ bừng, ho sặc sụa như muốn nôn hết nội tạng ra ngoài.

    Cơ thể yếu đuối này không chịu nổi sự k1ch thích mãnh liệt như vậy, tôi cảm thấy bụng mình đau nhói, như có một bàn tay nào đó đang xé nát nội tạng của tôi. "Cái này không uống được à? Giả vờ cái gì? Trước đây cũng chưa từng thấy cô......"

    Tần Chiêu đang nói bỗng nhiên dừng lại, hai mắt trợn to.

    Công việc vất và kéo dài cùng với bệnh tật đã khiến cơ thể tôi trống rỗng, và ly rượu trắng này đã trở thành giọt nước tràn ly

    "Văn Văn!"

    Trong ánh mắt hoảng hốt của anh, cơ thể tôi mềm nhũn.

    Trước mắt tôi hoàn toàn tối đen.

    (Còn tiếp)
     
    Cho Tôi Một Cuộc Sống Mới
    Chương 3


    10

    Tôi bị đánh thức bởi cuộc cãi vã.

    Sau khi mở mắt, chỉ thấy Duẫn Điềm Nhã tức giận trừng mắt nhìn Tần Chiêu, lớn tiếng nói: "Loại phụ nữ chỉ biết sùng bái tiền bạc này có gì tốt chứ? Như vậy là quá đủ rồi, anh để tâm đ ến cô ta quá nhiều rồi đấy!"

    Tần Chiêu lạnh lùng nói: "Duẫn Điềm Nhã, cô nên nhớ kỹ những gì chúng ta thỏa thuận, cô đang vượt quá giới hạn rồi."

    Duẫn Điềm Nhã còn tính nói gì tiếp, nhưng đầu tôi thật sự rất đau, nghe không nổi nữa, tôi đã yếu ớt ngắt lời họ: “Các người có thể ra ngoài mà cãi nhau được không?”

    Câu nói này dường như đã chọc đến Duẫn Điềm Nhã

    Cô ấy quay lại nhìn tôi chằm chằm, nghiến răng nghiến lợi nói: "Lúc đầu cô đã bỏ rơi anh ấy, sao bây giờ cô vẫn bám lấy anh ấy!"

    "Văn Văn, cô sao lại không biết xấu hổ như vậy!"

    Tôi cau mày: "Tôi bám lấy anh ấy khi nào? Với cả, tôi có bỏ rơi anh ấy hay không thì liên quan gì đến cô?"

    Duẫn Điềm Nhã sắc mặt tái nhợt, giọng nói sắc bén: "Cô có biết Tần Chiêu mấy năm nay sống như thế nào không?!"

    "Lúc đó cô vì tiền mà bỏ rơi anh ấy. Mấy năm qua, anh ấy ở bên ngoài kiếm tiền cực khổ thì cô ở đâu?!"

    "Lúc mẹ anh ấy mất, một mình anh ấy lo liệu thì cô ở đâu?!”

    “Anh ấy liều mạng làm việc, suýt chút nữa đã chết thì cô ở đâu”

    Hai mắt cô ấy đỏ hoe, không biết là đang nói với tôi hay Tần Chiêu: "Là tôi luôn ở bên cạnh anh ấy! Cô dựa vào đâu lại nói chuyện nhẹ nhàng như vậy?!"

    Sắc mặt Tần Chiêu tối sầm: "Đủ rồi..."

    "Em phải nói!"

    Duẫn Điềm Nhã tựa hồ hoàn toàn không nhịn được, "Người phụ nữ này có gì tốt? Lúc nãy cô ta ngất đi, anh liền sợ hãi như vậy, vội vội vàng vàng ôm cô ta trong lòng chạy đến bệnh viện, anh rốt cuộc phải mất bao lâu mới có thể quên đi cô ta?!"

    Lúc này tôi mới chú ý tới quần áo của Tần Chiêu có chút lộn xộn, tóc cũng xõa tung.

    " Đi ra ngoài!"

    Tần Chiêu nhịn không được nữa, chỉ vào cửa lớn tiếng nói.

    Duẫn Điềm Nhã đau lòng nhìn anh

    Một lúc sau, cô ấy tùy tiện lau khóe mắt, che miệng đi ra ngoài.

    “Cô rất đắc ý đi?" Im lặng một lát, Tần Chiêu đột nhiên lên tiếng.

    "Ôn Văn, có phải cô đang nghĩ rằng, Tần Chiêu tôi rất giống một con chó phải không? Dù cô có vứt bỏ thế nào, thì tôi vẫn không thể buông tay được”

    Anh hung hăng ngẩng đầu: "Cô hiện tại nhất định rất đắc ý đi!"

    Tuy nhiên, tôi chỉ ho hai tiếng, coi như không nghe thấy câu đấy mà nhẹ nhàng nói: "Tần Chiêu, khi trở về tôi sẽ nộp đơn từ chức."

    "Nếu như anh đã chán ghét như vậy, thì tốt nhất chúng ta nên dễ hợp dễ tan đi "

    "Dễ hợp dễ tan!"

    Tần Chiêu đột nhiên tức giận, đi tới gần tôi mấy bước, sắc mặt xấu đến mức tôi nghi ngờ nếu không phải lúc này tôi đang nằm trên giường bệnh, chắc chắn anh sẽ túm cổ áo tôi kéo tôi dậy!

    Đôi mắt anh hằn lên vệt đỏ ngầu, gầm lên:

    "Cô nói với tôi dễ hợp dễ tan?! Ôn Văn tôi nói cho cô biết, từ lúc cô bỏ rơi tôi ở sân bay thì chuyện dễ hợp dễ tan là điều không thể!! "

    “Vậy anh còn muốn thế nào?” Tôi cười cay đắng.

    "Thế này còn chưa đủ à?"

    "Không đủ! Không bao giờ là đủ!"

    Tần Chiêu tức giận hất tay áo chuẩn bị đi ra ngoài, lúc anh vừa ra khỏi cửa, dì Loan mặc áo blouse vượt qua anh, vội vàng đi vào, cau mày nói: "Cháu lại có chuyện gì rồi!"

    "Bị HUS* còn dám uống rượu? Lần trước cháu bị đông máu đến suýt chết. Dì đã nói bao nhiêu lần rồi, cháu chỉ có thể làm công việc văn phòng nhẹ nhàng thôi, sao còn liều mạng như vậy?!"

    *Hội chứng tan máu tăng urê máu

    "Cháu không cần mạng nữa à!" Dì ấy thực sự tức giận.

    Mắt tôi mở to.

    Còn bước chân của Tần Chiêu đột nhiên dừng lại ở cửa.

    Không khí trong phòng lúc này dường như ngừng lại

    Một lúc sau, anh chậm chạp quay lại như một con búp bê bị hỏng cục pin.

    Anh mở miệng, vẻ mặt ngơ ngác:

    "Cô nói gì?"

    11

    "Cậu là ông chủ của Ôn Văn phải không?"

    Dì Loan bất mãn nói: “Ôn Văn không nói gì là vì không muốn gây rắc rối cho công ty, nhưng các cậu cũng đừng nên ép người quá đáng như vậy chứ?!”

    "Con bé làm việc tốt như vậy, uống hay không uống thì có sao đâu? Tại sao các cậu lại ép cô ấy uống? Cậu có biết mình đang giết người không!"

    “Dì Loan, dì đừng nói nữa.” Tôi cắn môi.

    Tần Chiêu không nhìn dì ấy, chỉ ngơ ngác nhìn tôi, như thể đột nhiên không nhận ra tôi.

    Dì Loan nói xong ra ngoài, anh chậm rãi bước vào, đứng cạnh giường tôi, nói với giọng thất thường:

    "Chuyện xảy ra khi nào?"

    Tôi thở dài

    Không ngờ giấu lâu như vậy mà vẫn không giấu được.

    Nhưng không sao, bây giờ Tần Chiêu đã có cuộc sống mới và bạn gái mới.

    Có lẽ cái chết của tôi sẽ không gây rắc rối gì cho anh ấy.

    Tôi đã hoàn thành được điều tôi đã hứa với bà ấy hồi đó.

    Tôi khẽ mỉm cười, ngẩng đầu nhìn anh: “Trước khi cùng anh bỏ trốn.”

    Bầu không khí nhất thời rơi vào im lặng, âm thanh của Tần Chiêu bắt đầu run rẩy:

    "Đó là lý do tại sao em lại..."

    Tôi lắc đầu: “Em không có vĩ đại như vậy. Lúc đầu em rất muốn tiếp tục ở bên anh."

    “Căn bệnh này rất nguy hiểm, nhưng nếu tìm được nguồn thận phù hợp, có lẽ em có thể sống được hàng chục năm”.

    "Vậy tại sao em lại-"

    Tôi cúi đầu cười khổ nói: “Bà ấy đã đến gặp em”

    “Ngay trước khi đi, bà ấy đã nói rằng nếu em chết, anh có thể sẽ không tiếp tục sống, và em cũng nghĩ như vậy."

    “Em như thế này đã đủ khốn khổ rồi, tại sao lại phải kéo anh theo?"

    Tần Chiêu không nói gì.

    Một lúc sau, tôi bối rối ngẩng đầu lên thì thấy mắt anh đỏ hoe.

    Giọng anh khàn khàn: "Ôn Văn, em cảm thấy mình rất vĩ đại phải không?”

    “Làm giống như một bộ phim truyền hình, em tự mình chạy trốn với căn bệnh và nghĩ rằng như vậy là tốt cho tôi đúng không?”

    Tôi bất lực: “Vậy em phải làm sao? Lỡ như em chết rồi, thì anh phải làm sao?"

    "Vậy em có bao giờ nghĩ đến tôi nghĩ như thế nào không?!"

    Tần Chiêu bùng nổ, hét to:

    "Em có bao giờ tự hỏi mấy năm này tôi phải làm gì để vượt qua không?!"

    "Tôi ở nước ngoài một mình, trong lòng chỉ nghĩ đến em, tôi ghét em vô cùng! Tôi luôn nghĩ khi có tiền sẽ quay lại tìm em, tôi muốn cho em xem bộ dạng tôi bây giờ, khiến em phải hối hận”

    "Nhưng..." Giọng nói của anh chậm rãi trầm xuống, xen lẫn chút nghẹn ngào.

    “Nhưng tôi luôn mơ thấy em, trong mơ tôi chỉ muốn mắng em, nhưng em lại cười với tôi làm tôi không thể mắng em được nữa.”

    "Tôi đã liều mạng làm việc, chính là để sớm quay về tìm em, để nói với em rằng, tôi có tiền rồi"

    "Bây giờ em lại nói với tôi rằng tất cả đều là lừa tôi!"

    Anh che mặt và không nói nên lời.

    Tôi im lặng.

    Một lúc sau, tôi đưa tay chạm vào đầu anh và cảm thấy cơ thể anh ấy khẽ rung lên.

    Cảm giác không giống như lúc trước nữa, tôi nghĩ

    Tần Chiêu trước đây không hề dùng keo xịt tóc.

    "Đã không sao rồi"

    Tôi mỉm cười nói: “Bây giờ anh đã có cuộc sống riêng và có người yêu mới”.

    "Tần Chiêu, anh làm rất tốt, hãy tiếp tục tiến về phía trước đi"

    Tần Chiêu ngẩng đầu, hung tợn trừng mắt nhìn tôi, nhưng đôi mắt lại đỏ hoe, không hề đáng sợ mà ngược lại khá đáng thương.

    "Tiến cái rắm"

    Anh mở miệng chửi thể, tựa hồ thực sự rất oán hận tôi: "Duẫn Điềm Nhã là do tôi mang đến đây để chọc tức em. Tôi và cô ấy căn bản không có quan hệ gì với nhau!"

    Nói xong, anh ấy giận dữ quay đầu đi khỏi tôi, có lẽ vì anh ấy cảm thấy quá xấu hổ khi nói ra điều đó.

    Tôi choáng váng, cảm thấy chua xót trong lòng.

    Hóa ra anh ấy không có bạn gái mới.

    Hóa ra anh ấy cũng như tôi, chưa bao giờ từ bỏ nhau.

    Tôi chỉ tay nói: “Nhưng em thấy cô ấy có vẻ rất quan tâm đ ến anh."

    Tần Chiêu thản nhiên nói: "Đó là việc của cô ấy, tôi đã nói với cô ấy từ lâu rồi, tôi chỉ dùng cô ấy để chọc tức em, để em xem tôi hạnh phúc như thế nào."

    "Người nhà Ôn Văn, người nhà Ôn Văn ở đâu?"

    Cô y tá gọi cửa.

    Tần Chiêu bỗng nhiên đứng dậy: “Ở đây!"

    Sau đó anh vội vã đi ra ngoài.

    Tôi suy nghĩ một lúc, mở chăn ra, bước xuống khỏi giường, chậm rãi đi theo anh.

    Tần Chiêu được y tá dẫn tới phòng khám, dì Loan cau mày: “Cậu không phải là ông chủ của Văn Văn sao?"

    Tần Chiêu lúng túng giải thích: “Tôi là bạn trai của cô ấy."

    Tiểu Văn lấy bạn trai ở đâu? Dì Loan nghi ngờ: “Cô ấy chỉ có một người bạn trai cũ, họ đã chia tay được vài năm rồi”.

    "Tôi là người bạn trai cũ đó."

    Dì Loan thở dài: “Tiểu Văn có nhắc cậu với tôi, lúc đó con bé ốm nặng nên chia tay con vì sợ làm con chậm trễ.”

    "Hôm trước tôi nghe con bé nói cậu có bạn gái mới, hiện tại cuộc sống rất tốt, con bé rất vui, sao cậu lại quay lại rồi?"

    Tần Chiêu sửng sốt.

    Mấy giây sau, anh mới cúi đầu: “Đều là hiểu lầm, tôi chưa có bạn gái mới.”

    Dì Loan không muốn nói nhiều với anh nữa, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Tình trạng của Ôn Văn gần đây càng ngày càng nghiêm trọng, theo lý mà nói, cơ thể của con bé cần được nghỉ ngơi thật tốt. Nhưng cậu cũng biết con bé là trẻ mồ côi, không có người giúp, con bé đã phải chạy thận nhiều năm, con bé cũng phải làm việc cật lực để kiếm tiền chữa bệnh, nếu không thì sức khỏe đã không yếu như vậy."

    “Vừa rồi tôi đã kiểm tra con bé rồi,” dì ấy xoa mặt buồn bã nói, “Nếu không tìm được nguồn thận thích hợp, có lẽ sẽ không thể sống được bao lâu."

    Khi nghe được câu này ở cửa, tôi sửng sốt một lát, nhưng ngạc nhiên thay tôi lại không cảm thấy khó chịu.

    Tôi chỉ có cảm giác nhẹ nhõm vì cuối cùng tôi cũng đã được giải thoát

    Cuộc sống thực sự không phải là một trải nghiệm hạnh phúc đối với tôi.

    Tôi bị cha mẹ bỏ rơi khi còn nhỏ và lớn lên trong trại trẻ mồ côi.

    Cô nhi viện không ngược đãi tôi, nhưng chắc chắn không quan tâm bằng bố mẹ tôi, từ nhỏ sức khỏe tôi đã không tốt, không có ai đưa đi khám chữa bệnh nên lớn lên trong mớ hỗn độn như vậy”

    Chưa từng có ai yêu tôi.

    Tôi cũng chưa từng yêu ai khác.

    Cho đến khi tôi gặp được Tần Chiêu

    Những năm tháng ở bên Tần Chiêu là những ngày hạnh phúc nhất đời tôi.

    Trong năm năm qua, tôi đã dựa vào những ký ức đó để tồn tại từng chút một.

    Giờ nghĩ lại, có anh ấy ở bên những giây phút cuối cùng, cái chết cũng có vẻ không đáng sợ đến thế.

    Hai người trong phòng lại nói gì đó nhưng tôi lơ đãng không nghe rõ.

    Một lúc sau, tiếng bước chân của Tần Chiêu vang lên, tôi vội vàng trốn vào góc hành lang.

    Anh không quay lại phòng bệnh mà dừng lại dựa vào bức tường ở hành lang.

    Đêm đã khuya, trong phòng rất yên tĩnh, đèn cảm biến ở hành lang mờ đi.

    Toàn thân Tần Chiêu bị bóng tối bao phủ, giống như một cây cung sắp đứt.

    Một lúc sau, anh mới từ từ trượt xuống tường rồi ngồi xổm xuống, hai bàn tay to lớn đan vào nhau, che đi khuôn mặt cũng như cảm xúc của anh ấy

    Tôi nghe thấy tiếng nức nở bị kìm nén của anh, khàn khàn và tuyệt vọng.

    Giống như một con vật sắp chết.

    Tôi dựa vào tường, mặc kệ nước mắt chảy dài trên má.

    Đêm nay, trong cùng một hành lang, chúng tôi đều khóc nhưng không thể tựa vào nhau.

    (Còn tiếp)
     
    Cho Tôi Một Cuộc Sống Mới
    Chương 4: Hoàn


    12

    Tần Chiêu chấp thuận việc từ chức của tôi.

    Anh ấy thanh toán mọi hóa đơn của tôi, không đi làm mà ở lại với tôi.

    Tôi cười nhạo anh: "Anh không cần công ty nữa à?”

    Anh ấy đưa cho tôi quả táo đã gọt vỏ và trừng mắt nhìn tôi.

    “Này, anh làm gì suốt ngần ấy năm thế?" Tôi tò mò nằm xuống đầu giường.

    Tần Chiêu suy nghĩ một chút: “Lúc đó anh chỉ đến việc báo thù em, một người ham tiền, muốn nhanh chóng tiếp quản công ty của nhà anh."

    “Đầu tiên anh ra nước ngoài học cao học, sau đó mẹ anh...anh sau khi tốt nghiệp liền tiếp quản công ty ngay, mấy năm nay đều liều mạng làm việc.”

    Anh nói một cách rất thoải mái, nhưng tôi có thể tưởng tượng được áp lực mà Tần Chiêu, một chàng trai mới hai mươi, sau khi chia tay tôi lại gặp phải đối mặt với cái chết của người thân yêu nhất, một gánh nặng như vậy đột nhiên đổ lên đầu anh ấy, lúc đó anh ấy chắc chắn phải chịu rất nhiều áp lực.

    Chắc hẳn là rất buồn

    Chỉ vài ba từ căn bản không thể giải thích hết được

    Tôi gượng cười nói: “Sao anh không hỏi em mấy năm nay em đã làm gì?"

    Tần Chiêu ngừng làm việc, đôi mắt bị tóc che khuất.

    “Anh không muốn biệt." Một lúc sau, anh thì thầm.

    “Anh sợ nghe xong sẽ đau lòng, lẽ ra anh phải ở bên cạnh em ngần ấy năm, nhưng cuối cùng em vẫn phải cô đơn, thậm chí còn phải kéo lê thân xác ốm yếu của mình để kiếm tiền chữa bệnh."

    Các đốt ngón tay của anh trắng bệch: “Anh còn lấy đi khách hàng của em, ép em uống rượu, thậm chí còn đưa phụ nữ đến khoe khoang trước mặt em." Tần Chiêu trông vô cùng buồn bã, như thể một giây tiếp theo sẽ khóc.

    Tôi mím môi và nằm lấy tay anh.

    "Mọi thứ đều qua rồi"

    Năm năm dường như đã dừng lại giữa chúng tôi.

    Tần Chiêu và tôi đã lâu không gặp, nhưng khi gặp lại chúng tôi vẫn như xưa, như chưa từng chia ly.

    Tôi tự tin đưa tay về phía anh: “Không phải anh nói khi có tiền sẽ mua cho em một chiếc nhẫn kim cương lớn sao? Nhẫn kim cương của em đâu?”

    Tần Chiêu trừng mắt nhìn tôi: “Anh thấy em giống viên kim cương lớn rồi"

    Dù vậy, anh vẫn ra ngoài vào buổi chiều.

    Khi quay lại, anh mang theo một gói KFC.

    Tôi xé túi giấy ra thì bên trong chỉ thấy một hộp cánh gà.

    Tôi mắng anh: "Anh bị bệnh à? Lại là trò này?"

    Nhưng anh ấy đột nhiên quỳ một gối xuống trước mặt tôi và lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh lam.

    Khi mở ra, bên trong có một chiếc nhẫn kim cương lớn lấp lánh, không biết chính xác là bao nhiêu carat, dù sao ánh sáng tỏa ra như muốn nói: "Tôi đắt tiền lắm".

    Tần Chiêu sắc mặt đỏ lên, có chút xấu hổ: "Không biết em kiểu nào, nên anh mua cái lớn nhất."

    "Em phải mau khỏe lại để tự mình chọn đi"

    Tôi muốn cười nhưng mắt tôi lại không khỏi nóng lên

    Tôi đưa tay ra, Tần Chiêu đeo nhẫn cho tôi, anh thì thầm: “Ôn Văn, em lấy anh nhé?"

    Tôi lau nước mắt: "Vâng."

    13

    Sức khỏe của tôi ngày càng tệ hơn.

    Nếu như lúc trước tôi chăm sóc sức khỏe của mình tốt hơn thì bây giờ sẽ không tệ như vậy

    Lúc lừa anh, sau khi ra khỏi sân bay tôi đã khóc và xé tấm chi phiếu đi

    Điều tôi nghĩ lúc đó là số tiền này để bán Tần Chiêu và tình cảm của mình.

    Tôi không muốn tiêu nó.

    Nhưng bây giờ nghĩ lại, nếu biết trước Tần Chiêu sẽ quay lại gặp tôi, tôi đã dùng số tiền đó để chữa bệnh, có lẽ có thể ở bên anh ấy thêm một thời gian nữa.

    Tôi bắt đầu phải chạy thận thường xuyên và thậm chí còn bị hôn mê mà không rõ lý do.

    Lúc đầu chỉ mất một lúc là tỉnh lại, nhưng sau đó thời gian dần dần dài hơn, tôi không ăn được mà phải đặt ống thông dạ dày và uống thức ăn lỏng, cơ thể nhanh chóng sụt cân.

    Khi tỉnh dậy, tôi bảo Tần Chiêu mang cho tôi một chiếc gương.

    Người phụ nữ trong gương trông nhợt nhạt, gương mặt hồng hào, tròn trĩnh đã biến mất từ lâu, chỉ còn lại những khúc xương gồ ghề được bao bọc bởi một lớp thịt mỏng. "Quá xấu xí."

    Tôi đã than phiền.

    Tần Chiêu lại gật đầu: “So với lúc trước tệ hơn một chút."

    Tôi tức giận: “Đây là lời mà con người nên nói sao?"

    Anh ấy tiếp tục: "Vì vậy, hãy nhanh chóng khỏe lại. Nếu em cứ xấu xí như vậy, anh có thể sẽ thực sự không thích em nữa."

    Chúng tôi đều biết anh đang nói đùa.

    Nhưng cả hai đều không thể cười được.

    Chúa rất hào phóng, đã ban cho chúng tôi khoảng thời gian cuối cùng

    Nhưng cũng rất tàn nhẫn vì sau những phút dịu dàng chính là sự chia ly vĩnh viễn.

    Thời gian dường như đã được tính toán, vừa đủ để giải quyết hiểu lầm và quay lại với nhau.

    Sau đó đã đến lúc nói lời tạm biệt.

    ......

    Mỗi ngày có thể là ngày cuối cùng đối với tôi.

    Tôi trân trọng từng ngày như thể đó là ngày cuối cùng và nắm bắt từng phút từng giây để được ở bên Tần Chiêu

    Nhưng gần đây có vẻ anh ấy ngày càng bận rộn hơn.

    Lúc trước anh ấy đích thân chăm sóc tôi nhưng giờ anh ấy thuê người chăm sóc và thường xuyên biến mất.

    Nhiều lần tôi tỉnh dậy sau cơn hôn mê, phòng bệnh trống rỗng, ngoại trừ ánh hoàng hôn buông xuống, rất cô đơn trong buổi tối yên tĩnh.

    Tôi bắt đầu nghi ngờ có lẽ là do tôi đã trở nên xấu xí, anh ấy không còn thích tôi nữa và cũng lười nhìn tôi ở đây.

    Nhưng mỗi lần anh về, thái độ của anh vẫn không thay đổi, anh vẫn nằm bên cạnh tôi, kể chuyện cho tôi nghe, dỗ tôi ngủ.

    Khi tỉnh táo, thỉnh thoảng tôi hỏi anh: “Nếu em chết anh sẽ làm gì?”

    Tần Chiêu rất không vui: "Em nói cái gì vậy?"

    Tôi đẩy anh: "Anh nói xem?"

    “Anh sẽ quên em ngay lập tức và tìm một người vợ để kết hôn!” Anh khó chịu.

    Tôi tức giận đưa tay kéo mặt anh: “Anh thật khốn nạn, em thật sự đã đánh giá sai anh rồi!"

    “Vậy nên em,” giọng anh đột nhiên trở nên cô đơn, “đừng chết nhé."

    Tôi im lặng một lúc rồi rút tay lại.

    Một lúc sau, tôi cúi đầu, gượng cười:

    "Quên đi, em cho phép anh sau khi em chết có thể đi tìm bạn gái."

    "Nhưng không được nhanh quá."

    ........

    Thời gian trôi qua, chẳng bao lâu sau tôi không còn sức lực để ý đến chuyện này nữa.

    Bởi vì thím Loan bỗng nhiên xông vào, trong mắt tràn đầy vui mừng: "Có thận rồi"

    Dì ấy thở hổn hển: “Chúng ta có nguồn thận thích hợp rồi!!"

    Tôi giật mình, toàn thân bất giác rùng mình, cảm giác sung sướng chợt bùng nổ trong đầu.

    Tôi đã chờ đợi một nguồn thận phù hợp trong nhiều năm, cuối cùng bây giờ cũng đã có!

    Điều này có nghĩa là tôi có thể tiếp tục sống!

    Tôi có thể tiếp tục ở bên Tần Chiêu!

    “Thận ở đâu thế ạ?"

    Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại sự phần khích của mình: "Lúc trước không phải luôn không có sao"

    Trên mặt di Loan hiện lên một tia bất an, nhưng nhanh chóng che đậy: “Vừa mới có, con cũng tốt số quá rồi."

    Tôi không suy nghĩ nhiều, sau khi dì ấy rời đi, tôi vừa khóc vừa cười, ôm Tần Chiêu vừa trở về

    "em có thận để thay rồi, em có thể sống rồi"

    "Tần Chiêu, em có thể sống rồi!"

    Tần Chiêu im lặng một lúc, sau đó nhếch lên khóe miệng mà tôi không thấy.

    Anh chạm vào tóc tôi và nói bằng giọng dịu dàng:

    "Thật tuyệt."

    "Em có thể tiếp tục sống."

    14

    Vì tình trạng thể chất của tôi không thể trì hoãn được nữa nên cuộc phẫu thuật đã được lên lịch gấp.

    Ngày hôm sau tôi được đẩy vào phòng mổ.

    Thuốc mê lan khắp cơ thể tôi, lên cánh tay và trong vài giây tôi bất tỉnh.

    Tếp theo, tôi dường như biển mất khỏi thế giới, không còn giấc mơ hay bất kỳ ý thức nào.

    Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi đã ở trong phòng hồi sức

    Khi bị đẩy ra ngoài, tôi còn tưởng rằng Tần Chiêu nhất định sẽ ở bên tôi, nhưng không biết anh đã đi đâu, mà vẫn luôn không quay lại

    Tôi hỏi di Loan: "Tần Chiêu đâu rồi ạ?"

    Dì Loan giật mình, sau đó lại giả vờ thản nhiên nói: “Dì cũng không biết, hình như dì nghe cậu ấy nói bận ở công ty, chắc là đã về công ty rồi."

    Tôi có chút không vui

    Di Loan, người chưa bao giờ thích Tần Chiêu cho lắm, lần đầu tiên lên tiếng thay anh.

    : "Thật không dễ dàng gì với cậu ấy. Cậu ấy làm việc cho một công ty lớn như vậy và phải chăm sóc con. Đừng trách cậu ấy."

    Nói thì nói như vậy, nhưng ngày hôm sau Tần Chiêu lại không xuất hiện.

    Ngày thứ ba, ngày thứ năm, ngày thứ bảy...

    Tần Chiêu tựa hồ đột nhiên biến mất.

    Tôi cắn môi và nếm được vị máu.

    Lúc tôi gọi điện cho anh, giọng Tần Chiêu có vẻ hơi mệt mỏi, nhưng anh vẫn kiên nhẫn an ủi tôi: “Công ty có việc gấp cần anh phải rời thành phố, mấy ngày nay anh có lỗi với em rồi."

    "Có việc gì thì nói với y tá hoặc dì Loan, mấy ngày nữa anh sẽ quay lại."

    Tôi im lặng cúp máy và run rẩy ngồi dậy.

    Y tá lo lắng nói: "Chậm một chút, bác sĩ nói hiện tại chỉ có thể xuống giường đi lại chậm rãi, cô đừng sốt ruột!"

    Tôi nắm tay cô ấy đi từng bước một trong hành lang, gọi điện thoại di động trên tay.

    Hai giây sau, trong phòng bệnh cuối hành lang vang lên tiếng chuông điện thoại yếu ớt.

    Tôi bước tới và dừng lại ở cửa.

    Giọng nói của Tần Chiêu từ bên trong truyền đến, mơ hồ: “Anh đã bảo mấy ngày nữa sẽ về mà, sao em lại bám người thế nha"

    Tôi không nói gì, nước mắt lập tức rơi xuống.

    "Alo? Alo? Tại sao em không nói chuyện?"

    Với đôi tay run rẩy, tôi đẩy cửa phòng bệnh.

    Trong phòng bệnh tràn ngập mùi thuốc khử trùng, Tần Chiêu đang nằm trên giường ôm điện thoại di động, mặc áo của bệnh viện, trên đầu treo một chai nước. Khi nhìn thấy tôi bước vào, anh ấy sửng sốt.

    Sau đó anh nhanh chóng giải thích: “Anh không cố ý lừa em, mấy ngày trước anh bị viêm ruột thừa, sợ em lo lắng."

    Nhưng tôi ngắt lời anh ấy và khóc: "Thận đến từ đâu?!"

    "Có phải không..." Tôi không nói được nữa mà nghẹn ngào. “Có phải thận của anh không?"

    Tần Chiêu dừng lại một chút, cuối cùng bất đắc dĩ nở nụ cười.

    "Sao lại khóc rồi?"

    Tôi không thể chịu đựng được nữa, khóc lớn: "Anh bị bệnh à. Anh có biết thiếu một quả thận là thể nào không? Sao anh lại ngu ngốc như vậy!"

    “Anh biết," Tần Chiêu thản nhiên nói, “Sau này có thể anh không làm được việc nặng, bất quá anh có rất nhiều tiền nha, vốn dĩ cũng không cần làm việc gì nặng." Tôi khóc đến không nói rõ ràng: “Anh ngốc quá!”

    “Đừng khóc nữa,” Tần Chiêu dỗ dành, “Chỉ là một quả thận thôi, cũng không phải là chết rồi. Chẳng phải anh vẫn còn một quả sao?"

    "Cũng tốt mà. Chúng ta sinh ra đã là một đôi, ngay cả thận cũng là một đôi."

    "Nhưng sao này anh phải làm sao? Vốn dĩ anh là một người đang khỏe mạnh."

    Tôi run rẩy chạm vào khuôn mặt nhợt nhạt của anh.

    Tần Chiêu không quan tâm:

    “Chuyện còn lại thì dễ nói, bây giờ anh chỉ còn lại một quả thận, khi anh ra ngoài tìm vợ cũng sẽ không có ai chịu theo, em chỉ có thể chịu trách nhiệm”

    Tôi buồn bã vô cùng: “Anh còn có ở đó mà nói đùa!"

    Anh mỉm cười và nắm tay tôi.

    "Có lẽ ông trời đã phái anh đến gặp em. Lúc đó anh chỉ đi thử thôi, không có chút hy vọng nào."

    "Không ngờ tỷ lại nhỏ như vậy mà vẫn phù hợp, giống như trúng số vậy."

    Ánh nằng giữa trưa chiều vào trong mắt Tần Chiêu, tỏa ra ánh sáng màu hổ phách, tràn ngập nụ cười.

    "Ôn Văn, em không biết anh vui mừng cỡ nào đâu."

    "Anh có thể cứu em. Không còn gì tốt hơn nữa "

    15

    Tôi và Tần Chiêu xuất viện cùng ngày.

    Việc đầu tiên anh làm sau khi xuất viện là lôi tôi đi mua một chiếc nhẫn kim cương.

    Tôi kéo anh: "Em chỉ đeo nhẫn một ngón thôi, sao mua nhiều thế!"

    Tần Chiêu cau mày: "Hôm nay là lễ tình nhân! Là phụ nữ, em có thể lãng mạn hơn một chút được không!"

    "Đi, anh dẫn em đi mua đồ em thích, lần này em phải tự mình lựa chọn!"

    Tôi chợt nhận ra hôm nay đã là Ngày Lễ Tình Nhân.

    “Đã nhiều năm rồi anh không mua quà cho em,” Tần Chiêu nắm tay tôi nói: “Lần này anh sẽ bù đắp!”

    Trên đường phố vào mùa đông, có lẽ vì ngày lễ tình nhân nên có rất nhiều cặp vợ chồng trẻ, với nụ cười trên môi

    Xung quanh có những quầy bán hoa hồng rực rỡ.

    Đèn giao thông đan xen với ánh đèn neon xung quanh, mang đến cho màn đêm một chút lãng mạn.

    Đột nhiên một cơn gió lạnh thổi qua, mặt tôi lạnh buốt. Nhìn lên, những bông tuyết khắp nơi trên bầu trời đang rơi xuống và chúng được phản chiếu màu vàng bởi ánh đèn đường xung quanh. Tôi đưa tay ra và bắt lấy một bông tuyết.

    "Anh đã tặng quà cho em rồi." Tôi mỉm cười.

    Tần Chiêu nghi hoặc: “Quà gì?"

    Tôi không nói gì.

    Tôi thầm nói trong lòng: Cảm ơn vì đã cho em một cuộc sống mới.

    Trên đường về, cuối cùng chúng tôi cũng có thể dựa vào nhau

    Không còn phải đi bộ một mình nữa

    (HOÀN)
     
    Back
    Top Dưới