Cập nhật mới

Khác [ChiViet] Chuyến Du Hành Vượt Thế Kỉ (Remake)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
367490556-256-k171707.jpg

[Chiviet] Chuyến Du Hành Vượt Thế Kỉ (Remake)
Tác giả: MonMiu1
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Một ngày thu non sông chiến khu về
Đường vang tiếng hát cuốn dòng người..."

Ngày Giải phóng Thủ đô, Nam với chiếc mũ nan đính sao vàng, bước từng bước chân vững chãi theo đoàn quân tiến về tiếp quản Hà Nội.

Trên tay các anh chiến sĩ là những bó hoa tươi thắm.

Dưới bóng cờ đỏ rợp trời, Trung cầm sẵn bó hoa trên tay, ngó theo đoàn quân tìm người chiến sĩ thân thiết, cũng là người anh hằng thích thầm.

Đợi đến lúc tim bỗng "thịch" một cái, anh vội vã chạy đến, quàng tay ôm Nam thật chặt như để nói rằng "Cậu đã làm tốt, cảm ơn vì đã luôn đồng hành cùng tôi".

Sau đó lại vội vã giúi bó hoa tươi vào tay cậu nhóc, rồi chạy mất.

Cứ thế, anh lặng lẽ nhìn theo chiếc xe đưa Nam cùng đồng đội về tiếp quản Nhà tù Hoả Lò, chỉ ngay ngõ phố bên kia thôi.

Bóng cậu cứ khuất dần, khuất dần...

Chính ngày ấy đã thực sự mở ra một trang sử mới cho đất nước!

---------------------------------------
Một câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng và chậm rãi trong thời chiến...



war​
 
[Chiviet] Chuyến Du Hành Vượt Thế Kỉ (Remake)
P1: Những em bé Vệ út


#Không_liên_quan_gì_đến_ChiVie

#Buồn_vl

#Chap_sau_hứa_sẽ_vui_hơn

#Flop_quá_nên_khi_truyện_có_lượt_bình_chọn_sẽ_tiếp_tục_viết_ChiVie

.

.

.

- "Em sợ ngày mai sẽ chẳng còn cơ hội để nghe anh kể chuyện nữa!

Em sợ lắm..."

- ......

____________________________

Hà Nội, 1946.

60 ngày đêm "Quyết tử cho tổ quốc quyết sinh" tại quê nhà cậu thực sự rất khốc liệt.

Tuy chính phủ Pháp đã đề nghị VNDCCH kí hai bản hiệp định Sơ bộ và hiệp định Tạm ước, nhưng cũng chính Pháp đã xâm phạm hiệp định ấy bằng việc chuẩn bị chiến tranh xâm lược nước ta thêm một lần nữa.

Chúng thúc giục ta sớm đi đến ký kết hiệp định, lấy cớ "Giải giáp quân đội Trung Hoa (Quốc dân Đảng)" khỏi miền Bắc, thậm chí khi "công nhận" Việt Nam là một quốc gia độc lập, Pháp đề nghị ta dùng chữ "quốc gia tự trị" (hề chúa vlr).

Ở Hà Nội, chúng đốt nhà, bắn súng, ném lựu đạn, tàn sát người dân hầu hết khắp mọi nơi.

18/12/1946, chúng gửi tối hậu thư buộc ta giải tán lực lượng chiến đấu, chỉ để đạt được mục đích là làm nhiệm vụ giữ gìn trật tự ở đây.

Nhưng đất nước ta đã bị thực dân Pháp đô hộ cả trăm năm, đến tận tháng 9/1945 mới có thể chính thức lập nên chế độ dân chủ cộng hoà, mới có thể khẳng định rằng "Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do, độc lập."

...Chẳng lẽ bây giờ lại phải tiếp tục bị trói chặt bởi gông cùm, xiềng xích của bè lũ thực dân?...

-----------------------------------------------

19/12/1946

"Quân Pháp kìa, anh.

Cái bọn lần trước đốt nhà em đấy!"

- Nhiên, cô bé vệ út làm liên lạc (nhân vật hư cấu trong AU mình) lay lay bàn tay Nam sau khi cậu vừa bắn một tràng liên thanh bằng khẩu tiểu liên K50 mới toanh của mình.

Tóc em thắt bím.

Em đội chiếc mũ ca lô đính sao vàng, đeo tấm khăn quàng đỏ trên vai.

Trên người em là chiếc áo trấn thủ đã ngả màu vàng cỏ úa.

Đứng trước khung cảnh hoang tàn, đổ nát, mắt em vẫn ráo hoảnh, dường như chẳng có gì khiến em hoảng sợ cả.

Phải rồi, chúng đã cướp đi ngôi nhà gạch cũ mèm ấy, cướp đi gia đình em, cướp cả con Mun cứ chiều chiều lại chờ em đi học về mà!

Nỗi đau quá lớn, lấn áp cả nỗi sợ hãi trong lòng em mất rồi!

Em nhanh nhẹn len lỏi từ góc phố này đến góc phố khác, từ căn nhà này đến căn nhà nọ dù chúng chẳng còn nguyên vẹn.

"Y hệt một con sóc vậy, dễ thương thật!"

Ý nghĩ này khiến cậu bất chợt mỉm cười, nhưng sau đó, nụ cười chợt tắt khi trong lòng cậu cảm thấy xót thương cho cô bé nhiều hơn.

_____________________________

"Em thích các anh chị Vệ quốc đoàn lắm!"

Bọn trẻ nhao nhao trên gác.

Đứa làm cứu thương, đứa làm trinh sát, đứa tiếp tế, đứa liên lạc... nhỏ nhất là 9 tuổi, lớn nhất chỉ mới 15.

Ban ngày, đứa nào đứa nấy chiến đấu rất anh dũng, y như một chiến sĩ thực thụ.

Ban đêm lại vô tư như những đứa trẻ đúng độ tuổi của chúng.

Chúng cứ đòi Nam kể chuyện miết thôi!

Đơn vị của Nam gồm 23 người.

Trong đó bao gồm 1 tiểu đội Vệ quốc quân (13 người) và 1 tiểu đội Vệ út (10 em).

Đa phần đều là những đứa mồ côi cha mẹ từ nhỏ nên chúng luôn coi nơi đây như một gia đình.

Sau mỗi trận chiến khốc liệt ở phố Khâm Thiên, chúng lại trở về với "gia đình" là các anh chị Vệ quốc đoàn, để lại được cầm trên tay những món đồ chơi đầy màu sắc thay vì cầm súng, để được ăn những bát chè sen ngon ngọt, và để được ngủ một giấc bình yên, không tiếng súng hay bom đạn.

Niềm vui của các em chỉ có vậy thôi.

"Anh Nam kể chuyện xong rồi, giờ đến anh nhé!

Các em ngủ ngoan để mai còn lấy sức chiến đấu nữa chứ ^-^" - Chiến, một người đồng chí thân thiết của Nam lên tiếng sau khi tràng vỗ tay của các em vừa dứt.

"Em vui lắm, khi không khí yên bình, ấm cúng của buổi tối đã phần nào bù đắp cho sự mất mát của chúng em.

Nhưng mà...nhưng mà-...."

"?"

"...Em sợ ngày mai sẽ chẳng còn cơ hội nghe anh kể chuyện nữa, em sợ lắm..."

- Nhiên cất lời, nước mắt em chực trào.

Các anh chị Vệ quốc quân nhìn nhau đau xót.

Sự im lặng đã bao trùm tất cả mọi người.

"Cảm tử quân", "Vệ út cảm tử" - chỉ 3 - 4 từ này thôi đã đủ để khiến sống mũi Nam cay xè rồi.

Bởi lẽ, tỉ lệ hi sinh của một người lính cảm tử là rất cao.

Hôm nay gặp, hôm sau có khi lại ngậm ngùi chứng kiến đồng đội mình hy sinh, khi tuổi đời còn rất trẻ...

Càng nghĩ, cậu càng thù thực dân Pháp tợn.

Chúng thì làm được cái quái gì, ngoài những việc như "khai hoá văn minh", bóc lột nhân dân của các nước thuộc địa, đặt ra nhiều loại thuế một cách vô lý hay cưỡng ép "những tên An-nam-mít" đánh nhau với phát xít Đức ở các chiến trường châu Âu, để rồi trở về với một thân thể tàn phế?

______________________________

Một sự trùng hợp đau đớn đã xảy ra.

Đó là sau câu nói vu vơ của Nhiên ngày hôm qua, thì hôm kế tiếp, em đã hy sinh.

Thấy xe tăng của địch, em chẳng nghĩ ngợi gì, vớ lấy bom ba càng và vội nhảy.

Vậy mới thấy, nỗi sợ mất nước của các em gấp cả trăm, nghìn lần nỗi sợ phải xa rời thế giới này mãi mãi.

"Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ!"

- Câu nói của Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn còn văng vẳng trong đầu em ngay cả trong những giây phút cuối cùng.

Cả tiểu đội đau xót chứng kiến sự anh dũng hy sinh của em.

Nam đau lắm.

Cậu vốn dĩ rất yêu mến mọi người xung quanh, đặc biệt là những đứa trẻ.

Nhưng, cậu hoàn toàn có đủ bản lĩnh, đủ mạnh mẽ để bước tiếp mà!

"Chúng ta rồi sẽ gặp lại nhau vào một ngày không xa, em nhé!"

- Ý nghĩ này đã phần nào tiếp thêm sự lạc quan cho Nam, giúp cậu vơi bớt phần nào nỗi buồn.

Hứa hẹn chap sau sẽ vui vẻ hơn, thật đấy🙁(
 
[Chiviet] Chuyến Du Hành Vượt Thế Kỉ (Remake)
P2: (ChiViet) First Meet 💞


#ChiVie_Ở_Khúc_Cuối_Nhaa

#Kỉ_niệm_70_năm_Chiến_thắng_Điện_Biên_Phủ

#ChiVie_Chuche_vlr:3

---------------------------------------------------

Điện Biên, 16/3/1954

Chiến dịch Điện Biên Phủ tính đến đây cũng đã ba ngày kể từ thời điểm mở màn, với sự kiện quân ta tiến công tiêu diệt cụm cứ điểm Him Lam (13/3/1954).

Xuất hiện trước mắt các chiến sĩ trong Trung đoàn pháo binh (không rõ phiên hiệu) là cậu nhóc tân binh mười sáu tuổi, có vẻ thoáng rụt rè trong môi trường mới, cao chưa đến nửa cái đầu của các chiến sĩ khác tại đây.

Cậu ta đẹp, lối đẹp của con gái - với khuôn mặt thư sinh, mái tóc đỏ nhạt, đôi mắt sáng, gò má ửng hồng (dù trong trung đoàn cũng xuất hiện nhiều đồng chí đẹp theo lối của con gái, nhưng có lẽ cậu ta trông đặc biệt nhất).

Như bao chiến sĩ khác, cậu đội chiếc mũ nan, trên người là chiếc áo trấn thủ xanh dường như đã ngả vàng.

Nhìn cậu nhóc Thủ đô thật dễ thương, dù trong mắt mọi người trong trung đoàn cậu chỉ là "Thằng nhóc tì với ngoại hình của thằng lính viễn chinh (lính của quân đội Pháp)"🙂))

Đứng cạnh trung đoàn trưởng, cậu ta liếc ngang liếc dọc, tay đút túi quần đến khi chán thì rút ra, môi cứ bặm lại.

Trong khi ở dưới là những tiếng xôn xao không ngớt:

- Nhìn giống Tây nhỉ🙂))?

- Tao nghi ngờ thằng nhóc này là tình báo cho quân đội viễn chinh, bất an quá tụi mày ạ...

- Thằng oắt này mà làm bộ đội pháo binh á, chả biết cái xô nước có bê được nổi không đây🙂))"

Để xoá tan không khí căng thẳng bủa vây quanh cậu nhóc đang lúng túng, trung đoàn trưởng cất lời:

- Bậy nào, các đồng chí, dân Hà Nội chính gốc đấy!

Thằng bé đã tham gia chiến đấu chống quân Pháp suốt 60 ngày đêm ở quê hương nó nên hoàn toàn có kinh nghiệm, yên tâm!

Cảm tử quân chứ đùa!

- Nào, lính tráng gì mà nhát cáy, cạy mồm vẫn câm như hến vậy🙂)?

Kiểu này thì mốt chiến đấu ra sao, hử:vv?

Bị dồn vào chân tường, cậu bèn mở miệng, lắp bắp câu chìm câu nổi.

Được vài câu, cậu bỗng chuyển trạng thái, tự tin hẳn, trái với cái điệu bộ rụt rè của cậu mấy giây trước:

- E...em...các anh cứ gọi em là Nam nhé!

Em ở Sơn Tây, Hà Nội, đây mới là lần thứ hai tham gia đánh Pháp của em.

Nói vậy thôi chứ em vẫn chưa có kinh nghiệm chiến trường nhiều, hy vọng được giúp đỡ...

- À mà về khoản thuốc lào thì vô tư, em chả thú gì mấy thứ đấy, có mỗi cái bánh thuốc, anh em trong trung đoàn cứ chia nhau mà thưởng thức...

Cả dân công cũng tương tự, cô nào cô nấy xinh lắm, nhưng chưa phải đối tượng của em.

Các anh lời to rồi nhé!

Nam không quá hài hước, nhưng câu nói vừa rồi của cậu khiến ai nấy đều bật cười (hoặc cười mỉm).

Bên dưới lại vang những tiếng xôn xao:

- Cái thằng ù lì này, ai ngờ nhanh mồm nhanh miệng phết!

- Hay đang thương cô nào mà không được thương lại nên vờ vịt?

- "Thò tay mà ngắt cọng ngò...

Thương em đứt ruột, giả đò ngó lơ...

ớ ơ...."

Nam lại lúng túng, đỏ mặt nữa rồi!

Coi vậy chứ cậu ta hay thẹn lắm:vv

- Các đồng chí trật tự, dừng chuyện riêng lại!

Để yên cho tôi phổ biến nhiệm vụ!

Nhiệm vụ ở đây là kéo pháo vào trận địa sát cứ điểm phía bên trái của Bản Kéo.

Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ được chia ra làm ba phân khu (do quân Pháp chiếm giữ):

- Phân khu Bắc: (Bao gồm các cụm cứ điểm) Him Lam, Độc Lập, Bản Kéo.

⭐️ Trong đó trận đánh ở các cụm cứ điểm Him Lam, Độc Lập là các trận đánh then chốt hòng tiêu diệt phân khu Bắc.

- Phân khu trung tâm: (Bao gồm các cứ điểm) Đồi A1, C1, E1, D2... tính cả sân bay Mường Thanh và sở chỉ huy của địch.

- Phân khu Nam: Gồm cụm cứ điểm Hồng Cúm và sân bay địch.

Mũi tên màu tím chính là cứ điểm mà Trung đoàn pháo binh (không rõ phiên hiệu) sẽ tiến vào.

- Anyways, đây là tình tiết hư cấu trong AU mình, và mình không hề có ý xuyên tạc lịch sử nhé!

----------------------------------------------------

Vừa chỉ trên lược đồ, trung đoàn trưởng vừa trình bày:

- Như các đồng chí đã biết, tổng số binh lực địch ở đây được bố trí thành ba phân khu Bắc, Trung tâm, Nam như trên lược đồ.

Cái ta cần chú ý nhất ở đây là phân khu Bắc.

- Cụ thể, trung đoàn pháo binh của ta sẽ kéo pháo vào trận địa sát cứ điểm phía bên trái của Bản Kéo.

- Trong khi chiến đấu, sẽ có thêm các vũ khí hoả lực như súng cối, súng phun lửa... ngoài hoả lực chung là pháo 105 ly, bổ sung cho các đơn vị nhỏ lẻ.

- Các đồng chí cứ mạnh dạn tiến công và chiến đấu.

Nhưng tiến đến đâu, chắc đến đấy nhé, đừng vồ vập quá.

"Đánh chắc, tiến chắc" mà!

Trước mặt các đồng chí pháo binh là lược đồ Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, và cũng là bầu trời âm u, lành lạnh.

Kế hoạch là cả trung đoàn sẽ cùng đến một bản nhỏ, nơi có những người Thái (dân tộc Thái) sinh sống để dùng cơm tối trước khi lên đường vì đã được họ mời cơm rất tận tình.

Ở đây họ quý bộ đội lắm, chăm sóc bộ đội từng li từng tí, từ bát cơm độn sắn đến chén nước mát.

Tuy trời lạnh, sắp sửa có mưa to, nhưng trên đường đi vẫn là những tốp dân công người đi bộ, người đạp xe thồ.

Chủ yếu là đàn bà con gái, trong đó số đông là các cô gái thanh niên xung phong chỉ mới mười tám đôi mươi.

Ai nấy cười đùa vui vẻ, mặt tươi roi rói, hễ gặp bộ đội lại mở miệng trêu:

- Các anh đi ráng giữ "gáo dừa" nhá!

- Nhìn anh nào anh nấy trẻ phết!

Thế có ai "kết" chưa, nếu chưa cứ việc "chừa chỗ" cho chúng em:>

- Các anh này mới "bóc tem" à?

Trong đoàn còn có một anh bé tí thế kia kìa...

- Thắng nhanh thì về nhanh đấy!

Đến lúc chúng em phải lòng ai khác rồi thì các anh tự chịu trách nhiệm nhá...

Mấy cái cô này, trêu xong còn cười khúc kha khúc khích với nhau nữa! cứ phải làm các anh bộ đội ngượng chín mặt mới chịu cơ đấy🙂)

---------------------------------------------------

Trước mặt các anh em là một căn nhà sàn, bên trong được thắp sáng bằng hai, ba ngọn đèn dầu tạo nên cảm giác thật ấm cúng.

Có vẻ như đây là không gian sinh hoạt, giao lưu văn hoá, nghệ thuật của bản làng thì phải.

Bà con nơi đây gửi mỗi đồng chí một gói xôi nếp nương và gói bánh khẩu xén để dành ăn dọc đường.

- Các anh đi đường có vẻ đói bụng nhỉ?

Phụ nữ Thái chúng em có xôi nếp nương gởi các anh này.

Đặc sản Điện Biên đấy, các anh nhận cho em vui!

Tiêu chuẩn chiến sĩ Điện Biên lúc bấy giờ là một cân gạo tẻ, chút cá khô và nước mắm một ngày, nếu được thì kiếm thêm rau tàu bay để ăn.

Tuy bữa cơm tối này không có thịt, nhưng rất ngon, phần lớn cũng ngon nhờ tình cảm bà con trong bản chắt chiu, gởi gắm vào từng bữa ăn đạm bạc.

Duy chỉ có trung đoàn trưởng chờ đợi một điều hơn gói xôi với đủ loại màu sắc...

Đó là Nhàn - một cô gái người Thái đáng yêu và dịu dàng, trên đầu là chiếc khăn piêu thổ cẩm sặc sỡ với hoa văn vô cùng bắt mắt.

Cô diện trên mình chiếc áo trắng cổ cao cùng bộ váy đen bóng, dài tận chân, làm tôn lên vẻ đẹp mê hồn, duyên dáng của phụ nữ Thái.

- Các anh đi mạnh giỏi nhé!

Có hậu phương chúng em luôn chờ các anh báo tin vui về!

Nhàn là người yêu của trung đoàn trưởng Toàn.

Cô nói tiếng Kinh rất sõi.

Cô lập tức đưa gói xôi cho Toàn và vội lấy chiếc khăn tay của mình, nhẹ nhàng lau từng giọt mồ hôi trên trán anh.

- Chiến thắng trở về, anh hái cho em một cành hoa ban trắng nhé!

Mùa này hoa ban nở đẹp lắm, trắng xoá cả bản làng:3

- Lúc đó, nhớ cưới em đấy!

Em chờ:33

(Phen này Toàn xỉu mất huhuu)

- Ờ....ờ....Ai....ai....Ai mặc nọong lái lai:3 (Anh iu em rất nhiều) - Quá vui sướng và bối rối, Toàn lắp bắp mãi mới xong 1 câu khiến Nhàn nhìn anh và cười khúc khích.

- Giời ơi!

Nam ơi là Nam!

Mày nhìn xem có ghen tỵ chưa kìa🙂)??

- Tội nghiệp...đẹp trai vậy mà...chả có cô nào "kết".

Thành ra chú ta phải "giả đò ngó lơ", vờ vịt như ta đây cóc cần cô nào thích để đỡ tủi thân đấy thôi!

Một tiếng nói trêu chọc cậu tân binh vang lên.

(Ừ mà một phần cũng đúng thật!

Mọi người trong trung đoàn ai nấy đều có người yêu hết rồi, cậu ta cảm thấy hơi "lạc loài" là phải!)

----------------------------------------------------

Tạm biệt mọi người trong bản làng sau bữa cơm tối, trung đoàn lại tiếp tục lên đường.

Gió trời mạnh hơn, rét hơn, đến mức mặc chiếc áo trấn thủ cùng miếng bạt che mưa vẫn không xi nhê gì.

Có vẻ sắp mưa to thật rồi!

Phải kéo khẩu pháo trăm lẻ năm ly (105mm) vào trận địa, trong khi trên trời nào máy bay, nào lính nhảy dù, có những nơi trời còn sáng loé vì bom đạn địch, chả biết sẽ hy sinh lúc nào.

Vả lại, thời tiết còn rất khắc nghiệt nữa, đường đi thì dốc và bùn lầy.

Anh em trong trung đoàn chỉ còn cách động viên tinh thần nhau thôi, chứ biết sao giờ!

Ngay hôm đầu tiên vào trung đoàn, Nam đã được phân công chèn bánh pháo cùng một đồng chí khác.

Nhỏ con là thế, nhưng cậu ta khoẻ như vâm ấy, vô tư!

Trời mưa to thối đất thối cát, khiến cho con đường vốn đã khó di chuyển càng trở nên chênh vênh, nhầy nhụa hơn bao giờ hết.

Những người chiến sĩ ấy vừa cắm cúi đi lùi, vừa gồng mình kéo pháo, miệng hô "Hò dô ta..." vang khắp núi rừng (tuy không át được tiếng bom đạn của địch).

Nam và đồng chí Giao lại tiến về phía trước, hai tay cầm thanh gỗ chèn bánh xe pháo tiến lên từ từ.

Trung đoàn trưởng đứng sang một bên, phẩy tay, hô: "Hai...ba nào!", "Dô...ta nào!".

Mưa to đến đâu, đường dốc đến mấy, bom đạn địch có dội xuống ác liệt cỡ nào vẫn không ngăn nổi bước họ đi.

Trong đầu ai nấy đều vang vọng mấy câu hát:

"Hò dô ta nào, kéo pháo ta vượt qua đèo,

Hò dô ta nào, kéo pháo ta vượt qua núi,

Dốc núi cao cao nhưng lòng quyết tâm còn cao hơn núi,

Vực sâu thăm thẳm vực nào sâu bằng chí căm thù..."

.

.

.

- Đồng chí nào đuối sức, hay bị chấn thương gì chưa?

- Không sao đâu!

Em...em ổn...

- Nam nói, chưa dứt lời, trung đoàn gặp đoạn dốc làm Nam sẩy chân.

Bánh xe pháo lăn đè lên cánh tay cậu, tướm máu, trong khi bàn tay vẫn cầm khư khư thanh gỗ.

- Tạm thời anh phụ em chèn bánh pháo, còn em chỉ huy trung đoàn kéo pháo nhé?

Qua con dốc này, đi đoạn ngắn nữa là hết, em cố được chứ?

- Trung đoàn trưởng Toàn nói với Nam.

Rất đau, nhưng hình ảnh về từng đoàn xe thồ băng băng khắp các nẻo đường, về những người lính ngày đêm chiến đấu dưới làn mưa bom bão đạn của địch, về các dân tộc anh em từ Kon Tum, Hà Nội, Thanh Hoá, Điện Biên, Sài Gòn... nói đúng hơn là khắp cả nước đang vùng lên trút bỏ gông cùm, xiềng xích của bè lũ thực dân đã tiếp sức cho Nam.

- Được ạ!

- Cậu mỉm cười, đáp.

Đang dùng một tay phụ trung đoàn trưởng chèn pháo, bỗng xuất hiện một người lính với chiếc mũ khâu sao đỏ, trên người là bộ quân phục xanh cùng tấm khăn bạt che mưa giống hệt anh em pháo binh tại đây.

Có vẻ là một anh lính Trung Quốc từ biên giới sang giúp đỡ các đội, đoàn của quân ta trong chiến dịch Điện Biên Phủ thì phải.

Trong làn mưa, tuy không nhìn rõ, nhưng anh em cũng nhận ra rằng người lính này có nét rất giống Nam, chỉ khác rằng anh ta cao hơn, trên đầu xuất hiện năm ngôi sao ở góc trái và là người lớn thực thụ (22t), không phải con nít như Nam.

- Các đồng chí cần tôi giúp gì chứ?

- Anh ta lanh lảnh hỏi, tuy là người Trung Quốc nhưng khá rành tiếng Việt.

Đột nhiên anh chú ý đến cánh tay tướm máu của cậu nhóc đang thay trung đoàn trưởng dẫn đường cho anh em.

Anh chạy đến chỗ Nam, nhẹ nhàng cầm cánh tay bị thương của cậu:

- Trời có vẻ tối, sợ anh em không rõ đường vào trận địa, nên để tôi phụ đồng chí dẫn đường nhé!

- Còn cánh tay này, chốc lát đến nơi, tôi lấy bông băng, thuốc sát trùng cho đồng chí là ổn ngay.

Cố lên nhé!

- Anh vừa nói, vừa huơ huơ chiếc túi sơ cứu trên tay, mỉm cười nhìn khuôn mặt đáng yêu ướt đẫm nước mưa của cậu.

- Cảm ơn anh nhé!

- Cậu cười, đáp lại

Sau này, gặng hỏi, cả trung đoàn mới biết anh ta là người Bắc Kinh, rất nhiệt tình, thuộc trung đoàn pháo 105 ly do Trung Quốc viện trợ cho Việt Nam, rảnh rỗi lại chạy qua đoàn này đội kia, hỗ trợ rất nhiều thứ từ nấu cơm, sơ cứu bộ đội đến vận tải, chiến đấu phụ...

Vâng, China trong AU mình nè😀

Cả hai đã gặp gỡ nhau như vậy đấy!

Cũng từ đó mà tình đồng chí giữa cả 2 được hình thành và vun đắp dần theo thời gian (sau đấy thì trở thành crush của nhau luôn):3

- ChiViet sẽ xuất hiện nhiều hơn trong chap sau nhé!

Mình chuộng thể loại ngọt, nhẹ nhàng, tình cảm:3

Ảnh tự chụp:3
 
[Chiviet] Chuyến Du Hành Vượt Thế Kỉ (Remake)
P3: (ChiViet) Chín năm làm một Điện Biên


Tag nhảm chả biết để lmj🙂)

#Kỉ_niệm_70_năm_Chiến_thắng_Điện_Biên_Phủ

#Một_chút_funfact_về_sự_giúp_đỡ_của_TQ_đối_với_nhân_dân_Việt_Nam

#ChiVie_chuche_vlr:3

-------------------------------------------------------

Truyện do một con bé sắp sửa lên lớp 8 viết nên có thể gặp nhiều sai sót, hy vọng đc mọi người góp ý và thông cảm ạa 🥲 (no joke)

Thông tin được đề cập trong truyện mình lấy từ các nguồn tin trong sách vở, hồi ký; từ truyền hình, báo chí và Google/Wikipedia + các nền tảng MXH nhé!

Tờ mờ sáng, trung đoàn pháo binh của Nam (không rõ phiên hiệu) cuối cùng cũng đã kéo khẩu pháo 105 ly đến sát trận địa gần đồi Bản Kéo, sau một đêm vật lộn với trời mưa tầm tã cùng con đường nhầy nhụa sình lầy.

Trong khoảng thời gian từ ngày 13/3/1954 - 15/3/1954, ở Phân khu Bắc, cụm cứ điểm của địch ở Him Lam, Độc Lập thất thủ, khiến cho tinh thần binh lính địch ở Bản Kéo cũng giảm sút đáng kể.

Cụm cứ điểm đồi Bản Kéo (nơi mà phía Pháp gọi là Anne - Marie), được quân Pháp xây dựng sau khi nhảy dù xuống Mường Thanh và bao gồm 4 cứ điểm.

Ở vài trận địa sát cứ điểm vòng ngoài của Bản Kéo, để tăng áp lực uy hiếp cho quân Pháp, tiếng pháo đì đoàng của trung đoàn cậu cứ thế vang lên trên chiến trường.

Có lẽ xấp xỉ khoảng 20 quả đạn thì phải.

Với khẩu pháo bắn xa 11km, trung đoàn trưởng đã hướng dẫn anh em thao tác rất tốt trên chiến trường.

Dù sao thì cả bọn cũng đều được học pháo binh 3 năm ở Trung Quốc rồi còn gì!

Nam cũng không phải ngoại lệ.

Trong xóm làng cậu, người làm bộ binh, người làm công binh, dân công hoả tuyến... duy chỉ có mỗi cậu đi học pháo binh.

Suốt ba năm trời học hỏi ở đất nước bạn, Nam có thể dễ dàng xác định cự li xa/gần, khi nào bắn trực tiếp hoặc gián tiếp, thậm chí áp dụng kiến thức hình học để xác định chính xác lô cốt/cứ điểm của địch (dù lúc nhỏ cậu rất dở Toán hình học).

Hứng thú như vậy, nhưng thật tiếc, với cánh tay đang băng bó của cậu thì đã có đồng đội làm thay rồi.

Ngoài ra, còn có trung đoàn bạn là Trung đoàn 36 (Đại đoàn 308) được giao nhiệm vụ bức hàng Bản Kéo, khiến từng đám binh sĩ người Thái từ Sơn La và Nghĩa Lộ phải tháo chạy vào rừng, mặc cho Đại uý Clarchambre ra lệnh cho họ theo ông về sân bay Mường Thanh.

Trong tiếng pháo cùng khói bụi mù mịt, lời kêu gọi của quân ta vẫn vang rõ mồn một: "Hỡi các bạn binh sĩ Thái, hãy bỏ hàng ngũ địch, quay về với kháng chiến, với gia đình...".

Kết quả là trung đoàn bạn đã chiếm được Bản Kéo + các ngọn đồi phía Bắc sân bay Mường Thanh mà không cần tốn một viên đạn.

Anh em trung đoàn reo hò trong vui sướng.

Trận đánh ở Bản Kéo - "Cánh cửa thép" phía Bắc Điện Biên Phủ đã chính thức xoá sổ hoàn toàn phân khu Bắc.

-----------------------------------------------------

Có lẽ từ khi Nam xuất hiện, trung đoàn đã trở nên ồn ào hơn chút ít.

Cậu không phải người quá hài hước, nhưng là một thằng nhóc hăng hái trong mọi việc (tuy nhiều lúc khá ẩu đoảng và vụng về), ngố + dễ thương một cách vô tri và không có người yêu, cậu thường trở thành chủ đề bàn tán của anh em, đồng chí tại đây.

- Thằng này ẩu đoảng thế nhờ!?

- Một kí gạo tẻ của anh em mình vậy là toang!

- Nhỡ đêm hôm cháy hào rồi làm sao?

Nam ơi là Nam...

Không hề hiếm để nghe những lời phàn nàn như thế này sau mỗi hôm Nam phụ trách giúp anh nuôi việc nấu cơm.

Sau một ngày dài vật lộn trên chiến trường, đêm đêm Nam vẫn tình nguyện giúp anh nuôi nấu xong mẻ cơm để hôm sau gánh ra chiến trận.

Nhiệt tình là thế, hăng hái là thế, nhưng ngồi trước bếp Hoàng Cầm bập bùng ánh lửa, mắt cậu ta cứ thế díu lại...và bụp!

Cậu ngủ ngon lành, ống thổi cơm trên tay cậu văng ra, biệt tăm ở xó nào đó.

Nhưng mà...trong đêm Tây Bắc giá rét, được ngồi cạnh bếp lửa chẳng khác gì so với lên thiên đường cả!

Làm sao có thể cưỡng lại cảm giác hân hoan, vui sướng đến lạ thường ấy khi được đánh một giấc ở nơi ấm áp thế kia cơ chứ🙂)

Tuy nhiên, đêm nào cậu ta tỉnh táo, may ra hôm sau anh em sẽ được thưởng thức một bát cơm trắng, dẻo cùng dăm ba con cá khô và ít rau tàu bay!

Sau này, khi nhớ về Chiến dịch Điện Biên Phủ, các ông bà cựu chiến binh (thuộc trung đoàn pháo 105 ly ngày nào) không thể thôi bật cười khi nhắc về những mẻ cơm cháy của Nam - thằng nhóc với ngoại hình của lính viễn chinh Pháp.

Cậu còn là "cây văn nghệ" thừa năng lượng của trung đoàn nữa!

Sau mỗi hôm kéo pháo, tiêu diệt lô cốt địch, anh em người nào người nấy đều xây xẩm mặt mày, nói không ra hơi rồi...

Đằng này về lại chiến hào, cậu ta tay bấm từng phím trên đàn A - cóc - đê - ông (Accordion), miệng hát nhẹ như bấc, kể cả mấy đoạn cao trào...

Nào là "Qua miền Tây Bắc", nào "Hò kéo pháo"...

Lúc chơi nhạc năng nổ lắm, nhưng lúc nấu cơm thì...hetcuu.

- Rảnh rỗi còn thấy nó kéo "nhị Tây" (violin), rồi thổi Hắc - môn - ních - ca (Harmonica), không biết mệt là gì!

Thế mà nó không vào đội văn công của trung đoàn nhờ...

- Trung đoàn trưởng Toàn kể lại.

Đào hào, bộc phá khẩu, kéo pháo, bắn súng, nấu cơm, chơi nhạc... gần như không có việc gì Nam không hỗ trợ anh em cả!

Nhưng chất lượng hơn số lượng, có việc cậu ta hoàn thành rất tốt, một số việc thì lại... (như nấu cơm thì hiểu rồi đó:v).

Thường thường, anh lính người Bắc Kinh kia cũng hay sang trung đoàn Nam hỗ trợ nhiều thứ lắm (như đã nói ở chap trước).

Anh ta dường như chu toàn và cẩn trọng hơn khi làm việc, không vụng về như người đồng chí anh bắt chuyện rồi băng bó trong đêm kéo pháo.

---------------------------------------------------

Điện Biên Phủ, 7/5/1954, 17h15 phút

"Núi sông bừng lên,

Đất nước ta tiến về cánh đồng Điện Biên,

Cờ chiến thắng tưng bừng trên trời..."

Lá cờ "Quyết chiến quyết thắng" cuối cùng đã hiên ngang tung bay trên nóc hầm Đờ Cát, đánh dấu chiến thắng đã làm nên trang sử vàng của dân tộc, chiến thắng "Lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu"!

- Các đồng chí ơi, quân ta thắng lợi rồi!

- Giải phóng Điện Biên rồi!

- Hoan hô Đại tướng Võ Nguyên Giáp!

- Hồ Chủ tịch muôn năm!

Từng tốp chiến sĩ cứ thế ôm súng chạy lên, vẫy tay, vẫy cờ, hô hào trong vui sướng.

Bấy nhiêu câu nói sau khi được vang vọng trên chiến trường, những cái ôm thật chặt, những nụ cười tươi tắn, những giọt nước mắt hạnh phúc cứ thế xuất hiện, mặc cho khung cảnh xung quanh có khói bụi mù mịt, có tan hoang đổ nát cỡ nào.

Đúng rồi, chiến thắng rồi mà, hoà bình rồi mà...

Các anh chị rồi sẽ được trở về với cha mẹ, với người thân, để chiều chiều lại được ngồi bên bếp lửa ấm cúng và cùng cả nhà ăn bữa cơm rau đạm bạc nhưng đầy ắp tình thương gia đình.

Cả đất nước, và mảnh đất Tây Bắc này nữa, sẽ lại khoác trên mình vẻ đẹp yên bình, dịu dàng với cái xanh của thiên nhiên trù phú vốn được trời ban tặng, chẳng còn đâu mưa bom bão đạn...

Lúa rồi sẽ cứ thế trổ vàng trên cánh đồng Mường Thanh như xưa...

Trong đám tù binh, giữa hai tên lính da đen là Đờ Cát (De Castries) - sĩ quan chỉ huy người Pháp tại Điện Biên Phủ.

Ai nấy trông đều lấm lét, cứ thế cúi gằm mặt mà tiến về phía trước.

Bên kia lại có một tốp lính dù đồng loạt giơ hai tay đầu hàng khi đi qua những chiến sĩ Điện Biên gan góc và can trường, dù lúc đầu có kiêu ngạo đến mấy.

Hoá ra một nước đế quốc với quân đội mạnh như thế, lúc nào cũng ôm mộng thực dân, vơ vét của cải các nước thuộc địa, lại ngậm ngùi chịu bại trận trước một đất nước nhỏ bé, nhưng sở hữu những con người kiên cường và bất khuất: Việt Nam

-----------------------------------------------------

- Lúc đầu tên Đờ Cát ngạo nghễ và trâng tráo thế kia mà, sao giờ mặt mày lấm la lấm lét thế?

- Toàn

- Chắc hắn ta biết hắn và đồng bọn sắp sửa được chào đón về chầu ông vải!

- Giao

- Chầu ông vải ông lụa gì chả cần biết.

Nhưng có nhẽ bọn binh lính viễn chinh vẫn còn cơ hội để trở về với gia đình.

Bộ đội ta đối xử nhân đạo với chúng lắm!

- Nam

- Bên cạnh những thằng ôm mộng cướp nước, nhiều người trong số bọn lính viễn chinh bị bắt làm tay sai cho chính quyền thực dân, trong đó có cả mấy thằng Tây đen... chứ thực chất đâu ai muốn chiến tranh làm gì?

- Nam

Cũng trong ngày chiến thắng ấy, Nam tình cờ gặp một anh tù binh người Pháp.

Hoá ra anh ta cũng bị buộc phải nhúng tay vào cuộc chiến tranh phi nghĩa này chỉ vì mục đích của bè lũ thực dân, bành trướng...

Đến khi nhìn bức ảnh bé Nhiên trong túi áo Nam, anh bật khóc.

Cô bé giống con gái nhỏ của anh quá!

Anh nói với Nam rằng: "Dù là ở đâu, vào thời điểm nào, tôi cũng chỉ muốn trở về để ăn tối với con gái mình...

Đến giờ, tôi vẫn chẳng thể hiểu tại sao tôi bị buộc phải tàn phá mảnh đất xinh đẹp này bằng những trận bom ầm ầm dội xuống ngày đêm...

Chúng tôi làm vậy là vì điều gì cơ chứ...?"

Nhìn anh, rồi quay sang tấm ảnh bé Nhiên trong tay, Nam rơm rớm nước mắt.

Cũng vào khoảng thời gian địch đánh phá ác liệt ở Hà Nội tám năm trước, cô bé Vệ út nhanh nhẹn, hồn nhiên ấy đã hy sinh.

Cậu rất hiểu cảm giác của anh tù binh Pháp ấy, khi bị buộc phải rời xa những người mình yêu thương...

-----------------------------------------------------

Thật sự rất may mắn khi trong trung đoàn pháo binh của Nam, không một mống nào hy sinh cả, tuy cũng chiến đấu ác liệt dưới làn mưa bom, bão đạn suốt gần năm mươi sáu ngày đêm như bao đơn vị khác.

Có người cùng lắm chỉ bị cụt tay, hoặc què giò.

Một chiến sĩ bảo đây chính là ân huệ trời ban, ông bà tổ tiên thương lắm mới cho anh em được tiếp tục gặp nhau và trở về với gia đình (tình tiết vô lí nhưng thui kệ đy).

- Nhân tiện, tôi cũng muốn tuyên dương các anh em, đồng chí trong trung đoàn.

Mọi người ai nấy đều hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao phó!

- Toàn.

- Như cô Hanh quân y chẳng hạn!

Băng bó, chăm sóc thương binh chu đáo hết chỗ chê, xinh thì cũng hết chỗ chê luôn, thế thì bố ai chịu nổi🙂)) - Toàn.

- Mồm to thế, có ngày tới tai em Nhàn đấy!

- Một chiến sĩ mở miệng trêu.

- Hoặc như anh nuôi Sâm đêm đêm thức kho cá, luộc rau...

Sáng lại gánh cơm ra chiến trường cho cả bọn...

- Toàn.

- Và đặc biệt phải kể đến sự cống hiến của toàn thể trung đoàn chúng ta.

Nào kéo pháo, bắn hạ máy bay Pháp, bộc phá hòng tiêu diệt lô cốt địch...

Trên trời là máy bay B26 gầm rú, dưới đất là hoả lực địch liên tục nã vào khu vực có sự xuất hiện của bộ đội ta...

Nhưng hết thảy anh em mình đứa nào đứa nấy sống nhăn răng, không hy sinh nhiều như đơn vị bạn.., Giời thương, tổ tiên thương đấy!

- Toàn.

Dứt lời, mọi người cùng nhìn về phía chiến trường.

Đó là lá cờ "Quyết chiến, quyết thắng" tung bay trên trời, là từng tốp tù binh thua trận đi thành từng hàng dài...

Kết thúc chín năm kể từ ngày Pháp âm mưu chiếm nước ta một lần nữa, chiến thắng đã trở về với mảnh đất này...

- U ơi, thằng con quý tử của u vẫn bình an, vô sự u ạ!

Con sắp được gặp u rồi...

- Một chiến sĩ vui sướng reo lên trong khi tay đang cầm lá thư của mẹ, trên khuôn mặt vốn bướng bỉnh, cương trực là những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài.

- Giá như bầm có thể tận mắt chứng kiến quân ta thắng lợi ra sao nhỉ...

- Nam thầm nghĩ, mắt hướng về phía trước.

Trong khung cảnh ấy, bỗng xuất hiện một người lính với mái tóc đỏ, đứng ngay đài quan sát, vẫy vẫy tay.

- Hình như đấy là đồng chí người Bắc Kinh...

- ...

đã giúp ta kéo pháo đến Bản Kéo!

- Nghe nói đồng chí ấy thuộc trung đoàn pháo 105 ly do bên bạn viện trợ, rảnh rỗi lại chạy qua đoàn này đội kia, hỗ trợ bộ đội ta nhiều thứ lắm!

Anh ta hô thật to, như thể để toàn bộ quân ta ở đây nghe thấy vậy:

- Toàn thắng rồi, thằng Tây phắn rồi!

- Vinh quang cho các đồng chí!!

Hoà trong niềm vui quá lớn lao này, Nam không thể kìm được nỗi xúc động.

Cậu mỉm cười, khẽ đáp (dù biết anh ta chẳng thể nghe thấy):

- Cảm ơn anh nhé!

-----------------------------------------------------

Trung đoàn trưởng cũng cầm trên tay một bức thư, bìa thư đề tên "Thành Xê một".

Hoá ra đây là bức thư của đồng chí Thành ở cứ điểm đồi C1 viết, chưa kịp gửi cho vợ con trong khi đã hy sinh vì bị đánh bom.

Toàn thở dài:

- Có những bức thư chưa kịp trao tới tay người nhận...thì người viết lại vội vàng đi mất...

- Kết thúc những tháng ngày lặn lội, đi qua suối sâu đèo cao, giáp mặt với bom đạn địch dội xuống ào ào... giờ đất nước lại bình yên, và ta may mắn có cơ hội trở về.

- Nhưng đồng đội chúng mình nằm lại đây nhiều lắm!

Có lẽ hy sinh nhiều nhất là do đánh bom, đạp mìn, hoặc bị thằng Tây tấn công bằng hoả lực...

Có thằng thì bị máy bay địch ném bom ngay trong lúc liên lạc, nói chưa dứt câu, thân xác cũng chẳng nguyên vẹn.

- Lại có thằng hy sinh ngay khi miếng cơm của anh nuôi trong miệng còn búng chưa kịp nuốt...

- Nhưng phải có những tháng ngày như thế...

để thấy khoảnh khắc hiện tại đáng trân quý đến nhường nào...

- Anh nuôi Sâm mỉm cười tiếp lời.

Nói đến đây, trung đoàn trưởng quay mặt về phía đồng đội mình:

- Thôi thì cũng sắp đến giờ lên đường rồi... bà con ai cũng đang chờ đợi chúng ta cả đấy.

Anh bỏ mũ xuống, giọng nghiêm nghị:

- Các đồng chí bỏ mũ xuống!

Đằng sau quay!

- Đây là thời khắc để chúng ta tưởng nhớ đến các chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh trong chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ.

Một phút mặc niệm bắt đầu!

Mọi người đồng loạt bỏ mũ xuống, lặng lẽ cúi đầu, không ai nói với nhau câu nào.

Không khí thật yên ắng, trang nghiêm biết mấy.

.

.

.

- Tao sẽ báo tin vui về cho thầy, cho u giúp chíng mày.

Yên trí nhá!

- Chúng mày ở bên đấy cứ an tâm nhé, thằng Tây nó phắn thật rồi!

Cũng nhờ chúng mày cả đấy!

Một phút mặc niệm kết thúc.

Tiếng các chiến sĩ vang lên.

Cũng đã đến lúc phải trở về làng bản, về mảnh đất của những đồi ruộng bậc thang và những cánh rừng hoa ban nở trắng xoá khắp các nẻo đường rồi.

---------------------------------------------------

Những đoàn xe tăng cứ thế nối đuôi nhau đi trong sự vui mừng của bà con, dẫn đầu là chiếc xe tăng với lá cờ "Quyết chiến, quyết thắng" Bác Hồ trao tặng.

Hai bên đường là đồng bào Thái, Mường... là những cô gái duyên dáng với chiếc khăn Piêu đầy màu sắc đội trên đầu.

Tiếng vỗ tay, hoan hô cứ thế râm ran không ngớt, vang suốt đoạn đường hành quân.

Trên xe là các anh chiến sĩ thắng trận trở về, ai ai cũng cười thật tươi và cầm mũ vẫy qua vẫy lại như để đáp sự chúc mừng của bà con.

Nam mang trong mình nhiều dự định lắm!

Nào là viết thư gửi bầm, hứa sẽ trở về thăm bầm nè!

Nào là gặp gỡ người dân làng bản để học lỏm thêm nhiều chiêu chơi sáo Mèo, thổi khèn Mông nè...

À đúng rồi!

Cậu hứa chiến thắng trở về sẽ dẫn người bạn ngoại quốc của mình (ý là China á) rong ruổi khắp chợ phiên, thích thú nhìn ngắm những mặt hàng lạ mắt cùng mớ áo váy xanh đỏ dệt từ thổ cẩm.

Rồi lại đi qua rừng, qua suối, qua những ngọn đồi trắng xoá hoa ban, lắng nghe thanh âm Tây Bắc.

Đến đêm văn nghệ sẽ chừa anh ta một chỗ, để xem các tiết mục nhảy sạp, xoè hoa... thật bắt mắt.

Chỉ mới hai tháng nhưng cả 2 đã trở nên thân thiết đến vậy rồi!

Nam lại cười.

Trong không khí tràn ngập tiếng hò reo vui mừng ấy, cậu rút chiếc khăn tay trắng từ túi áo, khẽ lau giọt nước mắt chực trào.

----------------------------------------------------

Fun Fact 🇨🇳🇻🇳🗣️:

- Bên cạnh Liên Xô, Trung Quốc cũng là nước hỗ trợ ta nhiều nhất trong kháng chiến chống Pháp và Mỹ (về lương thực và hàng hoá, có cả vũ khí nữa, tuy Liên Xô hỗ trợ ta về vũ khí nhiều hơn).

Vì vậy mà cả 2 quốc gia này đều được coi là "Anh cả" của Việt Nam.

⭐️ Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ:

- Chính phủ Trung Quốc đã hỗ trợ VNDCCH hơn 4.000 tấn hàng, trong đó bao gồm 1.000 tấn vũ khí, đạn, 161 tấn quân trang, 20 tấn thuốc và dụng cụ quân y, 71 tấn hàng quân giới, hơn 2.600 tấn gạo, 30 xe vận tải. (Nguồn: Báo QĐND).

- Để giúp Việt Nam tiến hành chiến dịch lớn, Trung Quốc đảm nhận vai trò huấn luyện lực lượng vũ trang cho Việt Nam.

Trung Quốc cũng cử nhiều cán bộ có kinh nghiệm sang giúp bộ đội Việt Nam học tập, huấn luyện tại chỗ trên nhiều lĩnh vực: tham mưu, chính trị, hậu cần...

(Nguồn: Báo QĐND).

- "Trung Quốc quyết định toàn lực chi viện, chiến trường cần thứ gì, cần bao nhiêu, đều cố gắng cung cấp nhanh nhất."

(Nguồn: Báo QĐND).
 
[Chiviet] Chuyến Du Hành Vượt Thế Kỉ (Remake)
P4: (ChiViet) Lễ mừng chiến thắng


#Ở_đây_có_chút_dễ_thương_của_ChiViet

#Kỉ_niệm_70_năm_Chiến_thắng_Điện_Biên_Phủ

(Ai muốn đọc trực tiếp diễn biến câu chuyện xảy đến ntn có thể bỏ qua phần đầu nhé!)

--------------------------------------------------

Suốt chín năm trời nhân dân ta trên khắp mọi

miền Tổ quốc đấu tranh chống lại âm mưu xâm lược nước ta một lần nữa của thực dân Pháp, từ Hà Nội, Kon Tum đến Sài Gòn, Lai Châu... cuối cùng, đất nước đã thực sự giành lại nền hoà bình, độc lập xứng đáng, được đánh dấu bằng sự kiện lịch sử "Lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu": Chiến thắng Điện Biên Phủ.

Vậy tại sao lại gọi chiến thắng ở Điện Biên Phủ là sự kiện "Lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu"?

- Chiến thắng lịch sử này không chỉ đánh dấu sự kết thúc ách đô hộ gần trăm năm của thực dân Pháp tại Việt Nam mà là cả bán đảo Đông Dương.

Điều này cũng được thể hiện phần nào qua Hiệp định Genève được kí kết vào năm 1954.

- Bên cạnh đó, đây còn là sự kiện khiến chính quyền thực dân Pháp nhục nhã hơn bao giờ hết.

Lúc đầu, chúng còn quá tin tưởng vào sức mạnh của chính mình và nghĩ rằng vũ khí, binh lực, hoả lực... của quân ta còn thua xa.

Nhưng với phương châm "Đánh chắc, tiến chắc" dưới sự chỉ huy của Đại tướng Võ Nguyên Giáp cùng tinh thần dân tộc sôi sùng sục trong lòng mỗi con người chúng ta, Pháp đã phải nhận lấy một vố thất bại ê chề không thể ngờ tới.

- Chiến thắng lịch sử này còn phần nào là lời cổ động cho tất cả các quốc gia thuộc địa của chế độ thực dân cũ ở châu Phi, Á, Mỹ La - tinh vùng lên, chống lại sự áp bức, bóc lột bất công của chúng.

Không khó hiểu khi lúc Chiến thắng Điện Biên Phủ kết thúc cũng là lúc các nước thuộc địa của Pháp ở châu Phi đồng loạt nổi dậy, điển hình là Algeria, Morocco hay Tunisia.

Và đến năm 1967, Pháp đã buộc phải trao trả lại tự do cho tất cả các nước thuộc địa (dù bây giờ ở châu lục này vẫn tồn tại cái thứ gọi là "Thuế độc lập" do Pháp dựng lên, các nước thuộc địa cũ muốn độc lập phải nộp thuế.

Và người dân nơi đây vẫn bền bỉ đấu tranh cho nhân quyền của họ).

Chiến thắng Điện Biên Phủ từ đấy trở thành mốc son chói lọi đánh dấu một trang sử mới, và viết nên một bản anh hùng ca mới thật lẫy lừng, hào hùng cho đất nước Việt Nam ta!

--------------------------------------------------

"Mường Thanh, Hồng Cúm, Him Lam

Hoa mơ lại trắng, vườn cam lại vàng."

- (Trích bài thơ "Hoan hô chiến sĩ Điện Biên", Tố Hữu).

Chẳng còn mùi thuốc súng, bom đạn.

Chẳng còn tiếng gầm rú của máy bay địch và những đợt "thả người trên trời xuống" (ý là thả lính Pháp nhảy dù) kéo dài dai dẳng.

Con đường hành quân trở về giờ đây trắng xoá một màu hoa ban.

Nào là đèo, nào là suối.

Đường trở về bản dài vậy, nhưng ai nấy đều phấn chấn hẳn lên.

Vừa hành quân, anh em trung đoàn ai nấy đều hát vang, đồng thanh bài "Vì nhân dân quên mình".

Coi bộ để cổ vũ tinh thần nhau và ăn mừng chiến thắng đây mà.

Ôi chao!

Lại là những cô dân công kia á?

Dường như những cuộc trò chuyện cười đùa giữa các cô chẳng bao giờ có điểm dừng, cô nào cô nấy cứ thế tíu ta tíu tít với nhau.

Cơ mà hôm nay lại có cô vừa đi vừa nhảy chân sáo thế kia?

- Kia là anh em ruột đúng chứ?

- Chả biết cách nhau mấy tuổi nhờ...

Nhìn anh chững chạc, cao như cây sào thế kia mà...

-.... thằng em non choẹt, chẳng khác gì thằng nhóc con!

- À mà sao thằng anh không đội mũ nan bọc lưới nhờ... vận đồ như bộ đội Trung Quốc í...

Một vài cô liếc China và Nam, bàn tán.

Chả là có cô thường nhìn thấy cố vấn cùng các tốp bộ đội từ nước bạn sang giúp đỡ quân ta nên dễ dàng nhận ra sự khác biệt của "thằng anh" đấy mà!

Có lẽ ngoại trừ những người trong trung đoàn ra, ai cũng lầm tưởng anh và cậu là hai anh em ruột.

Trông giống nhau thế kia cơ mà, đặc biệt là màu tóc và màu mắt.

Với ngoại hình có vẻ lạ thường so với mọi người như vậy, cả 2 rất dễ bị hiểu nhầm là "lính viễn chinh", và Nam đã từng có lần bị bắt oan bởi lý do đó 🥲

.

.

.

- Thì đúng rồi!

Trước mặt chúng ta là một đồng chí người Trung Quốc đấy, các cô ạ!

- Tôi biết anh ta từ Chiến dịch biên giới Thu đông, cũng xấp xỉ bốn năm đấy!

Từ ngày Trung Quốc thiết lập quan hệ ngoại giao với ta, mỗi khi tiếp nhận hàng viện trợ qua cửa khẩu Hữu Nghị, anh lính này luôn là người tôi gặp mặt đầu tiên.

Các cô gái lại cứ thế xôn xao:

- Ôi đẹp trai thế...mà người Trung à...

- Vậy thì ngon rồi!

Tớ dân tộc Hoa này... (bắn tiếng Trung) Anh ơi... quê Bắc Kinh hay Quảng Đông đấy...?

China phì cười, tay lại quay sang quàng vai Nam, ghì chặt (lúc này chỉ có Chi thích thầm Nam).

Kiểu như "Tôi chưa tìm được đối tượng nên nhóc đồng chí đáng yêu này vẫn là nhất đấy nhé!".

Tất nhiên, China với bản tính hoà đồng vốn có của mình, yêu quý tất cả mọi người trong trung đoàn.

Nhưng mối quan hệ giữa anh ta và Nam có phần nhỉnh hơn, như kiểu anh em ruột thịt như mọi người hằng lầm tưởng vậy!

--------------------------------------------------

Mấy cô này lúc trêu các anh bộ đội thì hăng lắm, lúc bị trêu lại mặt đỏ bừng bừng, im như thóc.

Anh em thấy vậy muốn cười một tràng cho sảng khoái, nhưng e các cô sẽ giận, đành bụm miệng cười hích hích.

Khổ thật 🥲

Trong khi đó, Nam chuyển trạng thái liên tục.

- Tội nghiệp...

đẹp trai vậy mà...

Đang trêu tốp dân công hoả tuyến, tự nhiên có cô mở miệng lặp lại câu nói của anh lính hôm nào.

Đang tươi như hoa, bỗng Nam cúi gằm, mặt đỏ như quả ớt, nín thít.

Cô dân công ấy lại chọc đúng nỗi đau của cậu rồi!

Coi vậy mà cậu ta dễ xấu hổ lắm:v

Nhìn biểu cảm của Nam lúc ấy, China cứ buồn cười thế nào í.

Cơ mà...

đối với anh ta... phải nói thật là cậu khi lúng túng dễ thương ác!

Anh chỉ muốn bẹo đôi má đang ửng lên của Nam vài phát cho đã thèm ghê aaa

.

.

.

Chào tạm biệt tốp nữ dân công lém lỉnh, trung đoàn lại tiếp tục đi.

Dường như chưa từng có niềm vui nào lớn lao như vậy cả!

Lúc trăng lên cao cũng là lúc mọi người đến Tủa Chùa, dừng chân tại bản làng hôm trước.

Nhận tin chiến thắng, người dân trong bản gặp bộ đội lại bắt tay, tận tình mời dùng cơm tại một gian nhà sàn - không gian sinh hoạt văn hoá của bản.

Nhà nào nhà nấy đều treo lá cờ đỏ sao vàng theo một hàng dài, làm tôn thêm vẻ rực rỡ của nơi đây.

Mâm cơm hôm nay thịnh soạn phết!

Vẫn là chút cơm, khoai sắn, rau luộc... nhưng đến nay mới có thịt lợn ăn mừng, tuy không nhiều do đời sống còn khốn khó.

Ăn xong, ai cũng nhìn nhau thòm thèm, dù sao có bữa cơm tẩm bổ như vậy cũng mừng lắm rồi!

Chả bù cho cái thời bọn Nhật vào đánh phá Đông Dương.

Đay thì nhiều trong khi lúa gạo không có.

Người dân chỉ có nước đào khoai, sắn, hay bất cứ thứ gì có thể ăn được để sống sót qua ngày.

Ấy vậy mà cái nạn đói khủng khiếp vẫn đến, hàng triệu người cứ thế mà nằm la liệt trên nền đất...

À mà thôi!

Xen lẫn với tiếng bát đũa lách cách là những câu nói mừng mừng tủi tủi từ bà mẹ gặp lại con, bật lên tiếng nức nở khi tưởng rằng thằng con quý tử sẽ chẳng trở về nữa.

Người lính hôm nào ở trên chiến trường, giờ đây đã cầm trên tay lá thư mẹ gửi, tiến lại gần ôm mẹ, khóc ngất.

Chiến sĩ, người làng cứ thi nhau kể những câu chuyện không đầu không cuối.

Nào là chuyện học pháo binh bên Trung Quốc; chuyện cụ Hồ ở Chiến khu Việt Bắc lặn lội dưới trời mưa gió để thăm cán bộ, nhân dân; chuyện phá kho thóc của giặc Nhật; bao vây giặc ở Điện Biên Phủ...

ôi nhiều vô số kể.

Các cô dân công gặp các cô Thái lúc tíu ta tíu tít với nhau chuyện này chuyện kia, lúc quay sang các anh bộ đội, nhìn nhau cười khúc khích.

Trời lạnh cho các cặp đôi cứ ngồi thật sát bên nhau trước ánh lửa bập bùng, để có dịp tâm tình và gửi nhau tấm thiệp, chiếc khăn tay thêu hoa...

ấm áp thật nhỉ?

Nhìn trung đoàn trưởng Toàn gửi cô bạn gái người Thái của mình cành hoa ban trắng, sau đó ôm chầm lấy cô trong đêm giá rét như thế này...

Nam chỉ có nước tảng lờ, ngồi chụm đầu cùng China với vài đồng chí khác đọc ngấu nghiến từng dòng thư chúc mừng Liên Xô gửi cậu qua bưu điện.

"Thôi kệ, người ta làm gì cứ làm.

Ngồi đọc các dòng động viên tinh thần anh đồng chí người Mátxcơva gửi mình là ấm áp nhất!"

-----------------------------------------------------

- Hát hay, chơi nhạc giỏi thế mà chả chịu vào đội văn công.

Thế thôi, sau khi các tiết mục múa xoè, nhảy sạp của mấy cô Thái kết thúc thì lên sân khấu chơi vài bài cho vui làng vui bản nhé!

Cái sân khấu, đúng hơn là bốn cây cột ở bốn góc với cái phông vải xanh, treo thêm băng rôn đỏ với khẩu hiệu "Quyết chiến, quyết thắng!".

Bên cạnh đó là hai ngọn đuốc hai bên sân khấu, thế thôi.

Kê trước sân khấu là vài cái chõng tre cho những người nhanh chân lấy chỗ để xem văn nghệ, còn lại phải ngồi bệt xuống đất.

Nghe nói sau các tiết mục của người Thái là tới lượt các chiến sĩ văn công biểu diễn.

Ngay một góc nhỏ trong nhà sàn, đội văn công đang ngồi với nhau thành vòng tròn, trước mặt là cây đèn dầu nhằm sưởi ấm và tạo ánh sáng.

Một vài đồng chí cứ phải đút tay vào đâu đó để khỏi lạnh, thành ra chỉ có thể nghe các đồng chí khác chơi nhạc mà thôi!

Nam - một chiến sĩ đến từ miền xuôi, nhưng chỉ sau vài năm quanh quẩn khắp Chiến khu Việt Bắc, Lào và Trung Quốc đã có thể chơi thành thạo một số loại nhạc cụ miền núi.

Nào sáo Mèo, chút hiểu biết về đàn nhị, và đặc biệt là khèn Mông.

Mấy đêm trụ lại ở Sủng Là, cậu không ngủ ngay mà mò mẫm đi tìm ông chủ tịch xã cùng mấy thằng bé Mông lít nhít, nhờ họ chỉ cách thổi khèn.

Cầm trên tay chiếc khèn Mông, cậu ta khoái chí thổi toe toe.

Cùng lúc ấy, chân cậu lúc nhún xuống, lúc quay một vòng tròn tại chỗ, còn tay bấm từng phím trên khèn.

Là một người Hà Nội, nhưng Nam say mê với thứ nhạc cụ dân dã này cứ như thể trai bản thực thụ vậy!

.

.

.

Đêm nay trăng lưỡi liềm lên cao, sáng quắc trên bầu trời.

Nhưng núi rừng Tây Bắc vẫn bị che phủ bởi làn sương dày đặc.

Có mấy ngọn đuốc ở sân khấu cũng như không, vì lạnh mà.

Bởi vậy mà cách dãy chõng tre một khúc là nhúm lửa trại sáng bừng bừng để sưởi ấm.

Tiết trời làm anh em thêm nhớ những tháng ngày ở chiến trường Điện Biên Phủ.

Rét buốt cả đôi bàn tay, vậy mà đêm đêm vẫn cứ phải kéo pháo, có khi lại vừa đào hào vừa đáp trả các đòn tấn công bất ngờ của địch.

Có những người đang cầm xẻng, đào từng miếng đất bay tứ tung bỗng vội vã vứt xẻng xuống, vơ vội khẩu tiểu liên (hoặc tiến gần "con voi" - chỉ pháo), nã đạn liên thanh vào phía địch ngay sau khi nhận lệnh: "Quân số phía địch có vẻ ngày càng đông đấy.

Lấy hoả lực tấn công chúng, nhanh lên!".

- Đột phá khẩu, đột phá khẩu!

- Tiến công đánh chiếm lô cốt địch, khẩn trương lên nào!

- Thằng Tây bắn chân tao rồi, chúng mày ơi!

Tình hình xoay chuyển căng thẳng như vậy, nên dù có lạnh anh em cũng chả quan tâm, chỉ thấy mệt và đuối sức.

Có những khi phải huy động tối đa lực lượng, cả bộ đội lẫn y tá, vì ít nhất vài phút lại xuất hiện một chiến sĩ bị thương.

Họ chỉ quan tâm xem "Mình sắp xếp, triển khai chiến lược như vậy có tạo điều kiện thuận lợi cho anh em ta không?", "Quân số mình còn bao nhiêu, thương vong nhiều chứ?", "Khi quân ta giành thắng lợi thì mình còn được trở về với gia đình không?"...

Bởi vậy mà sau mỗi trận chiến, dù là ở vùng đất Tây Bắc ban ngày hay ban đêm đi chăng nữa, ai nấy đều mồ hôi mồ kê nhễ nhại.

.

.

.

Vẫn là ban tối Tây Bắc.

Mọi người, từ các cán bộ chiến sĩ đến dân công hoả tuyến, người Thái người Mông vây thành vòng tròn xung quanh lửa trại.

Ngồi sau cùng là các cán bộ chiến sĩ, tiếp đến là dân công Mấy em bé xúng xính trong những chiếc áo bông thổ cẩm đầy màu sắc ngồi gần ngọn lửa nhất.

Chúng cầm trên tay bịch bánh khẩu xén màu sắc, nhai rôm rốp rồi giỡn với con chó Mực ngồi cạnh.

Có đứa cầm que vẽ những hình thù kì quặc trên nền đất, cười khoái chí.

Niềm vui của chúng chỉ có vậy thôi, đơn giản mà đáng yêu lắm!

Cơ mà cũng chính vài thằng nhóc "đáng yêu" trong số đó là đám đầu têu cho những trò nghịch ngợm vô bổ trong xóm.

CHÍNH NÓ!!!

Chính nó đã khiến Nam càng là một thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch trong mắt trung đoàn: Không có bạn gái này, nhiệt tình mà ẩu đoảng này, đi bộ đội còn bị ăn đòn quắn đít bởi nghịch ngợm cùng tụi kia này🙂)

.

Tạm bỏ qua chuyện cỏn con ấy, hiện tại Nam đang ngồi bệt xuống đất, ở hàng xa nhất so với lửa trại, nghĩa là ngồi sau cả dân công hoả tuyến cùng người dân nơi đây.

Úi chà, muỗi nhiều đến vậy cơ à?

Vả lại, vì ở xa, nên cậu rét run cầm cập.

Trái với Nam, China đã quá quen với khí hậu kiểu này, bởi anh ta sống ở Bắc Kinh mà, thấy tuyết không biết bao nhiêu là lần.

"Lạ nhỉ?

Cũng thời điểm này ở chiến trường mà mình có thấy lạnh đến vậy đâu nào?"

Nam nghĩ thầm.

Cậu ngồi bật dậy, tính chạy thật nhanh vào cái nhà sàn lúc nãy để lấy chiếc áo bông trấn thủ bọc trong tấm chăn ni - lông quân đội.

Vừa đứng dậy được vài giây mà chân tay cậu ta đã run như cầy sấy, miệng thở ra khói rồi... chán thật!

Vừa lấy đà chạy, đột nhiên Nam cảm thấy như có ai đang cầm cánh tay mình, giật mạnh.

Thấy cậu ta như thế, người đó kéo cậu sát vai rồi quay người sang phải, hai tay quàng qua ôm chặt cậu.

- Hình như hôm nay trời có vẻ rét hơn mọi khi, đồng chí nhỉ?

Tôi ra chiến trận với các đồng chí bấy lâu nay mà chỉ có dăm ba hôm lạnh cỡ này!

Với sự chênh lệch chiều cao rõ rệt như vậy (Nam 1m50, China 1m75 - hơi lùn nhỉ), anh ta có thể ôm ghì lấy Nam một cách dễ dàng.

Cái quái quỷ gì đang diễn ra thế này???

Thứ Nam cần bây giờ là áo trấn thủ và chăn ni - lông cơ mà!!!

Thân thì thân thật... nhưng mà đâu nhất thiết phải thân đến mức đấy đúng chứ:vvv

- Nếu không bất tiện thì anh chạy vào kia lấy giúp em cái chăn ni - lông quân đội được không ạ?

Có cần phải ôm chặt đến vậy không...?

- Nam đáp, rất điềm đạm.

Cậu ta thậm chí không thích và chả hề biết cách làm nũng hay giận dỗi cơ mà!

Nam ắt xì nhẹ một tiếng, chỉ tay về phía trung đoàn trưởng:

- Như anh Toàn với chị Nhàn cũng ôm chặt thế kia mà...

- Nam tiếp lời, má ửng đỏ, không giấu nổi vẻ ngại ngùng thoáng qua trên mặt.

China phá lên cười:

- Thế đêm đi ngủ mà lạnh như này mấy đồng chí thường làm gì?

Dăm ba cái áo trấn thủ với tấm chăn ni lông sao chịu nổi thời tiết này...

Tôi không ôm, cậu ắt xì nữa rồi sao🙂)

Ừ nhỉ, "Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ" mà!

Anh ta nói cũng phải.

- À mà đồng chí cũng khá ấm đấy...

Nhỡ đêm nay tôi muốn ôm cậu ngủ thì làm thế nào bây giờ?

Không sao đâu, tôi chỉ coi cậu như cái gối ghiền mà ngày bé tôi hay ôm thôi, anh em chí cốt với nhau cả!

- Anh pháo binh bớt ngó qua phía Toàn lại!

Và bớt suy diễn hộ tôi...

Đây là mệnh lệnh của cấp trên đấy, rõ chưa🙂)?

- China phì cười liếc nhìn biểu cảm ngơ ngác đến tội nghiệp của Nam.

- Gớm...

"Cấp trên" tốt nhờ... muốn em bớt lạnh, vậy sao lúc em bị muỗi đốt anh chả thèm nhắc đến?

Dầu khuynh diệp của em đâu ạ?

Nam vẫn ráng mở miệng chọc lại anh ta, dù trong lòng tức vì thẹn.

Bỗng một làn gió lạnh thổi đến, làm mái tóc đỏ của cậu bay bay.

Lúc này cậu mới chợt nhận ra mình cảm thấy đỡ rét hơn rất nhiều so với lúc nãy.

Cộng với tình anh em, đồng chí thân thiết mà cậu càng phần nào thấy ấm áp hơn.

Cậu liền im bặt, ngồi yên tận hưởng cái ấm.

- Sao không nói gì nữa đi?

Im luôn rồi à?

- "Cái thằng bé này, dễ thương phết, lại ấm nữa!

Hỏi sao mình không muốn ôm nó để bớt cái lạnh của núi rừng Điện Biên chứ🙂)?"

Những cô gái Thái duyên dáng trong những bộ áo xanh đỏ với chiếc khăn Piêu thổ cẩm đội trên đầu, giờ đây đã bước từng bước khoan thai về phía sân khấu.

Nào quạt, nào khăn.

Với những thứ này, cùng các động tác múa cơ bản như tay giơ lên cao, mở ra, hạ xuống, bước chân nhịp nhàng, các cô đã sớm thu hút ánh nhìn của mọi người ở dưới.

Dù sao đi nữa, đáng chú ý nhất vẫn là nụ cười duyên dáng cùng ánh mắt (có vẻ như cũng đang cười theo) hướng về phía khán giả.

Thực sự thì cũng có cô chả thuộc dạng xinh lắm đâu, nhưng thần thái toát ra cùng ánh lửa bập bùng đã khiến các cô nổi bật hơn bao giờ hết rồi!

- Ôi... các cô Thái xinh thế...

Nếu em là con gái í, em chỉ ước...- Nam

- Xờii, cậu cứ ăn mặc, trang điểm, đội thêm tóc giả thử xem, đảm bảo ăn đứt mấy cô chứ đùa🙂)

- Ơ mà tôi nghe kể cũng có mấy đơn vị lạ lắm nhá...

Có tiết mục toàn bốc mấy đồng chí đẹp, trắng trẻo giả gái, xong cứ thế mà biểu diễn vô tư=) Phải công nhận nét đẹp của cậu có nét hao hao giống con gái...

- China

- Thôi thôi thôi thôi...

đánh đàn cho lành!

Lỡ có anh nào thương trúng em thì chết dở...

Với lại nếu đi bộ đội thêm vài năm nữa, trông đen nhẻm, có khi anh còn chả biết em từ xó xỉnh nào chui ra ấy chứ...

- Nam

- "Thế mà chả cần giả gái, cậu đã để lại ấn tượng hơi đặc biệt trong lòng tôi rồi đấy!"

- Anh ta ngồi cười với dòng suy nghĩ có vẻ "kì quặc" của chính mình.

Thôi kệ, chả ai biết đâu.

Nghe nói các cô trong bản đã luyện tập cho tiết mục này từ khi vừa bắt đầu chiến dịch, bởi mọi người tin rằng thể nào quân ta chả thắng!

Từng điệu nhảy đặc trưng cho văn hoá Thái xuất hiện trong ánh lửa bập bùng tuy giản dị nhưng trông thật đẹp mắt.

Đôi bàn tay trắng muốt cứ thế cầm chiếc quạt phe phẩy múa may, rồi cả cơ thể lại xoay vòng theo nhịp điệu của nhạc cụ dân tộc nhá...

Vượt qua những đêm anh dũng chiến đấu ngoài trận địa, mới thấy giây phút thảnh thơi ít ỏi này quý nhường nào.

Trong làn khói thuốc thoảng nhẹ từ bánh thuốc lào được nhận từ các cô dân công, dường như các anh bộ đội cũng đang nhìn về phía các cô, khen ngợi đủ kiểu, từ động tác nhảy đến nhan sắc...

Rồi lại nghĩ về chuyện gia đình sau này.

- Cô kia xinh đấy, nhưng làm sao ăn đứt người yêu ở Lai Châu của tớ chứ!

- Nên thôi, anh em mình cứ nhường cho thằng N-...

- *xua tay* Thôi thôi thôi thôi... khổ quá nói mãi!

Đã bảo nó là con nít rồi mà lại...

Gớm, "thằng em" tôi đấy các đồng chí, nó có người thương hay không cũng phải thông qua sự cho phép của tôi đã chứ🙂)

- *Tôi không nghĩ là anh ta muốn giành các cô với thằng nhóc đâu (thì thầm)*.

Có anh chàng cuồng em trai, các đồng chí ơi, thề là trường hợp này tôi chưa hề thấy bao giờ...

Dù sao đối với mọi người, Nam và China cũng chỉ là cặp "anh em" thân thiết quá mức với nhau thôi.

Họ nhìn cả hai, rồi phì cười.

Tiếng vỗ tay vang lên rào rào không ngớt.

Ái chà, đã đến tiết mục hát quan họ rồi cơ á?

Ai ngờ ở vùng núi Tây Bắc này cũng có những cô gái (thực chất là có thêm 1 số cô ở đội văn công của đơn vị) rành văn hóa Bắc Ninh gớm!

Lắng nghe bài dân ca quan họ "Bèo dạt mây trôi" hoà cùng tiếng kéo đàn nhị, Nam bất giác nhớ về gia đình nhỏ, về mẹ nuôi của mình.

Khi nhặt cậu về, mẹ nuôi cậu chỉ mới bước sang tuổi đôi mươi.

Lúc ấy, nơi đây vẫn từng là gia đình với đầy đủ bố mẹ.

Nam và anh trai, hầu như tuổi thơ của ai cũng gắn liền với những điệu hát ru Bắc Bộ dạt dào tình yêu thương.

Nếu vô số trò quậy phá, nghịch ngợm đồng hành cùng các anh em nhà này trong những năm cả bọn vừa lớn, thì giọng hát ru của mẹ đã ở bên cạnh cả bọn từ khi còn trứng nước rồi!

Dù cho cả 2 anh em có lớn tồng ngồng, những câu hát ru của mẹ vẫn cứ ở đấy.

Nam vẫn nhớ như in những buổi chiều mưa phùn, sau một ngày quần thảo đã đời ngoài đồng cỏ, cậu ta lại nằm ườn trên đống rơm cời cạnh chái bếp vòi vĩnh mẹ hát điệu ru con Bắc bộ cho nghe.

Đòi hỏi vô lý vậy, ấy thế mà mẹ cậu cũng chịu!

Vậy là trong tiếng mưa rả rích, thoang thoảng làn khói bếp mờ mờ, câu hát quen thuộc của mẹ lại cứ thế cất lên:

"Bèo dạt mây trôi chốn xa xôi

Anh ơi em vẫn đợi bèo dạt

Mây trôi chim ca tang tính tình cá lội

Ngẫm một tin trông

Hai tin đợi ba bốn tin chờ

Sao chẳng thấy đâu..."

Cả nhà vẫn đang cùng nhau quây quần bên mâm cơm ấm nóng bên bếp lửa thì Nam đã chìm vào giấc ngủ tự lúc nào.

Giấc mơ màu khói lại cứ thế ùa về...

Mẹ ẵm cậu trên tay đong đưa, vừa ru hời à ơi, vừa nhìn về phía sân vườn với cội bàng già, vài bụi chuối bum, chiếc ao nhỏ ngập bèo cùng dăm ba con cá lòng tong, cả cái giếng lúc nào cũng trắng muốt cánh hoa khế nữa...

Dường như trời mưa nặng hạt làm cho cảnh vật trước căn nhà lợp ngói lá càng trở nên huyền ảo hơn bao giờ hết.

Có lẽ mẹ cậu nhớ quê lắm...

Rồi bùm một cái, bố nuôi Nam hy sinh.

Cũng vào một hôm trời mưa trắng xoá, cầm trên tay tấm giấy báo tử, ba mẹ con khóc nhiều lắm.

Bố cậu là chiến sĩ cách mạng, khi thông tin bị lộ, lũ thực dân Pháp đùng đùng đòi xử bắn ông ở pháp trường.

"...Mỏi mòn đêm thâu suốt năm canh

Anh ơi em vẫn đợi mỏi mòn...

Thương nhớ ai chim ơi cho nhắn một đôi lời

Người đi xa có nhớ

Là nhớ ai ngồi trông cánh chim trời

Sao chẳng thấy đâu..."

Câu hát ru tuổi thơ, sao lúc này nghe lại buồn não ruột đến thế...

Ừ nhỉ, cho dù có đợi mỏi đợi mòn suốt năm canh đi chăng nữa, bố cậu cũng chẳng bao giờ có thể trở về được nữa.

Ấy thế mà đêm đêm, 3 chị em vẫn được nghe mẹ ru những câu hát quen thuộc, cứ như đang trở về quá khứ mấy năm trước vậy...

.

.

.

Bài hát thật đẹp, nhưng cũng gắn liền với kí ức thật đau thương.

Bỗng dưng trong lúc này Nam nhớ bố quá, và cũng trong lúc này, cậu chỉ muốn trở về để sà vào vòng tay của mẹ mà thôi!

Còn anh trai cậu, không biết đang ở đơn vị nào, đã hy sinh chưa?

Nghĩ đến đây, cậu xúc động, sống mũi cậu bất giác cay cay.

.

.

.

- Ối giời!

Điệu xoè Thái và dân ca Quan họ đều hay tuyệt cú mèo, lại được thêm các cô, cô nào cô nấy đều xinh xắn cả!

Thôi bây giờ tới lượt các đồng chí văn công lên đây biểu diễn cho các cô, cho mọi người xem với nào!

Câu nói của trưởng ban văn nghệ lập tức kéo Nam về với thực tại.

À phải rồi, anh em trong đoàn ai chả muốn nghe mình biểu diễn...

Nhưng mà tâm trạng như vậy, nên bắt đầu từ đâu bây giờ...

- Biểu diễn cả nửa chương trình mà tôi mới nhận ra mình quên cây vĩ cầm với cây đàn ắc - cóc - đê - ông trong không gian sinh hoạt bản rồi...

Khổ nỗi trời trở lạnh, mà cái lạnh của Tây Bắc thì đủ hiểu rồi nhở?

Thôi thì tôi yêu cầu một đồng chí vào lấy nhạc cụ để bản làng ta có thể tiếp tục chương trình văn nghệ một cách suôn sẻ, được chứ?

- Đảm bảo đồng chí ấy sẽ được chia thêm một phần thuốc lào với chai rượu cần đấy, cứ thử tưởng tượng xem, tiết trời thế này mà môi bập điếu thuốc lào, rồi nhấp chút rượu cần thì còn gì bằng?

Nào, khẩn trương lên, đồng chí nào xung pho...

Nam bỗng đứng phắt dậy, đẩy người China ra, cứ thế cúi gằm mặt mà chạy một mạch đến đấy.

Tiện thể, vì vội vàng mà cậu ta còn "tranh thủ" đá đổ chén rượu cần sóng sánh trước mặt China cùng đồng chí Toàn.

Thực ra thì cậu ta chả thú gì với thuốc lào, rượu cần đâu.

Chỉ là cậu ta không muốn cho bất kỳ ai thấy cảm xúc trên nét mặt của mình trong lúc vẩn vơ với những suy nghĩ riêng.

Nhỡ mọi người xúm tới hỏi chuyện, có khi cậu ta không kìm được mà rơi nước mắt mất.

Nhớ gia đình quá mà!

- Rượu cần văng tung toé lên người tôi rồi giời ơi, tiên sư cái thằng ranh!

Nam cứ cắm đầu cắm cổ chạy thẳng, mặc China chửi đổng phía sau.

Đến nơi, cậu ta ôm ngực thở dốc.

Lấy chiếc accordion đeo trên mình xong, cậu lại vác thêm cây violon trên vai.

Cảm xúc rối bời khiến cậu chỉ muốn nấn ná ở đây thật lâu...

Lỡ anh trai mình hy sinh thì sao?

Nếu vậy thì biết ăn nói với bầm thế nào?

Chả là anh trai Nam từ lúc vừa bắt đầu chiến dịch cho đến bây giờ vẫn biệt tăm, không một lá thư hay thông tin gì từ đồng đội, khiến cậu cứ thấy lo lo thế nào í.

Cậu chả thể tưởng tượng nổi cái cảnh mẹ cậu nước mắt rơi lã chã, làm nhoè mực ghi trên tấm giấy báo tử của anh, giống như hôm bố cậu hy sinh vậy...

Ai bảo tại cái tiết mục hát quan họ kia của mấy cô ấy chứ!!!

Nhưng mà đành kìm nén thôi, không thể để mọi người chờ lâu được.

Nam thầm nghĩ, lầm lũi vác đống "đồ nghề" ra phía sân khấu.

Sang - Trưởng ban văn nghệ mỉm cười:

- Ái chà chà...

"Cây văn nghệ" của trung đoàn đây rồi.

Nhìn đẹp trai phết nhờ, làm thử một bài cho chúng tớ nghe xem nào!

Cơ mà anh trai cậu hiện đang ở đơn vị nào, đóng quân ở đâu, binh chủng gì?

- Ơ hay, trả lời đi chứ, sao cứ đứng lớ ngớ ở đấy thế?

Nào... vui vẻ thư thái lên, anh em đang chung vui niềm vui chiến thắng kia mà...

Haizza, coi vậy mà Nam có tâm hồn khá nhạy cảm.

Vừa bị ám ảnh bởi quá khứ, vừa bị hỏi dồn dập, cậu ta chả biết làm gì ngoài đứng im như phỗng.

Đến khi China tiến lên sân khấu, "phát" một cú vào lưng Nam thì cậu ta hết chịu nổi.

- Nãy đi lấy nhạc cụ hăng hái lắm mà?

Sao giờ ôm mặt khóc rưng rức rồi?

- Toàn

- Ờ... hăng hái lắm...

đồng chí nhìn cái áo tôi là biết thằng ranh hăng hái đến mức nào...

- China đang thao thao bất tuyệt, chợt nhớ vế câu sau của trung đoàn trưởng, nén tức quay mặt chỗ khác.

Phía dưới sân khấu cũng là những tiếng xôn xao.

Thằng bé bị sao vậy?

Sao lại dễ xúc động đến thế nhờ?

Rồi tình hình như này chừng nào mới có thể tiếp tục chương trình văn nghệ mừng chiến thắng?...

- Các anh... lên hoàn thành khâu văn nghệ này giúp em nhá... nghe dân ca Bắc Bộ mà nhớ nhà quá-...

- Còn anh trai em... (ngoảnh mặt về phía trưởng ban văn nghệ) từ đầu chiến dịch đến giờ chưa một lá thư, cũng chả có thông tin gì về tình hình sức khoẻ, chiến đấu ra sao.

Nếu có hy sinh rồi ít ra em cũng phải được biết chứ, cứ biệt tăm như thế....

- Tưởng gì, chuyện đấy... (mở túi áo, lấy lá thư) Đây nhá, đồng chí Việt, Đại đoàn Công - Pháo 351 đúng chứ?

Đồng chí bận quá, thành ra bây giờ mới viết thư gửi về cho cậu và bầm.

Để hai mẹ con lo lắng vậy, đồng chí ấy cũng áy náy lắm chứ đùa...

- Sâm

Nam run run cầm lá thư anh nuôi giúi vào tay cậu.

Điều này... là thật sao?

Hoá ra anh trai cậu vẫn còn đấy, và chính đại đoàn Công - Pháo của anh đã góp phần không nhỏ vào chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ giòn giã.

Cậu xúc động theo từng con chữ anh viết ra, tự hào nghĩ về cái lần anh được gặp mặt Đại tướng Võ Nguyên Giáp, về những chiến công vang dội của đại đoàn trong chiến dịch lần này...

- Xong chưa, lâu thế?

Giời ơi, ăn mừng chiến thắng mà, sung sức lên chứ!

- Nhìn nó mồm hát, tay chơi đàn một mình mà nước mắt tèm nhem cũng hơi tội.

Thôi thì, các đồng chí, các cô, bà con trong bản đồng thanh hát cho vui xóm làng nhá!

Ăn mừng chiến thắng mà lị...

- Ông chủ tịch xã cười khà khà, vui vẻ nói.

- "Thắng lợi tuy lớn nhưng mới là bước đầu.

Chúng ta không nên vì thắng mà kiêu, không nên chủ quan khinh địch.

Chúng ta kiên quyết kháng chiến để tranh lại độc lập, thống nhất dân chủ, hòa bình.

Bất kỳ đấu tranh về quân sự hay ngoại giao cũng đều phải đấu tranh trường kỳ gian khổ mới đi đến thắng lợi hoàn toàn!".

Trong thư Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhắc nhở như vậy...

À mà thôi tôi biết tôi văn vở sẵn rồi, các đồng chí đếch cần ý kiến đâuu🙂) - Toàn

- Nín đi, tranh thủ tối viết thư báo tin vui cho mẹ... thế là mọi chuyện êm xuôi rồi nhá!

- China thò tay bỏ mũ ra, xoa đầu Nam rồi đội lên lại, dù anh ta thừa biết hành động mình vừa làm trông có phần hơi ngốc nghếch.

Nam mỉm cười.

Nếu trên khuôn mặt cậu vẫn còn đọng lại nước mắt, thì đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc.

Hoà theo âm điệu du dương của tiếng đàn Accordion, mọi người vỗ tay bôm bốp theo nhịp điệu, đồng thanh hát:

"Qua miền Tây Bắc núi vút ngàn trùng xa

Suối sâu đèo cao bao khó khăn vượt qua

Bộ đội ta vâng lệnh Bác Hồ

Về đây giải phóng quê nhà...

Đất nước miền Tây Bắc đau thương từ bao lâu

Dưới ách loài giặc tàn ác

Quân với dân một lòng không phân biệt xuôi ngược

Cùng đồng tâm tiêu diệt hết quân thù..."

....

- Xong rồi, giờ tới lượt "Hò kéo pháo" nhé, chốc lát tôi sẽ chỉ bà con đồng chí bài "Chiến thắng Điện Biên"...

- Coi bộ đêm nay chú sẽ hơi mỏi tay đấy!

Mấy anh văn công biết chơi gì cứ lên chơi vô tư, chơi phụ thằng Nam luôn nhá.

Chúng tôi có sáo Mèo, khèn Mông, "nhị Tây"...

đủ kiểu cả!

.

.

.

Một buổi tối tưởng chừng như lạnh, ai ngờ lại ấm áp như vậy.

Trên bầu trời đêm, trăng đã lên cao, sao trời dày đặc, toả sáng khắp núi rừng Điện Biên đang bị bao phủ bởi làn sương mù.
 
[Chiviet] Chuyến Du Hành Vượt Thế Kỉ (Remake)
Góc ký ức #1: Đánh Tây, đuổi Nhật


Tag nhảm:

#Không_liên_quan_đến_ChiVie

#Kỷ_niệm_79_năm_ngày_Cách_mạng_tháng_Tám

‼️ Tập này văn phong hơi nặng nề, chứa yếu tố + hình ảnh bạo lực.

Lưu ý nhaa

- Phương ngữ miền Bắc sẽ được đưa khá nhiều vào fic của tớ!

(Tớ quên giới thiệu bộ này có yếu tố chuyển sinh: Nam từng là một chiến sĩ cách mạng bị bắt và tra tấn dã man trong Nhà tù Hoả Lò.

Sau khi đầu thai vẫn giữ nguyên ký ức kiếp trước).

---------------------------------------------------

1. (13+ warning) Địa ngục trần gian trong lòng Hà Nội

Maison Centrale, Hà Nội, 1929.

Được biết đến với cái tên "Nhà tù Hoả Lò", "Ngục thất Hà Nội", mà Pháp gọi là "Nhà tù Trung ương".

Nơi đây được xây dựng ở trung tâm Hà Nội - thủ phủ của chính quyền thực dân Pháp, và là một trong những nhà tù lớn, kiên cố bậc nhất Đông Dương.

Từ các phòng giam tập thể, nhìn vào sẽ thấy hai dãy xà lim cùng sự tối tăm, u ám của không gian bao trùm lên khu vực này.

Nơi đây thật ngột ngạt, với chút ít ánh sáng le lói từ một lỗ hổng nhỏ, chẳng đủ để sưởi ấm dù chỉ cho một người duy nhất.

Từ chiếc thùng phuy để giữa trại giam, gần như chẳng lúc nào là không thấy mùi chất thải cứ thế xộc thẳng vào mũi...

Vâng, chính nó, "Nhà vệ sinh lộ thiên"!

Nhiều khi, thực dân Pháp không cho lao công vào quét dọn khiến phân và nước tiểu tràn ra ngoài gây ô nhiễm nặng nề.

Có những lúc, các chiến sĩ phải ngồi "yên vị" ở khu vực của mình cho đến hết ngày, một khi chân đã bị cùm.

Khẩu phần ăn hàng ngày của tù nhân cũng chỉ là các loại lương thực, thực phẩm ôi thiu, kém chất lượng.

Các bệnh tê phù, thương hàn, kiết lỵ, sốt rét cứ thế đua nhau xuất hiện ở cái chốn "Địa ngục trần gian" này.

- Xót ruột xót gan lắm cậu ạ!

Đói khổ đến mức chỉ mơ được ăn gạo, ấy thế mà quân Pháp vơ vét lương thực của ta giữ cho riêng chúng, chưa kể còn đem nấu rượu!

Chả biết chúng mình có cầm cự được đến ngày độc lập không...

- Quyết, một người đồng song đã từng xót xa tâm sự với Nam như vậy.

Tí cơm trắng của bọn quản ngục cũng chỉ đủ để mỗi người ăn một cục nhỏ.

Nhiều khi đói lắm, nhưng vì tình đồng đội, Nam cũng đành ngậm ngùi chia cho những người chiến sĩ bên cạnh mình, mỗi người một cục cơm trắng chỉ bằng ngón tay cái mà thôi!

Trại giam K, khu E - Nơi giam giữ nam tù chính trị.

Sau khi giáng một cú tát trời đánh, tên cai ngục bấu chặt tay cậu thanh niên mười bảy tuổi, lôi đi xềnh xệch trước ánh mắt căm phẫn của bao chiến sĩ cách mạng nơi đây.

- Đả đảo lũ đế quốc, đả đảo lũ thực dân, đả đảo lũ chó đớn hèn!

- Đông Dương Cộng sản Đảng muôn năm!

Chưa kịp đọc xong cuốn "Đường Kách mệnh" được nguỵ trang kỹ càng của người đồng song, cậu chiến sĩ ấy đã phải theo chân tên lính, chẳng biết bất ngờ gì đang chờ đợi cậu.

Dù có hô hoán đến cỡ nào, cậu cũng không tài nào nghe thấy những người đồng song của mình nói gì.

Ừ nhỉ, cậu bị điếc mà?

Điếc từ khi bọn lính Pháp ấn đầu cậu xuống cái thùng phuy sóng sánh nước của chúng.

Một tên cố gắng giữ cậu thật chặt, một tên lăm le cây búa trong tay, dùng hết sức bình sinh gõ mạnh vào thùng làm cậu thủng cả màng nhĩ, máu ộc ra cả tai mũi họng, mém chết.

Cậu chiến sĩ tên Nam nhìn tên lính với ánh mắt ráo hoảnh không chút cảm xúc, rồi lại quay đầu về phía trước.

Thật là... cuộc sống luôn biết cách làm Nam (và các anh em đồng chí ở đây) bất ngờ thật đấy~

Chưa gì đã đến khu Cachot rồi~

.

.

.

Nếu các khu trại giam khác đã tối tăm, ngột ngạt thì khu Cachot (ngục tối) còn tối tăm, ngột ngạt hơn gấp bội.

Không những vậy, sàn xi măng còn được thiết kế dốc ngược để khi tù nhân nằm, chân sẽ cao hơn đầu làm máu dồn lên não.

Không những thiếu dưỡng khí, tù nhân còn bị buộc phải đi vệ sinh tại chỗ gây ảnh hưởng rất nhiều đến sức khoẻ và đường hô hấp.

Nam mỗi ngày được dăm ba bữa cơm, thậm chí có hôm bị bỏ đói.

Nếu có thì cũng chỉ là chút cơm nhạt, thiếu i-ốt.

Những đêm giá rét, tên cai ngục lại "khuyến mãi" cho Nam một xô nước lạnh giáng vào mặt, ướt đầm đìa toàn thân.

-------------------------------------------------

Để thi hành các chính sách dựa trên tinh thần "pháp lý và bình đẳng", bọn thực dân đã dùng nhiều hình thức, thủ đoạn đàn áp dã man đối với các chiến sĩ cách mạng.

Và cũng nhờ sự nhân đạo của chúng, cộng với những ngày tháng quanh quẩn trong "Địa ngục của địa ngục", Nam dã thành công mù loà đôi mắt, dần dần sống như một vật vô tri vô giác.

Nếu chỉ sống vô tri vô giác vậy thôi thì tốt quá!

Đằng này, vô số vết thương bị nhiễm trùng nặng cùng căn bệnh thương hàn không ngừng giày vò cậu từng ngày từng giờ.

Sống mà cứ chết dần chết mòn vậy thì thôi, thà chết quách luôn cho xong!

Nhưng làm sao được...?

Vô vàn các chiến sĩ ở đây, kể cả nữ, đều đang ngày đêm đấu tranh chống lại gông cùm xiềng xích cua bè lũ thực dân kia mà?

Họ giữ được cho mình sự kiên trung, tinh thần bất khuất, vậy cớ sao mình lại không thể?

Cậu lại nhớ về những ngày vẫn còn tham gia "Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên", về tùng dòng chữ châm biếm đanh thép trong tờ báo "Người cùng khổ", cả về cái ôm ghì chặt của người đồng song trong trại giam.

Khiếm thính, mù loà, nhưng cậu tin vẫn còn ánh sáng.

----------------------------------------------------

"Kíiit..."

Tuy mù hoàn toàn, nhưng Nam vẫn cảm nhận được cái thứ ánh sáng chói lóa kia đang phả thẳng vào mắt cậu, khó chịu vô cùng!

Không lẽ đây là cảm giác của người bị nhốt trong ngục tối quá lâu sao?

Đúng như cậu nghĩ, cậu đã tìm thấy ánh sáng, tuy nhiên....

....

Cậu chỉ thấy đau, đau lắm!

Hộc, hộc... máu từ miệng cứ thế tuôn ra ào ào.

Tên cai ngục lại mở cổng và tiếp tục tra tấn cậu nữa rồi.

Cây gậy của hắn liên tục vụt lên vụt xuống nhịp nhàng như thế, chẳng mấy chốc đã dính đầy máu tươi!

Nước mắt cậu rơi lã chã, cố nuốt vào nhưng cũng bất thành.

Cậu sẽ chẳng còn cơ hội để biết đến "Ngày vui của đất nước" nữa rồi...

Không còn đầu óc để nghĩ bất cứ chuyện gì nữa, cậu lập tức thiếp đi....

--------------------------------------------------

2.

Tái sinh

"Ô hay, cái gì thế này?..."

Nam mở mắt.

Xung quanh cậu không còn là cái tối tăm của ngục tù nữa.

Ngó qua, ngó lại, cậu thấy mình xuất hiện trong một ngôi làng nhỏ.

Kỳ lạ thật!

Mình biết nhìn, biết nghe này!?

Và tại sao mình lại ở đây?

Thôi thì cứ hỏi người dân trong làng trước đã!

- Aaa...eee...

"Thế này là thế nào!?

Mình không nói được, tay chân cũng chả thể cử động gì!

A, hiểu rồi..."

Nam lờ mờ nhận ra rằng mình đã tái sinh, và đang mang thân phận của một em bé.

"Thôi thì cứ khóc để gây sự chú ý vậy!

Nhưng nhỡ lọt vào tai mấy ông lý trưởng, chánh tổng... làng này thì chết!"

- Eee...oee...oee...

Thật may cho cậu ta khi cóc có ông lý trưởng, chánh tổng bước ra từ cái đình làng.

Trời nhá nhem tối, xung quanh vẫn cứ yên ắng như thế.

Chỉ nghe thấy tiếng rặng tre ngà xào xạc, tiếng con cá dưới ao thỉnh thoảng lại đớp ánh trăng rằm in bóng trên mặt nước.

Ừ nhỉ, ấn tượng duy nhất của cậu đối với các ông quan lại trong xã, trong làng chỉ có đủ loại thuế này, sưu nọ mà thôi.

Đến hạn thu thuế, các ông kiểm từng hào từng cắc một, đếm từng mẫu ruộng rồi bắt bẻ đủ điều.

Chưa kể còn có mấy ông ác ôn, đối xử với dân như kẻ ở đợ trong nhà.

Thảo nào bị ghét là phải!

- Ai nỡ bỏ thằng bé này gần đình làng thế nhờ...

Nhỡ nó đập vào mắt mấy ông quan lại ở đây thì... phải tội với giời!

Đó là người phụ nữ gốc Bắc Ninh, cũng mới tuổi đôi mươi.

Như nhiều người phụ nữ khác ở thời đại này, cô phải bỏ cả tiền đồ rộng lớn phía trước để lập gia đình, ngày ngày phụng dưỡng, chăm lo cơm nước cho chồng con.

Khuôn mặt dịu hiền, dáng vẻ tần tảo của cô đã phần nào khiến Nam nhẹ nhõm hơn hẳn.

Cô nhẹ nhàng bồng thằng bé con trên tay, tiến vào gian nhà tranh có phần hơi cũ kỹ, xập xệ.

Tuy vậy, đồ dùng trong nhà được bố trí rất quy củ, ngăn nắp, cộng với chút ánh sáng leo lét từ ngọn đèn dầu càng làm cho gian nhà thêm phần ấm cúng.

Trong buồng, ông bố nằm thao thức trên cái chõng tre, thằng con đầu lòng dường như đang ngủ rất say sưa theo từng nhịp đong đưa của chiếc võng.

Ngó vào chái bếp là cả một đàn chó mèo mà cô cứ đắn đo mãi, tiếc không dám bán.

Sau vô số lần gom góp, nhặt nhạnh lũ chó mèo về, bây giờ chúng nó đã thành cả đàn.

Nghe tiếng động, chó mẹ chó con thi nhau ùa ra, sủa ăng ẳng.

Mấy ả mèo chảnh chọe đứa rúc trong đống rơm, đứa nằm ngay bếp lửa ngủ khò khò.

Tính cô nó vậy, không dám dứt tình với lũ này, gắn bó với chúng lâu rồi.

Nhưng rồi hoàn cảnh cũng buộc cô phải bán từng lứa đi, bởi, nếu không bán lấy đâu tiền đóng sưu hàng tháng, lấy đâu tiền trang trải cuộc sống?

- "Con ong làm mật yêu hoa...ơ...

Con cá bơi yêu nước...ơ....Con chim ca yêu trời..."

Đặt thằng bé xuống cạnh đứa con trai đầu lòng vừa đầy năm, cô vừa đung đưa võng, vừa cất tiếng hát ru con bài ca dao Bắc Bộ.

Một phần cũng vì thương thằng bé con, và một phần cũng vì muốn gia đình có thêm tiếng cười con nít, chồng cô (bố nuôi của Nam) đã đồng ý nhận nuôi nó, tuy hoàn cảnh còn có phần khó khăn.

Cũng phải thôi, biết gửi nó cho ai nuôi bây giờ, bán cũng chả bán được!

Cậu hiểu rằng, bắt đầu từ giây phút này, cậu sẽ được lớn lên trong từng câu quan họ đậm tình yêu quê hương.

Cậu sẽ được lớn trong gian nhà tranh cũ kỹ, trong vòng tay yêu thương của bố mẹ và anh trai, và trong xó bếp đầy hoài niệm luôn có sự xuất hiện của lũ chó mèo gà vịt...

Tuổi thơ kiếp trước của cậu là một tuổi thơ buồn.

Bố mất, gia cảnh khó khăn, người mẹ một nách hai con của cậu làm lụng vất vả cũng chỉ vì vài mẩu khoai, sắn làm bữa tối.

Hàng tháng đều phải đóng thuế, nộp sưu, nhưng nào có đủ?

Tám tuổi, cậu mồ côi, cái Lựu em cậu ốm yếu quá cũng qua đời, hưởng dương chưa đầy ba năm.

Lớn hơn, cậu tham gia cách mạng.

Phong trào đấu tranh cho giai cấp vô sản bùng nổ mạnh mẽ khắp thế giới + các nước bị thực dân giày xéo đã tiếp sức cho cậu rất nhiều.

Rồi cuối cùng cũng hy sinh trong Nhà tù Hoả Lò.

Cậu thù, thù lũ thực dân khủng khiếp.

Chúng tước đi mưu cầu được sống tự do, cướp luôn gia đình cậu.

Dù không thể quên đi ký ức kinh hoàng năm nào, nhưng được trở lại làm một đứa trẻ rồi lớn lên trong tình yêu đã góp phần xoa dịu nỗi đau ngày ấy.

-------------------------------------------------

Sáu tuổi, cậu (đã chuyển sinh) cùng anh trai học lớp vỡ lòng của thầy đồ trong làng.

Hết giờ học lại ba chân bốn cẳng chạy về phụ mẹ nấu cơm.

Chiều giúp bố mẹ việc đồng áng, rồi lại ba chân bốn cẳng về nghịch đất nghịch cát với mấy đứa trong xóm.

Tối về ăn cơm, đi chơi và học.

Hết!

Rồi bố của hai anh em cũng tham gia cách mạng, hứa mấy mẹ con sẽ trở về.

Nào đâu ai ngờ...

---------------------------------------------------

3. (13+ warning) Phá kho thóc

- "Đỏ!

Thằng Tây xử bắn thầy mày ở pháp trường rồi!

Con mẹ nó, lũ khốn nạn..."

Chẳng qua cả làng cứ gọi Nam là "thằng Đỏ" vì mái tóc cùng đôi mắt đỏ nhạt bẩm sinh, trông có phần khá kỳ dị (trong mắt mọi người xung quanh) của cậu.

Câu nói cùng tấm giấy báo tử được trao tận tay khiến cả nhà chết lặng.

Ngồi bơ phờ một lúc, nước mắt mẹ mới rơi xuống lã chã, mực chưa gì đã nhoè hết giấy!

- Giời ơi... thầy chúng mày... thầy chúng mày... hy sinh rồi...

Cô ôm chặt hai đứa con vào lòng, khóc nghẹn.

Cả anh với em không ai nói nhau câu nào, vừa khóc vừa nấc, khóc không ra hơi.

Cậu chẳng còn thiết tha sau này làm thầy giáo hay cầu thủ bóng đá nổi tiếng nữa!

Cậu chỉ muốn tham gia cách mạng như bố, như kiếp trước của cậu, đánh đuổi cho sạch hết lũ đế quốc thực dân thì thôi...!

Trong buồng, ngọn đèn dầu leo lét ánh sáng vàng.

Đêm ấy trời mưa rả rích cứ như thể đang khóc theo nỗi đau của gia đình nhỏ vừa mất đi một bóng lưng vững chãi.

------------------------------------------------------

Một thời gian sau, Việt Minh rải truyền đơn báo tin Phát xít Nhật đã vào Đông Dương, thế chân quân Pháp.

Nỗi đau này chưa nguôi, nỗi đau khác lại ập đến.

Chính phủ Trần Trọng Kim á?

Cái chính phủ thân Nhật quái quỷ gì đây?

Có những người sẵn sàng rời bỏ quê hương chỉ vì lợi ích đến từ lũ Việt gian, từ một chính phủ bù nhìn.

Và té ra, mấy ông quan trong đình (ở ngôi làng Nam sinh sống) là tay sai của Nhật.

Mồm thì cứ bô bô tuyên truyền rằng "Quân đội Nhật ở đây giúp dân ta diệt trừ bọn Việt Minh!".

Một đám người ngu muội khác cũng theo chân các ông, khi không lại đồng loạt giơ hai cánh tay lên, rồi đồng thanh hô:

- Tenno Heika Banzai!

Banzai!

Banzai!!!

(Thiên hoàng vạn tuế!

Vạn tuế!

Vạn vạn tuế!!!)

Đấy, trông khác gì bọn lính Nhật thực thụ không nào?

Chúng cứ hô hào như vậy, trước ánh mắt khó hiểu của người trong làng.

.

.

.

Tệ hơn nữa, bắt đầu từ tháng 10/1944, cả nước phải hứng chịu một nạn đói khủng khiếp đã cướp đi sinh mạng của khoảng hai triệu đồng bào ta.

Đấy!

Thành quả của việc bọn Phát xít Nhật bắt ta nhổ lúa, trồng đay, rồi cùng quân Pháp vơ vét thóc lúa phục vụ cho mục đích chiến tranh đấy!

Bước qua tuổi mười lăm, "nhờ" nạn đói lịch sử này, Nam dường như mất đi sự lanh lợi vốn có, nói đúng là mất luôn sinh lực sống.

Như bao đứa trẻ khác trong cái làng này vào nạn đói, mặt cậu ta hóp lại, người ốm tong ốm teo, tay chân lại như que tăm di động.

Lũ trẻ đứa nào đứa nấy mặc độc cái quần xà lỏn, bụng lép kẹp.

Lúc đói bụng ai nấy kêu "ọt ọt" nghe ám ảnh đến rợn người, thế mà mò mẫm mãi cũng chỉ được tí rau dại, củ chuối.

Có được mẩu khoai, mẩu sắn là quý lắm!

Năm 1945, một tạ gạo tăng giá đến 53 đồng – một con số có thể coi là quá đắt đỏ.

Lũ thực dân tăng giá gạo lên đến vậy, ấy thế mà chúng lại coi rẻ những mạng người khốn khổ.

Hàng triệu người dân không còn cách nào khác ngoài chờ chết bờ chết bụi, xác chết la liệt khắp mọi nẻo đường.

- Đói lắm rồi!

Đừng làm tao thêm xót ruột xót gan nữa, con ơi...

Giữa những xác người, loáng thoáng tiếng một đứa bé gào khóc thảm thiết vì quá đói.

Bà mẹ của đứa bé biết không tài nào qua khỏi, chỉ còn cách khẩn khoản cầu xin con và... chờ đến khi thần chết đưa mình đi.

Xác chết nằm vương vãi trên đường phố, chất đầy xe bò, cứ thế không ngừng bốc mùi hôi thối.

Rồi hàng triệu số phận hẩm hiu ấy, trước sau gì cũng sẽ bị quăng xuống hố chôn tập thể mà thôi.

Ba mẹ con Nam cứ ngồi thẫn thờ như vậy, chả nói được lời nào.

Nam cầm trên tay mẩu khoai be bé anh trai đưa cho, trệu trạo nhai mà hai hàng nước mắt cứ thế lăn dài, nuốt không trôi.

Thành ra một cái vị gì đắng nghét ứ nghẹn trong cổ họng.

.

Giặc Nhật được biết đến với tinh thần và kỷ luật thép, nhưng cũng nổi tiếng với sự dã man tàn bạo của mình.

Nam đã từng nghe người ta truyền tai nhau về cuộc thảm sát man rợ nhất mà quân đội Nhật gây ra - Thảm sát Nam Kinh.

Chúng dùng đủ thể loại vũ khí, thủ đoạn quái thai nhất, tra tấn người dân không thương tiếc, kể cả đàn bà trẻ em.

Ở đây đã như vậy, hỏi xem ở Trung Quốc còn kinh khủng đến mức nào?

------------------------------------------------------

Thế mà, chả ngờ, sau ngần ấy tháng ngày, cậu vẫn còn trên cõi đời này (tất nhiên có cả anh và mẹ cậu nữa).

Một điều thật may mắn và phi thường nhỉ?

Không thể tiếp tục chịu cảnh "Một cổ hai tròng" (tuy Nhật hất cẳng quân Pháp nhưng Pháp vẫn cướp lương thực ta + âm mưu xâm lược nước ta thêm lần nữa), từ người già đến thanh niên đều sục sôi khí thế sau lời kêu gọi của Việt Minh.

Việt - Anh trai Nam tham gia Đội Tự vệ xung phong ngoại thành Hà Nội, rủ cả thằng em loắt choắt đi chung với mình.

Nhiệm vụ chủ yếu cũng là rải truyền đơn bí mật, dán khẩu hiệu tuyên truyền, kêu gọi người dân tham gia kháng chiến và bí mật theo dõi động thái của mấy tên Việt gian trong làng.

Anh mười bảy, em sắp mười sáu.

Tối tối, khi không gian xung quanh không còn gì khả nghi nữa, cả hai anh em phối hợp cùng Đoàn Thanh niên Tuyên truyền Xung phong thành Hoàng Diệu, đến từng nhà rải truyền đơn.

Nam, với bản tính vốn có phần vụng về, luôn tạo bất ngờ cho nhiều anh chị trong đội bằng những phen gây thót tim.

Đói và buồn ngủ, đi đứng loạng choạng, rồi phân cảnh cuối cùng là ngã làm xấp truyền đơn giấu trong người bay tứ lung tung và vãi hết xuống đất.

Lúc lờ mờ nhận ra, cậu ta mới cuống qua cuống quýt gom nhặt từng mảnh giấy truyền đơn rơi vương vãi trên đường, sau đó ngồi bệt xuống đất thở hồng hộc.

Thậm chí, có nhiều lúc cậu ta vừa đi vừa suy nghĩ vẩn vơ cái gì đấy, cuối cùng va "cốp" vào cổng đình (một cách vô thức).

Mấy con chó nghe tiếng động, xồ ra sủa ăng ẳng.

Hoảng loạn đến mức chả nghĩ được gì nữa, hai anh em ôm chặt túi áo (đựng xấp truyền đơn), chạy nhanh hết sức có thể.

- *Sụyt* Mày ngu thế?

Ông lý trưởng nghe động, lỡ bắt luôn anh em mình thì sao nào?

Rải truyền đơn mà cứ như đi chơi la cà không bằng!

- (Thở dốc) Đầu... mày...

để đâu vậy?

Làm ơn dừng những trò ngu giúp tao, hoặc cho mày nghỉ làm cách mạng với các anh chị ở đội nhá!

- Hộc... hộc...

đầu em để ở mấy miếng khoai này!

Em đói....

- Mệt mày thế nhờ... (chìa miếng sắn bằng ngón tay cất trong túi áo) nhiệm vụ chúng mình trên đà hoàn thành đang phần nào quyết định vận mệnh của đất nước đấy!

Cố dùng đầu óc để ý tí không được à?

- Muốn vào được Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân, phải rèn luyện ở môi trường khắc nghiệt như này trước đã!

Thường thường cuộc trò chuyện giữa Nam và anh sẽ diễn ra như vậy, nhưng càng về sau càng thấy cậu ta tiến bộ hơn hẳn.

Khó khăn và phải hoạt động tuyệt mật như vậy, nhưng chưa bao giờ Nam hối hận khi tham gia Đội Tự vệ xung phong ngoại thành Hà Nội.

Đó luôn là kỷ niệm đẹp trong tâm khảm cậu, dù đói và thường xuyên bị các anh chị rầy bởi sự vụng về, hậu đậu vốn có.

----------------------------------------------------

- Thằng Nam, Việt Minh đã lên kế hoạch tổ chức cho dân làng phá kho thóc Nhật vào đêm nay, tại đình làng Mọc đấy!

Vui thì gắng mà lao động nhá!

- Với một thằng nhóc háu đói như mày, tao tin rằng...

- Việt tiếp lời một thành viên trong đội.

- Trộm vía!

Ơn giời!

Sớm muộn gì chính quyền chả về tay nhân dân...

- Nam reo hò, chưa kịp đợi anh Việt nói dứt câu.

- *Suỵt, nói nhỏ* Nhắc bao nhiêu lần vẫn chưa chừa tật mồm to hử!?

Mà mày nhớ nhá... chỉ cần dặn bà con mang thúng, mủng ra đình làng, sẽ có chuyện rất hay, thế thôi!

- Việt

Nam cười toe toét nhìn các anh chị.

Đứa thắc mắc phong trào được tổ chức ra sao, có cái gì; Đứa lại muốn tối bỏ được thật nhiều gạo vào thúng, bịch để ba chân bốn cẳng chạy về khoe mẹ.

Nhưng dù ai thắc mắc cái gì, thì trong lòng vẫn hằng mong mỏi về ngày đất nước thực sự độc lập, chính quyền ắt về tay nhân dân.

Đêm đầu tiên sau ngần ấy năm, làng Mọc mới lại rộn ràng, nhộn nhịp đến vậy.

Khuôn mặt ai nấy tươi phơi phới, trái với sự sầu thảm vì nghèo đói trước kia.

Rồi ta sẽ hất cẳng bọn Pháp bọn Nhật, thay vì cứ để chúng đá cẳng nhau thay phiên đô hộ nước ta mãi, họ tin vậy.

Khi có lời hiệu triệu dân làng phá kho thóc, gái trai già trẻ ồ ạt chạy về phía sân đình.

Hầu như mỗi người đều phải cầm trên tay thứ gì đó, từ thúng mủng, túi đựng gạo đến gậy guộc, súng đạn, băng rôn tuyên truyền...

Hoà trong đám đông, họ đồng thanh hô vang khẩu hiệu:

- Ủng hộ Việt Minh!

- Đả đảo Phát xít Nhật, đả đảo lũ thực dân Pháp!

- Kháng chiến nhất định thắng lợi!

Ái chà, có cả những đứa con nít loắt choắt nữa!

Chúng chả rõ người lớn hô hào cái gì, nhưng cũng phần nào phấn khởi khi biết rằng sắp tới có nhiều gạo ăn.

Việt và Nam tay cầm xấp băng rôn, cờ đỏ sao vàng, đi đến đâu tỉ mỉ dán lên đến đấy.

Dọc đường làng vốn yên bình, nay chưa gì đã tràn ngập không khí cách mạng!

Bên trong đình làng cũng là lá cờ đỏ sao vàng được dán vuông vức.

Mẹ cậu đội lên chiếc nón lá, vừa cầm ngọn đuốc sáng loà vừa hào hứng chạy theo dòng người phía trước.

Hai anh em Nam và Việt dán băng rôn khẩu hiệu xong, cố gắng dìu nhau phi vào sân đình, không để đứa nào lạc mất đứa nào.

Mẹ cậu, người phụ nữ gan góc trong cánh áo tứ thân, đang chĩa súng vào đầu tên địa chủ gian tham, đợi đến khi ông ta đầu hàng và trao trả ruộng đất, lúa gạo cho nhân dân.

Những người nông dân vốn đói khổ nay được phong trào khởi nghĩa tiếp thêm sức mạnh, ồ ạt túa vào không ngừng.

Mấy tên quan lại, địa chủ trong làng nay nom rúm ró, sợ sệt, chỉ biết cúi gằm mặt trước sự phán xét của mọi người.

Từng đoàn người chạy vào kho nơi tập kết thuế thóc của bọn Nhật.

Súng, chông, gậy, guộc họ vội quẳng hết xuống đất.

Bắt đầu từ thời khắc này, toàn bộ lúa thóc đã được chia đều cho dân nghèo, người cùng khổ.

Nam cắm lá cờ Việt Minh trên tay cậu trước cổng làng, sau đó nhoắng một cái, cậu ta đã có mặt trước đám đông.

Quá vui sướng, Nam mở banh túi gạo, xúc nhiều gạo nhất có thể.

Chả biết với cái thân hình nhỏ con của cậu ta thì một túi gạo có khuân nổi không, ấy thế mà cậu còn toan cởi chiếc áo đang mặc trên người, lấy nó đựng thêm gạo.

- Mày biết thằng anh tham lam trong truyện Ăn khế trả vàng không?

Này nhá, cứ lo gom gạo đầy đầy lên, chẳng mấy chốc sẽ đổ oà ra đất cho mọi người giẫm đạp đấy.

Mày bé tí, sức mày gom vậy là quá lắm rồi!

- Việt liếc Nam.

Nam cười trừ, vội mặc lại chiếc áo, ôm túi gạo tú ụ luồn lách khỏi đám đông.

Cái túi này, mới ôm theo chạy vài mét đã làm mặt cậu ta đỏ gay, thở hồng hộc rồi.

Nhưng mà thôi, thời buổi này gạo quý hơn vàng, nên cậu quyết định tiếp tục chạy về với niềm vui sướng là bao gạo trên tay.

Vội vã chạy ra từ kho thóc, người cầm thúng gạo, người lại ôm súng, đuốc hô hào trong vui sướng.

Ba mẹ con Nam đi bên nhau, nhìn ai nấy mặt mũi lấm tấm mồ hôi, mỉm cười.

------------------------------------------------------

Cối xay gạo lại đều đặn vang lên tiếng ù ù.

Người lớn lại có dịp ngồi thư giãn cùng nhau, ngắm nhìn ánh trăng lưỡi liềm sáng vằng vặc trên bầu trời đêm.

Bọn trẻ đứa cầm sẵn cây đuốc trên tay, đứa cất thúng gạo cho mẹ, chạy ù ra sân tíu tít tán dóc.

- Cho chúng mày biết nhá, con Quyên nay ôm cả mười cân gạo chạy thẳng về nhà này!

- Đấy, xem tao đi, xem tao đi!

Sau này tao sẽ làm chiến sĩ tải đạn cho chúng mày lác mắt.

- Giời ơi, mười cân mà mày hào hứng cứ như thể mười tấn í...

Tao mà ăn no nê, tao dư sức khiêng gấp mười mày!

Nam lại cắm lá cờ trước cổng nhà, phủi phủi tay, nhẹ nhàng móc từ túi áo một tờ giấy gấp làm nhiều nếp đưa mẹ:

- U ơi, u ơi, kháng chiến đà này thắng lợi chắc rồi!

U giữ cẩn thận tờ báo này giúp con và anh nhá, sau này còn có thứ làm kỷ niệm.

- Quý lắm đấy mày, cơ quan ngôn luận của Đội Thanh niên cứu quốc thành Hoàng Diệu chứ đùa!

- Việt bỏ bao gạo xuống đất, vui vẻ tiếp lời.

Ấy là tờ báo "Hồn Nước", mỗi khung được chia là một mục khác nhau.

Đúng là lúc đầu mẹ Nam rất lo lắng khi cho hai đứa tham gia cách mạng, nhỡ kết cục giống bố chúng nó thì sao?

Nhưng nghĩ về những đóng góp của các con, rồi quay sang nhìn hai bao gạo trước mặt, cô nhẹ nhõm mỉm cười.

Sở dĩ cô đặt tên hai anh em là Việt và Nam, cũng vì cô tin vào cách mạng, tin tưởng vào ngày đất nước được hưởng độc lập và tự do.

- Nhìn nhiều thế, chứ ăn không biết tiết kiệm sẽ hết nhanh lắm đấy!

Thôi thì hôm nay phá kho thóc thành công, u cho chúng mày ăn nhiều nhiều chút...

Mấy bữa sau lo mà dè xẻn đi nhá...

Ôi chao... cái cảm giác này có vẻ lâu lắm rồi mới có lại ấy nhỉ?

Không cần gì nhiều, chỉ cần một bát cơm nóng hổi, và chút khoai sắn thôi...

đã đủ làm no bụng rồi.

Mấy năm rồi, nhà nhà mới có lại một bữa cơm đầy đủ.

Hai anh em vẫn thế, đồng lồng chừa phân nửa số khoai cho mẹ, phần còn lại cả hai cứ thế giành nhau chí choé.

Nghe mấy đứa nhóc bô bô "Của em! ; của tao!", rồi đưa ra đủ mọi lý lẽ để chứng minh mình phần hơn là đúng, lòng cô bỗng dưng nhẹ đi.

Chẳng buồn hay xót xa điều gì, nhưng tự nhiên, cô bật khóc...

--------------------------------------------------

4.

Cách mạng tháng Tám

"Hỡi đồng bào yêu quý!

Giờ quyết định cho vận mệnh dân tộc ta đã đến.

Toàn quốc đồng bào hãy đứng dậy đem sức ta mà tự giải phóng cho ta.

Nhiều dân tộc bị áp bức trên thế giới đang ganh nhau tiến bước giành quyền độc lập.

Chúng ta không thể chậm trễ.

Tiến lên!

Tiến lên!

Dưới lá cờ Việt Minh, đồng bào hãy dũng cảm tiến lên!".

Lời kêu gọi đồng bào cả nước giành chính quyền được phát đi hôm trước, hôm sau, nhân dân Hà Nội đã cùng nhau đồng loạt đứng lên khởi nghĩa.

----------------------------------------------------

- "Thằng kia, dậy!

Cướp chính quyền!

Cướp chính quyền!"

Nam bừng tỉnh, nhảy phắt xuống từ chiếc chõng tre, vội vã chạy đi rửa mặt mũi.

Công tác tổ chức cướp chính quyền ở đây đã được chuẩn bị rất kỹ lưỡng từ những ngày vừa qua, khi một vài tỉnh thành đã đứng lên khởi nghĩa.

Súng, gậy, khẩu hiệu, truyền đơn... mọi thứ đều đầy đủ cả, không cần chuẩn bị gì thêm.

Chẳng qua do tối hôm trước cậu ta nôn nao quá, thành ra mới ngủ dậy muộn hơn dự tính đây mà, anh Việt và mẹ đã đứng chờ sẵn ở cổng rồi!

Vác trên vai lá cờ, cầm thúng truyền đơn ở tay bên kia, cậu phóng ù khỏi nhà.

Theo lời kêu gọi của Chủ tịch Hồ Chí Minh, buổi sáng mùa thu hôm ấy, hàng vạn người đổ xô trên khắp các nẻo đường Hà Nội.

Ai có gậy cầm gậy, ai có chông cầm chông.

Cả thành phố tràn ngập một màu cờ đỏ.

"Ủng hộ Việt Minh", "Đả đảo đế quốc xâm lăng!"

- Đây là những lời tuyên truyền, cổ động nhân dân xuất hiện trên các tấm băng rôn, áp phích nền đỏ chữ vàng.

Từng đoàn người, thanh niên phụ nữ gì có tất, vừa hô to khẩu hiệu vừa đánh cao tay phải.

Và cứ như thế, họ lần lượt tiến vào các cơ quan đầu não của địch trong lòng thành phố.

Trong vô vàn tiếng hô hào, Nam cầm từng nắm truyền đơn, rải khắp mọi khu vực xung quanh mình.

Xong, cậu ta phất cao lá cờ, xông thẳng vào Phủ Khâm sai cùng những anh chị công tác với cậu.

Trong khi mẹ và anh cậu lại chia ra một nhánh khác để tiến vào Quảng trường Nhà hát lớn.

Lính Bảo an được lệnh nổ súng, đứng thành hàng ngang trước Phủ Khâm sai.

Nhưng mặc kệ, quần chúng với khí thế cách mạng phừng phừng trong lòng không ngại ngần gì mà xông vào, đập cửa, mạnh dạn hô vang "Chính quyền ắt về tay nhân dân chúng ta!".

Một tên lính Bảo an đè cậu nhóc với thân hình nhỏ nhắn xuống đất, bóp chặt cổ cậu khi phát hiện ra khẩu súng cậu vác sau lưng.

Tuy ở trong tình thế khó xử, nhưng nhận thấy bên ta đang giành lợi thế, Nam đã thành công kháng cự lại tên lính kia.

Tận dụng cơ hội này, cộng với sự hỗ trợ của các anh chị trong Đội Tự vệ xung phong ngoại thành Hà Nội, cậu ta gí khẩu súng trường vào đầu tên lính canh hăm dọa cậu, đợi đến khi hắn đầu hàng.

Trước khí thế của đông đảo quần chúng, bọn lính đã chấp nhận đầu hàng.

Cờ đỏ sao vàng cuối cùng cũng phấp phới bay trên nóc Phủ Khâm sai.

Trong khi đó, tại Quảng trường Nhà hát lớn, cuộc mít tinh của chính phủ Trần Trọng Kim đã nhanh chóng trở thành cuộc mít tinh của quần chúng nhân dân. cờ của chính quyền này đã bị dỡ xuống, thay vào đó là lá cờ của một nhà nước, một chính quyền mới mà sau này mang tên VNDCCH.

Người mẹ hạ cây gậy trên tay xuống, vui sướng vỗ vai Việt: "Thế là hết cảnh đói ăn rồi, sớm muộn gì cái chính phủ bù nhìn thân phát xít này cũng phải bị loại bỏ thôi, con ạ!"

Tại Sở Mật thám, Sở Cảnh sát, Trại Bảo an Binh... công tác giành chính quyền cũng được tổ chức khí thế như vậy.

Chẳng mấy chốc, vào chiều 19/8/1945, cuộc khởi nghĩa lịch sử giành chính quyền ở Hà Nội toàn thắng mà không phải đổ máu.

Hà Nội đã trở thành ngọn cờ đầu của phong trào khởi nghĩa như thế.

Ai nấy đều vỡ òa trong hạnh phúc.

Nam vác lá cờ trên vai, mỉm cười với niềm tự hào dâng trào trong lòng.

Cậu thật may mắn khi có cơ hội được sống thêm lần nữa, để biết đến cái gọi là "Ngày vui của đất nước".

Cứ ngỡ cuộc đời sẽ kết thúc một cách không trọn vẹn ở tuổi mười bảy, nhưng không...

--------------------------------------------------

"Mười chín tháng Tám, ánh sao tự do đem tới

Cờ bay nơi nơi, muôn ánh sao vàng

Máu pha tươi hồng trên lá cờ đi khắp chốn giang sơn."

- Trích ca khúc "Mười chín tháng Tám" - nhạc sĩ Xuân Oanh.

Cuối tháng Tám, cuộc Tổng khởi nghĩa đã thành công hoàn toàn, từ Lạng Sơn đến mũi Cà Mau.

Từ một dân tộc bị áp bức, bóc lột suốt trăm năm, nay đã trở thành một dân tộc có quyền làm chủ đất nước và được hưởng tự do, hạnh phúc.

Dù quân thù có dã man, có chèn ép đến thế nào đi chăng nữa, dân tộc ấy vẫn quyết giành cho bằng được độc lập.

Đó chính là dân tộc Việt Nam của chúng ta!
 
[Chiviet] Chuyến Du Hành Vượt Thế Kỉ (Remake)
Góc ký ức #2: Hà Nội - "Một thời đạn bom..."


Góc ký ức #3: Hà Nội - "...Một thời hoà bình" sẽ được đăng tải sau.

Một chap là sự khốc liệt của trận đánh 60 ngày đêm vào mùa Đông năm 46 ở Hà Nội, một chap là không khí tưng bừng của ngày Giải phóng Thủ đô tám năm sau đó.

Đó chính là cảm hứng để mình đặt tên tiêu đề 2 chap như trích đoạn trong bài hát Nhớ về Hà Nội: "Một thời đạn bom, một thời hoà bình".

- Ngày Thủ đô giải phóng, cũng chính là ngày Nam và Trung (China) tái ngộ.

Tag nhảm:

#60_ngày_đêm_Hà_Nội

#Hà_Nội_mùa_Đông_năm_46

#Ngày_Toàn_quốc_kháng_chiến

----------------------------------------------------

1.

60 ngày đêm "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh!"

Vơ từng bịch, từng bịch lương thực dự trữ, ba mẹ con vội vã đưa nhau đi sơ tán.

Xóm giềng cũng vậy, họ chỉ có thể gom theo những thứ quan trọng nhất bên mình, bỏ hết đống đồ đạc lỉnh kỉnh còn lại trong nhà.

Hấp tấp là thế, ấy mà họ thương nhau lắm.

Ai ít đồ đạc thì phụ cầm, phụ được món nào hay món nấy, thế thôi.

Trước đó, Pháp đã gửi chính phủ ta tối hậu thư.

Và hầu như ai cũng dễ dàng nhận thấy đì đoàng vài tiếng súng khiêu khích của chúng, dọc khắp các ngõ phố nhỏ.

Quân dân Hà Nội cảnh giác cao lắm, vì vậy mà sẽ ưu tiên cho phụ nữ, trẻ em sơ tán sớm trước khi có bất cứ chuyện bất khả kháng nào xảy ra.

Mẹ Nam, với khí phách của một người phụ nữ anh hùng, khăng khăng muốn cố thủ lại mảnh đất Thủ đô yêu dấu và quyết sống chết với quân xâm lược.

Nhưng, mẹ cậu nào biết dùng súng hay lựu đạn?

Và dù cho có làm công việc nhẹ nhàng hơn là chăm sóc thương binh đi chăng nữa, mẹ cậu liệu có chịu nổi không khi xung quanh là mùi thuốc súng, là khung cảnh hoang tàn đổ nát?

Mẹ cậu đã quá ba mươi, đã cực nhọc cả tuổi thanh xuân, chưa kể có thể hy sinh bất cứ lúc nào, chả biết đâu mà lần!

Lan man với hàng tá suy nghĩ quanh quẩn trong đầu suốt mấy ngày, hai anh em quyết định với nhau thế này: Anh sẽ thuyết phục rồi tự tay chăm sóc mẹ sau khi cùng xóm giềng thoát khỏi vùng sơ tán, ngóng chờ tin chiến trận.

Em, là một người chiến sĩ Trung đoàn Thủ Đô, sẽ quay về chiến trường, tham gia chiến đấu ngay sau khi hộ tống gia đình nhỏ của mình đến nơi an toàn.

Thế là từ cái giờ phút ấy, khi mà quân Pháp tiến hành kế hoạch nhằm cướp nước ta một lần nữa, Nam đã chính thức bước vào chiến trường với từng bước chân dứt khoát.

"U ở đấy làm hậu phương vững chắc cho chúng con, đỡ đần làng xóm nhá!

Vào chiến trường gian khổ lắm u ạ, hãy để con tiếp bước thay u.

U cứ ở yên với anh, nhất định con sẽ trở lại, con không muốn u phải khổ thêm nữa..."

Trên chiếc xe chất đầy quân trang, cậu vẫy vẫy tay, chỉ biết an ủi mẹ vậy thôi.

Xe rồi cũng vội nổ máy.

Còn bao người chiến sĩ khác, cả nữ quân y, dõi theo bao người thân thiết đang xa dần, xa dần...

Nam yên tâm hướng mắt về phía người anh của mình.

Nam biết anh rất tháo vát, tinh thần vững vàng lắm.

Nhưng nhìn sâu vào đôi mắt mẹ - đôi mắt của người phụ nữ vốn mạnh mẽ giờ đây cũng đỏ hoe, ẩn chứa sự xót xa lẫn trách móc, cậu lại vội quay mặt đi.

Cậu thương mẹ lắm, nhưng cũng chẳng muốn ánh mắt ấy níu kéo lòng mình.

Vốn được tôi luyện trong môi trường khắc nghiệt từ ngày bé và cả kiếp trước, nên chẳng dễ dàng gì để lay chuyển tinh thần thép trong lòng Nam, dù bản thân cậu là một người dễ xúc động.

.

.

.

Sát nhà máy điện Yên Phụ, nơi mẹ cậu làm việc, đã bị bắn phá nặng nề chỉ vừa sau vài ngày sơ tán.

Cũng may là người phụ nữ hơn ba mươi ấy đã kịp theo dòng người di tản an toàn, trước khi bị bao quanh bởi vòng vây địch.

Anh em cậu thuyết phục mãi, bà mới chịu nghe theo, dù trong lòng còn nóng như lửa đốt khi lo lắng cho thằng con út và không được trực tiếp tham gia kháng chiến.

Ừ thì, chẳng phải ở hậu phương, bà cũng cùng chị em đan áo mùa đông cho bộ đội, cũng dành dụm, tích trữ lương thực để gửi ra chiến trường còn gì?

Công diệt thù của hậu phương coi vậy mà lớn lắm đấy!

Việt, anh lớn Nam, lại phụ trách quản lí kho vũ khí để tiếp tế cho quân dân Thủ đô trên chiến trường.

Người thân, hàng xóm anh thực sự cần một chỗ dựa vững chắc, vì vậy mà anh chưa có cơ hội tiếp nối em trai mình.

----------------------------------------------------

Khoác trên mình chiếc áo trấn thủ ngả màu, đội mũ ca lô đính sao vàng, trở thành chiến sĩ Thủ đô.

Giờ đây, Nam tạm xếp bút nghiên, lên đường thực hiện sứ mệnh cao cả Tổ quốc giao phó.

Bao nhiêu anh chị đồng đội, thậm chí cả những em bé vừa lớn, cũng đều hiện diện trong Trung đoàn Thủ đô.

Có những hôm, Nam ngồi ngay chiếc bàn gỗ cũ kĩ giữa đống đổ nát của chiến trường, cùng đồng đội là anh Chiến làm thủ tục đăng kí vào Vệ quốc Đoàn cho nhân dân Thủ đô.

Từng hàng dài nối đuôi nhau trước bàn đăng kí.

Ấy cũng chỉ đơn giản là chú nghệ nhân, cô hàng mậu dịch,...

- Bác cho cháu xin tên, quê quán, tuổi tác và nghề nghiệp xem nào.

- Ông Sinh bán phở đây, dân Hà Nội gốc đấy nhá!

Nhớ chú mày hay ghé ngang quán phở nhà tôi lắm mà nhờ?

- Ừm ừm... *ghi chép*, thế... bác biết sử dụng vũ khí nào?

- Tôi... chưa biết, nhưng sẽ cố gắng học hỏi dần cho biết!

- Tốt! *Ngoắt Chiến* đưa bác khẩu tiểu liên Thôm-xơn (Thompson) đi.

Mời bác vào!

Hoặc:

- ...

Bé còn nhỏ quá... thôi thì, cho anh xin tên tuổi quê quán với nào!

- Em Nhiên đây, mười ba tuổi.

Cũng dân Hà Nội gốc.

Bọn Pháp mới phóng hỏa nhà em ở phố Hàng Bún, giờ em đang để tang bố mẹ.

Em chẳng còn cách nào khác ngoài lên đường tham gia chiến đấu với các anh, cốt cũng để bảo toàn Thủ đô và trả thù cho bố mẹ...

- ...

- Em biết làm gì?

- Trước hết cứ cho em làm liên lạc đi, cầm súng chiến đấu tính toán sau.

Miễn được tham gia Trung đoàn Thủ đô là em đủ mãn nguyện...

- Nếu được trực tiếp chứng kiến cảnh quân ta giành thắng lợi thì tốt biết mấy, nhỉ?

Còn nếu không trụ được đến lúc ấy thì cũng được lên trời gặp bố mẹ rồi.

Thôi thì cho em đi đi, nhá?

Nam và Chiến chẳng phản hồi, nhìn nhau xót xa.

Chênh lệch về tuổi tác, có đấy.

Nhưng chung quy thì quân dân Hà Nội, dù là ai thì họ vẫn cùng chung một lý tưởng, đều hằng khát khao về một Thủ đô không còn đạn bom.

------------------------------------------------

Đèn điện bỗng phụt tắt.

Các dãy phố cổ bị đánh phá tan hoang giờ đây bỗng trở nên thêm tối tăm.

Trong thứ ánh sáng mờ mờ, đồng hồ điểm tám tiếng chuông ảm đạm.

Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến được phát trên khắp mọi nẻo đường:

"Hỡi đồng bào toàn quốc!

Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta phải nhân nhượng.

Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới.

Chúng quyết tâm cướp nước ta một lần nữa!

Không!

Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ!..."

"...Việt Nam độc lập thống nhất muôn năm!

Kháng chiến thắng lợi muôn năm!"

...

"Nhiên!

Anh bảo em bỏ con mèo xuống.

Cầm ngay khẩu súng, túi gạo, chạy ra phía dãy nhà cổ kia để phòng thủ nhanh.

Ở đây nguy hiểm lắm!"

Nam lắc mạnh vai Nhiên – cô bé Vệ út liều lĩnh mình đã nhắc đến trong chap 1 của bộ này.

Em ôm khư khư xác chú mèo Mun đã lìa đời mà em lục tìm mãi trong nhà sau một trận càn của quân Pháp, như để níu giữ chút kỷ niệm về gia đình còn sót lại.

Nhưng em vẫn cứ đứng đấy, ôm chặt nó, mắt ráo hoảnh hướng về phía đốm lửa cháy hừng hực bên kia phố.

Không còn cách nào khác, Nam níu tay Nhiên làm con mèo rơi bụp xuống đất, rồi chạy vội về phía chiến lũy bằng bao tải và góc tường cũ.

Trong tình cảnh này, cậu đành đứt ruột bỏ lại những thứ không cần thiết, dù cho đó có là cây violin bố cậu để lại hay chú mèo của Nhiên.

Lửa cháy hừng hực khắp các dãy phố nhỏ.

Ở đó có quán phở ông Sinh, có cửa hàng mậu dịch, có tòa soạn báo... mọi thứ đều hoang tàn, xác xơ trong đống đổ nát.

Hướng mắt về phía toán lính Pháp bên kia chiến luỹ, Nam cầm chắc khẩu súng liên thanh, "đùng đùng đoàng đoàng" cả tràng.

Cậu chẳng còn đầu óc nào để mà nghĩ đến những ngày tháng yên bình của Thủ đô.

Giờ cậu chỉ biết một điều duy nhất: Phải làm sao để Hà Nội hoà bình trở lại!

Nhiên không trách móc Nam, Nhiên chỉ lặng nhìn cậu một lúc, rồi hỏi:

"Hoà bình rồi sẽ lập lại ở Thủ đô, nhỉ?"

Em chẳng biết sợ hãi là gì, rất bình tĩnh trước khung cảnh này.

Nam gật đầu, đáp lại:

"Điều này là chắc chắn.

Nhưng được chứng kiến hay không thì chẳng biết.

Khả năng cao sẽ hải hy sinh mạng sống ở đây vì một Hà Nội của mai sau đấy, em ạ.

Dù sao anh em mình cũng là cảm tử quân..."

"Bố mẹ em bảo đã sống phải sống cho đáng, mà chết vì Thủ đô cũng là sống vì Thủ đô mà, anh."

"Em không sợ tí nào sao?"

"Một là được chứng kiến ngày ta xoá sổ quân Pháp hoàn toàn, hai là được lên trời gặp bố mẹ, em đã nói anh rồi mà.

Sợ hãi làm gì chứ?"

"Kể ra không đợi được đến ngày chiến thắng cũng tiếc thật..."

Em nói dối, làm gì có chuyện em không sợ rời bỏ thế giới này một tí nào chứ.

Buổi tối hôm ấy, sau khi nghe anh Chiến tỉ tê kể chuyện, em vẫn nức nở với tiểu đội: "Em sợ một ngày không được nghe anh kể chuyện nữa, em sợ lắm..." (xem lại chap 1).

Khi ấy mới là lúc em sống đúng với độ tuổi của mình.

Dù trước đó em có gào thét, khóc toáng bao nhiêu lần đi chăng nữa mỗi khi bắt gặp từng toán lính Pháp vác súng ngay hông, lưỡi lê tuốt trần xông thẳng vào từng nhà hăm dọa... thì bây giờ, em lại phải quyết tâm, gắng gượng để giữ mình bình tĩnh... vì hoàn cảnh bắt buộc mà, thế thôi.

Em biết bản thân chẳng còn chỗ dựa nữa, ai cũng như ai cả, đều phải cầm súng chiến đấu.

--------------------------------------

Lại một đêm yên ắng.

Câu chuyện dài lê thê của Chiến – đồng đội Nam đã kết thúc tự lúc nào.

Cả lính tráng lẫn các bé Vệ út, dường như đều chìm trong giấc ngủ say sưa sau hàng đêm thấp thỏm khi cứ phải nghe ngóng, để ý từng li từng tí động thái của địch.

Bé Nhiên cũng vậy, hăng hái và cảnh giác là thế, vậy mà đêm nay lại vùi đầu vào chăn ấm ngủ ngon lành.

Vẻ thiếu phòng bị khiến con nhóc lúc này ra dáng một cô bé vô lo vô nghĩ hơn bao giờ hết.

Nam toan nằm xuống chợp mắt một lát, thế mà ánh nhìn cậu cứ vô thức hướng về phía ánh sáng leo lét ngoài cửa sổ.

Rồi cứ thế cậu lại chìm đắm trong những hồi tưởng về một Hà Nội của trước kia, nhớ về ánh sáng của ngọn đèn dầu, của chiếc tàu điện sơn đỏ ngày ngày chạy đều đều qua đường ray.

Mà cũng chẳng cần quan tâm thứ ánh sáng ấy đến từ đâu, trước tiên cậu quyết định ngủ thật ngon đã!

"Đùng đoàng!"

"Tạch tạch tạch tạch tạch..."

Một tiếng nổ lớn vang lên, nối tiếp nó là những tràng liên thanh tới tấp từ các đơn vị của địch.

"Dậy!

Dậy!

Địch tấn công bất ngờ vào khu vực chúng ta cố thủ!

Đứa nào được phân công làm gì nhớ rồi chứ?"

"Cầm hết 'Thôm-sơn', 'K50', bom ba càng đi!

Quân số chúng đông hơn đơn vị ta áng chừng...

Chưa kể đến các thiết bị, vũ khí nặng nhẹ của chúng nữa!"

Khẩu đội trưởng (Tiểu đội trưởng) giũ hết chăn gối từng chiến sĩ, từng đứa nhỏ một, làm sao cho tất thảy mọi người ở đây tỉnh dậy thật nhanh.

Người nửa tỉnh nửa mơ, lấy tay dụi dụi mắt, vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Đứa lại liều mạng cầm vội khẩu tiểu liên, ù té chạy vòng ra sau chiến lũy, quyết sống chết với giặc.

Quá trình triển khai chiến lược sau chiến lũy diễn ra nhanh gọn.

Nhưng trước khi kịp tỉnh táo để ở lại nghe ngóng hoạt động tác chiến của khẩu đội, Nhiên đã cầm vội bom ba càng, nhấp nhổm ngước nhìn xe tăng của quân Pháp.

Thứ ánh sáng leo lét Nam bắt gặp nay đã thành một đốm lửa lớn, thiêu cho cháy rụi hoàn toàn căn nhà đổ nát của cô bé Vệ út.

Trong đầu em lại hiện hữu những ký ức kinh hoàng ngày nào.

...Từng tiếng quát tháo, từng câu chì chiết lại găm vào tim em, đau nhói:

"Ngon!

Nhà toàn lũ vịt giời, thế thì chống cự kiểu gì chứ-..." – Một tên lính Pháp xiết cổ mẹ Nhiên, cười khảy.

"Con nhãi ranh!

Cựa quậy tý nữa tao cứa cổ hai mẹ con mày giờ.

Biết điều thì yên đấy, không thì chả ai toàn thây đâu con!" – Lại một tên khác gí đầu súng trường gắn lưỡi lê trước mặt em, nhằm khống chế không cho em phản kháng.

"Thôi thì bố mày cũng chết phơi thây trên đống đổ nát ngoài phố rồi, mất xác chả biết tìm đâu cả.

Thế nên... tao cho con mẹ mày đoàn tụ với nó trước nhá..." – Tên lính vội rút khỏi hông con dao găm, đâm thẳng vào bụng mẹ cô bé sau một hồi xiết cổ chán chê.

Máu chảy lênh láng khắp sàn nhà.

Chú mèo Mun cũng bị tên lính ném thẳng ra chiến trường không thương tiếc, ngay đúng lúc xe tăng địch đi ngang qua.

Nó chỉ kịp "nghéo!" một tiếng khi bị cán phải, xong ngừng thở.

Em nhìn lại chiếc lưỡi lê nhuốm máu gắn ngay nòng súng của chúng, bỗng dưng cảm thấy sợ chết đến tột độ.

"Cháu xin chú, đừng giết cháu...hức... cháu sợ đau lắm..."

"Làm ơn... xin các chú đấy... (nức nở)"

Bọn lính lại nhìn em khuỵu xuống chân chúng với ánh mắt khó hiểu.

"Thôi, cứ mặc xác nó giày vò thế đi, ta đi tiếp!

Nói chung nó cũng biết sợ." (Nói tiếng Pháp)

Tên chỉ huy lệnh cho tụi kia rời khỏi nhà Nhiên.

Còn lại em một mình một góc tối tăm, bí bách.

Em ôm xác mẹ khóc òa, rồi thiếp đi.

Dường như từ lúc ấy, sự cô đơn và trống rỗng đã bao phủ lấy em mất rồi.

Nghĩ đến em lại tức nghẹn.

Chỉ vì một phút hoảng loạn, chỉ vì khao khát được sống, em đã quỳ xuống chân bọn Pháp để van xin chúng nó buông tha mình.

Đúng là ai chả muốn sống cơ chứ.

Nhưng em vẫn tủi hổ vì sự hèn yếu của mình trong phút chốc, khi phải cúi đầu trước bè lũ thực dân cướp nước.

Ký ức kinh hoàng ngày ấy chạy trong đầu em như một thước phim.

Khi thước phim ấy kết thúc, em xiết chặt bom ba càng, nghiến răng nhìn chiếc xe tăng trước mắt.

"Mình còn nhớ như in mọi thứ.

Chính chiếc xe tăng ấy đã cán chết con Mun.

Không được!

Lần này phải khác... lần này phải khác..."

"C-cảm tử quân...Trả thù cho bố mẹ... quyết sống chết vì Thủ đô!..."

...

"NHIÊN!

VÀO NGAY!

ĐÂY CHƯA PHẢI LÚC-" – Nam

"ĐOÀNG!"

Lại một tiếng nổ lớn rung trời vang lên.

Nam và Nhiên nằm gục tại chỗ, đầu, miệng chảy máu không dứt.

Cả tiểu đội nhìn nhau kinh hãi.

.

.

.

Tối trời.

Nam khẽ mở mắt.

Hình như cậu đang ở trong trạm xá của một cộng đoàn gần đây thì phải.

"Nhóc dậy rồi nhỉ?"

Một nữ ma sơ nhìn Nam, mỉm cười, trên tây là cây đèn dầu bập bùng cháy.

"Con bé Nhiên... con bé Nhiên đâu...

ạ...?"

Đôi mắt loang loáng nước của cô lặng hướng về phía Nhà Thờ Lớn một lúc lâu.

Cô quay người về phía Nam, mặt hơi cúi xuống.

Rồi cô thở dài:

"Cô bé nhỏ nhỏ ấy hả...

Hy sinh rồi.

Các y tá ở đây đã khám kỹ và quấn cô bé ấy trong tấm vải liệm."

Tiếng chuông nhà thờ điểm boong boong.

Đầu Nam kêu ong ong.

Con nhóc chỉ vừa đứng ngay đấy thôi, sao hy sinh nhanh vậy được?

"Minh Nhiên ôm bom ba càng lao thẳng vào xe tăng địch, khiến bọn lái xe tăng chết hết.

Nhưng cũng vì thế mà mạng sống của cô bé bị lấy mất.

Chỉ còn cách đưa cô bé về an táng thôi, nhóc ạ."

...

"Báo cáo Khẩu đội trưởng!

Quân số của khẩu đội là hăm ba, giờ chỉ còn mười lăm.

Tám đồng chí đã hy sinh, trong đó có đồng chí nhỏ tuổi Trần Minh Nhiên.

Báo cáo, hết!"

Tám cảm tử quân nằm yên đấy.

Khẩu đội trưởng nửa quỳ nửa ngồi, vuốt mắt tất thảy tám đồng chí.

Xong xuôi, từng lá cờ đỏ sao vàng được phủ lên từng người một.

"Một phút mặc niệm cho các đồng chí đã hy sinh, bắt đầu!"

Trong bầu không khí tang thương xen lẫn căm hờn, mọi người cúi đầu xuống, im lặng.

Trời vẫn tối om om, ám khói thuốc súng mù mịt.

Con nhóc mặc chiếc áo bông đỏ ngày nào, cứ hở tí lại mẹ ơi mẹ ơi, giờ đã rời xa thế gian này mãi mãi.

.

.

Tối hôm sau, Nam vẫn mò ra chỗ bức tường nơi đặt các đồng chí đã hy sinh.

Cậu đặt cây violin bố cậu để lại (vừa tìm lại đc trong đống đổ nát) trên vại, lặng lẽ kéo bản nhạc "Chiêu hồn tử sĩ" (Sau ngày Toàn quốc Kháng chiến chống Pháp được đổi tên thành "Hồn tử sĩ" và sau này được dùng trong các lễ tang chính thức cấp nhà nước).

Trên bức tường ấy chỉ vòn vẹn sáu chữ "Hẹn ngày về lại Thủ đô!".

Trong làn khói thuốc, trong tiếng violin ảm đạm, Nam ngước nhìn bức tường, rồi lặng lẽ hướng mắt về phía các đồng chí đã hy sinh đêm qua.

Tự dưng môi Nam mặn chát, dường như mọi thứ trước mắt Nam đang nhòe đi.

Phải rồi, cậu đang khóc.

"Hẹn ngày Thủ đô hòa bình!"

- Cậu tự nhủ.
 
Back
Top Bottom