Cập nhật mới

Đam Mỹ Chín Phong Thư Tình

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
382,085
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
chin-phong-thu-tinh.jpg

Chín Phong Thư Tình
Tác giả: Bất Tri Châu Nam
Thể loại: Đam Mỹ
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Hạ Xưa có đôi lời:

Chào mọi người, đã lâu không gặp. Hôm nay Hạ Xưa quay trở lại với một bộ truyện mới, một bộ truyện về tình yêu edit bởi một người đang yêu. Viết tới đây bỗng dưng cảm thấy ngại ngùng, nếu có thể nhìn xuyên qua những dòng chữ thì các bạn có thể thấy được một cô gái nhỏ bé mặc bộ đồ màu hồng đang đỏ mặt đó. Trong quá khứ Hạ Xưa có rất nhiều khúc mắc, tổn thương cảm thấy thế giới bản thân không ai bước vào được. Bạn trai Hạ Xưa hiện tại đã dành rất nhiều kiên nhẫn dịu dàng cũng như sự tôn trọng, ủng hộ của anh ấy với Hạ Xưa. Sở thích về đam mỹ, edit truyện của Hạ Xưa được ủng hộ, chiếc laptop hiện tại Hạ Xưa dùng edit truyện là bạn trai cho Hạ Xưa mượn.

Bạn trai của Hạ Xưa là một bác sĩ, anh ấy rất hiền lành, trong công việc luôn cẩn thận chăm chỉ. Với Hạ Xưa anh ấy cũng rất chu đáo, tuy không thường nói những lời ngọt ngào nhưng cố gắng hết sức để làm những gì đã nói và đã hứa. Hạ Xưa ngoài cuộc sống đôi khi mất đi tự tin ở bản thân, có những giây phút cảm thấy mình thật yếu kém trong công việc và cả cuộc sống. Nhưng anh ấy đã luôn nhìn nhận ra những điểm tốt, chỉ ra sai sót của Hạ Xưa, cổ vũ Hạ Xưa bước tiếp.

Trước đây Hạ Xưa luôn mong mỏi có một tình yêu điên cuồng bỏng cháy, yêu đến tổn thương đau đớn khắc cốt ghi tâm. Giờ đây tình yêu của Hạ Xưa lại vô cùng bình lặng. Có lẽ vì đây là tình yêu của những người trưởng thành rồi. Cũng không biết tình yêu này sẽ dài lâu hay dừng lại ở một điểm nào đó, nhưng trong những năm tháng tuổi trẻ, tình yêu đang độ tươi đẹp. Hạ Xưa muốn dùng cảm xúc của mình để edit một bộ truyện về tình yêu. Hi vọng sau này nhìn lại, dù là năm tháng nào cũng có thể tìm được một bản thân của những ngày xưa, trẻ trung, tự do, được sống trong tình yêu ngọt ngào.

Mong tình không rực rỡ chói lóa nhưng bền lâu. Nếu không bền lâu thì mỗi người đều sẽ sống tốt. Không cần gặp lại nhau.​
 
Chín Phong Thư Tình
Chương 1: Bức thư tình đầu tiên


Tống, dấu yêu nhất của đời em!

Chào buổi tối, có lẽ khi nhận đươc bức thư này anh sẽ rất bất ngờ. Đã rất lâu rồi chúng mình chẳng gửi trao cho nhau những phong thư. Chủ nhật tuần sau là tròn mười hai năm chúng ta quen nhau cũng là kỷ niệm sáu năm yêu nhau, và là ngày đầu tiên chúng ta chuyển đến sống dưới một mái nhà. Từ hôm nay cho đến ngày ấy còn chín ngày nữa nên em quyết định mỗi ngày sẽ viết cho anh một bức thư nhìn lại những gì đã qua, những bước đã cùng nhau đi trong suốt quãng thời gian ấy, từ ngày đầu tiên cho tới hiện tại.

Em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh, em không biết viết như vậy có thể viết ra được tình cảm nồng nàn mê muội của em với anh không. Nhưng em thật sự yêu anh, rất yêu anh, vô cùng yêu anh, muốn viết ba chữ “em yêu anh” đầy trang giấy này (vì trang giấy này dòng kẻ cách nhau khá xa, để tiết kiệm không gian em sẽ không viết nhiều như vậy).

Thật sự là vô cùng kỳ diệu, sao em lại có thể thích anh, một lòng nồng say yêu anh tới vậy? Cho nên sau này giao du cùng người khác, trong tiềm thức em thỉnh thoảng lại có một câu nói vang lên: “nếu là Tống Đình Thanh thì nhất định có thể hiểu được suy nghĩ của mình, nói ra những lời trúng tim của mình.” Anh là người bạn thân nhất của em, là bạn tâm giao phù hợp nhất, là linh hồn bầu bạn duy nhất của em.

Người thương mến, đứng trước mặt anh hiếm khi em nói ra lời yêu anh, chỉ có thể qua trang thư bày tỏ lòng mình. Viết thư cho anh là một quyết định đột ngột, trang giấy này cũng chẳng thể viết được bao nhiêu. Chỉ là bản thân em bỗng da diết nhớ anh vô cùng nên cầm lấy giấy viết thư, viết xong lại chẳng biết phải làm sao. Bỗng nhớ ra chủ nhật tuần sau chúng ta sẽ ở chung những suy nghĩ lung tung hóa thành hân hoan vui sướng. Không biết anh có giống như em mong chờ đến ngày đó, xiết bao mong mỏi đến ngày ấy, lúc viết thư cũng mong mỏi nhìn thấy biểu cảm của anh khi đọc thư, và chờ mong hồi âm của anh.

Đã thật nhiều hoàng hôn chúng ta không được gặp nhau kể từ thứ hai tuần trước, không biết mấy hôm nay anh thế nào? Có vì công việc mà trăn trở phiền não, có vì giao mùa mà mệt mỏi rã rời, có bỗng nhiên nhớ tới em rồi cầm bút lên viết thư cho em như em bây giờ không? Có vì việc hai ta sắp được sống chung mà vui vẻ, cả đêm dài tưởng tượng về cuộc sống trong tương lai? Nhưng thật ra mấy ngày này em cũng không vui vẻ lắm. Thời tiết oi nồng làm em bực bội khó chịu, đồng nghiệp rắc rối khiến em không vui, trong nhà cũng có nhiều chuyện, đây toàn là những chuyện nhỏ nhặt linh tinh khiến cuộc sống trở nên nhiều phiền muộn. Nhưng em không muốn để những thứ linh tinh này làm phiền tới anh, rất phiền phức nhưng thực ra cũng không đến mức ấy. Sợ anh cảm thấy em rắc rối, sợ anh cảm thấy em không đủ kiên cường. Ngay cả khi anh chỉ có một chút cảm giác không thích lắm về em, em cũng không muốn… Ha ha, em nói đùa thôi, nhiều năm quen biết em đã biết anh không phải người như vậy. Nhưng không muốn làm phiền anh, không muốn anh nghĩ suy về những rắc rối là thật, em chỉ hi vọng mỗi ngày chúng ta đều hạnh phúc vui vẻ, ngày này qua ngày khác, tháng qua tháng khác, năm này qua năm khác, cùng dòng đời mặc nhiên xuôi chảy vẫn không thay đổi.

A, đột nhiên em nhớ ra không phải là đã lâu lắm rồi mình không viết thư cho nhau. Đầu tháng nay em vừa viết cho anh một phong thư còn anh tặng cho em một bookmark mới của anh. Ha ha ha suýt quên mất lá thư kia em còn để trong ngăn kéo, cuối tuần chuyển nhà sẽ mang sang. Những bức thư trước kia anh viết cho em em đều giữ cẩn thận, còn anh thì sao? Thư mấy năm nay em viết cho anh anh cũng phải mang đi hết nhé, thiếu một bức cũng không được. Em sẽ kiểm tra cẩn thận, nếu thiếu một phong em phạt anh viết một vạn chữ, không, một vạn chữ cũng không bù đắp được hồi ức của chúng ta.

Bạch Thu quen biết anh mười năm, sẽ yêu anh cả đời.
 
Chín Phong Thư Tình
Chương 2: Bức thư tình thứ hai


Bức thư tình thứ hai

Đồng chí Tiểu Tống!

Trăng đêm nay thật đẹp, tròn tròn trắng trắng giống như một cái bánh nướng treo lơ lửng trên không trung vậy.

Anh còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?

Lần đầu tiên em nhìn thấy anh là hồi cấp hai, khi ấy anh đã để lại ấn tượng sâu đậm cho em.

Mọi chuyện trôi qua đã mười năm rồi, lúc đó em còn rất nhỏ, giờ có cố nghĩ lại cũng không nhớ rõ hoàn cảnh lúc ấy thế nào, chỉ nhớ một vài hình ảnh đều liên quan tới anh.

Từ cấp một em đã học ở ngôi trường đó, nhưng tới khi lên cấp hai dường như cac bạn học cũ đều được phân khác lớp. Hôm khai giảng em không đến sớm lắm, khi em đến hơn nửa lớp đã ngồi rồi em mới phát hiện ra không thấy ai quen cả. Chỗ ngồi đều là chỗ đơn, nửa cuối lớp đã gần đầy còn nửa trên trống, em chọn bừa ngồi vào hàng ghế thứ hai, quanh em chẳng có ai ngồi. Nhân lúc thầy giáo chưa đến em lén lút nghịch điện thoại trong ngăn bàn. Hồi khai giảng cấp hai em vẫn dung Nokia loại bàn phím, ngoài nhắn tin gọi điện thì cũng chỉ có thể chơi Rắn.

Lúc ấy em chán muốn chết đi được, cúi đầu chơi rắn, rắn còn chưa cắn đuôi đã quyết định dừng cuộc chơi. Khoảnh khắc vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy anh đi ngang qua, lúc ấy trong đầu em chỉ có một suy nghĩ, dáng cậu bạn này đẹp thật.

Có người cao gầy, có người béo lùn, có người chân dài miên man cũng có người gầy như que củi. Anh không phải kiểu hoàn hảo, không đẹp hoàn hảo nhưng so với các bạn khác thì đẹp hơn một chút, không thể không khen người anh rất cân đối, dù sao cũng là người khiến em “sáng mắt” lên trong đám đông mà.

Em vẫn luôn cảm thấy anh có một loại khí chất khác biệt. Hồi cấp hai mặt anh còn phúng phính trẻ con (trẻ con thì gọi là phúng phính nhỉ?), da rất trắng nhưng không phải kiểu nhợt nhạt mà kiểu khỏe mạnh (giờ anh vẫn trắng hơn em), nhìn anh rất đơn giản. Mọi người mặc quần bò đủ kiểu dáng (em cũng mặc một cái quần bò vô cùng bình thường) anh thì mặc quần thể thao kết hợp sneaker cổ cao rất là đặc biệt đấy đồng chí Tiểu Tống à. Ngày ấy em nào thấy ai mặc như thế bao giờ, em cảm thấy anh chính là cậu nhóc đặc biệt nhất lớp chúng mình. Sau đó em nhìn anh thêm vài lần nữa rồi quyết định quay lại chơi rắn.

Lúc thầy giáo trao đổi với lớp em lại nhìn anh, những chuyện khác em không nhớ rõ lắm mà hình như cũng không có gì đặc biệt, chỉ nhớ rõ em từ chỗ ngồi của mình nhìn sang anh cạnh lối đi nhỏ, đôi mắt là kính ngắm chụp lại anh trong khoảnh khắc đó. Mọi thứ thật dịu dàng, cuối hạ gió nhẹ nhàng mơn man thổi, không khí vẫn hơi khô nóng ngồi lâu lại hóa mát mẻ. Gió thổi qua tán lá khiến lá phát ra âm thanh xao động hòa cùng tiếng ve ngân vang, âm thanh ồn ào trong lớp học như bản đồng ca cuối hạ.

Hôm ấy cho tới tận khi về nhà chúng ta cũng chẳng nói câu nào với nhau, một câu chào hỏi cũng không. Chỉ là trong giây lát ánh mắt chạm vào nhau, có chút bối rối sau đó khẽ mỉm cười. Sau đấy em cũng không coi đây là việc quan trọng gì, cùng lắm cũng chỉ là chút ký ức. Khi đó em không biết cảnh tượng này sẽ khiến em nhớ lâu như vậy, người trong hồi ức sẽ trở thành người em yêu nhất.

Anh còn nhớ rõ em không? Nhớ rõ ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy em không?

Thật hạnh phúc khi gặp được anh, bạn học Tống Đình Thanh, thật may mắn khi trở thành bạn cấp hai với anh.

Đồng chí Tiểu Bạch bây giờ có một đống giày cao cổ và quần thể thao.
 
Chín Phong Thư Tình
Chương 3: Bức thư tình thứ ba


Anh bạn thân thích uống nước ơi!

Chào buổi sáng, hôm nay em viết thư cho anh khi chúng ta sắp được sống chung dưới một mái nhà.

Em không còn nhớ rõ khi tình cảm này bắt đầu là ai chủ động trước. Nhớ lại hồi ấy chúng mình bắt đầu tiến triển từ bạn học trở thành bạn bè, sau lại còn là bạn tốt của nhau. Một quá trình không hề vội vã.

Nói về thân phận “bạn tốt”, hai từ này cũng chỉ được nhắc tới một hai lần gì đó. Em cảm thấy thân phận này mập mờ không rõ ràng gì cả. Cấp hai, chúng ta đều chỉ chơi với những người bạn cùng lớp quen từ hồi cấp một. Nhà anh ngược đường với nhà em, tuy chẳng xa nhưng lại không cùng lối. Ngày nào anh cũng về nhà ăn cơm, em thì hôm ăn ở trường hôm ăn ở nhà. Chẳng có lúc nào là ở bên nhau cả. Cấp hai không phải tự học buổi tối, người bên em đọc tiểu thuyết không phải anh, người giữa trưa gặm đùi gà uống nước có ga cũng không phải là anh. Người tan học về nhà cùng em chẳng phải anh, người mỗi tối nhắn tin chúc em ngủ ngon vẫn chẳng là anh. Em không nghĩ ra hồi cấp hai em và anh có giao lưu qua lại gì luôn. Chúng mình đều không phải kiểu học sinh ưu tú nổi bật thu hút sự chú ý của người khác, ai cũng như ai chẳng có gì đặc biệt. Em chỉ nhớ trong lớp anh là người khiến em cảm thấy ở bên dễ chịu nhất, cứ như là loại nước thanh mát ngọt ngào uống vào dư vị thoải mái dài lâu. Có thể nói đến bây giờ thì bạn bè cấp hai người em vẫn liên hệ chỉ có anh (em với anh Triệu không hay liên lạc anh cũng biết mà).

Nhưng em vẫn nhớ hồi cấp hai hay cấp ba gì đó, giáo viên cho phép tự chọn chỗ ngồi. Em đương nhiên là muốn ngồi cạnh anh rồi, thế mà lúc em bảo với anh anh lại từ chối. Anh bảo sợ làm ảnh hưởng tới việc học của em, định ngồi với anh Triệu. Em nói không sao, anh vẫn quyết tâm từ chối. Nói thật lúc ấy em thấy hơi quê, không ngờ anh từ chối em hai lần liền. Cảm xúc em lúc ấy vừa không hiểu lý do, bất mãn với một chút tủi thân nữa. Không thể trách anh, nhưng em hoang mang: Chúng ta không phải bạn tốt sao? Sao anh lại không muốn ngồi cùng bàn với em?

Em cũng có kiêu ngạo của bản thân, anh không muốn ngồi cùng bàn với em em cũng chẳng thèm. Em nói em muốn đi tìm anh Triệu ngồi cùng.

Cuối cùng đôi ta vẫn ngồi cùng bàn với nhau, giờ nhớ lại lúc ấy em thật sự là vừa ranh ma vừa buồn cười. Sau chúng mình chẳng còn ai nhắc lại tới chuyện này, lý lo anh nói với em có chỗ hiểu chỗ không, nhưng em vẫn cảm thấy là vì muốn tốt cho em. Thời gian chúng ta ngồi cùng bàn với nhau đã làm gì nói gì, đi học thế nào trong đầu em không có một chút ký ức. À không em mới nhớ ra thời cấp hai có một thời gian rất thích nói chuyện bằng cách viết ra giấy em với anh còn có ám hiệu riêng. Một lần em còn bị giáo viên bắt được giáo viên muốn thu tờ giấy của em em không chịu đưa ra bởi vì trong ấy có những câu từ không nên để giáo viên nhìn thấy. Cuối cùng em bị phạt nhưng em không nhớ là đã bị phạt như thế nào, trí nhớ em kém quá.

Nhưng em nhớ rõ một chuyện thành tích nhảy xa của em không tốt lắm cho nên đổi thành bóng ném cho nên em chọn môn ném bóng. Tế bào vận động của anh rất tốt nhảy xa cũng rất tốt đúng là người khai giảng mặc đồng phục thể dục có khác. Thật ra tế bào vận động của em cũng không kém, anh chạy bền giỏi em chạy nhanh cũng không kém là bao. Anh chơi bóng chuyền tốt, em là cao thủ bóng chày. Chúng ta luôn ăn ý như thế bổ sung phần khuyết thiếu cho nhau. Em nhớ như in cảnh tượng lúc tan học chúng ta cùng ra sân chạy bộ. Bố mẹ em không cho em mua sách nên em lén lút đặt mua để địa chỉ là nhà anh sau đó đi xe đạp đến lấy sách, nhớ cả lúc anh và anh Triệu tới nhà em cùng làm bài tập thí nghiệm về nhà. Không quên những giờ thể dục chúng ta ngồi dưới gốc cây nói chuyện, rồi ra chơi rủ nhau đi vệ sinh. Hahaha từ lúc em quen anh, anh lúc nào cũng mang theo một bình nước, bình nước ấy siêu to, ngày nào anh cũng uống bao nhiêu là nước nhưng lại không thấy đi vệ sinh. Thần kỳ quá!

Bao nhiêu năm trôi qua đi nữa em vẫn không thể quên lần đầu tiên anh viết thư cho em. Em vô cùng ngạc nhiên nhưng cũng rất trân trọng, về nhà mới mở ra đọc rồi đi mua giấy chuyên để viết thư và phong thư hồi âm cho anh. Chúng ta bắt đầu quá trình liên hệ qua thư như vậy. Thư từ qua lại không phải quá nhiều, không phải quá thường xuyên nhưng rất đặc biệt. Anh là người đầu tiên viết thư cho em, cả đời này gần như tất cả những bức thư anh nhận được đều đến từ anh.

Thuở ấy nhớ lại thấy đã quá xa xôi, chớp mắt 10 năm qua đi. Anh bây giờ vẫn thích uống nước như vậy, vẫn thích vận động như trước, càng lớn càng trưởng thành càng đẹp trai và cao ráo.

Em không nhớ rõ anh của những năm trung học nhưng cũng không sao cả, ít nhất từ lúc ấy em đã coi anh là người bạn tốt nhất của em.

Người tri kỷ muốn biến thành bình nước trắng.
 
Chín Phong Thư Tình
Chương 4: Bức thư tình thứ tư


Người Địa Tinh Tống Đình Thanh!

Chỉ còn 1 tuần nữa là em với anh sẽ dọn đến sống chung. Hôm nay là chủ nhật, mai là thứ hai. Em tiếp tục viết thư cho anh trong niềm hân hoan vui vẻ.

Anh là người bạn tốt nhất của em, sự thật này không ngừng được củng cố nhấn mạnh.

Có một chuyện khiến em tiếc nuối đó chính là cấp ba chúng ta không được học chung trường. Em từ cấp một tới cấp ba vẫn học ở đó còn anh thì hết cấp hai chuyển sang học ngôi trường gần nhà cho tiện. Chúng ta tạm rời xa nhau cơ hội nói chuyện cũng ít. So với thời cấp hai mỗi ngày đều có thể gặp nhau, trong hồi ức cấp ba của em anh xuất hiện ít ỏi mờ nhạt.

Em vẫn luôn cảm thấy anh không quá nhớ nhung em. Nhưng cũng không sao vì lúc đấy em cũng đâu quá thương nhớ gì anh.

Năm lớp 10 vội vã trôi qua, mỗi ngày 9 tiết học, 7 đến 8 bài tập về nhà. Em đam mê viết tiểu thuyết ngày nào cũng thức đến 12h quá là mệt mỏi. Lớp 11 chia lớp, bạn học trong lớp thay đổi một nửa. Hai năm trôi qua em đã biết thêm rất nhiều bạn học mới. Cậu bạn hồi cấp 2 gặm đùi gà cùng em lên cấp 3 vẫn học cùng trường, tuy khác lớp nhưng bọn em vẫn ăn cơm trưa, thỉnh thoảng cùng đi về nhà. Có lúc em còn đi về nhà cùng các bạn học lớp chọn, thảo luận đủ chủ đề với nhau. Bạn học mới có đủ kiểu người, có bạn chủ động làm quen với em, cũng có người là em tới kết bạn trước, em cũng quan tâm đến những bạn khác. Lớp mới bạn học mới, bạn bè mới, một thoáng thiện chí nhưng mà vẫn cảm thấy thiếu cái gì đấy cho nên thỉnh thoảng em vẫn nhớ đến anh.

Anh thật sự là người đặc biệt nhất trong cuộc đời này. Em luôn cảm thấy anh thật bình thản và lặng lẽ, từ ánh mắt đầu tiên đã cảm thấy anh là người đơn giản, sau này có thời gian ở bên anh cùng ăn cơm nói chuyện… làm rất nhiều thứ mà dường như em chưa từng thấy anh chưa từng tức giận. Thành tích anh cũng tốt, điều kiện gia đình anh cũng tốt, anh chưa từng bực tức với em lần nào, không mắng mỏ người khác, giống như trên thế giới này không có chuyện gì có thể khiến anh bùng nổ cảm xúc. Em thích nói với anh về những điều kỳ lạ trong cuộc sống, ai nói gì với em và em đối xử lại với họ như thế nào, em lại kể cho anh em thích gì một lần nữa, phản ứng của anh sẽ là tò mò và an ủi khiến em cảm thấy thoải mái. Anh quá dịu dàng giống như ánh mặt trời soi sáng sinh mệnh của em, giống bông hoa rực rỡ nở rộ giữa bụi cỏ dại, giống như quả ngọt đơm hoa kết trái trên ngọn cây cao. Em nghĩ là anh chắc chắn lớn lên trong một môi trường tốt nên mới có tính cách tốt đến vậy. Khi anh cười tươi càng giống ánh mặt trời rực rỡ hơn, là loại ánh sáng có thể khiến băng tuyết ngàn năm tan chảy.

Nếu em nói không nhớ anh chắc chắn là em đang giận dỗi, anh tốt tới như vậy sao em có thể không nhớ thương anh?

Anh biết không em bắt đầu rung động với anh từ năm lớp 11. Anh hỏi em sau này nếu chúng ta lạc mất nhau thì phải làm sao? Em trả lời chúng ta sao có thể không tìm thấy nhau chứ. Nhưng thật sự có khả năng ấy, khi đó địa chỉ nhà anh em không nhớ rõ mà em lại thường xuyên chuyển nhà. Lớp 11 anh không dùng di động nữa, WeChat không dùng, QQ quên mật mã. Lần thứ 2 anh hỏi em vấn đề này em không thể đưa ra đáp án.Vấn đề này được đưa ra lại bị một vấn đề khác bao trùm. Chúng ta cùng nhau chơi bóng, nói chuyện, đi bộ cuối cùng ai về nhà nấy, sau anh gửi tin nhắn cho em nói nếu anh không thể liên lạc với em chúng ta mỗi năm vào 8h ngày 31 tháng 07 tại ngõ nhỏ ở cổng quảng trường Đông Nam gặp mặt, nếu 8h không gặp có nghĩa là đằng kia không đến( hình chụp tin nhắn này em vẫn lưu trữ trong cloud).

Khi nhận được tin nhắn này tâm trạng em rất khó miêu tả lại, cảm giác tim đập mạnh không ngừng khiến em hiểu rõ bản thận đã rơi vào lưới tình si mê anh.

Anh tốt như vậy sao em có thể không rung động.

Người Nguyệt Tinh Bạch Thu
 
Chín Phong Thư Tình
Chương 5: Bức thư tình thứ năm


Bạn học Tống thân mến:

(Không ngờ em viết thư cho anh nhanh như vậy, anh hồi âm theo thứ tự thư em gửi nhé!)

① Ngay từ đầu chúng ta thư từ qua lại cũng không phải nhiều lắm. Sau này dường như em cũng lười hơn hồi âm không tích cực nữa. Anh lười theo em… Trong cuộc sống hiện tại những xô bồ tấp nập ùa đến khiến chúng ta luôn phải suy nghĩ về chúng, rất khó có thể giữ tâm trạng thư thái tập trung viết ra một bức thư. Muốn viết ra những rắc rối mệt mỏi sợ em đọc lại lo, không viết ra giữ những muộn phiền trong chốc lát rồi cũng sẽ tự tiêu tan. Anh mong em có thể có nhiều thời gian vui vẻ hơn, hy vọng chúng ta đều có thể sống thật tốt.

② Có lẽ trong mắt người khác anh “bình thản lặng lẽ”, nhưng nguyên nhân của cảm giác đó chính là vì ưu tư quá nhiều. Có thể bình thản lặng lẽ một chút cũng rất tốt, khổ sở bộn bề phân vân không cần phải nghĩ đến quá nhiều… Suy nghĩ quá nhiều dễ khiến lòng chúng ta sinh ra mệt mỏi. Nhưng thế nào mới là không nghĩ quá nhiều? Có một câu là “Làm ra vẻ”, anh cũng là kiểu cực kỳ làm ra vẻ đó. Anh suy nghĩ rất nhiều cho nên khi ở một mình anh thường chìm vào không gian riêng tư cảm thấy cô đơn, buồn bã, day dứt, hoài niệm. Đặc biệt là sau khi thích em rồi luôn có cảm giác sợ mất đi em, cảm giác đó rất khó chia sẻ với người khác, bản thân cũng không thể giải quyết.

Chúng ta đều rất ít biểu lộ một mặt khác cảm xúc của mình cho đối phương thấy nên trong mắt đồi phương ai cũng có vẻ “bình thản lặng lẽ”. Yêu nhau rồi so với thời còn là bạn bè cũng không khác nhau là bao, khi chúng ta gặp mặt đều đã lọc qua những cảm xúc một lần trước khi gặp nhau. Cả hai đều bình tĩnh và không có chút muộn phiền nào. Nhưng cũng chính thái độ đó của em khiến anh cảm thấy an tâm, đáng tin cậy. Khi anh cảm thấy khổ sở nghĩ đến hình ảnh đó của em lại trở thành một phương thức an ủi.

③ ha ha ha em quên hết rồi sao? Hồi còn học cấp ba cũng có mấy lần chúng mình chém gió về yêu đương, miêu tả hình mẫu lý tưởng của mình. Lúc ấy nhìn em cũng không có khao khát với hôn nhân lắm nhưng em nói thấy những cô gái cool rất là thích. Anh thì thích những cô gái dịu dàng ngây thơ đáng yêu. Trước đây với hình mẫu lý tưởng anh cũng rất mơ hồ giờ nhìn lại thì em chính là hình mẫu lý tưởng của anh. Anh muốn ở bên một người có tam quan giống anh nhưnga lạc quan và kiên định hơn anh, và em chính là người như vậy. Tình yêu là thứ xa xỉ, anh cũng có thể có được.

④ anh ngủ không ngon giấc thật bực quá đi, chất lượng giấc ngủ ảnh hưởng đến tâm trạng lắm đấy. Sao lúc nào em cũng ngủ ngon với nhanh vậy nhỉ? Hôm nào dạy anh với nhé

⑤ thích du lịch, muốn đi thật nhiều nơi. Đôi khi anh cũng cảm thấy đi du lịch tâm trạng chiếm một phần rất quan trọng, tâm trạng vui vẻ đi đâu cũng thấy cảnh đẹp. Những chuyến đi chúng ta ghép lại thành từng đoạn trong dòng hồi ức. Chúng ta đã hẹn sẽ cũng nhau đi du lịch khắp nơi, sau này chắc chắn phải đi nhiều nơi hơn nữa, xa gần cũng được. Cuộc sống chúng ta không ồn ào hoành tráng thì yên bình cũng phải vui.

⑥ thỉnh thoảng em và anh đến nhà nhau ở, anh thấy mình giống như học sinh tiểu học, đưa bạn đến nhà ở lại 2 đêm haha. Nhưng thực ra hồi cấp một anh chưa từng đưa bạn bè về qua đêm buổi nào. Năm tháng yên bình, mỗi ngày cùng em đi bộ, đi chợ, nấu cơm cuộc sống cứ vậy trôi qua. Hy vọng chúng ta về sau dù bận rộn vẫn có thời gian để làm những gì mình thích.

………………

Viết mãi anh chợt nhận ra hình như anh lạc đề rồi. Rõ ràng là phải viết về hồi cấp 3 sao lại viết thành chuyện tương lai nhỉ?

Hồi cấp 3 còn có kỷ niệm gì nhỉ? Ôi những lúc bất chợt phải nhớ thì không nhớ ra chuyện nào.

Mỗi khi anh đợi chờ em anh toàn suy nghĩ lung tung, anh cảm thấy em không nhớ anh, ít nhất là em không nhớ nhung anh mãnh liệt như anh thương nhớ em. Cũng có thể là do trước mặt nhau mình luôn để những cảm xúc ấy sâu bên trong không thể hiện ra ngoài. Chúng ta dùng phương thức viết thư để giao tiếp, khi gặp thì trao đổi thư từ nhưng nếu không gặp nhau thì sao? Chuyện em không thích dùng mạng xã hội liên lạc luôn làm anh buồn. Khi ấy anh thường hay nghĩ ngợi linh tinh kiểu sao em không gọi cho anh, sao không viết nhiều thư sao không gọi điện thoại sao không hẹn anh đi chơi?

Em đọc xong chắc thấy bất ngờ lắm vì anh chưa bao giờ nói ra điều này. Làm bạn với em, yêu em giống như câu nói “Quân tử chi giao đạm nhược thủy”*, thậm chí anh còn cảm thấy là may mắn chúng ta đã giữ “Khoảng cách tạo ra vẻ đẹp”**.

<i>*“Quân tử kết giao đạm bạc như nước”, có ý rằng, mối quan hệ kết giao giữa những người quân tử nên dựa theo Đạo. Tình bạn ấy phải giống như sự thuần khiết, cao thượng của nước. Nó không trộn lẫn với những tạp niệm về lợi ích vật chất ở nơi thế tục và tình cảm riêng tư. Mối quan hệ giữa bạn bè nếu được thuần khiết, không vụ lợi như vậy thì mới có thể gắn bó lâu dài.</i>

<i>**Khoảng cách thích hợp, hoàn toàn tin tưởng, tôn trọng nhau giúp cho cuộc sống thoải mái mỹ mãn, tình cảm ngọt ngào hạnh phúc. Dù ở cùng nhau, cũng phải biết cho nhau khoảng không gian riêng.</i>

Em luôn thích nói về duyên phận, đôi ta rõ ràng gặp được rất nhiều người so với bản thân chúng ta thông minh ưu tú giỏi giang về nhiều mặt nhưng hai ta vẫn mãi là những người bạn quan trọng nhất của nhau. Cái gọi là bạn bè có lẽ chính là vô luận chúng ta bao lâu không liên lạc thì tình cảm trong lòng vẫn mãi không đổi thay. Dù có bao lâu không gặp, khi gặp lại anh vẫn có thể tươi cười chào hỏi em tựa như chúng ta hôm qua mới vừa gặp mặt.

Mỗi khi anh mở phong thư em gửi thấy trang thư được gấp gọn gàng anh có thể cảm nhận được em đang nhớ anh. Anh cũng rất nhớ em. Thật ra anh vẫn biết em nhớ thương anh nhiều lắm dù cho em không thể hiện rõ ra.

Hồi em học cấp 3 chia ra ba giai đoạn là lớp 10, lớp 11 và 12. Mỗi giai đoạn đó cũng gắn với những giai đoạn tình cảm của anh với em, có thể chia ra là khi muốn em làm bạn tốt của anh và muốn em là bạn trai của anh. Cũng có thể nói là mỗi thời kì đều khao khát “muốn” em trở thành một vị trí nào đó trong lòng anh. Chua chua ngọt ngọt, may mắn khi gặp được em.

Bạn học Bạch lòng mang tâm tư khác.

Ngày 25 tháng 8 năm 2020
 
Chín Phong Thư Tình
Chương 6: Bức thư tình thứ sáu


Tống Đình Thanh, bạn trai đỉnh nhất, ngoan nhất đáng yêu nhất ơi!

Sau khi thi xong đại học vì việc riêng gia đình nên anh khá bận rộn mãi đến lúc gần khai giảng mới gặp được nhau. Em vui vẻ đến gặp anh mới biết anh đã trúng tuyển một trường đại học ở phương Bắc. Người Nam kẻ Bắc, trường anh và em lại là những ngôi trường ở gần đầu hai cực. Chúng ta cách nhau hơn nửa Trung Quốc rộng lớn này. Anh bảo anh muốn đi xa nhà một chút, bao lời muốn nói em không thể nói ra chỉ nói được một câu “ừ xa nhà thì đúng là thoải mái hơn thật”.

Chúng ta có gặp mặt thêm một hai lần nữa, người trẻ tuổi dễ bộc lộ ra cảm xúc thật của mình. Trước ngày anh xuống trường, em không suy nghĩ nhiều come out và bày tỏ tình cảm với anh… cuộc nói chuyện hôm ấy em vẫn nhớ như in.

Ngày hôm ấy có hai cơn mưa thay nhau trút nước xuống nhân gian, dưới ánh đèn đường con đường ướt sũng, những tán lá xum xuê vẫn còn giữ lại những giọt nước giờ lại đang rơi xuống. Em tiễn anh về đến cửa nhà thì kéo anh vào trong hẻm nhỏ để nói chuyện nói chuyện.

Anh bảo hôm nay thời tiết không đẹp nhưng đi chơi với em vẫn rất vui, sau này chẳng biết còn gặp được nhau mấy lần nữa.

Em bắt đầu bày tỏ lý do hôm nay đưa anh về nhà là bởi vì có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh.

Anh cười rồi hỏi em chuyện quan trọng đến thế nào.

Em nghiêm túc nói đây là chuyện vô cùng vô cùng quan trọng, so với tình cảm bạn bè thì cao hơn một chút, là kiểu linh hồn và thân thể đều khát vọng có anh.

Anh ngạc nhiên khoảng 2 giây, há miệng th* d*c, khẽ ơ một tiếng, chưa nói gì thêm.

Em nói em rất nghiêm túc, em suy nghĩ đã lâu rồi.

Anh bảo anh hiểu, anh biết là em đang nghiêm túc

·

Giữa tiếng ồn ào của ve và ếch chúng ta nói chuyện với nhau, thật ra cũng rất lo lắng muốn từ trong hỗn loạn tìm được lối thoát. Em không chắc em có thật sự muốn anh trở thành bạn trai của em không, đến giờ em cũng vẫn không biết là tình bạn hay tình yêu mới là thứ bền vững nhất.

Chúng ta im lặng trong vài phút rồi lại đi đến tầng dưới chung cư của anh. Anh phân vân do dự một chút, em kéo tay anh đi về phía trước anh cũng đi theo.

Anh hỏi em muốn anh trở thành bạn trai của em phải không?

Em từ một người còn mơ hồ về tình cảm lại đưa ra đáp án chính xác.

Anh hỏi chúng ta như bây giờ không ổn à?

Em trả lời chúng ta còn có thể tốt hơn nữa.

Anh lại hỏi em ví dụ như?

Em nói chúng ta có thể thường xuyên nói chuyện, có thể gọi điện thoại có thể chia sẻ tâm trạng, chia sẻ đồ ăn ngon, chia sẻ những gì mình thích.

Anh hỏi lại em, bây giờ chúng mình không như vậy à?

Em không biết phải trả lời sao vì anh nói đúng, nhưng em vẫn ngoan cố nói không phải vậy.

Anh cười, một nụ cười nhẹ nhưng lại là liều thuốc với trái tim đang loạn nhịp của em.

Sau đó chúng ta vẫn im lặng đi dạo tiếp, anh không nói gì còn em cũng không biết em nên nói gì nữa. Khi ấy chúng ta quen nhau đã 6 năm rồi, anh hiểu con người em, em không tìm ra dẫn chứng gì để chứng minh chúng ta trở thành người yêu sẽ tốt hơn với bạn bè.

Rồi cũng đến lúc nói lời tạm biệt.

Em mất ngủ cả đêm, đợi cả buổi sáng trôi qua mới dám động vào điện thoại.

Hạnh phúc biết bao khi em nhận được tin nhắn của anh viết: Muốn đến tiễn mình đi học không bạn trai?

Em vui đến tí nữa là ngã lộn cổ xuống giường.

·

Hồi tưởng lại hôm ấy tim em vẫn còn xao động những hồi hộp.

Anh là tốt nhất, em rất yêu anh.

Quen anh 6 năm, tỏ tình với anh, hiện tại ở bên nhau cũng đã 6 năm, khi anh đi tặng em một bức tranh em cũng treo ở đầu giường em 6 năm rồi. Tuần sau chuyển đến nhà mới em sẽ treo nó trên đầu giường của chúng ta.

Ngủ ngon, hôm nay cũng là một ngày rất yêu anh.

Bạch Thu: tín đồ trung thành nhất tín đồ và đồng thời là bạn trai dũng cảm nhất của Tống Đình Thanh
 
Chín Phong Thư Tình
Chương 7: Bức thư tình thứ bảy


Tiểu thiên sứ Tống Đình Thanh

Tình yêu của chúng ta bắt đầu là hành trình yêu xa, tình cảm này có thể sánh với chuyện tình Platon*, nhưng em vẫn cảm thấy rất hạnh phúc.

* <i>Tình yêu kiểu Platon là một kiểu tình yêu trong sáng, thuần khiết, chỉ có những mối liên hệ tinh thần và hoàn toàn không có quan hệ t*nh d*c …</i>

Cách bên nhau của chúng ta bây giờ khác trước kia, sau khi lên đại học anh có nhiều thời gian nói chuyện với em hơn. Mỗi ngày anh dành ra hai ba tiếng đồng hồ đi bộ, đêm đến em cũng có thể đi bộ cùng với anh một lúc qua điện thoại, một lúc là hơn một tiếng.

Khi đọc sách anh rất tập trung, những nội dung em cảm thấy tẻ nhạt anh vẫn có thể đọc đến say sưa, em còn tự hỏi chúng ta có thể tìm thấy điểm chung không đây. Đầu tiên là anh mê mẩn chơi ghép hình, đặt hẳn một bộ tranh ghép dài 1m đặt ở ký túc xá, cuối cùng lại phải gỡ ra hết mới mang được về nhà, từ ấy cho đến nay em chưa thấy anh có ý định ghép lại bức tranh đó. Anh thích ngắm sao nhưng mùa đông phương Bắc ảm đạm xám xịt khiến anh không thể được như ý đành bất lực thôi. Cuối cùng, mùa hè anh bỏ ra hai tháng học nhảy, kết quả rất tốt ( dáng anh lúc nhảy siêu gợi cảm luôn).

Kỳ nghỉ đông năm đầu đại học chúng mình lần đầu tiên cùng nhau đi du lịch, chúng mình chuẩn bị rất nhiều, cẩn thận tìm hiểu đọc các review trên mạng, tính toán cẩn thận những con đường dễ đi có nhiều phong cảnh đẹp nhất, lựa chọn khách sạn phù hợp. Chúng ta mất nửa tháng để xây dựng lộ trình tốt nhất ( tuy rằng một giờ tìm hiểu thì có nửa tiếng toàn nói chuyện linh tinh). Cuối cùng thì lại trở thành hành trình muốn đi đâu thì đi không theo kế hoạch. Từ khi ấy chúng ta bắt đầu cứ một năm là phải ra ngoài du lịch một đến hai lần, lưu lại biết bao ký ức, kỷ niệm đẹp đẽ.

Tẻ nhạt nhất và cũng ấn tượng nhất là du lịch ở Đông Bắc. Đến giờ em vẫn hay nhớ tới ngày hôm đó, tàu hỏa 7 giờ chạy mà 4 giờ em với anh đã ra. Hai đứa ngủ nhiều quá mắt sưng húp lên, lơ mơ xuống đường. Đèn đường tỏa ánh vàng dịu nhẹ, pụ lên những đám lá rơi trên phố. Bụng cả hai đói meo, đi cả một đoạn đường nhìn quanh chỉ có những quán xá còn chưa mở cửa. Đi mãi mới gặp một quán KFC mà quán cũng không còn nhiều đồ ăn lắm. Buồn cười quá. Nhưng em vẫn luôn khắc ghi trong em hình ảnh sáng mờ sương ấy, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện, ấm áp ngập tràn trong tim. Đêm mùa hạ, gió se lạnh, em và anh đeo hành lý trên vai bước đi nơi phố không người, nhớ đến bao nhiêu lần thì trong lòng cảm xúc vẫn dạt dào bấy nhiêu.

Ngày hè ấy anh ngủ nướng, đêm thì không ngủ ngày thì không dậy nổi. Em gọi anh mãi anh cũng không chịu dậy, đến tận trưa anh mới tỉnh, đi ăn mấy món linh tinh ở quán ven đường. Lần đầu tiên đi du lịch cùng nhau uống bia, lần thứ hai đi du lịch cùng nhau uống rượu, uống đến say mềm mà ngày mai vẫn dậy cùng nhau đi leo núi.

Chúng ta tâm sự rất nhiều, đi qua thật nhiều thành phố nhưng vẫn còn rất nhiều thứ chúng ta chưa thử, rất nhiều địa điểm chúng ta chưa tới.

Lúc bắt đầu yêu, em cứ muốn lặp đi lặp lại một số việc đặc biệt khiến anh khắc ghi nó, biến nó trở thành đặc điểm của riêng em nhưng giờ thì em không cần nữa rồi. Anh thích em, anh yêu em, cho dù em vừa tẻ nhạt vừa hay giận, cho dù em lười biếng nóng nảy anh vẫn yêu nhất con người em. Em không cần phải thay đổi dán vào bản thân những thứ đặc biệt, tình yêu của anh đã biến em thành duy nhất.

Ở bên anh là giấc mộng đẹp nhất em đã làm được.

Em hy vọng sau này em và anh vẫn mãi ở bên nhau xây một giấc mộng dài không hồi kết.

Tiểu ác ma Bạch Thu
 
Chín Phong Thư Tình
Chương 8: Bức thư tình thứ tám


Hôm nay trời mưa, từ sáng tới giờ trời ảm đạm xám xịt, em cứ ngỡ trời không mưa nên chẳng mang ô, ra tới cửa rồi mới thấy mưa đang rơi. Lười quay lại nên em cứ thế đầu trần đi dưới những hạt mưa li ti đến trạm tàu điện ngầm, nước phủ mờ kính. Nhưng mà chỉ cần cố gắng đến thứ sáu thôi, sau hôm ấy là chúng ta sẽ được ở bên nhau mỗi ngày rồi, đó là động lực đi làm của em. Em phải kiếm thật nhiều tiền rồi cùng anh đi du lịch.

Nhưng em chợt nghĩ là lâu lắm rồi chúng ta không dùng tiếng Anh giao tiếp nữa, thế thì ra nước ngoài phải thuê hướng dẫn viên du lịch đi cùng sao? Không ổn, đôi ta sao lười vậy chứ, phải chăm chỉ học tiếng thôi lỡ sau bị người ta lừa còn biết. Còn chuyện này nữa, sau khi thi đỗ bằng xe em với anh còn chưa đi xe lần nào. Chúng ta còn chưa mua ô tô nữa! Thêm mục tiêu năm sau mua được ô tô anh nhé? Hồi trước em khômg thích thi lái xe là anh cổ vũ em, dụ dỗ em thi đi rồi mua xe để du lịch tự túc. Giờ thì hay rồi anh phải có trách nhiệm với lời nói của mình. Tưởng tượng thì đẹp đẽ mà giờ còn chưa làm. Mua xe đi mua xe đi.

Ôi đã là bức thư thứ tám rồi, em không biết phải viết gì nữa. Bức thư sau cũng không biết viết như nào…… Quá khứ và tương lai em không biết phải nói về chuyện chi luôn. Buổi sáng em chỉ ăn một quá trứng gà và hai cái bánh bao giờ em thấy đói quá. Đi làm rồi chờ tan làm, ở nhà thì thấy chán, anh cũng không đến chơi với em chán quá nhiều luôn

Viết một chút về thời đại học vậy. Em cảm thấy bố mẹ anh thật sự rất hiện đại. Hồi mà nhà anh còn chưa biết chuyện em với anh, em ở nhờ nhà anh hai ngày để đi thi cho gần. Vừa gặp đã biết bố mẹ anh là người thân thiện nhiệt tình, bố mẹ là lá chắn để những muộn phiền mệt mỏi không quấn lấy anh, để anh khỏe mạnh vui tươi trưởng thành. Đồng thời bố mẹ anh cũng cho anh sự tự do, anh có thể làm những gì bản thân thích. Ví dụ như việc anh sinh sau em nửa năm nhưng những nơi anh từng đến rất nhiều so với. Sau này khi come out bố mẹ anh cũng rất bình tĩnh và bao dung. Lúc anh kể lại chuyện ấy giọng điệu như kể việc tối nay anh ăn gì, em còn chưa hết giật mình thì lại nghe anh nói bố mẹ anh đồng ý rồi. Em lúc đó vừa lo vừa giận, anh lúc nào cũng thế dù có là chuyện gì cũng bình thản như không, đến đâu thì đến. Muốn đánh anh cho chừa cái tính này đi.

Nhà em thì em phải thuyết phục rất lâu đến sang năm mới bố mẹ em mới đồng ý. Cuối cùng thì tất cả đều đã quà, chờ đón em và anh là tương lai tươi sáng.

Hôm nay em phải tăng ca đấy, mà sao viết mãi giấy viết thư vẫn còn nhiều thế, em muốn viết đầy nó cơ. Thật mệt, ngày qua ngày không biết đi làm vì cái gì, mỗi ngày ba tiếng trên đường đi làm em đều cảm thấy mình đang lãng phí thời gian bị chèn ép trên tàu điện ngầm. Lúc ấy em rất hâm mộ anh trung tâm thành phố, nhưng anh cũng phải đi tàu điện ngầm dù không nhiều trạm như em, ha ha ha ha. Mùa hè lúc đi làm và tan làm chen chúc mồ hôi như tắm. Cũng may vị trí nhà mới rất thuận lợi, đến lúc đó em và anh có thể cùng đi tàu điện ngầm đi làm. Quán bánh kem gần công ti anh rất ngon, mỗi tuần anh mua cho em một cái nhá ( đọc có vẻ lan man nhỉ, em vốn muốn nói là anh lấy em làm động lực trong công việc và cuộc sống nha, ha ha ha anh hiểu là tốt rồi!)
 
Chín Phong Thư Tình
Chương 9: Bức thư tình thứ chín


Tống Đình Thanh vẫn chưa biến thành ông chú già khụ:

Ha ha ha ha ha hôm nay em dậy rồi đi ăn sáng! Ngày mai sẽ chuyển nhà, háo hức mong chờ đã nhiều ngày đến hôm nay lại không quá hồi hộp. Là sự sắp đặt của số phận rồi, chúng ta từ nay về sau ở cùng một chỗ, buộc chặt vào nhau, giống hai ông chú bên nhau đến khi tóc bạc trắng. Rất an tâm, an tâm đến mức muốn viết cho anh phong thư cuối cùng

Mười hai năm, không phải quá dài cũng không phải quá ngắn, bình đạm như nước, dịu dàng như gió. Chớp mắt chúng ta từ bạn cùng lớp thành người yêu bên nhau sáu năm. Mười hai năm này bình yên giống như ném một viên đá vào biển rộng vô biên. Cứ như vậy chúng ta bên nhau, cùng nhau trải qua rất nhiều thứ không thể kể hết, những hồi ức như ánh sáng chiếu rọi ấm áp trong tim.

Bây giờ rất muốn nói ra những lời năm đó em từng nói, nhưng lại cảm thấy thời thiếu niên đã trôi qua không thể rực cháy vậy nữa. Với thế giới bên ngoài là một người trưởng thành, ở bên anh mới có thể là trẻ nhỏ. Có lúc em muốn tìm chút nồng nàn say đắm không thì cuộc sống sẽ trôi qua trong buồn tẻ. Rất nhớ cảm giác tim đập thình thịch thuở xưa. Muốn làm một đứa trẻ không âu lo chẳng phải làm gì chỉ ở nhà chơi, ngày ngày đợi anh tan làm về cho em ăn ngon. Em làm ấm giường cho anh, giúp anh rèn luyện thân thể tại nhà, anh giúp em đi làm, em giúp anh vận động, luyện vai rộng eo nhỏ chân dài, để anh ôm cơ bụng em, có phải rất lãng mạn hay không ha ha ha ha ha? Viết đến đây tay em run lên vì buồn cười.

Thói quen này của em trước giờ vẫn không thay đổi. Trước đây em thấy một ông cụ dùng thùng đựng mực viết chữ ở đường, nét chữ như phượng múa rồng bay. Sau này em già rồi cũng thành ông đồ như vậy, ngày nào cũng viết đến lúc chữ siêu đẹp. Sau đó những đứa trẻ ngang qua thấy chữ em lại thầm khen em, nghĩ đã thấy vui. Anh có suy nghĩ sẽ rèn chữ không? Hình như em chưa từng hỏi anh, sau này em xách mực anh viết chữ à mà anh xách em viết cũng được cho anh rèn luyện thân thể.

Cuộc sống tốt đẹp như thế chúng ta phải cùng nhau sống đến trăm tuổi nhé, không đến trăm tuổi thì cũng phải thật lâu. Cho nên chúng ta nhất định phải khỏe mạnh, từ ngày mai, à không bắt đầu từ tối nay chúng ta bắt đầu chạy bộ, đi bộ. Không được ăn đồ ăn nhanh, xiên rán linh tinh nữa, một tuần một bữa BBQ đổi thành một tháng, ăn ít thịt đi nhiều rau lên. Nhưng mai em sẽ mua một cái bánh kem mừng nhà mới và cả hải sản nữa. Phải làm sao đây?

Chưa từng viết cho anh nhiều thư trong thời gian ngắn như vậy, cứ như là đang viết nhật ký vậy. Chẳng vui tí nào. Nhưng em viết với cả trái tim đó, anh có nên khen thưởng em không đây?

Bỗng nhiên rất nhớ anh, muốn đêm nay đã chung giường chung gối, thật sự rất yêu anh, muốn sống bên anh, ở bên anh tới trọn đời.

Muốn ở bên anh đến đầu bạc răng long
 
Back
Top Bottom