Cập nhật mới

Khác Chín Dòng Ánh Sáng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402848429-256-k405884.jpg

Chín Dòng Ánh Sáng
Tác giả: hnhthu15
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyền thuyết kể rằng, trong thuở sơ khai, khi thế giới còn hỗn mang, " Chín Dòng Ánh Sáng được tạo ra từ hơi thở của Trời để giữ cân bằng cho cảm xúc loài người.

Mỗi dòng ánh sáng đại diện cho một tâm tính thuần khiết: Từ Bi - Chính Trực - Dũng Cảm - Hy Vọng - Tự Do - Thấu Hiểu - Thanh Tịnh - Trí Tuệ - Kiên Định.

Khi chín dòng ánh sáng bị thất lạc, cảm xúc con người trở nên hỗn loạn, lòng tham và sợ hãi sinh ra "Hắc Mộng Giới".

Một thiếu niên vô tình đánh thức giản cuối cùng và bị kéo vào hành trình tìm lại tám giản còn lại để cứu lấy thế giới trước khi nuốt trọn thực tại.

Thế giới từng được bao phủ bởi ánh sáng thuần khiết - thứ ánh sáng không chỉ soi đường, mà còn soi lòng người.

Nhờ chín luồng sáng ấy, ranh giới giữa người và quỷ, giữa mộng và thực, giữa thiện và ác được giữ vững.

Nhưng rồi, khi con người bắt đầu nghi ngờ ánh sáng, khi lòng tham, sợ hãi và tuyệt vọng dần trỗi dậy, chín dòng sáng dần lụi tàn, để lại thế giới trong bóng tối gọi là Thời Kỳ Mờ Tâm.

Trong bóng đêm đó, những sinh vật mang tên Ảnh Linh ra đời - chúng sống trong kẽ hở của cảm xúc, ăn linh hồn những ai để trái tim mình nhuốm đen.

Không ai biết chúng từ đâu tới, chỉ biết mỗi lần xuất hiện, một làng sẽ mất đi ánh sáng, và người dân ở đó sẽ không còn mơ thấy bình minh nữa.



kyao​
 
Chín Dòng Ánh Sáng
Chương 1. Kì Quái


Sáng sớm ở Tĩnh Xuyên luôn phủ một màn sương dày đặc, trắng như sữa và lạnh như ký ức đã ngủ quên.

Tiếng chuông đền vang lên ba hồi ngắn, báo hiệu một ngày mới bắt đầu.

Lâm Vân ngồi bên ngọn nến nhỏ trước tượng Thần Tâm Quang, đôi mắt dõi theo ngọn lửa chập chờn như đang lắng nghe điều gì từ trong sâu thẳm.

Bà ngoại cậu, người giữ đền cuối cùng của làng, khẽ nói: “Đừng để ngọn nến tắt, con ạ.

Khi ánh sáng này biến mất, làng ta sẽ chẳng còn mơ thấy bình minh.”

Lâm Vân không đáp.

Trong lòng cậu, những lời ấy không chỉ là lời nhắc mà là lời thề.

Đêm qua, cậu đã mơ thấy biển mây và chín cột sáng đang dần tàn lụi.

Một giọng nói vang lên trong đầu: “Ngươi là người cuối cùng còn nhớ ánh sáng.”

Tỉnh dậy, cậu phát hiện mảnh pha lê trong suốt bên gối, ánh sáng yếu ớt của nó như hòa cùng nhịp tim mình.

Ngày hôm đó, bầu trời đột nhiên u tối dù chưa đến hoàng hôn.

Dòng sông trước làng chuyển sang màu đen sẫm.

Người dân xôn xao rằng “Ảnh Linh” đã trở lại – thứ bóng đêm ăn linh hồn con người.

Trong lòng Lâm Vân, một linh cảm dâng lên: thế giới đang gọi cậu, và ngọn lửa nhỏ trong tim chính là khởi đầu cho một hành trình không thể quay đầu nữa.

- “Nếu ánh sáng là niềm tin, thì ta sẽ đi tìm lại nó, dù phải bước qua bóng tối.”
 
Chín Dòng Ánh Sáng
Chương 2. Tiếng Vọng Của Ban Đêm


Đêm ấy, gió nổi lên từ rừng Linh Phong, mang theo mùi đất ẩm và hơi thở lạnh lẽo của những linh hồn lạc lối.

Từ hiên đền, Lâm Vân nhìn ra xa – sương đen đang cuộn lại, tạo thành những hình dạng mơ hồ như người đang bước.

Tiếng chuông gió va vào nhau kêu leng keng, nhưng âm thanh ấy chẳng còn trong trẻo nữa, mà méo mó, như tiếng khóc bị bóp nghẹt.

Bà ngoại cậu khẽ run, tay nắm chặt tràng hạt gỗ: “Đừng ra ngoài, Vân à.

Khi sương chuyển đen, Ảnh Linh đã đến rồi.”

Nhưng trái tim cậu lại rực lên một cảm giác lạ – như có ai đang gọi.

Từ trong mảnh pha lê, ánh sáng mờ tỏa ra, dẫn về phía rìa làng.

Cậu biết mình không thể ngoảnh lại.

Con đường phủ sương dẫn Lâm Vân đến bờ sông Tĩnh, nơi xưa kia người ta tin có “vết nứt của bầu trời”.

Mặt nước tối đen như gương, phản chiếu hình bóng cậu – nhưng kỳ lạ, trong gương ấy, đôi mắt của Lâm Vân không còn ánh sáng.

Một tiếng thì thầm vang lên từ lòng sông:

> “Ngươi… có thật sự muốn thấy ánh sáng không?

Mỗi lần nhìn thấy nó, ngươi sẽ đánh mất một điều mình yêu.”

Cậu chưa kịp đáp, thì từ mặt nước, một bóng hình lao lên – thân thể mảnh như khói, khuôn mặt không rõ hình dạng, chỉ có đôi mắt trắng đục.

Nó là Ảnh Linh đầu tiên mà cậu từng thấy.

Bản năng khiến cậu lùi lại, nhưng mảnh pha lê trong tay bỗng tỏa sáng rực rỡ, tạo thành một vòng tròn ánh sáng bao quanh.

Trong giây phút đó, ký ức ùa về – giọng bà, ngọn nến, và lời trong mơ: “Ngươi là người cuối cùng còn nhớ ánh sáng.”

Cậu giơ mảnh pha lê lên, và trong khoảnh khắc, bóng tối tan ra như tro bụi.

Sau khi ánh sáng lụi dần, cậu thấy một cô gái đứng nơi mép sông, áo choàng dài, đôi mắt như chứa cả trời sao.

Cô nhìn cậu thật lâu rồi nói khẽ:

“Ngươi đã đánh thức Giản Thanh Tịnh.

Ta là Ngọc Dao – người giữ Giản Từ Bi.

Ánh sáng trong ngươi… là thứ ta đã chờ.”

Lâm Vân chưa kịp hiểu, thì cô giơ tay, để lộ một mảnh pha lê khác – ánh sáng dịu và ấm hơn, như nụ cười sau cơn mưa.

Hai giản cộng hưởng, phát ra một tiếng ngân vang lan xa khắp làng.

Trong khoảnh khắc đó, cậu biết: đây không chỉ là khởi đầu của một hành trình, mà là cuộc chiến giữa ánh sáng và chính trái tim con người.

Và dù con đường trước mặt mờ mịt, cậu vẫn bước tới – vì trong đêm dài, ngọn nến nhỏ đã thôi sợ gió.
 
Back
Top Bottom