Cập nhật mới

Ngôn Tình Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
386,388
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczMEwfNGRNnZLY9kD-9dZP-xONCbh6vXvuJO3zH_rYRtpQWAvR8B2D5kDFj5qyJ57qd4Z6S2OYdX4ioYXfezguzTXGJ4F7hDjYo-NyHRsd3lco1e3w_4Yp-cg6MTS-LW_H5ta1-CKWlS0YtOinDbbsHR=w215-h322-s-no-gm

Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Tác giả: Nhĩ Đông Trần
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Sau khi ở bên Kỳ Văn, hắn bảo tôi tiếp cận một học sinh nghèo mới chuyển đến.

Vì tiền, tôi đồng ý.

Cậu học sinh đó quá đơn thuần.

Nhận thư tình của tôi, ăn bữa sáng tôi chuẩn bị, rồi cứ thế bám lấy tôi không rời.

Đúng lúc tôi còn vui mừng vì nhiệm vụ tiến triển thuận lợi thì Kỳ Văn bỗng nổi điên, cảnh cáo tôi tránh xa cậu ta.

Tôi nghe lời, giữ khoảng cách.

Nhưng cậu học sinh nghèo kia lại nhốt tôi vào phòng dụng cụ, ghé sát tới cắn nhẹ vào cổ tôi, giọng trầm xuống:

“Hắn trả em bao nhiêu? Tôi trả gấp đôi.”

“Tiếp tục theo đuổi tôi, không được dừng lại.”​
 
Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Chương 1: Chương 1


1.

Trong phòng bao, Kỳ Văn âm trầm nhìn chằm chằm vào bài đăng bàn luận về học sinh nghèo Ninh Chu Ngôn trên điện thoại.

"Học sinh mới chuyển đến này đẹp trai quá, còn đẹp hơn cả Kỳ Văn."

"Nghe nói thành tích cũng siêu giỏi, còn tham gia rất nhiều cuộc thi và đều giành giải nhất."

"Hôm nay tôi thấy Lâm Ngải trường bên cạnh cũng đến tìm cậu ta xin thông tin liên lạc."

Lâm Ngải, chính là bạn gái cũ của Kỳ Văn.

Hôm nay là sinh nhật của Kỳ Văn, những người trong phòng đều đến để chúc mừng hắn.

Thế nhưng bầu không khí lúc này lại nặng nề đến đáng sợ.

Không ai dám lên tiếng.

Kỳ Văn cười lạnh một tiếng, ánh mắt đảo qua mọi người một lượt, cuối cùng dừng lại trên người tôi.

Trong lòng tôi lập tức dâng lên dự cảm không lành.

Quả nhiên, Kỳ Văn đưa điện thoại đến trước mặt tôi, trên màn hình là bức ảnh của Ninh Chu Ngôn.

"Úc Lâm, đẹp không? Thích không?"

Hắn cười, nhưng trong mắt lại toàn là băng giá.

Tôi lắc đầu, thấp giọng đáp: "Không đẹp, không thích."

Kỳ Văn áp sát tôi, đầu ngón tay lạnh lẽo giữ lấy cằm tôi, trầm giọng nói:

"Úc Lâm, em phải thích anh ta."

Tôi trợn mắt, mờ mịt nhìn hắn.

Kỳ Văn ghé sát vào tai tôi, nhẹ nhàng ra lệnh:

"Đi theo đuổi anh ta, khiến anh ta thích em, sau đó hủy hoại anh ta."

"Coi như bù đắp, tôi sẽ chuyển cho em một khoản tiền."

2.

Những người xung quanh sau khi nghe Kỳ Văn nói xong có người đồng cảm, có kẻ hứng thú xem kịch hay, cũng có ánh mắt khinh miệt đánh giá.

Dù sao thì, là anh em thân thiết của Kỳ Văn, bọn họ đều biết tôi yêu hắn đến mức nào.

Tốt với hắn không thể nào tốt hơn được nữa.

Nhưng chỉ có tôi biết, tất cả sự quan tâm, dịu dàng và tình yêu của tôi dành cho Kỳ Văn đều là giả.

Bởi vì Kỳ Văn có tiền, lại hào phóng, gia đình còn có thế lực.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Tôi cần tiền và thế lực của hắn.

Vậy nên, tôi không quan tâm hắn có yêu tôi hay không, cũng chẳng để ý hắn bảo tôi phải yêu ai.

Nhưng diễn kịch thì phải diễn cho trọn vẹn.

Tôi lập tức đỏ hoe hốc mắt, một giọt nước mắt rơi xuống đầu ngón tay của Kỳ Văn.

Hắn nhìn chằm chằm vào hơi ẩm nơi đầu ngón tay, ánh mắt trầm xuống, không biết đang nghĩ gì.

Sau đó buông cằm tôi ra, nhẹ nhàng đặt tay l*n đ*nh đầu tôi.

Dùng giọng điệu chỉ hai chúng tôi nghe thấy:

"Úc Lâm, anh ta là anh trai trên danh nghĩa của tôi."

Tôi có chút kinh ngạc.

Kỳ Văn dường như đã say, hắn v**t v* mái tóc tôi, giọng nói thấp xuống vài phần:

"Anh ta là con trai của vợ cả của bố tôi, sau khi người phụ nữ đó qua đời, bố anh ta cưới mẹ tôi, thế là anh ta trở thành anh trai không cùng huyết thống của tôi."

"Nhưng sau này anh ta phạm sai lầm, bị gia đình đưa đến nơi khác, cắt đứt tiền hỗ trợ, chỉ để lại một quản gia đi theo."

"Cũng không cho anh ta mang họ Kỳ nữa, thế nên anh ta theo họ mẹ."

"Một con ch.ó mất nhà bây giờ lại quay về, Úc Lâm, tôi rất khó chịu."

"Vậy nên, hãy khiến anh ta yêu em, rồi khiến anh ta lại như một con ch.ó quỳ rạp dưới chân em, hủy hoại anh ta, được không?"

"Không phải em yêu tôi nhất sao? Không phải yêu đến mức có thể làm mọi thứ vì tôi sao?"

Đồ điên!

Tôi âm thầm chửi rủa trong lòng.

Nhưng trên mặt vẫn đóng vai đau lòng và thương tiếc, kéo tay hắn áp lên má mình, dịu dàng nói:

"A Văn, đừng khó chịu nữa, em đồng ý với anh."

Kỳ Văn v**t v* mặt tôi, hài lòng nói:

"Ngoan lắm."
 
Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Chương 2: Chương 2


3.

Buổi tối, sau khi đưa Kỳ Văn đang ngà ngà say về nhà và dỗ dành hắn uống hết bát canh giải rượu, tôi bắt xe về nhà.

Trên xe, tôi liên tục lau những chỗ mà Kỳ Văn đã chạm vào trên mặt mình.

Hình ảnh thiếu nữ phản chiếu trên cửa sổ xe đã gỡ bỏ nụ cười dịu dàng, chỉ còn lại một cái xác rỗng tuếch.

Sau đó, tôi nhìn vào gương, khóe môi nhếch lên, để lộ một nụ cười hài lòng.

Ít nhất, Kỳ Văn chuyển tiền rất nhanh.

Vừa mở cửa nhà, tôi liền nhìn thấy mẹ kế đang xách vali, vẻ mặt đầy hoảng sợ nhìn tôi.

"Con...con sao lại...Dì tưởng muộn thế này con không về nữa."

Tôi nhìn thoáng qua chiếc vali, rồi lại nhìn bà ấy.

Trên cổ bà vẫn còn vết bầm chưa tan hết.

Nếu tôi nhớ không nhầm, lần cuối bà bị gã đàn ông kia đánh cũng qua một thời gian rồi.

Vậy mà dấu vết vẫn chưa phai nhạt, có thể thấy lúc đó ra tay nặng đến mức nào.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Tôi kéo bà vào phòng.

"Lâm Lâm, con nghe dì nói, dì chỉ về nhà thăm mẹ đẻ một chút, không phải muốn bỏ trốn."

Giọng bà run rẩy, gấp gáp.

Tôi lục lọi vào sâu trong tủ quần áo, lấy ra một chiếc hộp khóa, mở khóa một cách thành thạo rồi rút ra một tấm thẻ, đặt trước mặt bà ấy.

Bên trong là một phần số tiền Kỳ Văn đã chuyển cho tôi trong khoảng thời gian này.

"Cho dì, số tiền này không nhiều, nhưng đủ để dì rời khỏi đây và sống một cuộc sống tốt hơn."

"Dì cầm lấy, đi thật xa, đừng như mấy lần trước."

Tôi nói với giọng điệu bình tĩnh.

Mắt mẹ kế lóe lên tia sáng, nhưng ngay sau đó lại nhìn tôi đầy do dự:

"Con đang làm gì vậy? Tiền này ở đâu ra?"

Tôi không muốn giải thích nhiều, thuận miệng đáp:

"Tiền dạy kèm cho bạn, với một phần học bổng và tiền thưởng từ các cuộc thi."

Mẹ kế nhanh chóng tin lời tôi, nhưng vẫn lắc đầu sau một hồi chần chừ:

"Dì không thể nhận số tiền này."

Tôi nhìn bà ấy, nhíu mày:

"Cứ coi như con trả lại ân tình cho dì."

4.

Mẹ kế tôi bước vào nhà này khi tôi 13 tuổi.

Gầy gò, khô khốc, chưa từng được học hành đàng hoàng, giống như một ngọn cỏ dại không có dưỡng chất.

Khi đó mẹ ruột tôi vì không chịu nổi cảnh bố tôi cờ bạc, rượu chè rồi đánh đập, nên đã bỏ đi.

Không lâu sau, mẹ kế bị chính người cha trọng nam khinh nữ ở quê ép gả cho bố tôi.

Với một cái giá rẻ mạt đến đáng thương.

Sau khi vào nhà, bà ấy không quá thân thiết với tôi.

Ban đầu, mỗi khi bố tôi đánh tôi, bà chỉ sợ hãi trốn một bên.

Sau này, có lẽ là vì không thể nhìn nổi nữa, bà bắt đầu lao ra chắn trước tôi.

Thế là từ một mình tôi bị đánh, biến thành hai người cùng bị đánh.

Bà ấy đã thử bỏ trốn vài lần, nhưng lần nào cũng bị bắt về.

Mối quan hệ giữa chúng tôi vẫn chỉ giới hạn trong những lần bị đánh, bà ấy che chở cho tôi, ngoài ra không còn bất kỳ thứ gì khác.

Cho đến một lần, khi bố tôi chê việc tôi đi học là phí tiền, định bắt tôi nghỉ học.

Bà đã lén bán đi chiếc nhẫn vàng nhẹ đến đáng thương mà mình đã giấu kỹ.

Sau này tôi mới biết, đó là di vật duy nhất mẹ bà để lại cho bà.

Lớn thêm một chút, tôi bắt đầu học cách phản kháng lại bố mình.

Bố tôi đánh càng nặng hơn, nhưng tôi cũng không để ông ta được lợi dễ dàng.

Con người là như vậy, khi biết bản thân không chiếm được phần hơn mà còn bị tổn thương, tự nhiên sẽ kiêng dè.

Ông ta thu liễm lại một chút, cuộc sống của tôi và mẹ kế cũng dễ thở hơn.

Lên cấp ba, câu đầu tiên tôi nói với bà ấy là:

"Đợi con lên đại học, con sẽ đưa dì đi, lúc đó dì có thể sống cuộc đời của mình."

Chỉ là không ngờ, kế hoạch ấy lại phải đẩy lên sớm hơn.
 
Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Chương 3: Chương 3


Hôm đó, người bố đã rất lâu không trở về nhà của tôi chặn tôi lại ở con hẻm ngoài trường học.

Ông ta túm lấy tóc tôi, lôi tôi vào sâu bên trong.

"Con gái ngoan, giúp bố một lần đi."

"Chủ nợ đang ở phía trước, chỉ cần giao mày cho bọn họ, nợ của bố coi như xóa sạch."

"Nuôi mày lâu như vậy, mày cũng nên báo đáp bố một chút chứ."

Tôi dùng con d.a.o rọc giấy mới mua trong cặp rạch một đường lên tay ông ta, rồi bỏ chạy.

Khi lao vào cổng trường, tôi va phải Kỳ Văn, người vừa bước ra khỏi tòa nhà dạy học.

Tôi biết hắn.

Hoặc có thể nói, cả ngôi trường này đều biết hắn.

Giàu có, quyền thế, đẹp trai nhưng nóng nảy.

Những ai chọc vào hắn đều không có kết cục tốt đẹp.

Hắn không nổi giận, chỉ lạnh lùng kéo tôi ra một cách nhẹ nhàng.

Sau đó, giữa vòng vây của đám đông, hắn rời đi.

Tôi nhìn theo bóng lưng hắn, trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ tối tăm và nguy hiểm.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

5.

Kỳ Văn rất ít khi đến trường.

Nhưng nhà hắn đầu tư rất nhiều tiền vào trường học cho nên giáo viên cũng chẳng quản hắn làm gì.

Tôi nôn nóng chờ đợi vài ngày, cuối cùng vào một buổi chiều cũng đợi được hắn xuất hiện.

Hắn đang chơi bóng rổ với vài nam sinh khác trên sân.

Đợi đến khi hắn rời sân, tôi cầm chai nước mới mua bước lên phía trước.

"Vừa vận động xong đừng uống nước lạnh, không tốt cho cơ thể."

Tôi đưa chai nước ở nhiệt độ bình thường đến trước mặt hắn.

Động tác của Kỳ Văn khựng lại, nghiêng đầu nhìn tôi.

Trên gương mặt tuấn mỹ thoáng qua một tia thú vị:

"Nhìn bao lâu rồi?"

Tôi chớp mắt, nhẹ giọng đáp:

"Từ lúc anh lên sân, em đã lén nhìn rồi."

Kỳ Văn khẽ cười khẩy, đáy mắt tràn đầy trêu chọc:

"Là chuột à? Còn phải lén nhìn."

Tôi giả vờ xấu hổ, cúi thấp đầu.

Hắn nhướng mày, giọng điệu tùy tiện:

"Sao lại cúi đầu?"

Tôi hạ giọng, gần như thì thầm:

"Vì em thích anh, thích từ lâu lắm rồi."

Kỳ Văn khẽ cười:

"Những lời này tôi nghe nhiều lắm rồi, chẳng có gì mới mẻ cả, phần lớn người tiếp cận tôi đều vì tiền, vì mối quan hệ, còn cô thì sao? Cô muốn gì?"

Tôi cụp mắt, trong lòng chợt thắt lại.

Tôi muốn gì ư? Tôi cũng giống như họ thôi.

Thậm chí, tôi còn muốn nhiều hơn.

Tôi muốn tiền của hắn, muốn sự che chở của hắn, muốn hắn giúp mình xử lý người bố đáng nguyền rủa đó.

Tôi cắn môi sau đó ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ánh mắt đang chờ đợi câu trả lời của Kỳ Văn.

Dùng một giọng điệu gần như thành kính, tôi đáp:

"Kỳ Văn, em chỉ cần anh, chỉ cần mình anh thôi."

"Chọn em đi, em nhất định nhất định sẽ đối xử tốt với anh."

Kỳ Văn chăm chú nhìn tôi, ánh mắt dần trầm xuống.

Tựa như một vực sâu không đáy muốn nuốt chửng tôi vào đó.

Ngay sau đó, hắn nâng cằm tôi lên:

"Vậy thì nhớ kỹ những lời cô nói hôm nay."

Tôi siết chặt tay, để mặc móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, ngoan ngoãn gật đầu.

6.

Sau khi ở bên Kỳ Văn, hắn không công khai mối quan hệ của chúng tôi như cách hắn từng làm với những người khác.

Có lẽ trong lòng hắn cũng chẳng xem trọng tôi, cũng không muốn để quá nhiều người biết đến.

Nhưng tôi chẳng bận tâm những điều đó.

Chỉ cần hắn giúp tôi giải quyết rắc rối trước mắt là được.

Tan học hôm đó, xe của Kỳ Văn dừng cách cổng trường không xa.

Tôi ngoan ngoãn lên xe, tài xế dễ dàng lái xe về phía nhà tôi.
 
Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Chương 4: Chương 4


Vừa bước xuống xe, còn chưa kịp vẫy tay chào Kỳ Văn qua lớp kính xe hạ xuống thì một bóng người lao đến, nắm chặt tóc tôi, đập mạnh đầu tôi vào khung cửa sổ.

Máu từ trán tôi chảy xuống, nhỏ tí tách trên thân xe màu đen.

Bố tôi, kẻ đã mất tích mấy ngày nay xuất hiện với gương mặt đầy vết thương, có lẽ bị chủ nợ đánh.

Ông ta bóp chặt gáy tôi, miệng không ngừng chửi rủa:

"Con tiện nhân này, mày tìm được thằng bao nuôi mình rồi mà còn dám bảo là không có tiền?"

"Mày là người yêu của đồ tiện nhân này à? Vậy tao chính là bố vợ của mày, đưa tiền đây, tao giao nó cho mày..."

Lời còn chưa dứt, một bảo vệ từ đâu xông tới giáng một cú mạnh vào sau đầu ông ta.

Cơn đau khiến ông ta lập tức buông tay, ôm đầu van xin trong vòng vây của mấy tên vệ sĩ.

Kỳ Văn bước xuống xe, bế tôi – lúc này đã choáng váng – lên xe.

"Đến bệnh viện, lái nhanh lên!"

Giọng hắn thật dữ dội.

Trong cơn mơ hồ, tôi chợt nghĩ như vậy.

"Úc Lâm, không được ngủ, nghe thấy không."

Giọng hắn càng dữ hơn.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Sau khi vết thương được xử lý ở bệnh viện và nghỉ ngơi suốt buổi chiều, tôi tỉnh táo lại.

Từ đó về sau, tôi không còn thấy bố mình nữa.

Vết thương rất đau, nhưng tôi lại thấy vui.

Kế hoạch của tôi lại thành công thêm một bước.

7.

Tôi cố gắng diễn trọn vai một kẻ yêu Kỳ Văn say đắm.

Hắn chỉ cần nói một câu muốn ăn bánh, dù là hai giờ sáng tôi vẫn lập tức từ bệnh viện chạy đến làm cho hắn nhiều loại bánh khác nhau.

Hắn bị bệnh chê thuốc đắng không chịu uống.

Tôi kiên nhẫn dỗ dành, chờ hắn uống xong liền nhanh chóng nhét viên kẹo trái cây vào miệng hắn.

Hắn say rượu gọi điện cho tôi, tôi lập tức mang theo canh giải rượu đã nấu sẵn chạy đến bên hắn.

Nhẹ nhàng dỗ dành, kiên trì đút từng muỗng một.

Khoảng thời gian đó, cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh ba nơi:

Trường học, nhà, Kỳ Văn.

Hắn vẫn không công khai mối quan hệ giữa tôi và hắn.

Chỉ có vài người anh em thân thiết của hắn biết chuyện.

Họ từng trêu đùa ngay trước mặt Kỳ Văn, hỏi có phải hắn thật sự có tình cảm với tôi rồi không.

Nếu không sao lâu vậy vẫn chỉ có tôi ở bên cạnh?

Kỳ Văn chỉ cười mà không đáp.

Theo thời gian, họ ngày càng tin rằng hắn nghiêm túc với tôi.

Cho đến hôm nay—

Kỳ Văn chuyển khoản cho tôi một số tiền, bảo tôi đi quyến rũ một nam sinh khác.

Lúc này họ mới ngỡ ngàng nhận ra sự thật.

Kỳ Văn chưa từng yêu tôi.

Hắn chỉ thích sự ngoan ngoãn nghe lời của tôi, thích cảm giác được tôi quan tâm chăm sóc.

Khác với sự bàng hoàng của họ, tôi lại cực kỳ bình tĩnh.

Bởi vì tôi chưa từng cần tình yêu của Kỳ Văn.

Điều tôi cần chỉ là tiền của hắn mà thôi.

Trước tiên dùng số tiền này giúp mẹ kế trốn thoát.

Sau đó đến lượt tôi rời đi.

Vĩnh viễn không quay đầu lại nữa.

8.

— Đinh!

Tiếng chuông điện thoại kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.

Tôi nhét tấm thẻ vào tay mẹ kế:

"Xem như là báo đáp cho việc mấy năm qua dì đã bảo vệ con, còn lo cho con ăn học."

"Cầm số tiền này và đi thật xa, làm điều dì muốn làm, sống cuộc đời dì muốn sống, đừng để bản thân bị vũng bùn này nuốt chửng."

Bố tôi bây giờ tuy đã biến mất, nhưng ai biết được ông ta sẽ đột ngột xuất hiện vào lúc nào?

Ông ta không thể động vào tôi, nhưng vẫn có thể ức h.i.ế.p bà ấy.
 
Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Chương 5: Chương 5


Nói xong, tôi mở cửa.

Nhìn mẹ kế vẫn còn ngẩn người, ánh mắt dần dần lấy lại tiêu cự.

Trong đáy mắt bà ấy có một tia sáng le lói—là ánh sáng của hy vọng.

Bà ấy nhìn tôi, chậm rãi hỏi:

"Còn con..."

"Con sắp tốt nghiệp rồi, vẫn có thể kiếm thêm tiền, con cũng sẽ không ở lại đây nữa, dì đi đi."

Tôi ngắt lời bà ấy, nhìn bóng lưng bà ấy vội vã kéo hành lý, không ngoảnh đầu lại mà khép chặt cánh cửa sau lưng.

Căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh đến đáng sợ.

Tôi mở điện thoại.

[Ngày mai bắt đầu kế hoạch đi, đừng làm tôi thất vọng, Úc Lâm.]

Người gửi: Kỳ Văn.

Tôi trả lời lại một cách vô cảm:

[Được.]

Sáng hôm sau tỉnh dậy, điện thoại tôi có một tin nhắn thoại:

"Lâm Lâm, cảm ơn con, chờ dì ổn định xong sẽ nhắn tin cho con. Sau khi tốt nghiệp hãy đến sống cùng dì nhé."

Tôi không trả lời, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nheo mắt lại.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Chúc dì đến được vùng đất của tự do.

Cũng chúc tôi sớm có thể bước tới tự do của chính mình.

9.

Tới trường, tôi đã chính thức gặp được Ninh Chu Ngôn.

Anh đứng trên bục giảng giới thiệu bản thân.

Đôi mắt rất đẹp, nhưng khi không có biểu cảm lại toát lên vẻ lạnh nhạt.

Nốt ruồi nhỏ ở đuôi mày lại tăng thêm chút mê hoặc.

Suốt cả ngày có rất nhiều người tìm anh nói chuyện.

Nhưng anh đáp lại rất ít.

Không ít nữ sinh muốn tỏ tình, nhưng sau khi chạm mắt với anh đều hoảng loạn rời đi.

Người này xem ra không dễ đối phó chút nào.

Tôi xoay bút, cảm thấy có chút phiền muộn.

Nhưng không còn cách nào khác, vì tiền, khó đến đâu cũng phải làm.

Sau giờ học, tôi đi theo Ninh Chu Ngôn.

Sau đó chặn anh lại ở một góc vắng trong trường, đưa ra lá thư tình tôi đã viết sẵn.

Trên mặt cố gắng tỏ ra sự ngại ngùng và chân thành:

"Bạn...bạn học Ninh, em rất thích anh, đây là thư tình em đã viết, trong đó có những điều em muốn nói với anh."

Ninh Chu Ngôn không nhận, chỉ im lặng nhìn tôi.

Ngay khi tôi nghĩ bước đầu tiên của kế hoạch đã thất bại—

Anh bỗng nhiên hạ mắt, nhẹ giọng hỏi:

"Em nghiêm túc chứ? Thật sự thích tôi?"

Tôi nhìn thấy vành tai anh dần dần đỏ lên, chớp mắt đầy khó tin.

Không phải kiểu xa cách, khó gần sao?

Không phải cao lãnh chi hoa sao?

Sao lại đơn thuần thế này?

10.

Một tia áy náy bất chợt dâng lên khiến tôi không biết phải mở miệng thế nào.

Ninh Chu Ngôn không nghe được câu trả lời của tôi, giọng điệu dần trầm xuống:

"Hóa ra là nói dối."

Tôi ổn định lại tâm tình, tiếp tục diễn:

"Tất nhiên là không rồi, em thật sự thích anh, là kiểu vừa gặp đã yêu luôn đó."

Ninh Chu Ngôn khẽ cười:

"Vậy sao?"

Tôi gật đầu, lấy từ trong túi ra một hộp bánh quy nhỏ:

"Cho anh cái này, em đặc biệt làm cho anh đó, nếu anh thích, sau này ngày nào em cũng làm cho anh nhé?"

Ninh Chu Ngôn nhìn tôi vài giây, đột nhiên nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng:

"Được thôi, vậy sau này ngày nào em cũng phải làm cho anh đấy nhé."

"Em đã từng tặng ai chưa?"

Lời vừa dứt, tôi liền cảm nhận được một ánh mắt áp lực đè nặng từ phía sau.
 
Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Chương 6: Chương 6


Quay đầu nhìn lại—

Kỳ Văn không biết đã đứng đó từ bao giờ, đang nhìn chằm chằm vào tôi và Ninh Chu Ngôn đang ôm nhau.

Khi tôi còn đang sững sờ, một đôi tay bỗng giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u tôi, áp vào lồng n.g.ự.c trước mặt.

"A Lâm, em còn chưa trả lời câu hỏi của anh đấy."

Giọng nói của Ninh Chu Ngôn vang lên bên tai.

Tôi rũ mắt, đáp khẽ:

"Chưa từng tặng ai."

Tôi nghe thấy tiếng Ninh Chu Ngôn bật cười khẽ, sau đó chậm rãi buông tôi ra:

"A Lâm, em thích anh, anh rất vui đấy."

11.

Tôi nhìn nụ cười trên mặt anh, giả vờ nghi hoặc:

"Vui? Vì sao vậy?"

Ninh Chu Ngôn hơi cúi người xuống:

"Em không nhớ à? Trước đây em đã cứu anh, khi đó anh gần như hấp hối nằm trong con hẻm, chính em đã giúp anh liên lạc với người khác."

Tôi lục lọi trong trí nhớ.

Cuối cùng cũng nhớ ra cảnh tượng đó, chỉ là lúc ấy tóc của Ninh Chu Ngôn che gần hết mắt, trên mặt đầy vết thương.

Lúc đó trời còn tối, ánh đèn thì mờ nhạt nên tôi không nhìn rõ khuôn mặt anh.

"Hóa ra là anh à."

Tôi nhìn khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ của anh bây giờ, nhẹ giọng nói.

Ninh Chu Ngôn thấy tôi đã nhớ ra, khóe môi khẽ nhếch lên:

"Phải, nên từ lúc đó anh đã ghi nhớ em rồi, luôn muốn gặp lại em lần nữa."

"Vậy nên lúc nãy em tỏ tình với anh, anh rất vui."

"Vậy sao? Thế thì tốt quá rồi."

Tôi mỉm cười đáp lại, nhưng trong lòng lại dâng lên từng cơn lạnh buốt.

Trên mặt Ninh Chu Ngôn tràn đầy niềm vui, nhưng sâu trong đôi mắt đẹp đó lại chẳng hề có chút thích thú hay hạnh phúc nào cả.

Anh cũng đang diễn.

Nếu không phải từ nhỏ đã quen với những trận đòn roi, học được cách quan sát sắc mặt người khác—

Có lẽ tôi cũng đã bị lừa.

Tôi vì tiền, còn anh ấy, vì điều gì đây?

Thôi kệ, vì cái gì cũng chẳng liên quan đến tôi.

Tôi chỉ cần diễn tốt vở kịch này.

Chờ đến thời điểm thích hợp rồi rời đi là được.

12.

Mỗi ngày, Ninh Chu Ngôn đều đóng vai một chàng trai ngại ngùng trước mặt tôi.

Còn tôi, mỗi ngày đều diễn cảnh yêu thương anh hết mực.

Cứ như một cặp lừa đảo, một cặp diễn viên hoàn hảo.

Khi tôi đưa bánh quy cho anh, anh sẽ cười, từ từ ăn từng miếng, tỏ ra vô cùng trân quý.

Nhưng thực chất trong mắt chẳng hề có lấy một tia cảm xúc.

Khi tôi đem thuốc đến cho anh lúc bị bệnh, anh sẽ cụp mắt than đắng quá.

Nhưng thật ra, đôi mắt ấy chẳng có chút gợn sóng nào.

Dần dần, trong trường bắt đầu lan truyền tin đồn giữa tôi và Ninh Chu Ngôn.

Ngay khi tôi nghĩ rằng nhiệm vụ đang tiến triển thuận lợi—

Kỳ Văn tìm tôi.

Trong phòng bao tràn ngập tiếng cười đùa của đám công tử nhà giàu.

Kỳ Văn ngồi ở trung tâm, bên cạnh là một cô gái xinh đẹp xa lạ.

Thấy tôi đến, hắn hờ hững cong ngón tay gọi tôi lại gần.

Tôi ngồi xuống bên cạnh hắn.

Trong lúc đó, có người lần đầu gặp tôi đưa rượu cho tới nhưng bị Kỳ Văn ngăn lại.

"Em và Ninh Chu Ngôn sao rồi?"

Kỳ Văn đưa cho tôi một ly nước ép, giọng điệu có chút khó hiểu.

Tôi nở nụ cười ngoan ngoãn, nói dối một cách khéo léo:

"Ừm, cũng tạm được."

"Thái độ của Ninh Chu Ngôn đối với em rất khác biệt."

Ngón tay Kỳ Văn đặt trên đầu gối, nhẹ nhàng gõ xuống:

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

"Úc Lâm, em vẫn nhớ đây chỉ là một trò chơi đúng không?"

Tôi nghiêng đầu nhìn hắn.
 
Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Chương 7: Chương 7


Giữa làn khói mờ mịt, khuôn mặt ngông cuồng của Kỳ Văn phủ một tầng u ám.

Không biết tâm trạng hắn lại tồi tệ vì điều gì nữa, rõ ràng tôi đang làm đúng theo yêu cầu của hắn.

Tôi chỉ có thể bất lực gật đầu.

Kỳ Văn mỉm cười nhìn tôi, chậm rãi nói:

"Sau khi trò chơi kết thúc, em phải quay về bên tôi, biết chưa?"

Tôi siết chặt ly nước ép, kéo ra một nụ cười:

"Biết rồi."

Câu trả lời của tôi có vẻ khiến Kỳ Văn rất hài lòng.

Hắn đưa tay vuốt tóc tôi, nhẹ nhàng nói:

"Diễn cho tốt, tôi sẽ giúp em."

13.

Rất nhanh sau đó, tôi đã biết cái gọi là "giúp đỡ" trong miệng Kỳ Văn là gì.

Hôm ấy tôi bị sốt cao, xin nghỉ ở nhà ngủ cả ngày rồi nhận được cuộc gọi từ Kỳ Văn.

"Úc Lâm, bây giờ đến bể bơi đi."

"Cơ hội thể hiện của em đến rồi."

"À phải rồi, có thêm một thông tin nữa, Ninh Chu Ngôn sợ nước, sợi dây chuyền mẹ anh ta để lại đã bị người ta ném xuống hồ bơi rồi."

Tôi lắc mạnh đầu, cố gắng khiến mình tỉnh táo hơn:

"Là anh sai người làm?"

Vừa hỏi xong tôi đã hối hận ngay lập tức.

Quả nhiên, nhịp thở của Kỳ Văn chậm lại đôi chút.

Tôi đang định mở miệng giải thích thì nghe hắn cười khẽ, nói:

"Không phải, tôi chỉ bảo người theo dõi anh ta thôi, tình cờ phát hiện ra chuyện này."

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

"Úc Lâm, em có vẻ rất để tâm đến cậu ta nhỉ?"

Tôi cau mày, có chút chán ghét sự thất thường của Kỳ Văn, chẳng biết hắn lại lên cơn gì nữa.

Sau khi kiên nhẫn giải thích, Kỳ Văn mới cúp máy.

Cơn gió lạnh lùa vào cổ áo tôi.

Tôi kéo chặt áo khoác, đầu óc choáng váng bước đến bể bơi của trường.

Bể bơi sau giờ tan học im ắng đến mức chỉ còn tiếng bước chân của tôi vọng lại.

Tôi nhìn thấy Ninh Chu Ngôn ngồi trên băng ghế dài, lặng lẽ dõi theo mặt nước.

Áo khoác bị ném xuống hồ bơi, chỉ còn lại một chiếc áo dài tay màu trắng, trên trán và khóe môi còn vương vết thương.

Trông anh giống như một bức tượng đá đầy vết nứt, không còn chút linh hồn.

"Sao không nghe điện thoại?"

Tôi bước đến trước mặt anh ấy.

"Em đến đây làm gì?"

Ninh Chu Ngôn ngẩng đầu nhìn tôi.

Khoảnh khắc ấy, tôi thoáng thấy trong mắt anh có một tia sáng nhỏ vụt qua rồi biến mất.

"Em về trường lấy bài tập, không thấy anh đâu, hỏi người khác thì họ bảo anh cùng vài người đi về phía bể bơi."

"Em không yên tâm nên qua đây xem."

Tôi thuận miệng bịa ra một cái cớ.

Nhưng vẫn không kìm được lòng mà cởi áo khoác, khoác lên người Ninh Chu Ngôn.

Anh nhìn tôi thật lâu rồi cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.

Tôi chỉ vào chiếc áo khoác trôi lềnh bềnh trong nước, giả vờ như không biết gì, hỏi:

"Ngoài áo khoác ra, anh còn làm mất thứ gì khác không?"

Ninh Chu Ngôn nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu.

Tôi cởi giày, giơ tay làm vài động tác giãn cơ đơn giản, rồi ra vẻ vô tình chỉ vào cổ anh:

"Sợi dây chuyền của anh đâu? Trước đây lúc nào cũng thấy anh đeo mà."

Ánh mắt của Ninh Chu Ngôn dừng lại trên mặt nước, không lên tiếng.

Tôi nhớ lại những gì Kỳ Văn đã nói qua điện thoại—

Sợi dây chuyền đó là kỷ vật mẹ anh để lại, là món đồ chưa từng rời khỏi người anh ấy.

Tôi thở dài.

Chẳng biết là vì đang diễn hay vì thật sự không đành lòng, tôi lại nảy sinh ý định nhảy xuống nhặt dây chuyền giúp anh.

Có lẽ cũng là do đầu óc đang bị sốt đến mơ màng rồi.

Tôi lắc đầu, không muốn để ý đến cảm xúc trong lòng nữa, sau đó lao thẳng xuống nước.
 
Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Chương 8: Chương 8


14.

Tôi nghe thấy Ninh Chu Ngôn gọi tên mình.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Nghe có vẻ hơi lo lắng, khác hẳn với vẻ ngoài giả vờ trước đây.

Nước trong bể lạnh thấu xương, nhưng hơi thở tôi phả ra lại nóng như thiêu đốt.

Tôi chợt có cảm giác bể bơi này quá rộng lớn, như thể tìm thế nào cũng không tìm hết được.

"Úc Lâm, lên đây ngay!"

Giọng của Ninh Chu Ngôn sắc lạnh hơn một chút.

Không biết bao lâu trôi qua, khi sức lực sắp cạn kiệt, cuối cùng tôi cũng tìm thấy sợi dây chuyền ở góc đáy bể.

Khoảnh khắc nhặt lên, tôi cảm giác cơ thể mình cũng đang mất kiểm soát mà chìm xuống.

Nước từng chút, từng chút một tràn vào khoang mũi.

Ngay khi tôi sắp mất đi ý thức, có người nhảy xuống siết chặt lấy tôi, bơi về phía ánh sáng.

Cơ thể người đó đang run rẩy.

"Liều mạng như vậy, là vì tôi hay vì hắn?"

Trong cơn mơ hồ, giọng nói đầy ẩn ý của Ninh Chu Ngôn vang lên đứt quãng.

Tôi không kịp suy nghĩ xem anh đang nói gì.

Thay vào đó, một nghi vấn chợt nảy lên trong đầu.

Tôi nhớ rõ Kỳ Văn từng nói—Ninh Chu Ngôn sợ nước cơ mà?

Vậy tại sao anh vẫn nhảy xuống?

Còn run rẩy đến mức này…

Chưa kịp nghĩ nhiều, tôi đã hoàn toàn chìm vào bóng tối.

…..

"...Ừ, là tôi bảo vệ sĩ không xuất hiện."

"Vết thương này còn phải giữ vài ngày nữa, để về nhà cũ ăn cơm cho ông già xem."

"Mấy kẻ đó chắc không phải do Kỳ Văn sai khiến đâu, chuyện tôi về nhà họ Kỳ còn chưa công khai."

"Có thể không biết thân phận của tôi, thấy chướng mắt mà thôi."

"Cậu tìm đám người đó, dùng chút thủ đoạn khiến chúng đổ chuyện này lên đầu Kỳ Văn đi."

"Trước đây Kỳ Văn xúi bố tôi đuổi tôi đi không phải cũng giở trò giá họa hay sao? Coi như lần này trả lại cậu ta một chút."

Tôi mở mắt ra giữa những tiếng nói đứt quãng ngoài cửa.

15.

Bệnh viện quá mức yên tĩnh, dù giọng của Ninh Chu Ngôn không lớn tôi vẫn có thể nghe rõ từng chữ.

Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Quả nhiên, nhìn thế nào đi nữa, Ninh Chu Ngôn cũng không phải kiểu người dễ bắt nạt, càng không phải kẻ si tình ngây thơ.

Tất cả sự yếu đuối đều có mục đích, có kế hoạch.

Nhớ lại lần đầu tiên tôi đưa thư tình cho anh.

Có lẽ ngay từ đầu anh ấy đã biết tôi là do Kỳ Văn sắp xếp, cố ý tiếp cận.

Ninh Chu Ngôn diễn trò cùng tôi, chỉ là thấy thú vị, hay còn có mục đích nào khác?

Còn chưa kịp nghĩ sâu hơn, cánh cửa đã bị đẩy ra, tôi vội vàng nhắm mắt lại, tiếp tục giả vờ ngủ.

Trên trán bỗng nhiên truyền đến một cảm giác ấm áp.

"Cuối cùng cũng hạ sốt rồi."

Kèm theo tiếng thì thầm nhẹ nhàng của Ninh Chu Ngôn, cảm giác ấm áp kia cũng nhanh chóng biến mất.

Tôi cảm nhận được tay áo của mình bị vén lên.

Những đầu ngón tay lành lạnh chạm vào từng vết thương cũ mới đan xen trên da thịt.

Hàng mi tôi khẽ run.

Không giả vờ được nữa.

Mở mắt ra.

Ninh Chu Ngôn thấy tôi tỉnh lại, nhưng không thu tay về.

Anh rũ mi, giọng nói trầm thấp:

"A Lâm, sao trên người em nhiều vết thương vậy?"

"Lúc bác sĩ thay đồ cho em còn bị dọa sợ."

Tôi kín đáo rút tay về giấu vào trong chăn, nở một nụ cười:

"Sao vậy? Xót à?"

"Ừ, xót."

"Giống như cách em vừa xót anh vậy."

Ninh Chu Ngôn nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm đến mức tôi không thể phân biệt được anh đang nói thật hay nói dối.

Tôi đưa tay chỉ vào vết thương trên mặt anh, nhân cơ hội chuyển chủ đề:

"Đau không? Đã bôi thuốc chưa?"

Ninh Chu Ngôn nắm lấy tay tôi, lòng bàn tay ấm áp:

"Bôi rồi."
 
Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Chương 9: Chương 9


Hơi ấm từ tay anh dần dần truyền đến, nhưng tôi không hề thấy ấm áp.

Kỳ Văn đối với tôi, tôi đối với Kỳ Văn—chẳng qua chỉ là lợi dụng lẫn nhau.

Ninh Chu Ngôn đối với tôi, tôi đối với Ninh Chu Ngôn—xem ra cũng chỉ là mỗi người một mục đích.

Thật giả lẫn lộn, cuối cùng cũng chỉ là một giấc mộng.

Họ nghĩ gì, tôi không có hứng thú.

Điều tôi muốn—chỉ là có thể sống sót thật tốt.

Nếu số phận không muốn đối xử tử tế với tôi, vậy tôi phải tự tìm đường cho chính mình.

16.

Sau lần ở bể bơi, Ninh Chu Ngôn xin nghỉ phép.

Nhưng trong đầu tôi thỉnh thoảng vẫn hiện lên phản ứng của anh khi nhắc đến sợi dây chuyền hôm đó.

Cảm giác lồng n.g.ự.c nghèn nghẹn khó chịu, thật muốn làm gì đó.

Tôi liếc qua quyển sổ ghi chép những thông tin vụn vặt về Ninh Chu Ngôn.

Ánh mắt chợt dừng lại ở một ngày tháng.

Sinh nhật của Ninh Chu Ngôn.

Nhìn lại lịch, tôi mới phát hiện ra chỉ còn hai ngày nữa.

Trong lòng bỗng dâng lên một quyết định.

Cùng với sinh nhật của Ninh Chu Ngôn, tin tức anh quay về nhà họ Kỳ cũng xuất hiện.

Trên các trang truyền thông, Ninh Chu Ngôn mặc một bộ âu phục đen đắt tiền, nở nụ cười nhã nhặn đầy phong độ, vết thương trên mặt đã được che đi cẩn thận.

Đứng giữa buổi tiệc xa hoa lộng lẫy nhưng lại mang theo vẻ cô độc tận cùng.

Mười giờ tối, Ninh Chu Ngôn nhận điện thoại của tôi.

"Sao vậy, A Lâm?"

"Ninh Chu Ngôn, khi nào xong việc đến tìm em đi, em có thứ muốn đưa cho anh."

Tôi nhẹ nhàng gọi tên anh.

Một tiếng sau, Ninh Chu Ngôn xuất hiện dưới nhà tôi.

Tôi thắp nến lên, cầm chiếc bánh sinh nhật từ trong bóng tối bước ra.

Ánh nến lung lay, tôi chậm rãi nở nụ cười với anh:

"Sinh nhật vui vẻ, Ninh Chu Ngôn."

Ánh đèn cũ kỹ trong con hẻm chiếu xuống anh, nửa sáng nửa tối, không nhìn rõ được nét mặt.

Sau vài giây trầm mặc, tôi nghe thấy giọng nói của Ninh Chu Ngôn:

"Là thật, hay là giả?"

"Cái gì?"

Tôi khó hiểu hỏi lại.

Nhưng Ninh Chu Ngôn không giải thích, chỉ nhắm mắt lại, ước nguyện rồi thổi nến, sau đó đặt chiếc bánh xuống đất, kéo tôi vào lòng.

"Cho anh ôm một chút, hôm nay hơi mệt."

Tôi cảm nhận được sự rung động trong lồng n.g.ự.c anh khi nói chuyện.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Dường như cũng truyền sang cả cơ thể tôi.

Trên mặt đất loang lổ, bóng hai người chúng tôi chồng lên nhau.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy mình như đang chạm tới cảm xúc thật sự của Ninh Chu Ngôn.

17.

Sau sinh nhật, tôi nhận thấy Ninh Chu Ngôn có chút thay đổi nhỏ.

Nhưng lại không thể nói rõ rốt cuộc đã thay đổi ở đâu.

Đúng lúc tôi còn đang băn khoăn, Kỳ Văn tìm đến tôi.

Bên trong xe, tấm vách ngăn dần nâng lên, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Kỳ Văn lướt qua những bức ảnh trên máy tính bảng—tất cả đều là cảnh tôi và Ninh Chu Ngôn ở bên nhau.

Ngón tay hắn dừng lại ở bức ảnh tôi tặng bánh sinh nhật cho Ninh Chu Ngôn, khóe môi cong lên đầy ẩn ý:

"Úc Lâm, sao lại cười với anh ta dịu dàng, vui vẻ như vậy?"

Tôi nhìn hắn, kiềm chế sự chán ghét trong lòng, nhẹ nhàng mỉm cười:

"Không phải chính anh bảo tôi làm thế sao?"

Tôi thấy sắc mặt Kỳ Văn thoáng cứng lại một giây.

Ngay cả tay cầm máy tính bảng cũng hơi run lên.

Sau đó, hắn chậm rãi nói từng chữ từng chữ:

"Trò chơi kết thúc rồi."

"Gì cơ?"

Tôi không thể tin nổi bật thốt lên.
 
Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Chương 10: Chương 10


Sắc mặt Kỳ Văn trầm xuống, nắm lấy cằm tôi:

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

"Tôi nói trò chơi kết thúc rồi, sau này tránh xa Ninh Chu Ngôn ra."

"Đã đến lúc em trở về bên tôi rồi, Úc Lâm."

"Bây giờ tôi rất không thích ánh mắt em nhìn anh ta."

Đúng là một kẻ điên.

Nhưng cũng tốt thôi.

Dù sao, tôi cũng sắp rời đi rồi.

Kỳ Văn chuyển cho tôi một khoản tiền:

"Coi như bồi thường cho trò chơi này."

"Tránh xa Ninh Chu Ngôn ra."

Tôi liếc nhìn điện thoại, giọng điệu nhàn nhạt:

"Được."

18.

Sau đó, tôi bắt đầu chủ động xa lánh Ninh Chu Ngôn.

Đối với chuyện này, anh rất bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức khiến tôi nghi ngờ, phải chăng anh đã sớm đoán trước được?

Cho đến ngày diễn ra lễ kỷ niệm thành lập trường, sự nghi ngờ của tôi cuối cùng cũng được chứng thực.

Lễ kỷ niệm 70 năm của trường được tổ chức vô cùng hoành tráng.

Nhiều cựu học sinh thành đạt được mời về, đứng đầu là nhà họ Kỳ—gia tộc rót tiền tài trợ nhiều nhất.

Lẽ ra Ninh Chu Ngôn phải đang ở hậu trường chuẩn bị cho bài phát biểu.

Nhưng lúc này anh lại ép tôi vào cánh cửa của phòng thiết bị, bỏ đi vẻ ngoài dịu dàng thường ngày, cúi xuống nhìn tôi từ trên cao:

"Tôi tưởng em sẽ kiên trì thêm một chút nữa, dù sao tôi cũng rất hưởng thụ ván cờ này của em."

Nghe vậy, tôi cố tỏ ra vẻ mặt khó hiểu:

"Chu Ngôn, em không biết anh đang nói gì."

Ninh Chu Ngôn như bị câu nói của tôi chọc cười, siết chặt cằm tôi, lực đạo mạnh hơn bình thường:

"Thư tình, hồ bơi, dây chuyền, bánh sinh nhật—tất cả đều là giả, đúng không?"

"Tất cả đều là giả, đúng không?"

Một câu hỏi, anh hỏi đến hai lần.

Là thật sự muốn một câu trả lời, hay là đã biết đáp án nhưng không cam lòng?

Tôi cụp mắt, không đáp lại.

Tôi không muốn chọc giận anh vào lúc này.

Đột nhiên, một cơn đau nhói truyền đến từ cổ tôi.

Ninh Chu Ngôn cúi xuống cắn mạnh vào cổ tôi, giọng nói đầy nguy hiểm:

"Úc Lâm, làm một giao dịch đi."

"Kỳ Văn đưa cho em bao nhiêu, tôi trả gấp đôi."

"Tiếp tục theo đuổi tôi, giống như trước kia."

Tôi đẩy anh ra, đang định lên tiếng thì—

[RẦM!]

Cánh cửa bị đá mạnh, đủ thấy người bên ngoài đang giận dữ đến mức nào.

"Ninh Chu Ngôn, mở cửa ra!"

Là giọng của Kỳ Văn.

Ninh Chu Ngôn khẽ nhướng mày, cười nhạt:

"Đến rồi."

Giọng điệu thong dong như tất cả đều trong dự liệu.

Nghe tiếng Kỳ Văn đập cửa giận dữ, trong đầu tôi bỗng nhiên lóe lên một suy nghĩ.

Giống như một sợi dây vô hình kết nối tất cả những sự kiện trước đó lại với nhau.

Thì ra, đây mới là lý do Ninh Chu Ngôn phối hợp đóng kịch với tôi.

Là để tương kế tựu kế.

19.

"Anh cố tình?"

Tôi nhìn anh, lẩm bẩm trong vô thức.

Anh đã biết ngay từ đầu rằng tôi là do Kỳ Văn sắp đặt.

Lần thư tình đó, anh diễn cùng tôi là để thử phản ứng của Kỳ Văn.

Những lần tiếp theo tiếp xúc với tôi, cũng là không ngừng thử nghiệm hắn.

Anh chắc chắn biết Kỳ Văn vẫn luôn cho người theo dõi mình.

Thế nên, bất kể là hồ bơi hay sinh nhật hôm ấy, tất cả những hành động thân mật của Ninh Chu Ngôn đều là để quan sát thái độ của Kỳ Văn đối với tôi.

Và khi Kỳ Văn yêu cầu tôi tránh xa anh, anh cuối cùng cũng có được câu trả lời chắc chắn.

Thế nên hôm nay mới cố tình kéo tôi vào phòng thiết bị này.

Chỉ để đợi Kỳ Văn đến.

"Đúng vậy."

"Tôi đâu có ngu ngốc như Kỳ Văn, cái kẻ chỉ biết lao đầu vào cảm xúc."

"Huống hồ tất cả những dịu dàng của em với tôi cũng chỉ là giả dối, đúng không?"

Nốt ruồi nhỏ dưới chân mày anh càng lộ rõ hơn khi anh khẽ nhếch môi, mang theo vài phần tà mị.
 
Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Chương 11: Chương 11


Bên ngoài tiếng đập cửa vẫn vang lên liên tục.

Ngay khoảnh khắc bụi tung lên, cánh cửa bị đá văng ra, ánh sáng tràn vào.

Ninh Chu Ngôn đột ngột bóp cằm tôi, hung hăng hôn xuống.

Ngay trước mặt Kỳ Văn, nhìn hắn bằng ánh mắt khiêu khích.

Tôi cắn mạnh, Ninh Chu Ngôn đau đớn buông tôi ra.

Giây tiếp theo, anh bị Kỳ Văn tung một cú đ.ấ.m ngã xuống đất.

Ninh Chu Ngôn lau đi vệt m.á.u ở khóe môi, cười nhạo:

"Giận đến vậy sao? Không phải chính cậu đưa người đến cho tôi à?"

"Cậu không nhìn ra à? Cô ấy chưa từng thích cậu dù chỉ một chút."

"Phải làm sao đây, Kỳ Văn? Từ nhỏ đến lớn, cậu mãi mãi chỉ là kẻ thua cuộc."

"Thật đáng thương."

Như bị chọc trúng nỗi đau sâu nhất, Kỳ Văn lao tới đánh nhau với Ninh Chu Ngôn, cười lạnh:

"Dù tôi có ra sao, cũng tốt hơn anh, kẻ bị chính cha ruột mình ghét bỏ căm hận."

"Anh nghĩ mình là báu vật chắc? Nhớ năm đó không, mẹ tôi ngã xuống cầu thang, sảy thai."

"Tôi nói với bà ấy rằng chính là anh đẩy."

"Anh điên cuồng giải thích, có ai tin anh không?"

"Lúc anh bị đuổi khỏi nhà họ Kỳ, có ai giúp không?"

"Lần đó anh bị đánh suýt chết, ai cũng biết tôi đứng sau, nhưng không ai truy cứu cả."

"Bố thậm chí còn tìm người xóa sạch mọi dấu vết giúp tôi."

"Cuối cùng thì, ai mới là kẻ đáng thương đây?"

Ngay khi tôi còn đang ngỡ ngàng, bỗng dưng không biết từ đâu một nhóm người xông vào.

Trên tay là điện thoại, là máy ảnh, cứ như đã được sắp xếp từ trước.

Bị đám đông đẩy về góc phòng, tôi nhìn theo luồng sáng hắt vào.

Dưới ánh sáng và bóng tối đan xen, gương mặt Ninh Chu Ngôn càng thêm lạnh lùng, nguy hiểm.

Anh nhìn Kỳ Văn, khẽ nhếch môi, không phát ra âm thanh nhưng tôi lại đọc được khẩu hình miệng của anh:

"Nhà họ Kỳ sẽ không giữ lại một kẻ vô dụng chỉ biết làm mất mặt như cậu đâu."

"Tạm biệt, em trai thân yêu của tôi."

Đây mới là mục đích cuối cùng của Ninh Chu Ngôn.

Làm lớn chuyện của Kỳ Văn trong buổi lễ có đông đảo nhân vật xã hội danh giá này.

Cuối cùng, người nhà họ Kỳ đến đưa cả hai đi.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Kỳ Văn nhìn tôi, ánh mắt đỏ ngầu.

Còn ánh mắt Ninh Chu Ngôn khi nhìn sang, lại khó đoán vô cùng.

Một màn kịch kết thúc.

Tôi đứng trong phòng thiết bị trống rỗng, xoay vòng giữa ánh sáng và bóng tối.

Rồi sau đó lặng lẽ bước ra ngoài.

Giống như đang nói lời từ biệt với những tháng ngày cũ.

20.

Kỳ Văn bị đưa ra nước ngoài.

Trước khi đi hắn đã gọi cho tôi rất nhiều cuộc, gửi vô số tin nhắn.

Tôi không nghe, cũng không trả lời.

Hắn lại chạy đến nhà tôi đập cửa ầm ầm.

Tôi miễn cưỡng mở cửa.

Mắt Kỳ Văn đỏ hoe, mái tóc luôn được chăm chút kỹ lưỡng giờ đây rối bù, ủ rũ buông xuống.

“Úc Lâm, tại sao em không nghe điện thoại của anh?”

Hắn nắm lấy tay tôi.

“Kỳ Văn, chuyện anh bảo làm tôi đã làm rồi. Giữa chúng ta kết thúc rồi.”

Tôi rút tay lại, lạnh lùng nhìn hắn.

“A Lâm, anh thích em, ra nước ngoài với anh có được không? Sau này anh sẽ đối xử với em thật tốt.”

Có lẽ chưa từng phải hạ mình thế này, Kỳ Văn nói ra câu đó một cách khó khăn và miễn cưỡng.
 
Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Chương 12: Chương 12


Tôi cười khẽ:

“Kỳ Văn, anh không thích tôi, anh chỉ đang bị chi phối bởi sự chiếm hữu của mình thôi.”

“Thích một người không thể coi người đó như thú cưng, thích thì gọi đến, chán thì đuổi đi như vậy được.”

“Không phải anh thích tôi, mà là anh đã quen với sự nghe lời của tôi.”

Kỳ Văn im lặng trước những lời nói của tôi, một lúc lâu sau, giọng hắn khàn đi:

“Em vẫn còn giận anh đúng không?”

Tôi lắc đầu:

“Kỳ Văn, tôi không giận, tôi không có bất cứ cảm xúc dư thừa nào dành cho anh cả.”

“Lúc trước tôi tiếp cận anh là vì có mục đích. Thành thật mà nói, là tôi có tư lợi trước, cho nên tôi đối tốt với anh, anh yêu cầu gì tôi cũng làm theo.”

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

“Chúng ta giống như lợi dụng lẫn nhau thì đúng hơn.”

Kỳ Văn siết chặt lấy vai tôi:

“Anh không tin! Trước đây rõ ràng em đối xử với anh rất tốt!”

“Có phải vì Ninh Chu Ngôn không?”

Tôi bất lực gỡ tay hắn ra:

“Đối với tôi Ninh Chu Ngôn cũng giống như anh thôi. Anh ta lợi dụng tôi, tôi lừa gạt anh ta, chẳng qua cũng là đôi bên có mục đích riêng.”

Lời vừa dứt, ở hành lang xuất hiện một bóng người.

Phía sau là vài vệ sĩ.

Ninh Chu Ngôn liếc mắt một cái, vệ sĩ liền xông lên, bất chấp sự vùng vẫy của Kỳ Văn lôi hắn đi.

“Bạn học Ninh, xem ra anh đã có được thứ mình muốn rồi.”

Tôi nhếch môi, không cảm xúc quay lưng vào nhà.

Nhưng lại bị kéo lại.

Ninh Chu Ngôn đưa một tập hồ sơ đến trước mặt tôi:

“Ký vào đây, tôi sẽ đi.”

Tôi nghi hoặc nhìn anh:

“Cái gì?”

Ninh Chu Ngôn hạ mắt, giải thích:

“Tôi đã chuyển tiền vào tài khoản của em, đây là bệnh viện do nhà họ Kỳ đầu tư, kèm theo cả chuyên gia dinh dưỡng, đầu bếp. Chỉ cần em ký vào, họ sẽ chăm sóc em cả đời với dịch vụ tốt nhất.”

“Lúc trước ở bệnh viện bác sĩ nói thể trạng em quá yếu, cần phải chăm sóc thật tốt.”

Lông mi tôi khẽ run, đẩy tập hồ sơ ra:

“Ninh Chu Ngôn, anh có ý gì? Tôi nhớ anh từng nói với tôi rằng, anh không phải kẻ ngu ngốc vì tình như Kỳ Văn.”

“Chính xác là những gì anh nói.”

Ngón tay cầm tập hồ sơ của Ninh Chu Ngôn khẽ siết chặt, giọng điệu có chút mơ hồ không rõ ràng:

“Tôi cũng từng nói, tôi sẽ cho em nhiều hơn Kỳ Văn, em cứ tiếp tục theo đuổi tôi.”

“Ninh Chu Ngôn, không phải anh biết rất rõ chuyện đó là giả sao.”

Tôi kiên nhẫn như một người thầy đang giảng giải cho học trò bướng bỉnh.

Rồi dứt khoát nói thẳng:

“Ninh Chu Ngôn, tôi không cần những thứ này. Nếu anh nhất định muốn tặng tôi gì đó, thì hãy đồng ý với tôi một chuyện.”

“Đừng gặp lại nhau nữa.”

“Tôi thật sự có chút mệt rồi.”

Ninh Chu Ngôn nhìn tôi, ánh mắt dần trầm xuống.

Điện thoại anh bắt đầu rung liên tục, như đang thúc giục một cách mất kiên nhẫn.

Lúc rời đi, giọng anh hòa lẫn vào trong gió:

“Được, tôi biết rồi.”

21.

Ninh Chu Ngôn và Kỳ Văn không bao giờ xuất hiện nữa.

Những chuyện trước kia dường như thật sự chỉ là một giấc mộng.

Tôi trở về cuộc sống bình lặng, mỗi ngày chỉ có hai điểm đi về.

Ngày kết thúc kỳ thi, tôi nhìn thấy người mẹ kế đã lâu không gặp giữa đám đông phụ huynh.

Tôi và bà rất ít khi liên lạc.

Ban đầu, bà vẫn hay chia sẻ với tôi đôi chút về cuộc sống.

Nhưng dần dần, những tin nhắn đó cũng không còn nữa.

Bà đưa cho tôi một bó hoa được gói ghém vô cùng tinh xảo.

“Chúc mừng tốt nghiệp, Lâm Lâm.”

Tôi mỉm cười đáp lại:

“Cảm ơn, đẹp lắm.”
 
Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Chương 13: Chương 13


Mẹ kế đưa tôi đi ăn, mua trà sữa, xem phim.

Chúng tôi cùng nhau chụp ảnh, bà còn mua cho tôi một chiếc váy trắng.

Sau đó tôi tiễn mẹ kế ra bến xe.

Sắp chia tay, tôi thấy trong mắt bà có chút lo lắng.

Chợt nhận ra điều gì đó, tôi giả vờ hỏi bâng quơ:

“Dì Lưu, bây giờ dì đang sống ở đâu thế? Chờ khi có giấy báo trúng tuyển con sẽ đến chơi với dì.”

Tôi nhìn thấy sắc mặt mẹ kế dần trở nên khó coi, nụ cười vẫn cứng đờ trên khuôn mặt bà.

Tôi khẽ thở dài, nhẹ giọng nói:

“Thật ra, dì không muốn đến đây đúng không?”

“Có ai ép dì làm vậy sao?”

Bà sửng sốt trước câu hỏi của tôi, ánh mắt d.a.o động không dám nhìn thẳng.

“Dì không nói con cũng đoán được là ai rồi, con tự đi hỏi anh ta.”

Tôi giả vờ lấy điện thoại ra gọi.

Mẹ kế vội vàng giữ tay tôi lại:

“Không phải ép buộc, cậu ấy không ép dì. Cậu ấy chỉ tìm dì rồi đưa cho dì một khoản tiền, bảo dì đến bên con vào ngày tốt nghiệp.”

“Cậu ấy sắp xếp sẵn một lịch trình vui chơi.”

“Còn dặn đi dặn lại là không được để con phát hiện, ai ngờ con vẫn nhìn ra.”

Tôi cụp mắt, im lặng.

22.

Tôi có một bí mật, u ám và lạnh lẽo.

Tôi từng lén lút xem tài khoản mạng xã hội của con gái riêng của mẹ ruột tôi sau khi bà tái hôn.

Đó là một cô gái rất đáng yêu.

Rạng rỡ như ánh mặt trời.

Cô ấy thường xuyên chia sẻ những khoảnh khắc đời thường của mình.

Cuối tuần hôm ấy, tôi và Ninh Chu Ngôn đang tự học ở trường.

Điện thoại thông báo người tôi theo dõi vừa cập nhật bài viết.

Tôi liếc nhìn Ninh Chu Ngôn đang ngủ say, lặng lẽ mở điện thoại ra.

Cô gái ấy đăng sáu bức ảnh, kèm dòng trạng thái:

“Chúc mừng kết thúc lớp 10!!! [rải hoa] Ăn mừng cùng ba mẹ yêu dấu[ngôi sao], mình là cô gái hạnh phúc nhất thế giới!!!”

Ảnh bao gồm:

— Một bó hoa;

— Một gia đình ba người đang ăn lẩu;

— Ba ly trà sữa chạm vào nhau;

— Vé xem phim;

— Một chiếc váy trắng;

— Một bức ảnh chụp chung cả nhà.

Tôi như một con chuột nhỏ trong cống rãnh, lén lút dõi theo hạnh phúc của người khác.

Nhưng tôi không hề ghen tị, chỉ cảm thấy mẹ tôi trong ảnh cười rất hạnh phúc.

Bà cười lên trông thật đẹp.

Tôi tắt điện thoại, lặng lẽ ghi nhớ lại thứ tự ấy trong lòng.

Nghĩ rằng đến khi tốt nghiệp, mình sẽ tự mình trải nghiệm một lần.

Không ghen tị không có nghĩa là không ao ước.

Chỉ là tôi không ngờ rằng, người ghi nhớ nó không chỉ có tôi.

Mà còn có một Ninh Chu Ngôn đã tỉnh dậy từ lúc nào.

Với sự thông minh của anh, chỉ cần tìm kiếm tài khoản đó là biết ngay chuyện gì đang xảy ra.

Vậy nên, anh cẩn thận mà vụng về tái hiện lại những gì tôi muốn, còn không tiếc công sức mời mẹ kế tôi đến.

Dựng lên một giấc mộng không tưởng.

Mẹ kế thấy tôi mãi không lên tiếng, ngập ngừng vài lần.

Như thể đã hạ quyết tâm, bà khẽ kéo tay áo tôi, giọng nói đầy áy náy và day dứt:

“Lâm Lâm, dì rất biết ơn con. Lúc trước lời dì nói về việc muốn con tốt nghiệp rồi đến sống cùng dì là thật lòng.”

“Nhưng sau khi đến nơi ở mới, dì gặp một người mới, ông ấy rất tốt với dì, bây giờ dì đang sống rất hạnh phúc.”

Tôi nghe ra ẩn ý trong lời bà nói.

Bây giờ đang hạnh phúc, không muốn bị chuyện cũ, người cũ làm phiền nữa.

Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng vỗ tay bà:

“Chuyện này rất bình thường, dì không cần cảm thấy có lỗi đâu. Lúc đó con cũng đã nói rồi, con chỉ trả lại ân tình mà thôi.”

“Dì hạnh phúc, con cũng rất vui.”

Mắt mẹ kế hơi đỏ lên, bà nắm chặt lấy tay tôi.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Giữa thành phố rực rỡ ánh đèn, xe cộ qua lại tấp nập, tôi đứng dưới ánh đèn, hỏi một câu cuối cùng:

“Người đàn ông đó, có một nốt ruồi nhỏ ngay đầu chân mày phải không?”

“Đúng rồi, đúng rồi.”

Giọng mẹ kế vang lên theo cơn gió, rồi dần tan vào không trung.
 
Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Chương 14: Chương 14


23.

Những năm sau đó, tôi vào đại học, sau khi tốt nghiệp thì cùng bạn bè khởi nghiệp.

Công ty không lớn, nhưng cũng dần phát triển ổn định.

Hôm nay tôi nhận được cuộc gọi từ một đối tác nói rằng có một buổi tiệc xã giao, muốn tôi tham gia cùng.

Tôi nhận lời.

Chỉ là khi bước vào phòng riêng, tôi mới nhận ra vị đối tác gọi điện cho mình đang đứng nép vào một góc, cười niềm nở lấy lòng.

Vì bàn tiệc này toàn là những nhân vật có tiếng trong ngành.

Mà ghế chính giữa lại để trống.

Một người đàn ông đeo kính gọng bạc, mặc vest chỉn chu ngồi bên trái ghế chính đứng dậy, đưa tay mời tôi ngồi vào đó.

“Tôi là người có ít kinh nghiệm nhất ở đây, ngồi chỗ này không hợp lắm đâu.”

Tôi từ chối.

Người đàn ông cười nhã nhặn:

“Cô cứ yên tâm, tổng giám đốc Ninh đã hỏi qua mọi người rồi, không ai có ý kiến gì về vị trí này cả.”

“Tôi là trợ lý của tổng giám đốc Ninh, cô có thể gọi tôi là Tề An.”

“Cô cứ ngồi đi, nếu không có cô buổi tiệc này không thể bắt đầu được đâu, chỉ là một buổi gặp mặt đơn giản để mọi người làm quen với cô thôi.”

Tôi nhanh chóng trấn tĩnh lại, thoải mái ngồi xuống.

Bữa tiệc diễn ra suôn sẻ, thuận lợi bàn bạc hợp tác với một vài công ty.

Tề An ở lại đến cuối, có vẻ còn điều muốn nói.

Thấy tôi nhìn sang, anh ta chỉnh lại gọng kính, mỉm cười:

“Giám đốc Úc, cô thực sự rất tài giỏi, cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao tổng giám đốc Ninh nói dù không có anh ấy, cô vẫn có thể sống rất tốt. Anh ấy chỉ muốn con đường này trở nên dễ dàng hơn một chút mà thôi.”

Những năm qua, tôi không có phương thức liên lạc của Ninh Chu Ngôn.

Tin tức về anh, tôi chỉ có thể biết qua điện thoại, TV.

Ngày chia tay, tôi đã nói ‘Đừng gặp lại nữa’.

Anh vậy mà thật sự chưa từng xuất hiện trước mặt tôi lần nào nữa.

Tôi mím môi, chậm rãi hỏi:

“Anh ấy…sống tốt chứ?”

Nụ cười của Tề An vẫn không đổi:

“Nếu cô đang hỏi về công việc, thì trạng thái của tổng giám đốc Ninh rất ổn.”

“Nếu cô hỏi về đời sống cá nhân, thì tôi không rõ. Có lẽ, cô cần tự mình đi xem.”

Trả lời kín kẽ, không để lộ bất cứ điều gì.

Sau đó, anh ta đưa cho tôi một tấm danh thiếp:

“Số trên này tôi đã đổi thành số riêng của tổng giám đốc Ninh rồi. Cô có cần không?”

Tôi nhìn chằm chằm vào tấm danh thiếp, hàng mi khẽ rung động.

Cuối cùng vẫn nhận lấy.

24.

Bước ra khỏi cửa nhà hàng, tôi hít sâu một hơi, bàn tay như không thể kiểm soát mà ấn nút gọi dãy số trên màn hình điện thoại.

Ngay khi cuộc gọi được kết nối.

Một bóng người từ trong đám đông bất ngờ lao ra, nhanh, chuẩn, tàn nhẫn đ.â.m con d.a.o vào bụng tôi.

Tôi cảm nhận được da thịt mình bị cắt ra.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Máu ào ạt chảy ra ngoài.

"Mày giỏi lắm! Chính mày đã khiến thằng khốn họ Ninh kia nhốt tao trong trại tâm thần suốt bao năm qua đúng không?"

"Tao trốn ra được liền đi tìm mày ngay đấy!"

"Tao bệnh nặng sắp c.h.ế.t rồi, nhưng cho dù có c.h.ế.t tao cũng phải kéo mày c.h.ế.t chung!"

Bố tôi trợn mắt , hung dữ nhìn chằm chằm vào tôi

Trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay rơi lả tả, những bông tuyết nhẹ nhàng đậu xuống gương mặt tôi.

Trong cơn mê, tôi dường như thấy có hai người vội vã chạy về phía mình.

Một người trong số đó, sao lại giống Ninh Chu Ngôn đến vậy?

Đây chẳng lẽ là thước phim cuối đời của tôi sao?
 
Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Chương 15: Chương 15


Bố tôi bị đ è xuống đất, miệng vẫn không ngừng chửi rủa.

Nhưng rất nhanh sau đó, mọi thứ trở nên yên tĩnh.

"Úc Lâm! Úc Lâm! Em cố gắng lên, xe cứu thương sắp đến rồi!"

"Tôi đã bảo cậu theo sát bảo vệ cô ấy cơ mà!”

"Xin lỗi tổng giám đốc Ninh, chuyện vừa rồi xảy ra quá nhanh..."

Là giọng của Ninh Chu Ngôn.

Nhưng sao nghe không còn rõ nữa…

Mùa đông...lạnh quá…

25.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Cơn đau như thấm vào từng tấc da thịt, lan khắp tứ chi.

Tôi chìm trong một màn sương đen đặc quánh, không nhìn thấy gì cả.

Chỉ cảm nhận được từng khớp xương như đang rỉ máu, đau đến tê dại.

Là những cái tát, dây lưng da, gậy gộc.

Những vết thương cũ trên cơ thể vốn đã lành từ lâu dường như lại một lần nữa nứt toác.

Giữa cơn vật lộn, tôi chợt cảm nhận được một luồng mát lạnh trên trán.

Những cơn đau trên người như được xoa dịu đôi chút.

“Sao vẫn còn sốt vậy?”

Tôi nghe thấy một giọng nói mơ hồ.

Giọng nói này…quen thuộc quá.

Xung quanh có chút xao động, nhưng rất nhanh lại rơi vào tĩnh lặng.

Cơn đau trên người tôi lại một lần nữa dâng lên.

“Đau lắm sao?”

Giọng nói ấy lại vang lên.

Tôi theo bản năng khẽ rên lên:

“Đau lắm, thật sự rất đau.”

Tôi cảm giác có ai đó nằm xuống bên cạnh mình, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên bụng tôi, dịu dàng vỗ về.

“Có đỡ hơn chút nào không?”

Tôi không nghe rõ lắm, chỉ có thể yếu ớt lặp đi lặp lại:

“Đau lắm.”

Tôi nghe thấy một tiếng thở dài nhẹ nhàng.

Hình như tôi còn ngửi thấy mùi vị của nỗi buồn.

Sau đó, tôi được người ấy ôm vào lòng.

“Vỗ nhẹ một chút là hết đau rồi, sẽ nhanh khỏi thôi.”

Những vết thương vỡ nát trên da thịt dường như thật sự đang lành lại từng chút một trong từng tiếng dỗ dành ấy.

Tôi lại thiếp đi.

Lần này tôi không còn mơ thấy khuôn mặt đáng sợ của bố mình thời niên thiếu nữa.

Mà tôi thấy, trước chiếc bánh sinh nhật, trong ánh nến bập bùng, Ninh Chu Ngôn cúi đầu, khẽ nhắm mắt ước nguyện.

Tôi nghe thấy trong giấc mơ, chính mình đang thì thầm:

“Xin lỗi, Ninh Chu Ngôn.”

“Sinh nhật năm ấy, tôi thật lòng muốn tổ chức cho anh.”

26.

Khi tôi hoàn toàn tỉnh táo, tuyết đã ngừng rơi.

Cơn tuyết đầu mùa ấy tựa như một giấc mộng.

Nếu không phải tôi đang thật sự nằm trên giường bệnh.

Nếu không phải tôi đang thật sự nhìn thấy Ninh Chu Ngôn đang ngồi trước mặt mình.

Mấy năm không gặp, anh đã không còn vẻ non nớt của một chàng trai trẻ nữa.

Ngũ quan sắc nét toát lên khí chất lạnh lùng, áp bức.

Lần gặp lại này, tôi lại không biết phải mở lời thế nào.

Ninh Chu Ngôn lại rất tự nhiên, đưa tay lên trán tôi để kiểm tra nhiệt độ.

Thấy không còn vấn đề gì, anh nhìn tôi:

“Úc Lâm, anh không định giữ lời hứa nữa.”

Tôi biết anh đang nói đến lời hứa “không bao giờ gặp lại.”

“Từ bây giờ, anh sẽ không buông tay em nữa.”

Lời nói mang theo sự áp đặt không thể phản kháng, nhưng trong ánh mắt lại ẩn giấu nỗi sợ hãi đang cố kìm nén.

“Tôi…”

Tôi vừa mở miệng, Ninh Chu Ngôn đã đứng dậy rời đi.

Vẻ ngoài điềm tĩnh, xa cách, nhưng thực chất lại đang chạy trốn một cách vụng về.
 
Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Chương 16: Chương 16


Những ngày sau đó, anh có vẻ rất bận, rất ít khi xuất hiện.

Người bảo vệ ngoài cửa cũng đã được thay đổi.

Là một người đàn ông lớn tuổi hơn, có vết sẹo dài trên má trái.

Tôi nghe thấy Ninh Chu Ngôn gọi ông ấy là “chú Lục.”

Ngày xuất viện, chú Lục xách hành lý của tôi, đưa tôi đến nhà của Ninh Chu Ngôn.

Dứt khoát, kiên quyết, không cho phép phản kháng.

“Cô Úc, dạo này để đảm bảo an toàn, Chu Ngôn dặn tôi đưa cô về đây tĩnh dưỡng.”

“Mọi vật dụng cần thiết đều đã được chuẩn bị đầy đủ.”

“Tôi sẽ đứng canh ngoài cửa, cô cần gì cứ gọi tôi.”

“Máy tính của cô cũng đã được mang đến.”

“Người giúp việc và đầu bếp sẽ đến đúng giờ, làm xong việc sẽ rời đi.”

Chú Lục nói một hơi xong liền nhanh chóng đóng cửa lại.

Tôi nhìn căn hộ rộng lớn, nội thất tối giản nhưng từng món đồ đều toát lên sự xa hoa đắt đỏ, nhất thời có chút khó thích nghi.

Định mệnh xoay vần luôn khiến người ta trở tay không kịp.

27.

Ngoại trừ phòng của tôi, hai phòng còn lại đều bị khóa.

Một trong số đó thậm chí còn là khóa mật mã.

Đêm đó, tôi ngủ không yên giấc.

Giữa cơn ngủ chập chờn, tôi giật mình tỉnh dậy, nghe thấy tiếng bước chân.

Ninh Chu Ngôn đã về rồi sao?

Do dự vài lần, cuối cùng tôi vẫn quyết định ra ngoài để nói lời cảm ơn.

Phòng khách không bật đèn, chỉ có căn phòng dùng khóa mật mã phát ra ánh sáng mờ nhạt.

Tôi gõ nhẹ vào cánh cửa khép hờ.

Không có ai trả lời.

Tôi khẽ đẩy cửa bước vào.

Thấy Ninh Chu Ngôn đứng đó, bất động như một bức tượng.

Tôi nhẹ nhàng bước đến gần, khẽ gọi:

“Ninh Chu Ngôn, anh sao vậy?”

Anh không có bất kỳ phản ứng nào, như thể không hề nghe thấy.

Tôi ghé sát hơn mới nhận ra—đôi mắt anh trống rỗng, vô hồn, không tiêu điểm.

“Mộng du à?”

Tôi lẩm bẩm.

Rồi theo ánh mắt anh nhìn sang, tôi phát hiện trên bức tường trước mặt dán đầy ảnh.

Hầu hết đều là ảnh của Ninh Chu Ngôn lúc nhỏ cùng một người phụ nữ xinh đẹp.

Người phụ nữ ấy mỉm cười dịu dàng.

Có lẽ chính là mẹ của anh.

Thông tin về mẹ của Ninh Chu Ngôn trên mạng rất ít, chỉ nói rằng bà đã nhảy xuống biển tự vẫn.

Có lẽ đó là lý do Ninh Chu Ngôn rất sợ nước.

28.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Mỗi bức ảnh đều được ghim kèm một tờ giấy thư, trên đó là những dòng chữ nguệch ngoạc.

Tờ giấy đã rất cũ nhưng lại không hề có nếp gấp.

Hẳn là chủ nhân của nó rất trân trọng.

Trên giấy là nét chữ của Ninh Chu Ngôn lúc nhỏ.

[Mẹ ơi, chú Lục bảo con, nếu ghim thư lên ảnh mẹ, thì khi con muốn nói chuyện với mẹ chỉ cần viết ra, mẹ sẽ nhìn thấy.]

[Mẹ ơi, tại sao ba không thích con?]

[Mẹ ơi, hôm nay ba uống say rồi đánh con. Ông ấy nói con chỉ là người thay thế cho chú nhỏ, nói rằng ông nội mãi mãi chỉ coi trọng chú nhỏ, nhìn thấy con giống như nhìn thấy ông ấy vậy.]

[Mẹ ơi, ba đánh con đau lắm. Con không hiểu hết những lời ông ấy nói, mẹ có hiểu không?]

[Mẹ ơi, con không hề đẩy người phụ nữ đó, nhưng bà ta và con trai bà ta đều nói rằng con đã làm, không ai tin con cả.]

[Ba lại đánh con, nói rằng phải đuổi con ra khỏi nhà họ Kỳ để con ghi nhớ bài học này.]

[Con đã tìm đến ông nội, nhưng ông nói con phải tự nghĩ cách giải quyết. Ông bảo rằng nếu là chú nhỏ chắc chắn sẽ có cách. Ông nói người thừa kế tương lai của nhà họ Kỳ phải có thủ đoạn.]

[Mẹ ơi, con không phải chú nhỏ. Tại sao con phải giống ông ấy?]

[Con đã rời khỏi nhà họ Kỳ, ông nội để chú Lục theo con, chú ấy đang đợi con ở nhà họ Kỳ.]
 
Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Chương 17: Chương 17


Về sau, nét chữ đã thay đổi, trở nên ngay ngắn, chỉn chu hơn.

[Mẹ ơi, con đã đổi sang họ của mẹ rồi.]

[Mẹ ơi, con sắp quay lại nhà họ Kỳ rồi. Cảm ơn Kỳ Văn không kiềm chế được mà sai người đánh con, con bảo chú Lục đừng ra mặt, con biết ông nội dù thế nào cũng sẽ không để con chết.]

[Thật sự đau lắm.]

[Mọi người đều biết Kỳ Văn đứng sau chuyện này, nhưng không ai truy cứu. Ông nội nói, thù của mình phải tự tìm cách báo.]

[Mẹ ơi, con quên chưa kể với mẹ, lúc con nằm đó, có một cô gái đến hỏi con có sao không, còn nói muốn giúp con gọi xe cứu thương.]

[Mẹ ơi, lâu lắm rồi không có ai hỏi con có sao không.]

[Mẹ ơi, con lại gặp cô ấy rồi, cô ấy tên là Úc Lâm.]

[Mẹ ơi, cô ấy đang lừa con.]

[Mẹ ơi, hôm nay con thấy trên người cô ấy có rất nhiều vết thương, con rất khó chịu, muốn giúp cô ấy.]

[Mẹ ơi, cô ấy luôn là người đầu tiên nhận ra con bị bệnh.]

[Mẹ ơi, cô ấy đưa áo khoác cho con mặc, giúp con vớt chiếc dây chuyền của mẹ. Kể từ khi mẹ đi, đây là lần đầu tiên có người tổ chức sinh nhật cho con.]

[Mẹ ơi, con ghét cô ấy đã lừa con, cũng ghen tị vì cô ấy từng đối xử tốt với Kỳ Văn như thế.]

[Nhưng con vẫn không kìm được mà thích cô ấy, rất nhớ cô ấy.]

[Con cũng đã lợi dụng cô ấy, trong buổi tiệc còn nói lời cay nghiệt, khiến cô ấy rất ghét con.]

Về sau là những dòng chữ với màu mực còn mới, có lẽ vừa mới viết không lâu.

[Mẹ ơi, xin mẹ hãy phù hộ cho cô ấy.]

Tôi như nhìn thấy hình ảnh cậu bé Ninh Chu Ngôn nhỏ bé khi bị ấm ức, từng nét từng nét viết lên những tờ giấy này.

Theo thời gian trưởng thành, anh dần hiểu rằng đây chỉ là một lời dối gạt của người lớn để an ủi mình.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Nhưng khi có căn nhà của riêng mình, anh vẫn dán những tờ giấy này lên tường.

Căn phòng này như một nơi trú ẩn an toàn của anh.

Khi tủi thân, khi đau buồn, anh sẽ đến đây trốn tránh.

Không cần phải giả vờ mạnh mẽ.

Chỉ là tôi không ngờ rằng—

Về sau, những dòng chữ anh viết lại đều là về tôi.

29.

Trong lúc thất thần, ánh mắt tôi bị một thứ màu xanh trong tủ thu hút.

Bước lại gần mới phát hiện, đó là bức thư tình tôi từng viết cho Ninh Chu Ngôn.

Bên cạnh là một đoạn nến sinh nhật cháy dở.

Chính là cây nến tôi đã dùng để tổ chức sinh nhật cho anh.

Thậm chí anh còn cẩn thận đặt nó trong một chiếc hộp pha lê.

Tôi mở bức thư ra, phát hiện bên cạnh nét chữ của mình có vô số ghi chú chi chít.

[Đoạn này chép từ trên mạng!]

[Đoạn này cũng vậy!]

Phía sau còn đính kèm cả đường dẫn trang web.

Tôi đang tập trung nhìn nét chữ của anh thì chợt nghe thấy một tiếng động khẽ, quay lại thì thấy Ninh Chu Ngôn vừa va vào tủ khi đi qua.

Tôi bước tới nắm lấy tay anh, ánh mắt anh vẫn vô hồn, trống rỗng.

“Bánh kem.”

Giọng anh rất nhỏ, như thì thầm.

Bánh kem?

Tôi quay đầu nhìn chiếc bánh sinh nhật trong bức ảnh.

“Lại rất lâu rồi không tổ chức sinh nhật sao?”

Tôi ngước lên nhìn anh.

Ninh Chu Ngôn không có phản ứng gì.

“Em sẽ làm cho anh một chiếc bánh y hệt, bây giờ ngoan ngoãn đi ngủ trước được không?”

Tôi nắm tay dẫn anh về phòng.

Phòng của Ninh Chu Ngôn có tông màu rất tối.

Trên tủ đầu giường được xếp ngay ngắn một số loại thuốc tâm lý.

Vì vậy nên mới khóa cửa sao?

Tôi kéo anh ngồi xuống giường:

“Anh nằm xuống đi, ngoan nào.”

Ninh Chu Ngôn nhìn tôi vài giây, sau đó vòng tay ôm chặt lấy tôi.

Đầu tựa vào hõm cổ tôi, hơi thở nhẹ nhàng.

Lồng n.g.ự.c tôi bỗng siết chặt lại, vừa nghẹn vừa đau.

Tôi đưa tay nhẹ nhàng vuốt lưng anh:

“Ninh Chu Ngôn, những năm qua rất vất vả đúng không.”

“Xin lỗi anh.”
 
Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Chương 18: Chương 18


30.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cửa phòng Ninh Chu Ngôn lại bị khóa.

Đồng nghiệp trong công ty thương tôi mới ốm dậy, đặc biệt cho phép tôi làm việc online.

Xử lý xong công việc, tôi gọi điện cho chú Lục.

“Chú Lục, chú có thể kể cho cháu nghe về chuyện của Ninh Chu Ngôn không?”

Ngoài cửa sổ, tuyết xoay vòng rơi xuống.

Bên kia đầu dây, tiếng thở dài của chú Lục truyền đến:

“Cháu chịu gọi cuộc điện thoại này, chú mừng thay cho Chu Ngôn.”

Theo lời ông, một bức màn câu chuyện chậm rãi được kéo lên.

“Chu Ngôn có một người chú ruột tên là Kỳ Trạch, vô cùng xuất sắc về mọi phương diện.”

“Ông ấy là người con mà Kỳ lão gia yêu thương và coi trọng nhất, tiếc rằng còn trẻ đã mắc bệnh qua đời.”

“Sau khi Kỳ Trạch mất, Kỳ lão gia đau buồn suốt một thời gian dài, cho đến khi Chu Ngôn chào đời.”

“Cùng một dòng họ, giống nhau về ngoại hình là điều dễ hiểu.”

“Nhưng ngay cả tính cách, khí chất của Chu Ngôn cũng giống hệt Kỳ Trạch, đến cả lễ chọn đồ vật khi thôi nôi, thằng bé cũng chọn tay của Kỳ lão gia.”

“Từ đó, Chu Ngôn được Kỳ lão gia hết mực cưng chiều và kỳ vọng.”

“Cho đến khi mẹ của Chu Ngôn nhảy xuống biển tự vẫn, ông ấy đưa thằng bé về nuôi, chú mới nhận ra rằng, tình thương ấy không phải dành cho Chu Ngôn, mà là cho Kỳ Trạch.”

“Quần áo mà ông ấy chọn cho Chu Ngôn là màu sắc mà Kỳ Trạch thích, kỹ năng bắt thằng bé học cũng là những gì Kỳ Trạch đã học qua.”

“Sau này, chỉ vì Chu Ngôn từ chối một bộ đồ mà Kỳ Trạch từng thích.”

“Kỳ lão gia liền đưa nó trả về chỗ ba ruột, cũng mặc kệ việc Chu Ngôn bị mẹ con Kỳ Văn hãm hại.”

“Một mặt là muốn dạy thằng bé một bài học, mặt khác cũng là thử thách xem Chu Ngôn có thể vượt qua hay không, có đủ bản lĩnh quay về không. Ông ấy muốn Chu Ngôn nhất định phải thông minh như Kỳ Trạch.”

“Chú cũng được Kỳ lão gia cử đến bên cạnh Chu Ngôn vào lúc đó.”

“Sau khi trở lại Kỳ gia, Kỳ lão gia đưa ra một thử thách khác: Trong thời gian quy định phải khiến Kỳ Văn phạm lỗi để trục xuất hắn.”

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

“Nếu không làm được, Kỳ lão gia sẽ bồi dưỡng Kỳ Văn thay vì Chu Ngôn.”

“Chu Ngôn không có lựa chọn nào khác, nó hận mẹ con Kỳ Văn, mà mẹ con họ cũng không dung tha cho nó. Nếu không đẩy Kỳ Văn đi, chính nó sẽ không sống nổi.”

“Duyên phận giữa cháu và Chu Ngôn, cũng chỉ là tình cờ mà thôi.”

Chú Lục nói đến đây, bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

Đúng là thời thế tạo người.

Khi đó, tôi chỉ lo tìm đường sống.

Ninh Chu Ngôn cũng vậy.

“Sau này, Chu Ngôn đã dùng chính mạng sống của mình để uy h.i.ế.p và hứa hẹn rằng sẽ học theo Kỳ Trạch, từ đó đổi lấy hai điều kiện từ Kỳ lão gia.”

“Một là không được gây rắc rối cho cháu, hai là cho cháu một nền tảng cuộc sống ổn định, để cháu có thể sống tốt.”

Nghe đến đây, tôi bỗng nhớ lại lần gặp mặt cuối cùng khi còn trẻ.

Những bản hợp đồng mà Ninh Chu Ngôn bắt tôi ký khi đó—

“Khoảng thời gian sau đó, Chu Ngôn sống như một Kỳ Trạch thứ hai.”

“Nhưng khi nó ngày càng trưởng thành, dần dần đoạt lại quyền lực, từng chút một loại bỏ ảnh hưởng của Kỳ lão gia, nó mới có thể sống lại là chính mình.”

“Chuyện ba cháu làm cháu bị thương, thực chất là một lời cảnh cáo của Kỳ lão gia dành cho Chu Ngôn.”

“Sau lần cháu bị thương và nhập viện vì rơi xuống bể bơi, Chu Ngôn đã bảo chú đưa ba cháu vào viện tâm thần rồi.”

“Hắn không dễ dàng trốn ra ngoài như vậy đâu.”
 
Chìm Đắm - Nhĩ Đông Trần
Chương 19: Chương 19 (Hoàn)


Tôi nhớ lại lần ấy, khi tôi vớt sợi dây chuyền dưới bể bơi lên, Ninh Chu Ngôn đã hỏi tôi tại sao lại có nhiều vết thương như vậy.

Thì ra anh ấy đã nghiêm túc từ lâu rồi.

“Vậy khoảng thời gian này anh ấy bận rộn như vậy là vì…”

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

“Vì nó không định nương tay với Kỳ lão gia nữa.”

Chú Lục thẳng thắn trả lời câu hỏi chưa kịp nói hết của tôi.

Sau đó, giọng ông trở nên nhẹ nhàng hơn:

“Úc tiểu thư, chuyện giữa cháu và Chu Ngôn, chú không có tư cách để nói.”

“Nhưng chú đã theo nó bao năm nay, cũng coi như nhìn nó lớn lên.”

“Chú vẫn muốn nói một câu, Chu Ngôn không phải là một đứa trẻ xấu.”

“Với tư cách là trưởng bối, chú mong rằng các cháu đều có thể hạnh phúc.”

— Tít!

Tiếng mở khóa cửa vang lên, trùng khớp với câu nói cuối cùng của chú Lục.

31.

Tôi ngồi trên ban công, chậm rãi quay người lại.

Màn đêm mùa đông dần buông xuống.

Không bật đèn, căn phòng ấm áp cũng theo ánh trời dần dần tối đi.

Ninh Chu Ngôn đứng ở cửa nhìn tôi, khẽ hỏi:

“Sao không bật đèn?”

“Ninh Chu Ngôn, lại đây ôm em.”

Tôi vươn tay về phía anh.

Ninh Chu Ngôn sững sờ vài giây rồi vội vàng cởi áo khoác, bước nhanh về phía tôi, ôm tôi thật chặt.

“Hôm nay sao vậy?”

Anh ghé sát tai tôi, giọng nói trầm thấp.

Tôi vùi đầu vào lồng n.g.ự.c anh, lắng nghe nhịp tim rối loạn của anh, nghẹn ngào nói:

“Ninh Chu Ngôn, xin lỗi anh, khi ấy em đã lừa anh.”

Cánh tay ôm tôi của Ninh Chu Ngôn hơi dừng lại, sau đó anh nới lỏng vòng tay, trán chạm trán với tôi:

“Lúc đó em bất đắc dĩ, không phải lỗi của em. Là anh khi ấy không nhận ra.”

“A Lâm, khi ấy anh đã lợi dụng em, xin lỗi.”

Tôi nhẹ nhàng lắc đầu, trán vẫn áp vào anh:

“Khi đó anh cũng bất đắc dĩ, không phải lỗi của anh.”

Chúng tôi khi ấy còn quá trẻ, giống như những chú chim bị mắc kẹt trong bụi gai.

Mỗi người đều mang nỗi đau riêng.

Chúng tôi không thể nhìn thấy nhau, vì chỉ riêng việc cứu lấy chính mình đã vắt kiệt toàn bộ sức lực.

Chúng tôi trốn trong cái gọi là ngôi nhà an toàn mà bản thân tạo ra, cách ly rất nhiều thứ từ thế giới bên ngoài.

Nhưng giờ đây, chúng tôi đã trưởng thành.

Đủ sức để nhổ đi chiếc đinh ấy.

Đủ mạnh mẽ để thoát ra khỏi những bụi gai.

Dùng chính con người mới của mình để đối diện với thế giới này, với rất nhiều người, và với rất nhiều yêu thương.

32.

Môi tôi nhẹ nhàng chạm vào khóe môi Ninh Chu Ngôn, dịu dàng mà chậm rãi:

“Ninh Chu Ngôn, anh có muốn nhận thêm một bức thư tình của em không?”

“Lần này là em tự viết, tuyệt đối không sao chép trên mạng.”

Tôi cảm nhận được cơ thể anh khẽ run lên, tiếp tục nói:

“Bạn học Ninh, em thích anh, anh có bằng lòng nhận thư tình của em không?”

Ninh Chu Ngôn không trả lời bằng lời nói, mà dùng một nụ hôn mãnh liệt và cuồng nhiệt thay cho câu trả lời.

Thời gian trôi qua, ánh đèn mờ nhạt.

Tôi và anh quấn quýt không rời.

Khi tiếng chuông nửa đêm vang lên, tôi kiệt sức nằm trong vòng tay anh, lười biếng ra hiệu để anh đưa điện thoại cho mình.

Tôi mở ứng dụng mạng xã hội, tìm đến tài khoản mà mình từng lặng lẽ theo dõi bấy lâu nay, âm thầm nhấn hủy theo dõi.

Đón nhận ánh mắt của Ninh Chu Ngôn, tôi đặt một nụ hôn lên nốt ruồi nơi chân mày anh:

“Bây giờ em đã có hạnh phúc của riêng mình rồi, không cần phải ghen tị với hạnh phúc của người khác nữa.”

Tôi có sự nghiệp mà mình yêu thích, có những cộng sự cùng chí hướng, và quan trọng nhất—một người yêu duy nhất trên đời.

Bụi gai năm ấy, nay đã hóa thành vườn hồng.

Ninh Chu Ngôn vứt điện thoại tôi sang một bên, lại một lần nữa cúi xuống hôn tôi.

Bên ngoài tuyết rơi dày đặc, vạn vật chìm trong tĩnh lặng.

Trong phòng ấm áp như xuân, yêu thương không ngừng sinh sôi.

[Hoàn]
 
Back
Top Bottom