Khác [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
218547647-256-k604998.jpg

[ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
Tác giả: lnhkhanh14
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

VẪN LÀ CÂU MỞ ĐẦU ĐÂY LÀ CHIẾN BÁC KHÔNG PHẢI BÁC CHIẾN.

bối cảnh: hiện đại, tâm lý xã hội,học đường, 1×1, chiến× bác.HE

cốt truyện: trong một môi trường ký túc xá.

Vương Nhất Bác vô tình tò mò về một trang web nguy hiểm sau đó là bị một tên sát nhân để mắt tới , mới đầu chỉ ngỡ là người kia chỉ nói giỡn, cuối cùng thật sự có người chết, Vương Nhất Bác hoảng sợ chạy trốn lại vô tình yêu chính kẻ sát nhân tâm thần kia...

mong mọi người ủng hộ

Gắn cái mắc kinh dị bí ẩn thui chứ tui là tui sợ ma lắm nên truyện cũng không có gì đáng sợ đâu, mấy cô đừng lo.

Câu truyện này con tác giả lấy ý tưởng từ bài hát criminal, tuy không liên quan lắm nhưng đó là sự thật...

Còn lại thì mọi người đọc sẽ biết... (*'ω`*)



zxww​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Trả test [Peach_Milk-Team]
  • [ Dã Sử Tự Viết] Vì Người
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • [KHR] Tuyệt Vọng Chi Cương?
  • [Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
  • [HOÀN] CHÚ RỂ CỦA TÔI BỎ TRỐN RỒI
  • [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
    phần 1


    Những giọt mưa rơi lách tách bên ngoài càng khiến cho tâm vị thiếu niên ngồi trong phòng thêm phần ớn lạnh.

    Cả bọn cùng xúm lại, châm chú nhìn xem cảnh máu me trước mắt.

    Người đàng ông dùng một cái máy cưa từ từ đưa sát khuông mặt của người phụ nữ.

    Tiếng la hét thất thanh rồi im bặt, một giây, hai giây những giọt máu bắn tung tóe lên thân thể của người đàng ông.

    Cậu thiếu niên sợ hãi la lên, mưa bên ngoài càng ngày càng nặng hạt...

    " aaaaaaaaaa...

    Mau tắt đi, tắt nhanh đi..."

    Thiếu niên với mái tóc vàng dài qua tai, cậu tự thu mình vào một góc, đôi vai gầy khẽ run lên từng đợt.

    Cậu sợ hãi dùng hai tay bịt chặt đôi tai để những âm thanh kia đừng lọt vào tâm trí cậu, hai mắt nhắm ghiền lại không dám nhìn vào khung cảnh phía trước.

    Những người ngồi cạnh thiếu niên thấy cậu như vậy cũng chỉ biết thở dài sau đó tắt đi bộ phim trên cái laptop.

    " Nhất Bác em sợ ma thế cơ à?"

    " nhìn em chẳng giống cool guy tẹo nào cả"

    " hai anh mặt kệ em, em như vầy là tại ai chứ?"

    Thiếu niên ai oán nhìn hai anh cùng phòng đang trêu đùa mình, cậu bắt đầu xù lông lên cãi lại.

    Nói qua nói lại một hồi mọi người cũng về giường nghĩ ngơi, thiếu niên lại chẳng dám nhắm mắt.

    Bởi mỗi lúc cậu nhắm mắt hình ảnh lúc nãy lại hiện ra, sớm không tới muộn không tới lại tới ngay lúc cậu muốn ngủ.

    Cậu nhớ bản thân mình bình thường rất hay quên, nhưng tại sao những hình ảnh kinh dị này cậu càng muốn quên thì nó lại in sâu vào tâm trí cậu.

    Nằm lăng lộn một hồi cậu quyết định mở điện thoại lên, cậu nhớ là lúc sáng có tò mò về deep web nên cậu quyết định tạo một tài khoản giả rồi đăng nhập vài cái nơi nguy hiểm ấy.

    Hỏi tại sao cậu sợ ma mà lại thích thú với mấy web đáng sợ đó, đơn giản bởi vì cậu thấy tò mò.

    Đang dạo một vòng deep web dao diện màng hình của cậu biến thành màu đen.

    Một video clip dài khoảng 5 phút hiện lên, trên video là hình ảnh một nam thanh niên trùm kín mặt sau đó nhẫn tâm dùng cây rìu trong tay mãnh liệt chặt xuống.

    Bên dưới lưỡi rìu là be bét máu tươi cùng một ít thịt nát...

    Cảnh tượng trước mắt thật quá đáng sợ rồi.

    Thiếu niên đeo tai nghe mở âm lượng lớn nhất, những âm thanh la thét, đau đớn , khốn khổ, van xin, còn nghe thoang thoảng được tiếng cười vô cùng quỷ dị.

    Cậu thiếu niên mãnh liệt muốn tắt đi chiếc điện thoại nhưng không thành.

    Nút nguồn cũng bấm không được , cậu cố tìm cách thoát ra như vẫn là không có kết quả.

    Thiếu niên sợ hãi lại càng thêm sợ hơn khi nhìn thấy khung cảnh ấy rất...

    Quen thuộc?

    Đó là khu rừng phía sau khuôn viên trường của cậu mà?

    Thiếu niên thật sự hoảng loạn.

    Sau khi video kết thúc, dao diện màng hình lại trở về như cũ, không lâu sau điện thoại cậu lại nhận được một thông báo.

    // bạn vừa nhận được một tin nhắn của người lạ //

    Chấp nhận // từ chối

    Hắc thố:

    Xin chào cậu bạn nhỏ

    Cool guy:

    Anh là ai?

    Hắc thố:

    Tôi là người ở trong video mà cậu vừa xem...

    Đừng nghĩ tới việc chặn tôi.

    Cũng đừng nghĩ xóa deep web là xong ngay mọi chuyện.

    Vì những điều cậu làm là vô ít.

    Nếu cậu không nghe lời, mạng sống của cậu và những người xung quanh cậu...

    Tôi không đảm bảo họ được an toàn.

    Cool guy:

    Anh...!!!

    Rút cuộc anh là ai ?

    Anh muốn gì ở tôi ?

    Hắc thố:

    Tôi là ai không quan trọng.

    Quan trọng là cậu phải nghe lời tôi.

    Tôi đã cảnh cáo trước cho cậu rồi đó.

    Đừng có mà dại dột làm trái ý tôi.

    Cool guy:

    Này anh nói vậy là sao???

    Tại sao lại là tôi ??

    Này anh đâu rồi ???

    Hắc thố:

    Tôi nghĩ bây giờ là giờ mà trẻ con nên lên giường đi ngủ rồi.

    Tạm biệt cậu...

    // kết thúc cuộc trò chuyện //

    Đồng ý // không

    Thiếu niên nằm trên giường tâm trạng càng ngày càng rối loạn . chuyện này...

    Quá hoan đường rồi .

    Cậu không tin đây là sự thật,...

    Mặc kệ đi, chuyện gì tới rồi sẽ tới, cậu là ai cơ chứ?

    Cậu là Vương Nhất Bác con trai cưng của Vương gia đó, đừng có đùa với cậu.
     
    [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
    phần 2


    Sáng ngày hôm sau, khi Vương Nhất Bác lê lết thân thể mệt mỏi đến lớp học.

    Cậu chợt nhận ra, khung viên trường hôm nay hình như là náo nhiệt hơn hẳn bình thường nhỉ?

    " Bác Bác!

    Em biết tin gì chưa?"

    " có chuyện gì thế anh Khoan?"

    " hôm nay có bác bảo vệ phát hiện có một xác chết ở bên trong khu rừng của trường mình đó, nghe nói người đó bị giết bằng phương pháp rất đáng sợ , cảnh sát đang tiến hành điều tra nhưng vẫn chưa tìm được bất kỳ manh mối gì cả, thậm chí dấu vân tay cũng chả có"

    "..."

    Nhất Bác bất giác rùng mình, là thật, cái video clip hôm qua là thật, nó còn sảy ra tại trường mình?

    Vương Nhất Bác như chết lặng khi nhớ tới những dòng tin nhắn mà người kia hôm qua đã gửi cho mình.

    " Bác Bác!

    Em có sao không?"

    " À!

    Dạ em...

    Em không sao"

    Lưu Hải Khoan thấy Nhất Bác im lặng nên mới lên tiếng hỏi.

    * tinh , tinh*

    Tiếng chuông báo điện thoại một lần nữa vang lên, thiếu niên đôi tay run run nhìn vào dao diện màng hình.

    Lại là hắn...

    Tên sát nhân đó lại nhắn tin cho cậu...

    Vương Nhất Bác bắt đầu cảm thấy hoảng sợ rồi.

    // chắp nhận tin nhắn từ hắc thố ?//

    Chấp nhận //từ chối

    Hắc thố:

    Cậu bạn nhỏ...

    Em thấy sao về tác phẩm mà tôi tạo nên?

    Cool guy:

    Anh bị điên à??

    Tôi sẽ báo cảnh sát!

    Hắc thố:

    Em nghĩ cảnh sát sẽ làm gì được tôi?

    Và hãy nhớ cho rõ!!!

    Người đàn ông đó sẽ là ví dụ điển hình của em nếu như em dám cải lời tôi.

    Nhớ cho kỉ!!

    Cool guy:

    Tại sao lại là tôi?

    Mau nói!

    Anh rút cuộc là ai?

    Hắc thố:

    Em không nên biết tôi là ai.

    Cái em nên biết chính là em phải nghe lời tôi.

    Đừng hòng giở trò sau lưng tôi.

    Tôi biết em đang làm gì, đang ở đâu, bất cứ lúc nào tôi cũng ở gần em.

    Tới giờ học rồi...

    Cậu bạn nhỏ đi học vui vẻ.

    // bạn muốn kết thúc cuộc trò chuyện? //

    Đồng ý // không

    Tên nam nhân ung dung cất đi chiếc điện thoại trong tay vào túi.

    Ánh mắt nhìn chằm chằm cậu thiếu niên gương mặt hết trắng lại xanh kia.

    Nam nhân nở một nụ cười thập phần xinh đẹp, gương mặt toát ra khí chất lạnh lùng, đôi mắt nhìn thiếu niên lại chính là ôn nhu vô hạn.

    Nam nhân nhìn cậu thiếu niên vội vàng chạy đi, khóe mắt của anh lại đột nhiên lóe sáng, nụ cười trên môi càng thêm phần quỷ dị.

    Nam nhân đút tay vào túi quần tiêu soái bước đi, những ánh mắt ngưỡng mộ, ghen tị, còn có cả sợ hãi cái khí chất trên người nam nhân.

    Bên này thiếu niên đã chạy vào lớp học, khuôn mặt hoảng sợ lúc nãy đã được cậu trấn định lại.

    Bình ổn nhịp thở, thiếu niên cau mày, nghĩ lại chuyện lúc nãy, tại sao lại là cậu mà không phải là người khác?

    " Tiểu Bác!

    Sao nhìn cậu mệt mỏi thế ?

    Tối qua cậu ngủ không ngon à?"

    " hả?

    À...

    ừm ...tối qua tớ quả thật là ngủ không ngon..."

    Trịnh Phồn Tinh nhìn thấy người bạn của mình lờ đờ mỏi mệt thì cũng lên tiếng hỏi.

    Thiếu niên được hỏi lại chỉ biết ậm ờ trả lời qua loa vài câu chứ cũng chẳng nói nhiều.

    " nè tiểu Bác, tiểu Tinh hai cậu nghĩ sao về cái xác đó???"

    Quách Thừa hí hững chạy lại phía hai người bạn của mình mà lên tiếng hỏi.

    Vương Nhất Bác nghe đến cái sát ấy cơ thể bất giác cứng đờ, cậu lại nhớ đến cái cảnh kinh hoàng đêm qua rồi .

    Chỉ trong vòng 5phút ngắn ngủi mà hắn ta đã có thể giết chết một người đàn ông to lớn thì quả thực ...

    Đáng sợ.

    Trịnh Phồn Tinh nhìn thấy gương mặt của bạn mình hết xanh rồi lại trắng, cậu nhíu mày nhìn Quách Thừa.

    " cậu đừng nói nữa tiểu Bác sợ rồi kìa "

    Phồn Tinh đánh yêu vào vai của Quách Thừa một cái, cả ba người là bạn thân từ nhỏ, Phồn Tinh và Quách Thừa thì đang yêu nha.

    Vương Nhất Bác tuy đang sợ nhưng vẫn nhìn bọn họ với ánh mắt khinh bỉ 'tổ cha cái bọn yêu đương '

    " Vương Nhất Bác có người tìm cậu ở trên phòng hiệu trưởng kìa"

    Một bạn học gọi cậu như vậy liền khiến cậu sợ hãi, ' không phải chứ?

    Có khi nào hắn muốn mình nhận tội thay không trời?'

    " À...ừm tớ biết rồi "

    Vương Nhất Bác lo sợ mang theo từng bước chân nặng nề đi đến phòng hiệu trưởng.

    'Mấy người đừng nhìn tôi như vậy mà lầm tưởng, tui nhìn vậy thôi chứ sợ ma thấy mồ.'

    Vương Nhất Bác cảm giác mình đang bị theo dõi, cậu có cảm giác ánh mắt phía sau đang nhìn cậu như muốn xuyên thủng.

    Sống lưng tự nhiên lại thấy ớn lạnh, cậu cấp tốc chạy đi, điện thoại lại kêu lên báo hiệu có tin nhắn.

    // chắp nhận tin nhắn từ hắc thố ?//

    Chấp nhận// từ chối

    Hắc thố:

    Cậu bạn nhỏ đang sợ sao?

    Đừng chạy nhanh như vậy...sẽ bị thương đó...

    Cool guy:

    Anh là đang muốn tôi gánh tội thay?

    Hắc thố:

    Haha

    Cậu bạn nhỏ, em thật sự quá ngây thơ rồi,...

    Tôi sẽ không đời nào tốn công tốn sức chỉ để bắt một đứa trẻ gánh tội thay đâu.

    Em đừng lo.

    Cool guy:

    Tôi mới không phải trẻ con!!!!

    Nhưng nếu anh tốn công tốn sức như vậy không phải bắt tôi gánh tội thay vậy anh làm vậy là có ý gì?

    Hắc thố:

    Ý gì thì sau này em sẽ biết.

    Được rồi mau đi đi, đừng có vừa đi vừa nhìn điện thoại.

    Cool guy:

    Tên tâm thần!!

    // bạn muốn kết thúc cuộc trò chuyện? //

    Đồng ý// Không

    Vương Nhất Bác hậm hực cất điện thoại vào túi, vừa đi vừa dậm chân đùng đùng, hai bầu má phòng lên oán hận.

    Dám nói cậu là trẻ con hừ cậu dẫm cậu dẫm chết hắn, cái tên đáng ghét , cái tên tâm thần.

    Nam nhân phía sau đi theo cậu mỉm cười ngọt ngào, nụ cười đó không kéo dài được bao lâu liền trở lại trạng thái ban đầu, lạnh lẽo.
     
    [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
    phần 3


    Vương Nhất Bác gõ lên cánh cửa gỗ dày kia ba cái, bên trong liền có tiếng người chậm rãi vang lên.

    " mời vào "

    Vương Nhất Bác hít lấy một hơi thật sâu, tự trấn an bản thân sau đó đẩy cửa bước vào.

    Có cảnh sát bên trong?

    Không phải chứ??

    Đừng nói là họ tìm thấy điểm gì liên quan tới mình à nha...

    " thầy hiệu trưởng "

    " à em ngồi đi"

    Vương Nhất Bác ngồi xuống, cậu bây giờ thật sự là không dám thở mạnh.

    " em cũng biết rồi đó...

    Hội trưởng hội học sinh trường chúng ta vừa mới chết vào hôm qua..."

    "..."

    Vương Nhất Bác im lặng, thì ra người đàn ông to lớn kia là tên hội trưởng hắc dịch đó.

    Nhưng hong lẽ thầy hiệu trưởng nghi ngờ mình rồi muốn đem mình giao cho cảnh sát à???

    " thầy thấy thành tích học tập của em rất tốt,...

    Tuy chỉ mới là học sinh năm nhất nhưng tôi mong em có thể đảm nhận được chức hội trưởng hội học sinh này, được chứ?"

    " hả??...

    À dạ được ạ"

    Thì ra là chỉ muốn mình làm hội trưởng, coi như tên đó không nói dối mình đi...

    " vậy thưa thầy em về lớp "

    " ừ được rồi, em về đi, tuần sau em nhớ dọn đồ qua phòng của hội trưởng để tiện giải quyết việc trong trường nha"

    " dạ em biết rồi, thưa thầy em đi"

    Cậu cuối đầu chào thầy hiệu trưởng sau đó quay sang chào vị cảnh sát mặt lạnh đứng đó rồi cũng rời đi.

    Tên nam nhân đi theo cậu nảy giờ bước ra từ góc khuất mỉm cười nhìn thầy hiệu trưởng cùng tên cảnh sát đang ngồi ở đó.

    " cậu thật sự muốn chơi lớn như vậy sao?"

    " thật sự !"

    Tên cảnh sát cung kính hỏi hắn một câu, hắn liền trả lời với chất giọng thư thái.

    Hắn đứng lên rời đi nối tiếp bước chân của cậu thiếu niên, hắn vừa đi vừa toát ra hàn khí khiến mọi người cảm thấy rùng mình.

    Hắn nhíu mày nhìn cậu thiếu niên vì đang suy nghĩ gì đó mà lỡ đá chân vào một cạnh ghế đá.

    Hắn nhanh chóng lấy điện thoại ra, nhắn một dòng tin hỏi han cho cậu.

    // chấp nhận tin nhắn từ hắc thố ?//

    Chấp nhận // từ chối

    Hắc thố:

    Cậu bạn nhỏ, đi đứng nhìn đường một chút.

    // kết thúc cuộc trò chuyện? //

    Đồng ý // không

    Vương Nhất Bác đứng lại nhìn vào dòng chữ trên dao diện màng hình một lúc.

    Cậu nhanh chóng đưa mắt quan sát xung quanh, không ai có điểm khả nghi...

    Hắn ta đang ở đâu?

    Tại sao hắn lại biết nhất cử nhất động của cậu?

    Tại sao lại là cậu mà không phải ai khác?

    Rốt cục hắn là ai?

    Sao lại cứ mãi đeo bám cậu như thế?

    Hàng trăm ngàn câu hỏi lần lược xuất hiện trong đầu thiếu niên, những câu hỏi đó cậu vẫn chưa thể lý giải được.

    Thật sự quá khó hiểu, hắn là bạn hay là thù?

    Bí ẩn về tên sát nhân đó thật sự là gì?

    Và cậu vẫn chưa có lời giải đáp cho câu hỏi mà mình đặc ra.

    ______________

    " Á..."

    Tiếng thét thất thanh của cô gái trẻ vang lên, dường như cô đang sợ một cái gì đó.

    Bên dưới gầm giường từ từ chui ra một người đàn ông gương mặt lạnh lẽo.

    Hàn khí xung quanh hắn ta vô cùng nồng đậm, đôi mắt đỏ ngầu cùng gương mặt trắng càng khiến người nhìn lạnh sống lưng.

    Người đàn ông từ từ đứng dậy, hắn tiếng một bước, cô gái liền lùi lại một bước.

    " cô gái...

    Đừng sợ ...

    Sẽ nhanh thôi"

    Người đàn ông trên tay cầm cây dao sắt bén, hắn trầm giọng lên tiếng, trong chất giọng của hắn còn nghe ra được vài phần khinh bỉ.

    " đừng lại đây!

    Tránh xa tôi ra....

    Áaaaaaaa...

    "

    Cô gái sợ hãi lùi về phía sau, người đàn ông cười lạnh sau đó bổ nhào về phía cô.

    Hắn hung tợn đâm từng nhát dao vào cơ thể cô gái, máu me bắn ra tung tóe.

    Một lúc khi hắn sát nhận cô gái đã chết, hắn quay lưng bước đi, không hề ngoảnh đầu lại.

    Nụ cười nhàn nhạt trên môi hắn vẫn chưa lụi tàn, khuôn mặt vươn vấn một ít máu tươi.

    Cảnh sắt bên trong căng phòng vô cùng quỷ dị, tiếng cười của người phụ nữ vang lên.

    " thôi thôi đừng xem nữa, ngày nào mấy anh không xem phim ma thì chết hay gì mà xem hoài vậy?"

    Vương Nhất Bác thu mình vào một góc bịt chặt lỗ tai mình lại để khỏi nghe thấy những tiếng la thét kia.

    Đôi mắt rưng rưng lệ, cậu bị một tên sát nhân đeo bám chưa đủ hay gì mà còn mở phim ma cho cậu coi nữa??

    Trời ơi tôi khổ quá mà.

    ___________________

    Mấy cô thấy tui ra một tuần hai chương được không?
     
    [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
    phần 4


    Vương Nhất Bác leo lên giường nằm một lúc liền thấy buồn chán vô cùng.

    Tự nhiên cậu lại có ý định muốn lên deep web một lần nữa.

    Nghĩ là làm, cậu liền mò lên deep web xem có gì thú vị không, ấy thế mà có thật.

    Thiếu niên nhìn dao diện màng hình, cậu được mời vào một group riêng tư, có hết thảy 8 người, thêm cậu nữa là 9.

    Người thêm cậu vào group này không phải là hắn, mà là một người hoàn toàn khác.

    // tham gia cuộc trò chuyện trong group ác quỷ //

    Đồng ý // từ chối

    Hắc thố:

    Chuyện đó thế nào rồi?

    Bóng đèn:

    Ổn cả, đừng lo

    Tên mù:

    Tao cảm thấy cần tìm thêm đối tượng.

    Dê núi:

    Tạm thời là như vậy trước đi

    Lão ca:

    Đúng!

    Đối tượng tiếp theo đã được sắp xếp rồi.

    Củ cải:

    Ay da, lần này em có việc nên không tham gia được.

    Hay đối tượng tiếp theo để em ra tay?

    Thánh nghiệp:

    Em cũng có việc, giống như củ cải.

    Kem trộn:

    Được rồi, nhưng có ai để ý, có một bạn nhỏ đang seen chùa không nhỉ?

    Dê núi:

    Là chuộc nhắt hay là...?

    Hắc thố:

    Là sư tử con.

    Lão ca:

    Ồ...

    Sư tử con?

    Thú vị.

    Kẻ mù:

    Đối tượng kế tiếp ?

    Hắc thố:

    Không!

    Là người của tao.

    Củ cải:

    Wao~

    Đánh dấu chủ quyền.

    Thánh nghiệp:

    Chắc hắc thố đang bảo vệ người của ảnh.

    Hắc thố:

    Ừm!

    Cậu bạn nhỏ, sao lại không lên tiếng?

    Cool guy:

    Các người là ai thêm tôi vào?

    Kem trộn:

    Tôi !

    Cool guy:

    Các người rút cuộc là ai?

    Thánh nghiệp:

    Bạn đoán xem?

    Lão ca:

    Tôi nghĩ các cậu đừng nên dọa cậu ta.

    Hắc thố trông có vẻ khó chịu

    Cool guy:

    ...

    Hắc thố:

    Trẻ con giờ này nên đi ngủ...

    Cậu bạn nhỏ, mau bỏ điện thoại xuống rồi đi ngủ đi.

    Cool guy:

    Tôi mới không phải trẻ con.

    Anh mới trẻ con.

    Tên tâm thần.

    // bạn muốn rời khỏi cuộc trò chuyện ?//

    Đồng ý // không

    Vương Nhất Bác hậm hực cất điện thoại đi, cậu chỉ kết thúc cuộc trò chuyện, cậu không rời nhóm.

    Bởi cậu biết, nếu có rời cũng sẽ bị lôi vào, và cậu không rảnh tốn công rời ra rồi lại lôi vào rồi lại rời ra...

    Thật sự rất phiền phức, nghĩ như vậy thiếu niên lấy chăng trùm kín đầu, chìm vào giấc ngủ.

    Lưu Hải Khoan và Vu Bân nhìn nhau rồi cười, ý vị trong nụ cười của bọn họ không thể nhìn ra.

    _______________

    Hôm nay là thứ bảy, thiếu niên dậy cực sớm để đi học, đang trên đường đến lớp thì hai người bạn thân của cậu chạy tới.

    Quách Thừa khoát vai cậu hí hửng cười đùa, Trịnh Phồn Tinh đứng bên cạnh cũng vui vẻ nói chuyện.

    " Tiểu Bác hôm qua cậu ngủ không ngon sao?"

    "Không có, ừm tối qua tớ gặp ác mộng thôi, hai cậu đừng lo"

    " ừm!"

    Trịnh Phồn Tinh và Quách Thừa âm thầm nhìn cậu sau đó nở một nụ cười.

    Cậu lại có cảm giác lạnh sống lưng rồi, mà không phải chỉ có cậu.

    Quách Thừa và Phồn Tinh cảm nhận được có một ánh mắt giết người đang nhìn mình, hai người họ liền thả vai cậu ra đồng loạt âm thầm lùi ra một tý.

    " các cậu sao vậy?"

    Thiếu niên cảm nhận được hai người bạn của mình có điểm khác lạ liền quay đầu lại hỏi.

    " không có gì!

    Cậu đi trước đi tớ với Phồn Tinh phải qua thư viện tìm sách rồi sẽ trở lại lớp với cậu"

    "Đúng đúng!"

    " ò...

    Vậy cũng được "

    Nói rồi thiếu niên quay đầu đi,không để ý đến hai người bạn của mình không phải là đến thư viện, mà là một góc khuất của chỗ lúc nãy họ đứng.

    "Giữ người gớm"

    Quách Thừa khinh bỉ lên tiếng nói với tên nam nhân đang đứng đó cười nhạt.

    "Anh định thế nào?"

    "Chậm mà chắc!"

    "Ồ..."

    "Coi như anh còn biết suy nghĩ"

    "Hai đứa bây bảo vệ nhóc ấy cho tốt một chút, đừng để nhóc ấy bị người khác dụ đi, nếu không hậu quả hai bây tự gánh"

    Nam nhân lạnh giọng ra lệnh cho Trịnh Phồn Tinh và Quách Thừa.

    "Biết rồi, anh đừng lo"

    "Nhưng mà cậu ấy có bạn gái rồi"

    "Chuyện đó anh đã sắp xếp, không phải lo"

    "Vâng"

    "Vâng"

    Cuộc trò chuyện giữa ba người bọn họ kết thúc, nam nhân xoay mặt lạnh lùng bước đi.

    Hai người Phồn Tinh và Quách Thừa đứng đó nhìn nhau nở nụ cười "ta đây biết hết" sau đó cũng quay lại lớp học.
     
    [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
    phần 5


    Đêm nay Vương Nhất Bác lại mất ngủ, đang lúc chuẩn bị đi ngủ, điện thoại cậu liền vang lên tiếng chuông thông báo của deep web.

    Cậu tò mò ấn vào, dao diện màng hình liền biến thành màu đen, một video clip lại hiện ra.

    Là hắn đã gửi cho cậu, trong video cậu nhìn thấy thân ảnh cao gầy nhưng hình như không phải của hắn.

    Người đó mặc trên người một cái áo hoodie màu đen tuyền, đội cái nón lưỡi trai cũng đen nốt.

    Người trong video rất cẩn thận mà còn đeo thêm găng tay và một cái khẩu trang màu đen.

    Bên cạnh người nọ còn có thêm một người đang đứng đó.

    Người nọ cầm trên tay con dao sắt bén vô cùng, người nọ đưa con dao lên không trung thẳng tay chém xuống không hề do dự.

    Người đang đứng bên cạnh vui vẻ cười lên khúc khích, tiếng cười thích thú hòa cùng tiếng la thét thất thanh vang xin khẩn cầu của nạn nhân nghe vô cùng đáng sợ.

    Người bị giết lần này là một cô gái?

    Thiếu niên nhìn cô gái ấy qua video thì đoán chừng cô ta khoảng tầm tuổi của cậu.

    Cô gái diện trên người bộ váy body màu đỏ tươi, đôi giày cao gót cô ta mang cũng chính là một màu đỏ.

    Màu máu hòa vào màu áo trên người cô gái đó thật sự nhìn không rõ.

    Tên hung thủ cùng đồng phạm của hắn hướng ánh mắt nhìn về phía camera đang quay lại toàn bộ sự việc.

    Cậu cảm thấy rùng mình với ánh mắt bén lạnh ấy, nhưng hình như...

    Đôi mắt đó vẫn chưa là gì so với đôi mắt thâm trầm ý vị của hắn ta.

    Sau khi đoạn video clip đó kết thúc, dao diện màng hình hiện lên cuộc trò chuyện trong nhóm đó.

    // tham gia cuộc trò chuyện trong group ác quỷ //

    Đồng ý // không

    Kẻ mù:

    Cô ta la hét quá chướng tai!

    Dê núi:

    Nhìn mặt cô ta liền ưa không vô!!

    Bóng đèn:

    Quả thật tao cũng không ưa...

    Cô ta quá ương ngạnh.

    Lão ca:

    Thật sự đáng chết.

    Cool guy:

    Các người thật sự giết người???

    Củ cải:

    Đúng a~~~

    Chúng ta đã giết cô ta đó ~~~

    Cậu có thích không?

    Cool guy:

    Các người bị điên hết rồi sao?

    Các người giết người tại sao lại còn quay video gửi qua cho tôi làm gì?

    Rảnh rỗi sinh nông nỗi không có gì để làm ha gì?

    Một tên tâm thần chưa đủ sao mà bây giờ có cả một group tâm thần?

    Kem trộn:

    Wao...

    Group tâm thần...

    Nghe hay phết.

    // kem trộn đã đổi tên group thành tâm thần //

    Thánh nghiệp:

    ._.??

    Nói vậy mà làm thiệt luôn?

    Hmmmmm...

    Lời nói rất có giá trị!

    Hắc thố:

    Bạn nhỏ, hôm nay trong người cảm thấy không khỏe chỗ nào???

    Sao lại cáu kỉnh như vậy?

    Cool guy:

    Không cần anh quan tâm!!!!

    Tôi sẽ báo cảnh sát về hành vi mà các người làm ra!!

    Kẻ mù:

    Tao nghĩ cậu ta nên được thanh trừng.

    Lão ca:

    Bạn nghĩ bạn có cửa???

    Hắc thố đang đen mặt rồi kìa!

    Kem trộn:

    Úi giồi ôi.

    Hắn đã tên hắc thố có nghĩa là đen rồi, mà bây giờ mày còn nói hắn đem mặt nữa thì thật sự...

    Không nhìn ra...

    Thánh nghiệp:

    Đúng a!!!

    Haha tội hắc thố ca !!

    Hắc thố:

    CÂM MỒM!!!!

    // hắc thố đã offline //

    Dê núi:

    Hôm nay nó bị sao thế??

    Kẻ mù:

    Không biết.

    Bóng đèn:

    Chắc là đang hờn dỗi

    Củ cải:

    Rỏ ràng là đang hờn dỗi chuyện bị nói là kẻ Tâm thần 🙂

    //bạn muốn rời khỏi cuộc trò chuyện ?//

    Đồng ý // không

    Vương Nhất Bác khinh bỉ mà nghĩ, hừ không lẽ mình nói có tý xíu mà cái tên hắc ám đó lại là thủy tinh tâm???

    Mới nói vài câu liền bị tổn thương mà không thèm quan tâm đến cậu??

    Hừ!!!

    Cậu mới là không cần hắn quan tâm, hắn không nhắn tin với cậu thì càng tốt xía...

    Nghĩ xong cậu ôm điện thoại vào trong chăng, nằm một lúc thì âm báo tin nhắn vang lên.

    Thiếu niên nhanh chóng mở điện thoại ra xem lại vô cùng mất hứng.

    // bạn vừa nhận được một tin nhắn từ lena //

    Lena:

    Anh ơi ~~~

    Em nhớ anh quá à...

    Sao mấy ngày nay anh không nhắn tin với người ta~~~

    Người ta giận cho anh coi...

    Yibo.w_85:

    Cô giận thì keme cô chứ liên quan đéo gì đến tôi ? [ xóa ]

    Xin lỗi bảo bối, mấy hôm nay bài tập nhiều quá.

    Lena:

    Vậy sao??

    Thương anh quá ❤

    À mà anh ơi,...

    Yibo.w_85:

    Ơi...

    Bảo bối muốn nói gì?

    Duma tởm chết được, không hiểu sao trước đây tôi lại có thể thích cô luôn á [ xóa ]

    Lena:

    Anh nè...

    Ngày mai là sinh nhật bạn em,...

    Anh đi cùng em nha~~~~

    Yibo.w_85:

    Đéo!!

    Ông đây đéo rảnh đi chơi với mày, thà tao ở nhà coi mấy video tên hắc ám kia gửi qua còn hơn!!!!! [ xóa ]

    Được thôi...

    Bảo bối của anh muốn gì cũng được...

    Lena:

    Ok

    Vậy ngày mai 5h anh qua đợi em nha...

    Yibo.w_85:

    Thời gian của ông mày là vàng là bạc đéo rảnh đi đợi mày!!! [ xóa ]

    Được thôi ...

    Lena:

    Vậy bye anh nha.

    Yêu anh ❤

    Yibo.w_85:

    Cút cụ mày đi [ xóa ]

    Bye em.

    // bạn muốn kết thúc cuộc trò chuyện? //

    Đồng ý // không

    Sau khi kết thúc cuộc trò truyện với " cô bạn gái " mà lúc trước cậu từng điên cuồng theo đuổi.

    Cậu hơi bất ngờ về thái độ của mình khi nãy, chẳng phải bình thường nếu cô ấy nhắn, mình sẽ rất cưng chiều mà trả lời lại bằng đoạn tinh nhắn thật dài sao?

    Từ khi nào mà cậu dần quên đi sự hiện diện của cô ấy, từ khi nào cậu lại cảm thấy chán ghét cô ấy?

    Và...

    Từ khi nào cậu lại có cảm giác mong chờ tin nhắn quan tâm đến từ một tên sát nhân thế kia??

    Thật khó hiểu...

    Không nghĩ nữa...

    Đi ngủ!!

    Đúng đi ngủ, nhưng mà con mẹ nó, mỗi lần nhắm mắt thì những hình ảnh từ đoạn video lúc nãy lại hiện lên rỏ mồn một trong đầu cậu.

    Thiếu niên lăn qua lăn lại đến chán chê thì liền nghe tiếng chuông báo điện thoại vang lên.

    * tinh, tinh*

    // chấp nhận tin nhắn từ hắc thố ?//

    Chấp nhận // từ chối

    Hắc thố:

    Cậu bạn nhỏ, đến giờ đi ngủ rồi.

    Mau dẹp điện thoại sang một bên rồi đi ngủ đi,...

    Đừng nghịch nữa.

    // bạn muốn kết thúc cuộc trò chuyện? //

    Đồng ý // không

    Vương Nhất Bác mang tâm tình vui vẻ hí hửng quăng cái điện thoại đáng thương qua một bên sau đó liền đắp chăn ngoan ngoãn đi ngủ.
     
    [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
    phần 6


    Ngày hôm sau, đúng như đã hứa cậu tới nhà của lena để đón cô ta, chỉ khác là cậu không đợi cô ta, mà để cô ta đợi mình.

    Hừ tưởng dễ bắt ông đây đợi mày à, thử thời tao tới trễ xem mày không đợi mục xương mới lạ.

    6 giờ rưỡi cậu đứng dưới nhà lena thì thấy cô ta chạy ra vui vẻ nghênh đón.

    "Bác ca ca~~~ sao anh đến trễ vậy??...

    Người ta đợi anh nảy giờ á ~~~~"

    "Xin lỗi em, tại hôm nay đột nhiên anh có việc bận nên đến muộn"

    Ừ thì là bận chơi game đó được không hả?!

    " ưm, thôi chúng ta mau đi đi anh, kẻo một hồi lại trễ."

    "Ừ!"

    Sau khi đến được bữa tiệt, lena liền chạy lại một cái bàn nơi bạn bè cô ta đang ngồi.

    "Hello các cậu, tớ đến trễ"

    "Ừ không sao đâu, dù sao thì mimi vẫn chưa đến mà"

    " ừ nghe nói hôm nay mimi sẽ dẫn bạn trai đến đó, nghe cậu ấy nói anh ta đẹp trai lắm"

    " vậy sao?

    Vậy có đẹp bằng bạn trai của tớ không?"

    " ha ha cậu lại thích đùa"

    Mimi từ đằng xa đi lại, tay cô ta ôm lấy tay của tên nam nhân có mái tóc đen, gương mặt góc cạnh...

    " chào các cậu, đây là bạn trai tớ, anh ấy tên Tiêu Chiến, hơn chúng ta 6 tuổi đó"

    Cả đám đi lại chào hỏi nhau xong liền bắt đầu nhập tiệc, trong lúc ngồi thì cậu luôn cảm giác có một ánh mắt sắc lạnh cứ nhìn vào mình mãi.

    "Anh Chiến anh uống cùng em một ly nha?"

    "..."

    Lena đứng lên ỏng ẹo tiến về phía nam nhân, anh trực tiếp né tránh, anh vẫn không nói tiếng nào chỉ cười lạnh một cái liền khiến mọi người xung quanh cảm thấy không rét mà run.

    Vương Nhất Bác nhìn một màng này cũng không có biểu tình gì, cậu chỉ cảm thấy buổi tiệc này vô cùng vô vị.

    *tinh, tinh* tiếng thông báo tin nhắn của deep web lại reo lên, thiếu niên nhanh chóng cầm điện thoại lên xem.

    // chấp nhận tin nhắn từ hắc thố ? //

    Chấp nhận // từ chối

    Hắc thố:

    Cậu bạn nhỏ, trông em có vẻ buồn chán nhỉ?

    Cool guy:

    ...

    Anh...

    Chẳng lẽ là Tiêu Chiến?

    Hắc thố:

    Bingo!

    Bạn nhỏ thật thông minh.

    Thiếu niên sợ hãi ngước nhìn tên nam nhân đang nở nụ cười ôn nhu với mình.

    Một kẻ sát nhân tâm thần bệnh hoạn đang ngồi ngay đây?

    Không phải chứ, hôm nay ra đường bước nhầm chân hả trời?

    Thiếu niên đôi tay run run, có khi nào bữa tiệc hôm nay kết thúc lại sẽ có thêm một vụ án mạng nữa không?

    Hắc thố:

    Bạn nhỏ...

    Em đang sợ tôi sao?

    Tôi nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt em đó.

    Đừng lo, hôm nay tôi sẽ không làm gì em...

    Cool guy:

    Đêm nay anh lại giết người?

    Hắc thố:

    Em đang quan tâm tôi sao?

    Đương nhiên nếu em muốn, đêm nay sẽ không có vụ án mạng nào xảy ra.

    Còn nếu...

    Cool guy:

    Đêm nay hãy để cho tôi bình yên.

    Anh làm ơn, đừng làm phiền tôi nữa.

    Tôi thật sự mệt mỏi rồi.

    Cũng đừng gửi những video bệnh hoạn của anh cho tôi nữa.

    Trái tim tôi thật sự không chịu nổi đã kích như vậy.

    Làm ơn, xin anh đó...

    Đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.

    // bạn muốn kết thúc cuộc trò chuyện? //

    Đồng ý // không

    Vương Nhất Bác nhắn xong cậu ngước mắt lên nhìn xem biểu cảm của hắn như thế nào.

    Nụ cười trên môi hắn đã tắt, ánh mắt thăng trầm không rỏ ý vị, hắn dùng khẩu hình miệng nói một chữ " được" với cậu, sau đó hắn đứng lên và rời đi.

    Tự dưng một loại cảm xúc mất mát dân lên trong lòng cậu, thật khó chịu.

    Tối đêm hôm đó, quả thật cậu đã không còn nhận được bất kì video clip về vụ giết người nào nữa.

    Cậu thử vào group để xem thì chợt nhìn thấy một dòng chữ đỏ chót hiện lên trên dao diện màng hình.

    // hắc thố đã xóa bạn khỏi group tâm thần //

    Kì lạ một điều, bình thường đêm nào Lưu Hải Khoan và Vu Bân ca cũng sẽ coi phim ma.

    Tại sao hôm nay hai người bọn họ lại không coi?

    Hôm nay hai người bọn họ cũng không ồn ào trêu chọc cậu nữa?

    Bỗng dưng cậu cảm thấy khó chịu cực kì, giống như cậu đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ với hắn ta vậy.

    Đêm nay cũng không còn thấy hắn nhắn tin bảo cậu đi ngủ như thường lệ nữa.

    Nhưng mà cậu chính là người bảo hắn đừng làm phiền cậu nữa mà?

    Sao cảm thấy khó chịu quá, đêm hôm đó thiếu niên mất ngủ, không phải vì sợ hãi, mỗi lần cậu nhắm mắt lại nhìn thấy đôi mắt buồn rười rượi của hắn khi nói chữ "được" với cậu rồi rời đi.

    Không lẽ cậu đã động tâm với một tên sát nhân bệnh hoạn?

    Không thể nào!

    Chắc chắn là không thể nào cậu lại đi yêu một tên sát nhân, hắn còn là con trai nữa chứ.

    Khó quá bỏ qua , đi ngủ, không nghĩ nữa!!!!
     
    [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
    phần 7


    Mới sáng sớm thức dậy, thiếu niên đầu tóc bù xù gương mặt không chút biểu tình.

    Cậu lê thân thể mệt mỏi đi vào vệ sinh cá nhân, hôm nay cậu phải bắt đầu công việc của hội trưởng hội học sinh.

    Thiếu niên vát khuôn mặt khó ở của mình đứng ở cổng trường để kiểm tra học sinh.

    Trong lúc đứng gác cổng, cậu lại thấy được " cô bạn gái" của mình khoát tay với tên nam nhân khác, cô ta còn cười nói vui vẻ với hắn cơ chứ.

    Cô ả nhìn về phía cậu liền bất giác giật nảy mình, cô ta ríu rít chạy lại giả thích.

    " anh ơi,...

    Không phải như anh thấy đâu, đây...

    Đây chỉ là anh trai của em thôi..."

    " ừm...

    Không ngờ gu của lena đây còn thích chơi trò loạn luân?"

    " anh không phải vậy, đây thật sự chỉ...

    Chỉ là anh trai của em thôi"

    "...

    Bịa láo ông táo sẽ bẻ răng, cô có bao giờ nghe câu này chưa?..."

    Vương Nhất Bác cuối thấp đầu nhìn cô ta, đôi mắt cậu chứa đầy sự chết chóc cùng quỷ dị, cậu tựa hồ như đang tường thuật lại cách mà hắn nhẫn tâm nhìn những nạn nhân bị hắn giết chết.

    "..."

    " em ơi anh yêu em lắm, nếu anh có nước trong tay, phòng em bị cháy không ai biết ai hay, sao có thể nhẫn tâm như vậy?

    Anh vừa đánh răng vừa đứng ngắm em cháy"

    Từng câu từng chữ cậu thốt ra đều mang hàn khí lạnh, đôi mắt lạnh lùng nhìn cô ta.

    Đôi vai của cô ta run lên, người đàn ông đứng cạnh cô ta cũng nhìn thấy ánh mắt của cậu, hắn cũng sợ hãi mà lùi về sau.

    " chúng ta coi như không còn quan hệ nha, em tựa mây là mây trên trời, còn anh là cây là cây bên đời....

    Vốn dĩ không thuộc về nhau."

    "..."

    Nói xong cậu cười lạnh một cái, hai người bọn họ chưa từng nghĩ, một thiếu niên vô ưu vô tư như cậu vừa nãy lại có thể thốt ra những lời như vậy.

    Bọn họ nghĩ người như cậu thì bị cắm vài cái sừng chắc cũng không sao...

    Nhưng không ngờ, phản ứng của cậu không lớn nhưng lời nói của cậu lại đã kích vô cùng .

    "Còn không mau cút"

    "..."

    "..."

    Hai người bọn họ nghe vậy liền vắt chân lên cổ mà chạy đi mất.

    Thiếu niên lạnh mặt không nói tiếng nào, cậu không ghen.

    Cậu chỉ cảm thấy đây là cơ hội tốt để chia tay cô ta.

    Có cơ hội thì nên tận dụng triệt để mà...

    Nhỉ?

    _______________

    Buổi trưa, Vương Nhất Bác đang vùi đầu vào đóng giấy tờ của hội học sinh.

    Tuyên Lộ đẩy cửa bước vào, cô gái với mái tóc màu hạt dẻ, khuôn mặt xinh đẹp.

    " tiểu Bác,..."

    "A...

    Chị Lộ"

    "Ừm,...

    Nhìn em trông bận rộn quá nhỉ?"

    "Vâng ạ, em vẫn chưa quen với cái chức này"

    "Ừm cố lên, từ từ rồi quen, mà lúc nảy chị thấy có một cậu con trai đứng dưới góc cây Tử Đằng nhìn lên phòng em hoài à"

    "...??"

    "Lúc chị hỏi cậu ta tiềm em hả gì, cậu ấy chỉ mỉm cười sau đó quay lưng đi mất tiêu"

    "Người đó đi lâu chưa chị?"

    "Ừm chưa lâu, nhưng em quen cậu ta hả??"

    Vương Nhất Bác không trả lời Tuyên Lộ mà chạy ra ngoài cửa sổ để xem.

    Cậu quay đầu vào trong với khuôn mặt đầy thất vọng, hắn ta tới đây, tìm cậu?

    Nhưng tại sao hắn lại rời đi ?

    Chẳng lẽ hắn thật sự nghe lời mình như vậy ?

    Mình kêu hắn để mình yên, đừng làm phiền mình nữa hắn đều nghe theo ???

    " tiểu Bác, em sao thế?

    Em không khỏe chỗ nào sao?"

    "Không có ạ, em rất khỏe"

    "Ừm...

    Vậy thôi chị đi trước đây , chị còn có việc bận"

    "Dạ chị đi đi"

    Nói rồi Tuyên lộ quay đầu đi ra ngoài , cô cười thầm rồi nghĩ trong lòng ' Chiến Chiến à...

    Có lẽ người đã động tâm rồi, em trai của chị cố lên, đứa bé ngoan này nhất định phải bắt về làm em rể cho chị'

    Vương Nhất Bác ngồi trong phòng im lặng nhìn điện thoại , vẫn là một mảng đen tuyền.

    Hắn như thế mà đã hai ngày không nhắn tin cho cậu?

    ______________

    Hôm nay trường học cho học sinh nghỉ một tuần để nghỉ ngơi sau những ngày thi cử mệt mỏi.

    Những học sinh khác tụm năm tụm bảy rủ nhau đi chơi, riêng Vương Nhất Bác cậu lại muốn về nhà với ba mẹ.

    Cậu bước lên tàu điện ngầm để về Lạc Dương, nơi cậu được sinh ra.

    Thiếu niên vẫn không hề hay biết, mình đang bị theo dõi, người kia một thân đồ đen đi sau lưng cậu.
     
    [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
    phần 8


    Thiếu niên với gương mặt xinh đẹp, mười phần trẻ trung nhưng lại không hề vui vẻ.

    Phải cậu đang rất mệt, từ Bắc Kinh mà đến Lạc Dương đi máy bay là đã lâu rồi, mà hôm nay cậu còn muốn đi thử bằng tàu điện ngầm nên còn lâu hơn nữa.

    Thiếu niên mệt mỏi dựa đầu vào thành ghế, đôi mắt nhắm nghiền lại, cậu thở hắt ra một hơi, lấy cái tai nghe ghim vào điện thoại.

    Cậu mở âm lượng lớn nhất, đắm mình vào bài hát đang được phát trong điện thoại.

    «Nam Hài» là bài hát mà thiếu niên thích nhất giai điệu của bài hát vang lên, thiếu niên ngủ thiếp đi.

    Nam nhân đeo khẩu trang ngồi đối diện với cậu bây giờ mới từ từ đứng lên.

    Hắn từng bước, từng bước đi về phía cậu, ngồi bên cạnh cậu, hơi thở nhè nhẹ của thiếu niên phản phất trong không khí còn mang theo hương sữa thanh mát.

    Toa tàu dằng lên một cái, đầu của thiếu niên xiên xiên vẹo vẹo lại đáp ngay trên vai của tên nam nhân.

    Nhịp thở vẫn đều đều và không có dấu hiệu sẽ tỉnh lại sớm, nam nhân bắt lấy thời cơ ngàn vàng vòng tay ra sau lưng thiếu niên ôm cậu vào người.

    Đáy mắt nam nhân ẩn ẩn ý cười, đôi mắt cong cong xinh đẹp, khuôn môi khẽ nhếch lên sau lớp khẩu trang màu đen tuyền.

    Sau hơn hai tiếng rưỡi ngồi trên tàu thì cuối cùng cũng đến Lạc Dương.

    Vương Nhất Bác nghe tiếng thông báo thì cũng lờ đờ tỉnh giấc, cậu không cảm thấy đau cổ?

    Thường thì cậu ngủ như vậy sẽ rất mỏi, nhưng sao hôm nay lại có chút cảm giác...thoải mái chăng?

    Thôi kệ, sao cũng được, nghĩ rồi Vương Nhất Bác hòa vào dòng người đông đúc di chuyển ra khỏi khoan tàu.

    Đứng giữa biển người thiếu niên trẻ tuổi lại đột nhiên xoay đầu, đôi mắt liết nhìn xung quanh, cậu lại mơ hồ thấy được tên nam nhân một thân đồ đen đứng đó.

    Hai ánh mắt chạm nhau , thời gian như thể ngưng động, là hắn?

    Sao có thể chứ?

    Hắn không thể nào có mặt ở đây.

    Thiếu niên tự khâm phục trí tưởng tượng của bản thân, có lẽ vì một khoản thời gian bị hắn quấy rối nên sinh ra một chút cảm giác nhớ mong đi?

    Thiếu niên xoay người bước đi, bước chân thoăn thoắt như gió nhẹ nhàng lướt qua biển người chen chút.

    Trên đường về nhà thì cậu bắt gặp một cụ bà khó khăn bước từng bước lên phía trước.

    Cụ bà sợ hãi trước dòng xe tấp nập trên đường, bà cứ tiến rồi lại lùi, sau một lúc thì cụ bà mới bắt đầu bước đi qua con đường lớn.

    Đi được nữa đường thì giỏ rau củ trên tay mất đà rơi xuống đất, cụ bà ý định khom lương muốn lụm lên nhưng lại nghe thấy tiếng bóp kèn in ỏi của một chiếc ô tô.

    Cụ bà đành phải bỏ mặc giỏ rau củ của mình mà tiến từng bước nặng nề về phía trước.

    Thiếu niên nhìn một màng như vậy liền chạy ra giúp bà lụm lên giỏ rau quả mà bà làm rớt.

    Cậu chạy lại phía cụ bà, cẩn thận diều cụ sang đường, người ngồi trong xe thấy vậy liền đi ra giúp cậu diều cụ bà.

    Con người là như vậy, họ luôn trơ mắt nhìn người khác khó khăn mà không hề đưa tay ra giúp đỡ họ, cho tới khi có người khác giúp rồi thì họ mới chạy đến...

    Quá muộn!

    Dẫn cụ bà sang đường cậu liền được cụ bà nắm lấy đôi bàn tay, đôi mắt nhăn nheo, nụ cười phúc hậu nhìn cậu.

    "Cháu bé, cám ơn cháu đã giúp bà"

    "Không có gì đâu ạ,..."

    "Cháu thật đúng là một người tốt, ta mong mọi chuyện tốt lành luôn đến tìm cháu"

    "Dạ vâng, bà đi cẩn thận ạ"

    Cụ bà nói rồi liền quay lưng đi, Vương Nhất Bác chỉ biết đứng đó nói lớn bảo bà đi cẩn thận .

    Cậu lại nhớ tới một câu chuyện không mấy tốt đẹp mà mình đã vô tình xem được trên ti vi vào mấy ngày trước .

    Trên ti vi hôm đó chiếu một đoạn quay được từ camera an ninh, trong đoạn video được phát là cảnh một đứa bé đang chơi đùa thì trượt chân té xuống cái hồ ở công viên.

    Những người xung quanh chỉ trơ mắt nhìn đứa bé đang nổ lực vùng vẫy muốn thoát ra khỏi hồ nước sâu.

    Đứa bé kêu gào thảm thiết muốn ai đó cứu lấy mình, nhưng bọn họ chỉ trơ mắt nhìn mà chả làm gì.

    Bởi trong đầu bọn họ luôn nghĩ, sẽ có người khác cứu đứa bé thôi, cần gì phải lo?

    Đứa bé quẩy đạp một hồi liền im lặng, đứa bé vô lực chìm xuống dưới đáy hồ, người mẹ của đứa bé đang cầm điện thoại thì bây giờ mới phát hiện con mình đâu mất.

    Bà chạy đến cái hồ nhưng vẫn là không kịp, tim đứa bé đã ngừng đập, người mẹ la thét trong đau đớn của sự mất con.

    Những người xung quanh thấy cảnh này liền nhanh chóng chạy lại mở điện thoại lên quay lại cảnh này.

    Video được phát kết thúc kéo theo dòng lệ thiếu niên tuông trào, con người quả thật quá vô tâm rồi.

    Họ chấp nhận bỏ mặt những người đang rất cần sự cứu giúp của họ, nếu lúc đó họ chỉ cần với tay ra nắm lấy tay của đứa bé, sự tình như vậy sẽ không sảy ra.

    Trên thế giới từng phút từng giây đều có người với tay ra mong có ai đó nắm lấy tay mình, cứu rỗi cuộc đời mình, nhưng cái họ nhận được lại chính là thái độ vô cảm của những người xung quanh mình.

    Bi thương, uẩn bách, đau đớn, tuyệt vọng, sợ hãi, mỗi giây mỗi phút đều có một sinh mạng rời bỏ thế giới, để lại cho lòng người quá nhiều bi thương cũng chỉ vì sự vô cảm của họ.

    Thiếu niên lắt đầu rồi cũng rời đi, con người là như vậy, họ không thể thay đổi,...

    Bản tính của họ vốn là như vậy, thà là dẫm đạp lên người khác để sống chứ không muốn hạ mình kéo người khác lên ngan hàng với mình.
     
    [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
    phần 9


    Thiếu niên vừa đi vừa lắt lư vui vẻ, cuối cùng cũng về đến nhà rồi, về nhà rồi cậu sẽ đánh một giấc thật đã mới được.

    Nhưng đời đâu như mơ?

    Thiếu niên vừa bước vào nhà liềm thấy có một cô gái xanh xanh đỏ đỏ đang ngồi trên sofa nhà cậu.

    "Bác Bác!

    Con về rồi à?

    Mau lại đây"

    "Ba, mẹ..."

    Thiếu niên mở to mắt liết nhìn cô gái rồi nhìn ba mẹ mình, chẳng lẽ lại muốn cậu xem mắt?

    Ba mẹ cậu cũng thật quá đáng sợ rồi, đợt trước cậu về nhà liền bị bắt đi xem mắt với một tên đàn ông hơn 30 tuổi, bây giờ lại còn mời con người ta về nhà để cho cậu xem mắt?

    Cậu đang hoài nghi nhân sinh có phải là quá đáng sợ rồi không?

    "Vương Nhất Bác con mau lại đây"

    Mẹ Vương nhìn con trai mình đứng đó thẩn thờ, nhịn không được bà lên tiếng ngoắc cậu lại.

    "Mẹ....

    Ba..."

    "Đây là con gái của bác Lâm, hai đứa thử làm quen xem nếu hợp thì hẹn hò cũng được"

    "Em chào anh, em là Lâm Cảnh Chi , anh có thể gọi em là tiểu Chi cũng được ạ"

    "Ừm chào em, anh là Vương Nhất Bác"

    Cô gái xanh xanh đỏ đỏ mà cậu nói lúc nảy chợt lên tiếng chào hỏi, thiếu niên cũng chỉ chào hỏi qua loa cho có.

    Ừ thì nói xanh xanh đỏ đỏ là hơi quá, bởi cô gái này cũng khá xinh, trừ việc cô quá lùn, mái tóc màu xanh nước biển thật sự quá xấu thà để cậu nhuộm còn đẹp hơn.

    Bộ đồ cô gái mặc là cái đầm chấm bi màu đỏ, khuông mặt thì dậm chừng đâu có trăm lớp phấn nền, son hết ba bốn cây son gì thôi, ừm còn lại thì cũng xinh.

    Vương Nhất Bác chẹp chẹp miệng nhìn cô gái, sấu hơn tên tâm thần kia nhiều!

    Vương Nhất Bác ngồi trên ghế bắt chéo hai chân, đánh giá một lược cô gái trước mặt, vẫn là không thuận mắt tẹo nào.

    Cô gái kia thì cứ luyên thuyên mãi, không biết nói gì mà nhiều thế, nói hoài như vậy không mỏi miệng à?

    "Em là người phiền nhất mà anh từng gặp , người nhà em không chê em phiền à?"

    "..."

    Lâm Cảnh Chi im bặt, gương mặt đỏ lên không biết vì tức giận hay ngại ngùng.

    Ba mẹ Vương cũng câm nín vì thằng con trai của mình, quá thẳng thắn rồi.

    "Bác Bác...

    Con nói thế là không được...

    Dù gì người ta cũng là con gái mà..."

    Mẹ Vương bắt đầu cằn nhằn, thiếu niên chán nản...

    Cậu còn đi học, cậu còn trẻ, cậu còn rất đẹp trai, vậy thì cớ gì ba mẹ cậu cứ ép cậu đi xem mắt rồi mời người ta về nhà luôn vậy?

    Lần trước thì bắt cậu đi xem mắt với một tên đàn ông, lần này còn mời con gái nhà người ta về để ông bà giám sát việc xem mắt luôn mới ghê chứ.

    "Mẹ à ~~ con còn nhỏ mà...

    Con cũng rất đẹp trai đó , chỉ là tại con đang tìm người phù hợp với mình thôi mà "

    "Hzzzzz...

    Được được, dị thì nhớ mau mau chóng chóng đem người về ra mắt cho ta, nếu không hậu quả con tự gánh!"

    "Vâng, thưa mẹ con lên phòng!"

    Thiếu niên thuyết phục được mẹ mình thì vui vẻ nhảy chân sáo lên phòng ngủ.

    Cậu mệt muốn chết rồi có được không?

    Vừa về cái bị bắt ngồi đó nghe con vẹt xanh xanh đỏ đỏ kia nói chuyện mà muốn nhức óc luôn.

    Nhất Bác thả mình nằm lăn trên giường, lăn quá đà thế là bạn nhỏ rớt xuống đất.

    Mông lác phần tiếp đất đầu tiên khiến cậu ê ẩm không thôi, giỡn hoài cậu té đau lắm đó.

    Nhất Bác chật vật từ từ bò lên giường , chân tay đều mở rộng hết mức.

    "Cái giường này là của ta, căn phòng này là địa bàn của ta hahaha"

    Thiếu niên bị té ở mông nhưng đầu lại có vấn đề, cậu cứ ngồi đó cười hihi haha.

    Cười được một hồi, cậu tự nhìn mình ở trong gương, đôi mắt hơi đỏ không có điểm nào lầ vui vẻ.

    "Mệt thật!"

    Lắt lắt mái đầu mềm mại, một lần nữa ngước mặt lên.

    "Cũng thật cô đơn..."

    Thiếu niên thần sắc mệt mỏi quay về giường ngủ, đôi mắt nhắm nghiền lại.

    Thiếu niên từ đầu đến cuối vẫn là một bộ dáng thanh lãnh cao cao tại thượng.

    Mấy ai biết được thiếu niên kêu ngạo cũng có lúc yếu đuối, cũng có lúc mệt mỏi và cần được nghĩ ngơi?

    Ánh nắng chiếu vào căn phòng dần dần biến mất, thay vào đó là một cơn mưa vô cùng lớn.

    Những hạt mưa đánh mạnh vào cửa sổ, thiếu niên bị đánh thức nheo mắt tỉnh dậy.

    Nhìn về phía điện thoại đang phát sáng, một tin nhắn hiện lên, đại não truyền đến cơn đau ê buốt.

    "Không phải bị cảm rồi đó chứ ?"

    Cầm điện thoại lên, cậu ấn chắp nhận tin nhắn, là tin từ deep wed.
     
    [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
    phần 10


    *tinh,tinh*

    Đang nằm lăn lộn trên giường thì điện thoại reo lên, là tin nhắn thông báo từ deep web, Vương Nhất Bác nhanh chóng mở điện thoại lên.

    //chấp nhận tin nhắn từ hắc thố?//

    Chấp nhận // từ chối

    Hắc thố:

    Cậu bạn nhỏ...

    Khoan hãy chặn tôi.

    Hãy nghe tôi nói, được chứ?

    Cool guy:

    ...

    Được!

    Có gì nói lẹ đi!

    Hắc thố:

    Thứ nhất!

    Xin lỗi vì không giữ lời hứa sẽ không làm phiền đến em, vì vốn dĩ điều đó tôi làm không được.

    Thứ hai!

    Xin lỗi...

    Vì tôi lỡ yêu em rồi .

    Cool guy:

    ...

    Hắc thố:

    Xin lỗi vì đã nói như vậy.

    Nhưng những đều tôi nói đều là thật.

    Yêu em cũng là thật.

    Em không chắp nhận cũng không sao, bởi tôi chỉ muốn nói vậy thôi,...

    Từ giờ tôi sẽ chính thức theo đuổi em.

    Tôi nói xong rồi, bạn nhỏ, mau đi tắm rửa rồi đi ngủ đi.

    Nhớ trước khi ngủ phải ăn trưa đầy đủ đó.

    Cool guy:

    Ừm!

    // bạn muốn kết thúc cuộc trò chuyện ?//

    Đồng ý // không

    Vương Nhất Bác nằm trên giường, không hiểu sao thấy hắn nhắn như vậy cậu lại có chút...

    Mong chờ?

    Vương Nhất Bác nhanh chóng đứng dậy đi tắm rửa rồi ra ăn cơm.

    Cậu tự cảm thấy, hôm nay mình ngoan ghê luôn.

    Ở trên tần hai của ngôi biệt thự rộng lớn, có một nam nhân đứng đó dùng óng nhòm nhìn theo nhất cử nhất động của thiếu niên.

    N

    hìn thấy thiếu niên khuất sau cánh cửa nhà tắm, khuông mặt hắn hiện rõ một sự tiếc nuối.

    "Phải chi ở chổ này nhìn được bên trong phòng tắm của em ấy thì hay biết mấy..."

    Chất giọng trầm lạnh mang theo nuối tiếc vang lên, hắn khẽ thở dài rồi nén lại cái ý nghĩ đen tối trong lòng mình.

    "Mày thôi cái vẻ mặt cấm dục đó đi, bà ta tới rồi..."

    Lưu Hải Khoang đẩy cửa bước vào phòng, nhìn thấy cái bản mặt này của thằng bạn liền khinh bỉ lên tiếng.

    "Ừ...

    Tao biết rồi!"

    Hắn nghiên đầu để mái tóc lộn xộn rũ trên trán, đôi mắt ẩn ẩn ý cười, khóe môi nhếch lên tạo thành một đường cong tinh sảo lại mang theo luồn khí lạnh lước qua.

    Dưới lầu là một người phụ nữ thoạt nhìn rất sang trọng, cái áo lông thú đắt tiền của bà ta được vắt cẩn thận lên thành ghế sofa.

    "Chào con ...

    Tiêu Chiến!

    "

    Nở một nụ cười giả tạo, giọng nói ỏng ẹo tinh tởm, khuông mặt thật của bà ta được che đậy cẩn thận bằng lớp makeup dày cộp.

    "Tới đây nạp mạng?"

    "Con đừng nói chuyện với mẹ mình như vậy chứ...

    Ta là..."

    "Vụ án của bà do tôi đảm nhận.

    Thứ nhất tôi là người yêu cầu nhận vụ này, thứ hai bà là người cần phải nhận mức án tử hình...

    Và đương nhiên...

    Tôi là người sẽ giết bà."

    Chưa để bà ta nói hết, hắn đã chặn họng bằng những lời nói lạnh băng, gương mặt tỏ vẻ thích thú khi sắp được nhìn thấy người "mẹ" của mình phải chết.

    "Tiêu Chiến...

    Con là con trai ta đó...

    Con cứ coi như nể tình mẹ con của chúng ta đi."

    "Mẹ?

    Bà xứng?

    Chẳng phải năm đó chính bà là người đã giết chết cha tôi, lấy hết tài sản để đi theo cái thằng người tình của bà...

    Bà mặc cho tôi cứ cầu xin trong vô vọng bà vẫn xoay gót bước đi, thậm chí...

    Bà chẳng quay lại nhìn tôi dẫu một lần...

    Vậy cho hỏi...

    Bà xứng để làm mẹ tôi sao?"

    Hắn cười khẩy một cái...

    Người đàn bà trước mặt từ lâu đã không còn là mẹ của hắn nữa rồi...

    Bà ta là ai?

    Hắn không quen!

    "Ta...

    Năm đó là do ta bị tiền tài vật chất che mờ đôi mắt nên..."

    "Nên mới giết chồng mình rồi bỏ rơi đứa con chưa được 10 tuổi?"

    Người đàn bà nụ cười trên môi đông cứng lại, ánh mắt lóe lên một tia chết chóc.

    Bàn tay để sau lưng bà ta xoa xoa con dao găm giấu trong thắt lưng,

    _________________

    Xin chào mọi người, đây là ngôi nhà đầu tiên của tui, lúc trước tui sài cái acc này nhưng mấy tháng nay tui đã bỏ rơi nó.

    Thấy nó trống trãi và cu đơn qué, thế là hôm nay tui trở chứng ( mặc dù vẫn chưa hoàn « Kẻ Tâm Thần») nhưng tui vẫn "lỡ tay" đào thêm một cái hố.

    Mọi người ai rảnh thì ghé qua chơi với tui nha, acc này tui vẫn đang dùng, chỉ là dùng thêm một acc cho đỡ cu đơn hoi à😅😅😅
     
    [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
    phần 11


    Năm hắn 10 tuổi cha hắn còn sống , cuộc sống tưởng chừng hạnh phúc lại phải tan vỡ vì một thằng đàn ông lạ mặt.

    Năm đó mẹ hắn đã lén lút cùng người đàn ông đó hoang ái trông khi cha hắn vẫn phải đi công tác và không có nhà.

    Người đàn ông đó là bạn của cha hắn...

    Hôm đó cha đi công tác về sớm, nhìn thấy một màng dâm loạn ở trong nhà mình liền tức ngực khó thở .

    Bà ta nhìn thấy ông liền quỳ rạp xuống, nước mắt ngắn dài chảy ra đều đều.

    Người đàn ông đó cũng đồng dạng quỳ xuống xin tha.

    Cha hắn lúc đó tức giận liền đẩy hai người đó ra.

    Ông quay lưng lại rồi bước đi, nhưng ông không biết.

    Bọn họ ở phía sau âm thầm rút ra một con dao găm ánh lên màu bạc.

    Người đàn ông lao lên, ông ta đâm một nhát vào tim của ông máu cứ thế tuông ra, bầu trời của hắn năm 10 tuổi tựa hồ sập xuống.

    Sắc huyết nhuộm đỏ sân vườn, đứa trẻ năm đó vừa tròn 10 tuổi, ngày cha hắn chết, cũng là ngày sinh nhật thứ 10 của hắn.

    Một đứa trẻ chưa hiểu chuyện đã phải mang theo hận thù làm hành lý, câm phẫn làm hành trang, giết người là thỏa mãng.

    Hắn được nhận nuôi bởi Tiêu gia, một gia tộc có tiền có quyền có thế, gia tộc đứng đầu thế giới về mảng kinh tế, lại vẫn đứng đầu thế giới mafia về độ máu lạnh của những người trong gia tộc họ Tiêu.

    Bọn họ sẽ xem tất cả mọi người như rơm như rác, hoàn toàn không cho ai vào mắt, họ chỉ đối sử tốt với gia đình người thân và những người họ yêu quý thôi.

    Năm đó Tiêu Chiến bị bỏ rơi, hắn chật vật nằm ở ven đường, cơ thể lạnh cóng.

    Đôi vai gầy và nhỏ, yếu ớt run lên, cơ thể cuộn tròn lại tạo thành một tư thế bảo vệ bản thân.

    Một đàn sói không biết từ đâu chạy tới, bọn chúng ngồi xung quanh hắn, dùng bộ lông dày của mình để ủ ấm cho hắn.

    Một đàn sói to lớn có tận tám con liền gây chú ý cho người đi đường,...

    Và đương nhiên, người đi đường duy nhất ở đó chính là lão gia và phu nhân họ Tiêu.

    Họ dừng xe bên cạnh hắn, từ từ bước xuống xe rồi lại gần.

    Tiếng hít thở nhè nhẹ như vô hình, Tiêu phu nhân nhìn thấy một cậu nhóc nằm giữa đám chó sói.

    Bà nhẹ tay nhẹ chân mà ôm cậu bé dậy, đám sói đó không gây cản trở cho bà.

    Chúng chỉ gầm gừ theo dõi.

    Một chiếc xe tải chạy đến, đám sói to lớn lần lượt leo vào xe tải.

    Ánh nắng nhè nhẹ chiếu qua khung cửa sổ, thân ảnh của nhóc con đêm qua ổn yên nằm trên giường lớn .

    Hắn từ từ hé đôi mắt, thật ấm áp!

    Hắn quét mắt khắp căn phòng, hắn bước xuống giường rồi đi vào nhà tắm.

    Chỉ một lúc sau hắn đã có mặt ở dưới nhà.

    "Con thức rồi?"

    Tiêu lão gia dùng chất giọng ồn ồn lại ôn nhu mà hỏi hắn, Tiêu phu nhân ngồi bên cạnh chỉ đơn giản đánh giá rồi cũng hài lòng.

    "Dạ!"

    "Thật là một đứa nhóc lạnh lùng!"

    Tiêu phu nhân tuy đã ở tuổi gần bốn mươi nhưng tâm hồn cũng chỉ như một thiếu nữ.

    "Này...

    Con tên gì thế?"

    "Tiêu Chiến ạ!"

    "Được vậy từ giờ con là con trai ta nha!!?"

    Tiêu phu nhân vui vẻ nhìn hắn, đáp lại bà vẫn là khuông mặt lạnh lùng nhưng bà vẫn không nản chí.

    Bà không tin với tình cảm thiên liên của người mẹ lại không thể bù đắp cho quá khứ của hắn.

    Từ khi được nhận vào Tiêu gia, hắn luôn cố gắng, cho đến năm 13 tuổi được Tiêu lão gia giờ là cha của hắn huấn luyện.

    Nào là cách sử dụng súng, cách sử dụng dao, cách lái máy bay, các loại võ phòng thân như karate, võ cổ truyền...

    Đến năm 15 tuổi hắn đã được mời gia nhập tổ chức sát thủ làm việc cho chính phủ.

    Thực hiện những nhiệm vụ giết người bí mật, không để lộ sơ hở, cũng nhờ vậy mà hắn làm quen với đám người của Lưu Hải Khoang và Trịnh Phồn Tinh.

    Khi gia nhập tổ chức, điều kiện tuyên quyết chính là không cho những người xung quanh biết được thông tin về người hoặc thành viên của tổ chức trừ cha mẹ vợ con...

    Ừm...

    Cho cha mẹ vợ con biết để phòng trường hợp bất trắc xảy ra thì gia đình sẽ không đánh thẳng lên hội đồng chính phủ.

    Bởi những thành viên trong tổ chức đều là những người có máu mặt trong phương diện kinh tế hay là thế giới ngầm.

    Vì vậy nếu sảy ra sơ xuất có thể gia đình của các thành viên đó sẽ đánh gãy cái cây cổ thụ mang tên chính phủ.

    ___________________

    Chương này là giải thích về việc mấy bợn trong group "tâm thần"🙂)) được giết người mà vẫn ứ bị bắt nha.
     
    [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
    phần 12


    Quay về thực tại, hắn vẫn chẳng khác gì nhiều so với năm đó, chỉ là bây giờ hắn không còn là một đứa trẻ ngu ngơ khờ dại.

    Hắn là ác quỷ, không phải thiên thần, hắn thủ đoạn, nhưng ít ra hắn vẫn có lòng nhân đạo.

    Chỉ tiếc là người phụ nữ trước mặt thậm chí còn không xứng để có được sự thương hại từ hắn.

    "Tiêu Chiến, ta là mẹ con!"

    "...bà.không.xứng!"

    Âm thanh nhẹ nhàng lạnh nhạt khiến người ta phải khiếp sợ.

    "Nhưng dù gì ta cũng là người sinh ra con."

    "Ồ?

    Vậy sao?

    Bà sinh ra tôi, nhưng mà không phải bà đã giết chết tôi vào 10 năm trước rồi sao?"

    Bà ta vân vê con dao găm trong túi, đứng tựa người vào thành bàn,...

    Nhẹ nhàng cười một cái, ánh mắt trầm luân nhìn hắn.

    Tình mẹ con bây giờ đã không còn cứu vãn được nữa.

    Hay nói cách khác vốn dĩ là không có tình mẹ con để cứu vãn.

    Vì thế cũng không cần diễn vở kịch mẹ con này nữa...

    "Con thật sự không cần người mẹ này nữa?"

    Ánh mắt sâu không thấy đáy của bà ta hiện lên ý cười, được rồi, mày không nói tao coi như mày không cần, tao có thể cho mày mạng sống thì cũng có thể cướp đi mạng sống từ mày.

    Rút con dao bạc ra khỏi túi.

    *đùng*

    Viên đạn bạc ghim thẳng vào tay khiến máu của bà ta lênh láng khắp nền nhà.

    "Giết tôi?

    Bà đủ sức?"

    Nhếch mép một cái, bà là mẹ tôi, nhưng tôi không ngại giết bà.

    "Ái rà rà...

    Tiêu Chiến nổi điên rồi à?"

    "Chu choa...

    May mắn là em đến sớm"

    "Wao!

    Tiêu Chiến chuẩn bị đại khai sát giới rồi kìa tụi bây."

    "Tao mỏi mắt chờ mong"

    "Anh Chiến, làm gì thì làm đừng tèm lem quá em dẹp cực lắm"

    "Để tao coi thằng Chiến nó làm gì bà ta"

    "Bỏ rơi nó rồi giờ còn định ám sát nó...

    Tình mẹ con thân thiết ghê."

    Cả đám bước ra từ góc khuất của căn nhà, mỗi người thêm vào một câu coi như châm lửa đốt nhà...

    À mà nhà này cháy rụi thành tro lâu rồi.

    Tiêu Chiến chễm chệ ngồi trên ghế sofa.

    Hắn dùng ánh mắt dò xét nhìn bà ta.

    Ánh mắt cợt nhả nhưng gương mặt lại cố biểu tình ra mình đang thương xót.

    Cần?

    Không!

    Hắn không cần bà ta,...

    Từ đâu rút ra một cây roi da, cây roi da màu đen với họa tiết con trồng bằng vàng cùng mặt trời chiếu rọi uy phong lẫm liệt được điêu khắc tỉ mỉ trên thân roi.

    Dây roi màu đen cùng lỏm chỏm những cái gai nhọn be bé xinh xinh.

    Bà ta sợ xanh mặt nhưng vẫn là thần thái quan trọng nhất.

    "Mày dám?"

    "Tôi không gì là không dám."

    Nhúng vai một cái, biểu tình thương xót đầy giả tạo của Tiêu Chiến lại thể hiện rất rõ ràng.

    Có lẽ hắn nên làm diễn viên thay vì làm một tên sát thủ tay không sạch tâm không trong.

    Thần sắc cùng thái độ vô cùng hoàn hảo.

    "Sao?

    Mày định giết tao?"

    Cười lạnh, bà ta cố đanh giọng để che giấu sự run rẩy trong lời nói.

    "Ừ!"

    Nhẹ nhàng đáp lại, vung tay quất xuống một cái thật mạnh thật vang.

    Âm thanh chan chát của roi da mạnh mẽ chạm vào da thịch khiến người ta không khỏi buốt lạnh.

    Nền nhà sạch sẽ nhanh chóng nhuộm đầy máu tươi.

    Huyết dịch chảy dài trên nền nhà tạo thành một vũng máu loan lỗ.

    "Thằng mất dạy!!

    Mày dám!!!?"

    "Mất dạy?

    Ha...

    Bà có dạy tôi được ngày nào sao?"

    Bà ta thảm thiết thét lên.

    Ánh mắt đau đớn hung tợn liết nhìn hắn.

    Kinh hãi?

    Không!

    Là khinh bỉ mới đúng.

    Bà ta là đang tự khinh bỉ bản thân mình, sinh ra một đứa con rồi giờ đây lại để đứa con đó chuẩn bị giết chết mình.

    Cố gắng vực người dậy, bà ta lao lại phía cây dao bạc rơi trên sàng.

    Cầm lấy cây dao lao nhanh vè phía hắn, đâm xuống một nhát!

    *chát*

    Cây roi da nhẹ nhàng đáp xuống sóng lưng của bà ta, máu chảy dài thấm ướt cả áo, tiếng thét thất thanh đau đớn vang vọng trong căn biệt thự.

    "Muốn giết tôi?

    Bà đủ sức?"

    Đứng dậy khỏi ghế sofa, đôi tay thon dài nâng cầm bà ta lên.

    "Tự nhìn xem, giờ đây chính bà đanh quỳ dưới chân tôi khẩn thiết cầu xin"

    Nhàn nhạt nhếch môi rồi lại nhàn nhạt tự giễu.

    Nếu như năm đó người đàn ông kia không xuất hiện thì có phải bây giờ gia đình hắn vẫn còn yên ấm?

    Nhưng hắn biết, trên đời này không có nếu như, hay nếu có thì cũng không phải dành cho hắn,...

    Tiêu Chiến hắn như điên loạn mà quất liên tục vào người bà ta.

    Da thịt nát bét, mùi máu tanh cứ lởn vởn xung quanh căn nhà.

    Ám khí đen tuyền cứ thế bủa vây, bên trong căn biệt thự đó là những kẻ máu lạnh.

    Không phải không có tình người, mà là không cho phép bản thân có tình người.

    "Tiêu Chiến...

    Nhất Bác nó mới tắm ra kìa"

    Tiêu Chiến giây trước còn là bộ mặt lạnh lùng vô cùng đáng sợ, giây sau lại lặp tức biết thành một tên biến thái chính hiệu.

    "Đâu đưa óng nhòm đây..."

    Vương Nhất Bác bên kia sau hơn một tiếng đồng hồ ngâm mình trong bồn tắm thì cuối cùng cậu cũng bước ra.

    Làn da trắng hồng mịn màng như ẩn như hiện bên dưới lớp áo thun trắng mỏng.

    Cmn!

    Cậu còn không thèm mặc quần cho tử tế???

    Vương Nhất Bác mặc một cái áo thun trắng dài ngan đùi, bên dưới là cái quần lót nhỏ ôm lấy bờ mông căn tròn.

    Tiêu Chiến một tay cầm óng nhòm một tay đưa lên mũi sờ sờ...

    Ừm!

    Tốt, chưa chảy máu.

    Tiêu Chiến nuốt khan một ngụm, vừa nhìn qua bên kia vừa đi lên lầu...

    Tuy mũi không có máu nhưng vẫn là nên đi hạ quả cái đã!!!

    Nhân sinh Tiêu Chiến vô cùng đau khổ!
     
    [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
    phần 13


    8 giờ tối, Vương Nhất Bác đang ngồi chăm chú ngắm nhìn những hạt mưa nặng nề rơi xuống.

    Không hiểu sao mỗi khi thấy mưa, cậu chỉ muốn khóc thật lớn, bao nhiêu uất hận mà mình đã trải qua đưa vào cơn mưa để nó cuốn trôi theo dòng nước.

    Sợ hãi rồi đau khổ, mọi thứ...

    Mọi thứ đối với cậu đều thật đáng sợ.

    *tinh, tinh*

    //chấp nhận tin nhắn từ hắc thố?//

    Chấp nhận // từ chối

    Hắc thố:

    Cậu bạn nhỏ?

    Em đang làm gì vậy?

    Cool guy:

    Đang nghĩ xem làm cách nào để đánh chết anh

    ◉‿◉

    Hắc thố:

    Ôi!

    Nào nào...

    Tôi đã làm gì em đâu?

    Này!

    Trời đang mưa đấy.

    Mặc thêm áo ấm vào!

    Đóng cửa sổ lại đừng để gió thổi vào, sẽ bệnh đấy!

    Cool guy:

    ???

    Anh theo dõi tôi?

    Anh dám theo dõi tôi?

    -_-?

    Hắc thố:

    Anh đâu nào có em ơi 🙂

    Đừng dí anh như mấy tên biến thái ngoài kia chứ 😀

    Cool guy:

    Ủa dị là anh không phải biến thái à?

    Hắc thố:

    Đương nhiên rồi!

    Bộ trước giờ em nghĩ tôi là biến thái à?

    Cool guy:

    Đương nhiên rồi 😀

    Hắc thố:

    Em thật độc ác 🙁

    Chí ít bây giờ em cũng chịu nhắn tin thoải mái với tôi rồi nhỉ? [ xóa ]

    Nè...

    Em ăn cơm chưa?

    Em đi tắm chưa?

    Có đi tắm thì nhớ mở cửa cho tui coi với nha [ xóa ]

    Cool guy :

    Tôi chưa ăn.

    Mà này...

    Anh...

    Hắc thố:

    Hửm?

    Có chuyện gì sao cậu bạn nhỏ?

    Cool guy:

    Anh thêm tôi vào lại cái group "tâm thần" được không?

    Hắc thố:

    🙂

    Má nó cái group ác quỷ nghe hip hop vậy mà thằng Vu Bân nó dám đổi lại thành group tâm thần 🙂 [ xóa ]

    Được chứ được chứ...

    Bạn nhỏ muốn gì cũng được.

    (✷‿✷)

    Cool guy :

    Tốt...

    Giờ thì tôi đi ăn cơm đây, bye anh!

    Hắc thố:

    Bạn nhỏ ăn cơm ngon miệng

    [ cool guy đã xem ]

    // bạn muốn kết thúc cuộc trò chuyện ?//

    Đồng ý // không

    Vương Nhất Bác nhìn màng hình điện thoại rồi đôi môi bất giác cong lên.

    "Nhắn tin với hắn ít ra cũng khá vui chứ nhỉ?"

    Bên kia căn biệt thự có một đám hot boy đang ngồi gặm gà ráng.

    "Chu choa ta nói gà này ăn ngon ghê gớm."

    "Em có cảm giác là mình có thể gặm cả xương luôn ấy chứ."

    "Ối thằng Bân ăn từ từ chừa phần anh mày với"

    "Ê thằng Hiên chừa phần cho tao với coi"

    "Dương ơi anh có ăn hết của em đâu mà em nắm đầu anh."

    Một đám nam thần ( kinh ) vì miếng ăn mà đánh lộn giành giật còn hơn là đi giết người.

    Tiêu Chiến trên tầng cao đi xuống, đôi mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào Vu Bân.

    Tiếng giày da bôm bốp nện xuống nền nhà vang dội, âm thanh ồn ào nhốn nháo vẫn không dừng lại.

    *bốp*

    Miếng gà ráng thẳng tấp bay vào mặt Tiêu Chiến, hắn bực bội tức giận liết nhìn kẻ chủ mưu.

    "VU BÂN!!"

    nghiến răng nghiến lợi mà nói, thù mới nợ cũ vừa hay có thể trả một lần cho xong...

    "Thằng nào dám đánh thằng Bân ngày mai tao đãi đứa đó đi ăn lẩu "

    Cả đám con ông cháu cha ở đây chẳng lẽ chỉ vì nồi lẩu mà bán rẻ bản thân đánh đập bạn bè, anh em chí cốt ?

    Mấy người nghĩ sao vậy?

    Mấy người nghĩ chúng tôi sẽ làm như vậy ư?

    Ừ!

    Mấy người nghĩ đúng rồi đó!!

    "Vu Bân!!!

    Bọn này xin lỗi!"

    Cả đám cùng nói sau đó lao lại đánh Vu Bân tới tấp , một trận "sứt đầu mẻ trán " đẫm máu lại tiếp tục diễn ra bên trong căn nhà...

    Tên đầu xỏ ngồi bắt chéo chân trên ghế sofa nhàn nhạt "ngắm nhìn" khung cảnh "gà bay chó chạy" trước mắt ầm thỏa mãn.

    Vu Bân bên đây tội nghiệp bị đánh đến tơi bời, ôi khuôn mặt đẹp trai giờ đây còn đâu.

    Tình bạn cũng chắc có bền lâu.

    Sau một hồi ăn uống có người vui người buồn thì cuối cùng ai về phòng nấy.

    // tham gia cuộc trò chuyện trong group tâm thần //

    Chấp nhận // từ chối

    Kẻ mù:

    Bè mịa nó...

    Tới giờ cái group vẫn tên tâm thần.

    Lão ca:

    Tao nhìn cái tên group mà tao não lòng.

    Thánh nghiệp :

    Em nhớ tụi mình có điên lắm đâu ta?

    Củ cải:

    Ai đó đổi lại tên group đi.

    Nhiều lúc em vào group mà em tưởng mình vào lộn group nào bị bệnh không á.

    Kem trộn:

    Ê nè...

    Tụi bây khinh tao vừa thôi chứ

    Tên đẹp vậy mà không đứa nào thích hết dị?

    Má nó tứk á.

    // hắc thố đã đổi tên tâm thần thành kẻ máu lạnh //

    Dê núi:

    Thằng hắc thố nó đổi tên đúng rồi đó 🙂

    Lão ca:

    Tao ưng tên mới nha tụi bây

    Kem trộn :

    Chí ra tên mới cũng được đi.

    Nhưng tao vẫn thích tên cũ hơn cơ.

    Hắc thố:

    Tao đổi tên đó đó

    Thằng nào dám đổi lại thì coi chừng tao

    // Cool guy đã đổi tên kẻ máu lạnh thành ăn uống đời sống vlog //

    Cool guy:

    Ý kiến gì thì bước ra đây!

    Củ cải:

    Em xin được phép cười vào mặt anh Hắc thố.

    🙂))))

    Thánh nghiệp:

    Em không có ý gì đâu nhưng mà

    +1

    Lão ca:

    Tao cũng không có ý gì đâu

    +2

    Kem trộn:

    Xin lỗi mày nhưng mà

    +3

    Kẻ mù:

    Em thề là em không có cười đâu

    +4

    Bóng đèn:

    Tao thề là nảy giờ tao seen chùa mà tới khúc này tao nhịn không được.

    +5

    Dê núi:

    Xin lỗi mày hãy để tao cười lần này.

    +6

    Hắc thố:

    😀

    Tụi bây thấy tao có vui không?

    Cool guy :

    Ý kiến?

    Hắc thố:

    Dạ anh không dám...

    Cool guy:

    Hừ...

    Coi như anh còn biết sử dụng não.

    // bạn muốn rời khỏi cuộc trò chuyện? //

    Đồng ý // không

    V

    ương Nhất Bác lăn lộn trên giường, cậu vừa vui vẻ vừa thỏa mãn, cậu tìm được cảm giác thành tựu trên người Tiêu Chiến á...

    *tinh, tinh*

    Lại là tiếng tin nhắn vang lên, Vương Nhất Bác cầm điện thoại xem người nhắn là ai...

    Ồ ..

    Hắc thố...

    // chấp nhận tin nhắn từ hắc thố ?//

    Chắp nhận // từ chối

    Hắc thố:

    Bạn nhỏ chúc em ngủ ngon, mơ đẹp

    Mơ về tôi là đảm bảo đẹp luôn á cục cưng [ xóa ]

    Xem xong tin nhắn rồi không cần rep đâu, mau đi ngủ sớm đi.

    Trẻ nhỏ đừng thức khuya

    // cool guy đã xem//

    // bạn muốn kết thúc cuộc trò chuyện?//

    Đồng ý // không

    Sau khi xem xong tin nhắn, không hiểu sao cậu lại bất giác nghe lời tên sát thủ là hắn mà ngoan ngoãn lên giường đắp mền đi ngủ.

    ______________

    Một bước đột phá cho họ Tiêu nha...
     
    [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
    phần 14


    Rất mau,...

    Một tuần đã trôi qua .

    Vương Nhất Bác vậy mà đã phải lay hoay dọn dẹp hành lý để trở về thành phố tiếp tục sự nghiệp học hành của mình.

    3:28 phút, còn hai phút nữa là tàu sẽ khởi hành trở về Bắc Kinh phồn hoa nhộn nhịp.

    Thiếu niên đỏ mắt ngồi trên tàu điện ngầm nhìn bóng lưng của hai người trung niên đang xoay mặt bước đi.

    Cậu không hề thích khoảnh khắc chia ly chút nào...

    Bật lên trạng thái lạnh lùng cùng thờ ơ.

    Nhắm mắt dưỡng thần một lát.

    "Tàu bắt đầu khởi hành, tất cả hành khách mau chóng quay lại chỗ ngồi."

    Âm thanh máy móc vang lên.

    Chậm rãi mở mắt, đôi môi mím lại thành một đường.

    Hành khách trên tàu lại bắt đầu nhao nhao bất tuyệt để làm quen nhau.

    Ồn chết đi được!

    Nghĩ thầm trong im lặng, cậu mệt mỏi nhắm mắt lại ngủ .

    Đeo cái tai nghe dây màu đen hơi cũ, nhắm mắt dưỡng thần.

    Một bóng dáng vừa quen thuộc mà lại lạ lẫm ngồi xuống phầm ghế bên cạnh.

    Hắn vòng tay qua vai thiếu niên để cậu gối đầu trên vai hắn.

    Thật ấm áp...

    Đại não giờ đây chỉ còn có thể nghĩ được như thế.

    Tiếng người nhộn nhịp cùng với tiếng động cơ in ỏi, con tàu cứ thế băng vun vút trên đường ray bằng sắt tạo ra tiếng cót két.

    Nhẹ nhàng hé mở đôi mắt, hắn đã chìm vào ảo mộng, như một dũng sĩ bảo bọc lấy cậu.

    Hắn dùng phần cánh tay và vai làm gối đầu, dùng lòng ngực làm nệm êm, dùng sự ấm áp làm mền đắp...

    Hết thảy đều dành cho cậu.

    Ngoài trời mây đen lũ lượt tràn về.

    Mặt biển xanh trong bây giờ xám xịt.

    Lúc nảy hình như cậu còn thấy cá voi trên trời.

    Tiếp tục thả mình vào lòng ngực hắn, để cho trí tưởng tượng bay cao bay xa đi theo chú cá voi lúc nảy.

    Tiết trời âm ẩm lạnh, hai mí mắt chùn xuống, buồn ngủ quá...

    Nhịp thở đều đều không quan tâm tới những người xung quanh ồn ào thế nào...

    Chỉ biết bây giờ có người đang bảo vệ mình thì mình phải tận hưởng.

    Tiếng mưa rơi như muốn hòa làm một với âm thanh ồn ào bên trong.

    Mí mắt nặng trùng trùng...

    Chậm rãi mở mắt rồi lại nheo lại.

    Hắn đi rồi...?

    Tựa như có một chút mất mác, nhìn xem đồng hồ đã quá 4 giờ chiều.

    Ừm...

    Một lúc nữa cậu sẽ lại tiếp tục trở về với cuộc sống rộn rã cùng đống bài tập cần giải quyết.

    "Ay da...

    Tiêu Chiến...

    Mày bỏ bạn nhỏ của mày ngồi một mình vậy mà coi được sao?"

    "..."

    Vu Bân vẫn chứng nào tật nấy, không sợ chết mà cứ như con thiêu thân lao vào trong lửa.

    Tiêu Chiến lạnh lùng ném cho Vu Bân một cái liết mắt sắt lẹm rồi nói.

    "Cẩu độc thân như mày thì còn lâu mới hiểu được suy nghĩ của những đứa đang yêu như bọn tao."

    "Há há há...

    Vu Bân ơi là Vu Bân, anh biết đánh vần chữ NGHIỆP không?

    Hay để em chỉ anh..."

    Tiêu Chiến nói xong Quách Thừa liền nhảy vào châm thêm một câu nữa, cả đám được một phen cười xòa còn Vu Bân thì ngay giây phút này đây chính là cực kỳ muốn đem cái bọn này đá khỏi tàu.

    "Tối nay có con mồi...

    Đứa nào đăng kí hành án không để tao chốt đơn?"

    Tống Kế Dương đột nhiên lên tiếng.

    "Mục tiêu là ai?"

    Cả đám điều chỉnh lại vẻ mặt cùng tư thế xõng xoài lúc nảy thành một bộ dáng nghiêm túc.

    "Cái con gì tên...

    Tên gì ấy nhỉ?...

    À nhớ rồi...

    Con nhỏ tên lena."

    Cả đám im bặt đưa mắt nhìn về phía nam thanh niên môi nở nụ cười quỷ dị.

    "Mày biết ai rồi hen, chốt đơn đi ..."

    "Ok ok ..."

    Vương Hạo Hiên cùng Tống Kế Dương trao đổi ánh mắt, mà thiệt ra cả đám cùng trao đổi ánh mắt mới đúng.

    Bọn họ đồng loạt nhích người ra xa vị Tiêu sát thủ kia, nhỡ đâu ở gần lại bị đồ sát thì khổ.

    Khóe môi cong lên một đường lạnh lẽo đêm nay ắt hẳn dài.

    ____________

    Tui chưa có thi xong đâu nhưng tại hôm nay buồn quá nên lên tâm sự với mấy cô nè.

    Hôm nay tui đi thi có hai môn hà...

    Là môn toán với lịch sử, tui học bài lịch sử rất cẩn thận rồi đi chỉ bài cho người ta🙃 sau đó tui bị nhắc tên🙂 tận ba lần ( ôi cuộc đời ) giờ tui sợ bản thân sẽ ở lại lớp quá à...🙃🙃, tui khóc không được luôn á mấy cô...

    Ai đó tâm sự với tui cho tui vơi đi nỗi bùn đi 🙂
     
    [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
    phần 15


    Trở về khu ký túc xá quen thuộc, Vương Nhất Bác thả mình xuống cái giường bằng sắt không mấy êm ái nhưng lại thân thuộc đến bất ngờ.

    Nằm một lúc liền không nhớ thời gian, cậu ngủ quên mất.

    Ở nơi nào đó mà không ai biết đó là nơi nào.

    Bên trong cánh rừng cô độc, có một đám trai đẹp đang đứng đó cùng một cô gái.

    "Ủa...

    Chiến ca?

    Tự nhiên anh gọi em ra đây làm gì?

    Còn mấy người này nữa?

    Như vậy là sao?"

    "Chiến ca là để cô gọi?"

    Tiêu Chiến lạnh lùng hỏi vặn lại, ánh mắt đục ngầu nhìn vào cô ta.

    Đôi đồng tử nhẹ nhàng lia đến khuôn mặt cô ta.

    Lại dời đến cái cổ sắp lìa mất của cô ta.

    "Cô đã từng hôn Nhất Bác chưa ?"

    "???"

    "???"

    "???"

    "???"

    "???"

    "???"

    "???"

    "???"

    "???"

    Một đám mặt đầy dấu hỏi đứng nhìn tên vừa nói ra lời đó.

    "Em...

    Em chưa từng hôn Nhất Bác...

    Cậu ta ngốc lắm, cả nắm tay còn không dám chứ nói gì đến hôn..."

    Lena là người đầu tiên quay về trạng thái bình thường rồi nhanh chóng trả lời câu hỏi của hắn.

    Đơn giản vì ả nghĩ rằng Tiêu Chiến thích ả nên mới ghen khi nghĩ ả đã từng hôn Nhất Bác.

    Giọng điệu khinh thường của ả khi nhắc đến cậu khiến hắn không khỏi cảm thấy khó chịu.

    "Ê tụi bây, tụi bây nghĩ đại họa nào sẽ ập lên đầu con nhỏ đó?"

    Vu Bân dùng tay che miệng kéo kéo áo mấy thằng bạn lại nói nhỏ , hội ông tám chính thức online.

    "Biết mẹ gì đâu, nhưng tao đảm bảo là nó sẽ toang hoang chứ chã lành lặn"

    "Ê tao giống mày á...

    Thể nào cũng là ngũ mã phanh thây cho xem"

    "Lạy chúa con còn lứa tuổi học sinh...

    Những cảnh máu me có nghiêm cấm trẻ em không ạ?"

    "Tao đánh mày nha Thừa...

    Mày mà trẻ em á?

    "

    "Anh phối hợp với em một chút thì chết hả anh Thành?"

    .

    .

    .

    Bữa tiệt nào rồi cũng tàn, cuộc nhiều chuyện nào rồi cũng tan.

    Cả đám sát thủ máu lạnh trong miệng mọi người giờ đây đang ngồi xếp thành một hàng nghiêm trang cùng với mấy bịch vũ khí là bắp rang bơ đặt biệt thơm ngon.

    Tiêu Chiến liết nhìn đám bạn chí cốt rồi lên tiếng hừ nhẹ.

    Cô ả hiện tại bị ánh mắt của hắn nhìn đến sợ hãi.

    Ả run lên rồi lùi về sau mấy bước khi thấy hắn từ từ rút ra cái gì đó...

    Vừa sắt, vừa nhọn, vừa...

    Bén?

    "Tiêu Chiến...

    Anh...

    Anh cầm gì vậy?"

    "Cô có mù thì cũng phải thấy mờ mờ chứ, có đâu mù cái mù hết trơn dị?"

    Tống Kế Dương ngồi hóng hớt nảy giờ nghe cô ta hỏi một câu khiến cậu bực bội mà phải chỏ mỏ vào.

    Cô ả liết nhìn Tống Kế Dương bằng nửa con mắt, Tống Kế Dương cũng chả vừa gì mà quyết đinh đấu mắt với cô ta.

    "Cô còn liết nữa sẽ lé luôn đó cô gái..."

    Vương Hạo Hiên cười nhẹ rồi kéo Kế Dương sát lại phía mình.

    "Vài đứa lại đây giúp tao một tý...

    Tao mới nhớ ra cách giết người này hay lắm."

    "Ok ok "

    Quách Thừa và Kế Dương cùng Vu Bân xung phong giúp đỡ một tay.

    Ba người đi lấy cái ghế rồi kiếm thêm cọng dây để trói cô ả lại.

    Cô ả bất thình lình bị trói lại lập tức hoảng sợ mà la lên.

    "Nè.

    Các người làm cái mẹ gì vậy?

    Thả tao ra nhanh!!!!"

    Cả đám đều đen mặt nhìn ả.

    Tống Kế Dương thuận tay tát ả một cái thật kêu.

    "Mày không câm miệng thì cái chết sẽ đến với mày sớm hơn đó."

    Khẽ nghiên đầu, mái tóc rũ xuống che đi đôi mắt lạnh lùng, khuôn miệng nhếch cao lên trong không gian u tối lại thập phần quỷ dị.

    Tiêu Chiến cầm con dao chậm rãi bước về phía cô ta.

    Nâng cánh tay cô ta lên hắn nhẹ nhàn tiêm một chất gì đó vào động mạch chủ của cô ta.

    Gân máu nổi phình lên bất thường, sự đau đớn dồn dập kéo đến.

    "Anh tiêm cái gì vào tay tôi thế!!?"

    Ả gần như rống lên, âm thanh gào thét mới êm tai làm sao.

    "Suỵt, im lặng nào cô gái...

    Đau lắm phải không?"

    Hắn cởi trói cho cô ta...

    Nhẹ nhàn đưa tới con dao lúc nảy đến trước mặt.

    "Nào...

    Cho tôi xem cô sẽ làm gì để ngừng cơn đau này lại nào?"

    Ả điên loạn giật lấy con dao rồi tự mình chặt đứt tay của chính bản thân.

    Cánh tay đầy máu lăn lon lóc trên nền đất.

    Đôi mắt ả như vô hồn không tin vào bản thân lúc nãy đã tự chặt tay của mình.

    "Nào nào cô gái...

    Chẳng phải cô nên vui sao?

    Cười lên nào...

    Cuộc chơi đêm nay còn dài...

    Tôi hứa chắc chắn sẽ không để cô phải thất vọng"

    Giọng nói êm ái pha lẫn vài phần quỷ dị, tiếng gió lào xào thổi qua cánh rừng âm u...

    Đêm nay cả mặt trăng cũng lười chứng kiến.
     
    [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
    phần 16


    Sáng sớm hôm sau, ở tại cánh rừng hoang vu, một đôi tình nhân trẻ đang dắt tay nhau đi dạo thì phát hiện một vũng máu lớn....

    Rất nhanh cảnh sát đã xuất hiện, các sĩ quan nhanh chóng lục tung khu rừng già lập tức nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng.

    Bên trong khu rừng già...

    Là những bộ phận cơ thể tàn dư, người ra tay thật sự quá nhẫn tâm.

    Trên sáu thân cây cổ thụ lớn nhất của khu rừng là sáu bộ phận cơ thể con người.

    Nào là tay, chân, đầu và nguyên phần cơ thể bị xé ra...

    Là xé chứ không phải chặt.

    Pháp y sau khi khám nghiệm tử thi của nạn nhân liền không khỏi hoảng sợ.

    "Thưa đội trưởng, nạn nhân được ước tính là tử vong vào tối hôm qua, thời gian cụ thể là khoảng 23 giờ đến 2 giờ sáng, nạn nhân bị tiêm một loại dịch lỏng nào đó vào cơ thể khiến các động mạch chủ phình to ra, có thể nạn nhân đã bị ép tự chặt tay mình rồi tự xé rách cơ thể ...."

    Nói tới đây, vị pháp y chợt dừng lại...

    Một cổ lạnh lẽo từ phía sau lưng như đang dõi theo bọn họ.

    "Sao không nói tiếp?"

    Đội trưởng gương mặt giờ đây đã không còn giấu được sự sợ hãi...

    Ông sống trên đời đã hơn 40 năm...

    Làm nghề này cũng đã hơn hai mươi mấy năm...

    Đặt biệt.

    Làm việc cùng "bọn họ" đã gần 10 năm, nhưng cho đến bây giờ...

    Ông vẫn chưa thể làm quen được với cách ra tay tàn bạo của họ.

    "Xát định được danh tính nạn nhân chưa?"

    Bỏ qua việc tường trình lại vụ án...

    Vì ông biết, dù vị pháp y kia có cam đảm tường trình lại vụ án đi nữa thì ông cũng chả có can đảm để nghe.

    "Dạ thưa!

    Nạn nhân được xác định là Cao Dực Nhan tên thường gọi là lena, tiểu thư của tập đoàn Cao Bằng."

    "Ừm..."

    Mệt mỏi cùng uể oải, vị đội trưởng thở dài...

    Ruốc cuộc ông cũng biết người ra tay là ai...

    Thì ra có liên quan đến cậu thiếu niên ấy "hắn ta" sẽ không kiên dè giấu diếm mà ra tay tàn bạo như vậy.

    "Mau liên lạc với người nhà của cô gái để thông báo đi..."

    "Dạ!"

    Pháp y xoay lưng đi, vị đội trưởng bắt đầu thở dài.

    Mặc dù là nhiệm vụ cấp trên giao phó...

    Nhưng có cần phải ra tay tàn độc như vậy không?

    Tiêu đại thiếu gia...

    Cậu làm vậy thì tôi biết ăn nói ra sao với người nhà của Cao tiểu thư đây?

    Thật biết cách làm khó người già!!

    Vị đội trưởng ngao ngán lắt đầu rồi xoay lưng đi.

    Bóng chiều tà nhuộm đỏ mảnh trời, đồi núi trùng trùng xanh biếc, mảnh rừng già giờ đây đã khoác lên mình bộ đồ của hoàn hôn.

    Màu đỏ cam dịu dàng mạnh mẽ, huyết tẩy dưới nền đất vẫn chưa vơi đi.

    Tiếng gió rì rào thổi nhẹ qua, mây đen kéo về, mưa rơi từng hạt.

    Thật hào phóng làm sao...

    Cơn mưa ấy cuốn trôi vệt máu động lại trên đất cát.

    Thật là cảnh sắc bi ai đến cùng cực.

    Mà lại diễm lệ đến không ngờ.

    Mặt trăng đêm nay trốn sau áng mây đen lặng thầm khóc than cho cảnh sắc đêm qua mình nhìn thấy.

    Tiếng rên rỉ vì đau, tiếng la thét vì sợ, tiếng khóc lóc vì hoảng, từ trong khu rừng già một loạt âm thanh như thế bất quá rỏ ràng.

    Nó như một đoạn ghi âm được tua đi tua lại để biểu thị cái chết oan uổng của bản thân. ( thật ra cũng chã oan uổng gì mấy)

    "Vương Nhất Bác!

    Lần sau bọn anh chưa về kịp thì nhớ gọi đồ ăn bên ngoài hay là ăn đại gói mì là được rồi...

    Xin em lần sau đừng nấu ăn nữa, đó là lãnh địa của riêng bọn anh."

    Vu Bân khóc không ra nước mắt vừa ăn vừa nói, món nộm dưa chuột của cậu chua đến biến dạng.

    Cái bao tử đáng thương của gã hôm nay phải chịu khổ rồi.

    "Gì?

    Ai biết gì ..."

    Chưa để Vương Nhất Bác nói hết câu, Lưu Hải Khoan đã nhanh tay lẹ mắt lấy đũa gắp một miến nộm dưa chuột rồi bỏ vào miệng Vương Nhất Bác.

    "À...

    Có chua một chút."

    Vương Nhất Bác nếm xong rồi cười hì hì.

    Thật ra là nó chua đến đau bao tử luôn ấy chứ.

    Hiện tại bây giờ đây Vu Bân và Lưu Hải Khoan đang liết cậu bằng hai con mắt , chứ liết nữa con thì sao mà nhìn?

    Vu Bân và Lưu Hải Khoan đang tự bổ não cho mình rằng, nếu đây không phải là đứa mà thằng Chiến tâm duyệt thì bây giờ nó đang húp cháo trong bệnh viện rồi!!!?

    ___________________

    Pr một tý thoi, tui thề đấy🙂) qua ủng hộ truyện mới nào mấy nàng, ( mặt dù tui vẫn chưa lắp xong cái hố to chà bá này)

    Qua ủng hộ để cho vui nhà vui cửa đi mấy nàng, bên nhà đó vắng tanh vắng teo.

    Lạnh lẽo cực kỳ luôn á😑😑
     
    [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
    phần 17


    "Loa loa loa...

    Hôm nay người của trường Thanh Hoa sẽ cử vài người có học lực vượt trội đến trường zsww của chúng ta học thử một tháng đó mọi người ơiiiiiiiiii..."

    Cô thư ký của hội học sinh nổi tiếng mê trai nhất trường, mà cô nàng còn đặt biệt mê trai đam.

    Ta nói lúc vừa nghe tin có trai đẹp đến trường mình thì cô nàng lại có ý định muốn "bán" đàn em hội trưởng hội học sinh của trường mình cho tên đẹp trai nhất trong đám.

    Mà trời biết đất biết chúng ta biết cô thư ký và vị hội trưởng lại không biết đó là đằng nào hội trưởng hội học sinh của họ cũng bị bán.

    Bảy giờ sáng tại cổng trường zsww có bốn nam thanh niên đẹp trai lai láng.

    Mấy chị nữ mê trai trong trường lập tức hét um lên,..

    "Ôi mẹ ơi trai đẹp kìa.."

    Một chị gái thét lên thật to rồi bị cô bạn đứng kế bê tát một cái vào đầu và nói.

    "Cậu có nghe câu 'gừng càng già càng cay, trai càng gay càng đẹp' chưa?

    Tớ đảm bảo với cậu mấy người đó đều yêu nhau hết rồi, sẽ không tới lượt cậu đâu!"

    "Cậu để tớ mơ tưởng chút cũng không được à?"

    "Không!"

    Cô bạn đứng kế bên lạnh lùng bắn ra một chữ, ôi trời có cần vậy không?

    Để người ta mơ mộng một chút không được à?

    "Mọi người mau vào..."

    Vương Nhất Bác đang nhắc nhở mọi người vào lớp đúng giờ thì cậu lại cứng đờ cơ thể.

    "Anh bạn nhỏ, chào em."

    Trưng ra nụ cười thiếu đánh hết sức, tên Tiêu tâm thần à không Tiêu Chiến đang nhìn cậu và nở nụ cười ngọt như muối.

    Nhìn mặt hắn bây giờ cậu chỉ muốn tẩn cho hắn một trận bởi tối qua dám quên chúc cậu ngủ ngon.

    Hại cậu nguyên đêm qua mất ngủ trầm trọng!!!

    Hai tên đàn anh chung phòng với cậu không biết hôm qua hú hí cái gì mà cả hai người cứ cùng nhau núp trong một cái chăng rồi hí ha hí hửng mà cười làm cậu sợ ma gần chết...

    "Chào chào cái con mèo!!

    Tôi với anh quen biết nhau sao?"

    Sư tử nhỏ xù lông hiện không lại gần, cảnh báo mức độ nguy cấp ở khoảng level max!!!

    "Ừ...

    Em không quen anh thì thôi, anh quen em là được."

    Hắn nói xong còn làm bộ ủy ủy khuất khuất đưa tay lau dòng nước mắt vô hình của mình rồi nhìn cậu.

    "Xin lỗi vì đêm qua không chúc em ngủ ngon, hôm nay chúc em một ngày tốt lành, mong em đừng giận tôi."

    Máu lạnh lên bồ ơi!

    Lạnh lùng lên bồ ơi!

    Bad boy lên bồ ơi!

    Sắt đá lên bồ ơi!

    Đám bạn thân chí cốt của Tiêu Chiến đang đứng phía sau nhìn một màng đầy...

    Này của hắn thì mỗi người tự mình đi tìm một viên gạch thủ sẵn tư thế để ném.

    Ôi bạn bè tốt !!

    Vương Nhất Bác liết hắn một cái rồi quay ngoắt đi.

    "Bé con xù lông rồi."

    "Chúng em chào thầy."

    "Ừ...

    Ngồi xuống hết đi."

    Thầy chủ nhiệm bước vào, cả lớp đứng lên lễ phép nghiêm người chào thầy.

    "Hôm nay lớp ta có bốn học sinh mới.

    Học sinh mới đều là đàn anh nhưng vì chỉ đến đây để quan sát nên nhà trường sắp họ vào lớp ta, các em mau hoang nghênh các bạn mới nào."

    Tiếng vỗ tay bôm bốp háo hức vang lên, Vương Nhất Bác ngồi đơ một chỗ.

    Hắn cùng lớp với cậu?

    Trời ơi.

    Cậu chắc chắn với toàn con dân đọc truyện là cậu sẽ không chết vì bị thầy giám thị phạt, hay vì coi mấy clip máu me của hén, mà cậu sẽ chết vì bị hắn khủng bố tinh thần.

    Hắn dù gì cũng là một tên sát thủ ngầm chính hiệu mà...

    Đúng không?

    "Các em nên tự giới thiệu bản thân chứ nhỉ?"

    Bốn người nghe vậy liền cầm một cây viết lông viết lên bản tên của bản thân.

    "Tiêu Chiến không cần chỉ giáo,...

    À cần...

    Bạn nào có nhan trị cao thì cứ chỉ giáo."

    Ừ thì trong lớp chỉ có mỗi Vương Nhất Bác là có nhan trị cao thôi đó, hắn tính cả rồi.

    "Uông Trác Thành, đẹp trai đáng yêu vẫn ế...

    Ai có nhu cầu thì liên hệ tôi."

    Sống hay chết thì tôi không biết, ông đây chúa ghét cái lũ yêu nhau.

    "Vương Hạo Hiên.

    Đẹp trai thân thiện người yêu đứng bên cạnh vui lòng tránh xa"

    Hờ hờ...

    Mí cô thử nhào vào xem, không bị cào nát mặt thì cũng là móc mắt, cắt lưỡi xuyên tim.

    "Tống Kế Dương, đẹp trai chứ không ngu, người yêu đứng kế bên vui lòng cách ly."

    Thời thế loạn lạc, dạo này bệnh viện nhiều sát chết lắm, đừng khiến các bác sĩ phải trực ca đêm, tội họ lắm.

    Cả lớp hiện tại:"..."
     
    [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
    phần 18


    Thầy giáo đứng đó nghe một màn giới thiệu có một không hai liền cười cười giải hòa.

    "À...

    Thì Trác Thành em ngồi một mình ở bàn cuối dãy một nha?"

    "Dạ."

    "Còn Hạo Hiên với Kế Dương thì ngồi chung ở bàn cuối dãy ba nha?"

    "Dạ vâng."

    "Dạ..."

    "Ừm...

    Còn Tiêu Chiến...

    Hay em xuống ngồi cùng bàn với hội trưởng hội học sinh đi, có gì hai đứa chỉ giáo nhau nhiều hơn, hội trưởng là em Vương Nhất Bác đấy"

    Hắn nghe thầy nói rồi nở một nụ cười hết sức thiếu đánh, cái nốt ruồi be bé xinh xinh của hắn thật khiến cậu muốn dọng một cái cho đã tay.

    "Dạ thưa thầy."

    Ai về chỗ nấy, hắn bước xuống bàn cậu rồi lại nở cái nụ cười ấy ra .

    Cậu tự hỏi hắn cười hoài không mỏi quai hàm hả?

    Hay hắn bị căng dây thần khinh cười rồi nên không dừng lại được ?

    Nói gì thì nói chứ hắn cười đúng là đẹp thật, đẹp tới nỗi cậu chỉ muốn đánh hắn một trận cho ra trò.

    "Cậu bạn nhỏ, em nhích vào cho tôi ngồi với nào..."

    "...

    Muốn ngồi thì vào trong mà ngồi."

    "Nhưng em đang ngồi giữa bàn thì bảo tôi phải làm sao đây?"

    "Thế thì ngồi dưới đất đi."

    "Nhưng tôi muốn ngồi bên cạnh em."

    "...

    Tôi không cho đấy, anh làm gì tôi?"

    "Tôi sẽ mét thầy chủ nhiệm."

    Cậu nhích vào trong nhường chỗ cho hắn ngồi, cậu sợ thầy giáo đấy!

    Hắn chơi rất tốt.

    Món nợ này không trả ,Vương Nhất Bác sẽ đánh hắn nhập viện, nếu trả rồi thì hắn vẫn phải nhập viện.

    Tiêu Chiến nở nụ cười khoái chí nhìn cậu.

    Trong khi bọn họ đang vui vẻ hàng huyên trò chuyện hoặc cải lộn với nhau thì ở một nơi rừng âm góc khuất.

    "Mọi chuyện thế nào?"

    "Ông chủ, bọn chúng vẫn chưa có động tĩnh, chúng ta có nên...?"

    "Không nên đánh rắm động cỏ, chưa phải lúc...

    Tiêu Chiến?

    Nó còn chưa đủ trình để so với tao."

    Người đàn ông tây trang lịch lãm ngồi trong căn phòng tối, đôi chân bắt chéo trên tay vân vê ly rượu vang sánh đỏ.

    Đôi môi nhếch lên nụ cười mờ nhạt, cái ý đồ xâu xa của ông ta sẽ có ngày bị lật tẩy.

    Một con sói hoan từ đâu thanh lãnh đi ra, đệm thịt nhẹ nhàng thanh thoát, bộ lông màu trắng mút đôi mắt nó hiện lên sự khinh bỉ.

    Nó khẽ gầm gừ nhìn tên thuộc hạ đang đứng đó.

    Không nhanh không chậm, nó tiến tới vồ lấy tên thuộc hạ.

    Tiến la thét rít gào vang lên rồi im bặt, sàng nhà nhuộm đầy máu đỏ, bộ lông trắng vẫn không bị những giọt máu ô uế, móng vuốt dài và nhọn còn vươn lại vài mảnh thịt.

    Đưa lưỡi liếm liếm mảnh thịt trên bộ móng xinh đẹp, nó đi lại phía ông chủ của mình cọ cọ cái đầu rồi nằm xuống bên chân của ông ta.

    "Haha...

    Có lẽ ngươi không thích ăn thịt của bọn chúng nhỉ?"

    "Grừ ...( ông thì biết cái gì?

    Tối ngày cứ đú đởn đi tranh đua với chủ nhân của ta!)"

    Khinh bỉ grừ một cái, mi mắt lười biếng khép lại, trong đầu nó thầm nghĩ, cuộc chiến tới đây sẽ không để nó an ổn rồi...?

    "Thôi nào thôi nào...

    Ta cũng đã cực khổ lắm mới bắt được ngươi tới đây đấy...

    Tôn trọng ta một chút đi."

    "( ai rảnh?)"

    Con chó sói màu trắng tru lên một tiếng.

    Nó có lẽ đang oán trách cái tên não tàn này!

    Ai đời lại để một con sói quý giá như nó ở cái nơi khỉ ho cò gáy này?

    Nó dù gì cũng là giống sói quý tộc, được nuôi nhốt và huấn luyện để thanh trừng mà?

    Cớ gì bây giờ giống như con sói ăn xin vậy?

    "Anh đừng có cười nữa!

    Nhìn khó chịu chết được!"

    "Đây là em nói ?"

    "Ừ!"

    Vương Nhất Bác 100% khẳng định chắc nịch, và rồi thì hắn dừng lại nụ cười của mình.

    Không mặt lạnh băng không chút cảm xúc.

    Ánh mắt lạnh lẽo một tần sát khí.

    Đôi chân mày nhíu lại, thờ ơ không nhìn cậu nữa.

    Khí lạnh bao trùm lên dân thường tội nghiệp trong lớp, học sinh, giáo viên trong lớp đều cảm thấy lạnh sống lưng.

    Cái ánh mắt cùng khí chất đó thật muốn bứt người đến chết.

    Vương Nhất Bác cảm thấy không ổn, cái tay nhỏ đưa ra khiều khiều góc áo hắn.

    Câu không ngờ người luôn cười ngã ngớn trước mặt cậu khi nãy lại có thể có được cái bộ dáng lạnh lùng đáng sợ như thế này.

    "Anh...

    Anh giận tôi hả?"

    " Không có."

    "Đừng giận mà..."

    "Không có giận."

    "Thôi mà...

    Đừng có giận tôi, anh nói chuyện như vậy lạnh lùng quá trời."

    "..."

    "Chiến...."

    "Tôi thương em còn không hết, làm sao có thể giận em?

    Chẳng phải em bảo tôi đừng cười sao?"

    Tiêu Chiến thở dài một hơi, đưa tay xoa xoa mái tóc mềm mượt của cậu.

    "Đậu xanh!

    Tụi nó nghĩ 'thế giới chỉ có hai ta' thôi hả?"

    "Em thề là sáng em chưa có ăn sáng mà giờ em no mẹ rồi!"

    "Ý à tao có người yêu mà tao cũng bị dọng cơm chó muốn ngợp thở luôn á."

    "Thí dụ mà em đánh anh Chiến nhập viện được không?

    Online chờ gấp!"

    .

    .

    .

    Cả đám nhìn hai người tình thương mến thương mà bắt đầu khinh bỉ.

    Thật sự mù mắt chó rồi , nhưng thao cơm chó này họ nguyện lòng ăn hết.

    ______________

    Tui sẽ cố đẩy nhanh tiến độ
     
    [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
    phần 19


    Hai tuần trôi qua, xét về mọi thứ thì vẫn ổn, không có vụ án mạng nào xảy ra...

    Ít nhất là bây giờ...!!?

    Còn xét về độ mặt dày thì tên họ Tiêu nào đó đã lên được một level mới.

    Mỗi ngày lại mỗi ngày, mỗi ngày lại mỗi phút, mỗi phút lại mỗi giây.

    Tên họ Tiêu cứ luôn đi theo cậu, đi ăn cũng lết theo, đi kiểm tra trật tự của hội học sinh cũng lết theo , cậu đi vệ sinh cũng đi theo nốt,...

    Cậu nhớ có lần cậu đi vệ sinh Tiêu Chiến thiếu điều còn muốn chui vô cùng một phòng vệ sinh với cậu!!!

    Hôm đó Vương Nhất Bác đã không ngại ngần kheo chân dài bằng cách đá vào mặt hắn một cước.

    Vậy mà hắn vẫn không bỏ, Vương Nhất Bác bất lực đến không thèm đếm xỉa đến hắn nữa.

    "Nhất Bác à...

    Nhất Bác ơi ...

    Hôm nay em muốn ăn cái gì nào?"

    "Bún ốc ...

    Không ớt, không cay, nhiều rau thơm cảm ơn."

    Vương Nhất Bác coi hắn là tên phục vụ bàn của riêng mình...

    Hình như cậu cũng có thích hắn ...

    Chút chút?

    Tiêu Chiến vui vẻ đáp "được" một tiếng rồi xách đít đi lấy đồ ăn cho bạn nhỏ.

    Con đường vào tim của một người là qua bao tử mà phải không?

    Tiêu Chiến đang thực hiện một chiến dịch chậm mà chắc!!?

    Bên bàn bên cạnh có một đám người cầm nĩa cầm dao chuẩn bị phi đao múa võ.

    "Bình tĩnh anh Thành ơi..."

    Quách Thừa đang rất cực khổ kéo tay Uông Trác Thành lại để cậu ta không phi cây dao cắt đồ ăn vào đầu thằng bạn quý hóa.

    "Đậu xanh mày buôn tao ra!

    Nó tính chọc mù mắt cẩu độc thân à ?"

    Uông Trác Thành trong mắt hừng hực lửa giận!

    Quay qua thì thấy cảnh Vương Hạo Hiên đang ân cần đút từng muỗng ho Tống Kế Dương nhà hắn ăn.

    Quay lại thì thấy Quách Thừa vừa cầm tay cậu vừa thổi thổi muỗng canh cho Phồn Tinh.

    Quay thêm tý nữa thì thấy Lưu Hải Khoan đang nhắn tinh với Vu Bân mặc dù hai thằng ngồi kế nhau.

    Tiên sư cái bọn có bồ!

    Có bồ cho cố vô hen.

    Yêu nhau bỏ rơi anh em he...

    Tới lúc chia tay đi he...

    Lên rừng chơi với khỉ!

    Trác Thành nuốt nước mắt vào trong, cậu sắn một miếng bánh kem vị khoai môn.

    Lại nghe loáng thoáng mấy cô gái bàn bên xúm lại nói chuyện.

    "Ê tụi bây!

    Tao nghe nói mấy đứa thích màu tím thường rất chung thủy"

    Uông Trác Thành hãnh diện ngẩn đầu lên nở lỗ mũi , trùng hợp cậu là fan cuồn màu tím.

    "Ủa...?

    Chứ không phải màu tím là tượng trưng cho cầu độc thân hả??"

    Thí dụ con trai mà đánh con gái có bị coi là hèn không ta?

    Mà hình như Uông Trác Thành đẹp nên có quyền mà he?

    Buổi chiều là tiết tự học, cả đám xúm lại quay quần với nhau nói chuyện đến rôm rả.

    "Ê có ai ở đây từng nghe nói tới ngôi nhà ma mới nổi chưa?"

    Kế Dương lên tiếng.

    "Nhà ma?

    Không có ấn tượng...

    Có chuyện gì sao?"

    Nhất Bác hỏi lại.

    Cậu cố tỏ ra là mình mạnh mẽ.

    "Tôi và Kế Dương nghe nói hai hôm trước có một nhóm học sinh đi về khuya ngan qua ngôi nhà đó.

    Bọn họ tò mò bước vào xem.

    Vừa bước vào cổng họ nghe thấy tiếng nói .' xin hãy giết tôi đi.' họ tiếp tục bước tới cánh cửa gỗ rồi mở nó ra, một luồn gió lạnh thổi mạnh vào người họ, họ vẫn tiếp tục bước đi chừng 10 phút thì nghe thấy tiếng cười cùng tiếng khóc của trẻ con.

    Họ còn nói lúc đó căn phòng quanh họ như quay cuồn, họ sợ hãi chạy ra ngoài và không còn dám đến gần đó nữa."

    Hạo Hiên kể.

    Vương Nhất Bác cảm thấy lạnh sống lưng bất giác lùi vào ngồi tại trong lòng Tiêu Chiến.

    "Hay tối nay chúng ta đi tới đó chơi thử đi."

    Vu Bân và Hải Khoan từ ngoài cửa bước vào nghe được câu truyện liền hiếu kì muốn trải nghiệm.

    Vương Nhất Bác cực kì oán hận liết nhìn hai cái con người hả hê nhìn cậu cười.

    "À...

    Quên hình như hội trưởng sợ ma phải hum?"

    Vu Bân lại thiếu đánh lên tiếng.

    "Không có!"

    Vương Nhất Bác gồng lên cãi lại đến gân xanh trên cổ nổi đầy vẫn không phát hiện là cái mông của mình đang bị người nào đó nhào nặn.

    "Vậy tối nay, 7 giờ có mặt ở kí túc xá của tụi tao nha."

    Cả đám vui vẻ đồng thanh ừ một tiếng, riêng Vương Nhất Bác thì ỉu xìu còn Tiêu Chiến không trả lời vì còn đang bận chiếm tiện nghi của bạn nhỏ.

    ______________

    Thấy tui năng xuất chưa 🙂)
     
    Back
    Top Dưới