Cập nhật mới

Khác "Chiếm Hữu"

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403484415-256-k26093.jpg

"Chiếm Hữu"
Tác giả: iris_N
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

1 ngày mưa tình cờ Phong và Lâm đã mắc kẹt trong ngôi trường và tham gia một trò chơi kì lạ.Nhưng cậu đâu biết Giá Lâm kẻ đã làm cái này dành tặng cậu...



tinhyeucuakedien​
 
"Chiếm Hữu"
-Chương 0 giới thiệu Nvat-


Nhân vật:

Tên: Tấn Hàn Phong

Sinh nhật:12-9-20??

Sở thích: chơi mạo hiểm,ngủ

Ưu điểm:đẹp trai ,học giỏi,cao 1m76

Nhược điểm:bot 🙂)),khá trầm

Tên:Hồ Gia Lâm

Sinh nhật: 20-12-20??

Sở thích: chơi bóng rổ,đọc sách

Ưu điểm:đẹp zai,học giỏi,cao 1m85,điềm đạm(trừ khi bên em)ranh ma ,khó đoán

Nhược điểm:bị đa nhân cách (khoảng 2 tháng trước)

1 số thoại ngoài lệ truyện...

G.Lâm:anh ôm tí nhá?

H.Phong: Không cho

G.Lâm:tí thôi mà

H.Phong://bất lực// tùy anh.

G.Lâm:bé ơi ăn kem không??

H.Phong:ko ăn đâu

G.Lâm:anh lỡ mua 2 cây ăn không hết.

H.Phong:đưa em ăn hộ cho^^

****

-hết chương đầu rồi-

Thích thì đăng chương 2 ^^🫶
 
"Chiếm Hữu"
-Chương 1:Ngày thứ 6,chuyện kì lạ-


Như mọi ngày Phong vẫn vác balo lên để đến trường nhưng có vẻ hôm này thời tiết không được đẹp cho lắm.

Vừa tới lớp cậu bỏ balo xuống đeo tai nghe lên và nghe đoạn truyện audio còn dở.Lúc này cậu "bạn cùng bàn" của cậu Hồ Gia Lâm mang cái đầu ướt mưa vào.Cậu để balo rồi ngồi xuống cạnh cậu.Phong liếc qua thấy ánh mắt của cậu trong tim dường như mất đi một nhịp,Phong vội quay mặt đi vành tai khẽ ửng hồng vì ngại .

Lúc này Gia Lâm khẽ cười trước sự ngại ngùng của cậu.

-Này sóc nhỏ cho cậu-vừa nói Gia Lâm đưa cho cậu một chiếc kẹo mút vị coca,Phòng khẽ ngơ ngác một lúc rồi đưa tay nhét chiếc kẹo vào túi.

Lát sau đã vào tiết học,lớp vẫn còn khá vắn dó trời mưa.Phong nhìn quanh như đang tìm kiếm thứ gì đó rồi lại gục xuống bàn ngủ.Cậu đang ngủ thì Gia Lâm không biết từ đâu ra lắc lắc cậu dậy

Phong mơ màng nói:"anh làm gì vậy"

*Trích nhỏ:

Phong gọi Gia Lâm là anh vì anh lớn hơn cậu,một phần tỏ sự kính trọng với bên kia*

"Cô ngữ văn sắp vào rồi em mau dậy đi" Gia Lâm nói khẽ với cậu.

Cô ngữ văn vừa bước vào mây đen bên ngoài càng ngày càng dày,gió cũng dần dần mạnh lên cùng với đó là tiếng sấm chớp ngoài cửa sổ như đang có một cơn bão đang càng quét nơi thành thị đông đúc này.

Sấm chớp loé lên sáng cả bầu trời cùng với đó các lớp học mất điện lớp học bây giờ không khác gì một bộ phim kinh dị.Cô ngữ văn lấy điện thoại bật đèn flash lên nói với lớp hôm nay sẽ được nghỉ tiết này.Cái lớp vui hơn mở hội ai nấy đều mang nét mặt vui vẻ,Phong khẽ liếc sang qua Gia Lâm thì thấy cậu đang cười nhưng nụ cười của cậu mang nét ma mị,biến thái cách kì lạ phong thấy nụ cười này thì nổi hết cả da gà da vịt lên quay sang úp mặt xuống bàn ngủ chờ cho qua tiết.

----------

Chờ chương 2 nha,iris xin cảm ơn bạn đã đọc nó ạ
 
"Chiếm Hữu"
-chương 2 cơn ác mộng chỉ mới vừa xuất hiện-


Cậu vừa úp mặt xuống thì ngay tai vang lên tiếng súng,cậu giật mình đưa tay mở đèn flash của chiếc điện thoại lên cùng lúc điện trong lớp học đã có trở lại lúc này cái lớp mới ồn ào ban nãy đã trở nên im lặng.Trên bàn giáo viên lúc này người ngồi không phải cô ngữ văn nữa mà là một cái xác chết không nhắm mắt từ đâu đó bạn nam tên Minh tiến lên kiểm tra cái xác đó.Minh có bố làm nhân viên khám nghiệm tử thi nên từ nhỏ cậu đã được tiếp xúc với cái xác.Quỳnh thanh mai trúc mã với Minh cũng tiến lên xem thử.Quỳnh có mẹ là bác sĩ,bố làm công an nên từ nhỏ đã không sợ gì,đâu ai nghĩ đến một cô gái có ngoại hình nhỏ nhắn,xinh xắn lại từng vung tay đánh cho mấy tên giang hồ nhập viện.Từ thi thể của cô giáo có 1 bức thư tầm cỡ bàn tay ,bức thư được bao quanh bằng ruy băng xanh dương và trên đó có 1 con dấu nhìn khá lạ.Minh cầm lấy bức thư lên mở ra bên trong được một người nào đó viết tay rất đẹp các nét chữ ngay ngắn nét mào ra nét nấy, thẳng tấp không lệch tí nào.Mọi người trong lớp ai cũng bức thư,Đùng tiếng sấm vang lên một cách bất ngờ khiến ai cũng giật mình như một bản hoà tấu mọi người đều đồng loạt nói Đụ.má rồi nhìn nhau cười ha ha.Đa số dân miền tây là vậy cứ thể giật mình chửi.Song,Mình mở bức thư ra khiến người vây xem chú ý,Minh đọc thử nội dung bức thư bên trong ghi

"Chào các cậu,tôi là L. ,cứ gọi tôi như vậy nhé ^^,tôi thấy các bạn giỏi quá nên tôi làm ra cái trò chơi này để thử thách mọi người tí.Trò chơi này khá mạo hiểm đấy nhé ,tôi đã nhắc trước rồi.Các cậu chính là người được chọn chỉ có lớp cái cậu thôi còn mấy lớp khác ấy hả?tôi giết hết rồi.Luật như sau : các cậu sẽ chia nhau ra đi khắp sân trường kể cả lớp học để tìm được lớp đi cùng với đó mỗi lần tìm được một lá thư thì một người sẽ chết.Các cậu thấy sao?thú vị đúng không?

Từ giờ đến 6 giờ 30 các cậu sẽ tìm đủ 40 lá thư, đây là lá đầu tiên,muốn tìm lá thứ 2 để tôi gợi ý nhé

-ở lớp

-nơi rất nhiều xác chet

Hết rồi ,chúc các bạn chơi vui"

Thay vì sợ hãi cái lớp này đứa nào cũng phấn khích còn nói đùa ai sẽ người chết trước.Gia Lâm lây lây người Phong rồi kéo cậu đi theo cùng với họ

"Đi xem thử ai chết trước"giọng cậu nói trầm ấm nghe êm tai người nghe,Phong mơ màng đi theo cậu rất sợ mấy cái trò chơi như này.Lúc nhỏ có lần chơi trốn tìm chung với đứa nhỏ trong xóm không may cậu bị bắt cóc,chúng đưa cậu lên 1 chiếc xe tay chân cậu bị trói chặt chúng đưa cậu đến một cái xưởng kì lạ rồi ném vào trong kho rồi sau đó cậu không còn nhớ rõ chỉ biết khi tỉnh lại nơi cậu nằm là bệnh viện với những vết thương trên người.Cho tới tận bây giờ nó vẫn ám ảnh cậu ,nó ảnh hưởng đến tâm lý khiến đôi lúc đầu óc cậu lúc tỉnh lúc mơ.
 
"Chiếm Hữu"
-Chương 3: Những xác chết đều chết giống nhau?!-


Mọi người nhìn nhau thảo luận qua lại theo như nhũng gì bức thư viết thì lá thư thứ 2 nằm ở các lớp học nơi nhiều xác chết trong đó nghĩ quá lại chỉ có ai và a7 nhiều học sinh nhất nên mọi người quyết định chia ra 2 nhóm để qua 2 lớp tìm lá thư thứ 2 nhóm lớp trưởng và nhóm lớp phó mỗi nhóm 20 người Phong cùng Lâm theo nhóm lớp phó học tập là Hải để qua a7 tìm.Lớp mà Phong và Lâm học nằm tuốt tầng 4 nên phải đi thang bộ xuống tầng 2 và 3 để tìm bức thư của kẻ có tên là L.

Đi theo mọi người xuống phòng 13 nơi lớp a7 học trong đó những cái xác nằm ngay trên ghế điểm đặt biệt những cái xác đều bị bắn ngày tim và chết.Cái lớp a4 vốn là những kẻ không bình thường khi bọn nó bước vào mùi máu tanh sộc lên mũi chỉ có Lâm kẻ từ đầu đến giờ vẫn bình thường như đã quá quen với việc đấy mọi người tạm gác lại truyện đấy rồi bắt đầu tìm kiếm.Phong,kẻ nãy giờ im lặng bắt đầu hứng thú khi đã phát hiện bức thư thứ 2 trong hộp bàn của một cô bạn rất xinh liếc qua bảng tên đeo trên áo cậu biết được cô gái xinh đẹp đoản mệnh ấy tên Hồ Ngọc Hà một cái tên rất đẹp.Cậu nói với mọi người là đã tìm được bức thư thứ 2 ai nấy đều nhìn cậu Lâm vội vàng chạy lại khoác vai bảo cậu mở nó ra đọc,Phong mở ra mọi người đều tò mò vay quanh cậu

Bức thư viết:

"Các cậu giỏi quá đã tìm được bức thư này rồi ư...Không phụ sự kì vọng của tôi đấy haha.Tôi viết lá thư này gửi tặng người tôi yêu, người đó đang học lớp các cậu...

Người ấy tên P thích nghe nhạc học rất giỏi lại xinh."

Mọi ánh mắt đều hướng về phía Phương cô gái vừa xinh vừa dịu dàng lại học giỏi,ánh mắt mọi người khiến Phương ngại quay đi chỗ khác

Bức thư lại viết:

"Sau đây là nội dung tôi bày tỏ với người ấy...Tôi biết tất cả về em sở thích sợ gì ghét gì tôi đều biết,tôi đã làm nó và tặng món quà này cho em...em thích chứ đúng không tôi đơn phương em đã 2 năm rồi nay là năm cuối tôi quyết định tỏ tình với em qua bức thư này.

Tôi yêu em,Tôi yêu em, rất rất yêu,yêu đến phát điên lên muốn được tự tay moi trái tim em ra...yêu đến nỗi muốn cắn nát em ra ,muốn đánh gãy tứ chi em để em không còn chạy trốn ,yêu đến nỗi muốn moi đôi mắt xinh đẹp ấy ra mà nâng niu yêu em quá nên tôi đã vẽ tặng cho em 1 bức tranh hãy đến phòng mĩ thuật nơi em có thể tìm thấy bức thư thứ 3."

Mọi người đặc biệt là Phương đều ớn lạnh với cái tình yêu sâu đậm mà chiếm hữu này của L.

Đã 1g00p mọi người đều tiến qua phòng mĩ thuật nơi ẩn chứa bức thư thứ 3.Lớp trưởng vừa mở cửa ra y như lớp a7 lại có mùi máu tanh nồng sộc vào mũi phòng mĩ thuật có 2 bức tranh 3D làm từ người thật vừa nhìn vào Lâm mở to mắt vì kẻ nằm trên bức tranh ấy chính là Yến , người chị gái mà cùng chả khác mẹ của cậu ,Phong nhìn qua an ủi Lâm

"Anh à đừng lo kẻ làm việc này sẽ sớm bị bắt bắt thôi "

Lâm gật đầu tay ôm mặt khóc khóc giả tạo...sao bàn tay khoé miệng cậu cười một cách biến thái.Phong nhìn lên thấy người nằm trên bức tranh ấy lại là Thư niềm an ủi duy nhất của cậu mọi người đều biết chuyện quay sang nhìn họ mà sót,đặt biệt là Phong cậu chỉ còn người em gái ấy là người nhà giờ em ấy bị thằng nào giết cách giã man thì tim đau như bị cứa.

Cậu lẩm bẩm:

"Anh xin lỗi,anh xin lỗi,tất cả là tại anh a-anh..đã không bảo vệ được em anh xin lỗi" bầu không khí im lặng đếm nỗi tiếng thở cũng nghe được.

Lúc này,bạn của Phương lên cắt ngang vì cô ấy đã biến mất mọi người đều nhìn quanh ngó ra thì thấy....

-------------------

Sắp thi rồi có thể đăng muộn ạ
 
Back
Top Bottom