Cập nhật mới

Khác Chỉ Là Nỗi Sợ Thôi..... Phải Không?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405794764-256-k914455.jpg

Chỉ Là Nỗi Sợ Thôi..... Phải Không?
Tác giả: HuyTrnQuang582
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nỗi sợ?

Lo âu?

Sao chúng có thể tồn tại được nhỉ?

Sao chúng ta lại có nó và sao ta lại ghét nó?

Những câu chuyện do mình viết ra dưới đây có lẽ sẽ là những ẩn dụ cho nỗi lo âu, lo sợ, trầm cảm mà con người đang mắc phải....

Đây là mảnh truyện đầu tay của mình, sẽ còn update chỉnh sửa và chapter sau này, mong mọi người có thể enjoy và sát cánh với nhân vật chính trên con đường tìm lại bản thân.

-Kyle Freshman-



bí​
 
Chỉ Là Nỗi Sợ Thôi..... Phải Không?
Chap 1 : không nhớ, không biết, không quen


Một cơn gió mạnh.....

Một tiếng động lớn.....

Cô đơn lạnh lẽo.....

Đau đớn tột cùng......

Một ánh sáng loé lên.....

Sao nó lại đẹp đến vậy?

Tỉnh dậy giữa một khu rừng hoang vắng, đây là gì vậy?

Một khu rừng mà tôi không hề nghĩ...

À không, không biết nó tồn tại nữa......., sao tôi lại ở đây?

Sao bản thân tôi lại không nhớ tên tôi nữa?

Hàng loạt câu hỏi được đặt ra, tôi bắt đầu hoảng loạn, chạy là thứ duy nhất mà tôi lựa chọn để làm.

Khu rừng này trông rất lạ, nó u tối, mờ mịt, đầy sương mù, lạnh lẽo, những tán lá cây dường như có suy nghĩ, chúng đung đưa, đung đưa,.....

Rồi lại rụng xuống, chiếc lá ấy?

Sao hình dạng của nó lạ vậy, tôi chưa từng thấy trước đây, tại sao nó nhìn lại giống cây kim một cách lạ thường?

Cái cây thì nhìn như một cái kim tiêm?

Tôi vừa hoảng loạn, vừa chạy trốn, gào thét

"Có ai ở đây không?

Sao tôi lại ở đây?

Đây chỉ là một trò đùa thôi đúng không?"

Càng chạy, tôi càng thấy mệt mỏi, cơn khát nước ập đến và tôi biết rằng giờ đã không còn đường thoát....

Chỉ có thể tìm cách sống sót trong nơi cô đơn lạnh lẽo này......

Tôi nhìn xung quanh, cố gắng tìm lấy cho mình một nguồn nước, những cái cây ấy.....

Thân giống như kim tiêm, lá như những cái kim nhọn hoắc mà sẽ sẵn sàng xuyên qua lớp da của tôi bất cứ khi nào, còn hoa và quả thì......

Nhìn nó như viên thuốc vậy, viên trắng viên đỏ viên vàng?

"Đây là cái quái gì vậy?"

Kia rồi.....

Một cái hồ, tuy nó không được to nhưng có lẽ sẽ thoả cơn khát trong tôi, tôi lấy hai tay múc lên rồi uống một ngụm to của nước, rồi tự nhiên tôi nhả nó ra, vị của nó....

Thật sự rất kinh tởm, nó như mùi thuốc bắc vậy, tôi từ trước đến nay chưa bao giờ thích mùi thuốc bắc.....

Nó đắng, mùi của nó với tôi rất tệ, thậm chí khi uống xong nó còn đọng vị lại trên đầu lưỡi suốt vài phút đồng hồ, dù có uống nước thì vẫn không thể rửa trôi đi được.

Dù biết rằng vị của nó rất tệ, nhưng vì mạng sống tôi vẫn phải cố....

Tôi cố bịt mũi lại bằng một tay rồi dùng tay còn lại múc mước và cho vào miệng uống thật nhanh, eo ơi, cái vị đắng chát tệ hại ấy khiến tôi rùng mình, sau khi nuốt xong ngụm nước ấy, tôi đã phải dành ra vài phút ngăn bản thân nôn ra ngoài.

Uống xong, ngồi dưới gốc cây với những tán lá chi chít gai ấy đã cho tôi một suy tư.

"rốt cuộc đây là đâu?

Trước đó tôi đã làm gì để xảy ra chuyện như vậy?"

Rồi trong cái suy ngẫm ấy,....

Tự nhiên có cơn đau đầu xuất hiện thoáng qua, hình ảnh về những toà cao ốc, những căn nhà bé tí, những chiếc xe, những thứ ấy thật đẹp.....

Rồi tôi giật mình, suy nghĩ trong tôi trỗi dậy, có lẽ tôi nên đào sâu đến cùng với câu chuyện này, tôi cần biết lí do tôi ở đây, lí do mà tôi mất đi ký ức, lí do mà mọi thứ trong đây kì lạ đến đáng sợ....

Tôi tiếp tục đi, giờ đây thứ tôi có thể làm vẫn chỉ có thể là sống sót, hoặc là bằng cách thần kì nào đó giải mã và tìm ra được ẩn khúc trong khu rừng và cũng như là chính tôi?

Ai mà biết được, rồi tôi cũng bắt đầu đi kiếm cái ăn, cảm giác như động vật trong này như không tồn tại vậy, rõ ràng tôi không tìm thấy bất kì con vật nào cả, chợt nghĩ đến những viên thuốc treo lủng lẳng trên cây lại làm tôi buồn nôn

"Thôi nào, vị nó làm sao tệ thế được?"

Những viên thuốc ấy như muốn gọi mời tôi, như muốn được tôi nếm, cắn, ngấu nghiến những thứ cứng và đắng ấy, tôi trèo thử lên cây để hái những cái cây ấy xuống.

"Arghh, đau, đau quá"

Một chiếc kim đâm vào tay tôi, máu tôi từ từ chảy ra, tuy nhiên tôi vẫn kịp lấy một viên trước khi xuống, một viên thuốc hình tròn, có màu xanh lam, tôi từ từ cắn một miếng bé trên viên thuốc, vị đắng ấy thật ghê tởm, nhưng cũng thật thu hút, khác xa thứ nước vừa nãy.

Rồi tôi ngấu nghiến viên thuốc và đến khi tôi nhận ra viên thuốc đã hết thì cơn đói...

À không, giống một cơn thèm khát thì đúng hơn bao trùm, tôi liên tục chạy, nhảy lên từng chiếc cây một, hái những viên thuốc và ăn nó như tôi đang chết đói vậy.

Tay tôi toàn vết xước, vết máu, thậm chí là những lỗ nhỏ li ti do những tán lá gây ra, từng viên một, từng viên một, từng viên một cứ thế bị tôi nuốt vào bụng......

Rồi cơn buồn ngủ cũng đến, tôi thiếp đi dưới tán cây đầy kim ấy.....
 
Chỉ Là Nỗi Sợ Thôi..... Phải Không?
Chap 2 : Đơn sơ, hoang tàn nhưng cũng thật đáng sợ


Tôi giật mình tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, tôi đã ngủ bao lâu rồi nhỉ?

3 tiếng?

5 tiếng?

Có khi là đã 20?

Dụi mắt sau tiếng ngáp dài, giờ đây tôi lại ở một nơi khác?

Từ từ, đây lại là đâu nữa?

Cảm giác đây giống như một ngôi nhà vậy, tôi thấy được nội thất xung quanh, trông nó cổ kính, hoang tàn, đáng sợ đến rợn người......

Trên tường chi chít những vết nứt, mùi hôi thối từ những cái thảm, chết tiệt, mùi nó như chuột chết vậy.

Cái giường to đùng với những nết hoa văn như được lôi ra từ thập niên 90 vậy, chiếc tủ thì dính đầy mạng nhện và bụi, cái đèn ngủ thì chập chờn, có khi nó cháy nặng rồi.......

"Sao mình lại đến được đây?

Rõ ràng mình đã thiếp đi trong rừng mà?

Lẽ nào có ai đã đưa tôi đến đây trong khi tôi ngủ?"

Những câu độc thoại ấy càng làm tôi hoảng loạn, nhưng khác với lần trước, tôi cũng đã có thể tự trấn an bản thân.....

"Bản thân mày đã trải nghiệm rồi mà?

Suy nghĩ đi chứ?"

Tôi đứng dậy một cách chậm rãi, bụng tôi reo lên, tôi thực sự đang rất đói......

"Mẹ kiếp, biết thế tao không hốc cái đống thuốc đấy......

Nó không thực sự làm tao no hơn chút nào....."

Tôi quyết định đi xung quanh căn phòng, tìm cho bản thân một thứ gì đó mà bản thân tôi chưa nghĩ đến, lục chiếc tủ cũ kĩ ấy, bên trong là một cái đèn pin, một con dao găm, và một chiếc bật lửa.

Tôi cho mấy món ấy vào túi, riêng con dao tôi để sang một cái túi riêng, tuy nó không giảm đi tỉ lệ bị con dao đâm vào chân trong lúc chạy nhưng cũng phần nào giúp tôi kịp thời rút con dao nếu như cần tự vệ.

Rồi tôi mở chiếc cửa có khi còn già hơn cả tôi, tiếng cửa ấy....

Nghe như mấy bộ phim kinh dị vậy, tiếng nó to và còn dài, trước mặt tôi là một cái hành lang dài ngoằng?

Khoan, đây không phải là căn nhà, mà là một cái khách sạn, kiến trúc giống như của nước Anh, tuy nó đẹp nhưng sự cũ kĩ pha lẫn mùi hương khó chịu cũng đủ khiến tôi sởn tóc gáy.

Nhìn nó như từ lâu đã không được bảo dưỡng vậy, ánh đèn tuy sáng nhưng cái tắt cái bật thậm chí còn tậm tịt nhấp nháy, sàn nhà được trải một lớp thảm có hoạ tiết đẹp, màu sắc màu đỏ, nhưng nó bị ẩm và mốc rất nặng, độ dài của hành lang nhìn cứ như vô tận vậy.....

"Trời má, rồi sao tao thoát?"

Càng nhìn, nó lại làm tôi nhớ đến một câu chuyện nho nhỏ trên mạng mà tôi từng được đọc....

"The backrooms", trời má, mùi hôi bốc ra từ bức tường, ánh đèn nhấp nháy từ cái đèn huỳnh quang, những lối đi dường như vô tận, nó đã làm tôi mất ăn mất ngủ vì ám ảnh suốt nhiều ngày liền....

"Phải.....

Phải đi trên con đường này sao?"

Rồi tôi lấy hết dũng khí, vì sự sống còn của bản thân, tôi chậm rãi....

Bước đi những bước chân đầu tiên khiến tôi cảm thấy mỏi nhức, rõ ràng là tôi đã quá mệt mỏi và cần rất nhiều thức ăn.

Cách căn phòng của tôi là những căn phòng khác, chúng được sắp xếp đều nhau, nhưng mỗi phòng cửa lại nhìn khác nhau đến lạ thường, tôi mở căn phòng đầu tiên mà tôi gặp, nó bị khoá....

Căn phòng thứ hai, tay nắm cửa bị lìa khỏi cửa.

"Khốn nạn, tao phải chịu đựng những thứ này đến bao giờ?"

Tôi vừa đi vừa chửi rủa vừa cố gắng mở những cánh cửa phía trước, rồi tự nhiên một cánh cửa nó thực sự mở được?

Không tin vào thứ trong mắt mình, tôi tự vả vào mặt.

"Argh, cái đ"

Bỗng nhiên, tôi khựng lại, quang cảnh bên trong cũng giống như một căn phòng bình thường thôi.....

Nhưng kiến trúc như của Pháp vậy....

"Rốt cuộc thằng cha nào là kiến trúc sư của khách sạn này vậy?

Tại sao?

Nó không thực tế một chút nào...."

Tôi đi vào, căn phòng tối mù mịt như cái tương lai mà tôi phải đối mặt vậy.

Chiếc đèn pin bây giờ lại trở nên rất hữu dụng, tôi nhẹ nhàng đóng cánh cửa cũ kĩ ấy, trên giường xuất hiện một cái balo và một tờ giấy nhỏ?

Tôi hoang mang, nhưng cũng mừng rỡ vì có vẻ tôi không phải người duy nhất ở đây, ít nhất là vậy.......

Tôi bỏ qua tờ giấy, chọn chiếc balo trước, tuyệt con mẹ nó vời, bên trong có thức ăn, là....

Là lương khô sao?

Tôi không thích ăn nó lắm.....

Tôi thấy nó khô vãi nồi, ăn vào khác nào tự đào hố chôn thân đâu?

Ít nhất thì nó vẫn còn ba chai nước và một vài bộ quần áo, tôi từ từ cầm một chai nước và một thanh lương khô, rồi ngồi trên giường ăn ngấu nghiến.

Tôi đã không ăn suốt một thời gian dài rồi....

Làm ơn đừng ai đánh giá tôi.

-"Thanh lương khô này cứng thật sự, nhưng giờ tao không ăn thì tao cũng chết đói và thối rữa ở đây thôi (tôi nghĩ bụng)"

Sau khi ăn xong và uống ngụm nước, tôi mới bắt đầu để ý tờ giấy trên giường, những dòng chữ nguệch ngoạc không biết là do ai viết và để lại nhỉ?

"Hãy cẩn thận, nơi mà mày đang ở không phải là một nơi tốt đẹp gì, hãy chuẩn bị tinh thần từ bây giờ, những điều mà bản thân mày gặp có lẽ swx ám ảnh mày đến cuối đời.

Chỉ khi mày vượt qua được những thứ khốn nạn này, may ra mày sẽ tìm được con đường sống.

Kí tên: Billie"

Tôi hoang mang đọc tờ giấy trong im lặng, chỗ này thật sự tệ sao?

Rồi tôi nhận ra có một cái nhà vệ sinh ở ngay cửa, sao tôi không nhận ra nó nhỉ?

Rõ ràng lúc tôi vào cái nhà vệ sinh không tồn tại mà?

Tôi tò mò tiến vào cái nhà vệ sinh ấy, nó trông vẫn cũ nát như căn phòng này vậy....

Ít nhất thì nó không có quá nhiều bụi và mốc?

Nó có một cái bồn tắm, một cái chậu rửa mặt đi kèm là bàn chải và kem đánh răng dùng một lần, sàn và tường được ốp lên những chiếc gạch tuy sáng nhưng cũng cũ nát, cái đèn trần thì cũng khá sáng.

Nơi này tôi cảm thâyd nó khá là an toàn, trên bồn có một tờ giấy.

"Đây là nơi an toàn nhất với mày rồi, dành ít phút ra mà tắm rửa sạch sẽ đi, mày sẽ không tìm được phút giây nào an toàn hơn như này đâu.

-Ký tên : Billie-"

Sao bà này như kiểu hiểu rõ về chính nơi đây thế nhỉ?

Tôi nhìn vào trong gương, một cô gái để tóc dài đến lưng, khuôn mặt thì ổn áp, quần áo thì..... bẩn, rất bẩn.

Tôi chạy ra ngoài lấy một bộ quần áo trong balo, đi vào và chăm sóc bản thân một cách chu đáo, đó là một bộ quần áo phổ thông, áo phông màu xanh và quần màu đen, kể ra đứa viết lá thư ấy cũng biết phối đồ chứ nhỉ?

Sau vài phút chuẩn bị thì tôi cũng sẵn sàng, vác cái balo lên lưng rồi bước ra khỏi cửa, tôi vừa ra ngoài thì cái cửa đóng sầm lại, và căn phòng cũng biến mất?

"Tao hẳn là điên con mẹ nó rồi, chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?"

Không nghĩ nhiều, tôi tiếp tục đi tiếp trên cái hành lang lạnh lẽo ấy,kế hoạch của tôi là tôi sẽ đi bộ suốt quảng đường dài cho đến khi bản thân tôi mệt nhừ thì sẽ lại mở cửa một căn phòng khác để ở.

Bước đi trên hành lang lạnh lẽo ấy, tôi thấy hành lang này....

Thực sự trông rất quen, như tôi đã từng đi trên con đường này rồi vậy, có thể là tôi đã trải nghiệm rồi, có thể là deja vu, có thể là tôi thực sự bị điên?

Ai mà biết được não tôi bây giờ chứa gì?

Tôi đi đến rã rời cái đôi chân chết tiệt này, chân tôi đau mỏi khủng khiếp, tôi cảm giác như tôi muốn từ bỏ từ bây giờ rồi.....

Đoàng

Sau lưng tôi có một tiếng động lớn.

Đoàng, đoàng

Khoan, cảm giác như nó dồn dập, nhanh chóng, như đang tiến đến chỗ tôi vậy.

Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng

Tôi quay lưng lại

"Ôi cái địt con mẹ cái lồn gì vậy?"

Một thứ gì đó, cao kiều, đi bằng hai chân, đen sẫm, tôi hoàn toàn không nhìn được một chút dấu hiệu nào là con người của hắn ta, nó đang từ từ bước đến, mỗi bước đi của hắn là một lần tôi thót tim, rồi tự nhiên hắn chạy.

Tôi quay lưng lại, dồn sức vào đôi chân chết tiệt này, cắm đầu cắm cổ vào chạy, nó chạy nhanh vãi, cảm giác như nó không phải người vậy, tôi biết rằng bản thân tôi nếu so với nó trong cuộc đua, có lẽ nó sẽ có huy chương vàng, còn tôi?

Có cái con cặc.....

Chạy trong sự hoảng loạn tột độ, tôi nhìn thấy căn phòng ấy, chính là nó, căn phòng mà tôi đã vào và tỉnh dậy, tôi dồn hết sức bình sinh, chạy đến mở cửa và chui vào.

"Mở được rồi, nhanh lên nào thằng chó"

Tôi đóng sầm cửa, khoá trái nó, rồi lên giường trấn an bản thân, tôi quá mệt mỏi rồi.....

Một tờ giấy xuất hiện trước mặt tôi.

"Đây mới chỉ là bắt đầu thôi 🙂"

Vui lắm ha?

Chắc thằng viết những dòng chữ này như muốn thấy tôi đau khổ vậy, dù sao thì chăn ấm, nệm êm đã ở đây, sao tôi không dành chút thời gian nghỉ ngơi nữa nhỉ?

Tôi từ từ, chợp mắt, rồi lại thiếp đi trong vô thức.
 
Chỉ Là Nỗi Sợ Thôi..... Phải Không?
Chap 3 : Trấn lột, máu và vết bầm.....


Tỉnh dậy lại sau giấc ngủ ấy, mở mắt ra trong mắt tôi lại là một nơi khác, tôi cũng đã quen với sự kì lạ của nơi này rồi....

Tôi đứng dậy, trước khi kiểm tra nơi tôi đang đứng thì tôi đã kiểm tra xem cái balo và đồ của tôi còn không.

"Đèn pin, bật lửa, con dao, cái balo, quần áo, đồ ăn nước uống, tuyệt vời chúng vẫn đầy đủ, không phải lo nữa rồi."

Tôi nhìn xung quanh, khung cảnh bây giờ nhìn giống như một lớp học, bàn ghế học sinh và giáo viên, cái bảng, đống phấn ở trên bàn giáo viên và cái giẻ lau, quá quen thuộc với tôi rồi.

"Mình....

Bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? (Tôi tự hỏi)"

Tôi thực sự tò mò về bản thân, tôi đã đi học chưa?

Đã sống bao lâu rồi?

Thành tích như nào?

Quang cảnh nơi đây cũng không khá khẩm hơn ở cái khách sạn và khu rừng kia là bao, nó vẫn tối thui, đèn vẫn nhấp nháy, vẫn có những vết nứt và bụi mốc.

Tôi quyết định đi tìm từng dãy bàn xem liệu bên trong ngăn bàn nó có gì không, có bốn dãy và đa số chúng đều trống trơn, lâu lâu có mấy tờ giấy bị vò, mở ra là mấy câu có vẻ là chửi rủa hay gì đấy, tôi cũng không chắc....

Đến bàn hai dãy bốn thì tôi cũng tìm thấy gì đó, một mẩu giấy?

Lần này nó không bị vò nát, ít nhất là vậy....

Một cây gậy bóng chày?

"Thôi nào, ít nhất tao cũng có con dao rồi mà?

Gậy bóng chày thì có thể hơn chỗ nào chứ? (Tôi vừa nói vừa nhét cây gậy ấy vào balo)"

Tuy nó vẫn chìa ra cái cán nhưng thôi, không sao, ít nhất thì coi như phòng ngừa con dao hỏng, tôi kiểm tra tờ giấy.

"Cô giáo không là gì cả.....

Đừng bao giờ tin thầy cô giáo, hãy tin vào chính cánh tay mày, tin vào thứ mày sẽ cầm và dùng"

Khó hiểu vãi lồn, the fuck?

Thằng viết tờ giấy này nghe như vừa bị ăn điểm F- trong bài vậy, dù sao thì tôi cũng vò tờ giấy vứt lại vào ngăn bàn rồi nghĩ

"Vô học lắm mới viết mấy tờ giấy đấy!"

Rồi tôi tiến đến cửa lớp, hé cửa ngó ra ngoài, hành lang trường học lần này không dài ngoằng nữa, đi thẳng là tới được ngã ba, có thể là sảnh chính?

Tôi chậm rãi bước ra khỏi lớp học

"Shit, nó còn tối hơn trước nữa"

Rồi tôi cầm đèn pin soi lại cái hành lang tối tăm này

"Chuẩn rồi, nó là cái sảnh chính, có lẽ sẽ có lối ra ở đó"

Rồi tôi bắt đầu đi bộ ra một cách chậm rãi, vừa đi tôi vừa soi từng cái tủ, lâu lâu tôi có thử mở ra nhưng thường là trống trơn hoặc bị khoá.

Đến nơi, trước mặt tôi là một ngã ba, cửa chính nằm ở đây

"Tốt rồi, có lẽ tao sẽ thoát"

Tuy nhiên tôi lại thấy cái cửa bị khoá, thằng nào chơi trò ác vậy?

Khi nhận ra tôi cũng không bắt ngờ lắm, tôi ngó xung quanh, trên tường treo đầy chi chít những tờ banner

"Chào mừng đến trường trung học phổ thông Bastard!"

Tôi nhìn tờ banner và cười

"Damn, trường học nào lại đặt tên là Bastard vậy?"

Rồi đột nhiên có tiếng gì đó đang đến gần chỗ tôi

Cạch cạch cạch

Nghe như tiếng gỗ đập mạnh xuống đất vậy, tôi ngoái lại nhìn

"Ôi cái đ"

Một dàn mannequin bằng gỗ người cao ráo đang từ từ đến đây, một tên mặc áo bóng rổ, một tên mặc đồng phục trường, mấy tên còn lại mặc đồ như bọn đầu đường xó chợ vậy.

Chúng tiến đến rồi đưa tay ra hiệu như muốn một cái gì đó, tôi hoang mang nhìn chúng rồi nghĩ

"Rốt cuộc bọn này cần cái gì ở tao vậy?

Tao còn không có nổi một tờ tiền"

Chúng tiến đến, tên ở giữa mặc áo bóng rổ đặt tay lên vai tôi, rồi tiếp tục ra hiệu, tôi thử lấy một thanh lương khô đưa chúng, tự nhiên chúng nhìn nhau rồi ném thanh lương khô đi

"Tiền?

Chúng mày cần tiền sao?

Bố mày làm đếch gì có-"

Đột nhiên một tên trong số đó dùng tay đấm vào bụng, mấy tên còn lại thì chặn đường, bên ngoài là những con mannequin khác, chúng nó đứa thì đứng nhìn, đứa khoanh tay, đứa cầm điện thoại lên quay.

"Thả bố mày ra, mẹ chúng mày!"

Rồi chúng nó hất văng tôi đi, có lẽ chúng đang tức giận vì mấy câu khiêu khích của tôi, có lẽ giờ tôi nên chạy, tôi cắm đầu cắm cổ lên chạy đi thật nhanh, tìm cho bản thân con đường sống

"Đụ mẹ, chúng nó đấm vs ném tao đau vãi lồn"

Rồi tôi chạy, chạy, chạy....

Cái hành lang giờ lại như vô tận vậy, rồi tôi chợt thấy một lớp học có con mannequin nhìn như giáo viên đang đứng ở bàn, tôi liền nghĩ

"Giáo viên, đúng rồi, nếu tao nói với giáo viên, có lẽ tao sẽ được cứu"

Và tôi đã lầm....

Tôi lao vào trong, chạy đến con mannequin ấy và đập vào vai nó nói

"Thầy ơi cứu con, bọn kia nó bắt nạt con!!"

Tôi vừa nói vừa thở hồng hộc

"........."

Con mannequin không có chút động tĩnh nào, rồi khi tôi lấy tay ẩn nó, người nó rơi xuống tách ra.

"Cái địt, cái địt cái địt cái địt"

Rồi cánh cửa lớp lại mở ra, vẫn là bọn chúng đang nghiêng đầu, bọn không liên quan đứng ngó vào, tôi tuyệt vọng, tôi nghĩ rằng lúc đó tôi đi chân lạnh toát là cái chắc, rồi tôi chợt nhớ đến tờ giấy mà tôi nhặt được.

"Giáo viên không là gì cả? (Tôi ngoái lại nhìn con mannequin ấy) Chỉ tin vào bàn tay tao và thứ tao cầm vào sao? (Vừa nói tôi vừa cười) Tao quyết định rồi, tao đéo chờ chết nữa, giờ chỉ chính tao mới cứu được tao thôi"

Vừa nói tôi vừa rút cái gậy mà tôi lụm được ra, rồi tôi chĩa đầu gậy về bọn chúng, thằng thủ lĩnh ra hiệu chỉ tay cho bọn đồng bọn lao lên, tôi cũng bắt đầu những bước chân đầu tiên, vừa lao lên tôi vừa hét và

Đoàng

Tôi đập cú đầu tiên vào con gần nhất, chân nó bay khỏi thân, nó nằm xuống ôm chân rồi đau điếng, rồi

Đoàng

Phát thứ hai, tôi đập nó bất tỉnh, rồi những tên kia đồng loạt lao lên, tôi sút rồi đập từng đứa một, rồi từng đứa, cho đến khi chúng không đứng dậy nổi nữa thì thôi.

Thằng thủ lĩnh nhìn đô con thế mà hèn vãi, chân nó run, rồi lùi lại và bắt đầu chạy, bọn học sinh đứng hóng cũng nhốn nháo đi về lớp, không thằng nào đứng lại quay nữa.

Tôi nhẹ nhàng ung dung đi lại về sảnh, cái cửa giờ đây đã mở toang ra, trước mặt tôi là một ánh sáng.....

Nó đẹp, rất đẹp, có lẽ đã vài ngày hoặc vài tuần gì đấy tôi không nhìn thấy ánh sáng rồi, nước mắt tôi ứa ra, tôi đi tiếp về phía ánh sáng chói loá phía trước.
 
Chỉ Là Nỗi Sợ Thôi..... Phải Không?
Chap 4 : Buổi sáng....


tút tút tút tút

Từng tiếng từng tiếng

Chúng đều nhau, kêu lên những tiếng kêu, nghe thật vui tai......

Tôi chợp mở mắt, khung cảnh thật yên bình, tôi đang ở bệnh viện, nằm trên giường bệnh sao?

Lần này tay chân tôi được băng bó, treo lên, thân tôi đau nhức, đêm qua mình mơ thấy cái gì nhỉ?

Mà thôi kệ đi....

Bác sĩ từ cửa đi vào, nói với tôi

"Chào cô, xin giới thiệu tôi là David, đêm hôm qua cô đã nhảy từ toà nhà 4 tầng, may cho cô là mọi người đã kịp thời phát hiện và cấp cứu."

"Nhảy lầu?

À đúng rồi nhỉ, đời tôi như cứt thì tôi sống làm gì nữa?

Sao không để tôi chết quách ở đấy đi cho xong?"

"Đấy là y đức của chúng tôi, sao chúng tôi lại bỏ mặc được?

Cô làm thế cũng là dại dột quá, sao anh lại quyết định nhảy lầu?

Trông cô còn trẻ thế này cơ mà?"

"Đời tôi giờ chẳng còn gì......

Tệ lắm, tôi cứ ám ảnh mấy cái quá khứ của tôi mãi.....

Lúc thì bị đánh đập tơi bời, bị chửi rủa, bị......

À mà thôi, tôi cũng chẳng buồn nhớ đến nữa"

"Cho tôi xin tên cô để làm hồ sơ bệnh án"

"Billie.....

Billie Holiday"

"Tên nghe đẹp ha, sinh năm bao nhiêu vậy?"

"Tôi sinh năm 2003"

"Vậy là cũng trẻ.....

Tuyệt vọng quá hả?

Sao mà lại nhảy từ tầng 4 vậy?"

"Tôi cũng chả nhớ....

Lúc đấy tôi đang đứng nhìn thành phố, hút điếu thuốc...

Rồi tự nhiên có gì đó thôi thúc tôi thử liều một lần-"

"Liều là liều như nào?

Đấy là tự tử, tự tử đó cô biết không?"

"Tôi biết, nhưng nghĩ lại đời tôi tôi cũng chả muốn sống làm chi nữa"

"Thôi được rồi, tôi sẽ gọi bác sĩ tâm lí lên đây, tôi sẽ đi làm hồ sơ bệnh lí cho cô, cô có mang theo chứng minh nhân dân không?"

"Đây"

"Cô sống ở đâu?"

"Tôi sống ở New York, mấy nay cũng dư dả một chút nên sang London này tham quan một chút thôi"

"Cô đi một mình à?"

"Đúng rồi, tôi làm gì có bạn?"

"Còn gia đình cô?"

"Họ đang ở nhà, chắc giờ này hoi cũng lo cho tôi lắm...."

"Tính ra cô đi từ New York sang đây chắc cũng dư dả chứ?"

"Giàu nhưng cũng như không thôi....."

"Thôi, tôi xin phép nhường phòng bệnh cho bác sĩ tâm lí của anh.....

Tôi đi trực đã"

Rồi bác sĩ đi ra khỏi phòng, một người đàn ông khác đi vào, đó là bác sĩ tâm lí được gọi đến cho tôi, anh ta nhẹ nhàng chào hỏi tôi.

"Chào chị, tôi là Andrew, Andrew Halls, tôi đến là để-"

"Tôi biết, tôi biết, anh khám cho tôi chứ gì?, làm gì thì làm nhanh lên đi, nay tôi mệt...."

"Tôi biết là chị mệt, nhưng khám tâm lý đòi hỏi nhiều thời gian để chúng tôi nắm bắt bệnh lý của chị, yên tâm, cũng 30-1 tiếng là cùng thôi"

"Thôi được rồi, anh làm gì thì làm đi"

Rồi anh ta đặt ra những câu hỏi, lúc thì hỏi về cuộc sống tôi, lúc thì hỏi về cảm xúc tôi, lúc hỏi về suy nghĩ của tôi.....

Trời đất, cũng 40 phút rồi.....

Tôi cũng muốn về khách sạn đánh giấc nồng lắm, rồi anh ta lại hỏi, rồi lại hỏi, rồi cho tôi làm bài test, tôi cũng làm qua qua thôi chứ không muốn chú tâm lắm.

"Chị đang có vấn đề về tâm lí khá lớn đấy...."

"Tôi mà cũng mắc bệnh tâm lí sao?"

"Chị hiện tại đang bị stress nặng, đó là lí do nãy giờ chị nói chuyện và trả lời câu hỏi của tôi rất hời hợt"

"Ồ, vậy sao?

Vậy chắc tôi cần mấy liều thuốc an thần thôi nhỉ?"

"Không hẳn, cô có nhận thấy gần đây mình dễ cáu gắt không?"

"Hmmmmmm, có, thật ra lí do mà tôi đến London này là vì tôi có mâu thuẫn với gia đình.....

Tôi muốn thám thính cái nơi khỉ ho cò gáy này để sắp tới di cư sang"

"Đó, rõ ràng là cô bị cọc nặng đến cả cách nói chuyện....

Ngoài ra cô còn bị rối loạn lo âu và trầm cảm nhẹ nữa, qua lời kể của cô cô cũng có rất nhiều biến cố nhỉ?"

"Chả vậy?

Đời tôi tàn lắm, có ai thấu hiểu cho tôi đâu?

Ba mẹ tôi cứ đòi tôi học cao sau này đi làm kinh doanh, mà điểm tôi lẹt đẹt chỉ vì bị bạo lực học đường..."

"Vậy ra cô đã có tổn thương tâm lí từ lúc đấy sao?

Sao giờ cô mới kể?"

"Anh nghĩ dễ gì mà kể cho ai nghe?

Bố mẹ tôi còn chả quan tâm ý, tôi cũng có nói lên cho giáo viên rồi...

Họ như bù nhìn ý, cứ kệ, chắc cũng tại thằng bé đấy có bố mẹ làm cao....

Ai mà biết được?

Nó giàu bỏ mẹ...."

"Cô nên hiểu rằng tôi là bác sĩ tâm lí, cô kể cái gì tôi cũng sẽ nghe, cũng sẽ nắm bắt...

Đây là nghề của bọn tôi mà...."

Vừa nói, người thanh niên cao cỡ 1m86 ấy đi ra ngoài ban công, lấy trong túi một bao thuốc lá ra hút

"Anh hút loại gì thế?

Cho tôi một điếu"

"Cô còn đang ở trong viện đấy, tôi hút ngoài này tí cho đỡ nghiện thôi....

Hoá ra cô cũng là con nghiện nicotine nhỉ?"

"Ừ đương nhiên....

Tôi chơi nhiều loại lắm, cigar, cỏ, lá đu đủ, gì tôi chả chơi?"

"Từ từ đã....

Cô chơi cỏ sao?

Chất đấy hại lắm đấy"

"Anh vẫn hút thuốc đấy thôi?"

"Dù sao thì tác hại của cỏ nó cũng hơn thuốc lá chứ?"

"Kệ chứ....

Nó làm tôi "bay bổng" trong những cơn mơ, tôi thích cảm giác ấy lắm...."

"Như lời bác sĩ vừa khám cho cô nói...

Cô nhảy lầu từ tầng 4 phải không?"

"Đúng rồi"

"Nói thản nhiên vậy?

Cô có hút cỏ lúc đấy không?"

"Có....

Tôi làm 1 bi, kể ra mấy cái lọ để hút của Anh hút cũng thích đấy"

"Tôi cũng đến chịu, khổ mình cô thôi vậy....."

Ông bác sĩ tên Andrew ấy hút lần cuối rồi nhỏ gạt tàn ấy xuống ban công, từng tàn thuốc gạt xuống ánh lên ánh đỏ sáng rồi vụt tắt....

Như đời tôi ý nhỉ?

"Dù sao thì, việc của tôi đến đây là hết....

Đây là số điện thoại của tôi, có gì cần thì hãy hỏi tôi, còn đây là đơn thuốc tôi kê, lát nữa gọi y tá lên xong đưa họ là họ lấy xong tính vào viện phí cho, tôi về đây"

"Ờ ok, mời bác sĩ đi"

Giờ nghĩ lại lúc ấy tôi thô lỗ vãi....

Tôi phải nằm viện ở đây thêm vài ngày nữa sao?

Có khi ra viện tôi lại tiếp tục nhảy lầu tiếp ấy chứ?

Sống cũng có làm mẹ gì đâu?

Nhưng thôi, cứ làm theo lời bác sĩ vậy....

Tôi đưa tờ đơn thuốc cho y tá, vài phút sau y tá đi lấy thuốc đưa tôi, bên trong có tờ giấy

"Uống 2 viên buổi sáng, 1 viên buổi tối"

Tôi kiểm tra đồng hồ, đã 6h tối rồi...

1 tiếng sau y tá mang đồ ăn lên cho tôi, tôi ăn xong rồi uống thuốc như tên bad sĩ tâm lí ấy kê đơn.

10h tối tôi lại tiếp tục thiếp đi trên cái giường bệnh lãnh lẽo này.
 
Chỉ Là Nỗi Sợ Thôi..... Phải Không?
Chap 5 : Sau viên thuốc ấy......


Cái ánh sáng ấy...

Tôi đã bước qua nó, cảm giác thật tuyệt vời.....

Ủa khoan, tôi vẫn chưa thoát khỏi cái thứ ma quỷ này sao?

Đây là đâu nữa vậy?

Tỉnh dậy sau giấc ngủ, chỗ tôi đang nằm êm đến lạ thường....

Chỗ tôi nằm là một cái giường sao?

Xung quanh tôi bây giờ đẹp đến lạ thường, một bãi cỏ lớn, cánh đồng, hoa hướng dương, một dải hoa hướng dương......

Tôi lấy tay dụi mắt rồi nhìn xung quanh, rõ ràng là không còn u tối nữa....

Nó quá đẹp, tôi không thể tin vào mắt mình, vào thế giới mà tôi đang ở hiện tại.

Bầu trời trong xanh, mùi hương thoang thoảng của hoa hướng dương,....

Tôi bật dậy rồi nhìn xuống gầm giường như một phản xạ tự nhiên, rõ ràng là không có món đồ hay bức thư nào....

Tôi đi xung quanh và ngắm nhìn cái quang cảnh này, nó đẹp, nó thơ mộng nhưng cũng phi logic đến lạ, những chú mèo từ đâu tới có thể đứng lên bằng hai chân và vẫy tay chào tôi, như một gentleman's vậy, những chú chó con chạy nhảy với nhau ở quanh bãi cỏ, những chú rái cá rủ nhau bơi tại bãi biển cách chỗ tôi vài trăm mét.....

Tôi vẫn chưa tin vào mắt mình và tôi tiếp tục đi xung quanh.

Tôi tiến đến một con mèo, nó có một cái mũ, nhìn rất là quý phái, nó lấy tay cầm mũ chào tôi.

"Cậu có biết đây là đâu không?"

Nó liền chỉ tay ra hướng Đông, một chiếc ghế cạnh cái cột chờ xe bus xuất hiện, tôi cảm ơn chú mèo và tiến đến, một tờ giấy lại xuất hiện trước mặt tôi.

"Xin chào, tôi là Billie (khoan, sao lại vậy?) như cậu nhìn thấy, nơi đây rất yên bình phải không? (Có nhưng nó thật sự cảm giác khá là sai) Tôi xin phép được giới thiệu với cậu, đây là tiềm thức của cậu cũng như tôi ( là...

Là sao nữa?) đúng, cậu chính là Billie, lí do bấy lâu nay cậu không nhớ bản thân cậu là do cậu chính là linh hồn của tôi, tôi chính là phần còn lại của tiềm thức....

Hay còn gọi là tâm trí, cậu không thể nhớ ra bản thân cậu vì cậu thiếu tôi, bản thân cậu đã quên đi bản thân, bên ngoài cái giấc mơ này là một cuộc sống tẻ nhạt, tôi và cậu đã thất bại trong việc kiểm soát bản thân ta làm những việc dại dột, dù sao thì hãy đến trụ sở của tôi, cơ quan đầu não của Billie, và mọi câu trả lời của cậu sẽ được giải đáp."

Tôi vừa đọc vừa hoang mang, rõ ràng trước đấy, hắn ta đã doạ những thứ kinh khủng, giờ lại yên bình đến lạ thường......

Tôi ngồi lên chiếc ghế, nhìn lại những khoẳng khắc yên bình hiếm có ấy.

Rồi từ xa một chiếc xe bus đến, nó chạy nhanh rồi dừng lại chỗ tôi, chiếc cửa được mở ra, bên trong lại không có ai cả, tôi hiếu kì bước vào bên trong và chọn một chiếc ghế mà tôi thấy thoải mái nhất.

Chiếc xe phóng đi với tốc độ không tưởng, chiếc bảng Led ghi rằng sẽ đến trong 10 giây nữa, rồi 9,8,7,6,5,4,3,2,1 và 0.

Chiếc xe tự mở cửa và trước mặt tôi là một nơi giống như công ty....

Nó đông người đến lạ thường....

Và ai nhìn cũng giống tôi đến lạ.
 
Back
Top Bottom