Tôi giật mình tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, tôi đã ngủ bao lâu rồi nhỉ?
3 tiếng?
5 tiếng?
Có khi là đã 20?
Dụi mắt sau tiếng ngáp dài, giờ đây tôi lại ở một nơi khác?
Từ từ, đây lại là đâu nữa?
Cảm giác đây giống như một ngôi nhà vậy, tôi thấy được nội thất xung quanh, trông nó cổ kính, hoang tàn, đáng sợ đến rợn người......
Trên tường chi chít những vết nứt, mùi hôi thối từ những cái thảm, chết tiệt, mùi nó như chuột chết vậy.
Cái giường to đùng với những nết hoa văn như được lôi ra từ thập niên 90 vậy, chiếc tủ thì dính đầy mạng nhện và bụi, cái đèn ngủ thì chập chờn, có khi nó cháy nặng rồi.......
"Sao mình lại đến được đây?
Rõ ràng mình đã thiếp đi trong rừng mà?
Lẽ nào có ai đã đưa tôi đến đây trong khi tôi ngủ?"
Những câu độc thoại ấy càng làm tôi hoảng loạn, nhưng khác với lần trước, tôi cũng đã có thể tự trấn an bản thân.....
"Bản thân mày đã trải nghiệm rồi mà?
Suy nghĩ đi chứ?"
Tôi đứng dậy một cách chậm rãi, bụng tôi reo lên, tôi thực sự đang rất đói......
"Mẹ kiếp, biết thế tao không hốc cái đống thuốc đấy......
Nó không thực sự làm tao no hơn chút nào....."
Tôi quyết định đi xung quanh căn phòng, tìm cho bản thân một thứ gì đó mà bản thân tôi chưa nghĩ đến, lục chiếc tủ cũ kĩ ấy, bên trong là một cái đèn pin, một con dao găm, và một chiếc bật lửa.
Tôi cho mấy món ấy vào túi, riêng con dao tôi để sang một cái túi riêng, tuy nó không giảm đi tỉ lệ bị con dao đâm vào chân trong lúc chạy nhưng cũng phần nào giúp tôi kịp thời rút con dao nếu như cần tự vệ.
Rồi tôi mở chiếc cửa có khi còn già hơn cả tôi, tiếng cửa ấy....
Nghe như mấy bộ phim kinh dị vậy, tiếng nó to và còn dài, trước mặt tôi là một cái hành lang dài ngoằng?
Khoan, đây không phải là căn nhà, mà là một cái khách sạn, kiến trúc giống như của nước Anh, tuy nó đẹp nhưng sự cũ kĩ pha lẫn mùi hương khó chịu cũng đủ khiến tôi sởn tóc gáy.
Nhìn nó như từ lâu đã không được bảo dưỡng vậy, ánh đèn tuy sáng nhưng cái tắt cái bật thậm chí còn tậm tịt nhấp nháy, sàn nhà được trải một lớp thảm có hoạ tiết đẹp, màu sắc màu đỏ, nhưng nó bị ẩm và mốc rất nặng, độ dài của hành lang nhìn cứ như vô tận vậy.....
"Trời má, rồi sao tao thoát?"
Càng nhìn, nó lại làm tôi nhớ đến một câu chuyện nho nhỏ trên mạng mà tôi từng được đọc....
"The backrooms", trời má, mùi hôi bốc ra từ bức tường, ánh đèn nhấp nháy từ cái đèn huỳnh quang, những lối đi dường như vô tận, nó đã làm tôi mất ăn mất ngủ vì ám ảnh suốt nhiều ngày liền....
"Phải.....
Phải đi trên con đường này sao?"
Rồi tôi lấy hết dũng khí, vì sự sống còn của bản thân, tôi chậm rãi....
Bước đi những bước chân đầu tiên khiến tôi cảm thấy mỏi nhức, rõ ràng là tôi đã quá mệt mỏi và cần rất nhiều thức ăn.
Cách căn phòng của tôi là những căn phòng khác, chúng được sắp xếp đều nhau, nhưng mỗi phòng cửa lại nhìn khác nhau đến lạ thường, tôi mở căn phòng đầu tiên mà tôi gặp, nó bị khoá....
Căn phòng thứ hai, tay nắm cửa bị lìa khỏi cửa.
"Khốn nạn, tao phải chịu đựng những thứ này đến bao giờ?"
Tôi vừa đi vừa chửi rủa vừa cố gắng mở những cánh cửa phía trước, rồi tự nhiên một cánh cửa nó thực sự mở được?
Không tin vào thứ trong mắt mình, tôi tự vả vào mặt.
"Argh, cái đ"
Bỗng nhiên, tôi khựng lại, quang cảnh bên trong cũng giống như một căn phòng bình thường thôi.....
Nhưng kiến trúc như của Pháp vậy....
"Rốt cuộc thằng cha nào là kiến trúc sư của khách sạn này vậy?
Tại sao?
Nó không thực tế một chút nào...."
Tôi đi vào, căn phòng tối mù mịt như cái tương lai mà tôi phải đối mặt vậy.
Chiếc đèn pin bây giờ lại trở nên rất hữu dụng, tôi nhẹ nhàng đóng cánh cửa cũ kĩ ấy, trên giường xuất hiện một cái balo và một tờ giấy nhỏ?
Tôi hoang mang, nhưng cũng mừng rỡ vì có vẻ tôi không phải người duy nhất ở đây, ít nhất là vậy.......
Tôi bỏ qua tờ giấy, chọn chiếc balo trước, tuyệt con mẹ nó vời, bên trong có thức ăn, là....
Là lương khô sao?
Tôi không thích ăn nó lắm.....
Tôi thấy nó khô vãi nồi, ăn vào khác nào tự đào hố chôn thân đâu?
Ít nhất thì nó vẫn còn ba chai nước và một vài bộ quần áo, tôi từ từ cầm một chai nước và một thanh lương khô, rồi ngồi trên giường ăn ngấu nghiến.
Tôi đã không ăn suốt một thời gian dài rồi....
Làm ơn đừng ai đánh giá tôi.
-"Thanh lương khô này cứng thật sự, nhưng giờ tao không ăn thì tao cũng chết đói và thối rữa ở đây thôi (tôi nghĩ bụng)"
Sau khi ăn xong và uống ngụm nước, tôi mới bắt đầu để ý tờ giấy trên giường, những dòng chữ nguệch ngoạc không biết là do ai viết và để lại nhỉ?
"Hãy cẩn thận, nơi mà mày đang ở không phải là một nơi tốt đẹp gì, hãy chuẩn bị tinh thần từ bây giờ, những điều mà bản thân mày gặp có lẽ swx ám ảnh mày đến cuối đời.
Chỉ khi mày vượt qua được những thứ khốn nạn này, may ra mày sẽ tìm được con đường sống.
Kí tên: Billie"
Tôi hoang mang đọc tờ giấy trong im lặng, chỗ này thật sự tệ sao?
Rồi tôi nhận ra có một cái nhà vệ sinh ở ngay cửa, sao tôi không nhận ra nó nhỉ?
Rõ ràng lúc tôi vào cái nhà vệ sinh không tồn tại mà?
Tôi tò mò tiến vào cái nhà vệ sinh ấy, nó trông vẫn cũ nát như căn phòng này vậy....
Ít nhất thì nó không có quá nhiều bụi và mốc?
Nó có một cái bồn tắm, một cái chậu rửa mặt đi kèm là bàn chải và kem đánh răng dùng một lần, sàn và tường được ốp lên những chiếc gạch tuy sáng nhưng cũng cũ nát, cái đèn trần thì cũng khá sáng.
Nơi này tôi cảm thâyd nó khá là an toàn, trên bồn có một tờ giấy.
"Đây là nơi an toàn nhất với mày rồi, dành ít phút ra mà tắm rửa sạch sẽ đi, mày sẽ không tìm được phút giây nào an toàn hơn như này đâu.
-Ký tên : Billie-"
Sao bà này như kiểu hiểu rõ về chính nơi đây thế nhỉ?
Tôi nhìn vào trong gương, một cô gái để tóc dài đến lưng, khuôn mặt thì ổn áp, quần áo thì..... bẩn, rất bẩn.
Tôi chạy ra ngoài lấy một bộ quần áo trong balo, đi vào và chăm sóc bản thân một cách chu đáo, đó là một bộ quần áo phổ thông, áo phông màu xanh và quần màu đen, kể ra đứa viết lá thư ấy cũng biết phối đồ chứ nhỉ?
Sau vài phút chuẩn bị thì tôi cũng sẵn sàng, vác cái balo lên lưng rồi bước ra khỏi cửa, tôi vừa ra ngoài thì cái cửa đóng sầm lại, và căn phòng cũng biến mất?
"Tao hẳn là điên con mẹ nó rồi, chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?"
Không nghĩ nhiều, tôi tiếp tục đi tiếp trên cái hành lang lạnh lẽo ấy,kế hoạch của tôi là tôi sẽ đi bộ suốt quảng đường dài cho đến khi bản thân tôi mệt nhừ thì sẽ lại mở cửa một căn phòng khác để ở.
Bước đi trên hành lang lạnh lẽo ấy, tôi thấy hành lang này....
Thực sự trông rất quen, như tôi đã từng đi trên con đường này rồi vậy, có thể là tôi đã trải nghiệm rồi, có thể là deja vu, có thể là tôi thực sự bị điên?
Ai mà biết được não tôi bây giờ chứa gì?
Tôi đi đến rã rời cái đôi chân chết tiệt này, chân tôi đau mỏi khủng khiếp, tôi cảm giác như tôi muốn từ bỏ từ bây giờ rồi.....
Đoàng
Sau lưng tôi có một tiếng động lớn.
Đoàng, đoàng
Khoan, cảm giác như nó dồn dập, nhanh chóng, như đang tiến đến chỗ tôi vậy.
Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng
Tôi quay lưng lại
"Ôi cái địt con mẹ cái lồn gì vậy?"
Một thứ gì đó, cao kiều, đi bằng hai chân, đen sẫm, tôi hoàn toàn không nhìn được một chút dấu hiệu nào là con người của hắn ta, nó đang từ từ bước đến, mỗi bước đi của hắn là một lần tôi thót tim, rồi tự nhiên hắn chạy.
Tôi quay lưng lại, dồn sức vào đôi chân chết tiệt này, cắm đầu cắm cổ vào chạy, nó chạy nhanh vãi, cảm giác như nó không phải người vậy, tôi biết rằng bản thân tôi nếu so với nó trong cuộc đua, có lẽ nó sẽ có huy chương vàng, còn tôi?
Có cái con cặc.....
Chạy trong sự hoảng loạn tột độ, tôi nhìn thấy căn phòng ấy, chính là nó, căn phòng mà tôi đã vào và tỉnh dậy, tôi dồn hết sức bình sinh, chạy đến mở cửa và chui vào.
"Mở được rồi, nhanh lên nào thằng chó"
Tôi đóng sầm cửa, khoá trái nó, rồi lên giường trấn an bản thân, tôi quá mệt mỏi rồi.....
Một tờ giấy xuất hiện trước mặt tôi.
"Đây mới chỉ là bắt đầu thôi 🙂"
Vui lắm ha?
Chắc thằng viết những dòng chữ này như muốn thấy tôi đau khổ vậy, dù sao thì chăn ấm, nệm êm đã ở đây, sao tôi không dành chút thời gian nghỉ ngơi nữa nhỉ?
Tôi từ từ, chợp mắt, rồi lại thiếp đi trong vô thức.