Khác Chỉ là những câu chuyện ngắn

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407094473-256-k415406.jpg

Chỉ Là Những Câu Chuyện Ngắn
Tác giả: Bluestar777
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong đây là những câu chuyện ngắn mà mình tự sáng tác cũng như mình có tham khỏa vài ý tưởng trên mạng nên mong mọi người đừng chê ạ

Mỗi chap là một câu chuyện khác nhau và nó khống liên quan gì đến nhau cả nhưng vì mình lười đặt tên cho mỗi nhân vật ở mỗi chap nên mình sẽ gọi chung nhân vật chính trong truyện là Khương Nhã An nha.

Truyện chỉ mang tính chất giải trí và khi mình viết truyện thì mình gõ phìm khá nhanh nên nhiều khi sẽ bị sai chính tả, mong các đọc giả thông cảm ạ.



kinhdi​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • [KHR] Tuyệt Vọng Chi Cương?
  • Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
  • Thanh xuyên chi Đức phi cung đấu chi lộ
  • CẨM Y CHI HẠ
  • Civil War(Nội chiến)
  • Chỉ Là Những Câu Chuyện Ngắn
    Chap 1: Giọng của mẹ tôi


    Chỉ mới 2:31, tôi bất chợt bừng tỉnh bởi giọng nói của mẹ tôi gọi tôi xuống nhà ăn sáng

    "An An, xuống ăn sáng..."

    Tôi bàng hoàng, mẹ tôi chỉ mới mất cách đây 2 tháng tôi hoàng toàn không thể nghe được âm thanh quen thuộc này được.

    Nhưng lúc tôi đang ngẩn ngơ thì chất giọng diệu nhẹ của 'mẹ tôi' lại được cất lên

    "Nhanh xuống nhà ăn sáng nào An An, mẹ không thể đợi con được đâu đấy"

    Cảm giác nhớ nhung và sợ hải cùng lúc chạy trong cơ thể tôi.

    Nhưng rất nhanh chóng tôi chợt hiểu ra một điều, đây chắc chắn không phải là người mẹ mà tôi biết mà có thể là một con quáy vậy giả tiếng người chăn?

    Những chuyện quáy vật giả tiếng người ăn mặt giống con người đã không còn gì quá kì lạ hay hiếm hoi gì

    Tôi hiểu rằng nếu không nhanh chóng trốn đi thì có khi thứ đó sẽ lên phòng để lôi tôi xuống hoặc nó sẽ ăn thịch tôi ngay tại đây

    Ngay lập tức tôi rón rén đi đến tủ quần áo để trốn trên phần tủ ẩn trên đó, ở đó luôn là căng cứ bí mật của riêng tôi, kể cả mẹ tôi cũng không biết đến nơi này, tôi không bao giờ nói với mọi người về sự hiện diện của nó, dù nó cũng là một phần của chiếc tủ quần áo nhưng nó được lắp riêng với cả tủ nên dù cái tủ có bị gì thì nó đơn giản là không bị liên lụy gì

    trong khi tôi đang tự mãng về chiếc tủ quần áo này thì thứ đó đã đứng trước cửa phòng của tôi lúc nào không hay

    "Đừng quấy nữa tiểu An à, mau xuống ăn sáng thôi con yêu"

    Một cảm giác lạnh buốt chạy giọc sống lưng tôi, vừa mới vừa nãy giọng nói đó chỉ vọng từ bếp lên còn bây giờ nó lại rất rõ ràng ở ngay cửa phòng tôi từ khi nào

    Nó bắt đầu gõ cửa, lúc đầu chỉ là gõ nhẹ nhàng như mẹ tôi khi sống hay gõ nhưng một lúc lâu sau lại chuyển thành tiếng đập, cào cấu vào cánh cửa gỗ mỏng manh của tôi, gióng nói của thứ đó bắt đầu biến đồi dần nó cứ méo mó ko rõ là đang nói gì nữa

    Tôi im lặng núp trong chổ bí mật của mình mọi thứ xẩy ra rất nhanh đến mức tôi không thể nhớ tại sao mình lại thoát được khỏi cơn ác mộng đó, ngỡ như không thể thoát ra được

    ----------------

    3 năm sau vụ việc đó

    Tôi đã chuyển đi thật xa cho đến bây giờ mới quay lại để làm việc cũng như để dễ chăm sóc bố của tôi hơn, khi tôi đừng trước cửa tôi vô thức nhìn lên cửa sổ, đó là phòng ngủ của tôi căng phòng mà tôi không thể quên được

    Ở trên đó tôi thấy lấp ló một đỉnh đầu mà tôi không rõ là của ai, bố tôi mở cửa đón tôi vào nhà.

    Bọn tôi ngồi trên chiếc ghế sofa để ôn lại chuyện một số chuyện xưa bỗng nhiên bố tôi nhắc lại câu chuyện của cái đem kinh hoàng đó, ông nói:

    "con có biết không An An à, thứ đó không phải là mẹ con nhưng cũng có một phần là mẹ con, nó chỉ mặc da của mẹ con chỉ để muốn sống với chúng ta một cách một cách bình thường như bao gia đình khác mà thôi"

    Nói dức câu bỗng trên cầu thang có tiếng bước chân vang lên đều đều, tôi theo phản xạ nhìn lên đó, ko gì khác chính là thứ đã mặc da của mẹ tôi nó nhìn tôi, tôi nhìn nó, thứ đó đột nhiên mở lời:

    'mẹ'_"chúng ta sẽ sống thật hòa thuận với nhau nhé, đúng không ba nó?"

    tôi như không tinh vào tai mình tôi quay sang bố tôi chỉ thấy ông ngồi cuối gầm đầu không nói gì cả, bất chợt gióng nói nhẹ nhàng của mẹ tôi lại vang lên ngay phía sau lung tôi

    "mừng con trở về nhà, An An"
     
    Back
    Top Dưới