Khác Chỉ Là "Đã Từng"

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
AP1GczN50j8qMJGzJ2e1NzF8N5Lcikx2HrgOT3iFwhld-9sqmRGZoVN4v2cwsFG6DJxbTlz6tk-FhCb0DtYs60ZKgPdfyUe_BRxFNbp1T2gPfBroAXqxmURWB8It8Ys1byiJ2mV9H_y88Zv9k6Qbi5F1ZssG=w215-h322-s-no-gm

Chỉ Là "Đã Từng"
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Chỉ Là "Đã Từng" - Full🍉

(Tên do Zan đặt 🙇🏽‍♀️)

Tác giả: 巧克力阿华甜

Editor: Hoa Trà🌸

Beta: Zan🍉 - Dưa Hấu Chấm Mắm Tôm

Đề cử + Hỗ trợ raw: Kiwi Ngọt Lịm - 甘いキウイ

Giới thiệu truyện:

Vào ngày kỷ niệm năm thứ ba của tôi với bạn trai, anh ấy hẹn bạch nguyệt quang tới ăn tối ở nhà hàng mà chính tôi đã đặt, còn tôi thì một mình đợi anh ấy ở nhà tới nửa đêm.

Chiếc bánh kem được đặt trên bàn trà, là tôi đặc biệt đặt riêng từ ngày hôm qua rồi tự mình lái xe đi lấy về.

Tôi đợi đến nửa đêm, đợi đến khi kem chảy ra, bánh cũng mềm đi, Giang Ngôn cuối cùng cũng trở về.

Trên người anh ấy thoang thoảng mùi thuốc lá, gương mặt mệt mỏi, đưa tay muốn ôm lấy tôi.

Tôi tránh né cái ôm của anh ấy, trước ánh mắt choáng váng và sững sờ của anh ấy tôi bình tĩnh nhìn thẳng vào và nói:

“Giang Ngôn, chúng ta chia tay đi.”​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Chị Bé Cưới Anh Đi!
  • Tôi Gả Cho Chú Của Nam Chính
  • Ảnh Hậu Của Tôi Thích Được Nuông Chiều
  • Xuyên Thư Chi Pháo Hôi Hành Trình
  • Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
  • Thôn Thần Chí Tôn
  • Chỉ Là "Đã Từng"
    Chương 1


    1.

    Quay trở về ba năm trước, tôi có nằm mơ cũng không nghĩ đến, bây giờ hai chữ “chia tay” lại là tôi nói với Giang Ngôn.

    Khi đó, tôi đã thích anh ấy năm năm rồi, tôi đã đơn phương anh ấy trong một thời gian dài và không có kết quả gì, thời điểm tôi sắp hết hy vọng, Giang Ngôn bất ngờ tỏ tình với tôi.

    Thực ra cũng không tính là tỏ tình.

    Chỉ là vào một lần tôi đi mua đồ ăn đêm cho anh ấy, rồi anh ấy đột nhiên xoa đầu, sau đó củi xuống hôn tôi.

    Tôi đứng yên tại chỗ, toàn thân đông cứng, tim đập loạn xạ.

    Giang Ngôn hôn tôi rất lâu, sau đó hỏi tôi: “có muốn thử không?”

    Tôi nói: “Được.”

    Tôi không có cách nào từ chối anh ấy, anh ấy hẳn là biết rõ điều này.

    Sau hai tháng ở bên nhau, tôi mới biết anh ấy làm vậy là vì bạch nguyệt quang của anh ấy là Lạc Giao đã đính hôn với người khác rồi.

    Giang Ngôn và tôi là bạn học cấp ba.

    Năm thứ hai cấp ba chúng tôi chia lớp học theo khối, anh ấy được chia vào lớp tôi, và chúng tôi được xếp ngồi cùng bàn với nhau.

    Lúc anh ấy bước về phía tôi, tôi vẫn đang cúi đầu viết bài.

    Cho đến khi tôi nhìn thấy có một bóng hình che đi ánh nắng, tôi mới ngẩng đầu lên và nhìn thấy một khuôn mặt đang mỉm cười nói:

    “Hăii, cho tôi đi nhờ qua được không?”

    Anh ấy cao quá, đó là suy nghĩ đầu tiên của tôi.

    Thực ra Giang Ngôn rất đẹp trai.

    Anh ấy có làn da trắng, lông mày rất đậm, lông mi vừa dài lại vừa dày, năm thứ nhất cấp ba tôi từng nghe nói có rất nhiều đàn chị khóa trên đã gửi thư tỏ tình cho anh ấy.

    Tuần thứ 2 anh ấy trở thành bạn cùng bàn với tôi, đã có người nhờ tôi bỏ hộp socola vào trong ngăn bàn của anh ấy.

    Lúc đó thành tích của tôi bình thường, ngoại hình cũng bình thường, ưu điểm duy nhất của tôi chính là có năng khiếu thể thao.

    Trong đại hội thể thao hằng năm, hạng nhất của hạng mục chạy dài cự ly 3000m chắc chắn thuộc về tôi.

    Khi tôi đang luyện tập, Giang Ngôn ngồi trên phía khán đài, cúi đầu vẽ gì đó lên cuốn sổ.

    Đợi tôi thở hổn hển chạy xong, anh ấy đi tới chỗ tôi với vẻ mặt ngạc nhiên hỏi: “Đường Mẫn, sao cậu có thể chạy giỏi như vậy?”

    Tôi chống tay lên đầu gối, đợi lúc lâu mới trả lời anh ấy: “ Giảm cân.”

    Đúng vậy, là giảm cân.

    Vào mùa hè năm đó khi kỳ thi đầu vào cấp ba kết thúc, tôi đã chạy đường dài 5km mỗi ngày dưới cái nắng nóng như lửa đốt, cuối cùng vào ngày đầu tiên đi học cấp ba chỉ số BMI* của tôi đã trở về mức bình thường.

    (*: chỉ số về sự mập hay ốm của một người)

    Cũng giống như sau khi đi học, tôi phải rất cố gắng nghe giảng và luyện đề, để có thể giữ được thứ hạng của mình trong lớp.

    Sống cuộc đời của này, ông trời chưa bao giờ ưu ái tôi.

    Nhưng Giang Ngôn thì khác.

    Anh ấy chẳng cần nghe giảng nghiêm túc, sách bài tập cũng là chép lại của tôi.

    Cho dù là như vậy thì thành tích của anh ấy vẫn tốt hơn tôi.

    Còn về khi nào tôi ý thức được bản thân thích Giang Ngôn, chắc là ở buổi họp lớp sau khi kỳ thi đại học kết thúc.

    Đèn trong KTV mờ ảo, tôi uống nửa cốc bia thì thấy choáng váng, loạng choạng lên sân thượng hóng gió mới phát hiện Giang Ngôn cũng ở đây hút thuốc.

    Anh ấy bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của tôi và cười: “Chúng ta đã tốt nghiệp rồi, Đường Mẫn, bây giờ cậu không quản được tôi nữa rồi.”

    Màn đêm mờ mịt, trên sân thượng chỉ có một ngọn đèn mờ ảo.

    Anh ấy dưới ánh đèn nhếch khóe môi, trong mắt đem theo vẻ trẻ con và xảo quyệt đặc trưng của một thiếu niên.

    Tôi phát hiện ra tim mình đang đập loạn xạ, có một hạt giống không biết từ lúc nào ở trong tim tôi ngay lúc này đã bắt đầu nảy mầm.

    Thành tích thi đại học rất nhanh đã có, thành tích của tôi rất tốt và đã lọt top 100, tôi đăng ký vào một trường đại học về khoa học và kỹ thuật ở cùng thành phố với Giang Ngôn, và đã thuận lợi trúng tuyển.

    Đó là một quyết định bốc đồng nhất trong đời tôi.

    Việc huấn luyện quân sự ở trường đại học rất nghiêm khắc, sau khi kết thúc huấn luyện tôi không những gầy đi, người cũng đen đi rất nhiều.

    Vào buổi chiều sau khi kết thúc buổi tổng kết, tôi ngồi tàu điện ngầm tới trường của Giang Ngôn và muốn cùng cậu ấy đi ăn tối, nhưng khi đến cổng phía Nam của trường, tôi đã nhìn thấy cậu ấy hôn một cô gái.

    Cô gái đó mặc một chiếc váy hoa ngắn, cột tóc đuôi ngựa, da trắng phát sáng, dường như không bị ảnh hưởng bởi ánh nắng mặt trời trong quá trình huấn luyện quân sự.

    Ánh sáng chói lóa đến bao nhiêu thì cô ấy cũng vậy.

    Tôi đã hoảng loạn chạy trốn khỏi nơi đó và cô gái đó tên là Lạc Giao.

    2.

    Có khi, sự thiên vị của ông trời cũng chẳng hề có ý nghĩa.

    Ví dụ như rõ ràng là tôi quen biết với Giang Ngôn trước, nhưng Lạc Giao chỉ trong hai mươi ngày đã trở thành bạch nguyệt quang quan trọng nhất trong lòng anh ấy, vẫn luôn là như thế suốt nhiều năm sau đó.

    Ví dụ trên thế giới có những cô gái như Lạc Giao, cô gái có xuất thân, ngoại hình, tính cách đều nổi bật, thì cũng có tô, những cô gái bình thường, nếu ném tôi vào đám đông thì chắc chắn không thể tìm được.

    Thực tế tôi vẫn luôn không hiểu được vướng mắc giữa Giang Ngôn và Lạc Giao, bọn họ hình như đã chia tay rồi lại tái hợp rất nhiều lần, mỗi một lần như vậy tôi tưởng rằng cuối cùng tôi cũng đã có chút hy vọng, nhưng họ lại tái hợp.

    Năm thứ hai đại học, tôi bắt đầu học trang điểm, dựa vào việc làm thêm mua được một bộ đồ trang điểm, phải mất thời gian rất lâu tôi mới học được cách che đi những khuyết điểm trên khuôn mặt.

    Tôi đã hẹn trước với Giang Ngôn, muốn cùng anh ấy đi chơi Disneyland.

    Ngày hôm đó tôi đã dậy rất sớm, đứng trước gương cẩn thận tỉ mỉ trang điểm rất lâu, muốn bản thân mình đẹp hơn một chút.

    Đợi tới khi bắt xe tới trạm tàu điện ngầm mới phát hiện có hai người đứng ở đó.

    Giang Ngôn và Lạc Giao.

    Lạc Giao mỉm cười nói:

    “Đừng để ý nhé, bây giờ chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường. Vừa hay tôi cũng muốn đi Disneyland lâu rồi nên cùng hai người đi luôn, cậu sẽ không để ý đúng không?”

    Tôi chỉ đành uể oải lắc đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của cô ấy đang tiến lại gần tôi, lấy thứ gì đó trên mặt tôi:

    “Cậu ơi, đá nhũ kim tuyến rơi trên mặt nè.”

    Nguyên một ngày, tôi đi sau bọn họ, giúp Lạc Giao xách hết thứ này đến thứ kia.

    Cô ấy là một gái rất hoạt bát, cô ấy đã mua rất nhiều phụ kiện Disney trong cửa hàng, đội chiếc băng đô Stardew trên đầu, kéo Giang Ngôn đi khắp nơi chụp hình cho cô ấy.

    Từ khi ở trên tàu siêu tốc xuống, Lạc Giao đã mua một cây kem Mickey rất đắt, hỏi tôi có muốn mua một cái không.

    “Không cần, tôi không thích đồ ngọt cho lắm.”

    Thực ra là vì nó quá đắt.

    Số tiền một tuần tôi làm thêm chỉ đủ mua vé vào cổng mà thôi, một cây kem mấy chục tệ đối với tôi mà nói là đã quá khả năng.

    Lạc Giao không để tâm gật đầu, rồi rời đi.

    Cuộc diễu hành sắp bắt đầu, cô ấy phải đến đó trước để kiếm chỗ.

    Tôi cụp mắt xuống, một lúc sau cũng đi theo qua đó, đột nhiên có một cây kem ốc quế Mickey xuất hiện trước mặt tôi.

    Nhìn theo cánh tay đẹp đó, tôi nhìn thấy ánh mắt trong veo của Giang Ngôn.

    Anh ấy dùng tay còn lại xoa xoa lên đầu tôi:

    “Cậu cầm đi. Ra ngoài chơi thì phải vui vẻ chứ.”

    Cây kem ốc quế đó tôi đã ăn rất lâu, cho tới khi nó chảy cả ra tay tôi.

    Màn bắn pháo hoa vào buổi tối, khi âm nhạc lên tới cao trào, Lạc Giao bỗng nhiên choàng tay qua đầu, ôm cổ của Giang Ngôn và hôn anh ấy.

    Giang Ngôn không đẩy cô ấy ra.

    Tôi đứng ở bên cạnh, thấy bản thân mình hít thở rất khó khăn không thể nói chuyện nữa.

    Không biết qua bao lâu, hai người họ cũng két thúc nụ hôn đó.

    Lạc Giao quay đầu lại, có chút ngại ngùng nhìn tôi, nói: “Xin lỗi, tôi không kiềm chế được.”

    Tôi học trang điểm, học chơi game, tìm hiểu các nhãn hiệu nước hoa và tai nghe lạ, lấy hết can đảm để hẹn Giang Ngôn đi Disneyland, thử bước vào thế giới đầy màu sắc của anh ấy, lại gần anh ấy một chút.

    Mà cô ấy chỉ dùng bốn từ để đánh bại tôi.

    Không thể kiềm chế.
     
    Chỉ Là "Đã Từng"
    Chương 2


    3.

    Tôi chìm đắm trong hồi ức một lúc lâu, đợi khi hồi thần lại, mới phát hiện ra Giang Ngôn trước mặt tôi với ánh mắt hoảng loạn.

    “Đường Mẫn, Anh không cố ý về trễ, là công ty yêu cầu tăng ca ….”

    Lời giải thích của anh ấy đột nhiên ngừng lại, khi anh ấy nhìn thấy nội dung tin nhắn trên điện thoại của tôi.

    Tôi xoa xoa ấn đường, có chút mệt mỏi nói:

    “Em từng mời khách hàng ăn ở nhà hàng đó, vì vậy em đã trở thành hội viên của nhà hàng. Anh cùng với Lạc Giao đi ăn, đã ngồi ngay bàn mà em đã đặt trước, nhà hàng đã chủ động nhắn tin cho em.”

    Nhà hàng đó rất khó đặt chỗ, vì vậy tôi đã đặc biệt gọi điện thoại trước.

    Kết quả là ngay trước khi tan làm, Giang Ngôn đột nhiên gửi tin nhắn, nói công ty phải tăng ca, không có cách nào đi ăn được.

    Lúc đó tôi đang họp, nên đã gửi mã QR đặt chỗ cho anh ấy, nhờ anh ấy giúp tôi huỷ đặt chỗ.

    Hai tiếng sau, tôi lấy bánh kem về nhà, thì nhận được một tin nhắn.

    Tôi nhìn Giang Ngôn, nhìn khuôn mặt đẹp trai đó, cảm giác thất vọng ngày một lớn dần.

    Anh ấy đưa tay nắm lấy cổ tay của tôi, tôi không hất ra, đôi môi tái nhợt của anh ấy cuối cùng cũng có một chút máu.

    “Anh có thể giải thích, Tiểu Mẫn, anh có thể giải thích….”

    Tôi vuốt đầu: “Không cần, Giang Ngôn. Cái này không trách anh, có những chuyện thực sự em đã sớm biết, mà do bản thân không em muốn từ bỏ.”

    Trong mấy tiếng đồng hồ tôi đợi Giang Ngôn về, tôi đã nhớ lại những chuyện quá khứ.

    Tôi mới nhận ra, nếu như tôi không cố chấp theo đuổi Giang Ngôn không buông, có lẽ tôi sẽ sống tốt hơn bây giờ.

    Không phải không có người thích tôi. Đại học năm thứ ba, có một đàn anh học cao học cùng chuyên ngành đã tỏ tình với tôi. Nhưng lúc đó tôi đang mắc kẹt trong mối tình đơn phương vô vọng với Giang Ngôn, từ đầu đến cuối vẫn không đồng ý với anh ấy.

    Mãi đến tháng trước, trong một dự án hợp tác mới, tôi ngoài ý muốn gặp lại đàn anh đó.

    Hội nghị kết thúc, anh ấy nói với tôi: “Đường Mẫn, em đã khác trước rồi.”

    Tôi cười nói: “Phải không?”

    Thực sự tôi biết.

    Cái xã hội này đã khiến tôi trưởng thành nhanh chóng trong ba năm qua.

    Có khi, tôi nhìn thấy gương mặt được trang điểm kỹ càng trong gương, tôi nghĩ tới khi những hạt nhũ đá kém chất lượng được Lạc Giao gỡ ra, có chút ngớ ngẩn.

    “Anh không chia tay. Tiểu Mẫn, anh không đồng ý chia tay.”

    Tôi bình tĩnh lại, nhìn ánh mắt cố chấp của Giang Ngôn.

    Thực sự anh ấy giống như một đứa trẻ vậy. Sau khi chúng tôi ở bên nhau, Giang Ngôn thường đưa tôi đi chơi các trò chơi.

    Tôi không có thiên phú với mấy chuyện này, thường xuyên cầm tay cầm bấm loạn.

    Lúc này Giang Ngôn sẽ cúi người xuống, ôm tôi từ phía sau lưng, nắm lấy tay cầm trong tay tôi, thao tác một cách trơn tru.

    Mùa hè mặc quần áo mỏng, lưng tôi tựa vào lồ ng ngực ấm áp của anh ấy, bất tri bất giác, tôi tuột tay cầm, ngửa về sau làm cả hai cùng ngã lên chiếc giường phía sau đó.

    Tôi rất thích dạo siêu thị với Giang Ngôn, khung cảnh cuộc này, khiến tôi ảo tưởng được cùng anh ấy sống tới già.

    Mỗi lần khi tôi đẩy xe để chọn thực phẩm ở quầy thực phẩm tươi sống, Giang Ngôn sẽ luôn biến mất không rõ lý do, rồi mấy phút sau lại xuất hiện một cách khó hiểu, ném hai hộp bcs vào xe.

    Anh ấy còn nói nhỏ bên tai tôi: “Nghe nói là mùi mới, tối nay thử xem.”

    Sau đó khi nhìn thấy gương mặt đỏ của tôi, anh ấy mỉm cười đắc ý.

    Rất lâu về trước tôi đã từng nghĩ tôi sẽ kết hôn với Giang Ngôn, nhưng mỗi lần nhắc tới, Giang Ngôn đều cười và chuyển chủ đề.

    Lâu dần tôi cũng không hỏi nữa.

    Mãi đến hai tháng trước, lúc tình cờ nói chuyện với bạn đại học, biết được Lạc Giao vẫn chưa kết hôn, tôi mới chợt nhận ra.

    Hoá ra anh ấy với tôi ở bên nhau, chẳng qua chỉ là vì để những năm đợi Lạc Giao trở về đỡ nhàm chán hơn một chút.

    Tôi rút tay ra khỏi tay Giang Ngôn, đứng dậy, kéo chiếc vali tôi vừa đóng.

    Sắc mặt anh ấy tái nhợt: “Tiểu Mẫn, anh sai rồi, anh thật sự biết sai rồi….”

    Tôi cố nhịn nỗi đau âm ỉ ở trong lòng, bình thản nói:

    “Em biết bây giờ có thể anh rất khó chịu, nhưng em nghĩ mình nên dọn ra ngoài một thời gian, anh cũng nên quen dần đi.”

    “Anh không quen nổi."

    Tôi kéo vali đi thẳng về phía cửa, Giang Ngôn đuổi theo tôi một đường.

    Mở cửa nhà ra, đàn anh đang đợi trước cửa nhà, nhìn Giang Ngôn cười ôn hoà:

    “Xin lỗi vì đã làm phiền, tôi đến giúp Đường Mẫn chuyển nhà.”

    4.

    Đàn anh rất tự nhiên đón lấy vali từ trong tay tôi.

    Tôi lấy chìa khoá từ trong túi ra, nhẹ nhàng đặt lên trên tủ giày, lúc vừa định rời đi thì bị Giang Ngôn chặn lại.

    Anh ấy nhìn tôi và phía sau đàn anh, trong ánh mắt hiện lên rõ sự tuyệt vọng và thống khổ.

    Ánh mắt đó, lúc trước khi anh ấy và Lạc Giao ở bên nhau, có lẽ đã xuất hiện trên khuôn mặt của tôi đã vô số lần, nhưng nó luôn được che đậy bởi lòng tự trọng của bản thân.

    Để theo đuổi anh ấy, tôi đã đủ mất lòng tự trọng rồi, chút thể diện cuối cùng cũng không thể để mất đi nữa.

    Tôi dùng lực rút tay của ra, sau đó vỗ nhẹ vào tay anh ấy trấn an:

    “Giang Ngôn, em tự do rồi.”

    Giang Ngôn mím chặt môi, lắc đầu khó khăn.

    Đàn anh nói một cách nhẹ nhàng: “Đường Mẫn, chúng ta đi thôi.”

    “Có những thứ tối nay không tiện đem theo, cuối tuần em sẽ tìm công ty vận chuyển tới dọn chuyển đi.”

    Tôi buộc mình phải phớt lờ ánh mắt khó coi của Giang Ngôn, nói rõ ràng ý của mình, quay người đi về phía của đàn anh.

    Giang Ngôn đuổi ra tới của thang máy, nói với giọng điệu như cầu xin: “Tiểu Mẫn, chúng ta hãy nói chuyện lại ….”

    “Không có gì để nói cả.”

    Đàn anh đột nhiên quay người lại, một tay chống lên tường, bảo vệ tôi ở phía sau, mỉm cười nói với Giang Ngôn:

    “Anh và Đường Mẫn đã chia tay rồi, đừng níu kéo nữa.”

    Ánh mặt của Giang Ngôn dừng lại, lúc nhìn đàn anh, tôi có thể cảm thấy sự lạnh lùng sắc bén như lưỡi dao được rút ra khỏi vỏ trong đôi mắt đó.

    Anh ấy lạnh lùng hỏi: “Anh là ai?”

    Đàn anh mỉm cười ôn hoà bình tĩnh nói: “Tôi là đàn anh của Đường Mẫn, tôi tên Lâm Thần.”

    Ánh mắt Giang Ngôn hướng về phía tôi:

    “Em và anh ta bên nhau rồi?”

    Tôi cụp mắt xuống, một lúc sau ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào anh ấy nói:

    “Giang Ngôn, chúng ta dù sao đã ở bên nhau ba năm rồi, đừng nghĩ em cũng giống như anh.”

    Câu nói này được thốt ra, ánh sáng nhỏ cuối cùng trong ánh mắt anh ấy cũng không còn.

    Tôi không nói gì nữa, cùng Lâm Thần đi vào trong thang máy.

    Là đàn anh lớn hơn tôi ba khoá, tính cách của Lâm Thần rất trưởng thành chững chạc.

    Anh ấy không hỏi bất cứ điều gì, chỉ lái xe đưa tôi tới một căn nhà trống của bạn anh ấy, lại rất ân cần nói với tôi:

    “Không còn sớm nữa, em nghỉ ngơi trước đi. Có gì cần giúp, lúc nào cũng có thể gọi điện cho anh.”

    Sau khi cảm ơn Lâm Thần, tôi tắm qua một chút rồi nằm trên giường, nhưng không buồn ngủ chút nào.

    Rời khỏi mối quan hệ với Giang Ngôn, tôi phát hiện ra tâm trạng của bản thân vậy mà lại rất bình thản.

    Có lẽ trước đó, khi anh ấy gửi tin nhắn Wechat cố tình tránh né ánh mắt của tôi, hoặc là sau khi biết được anh ấy vẫn luôn đợi Lạc Giao quay trở lại, tôi đã sẵn sàng chuẩn bị tâm lý.

    Buổi sáng ngày thứ hai, tôi đến công ty làm như thường lệ, nhưng lại bị Giang Ngôn chặn ở cổng vào công ty.

    Những người vội vàng qua đường để lại ánh mắt hiếu kỳ, tôi lặng im một lúc, vẫn chủ động nắm cổ tay của anh ấy kéo Giang Ngôn qua góc bên cạnh.

    “Giang Ngôn, anh rốt cuộc muốn như thế nào?” Tôi cau mày nhìn anh ấy

    “Sắp 9 giờ rồi, em phải đi làm.”

    “Anh không muốn chia tay với em.” Anh ấy ôm chặt lấy tôi, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của tôi, ánh mắt cực kỳ cố chấp.

    “Em nghe anh giải thích…. Anh với Lạc Giao hoàn toàn không có gì.”

    Tôi nhất thời hoa mắt.

    Lúc ở bên Giang Ngôn, không cần biết là mùa nào, tay của anh ấy luôn luôn lạnh lẽo.

    Trước đó tôi luôn nói anh ấy đi khám trung y, có người nói cái gì mà cơ thể nhiễm lạnh, cần phải châm cứu để chữa.

    Giang Ngôn có đánh c/h/ế/t cũng không chịu thừa nhận, tôi chỉ đành bỏ đi.

    Mùa đông trời lạnh, anh ấy luôn cho tay vào túi áo của tôi, thậm chí còn đưa tay từ gấu áo, ấn vào eo của tôi.

    Lúc đó tôi trừng mắt nhìn anh ấy, anh ấy lại bày ra vẻ mặt vô tội, nói với giọng điệu ấm ức.

    Nên tôi luôn thỏa hiệp.

    Những chi tiết ngày xưa tôi tưởng ấm áp ngọt ngào, đến bây giờ được phơi bày, đều biến thành những lưỡi d/a/o đâm vào tim tôi.

    Lúc này, tôi bỗng nhiên nhớ ra.

    Mùa đông của năm năm trước, tôi ra ngoài làm thêm, ở con phố thương mại gần trường tôi tình cờ bắt gặp Giang Ngôn và Lạc Giao.

    Ngày hôm đó là Giáng sinh, Thượng Hải có tuyết rơi nhẹ.

    Giang Ngôn đặt những đầu ngón tay đỏ của mình lên mặt của Lạc Giao, ngay lập tức bị cô ấy dùng lực đẩy ra.

    Anh ấy đứng tại chỗ, sững sờ một lúc, nhưng sau đó nhanh chóng thở dài và vòng tay qua vai cô ấy: “Được rồi, anh cũng không muốn em bị lạnh.”

    Đây có lẽ là sự khác biệt giữa tình yêu đích thực và việc ở bên nhau như một thói quen.

    Tỉnh lại từ trong hồi ức, tôi mím môi thản nhiên cười một cái:

    “Được, anh muốn nói gì thì nói, nhưng em thật sự phải đi làm. Giang Ngôn, em không giống anh, em cần làm việc để nuôi sống bản thân.”

    5.

    Năm đó chúng tôi tốt nghiệp, công ty của ba Giang Ngôn phát sinh một số vấn đề, nguồn vốn bị đứt đoạn, trên bờ vực phá sản.

    Lạc Giao rất quyết đoán đưa ra lời đề nghị chia tay:

    “Giang Ngôn, không phải là em không thích anh, mà sau khi ba anh phá sản, chúng ta đã là người không cùng một thế giới, anh hiểu không?”

    Cô ấy rời đi rất gọn gàng dứt khoát, Giang Ngôn uống say khướt, gọi điện thoại cho tôi nói anh ấy đói.

    Tôi thuận tay lấy chiếc áo khoác, giống nhiều lần trước đây tôi mua ít đồ ăn đêm mang xuống lầu dưới cho anh ấy, sau đó thì bị anh ấy hôn.

    Khi đó ba của Giang Ngôn đã đi chạy vạy khắp nơi để kêu gọi vốn đầu tư, dùng hết các mối quan hệ của mình để đảm nhận hai dự án, cứu vớt công ty qua giai đoạn khó khăn nhất.

    Sau đó, Giang Ngôn gia nhập vào công ty của ba mình, bắt đầu xử lý một số dự án.

    Năng lực làm việc của Giang Ngôn rất tốt, ba anh ấy cũng nói, đợi sau khi Giang Ngôn kết hôn, thì ông ấy chuyển giao toàn quyền quản lý công ty cho anh ấy.

    Giang Ngôn ngày hôm nay, chắc cũng xứng đáng với Lạc Giao rồi, đúng không?

    Đôi môi Giang Ngôn run nhẹ, như muốn nói điều gì, cuối cùng cũng không nói ra, chỉ chán nản hạ tay xuống.

    “Đường Mẫn.”

    Thanh âm ôn hoà của Lâm Thần đột nhiên vang lên sau lưng, giây tiếp theo, anh ấy đến bên cạnh tôi, rất tự nhiên vòng tay lên vai tôi:

    “Đi thôi, anh dẫn em đi ăn sáng.”

    Tôi không nhìn vào ánh mắt của Giang Ngôn nữa, cũng không quay đầu lại mà đi thẳng vào khuôn viên công ty.

    Đi qua ngã rẽ đầu tiên, Lâm Thần lập tức bỏ tay ra khỏi vai tôi:

    “Được rồi, không chiếm tiện nghi của em nữa, đây chỉ là biện pháp tạm thời. Nhưng mà Đường Mẫn, em có thể cân nhắc sau này anh lái xe đưa em đi làm. Chỗ anh ở cách chỗ em chỉ có 300m.”

    “Không cần đâu, em ngồi tàu điện ngầm cũng được.” Tôi lịch sự từ chối, nhưng rất nhanh bổ sung một câu, “Đợi chút em chuyển tiền thuê nhà cho anh, vẫn còn phiền anh giúp em chuyển trả cho bạn của anh nữa.”

    Tối ngày hôm qua khi tôi nhận được tin nhắn của nhà hàng chuyển tới, đúng lúc Lâm Thần cũng gọi điện thoại qua.

    Tôi do dự một lúc, nhưng vẫn hỏi anh ấy một câu, có thể giúp tôi chuyển nhà không.

    Lâm Thần rất sảng khoái nhận lời, lại chủ động đề nghị có thể cho tôi thuê căn nhà trống của bạn anh ấy trong vài tháng.

    Tôi rất cảm kích Lâm Thần, muốn mời anh ấy ăn một bữa vào cuối tuần.

    Còn về những mặt khác, tôi có thể tự giải quyết, cố gắng không làm phiền tới anh ấy.

    Tôi sắp xếp rất nhanh, kết quả buổi sáng mấy ngày hôm sau, ngoài trời mưa lớn.

    Khi tôi cẩn thận cầm chiếc ô đi đến cổng tiểu khu, một chiếc xe màu đen quen thuộc từ từ tới gần rồi dừng trước mặt tôi.

    Cửa xe dần hạ xuống, lộ ra gương mặt đẹp trai của Lâm Thần: “Lên xe đi.”

    Tôi thu ô lại, mở cửa xe một cách dứt khoát rồi ngồi vào.

    Lâm Thần cười nói: “Anh còn tường em lại từ chối anh một lần nữa chứ.”

    Tôi vừa cài dây an toàn vừa cười nói: “Em cũng không ngu ngốc đến mức đó đâu.”

    “Anh mang bữa sáng cho em, để trong cốp nhỏ, em ăn đi còn nóng đấy.”

    Lâm Thần rất tốt với tôi, anh ấy rất lịch sự, nhưng lại có sự thiên vị rõ ràng.

    Đến nỗi vào buổi sáng anh ấy còn đưa tôi đến cửa công ty, lúc đó cô bé ở quầy lễ tân còn hỏi nhỏ tôi: “ Đường Mẫn, chị với Lâm Thần có cái gì đó à?”

    Tôi cười phủ nhận: “Chỉ là vừa khéo bọn chị ở gần nhau, ngoài trời lại mưa, anh ấy đưa chị đi một đoạn mà thôi.”

    Buổi trưa, tôi vì sửa một cái bug nên phải ở lại văn phòng một chút.

    Cô ấy lại vào kiếm tôi một lần, ánh mắt có chút kỳ quái: “Đường Mẫn, bên ngoài có người tìm chị.”

    Tôi ra ngoài liền nhìn thấy Giang Ngôn.

    Trong tay cầm một hộp cơm hai tầng, đứng đó im lặng nhìn tôi.

    Ánh sáng xuyên qua cửa sổ bên chiếu vào, chiếu lên khuôn mặt vốn ưa nhìn của anh ấy với những đường nét rõ ràng, khiến nó đặc biệt trở nên thanh tú.

    Thời gian luôn đặc biệt ưu ái với Giang Ngôn.

    Ba năm nay, tôi trưởng thành nhanh chóng trong khối lượng công việc nặng nề, kết quả là tôi trở nên mệt mỏi và kiệt quệ.

    Còn sức hút anh ấy thì vẫn như thuở ban đầu, vẫn luôn khiến trái tim tôi rung động như vậy.

    Tôi đưa Giang Ngôn đến căn phòng trà nhỏ, cau mày hỏi anh ấy: “Anh đến đây làm gì?”

    Anh ấy nhẹ nhàng đặt hộp cơm lên bàn: “Trước kia không phải em nói cơm ở căn tin ăn không ngon sao? Anh đã nấu những món em thích.”

    Tôi nhìn sang, nhìn thấy trên ngón tay dài mảnh khảnh mà Giang Ngôn đặt trên hộp cơm có hai vết đỏ rõ ràng, giống như là vết bỏng để lại.

    Anh ấy không giỏi nấu ăn.

    Trước kia, hâm nóng cơm trong lò vi sóng, hoặc là giúp tôi nấu mì cà chua trứng khi tôi tăng ca về muộn đã là cực hạn đối với anh ấy rồi.

    Tôi hít một hơi thật sâu: “ Giang Ngôn…. chúng ta đã chia tay rồi, chia tay rồi anh hiểu không? Anh căn bản không hề thích em, anh làm những thứ này để làm gì?”

    Ký ức về việc thời đại học anh ấy cố ý dùng tôi để k1ch thích Lạc Giao lại ùa về, lòng tôi đau thắt lại như kim đ/â/m, tôi siết chặt hai bàn tay.

    Giang Ngôn tiến về trước một bước, cúi đầu xuống, đôi môi mím chặt nhìn tôi:

    “Bây giờ anh bắt đầu theo đuổi em lại từ đầu, được không?”

    Tôi lắc đầu.

    Ánh mắt anh ấy tối sầm lại, sắc mặt trắng bệch.

    Tôi không hiểu.

    Nếu Lạc Giao đã trở về rồi, tại sao anh ấy vẫn tiếp tục bám lấy tôi không buông chứ?
     
    Chỉ Là "Đã Từng"
    Chương 3


    6.

    Cuối cùng, Giang Ngôn vẫn buộc phải để lại hộp cơm và rời đi.

    Tôi đứng ở trong phòng, sau một lúc im lặng, vẫn là ngồi xuống, ăn cơm trưa.

    Nói thật thì, cũng không ngon lắm.

    Tay nghề nấu ăn của Giang Ngôn, không thể nào sau mấy ngày ngắn ngủi tôi rời khỏi mà tăng vọt được, nấu bị cháy, thậm chí anh ấy còn quên bỏ muối.

    Thu dọn xong hộp cơm trở về bàn làm việc, tôi nhìn thấy tin nhắn của Giang Ngôn:

    [Cơm có ngon không em? Có chỗ nào không hợp với khẩu vị của em không, lần sau anh sẽ cải thiện.]

    Ngữ khí của anh ấy có chút cẩn thận.

    [Không ngon, lần sau cũng không cần mang tới nữa.]

    Tôi không để lại chút đường lui nào cả.

    Giang Ngôn cũng không lập tức trả lời tôi, sau hồi lâu mới gửi lại một icon mèo con đáng yêu, kết thúc đoạn tin nhắn này.

    Trạng thái và giọng điệu giữa chúng tôi, không biết từ khi nào, đã hoàn toàn bị đảo ngược lại.

    Buổi trưa ngày hôm sau, anh ấy lại cầm trên tay hộp cơm mới xuất hiện ở cổng công ty chúng tôi.

    Tôi bất chấp ánh mắt hiếu kỳ của đồng nghiệp mà kéo anh ấy vào phòng trà, quay lại khoá của, lạnh lùng nhìn anh ấy: “Giang Ngôn, anh làm vậy chẳng có ý nghĩa gì cả.”

    Tay anh ấy dừng ở giữa không trung, run rẩy, vẻ mặt chán nản nhìn tôi: “Tiểu Mẫn, em thật sự không còn tình cảm gì với anh nữa sao?”

    Tôi không nói lời nào.

    Anh ấy miễn cưỡng nhếch khóe môi, đem hộp cơm để trên bàn, lại từ trong tay tôi cầm lấy hộp đã được rửa sạch: “Vậy anh đi đây. Ngày mai em muốn ăn gì, có thể gửi tin nhắn cho anh.”

    Ngày hôm sau, do phải nghiệm thu từng giai đoạn của dự án, nên Lâm Thần đã đến công ty của chúng tôi một chuyến, anh ấy bận tới giờ tan sở buổi trưa.

    Anh ấy cười nói: “Chúng ta cùng đi ăn cơm trưa, buổi chiều lại tiếp tục nhé?”

    Tôi đương nhiên là đồng ý, kết quả lúc bước ra khỏi cửa, đúng lúc gặp Giang Ngôn đứng ở đó.

    Lúc anh ấy nhìn thấy Lâm Thần đứng bên cạnh tôi, sắc mặt anh ấy trở nên trắng bệch.

    Tôi thu hồi ánh mắt, trên vai tôi có một lực ấm áp nhẹ nhàng truyền xuống.

    Là Lâm Thần …. khoác tay qua vai tôi.

    Cho đến khi chúng tôi bước vào thang máy, hoàn toàn rời khỏi tầm mắt của Giang Ngôn, anh ấy cũng không buông tay, trong không gian yên tĩnh này anh ấy nhẹ nhàng nói:

    “Có những người sau khi nhận ra bản thân mình thật sự đã thua, mới bắt đầu hối hận. Nhưng sự hối hận này, không chắc là vì thật sự yêu thích, mà chỉ là không cam tâm mà thôi.”

    Tôi quay đầu nhìn anh ấy: “ Anh nói Giang Ngôn à?”

    Lâm Thần trầm mặc khoảng hai giây, sau đó rất thẳng thắn thừa nhận: “Phải.”

    “Anh hình như … không thích anh ấy lắm?”

    “Lúc trước khi anh ta đến trường tìm em, anh từng thấy qua bọn em. Nắng như thế, em vừa chạy vừa thở hổn hển, anh ta đến cười một cái cũng không.”

    Anh ấy đang nói, đột nhiên quay người sang một bên, vén mái tóc lộn xộn của tôi ra sau tai, chậm rãi nói:

    “Đường Mẫn, bốn năm trước anh đã tỏ tình với em. Anh ta đối với em như thế, em cảm thấy anh còn có thể có suy nghĩ tốt về anh ta sao?”

    Bởi vì Lâm Thần đột nhiên cúi đầu, nên khoảng cách của tôi và anh ấy bị kéo lại gần.

    Hơi ấm được truyền qua giữa hơi thở, mang theo hương thơm gỗ êm dịu.

    Tôi mím chặt môi, đang muốn mở miệng nói thì bên tai đột nhiên truyền tới một âm thanh “Ding”.

    Thang máy tới tầng một rồi.

    Lâm Thần nhẹ nhàng thở dài, ánh mắt lộ ra vẻ tiếc nuối, nhưng vẫn lịch sự đứng thẳng người:

    “Bỏ đi…chúng ta đi thôi.”

    Lúc chúng tôi quay trở về, Giang Ngôn đã không còn ở đó nữa.

    Kiểm tra điện thoại cũng không thấy tin nhắn của anh ấy.

    Người này, cứ như thế biến mất trong cuộc sống của tôi.

    Qua một thời gian sau, tôi thỉnh thoảng nghe được người bạn học cấp ba của tôi Ninh Vi kể rằng, một dự án mới của công ty Giang Ngôn gặp chút vấn đề, anh ấy cần phải tăng ca, dưới sự giúp đỡ của Lạc Giao, cuối cùng cũng được giải quyết.

    Ba của Giang Ngôn cũng rất hài lòng với cô ấy, đang suy nghĩ tới việc đính hôn của hai gia đình.

    Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn trên màn hình, mất tập trung trong giây lát.

    Mãi đến khi Ninh Vi gửi qua rất nhiều icon, lại cẩn thận hỏi tôi: “Đường Mẫn, cậu không sao chứ?”

    Tôi bình tĩnh lại: “ Không sao, vừa mới đi lấy cục sạc. Đây không phải chuyện tốt sao? Suy cho cùng thời đại học, Giang Ngôn cũng đã lên kế hoạch làm thế nào để cầu hôn Lạc Giao rồi.”

    “Nhưng … cậu không buồn sao? Tôi nhớ là một tháng trước, cậu và Giang Ngôn còn ở bên nhau mà phải không?”

    Ngón tay trên màn hình điện thoại bỗng nhiên run lên, tôi hạ mắt xuống, trả lời: “ Ừm, chúng tôi đã chia tay được một khoảng thời gian rồi.”

    Có lẽ nhận ra bầu không khí không đúng lắm, Ninh Vi rất nhanh chóng đổi chủ đề, nói rằng cuối tuần sau có buổi họp lớp cấp ba, đồng thời mời tất cả các bạn cùng lớp hiện đang ở Thượng Hải, hỏi tôi có muốn đi không.

    “Còn có thể dắt theo người nhà.”

    Ban đầu tôi không quá quan trọng việc này, cho đến sáng ngày hôm họp lớp đó, Ninh Vi bỗng nhiên nói với tôi, Lạc Giao và Giang Ngôn có thể sẽ tới.

    Tôi cắn chặt môi, vốn muốn nói thẳng với cô ấy là tôi không đi nữa.

    Nhưng vào đúng lúc này, Lâm Thần nhấn chuông cửa nhà tôi.

    Vì tâm lý tế nhị, tôi tắt điện thoại bỏ vào túi quần ra mở cửa, ngẩng đầu lên hỏi anh ấy: Lâm Thần, hôm nay anh có rảnh không?”

    7.

    Lâm Thần rất thoải mái đồng ý cùng tôi đi họp lớp, thậm chí còn quay về nhà thay một bộ đồ trang trọng hơn.

    Khi đến trước cửa phòng riêng của khách sạn, anh ấy dừng lại một chút, đột nhiên quay đầu lại, nắm lấy cánh tay của tôi.

    “Đi thôi.”

    Anh ấy nháy mắt với tôi một cách trẻ con.

    Ngay khi bước vào phòng, tôi đã nhìn thấy Giang Ngôn ngồi trước bàn, và bên cạnh là Lạc Giao của anh ấy.

    Đã ba năm tôi chưa gặp Lạc Giao rồi.

    Lúc này khi tôi nhìn vào ánh mắt cố tình che giấu của cô ta, vô số mảnh kí ức ùa về trong tâm trí tôi, bỗng nhiên xuất hiện cảm giác bối rối.

    “Đường Mẫn!”

    Một cô gái với mái tóc ngắn ngang vai rất nhiệt tình chào đón chúng tôi tới.

    Đối chiếu khuôn mặt của cô ấy với những hình ảnh selfie trong vòng bạn bè, tôi rất nhanh nhận ra, cô ấy chính là Ninh Vi.

    “Woa, Đường Mẫn, cậu đúng là đã thay đổi rất nhiều!”

    Ánh mắt của cô ấy chuyển từ khuôn mặt của tôi quay sang bên, dừng lại trên người Lâm Thần, ánh mắt thể hiện vẻ hứng thú: “Đây là….”

    “Tôi là bạn của Đường Mẫn, Lâm Thần.”

    Lâm Thần mỉm cười, đưa tay về phía Ninh Vi: “Cô có thể coi tôi như người đang theo đuổi Đường Mẫn.”

    Lúc anh ấy nói câu này hơi cao giọng, cả căn phòng im lặng một lúc, ngay sau đó, ánh mắt mọi người đều hướng về phía tôi.

    Ánh mắt khó chịu nhất trong số đó, chính là đôi mắt đen láy của Giang Ngôn.

    Trước kia tôi rất sợ khi nhìn thấy ánh mắt đó.

    Thời tôi học năm thứ ba cấp ba, chỉ vì tôi trả lời sai một câu hỏi, tôi đã bị giáo viên dạy toán tâm trạng không tốt mắng suốt năm phút, ánh mắt của những người xung quanh hoặc là đồng tình hoặc là chế giễu tôi khiến tôi không hề thoải mái.

    Chính lúc này Giang Ngôn đứng lên.

    Anh ấy ủê oải đứng dậy, thản nhiên như không có người đi về phía cửa lớp, dưới ánh mắt không thể tin nổi của giáo viên anh ấy quay đầu lại:

    “Quên nói…. thưa thầy, em muốn đi vệ sinh.”

    Bây giờ, tôi đã không còn tính cách rụt rè và tự ti thời đi học nữa rồi.

    Khi tôi định thần lại, đôi mắt quen thuộc đó đã ở rất gần.

    Lâm Thần tiến về phía trước, kéo tôi về phía sau, dắt tay dẫn tôi đi về phía Giang Ngôn.

    Giang Ngôn không nhìn anh ấy, chỉ nhìn tôi, nói với giọng khàn khàn: “ Đường Mẫn, em có cần thiết phải tránh mặt anh như thế không?”

    Tôi mím chặt môi, không nói gì.

    Thấy bầu không khí không ổn, Ninh Vi rất nhiệt tình chen vào, chuyển chủ đề, dẫn chúng tôi tới bàn ngồi xuống.

    Trong bầu không khí sôi nổi của trò chơi đổi ly thay ly, tôi và Lâm Thần trả lời lưu loát, ngược lại, Giang Ngôn ngồi phía chéo đối diện với tôi có chút im lặng, ánh mắt nhìn tôi trong giây lát.

    Lạc Giao ngồi ở bên cạnh, cười rồi đặt một miếng thịt cừu nhỏ vào đ ĩa của Giang Ngôn, nhưng anh ấy tỏ vẻ không có chút cảm kích nào.

    Cô ta cắn chặt môi, bỗng nhiên nhìn về phía tôi, ánh mắt cười nói: “Đường Mẫn à, nhiều năm không gặp, cậu đã thay đổi rất nhiều.”

    Ly rượu dừng ở trên miệng, tôi cũng ngước mắt lên nhìn cô ta:

    “Cậu thì ngược lại, không có gì thay đổi.”

    “Phải không? Giang Ngôn vẫn luôn nói tôi đã trưởng thành không ít mà, bản thân tôi cũng thấy vậy.”

    Cô ta mỉm cười và khoác tay Giang Ngôn, thuận thế dựa vào vai anh ta:

    “Nghe nói khi tôi không ở đây, Đường Mẫn vẫn luôn chăm sóc Giang Ngôn rất tốt. Cảm ơn cậu nhiều nhé, Đợi sau mấy tháng sau khi tôi với Giang Ngôn đính hôn, cậu nhất định phải tới tham dự đó!”

    Tôi nói cô ta không thay đổi, đúng là không sai.

    Không đợi tôi mở miệng, Lâm Thần ngồi bên cạnh tôi lắc nhẹ cốc trà ở trong tay, đột nhiên thở dài cảm thán: “Trà ngon, trà ngon.”

    Biểu cảm trên khuôn mặt của Lạc Giao đột nhiên cứng đơ.

    Giang Ngôn nhìn tôi một cái, lặng lẽ rút cánh tay của mình ra khỏi tay cô ta, hạ thanh âm nói: “Anh không có …. ý định đính hôn.”

    Biểu cảm của Lạc Giao cực kỳ khó coi, ánh mắt như mũi dao sắc bén chĩa thẳng về phía tôi.

    Tôi đương nhiên rất bình tĩnh nhìn cô ta một lúc, nhưng cuối cùng cô ta đành phải nhìn chỗ khác.

    Sau ba ly rượu, Ninh Vi cùng những người bạn học khác bắt đầu ôn lại chuyện cũ.

    Bọn họ bắt đầu nói từ hội thể thao mùa thu năm thứ ba cấp ba, tôi đột nhiên đứng dậy, hạ giọng nói: “Tôi uống hơi nhiều, muốn đi ra ngoài hít thở một chút.”

    Sau đó không quay đầu lại mà đi ra khỏi cửa, đi đến phòng nhà vệ sinh cuối hành lang mới dừng lại, nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì rượu trong gương, chìm trong suy nghĩ.

    Hội thể thao năm đó, tôi đã đăng ký chạy cự ly 3000m, nhưng đúng vào ngày hôm đó tôi lại đến tháng.

    Vốn dĩ muốn xin rút, nhưng do lòng tự trọng và lý do xấu hổ, tôi đành bước xuống đường chạy với khuôn mặt trắng bệch.

    Chạy xong 3000m, Toàn thân tôi ướt đẫm mồ hôi, quỳ xuống trên đường chạy, run rẩy không đứng dậy được.

    Giang Ngôn là người đầu tiên phát hiện biểu hiện lạ của tôi.

    Không có cái ôm như trong phim thần tượng.

    Anh ấy chỉ gọi thêm một bạn học nam tới, hai người cùng nhau dìu tôi vào phòng y tế, sau khi nhìn tôi đã được tiếp nước, lại nhanh chóng rời đi.

    Tuy nhiên, không lâu sau, trong khi tôi vẫn đang truyền nước, anh ấy lại quay lại.

    Lúc đó đang là chập tối, bên ngoài là âm thanh lễ hội ầm ĩ, ánh đèn lộng lẫy đung đưa, thỉnh thoảng có một tia sáng xuyên qua cửa sổ chiếu vào.

    Anh ấy cứ như thế đứng trước giường bệnh, trên môi nở một nụ cười.

    Tôi hỏi nhỏ: “Sao cậu không đi xem biểu diễn?”

    “Năm nào cũng thế, có gì đâu mà xem?”

    Giang Ngôn kéo ghế ngồi xuống, lại ngước đầu lên nhìn tôi một cái.

    “Sợ cậu một mình cảm thấy chán, nên qua đây.”

    Thời khắc đó, tôi đã thật sự tưởng rằng anh ấy có ý gì đó với tôi.

    Đến khi Giang Ngôn lấy ra chiếc điện thoại từ trong túi, ngồi đánh game, sau đó nháy mắt với tôi:

    “Đừng nói với người khác.”

    Những hy vọng trong tôi lập tức bị dập tắt, nhưng hạt giống rung động, vẫn âm thầm được gieo xuống.

    Tôi mở vòi nước, vốc một vốc nước lạnh lên mặt, dần tỉnh táo hơn.

    Ra khỏi cửa, một bóng dáng rất quen thuộc đứng bên cửa sổ, không chớp mắt nhìn tôi.

    Là Giang Ngôn.

    Tôi nhếch khóe môi, quay người rời đi, anh ấy lại bước tới, chặn tôi lại.

    “Đường Mẫn, em ít nhất cũng phải cho anh một cơ hội giải thích chứ.”

    Anh ấy giống như lại sợ tôi không cho anh ta cơ hội, trực tiếp nói ra:

    “Buổi tối ngày hôm đó, đúng lúc anh đang định huỷ đặt chỗ, Lạc Giao bỗng nhiên gọi điện thoại tới, nói có việc gấp cần nói chuyện với anh, và cần một nơi riêng tư. Nhà hàng xung quanh đều hết chỗ, anh không muốn đến nhà cô ấy hoặc khách sạn, ma xui quỷ khiến thế nào lại đến phòng bao em đặt trước…. anh thề, anh và cô ấy không có chuyện gì xảy ra cả.”

    “Giang Ngôn, bây giờ anh nói những lời này còn có ý nghĩa gì không? Nếu hai người sắp đính hôn rồi, anh cứ việc ở bên cô ấy không phải là được rồi sao?”

    “Anh không đính hôn với cô ta!” Giang Ngôn đột nhiên đưa tay ra ngăn tôi lại, vây tôi trong vòng tay của anh ấy.

    “Đường Mẫn, là cô ta chủ động tìm tới ba anh bàn chuyện hợp tác. Sau này anh mới phát hiện, chuyện ba năm trước gia đình anh suýt phá sản, có thể liên quan tới cô ta, vì vậy mới tương kế tựu kế.”

    Sự gấp gáp trong mắt anh ấy không thể che dấu, tôi ngạc nhiên phát hiện tâm trạng của mình không hề dao động chút nào.

    “Giang Ngôn.” Tôi từ từ mở miệng, từng câu từng chữ, rất rõ ràng.

    “Cho dù buổi tối ngày hôm đó có là hiểu nhầm đi chăng nữa, vậy những chuyện ở trong quá khứ, cũng là hiểu lầm hết sao?”

    Lông mi của Giang Ngôn run rẩy.

    “Ban đầu, anh lợi dụng tôi rất nhiều lần để k1ch thích Lạc Giao, muốn cô ta ghen, để cô ta chủ động làm hoà với anh, anh ở bên tôi ba năm, từ đầu đến cuối cũng không nhắc tới chuyện kết hôn, không phải là vì đang đợi Lạc Giao sao?”

    Nói đến đây, một cảm giác nặng nề chợt dâng lên trong lòng tôi, còn xen lẫn chút buồn.

    Nhìn Giang Ngôn không nói được lời nào nữa, tôi dùng lực đẩy mạnh cánh tay của anh ấy ra, đi về phía trước không quay lại.

    Lâm Thần còn đang đợi tôi ở cửa thang máy.

    Tôi đi đến bên cạnh anh ấy, nhẹ nhàng nói: “Chúng ta đi về đi.”

    8.

    Sau khi về nhà, Ninh Vi mới nói với tôi, lần họp lớp này, thực ra là do Giang Ngôn đứng ra tổ chức.

    “Anh ấy nói giữa cậu và anh ấy có chút hiểu lầm, cậu không muốn gặp anh ấy, nên anh ấy mới muốn mượn cơ hội này để giải thích rõ….”

    Giọng nói của Ninh Vi đầy vẻ xin lỗi.

    Tôi sửng sốt một lúc rồi mới nói: “Không sao đâu.”

    Còn về vì sao Giang Ngôn muốn giải thích rõ với tôi, nhưng vẫn đưa theo Lạc Giao đi cùng tới bữa tiệc, đã không còn quan trọng nữa rồi.

    Khi anh ấy giải thích việc tối hôm đó là hiểu lầm, tôi chợt nhận ra, tôi chia tay với anh ấy không chỉ vì mỗi chuyện đó.

    Trong thời gian đợi anh ấy về nhà, tôi đã nhớ lại những kí ức từ thời cấp ba tới bây giờ, nhớ lại từng chút một mới phát hiện, tình yêu của tôi dành cho anh ấy theo thời gian dài đã vơi dần trong sự chờ đợi vô ích.

    Khoảnh khắc tôi nghe được chuyện Lạc Giao vẫn chưa kết hôn, tình yêu đó cũng hoàn toàn biến mất.

    Trong mắt những người xung quanh, tôi đã yêu đơn phương Giang Ngôn từ rất lâu, yêu đến không còn sự tôn nghiêm của bản thân nữa.

    Nhưng tôi biết, tôi vẫn luôn đợi, đợi đến cơ hội cuối cùng có thể buông bỏ anh ấy.

    Sau lần đi chơi Disneyland trở về, Giang Ngôn và Lạc Giao đã quay lại với nhau sau hai tháng chia tay.

    Vòng bạn bè của anh ta đã đăng ảnh hai người, là bức ảnh hai người selfie trước lâu đài Disney, với dòng chữ: “Vẫn là những người đang yêu nhau hợp nhau nhất.”

    Thực ra trong bức ảnh đó còn có tôi, chỉ là ở góc của bức ảnh đó bị sticker chú chó nhỏ dễ thương che lại.

    Tôi nhìn chằm chằm vào vòng bạn bè nửa tiếng đồng hồ, sau đó nhấn vào hình đại diện, chặn tất cả các thông báo của Giang Ngôn.

    Sau này, tôi dành toàn lực vào chuyện học hành, tham gia các cuộc thi, giành học bổng, cố gắng khiến mỗi ngày trở nên bận rộn nhất có thể.

    Nhưng chỉ bản thân tôi rõ, mỗi đêm, tôi đã mơ thấy Giang Ngôn như thế nào sau khi ngủ.

    Mơ về tiết tự học thời cấp ba, tôi đang vò đầu nghiêm túc luyện đề, mà anh ấy ngồi bên cạnh, gục đầu xuống bàn ngủ một cách lười nhác.

    Đợi khi chủ nhiệm tới kiểm tra, tôi dùng đầu bút chọc chọc vào cánh tay anh ta, Giang Ngôn mới nhanh chóng ngồi dậy, cầm bút lên, giả vờ viết nguệch ngoạc lên tờ giấy nháp.

    Lúc đó tôi hỏi anh ta: “Vừa chọc cái đã tỉnh, cậu rốt cuộc có ngủ hay không?”

    Giang Ngôn nhìn ra phía cửa, phát hiện chủ nhiệm đã đi rồi, lại lười nhác nằm bò xuống:

    “Ngủ rồi, nhưng chưa ngủ hẳn.”

    “Cậu không thể tự làm bài tập một lần sao?”

    “Không. Dù sao không làm tôi thi cũng vẫn hơn cậu.”

    Anh ấy lại nhắm mắt lại, lông mi dài che phủ, dưới mắt có một cái bóng nhỏ:

    “Ngủ đây, giáo viên tới thì gọi tôi nhé.”

    Khi tôi từ trong giấc mơ đó tỉnh lại, trời cũng đã sáng.

    Tôi nhẹ nhàng bò xuống giường trong hơi thở đều đặn của bạn cùng phòng, từ trên kệ sách lấy xuống một cuốn sách mỏng bìa mềm.

    Vào đêm trước khi tốt nghiệp, trong lớp thịnh hành viết những quyển lưu bút như thế này.

    Tôi đã mua được một quyển trong siêu thị nhỏ của trường, sau khi đưa cho mấy bạn nữ trong lớp viết trước, mới dám giả vờ thản nhiên đưa đến trước mặt Giang Ngôn.

    Anh ấy mới đánh xong một trận game, lười biếng viết cho tôi tám chữ: “Tương lai tươi sáng, tình bạn bền lâu.”

    Tôi đã dựa vào những mảnh ký ức rải rác như vậy, trong suốt thời gian đại học đơn phương thích Giang Ngôn bốn năm.

    Tính cách của anh ấy và Lạc Giao quá giống nhau, mỗi lần gây chuyện là chia tay, lúc Lạc Giao cố ý tìm một nam sinh đi ăn cùng, thì Giang Ngôn cũng sẽ liên lạc với tôi:

    “Bạn cùng bàn, có muốn cùng nhau đi xem phim không?”

    Thế rồi không tới hai ngày sau anh ấy lại đăng hình hai tấm vé xem phim đó. Hai người họ lại làm lành với nhau.

    Giang Ngôn cũng không liên lạc với tôi nữa.

    Thỉnh thoảng có lúc tôi cũng nhận ra rằng, bản thân đã nỗ lực dần trở nên ưu tú hơn, đã học trang điểm, có một công ty thực tập tốt và điểm GPA xuất sắc, nhưng từ đầu tới cuối tôi cũng không buông bỏ được tình yêu dành cho Giang Ngôn.

    Hoặc có thể nói, bắt đầu từ thời khắc đó, Giang Ngôn đã biến thành một loại chấp niệm của tôi.

    Sự cố chấp thích anh ấy của tôi, và phần còn lại của tôi, là hai phần hoàn toàn tách biệt, nhưng chúng lại hoà quyện vào nhau một cách nghịch lý.

    Cuối cùng, sau khi cùng với Giang Ngôn yêu nhau, tôi đã rất vui mừng, mọi chuyện đều thuận theo ý anh ấy.

    Sau khi tốt nghiệp tôi rất muốn học khiêu vũ, tôi đã chọn một lớp học khiêu vũ phù hợp, nhưng Giang Ngôn lại không cho tôi đi.

    Anh ấy vòng tay qua eo của tôi, vùi mặt vào vai tôi, dùng giọng nói khi3u gợi nói:

    “Đừng đi, có được không? Đường Mẫn, em vốn dĩ đã tăng ca rất trễ rồi, anh chỉ muốn về nhà ở cùng với em thôi.”

    Tôi đồng ý.

    Không lâu sau ngày họp lớp đó, tôi đã đến lớp học khiêu vũ đã chọn hai năm trước để đăng ký, sau đó mỗi buổi tối tôi không tăng ca, tôi sẽ đến đó tập luyện đến đổ mồ hôi mới về nhà.

    Chỉ c ần sau khi tan làm có thời gian rảnh, Lâm Thần sẽ thuận đường đưa tôi đi, còn cùng tôi ăn cơm nữa.

    Ban đầu tôi vẫn có chút không quen, mãi cho đến khi anh ấy dường như bất lực nói: “Tốt xấu gì em cũng phải cho anh một cơ hội để theo đuổi em chứ, đúng không?”

    Tôi dường như, dần dần đã quen với việc đưa đón của anh ấy.

    Buổi tối ngày hôm đó, tôi tập xong bài tập khởi động, tôi đứng trong căn phòng tập nhảy trống trải, nhìn bản thân trong gương, đột nhiên phát hiện cơ thể mình ngày càng có nhiều thay đổi rõ ràng _ khiêu vũ không chỉ đem lại thay đổi về ngoại hình, mà còn là toàn bộ con người.

    Không biết từ ngày nào, tính khiêm tốn và rụt rè ngày nào của tôi đã không còn, bị tôi bỏ lại sau lưng rất xa.

    Thân hình mập mạp thời thanh xuân khiến tôi mất đi tự tin kéo dài hơn chục năm.

    Sau khi không dễ dàng giảm cân dựa vào việc chạy đường dài trong suốt kỳ nghỉ hè, trong thời cấp ba, tôi chưa bao giờ uống một ngụm đồ uống có đường nào.

    Người giống như tôi, phải trân trọng tất cả những thứ mà bản thân không dễ dàng có được, mới có thể dần dần bắt kịp người khác.

    Lúc ra ngoài, Lâm Thần đã ngồi trên băng ghế ngoài cửa đợi tôi rồi.

    Tôi vừa mặc áo khoác, vừa quay đầu lại thương lượng với Lâm Thần lát nữa đi ăn gì, nhưng khi tôi thoáng thấy bóng hình Giang Ngôn ở trước tháng cuốn, tôi đột nhiên dừng lại.

    Anh ấy cũng nhìn thấy tôi. Ánh mắt quét qua, nhìn chằm chằm vào Lâm Thần bên cạnh tôi, sắc mặt tái nhợt đi từng chút một.
     
    Chỉ Là "Đã Từng"
    Chương 4: Hoàn


    9.

    Ăn tối xong, Lâm Thần như thường lệ lái xe đưa tôi về nhà.

    Lúc xe dừng trước cổng tiểu khu, anh ấy không giống như mọi lần là nhắc tôi về nhà nghỉ ngơi sớm, mà lại cùng tôi xuống xe.

    Dưới ánh đèn đường mờ ảo chiếu lên khuôn mặt đẹp trai của anh ấy, vạch ra những bóng tối sâu nông.

    Bị ánh mắt sâu thẳm của anh ấy nhìn chăm chú, tôi bỗng nhiên không thể nói ra bất cứ điều gì.

    “Đường Mẫn.” Lâm Thần nghiêm túc nói:

    “Em còn thích anh ta không?”

    “.... Không.”

    “Vậy em thích anh không?”

    Tôi không nói nên lời.

    “Được, không có ánh mắt chán ghét, ít nhất có nghĩa là có ấn tượng tốt.”Anh ấy không tức giận vì sự do dự của tôi, mà ngược lại nhếch khóe môi.

    “Đây là lần thứ hai anh tỏ tình với em, tuy

    vẫn chưa có kết quả, nhưng anh cảm thấy, có lẽ lần thứ ba, em sẽ đồng ý với anh.”

    Tôi không nhịn được nói: “Thực ra đàn anh à…điều kiện của anh, mọi mặt đều rất ưu tú, hoàn toàn không cần phải lãng phí công sức trên người em. Nói thật thì từ lúc bắt đầu, em không biết tại sao anh lại thích em.”

    “Bởi vì thời gian đó anh đi thư viện tìm một số tài liệu liên quan đến dự án, mỗi lần đề có thể gặp em ở một vị trí nhất định trên lầu bốn, không phải đang viết code, thì cũng là đang đọc sách.”

    Tôi không hiểu.

    “Nhưng trong thư viện, những người chăm chỉ hơn em đâu có ít?”

    “Nhưng chỉ có em là người giống anh.” Lâm Thần nhẹ giọng nói.

    “Bởi vì điểm xuất phát của chúng ta thấp hơn người bình thường, vì vậy phải bỏ ra càng nhiều nỗ lực, mới có thể bắt kịp hoặc thậm chí vượt qua bọn họ. Để có được kết quả này, anh sẽ phải cố gắng hết mình trong suốt quá trình.”

    “Em cũng như vậy.”

    Trong lúc tôi im lặng, anh ấy mỉm cười dịu dàng, xoa đầu tôi:

    “Được rồi, đừng quá áp lực như thế, em có thể tiếp tục đối xử với anh giống như trước, theo cách mà chúng ta đều cảm thấy thoải mái. Anh đi đây, tối nay em tập luyện mệt rồi, nghỉ ngơi sớm nhé.”

    Tuy nhiên tôi không thể ngủ sớm.

    Bởi vì sau khi về nhà, tôi vừa tắm xong, đang sấy tóc, thì nhận được điện thoại của Giang Ngôn.

    Anh ta dường như ở trong quán bar, xung quanh rất ồn ào, bản thân anh ta cũng uống say, nói chuyện không rõ ràng, chỉ nói qua điện thoại hết lần này đến lần khác: “Tiểu Mẫn.”

    “Tiểu Mẫn, em thích anh lâu như vậy, em không thể không cần anh nữa.”

    Tôi đang định cúp máy, nhưng điện thoại lại bị một người khác cầm lấy nói: “Anh này uống say rồi, chúng tôi không khuyên được anh ta, có thể làm phiền bạn tới đây đón người không?”

    Sau nửa tiếng, tôi bắt xe tới cửa quán bar đó, đẩy cửa bước vào trong lập tức nhìn thấy Giang Ngôn ở góc phòng.

    Tôi đi qua đó, ngồi xuống trước mặt anh ta, lặng lẽ nhìn anh ta.

    Giang Ngôn ngước đôi mắt say khướt lên nhìn về phía tôi, trong lời nói có chút ấm ức: “Tiểu Mẫn….”

    không biết tại sao, tôi bỗng nhiên nhớ lại mùa hè năm năm trước.

    Kỳ nghỉ hè năm đó, tôi và Giang Ngôn đều không trở về nhà.

    Điểm khác biệt là tôi đi thực tập trong kỳ nghỉ hè, còn anh ta vì chia tay với Lạc Giao, một mình chạy tới quán bar uống say khướt rồi lại gọi điện thoại cho tôi.

    Đó là lần đầu tiên tôi tức giận với anh ta, mắng Giang Ngôn đang say khướt một trận, sau đó cực khổ nửa đỡ nửa ôm anh ấy đến dưới lầu ký túc, sau khi đợi bạn cùng phòng của anh ấy đón, tôi mới đạp chiếc xe công cộng quay về.

    Đợi khi tôi về tới ký túc xá của mình, đã là ba giờ sáng.

    Mãi tới buổi chiều tối ngày hôm sau, Giang Ngôn hoàn toàn tỉnh táo mới gọi lại cho tôi, hỏi thăm sự an toàn của tôi khi một mình đi về lúc nửa đêm hôm qua.

    Sau này tôi mới hiểu, nếu là Lạc Giao, anh ta chắc chắn không nỡ để cô ta nửa đêm lại đón mình, sau đó lại một mình liều mạng đạp xe về.

    Đây chính là sự khác biệt giữa yêu và không yêu.

    Tôi hít sâu một hơi: “Giang Ngôn, anh đã hai mươi lăm tuổi rồi, bây giờ em cũng rất bận, không rảnh giống như thời đại học. Vả lại anh rất rõ chúng ta bây giờ đã không còn liên quan tới nhau nữa.”

    Tay cầm chai rượu của Giang Ngôn đặt lên bàn.

    “Anh có thể không nhớ. Ngày đó anh uống say rồi gọi cho em, trên đường đưa anh về, anh ôm em, nói thích em, ngày hôm sau lại gọi điện thoại nói anh uống say rồi nên nhận nhầm người.”

    Tôi cười nhẹ một cái:

    “Đương nhiên, lúc đó em không có tự trọng, sau khi nỗi buồn đó qua đi, em vẫn theo đuổi anh. Nhưng em viễn không thể không có tôn nghiêm”.

    “Giang Ngôn, anh rất rõ, em bây giờ đã không còn thích anh nữa.”

    Có lẽ những lời này quá gay gắt, Giang Ngôn như bị đóng đinh tại chỗ, ngay cả hơi thở cũng đình trệ lại.

    Tôi đứng lên trước: “Đi thôi. Anh lái xe đến đúng không? Em đưa anh về nhà.”

    Lúc đi về phía cửa, tôi nghe được Giang Ngôn ở sau lưng tôi nói: “Tiểu Mẫn, anh thật sự biết sai rồi, em cho anh cơ hội để bù đắp được không?”

    Tôi dừng lại, rồi sau đó lắc đầu.

    “Muộn rồi.”

    10.

    Tuần thứ hai, tôi đặc biệt dùng thời gian nghỉ một ngày, một mình đi chơi Disneyland.

    Lương của tôi hiện tại, đã đủ để mua vé VIP vào cửa và bất cứ thứ gì bên trong mà ngày trước không đủ tiền để mua chúng.

    Tôi mua chiếc băng đô Stella Dew trong cửa hàng để đeo lên đầu, nhìn mình trong gương, dưới đôi tai thỏ bông xù, là một khuôn mặt được trang điểm tinh xảo, vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt kiên định, nhưng lại rất lạc lõng.

    Tôi bước ra khỏi cửa hàng với chiếc băng đô trên đầu, trên vai đeo chiếc túi Shirley Rose lớn.

    Tôi chơi vòng quay ngựa, chơi cả tàu lượn siêu tốc, cuối cùng tôi cầm một cây kem ốc quế hình Mickey, đứng ở đầu hàng để xem diễu hành.

    Những gì đối với tôi mà nói là rất quý giá và phải được trân trọng trong quá khứ, thì bây giờ hầu như không cần lãng phí sức lực đã có thể đạt được.

    Tôi chen ra từ trong đoàn người xem diễu hành, đứng ở bên đường ăn cây kem ốc quế, nhìn xa xôi.

    Nhớ về rất nhiều chuyện đã qua, cây kem đó tôi ăn rất lâu, cuối cùng biến thành mớ hỗn độn trong tay tôi, Giang Ngôn và Lạc Giao chạy lon ton đi cổ vũ theo cuộc diễu hành, nụ hôn không thể kiềm chế dưới màn biểu diễn pháo hoa đó…..

    Có một cặp đôi đang đứng xếp hàng, xem ra hình như họ đi chơi không vui, cô bé thắt bím hai bên tức giận đến đỏ cả mặt rồi, nhưng được bạn nam an ủi bằng một cây kem ốc quế Mickey mà cậu ấy chạy đi mua về.

    Tôi nhìn bọn họ, gần như rơi vào trạng thái thôi miên, mãi đến khi chất lỏng lạnh rơi xuống tay tôi, mới nhận ra bản thân đang khóc.

    Bởi vì vào thời khắc này, tôi chợt nhận ra nỗi ám ảnh thực sự của mình là gì.

    Từ trước tới nay, điều mà tôi muốn có được nhất, chính là sự thành tâm thành ý, thiên vị không có giới hạn của Giang Ngôn.

    Không phải là sự thờ ơ thời cấp ba, không phải là cảm giác không nóng không lạnh thời đại học, cũng không phải là sự nhường nhịn và không bình đẳng trong ba năm ở bên nhau đó.

    Tôi muốn anh ấy thực sự thích tôi, thích tôi nhất, chỉ thích một mình tôi, một lần thôi cũng được.

    Nhưng từ đầu đến cuối tôi đều không có được.

    Chiều tối, tôi một mình xem hết màn trình diễn pháo hoa, lúc chuẩn bị quay người rời đi thì nhận được cuộc gọi của Lâm Thần.

    “Đường Mẫn, em đang ở đâu vậy?”

    “.....Disneyland.”

    Lúc vừa mở miệng, tôi mới phát hiện giọng của mình có chút khàn khàn, là dấu vết đã khóc.

    Đầu dây bên kia, giọng của Lâm Thần dừng lại, sau đó nói: “Buổi tối em có muốn cùng anh đi uống một chút không?”

    Tôi đã đồng ý với anh ấy.

    Lâm Thần lái xe tới, sau đó chúng tôi đi tới một quán bar gần đó.

    Trên sân khấu có một ban nhạc Jazz đang biểu diễn, trong âm thanh chậm rãi, tôi và Lâm Thần đã uống rất nhiều, đến tầm nhìn cũng trở nên mơ hồ.

    Vì uống rượu chúng tôi không thể lái xe, chỉ đành ở lại khách sạn gần đó.

    Lâm Thần đứng ở quầy lễ tân, ấm áp nói: “ Hai phòng lớn.”

    Tôi đột nhiên lên tiếng ngắt lời anh ấy: “ Một phòng.”

    Sau đó nhìn vào ánh mắt kinh ngạc của anh ấy, lại lặp lại một lần nữa: “Một phòng lớn.”

    Trong thế giới của người trưởng thành, một cái nhìn thôi cũng đủ hiểu rôi.

    Lúc tôi đi tắm Lâm Thần đã đi ra ngoài một chuyến, tôi cũng rất rõ anh ấy đi mua cái gì.

    Cơn say đã đẩy bầu không khí lên nhiệt độ cao hơn, tôi mặc chiếc áo choàng tắm dựa lưng vào ghế sofa, vòng tay qua cổ Lâm Thần, bộ dạng uể oải hôn anh ấy.

    Lâm Thần đáp lại rất dịu dàng, bàn tay đặt trên vai tôi cũng đang di chuyển xuống từng chút một.

    Chỉ là, khi ngón tay ấm áp của anh ấy dừng trên eo tôi, tôi đột nhiên dừng lại: “.....Đợi đã.”

    Anh ấy lập tức buông tôi ra.

    “....Hay là vẫn thôi đi.’

    Tôi ôm trán, lắc đầu thật mạnh:

    “Lâm Thần, anh rất tốt, em không muốn coi anh như một công cụ để cùng trốn tránh quá khứ với Giang Ngôn, điều này không công bằng với anh.”

    Cơn say tan đi một chút, trong tâm trí dần dần tỉnh táo của tôi, tôi nhận ra, cho dù trải qua bảy năm hèn mọn cùng với Giang Ngôn không có kết quả, tôi vẫn còn kỳ vọng vào một tình yêu thuần khiết.

    Thứ tôi muốn, từ đầu đến cuối là tình yêu không lưu lại gì hết.

    Lâm Thần rất tốt, tiếp tục tiếp xúc với nhau, tôi cũng rất có thể thích anh ấy, dành hết sự chân thành của tôi cho anh ấy.

    Nhưng đó chắc chắn không phải là bây giờ.

    Tôi chỉnh lại áo choàng tắm, điều chỉnh hô hấp trở về bình thường, sau đó đứng dậy:

    “Thật xin lỗi, đàn anh, em xuống dưới thuê thêm một phòng khác.”

    Anh ấy ấn vai tôi xuống, bảo tôi quay lại: “Không cần đâu, em cứ ngủ ở lại đây đi, để anh đi.”

    Tôi nhìn bóng lưng của Lâm Thần rời đi, khi anh ấy nắm tay nắm cửa lại dừng lại hơi quay đầu nói với tôi:

    “Đường Mẫn, em không cần để tâm. Anh nói rồi, anh thật lòng thích em.”

    “Vì vậy, anh sẽ đợi.”

    11.

    Sau khi quay về, tôi đã tìm một căn chung cư khác phù hợp, sau đó chuyển ra khỏi nhà bạn của Lâm Thần.

    Sau khi chuyển nhà không được bao lâu, thì tôi nghe được tin Lạc Giao đã kết hôn từ chỗ Ninh Vi.

    “Người ta nói rằng lúc đầu gia đình Giang Ngôn xém chút phá sản, là một hạng mục lớn xảy ra vấn đề, phía sau có gia đình Lạc Giao nhúng tay vào. Giang Ngôn và Lạc Giao đã quấn lấy nhau một thời gian, không dễ gì mới tìm được bằng chứng. Sở dĩ Lạc Giao vội vàng kết hôn như thế là vì hôn nhân thương mại, để bảo toàn công việc kinh doanh của gia đình….”

    Nói đến cuối, Ninh Vi có vẻ rất xúc động.

    Tôi cười một cái, cảm thán cùng cô ấy mấy câu, sau đó cúp máy.

    Sau đó, tôi nhận được cuộc điện thoại của Giang Ngôn, nói tôi còn đồ để ở nhà anh ấy, có rảnh thì đến đó một chuyến lấy về.

    Nửa năm sau, lại một lần nữa đứng trong căn nhà mà tôi đã sống ba năm này, tôi mới phát hiện đồ đạc trong căn phòng không hề xê dịch.

    Đáng tiếc là trong lòng đã nẩy sinh ra một cảm giác xa lạ.

    Giang Ngôn đứng trước mặt tôi, không đưa đồ cho tôi, mà chỉ nói: “ Em gầy đi rồi.”

    “.....Ừm, gần đây em vẫn luôn tập nhảy, vận động hơi nhiều.”

    Tôi hơi giật mình, trả lời xong thì hỏi anh ấy: “Đồ của em đâu?”

    Giang Ngôn quay người đi vào trong phòng ngủ lấy một cuốn sổ ra, đưa cho tôi.

    Bìa cuốn sổ đó đối với tôi rất xa lạ, tôi hoàn toàn không nhớ bản thân đã mua một món đồ như thế, chỉ đành nhìn Giang Ngôn đầy thắc mắc.

    Anh ấy hít sâu một hơi, nhẹ giọng nói: “Em mở ra xem xem.”

    Tôi mở cuốn sổ đó ra, sau đó chết lặng tại chỗ.

    Trên trang giấy ố vàng, vẽ một cô gái mặc đồng phục học sinh buộc tóc đuôi ngựa. Cô gái ấy dùng toàn lực chạy trên đường đua, phía sau là màu xanh của sân bóng, còn có mặt trời đang dần lặn ở đường chân trời.

    Hồi ức ngày xưa theo gió ùa về.

    Tôi bỗng nhiên nhớ lại, trước đại hội thể thao, lúc tôi luyện tập chạy cự ly 3000m ở sân vận động, Giang Ngôn ngồi ở bên lề sân, đang vẽ gì đó trên cuốn sổ.

    Nhưng cuốn sổ đó, anh ấy chưa từng đưa cho tôi xem.

    Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác chua xót, tôi ngước mắt nhìn Giang Ngôn, nghe thấy giọng nói đau đớn của anh:

    “Thực ra kỳ nghỉ hè năm thứ hai đó, tuy anh đã uống say, nhưng anh không đánh mất đi ý thức. Anh nói thích em là thật, việc nói nhận sai người, mới là nói dối em. Tiểu Mẫn, anh đã đi làm trị liệu mấy lần rồi, bây giờ tay của anh cũng không còn lạnh nữa, còn học nấu ăn nữa….”

    Anh ấy càng nói giọng càng nhỏ dần, cho đến khi anh ấy đột ngột dừng lại khi nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của tôi.

    “Nhưng em vẫn không quay trở lại, đúng không?”

    Tôi không biết nên nói gì.

    Nếu như là nửa năm trước anh ấy đưa bức tranh này cho tôi,không biết chừng thực sự rất có thể tôi sẽ quay về bên anh ấy.

    Nhưng đã rời xa anh ấy nửa năm nay, tôi cũng đã hiểu.

    Cuộc sống của tôi luôn nhàm chán, gia đình nghèo khó, ngoại hình bình thường, người cũng không đủ thông minh.

    Đối với tôi trước kia mà nói, Giang Ngôn vừa ngang ngược vừa khiêu khích xuất hiện khi tôi mới 16 tuổi đó, ânh ấy không cần lãng phí chút sức lực nào cũng có thể dễ dàng có được tất cả mọi thứ mà tôi muốn.

    Thời khắc đó, tôi rất ngưỡng mộ, khát khao muốn trở thành người như anh ấy.

    Đến sau này, anh ấy không chỉ là người tôi thích, mà còn là hình mẫu chói sáng trong lòng tôi.

    Vì vậy tôi theo đuổi anh ấy trong suốt bảy năm, cho dù lòng tự trọng của mình có tan vỡ, thì tôi vẫn muốn ở bên cạnh anh ấy.

    Nhưng may là bây giờ tôi không chỉ không theo đuổi anh ấy nữa, mà còn thăng tiến trên con đường của mình, một khắc cũng không dừng lại.

    Trong suốt quá trình theo đuổi Giang Ngôn, tôi đã đánh mất tự tôn, niềm kiêu hãnh của mình, thứ duy nhất tôi không từ bỏ chính là tương lai của tôi.

    Mà hiện tại, nó cũng đã đem lại cho tôi những quả ngọt, khiến tôi trở thành người mà Đường Mẫn năm 16 tuổi muốn trở thành nhất, tự tin, điềm tĩnh, hào phóng và đàng hoàng.

    Sự thay đổi này đã cho tôi đủ niềm tin rằng Giang Ngôn người mà trước kia tôi đã yêu từ tận đáy lòng, đã trở nên không còn quan trọng nữa.

    Tôi đã trở thành một phiên bản tốt nhất của chính mình, cũng hoàn toàn có đủ tự tin, để đón nhận một mối quan hệ mới một lòng một dạ và bình đẳng.

    Bất luận người này là ai.

    Tôi đưa cuốn sổ lại cho Giang Ngôn: “Anh cứ cầm lấy đi, món đồ này em đã không cần nữa rồi.”

    Giang Ngôn cụp mắt xuống: “Anh có còn cơ hội để theo đuổi lại em không?”

    “Giang Ngôn, níu kéo quá khứ không có ý nghĩa gì đâu.” Tôi vỗ vỗ vai anh ấy.

    “Nếu như anh thực sự thích em, bảy năm qua, anh có vô số cơ hội để nói với em, nhưng anh chưa từng nói. Bây giờ anh không thừa nhận việc này, chẳng qua là vì không cam tâm mà thôi.”

    “Không phải….”

    Giang Ngôn dường như rất muốn phản bác, nhưng tôi đã đưa tay ngắt lời anh ta.

    “Em đi trước đây, lát nữa em còn có lớp học khiêu vũ.”

    Nói xong, tôi xoay người đi ra khỏi nhà Giang Ngôn, không quay đầu lại.

    Giang Ngôn cũng không chặn tôi lại nữa, chỉ là sau khi đi ra khỏi thang máy, tôi nhận được một tin nhắn của anh ấy:

    “Ít nhất đừng xoá liên lạc với anh.”

    Tôi mỉm cười, sau đó bỏ điện thoại vào túi.

    Trên đường đi đến lớp học khiêu vũ, bác tài xế đang nghe radio.

    Một nữ MC có giọng nói dịu dàng đang nói: “ Nếu có cơ hội trở về năm bản thân 18 tuổi, bạn sẽ nói những gì với chính mình?”

    Tôi nhìn khung cảnh đang trôi đi nhanh chóng ngoài cửa, có chút chói mắt.

    Tôi sẽ nói cái gì đây?

    Có lẽ tôi sẽ nói với Đường Mẫn năm 18 tuổi.

    Thay vì theo đuổi ánh sáng, hãy để bản thân mình trở thành ngôi sao sáng nhất.
     
    Back
    Top Dưới