Ngôn Tình Chị Bé Cưới Anh Đi!

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
chi-be-cuoi-anh-di-1.jpg

Chị Bé Cưới Anh Đi!
Tác giả: Tân Du
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tân Du

Thể loại: Ngôn Tình

Giới thiệu:

Ở trong giới, ai cũng biết nhà họ Cố và Âu Dương có quan hệ mật thiết với nhau, cùng tiến cùng lùi, gắn bó chặt chẽ.

Hai công ty của gia tộc luôn hợp tác, nâng đỡ nhau, và hai gia đình cũng luôn ngầm thừa nhận sẽ tiến xa hơn một bước là để lớp nhỏ kết hôn với nhau

Họ ngầm ủng hộ quan hệ của đại thiếu gia Âu Dương Tuấn Lãng và đại tiểu thư Cố Thuần Nhã.

Nhưng mọi chuyện lại tiến triển không như dự định.

Mối hôn sự còn chưa đâu vào đâu thì Cố thiếu gia lại công khai tỏ tình Âu Dương tiểu thư.

Có lẽ nào mối liên hôn giữa anh trai và chị gái lại biến thành hôn sự của em trai và em gái...​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tôi Gả Cho Chú Của Nam Chính
  • Ảnh Hậu Của Tôi Thích Được Nuông Chiều
  • Xuyên Thư Chi Pháo Hôi Hành Trình
  • Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
  • Thôn Thần Chí Tôn
  • Sau Khi Sống Lại, Tôi Đào Góc Tường Của Chính Mình
  • Chị Bé Cưới Anh Đi!
    Chương 1: 1: Từ Chối


    “Hạ Hạ, làm bạn gái của em đi...”
    Giữa sân trường, Cố Hạo Trạch không để ý tới thân phận thiếu gia của mình mà quỳ xuống tỏ tình với người con gái cậu yêu.

    Âu Dương Sơ Hạ khó xử nhìn cô bạn thân của mình, sau đó nhẹ nhàng từ chối.

    “A Trạch, không được vô lễ, phải gọi là chị Hạ Hạ..”
    Cố Thuần Nhã đứng bên cạnh không nhịn được cười, giơ một dấu like lên gửi tặng em trai yêu quý.

    “A Trạch, có chí khí.

    Nhưng rất tiếc, người ta chỉ coi em là em trai thôi.”
    Mọi người xung quanh xì xào bàn tán, nhưng không ai dám ý kiến gì.

    Vì họ đều biết Cố gia và Âu Dương gia không dễ chọc vào.

    Cố Hạo Trạch không phục, bàn tay anh nắm chặt, môi mím lại thành một đường thẳng.

    “Âu Dương Sơ Hạ, em sẽ không bỏ cuộc đâu..”
    Nhưng bóng lưng yêu kiều ấy chỉ để lại một câu nói, cũng không buồn quay lưng lại..

    “Em vẫn còn nhỏ lắm, chưa thích hợp để nói chuyện yêu đương đâu, em trai ạ.”
    “Nhưng em không coi chị là chị gái..”
    Câu nói này Cố Hạo Trạch âm thầm nói trong lòng.

    Âu Dương Sơ Hạ từ nhỏ đã chơi thân với Cố Thuần Nhã, có thể nói hai người họ là bạn thân từ trong trứng.

    Cô thường xuyên là khách quen của Cố gia, đến nỗi Cố lão gia còn cho người chuẩn bị một căn phòng riêng cho cô tại Cố trạch.

    Cũng vì vậy mà từ khi Cố Hạo Trạch ra đời, anh đã quen biết Âu Dương Sơ Hạ, rồi phải lòng cô lúc nào không hay.

    Mặc dù chỉ ít hơn cô hai tuổi, nhưng sinh sau thì vẫn là em.

    Cố Hạo Trạch ngậm đắng nuốt cay gọi “chị” trước mặt mọi người, nhưng trong lòng anh, Âu Dương Sơ Hạ luôn là cô gái nhỏ cần sự che chở.

    Ngày bé, khi cô ngã, anh xuất hiện đỡ cô dậy.

    Khi cô đói, anh lấy kẹo cho cô ăn.

    Khi cô bị đám trẻ khác bắt nạt, anh cũng không ngần ngại xông tới bảo vệ cô.

    Đến giờ, khi vừa bước chân vào lớp 10, anh không cần đến mặt mũi mà quỳ xuống tỏ tình với người anh yêu, nhưng cô lại phũ phàng từ chối.

    Nhưng Cố Hạo Trạch không vì thế mà bỏ cuộc, anh lại càng quyết tâm cưa đổ “chị” của mình.

    Sau màn tỏ tình thất bại, Cố Hạo Trạch bị “mời” lên phòng hiệu trưởng uống trà.

    Thầy hiệu trưởng nhìn camera, rồi lại nhìn cậu thanh niên ngồi trên ghế, không vui đập bàn.

    “Cố Hạo Trạch, em vừa vào lớp 10, đã muốn làm loạn phải không? Muốn chứng tỏ cái gì, em xem em mới bao nhiêu tuổi, người ta còn hơn em tận hai tuổi đó.

    Trường học không phải cái chợ để em muốn làm gì thì làm.

    Em tưởng trường này do bố em xây hả..”
    Cố Hạo Trạch ngoan ngoãn nghe thầy hiệu trưởng nói hết câu, sau đó chậm rãi cầm ly trà đưa lên miệng, nhẹ nhàng nhả ra một câu.

    “Đúng là trường này do bố em xây mà..”1
    Bên ngoài, Cố Thuần Nhã và Âu Dương Sơ Hạ lo lắng, không biết tình hình bên trong thế nào rồi.

    “Cái thằng nhóc này, chỉ gây chuyện là giỏi.

    Hết chỗ tỏ tình hay sao mà lại tỏ tình giữa sân trường chứ.”
    Âu Dương Sơ Hạ bồn chồn nhìn vào cánh cửa phòng hiệu trưởng đang được đóng chặt, nhíu mày.

    “A Trạch đang tuổi nổi loạn, nó chỉ muốn tìm cảm giác mới lạ thôi.”
    Cánh cửa rốt cuộc cũng mở ra, nhân vật chính từ từ bước tới, nhìn hai người con gái đang lo lắng bên ngoài, bật cười.

    “Hai người sao vậy? Em vẫn bình an vô sự mà..”
    Cố Thuần Nhã còn muốn nói gì đó, liền bị Âu Dương Sơ Hạ cướp lời.

    “Không sao là tốt.

    Từ giờ đừng bày trò nghịch ngợm như vậy nữa.”
    Cố Hạo Trạch cười híp mắt, cô ấy quan tâm mình, cô ấy đang quan tâm mình kìa.

    Anh đưa tay lên trán làm điệu bộ chào kiểu quân đội..

    “Tuân lệnh, chị bé nói gì em cũng nghe..”.
     
    Chị Bé Cưới Anh Đi!
    Chương 2: 2: Cái Tát


    Cả ngày ảo tưởng rằng mình được quan tâm, Cố Hạo Trạch ngoan ngoãn nghe lời, không hề phá phách, còn chăm chú nghe giáo viên giảng bài.

    Thậm chí cuối ngày, anh còn về nhà đúng giờ.

    Nhìn người thanh niên trước mặt, bình thường anh không hề có mặt ở nhà giờ này, nay lại phát bệnh mà về nhà đúng giờ, Cố phu nhân ngạc nhiên.

    “Con có bệnh gì à? Sao lại ở nhà giờ này?”
    “Sao con lại không được ở nhà giờ này?”
    “Bình thường con toàn đi chơi đến khuya mới về cơ mà?”
    “Nay con muốn làm con ngoan trò giỏi, có được không?”
    Cố phu nhân cầu còn không được.

    Ai cũng biết đứa con trai này của bà, ngang ngược, kiêu ngạo, không nghe lời bất kì ai trong nhà này, anh chỉ ngoan ngoãn với mỗi Âu Dương Sơ Hạ.

    Cũng vì vậy mà hai bố con không hợp nhau, thường xuyên lời ra tiếng vào.

    Cố Nhạc hôm nay có vẻ không được vui, vừa về đến nhà nhìn thấy vợ đã cằn nhằn.

    “A Trạch đâu, gọi nó về anh có chuyện muốn hỏi.”
    Sở Dung không hiểu chuyện gì, trước tiên ngồi xuống xoa dịu con giận của chồng, sau đó nhẹ nhàng nói.

    “A Trạch nay ngoan lắm, trở về nhà từ rất sớm.

    Bây giờ con đang ôn bài trên phòng.”
    Cố Nhạc nghe vậy liền cười khẩy..

    “Ha..

    Ngoan như vậy..

    Có phải là biết mình phạm sai lầm nên muốn lấy lòng đây mà.

    Em lên phòng gọi nó xuống đây..”
    Sở Dung mờ mịt, không biết chuyện gì đã xảy ra.

    Bà lên gõ cửa phòng con trai, tiêm trước cho anh một liều dự phòng.

    “A Trạch, nay con làm chuyện gì chọc giận bố con hả? Mẹ thấy bố đang giận lắm.

    Có gì con cứ từ từ nói chuyện với bố thôi nhé.”
    Cố Hạo Trạch gật đầu đã hiểu.

    Anh với bố mình cãi nhau như cơm bữa, anh sớm đã quen rồi.

    Nhìn con trai quý tử đứng trước mặt, Cố Nhạc đang kiềm chế cơn giận..

    “Nói! Hôm nay ở trường xảy ra chuyện gì..”
    Cố Hạo Trạch bình thản trả lời.

    “Chẳng phải con lên hàn huyên với hiệu trưởng một lát thôi sao.

    Ai lắm mồm như vậy? Đã truyền tới tai bố rồi.”
    Nhìn thái độ bất cần của con trai, Cố Nhạc lại càng giận.

    “Mới tí tuổi đầu đã yêu đương.

    Mày làm cho bố mày không biết giấu mặt vào đâu cả.

    Tỏ tình trước bàn dân thiên hạ không nói, lại còn cãi nhau với hiệu trưởng.

    Có phải bình thường mày thấy tao không đánh mày nên mày làm càn đúng không?”
    Chiều nay ông nhận được điện thoại báo rằng con trai mình tỏ tình thất bại, lại còn bị mời lên phòng hiệu trưởng.

    Nhưng điều đáng giận hơn là, anh lại không coi trời cao đất dày ra gì mà chọc tức hiệu trưởng.

    Cũng may ông là người quyên tiền xây dựng trường, nếu không Cố Hạo Trạch đã bị đuổi học rồi.

    Có điều, Cố Nhạc không hề hay biết, người con gái đã từ chối con trai ông lại là người quen của ông, hơn nữa lại còn là con gái của bạn thân nữa chứ.

    Cố Hạo Trạch lập tức đứng lên, gằn giọng.

    “Có giỏi thì bố đánh đi.

    Con đã lớn rồi, yêu ai là quyền của con.

    Bố không có quyền can thiệp.”
    Sở Dung ôm chặt cánh tay Cố Nhạc, sợ chồng thật sự sẽ ra tay đánh con, vội vàng xoa dịu.

    “Anh bình tĩnh, đừng nóng.

    A Trạch, xin lỗi bố ngay..”
    Cố Hạo Trạch đang tuổi nổi loạn, những lời nói của Sở Dung chỉ như đổ thêm dầu vào lửa.

    “Con không sai, việc gì con phải xin lỗi.”
    Cố Nhạc không giữ nổi bình tĩnh nữa, ông đẩy vợ mình ra, sau đó vung tay tát một cái thật mạnh lên mặt con trai.

    “Mất dạy.”
    Cố Thuần Nhã nghe thấy tiếng động lớn, vội chạy xuống thì đã thấy bố tát em trai mình.

    Cô muốn chạy tới giữ em trai lại, nhưng không kịp, Cố Hạo Trạch đã chạy ra khỏi nhà.

    Không yên tâm về em trai, cô gọi điện cho Âu Dương Sơ Hạ.

    “Hạ Hạ, có chuyện rồi.”.
     
    Chị Bé Cưới Anh Đi!
    Chương 3: 3: Chị Bé


    Âu Dương Sơ Hạ nhận được điện thoại của Cố Thuần Nhã, vội khoác áo rồi xỏ giày chạy đi.

    Âu Dương Tuấn Lãng vừa chạy xe về, đã bị em gái chặn đường cướp chìa khoá.

    Chưa kịp hỏi gì cô đã phóng xe chạy mất.

    Cũng may trước đó anh đã dạy cô cách chạy xe.

    “Cái con bé này, làm gì vội thế không biết?”
    Trời đã bắt đầu sẩm tối, đường phố đã lên đèn, Âu Dương Sơ Hạ lái xe dọc theo con đường bọn họ hay đi qua, nhưng không tìm thấy hình bóng quen thuộc.

    Lái thêm một đoạn nữa, cô cho xe tấp vào lề đường, sau đó mở cửa đi xuống.

    Trời lúc này đã tối hẳn, các ông bà tập dưỡng sinh trong công viên cũng lần lượt ra về.

    Âu Dương Sơ Hạ đi theo trí nhớ, cuối cùng cũng nhìn thấy một cậu thanh niên đang cúi mặt.

    Cô thở phào tiến lại.

    .

    Truyện mới cập nhật
    “Sao lại bỏ ra đây?”
    Nghe giọng nói quen thuộc, Cố Hạo Trạch ngẩng đầu lên, ấm ức lên tiếng.

    “Hạ Hạ..”
    Âu Dương Sơ Hạ cau mày sửa lại.

    “Chị Hạ Hạ..”
    Cố Hạo Trạch nhìn vẻ mặt cương quyết của cô, đành thoả hiệp.

    “Chị bé, gọi như vậy được không?”
    Nhìn vẻ mặt trẻ con của cậu trai trẻ, cô cũng không làm khó anh nữa, nhẹ nhàng gật đầu.

    Ánh mắt cô vô tình lướt qua gò má sưng đỏ, đưa tay lên quay mặt cậu về phía mình.

    “Sao thế này, bố em đánh em à? Đau không?”
    Cố Hạo Trạch ấm ức gật đầu.

    Vốn dĩ anh không thấy đau lắm, nhưng khi được chị bé quan tâm, vết thương không nhịn được mà đau nhói.

    Âu Dương Sơ Hạ thở dài đứng dậy, trước khi rời đi còn nói với anh.

    “Ngồi yên ở đây đợi chị.

    Chị đi một lát rồi quay lại.”
    Mười phút sau, cô quay lại với túi thuốc trong tay.

    Sau đó ngồi xuống xử lý vết thương cho anh.

    Cố Hạo Trạch si mê nhìn người con gái trước mặt, cười ngây ngốc.

    Âu Dương Sơ Hạ bị anh nhìn đến lúng túng, cô ấn mạnh vào vết thương trên mặt anh làm anh đau điếng.

    “Đứng đắn một chút.

    Nói chị nghe xảy ra chuyện gì?”
    Cố Hạo Trạch bày ra vẻ mặt vô tội.

    “Em không đứng đắn chỗ nào? Có trách thì trách chị xinh quá thôi.

    Làm em không kiềm chế được lòng mình.”
    “Thôi đi ông tướng, chị không phải là vật thí nghiệm cho em test trình độ tán gái của mình.”
    “Xì, ai bảo chị là vật thí nghiệm chứ.

    Mà nếu có, chị cũng là vật thí nghiệm duy nhất của em.

    Cả đời này em chỉ thí nghiệm trên chị thôi.”
    Âu Dương Sơ Hạ nghe anh nói mà đỏ cả mặt, cũng may trời tối nên không ai nhìn thấy.

    Cô hắng giọng.

    “Lần sau bố em có mắng mỏ cái gì cũng không được cãi.

    Biết chưa.

    Chú Cố cũng chỉ vì muốn tốt cho em thôi.”
    “Em biết rồi.”
    “Đứng lên, chị đưa em về.

    Về nhà nhớ phải xin lỗi bố đấy.”
    Cố Hạo Trạch lập tức gật đầu.

    Lời chị bé nói là thánh chỉ..

    Ra đến đường, chiếc ô tô yêu quý của Âu Dương Tuấn Lãng đang bị mấy chú cảnh sát vây quanh.

    Âu Dương Sơ Hạ vội chạy tới.

    “Có chuyện gì vậy ạ?”
    Một chú cảnh sát chào cô, sau đó giải thích.

    “Chiếc xe này là của cô?”
    Âu Dương Sơ Hạ theo bản năng gật đầu, chú cảnh sát lại nói tiếp.

    “Chiếc xe này đỗ xe trái quy định.

    Mời cô xuất trình giấy tờ.”
    Sơ Hạ hoàn toàn chết đứng, chiếc xe này cô cướp của anh trai, làm gì có giấy tờ chứ.

    Hơn nữa, cô còn chưa có bằng lái.

    Lần này chết chắc rồi.

    Cảnh sát thấy cô không xuất trình được giấy tờ, liền đưa cả người cả xe về đồn giải quyết..

    Trên xe cảnh sát, Cố Hạo Trạch cười đến không ngừng được.

    “Chị bé, chị xem...!hahaha...!dám lái ô tô cơ đấy.

    Giờ thì hay rồi, bị bắt về đồn...!hahaha...”
    Âu Dương Sơ Hạ trừng mắt nhìn Cố Hạo Trạch.

    “Em còn cười nữa chị bịt miệng em lại đấy..”
    Cố Hạo Trạch mặt dày sáp lại, đưa mặt lại gần mặt cô.

    “Miệng em này, chị bịt đi.

    Nhưng phải bịt bằng miệng chị thì em mới đồng ý..”.
     
    Chị Bé Cưới Anh Đi!
    Chương 4: 4: Bữa Sáng


    Âu Dương Tuấn Lãng nhận được điện thoại, vội vã chạy tới bảo lãnh em gái, đồng thời chuộc chiếc xe yêu quý của mình.

    Lúc tới nơi, anh liên tục xin lỗi các chú cảnh sát.

    “Xin lỗi các anh.

    Lần sau tôi sẽ giấu chìa khoá cẩn thận, không để con nhóc đó trộm nữa.”
    Lời nói của anh làm tất cả mọi người phì cười.

    Cố Hạo Trạch vừa mới cố gắng nhịn cười, nay không nhịn được nữa, lập tức ôm bụng cười bò.

    Âu Dương Sơ Hạ ngại ngùng đến đỏ cả mặt, cô trừng mắt nhìn anh trai.

    “Âu Dương Tuấn Lãng là đồ đáng chết.

    Em nguyền rủa anh kiếp này không lấy được vợ.”
    Cố Hạo Trạch nhiều chuyện xen vào.

    “Chị nguyền rủa vậy không được đâu.

    Chị quên anh ấy có hôn ước với chị em à.

    Làm sao ế vợ được.”
    “Hừ, Tiểu Nhã còn lâu mới lấy anh ấy.”
    Đợi thêm hai mươi phút, khi mà Âu Dương Tuấn Lãng làm thủ tục nộp phạt xong xuôi, Cố gia cũng tới.

    Cố Thuần Nhã nhanh nhảu.

    “Hạ Hạ, cậu tìm A Trạch kiểu gì mà cả hai lại bị xích về đồn thế.”
    Ngay lập tức bị Âu Dương Tuấn Lãng cho ăn một cái cốc đầu.

    “Lần sau em trai em bỏ nhà ra đi thì tự đi mà tìm, đừng làm phiền đến người khác.”
    Cố Thuần Nhã ôm đầu, trừng mắt nhìn anh.

    “Anh đánh em ngốc rồi anh có chịu trách nhiệm không?”
    Sở Dung đứng cạnh bật cười, bà xoa đầu con gái.

    “Con yêu tâm, Tuấn Lãng mà không chịu trách nhiệm thì có hai bác Âu Dương chịu trách nhiệm..”
    Đợi khi ai về nhà nấy, Cố Hạo Trạch mới thắc mắc.

    “Mẹ định gả chị cho cái tên mặt lạnh đó sao?”
    Sở Dung lập tức đánh cho con trai một cái.

    “Nói vớ vẩn, đó là anh rể tương lai của con đó.

    Ngày xưa bố mẹ với hai bác Âu Dương đã bàn rồi, sau này nhất định trở thành thông gia..”
    Cố Hạo Trạch ôm đầu lẩm bẩm.

    “Vậy để con lấy Hạ Hạ không phải mọi chuyện được giải quyết rồi sao..”
    - ----------------------------
    Ngày hôm sau, công cuộc theo đuổi chị bé của Cố Hạo Trạch lại bắt đầu.

    Anh thức dậy từ sáng sớm, khi mà Cố gia chỉ có người làm thức giấc.

    Nhìn thiếu gia bình thường ngủ nướng tới muộn học, nay lại thức dậy vào giờ này, ai cũng ngạc nhiên.

    Cố Hạo Trạch bỏ qua suy nghĩ của mọi người, anh đi thẳng vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.

    Dì Trương thấy vậy vội vàng chạy tới.

    “Thiếu gia, cậu cần gì cứ nói để tôi làm.”

    “Không cần đâu, cháu tự làm được.”
    Cố Hạo Trạch nhẹ nhàng từ chối, anh muốn chính tay mình làm bữa sáng cho cô.

    Sau 30 phút loay hoay trong bếp, một bữa sáng dinh dưỡng đã ra đời.

    Cố Hạo Trạch thở phào, anh cẩn thận để vào balo, rồi tới trường.1
    Âu Dương Sơ Hạ hôm qua nghe anh trai giáo huấn cả đêm, nay cô tới trường với đôi mắt gấu trúc.

    Vốn dĩ muốn nhanh chóng vào lớp ngủ tiếp, nhưng cô lại bị chặn ở cổng trường.

    Cố Hạo Trạch đợi cô từ lâu, nhìn thấy cô liền hăng hái kéo cô tới nhà ăn.

    Nhìn cậu thanh niên trước mặt vui vẻ lấy từ trong balo ra một hộp cơm, Âu Dương Sơ Hạ cũng không nỡ từ chối.

    Nhưng vừa ăn một miếng, khuôn mặt xinh đẹp đã nhăn lại.

    Cố Hạo Trạch cẩn thận quan sát biểu cảm của cô, không khỏi chột dạ.

    “Có phải không ngon không?”
    Âu Dương Sơ Hạ bất lực nhìn anh..

    “A Trạch, có phải em muốn trả thù vì hôm qua chị từ chối em không?”1
    “Á..?”.

    Anh không hiểu cô muốn nói gì.

    “Em không cần phải dùng cách này để đầu độc chị..”
    Nói rồi cô đứng dậy bỏ đi gọi phần ăn khác.

    Cô phải an ủi cái dạ dày của mình.

    Cố Thuần Nhã vừa tới, đã thấy bạn thân nhăn mặt bỏ đi.

    Nhìn xuống cậu em trai lại thấy cậu buồn bã nhìn hộp cơm, tay cầm thìa gảy gảy mấy cái.

    Cô ngồi xuống kéo hộp cơm lại phía mình, cầm thìa đưa lên miệng.

    “Sao hôm nay em dậy sớm thế? Đi học cũng không đợi..”
    Nhưng còn chưa nói hết câu, biểu cảm trên mặt cô cũng không kém Hạ Hạ là bao.

    Cố Hạo Trạch càng ủ rũ, không thể để mất mặt vậy được, anh cầm lấy hộp cơm mình vất vả làm cả sáng đổ thẳng vào thùng rác.

    Cố Thuần nhã uống vội cốc nước trên bàn, thở dài.

    “A Trạch, em tán gái thế này bao giờ người ta mới đổ..”
    “Nói cứ như chị là cao thủ tình trường ý, có sáng kiến gì nói em nghe.”
    Cố Thuần Nhã cũng định nói, nhưng lại nhìn thấy Hạ Hạ đi tới, liền trở mặt.

    “Còn lâu mới nói cho em nghe..”.
     
    Chị Bé Cưới Anh Đi!
    Chương 5: 5: Bảng Chỉ Số Hảo Cảm


    Kế hoạch đầu tiên thất bại, nhưng Cố Hạo Trạch cũng không nản lòng.

    Hôm qua anh xem trộm thời khoá biểu của Cố Thuần Nhã, bây giờ lớp cô đang là tiết thể dục.

    Nhìn thầy giáo dạy Hoá đang thao thao bất tuyệt trên bục giảng, Cố Hạo Trạch ngáp một cái, sau đó gục đầu xuống ngủ.

    Ngay lập tức một viên phấn từ đâu bay thẳng vào đầu anh.

    “Cố Hạo Trạch, không muốn học thì ra khỏi lớp.”
    Đạt được mục đích, Cố Hạo Trạch mỉm cười nghênh ngang bước ra cửa, nhưng không như suy nghĩ của thầy giáo là anh sẽ dừng lại, anh đi thẳng ra sân thể dục.

    Nhìn đám người đang chạy phía xa, anh chỉ cần liếc mắt đã có thể nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.

    Không suy nghĩ nhiều, anh vội chạy tới.

    “Chị bé, chị có mệt không?”
    “A Trạch, em không ở trong lớp học, ra đây làm gì.”

    “Học hành với ông thầy chán ngắt ấy, em ra đây với chị còn vui hơn.”
    Âu Dương Sơ Hạ dừng lại, cô trừng mắt nhìn anh.

    “Chẳng phải em muốn chị làm người yêu của em sao?”
    Cố Hạo Trạch nhắng nhít gật đầu.

    “Kì thi tới em lọt được vào top 100, chị sẽ suy nghĩ lại.”
    Cố Hạo Trạch như đang nằm mơ, anh ngơ ngẩn nhìn cô, sau đó vui sướng nhảy lên.

    “Hạ Hạ, đây là chị nói đó.

    Chị không được nuốt lời đâu.”
    Những ngày sau đó không nói ai cũng biết, Cố Hạo Trạch ngày thường đi học chỉ để góp mặt cho vui, nay lại nghiêm túc nghe giảng, còn ghi chép bài đầy đủ.

    Ai cũng nhìn anh như người ngoài hành tinh, không hiểu chuyện gì có thể thay đổi anh nhanh tới vậy.

    Nhưng thành tích của anh bây giờ chỉ có thể hình dung bằng hai từ “tệ hại”.

    Anh đã bỏ bê việc học hành quá lâu, bây giờ kiến thức cơ bản còn không nhớ, làm sao vào được top 100.

    Mà kì thi thì sắp tới rồi.

    Cố Hạo Trạch vò đầu bứt tai, cuối cùng phải cầu xin mẹ.

    “Mẹ, mẹ có thể thuê gia sư cho con được không?”
    Sở Dung đang xem tivi cũng phải quay lại nhìn con trai.

    “A Trạch, con nói gì cơ?”
    “Con muốn mẹ thuê gia sư cho con..”
    Sở Dung cầu còn không được, lập tức đồng ý.

    Cố Thuần Nhã vừa về tới, nhận được tin Cố Hạo Trạch muốn mời gia sư thì không khỏi giật mình, chỉ có Âu Dương Sơ Hạ bên cạnh là mỉm cười hài lòng.

    Nhìn Sở Dung đang vò đầu bứt tai chọn gia sư, cô bình tĩnh lên tiếng.

    “Hay là để con làm gia sư cho A Trạch đi..”
    Vấn đề hóc búa được giải quyết, Sở Dung vui vẻ gật đầu.

    Dù sao thì người lạ vẫn không bằng người quen.

    Cố Hạo Trạch sau khi biết chuyện, thiếu chút nữa nhảy lên người mẹ ăn mừng.

    Từ hôm đó, cứ 6 giờ tối, Âu Dương Sơ Hạ có mặt trong phòng Cố Hạo Trạch, bắt đầu quá trình dạy kèm.

    Để lên dây cót tinh thần cho Cố Hạo Trạch, cô đã lập một bảng tính điểm, gọi là tính chỉ số hảo cảm.

    Hiện tại anh có 50 điểm, nếu điểm số này tăng lên 100, cô sẽ đồng ý làm bạn gái của anh.

    Nhưng luật tính điểm cũng rất khắt khe, làm đúng 1 đề sẽ được cộng 1 điểm, nhưng chỉ cần làm sai 1 câu, lập tức bị trừ 2 điểm.

    Ban đầu Cố Hạo Trạch cứ nghĩ được Hạ Hạ dạy kèm là hạnh phúc, nhưng cậu đã nhầm.

    Đây là cực hình...!
    Ngày nào cô cũng bắt anh làm một tập đề đủ các môn, sau đó đè ngửa anh ra bắt anh luyện nghe tiếng Anh.

    Mới có ba ngày mà bảng tính điểm của anh đã âm rồi, rõ ràng là cô cố ý chặn đường sống của anh.

    Nhìn người con trai đang nằm dài trên bàn, Hạ Hạ không nể tình cầm quyển sách đập vào người anh.

    “Mới như vậy đã định bỏ cuộc?”
    “Hạ Hạ, chị ép người quá đáng, cậy mình nhiều tuổi hơn em mà bắt nạt em.”
    “Em mà cố gắng hết sức thì chị lấy đâu ra cơ hội mà trừ điểm.

    A Trạch, nếu em cứ như này, đến cuộc đời của em em cũng chẳng lo được, nói gì đến những người em muốn bảo vệ.”
    Câu nói này như một cây gậy đánh thẳng vào đầu anh, làm anh bừng tỉnh.

    Đúng vậy, anh cần học tập thật tốt, sau này mới chăm lo cho Hạ Hạ của anh được...
     
    Chị Bé Cưới Anh Đi!
    Chương 6: 6: Shipper


    Sau ngày hôm đó, thành tích của Cố Hạo Trạch tăng nhanh như diều gặp gió.

    Anh liên tục đạt điểm cao trong các bài kiểm tra.

    Nhìn thấy Cố Hạo Trạch là thấy tay anh cầm tập đề, tai thì đeo tai nghe luyện nghe tiếng Anh.

    Người nhà Cố gia ai cũng hài lòng với biểu hiện hiện tại của anh, liên tục cám ơn Âu Dương Sơ Hạ.

    Kì thi mà Cố Hạo Trạch mong chờ cũng đã tới, chỉ cần anh lọt được vào top 100, vậy thì Hạ Hạ sẽ là của anh rồi.

    Thế nhưng cuộc đời không như là mơ.

    Ngày công bố kết quả, Cố Hạo Trạch không tin vào mắt mình, vậy mà anh có thể trượt khỏi top 100 mà xếp thứ 101.

    Ông trời như muốn trêu đùa anh vậy.

    Sau khi xem điểm, anh không về lớp học mà bỏ lên sân thượng, chán nản ngồi ở đó, thất vọng về bản thân.1
    Âu Dương Sơ Hạ sau khi biết điểm, cô không thất vọng mà còn vui mừng.

    Vì Cố Hạo Trạch đã biết cố gắng, dựa vào thực lực của bản thân mà đạt được vị trí 101.

    Cô cũng biết anh khó mà vào được top 100 vì thành tích trước đó quá tệ hại.

    Anh làm được vậy đã là trên mong đợi rồi.

    Tìm anh khắp nơi, cuối cùng cũng nhìn thấy anh ngồi trên sân thượng, Sơ Hạ vừa đi lên liền nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của anh.

    Cô ngồi xuống vỗ vào vai anh, cho anh một chút khích lệ.

    “A Trạch, em đã làm rất tốt rồi.

    Lần này chỉ là thiếu chút may mắn thôi.”
    “Hạ Hạ, có phải em đã bỏ lỡ chị không?”
    Âu Dương Sơ Hạ không nghĩ mình lại ảnh hưởng tới anh lớn như vậy.

    Trước giờ cô luôn coi anh là cậu nhóc, tình cảm của anh chỉ là cảm nắng nhất thời.

    Nhưng hình như không phải như vậy, một lời nói của cô cũng trở thành động lực của anh.

    Sơ Hạ thở dài.

    “A Trạch, chị vẫn ở đây mà..”
    Cố Hạo Trạch từ từ ngẩng đầu lên, cậu dùng vẻ mặt mỏng manh yếu đuối, có chút đáng thương nhìn cô, từ từ đưa tay ra.

    “Hạ Hạ, có thể cho em ôm chị một cái được không?”
    Nhìn vẻ mặt đang trên bờ vực sụp đổ trước mặt, Sơ Hạ không nỡ từ chối.

    Cô tiến lên, cẩn thận ôm cậu.

    A Trạch của cô vẫn chỉ là đứa trẻ to xác mà thôi.

    Nhưng cô đâu biết rằng, vẻ mặt đáng thương đó, sau khi được cô ôm liền biến mất, đôi mắt cậu giảo hoạt trở lại, vươn tay ôm chặt cô không buông, như sợ đánh mất vật quý giá.

    Những ngày sau đó, Cố Hạo Trạch tiếp tục vùi đầu vào học tập.

    Có điều, Âu Dương Sơ Hạ không tới dạy kèm cho cậu được nữa, vì cô đang ôn thi đại học.

    Không gặp được người trong mộng, Cố Hạo Trạch chỉ còn cách làm shipper, đưa đồ ăn trà sữa đến, mới có thể gặp cô đôi chút.

    Hôm nay cũng như vậy, bây giờ là 9 giờ tối, Cố Hạo Trạch lại xách theo đồ ăn vặt và trà sữa Hokkaido mà cô thích nhất tới gõ cửa Âu Dương gia.

    Người mở cửa là Sơ Hạ.

    Cố Hạo Trạch nhét đồ ăn cho cô, rồi nghênh ngang bước vào nhà.

    “Chị đói rồi phải không? Em lại hoá thân làm shipper của riêng chị đây..”
    Sơ Hạ nhìn túi đồ ăn trên tay, mỉm cười đóng cửa lại.

    Cô ngồi xuống sofa, bắt đầu thoả mãn cái bụng đói.

    “Muộn rồi em còn tới đây thế này, chả nhẽ lại chỉ mang đồ ăn tới cho chị?”
    Chứ không thì sao? Để gặp được cô anh phải nghĩ nát óc mới ra cách này.

    Vậy mà cô còn không tin.

    Trong cái khó ló cái khôn, anh nở nụ cười tươi rói.

    “Hạ Hạ, có bài này em không hiểu.

    Chị giảng cho em..”
    Quả thật thành tích của anh bây giờ rất tốt, thậm chí còn vượt qua cả cô của thời điểm đó.

    Nhưng không làm vậy chắc chắn cô sẽ đuổi anh về.

    Anh chấp nhận hạ thấp bản thân xuống một chút chỉ vì muốn ở bên cạnh cô thêm một chút...
     
    Chị Bé Cưới Anh Đi!
    Chương 7: 7: Nằm Mơ


    Ngày hè cuối tháng 6, kì thi đại học mang tính bước ngoặt đã diễn ra, không ngoài dự đoán, Âu Dương Sơ Hạ dễ dàng giành lấy ngôi vị thủ khoa.

    Cô hiên ngang tiến vào đại học A cùng với Cố Thuần Nhã.

    Sơ Hạ học ngành quản trị kinh doanh, còn Cố Thuần Nhã học Y.

    Sau khi nhận được giấy báo, Âu Dương Tuấn Lãng không hề keo kiệt, lập tức chi tiền mua tặng em gái một căn hộ gần trường làm quà, vì thế mà Âu Dương Sơ Hạ không cần chịu cảnh chen chúc trong kí túc xá.

    Người vui nhất chắc chắn là Cố Hạo Trạch, Âu Dương Sơ Hạ có nhà riêng thì anh cũng có chỗ trú thân.

    Vì vậy mà mấy năm sau đó, Cố Hạo Trạch trở thành khách quen tại đây, thậm chí còn mặt dày lấy chìa khoá của cô đi đánh thêm bộ nữa.

    Ngày nhập học, Âu Dương Sơ Hạ cùng Cố Thuần Nhã khoác tay nhau đi dạo ở sân trường, thích thú ngắm nhìn cảnh vật xung quanh.

    Ngoại hình hai người quá nổi bật, dù chỉ là đi dạo cũng trở thành tâm điểm của cả trường.

    Cố Thuần Nhã không có anh trai như Sơ Hạ, mà bố mẹ cũng không chiều chuộng cô quá đà, nên cô đành chấp nhận số phận ở kí túc xá.

    “Tiểu Nhã, tại sao cậu chọn làm bác sĩ.

    Cố Thị nhà cậu làm về xây dựng mà..”
    “Cố Thị sau này có A Trạch lo, mình chỉ muốn sống đúng đam mê của mình thôi.

    Chả phải Tu Kiệt nhà cậu có đầu tư về mảng y tế sao.

    Sau này “chồng” mình lo cho mình..”
    Cố Thuần Nhã nói không ngượng mồm, Sơ Hạ làm bộ buồn nôn, không ngừng trêu chọc.

    “Kinh nhỉ, “chồng” cơ đấy.

    Lúc trước có người nói không thèm làm chị dâu của mình cơ mà.”
    “Ai nói, ai nói như thế, bước ra đây nói chuyện xem nào..”
    Thời gian gần đây, cứ mỗi cuối tuần, Cố Hạo Trạch lại ghé qua chỗ của Sơ Hạ, nấu cơm dọn nhà cho cô.

    Tay nghề nấu nướng của anh được cải thiện rất khá, tuy chưa phải là xuất sắc, nhưng Sơ Hạ vẫn bị nghiện đồ ăn anh làm.

    Sáng thứ 6 mỗi tuần, Cố Hạo Trạch đều cố gắng hoàn thành hết bài tập, sau đó bận rộn chạy tới nhà mới của Sơ Hạ, bắt đầu quá trình làm osin tình nguyện.

    Âu Dương Sơ Hạ ban đầu có chút lo lắng, sợ anh vất vả, nhưng không lâu sau liền bị đĩa sườn xào chua ngọt của anh đánh bại.

    Thậm chí có tuần vừa rồi do phải chuẩn bị cho kì thi, Cố Hạo Trạch không tới được, làm cô có chút nhớ nhung.

    Học kỳ đầu tiên nhanh chóng qua đi, Sơ Hạ dần bắt nhịp được với cách thức học tập ở đại học.

    Hôm nay là thứ 6, học xong tiết cuối, cô tới thư viện mượn một số tài liệu, rồi mới trở về nhà.

    Cánh cửa mở ra, mùi hương thơm nữa bay tới, nhìn xuống sofa thì thấy Cố Hạo Trạch đang nằm đó, mắt nhắm lại, thở đều.

    Có vẻ anh đã ngủ.

    Âu Dương Sơ Hạ không đánh thức anh, nhẹ nhàng đóng cửa lại, rón rén đi vào thay đồ.

    Khi Sơ Hạ thay xong đồ đi ra thì Cố Hạo Trạch vẫn chưa tỉnh lại.

    Nhìn dáng vẻ anh ngủ say, cô không đành lòng đánh thức anh.

    Cẩn thận ngồi xuống bên cạnh, bàn tay cô nhẹ nhàng đưa lên, chạm vào mi tâm hơi nhíu của anh.

    Cô phải thừa nhận, vẻ ngoài của Cố Hạo Trạch rất thu hút.

    Tuy nhỏ hơn cô hai tuổi nhưng cách ăn mặc cộng với nhan sắc điểm mười của anh làm anh chững chạc hơn rất nhiều.

    .

    ngôn tình tổng tài
    Lúc này Cố Hạo Trạch từ từ mở mắt ra, đập vào mắt anh là cảnh người tình trong mộng đang ghé sát vào mình, anh đứng hình vài giây, rồi lại cho rằng mình đang nằm mơ.

    Âu Dương Sơ Hạ sao có thể ngồi gần anh như vậy.

    Trước đó cô chỉ hận không thể đẩy anh cách xa hai mét, giờ khoảng cách của hai người còn chưa tới hai mươi phân.

    Âu Dương Sơ Hạ còn đang chìm trong suy nghĩ, nhìn thấy Cố Hạo Trạch tỉnh lại, cô hốt hoảng rụt tay lại.

    Lúc này Sơ Hạ mới giật mình, cô thế nhưng mà lại chạm tay vào môi anh, thậm chí thân hình còn đang dán chặt vào người anh.

    Sơ Hạ lúng túng muốn đứng lên, nhưng chưa kịp hành động đã bị Cố Hạo Trạch ôm chặt vào lòng.

    Cô giãy giụa muốn thoát ra, liền bị Cố Hạo Trạch đang lơ mơ chưa tỉnh ngủ bên dưới xoay người, đè cô dưới thân.

    Hành động của anh diễn ra trong chớp mắt, Sơ Hạ còn chưa kịp định hình đã thấy anh cúi đầu xuống, hôn lên đôi môi căng mọng của mình.

    Lần đầu được thử cảm giác ngọt ngào này, Cố Hạo Trạch không hề có kỹ thuật gì cả, chỉ biết làm theo bản năng, g*m c*n, m*n tr*n đôi môi mình yêu thích đã lâu.

    Còn Âu Dương Sơ Hạ thì hoàn toàn đơ luôn rồi, cô trơ mắt nhìn gương mặt đẹp trai đó sáp lại gần, đến khi nhận thấy môi mình đau nhói, cô mới giật mình đẩy anh ra.

    Hai tay cô ôm chặt môi mình, mắt nhìn người đàn ông phía trước không tin nổi.

    Nụ hôn đầu của cô, cứ thể bị một thằng nhóc kém mình hai tuổi cướp mất.

    “Cố Hạo Trạch, em vừa làm cái quái gì vậy hả?”
    Âu Dương Sơ Hạ giận thật rồi, chỉ khi nào cô giận lắm mới gọi cả tên anh như vậy.

    Nhưng Cố Hạo Trạch không hề hối hận với việc làm vừa rồi, nếu thời gian có quay lại, anh cũng sẽ làm như vậy.

    Nhưng mà vẫn phải dỗ chị bé của mình, anh hắng giọng.

    “Em xin lỗi, vừa rồi cứ ngỡ em đang nằm mơ..”.
     
    Chị Bé Cưới Anh Đi!
    Chương 8: 8: Đuổi Khỏi Nhà


    Âu Dương Sơ Hạ giận rồi, cả ngày nay không thèm nói chuyện với Cố Hạo Trạch, mặc kệ anh có dỗ dành thế nào.

    Thậm chí anh còn lấy cả bảng điểm của mình ra khoe mình đạt top 1, cô cũng không quan tâm.

    Đồ ăn Cố Hạo Trạch làm có ngon đến đâu, Sơ Hạ cũng chẳng thèm liếc mắt.

    Căn hộ của Âu Dương Sơ Hạ có hai phòng ngủ, cũng thuận tiện cho Cố Hạo Trạch ở lại.

    Nhưng mà hai ngày cuối tuần này, chỉ có mình Cố Hạo Trạch nói, còn Sơ Hạ không thèm nhìn mặt anh.

    Không phải là do cô giận dỗi chuyện Cố Hạo Trạch hôn mình, mà do cô phát hiện trái tim cô đang dao động, cứ nhìn thấy anh là cô lại nhớ lại nụ hôn đó, trái tim cô cũng đập loạn không để cô yên.

    Sơ Hạ cần thời gian để tĩnh tâm lại, nhưng Cố Hạo Trạch lại cứ lải nhải bên tai..

    “A Trạch, em nói ít một chút có được không?”
    Thấy Âu Dương Sơ Hạ chịu nói chuyện với mình, Cố Hạo Trạch mừng phát điên, vội vàng giải thích.

    “Hạ Hạ, không phải em cố ý hôn chị đâu.

    Tại vì lúc đó em vừa tỉnh dậy, chưa tỉnh táo, cứ nghĩ mình đang mơ, nên mới không kiềm chế được.

    Chị đừng giận em..”
    Sơ Hạ thấy hơi sai sai, bình thường phạm lỗi chả phải sẽ xin lỗi rồi hứa không tái phạm sao.

    Tại sao cô mới nghe anh xin lỗi, nhưng chưa nghe thấy anh hứa gì cả.

    “Nói đi, lần sau còn làm thế nữa không?”
    Cố Hạo Trạch gật đầu không hề do dự.

    Hôn cô thích như thế, có ngu mới không hôn nữa.

    Nhưng việc này lại chọc giận Sơ Hạ, cô bất lực trước hành động của anh, hai môi mím chặt lại, trừng mắt với anh.

    “Chị là chị của em.”
    “Chị chỉ là bạn của chị em.

    Không phải chị của em.”
    “Cố Hạo Trạch!!!”
    Nhưng lần này Cố Hạo Trạch không nhân nhượng nữa, nếu không nói rõ ràng, cô mãi mãi chỉ coi anh là em trai mà thôi.

    “Âu Dương Sơ Hạ, chị nghe cho rõ đây.

    Em thích chị, em không quan tâm tuổi tác thích hợp hay không thích hợp.

    Em chỉ biết là em thích chị, rất rất thích.

    Hơn tuổi thì sao chứ.

    Chẳng phải chị chỉ hơn em có hai tuổi thôi sao.

    Trong mắt em chị chỉ là một cô bé thích xưng chị với em thôi.

    Em chưa từng coi chị là chị, em chỉ coi chị là bạn gái của em thôi.”
    Nói rồi không để cho Âu Dương Sơ Hạ phản bác câu nào, một tay giữ eo cô, một tay đặt sau gáy, kéo cô lại phía mình.

    Anh dùng cách thức nguyên thuỷ nhất để bịt miệng cô lại.

    Mặc kệ cô giãy giụa thế nào, Cố Hạo Trạch cũng nhất quyết không buông cô ra.

    Lần thứ hai được nếm thử hương vị ngọt ngào, Cố Hạo Trạch không cần thầy dạy cũng tự hiểu, anh không m*n tr*n bên ngoài quá lâu, đầu lưỡi anh tiến vào cạy mở hàm răng của cô, bắt lấy cái lưỡi muốn chạy trốn của cô, m*t vào thật chặt.

    Dần dần Âu Dương Sơ Hạ không còn sức để giãy giụa nữa.

    Hai chân cô có chút mềm nhũn, phải đưa tay bám vào vai anh mới có thể đứng vững.

    Nhưng động tác này lại giống như hùa với Cố Hạo Trạch để làm bừa, anh càng được đà hôn cô sâu hơn.

    Đến khi cả hai không thở nổi nữa, đầu lưỡi tê dại, anh mới buông cô ra.

    “Hạ Hạ, đừng lừa dối lòng mình nữa.

    Không phải em cũng có tình cảm với anh sao.”
    Trái tim Âu Dương Sơ Hạ chợt run lên, cô không còn sức đôi co với anh nữa.

    Dường như nụ hôn vừa rồi đã rút hết sức lực của cô.

    Không suy nghĩ gì thêm, cô dùng chút sức lực cuối cùng đẩy anh ra ngoài.

    “Cố Hạo Trạch, anh cút đi.

    Đừng để tôi nhìn thấy anh nữa.”
    Sau khi đóng cửa lại, Sơ Hạ chẳng còn sức đi về phòng nữa, cô ngồi gục ngay tại cửa, bàn tay đè chặt vào vị trí trái tim đang đau nhói.

    Cố Hạo Trạch à Cố Hạo Trạch, từ bao giờ mà anh lại chiếm đóng trái tim em như vậy..
     
    Chị Bé Cưới Anh Đi!
    Chương 9: 9: Bệnh Tim


    Nhìn cánh cửa đóng chặt trước mặt, Cố Hạo Trạch cười khổ.

    Anh biết cô cũng có tình cảm với mình, chỉ là cô đang mặc cảm về tuổi tác không phù hợp, nên mới dùng vẻ mạnh mẽ để che giấu.

    Có đôi lúc anh tự trách bản thân tại sao lại sinh ra muộn như vậy, nhưng có lẽ ông trời muốn tạo mối nhân duyên cho anh nên mới cố tình sắp xếp như vậy.

    Rút điện thoại muốn gọi cho Cố Thuần Nhã, nhưng lại sợ làm phiền cô, thế nên anh đã bấm gọi rồi lại tắt đi.

    Cố Hạo Trạch buồn bực vò đầu, cô không muốn nhìn thấy anh, vậy tạm thời anh không xuất hiện trước mặt cô nữa, tránh làm cô phiền lòng.

    Bên này, Cố Thuần Nhã thấy cuộc gọi nhỡ của em trai, nhưng gọi lại thì không ai bắt máy, cô liền chuyển hướng gọi cho Âu Dương Sơ Hạ.

    Sau hồi chuông dài, một giọng nói khản đặc vang lên.

    “Alo, Tiểu Nhã, gọi mình có việc gì không?”
    Cố Thuần Nhã nhíu mày.

    “Giọng cậu làm sao thế, không khoẻ ở đâu à?”
    “Không có...!khụ khụ...!mình không sao..”
    Kèm theo câu nói là tràng ho dài.

    “A Trạch có ở chỗ cậu không, mình gọi cho nó không được?”
    Nghe thấy cái tên quen thuộc, Sơ Hạ trầm mặc một lúc.

    Tâm trí lơ đãng nhớ tới cảnh tượng trưa nay.

    Tâm trạng đã không tốt lại càng thêm buồn bực.

    “Đừng nhắc cái tên đó trước mặt mình, mình đuổi cậu ta đi rồi.”
    Chuyện gì đã xảy ra với Hạ Hạ dịu dàng của cô vậy.

    Cố Thuần Nhã đau đầu, chắc chắn là do tên Cố Hạo Trạch gây chuyện, dám bắt nạt bạn thân cô.

    Nhưng còn chưa kịp hỏi lí do, đầu dây bên kia nghe tiếng đổ vỡ, sau đó thì điện thoại không liên lạc được.

    Sợ Sơ Hạ xảy ra chuyện, Cố Thuần Nhã vội vàng cầm áo khoác chạy đi.

    Vừa chạy đến cổng đụng ngay trúng Cố Hạo Trạch, thấy chị mình cắm cổ chạy, không thèm nhìn đường, anh cẩn thận đỡ cô đứng vững.

    “Chị làm gì mà như ma đuổi vậy?”
    “A Trạch, em với Hạ Hạ xảy ra chuyện gì.

    Thôi không nói nữa, chị phải đi tìm Hạ Hạ, chị sợ cô ấy xảy ra chuyện..”
    Nghe thấy Sơ Hạ xảy ra chuyện, Cố Hạo Trạch không quan tâm gì nữa, anh vội vàng chạy đi.

    Đến nơi thì cửa vẫn khoá như lúc anh rời đi, Cố Thuần Nhã gọi cửa nhưng không ai trả lời.

    Cũng may anh có chìa khoá bên người.

    Khi cánh cửa mở ra, bên trong là cảnh tượng có lẽ đời này Cố Hạo Trạch cũng không quên được.

    Âu Dương Sơ Hạ nằm dưới sàn, gương mặt trắng bệch như không còn sức sống, điện thoại rơi vỡ bên cạnh.

    Tay chân anh run lên, vội chạy tới ôm cô vào lòng.

    “Hạ Hạ, Hạ Hạ nghe anh nói gì không.

    Đừng doạ anh sợ.

    Từ giờ anh sẽ nghe lời em mà.

    Anh không cần chúng ta làm người yêu gì cả.

    Anh sẽ coi em là chị, sẽ không làm em tức giận nữa.

    Trả lời anh có được không..”
    Cố Thuần Nhã cũng bị Âu Dương Sơ Hạ doạ sợ, cô không quan tâm Cố Hạo Trạch nói gì nữa, chỉ biết giục anh đưa cô đến bệnh viện.

    Bệnh viện Thành phố.

    Sau khi nhận được điện thoại của Cố Thuần Nhã, Âu Dương Tuấn Lãng cũng vội chạy đến.

    Nhìn em gái mặt mũi tái nhợt nằm trên giường bệnh, Tuấn Lãng đau lòng không thôi.

    Là do anh chăm sóc em gái chưa tốt, mới để cô bệnh tới mức này.

    Lúc này, một vị bác sĩ đi vào, nhìn thấy người bệnh nhân thì thở dài.

    Cô đánh mắt quanh phòng bệnh, cuối cùng dừng lại trên người Âu Dương Tuấn Lãng.

    “Tuấn Lãng, theo chị ra đây.”
    Trong mắt Cố Hạo Trạch bây giờ chỉ còn mình Sơ Hạ, anh cứ ngồi đó quan sát cô, mắt không rời dù chỉ một giây.

    Bởi vậy nên anh cũng không nhìn thấy ánh mắt hình viên đạn của Cố Thuần Nhã.

    Khoảng 30 phút sau thì Sơ Hạ cũng tỉnh lại, Cố Hạo Trạch vừa mới vào nhà vệ sinh, trong phòng chỉ còn mình Cố Thuần Nhã.

    “Tiểu Nhã, mình sao vậy.”
    Cố Thuần Nhã trừng mắt nhìn cô.

    “Cậu còn hỏi à, làm gì mà để bệnh đến mức này.

    Có thân không lo, chuyện gì cũng đến tay mình.”
    Âu Dương Sơ Hạ cười yếu ớt, chợt nhớ ra gì đó, cô vội nói với Cố Thuần Nhã.

    “Phải rồi Tiểu Nhã, chuyện này không được nói cho A Trạch, biết chưa.”
    “Chuyện này...!ờ...”
    Cố Thuần Nhã khó xử nhìn Sơ Hạ, sau đó lại ngước lên nhìn em trai đang đứng chôn chân trước cửa, không biết giải quyết thế nào cho hợp lý.

    Cũng may Âu Dương Tuấn Lãng đã trở lại, đập tan bầu không khí kì lạ trong phòng bệnh.

    “Hạ Hạ, em sao rồi, có mệt không.”
    “Em không sao đâu.

    Mai là có thể xuất viện được.”
    Tuấn Lãng nhíu mày nhìn em gái, trong đầu lơ đãng nhớ tới lời dặn của Lục Tử Hân.

    “Con bé bị tim bẩm sinh, không được để nó xúc động quá, nếu không hậu quả không lường trước được.”.
     
    Chị Bé Cưới Anh Đi!
    Chương 10: 10: Người Quen


    Lục gia và Âu Dương gia là họ hàng.

    Lục phu nhân và Âu Dương phu nhân là chị em ruột, đều là tiểu thư của Tô gia, nên quan hệ giữa hai nhà rất tốt.

    Chỉ là Lục gia là gia đình có truyền thống quân nhân, nên giữ bí mật đời tư của con cháu mình rất tốt.

    Chỉ có những người thân quen lắm mới biết thân phận thật của họ.

    Tuấn Lãng thở dài đỡ em gái nằm xuống, đắp chăn cẩn thận cho cô, sau đó mới xoa đầu em gái với vẻ nuông chiều.

    “Nói đi, ai làm em giận như vậy?”
    Sơ Hạ cắn môi, gục đầu im lặng.

    Cố Hạo Trạch không nỡ để cô đau lòng, đứng ra thừa nhận.

    “Tại em không tốt, chọc giận cô ấy.

    Sau này em sẽ đối tốt với cô ấy, không làm cô ấy buồn nữa.”
    Sao nghe giống lời hứa hẹn của em rể vậy nhỉ, Tuấn Lãng vuốt cằm suy nghĩ.

    Nhưng biết sai là tốt, anh cũng không vạch trần.

    Sơ Hạ còn đang cúi đầu bối rối, thì người bác sĩ vừa nói chuyện với Tuấn Lãng đẩy cửa đi vào.

    Cô không nhân nhượng như Tuấn Lãng, lập tức tra hỏi.

    “Hạ Hạ, chị đã nói với em thế nào, không được xúc động.

    Em có biết bệnh của em nguy hiểm thế nào không.

    Hôm nay mà cấp cứu muộn một chút thì ngày này năm sau là ngày giỗ của em đấy, có biết không? Tuấn Lãng không chăm được em thì đi theo chị, chị sẽ lo cho em.”
    Từ nhỏ đến lớn, Sơ Hạ vẫn kính trọng và nghe lời Lục Tử Hân nhất.

    Nên nay khi bị trách mắng, Sơ Hạ chỉ biết lặng im, không dám lên tiếng.

    “Chị họ, em sai rồi.

    Lần sau em sẽ không thế nữa.”
    Lục Tử Hân nghe vậy thì nguôi giận, nhưng khuôn mặt cô vẫn chưa giãn ra chút nào.

    Còn hai người phía sau nghe lời Sơ Hạ nói thì giật mình.

    Chị họ! Hai người họ là chị em sao? Tại sao bạn thân bao nhiêu lâu mà Cố Thuần Nhã không hề biết gì?
    Nhưng Cố Thuần Nhã còn chưa kịp thắc mắc, thì Cố Hạo Trạch đã nước mắt ngắn nước mắt dài lao đến ôm chầm lấy Sơ Hạ, khiến cho cả phòng một phen giật mình.

    “Hạ Hạ, em có bệnh gì, tại sao lại giấu mọi người chứ.

    Em...!em...!cứ coi như em ghét anh thì em cũng phải kể cho chị của anh chứ.

    Hai người là bạn thân cơ mà..”
    Sơ Hạ không biết làm thế nào, muốn cầu cứu Cố Thuần Nhã thì bị cô trừng mắt doạ.

    Không còn cách nào, Sơ Hạ ho nhẹ hai cái, sau đó đẩy Cố Hạo Trạch ra..

    “A Trạch, không phải em đang rất tốt sao.

    Làm gì có bệnh gì đâu chứ?”
    “Không tin, mặt em khó coi như vậy.

    Em định lừa ai chứ?”
    Cố Hạo Trạch siết chặt tay lại, cả đời này anh cũng không muốn buông tay.

    Tuấn Lãng biết ý, nên để không gian riêng tư cho bọn họ, anh mặc kệ em gái bị Cố Hạo Trạch ôm chặt, tiến tới xoa đầu cô.

    “Em nghỉ ngơi đi.

    Công ty còn có việc, anh đi trước nhé.”
    Kết quả không ai thèm quan tâm tới anh.

    Tuấn Lãng nhún vai, thôi được rồi, em gái lớn khó giữ.

    Anh đưa tay lên làm động tác gọi điện với Cố Thuần Nhã, sau đó rời đi.

    Hai người cứ vậy mà ôm nhau nửa ngày, Cố Hạo Trạch không buông, Sơ Hạ cũng không nỡ đẩy anh ra.

    Đến khi không nhìn nổi nữa, Cố Thuần Nhã mới ho nhẹ một cái, Sơ Hạ lập tức hiểu ý.

    “Ừm, cái đó..

    A Trạch, em muốn anh cháo sườn anh nấu.

    Anh làm cho em được không?”
    “Được, em đợi nhé, anh lập tức làm cho em.”
    Cố Hạo Trạch hào hứng buông tay rồi rời đi.

    Sơ Hạ nhìn Cố Thuần Nhã thở dài, cô biết mình không giấu được nữa.

    “Cậu muốn nghe từ đâu?”
    “Từ đầu.

    Cậu mà còn lời nào gian dối, mình sẽ không tha cho cậu.”
    “Chuyện này kể ra dài lắm.

    Thật ra mình không phải em gái ruột của Tuấn Lãng...”
    Không phải em gái ruột? Chuyện này là sao? Không phải cả thành phố A đều biết Âu Dương gia có một trai một gái sao?.
     
    Chị Bé Cưới Anh Đi!
    Chương 11: 11: Bí Mật


    Năm ấy, Âu Dương gia sinh được hai người con trai, Âu Dương Tấn và Âu Dương Đức.

    Hai người đều vì nối nghiệp gia đình mà theo học kinh doanh.

    Sau khi trưởng thành, anh trai Âu Dương Tấn tiếp quản công ty gia đình.

    Con em trai Âu Dương Đức thì ưu tú hơn người, không muốn yên phận như anh trai, chạy sang Mĩ mở công ty riêng.

    Sau ba năm, Âu Dương Đức đã làm mưa làm gió tại thị trường Mĩ, ông quay về mở chi nhánh trong nước, cũng là để dành thời gian bù đắp cho gia đình.

    Âu Dương Tấn đã lấy vợ và hạ sinh con trai đầu lòng.

    Còn Âu Dương Đức vẫn mải mê với công việc, không quan tâm tới chuyện lập gia đình.

    Ông bà Âu Dương lo lắng, nhỡ sau này mình mất đi, Âu Dương Đức vẫn chưa lập gia đình, thì ai sẽ chăm sóc con trai ông bà.

    Vì vậy hai người tìm mọi cách ép con trai đi xem mắt.

    Không ngờ tới chuyện này lại thành công ngoài mong đợi, Âu Dương Đức vậy mà chịu an phận kết hôn với Ngô tiểu thư Ngô Tuyết Vân.

    Một năm sau còn hạ sinh con gái đầu lòng.

    Sau khi liên hôn với Ngô gia, sự nghiệp của hai anh em lên như diều gặp gió.

    Nhưng thương trường như chiến trường, thành công đồng nghĩa với có nhiều kẻ dòm ngó.

    Những công ty đối đầu thất bại lập tức trở thành kẻ thù, đối lập với hai anh em.

    Đặc biệt là với người ưu tú như Âu Dương Đức.

    Sau một cuộc đấu thầu quan trọng, trên đường vợ chồng Âu Dương Đức trở về đã gặp tai nạn ngoài ý muốn.

    Do vụ tai nạn xảy ra ở ngoại thành, địa hình không thuận lợi, nên không thể cấp cứu kịp thời.

    Hai người ra đi để lại cô con gái nhỏ và tập đoàn đang hưng thịnh.

    Âu Dương Tấn chìm trong đau thương, nhưng vẫn nhạy bén phát hiện vụ tai nạn không bình thường, giống như một âm mưu được sắp đặt từ trước.

    Hơn nữa trong đám tang, người nhà Ngô gia rất kì lạ.

    Đặc biệt là em trai Ngô Tuyết Vân, Ngô Tuyển.

    Hắn tỏ ra rất đau thương, quỳ bên mộ chị gái khóc lóc thảm thiết, sau đó điên cuồng tìm tung tích cháu gái.

    Nhưng Âu Dương Tấn đã đi trước một bước.

    Để bảo vệ cháu gái và sự nghiệp em trai gây dựng cả đời, ông lừa báo chí truyền thông rằng con gái của Âu Dương Đức là Âu Dương Tuyết Mai cũng ngồi trong xe hôm đó, và không qua khỏi.

    Sau đó ông bí mật đổi tên cháu gái thành Âu Dương Sơ Hạ, sửa lại thân phận thành con gái của mình.

    Ngô Tuyển không tìm được người thì tức giận, nhưng không làm thế nào được, chỉ ngậm ngùi nhìn Âu Dương Tấn tiếp quản tập đoàn Âu Dương Đức để lại.

    Từ ngày đó, Âu Dương Tuyết Mai sống dưới thân phận Âu Dương Sơ Hạ, trở thành em gái ruột được Âu Dương Tuấn Lãng thương yêu.

    Âu Dương Tấn và vợ là Tô Phương Hà rất thương Sơ Hạ, coi cô như con gái ruột.

    Thậm chí người nhà Tô gia còn xem cô như cháu ngoại, đối đãi không khác biệt với Tuấn Lãng là bao.

    Tưởng chừng sống dưới sự bao bọc của mọi người, Sơ Hạ sẽ có cuộc sống vô lo vô nghĩ.

    Nhưng ông trời lại muốn thử thách cô nhiều hơn, sau khi kiểm tra sức khoẻ, bác sĩ phát hiện cô bị tim bẩm sinh.

    Âu Dương Tấn và Tô Phương Hà đã mang cô đi chữa trị khắp nơi, gặp gỡ nhiều chuyên gia.

    Hơn một năm sau, bệnh tình của cô mới ổn định.

    Kể đến đây, khuôn mặt xinh đẹp của Cố Thuần Nhã đã đẫm nước mắt, người bạn nhỏ bé này của cô lại trải qua nhiều chuyện đau thương như vậy.

    “Hạ Hạ, cậu thật kiên cường!”
    Sơ Hạ mỉm cười ôm bạn vào lòng.

    “Có gì đâu mà phải khóc.

    Không phải mình vẫn ổn sao.”
    “Không đúng, còn chuyện của cậu với thằng nhóc A Trạch là sao?”.
     
    Chị Bé Cưới Anh Đi!
    Chương 12: 12: Anh Không Đồng Ý


    Không nhắc thì thôi, nhắc tới thì mặt cô hết đỏ lại hồng.

    Biết rõ lòng mình nhưng vẫn cứng họng, Sơ Hạ một mực phủ nhận.

    “Bọn mình thì làm gì có chuyện gì.

    Chẳng phải vẫn bình thường sao?”
    Cố Thuần Nhã bĩu môi, đẩy Sơ Hạ một cái.

    “Không có chuyện gì? Thế mà ôm nhau cả buổi không quan tâm người khác.

    Cậu định lừa trẻ con à?”
    Sơ Hạ định cãi lại thì bắt gặp ánh mắt hình viên đạn của Cố Thuần Nhã, thức thời ngậm miệng lại.

    “À đúng rồi, chuyện này đừng nói cho A Trạch.

    Anh ấy chuẩn bị thi đại học, đừng để anh ấy lo lắng.”
    Cố Thuần Nhã không hiểu nổi bọn yêu nhau nghĩ gì, chuyện này thì có gì phải giấu.

    Nhưng cô chẳng phải người trong cuộc, nên không có quyền phát biểu ý kiến.

    “Được rồi, vậy khi nó hỏi tớ sẽ bảo cậu đau dạ dày.”
    Hai người trò chuyện một lúc thì Cố Hạo Trạch quay trở lại, tay xách nách mang một đống đồ.

    Cố Thuần Nhã trợn tròn mắt, một mặt này của Cố Hạo Trạch chưa ai được chứng kiến.

    Đúng là tình yêu làm con người ta thay đổi.

    Nhận thấy mình là người thừa trong căn phòng này, Cố Thuần Nhã tìm cớ rời đi.

    “Mình còn bài tập chưa làm xong, về trước nhé.”
    Sơ Hạ gật đầu đồng ý, còn Cố Hạo Trạch thiếu điều bưng cô đi ngay, lập tức mở cửa.

    “Chị, về cẩn thận nhé.”
    “Thằng nhóc chết tiệt.”
    Trời đã ngả về chiều, từ sáng tới giờ hai người mới có không gian riêng để trò chuyện, Cố Hạo Trạch mặt dày ngồi xuống, dụi dụi mặt vào lòng cô, tham lam hít thật sâu.

    “Hạ Hạ, được ôm em như này thật tốt.”
    Sơ Hạ xoa đầu anh mỉm cười, cô không nghĩ mình lại yếu lòng như vậy.

    Vậy mà lại trao trái tim cho anh mất rồi.

    “A Trạch, em muốn ăn cháo sườn.”
    Cố Hạo Trạch lập tức ngồi dậy, đổ cháo sườn anh đã làm ra bát, cẩn thận đút cho cô.

    “Hạ Hạ, rốt cuộc là em bị gì vậy? Tại sao phải nhập viện chứ.”
    Khuôn mặt trắng bệch lúc sáng là nỗi ám ảnh trong lòng anh, nhìn cô yếu ớt như vậy, trái tim anh đau nhói.

    “Không phải đã nói rồi sao.

    Em chỉ bị đau dạ dày thôi.”
    “Lừa ai chứ.

    Đau dạ dày mà mặt mũi em như xác chết vậy à..”
    Sơ Hạ ngước mắt nhìn anh, khuôn mặt xinh đẹp tỏ vẻ đáng yêu, giả bộ thất vọng.

    “Anh không tin em? Hay là anh muốn em bị bệnh nặng?”
    “Không có không có, em không sao là tốt rồi.”
    Cố Hạo Trạch nào dám cãi lời cô chứ, nhất là nhìn vẻ mặt đáng yêu kia, anh chỉ muốn xông tới ôm cô thật chặt, yêu thương cô cả đời.

    Sơ Hạ nằm viện thêm hai ngày thì Lục Tử Hân mới đồng ý cho cô xuất viện.

    Cố Hạo Trạch cũng ở bên cạnh chăm sóc cô từng ấy thời gian, không rời nửa bước.

    Đưa Sơ Hạ về nhà, Cố Hạo Trạch dọn dẹp phòng cho cô đâu vào đấy, mới dè dặt hỏi cô.

    “Hạ Hạ, ừm...!chúng ta bây giờ...!là người yêu đúng không?”
    Sơ Hạ bất lực đỡ trán, không thì quan hệ giữa hai người là chứ.

    “Anh không đồng ý? Vậy chúng ta lập tức chia tay.”
    “Đừng đừng, em đừng nóng.

    Anh đương nhiên là đồng ý rồi.

    Vậy bây giờ anh có thể hôn bạn gái của anh một cái được không?”
    Sơ Hạ nghe xong đỏ mặt, việc như vậy sao anh có thể hỏi được chứ.

    Làm sao cô trả lời được đây.

    Nhìn vẻ mặt giống như trái cà chua chín của cô, Cố Hạo Trạch bật cười.

    Không cho cô cơ hội từ chối nữa, một tay ôm lấy mặt cô, một tay vòng ra sau lưng, kéo cô lại gần mình.

    Đôi môi căng mọng lập tức được bao phủ.

    Anh nhẹ nhàng m*t vào, sau đó cẩn thận cạy mở hàm răng của cô, đầu lưỡi thuần thục trượt vào.

    Sơ Hạ chìm trong nụ hôn ngọt ngào ấy, quên cả hít thở, đến khi trong người thiếu dưỡng khí, Cố Hạo Trạch mới buông tha môi lưỡi cô..
     
    Chị Bé Cưới Anh Đi!
    Chương 13: 13: Luyện Đề


    Từ ngày yêu nhau, Cố Hạo Trạch dính lấy Sơ Hạ không rời.

    Cô đi học anh cũng bám đuôi đi theo, bỏ bê luôn việc học của mình.

    Anh đến trường đại học A nhiều đến nỗi quen luôn cả bác bảo vệ.

    Một hai ngày Sơ Hạ còn thấy anh đáng yêu, nhưng liên tục nhiều ngày như thế, cô bắt đầu lo lắng cho việc học của anh.

    “A Trạch, anh không phải học sao? Sắp lên lớp 12 rồi đó.

    Quay về trường học đi.”
    Cố Hạo Trạch bị đuổi nhưng vẫn mặt dày bám theo cô.

    “Không về.

    Anh có thể đảm bảo kì thi tới anh vẫn sẽ đứng đầu.

    Năm tới anh sẽ thi đỗ đại học A để học cùng trường với em.”
    Sơ Hạ bất lực nhìn anh, sao lại có người tự tin như anh cơ chứ.

    Không học mà đòi thi đỗ.

    Cô thở dài, có lẽ phải giúp anh luyện đề thôi.

    Tối hôm đó, Sơ Hạ dành hết thời gian rảnh rỗi của mình để lên mạng tìm đề giúp anh.

    Cô tổng hợp hết đề thi của các trường, trong một tối mà đã tìm được một tập đề dày.

    Sáng hôm sau, dưới sự ép buộc của Sơ Hạ, Cố Hạo Trạch không tình nguyện ngồi xuống giải đề.

    Anh chăm chỉ làm được 15 phút, sau đó ngồi ngơ ngẩn ngắm cô.

    Khuôn mặt không hề trang điểm cũng trắng nõn, đôi mắt to tròn lung linh dưới ánh nắng, chăm chú đọc sách, vài nọn tóc rủ xuống, càng làm khuôn mặt ấy thêm quyến rũ.

    Cố Hạo Trạch bị vẻ đẹp ấy hút hồn, nhìn đến quên cả chớp mắt.

    Đến khi Sơ Hạ phát hiện ra vẻ mặt ngốc nghếch của anh, cô lập tức gõ vào đầu anh một cái.

    “Ngây ngốc cái gì đó.

    Làm xong chưa mà nhìn.

    Đừng nghĩ em hiền mà bắt nạt em nhé.”
    Cố Hạo Trạch vẫn nhìn cô không rời mắt, tay rút tập đề đưa cho cô.

    “Anh làm xong rồi.

    Em kiểm tra đi.

    Anh làm đúng hết là phải có thưởng đó.”
    Sơ Hạ không tin trong thời gian ngắn như vậy mà anh có thể làm đúng hết tập đề khó như vậy, không do dự liền gật đầu đồng ý với điều kiện của anh.

    Nhưng càng chữa đề cô lại càng giật mình.

    Vậy mà anh có thể làm đúng hết.

    Lại còn làm trong thời gian ngắn như vậy nữa.

    Đây rõ ràng là đề thi thử đại học, một học sinh lớp 11 như anh sao có thể làm được chứ.

    “A Trạch, anh may mắn khoanh bừa trúng hết đúng không?”
    Cố Hạo Trạch làm bộ đau lòng.

    “Em không tin anh sao, để anh giải từng bước cho em xem.

    Đề dễ như vậy có gì mà không làm được chứ.”
    Nhìn anh giải đề rất rõ ràng dễ hiểu, Sơ Hạ không nhịn được tán thưởng.

    “Học bá.”
    Có chơi có chịu, Sơ Hạ đã đồng ý với điều kiện của Cố Hạo Trạch, nên ngoan ngoãn để anh lấy phần thưởng.

    Phần thưởng lớn nhất đối với anh hiện tại, chính là được hôn cô.

    Lúc này, Sơ Hạ nhỏ bé được Cố Hạo Trạch ôm vào lòng, cô ngồi trên đùi anh, hai tay vòng qua cổ, nhẹ nhàng cúi đầu hôn anh.

    Cố Hạo Trạch ban đầu còn yên phận đặt tay trên eo cô.

    Dần dần, dưới nụ hôn nóng bỏng, bàn tay ấy nhẹ nhàng luồn vào áo ngủ mềm mại, từ từ trượt lên trên.

    Xúc cảm lạ lùng trên da làm Sơ Hạ giật mình, cô nhanh chóng giữ chặt tay anh lại, nhưng tay anh vẫn nhanh hơn tay cô, trước khi bị giữ lại đã bóp nhẹ một cái làm người cô tê dại.

    “A Trạch, anh còn nhỏ mà học đòi làm lưu manh.”
    “Anh nhỏ chỗ nào.

    Em nhìn người anh từ trên xuống dưới có chỗ nào nhỏ chứ.”
    “Anh còn chưa đủ tuổi thành niên đâu.

    Em không muốn bị bắt vì tội dụ dỗ trẻ vị thành niên.

    Lập tức buông tay cho em.”
    Cố Hạo Trạch ấm ức, nhưng lời cô nói không có chỗ nào không đúng cả, đành phải rút tay về.

    Được rồi, vài tháng nữa là anh đủ tuổi rồi, lúc đó đòi nợ sau cũng được..
     
    Chị Bé Cưới Anh Đi!
    Chương 14: 14: Du Lịch


    Âu Dương Sơ Hạ và Cố Hạo Trạch yêu nhau không hề khoa trương, họ chỉ âm thầm đến với nhau.

    Nên ngoài Tuấn Lãng cùng Cố Thuần Nhã tự đoán ra, thì không ai biết hai người đang mặn nồng như vậy.

    Kì thi cuối cùng của lớp 11 kết thúc, Cố Hạo Trạch thuận lợi đứng đầu trường.

    Quả nhiên là có lí do để anh tự tin như vậy.

    Trước đây do không chú ý học hành nên mới dẫn tới việc đứng chót như vậy.

    Với những người có sẵn tố chất thông minh, chỉ cần chăm chỉ một chút kết quả đã khác ngay.

    Để động viên anh, Sơ Hạ đã bỏ những ngày tháng nghỉ ngơi để cùng anh đi du lịch.

    Hai người chọn bờ biển thành phố C để nghỉ dưỡng.

    Cứ ngỡ sẽ có một chuyến nghỉ dưỡng ngọt ngào giữa hai người, không ngờ lại gặp kẻ ngáng đường.

    Cố Thuần Nhã cũng được Tuấn Lãng dẫn tới đây du lịch.

    Mà trùng hợp thế nào, hai phòng họ thuê lại gần kề nhau.

    Thế là chuyến đi giữa hai người biến thành bốn người.

    Chỉ có Tuấn Lãng và Cố Hạo Trạch ấm ức, còn hai người con gái tỏ ra rất vui, vì bốn người chơi cùng nhau sẽ bớt tẻ nhạt.

    Buổi tối hôm ấy, do bốn người đều mệt mỏi, nên ai về phòng đấy.

    Bốn người nhưng chỉ thuê hai phòng.

    Nhìn thấy em gái theo Cố Hạo Trạch vào chung một phòng, Tuấn Lãng lòng như lửa đốt.

    Anh không nhịn được đi tới gõ cửa, kéo em gái tới một góc.

    “Hạ Hạ, hai đứa chỉ thuê một phòng?”
    Sơ Hạ ngại ngùng khi nói về chuyện này.

    Cô khẽ cắn môi.

    “Chẳng phải anh với Tiểu Nhã cũng thuê một phòng thôi sao..”
    “Em so sánh thế nào với bọn anh được.

    Hai người bọn anh đều đã trưởng thành.

    Còn A Trạch thì sao? Cậu ta mới 17 tuổi, em đã dẫn cậu ta đi khách sạn?”
    “Này này này, sao anh cứ làm như em dụ dỗ trẻ vị thành niên thế hả? Bọn em hoàn toàn trong sáng nhé..”
    Cố Hạo Trạch thấy Sơ Hạ đi ra rồi mãi không trở lại, anh sốt ruột đi tìm thì thấy cảnh hai người cãi nhau.

    Không suy nghĩ nhiều, anh lao tới kéo cô ra sau lưng, còn mình đối diện với Tuấn Lãng.

    “Âu Dương Tuấn Lãng, anh nặng lời gì vậy? Không cho anh bắt nạt bạn gái em..”
    Sơ Hạ từ sau lưng anh chui ra, làm mặt quỷ với Tuấn Lãng.

    “Vậy thì em với Tiểu Nhã ở chung một phòng.”
    “Không được.”
    Hai người đàn ông đồng loạt cất tiếng.

    Tuấn Lãng không chịu nhân nhượng, đẩy Cố Hạo Trạch ra.

    “Đi, xuống dưới thuê thêm phòng cho anh.

    Nếu không anh sẽ nói với bố mẹ chuyện em với Cố Hạo Trạch yêu nhau.”
    Chiêu này của Tuấn Lãng hoàn toàn hạ gục Sơ Hạ.

    Có biết cô sợ nhất là bị bố mẹ biết chuyện này không hả.

    Bởi vì mối quan hệ lằng nhằng giữa Tuấn Lãng với Cố Thuần Nhã nên cô sợ họ sẽ phản đối cô và Cố Hạo Trạch, hơn nữa cô còn nhiều tuổi hơn Cố Hạo Trạch nữa chứ..

    “Âu Dương Tuấn Lãng, anh lớn rồi còn chơi mách bố mẹ.

    Liêm sỉ của anh vứt đâu hết rồi..”
    “Thế có đi không?”
    Nói rồi anh lôi điện thoại từ trong túi ra bấm bấm.

    Sơ Hạ lập tức cười cười giữ điện thoại của anh lại.

    “Được được, em đi với anh.”
    Thế nhưng ông trời lần này đứng về phía cô.

    Hai người xuống thuê thêm phòng, nhưng tiếp tân lại thông báo hôm nay khách sạn đã hết phòng.

    Mà trùng hợp các khách sạn khác cũng vậy.

    Vì đang trong mùa du lịch nên các khách sạn đều cháy phòng.

    Không còn cách nào khác, Tuấn Lãng đành phải cắn răng nhìn em gái vào phòng chung với Cố Hạo Trạch.

    Nhìn vẻ mặt đau đớn của Tuấn Lãng, Cố Hạo Trạch cười thách thức.

    “Anh rể, ngủ ngon nhé!”
    “Cố Hạo Trạch, cậu mà làm gì em gái tôi thì biết tay tôi!!!”
    Nhưng đáp lại anh chỉ có cánh cửa đã đóng lại.

    Thôi không sao, anh phải về phòng với Tiểu Nhã bé nhỏ..
     
    Chị Bé Cưới Anh Đi!
    Chương 15: 15: Làm Ma Cũng Không Tha Cho Anh


    Thật ra Sơ Hạ chỉ hùng hồn trước mặt anh trai thế thôi, chứ cô vẫn chỉ là một cô bé nhát gan.

    Nhìn Cố Hạo Trạch đang nằm dài trên giường, cô khẽ đỏ mặt đẩy anh xuống.

    “A Trạch, anh ngủ sofa đi..”
    Cố Hạo Trạch ngơ ngác, trong lúc cô không để ý lại bò lên giường, ôm chặt lấy chăn không buông.

    “Hạ Hạ, em bắt nạt trẻ con đúng không.

    Anh không đi, hôm nay anh cứ ngủ ở đây.

    Cả em cũng phải ngủ ở đây.

    Không ai được đi cả.”
    Cãi không lại, Sơ Hạ đành chấp nhận nằm chung với anh.

    Nhưng trước khi nằm xuống, cô quay sang doạ nạt.

    “Anh chưa đủ tuổi đâu.

    Cấm làm bậy.”
    Cố Hạo Trạch bĩu môi, cô nghĩ anh là loại người gì vậy.

    Cùng lắm thì anh chỉ hôn cô rồi sờ sờ một chút, có ăn thịt cô đâu mà sợ.

    Trời đã về khuya, hai người cùng nhau nằm xuống.

    Sơ Hạ ngượng ngùng quay lưng về phía anh.

    Cố Hạo Trạch cười cười, nhẹ nhàng vòng tay ôm eo cô, không cho cô chạy trốn.

    Sơ Hạ cắn răng mặc anh làm bậy, mắt cô nhắm chặt giả bộ ngủ, nhưng khuôn mặt đỏ bừng đã bán đứng cô.

    Bởi vì lúc này, bàn tay hư hỏng của anh đã luồn vào trong áo, đặt lên quả đồi mềm mại, nhẹ nhàng xoa bóp.

    Phải công nhận ngực quá rất mềm, kích cỡ lại rất ổn.

    Cố Hạo Trạch nghịch không biết chán, anh xoay người cô lại, cúi đầu hôn xuống.

    Sơ Hạ bị anh làm cho thoải mái, không ngại ngùng nữa, cô vòng tay lên cổ đón nhận nụ hôn của anh.

    Hai người hôn nhau kịch liệt, trong khoang miệng cô toàn là hương vị của anh.

    Đến khi sắp không khống chế nổi nữa, anh mới buông cô ra.

    Nhìn Sơ Hạ quần áo xộc xệch nằm dưới thân anh, đôi môi bị anh hôn đến sưng đỏ, cự long dưới thân Cố Hạo Trạch không nhịn được ngóc đầu dậy.

    Sơ Hạ cảm nhận được dưới chân mình có cái gì đó chọc vào, cô hiểu ra lập tức đỏ bừng mặt, giữ chặt lấy tay anh vẫn đang làm loạn trên người cô, miệng lắp bắp.

    “Anh...!anh...!đừng có làm bậy.

    Em vẫn còn nhỏ lắm..”
    Cố Hạo Trạch phì cười, anh rút tay đặt trên ngực cô ra, xoa xoa đầu cô, nói với giọng khàn khàn.

    “Anh có làm gì em đâu.

    Ngoan, ở đây đợi anh, anh đi giải quyết chút.”
    Nói rồi Cố Hạo Trạch đi vào nhà vệ sinh tự giải quyết.

    Sơ Hạ sửa sang lại quần áo, cô cầm chai nước uống một hơi hết gần nửa mới có thể giữ được bình tĩnh.

    Cửa phòng vệ sinh đóng chặt gần một tiếng mới mở ra, Cố Hạo Trạch bước ra, trên người toả ra hơi lạnh.

    Sơ Hạ cảm nhận được thì nhíu mày.

    “Muộn như vậy rồi anh còn tắm nước lạnh.

    Nhỡ bị cảm thì sao.”
    Cố Hạo Trạch ngả ngớn, dụi dụi mặt vào ngực cô.

    “Anh bị cảm thì ngày mai vẫn có thể xuống giường được.

    Nhưng nếu anh không tắm nước lạnh thì ngày mai em sẽ không xuống giường được đâu.”
    Sơ Hạ hiểu ý anh, cô đánh nhẹ một cái vào người anh.

    “Cố Hạo Trạch, anh còn nhỏ tuổi mà học đòi lưu manh..”
    Cố Hạo Trạch cười đến vui vẻ, dùng một tay nhấc bổng cô lên, đặt ngay ngắn trên giường.

    Sau đó tự mình nằm xuống bên cạnh.

    Sơ Hạ giật mình cảnh giác muốn đẩy anh ra, liền bị anh ôm chặt, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi cô.

    “Ngoan, ngủ đi.

    Anh không làm gì đâu.

    Khi nào em cho phép anh mới tiến tới bước tiếp theo.

    Ngủ đi em..”
    Bây giờ Sơ Hạ mới yên tâm nằm trong lòng anh, đầu gối vào ngực anh, tay ôm chặt eo anh.

    “A Trạch, anh thật tốt..”
    “Anh tốt như vậy em có yêu anh không?”
    “Yêu...!yêu anh chết đi được..”
    Cố Hạo Trạch thoả mãn ôm chặt cô.

    “Yêu thôi là đủ rồi.

    Đừng yêu chết.

    Em chết rồi anh sẽ đi tìm người yêu mới.

    Biết chưa.”
    Sơ Hạ đập mạnh vào ngực anh, ngẩng đầu lườm anh.

    “Anh dám yêu người khác, em làm ma cũng không tha cho anh.”
    “Được được...!anh đùa thôi.

    Cả đời này anh chỉ yêu mình em thôi.

    Bảo bối của anh..”.
     
    Chị Bé Cưới Anh Đi!
    Chương 16: 16: Ghen


    Âu Dương Sơ Hạ trước khi yêu Cố Hạo Trạch là một người trưởng thành, mạnh mẽ.

    Nhưng sau khi yêu anh, cô biến thành một đứa trẻ chưa lớn vậy.

    Tất cả đều là do Cố Hạo Trạch quá chiều chuộng cô.

    Dù Cố Hạo Trạch ngày ngày vùi đầu vào sách vở, nhưng anh vẫn không quên đảm bảo bữa ăn dinh dưỡng cho cô.

    Sơ Hạ bị anh vỗ béo đến nghiện.

    Bây giờ đến đồ ăn chị dâu Hạ Vy nấu cô cũng không thấy ngon bằng Cố Hạo Trạch làm.

    Hôm nay Sơ Hạ tới Cố gia thăm Cố phu nhân.

    Trùng hợp là Cố Hạo Trạch cũng ở nhà.

    Mối quan hệ giữa hai người người lớn chưa hề hay biết, nên trước mặt Sở Dung hai người không được tự nhiên.

    Cố Hạo Trạch muốn nhích lại gần Sơ Hạ liền bị cô lườm cảnh cáo, anh lại ấm ức nhích mông trở lại.

    “Hạ Hạ, từ ngày lên đại học có phải con béo ra không.

    Dì thấy con có da có thịt như vậy mới đẹp.

    Trước đó gầy quá.”
    Sở Dung mỉm cười cầm tay cô.

    Sơ Hạ nhớ tới dạo gần đây Cố Hạo Trạch không ngừng ép cô ăn vì cho rằng cô quá gầy, ôm không sướng.

    “Đúng rồi, Hạ Hạ đã có người yêu chưa.

    Dì có mấy đứa cháu, hôm nào dì giới thiệu cho con.”
    Sơ Hạ khó xử nhìn qua Cố Hạo Trạch, thấy mặt anh đen ngòm.

    Cô biết anh giận rồi, liền lên tiếng xoa dịu.

    “Dì à, cháu vẫn còn nhỏ mà, chưa muốn tìm người yêu vội.”
    “Nhỏ gì nữa, gần 20 tuổi rồi.

    Bắt đầu yêu là vừa.

    Lát nữa dì cho con số điện thoại để hai đứa nói chuyện.”
    Sơ Hạ không cách nào từ chối, đành vâng vâng dạ dạ.

    Cố Hạo Trạch cảm thấy mình sắp phát điên rồi.

    Anh ngồi đây mà cô không giữ chút ý tứ nào đồng ý ngay.

    Cơn chua trong lồng ngực trào lên, anh không nhịn được nữa, quay sang nói với Sở Dung.

    “Mẹ, mẹ xem có ai giới thiệu cho con với.

    Con trai mẹ mà mẹ không quan tâm, đi quan tâm Hạ Hạ làm gì.”
    Sơ Hạ nghe anh nói vậy thì không vui, không đợi Sở Dung nói gì cô đã bật ra.

    “Không được! A Trạch, em còn nhỏ như vậy, tìm người yêu làm gì chứ..”
    Cố Hạo Trạch đáng chết, cô còn ngồi lù lù ở đây mà anh dám đi tìm người yêu.

    Cô hung hăng lườm anh với ánh mắt hình viên đạn.

    Cố Hạo Trạch nhìn thấy ánh mắt hừng hực lửa giận của cô, cũng thách thức lườm lại.

    Ai bảo cô chọc giận anh trước, dám nhận lời của mẹ anh.

    Nhìn hai người lườm qua lườm lại, Cố Thuần Nhã nhịn cười đến đau khổ.

    Hai tên trẻ trâu, có vậy thôi cũng phải tức giận.

    Cô quyết định giải cứu đôi mắt cho cả hai, kéo Sơ Hạ vào bếp.

    Cố Hạo Trạch ở lại nghe Sở Dung cằn nhằn vài câu, sau đó cũng lấy cớ đi tìm Hạ Hạ bé nhỏ.

    Vừa vào bếp, nhìn thấy Sơ Hạ đang cầm dao, anh hốt hoảng chạy tới cướp lấy, không vui nhìn hai người phụ nữ.

    “Hạ Hạ, em có biết dùng dao đâu mà làm.

    Định tự tử hay gì.”
    Nói rồi anh quay sang nhìn Cố Thuần Nhã.

    “Còn chị nữa, muốn làm gì thì tự làm.

    Đừng lôi kéo Hạ Hạ của em.”
    Khoé môi Cố Thuần Nhã giật giật, đây có còn là em trai cô nữa không.

    Sơ Hạ không vui vì bị anh coi thường.

    “Anh đừng khinh thường em.

    Hôm nay em nấu cơm cho anh xem.”

    “Làm ơn tha cho bếp nhà anh.

    Em muốn ăn gì cứ nói với anh một câu, anh làm cho em.”
    Sơ Hạ cười hì hì, ôm lấy cánh tay anh, mặc kệ Cố Thuần Nhã đang nghiến răng ken két.

    “Em muốn ăn chân gà rút xương..”
    “Vậy hôn anh một cái, anh làm cho em ăn..”
    Sơ Hạ không ngần ngại tặng anh một nụ hôn.

    Cố Hạo Trạch đưa tay giữ chặt eo anh lại.

    Hai người đang quấn quýt thì bên ngoài vọng vào tiếng nói.

    “Hạ Hạ, cháu mới tới chơi à?”
    Sơ Hạ hoảng sợ đẩy Cố Hạo Trạch ra, nhưng hình như cô dùng lực tay hơi mạnh, Cố Hạo Trạch bị bất ngờ nên ngã ngửa ra sau.

    Đúng lúc Cố Nhạc đi vào, nhìn thấy con trai mình nằm dài trên sàn, lại thấy Sơ Hạ đang bối rối che miệng.

    Ông thắc mắc.

    “Hai đứa làm gì vậy?”.
     
    Chị Bé Cưới Anh Đi!
    Chương 17: 17: Giận Dỗi


    Sơ Hạ bối rối đến đỏ ửng cả mặt, cô ấp úng mãi không nói được câu gì.

    Vẫn là Cố Hạo Trạch phải giải vây.

    “Có làm gì đâu bố, con đứng không vững nên bị ngã, Hạ Hạ giật mình thôi.”
    Sơ Hạ cũng vội phụ hoạ.

    “Vâng..

    vâng, đúng là như vậy..”
    Cố Nhạc nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn không nói gì.

    Sau khi hỏi han hai người mấy câu liền quay người đi ra.

    Lúc này Sơ Hạ mới dám thở bình thường, vừa rồi doạ cô chút nữa tái phát bệnh tim.

    Cô khẽ thở phào.

    “Doạ chết em rồi.”
    Cố Hạo Trạch vẫn không hài lòng với việc cô cứ giấu giấu giếm giếm như vậy.

    Anh lập tức tỏ thái độ.

    “Hạ Hạ, mình công khai không phải là được rồi sao.

    Chúng ta quang minh chính đại, việc gì phải sợ.”
    “A Trạch, anh không hiểu.

    Chuyện của Tuấn Lãng với Tiểu Nhã là ván đã đóng thuyền rồi.

    Không bao lâu sau hai nhà sẽ trở thành một.

    Chuyện của chúng ta làm sao họ chấp nhận được.”
    Cố Hạo Trạch không đồng tình.

    “Có gì mà không chấp nhận được.

    Anh với em yêu nhau có phải chuyện gì đáng xấu hổ đâu...”
    “A Trạch, có phải anh đâu biết tính của bố anh.

    Chú ấy sẽ là người đầu tiên phản đối..”
    Thôi được rồi, anh không muốn cãi nhau với cô.

    Chẳng phải chỉ là hơn nhau hai tuổi thôi sao.

    Có gì mà không chấp nhận được chứ..

    Cố Hạo Trạch bực tức bỏ lên phòng.

    Sơ Hạ cũng không biết phải làm sao.

    Có phải do cô không muốn công khai đâu.

    Cô chỉ sợ sau khi công khai sẽ bị phản đối, vậy thì chả phải sẽ càng đau khổ hơn sao?
    Đến bữa ăn Cố Hạo Trạch cũng không xuống, Sơ Hạ bắt đầu lo lắng, cô muốn đưa cơm lên cho anh, nhưng bị Cố Nhạc cản lại.

    “Hạ Hạ, cháu đừng chiều nó.

    Đến bữa ăn không xuống còn muốn người khác phục vụ.

    Lớn rồi chứ có phải bé bỏng gì đâu.

    Không ăn thì nhịn.

    Nhịn một bữa không chết được đâu.”
    Sơ Hạ không thể bác bỏ đành phải ngồi xuống.

    Cố Thuần Nhã an ủi.

    “Đợi chút nữa bố mình lên phòng rồi mình mang lên cho nó.

    Cậu không phải lo đâu.

    Ăn xong thì về đi.”
    Sơ Hạ chưa thấy anh ăn thì chưa yên tâm.

    Cô lườm Cố Thuần Nhã một cái.

    “Cậu đuổi mình? Vậy thì mình không về.

    Hôm nay mình ăn vạ ở đây đấy.

    Cậu làm gì được mình.”
    “Không được, để mình gọi Tuấn Lãng tới đón cậu..”
    Nói đến đây thì Sơ Hạ đã hiểu.

    Cô cười cười trêu chọc Cố Thuần Nhã.

    “Ây da, muốn gặp anh mình thì cứ nói thẳng.

    Cần gì phải kiếm cơ đuổi mình về chứ.”
    Cố Thuần Nhã bị trêu chọc đến đỏ mặt, cô khẽ véo vào eo Sơ Hạ một cái.

    “Cậu đừng đổ oan cho mình.

    Mình không thèm gặp anh ấy đâu.”
    “Thế à.

    Vậy lát nữa anh ấy tới mình bảo anh ấy đứng ngoài thôi.

    Đi vào mất công cậu khó chịu.”
    “Đằng nào cũng mất công tới đây.

    Mời anh ấy vào uống cốc nước thì có sao đâu..”
    “Ơ thế ai vừa bảo không muốn gặp anh mình..”
    “Có ai nói thế đâu...”
    Cố Hạo Trạch ở trong phòng đợi cô cả buổi, cũng không thấy cô lên dỗ mình.

    Anh giận dỗi.

    “Hạ Hạ hết thương mình rồi sao.

    Mình đã nhịn ăn cả buổi rồi mà cô ấy vẫn không thèm để ý.

    Hừ...”
    Lúc này cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa.

    Cố Hạo Trạch hài lòng, Sơ Hạ vẫn còn thương mình.

    Anh hào hứng ra mở cửa với vẻ mặt hớn hở.

    “Hạ Hạ...”
    Thế nhưng người đứng bên ngoài là Sở Dung, bà đặt khay thức ăn vào tay con trai.

    “Hạ Hạ nào ở đây.

    Con bé về rồi.

    Con ăn cơm đi này.”
    Cố Hạo Trạch nghe vậy thì xị mặt ra, vậy là hết thương thật rồi à....
     
    Chị Bé Cưới Anh Đi!
    Chương 18: 18: Đòi Nợ


    Con người dính chút tình yêu vào thì lạ lắm, họ giận nhau thoáng chốc là hết giận ngay.

    Cũng như Cố Hạo Trạch bây giờ, sau khi ngủ một giấc, sáng dậy là anh quên hết giận dỗi ngày hôm qua.

    Trước khi đi học, Sơ Hạ nhận được tin nhắn của Cố Hạo Trạch, cô mở ra xem thì phì cười.

    Anh gửi đến cho cô một hình ảnh, anh đang chu môi lên đòi hôn.

    Sơ Hạ cảm thấy anh rất đáng yêu, lập tức tải ảnh về, sau đó mới trả lời anh.

    “Hôn hôn..”
    Cố Hạo Trạch thoả mãn.

    “Hôm nay em đi học ngoan nhé.

    Ở lớp có bài kiểm tra, anh làm xong sẽ tới với em ngay.”
    Sơ Hạ cổ vũ anh.

    “Làm bài tốt nhé.

    Nụ hôn của em đang chờ anh.”
    Có nguồn động lực dồi dào, bài kiểm tra 45 phút nhưng anh chỉ cần hơn 20 phút đã làm xong.

    Sau khi nộp bài, anh lập tức chạy tới đại học A, mặt dày chạy tới ngồi cạnh cô.

    Đám sinh viên bên cạnh cô sắp phát điên rồi, cho dù họ biết anh là hoa đã có chủ nhưng vẫn không nhịn được cảm thán.

    “Đẹp trai quá!!!”

    Cố Hạo Trạch ưỡn ngực tự tin, còn Sơ Hạ thì đen mặt không vui.

    “Bọn họ có mắt nhìn không vậy, anh có đẹp đẽ gì đâu chứ...”
    “Này này Hạ Hạ, em công bằng một chút xem nào.

    Mặt anh xấu chỗ nào chứ...”
    “Chỗ nào cũng xấu..”
    Cố Hạo Trạch đen mặt, từ nhỏ đến lớn chưa có ai chê anh xấu cả, mỗi cô là ngoại lệ.

    Rõ ràng anh lớn lên ưa nhìn thế này cơ mà.

    “Hạ Hạ, em ghen tị với sắc đẹp của anh..”
    “Đúng vậy đó, em muốn anh xấu một chút, vì như vậy bọn họ mới không muốn ăn tươi nuốt sống anh.

    Rõ ràng anh thuộc quyền sở hữu của em...”
    Cố Hạo Trạch bật cười, thì ra cô đang ghen.

    Nhưng mắt trên người bọn họ, làm sao anh ngăn cấm được.

    “Hạ Hạ của anh thật đáng yêu..”
    Sau khi tan học, hai người nắm tay nhau đi ở sân trường đại học A cười nói vui vẻ.

    Ánh nắng chiếu vào in bóng cả hai lên tường, Sơ Hạ khẽ nheo mắt lại.

    Cố Hạo Trạch nhạy cảm phát hiện ra, liền vòng qua bên cạnh che nắng cho cô.

    Chiều cao của hai người rất chênh lệch, Sơ Hạ dù hơn anh hai tuổi nhưng chiều cao lại kém anh gần 20 cm.

    Cô cao 1m65, nhưng anh cao tới 1m83, cho nên khi hai người đứng cạnh như rất tương xứng.

    “Anh làm gì vậy?”
    “Che nắng cho em..”
    Sơ Hạ nhìn anh cười hạnh phúc.

    Mặt dù đôi lúc anh trẻ con nhưng lại tinh tế, anh luôn quan tâm tới từng cử chỉ của cô, thậm chí chỉ cần cô nhíu mày một cái là anh đã đau lòng.

    Nghĩ đến đây cô không nhịn được kiễng chân hôn lên môi anh một cái.

    Cố Hạo Trạch ngây ngốc nhìn cô.

    “Sao thế?”
    “Không có gì, chỉ là muốn hôn anh..”
    “Vậy cái hôn này không được tính là trả nợ đâu nhé.

    Em vẫn còn nợ anh đấy.”
    Sơ Hạ đỏ mặt, cô quay đầu nhìn xung quanh, thấy không ai chú ý đến mình, cô mới vòng tay qua cổ anh, bắt đầu hôn sâu.

    Hai người hôn nhau say đắm, mặc kệ xung quanh nghĩ gì.

    Cố Hạo Trạch đỡ eo cô, chuyển bị động thành chủ động, anh nhẹ nhàng m*t lấy môi cô, đầu lưỡi luồn vào bên trong khoang miệng, bắt lấy cái lưỡi nhỏ muốn chạy trốn.

    Sơ Hạ không phải đối thủ của anh, cô nhanh chóng bỏ cuộc, dâng đầu lưỡi ngọt ngào cho anh thoải mái trêu đùa.

    Đến khi hai người không thở nổi nữa, anh mới buông tha cho cô.

    .

    truyện xuyên nhanh
    Sơ Hạ thở hổn hển tựa vào ngực anh.

    May mà vừa rồi không ai chú ý tới bọn họ, nếu không cô xấu hổ chết mất.

    Chỉ là người tính không bằng trời tính, trong lúc hôn người đang hôn nhau kịch liệt, Cố Nhạc lại tình cờ tới trường đón Cố Thuần Nhã.

    Và hình ảnh s*c t*nh đó lọt vào mắt ông....
     
    Chị Bé Cưới Anh Đi!
    Chương 19: 19: Biết Chuyện


    Trên đường trở về nhà, mặt mũi Cố Nhạc lúc nào cũng khó đăm đăm doạ người trợ lý hoảng sợ.

    Sở Dung thấy chồng trở về với tâm trạng không tốt, bà liền hỏi han.

    “Anh sao thế?”
    “A Trạch với Hạ Hạ yêu nhau, em có biết không?”
    “Gì cơ?”
    Câu nói này đã doạ sợ Sở Dung, nghĩ lại những hành động mờ ám gần đây của hai người khiến bà thở dài, đúng là giữa họ có tình ý, chỉ là bà chưa phát hiện ra.

    Cố Nhạc không phải muốn chia rẽ uyên ương, chỉ là ông lo cho tương lai của Cố Hạo Trạch.

    Đây là con trai duy nhất của ông, là người thừa kế Cố Thị.

    Nhưng Sơ Hạ tài giỏi thế nào ông là người rõ nhất.

    Vì mối quan hệ mật thiết giữa hai gia đình mà ông còn biết được xuất thân của Sơ Hạ, thậm chí cả bệnh tình của cô..

    Ông chỉ muốn con trai ông sau này lấy được một người vợ biết chăm sóc gia đình, chứ không cần một người quá giỏi giang.

    Sở Dung hiểu những lo lắng của chồng, nhưng bà không đồng ý với quan điểm của ông.

    Phụ nữ có sự nghiệp thì sao chứ? Ngày xưa do Cố Thuần Nhã đến với bà quá bất ngờ, nên bà mới phải bỏ dở việc học.

    Bà không muốn Sơ Hạ cũng đi vào vết xe đổ ấy.

    Hai vợ chồng bàn bạc thì quyết định chưa nói chuyện này ra vội, mà sẽ hỏi dò ý kiến của Cố Hạo Trạch trước.

    Buổi tối khi Cố Hạo Trạch trở về, Cố Nhạc đã gọi anh lên thư phòng nói chuyện.

    “A Trạch, con sắp thi đại học rồi.

    Đã có dự định gì chưa?”
    “Con thi vào đại học A thôi.

    Với sức học của con bây giờ thì đại học A không đáng ngại..”
    Cố Nhạc nghe xong càng thấy nặng nề.

    Ông mong Cố Hạo Trạch đi du học, như vậy sẽ tốt cho anh hơn, nhưng tính cách của con trai ông hiểu rõ nhất, anh đã quyết thì chỉ có Sơ Hạ lay chuyển được.

    “Bố đã sắp xếp cho con du học ở Harvard, ba tháng nữa con qua Mỹ đi nhập học.”
    Cố Hạo Trạch không vui, tương lai của anh sẽ do anh tự quyết định.

    “Con không đi.

    Con sẽ học ở đại học A.”
    Nói rồi anh quay người bỏ đi.

    Cố Nhạc đưa tay xoa đầu, phải làm thế nào mới tốt đây..

    Thời gian trôi qua nhanh chóng, Cố Hạo Trạch và Sơ Hạ yêu nhau trong hạnh phúc.

    Cố Nhạc không có hành động gì, Cố Hạo Trạch cũng mặc kệ.

    Anh vẫn sẽ thi vào đại học A.

    Thời gian nhập học cũng sắp đến, nhưng Cố Hạo Trạch vẫn khăng khăng không chịu đi, Cố Nhạc hết cách, đành dùng đến biện pháp cuối cùng.

    Ông gọi điện cho Sơ Hạ.

    “Hạ Hạ, cuối tuần cháu có rảnh không, chú cháu mình nói chuyện một chút.

    Cháu đừng cho A Trạch biết chuyện này...”
    Sơ Hạ không biết chuyện gì xảy ra, nên cô gật đầu đồng ý.

    Cuối tuần cô đi tới điểm hẹn, là một quán cafe sang trọng.

    Nhìn thấy Cố Nhạc, cô lễ phép.

    “Chú Cố, xin lỗi cháu tới muộn.

    Cuối tuần nên tắc đường quá..”
    “Không sao, cháu ngồi đi.”
    Hai người trò chuyện một lúc, cuối cùng Cố Nhạc cũng nói tới chuyện chính.

    “Hạ Hạ, cháu cũng biết A Trạch chuẩn bị thi đại học rồi.

    Chú muốn nó tới Harvard du học, nhưng nó không đồng ý, cháu biết lí do đúng không?”
    Sơ Hạ giật mình, chú ấy biết mọi chuyện rồi sao.

    Hai người giấu kĩ vậy mà...!
    “Chú Nhạc, cháu chưa hiểu chú muốn nói gì?”
    “Hạ Hạ, chú biết hai đứa đang yêu nhau.

    Chú không hề có ý định ngăn cấm gì cả.

    Chú và dì cũng rất thích cháu.

    Nhưng mong cháu hiểu cho chú.

    Chú chỉ muốn tốt cho A Trạch thôi.

    Tương lai của Cố Thị, của cả Cố gia đều trông chờ vào A Trạch.

    Chú không muốn sau này nó phải hối hận..”
    Sơ Hạ gật đầu..

    “Vâng, cháu hiểu..”
    “Chú muốn hai đứa chia tay, chỉ như vậy A Trạch mới có quyết tâm ra đi.

    Mong cháu giúp đỡ chú...”.
     
    Back
    Top Dưới