Bọn thổ phỉ Dnper đã chiếm tàu được hơn một tiếng,dù có cố gắng nhưng người trong tàu không có cách nào cầu cứu ra bên ngoài - Họ bị kiểm soát,chúng dí nòng súng lạnh tanh nhưng lại nóng rực vào đầu những hành khách tội nghiệp !
Tên thủ lĩnh Sergei quát lớn : "Tụi bây,cuỗm sạch tài sản bọn quyền thế này cho tao,đứa nào chống cự cứ thẳng tay nã bọn này một viên" Yegor giật mình - Ông là một đại tá thuộc KGB,nhưng trước tình thế này,ông chỉ là một lão già gần 70 tuổi vô dụng không hơn không kém,phải ông từng là đặc vụ thế đấy ! nhưng trong tay ông hiện tại không có nổi một khẩu súng !
Ông chỉ như bao hành khách khác khom người,che đầu - Nhưng ánh mắt ông lại điềm tĩnh đến mức vô hồn.Bọn thổ phỉ đi dọc các toa,để chắc chắn rằng chỉ có hai chiến sĩ công an làm nhiệm vụ bảo vệ tàu.Kiểm tra xong xuôi và đảm bảo an toàn,toán cướp đi ngược lên khoang khách rồi trấn lột của từng người.Chúng nổi tiếng vì bạo lực cực đoan và rất manh động,từng tên trong băng lần lượt đá mạnh vào phần dưới của hai cảnh vệ (tức công an bảo vệ tàu) tới mức họ ngất lịm,thậm chí bọn khốn ấy còn liên tục đánh mạnh vào đầu họ bằng báng súng AK - Bọn thổ phỉ Dnper ấy dường như chẳng còn là người,chúng là thú vật - Những con thú vật đáng bị tiêu diệt !
Dì Lena,trong tình thế bị bọn cướp khống chế dù có chút sợ hãi dì vẫn âm thầm hát ru cho những đứa trẻ,không biết bọn trẻ đã ngủ từ lúc nào.Chỉ biết chúng mệt tới mức ngủ sâu tới mức tiếng súng nổ bọn chúng cũng chẳng hề thức giấc.Một tên râu ria xồm xoàm hệt Rasputin bước ra sau khi thoả mãn thú tính của hắn,ngay lập tức hắn chỉa súng vào đầu dì Lena nói :
"Ngoại à ! bà có phiền không ? nếu đưa tôi vòng vàng trên người bà"
Giọng hắn nhỏ nhẹ một cách đáng sợ,hắn không quát tháo hung dữ như những tên đồng bọn,hắn nói chuyện vô cùng thanh lịch,nhưng là kiểu thanh lịch của một tên sát thủ,hệt như chủ nhân bộ râu mà hắn để.
Lena lịch thiệp đáp lại,bà tháo vòng vàng đưa hết cho tên cướp - Tên cướp cũng nhìn bà bằng một ánh mắt hiền từ đến chết người,trước về vị trí hắn còn nói :
"Bà ngoại ! bà cũng hợp tác phết đấy nhỉ ?"
Dù nghe thoạt như giễu cợt nhưng dì Lena hiểu rằng đó là lời nói hăm doạ của y,bọn trẻ vẫn ngủ ngoan trên tay dì,một cách nhẹ nhàng,cho tới khi một tên thanh niên chắc mới tầm 15 tuổi cầm khẩu súng săn tiến lại gần :
"Này bà cụ ? làm gì mà hát mãi thế,chúng tôi cũng phát buồn ngủ rồi,làm ơn câm cái miệng dân đen của bà lại"
Lena dù tức giận,nhưng bà vẫn thôi hát ru,chỉ trầm lặng ngắm nhìn hàng cây thông qua cửa sổ tàu - Đoàn tàu đã dừng lại hơn 10 phút,nhưng đối với những người trên tàu,10 phút tựa 10 năm.Bọn thổ phỉ kiểm soát con tàu,rõ ràng mục đích của chúng không đơn giản chỉ là cướp tài sản - Tên râu ria nhìn vào đồng hồ quả lắc trên tay hắn,rồi bước những bước chân lặng lẽ đến tên cầm đầu,thầm thì vào tai y gì đó,rồi quay lại chỗ cũ - Tên cầm đầu khẽ gật,hắn lại chỉa khẩu PPSH lên lần nữa,rồi bắn thêm phát.
Hành khách một lần nữa co rúm người vào nhau,giờ đây - Họ từ những người xa lạ,đều dang rộng cánh tay ôm lấy tất cả,những gia đình từng hạnh phúc giờ đây chụm vào nhau,chồng che cho vợ,mẹ cho các con,Yegor cũng sát lại dì Lena hơn ôm lấy bao bọc đám trẻ dù Neva với Alisa chẳng phải cháu ruột của họ.Bất chợt tên cầm đầu túm lấy người lái tàu lôi anh ta lại lên khoang,chẳng bao lâu,đầu máy Diesel lại sáng đèn,tiếp tục tiến về phía trước.Con tàu dù vẫn chạy,nhưng Yegor cảm nhận "đoàn tàu sẽ chẳng đi về nơi mà đáng lẽ ra họ phải đến" - Các chiến sĩ công an không làm được gì sao ?
Không,từ những người bảo vệ công lý,giờ đây họ bị còng tay ở một góc tàu,một người thậm chí còn đang bị thương nặng sau khi cố gắng nổ súng bảo vệ tàu - Họ bị tước vũ khí,kể cả dùi cùi và còng tay.
Đầu máy vẫn kéo toa tàu băng qua cánh rừng già cỗi,đã chứng kiến bao thăng trầm của lịch sử - Lần này nó vẫn tiếp tục là chứng nhân cho những con người bị dồn đến đường cùng,bị dồn đến tuyệt vọng.Bọn thổ phỉ đã gài bom xung quanh tàu,rõ ràng mục đích của chúng là dùng con tàu và hành khách trên toà làm con tốt thí cho kế hoạch của bọn chúng,thậm chí chúng còn khốn nạn tới mức - Buộc thuốc nổ xung quanh cô gái đã bị chúng làm nhục,như một quả bom tự phát.
Dì Lena,người phụ nữ vốn luôn hiền lành từ trước đến giờ bất ngờ cầm chiếc vali ném mạnh vào đầu một tên thổ phỉ gần bà nhất,hắn ngã xuống sàn,máu chảy từ vết thương ở đầu do chiếc vali của dì gây ra - Không để chúng có cơ hội phản ứng,dì chộp lấy khẩu SKS của tên bị thương rồi nã đạn về phía chúng,bọn khủng bố dù có súng,nhưng do bất ngờ bọn chúng không kịp chống trả.Vài tên ngã gục,Yegor cũng nhân cơ hội chộp lấy khẩu súng trường Mosin của tên vừa trúng đạn.Người phụ nữ đáng lẽ ra chưa bao giờ cầm đến khẩu súng,thậm chí chưa cầm đến một viên đạn bất ngờ phản kích lại bọn thổ phỉ - Giờ đây trên tàu vô cùng hỗn loạn,bọn khủng bố nấp ở khoang sau,nã đạn về toa khách,chú và dì thì cứ liên tục bảo vệ hành khách yếu thế.Từng cú bắn của dì dù là phụ nữ nhưng lại chí mạng.
Dì Lena từng là chiến sĩ của đội dân quân tỉnh Kharkov,thời trẻ do nhà nghèo nên dì không được ăn học đàng hoàng,nên khi lớn lên cũng chẳng biết việc gì mà làm,chỉ biết ở nhà nội trợ để đứa em trai duy nhất lên Moscow học đại học,tiếc thay cậu em ấy bị tai biến sau một vụ tai nạn xe lửa.Do vậy,dì mới tham gia đội dân quân chỉ để có đủ tiền trang trải nuôi em trai bị tai biến,vì đây là nghề duy nhất có tiền đủ để sống mà không cần học thức cao ở địa phương,chỉ cần biết đọc,biết viết - Kì lạ thay dù Lena không được ăn học tử tế,dì vẫn biết đọc,biết viết và biết tính toán cơ bản.
Giờ đây,người phụ nữ ấy và chồng bà như hai món thánh khí của hiệp sĩ Slav lên đường trinh chiến,một người là kiếm,một người là gươm.Bọn thổ phỉ ức chế,chúng không ngờ một bà ngoại như Lena dễ dàng cướp được vũ khí và gây khó khăn cho bọn chúng.Tên cầm đầu,nói :
"Mẹ kiếp,bọn bây có đem lựu đạn không ?"
"Dạ,vâng,em có !"
"Mấy trái ?"
"Không nhiều ạ,chỉ ba trái !"
"Chọi hết cho tao !"
"Ơ,nhưng mà?"
"Nhưng cái khỉ,tao kêu ném là ném"
"Dạ vâng !"
Tên thổ phỉ trẻ nhất nói xong,hắn rút chốt ném lựu đạn vào khoang khách.Yegor dù đã già nhưng kinh nghiệm thời trẻ của ông ở KGB không phải hạng xoàng,ông dừng lại hai giây,rồi đá lại trái lựu đạn về phía chúng "ông ta làm gì vậy ? ngưng hai giây chẳng phải muốn tự sát à ?" một hành khách nói.Nhưng rồi kì diệu thay khi trái lựu đạn bay ngược về phía chúng,nó lại phát nổ - Yegor không phải tự nhiên ngưng,30 năm làm việc cho KGB thì việc đối mặt với vũ khí,thậm chí vũ khí hạng nặng đã quá quen với ông - Khi kíp nổ vừa dứt,một tiếng nổ vang trời xuất hiện,nó chia con tàu thành hai nửa.Lena nhanh chóng đóng khoang tàu lại trước khi bọn thổ phỉ kịp nhảy lên,thoăn thoắt con tàu đã bỏ xa khoang của tụi thổ phí,đưa những hành khách đang chìm trong ác mộng trở về lại ánh sáng - Lena và Yegor đã cứu con tàu này một mạng,nhưng chưa phải tất cả,chúng còn gài mìn trên con tàu này.Dù đã cứu hành khách,nhưng họ quên rằng,tên cầm kíp nổ vẫn đang ở buồng lái tàu,vợ chồng dì tháo còng cho công an,trả lại súng cho anh ta,rồi cả ba từ từ tiến lên đầu tàu,cỗ máy ấy vẫn lao vút về phía trước,nhưng không phải là tự nguyện mà là dưới họng súng của tên râu ria hệt Rasputin,họ nhận ra mục tiêu của chúng là Kiev - Không phải là thành phố,mà là nơi đang giam giữ hàng ngàn tù nhân của Liên Xô !
Một nơi nhắc đến khiến ai cũng khiếp vía.Không phải là vì nơi đó quá an ninh hay khắc nghiệt,mà chính là kẻ họ giam giữ bên trong.
Toa tàu tiếp tục tiến về phía trước,tới nơi quân ác ôn ấy nhắm đến - Xong !
Yegor quyết không để bọn chúng tiếp tục làm loạn trên con tàu,hai vợ chồng già cùng hai sĩ quan cảnh sát,cầm súng bước từng bước lững thững lên toa điều khiển - Một sĩ quan cảnh sát thò đầu,lén lút quan sát,trên toa điều khiển chỉ có 2 tên,một tên đứng canh cửa,tên râu ria kia đang ở trong buồng lái,chỉa nòng súng lạnh tanh vào đầu người lái tàu,dưới bụng hắn đeo thiết bị gì đó,có vẻ là thiết bị kích nổ.
Một viên đạn bất giác găm vào người tên canh cửa - Phải,đó là từ họng súng Makarov của viên sĩ quan cảnh sát,anh ta nổ súng,một phần nhỏ là vì báo thù cho danh dự người công an Liên Xô bị bọn chúng phỉ báng,một phần khác là vì những người trên tàu,dù họ không phải dân thường mà là các chính trị gia,người có quyền của đất nước.Dù sao đi nữa,họ cũng là con người,họ cũng là từng là người dân,trước khi được đứng ở vị trí ấy.Anh sĩ quan ấy nổ súng,âu cũng là vì muốn bảo vệ con tàu !
Chẳng mấy chốc tên thổ phỉ ngã gục,họ lặng lẽ tiếp cận cửa buồng lái.
Có vẻ,tên râu ria kia vẫn chưa hề hay biết con tàu đã bị tách đôi và giờ đây ! chỉ còn mình hắn đơn phương độc mã chống lại công lý,bên ngoài 4 người họ nhìn thấy tên ấy đang ngồi song song với người lái tàu chỉa khẩu súng lục ổ quay vào đầu anh ta,tay còn lại để trên thiết bị kích nổ,vai hắn vẫn đeo chặt khẩu tiểu liên,không bỏ xuống một phút một giây.Yegor lén lút nhìn vào,có vẻ với tình huống này nếu họ mở cửa vào ngay hoặc chỉ cần hắn biết sự thật,cả đoàn tàu chứa hơn 70 sinh mạng này sẽ phát nổ và cùng chôn vùi dưới lớp đất của rừng thông Ukraine.
Từ sâu thẳm trong ông hiểu rằng : "Bọn tội phạm như băng thổ phỉ sông Dnepr không phải dễ ăn và để tiêu diệt được chúng,phải chấp nhận hi sinh" Và cách duy nhất để cứu vãn tình thế,là cùng tên râu ria kia tan xác - Dẫu nghe đau lòng,nhưng lại là sự thật,kinh nghiệm là một trong những đặc vụ hàng đầu của Cơ quan tình báo và mật vụ Liên Xô,dĩ nhiên ông nắm rõ cách giải quyết của từng vụ việc Thế rồi lão già ấy khom người lại gần cánh cửa toa lái,kịch ! cửa toa mở ra - Lena lấy làm sốc vội ngăn chồng bà lại :
"Này ông già ?
ông điên à" Lena nói :
"Bà bỏ tôi ra xem nào,tôi đã sống hơn nửa đời người rồi !
Bọn thổ phỉ như chúng,tôi không lạ" Yegor đáp với giọng bình tĩnh :
Đúng vậy,những chuyện này ông đã trải qua quá nhiều,tới mức chai lì cảm xúc - Một cựu đặc vụ như ông ắt hẳn đã trải qua những chuyện khủng khiếp tương tự,có khi hơn thế nữa.Lena vốn mạnh mẽ nhưng giờ phút này,khoé mi bà bỗng rơi nước mắt,cho dù có mạnh mẽ tới đâu,đối mặt với cái chết của người mình yêu,dẫu đã biết trước - Nhưng nó lại đau gấp bội !
Giờ đây,dường như Lena rơi vào tình cảnh của mẹ bà,khi tiễn chồng ra tiến tuyến chống Phát Xít Đức,dù hẹn ước sẽ trở về,nhưng cha bà đã đi xa mãi,về nơi những chú chim bồ câu trắng sải bay trên bầu trời quê hương.
Bà nhìn tấm lưng ông chồng già của mình,rồi ôm ông lần cuối - Yegor vẫn ngồi sát mép cửa,nhìn xa xăm về nới cánh rừng thông bạt ngàn,đàn nai chạy nhảy tung tăng,thỏ ra hang,hoa nở rộ.Ông vẫn cứ ngồi đó,lặng lẽ rít điếu thuốc mình thích,dù nhìn vô cùng bình thản.Nhưng lòng ông lại nặng trĩu,rồi bất chợt một bàn tay đặt lên vai ông,đó là của viên sĩ quan công an trẻ bị bọn chúng bắn vào bụng,dù đau đớn,cậu vẫn gắng gượng nói với Yegor :
"Cảm ơn bác đã hi sinh tuổi xuân để bảo vệ Liên Bang Xô Viết !
Bác đã cống hiến cả cuộc đời rồi,về lý cháu không thể để bác tiếp tục bỏ xác chỉ vì cứu chúng cháu.Với tư cách là một chiến sĩ cảnh sát nhân dân Xô Viết - Cháu không thể đứng khoanh tay nhìn một bậc tiền bối như bác bỏ xác chung với lũ khốn này,nghe cháu ! vụ này để cháu thực hiện."
Yegor nhìn vào mắt cậu ta,trông cậu ấy giống hệt Vasyl,người bạn thân nhất của ông đã hi sinh khi cố gắng cầm chân bọn thổ phỉ cũng chính ở đất Ukraine này.Bất giác,ông níu chặt tay chàng sĩ quan trẻ,mắt ngấn lệ - Nhưng rồi lão lại buông tay,nhìn thẳng vào mắt cậu trai hình ảnh Vasyl cứ thấp thoáng hiện lên trong Yegor,ngay khoảng khắc chiến sĩ ấy dũng cảm bước tới gần cửa toa lái,cậu ngưng lại một lúc rồi nói với người đồng đội,anh ta cũng hiểu ý vội vã bước về tao sau,không quên hai ông bà già,con tàu vẫn đang chạy,viên sĩ quan bị thương nặng ở bụng gắng gượng trèo lên nóc tầu,dẫu vết thương vẫn đang chảy máu,cậu ta bò gần đến kính chắn gió của khoang lái,rồi nổ một phát súng phá vỡ tấm kính - Đón cũng là viên đạn cuối cùng trong súng,viên sĩ quan dùng thân đập vỡ các mảng kính còn lại,lao vào khoang lái.
Vết thương vốn đã bị thương do đạn bắn,giờ đây còn bị thêm thương tích của mảnh kính tàu - Tên râu ria vốn định kích hoạt công tắc,nhưng đâu dễ gì viên sĩ quan ấy cho hắn nhấn công tắc dễ như vậy,cậu áp sát,đánh tay đôi với gã.Dù vậy cậu vẫn không quên bảo người lái tàu chui xuống ghế lái.Nhân cơ hội,cậu ta chợp lấy khẩu súng ổ quay của tên râu ria rồi nhanh chóng bắn chốt khoá,ra hiệu cho người lái tàu chạy về toa sau,nắm bắt cơ hội nhân viên lái tàu chạy vọt ra khoang lái.
Giờ đây chỉ còn tên râu ria và cậu sĩ quan trẻ,dựa vào lợi thế thể hình và chiều cao - Hắn liên tục đánh cậu thừa sống thiếu chết,nhưng cậu ta vẫn cố gắng chống trả,chỉ là quá vô ích,nhưng chẳng phải chàng David nhỏ con vẫn thắng được Goliath hay sao ?
Viên sĩ quan trẻ liều mình lao tới thiết bị kích nổ,cố gắng phá huỷ nó - Nhưng tên râu ria không ngu hắn lập tức dùng dao đâm vào vào ngực viên sĩ quan.Cùng lúc đó viên cảnh sát còn lại cũng đang cố gắng cắt dây bom trên toa mà hầu như con tin đang ở đó.May mắn thay kế hoạch thành công họ gỡ thành công và nhanh chóng ném chúng ra ngoài,giải cứu tất cả khỏi bàn tay của tử thần.
Bên trong khoang lái,cậu sĩ quan kia vẫn đang cố gắng,cầm chân tên râu rai,chỉ đề chờ đợi một tín hiệu từ đồng đội,vài phút sau,người còn lại chạy ra phía trước toa,ra hiệu cho viên sĩ quan đang câu giờ - Rồi nhanh tay ngắt kết nối giữa khoang lái và khoang hành khách.
Từ bên trong viên sĩ quan trẻ khẽ gật,cậu đẩy tên râu ria kia ngã đè lên thiết bị kích nổ,miệng nở nụ cười thoả mãn :
"Mày thua rồi !
Tên khốn" - Cậu sĩ quan ấy nói :
Chẳng mấy chốc đầu máy di chuyển cách xa toa khách,rồi phát nổ không lâu sau đó,kéo theo cả tên cuối cùng trong băng thổ phỉ khét tiếng - Dù không ai biết cậu ta là ai,không biết chức vụ là gì,tất thảy mọi người đều đứng nghiêm trang,cúi đầu.Còn người đồng đội,đứng nghiêm,chào điều lệnh cậu trai trẻ vừa hi sinh.
Vài tiếng sau,khi đã đợi chờ quá lâu và không thể liên lạc với đoàn tàu - Lực lượng công an Liên Xô đã cử người đi tuần tra dọc tuyến đường tàu.Chẳng mấy chốc,họ thấy hiện trường,đầu máy cháy đen,những toa tàu nằm ngổn ngang,chỉ còn lại duy nhất một toa tàu,chưa tất cả hành khách và cả...........người cảnh vệ còn sót lại.
Lực lượng cảnh sát nhanh chóng điều tiếp viện,đưa tất cả quay về Kiev,dù đã được cứu thoát - Nhưng trên mặt mọi người,ai nấy cũng đều mang vẻ mặt,không còn sự vui tươi nữa.