Cập nhật mới

Khác CHERNOBYL : THE RISING

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403559900-256-k972620.jpg

Chernobyl : The Rising
Tác giả: LuninPhm
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tháng 4 năm 1986, lò phản ứng số 4 của nhà máy Chernobyl phát nổ, tạo nên thảm họa hạt nhân tồi tệ nhất trong lịch sử nhân loại.

Hàng nghìn người được lệnh sơ tán, những người lính cứu hỏa và kỹ sư được điều đến tâm điểm vụ nổ... nhưng không ai biết điều gì đang chờ đợi họ trong màn khói phóng xạ.

Khi bụi than chì lắng xuống, những xác người nằm lại trong khu vực nhiễm xạ bắt đầu cử động.

Sức nóng, phóng xạ và hỗn hợp hóa chất đã tạo ra một dạng tồn tại mới - méo mó, hung bạo và vô thức.

Pripyat biến thành địa ngục sống, nơi con người không còn là sinh vật thống trị.

Giữa cơn hỗn loạn ấy, một nhóm người sống sót phải đối mặt với điều không ai dám tin: sự trỗi dậy của những kẻ từng là đồng đội, người thân, và chính họ.

Trong đêm dài phủ khói, Chernobyl đã hồi sinh - nhưng không còn là Chernobyl của con người nữa.



zombie​
 
Chernobyl : The Rising
Tập 1 : Sự Yên Bình Trước Trỗi Dậy Của Tận Thế !


Mikhail Borisnov, một Đại úy thuộc quân đội Liên Xô, từng tham chiến ở Afghanistan khi mới gần 30 tuổi.

Giờ đây, anh đã là một ông bố hai con với người vợ xinh đẹp - Anastya, bác sĩ tại bệnh viện địa phương của thành phố Pripyat, một thành phố vệ tinh được xây dựng để phục vụ cho nhà máy điện hạt nhân Chernobyl.Gia đình họ chỉ mới chuyển đến đây vài tuần,một phần vì Mikhail được điều sang quân khu ở Chernigov - cách nơi vợ con sống không xa, chỉ khoảng 90 cây số; phần còn lại vì Anastya vừa được nhận vào làm việc tại bệnh viện thành phố.Cả hai vẫn còn khá lạ lẫm với nơi ở mới - một thành phố yên tĩnh, khác hẳn không khí nhộn nhịp, xô bồ và bận rộn suốt ngày đêm của thủ đô Moscow.

Tuy vậy, hơn ai hết, Mikhail và Anastya đều hài lòng với công việc hiện tại.

Làm bác sĩ ở Pripyat cũng không quá áp lực như ở Leningrad hay Moscow, bởi phần lớn chỉ là những ca nhỏ phục vụ cư dân trong thành phố - khiến công việc nhẹ nhàng và dễ chịu hơn nhiều.

Chernobyl một nhà máy điện hạt nhân khổng lồ nằm cách Pripyat không xa - bắt đầu được xây dựng từ năm 1970.Năm 1977 lò phản ứng số 1 hoàn thành đánh dấu năm nhà máy chính thức đi vào hoạt động.Những năm sau đó các lò phản ứng 2,3,4 hoàn thành và được đưa vào hoạt động, biến Chernobyl thành một trong những nhà máy hạt nhân lớn nhất Liên Xô khi ấy và là một phần quan trọng không thể thiếu vì nó cung cấp điện gần như cho toàn bộ Kiev và 10% năng lượng của Xô Viết Ukraina.

Nhưng chẳng ai ngờ chính nơi ấy - Chernobyl sắp trở thành nỗi ám ảnh của không chỉ toàn bộ Liên Xô mà là thế giới.Tới mức vụ ném hai trái bom nguyên tử xuống Nhật Bản của Mỹ cũng chẳng so bì được với nỗi ám ảnh ấy...

Sáng thứ sáu,ngày 25/4/1986 nắng chiếu qua khung cửa sổ của doanh trại quân đội Liên Xô ở Chernihiv-Mikhail vẫn như thường ngày,anh dậy sớm,sinh hoạt và huấn luyện binh lính.Nhưng hôm nay có chút đặc biệt sau giờ cơm trưa anh ta khoác lên bộ áo vest,sơ vin chỉn chu và tinh thần cũng vui vẻ hơn thường ngày !

Hoá ra Mikhail được nghỉ phép để về nhà với gia đình - thấy cảnh đó cấp dưới của anh ta cũng cười theo :

"Ối chà ! hôm nay có người được về với chậu bông hồng và hai thiên thần nhỏ rồi" - lính cấp dưới nói :

"Chà !

đúng,tôi nhớ họ lắm đã hơn tháng rồi tôi chẳng được ôm cô ấy,e rằng nếu không về phép tôi sẽ quên luôn mùi hương của cô ấy mất" - Mikhail cười,đáp :

"Ôi chao ! anh cứ làm quá tôi cũng đã hơn tháng rồi có gặp cha mẹ đâu nào ?"

"Cậu khác tôi Anton ạ ! cậu mới là hạ sĩ mới chỉ 22 tuổi sao hiểu được chứ ? này vợ tôi có cô em họ xinh lắm có cần làm mai cho không ? hử !"

Anton,cười khờ - cậu cũng chả biết nói gì,vì đúng thật 22 năm cuộc đời chẳng có mối tình vắt vai những người phụ nữ cậu gặp chỉ toàn đàn bà Afghanistan mặt trùm kín mít chẳng biết đẹp hay xấu !

Thấy cậu trai trẻ bối rối Mikhail cũng chả chọc cậu ta nữa mà soạn đồ vào vali rồi rời đi,anh nhanh chóng lên chiếc xe buýt gần đó để ra ga tàu.

Ở nhà mọi thứ vẫn rất yên bình - Anastya dậy sớm nấu cháo cho hai đứa nhỏ rồi làm việc nhà,hôm nay cô không đi làm vì thú thật !

đây chỉ là thành phố phục vụ cho một nhà máy điện không cần quá nhiều bác sĩ hay nhân viên y tế.Việc chuyển đến Pripyat có lẽ rất sáng suốt khi cô có nhiều thời gian hơn cho hai nhóc tì những thiên thần nhỏ đáng yêu.Khi cô đang chơi với đứa nhỏ Alisa,còn đứa lớn Neva đang chơi với chú Misha yêu thích của nó - thì bên dưới khu căn hộ cô ở,một bóng dáng cao lớn mặc quân phục chỉnh tề bước đến gần từ trạm xe buýt Pripyat,chẳng mấy chốc bên ngoài căn hộ của vợ chồng cô,vang lên tiếng chuông cửa,Anastya tưởng rằng đó là Khukov,một thanh niên đưa thư trong thành phố.

Nhưng hôm nay không phải Khukov tới đưa thư mà là vị hôn phu của cô - Mikhail ! anh ấy đứng trước cửa,tay phải cầm vali,đầu đội mũ kêpi điều này làm cô rất sốc tới mức phải dụi mắt hai lần để chắc mình không quá nhớ chồng mà sinh ra hoang tưởng,nhưng người đứng trước cửa........thực sự là anh ấy,Anastya ngay lập tức nhảy bổ vào lòng chồng ôm hôn anh thật chặt,thấy biểu hiện của vợ anh vuốt ve mái tóc vàng hoe của cô :

"Nhớ anh rất nhiều đúng không ?"

- Mikhail nói :

"Đúng,đồ quỷ ! anh làm em mừng phát khiếp đấy,biết không ?"

- Anastya xụt xùi đáp lại :

"Thôi mà ! cho anh xin lỗi lần này anh được về hẳn hai tuần tha hồ chơi với ba mẹ con"

Tụi nhóc cũng nhận ra ba chúng vội chạy ra tới mức nhóc lớn bỏ quăng luôn người bạn Misha để chạy ra ôm chầm lấy bố chúng !

- Mikhail rút ra từ trong túi hai thành sô cô la Alyonka rồi đưa cho hai đứa - Đối với bọn trẻ Liên Xô khi ấy,Alyonka không đơn thuần chỉ là sô cô la mà là món quà tinh thần quen thuộc của bố hay những lúc giáng sinh,năm mới hay có điểm cao thì Alyonka,biến chúng thành món xa xỉ phẩm đối với lũ trẻ và ngay tại lúc này khoảnh khắc đoàn tụ không chỉ là sự hạnh phúc chung của cả nhà mà là ngọt ngào đối với chị em Alisa - Neva mà còn là sự ngọt ngào với cả "bé lớn" Anastya.

Sau khoảnh khắc ngọt ngào ấy,cả gia đình được chiêu đãi một bữa trưa thịnh soạn mà cô đã tất bật chuẩn bị,ai nấy cũng đều no căng bụng - sau giây phút ấy Mikhail cảm thấy hạnh phúc vô cùng,anh không ngờ hôm nay người vợ đảm đang ấy lại nấu cho anh một bữa ăn ngon đến vậy - vốn chúng tốn kha khá tiền.Sau khi dùng bữa anh bước chân vào bếp phụ vợ rửa chén,dù chỉ là một khắc ngắn ngủi nhưng nó cho thấy Đại Uý Mikhail Palevich Borisnov là một người đàn ông Liên Xô mẫu mực biết yêu thương bảo vệ và nuôi dưỡng vợ con cũng như là tổ ấm của chính anh ta.

Tưởng chừng cuộc sống viên mãn dưới mái nhà tranh cùng hai quả tim vàng của gia đình nhỏ này sẽ mãi tiếp diễn - nhưng có mấy ai ngờ được chỉ sang đêm tối ngày hôm sau một thảm hoả thay đổi cả nhân loại được châm ngòi và đó cũng là sự chia rẽ mà cuộc đời "ban" cho ngôi nhà nhỏ ấy.
 
Chernobyl : The Rising
Tập 2 : Sự Trỗi Dậy Của Thảm Hoạ


Sáng sớm thứ 7 ngày 26/4/1986 - Ánh nắng chiếu rọi qua khung cửa sổ của khu căn hộ ở Pripyat.Mikhail vốn đã quen với kỉ luật quân đội nên đã dậy dừ sáng sớm,trong khi vợ anh Anastya vẫn ngủ say xưa với đứa nhỏ Alisa,cô bé mới chỉ 3 tuổi nên con bé được Nastya cho ngủ chung phòn với bố mẹ - nhưng bé Alisenka được ngủ giường riêng của nó một chiếc Koyka (Giường ngủ đơn) bằng sắt được trải nệm bông êm ái - xung quanh nào là lật đật Nga,gấu Misha,Búp bê,Matryoshka,...Toàn là những món đứa trẻ Liên Xô nào cũng thích,đối với gái út Alisa chúng không đơn thuần là đồ chơi mà là người bạn ấu thơ của nó !

Cô bé thức dậy,khẽ chuyển động từ trong chiếc chăn bông ấm áp mềm mại,ánh nắng sớm mai đã đánh thức nó.

Alisa cẩn thận đặt bàn chân nhỏ xíu xuống nền đá hoa lạnh ngắt vào buổi sáng - cô bé cầm theo người bạn Cheburashka vốn là nhân vật nó yêu thích trong bộ phim cùng tên.Bé út trèo lên giường mẹ nó khẽ đánh thức nàng - Anastya chợt tỉnh,cô nhận ra mình đã ngủ tới mức ánh sớm ban mai đã qua chỉ còn lại ánh nắng gắt từ mặt trời,cô bế bé út.Vội vã chạy sang phòng chị cả Neva :

"Nevochka,con yêu ơi ! dậy mau thôi ánh mặt trời đã lên rồi" - Anastya nói :

"Uh hm - cho con thêm năm phút nữa thôi mà mẹ" Bé Neva đáp lại với giọng ngái ngủ :

"Thôi nào con còn đi học nữa - con sẽ không muốn cô Yelana khẽ vào mông con vì tội đến trường trễ đâu,đúng không nào ?"

"Dạ !"

- Chị cả trả lời rồi cô bé ngái ngủ bật dậy vào nhà vệ sinh để đánh răng

Thấy vợ mình tưởng lầm hôm nay là thứ sáu trong khi nay đã là thứ bảy - Mikhail cười mỉm,đợi tới khi ba mẹ con ra tới cửa anh mới nói lại với giọng hài hước :

"Ối,đoá hoa hướng dương của tôi ơi ? em lại nỡ lòng nào gọi hai cô thiên thần nhỏ dậy để tụi nó đi học vào ngày thứ bảy ư ?"

Nastya trố mắt,cô nghĩ nay vẫn là thứ sáu :

"Cái gì cơ ? hôm nay là cuối tuần á - sao anh không bảo em sớm hơn hả Mikhail"

"Bảo em á ? chẳng phải em ngu như chết sao,làm anh lo sợ tới mức em sẽ như nàng Bạch Tuyết phải đợi chàng hoàng tử đến hôn lên môi em thì em mới chợp tỉnh !

Là chàng hàng tử nào đã gọi em dậy vậy ?"

"Chẳng chàng hoàng tử nào cả ! chỉ có thiên thần nhỏ Alisa thôi"

Cả nhà được một tràng cười sảng khoái vào sáng sớm.Vẫn như mọi bữa ăn ba bố con Mikhail ăn hết sạch món mẹ làm không để lại thứ gì dù là mẫu vụn,dù không biết đồ ăn cô làm ngon tới mức nào nhưng chắc chắn nó ngon hơn bữa ăn mà đầu bếp quân đội làm.

Dùng bữa xong - hai đứa nhóc vẫn như mọi hôm,cứ hễ ăn xong là ùa đến cái tivi để coi hoạt hình.Anh mỉm cười lâu rồi mới thấy hai đứa nhóc nhà mình như vậy ! nhưng đối với Anastya,điều này quá bình thường với cô - bố chúng thì chẳng mấy hôm ở nhà toàn ở quân khu,cô cũng không trông hai con được miết vì sẽ thường xuyên túc trực ca ở bệnh viện.Dẫu đó chỉ là một bệnh viên không lớn nhưng với cương vị là bác sĩ Anastya cũng hay thường xuyên trực ở bệnh viện theo đúng lịch và giờ làm - ông bà nội,ngoại cũng chả thể giữ được,cũng phải thôi gia đình họ sống ở Pripyat,trong khi ông bà nội ở Kalinin còn ông bà ngoại ở Leningrad.Vì thế,hai đứ nhỏ tìm đến tivi như cách giải trí duy nhất khi không có mẹ hay bố ở nhà,một phần tivi cũng là thứ giúp chúng cảm thấy an toàn.

Mikhail đang phụ vợ rửa chén,từ ngoài phòng khách - anh nghe tiếng hai đứa nhỏ đang xì xào về tập phim mới của "Hãy đợi đấy" vốn là bộ phim đã ăn sâu vào tiềm thức bao nhiêu đứa trẻ Liên Xô.Nhìn thấy cảnh tượng ấy lòng vị đại uý chua xót,anh cảm thấy hơi tội lỗi vì đã không bù đắp được nhiều cho những đứa con của mình - Anh bước ra xoa đầu hai đứa rồi nói :

"Alisa - Neva,tối nay bố đưa hai đứa đi khu vui chơi nhé ?"

Nghe được tin bố chúng hứa sẽ cho đi hai nhóc đi chơi,bọn trẻ vu hẳn lên,mừng ra mặt :

"Thật hả,bố ?"

- Bé Neva hỏi anh

"Thật ! bố có bao giờ nói dối 2 chị em chưa ?"

"Dạ........chưa bao giờ ạ !"

- Cả 2 đứa đáp :

"Rồi,vậy sau giờ cơm tối bố dắt cả ba mẹ con đi !"

"Vâng ạ !!!!"

- Bọn trẻ vui dữ lắm,vì lâu lắm rồi chúng chưa đi chơi bao giờ

Ánh chiều tà dần buông,mặt trời dần lặn nhường chỗ cho mặt trăng - Lúc này,màn đêm bao phủ lên khắp cả thành phố Pripyat,ánh sáng từ mặt trăng chiếu soi xuống cả thành phố - Gia đình Mikhail cũng vừa dùng bữa tối xong,lúc này đã tầm 7:00 tối,anh đang rửa bát - trong khi Anastya đang trang điểm và sửa soạn một chút,dù chỉ là đưa con đi chơi trong thành phố nhưng vẻ bề ngoài luôn là thứ rất quan trọng với người phụ nữ Liên Xô khi ấy.Anh cũng thay chiếc áo Telnyashaka sang áo sơ mi và quần Tây.Bọn trẻ thì đang xem nốt tập hoạt hình cuối - Sau khi cả nhà đã sửa soạn xong xuôi,cả gia đình bốn người rời nhà.Misha đưa họ lên chiếc Moskvich,đưa cả ba mẹ con đến khu vui chơi.

Khi đến nơi,họ dường như gạt bỏ đi bao muộn phiền,Anastya lần đầu được trổ tài thiện xạ - khi cô tham gia trò bắn gấu bông cho bé Alisa,dù sau cùng phải nhờ đến tay "chồng yêu" vì cô chẳng bắn trúng con nào cả.Bé út nhõng nhẽo đòi bố nó vào chơi thay cho mẹ.........Sau cùng anh vẫn vào chơi cho Alya - đối với Mikhail,AK-74 thật anh cầm qua hằng ngày thì mấy khẩu súng bắn hội chợ này có nhằm nhò gì ?

Chẳng mấy chốc qua tay vị đại uý ấy,từng hàng gấu bông rớt như những bông tuyết trên tán cây thông trong rừng Taiga khi bị tác động.Điều này làm bé Alya vui mừng vô cùng cô bé ôm một đống gấu bông ấy,tới mức nó ôm cũng chẳng xuể - Em bước đến chỗ chị hai vỗ vỗ người chị rồi đưa cho Neva một nửa số gấu bông ấy - Neva hơn cô bé năm tuổi nhưng dẫu gì thì vẫn là con nít,làm sao cưỡng lại cả đống gấu bông này được.

Dù chỉ đơn giản là việc cả nhà đi chơi ở khu vui chơi,nhưng đó có lẽ khoảnh khắc bọn chúng chẳng bao giờ quên - Không chỉ hai đứa nhỏ được chơi mà cả "hai bé lớn" cũng vậy Mikhail và vợ ngồi trên đu quay ngắm nhìn toàn bộ Pripyat,trông thật nên thơ và đẹp đẽ.Họ không nói gì,chỉ nhìn nhau,ánh trăng và đèn điện từ nhà máy sáng soi,một vẻ đẹp vừa của thiên nhiên vừa của một thành phố công nghiệp tạo nên cảm giác lâng lâng kì lạ.Trong phút giây ấy - Anh và Anastya tiến lại gần nhau hơn......Rồi,hai người chạm môi - họ hôn nhau say đắm trong không khí hạnh phúc như thế này,đã lâu lắm rồi họ mới hôn nhau.Mikhail quên mất rằng đôi môi vợ anh lại mềm mại như mây và ngọt ngào như kẹo vậy !

Khi vòng đu quay của hai người kết thúc,họ bước xuống,trao nhau ánh mắt yêu thương mà lâu lắm rồi cả hai mới nhìn thấy - Mikhail và Anastya dường cả hai quay về thời tuổi trẻ,khi ấy chỉ có một chàng trung sĩ 22 tuổi tên Mikhail Dmitriyevich Borisnov và một cô gái 20 tuổi tên Anastya Kineppovna Lebedeva,chàng trung sĩ thì đạp chiếc xe đạp Aist màu xanh ngọc bích,đằng sau là nàng hoa khôi trường đại học tổng hợp Leningrad - đang ôm eo anh cười tủm tỉm,họ nhìn vô cùng đẹp đôi.........chàng trai ấy cứ đạp mãi đạp mãi đem theo sau yên xe là cô gái xinh đẹp của trường đại học danh giá nhất thành phố mang tên lãnh tụ Lenin vĩ đại.

Chẳng mấy chốc miền kí ức ùa về ấy làm hai người hoài niệm,đó là lần đầu họ hẹn hò,chẳng ai ngờ cô hoa khôi ấy lại yêu một chàng trung sĩ bảnh bao thay vì lựa chọn cậu ấm nhà giàu nào đó.Khoảnh khắc hai đứa trẻ chạy tới ôm lấy bố mẹ đã làm họ tỉnh mộng,hai vợ chồng ngay lập tức trở về thực tại - dù thế họ vẫn hạnh phúc vì hơn hết họ có hai bé con Neva và Alisa.

Cả gia đình trở về nhà sau chuyến đi chơi đầy hạnh phúc và niềm vui,lúc ấy cũng đã 10 giờ đêm mất rồi !

Sau cuộc vui ai về phòng người nấy,bé Alisa ôm búp bê,đi vào phòng rồi ngoan ngoãn nằm yên trên chiếc giường sắt kế bên giường của bố mẹ.Còn,bé Neva cô bé cũng ôm lấy Misha rồi chìm vào giấc mộng đẹp - Phía bên kia thành phố nơi nhà máy Chernobyl,các kỹ sư nhà máy đang chạy thử nghiệm độ an toàn của lò phản ứng số 4.Một trong những người có mặt ở đó là ông Anatoly Dyatlov là phó kỹ sư trưởng của nhà máy đang cùng các cộng sự,nhân viên tiến hành kiểm tra thử nghiệm độ an toàn của lò RBMK - Họ muốn kiểm tra xem turbin có thể cung cấp điện cho hệ thống làm mát khi mất điện hay không ?

"Toptunov cậu vặn công suất lò xuống ngưỡng thấp nhất cho tôi !"

- Dyatlov ra lệnh

Leonid Toptunov khi ấy là người trực tiếp điều khiển từ chối lệnh của Dyatlov,vì anh biết rằng lò RBMK này không thể hoạt động ổn định khi hoạt động ở công suất thấp,anh nói với Dyatlov :

"Thưa,sếp ! lò RBMK này không được thiết kế như vậy đâu,tôi e rằng khi giảm công suất xuống ! lò sẽ không ổn định !"

Dyatlov quát :

"Ô hay cái cậu này ? tôi bảo cậu chỉnh xuống ngưỡng thấp thì cứ chỉnh đi ! có chết ai đâu ?"

"Sếp,em e........"

"E e cái đếch ! cứ vặn thấp xuống,đây là thử nghiệm an toàn cơ mà ?"

Dù không đồng tình kỹ sư điều khiển Toptunov vẫn phải làm theo lời ông ta :

"Tốt ! giờ cậu tắt hết hệ thống an toàn cho tôi nhé Toptunov !"

"Sếp,nhưng nếu tắt hệ thống an toàn thì........"

"Cứ làm đi !"

Sau câu nói ấy,anh ngậm ngùi tắt hết hệ thống an toàn của lò phản ứng số 4 - Bên ngoài sát bên vị trí lò phản ứng thì một kĩ sư khác tên Valentin Komachuk đang thực hiện thao tác trực tiếp trên sàn lò,những thanh điều khiển trồi lên rồi lại thụt xuống - Nhưng hôm nay có gì đó rất lạ các thanh không hoạt động ổn định như mọi ngày nó cứ liên tục trồi lên rồi thụt xuống nhanh hơn ngày thường,thông thường các thanh sẽ có độ trễ khoảng 1-2 thậm chí là 3 giây nhưng hôm nay chúng cứ hoạt động liên tục,điều ấy làm người đứng sát lò phản ứng là Valentin cảm thấy kì lạ.

Và đúng như anh nghĩ chỉ vài phút sau khi kim đồng hồ trong phòng điều khiển điểm 1:23 phút sáng,lò RBMK số 4 phát nổ,mạnh tới mức xuyên thủng cả một phần nóc lò và hiển nhiên Komachuk chịu chung số phận với lò phản ứng ấy - sau vụ nổ người ta chẳng thấy anh đâu nữa anh dường như đã biến mất hoàn toàn hoặc có lẽ đã bị vùi lấp vì sức nổ khổng lồ của lò phản ứng số 4.Từ bên ngoài một cột khói hình nấm bốc lên nó lớn tới mức mà ở khu dân cư mọi người đều thấy.Rõ ràng tiếng động ấy đã làm kinh động người bên trongDyatlov nhanh chóng ra lệnh cho Akimov và cùng vài người khác ra kiểm tra khu vực xảy ra tiếng nổ,mà theo gã đoán là khu vực sàn lò,không chần chừ Aleksandr Akimov cùng vài kỹ sư khác đã chạy ra kiểm tra sàn lò họ cố gắng hạ công suất và ngăn chặn được phản ứng runaway,nhưng cho dù đã cố cố gắng cũng không thể làm gì hơn vì đây là nhà máy điện hạt nhân chứ chẳng phải nhà máy điện bình thường,nên hiển nhiên họ là những nạn nhân đầu tiên của phơi nhiễm phóng xạ.
 
Chernobyl : The Rising
Tập 3 : Thảm Hoạ Nhân Loại


1:23 phút sáng ngày 26/4/1986 - Khi cả thành phố Pripyat còn chìm trong giấc ngủ.Thì phía không xa ở nhà máy Chernobyl,nơi duy nhất còn sáng đèn - Nhà máy hoạt động 24/24 không ngừng nghỉ...........Nhưng,đâu ai biết rằng kể từ giây phút ấy một phần của Chernobyl sẽ chính thức dừng hoạt động,để trở thành một phần của lịch sử nhân loại.Nhận được tin lò phản ứng số 4 của nhà máy điện Chernobyl gặp sự cố,lực lượng cứu hoả địa phương ngay lập tức tới ứng cứu.Hàng loạt những chiếc cứu hoả hú còi,đi xuyên màn đêm để tiếp ứng và dập tắt đám cháy và cứu rỗi một trong những công trình quan trọng nhất của đất nước.Những người lính cứu hoả chẳng mảy may quan tâm tới vụ cháy lần này,họ đều nghĩ :

"Sẽ có chuyện gì lớn xảy ra ở đây cơ chứ ?

đây chỉ là một thành phố công nghiệp nhỏ thôi"

Tuy nhiên "thành phố công nghiệp" mà họ nhắc đến lại là nơi khởi nguồn cũng là nơi kết thúc của thảm hoạ !

Lực lượng cứu hoả Pripyat nhanh chóng có mặt,những người lính nhanh chóng vào việc họ tập trung chữa cháy bên ngoài nhà máy.Rõ ràng,những người lính cứu hoả ở Pripyat chưa nhận ra đây là một vụ nổ nhà máy điện hạt nhân mà nghĩ rằng đây là vụ hoả hoạn lớn ở Pripyat !

Thậm chí,một số lính cứu hoả đã đứng quá gần mảnh than chì của lò phản ứng hoặc lao thẳng vào khu lò,trong đó đội trưởng Vasily Ignatenko,đội trưởng đội cứu hoả,vô tình đã đứng quá gần mảnh than chì (graphite) lúc đang cùng đồng đội chữa cháy.Một sự thật rằng,ông và đồng đội không ý thức được sự nguy hiểm và mức độ phơi nhiễm đáng sợ của Uranium.

Vashchuk một trong những người cơ mặt sớm nhất cùng đồng đội lao tới lò phản ứng, mắt nhìn thấy những mảnh graphite bốc khói...

Họ không biết mức nguy hiểm đang chờ trước mắt.Anh lao thẳng vào lò.Ai nấy cũng đều cố gắng chiến đấu với ngọn lửa của phóng xạ mà không hay biết.Chỉ duy nhất một người - Boris Baronov,đội trưởng đội cứu hoả số 6 của Pripyat.Anh nhăn mặt, mắt chăm chú nhìn ngọn lửa.

Không giống như những đám cháy thường thấy, lửa ở đây bốc cao, màu xanh lạ, và những mảnh vật liệu nóng rực như bị hút vào giữa lòng ngọn lửa.

Ông cảm giác có điều gì đó không ổn, nhưng chưa kịp nghĩ rõ, khói và bụi nóng đã khiến mọi người phải lùi lại...Phút chốc ông gạt phăng đi ý nghĩ đó và chỉ đơn thuần nghĩ rằng đám cháy quá lớn cộng thêm ánh sáng từ nhà máy làm nó có màu như vậy.

Baranov quay đi, hét lệnh tiếp nước.

Tiếng vòi phun, tiếng giày dẫm lên mặt đất đầy than chì, tiếng ho khan giữa khói đêm... tất cả hòa lại thành thứ âm thanh cuối cùng mà Pripyat còn nghe thấy — trước khi sự im lặng của phóng xạ bắt đầu lên tiếng.Họ đã kiên cường chiến đấu trong suốt gần 4 tiếng đồng hồ với đám cháy của nhà máy - Vụ hoả hoạn gần như đã được dập tắt trừ phần lõi lò vẫn chưa dứt và vẫn đang ban "cái chết thầm lặng" cho những người lính cứu hoả đứng gần đó.Không lâu sau,lực lượng cứu hoả tiến hành tìm kiếm nạn nhân sau khi nhận được tin báo một kỹ sư tên Valentin Komachuk vẫn chưa được tìm thấy hoặc có mặt trong đội ngũ.

Lập tức một vài người lính đã xông vào tìm kiếm Valentin,nhưng họ đâu biết rằng,giờ đây anh chàng kỹ sư ấy ĐÃ KHÔNG CÒN LÀ NGƯỜI - Lính cứu hoả lọ mọ đi vào lõi lò chỗ có đống đổ nát cố gắng tìm kiếm anh kỹ sư xấu số trong vô vọng,dù biết hay dù có thể anh ta đã chết những người lính cứu hoả vẫn mong muốn kiếm được thi thể anh để gia đình yên tâm - Khi những người khác còn đang tìm kiếm thì bất chợt có thừ đó lướt qua họ,người lính vẫn đang ngẩn ngơ cố gắng tìm kiếm nạn nhân thoáng chốc biến mất,đồng đội anh ta vô cũng khó hiểu,nhưng chỉ nghĩ người lính ấy chỉ đơn thuần đi chỗ khác.Nhưng rồi - VỤT ! người đồng đội ấy cũng biến mất theo.

Những người khác chẳng mảy may để ý,cuối cùng họ bước ra ngoài với cái lắc đầu đầy ngao ngán.Rồi bỗng chốc,họ nhận ra đã thiếu mất hai thành viên - Một người lính tự nguyện đi vào tìm kiếm hai người kia.Nhưng khi anh lính ấy bước vào,anh ta chợt khựng lại - Không khí của nhà máy kì lạ bất thường.Trên hết ! anh ấy vẫn chọn đi sâu vào nhà máy,Nhưng đó là một sai lầm chí mạng.Khi bước vào sâu hơn anh ta lộ ra vẻ mặt đầy nghi hoặc - Trên sàn nhà máy là một vệt máu đỏ tươi,giống như ai đó vừa kéo lê một cái xác vậy,dù lòng nghi hoặc nhưng công việc của anh là cứu người anh chỉ đành bước tiếp,bước tiếp.Mà không hay biết mình đã rơi vào một cánh cửa tử thần.

Vệt máu dẫn anh ta vào một căn phòng u tối tới ngộp thở - Người lính cứu hỏa hít thở sâu lấy lại bình tĩnh rồi bước vào,bên trong căn phòng tối tăm ấy,anh ta nghe thấy tiếng gầm gừ - không phải là của động vật,người lính ấy tiến tới và thấy đó là một người đàn ông cao khoảng 1m7-1m8 mặc bộ đồ của kỹ sư nhà máy.Anh ta bình thản nói :

"Komachuk ? là anh đấy ư ?

- Mọi người đang chờ anh ở ngoài,mau theo tôi !"

Tuy nhiên người đàn ông ấy không trả lời,chỉ gầm gừ như thể dây thanh quản đã mất - Thấy biểu hiện của người đàn ông ấy,anh lính cứu hoả tiến đến đưa tay lên vai gã kia,hắn ta quay lại khuôn mặt không còn dáng vẻ của người sống mà là của một thứ sinh vật quái thái hình người......Da anh ta trông như đã bị thối rữa,thật kỳ lạ không phải vụ cháy mới chỉ xảy ra chưa tới 4 tiếng hay sao ? nếu nói bị phỏng hay chết cháy cũng chẳng đúng,vì trông như hắn đã thối rữa qua nhiều ngày ,không lẽ thực sự là một cái xác ? nếu vậy tại sao nó đứng được,gầm gừ được thế kìa ?

Còn nếu nó là người bị bỏng,thì lại càng không !

Sự nghi hoặc của người lính cứu hoả dần tăng,có vẻ anh ta không ý thức được sự nguy hiểm chết chóc đến từ thứ quỷ quái ấy.

Cuối cùng,anh chú ý đến thứ trên tay sinh vật kia -Trên tay sinh vật ấy,không đâu xa lạ mà chính là thủ cấp của một trong hai người lính cứu hoả đã biến mất,nó nhìn người lính cứu hoả đứng trước mặt nó.Với cặp mắt trắng bệch không có tròng,rồi lao về phía anh ta - xé xác,moi nội tạng và nuốt trọng,hệt như đó chẳng phải là người sống mà là một miếng thịt - không hơn,không kém.

Thoáng chốc,dây chuyền thánh giá của Baranov khẽ lay chuyển,tựa như Đức Chúa Trời đang cố gắng gửi thông điệp không lành cho ông - Ông nhìn xuống dây chuyền,thành tâm làm dấu,rồi nói.

"Tạ ơn Giê-su,nếu người đã không muốn con dây vào tình cảnh 'Ngàn cân treo sợi tóc' thì con nguyện theo ý người - Amen !"

Rồi ông cản người lính đang có ý định tiến vào,rồi đưa cả đội rút lui,mọi chuyện của họ là dập lửa chứ chẳng phải tìm kiếm người mất tích,hơn nữa ông thương những người lính như con trai - Đối với ông mất ba chiến sĩ,ba người lính ưu tú đã quá đủ - Vị đội trưởng đội 6 chẳng muốn mất thêm ai nữa cả,thế rồi.Dù lòng nặng trĩu họ vẫn nhấc những bàn chân nặng nề ấy ra khỏi khu vực lò phản ứng số 4.Chính sự rút lui ấy của Baranov đã gián tiếp cứu thêm nhiều lính cứu hoả không trở thành miếng mồi của con quái vật hình người ấy.

...

Phía bên kia thành phố - Khi một bên đang chìm trong hỗn loạn,còn một bên đang yên bình tự như bao đêm khác.Hàng trăm,hàng nghìn gia đình vẫn còn đang chìm trong giấc mộng đêm dưới làn khí của Uranium.

Trong số đó có gia đình của Mikhail và Anastya.

Căn hộ nhỏ của họ vẫn đang chìm trong bóng tối, chỉ nghe tiếng đồng hồ tích tắc... tích tắc...từng nhịp,từng nhịp.

Khi đồng hồ điểm 1 giờ 23 phút sáng.

Đoàng!

Một luồng ánh sáng lóe lên — chói lọi đến mức như mặt trời mọc ngược ngay giữa đêm đen.

Ánh sáng ấy xé tan cửa kính, len lỏi vào từng góc phòng ngủ.

Toàn bộ thành phố... sáng bừng như ban ngày.

Mikhail giật mình.

Anh bật dậy, bước đến cửa sổ—

"Cái... gì đang xảy ra vậy?" – anh lẩm bẩm.

Tiếng nổ vang dội đến độ những con chim trên mái nhà cũng bay tán loạn trong đêm.

Anastya cũng choàng tỉnh, vừa sợ hãi vừa chưa hiểu chuyện gì.

Cô nhìn chồng mình, ánh sáng phản chiếu trong đôi mắt mở to:

"Anh yêu ?...

đó có phải... là pháo hoa không?"

Không ai trong hai người biết — đó là giây phút cuối cùng mà họ còn nhìn thấy ánh sáng rực rỡ và đẹp xiêu lòng,trước khi nó ban tới cái chết.

Anh nhìn xuống dưới,những chiếc xe cứu hoả lần luợt nối đuôi nhau để dập tắt đám cháy cũng như cứu nạn và tiếp ứng cho Chernobyl - Mikhail thoáng nhìn rồi anh lại nhìn về phía ngọn lửa đang cháy phừng phực

Kịch !

Tấm hình bốn người rơi xuống đất,báo hiệu một điềm không lành sắp xảy đến với mái nhà nhỏ này.Ngọn lửa ánh xanh chói loá vẫn đang bốc cháy,dường như nó muốn thiêu rụi cả nhà máy.Anh nhìn vào ngọn lửa,nói với Anastya :

"Không,em yêu,đây chắc chắn không phải pháo hoá,vì pháo hoa thì không có màu ánh xanh !"

Trong nhà máy,nội bộ của họ đang vô cùng hoảng loạn,vì họ biết rằng lò phản ứng đã nổ,nghĩa là thảm hoạ của toàn nhân loại đã bắt đầu.

Dyatlov,kẻ đã có một phần trách nhiệm gây ra vụ nổ chìm trong vẻ bất lực,hắn nhấc tay nhưng lòng đầy nặng trịu để quay số và gọi cho giám đốc nhà máy Nikolai Bryukhanov - Tuy nhiên hắn chỉ dám báo cáo sai sự thật rằng "mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát",hắn ta không dám thừa nhận lò phản ứng đã nổ,thậm chí tổng kỹ sư nhà máy Nikolai Petronovich Fomin cũng đã báo cáo với giám đốc rằng lò phản ứng đã nổ - Nhưng vẫn chung một giuộc với Anatoly Dyatlov,ông ta đồng ý việc sự việc vẫn còn trong tầm kiểm soát.

Bên kia đầu dây,khi nhận được thông tin từ cả hai cấp dưới là Dyatlov và Fomin - Bryukhanov đã truyền thông tin sự việc lên Bộ Năng Lượng Liên Xô.Cũng chính sáng sớm hôm định mệnh ấy - Bộ Năng Lượng dù đã nhận báo cáo từ nhà máy.Nhưng họ,những quan chức của bộ được thông tin đây chỉ là một sự cố nhỏ và tình hình vẫn nằm trong tầm kiểm soát - Thực tế,tình hình đã vượt quá mức họ có thể kiểm soát và tất cả mọi người chỉ đều đang cố che giấu thông tin .Vì vậy,hằng nghìn,trăm nghìn người dân Pripyat vẫn chẳng được sơ tán,mà vẫn đang còn trong khu vực nguy hiểm.

Vài giờ sau,đám cháy ở Chernobyl cơ bản đã được kiểm soát,thì bỗng từ phía xa,một bóng dáng người bước tới với bảo hộ và thiết bị đo phóng xạ,đó là tướng Vladimir Pikalov là người chỉ huy lực lượng hoá học Liên Xô từ năm 1968 tới.Ông được cử đến để đo phóng xạ - Nhưng,ông không trực tiếp vào khu nhà máy mà là đo khi đang di chuyển trên xe bọc thép.Ông hốt hoảng tới mức mặt tái mét,lượng phóng xạ ở Pripyat đã cao ngất ngưởng,rõ ràng nó đã vượt khỏi tình trạng trong tầm kiểm soát.

Cùng lúc đó, tại bệnh viện Pripyat — bác sĩ Anastya Lebedeva trực ca.Tin báo có rò rỉ phóng xạ khiến toàn bộ y bác sĩ phải có mặt,nhưng không ai ngờ chỉ vài phút sau chính là thảm hoạ - Những chiếc cáng đầu tiên được đưa vào,các y tá tuyến ngoài gấp rút họ cố gắng chạy nhanh hết sức để đưa những vị anh hùng vô danh của Liên Xô,đã chiến đấu - không phải là với kẻ địch,mà là với phóng xạ,mà chẳng hay biết !

Các lính cứu hỏa được đưa đến trong tình trạng nôn mửa, mắt đỏ ngầu, da phồng rộp.Anastya chạm vào cổ tay người lính - cô giật mình.

Da anh ta nóng như bỏng lửa... nhưng lửa không thể nào nóng đến thế.

Một y tá thì thầm:

"Chết tiệt !

Đây... không phải bỏng nhiệt.

Mà là... bỏng phóng xạ."

Họ lập tức cởi bỏ quần áo bệnh nhân rồi ném tất cả xuống tầng hầm bệnh viện.

Kíp trực ca dẫu có cố gắng,cũng phải bất lực,họ đã dùng hết thuốc giảm đau,thuốc tê thậm chí cố gắng hồi sức tim phổi và kích điện tim,nhưng tình hình của họ - Những người lính chữa cháy đang ngày càng xấu đi.

Bỗng,anh lính cứu hoả trẻ tuổi mà Anastya đang cấp cứu nắm lấy tay cô :

"B.......Bác sĩ !

Đừng cố gắng nữa,tôi cảm giác.....xương trong người mình như thể đang tan ra"

Không ai trả lời.

Vì tất cả đều hiểu - đó là sự thật.

Dù đã làm tất cả những gì họ có thể... hy vọng sống của những người anh hùng ấy vẫn mỏng manh... như chính lớp da đang bong ra trên cơ thể họ.

Người lính trẻ nắm đau nhói,anh quằn quại trong đau đớn - Những lớp da đang bong ra giờ đây đã chẳng còn,mà thay thế bằng.........các mô cơ và máu - Thứ vốn dĩ phải nằm sau lớp da người,giờ đây lại ở ngoài.Kíp trực nhìn thấy cảnh này khiến họ vô cùng buồn nôn,nhưng vì đây là nhiệm vụ họ vẫn phải gồng,để tiếp tục cứu chữa.Người lính cứu hoả ấy thều thào một cách yếu ớt nói với Anastya :

"Bác sĩ...........làm ơn !

Hãy đưa chiếc kẹp tóc này cho bạn gái tôi - Cô ấy tên Sasha,tôi biết ! mình chẳng thể qua nổi,có lẽ !

Đức Chúa Trời đang gọi tôi về thiên đàng,tôi không thể làm trái ý người.....Nếu em ấy có hỏi,cứ nói rằng - Tôi đã đi theo tiếng gọi của Chúa Giê-su."

Dứt lời,mạch đập trên máy ICU của anh ta dần thấp đi,rồi dừng hẳn - Nhưng Uranium không cho anh ta cái chết suông sẻ !

Trước khi nói tạm biệt với cuộc đời,phóng xạ dày vỏ thân thể anh ta,làm máu trào ra từ hai hốc mắt,mũi,miệng.Cơ thể thì giật điên cuồng,một cách không kiểm soát.Các bác sĩ,y tá dù có can đảm đến đâu,cũng chẳng thể chịu nổi cảnh tượng ấy,ngay cả Anastya cũng vậy,cô ngã quỵu trước cảnh tượng tang thương ấy.

...

Phía bên kia chiến tuyến,nơi những người lính cứu hoả khác vẫn đang chiến đấu với khói bụi phóng xạ - Tướng Vladimir Pikalov,ngay lập tức điện báo về Moscow :

//Tiếng chuông điện thoại//

Ở Moscow,cuộc họp của Bộ Năng Lượng vẫn đang tiếp tục,họ vô cùng nóng ruột để chờ kết quả từ ông - Tiếng chuông điện thoại reo lên trong phòng học,một viên chức nhấc điện thoại :

"Xin chào,đây là phòng họp của Bộ Năng Lượng Liên Xô !"

"Moscow - Moscow,đây là Vladimir Pikalov"

"Pikalov ? mời anh báo cáo về tình hình ở Chernobyl"

"Báo cáo...........lượng phóng xạ ở nơi đây đã vượt khỏi tầm kiểm soát - đề nghị sơ tán dân thường NGAY LẬP TỨC !"

Lúc này,một vài dân thường ở Pripyat bắt đầu đã có triệu chứng nhiễm xạ,họ đã tiếp xúc với Uranium quá lâu mà chẳng hề hay biết.Tình hình ở bệnh viện thành phố cũng đã quá tải,các y bác sĩ đã chiến đấu hàng giờ liền để dành giật sự sống cho những bệnh nhân,người bị nhiễm xạ - Dù vậy họ chẳng phải là đấng cứu thế mà cứu chữa được tất cả,một số ca bị nhiễm xạ nặng đã được chuyển từ Pripyat về Moscow để cấp cứu.

Lực lượng hoá học và cảnh sát đã được cử đến để đo phóng xạ,nhằm để đảm bảo tình hình Pripyat thực sự nguy hiểm hay là do máy đo của Pikalov bị lỗi - Ngoài ra,phó thủ tướng Liên Xô Boris Scherbina và nhà khoa học hạt nhân số 1 Liên Xô khi ấy Valery Legasov đã được cử đi theo.

Vài tiếng sau,họ đặt chân tới Pripyat và trực tiếp đo phóng xạ của khu vực nhà máy - Tuy nhiên Scherbina vẫn chưa tin lò RMBK đã nổ trong suốt 15 phút đầu.Nhưng,một lần nữa khi thiết bị của Legasov cho ra mức phóng xạ cao ngất - Có thể giết chết bất cứ ai ! chỉ trong vài giờ.

Mặt vị phó thủ tướng Liên Xô tái mét ông im lặng từ 5-10 giây rồi nói :

"Chúng ta phải sơ tán dân ngay lập tức - Hãy điều quân đội,không còn thời gian nữa đâu !"
 
Chernobyl : The Rising
Tập 4 : Kẻ Thù


Mikhail đang nằm trên thảm trong phòng khách ở căn hộ nhỏ của vợ chồng anh để trông chừng hai đứa con gái bé bỏng và đáng yêu của mình - Anastya đã rời khỏi nhà vì cô nói với anh đã có rò rỉ phóng xạ ở nhà máy Chernobyl sau đám cháy đêm hôm qua và nhờ chồng canh con một chút.Vị đại uý đầy uy nghiêm ngày nào giờ mặc áo phông ở nhà trông chừng hai đứa trẻ giùm vợ.Có mấy ai ngờ người từng cầm AK-74 xông pha vượt qua bao nhiêu hẻm núi khắc nghiệt ở Afghanistan giờ đây nằm dài trên thảm nhìn hai nhóc tì của mình chơi đồ chơi rồi xem tivi.

Đài truyền hình địa phương vẫn đang phát tin tức về thể thao thường niên lúc 8:50 sáng,chẳng có gì đáng chú ý - Nhưng rồi,điện thoại căn họ reo lên liên hồi báo hiệu cho Mikhail có điều gì đó,anh vội vàng nhấc máy lên,rồi hỏi :

"Xin cho hỏi,ai ở đầu dây bên kia vậy ?"

"Đồng chí Borisnov !"

- Đầu dây bên kia trả lời lại bằng giọng điệu nghiêm

"Ơ.....dạ ? thủ trưởng ạ ?

Có chuyện gì vậy"

"Tình hình rò rỉ phóng xạ ở Chernobyl - Cậu nghe qua rồi chứ ?"

"À.....dạ vâng tôi có nghe qua rồi !

Nhưng đó chẳng phải vụ rò rỉ nhỏ thôi sao ?"

"Không ! theo dữ liệu từ tướng Vladimir Pikalov,người đang trực tiếp ở Chernobyl - Thì lưu lượng phóng xạ đã vượt ngưỡng.............Trong tầm kiểm soát !"

"C.......c........Cái gì ?"

"Nên,đồng chí vui lòng chuẩn bị tinh thần cùng anh em ở Sư Đoàn tham gia nhiệm vụ !"

"Dạ vâng !"

"Cứ ở yên đó,đồng chí Anton sẽ đem đồ bảo hộ đến cho cậu !"

Cuộc gọi bất ngờ bị cúp - Có vẻ Sư Đoàn ở Chernigov đã lên đường rồi !

Chẳng mấy chốc sau, dọc tuyến đường gần 90km tới Pripyat,hàng ngàn chiếc xe kéo dài gần như vô tận trên cả hai tuyến đường - Đó là các xe công vụ chở lính của sư đoàn 132 Chernigov.Trên xe những người lính ngày nào còn mặc áo giáp,đội mũ sắt,cầm súng AK - Giờ đây họ khoác lên mình bộ trang phục phòng độc dày cộm,đeo mặt nạ kín mít chẳng biết ai là ai.

Ở nhà,Mikhail khẩn trương bế hai đứa nhóc sang nhờ dì Lena chăm sóc giúp,rồi dặn dò nếu có gặp Anastya thì đưa hai đứa lại cho cô ấy.Nói rồi anh tức tốc chạy ra ngoài để xem tình hình nhà máy.Vị trí lò số 4 vẫn đang bốc khói nghi ngút dù lửa đã tắt - Anh cảm giác vô cùng kỳ lạ : "Rõ ràng lửa đã tắt,sao còn khói tới tận giờ này ?"

- Vài giờ sau.Hàng loạt chiếc xe quân sự nối đuôi dài cả trăm mét dừng lại ở Pripyat,những người lính mặc bảo hộ kín mít từ trên xuống,họ không mặc trang phục chiến đấu thường ngày nữa,mà là một bộ đồ dày cộm kèm mặt nạ phòng độc,hình ảnh ấy có chút hồi hộp,kịch tích nhưng lại có nét đáng sợ đến rợn người.

Đại uý Borisnov ngơ ngác,anh đứng đó nhìn hàng dài xe quân sự đang đổ về nơi thành phố công nghiệp điện cung cấp năng lượng rất lớn cho toàn bộ Xô Viết Ukraina,thậm chí là cả Liên Bang.Nhưng,giờ đây Pripyat đang bị bao phủ bởi sự im lặng của phóng xạ !

Binh lính nhanh chóng tập hợp họ nhanh chóng tiến vào "khu vực tử thần" tức nhà máy điện hạt nhân Chernobyl.

Mikhail đứng đó - Từ xa một bóng dáng cao lớn chạy về phía anh.Đó là Anton,cậu lính cấp dưới thân thiết coi như ruột thịt,đang cầm bộ đồ bảo hộ trên tay và chạy về phía anh :

"Anh Borisnov !!!!!"

"Anton ! cậu đến rồi"

Anton,vội vã đưa đồ bảo hộ và mặt nạ cho Mikhail rồi chạy đi mất để làm nhiệm vụ - Không chần chừ anh nhanh chóng khoác vào bộ đồ,rồi cũng chạy theo sau lưng cậu ta.

Khi tiến tới khu vực nhà máy,ai nấy đều há hốc vì cột khói phóng xạ bốc lên cao chưa từng thấy,gấp đôi cột khói của hai vụ nổ bom nguyên tử của Mỹ ở Nagasaki và Hiroshima.

Các quân nhân vào vị trí,tập trung ngay ngắn đâu ra đó,họ đeo lên trang bị chuyên dụng rồi tiến sau vào tử địa,họ có sợ không ?

Câu trả lời là : Có - Nhưng họ có chùn bước không ?

Câu trả lời sẽ là : không.

Dù biết lưu lượng phóng xạ đầy nguy hiểm của Chernobyl họ vẫn tiến vào,không vào vì lương cao hay danh lợi,mà là vì hàng trăm,hàng nghìn dân cư ở Pripyat đang bị đe doạ bởi kẻ thù không tên mà họ gọi là phóng xạ !

Mikhail bước lên đầu hàng cùng với ban chỉ huy đơn vị,tiến hành giao nhiệm vụ dập tắt lửa ở lõi lò phản ứng,di tản dân cư,cũng như khử nhiễm và làm sạch cả Pripyat và Chernobyl - Khi tiếng hô "Rõ !" của các binh lính,cả đại đội nhanh chóng toả ra làm nhiệm vụ mỗi trung đội được phân chia thành các tốp khác nhau để khống chế cơn giận dữ của phóng xạ !

Nhưng họ không hay biết phóng xạ,không phải là kẻ thù duy nhất của họ....Nó là một thứ khác,nguy hiểm hơn gấp bội !

Những người lính ai nấy cũng đều có chung một vẻ đều là bộ đồ kín mít với mặt nạ - Họ chung tay dọn dẹp nhà máy Chernobyl sau thảm hoạ.Ai nấy cũng đều đang bận rộn với công việc của mình.

Phía bên kia chiến tuyến - Các y bác sĩ đang cố gắng hết sức để cấp cứu những lính cứu hoả đang trong cơn nguy kịch của phóng xạ.Bệnh viện Pripyat rõ ràng đã quá tải,lượng thuốc tê và thuốc mê mà họ đáng lẽ có thể dùng trong vòng 5 năm đang càng ngày càng vơi dần.Anastya bước qua hành lang đầy mùi máu tanh hôi và những cơ thê với xác thịt đã bong tróc chỉ còn lại phần cơ và máu đỏ hỏn - cô nhăn mặt,trong trường hợp này tới vị bác sĩ giỏi nhất chắc chắn cũng sẽ nôn ói vì những hình ảnh này quá đỗi sốc.Họ chưa bao giờ gặp trường hợp như thế này trước đây,bệnh viên lớn nhất của thành phố,nơi mỗi ngày chỉ tiếp nhận vài ca chấn thương nhẹ,sốt,cảm,giờ đây như thể địa ngục.Dưới tầng hầm bệnh viện nơi từng chỉ là khu vực để đồ,phòng điện - Giờ đây nó trở thành một "bãi rác đồng phục" nơi các y tá vứt bỏ đồ bảo hộ nhiễm phóng xạ của các chiến sĩ chữa cháy.

Trong khi quân đội và các bác sĩ,y ta đang chiến đấu kiên cường với phóng xạ tại Pripyat,thì tại Moscow - dù biết tình hình nguy cấp Uỷ Ban Chính Phủ Liên Xô vẫn đang đợi lệnh của phó thủ tướng Schebrina,cuối cùng sau đề xuất của Valery Legasov,khi ông nhận thấy mức phóng xạ ở Chernobyl tăng cao,Schebrina cuối cùng cũng kí lệnh sơ tán cho gần 50.000 cư dân vô tội của Pripyat còn đang trong vùng phóng xạ - Ngay lập tức lệnh được truyền đến Uỷ Ban và chính quyền tỉnh Kiev cùng quân đội và công an Liên Xô đã ngay lập tức điều nhiều xe buýt đến sơ tán dân tại nới thành phố phóng xạ.

Đồng thời,loa phát thanh của đài truyền hình địa phương ở Pripyat cũng phát đi thông báo của phó thủ tướng Boris Schebrina về việc sơ tán dân cư khỏi vùng nhiễm xạ :

THÔNG BÁO

Ủy ban điều hành thành phố Pripyat

Do xảy ra sự cố tại Nhà máy Điện hạt nhân Chernobyl và để bảo đảm an toàn hoàn toàn cho cư dân, từ 14:00 ngày 27 tháng 4 năm 1986 sẽ tiến hành sơ tán tạm thời cư dân thành phố Pripyat đến các khu dân cư khác của tỉnh Kyiv.

Đề nghị mỗi gia đình mang theo:

giấy tờ tùy thân;

những vật dụng cần thiết nhất;

chút thực phẩm;

những thứ cần thiết cho trẻ em.

Đề nghị giữ bình tĩnh và trật tự khi lên xe buýt.

Trong thời gian vắng mặt tạm thời, nhà cửa, tài sản sẽ được bảo vệ.

Các xe buýt sẽ được bố trí dưới mỗi khu nhà vào lúc 14:00 giờ.

Dòng thông báo dù nghe nhẹ nhàng - Nhưng thực chất đó lại là những nỗ lực cuối cùng để cứu vớt tình hình tại Pripyat.Dù gọi là sơ tán,thực chất ai cũng biết những cư dân của Pripyat đã phơi nhiễm với phóng xạ quá 24 tiếng,như vậy là cũng đủ để giết họ,việc sơ tán chỉ là những hi vọng phút chót để Liên Xô níu lấy ván bài này,chính quyền Xô Viết không dám thừa nhận lò phản ứng số 4 đã nổ với toàn thể giới vì sợ MẤT THỂ DIỆN QUỐC GIA nhưng cũng chính vì sự sợ sệt đã mà những người dân đáng lí ra phải được sơ tán ngay lập tức sau vụ nổ,thì mãi tới tận 36 tiếng sau họ mới được đưa ra khỏi nơi chết chóc ấy.

Toàn bộ cư dân rời khỏi nhà,trong đó có cả gia đình của Mikhail và Anastya,dù vậy thật ra hai đứa trẻ không ở chung với họ - Chúng đang ở nhà dì Lena...

Vào thời điểm quân đội được điều đến,cũng là lúc Mikhail phải quay lại nhiệm vụ,anh không thể bỏ mặc hai con ở nhà nên đã đưa chúng sang cho dì Lena và chú Yegor trông chừng,vì ở nhà dì Lena cũng có đứa cháu trai tên Nikita và nhóc đó chỉ cách Neva 1-2 tuổi.

Lena từng là thành viên của dân quân Kharkov trước khi bà chuyển đến Pripyat ở chung với cháu trai và chồng,nhóc Nikita không may mất cả bố lẫn mẹ - Bố nó là lính không quân,mất khi thực hiện bay huấn luyện,còn mẹ nó chỉ là một phụ nữ Liên Xô bình thường,nhưng mẹ nó qua đời khi Niki còn chưa biết mặt mẹ nó tròn,vuông hay méo.Tội nghiệp !

Thằng bé ở với bố 8 năm liền,tới khi chiếc Su-15 định mệnh ấy cướp đi người nó yêu nhất,sau đó thằng bé ở với cậu ruột ở Priyat,mà cũng chẳng biết tai ương thế nào ?

Cậu thằng bé cũng đi trong vụ tai nạn xe hơi ngay ngã tư đường.Kể từ ngày cậu nó đi theo anh trai với chị dâu thì Nikita khóc mãi vì người còn lại cũng chẳng ở với nó được lâu.Lena với Yegor cũng phải bay từ Sochi về Pripyat trông nom thằng nhóc,khổ nỗi thưở đầu nó chẳng chịu nói chuyện với ông bà nội,cứ im lìm mà vuốt ve chiếc nón bay của bố với chiếc áo của cậu nó.Dì,phải khó khăn lắm mới động viên nó vượt qua được nghịch cảnh - Giờ đây khi thảm hoạ phóng xạ bùng nổ mọi người phải rời nhà di chuyển đến nơi an toàn.Gia đình dì cũng vậy,trong cái khó còn phải gánh thêm hai con vịt trời của gia đình Borisnov - Mặc dầu,dì Lena có thể bỏ hai đứa nhỏ lại và gọi cho Anastya tới đón,nhưng với những nỗi đau dì đã trải qua,dì biết dù chị em Neva với Alisa không phải ruột thịt với mình,nhưng dì vẫn mang tụi nó theo,vì dì hiểu : "Nikita nó đã mất cả bố,mẹ,cậu.Mình không thể để hai đứa nhỏ này lại bơ vơ một nơi như này" Thế là,dì đưa cả ba đứa trẻ rời Pripyat để bố mẹ chúng yên tâm làm nhiệm vụ.

Họ bước ra khỏi toà chung cư quen thuộc,Neva ngoái lại nhìn căn hộ nhỏ xinh của nhà nó,mắt tiếc nuối - Mặc dầu nó vẫn đi theo dì Lena lên xe buýt.

Phía bên dưới hàng trăm,hàng ngàn hộ gia đình tập trung,gây ra khung cảnh ngột ngạt tới mức không thể thở,bọn trẻ chưa bao giờ thấy những thứ như thế này - Những đứa hàng xóm lạ hoắc chẳng bao giờ thấy mặt,vậy mà giờ đây bọn chúng chạm mặt nhau dưới cái nhìn của trẻ thơ.Nhưng chỉ người lớn mới hiểu rằng,chuyện không nhỏ như vậy.Nhanh chóng dì Lena kéo tay bọn trẻ dắt chúng đến nơi khác - Hoá ra !

Yegor là Đại Tá thuộc KGB (Uỷ Ban An Ninh Quốc Gia của Liên Xô) nên ông có quyền uy rất lớn,hiển nhiên nhà ông được hưởng đặc quyền vô cùng cao.Khi các gia đình khác còn đang chật vật xếp hàng lên xe buýt thì gia đình ông đã được chiếc Volga đen của Uỷ Ban An Ninh đón tận nơi.Do là thành viên cấp cao của KGB Yegor cùng dì Lena và ba đứa trẻ nhanh chóng bước lên chiếc xe ưu tiên và rời khỏi Pripyat đầu tiên,trước ánh mắt của người dân khu vực.

Chiếc Volga bóng bẩy rời khỏi Pripyat một cách vội vã,cứ như thể chậm một giây thì họ sẽ bỏ xác tại đây - Chẳng mấy chốc chiếc ô tô hạng sang dừng lại tại ga tàu Pripyat,nơi đoàn tàu chở các lãnh đạo và người quan trọng của thành phố để sơ tán khỏi Pripyat,gia đình bác Yegor và dì Lena là những người cuối cùng bước chân lên tàu,các cửa khoang nhanh chóng được khoá - Đầu máy già nua rít lên,nặng nề rời khỏi nơi thành phố đã chìm trong làn khói phóng xạ.

Do chỉ chở một số lượng người không lớn hầu như chỉ có các lãnh đạo,nhân vật VIP của thành phố nên đoàn tàu chỉ có khoảng vài ba toa khách,chủ yếu chở họ và người thân.Còn lại đoàn tàu chủ yếu chở toa khách,lực lượng công an địa phương cũng được cử đến - Các chiến sĩ công an ai nấy cũng đều mang theo một khẩu Makarov và vài băng đạn dự phòng vì họ chỉ nghĩ : "Đây chỉ là một chuyến tàu chở lãnh đạo và nhân vật quan trọng cùng người thân đi sơ tán thì có gì nghiêm trọng chứ ?"

Nhưng không ! cuộc đời chẳng hề dễ dàng như vậy,khi tàu vừa rời khỏi Pripyat 44 cây số,thì bất chợt có một nhóm người lái những chiếc xe tải cũ rượt theo đoàn tàu đang di chuyển - Thuở đầu ai cũng nghĩ rằng đó chỉ là xe của người dân gần đó.Tuy nhiên,khi chiếc xe tải áp sát đoàn tàu.Họ mới nhận ra,hoạ thực sự đã đến.Đó không chỉ là chiếc xe tải cũ bình thường mà là xe tải của băng thổ phỉ sông Dnepr,một trong những băng thổ phỉ khét tiếng nhất - Một số tên nhảy xuống từ trần tàu,tay lăm lăm AK-74 với ánh mắt đầy hung dữ.Lực lượng công an bảo vệ tàu cũng vô dụng trước chúng họ dù cố gắng bảo vệ khoang hành khách,nhưng dù sao hoả lực súng lục của họ không thể vượt trội hơn súng trường của bọn thổ phỉ,sau khi nhận thấy đồng bọn đã khống chế công an trên tàu,những tên khác nhanh chóng khống chế người lái tàu,rồi tràn xuống bên khoang khách - Tên cầm đầu chỉa súng lên trần tàu,hắn bóp cò,quát :

"Tất cả chúng mày,ai có tiền,vàng,vòng,đá quý thì giao hết ra đây,không thì đừng trách tụi tao ra tay tàn nhẫn !"
 
Chernobyl : The Rising
Tập 5 : Toa tàu sợ hãi


Bọn thổ phỉ Dnper đã chiếm tàu được hơn một tiếng,dù có cố gắng nhưng người trong tàu không có cách nào cầu cứu ra bên ngoài - Họ bị kiểm soát,chúng dí nòng súng lạnh tanh nhưng lại nóng rực vào đầu những hành khách tội nghiệp !

Tên thủ lĩnh Sergei quát lớn : "Tụi bây,cuỗm sạch tài sản bọn quyền thế này cho tao,đứa nào chống cự cứ thẳng tay nã bọn này một viên" Yegor giật mình - Ông là một đại tá thuộc KGB,nhưng trước tình thế này,ông chỉ là một lão già gần 70 tuổi vô dụng không hơn không kém,phải ông từng là đặc vụ thế đấy ! nhưng trong tay ông hiện tại không có nổi một khẩu súng !

Ông chỉ như bao hành khách khác khom người,che đầu - Nhưng ánh mắt ông lại điềm tĩnh đến mức vô hồn.Bọn thổ phỉ đi dọc các toa,để chắc chắn rằng chỉ có hai chiến sĩ công an làm nhiệm vụ bảo vệ tàu.Kiểm tra xong xuôi và đảm bảo an toàn,toán cướp đi ngược lên khoang khách rồi trấn lột của từng người.Chúng nổi tiếng vì bạo lực cực đoan và rất manh động,từng tên trong băng lần lượt đá mạnh vào phần dưới của hai cảnh vệ (tức công an bảo vệ tàu) tới mức họ ngất lịm,thậm chí bọn khốn ấy còn liên tục đánh mạnh vào đầu họ bằng báng súng AK - Bọn thổ phỉ Dnper ấy dường như chẳng còn là người,chúng là thú vật - Những con thú vật đáng bị tiêu diệt !

Dì Lena,trong tình thế bị bọn cướp khống chế dù có chút sợ hãi dì vẫn âm thầm hát ru cho những đứa trẻ,không biết bọn trẻ đã ngủ từ lúc nào.Chỉ biết chúng mệt tới mức ngủ sâu tới mức tiếng súng nổ bọn chúng cũng chẳng hề thức giấc.Một tên râu ria xồm xoàm hệt Rasputin bước ra sau khi thoả mãn thú tính của hắn,ngay lập tức hắn chỉa súng vào đầu dì Lena nói :

"Ngoại à ! bà có phiền không ? nếu đưa tôi vòng vàng trên người bà"

Giọng hắn nhỏ nhẹ một cách đáng sợ,hắn không quát tháo hung dữ như những tên đồng bọn,hắn nói chuyện vô cùng thanh lịch,nhưng là kiểu thanh lịch của một tên sát thủ,hệt như chủ nhân bộ râu mà hắn để.

Lena lịch thiệp đáp lại,bà tháo vòng vàng đưa hết cho tên cướp - Tên cướp cũng nhìn bà bằng một ánh mắt hiền từ đến chết người,trước về vị trí hắn còn nói :

"Bà ngoại ! bà cũng hợp tác phết đấy nhỉ ?"

Dù nghe thoạt như giễu cợt nhưng dì Lena hiểu rằng đó là lời nói hăm doạ của y,bọn trẻ vẫn ngủ ngoan trên tay dì,một cách nhẹ nhàng,cho tới khi một tên thanh niên chắc mới tầm 15 tuổi cầm khẩu súng săn tiến lại gần :

"Này bà cụ ? làm gì mà hát mãi thế,chúng tôi cũng phát buồn ngủ rồi,làm ơn câm cái miệng dân đen của bà lại"

Lena dù tức giận,nhưng bà vẫn thôi hát ru,chỉ trầm lặng ngắm nhìn hàng cây thông qua cửa sổ tàu - Đoàn tàu đã dừng lại hơn 10 phút,nhưng đối với những người trên tàu,10 phút tựa 10 năm.Bọn thổ phỉ kiểm soát con tàu,rõ ràng mục đích của chúng không đơn giản chỉ là cướp tài sản - Tên râu ria nhìn vào đồng hồ quả lắc trên tay hắn,rồi bước những bước chân lặng lẽ đến tên cầm đầu,thầm thì vào tai y gì đó,rồi quay lại chỗ cũ - Tên cầm đầu khẽ gật,hắn lại chỉa khẩu PPSH lên lần nữa,rồi bắn thêm phát.

Hành khách một lần nữa co rúm người vào nhau,giờ đây - Họ từ những người xa lạ,đều dang rộng cánh tay ôm lấy tất cả,những gia đình từng hạnh phúc giờ đây chụm vào nhau,chồng che cho vợ,mẹ cho các con,Yegor cũng sát lại dì Lena hơn ôm lấy bao bọc đám trẻ dù Neva với Alisa chẳng phải cháu ruột của họ.Bất chợt tên cầm đầu túm lấy người lái tàu lôi anh ta lại lên khoang,chẳng bao lâu,đầu máy Diesel lại sáng đèn,tiếp tục tiến về phía trước.Con tàu dù vẫn chạy,nhưng Yegor cảm nhận "đoàn tàu sẽ chẳng đi về nơi mà đáng lẽ ra họ phải đến" - Các chiến sĩ công an không làm được gì sao ?

Không,từ những người bảo vệ công lý,giờ đây họ bị còng tay ở một góc tàu,một người thậm chí còn đang bị thương nặng sau khi cố gắng nổ súng bảo vệ tàu - Họ bị tước vũ khí,kể cả dùi cùi và còng tay.

Đầu máy vẫn kéo toa tàu băng qua cánh rừng già cỗi,đã chứng kiến bao thăng trầm của lịch sử - Lần này nó vẫn tiếp tục là chứng nhân cho những con người bị dồn đến đường cùng,bị dồn đến tuyệt vọng.Bọn thổ phỉ đã gài bom xung quanh tàu,rõ ràng mục đích của chúng là dùng con tàu và hành khách trên toà làm con tốt thí cho kế hoạch của bọn chúng,thậm chí chúng còn khốn nạn tới mức - Buộc thuốc nổ xung quanh cô gái đã bị chúng làm nhục,như một quả bom tự phát.

Dì Lena,người phụ nữ vốn luôn hiền lành từ trước đến giờ bất ngờ cầm chiếc vali ném mạnh vào đầu một tên thổ phỉ gần bà nhất,hắn ngã xuống sàn,máu chảy từ vết thương ở đầu do chiếc vali của dì gây ra - Không để chúng có cơ hội phản ứng,dì chộp lấy khẩu SKS của tên bị thương rồi nã đạn về phía chúng,bọn khủng bố dù có súng,nhưng do bất ngờ bọn chúng không kịp chống trả.Vài tên ngã gục,Yegor cũng nhân cơ hội chộp lấy khẩu súng trường Mosin của tên vừa trúng đạn.Người phụ nữ đáng lẽ ra chưa bao giờ cầm đến khẩu súng,thậm chí chưa cầm đến một viên đạn bất ngờ phản kích lại bọn thổ phỉ - Giờ đây trên tàu vô cùng hỗn loạn,bọn khủng bố nấp ở khoang sau,nã đạn về toa khách,chú và dì thì cứ liên tục bảo vệ hành khách yếu thế.Từng cú bắn của dì dù là phụ nữ nhưng lại chí mạng.

Dì Lena từng là chiến sĩ của đội dân quân tỉnh Kharkov,thời trẻ do nhà nghèo nên dì không được ăn học đàng hoàng,nên khi lớn lên cũng chẳng biết việc gì mà làm,chỉ biết ở nhà nội trợ để đứa em trai duy nhất lên Moscow học đại học,tiếc thay cậu em ấy bị tai biến sau một vụ tai nạn xe lửa.Do vậy,dì mới tham gia đội dân quân chỉ để có đủ tiền trang trải nuôi em trai bị tai biến,vì đây là nghề duy nhất có tiền đủ để sống mà không cần học thức cao ở địa phương,chỉ cần biết đọc,biết viết - Kì lạ thay dù Lena không được ăn học tử tế,dì vẫn biết đọc,biết viết và biết tính toán cơ bản.

Giờ đây,người phụ nữ ấy và chồng bà như hai món thánh khí của hiệp sĩ Slav lên đường trinh chiến,một người là kiếm,một người là gươm.Bọn thổ phỉ ức chế,chúng không ngờ một bà ngoại như Lena dễ dàng cướp được vũ khí và gây khó khăn cho bọn chúng.Tên cầm đầu,nói :

"Mẹ kiếp,bọn bây có đem lựu đạn không ?"

"Dạ,vâng,em có !"

"Mấy trái ?"

"Không nhiều ạ,chỉ ba trái !"

"Chọi hết cho tao !"

"Ơ,nhưng mà?"

"Nhưng cái khỉ,tao kêu ném là ném"

"Dạ vâng !"

Tên thổ phỉ trẻ nhất nói xong,hắn rút chốt ném lựu đạn vào khoang khách.Yegor dù đã già nhưng kinh nghiệm thời trẻ của ông ở KGB không phải hạng xoàng,ông dừng lại hai giây,rồi đá lại trái lựu đạn về phía chúng "ông ta làm gì vậy ? ngưng hai giây chẳng phải muốn tự sát à ?" một hành khách nói.Nhưng rồi kì diệu thay khi trái lựu đạn bay ngược về phía chúng,nó lại phát nổ - Yegor không phải tự nhiên ngưng,30 năm làm việc cho KGB thì việc đối mặt với vũ khí,thậm chí vũ khí hạng nặng đã quá quen với ông - Khi kíp nổ vừa dứt,một tiếng nổ vang trời xuất hiện,nó chia con tàu thành hai nửa.Lena nhanh chóng đóng khoang tàu lại trước khi bọn thổ phỉ kịp nhảy lên,thoăn thoắt con tàu đã bỏ xa khoang của tụi thổ phí,đưa những hành khách đang chìm trong ác mộng trở về lại ánh sáng - Lena và Yegor đã cứu con tàu này một mạng,nhưng chưa phải tất cả,chúng còn gài mìn trên con tàu này.Dù đã cứu hành khách,nhưng họ quên rằng,tên cầm kíp nổ vẫn đang ở buồng lái tàu,vợ chồng dì tháo còng cho công an,trả lại súng cho anh ta,rồi cả ba từ từ tiến lên đầu tàu,cỗ máy ấy vẫn lao vút về phía trước,nhưng không phải là tự nguyện mà là dưới họng súng của tên râu ria hệt Rasputin,họ nhận ra mục tiêu của chúng là Kiev - Không phải là thành phố,mà là nơi đang giam giữ hàng ngàn tù nhân của Liên Xô !

Một nơi nhắc đến khiến ai cũng khiếp vía.Không phải là vì nơi đó quá an ninh hay khắc nghiệt,mà chính là kẻ họ giam giữ bên trong.

Toa tàu tiếp tục tiến về phía trước,tới nơi quân ác ôn ấy nhắm đến - Xong !

Yegor quyết không để bọn chúng tiếp tục làm loạn trên con tàu,hai vợ chồng già cùng hai sĩ quan cảnh sát,cầm súng bước từng bước lững thững lên toa điều khiển - Một sĩ quan cảnh sát thò đầu,lén lút quan sát,trên toa điều khiển chỉ có 2 tên,một tên đứng canh cửa,tên râu ria kia đang ở trong buồng lái,chỉa nòng súng lạnh tanh vào đầu người lái tàu,dưới bụng hắn đeo thiết bị gì đó,có vẻ là thiết bị kích nổ.

Một viên đạn bất giác găm vào người tên canh cửa - Phải,đó là từ họng súng Makarov của viên sĩ quan cảnh sát,anh ta nổ súng,một phần nhỏ là vì báo thù cho danh dự người công an Liên Xô bị bọn chúng phỉ báng,một phần khác là vì những người trên tàu,dù họ không phải dân thường mà là các chính trị gia,người có quyền của đất nước.Dù sao đi nữa,họ cũng là con người,họ cũng là từng là người dân,trước khi được đứng ở vị trí ấy.Anh sĩ quan ấy nổ súng,âu cũng là vì muốn bảo vệ con tàu !

Chẳng mấy chốc tên thổ phỉ ngã gục,họ lặng lẽ tiếp cận cửa buồng lái.

Có vẻ,tên râu ria kia vẫn chưa hề hay biết con tàu đã bị tách đôi và giờ đây ! chỉ còn mình hắn đơn phương độc mã chống lại công lý,bên ngoài 4 người họ nhìn thấy tên ấy đang ngồi song song với người lái tàu chỉa khẩu súng lục ổ quay vào đầu anh ta,tay còn lại để trên thiết bị kích nổ,vai hắn vẫn đeo chặt khẩu tiểu liên,không bỏ xuống một phút một giây.Yegor lén lút nhìn vào,có vẻ với tình huống này nếu họ mở cửa vào ngay hoặc chỉ cần hắn biết sự thật,cả đoàn tàu chứa hơn 70 sinh mạng này sẽ phát nổ và cùng chôn vùi dưới lớp đất của rừng thông Ukraine.

Từ sâu thẳm trong ông hiểu rằng : "Bọn tội phạm như băng thổ phỉ sông Dnepr không phải dễ ăn và để tiêu diệt được chúng,phải chấp nhận hi sinh" Và cách duy nhất để cứu vãn tình thế,là cùng tên râu ria kia tan xác - Dẫu nghe đau lòng,nhưng lại là sự thật,kinh nghiệm là một trong những đặc vụ hàng đầu của Cơ quan tình báo và mật vụ Liên Xô,dĩ nhiên ông nắm rõ cách giải quyết của từng vụ việc Thế rồi lão già ấy khom người lại gần cánh cửa toa lái,kịch ! cửa toa mở ra - Lena lấy làm sốc vội ngăn chồng bà lại :

"Này ông già ?

ông điên à" Lena nói :

"Bà bỏ tôi ra xem nào,tôi đã sống hơn nửa đời người rồi !

Bọn thổ phỉ như chúng,tôi không lạ" Yegor đáp với giọng bình tĩnh :

Đúng vậy,những chuyện này ông đã trải qua quá nhiều,tới mức chai lì cảm xúc - Một cựu đặc vụ như ông ắt hẳn đã trải qua những chuyện khủng khiếp tương tự,có khi hơn thế nữa.Lena vốn mạnh mẽ nhưng giờ phút này,khoé mi bà bỗng rơi nước mắt,cho dù có mạnh mẽ tới đâu,đối mặt với cái chết của người mình yêu,dẫu đã biết trước - Nhưng nó lại đau gấp bội !

Giờ đây,dường như Lena rơi vào tình cảnh của mẹ bà,khi tiễn chồng ra tiến tuyến chống Phát Xít Đức,dù hẹn ước sẽ trở về,nhưng cha bà đã đi xa mãi,về nơi những chú chim bồ câu trắng sải bay trên bầu trời quê hương.

Bà nhìn tấm lưng ông chồng già của mình,rồi ôm ông lần cuối - Yegor vẫn ngồi sát mép cửa,nhìn xa xăm về nới cánh rừng thông bạt ngàn,đàn nai chạy nhảy tung tăng,thỏ ra hang,hoa nở rộ.Ông vẫn cứ ngồi đó,lặng lẽ rít điếu thuốc mình thích,dù nhìn vô cùng bình thản.Nhưng lòng ông lại nặng trĩu,rồi bất chợt một bàn tay đặt lên vai ông,đó là của viên sĩ quan công an trẻ bị bọn chúng bắn vào bụng,dù đau đớn,cậu vẫn gắng gượng nói với Yegor :

"Cảm ơn bác đã hi sinh tuổi xuân để bảo vệ Liên Bang Xô Viết !

Bác đã cống hiến cả cuộc đời rồi,về lý cháu không thể để bác tiếp tục bỏ xác chỉ vì cứu chúng cháu.Với tư cách là một chiến sĩ cảnh sát nhân dân Xô Viết - Cháu không thể đứng khoanh tay nhìn một bậc tiền bối như bác bỏ xác chung với lũ khốn này,nghe cháu ! vụ này để cháu thực hiện."

Yegor nhìn vào mắt cậu ta,trông cậu ấy giống hệt Vasyl,người bạn thân nhất của ông đã hi sinh khi cố gắng cầm chân bọn thổ phỉ cũng chính ở đất Ukraine này.Bất giác,ông níu chặt tay chàng sĩ quan trẻ,mắt ngấn lệ - Nhưng rồi lão lại buông tay,nhìn thẳng vào mắt cậu trai hình ảnh Vasyl cứ thấp thoáng hiện lên trong Yegor,ngay khoảng khắc chiến sĩ ấy dũng cảm bước tới gần cửa toa lái,cậu ngưng lại một lúc rồi nói với người đồng đội,anh ta cũng hiểu ý vội vã bước về tao sau,không quên hai ông bà già,con tàu vẫn đang chạy,viên sĩ quan bị thương nặng ở bụng gắng gượng trèo lên nóc tầu,dẫu vết thương vẫn đang chảy máu,cậu ta bò gần đến kính chắn gió của khoang lái,rồi nổ một phát súng phá vỡ tấm kính - Đón cũng là viên đạn cuối cùng trong súng,viên sĩ quan dùng thân đập vỡ các mảng kính còn lại,lao vào khoang lái.

Vết thương vốn đã bị thương do đạn bắn,giờ đây còn bị thêm thương tích của mảnh kính tàu - Tên râu ria vốn định kích hoạt công tắc,nhưng đâu dễ gì viên sĩ quan ấy cho hắn nhấn công tắc dễ như vậy,cậu áp sát,đánh tay đôi với gã.Dù vậy cậu vẫn không quên bảo người lái tàu chui xuống ghế lái.Nhân cơ hội,cậu ta chợp lấy khẩu súng ổ quay của tên râu ria rồi nhanh chóng bắn chốt khoá,ra hiệu cho người lái tàu chạy về toa sau,nắm bắt cơ hội nhân viên lái tàu chạy vọt ra khoang lái.

Giờ đây chỉ còn tên râu ria và cậu sĩ quan trẻ,dựa vào lợi thế thể hình và chiều cao - Hắn liên tục đánh cậu thừa sống thiếu chết,nhưng cậu ta vẫn cố gắng chống trả,chỉ là quá vô ích,nhưng chẳng phải chàng David nhỏ con vẫn thắng được Goliath hay sao ?

Viên sĩ quan trẻ liều mình lao tới thiết bị kích nổ,cố gắng phá huỷ nó - Nhưng tên râu ria không ngu hắn lập tức dùng dao đâm vào vào ngực viên sĩ quan.Cùng lúc đó viên cảnh sát còn lại cũng đang cố gắng cắt dây bom trên toa mà hầu như con tin đang ở đó.May mắn thay kế hoạch thành công họ gỡ thành công và nhanh chóng ném chúng ra ngoài,giải cứu tất cả khỏi bàn tay của tử thần.

Bên trong khoang lái,cậu sĩ quan kia vẫn đang cố gắng,cầm chân tên râu rai,chỉ đề chờ đợi một tín hiệu từ đồng đội,vài phút sau,người còn lại chạy ra phía trước toa,ra hiệu cho viên sĩ quan đang câu giờ - Rồi nhanh tay ngắt kết nối giữa khoang lái và khoang hành khách.

Từ bên trong viên sĩ quan trẻ khẽ gật,cậu đẩy tên râu ria kia ngã đè lên thiết bị kích nổ,miệng nở nụ cười thoả mãn :

"Mày thua rồi !

Tên khốn" - Cậu sĩ quan ấy nói :

Chẳng mấy chốc đầu máy di chuyển cách xa toa khách,rồi phát nổ không lâu sau đó,kéo theo cả tên cuối cùng trong băng thổ phỉ khét tiếng - Dù không ai biết cậu ta là ai,không biết chức vụ là gì,tất thảy mọi người đều đứng nghiêm trang,cúi đầu.Còn người đồng đội,đứng nghiêm,chào điều lệnh cậu trai trẻ vừa hi sinh.

Vài tiếng sau,khi đã đợi chờ quá lâu và không thể liên lạc với đoàn tàu - Lực lượng công an Liên Xô đã cử người đi tuần tra dọc tuyến đường tàu.Chẳng mấy chốc,họ thấy hiện trường,đầu máy cháy đen,những toa tàu nằm ngổn ngang,chỉ còn lại duy nhất một toa tàu,chưa tất cả hành khách và cả...........người cảnh vệ còn sót lại.

Lực lượng cảnh sát nhanh chóng điều tiếp viện,đưa tất cả quay về Kiev,dù đã được cứu thoát - Nhưng trên mặt mọi người,ai nấy cũng đều mang vẻ mặt,không còn sự vui tươi nữa.
 
Chernobyl : The Rising
Tập 6 : Ký Ức Với Toa tàu


Những nạn nhân được đưa về Kiev - Nhưng không phải bằng thứ đáng lẽ ra họ phải đến,là đoàn tàu.Đối với họ đó không chỉ là một đoàn tàu bình thường chẳng may bị cướp,đó là hoạ.Sau cùng họ vẫn là những người tội nghiệp nhất dù có là thường dân hay quan chức chính phủ,họ dẫu sao cũng là người,đều biết sợ !

Yegor và Lena dẫn 3 đứa trẻ bước xuống toa tàu.Lòng ông nặng trĩu cái chết của viên sĩ quan trẻ kia rõ ràng đã làm ông ám ảnh,mặc dù là cựu đặc nghiệm KGB đã vào sinh ra tử cho tổ quốc không dưới nghìn lần - Ánh mắt của viên sĩ quan ấy vẫn khiến một lão già vốn cứng rắn,lạnh lùng.....phải đỏ hoe,ngấn lệ.Giống như ánh mắt của một người đã từng là tri kỷ của lão,hơn 30 năm nhưng cái nhìn ấy vẫn khiến ông day dứt không nguôi : "Đáng lẽ ra người nên đột nhập hang ổ thổ phỉ đó phải là tôi" Ông tự trách như vậy đấy !

Dù đã bước lên xe ưu tiên,nhưng lòng ông vẫn canh cánh không nguôi, vì lại thêm một người nữa mãi mãi nằm lại lòng đất mẹ - Công an nhanh chóng phong toả khu vực,chẳng bao lâu sau họ tìm được thi thể đã cháy đen của viên sĩ quan trẻ ấy.Không khí lập tức trùng xuống,các chiến sĩ công an dù chẳng ai bảo ai nhưng tất cả họ bất giác đứng nghiêm và chào điều lệnh,tiễn đưa người anh hùng ấy về nơi an nghỉ.Chiếc băng ca khiêng xác cậu ta ra ngoài khỏi đống hỗn độn từ buồng lái đã cháy nát,từng nhịp chân,dù nhẹ tựa lông vũ nhưng trong lòng những người tham gia cứu hộ,nó như có xiềng xích,một thứ gì đó tựa một tấm ảnh rời ra từ thi thể - Người lính gần đó tò mò,liền nhặt lên xem thử.Bức ảnh dẫu đã cháy xém vài góc,nhưng vẫn nhận diện được,trong tấm hình là một cô gái có vẻ là người Châu Á,cũng có thể là gốc Kazakhstan chăng ?

Phía sau tấm ảnh,dòng chữ "Нгуыен Лан Тхы-Кхам Тхиен" Tên nghe chẳng giống Kazkakh cũng chẳng phải tên Nga gốc,chỉ là một dòng chữ nhưng nó lại kèm địa chỉ ! cũng chẳng phải tên đường ở Ukraina hay ở bất cứ cộng hoà nào trong liên bang,người chiến sĩ ấy tự hỏi !

"Quái lạ,đây chẳng phải tên Liên Xô !

- không lẽ nào là tên nước ngoài ?"

Thế rồi cậu ta đút bức hình vào túi tập trung điều tra vụ án.

Phía bên kia,các nạn nhân đã được đưa về Kiev an toàn,bộ nội vụ khẩn trương đẩy nhanh tiến trình điều tra,vì sau cùng họ biết Yegor là một cựu đại tá FSB,đây là một vai trò không nhỏ - Nếu không muốn nói là vô cùng lớn,nghiêm trọng hơn hết một sĩ quan cảnh sát đã hi sinh,bất đắc dĩ lắm họ mới làm.Dù đã được đưa về Kiev nhưng không ai trong số hành khách là không khủng hoảng,họ vẫn còn bị sốc vì vụ khủng bố hồi nãy.Chỉ duy nhất Yegor và dì Lena là bình tĩnh đến đáng sợ,và cũng chính họ là người trực tiếp khai toàn bộ diễn biến cho cảnh sát.

Hơn một tuần vụ việc điều tra đã xong xuôi họ đã xác định được ai là kẻ chủ mưu là băng thổ phỉ sông Dnper.Các cảnh sát cũng đã vũ trang đầy đủ và luôn sẵn sàng mọi lúc,thực hiện truy bắt.Một tuần trôi qua nhưng kí ức ấy vẫn còn vương mãi trong đầu những người bị khủng bố,cứ mỗi lần nghe tiếng xình xịch từ đoàn tàu nào đó,kí ức lại ùa về và dằn xéo họ trong nỗi ám ảnh bất tận,ngay cả Yegor cũng vậy,thi thoảng ban đêm ông vẫn giật mình tỉnh giấc,ngủ không yên - Ông không chỉ ám ảnh sự việc mà còn ám ảnh cả đôi mắt non trẻ ấy,đôi mắt dù có sự trưởng thành nhưng lại đan xen sự trong lành của một thanh niên còn trẻ,nhưng đã mãi rời xa.

Chẳng ai biết cách đó hơn 7.000km có một cô gái Việt Nam xinh đẹp đang chờ đợi tâm thư của người cô yêu,mà chẳng hay biết người cô trao cả trái tim đã hi sinh để bảo vệ công lý,rồi từng ngày trôi qua biết bao lá thư được gửi qua Liên Xô chẳng bao giờ có phản hồi.Vài tuần sau,giữa phố xá Hà Nội đông đúc - Một cô gái thoắt khăn quàng cổ,dáng cô thanh thoát toát ra vẻ tri thức,cô bước vào trong bưu điện,phong thái điềm tĩnh :

"Anh nhân viên bưu điện ơi !

Cho em hỏi có thư từ Viktor Stefanov chưa ?"

"Chị đợi tôi chút,tôi vào kiếm cho - Mà này có người yêu bên tận Liên Xô cơ à"

"Vâng ạ,anh ấy là cảnh sát"

"Ồ ồ,cảnh sát !"

Nói rồi nhân viên trực bưu điện bước vào trong để kiếm bức thư từ người tên Mikhail Stefanovycht cho cô gái.Vài phút sau anh ta bước ra :

"Cho hỏi chị tên Nguyễn Lan Thư đúng không ?"

"Dạ vâng,thư của anh ấy ạ ?"

"Hình như là vậy"

Cô gái vội vã mở chiếc phong bì thư ra,háo hức chờ đợi tin của người đàn ông cô yêu - Nhưng !

đập vào mắt cô không phải là nét chữ của anh ấy,dòng chữ này có nét hơi vội vã,không quá cẩn thận thậm chí nếu không muốn nói hơi khó đọc.Dù có chết,Thư cũng nhận ra người gửi bức thư này cho cô không phải Viktor và cũng không phải là anh ấy viết !

"Chẳng lẽ anh ấy xảy ra chuyện ?"

- Thư nói,mặt đầy lo lắng

Nhưng sau cùng cô vẫn mở ra ra,bên trong chỉ ghi vài dòng :

"Gửi tới cô : Nguyễn Lan Thư

Kiev,ngày 30/4/1986

Chúng tôi vô cùng thương tiếc thông báo !

Đồng chí : Viktor Robertovycth Stefanov,đã hi sinh trong lúc làm nhiệm vụ đảm bảo an ninh tàu 701 khỏi thổ phỉ trên tuyến đường sắt ở Rytni,chúng tôi vô cùng lấy làm tiếc vì sự việc này - Đồng chí đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và sẽ mãi mãi nằm trong tim chúng ta."

Dù chỉ vài dòng chữ ngắn ngủi,nhưng nó dường như đã ăn sâu vào tận trái tim cô gái Hà Nội ấy,Thư gục xuống - khóc nấc giữa sảnh bưu điện............tiếng khóc nghe chua xót làm sao,ai nấy đều tò mò dòm ngó,lòng thầm đồng cảm với cô gái đã mãi mãi mất đi người mình yêu.Khung cảnh ấy chẳng hề lãng mạng tựa như bao bộ phim cô coi,nó day dứt,đau đớn đến tột cùng hệt như bản tình ca thiếu bóng người viết,một tình yêu đẹp đến xiêu lòng,nhưng lại kết thúc chẳng hề đẹp.

Vài ngày sau,có một chiếc phi cơ đáp xuống Kiev,mang theo tình yêu của một cô gái phương Đông.Đó là Thư ! cô bước ra khỏi sân bay trong tiết trời vừa se lạnh cuối xuân lại vừa ấm áp của mùa hè,nhưng cô lại thấy trống vắng đến kì lạ,trước mặt cô không còn hình ảnh của một chàng trung sĩ cao to với đôi mắt biếc - Giờ chỉ còn là một mảnh kí ức mà có lẽ cô sẽ đem theo tới khi xuống mồ.

Lan Thư rảo bước trên khu nghĩa trang Kiev,những bước chân cô nhẹ nhàng thanh thoát của một thiếu nữ mới chỉ vừa qua đôi mươi,trên tay cô là bó hoa hồng tươi thắm,chiếc giày cao gót của cô gõ cộp cộp xuống nền đất - Thư hôm nay ăn mặc rất đẹp,khác xa với hình ảnh một người con gái Việt Nam giản dị nhưng xinh đẹp.

Cô đặt bó hoa hồng lên mộ anh,nhìn vào tấm hình được khắc trên bia mộ,anh vẫn như ngày nào trông rất lãng tử trong bộ cảnh phục,nhưng nét mặt luôn nghiêm túc.Thư đặt thêm bức ảnh giữa hai người họ lên,nước trào tuôn từ khoé mi :

"Viktor,sao anh ngốc quá vậy ?

Anh hi sinh cả cuộc đời cho đất nước,hi sinh cả tính mạng để bảo vệ an ninh Liên Xô,rồi bây giờ anh ở đâu,em chẳng còn thể nhìn thấy mặt anh,chẳng được sờ - Chỉ được nhìn qua di ảnh và chạm phiến đá thô ráp thôi !

Sao anh ngốc thế ? sao anh dại dột thế,anh chỉ cần đợi 2 năm nữa là.......là.......là tụi mình kết hôn rồi mà ? sao anh lại bỏ em giữ chừng như thế ? chúng ta yêu được hai năm rồi kia mà,được nữa chặng đường rồi - Sao anh lại nỡ bỏ em đi thế hả !"

Cô quỳ bên mộ anh,khóc nức nở - Sự hi sinh mà anh giành cho quê hương quá lớn,có lẽ đã làm anh quên luôn chính hạnh phúc mà mình đang có.Dù có giận dỗi anh ấy bao lâu đi nữa Thư cũng chẳng được ai dỗ hay ôm vào lòng nữa,không còn hơi ấm từ chiếc áo khoác kaki của anh đâu nữa,chỉ còn lại nước mắt cô hoà với đất bùn Kiev.

Cô không yếu đuối,cô chỉ đơn giản là quá thương anh ấy.

Thế rồi,cô lần nữa bước đến cửa căn hộ của Viktor,nơi tình yêu của họ được nuôi dưỡng suốt 3 năm cô ở Liên Xô.Thư thản nhiên mở cửa bước vào,chú chó Samoyed trắng mà anh nuôi vẫn nằm trên sàn đầy mệt mỏi,có vẻ nó đã phải nhịn đói suốt nhiều ngày,cô ngạc nhiên.

"Ôi trời !

Tanka,người ta không đưa mày đi theo à ? sao giờ vẫn còn ở đây"

Ánh mắt chú chó ấy cứ hướng về mặt Thư,như một lời nói "Tôi sẽ mãi ở đây,không đi đâu cả chỉ để đợi chủ nhân về"

Cô vội vã lấy thức ăn,nước uống cho chú,khó hiểu thay sao nó nhịn khát được ?

Nhưng Thư không quá để ý,cô vội cho nó ăn,an ủi nó.Sau cùng,cô đến đây không phải vì Tanka,mà là vì kí ức còn vương vấn với Viktor,cô bước quanh căn hộ ấy,nơi chỉ có chiếc TV nhỏ đời 75 mà mẹ anh để lại trước khi mất.Cô đi dọc từng ngóc ngách,bước vào từng phòng,mỗi nơi đều đọng lại kí ức nhất định,những bức ảnh giữa hai người vẫn còn đó,tựa như cuộn phim xưa cũ - Thư dường như thấy hình ảnh hai người ôm nhau trên sofa nép sát vào chú cún cưng,cùng nhau xem tivi giữa trời đông Kiev - Dù chỉ khoảng thoáng qua nhỏ nhưng nó như một nhát dao cắt xuyên quan tâm hồn đã rỉ máu vì tình yêu của cô gái ấy.Thư ngồi xuống chiếc giường mà hai đứa cùng nằm,nó vẫn ấm áp như ngày nào - Nhưng cô lại chẳng còn cảm giác như thế nữa,bên trong tủ quần áo vẫn còn những bộ cảnh phục chỉnh tề,không một vết nhăn nhúm,thậm chí còn đọng lại cả mùi hương của Viktor,không phải là mùi nước hoa sang trọng,chỉ đơn giản là mùi hoa oải hương khô trong túi áo và mùi xà phòng 72.

Thư ngồi đó bơ vơ,khoảng trống mà anh tạo ra vô cùng lớn với cô,chú chó cưng Tanka nhảy lên người cô,nó ở đó như là một sự an ủi cho cô.Nhưng trên tất cả cô vẫn quyết tâm đứng dậy dù lòng còn vương vấn,cô bỏ những bức ảnh giữa hai người vào trong một hộp carton vừa cỡ,lặng lẹ phủ màn che cho tất cả đồ gia dụng trong nhà.Lan Thư ôm theo chú chó cưng đầy hoài niệm đứng trước cửa căn hộ,cô quay lại,những hình ảnh hiện về lần cuối,rồi cô cũng dứt khoát bước ra khỏi căn hộ.

------------------------------------------------------------------------------------------------

Lưu ý nhỏ cho bạn đọc :

(Những gì trên toa tàu thuộc mạch truyện chính và chỉ là phần dạo đầu)

+Đọc giả thân mến,đây chỉ là phần hậu truyện của tập 5 chỉ kể về những mất mát và nỗi ám ảnh mà vụ khủng bố tàu ấy để lại cho những nạn nhân như Yegor,Lena và cô gái Lan Thư khi cô mất đi người bạn trai của cô,cũng chính là viên sĩ quan trẻ đã tử chiến với tên khủng bố ở khoang lái để đảm bảo an toàn cho hành khách,và từ tập 7 trở đi sẽ là tập truyện chính thức VÀ SẼ KHÔNG CÒN DÍNH DÁNG GÌ TỚI CÁC VẬT PHỤ KHÔNG LIÊN QUAN TỚI TUYẾN TRUYỆN CHÍNH.

Cảm ơn !
 
Back
Top Bottom