Cập nhật mới

Khác Chạy trốn nỗi đau

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
398708690-256-k820342.jpg

Chạy Trốn Nỗi Đau
Tác giả: LNht153
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cô gái trẻ rơi vào tuyệt vọng, bị dồn đến bước đường cùng, nơi thân xác trở thành cái giá phải trả để đổi lấy sự bình yên.

Xen kẽ đó là hình ảnh một gã đàn ông trong bóng tối, sống với những thước phim ám ảnh, nuôi dưỡng sự kiểm soát và ham muốn bệnh hoạn.

Hai mảnh đời tưởng chừng tách biệt dần giao thoa, tạo nên một vòng xoáy ngột ngạt của ám ảnh, bí mật và sự chạy trốn nỗi đau.

Mỗi trang mở ra một lớp màn che, kéo người đọc vào thế giới vừa cuốn hút vừa rùng rợn.



slavetrade​
 
Chạy Trốn Nỗi Đau
I


Căn phòng rộng rãi, sáng trưng, mọi thứ được sắp đặt ngăn nắp đến mức bất thường nếu xét theo những gì đang diễn ra bên trong.

Tường quét vôi trắng, nền lát gạch sáng bóng, những kệ gỗ được lắp kính dọc theo bức vách đối diện cửa, trên đó được xếp gọn gàng từng món đồ khá kì lạ.

Nổi bật nhất là những bộ tóc giả mang đầy đủ các sắc độ của màu đen, những bức tượng đầu người bằng nhựa trắng xếp hàng dài mang những hõm mắt vô tri đang nhìn bất cứ ai sẽ mở cửa bước vào.

Ở đó có mười bộ tóc giả tất thảy và một bức tượng đầu người không có tóc.

Ngay giữa phòng, một chiếc giường lớn trải đệm phẳng phiu, ngăn nắp không một nếp nhăn, dường như đêm qua chẳng ai ngủ ở đó cả.

Mọi thứ sạch sẽ, sáng sủa, nhưng lại bất hợp lí lạ thường.

Ở phía cuối giường, một chiếc ghế gỗ đặt ở lối đi xa khỏi bức tường, nó được chuẩn bị sẵn cho mục đích duy nhất này.

Một cơ thể nữ giới ngoài hai mươi tuổi bị trói chặt vào đó, cơ thể trần trụi run rẩy dưới ánh sáng đèn trắng lạnh.

Những sợi dây vải quấn quanh cổ tay, siết chặt đến mức để lại những vết hằn tím bầm, vài chỗ làn da đã rớm máu và khô lại.

Bắp tay và bờ vai xuất hiện những vết bầm, có vết loang tròn như dấu ngón tay in hằn từ những cú siết mạnh, có những vết sậm màu hơn những chỗ khác, có lẽ do nó còn mới.

Cặp đùi trần và hông lốm đốm những mảng bầm tụ máu, chuyển sang vàng, dấu hiệu cho thấy sự bạo hành đã kéo dài từ lâu.

Khuôn mặt cô gái phờ phạc, đôi mắt đỏ hoe, đôi môi khô nứt rớm máu.

Chẳng ai biết rõ cô đã chịu đựng trong bao lâu, ngoại trừ hắn, bởi vì chính cả cô cũng không còn nhớ nổi mình đã ở đây từ lúc nào nữa.

Mỗi lần cô mở miệng van xin, giọng khản đặc, yếu ớt nhanh chóng biến tan trong không khí bởi nó chẳng đến được với người cần nghe.

Nhưng mái tóc cô vẫn sạch sẽ, óng mượt và vẫn ánh lên màu của tuổi trẻ.

Cơ thể cô vẫn sạch sẽ, làn da trắng đã trở nên nhợt nhạt vì lâu không tiếp xúc với ánh nắng.

Ánh sáng dường như có thể xuyên qua cơ thể nhạt nhòa này.

Đứng dậy từ chiếc giường đối diện cô là một gã đàn ông ngoài ba mươi tuổi lặng im, ít nói như nhữnh gì hắn vốn có.

Thân hình có phần thư sinh của gã cũng đủ che phủ ánh sáng đang chiếu rọi, hắn chính là bóng tối đang nuốt chửng lấy những gì còn tồn tại của cô.

Trong tay hắn, một con dao cạo đang sáng lấp loáng, sắc đến mức ánh sáng lướt đi theo từng đường lưỡi thép khi con dao khẽ chuyển động.

Khuôn mặt hắn điềm tĩnh, đôi mắt dửng dưng, tất cả chỉ là một công việc quen thuộc.

Chẳng có gì đáng để tâm lắm.

Trên chiếc bàn gỗ gần đó, chiếc điện thoại của cô gái nằm trong một góc, màn hình liên tục nhấp nháy ánh sáng xanh.

Vẫn có những tin nhắn đến vì trong suốt thời gian vừa qua gã vẫn hồi âm một vài tin nhắn cần thiết để cho thế giới ngoài kia tưởng rằng cô vẫn tồn tại.

Ánh sáng từ màn hình hắt lên, chớp nháy như một tín hiệu của thế giới bên ngoài kia, có ai đó vẫn đang chờ cô trả lời, còn ở nơi đây chỉ có sự tuyệt vọng đang bao trùm lấy một cơ thể đã tàn tạ.

Phía dưới chân ghế gỗ một tấm bạt nilon đã được trải ra từ trước, phẳng phiu và sạch sẽ.

Cô nghĩ có lẽ gã không muốn máu của mình làm vấy bẩn cái sàn nhà bóng loáng này.

Ánh đèn huỳnh quang trắng toát hắt xuống, khiến mặt nilon bóng loáng phản chiếu ngược lại, khiến cho chỗ cô ngồi sáng bừng lên như được ánh đèn sân khấu rọi xuống.

Tấm nilon này chỉ một chút nữa thôi sẽ hứng lấy sinh khí chảy ra từ người cô và khi đó nỗi thống khổ sẽ chấm dứt.

Gã đàn ông tiến lại gần hơn.

Lúc này, hơi thở của cô bỗng trở nên dồn dập.

Mặc dù trước đó cô đã chuẩn bị tinh thần đón nhận sự kết thúc, nhưng khi nó tiến đến chuẩn bị nuốt chửng lấy mình thì bản năng sống bên trong cô vỡ òa thành những tiếng gào xé cổ họng:

"Đừng giết tôi... xin anh... tôi thề... tôi thề sẽ không nói với ai hết"

Tiếng nấc, tiếng khóc lẫn vào tiếng van xin, tuyệt vọng đến nghẹt thở.

Nhưng hắn chẳng mảy may hồi đáp mà chỉ lặng lẽ vòng ra phía sau lưng dô, cánh tay bất ngờ ghì chặt lấy đầu cô.

Lực từ tay hắn khiến đầu cô bị kẹp chặt khiến phần cổ bị ngửa lên, phơi ra chuẩn bị đón nhận con dao sáng loáng.

Cô giật mình, toàn thân căng cứng, lồng ngực như sắp vỡ tung vì tranh thủ hít những hơi thở dồn dập sau cuối.

Trong thoáng chốc, ý nghĩ cuối cùng vụt ngang qua đầu cô gái vừa bước qua tuổi đôi mươi:

"Thế là hết."

Cô ước rằng mình được nhìn mặt trời lần nữa, được hít thở không khí bên ngoài một lần nữa trước khi mãi mãi rời xa cõi đời này.

"Tạm biệt cuộc đời khốn khổ và hẹn gặp lại ở kiếp sau."

Nghĩ rồi cô buông tay phó mặc cho hắn kết thúc cuộc đời mình.

Ánh mắt cô vừa chạm vào hình ảnh phản chiếu của chính nó trên con dao vừa được đưa lên, ánh mắt đã mất đi hi vọng.
 
Back
Top Bottom