Linh Dị Chậu Cây Cảnh Chí Mạng

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
829,708
0
0
AP1GczM_a2DUiVlW0Jgc5j4mnWr5aj4qoidp1BOXUkbETedL1Hv88ng6_Yod8-tj3kLNiFXqGitRhrfQkImENv2VEBPGvngJoBsUA8Crl7Om5MSBz_Qr1DPazva5xTFajG2IblfeqB6HEKUdJYdy-9eQaXuO=w215-h322-s-no-gm

Chậu Cây Cảnh Chí Mạng
Tác giả: Cơm Nắm Rượu Ngọt
Thể loại: Linh Dị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Sau khi bà ngoại qua đời, để lại ba chậu cây cảnh cho tôi chăm sóc.

Khi đang gọi video call với bạn trai, anh ấy nhìn thấy những chậu cây cảnh phía sau tôi, bỗng chốc tái xanh mặt mày.

“Em mau đem ba chậu trầu bà đó vứt đi, bộ chưa từng nghe nói qua một cây trầu bà bảy con quỷ sao?”

Tôi quay lại nhìn ba chậu cây cảnh: “Ai còn tin cái này nữa, ba chậu này là của bà ngoại để lại, nuôi lâu lắm rồi đó.”

“Trong ba chậu cây cảnh này, đang nuôi ba con lệ quỷ đấy!”​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Hoàng Thành Có Bảo Châu
  • A Châu
  • Sau Khi Sống Lại Trở Thành Hạt Châu Trên Tay Chồng...
  • Thổi Mộng Về Tây Châu
  • Vết Sẹo Không Lành - Ngư Du Thập Tứ Châu
  • Thái Châu Ký - Mễ Hoa
  • Chậu Cây Cảnh Chí Mạng
    Chương 1


    1.

    Tô Dương và tôi trời sinh vốn đã có mắt âm dương.

    Lúc mới quen nhau, chính vì có cùng đặc tính, khiến tôi kích động đến rưng rưng nước mắt.

    Khác biệt với tôi, anh ấy là truyền nhân của thiên sư, bao nhiêu quỷ quái bò sát bên cạnh anh trong bóng tối, anh ấy đều có thể làm ngơ bỏ qua như không có chuyện gì.

    Còn tôi thì vẫn sẽ dựng tóc gáy, toát mồ hôi hột, âm thầm đọc những giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội.

    Một hôm nọ, tôi bị lệ quỷ theo về đến nhà, sợ đến mức xoay người nhảy thẳng vào lòng Tô Dương.

    Anh ấy ngơ ngác một lúc, rồi ôm lấy tôi nói: “Đừng sợ, để anh xử lý cho.”

    Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự yên tâm.

    Có thể nói là trước khi tôi gặp anh ấy, mỗi ngày tôi đều sống trong nơm nớp lo sợ.

    Sau khi quen nhau, anh ấy tặng cho tôi một sợi dây chuyền tránh tà, từ đó tôi không còn thấy những thứ kỳ quái nữa.

    Cuối cùng tôi cũng có thể sống như một người bình thường rồi.

    Ngày tháng tốt đẹp không được bao lâu, bà ngoại đi chợ bị ngã trúng đầu, tuy đã cấp cứu kịp thời, nhưng ý thức của bà bắt đầu trở nên mơ hồ.

    Đêm nào bà cũng ngồi trên giường nhìn chằm chặp cái tủ áo, nói bên trong có chứa một người phụ nữ áo đỏ.

    Tôi gần như suy sụp, trước đó bà ngoại là thần cúng trong thôn, đức cao vọng trọng, đôi mắt cũng có thể thấy được rất nhiều thứ.

    Tuy tôi không nhìn thấy người phụ nữ áo đỏ mà bà nói, nhưng trong ánh mắt của bà tôi có thể quan sát được, hình như bà thật sự nhìn thấy gì đó.

    Tôi nhờ Tô Dương đến giúp tôi đuổi tà, vừa vào nhà anh đã cau mày: “Nhà em không ổn một chút nào.”

    Bà ngoại nhìn thấy anh, đột nhiên gào thét lên, dùng ngón tay khô khốc chỉ thẳng mặt anh và nói: “Ra ngoài! Không được vào nhà tao! Ra ngoài đi!!!”

    Tô Dương lùi ra ngoài, sắc mặt nghiêm trọng nhìn tôi: “Bà ngoại em đã bị ác linh đeo bám, em nhất định phải dọn ra ngoài, nếu không người tiếp theo bị đeo bám chính là em!”

    “Em dọn ra ngoài, vậy bà ngoại phải làm sao?”

    Tuy tôi được bà nhặt từ ruộng ngô về, lúc nào cũng bị sai bảo la mắng, đối xử với tôi cũng rất lạnh nhạt, nhưng chí ít bao nhiêu năm qua là một tay bà đã nuôi tôi khôn lớn.

    Tô Dương thở dài một hơi, đôi tay đặt lên vai tôi, nghiêm túc nói: “Đến giờ em vẫn không hiểu sao? Bà ta không còn là bà ngoại của em nữa!”
     
    Chậu Cây Cảnh Chí Mạng
    Chương 2


    Tôi đứng ngơ ngác tại chỗ, đầu óc hỗn loạn.

    Dường như Tô Dương biết tôi đang do dự, nên đã nói tiếp: “Nếu em không tin, em có thể tháo sợi dây chuyền, vậy thì em sẽ nhìn thấy vài thứ, nhưng em phải chuẩn bị sẵn tâm lý.”

    Tôi chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn tháo sợi dây chuyền xuống.

    Bỗng chốc, mọi thứ xung quanh tôi chợt trở nên tối tăm, ngay cả những bức tường cũng trở nên lốm đốm và cũ kỹ.

    Oán khí xung quanh nặng hơn những gì tôi tưởng tượng.

    Từ nhỏ cho đến tận bây giờ, tôi chỉ nhìn thấy cảnh oán khí bóp méo thế giới thực tại này đúng một lần.

    Đó là ngôi nhà mà bà chủ bị chồng và bố mẹ chồng gi.ết hại rồi ph.ân x.ác. Vừa bước vào đã bị oán khí bủa vây, m.áu chảy xuống từ trần nhà, trên tường còn xuất hiện những dấu tay m.áu bị che đi.

    Nhưng giờ đây, cảm giác khủng khiếp đó lại ập đến.

    Tôi căng thẳng đến mức hơi thở không đều, Tô Dương vội nắm lấy tay tôi, cúi đầu nhìn tôi nói: “Đừng sợ, có anh đây.”

    Tôi chầm chậm đẩy cửa vào nhà rồi sững sờ trong giây lát.

    Bà ngoại đứng quay lưng về phía tôi, đứng trong bếp hì hục nấu nướng. Tôi đã vô số lần khao khát khung cảnh ấm áp như vậy khi còn nhỏ.

    Tuy không xuất hiện cảnh tượng kinh khủng như tôi tưởng tượng, nhưng sự ấm áp này khiến cho mọi thứ trở nên rất bất thường.

    Nghe thấy động tĩnh, bà ngoại quay đầu nhìn thấy tôi, liền trở lại bộ dạng hay chửi bới như mọi người, bà chống nạnh nói: “Đã mấy giờ rồi hả Thẩm Tinh Loan, cũng không biết về nhà sớm một chút để phụ bếp, chỉ đợi ăn thôi đúng không?”

    Trong lòng tôi như đã chắc nịt, bà ngoại vẫn là bà ngoại của ngày nào.

    Sau đó tầm mắt bà dời sang nhìn Tô Dương và nói: “Tô Dương cũng đến rồi à, vào ăn cơm đi con.”

    Tôi vội vàng chạy đến, quan sát bà thật kỹ: “Bà ngoại, vết thương này là…?|

    “Tao vẫn chưa ch.ết được đâu! Đụng trúng đầu nên từ trường kém bị ma quỷ nó che mắt, bây giờ thì ổn rồi, cũng may đạo hành của bà già này thâm sâu đấy!”

    Tôi níu lấy tay áo của Tô Dương: “Đúng là ngoại rồi!”

    Tô Dương nhíu mày, xác định xung quanh không có gì bất thường mới ngồi xuống bàn ăn.

    Sau khi dùng bữa, tôi đưa Tô Dương xuống lầu, ánh mắt anh vẫn có chút lo lắng: “Em thật sự không đến chỗ anh sao?”

    “Thôi được rồi, bà ngoại vừa mới khỏe lại, em vẫn nên ở lại chăm sóc bà thì hơn.”

    Tôi cười cười, từ trong túi lấy ra lá bùa bình an mà anh ấy tặng tôi: “Hơn nữa, chẳng phải anh đã tặng em bùa bình an rồi à, em không sao thật đấy!”

    “Ừ, nhớ kỹ nhé, dù có đi ngủ cũng phải để bùa bình an dưới gối nghe chưa?”

    “Vâng, em biết rồi mà.”

    Tô Dương nhìn tôi, thở dài rồi khom người ôm chầm lấy tôi.

    “Tinh Loan, anh nhất định sẽ không để em xảy ra chuyện gì.”

    Tôi quay mặt qua, choàng tay ra sau gáy kéo anh xuống hôn lên đôi môi ấm nóng ấy.

    “Em biết rồi, cho nên em chẳng sợ chút nào.”

    Sắc mặt Tô Dương ửng hồng, anh mỉm cười nói: “Nếu lần sau có hôn, em hôn lâu chút có được không?”

    “Xem tâm trạng em như nào, hihi.”

    Tôi cười rồi đi ngược vào trong, nhìn Tô Dương vẫy tay nói: “Về đến nhà nhắn tin em nhá~”

    Đèn trong hành lang không biết hỏng từ khi nào, tôi dùng đèn pin điện thoại lọ mọ một lúc mới về đến nhà.

    Sau khi mở cửa đi vào, bên trong cũng tối đen như mực.

    Bà ngoại đang đứng bên cửa sổ, cơ thể gầy yếu giống như chiếc áo mong manh trên giá đồ.

    “Ngoại ơi? Sao bà không mở đèn?”

    “Giả cả sắp mù tới nơi, đèn trong phòng khách chói quá, đau hết cả mắt.”

    “Thế bà nghỉ ngơi sớm nhé!”

    Vừa quay người định bước vào phòng, đột nhiên bà ngoại hét lên một tiếng rồi giữ chặt lấy tôi: “Thẩm Tinh Loan!”

    Bất chợt sát lại gần như thế, khuôn mặt hốc hác của bà khiến tôi không khỏi giật mình sợ hãi.

    “Mày phải tránh xa Tô Dương, nó không phải là người”
     
    Chậu Cây Cảnh Chí Mạng
    Chương 3


    Lúc trước bà ngoại thích Tô Dương lắm mà?

    Đó giờ bà vẫn luôn phản đối tôi tiếp xúc với người khác, càng ngăn cấm tôi yêu đương.

    “Thẩm Tinh Loan, mày dám yêu đương nhăng nhít thử xem tao có đánh gãy chân mày không!”

    Nhưng khi bà biết tôi và Tô Dương quen nhau, vậy mà bà không hề phản đối.

    Đêm nay bà rất lại, sao đột nhiên lại hét lên bắt tôi tránh xa Tô Dương chứ?

    Tôi vỗ vai ngoại an ủi: “Ngoại à, có phải bà lại đau đầu rồi không?”

    Mỗi lần bà đau đầu liền bắt đầu nói năng lộn xộn, cả người như bị ma nhập vậy.

    Bỗng dưng và ôm lấy đầu, ngồi phịch xuống sofa: “Đầu của tôi đau quá…”

    “Để con đi lấy thuốc cho ngoại!”

    Tôi vội vàng chạy vào phòng bà mở tủ tìm thuốc đau đầu, vừa mở cửa thì một luồng âm khí ập đến.

    Khi ngước đầu lên nhìn, mỗi góc trong phòng đều có bàn thờ, đèn cầy trắng đang thắp sáng, mà trên đó… chính là thờ ảnh của tôi!

    Xung quanh bàn thờ đều chi chít dán đầy bùa nối mạng.

    Giây phút đó, cả người tôi chợt cứng đờ.

    Tôi từng thấy qua trong thiên thư của bà, bùa nối mạng có thể chuyển đổi tuổi thọ cho người khác, để đạt được mục đích sống mãi không ch.ết.

    Bà ngoại như ngọn đèn sắp cạn đầu, bà đây là muốn dùng tuổi thọ của tôi để nối mạng cho bà.

    Tôi hoảng hốt quay đầu, đã nhìn thấy bà đứng trước cửa phòng, đôi môi cười như không cười.

    “Đã tìm được thuốc chưa?”

    Tôi sợ đến mức lấy bùa bình an ra, giọng điệu bắt đầu lắp bắp: “Bà… bà đừng có qua đây!”

    Ý cười trên môi bà chợt biến mất.

    “Thẩm Tinh Loan, mày ăn gan hùm tim cọp rồi hay sao? Dám đề phòng tao như ma quỷ đó hả?!”

    Tôi hoảng hốt nhìn đôi mắt giận dữ của bà tuôn ra m.áu, giọng nói của bà khàn đặc, lưng càng lúc càng khòm và gầy đi, xương cốt còn phát ra tiếng “rắc, rắc, rắc”...

    Trong tư thế vặn vẹo, bà tôi há to miệng, xông về phía tôi đang ch.ết trân.

    Ngay khi bàn tay khô hoắc của bà sắp chạm vào mặt, tôi nhanh tay giơ lá bùa bình an dán thẳng lên trán bà.

    Đột nhiên tiếng gào thét chói tai vang vọng khắp bầu trời, không gian trong phòng bắt đầu trở nên quỷ dị vô cùng.

    Tôi hoảng hốt tìm đường bỏ chạy ra ngoài.

    Mãi cho đến khi chạy ra đường lớn đông đúc, có thể cảm nhận được hơi người ấm nóng xung quanh, tôi mới dừng lại, thở hổn hển lấy điện thoại ra gọi cho Tô Dương.

    “Alo? Tô Dương, em…”

    “Anh biết rồi, anh cảm nhận được em đang gặp nguy hiểm, bây giờ anh đang ở dưới nhà em. Xảy ra chuyện rồi, em quay về đây đi.”

    Tuy vẫn còn rất hoảng sợ, nhưng tôi vẫn dồn hết can đảm trở về.

    Nhưng giờ đây ở dưới nhà đang đứng đầy người, đèn xe cứu thương và cảnh sát nhấp nháy không ngừng, đột nhiên trong lòng nảy sinh dự cảm không lành.

    Thím Vương hàng xóm nhìn thấy tôi, liền vội kéo tôi lại: “Trời ơi! Con đi đâu vậy? Bà ngoại con ch.ết ở nhà cũng không ai hay biết!”

    “Bà vừa mới đem bánh dày sang nhà còn, nhìn thấy cửa không khóa bèn đi vào luôn, nào ngờ bà ngoại đã không còn hơi thở, mới hoảng hồn báo cảnh sát!”

    Bây giờ đầu óc tôi trống rỗng, chính ngay lúc tôi sắp ngất đi, có một bàn tay rắn chắc đã đỡ lấy tôi.

    Tô Dương nhìn tôi lo lắng: “Em ổn không?”

    Tôi lắc đầu, nghẹn ngào lắp bắp nói: “Là em... Chính em đã hại ch.ết bà ngoại…”

    “Không phải tại em, bà ngoại đã ch.ết trước khi em trở về rồi.”
     
    Chậu Cây Cảnh Chí Mạng
    Chương 4


    Lời khai của Tô Dương đã được cảnh sát xác nhận.

    Bà ngoại tôi đã qua đời ngay lúc tôi tiễn Tô Dương xuống lầu.

    Bởi vì sau khi vào nhà đã quên mất phải đeo sợi dây chuyền, cho nên những cảnh tượng tôi nhìn thấy, chính là thế giới thực từ đôi mắt âm dương.

    Và đó cũng chính là vong hồn của bà ngoại.

    “Em đã dùng bùa bình an, vong hồn của bà ngoại có khi nào sẽ tiêu tán đi không?”

    “Yên tâm đi, bùa bình an của anh chỉ có tác dụng phong ấn ác linh thôi, nếu như vong hồn không có ác ý, nó sẽ không làm em bị thương. Nhưng nếu nó có ý ác với em, thì…”

    Tô Dương không nói nốt đoạn sau, nhưng tôi đều hiểu.

    Tôi giữ chặt sợi dây chuyền trong tay, rồi đem chuyện bàn thờ với bùa nối mạng lúc nãy kể hết cho anh ấy nghe.

    Sau khi nghe tôi kể, sắc mặt anh trở nên rất khó coi: “Vốn dĩ bà muốn dùng bùa nối mạng với em, nhưng cơ thể lại không đợi được đến lúc bùa có hiệu lực thì m.áu dồn lên não qua đời, cũng may… xém chút nữa là anh đã mất em rồi.”

    Đột nhiên tôi nhớ lại hồi lúc bà ngoại bị thương nhập viện, khi đang chăm sóc bà, thình lình bà chộp lấy tay tôi, hung hăng trừng mắt nhìn tôi.

    “Thẩm Tinh Loan, mỗi ngày đều phải chăm sóc bà già này, có phải mày đã hận không được muốn tao ch.ết sớm một chút không?”

    Tôi thở dài, đưa cháo đến gần miệng bà nói: “Bà đừng suốt ngày nhắc từ ch.ết có được không? Chẳng phải trước đó bà tự bói cho mình là sống thọ đến 200 tuổi không? Số bà vẫn còn dài đó thây.”

    Bà ngoại hất đổ chén cháo trong tay, bắt đầu la hét om sòm: “Tao không ăn! Ai biết trong cháo có bỏ thuốc độc vào hay không?”

    Chén cháo nóng hổi khiến cho mu bàn tay tôi bị phỏng, đau đến mức bàn tay run lên, nhưng bà ngoại chỉ nhìn tôi lạnh lùng.

    “Ở đó tỏ vẻ đáng thương cho ai nhìn? Tao nuôi mày khôn lớn, dù có làm gì mày cũng không có quá đáng đâu, mày hiểu rõ chưa?!”

    Tôi lặng thinh dọn dẹp những mảnh vụn dưới đất, từ nhỏ đến lớn, đã bao nhiêu lần mắng chửi xỉ vả, tôi cũng đã quen rồi.

    Bà ngoại chính là một người nắng mưa thất thường.

    Khi tâm trạng vui vẻ, bà sẽ quyến luyến sờ lên làn da trắng nõn của tôi, trong mắt đầy sự thèm thuồng: “Lúc còn trẻ, tao cũng giống hệt mày vậy…”

    Đến khi nổi điên thì như muốn gi.ết ch.ết tôi.

    “Biết vậy ngay từ đầu tao không nhặt mày từ ruộng ngô về rồi, chính mày đã liên lụy cuộc đời tao!”

    Tôi ngồi khóc bên cạnh giường, lần đầu tiên hét vào mặt bà: “Nếu như bà không cam lòng vậy thì lấy mạng của con cho rồi đi!”

    Bà ngoại nghe thế, bỗng dưng bình tĩnh lại, đưa tay lau đi giọt nước mắt còn vương trên mi.

    “Mày nhắc tao mới nhớ, con ngoan, con hiếu thảo nhất đấy!”

    Cho nên từ lúc đó, bà đã bắt đầu nghĩ đến dùng bùa nối mạng rồi đúng không?

    Dù sao thì tôi cũng chỉ là đứa con lượm từ ruộng ngô về thôi mà.
     
    Chậu Cây Cảnh Chí Mạng
    Chương 5


    Dù từ nhỏ tôi đã rất sợ bà ngoại, nhưng cái chết đột ngột của bà ngoại, vẫn khiến lòng tôi đau như cắt.

    Đây đều là những cảm xúc buồn bã từ tận đáy lòng, tuôn trào âm ỉ trong tôi.

    Từ giờ trở đi, cái nhà này chỉ còn mỗi mình tôi mà thôi.

    Sau khi Tô Dương giúp tôi lo liệu đám tang cho bà ngoại, cũng bắt đầu bận rộn bế quan tu luyện.

    Đến lúc Thiên Sư tiền nhiệm nghỉ hưu, anh sẽ tiếp quản chức vụ quan trọng này.

    Dường như cuộc sống đang quay trở lại những ngày tháng bình yên, những thứ thần thánh liên quan đến thế giới kỳ lạ đang dần dần xa rời khỏi cuộc sống của tôi.

    Tô Dương vừa tu luyện xong liền bắt điện thoại gọi video cho tôi.

    Sau một thời gian không gặp, anh dường như đã sụt đi vài ký.

    “Sao giờ anh gầy vậy?”

    “Có lẽ vì gần đây anh luyện tập pháp thuật bị phản phệ, khẩu vị kém đi, qua mấy ngày nữa sẽ đỡ hơn à.”

    Tô Dương mỉm cười nhìn tôi, ánh mắt anh vừa ấm áp vừa dịu dàng: “Em cũng đã gầy đi rồi, xuất quan xong anh sẽ dẫn em đi ăn đồ ngon tẩm bổ.”

    Sau đó anh nhìn thấy chậu cây phía sau tôi, sắc mặt anh đột nhiên tái mét.

    “Em mau đem ba chậu trầu bà đó vứt đi, bộ chưa từng nghe nói qua một cây trầu bà bảy con quỷ sao?”

    Tôi quay đầu lại nhìn chậu cây cảnh: “Giờ ai còn tin mấy cái này nữa, chậu này là bà ngoại để lại đó, cũng trồng khá lâu rồi anh à.”

    “Trong ba cái chậu trầu bà kia, có nuôi ba con lệ quỷ đó.”

    Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tô Dương, làm tôi có chút sợ hãi.

    Lúc bà ngoại còn sống rất thích trồng cây cảnh, còn nghiêm khắc ra lệnh cho tôi phải hết lòng chăm sóc cho chúng.

    Hồi còn nhỏ tôi lỡ làm vỡ một chậu cây cảnh, bà ngoại tức điên lên mắng nhiếc tôi thậm tệ: “Trời ơi, mày làm đau con yêu của tao rồi!”

    Cái bộ mặt đau lòng xót xa với dáng vẻ cẩn thận dè chừng ôm lấy chậu cây cảnh, thậm chí bà còn âu yếm vỗ vỗ, giống như đang dỗ dành một đứa nhỏ đang khóc vậy đó.

    Liên tưởng hai vụ việc kỳ quái này lại với nhau, làm tôi lạnh cả sống lưng.

    Chính lúc này, tôi nhìn vào video thấy mấy chậu trầu bà ở đằng sau lưng tôi bắt đầu động đậy, phát ra mấy tiếng cười của trẻ con.

    Chậu cây cảnh động qua động lại, lộ ra một cái mặt quỷ trắng bạch dị hợm, cái đầu của nó, rơi từ trên bàn xuống.

    Cái đầu lăn lóc trên sàn nhà, cặp mắt đỏ ngầu xoay tròn 360 độ, nghẻo miệng cười cợt nói: “Cơ thể của tao đâu? Là mày giấu nó đi đúng không hả?”
     
    Chậu Cây Cảnh Chí Mạng
    Chương 6


    Tôi bị dọa rớt cả điện thoại xuống đất, giọng nói gấp gáp của Tô Dương vội truyền tới:

    “Tinh Loan, mau mặc bồ đồ tràng hải thanh* anh tặng em hôm trước đi, anh sẽ tới ngay!”

    (*) đồ hán phục của các tu sĩ, Phật tử

    Tôi hớt hải bò dậy chạy vô phòng bà ngoại, đóng sập cửa lại, lấy chiếc gương đuổi tà của bà ngoại chiếu ngay cửa phòng.

    Trước đây Tô Dương có tặng cho tôi một bộ tràng hải thanh nhân dịp sinh nhật, tôi chê nó vừa xấu vừa quê mùa nên mới tặng cho bà ngoại.

    Tôi xông thẳng tới tủ đồ, vội mở cửa tủ ra, đồ của bà ngoại vẫn chưa kịp dọn dẹp, tôi phải lục tung tủ lên để tìm nó.

    Con quỷ nam đồng đứng ngoài cửa đang giở cái giọng nỉ non dụ ngọt tôi, nếu tôi không biết tình hình ở ngoài kia chắc tôi còn lầm tưởng nó là đứa trẻ đáng thương bị lạc mẹ: “Chị ơi, em ở ngoài này một mình sợ quá, chị ra ngoài này chơi với em đi?”

    Tôi nhắm mắt bịt tai cố làm lơ nó, liếc mắt thấy bộ đồ tràng hải thanh bị bà ngoại treo lên mép tủ

    Vừa kéo cái áo xuống, một nữ quỷ mặc đồ đỏ chói đang nằm co ro trong góc tủ, bất thình lình quay đầu lại, gương mặt trắng bệch chi chít mấy vết sẹo gớm ghiếc dí sát vô mặt tôi.

    Tôi bị dọa sợ té nhào xuống đất vội vàng bò lùi lại, lấy đồ che chắn trước người mình, hai tay run rẩy, ngập ngừng nói: “Oan có đầu nợ có chủ, tôi và cô không thù không oán, xin cô đừng hại tôi….”

    “Ồ?”

    Nữ quỷ mặc áo đỏ từ từ bò ra khỏi tủ, vặn vẹo cơ thể trườn lết đến trước mặt tôi nói: “Cơ thể của cô trắng trẻo tràn đầy sức sống, nếu dùng cơ thể cô hoàn dương, thì tôi sẽ được gặp lại chồng tôi rồi.”

    Cô ta vừa nói xong, mấy vết sẹo trên mặt liền từ từ khép lại, trở thành cô gái xinh đẹp tuyệt trần, nếu tôi không nhìn thấy vẻ mặt xấu xí đáng sợ của cô ta, thì e là tôi đã bị cô ta mê hoặc tâm trí rồi. Trước đây tôi từng nghe bà ngoại kể, cô ta chắc hẳn là con quỷ mặt người có thể thỏa thích biến đổi gương mặt theo ý muốn của nó.

    Quỷ mặt người thổi nhẹ một cái, cửa phòng như bị cơn lốc xoáy mở tung ra.

    Con quỷ nam đồng không đầu ngoài của đã gắn được đầu vào người, tay ôm lấy một quả bóng, ngước đầu nhếch mép cười với tôi

    “Chị nhường cơ thể này cho em đi, năm em mới sáu tuổi đã bị ngư.ợc đ.ãi đến chế.t, em vẫn còn lưu luyến thế gian này lắm đó.”

    Có lẽ con quỷ không đầu kiêng kỵ cái áo tràng hải thanh trên người tôi, nên nó không dám nhảy vô tới bắt tôi, nhưng quỷ mặt người lại từng bước từng bước tiếp cận tôi.

    Rõ ràng cái áo tràng hải thanh này dường như không hề có chút tác dụng gì với cô ta hết.

    “Cái bộ đồ tràng hải thanh này của cô xấu qua đi, chi bằng cởi nó ra cho rồi.”

    Tứ chi của con quỷ mặt người giãn ra cứ như con nhện khổng lồ đang bò trên mặt đất, nhưng trông vô cùng linh hoạt.

    Da gà tôi dựng đứng hết cả lên, hớt ha hớt hải nhấp mông chạy ra bên ngoài.

    Lúc chạy qua con quỷ không đầu, tôi trùm cái áo tràng hải thanh lên đầu nó, khói trắng nghi ngút bốc hơi lên từ cái áo

    Con quỷ nam đồng chịu đau đớn hét thất thanh, suýt chút làm lỗ tai tôi điếc luôn: “Mau gi.ết chế.t nó! Gi.ết ch.ết nó! G.iết! Gi.ết! G.iết!”

    Vừa mới mở cửa ra, tôi đã va vào một vòng tay ấm áp, tôi giật mình theo phản xạ chống cự muốn chạy trốn, nhưng bị hai đôi tay to lớn ôm chầm lấy tôi.

    Tô Dương ần cần ôm tôi vào lòng, nhẹ giọng vỗ về an ủi tôi:

    “Tinh Loan, là anh đây.”
     
    Chậu Cây Cảnh Chí Mạng
    Chương 7


    Sau khi Tô Dương đến, nỗi sợ hãi khủng khiếp trong lòng tôi cuối cùng cũng bình yên trở lại.

    Tô Dương đẩy tôi ra sau lưng che chắn cho tôi, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc lạnh, hơi thở còn kèm theo tia sát khí kinh người.

    “Ái chà, truyền nhân thiên sư cũng đến rồi, nghe danh đã lâu.”

    Con quỷ mặt người nằm dài ra sàn, vặn vẹo cơ thể quyến rũ, bẽn lẽn mỉm cười duyên dáng.

    Con quỷ nam đồng không đầu đã gỡ được cái áo tràng hải thanh ra khỏi đầu, vết thương cháy xém chi chít khắp đầu, cũng từ từ khép miệng lại.

    Tô Dương lấy lá bùa ra, lá bùa phát ra tia sáng chói lóa, chiếu rọi cả hành lang.

    Sau đó tia sáng b ắn ra tứ phía, giống như hai tia sấm sét đánh vào hai con lệ quỷ.

    Mái tóc của con quỷ mặt người dài ra, tóc dựng đứng lên như đuôi công, cô ta gầm thét giận dữ, cái miệng há to tận mang tai. Cái cảnh tượng má.u m.e ghê rợn trước mắt, dọa tôi suýt nữa ngất xỉu ngay tại chỗ.

    Tứ chi cô ta nhảy vọt lên cao, rồi dùng thân đạp xuống, nhanh chóng lao vào tấn công chúng tôi, trông cô ta không khác gì một con nhện tinh trong phim kinh dị.

    Tô Dương đẩy tôi ra phía sau, anh tiếp tục dùng bùa thi triển pháp thuật, đột nhiên hành lang bị tà khí bao trùm, đổ sập hết xuống.

    Thím Vương nhà hàng xóm mở cửa lớn tiếng mắng mỏ: “Mấy giờ rồi mà còn ồn ào thế hả….có cho người khác ngủ không vậy!”

    Mới giây trước mặt mũi thím ấy còn hầm hầm thì giây sau đã trắng bệch như tờ giấy, tay chân bủn rủn khụy xuống đất, luôn miệng lẩm ba lẩm bẩm: “Không phải tại tôi đâu, tôi không nên mở cửa ra, a di đà phật….”

    Phía sau bỗng truyền tới tiếng la hét, con quỷ mặt người và quỷ nam đồng không đầu bị lá bùa áp chế, mái tóc của nữ quỷ rối tung rối mù, đôi mắt đỏ ngầu phát điên gào lên:

    “Đại ca! Có người bắt nạt em!”

    Không biết có phải do gặp ảo giác hay không, nhưng tôi cảm thấy không khí xung quanh đột nhiên lạnh đi rất nhiều, không gian cũng bị bóp méo trở nên tối đen như mực.

    Tim tôi giật thót, cảm giác như cả người mình đang bị giam trong một chiếc lồ ng kín mít, khiến tôi chìm sâu trong tuyệt vọng.

    Bùm! Bùm! Bùm

    Tiếng bước chân nặng trịch truyền từ trong nhà ra, tôi bỗng dưng nhớ tới lời của Tô Dương nói: “Trong ba chậu cây cảnh, có nuôi ba con quỷ”

    Vậy nên bây giờ….

    Vẫn còn một con quỷ mạnh nhất, từ nãy đến giờ nó luôn núp đằng sau âm thầm quan sát sao?

    Sắc mặt của Tô Dương khẽ trầm xuống: “Là Hàng Thần.”

    Toàn thân tôi lạnh buốt, trước đây bà ngoại có kể cho tôi nghe rồi, Hàng Thần là cương thi thủy tổ, tà.n bạ.o kh.át m.áu tồn tại trong truyền thuyết dân gian.

    Phản ứng đầu tiên của tôi là, chúng tôi xong đời rồi.
     
    Chậu Cây Cảnh Chí Mạng
    Chương 8


    Lúc Hàng Thần bước ra từ sau cánh cửa, tôi đã bị sốc trước chiều cao hơn hai mét của lão, thật chẳng biết cái thân hình quá khổ này làm sao nhét vừa nhà tôi được.

    Mái tóc siêu dài bay bay của lão ta che khuất hết mặt mũi lão, nhưng tôi vẫn nhìn thấy đôi mắt xanh sắc bén và làn da khô nứt nẻ đang chuyển dần sang màu xanh, lão có cơ bắp vạm vỡ, tôi cảm giác như lão chỉ cần xông tới đấm tôi một phát cũng đủ hất tung tôi lên trời rồi.

    Tô Dương từ từ lùi về sau, sau đó đẩy tôi ra xa: “Mau chạy đi!”

    Tôi sửng sốt đứng ngơ ngác tại chỗ, Tô Dương mở cửa thang máy, ngay lập tức đẩy tôi vào thang máy.

    Giây phút cửa thang máy đóng lại, tôi nhìn thấy ánh sáng màu xanh lục chiếu rọi cả hành lang, sau đó tôi nghe thấy tiếng xương cốt vỡ vụn của Tô Dương, kèm theo tiếng gào thét đau đớn của anh: “Á….”

    Tôi không thể bỏ chạy được.

    Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ, Tô Dương không tiếc hy sinh mọi thứ chỉ để kéo dài thời gian cho tôi chạy thoát, anh một mình chống chọi với quỷ dữ, anh sẽ phải ra đi trong lẻ loi cô độc.

    Hai chân tôi run rẩy, vội vàng bấm dừng thang máy ở tầng tiếp theo, rồi chạy lên cầu thang.

    Tôi chạy về nhà, chỉ thấy Hàng Thần đang bó.p c.ổ Tô Dương, anh ấy vừa bị lão đánh trọng thương giờ đây chỉ còn hơi thở thoi thóp.

    “Mau thả anh ấy ra, lão muốn cái gì, thì cứ nhằm vào tôi đi!”

    Hàng Thần buông Tô Dương xuống đất, vội xông về phía tôi.

    Tô Dương ngã phịch xuống đất, thở hổn hển nhìn tôi, ánh mắt đau xót nói: “Sao em còn quay lại làm gì?”

    Nữ quỷ mặt người uốn éo cơ thể, cười cợt nói: “Anh đừng giả bộ nữa, giữa người với nhau làm gì có ai chịu chết vì tình đâu, đều là giả hết, đặc biệt là đàn ông, tuyệt đối đừng nên tin,”

    Hàng Thần đi đến trước mặt tôi, giơ một tay về phía tôi.

    Dường như chỉ trong chớp mắt, một tia sáng vàng óng lóe lên, tôi bị một cỗ sức mạnh kéo bay về phía ban công.

    Nhìn độ cao chót vót từ tầng sáu, tim tôi giật thót, nhưng chỉ trong chốc lát, tôi thấy mình hình như đang lơ lửng, rồi hạ xuống mặt đất. Tô Dương loạng choạng ôm lấy tôi, mở cửa taxi bên đường, rồi nhét tôi vào.

    Tài xế xe taxi quay đầu lại, kinh ngạc thốt lên: “Anh bị té ngã ở đâu vậy, sao lại ra nông nỗi này? …Cần tôi chở đến bệnh viện sao?”

    Tô Dương ngước mắt lên nói: “Đến chùa Linh An ở núi Cửu Đài.”

    Tài xế còn định nói gì đó, tôi đã vội nhét cho ông ấy mấy trăm đô la: “Làm phiền bác tài rồi!”

    Xe đi qua khu đất trống ven núi, cuối cùng cũng đến trước cửa chùa Linh An.

    Tôi không hỏi Tô Dương tại sao lại đến đây, nhưng tôi hoàn toàn tin tưởng anh, bởi vì anh là người duy nhất dùng mạng sống để bảo vệ tôi.

    Mà nói đến cũng kỳ lạ thật, mọi người đều nói chùa Linh An quanh năm khói hương nghi ngút, nửa đêm cũng có người hành hương đến thắp nhang dâng lễ.

    Nhưng bây giờ đây chùa Linh An lại vô cùng yên tĩnh giống như không một bóng người vậy.

    Tôi dìu Tô Dương vào chùa ngồi nghỉ ngơi, vừa định đi tìm người tới giúp, đã bị anh kéo lại.

    Tôi thắc mắc quay đầu lại, thì anh bỗng nhiên lộ ra nụ cười vừa đáng sợ vừa xa lạ: “Lừa được em tới đây thật không dễ dàng gì mà.”
     
    Chậu Cây Cảnh Chí Mạng
    Chương 9


    Ánh mắt của Tô Dương nhìn muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy.

    Đây là lần đầu tiên anh có biểu cảm đáng sợ đó với tôi.

    Tôi nghi ngờ nhìn anh hỏi: “Tô Dương?”

    Anh nghẻo miệng cười cười, gương mặt tuấn tú trắng trẻo nay còn trắng bệch hơn, anh ghé sát gần tôi, trên người bốc mùi tanh tưởi hôi thối khiến tôi muốn nôn mửa ngay tại chỗ.

    “Không phải em nói trái tim em là của anh sao? Bây giờ đã đến lúc em thực hiện lời hứa rồi đấy.”

    Anh cúi đầu nhìn xuống, thè cái lưỡi li3m lát miệng nói: “Anh nóng lòng muốn thưởng thức mùi vị của nó lắm rồi.”

    Ánh mắt của Tô Dương bỗng lóe xanh, hàm răng trắng bóng gọn gàng cũng trở nên sắc nhọn.

    Trong lòng tôi đột nhiên vang lên hồi chuông cảnh báo: chạy mau.

    “Đồ cặn bã! Đồ bạc bẽo, thích đùa giỡn tình cảm của người khác!”

    Tô Dương sửng sốt ngây người ra một chút, tôi nhân cơ hội vùng ra khỏi tay anh, quay người chạy ra khỏi chùa.

    Nếu mà tôi còn tin vào tình yêu thì tôi sẽ đầu thai làm chó!

    Lúc tôi uống say tôi đã tuôn hết mấy lời bày tỏ sướt mướt, nhưng trái tim mà tôi nói là tình yêu của tôi, mà thứ mà anh nghĩ đến là nuốt sống trái tim tôi!

    Lúc chạy ra ngoài chùa, nhìn thấy xe taxi vẫn dừng lại chỗ đó, tôi lập tức nhảy lên xe ngồi: “Bác tài! Mau chạy thôi! Đi chỗ nào cũng được!”

    Nhưng bác tài vẫn không động đậy, tôi nghiêng đầu nhìn sang, bác tài đã bị hút cạn máu, biến thành một bộ xương khô rồi.

    Ngẩng đầu lên liền thấy Tô Dương đã đuổi theo đến cổng chùa, tôi hớt ha hớt hải nhảy ra khỏi xe chạy một mạch vào rừng, tôi có cảm giác như mình đang bị bao vây tứ phía vậy đó.

    Chuyện đến nước này, tôi chỉ có thể tháo chiếc dây chuyền Tô Dương tặng tôi xuống.

    Trong chớp mắt, mắt âm dương của tôi đã được mở ra, nhìn thấy rõ bách quỷ dạ hành của âm giới.

    Thì ra bãi tha ma trước chùa thật sự tồn tại, chùa Linh An được xây dựng để trấn áp đám cô hồn dã quỷ ở bãi tha ma.

    Ngẩng đầu lên nhìn, còn có mấy quỷ hồn mặc trang phục thời Minh bay qua bay lại, còn có mấy thây ma mặc đồ thời Thanh đang nhảy múa trước mặt tôi.

    Dường như so với Tô Dương muốn ăn tim tôi, và ba con lệ quỷ, thì bọn chúng cũng không đáng sợ mấy.

    Tôi cố hết sức hét lớn: “Ai còn chuyện chưa làm xong ở dương gian thì cứ nói với tôi, tôi sẽ giúp mọi người hoàn thành! Chỉ cần giúp tôi chặn lệ quỷ lại, Tiết Thanh Minh mỗi năm tôi đều sẽ thắp hương cầu khấn đốt tiền, đốt bạc, đốt biệt thự cho các vị!”
     
    Chậu Cây Cảnh Chí Mạng
    Chương 10


    Một thây ma nhảy ra trước mặt tôi, nghiêng đầu hỏi: “Biệt thự là cái gì?”

    Một con ma tre.o c.ổ tóc dài, thè cái lưỡi ra trêu ghẹo: “Đồ nhà quê, biệt thự cũng không biết hả, là phủ viện lớn của người hiện đại đó, còn to hơn mấy cái viện ở nông thôn….”

    Tôi thiệt hết nói nổi bọn chúng rồi, đến giờ này mà còn cãi nhau sao hả?

    Có thể nhìn tôi một cái, cứu mạng tôi trước không?

    “Mọi người đừng cãi nhau nữa, mạng người quan trọng, còn lề mề nữa là ch.ết người đó, đến lúc đó thì còn ai đốt giấy cho mấy người nữa hả?”

    Một ông già đội mũ quan run rẩy bước từng bước về phía tôi, mặt mày xanh xao, nhìn có vẻ như bị người ta đầ.u độ.c ch.ết.

    Ông ta ngước lên nhìn tôi: “Ba con lệ quỷ nhà cô đang chạy vội đến đây, mà con quỷ cô gặp trong chùa Linh An, mới là kẻ đáng sợ nhất đó, hắn ta có thể khống chế bách quỷ.”

    Toàn thân tôi đột nhiên cảm thấy tê dại: “Vậy…vậy tôi nên làm gì bây giờ?”

    Ông lão đếm ngón tay tính toàn một hồi, rồi lắc lắc đầu: “Mạng cô trời sinh đã là thiên sát cô tinh, số phận gặp nhiều trắc trở, ta khuyên cô nên tự mình nhảy xuống sông, còn đỡ hơn làm món ăn cho lệ quỷ, ch.ết khó coi lắm.”

    Đám cô hồn dã quỷ đứng bên cạnh cũng chỉ ngơ ngác gật đầu theo lời ông lão nói.

    “Đúng vậy đó, chúng tôi chẳng làm được gì đám lệ quỷ đó đâu, nếu dám chống đối bọn chúng thì sẽ hồn bay phách tán mất, cô tự mình bảo trọng đi nha.”

    Ông thây ma đột nhiên cau mày, hoảng hốt hét lớn: “Hàng Thần…. tôi ngửi thấy mùi chết chóc, Hàng Thần sắp tới rồi.”

    Trời ơi là trời.

    Nhưng giờ phút chẳng còn có gì khiến tôi khó chịu hơn rồi.

    Bởi vì nhìn xuyên qua bách quỷ ở bãi tha ma, tôi tựa hồ nhìn thấy ba con lệ quỷ hung hãn mang theo chướng khí đen nồng nặc, đang từng bước tiến sát về phía tôi.

    Cảnh tượng trước mắt không khác gì phim kinh dị, mới giây trước còn cách xa ngàn dặm, mà giây sau đã cách vỏn vẹn có khoảng mười mét.

    Giây tiếp theo, bọn chúng đã nhe răng nhào vào tôi….

    Tôi chưa từng cảm thấy mình cận kề cái chết nhưng thế.

    Tôi bất lực nhắm chặt hai mắt, nhưng chỉ cảm thấy có cơn gió lạnh lướt qua người, còn tôi lại không hề bị thương.

    Tôi mở to hai mắt ra, đằng sau lưng truyền tới giế.t chó.c th.ảm khố.c, đám bách quỷ sợ liên lụy, hoặc là vội vội vàng độn thổ bỏ chạy, hoặc là run rẩy núp lùm lẩn trốn.

    Tôi quay đầu lại, thấy Tô Dương đang bị Hàng Thần x.é xá.c, má.u thịt toàn thân rơi vãi lẫn lộn, thế nhưng hành động vẫn dứt khoát nhanh nhẹn, lột bỏ một lớp da của Hàng Thần, ngực Hàng Thần bị khoét rỗng dòng chất dịch màu xanh chảy xuống, trông cực kỳ ghê rợn.

    Tôi nhất thời ngơ ngác không hiểu chuyện quái quỷ gì đang diễn ra, bọn họ sao lại đánh nhau rồi?

    Không phải đều muốn nhắm vào tôi sao?

    Chính lúc tôi vẫn đang đứng thẫn thờ tại chỗ, thì nữ quỷ mặt người đã chạy đến trước mặt tôi, gương mặt xinh đẹp giờ đây đã toát lên vẻ dữ tợn hoang dại: “Thẩm Tinh Loan cô còn ngẩn ngơ ở đó làm gì hả! Cô muốn đợi Hầu Khanh gặ.m ná.t xương bạn trai bé nhỏ của cô rồi mới chịu thức tỉnh sao hả!”

    “Đến nước này rồi không còn lại làm gì được hắn ta nữa đâu!”

    Hầu Khanh…….Tôi cũng có nghe nói qua cái tên này, là một trong tứ đại thi vương giống như Hàng Thần.
     
    Chậu Cây Cảnh Chí Mạng
    Chương 11


    Hầu Khanh chỉ có một hồn phách, vì thế hắn ta vẫn luôn tìm kiếm ký chủ đầy linh lực để bám lên, mới có thể hợp nhất được hồn phách, biến thành một cơ thể hoàn toàn mới. Thời gian này hắn ta quay trở lại nhân gian, nhập vào người phàm, điều khiển xác th1t của người như con rối, làm tay sai cho hắn.

    Vì thế Tô Dương….cũng biến thành con rối của Hầu Khanh rồi!

    Mà mục tiêu của hắn, thật ra chính là tôi, hắn thèm muốn cơ thể của tôi!

    Điều này càng chứng minh tôi sở hữu linh lực, nhưng tôi ngoài có mắt âm dương ra, hầu như không hề có chỗ nào khác người bình thường mà.

    Đúng lúc đầu óc tôi đang rối tung rối mù, Tô Dương đã nhe hàm răng sắc nhọn nhào về phía tôi, ánh mắt anh ấy đã hoàn toàn trở nên xa lạ, thậm chí còn chảy ra má.u tươi.

    Tôi vô thức giơ tay lên chặn lại, nữ quỷ mặt người dùng tóc quấn chặt lấy eo tôi, rồi xoay người ném tôi bay lên cao.

    “Thẩm Tinh Loan cô mau tỉnh lại đi, chúng tôi sắp không cứu nổi cô nữa rồi!”

    Tôi cứ như con đu quay khổng lồ, liên tục lắc qua lắc lại giữa không trung, nhìn bọn họ nhào vô cắn xé t.àn s.át lẫn nhau.

    Quỷ nam đồng không đầu cầm rìu ché.m đứt tay phải của Tô Dương, mới cứu được Hàng Thần trong tay anh.

    Nhưng ngay sau đó, cái đầu của quỷ nam đồng không đầu đã bị Tô Dương đá bay lên cao.

    Cái đầu văn xa theo hình vòng cung rồi bay đến trước mặt tôi, quỷ nam đồng không đầu oán hận trách móc tôi: “Hình Thiên tôi cả đời chưa từng thê thảm như vậy, bà ngoại bị cái gì không biết, cứ nhất quyết bắt bọn tôi bảo vệ cái đồ vô dụng nhà cô!”

    Quỷ nam đồng không đầu này là ……Hình Thiên?!

    Vậy ra ba con lệ quỷ này là bà ngoại cử đến bảo vệ cho tôi sao?

    Nữ quỷ mặt người bị Tô Dương c.ào rác.h lớp da người, lộ ra chân thân của cô ta.

    Cô ta gào thét thất thanh, mái tóc buộc quanh eo tôi cũng ngay lập tức buông ra, tôi ngã phịch xuống mặt đất.

    Tô Dương áp sát từng bước về phía tôi, tôi ngẩng đầu nhìn anh, khẩn khoản gọi tên anh: “Tô Dương! Tô Dương là em đây mà, Thẩm Tinh Loan!”

    Ánh mắt anh đờ đẫn, đi từ từ đến trước mặt tôi, bàn tay đã mọc những móng tay dài ngoằng, tưởng chừng chỉ cần đâ.m một phát, cũng đủ sức xuyên thủng cơ thể mỏng manh của tôi.

    Anh nhếch mép cười ngặt nghẽo, ánh mắt xem thường hất cằm châm chọc tôi: “Đây mà là hậu duệ Nữ Oa sao? Chẳng phải bôi bác quá hả?”

    Tôi ngơ luôn rồi, cái gì với cái gì cơ?

    Tôi chỉ là một đứa nghèo khổ làm công ăn lương, sao lại là hậu duệ Nữ Oa được chứ?

    Lẽ nào là nhận nhầm người rồi sao, vậy tôi ch.ết oan uổng quá rồi.
     
    Chậu Cây Cảnh Chí Mạng
    Chương 12


    “Đợi chút đã! Tôi không phải hậu nhân Nữ Oa đâu, nhất định là ông nhầm người rồi, nếu tôi là hậu nhân Nữ Oa, thì giờ tôi thảm hại vậy sao?”

    “Nếu ăn được tim linh lung của hậu nhân Nữ Oa, Hầu Khanh ta sẽ được sống dưới ánh mặt trời, pháp lực tăng mạnh. Có phải là hậu nhân Nữ Oa hay không, chỉ cần ăn tim của cô là biết thôi.”

    Tô Dương nói rồi, giơ tay muốn xuyên thủng trái tim tôi.

    May mắn thay tôi phản ứng nhanh nên kịp thời né kịp trong gang tấc, nhưng vẫn bị móng tay dài sắc nhọn của anh đâm trúng xương sườn, cơn đau như ngọn lửa thiêu đốt cơ thể tôi, khiến tôi ngã khụy xuống đất.

    “Tô Dương!”

    Tôi đau đớn r3n rỉ xoay người lại, chiếc dây chuyền anh tặng tôi rơi ra khỏi túi.

    Anh nhìn thấy sợi dây chuyền, ánh mắt thất thần trong giây lát, sau đó nhặt sợi dây chuyền lên bấm nút ẩn, chớp mắt, lộ ra vũ khí giấu kín dưới mặt dây chuyền, anh không hề chần chừ đâm thẳng vào động mạch của mình.

    Một loạt hành động này diễn ra quá nhanh làm tôi không kịp định thần lại để ngăn cản anh, chỉ đành trơ mắt nhìn dòng m.áu đỏ tươi chảy ròng rọc trước mặt tôi.

    Chướng khí trên người anh từ từ tiêu tán, hai hàng giọt lệ xót xa rơi xuống, ánh mắt của anh vẫn dịu dàng ấm áp như ngày đầu tiên hai chúng tôi gặp nhau.

    “Tinh Loan….anh…xin lỗi em….”

    Khi tỉnh lại tôi thấy mình đang nằm trong phòng bệnh, xung quanh thoang thoảng mùi thuốc khử trùng, tôi mới xác thực đây không phải là mơ.

    Y tá thấy tôi đã tỉnh lại, liền mỉm cười dịu dàng với tôi: “Em đúng phúc lớn mạng lớn đó, bị dã thú cắn thương nặng đến vậy, vẫn có thể tự mình đến trước bệnh viện cầu cứu.”

    Tôi hướng mắt nhìn ba con lệ quỷ đứng trên giường bệnh, nỗi hoảng sợ thấp thỏm trong lòng lúc trước đã không còn nữa.

    Đợi y tá đi ra ngoài, tôi ngước nhìn sang quỷ mặt người, cô ta tên là Mai Nương, đang thở dài liếc tôi: “Vết thương này không nhẹ đâu đấy.”

    “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

    Nghe câu chuyện Mai Nương kể, tôi mới biết đầu đuôi mọi việc.

    Thì ra sau khi Hầu Khanh phát hiện ra tôi chính là hậu duệ Nữ Oa, liền muốn đoạt lấy trái tim linh lung của tôi, để giúp hắn khôi phục lại, cơ thể tăng cường sức mạnh.

    Nhưng hắn chỉ là một hồn phách, nên cần phải tìm ký chủ, thế là hắn nhắm tới Tô Dương.

    Tô Dương từng chiến đấu với hắn, vốn định bế quan tu luyện, tìm cách đẩy lùi Hầu Khanh.

    Không ngờ chính lúc then chốt, tôi lại gửi tin cầu cứu anh, buộc anh phải xuất quan trước thời hạn, hại pháp lực của anh ấy bị hao tổn nặng nề.

    Hầu Khanh bèn nhân cơ hội đó thâm nhập vào cơ thể anh, biến Tô Dương thành con rối.

    Vậy thì chính là tôi đã gián tiếp h.ại ch.ết Tô Dương….
     
    Chậu Cây Cảnh Chí Mạng
    Chương 13


    “Truyền nhân thiên sư ấy cũng si tình thật đó, nếu không phải chính con rối không muốn sống tiếp nữa, thì Hầu Khanh đã thành công rồi.”

    Mai Nương giơ tay vuốt mái tóc dài mềm mại của cô ta, lắc đầu than thở: “Chắc do tôi quá thiển cận rồi, thật không ngờ trên thế gian này vẫn còn một người đàn ông tình nguyện ch.ết vì tình yêu. Thẩm Tinh Loan, nhất thời tôi thật không biết nên mừng hay buồn thay cô nữa đây.”

    Vậy nên từ đầu đến cuối Tô Dương chưa từng muốn hã.m hạ.i tôi….

    Y tá mở cửa bước vào, đổi bình nước truyền cho tôi.

    Tôi vội vàng níu tay y tá, gặng hỏi: “Tô Dương đâu?”

    “Tô Dương? Bác sĩ trực ban chỉ phát hiện mình em ở ngoài cửa thôi à.”

    Tôi vội vàng rút dây truyền nước, tôi phải đi cứu Tô Dương, thân anh trơ trọi một mình ở nơi rừng núi xa xôi, chắc anh ấy đang vô cùng hoang mang sợ hãi.

    Y tá hoảng hốt vội chạy ra ngoài giữ tôi lại, tôi nhịn đau chạy đến cửa thang máy.

    Khi thang máy mở cửa ra, tôi vừa định đi vào, đã thấy một thi thể được phủ vải trắng nằm trên cáng.

    Bàn tay lộ dưới lớp vải trắng sao mà trông thật quen thuộc, móng tay lấm lem bùn đất vẫn còn đó, trái tim tôi đập loạn liên hồi.

    “Tô Dương?”

    Tôi kéo lớp vải trắng ra, nhìn thấy gương mặt xanh xao của anh ấy, thậm chí tôi còn nhìn rõ vết thương chí mạng ở cổ anh, trái tim tôi đau đớn đến mức nghẹt thở, nước mắt tuôn ra như thác lũ, y tá đã đuổi kịp, kéo tôi ra.

    “Em vẫn đang là bệnh nhân! Không được chạy lung tung!”

    “Tô Dương!”

    Thang máy đóng lại, tôi gục ngã ngay tại chỗ, chỉ cách một đêm, mà hai chúng tôi đã âm dương cách biệt rồi sao?

    Nghe y tá kể, tôi mới biết, Tô Dương được hòa thượng trong chùa phát hiện.

    Lúc tìm thấy anh ấy, toàn thân anh chi chít vết thương chí mạng, trong tay vẫn còn nằm chặt sợi dây chuyền đó.

    Mọi người đều nói trong lúc anh ấy giao đấu với dã thú, đã ngộ thương động mạch của mình, khiến anh ấy mất máu quá nhiều dẫn đến t.ử von.g.

    Thật đáng cười, anh dùng mạng mình để bảo vệ tôi, thế mà qua miệng người khác lại biến thành tự tìm đường ch.ết.

    Nhưng không ai tin lời tôi nói, đến cả chị y tá dịu dàng trước mặt, cũng chỉ cau mày nhẹ giọng an ủi tôi: “Chị biết em đã chịu một đả kích quá lớn, nhưng thế gian này không có ma quỷ đâu.”

    Hay cho một thế giới không có ma quỷ.

    Tôi ngẩng đầu liếc nhìn xung quanh, chỉ là căn phòng bệnh nhỏ bé thôi, mà đã có một đống quỷ đang đứng trước giường bệnh của tôi rồi.

    Còn có một bé quỷ ch.ết đuối trông mới bảy tám tuổi, đang ngồi quay lưng trên giường tôi, người cô bé không ngừng nhiễu nước xuống.

    Nếu không phải hai thế giới cách biệt, thì nước chảy trên cô bé e là đang ướt sũng ga giường tôi rồi.

    Sau khi trải qua một loạt chuyện hoang đường, tôi đã không còn sợ hãi những con quỷ đáng thương không có ý định hại người này nữa.

    Một cái đầu đột nhiên rớt xuống tay tôi, Hình Thiên xoay xoay đôi mắt không tròn nhìn tôi, nhe răng cười cợt: “Chẳng qua chỉ là một gã đàn ông phàm trần mà thôi, có cần đau lòng như vậy không?

    “C.út đi.”
     
    Chậu Cây Cảnh Chí Mạng
    Chương 14


    Tôi xoay người lại, cái đầu của Hình Thiên rơi phịch xuống đất, cơ thể ông ta thở hồng hộc vội chạy tới nhặt cái đầu lên.

    “Cô cần gì tức tối vậy hả, nếu không phải chúng tôi có lòng tốt đưa cô đến cổng bệnh viện, thì người nằm trong nhà x.ác bây giờ đã là cô rồi đó.”

    Mai Nương uốn éo cơ thể đi lại khắp phòng, đám quỷ hồn trong phòng đều bị cô ta dọa sợ, bỏ chạy tán loạn.

    “Các người đừng lo cho tôi nữa, cứ để tôi tự sinh tự diệt đi, dù sao người ma không chung đường.”

    “Bộ cô tưởng chúng tôi rảnh mà lo cho cô hả? Nếu không phải bà ngoại cô nhờ vả bọn tôi, chúng tôi chẳng thèm quan tâm đ ến cô đâu.”

    Hàng Thần đứng yên một góc không nói gì cả, Hình Thiên tức điên người nhảy dựng lên, mắng tôi là đồ vô ơn bạc nghĩa.

    “Nhưng rõ ràng bà ngoại muốn lấy tôi ra để kéo dài mạng sống của bà cơ mà.”

    “Thẩm Tinh Loan, cô sai rồi. Cô trời sinh đã đoản mệnh, là bà ngoại cô dùng dương thọ của bà ấy để kéo dài mạng sống cho cô đó.”

    Nghe từ lời của Mai Nương, đây là lần đầu tiên tôi biết toàn bộ sự thật về thân thế của mình.

    Tôi vốn chính là hậu duệ Nữ Oa, nhưng do mẹ tôi mang thai tôi lúc bà đang quyết một trận tử chiến Ma tộc, nên không may bị nhiễm ma linh.

    Thế là tôi bị ma hóa, dần dần cắn nuốt cơ thể của mẹ tôi.

    Mai Nương chọt chọt vào trán tôi, rồi gằn giọng nói: “Mẹ cô sinh ra cái đồ thiên sát cô tinh nhà cô, không may bị phản phệ mà c.hết. Bà Vu Diệp thương tình, mới đem cô về nuôi.”

    “Tôi được bà ngoại nhặt ở ruộng ngô về, tôi và bà ngoại không có quan hệ máu mủ gì hết.”

    Mai Hương bực bội xoay người lại, gương mặt xinh đẹp trắng trẻo nay đã trở nên u tối đáng sợ, cô ta nghiến răng nghiến lợi ép sát tôi nói.

    “Cô lại sai nữa rồi! Bà Vu Diệp chính là bà ngoại ruột của cô, người mà cô h.ại c.hết, chính là con gái ruột của bà ấy.”

    Tôi sững người.

    Hình Thiên đặt đầu xuống trước ngực, rồi gật đầu đồng tình: “Bà Vu Diệp cũng là hậu duệ Nữ Oa, nếu không sao Hình Thiên tôi đây lại chấp nhận để bà ấy sai khiến chớ. May nhờ bà Vu Diệp tìm cái đầu đã mất về cho tôi, còn không giờ đây tôi vẫn phải chịu cảnh đầu thân hai ngã đấy.”

    Tôi cứ ngỡ Hình Thiên chỉ trùng tên với chiến thần, lẽ nào ông ta chính là chiến thần Hình Thiên trong truyền thuyết hay sao?

    Nhìn tôi vẫn ngờ nghệch không muốn tin, Hình Thiên ngay lập tức nói thêm: “Đừng nhìn giờ tôi chỉ mang hình dáng nam đồng nhỏ bé mà khinh thường tôi nhá, do bây giờ tôi vẫn chưa khôi phục được sức mạnh vốn có, chỉ đành trở thành dã quỷ thôi. Nhớ năm đó tôi cũng là chiến thần đứng ngang hàng với Hoàng Đế đấy.”

    Những năm qua, bà ngoại vẫn luôn dùng tuổi thọ của bà ấy để kéo dài mạng sống cho tôi.

    Vì thế bà ngoại đoán mình sống đến năm hai trăm tuổi, nhưng bà chỉ sống đến sáu mươi tuổi đã mồ yên mả đẹp rồi, không phải do bà đoán nhầm, mà do bà dùng dương thọ truyền hết cho tôi.

    Bà biết mình sẽ chết sớm, vì để tôi không phải cắn rứt lương tâm, nên mới luôn đối xử lạnh nhạt với tôi.

    Giờ đây tôi đã biết được sự thật, mọi thứ cứ như sét đánh ngang tai, ồ ạt nhồi vào đầu tôi.

    Là tôi bất hiếu, tôi đã h.ại ch.ết mẹ và bà ngoại mình.
     
    Chậu Cây Cảnh Chí Mạng
    Chương 15: Hoàn


    “Thà để mặc tôi ch.ết đi cho xong, nếu thế sẽ không có ai bị tôi liên lụy nữa.”

    “Cô không thể chết được, bây giờ nhân gian đã bị yêu ma quỷ quái xâm chiếm, thân làm hậu duệ Nữ Oa, cô không thể buông bỏ trách nhiệm được.”

    Đúng là muốn tôi tức chế.t mà, sống suốt hai mươi năm xuân xanh, đây là lần đầu tiên tôi biết mình phải gánh vác trọng trách to lớn như vậy.

    “Nhưng tôi cái gì cũng không biết, đến quỷ còn dọa tôi sợ nữa kia mà.”

    Lúc này, Hàng Thần vẫn luôn im lặng quan sát bỗng nhiên đứng thẳng dậy, thân hình to lớn của lão sắp muốn chọc thủng trời luôn rồi.

    Lão cúi eo thấp xuống nhìn tôi, đôi mắt âm u màu xanh lục lộ nghiêm túc chưa từng thấy.

    “Đưa cô, lên Côn Lôn.”

    Đưa tôi đến Côn Lôn Tiên Sơn tu luyện sao?

    Bọn họ đánh giá cao tôi quá rồi.

    Suốt mấy năm qua, thành tích duy nhất mà tôi đạt được là giải nhất cuộc thi tán thủ thôi.

    Tôi tất nhiên từ chối yêu cầu đưa tôi lên núi Côn Lôn của bọn họ.

    Trải qua nhiều chuyện kinh thiên động địa đến vậy, tôi chỉ muốn làm một người bình thường như bao người khác thôi.

    Nhưng thực tế và nguyện vọng luôn trái ngược nhau, vào ngày quay trở lại trường sau khi kỳ nghỉ kết thúc, tôi bỗng phát hiện bạn cùng phòng đang dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn tôi.

    Ánh mắt cô ấy nhìn tôi giống như đang ngắm nhìn con mồi vậy, còn thường xuyên lôi lôi kéo kéo ôm ôm ôm ấp ấp, đáng sợ hơn tôi còn phát hiện cô bạn ấy nhìn trộm tôi tắm!

    Mai Nương vừa lấy lọ sơn móng của tôi tỉ mỉ sơn móng chân cô ta, vừa nhàn nhạt nói với tôi: “Bạn cùng phòng của cô bị quỷ xà nam ám rồi, quỷ xà nam có tiếng háo sắc, cô biết mà, chân thân của cô là thân rắn mặt người, đúng gu của hắn luôn đấy.”

    “Làm sao bây giờ, các người mau nghĩ cách đuổi nó đi giúp tôi với.”

    Mai Nương thổi lớp sơn trên móng chân rồi điềm đạm đáp: “Hiện giờ ba người bọn tôi đang trong thời gian dưỡng sức, không thể thoải mái sử dụng pháp lực được, sẽ hao tổn nguyên thần, cô tự mình giải quyết đi.”

    Bây giờ tôi chỉ muốn làm người bình thường, nhưng vẫn có đủ thứ kỳ lạ bám riết lấy tôi sao?

    Lẽ nào tôi bắt buộc phải lên núi Côn Lôn ư?

    “Được! Tôi đi núi Côn Lôn cùng với các người, được rồi chứ?”

    Lời tôi vứt dứt, Hàng Thần và Hình Thiên đã xách hành lý của tôi ra ngoài cửa, đồng thanh nói: “Bây giờ đi luôn.”

    Nhìn bọn họ hành động nhanh lẹ làm tôi không thể không nghi ngờ, tất cả đều nằm trong kế hoạch của bọn họ.

    Mai Nương cũng tận tình khuyên bảo tôi: “Cô là thiên sát cô tinh, trong mệnh lại có tim linh lung, vô cùng mâu thuẫn, âm dương lưỡng hóa, là hạt giống tốt để tu luyện thành tài. Nếu cô vẫn cứng đầu không chịu tu luyện, lỡ mai này Hầu Khanh trở lại phản kích, sợ là cô ứng phó không nổi đâu.”

    Nói đến đây tôi bỗng nhiên thắc mắc, cau mày liếc sang Hàng Thần kiệm lời đang đứng ở bên ngoài.

    “Hàng Thần không phải là Cương Thi Chi Vương sao? Tại sao đánh không lại Hầu Khanh chứ?”

    Hình Thiên nhanh chóng giải thích thay cho lão: “Vì sau khi Hàng Thần đến thời đại này thì không còn dùng tinh huyết làm thức ăn nữa, nên sức mạnh cũng giảm sút, đánh không lại Hầu Khanh. Oán niệm của Hầu Khanh quá nặng, oán khí tích tụ thành chướng khí, tất nhiên sức mạnh cũng được gia tăng đáng kể.”

    Hàng Thần nghe xong gật đầu đồng tình: “Đúng, giải tích, rõ ràng đấy.”

    Điều phi lý nhất chính là, Mai Nương nói người tu hành cần phải thành tâm thành ý, chỉ có thể đi bộ tới đó.

    Tôi hoàn trả vé máy bay vừa mua, rồi nghẻo miệng cười mếu máo nhìn cô ta.

    Vừa đi qua biên giới, thì sắc trời đã tối, chúng tôi tìm một khách sạn để nghỉ ngơi.

    Ông chủ khách sạn để ngực trần, trên tay con xăm hình thanh long bạch hổ, nhìn là biết dân anh chị, ông ta hút một điếu thuốc rồi hỏi tôi: “Một người à?”

    Tôi nhìn ba con quỷ ở bên cạnh, gật đầu đáp: “Vâng.”

    Ông chủ đưa thẻ phòng cho tôi: “Phòng cuối ở lầu hai.”

    Nửa đêm lúc tôi đang say giấc nồng, bất thình lình nghe tiếng xào xạc phía sau cánh cửa.

    Đầu của Hình Thiên lăn tới chân tôi, nói: “Myanmar là ở đâu vậy? Vừa rồi tôi nghe thấy bọn họ muốn đưa cô đi Myanmar chơi đấy, mấy người đó nhiệt tình ghê ta.”

    Ngay lập tức tôi bị dọa cho tỉnh cả người, vội vàng ngồi dậy.

    Nhưng, đã muộn rồi.

    Tôi nhìn thấy cửa phòng, đang bị người khác mở ra.

    [Hoàn]
     
    Back
    Top Dưới