Ngôn Tình Chấp Nhận Lời Theo Đuổi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,301,967
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
chap-nhan-loi-theo-duoi.jpg

Chấp Nhận Lời Theo Đuổi
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tôi xuyên không trở lại ngày Chu Gia Thụ tỏ tình với mình.

Chàng trai mặc sơ mi trắng ánh mắt dịu dàng, nói: "Tôi thích em."

Cậu ta vừa dứt lời, tôi đã nghe được một giọng nói bí ẩn vang lên, "Tin thật à? K.inh t.ởm."​
 
Có thể bạn cũng thích !
Chấp Nhận Lời Theo Đuổi
Chương 1


1.

Tiếng ve sầu trên những cây long não kêu đến đau đầu cộng thêm tiếng hò reo ầm ĩ khiến cho trò đùa sắp diễn ra thêm kịch tính.

Có người huýt sáo nói, "Chu thiếu dạo này khẩu vị có chút nhạt nhẽo nhỉ?"

Chàng trai mặc áo sơ mi trắng phớt lờ bọn họ, đi đến trước mặt tôi, ánh nắng chiếu qua vai cậu khiến cậu càng giống chàng hoàng tử trong tiểu thuyết thêm vài phần.

Chu Gia Thụ tựa tay vào tay lái xe đạp, cúi xuống nhìn tôi.

"Tống Tri Vi, tôi thích em."

Tôi nhìn thấy từ trong mắt cậu một thiếu nữ nhỏ bé được khoác lên mình một chiếc áo đồng phục rộng quá khổ, đó cũng chính là dáng vẻ năm 17 tuổi của tôi.

Tôi vẫn đứng như trời trồng, không cần nhìn cũng biết mặt đang đỏ bừng, đầu ngón tay thì run rẩy, dù sao thì chàng trai đứng trước mặt cũng là Chu Gia Thụ mà tôi đã thầm thương trộm nhớ suốt bao ngày mà.

Một câu "Tôi cũng thích cậu." còn chưa kịp nói ra, tôi đã nghe thấy một tiếng nói rõ ràng phát ra từ nội tâm của người con trai ấy.

"Tin thật à? K.inh t.ởm."

Tôi sửng sốt, ngẩng đầu nhìn chàng trai trước mặt, cậu ta vẫn cười dịu dàng, không hề có lấy một tia ch.án gh.ét.

Chu Gia Thụ có lẽ vẫn nghĩ mình sẽ nắm chắc phần thắng, dù sao cả cái trường này có ai là không biết tôi thích cậu ta như thế nào.

Tôi cắn môi, lùi một bước, run rẩy nói, "Xin lỗi, tôi không thích cậu."

Biểu cảm của Chu Gia Thụ trở nên khó coi vô cùng, tựa như không nói nên lời.

Lúc này có một nam sinh đi qua, bộ dạng vừa lười biếng vừa kiêu ngạo, tựa như không mảy may để tâm gì đến đám đông bên này.

Tôi nhận ra cậu ta, là dân anh chị của trường tôi, đồng thời cũng là đối thủ không đội trời chung với Chu Gia Thụ.

Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, tôi chỉ về phía nam sinh tóc bạch kim đó rồi nói với Chu Gia Thụ, "Tôi thích người như thế, cậu hiểu chứ. Vì vậy phiền cậu tránh ra cho."

Nói rồi liền kéo xe đi.

Lần này người sửng sốt là Chu Gia Thụ, có lẽ cậu ta nằm mơ cũng không nghĩ là nữ sinh trước mặt lại có thể nói với mình những lời này.

Có lẽ không chấp nhận được sự thật này, Chu Gia Thụ cố chấp đuổi theo chất vấn cho bằng được, "Cậu bị làm sao vậy?"

Sức của tôi không đọ lại được với nam sinh, căn bản không cách nào kéo được chiếc xe ra khỏi tay Chu Gia Thụ.

Đột nhiên, một người nào đó xuất hiện, nhẹ nhàng kéo tay lái ra khỏi bàn tay của Chu Gia Thụ.

"Nghe thấy không? Cậu ấy bảo cậu tránh ra", giọng nói trầm khàn, lạnh lùng.

Một gương mặt với những đường nét ưu việt, mái tóc bạch kim dưới ánh sáng mặt trời lại càng như tỏa sáng, rất ngầu.

Thế rồi, tôi lại nghe được âm thanh kì lạ kia, "Đồ ngốc này cuối cùng cũng chịu nhìn mình, cmn ksjdshfjsa."

2.

Một nam sinh đi qua nhìn thấy cậu ta đang dắt chiếc xe đạp màu hồng của tôi thì liền trêu chọc, "Anh Trì, từ khi nào anh lại chuyển sang đi xe đạp thế?"

Nhưng vừa bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của cậu thì liền cun cút chạy đi.

Tôi đi bên cạnh, lấy hết can đảm nói, "Đại ca".

"Gọi là Trình Trì."

Cậu cúi xuống nhìn tôi, nhẹ giọng hỏi, "Cậu thích tôi?"

Tôi vô thức muốn lắc đầu nhưng lại nghe được những lời nói trong thâm tâm của cậu, "Lợi dụng tôi làm lá chắn thì sẽ bị đổ thành cột bê tông…"

Trình Trì có một đôi mắt đào hoa, lúc cậu cười thì cong tít.

Đi được một lát, cậu dừng lại gõ nhẹ vào nốt ruồi dưới đuôi mắt tôi, chầm chậm nói, "Về sau làm bài tập cho tôi, đến xem tôi đánh bóng, cùng tôi đi học, ra về, trước kia cậu làm như thế nào với Chu Gia Thụ thì phải đối với tôi tốt hơn 10 lần như thế, nghe rõ chưa?"

"Là sao?"

Cậu lại vỗ mặt tôi thêm lần nữa, "Chính là tôi đã chấp nhận việc cậu theo đuổi tôi rồi."

Trình Trì với mái tóc bạch kim, tai xỏ khuyên, không cần nghĩ nhiều cũng biết là người khó chiều.

Tôi đột nhiên cảm thấy, vẫn nên quay về battle với Chu Gia Thụ thì tốt hơn
 
Chấp Nhận Lời Theo Đuổi
Chương 2


3.

Tôi dựa theo ký ức tìm đường về nhà.

Năm 17 tuổi tôi từ quê lên khu biệt thự này, khi đó vẫn còn rất nhiều chuyện tôi chưa hiểu được, ví dụ như vì sao mẹ tôi lại là người đến trước, nhưng tôi lại có một người chị cùng cha khác mẹ lớn hơn mình vài tháng tuổi tên Tống Chi.

Mọi người đều thích Tống Chi bao gồm cả Chu Gia Thụ, bọn họ trên thực tế cũng là thanh mai trúc mã.

Đến cả việc Chu Gia Thụ ban đầu đối tốt với tôi cũng là vì muốn tôi hiến thận cho Tống Chi.

Nếu như không phải vì Tống Chi mắc bệnh, cả đời này e là Tống gia cũng sẽ không cho phép tôi bước vào đây.

Tôi đối với bọn họ không phải là người, chỉ là thuốc thôi.

Nhưng hiện giờ ý đồ của bọn họ vẫn chưa bại lộ, lúc tôi về nhà Tống Chi còn đang tưới hoa trong vườn, thấy tôi thì cười dịu dàng, "Về muộn vậy, cả nhà đã ăn tối rồi."

Chẳng sao cả, dù sao tôi cũng không được ngồi chung bàn với mọi người.

"Hôm nay Chu Gia Thụ tỏ tình với tôi."

Vòi hoa sen trong tay Tống Chi rơi xuống, nước bắn tung toé nhưng vẫn miễn cưỡng cười, "Thật sao, chúc mừng."

Tôi nhướng mày, đáp, "Nhưng tôi từ chối rồi, cậu ta đâu có xứng."

Ngay lập tức, tôi đã nhận được những lời cay nghiệt từ con người tưởng chừng như vô hại kia.

"Mày không biết mang ơn cái nhà này thì thôi, lại chỉ vì một quả thận mà dám cả gan nói ra những lời này sao?"

"Chu Gia Thụ chỉ nói cậu ấy sẽ tiếp cận mày nhưng không hề nói sẽ tỏ tình, nhất định là mày đã dụ dỗ cậu ấy."

"Mày cũng nên tự soi lại gương đi xem mình bẩn thỉu như thế nào."

Tôi mỉm cười, như vậy mà còn muốn dựa vào tôi để sống, mộng đẹp đấy.

Tôi chạy lên lầu, vẫn nghe thấy tiếng Tống Chi ho dữ dội ở phía sau.

Lên đến nơi, bác giúp việc trong nhà tội lỗi nhìn tôi giải thích, "Phu nhân phân phó không được để đồ ăn lại cho cô."

Tôi gật đầu, chuyện bình thường ở huyện mà.

Nhưng nghe bác thở dài, "Thật tội nghiệp", trong lòng vẫn không khỏi có chút xót xa.

4.

Trước khi tôi trở lại, nhờ thận của tôi mà Tống Chi đã chữa khỏi bệnh thành công và xuất viện, cũng chính là khoảng thời gian mà Chu Gia Thụ hứa hẹn sẽ đính hôn.

Chu Gia Thụ sau đó đã đính hôn thật nhưng không phải với tôi mà là với người kia.

Anh ta đã nhẫn nhịn mọi sự khinh bỉ, ch.án gh.ét để xuống nước với một con bé nhà quê như tôi bấy lâu nay quả không dễ dàng gì.

Ngày đính hôn, Chu Gia Thụ ôm eo Tống Chi, trước mặt toàn thể khách quan, vẫn dịu dàng nói với tôi hệt như ngày tỏ tình ấy, "Tống Tri Vi, có muốn soi gương không?"

Tôi cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy một thân hình sưng tấy vì thuốc thang, trái ngược hoàn toàn với cơ thể mảnh mai, xinh đẹp của Tống Chi.

Khoảnh khắc đó tôi cảm giác như mọi thứ đều sụp đổ.

May mắn là sau một giấc mơ dài, tôi lại có thể trọng sinh về khoảng thời gian này, thậm chí còn có thể nghe được tiếng lòng của người khác.

Vừa mở điện thoại lên đã nhận được tin nhắn của Chu Gia Thụ, có lẽ cậu ta vẫn còn chưa cam tâm.

"Tống Tri Vi, tôi cho cậu thêm một cơ hội, lời tỏ tình vẫn còn có hiệu lực?"

"Cậu chỉ là muốn chọc tức tôi đúng không, cậu thành công rồi."

"Cách xa Trình Trì một chút, cậu ta không phải thứ tốt đẹp gì."

Ngày trước, chỉ cần Chu Gia Thụ thi thoảng rep tin nhắn thì tôi đã vui đến nửa ngày.

Nhưng bây giờ đổi lại, chỉ toàn là tin nhắn mà cậu ta gửi đến.

Tôi nhanh chóng block rồi vào check tin nhắn nhóm lớp, quả nhiên bọn họ đang xôn xao vì sự việc chiều nay.

"Soái ca và đại ca cùng tranh nhau 1 nữ sinh", nghe tiêu đề mới hấp dẫn làm sao.

Còn có cả ảnh minh hoạ đi kèm nữa, tôi bấm vào xem thì mặt liền đỏ bừng.

Trong ảnh, chàng thiếu niên tóc trắng gần như ôm lấy nữ sinh vào lòng, một tay kia thì kéo chiếc xe đạp về, hiên ngang khiêu chiến với Chu Gia Thụ.
 
Chấp Nhận Lời Theo Đuổi
Chương 3


"Bình thường làm gì có ai dám tuỳ tiện đăng ảnh của Trì ca lên đâu, hôm nay đăng nhiều như thế mà chẳng ai nói gì thì chắc là thật rồi."

Tôi thoát khỏi group chat thì nhận được thông báo kết bạn mới, nick là cc, giới thiệu là "đối tượng theo đuổi của Tống Tri Vi…"

Tôi hồi hộp bấm vào nút xác nhận.

"Tôi đã xác nhận lời mời kết bạn, chúng ta có thể bắt đầu nói chuyện rồi."

Bên kia im lặng một lát rồi gửi đến một đoạn voice chat, "Chỉ là bạn bè?"

Trong lúc bối rối tôi lỡ tay bấm vào nút gọi, đầu dây bên kia trong tíc tắc cũng chấp nhận luôn.

Tôi ngập ngừng nửa ngày không biết nói gì vì bên cạnh cậu còn có cả tiếng ồn ào đòi xem mặt chị dâu gì đó...

Trình Trì không quay đầu lại, chỉ hừ một cái rồi lấy tay chặn màn hình, keo kiệt như đứa trẻ giữ đồ chơi.

Đúng là đồ trẻ con.

Một lát sau, cậu mới bỏ tay ra, khoé môi cong lên, "Vừa mới xa nhau một lát đã sốt sắng gọi điện thoại cho tôi, làm sao, nhớ rồi?"

...

Tôi đang định giải thích thì cái bụng hư đốn lại kêu lên một tiếng...

Chưa đợi anh kịp phản ứng lại, tôi đã nhanh tay ấn vào nút kết thúc cuộc gọi rồi vùi đầu vào trong chăn.

Xấu hổ quáaa...

5.

Bây giờ đang là buổi tối, Tống gia lại cấm cổng, tôi không thể ra ngoài cũng không còn đồ ăn để ăn nữa.

Tìm khắp cả căn phòng chẳng có gì cả, tôi chỉ đành chấp nhận số phận, cố chịu cơn đói qua đêm.

Ngoài cửa có một cây long não lớn, nếu không phải nó che đi ánh sáng và tầm nhìn thì căn phòng phía nam này cũng không dành cho tôi.

Đang suy nghĩ thì đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên.

Tôi ngẩng đầu lên thì thấy một thiếu niên đang bám vào cành long não, một tay còn lại đang cầm một cái túi cố gắng gõ cửa sổ.

Tôi vội vàng ngồi dậy ra mở cửa, gió đêm thổi từng đợt mạnh vào trong phòng.

Trước khi sống lại, tôi được nghe rằng Trình Trì đang tham gia khoá huấn luyện của lực lượng đặc công nên có lẽ anh ấy cũng là một người sở hữu thể lực tốt.

Trình Trì đưa cho tôi chiếc túi đầy ắp thức ăn, khẽ nói, "Tiểu thư Tống Tri Vi thân mến, tôi là shipper Trình Trì."

"Vui lòng đánh giá năm sao."

Rốt cuộc là ai theo đuổi ai đây?

6.

Ngày hôm sau, cuối cùng tôi đã có đáp án, thực sự là tôi mới là người theo đuổi cậu ấy.

Không chỉ phải đợi cậu lên lớp còn phải chạy việc vặt giữa các tiết học, đến cả chơi bóng rổ cũng phải đi cổ vũ.

Tôi đem cho Trình Trì 2 chai nước tăng lực vì muốn cảm ơn về chuyện tối qua, lúc này mới phát hiện trên sân vận động có rất nhiều người, đặc biệt là nữ sinh.

Bên thì hò tên Trình Trì, bên thì reo tên Chu Gia Thụ.

Đang đi về phía Trình Trì thì phía trước có người chặn tôi lại, là Chu Gia Thụ.

Câu "kinh tởm" ngày hôm qua của cậu ta vẫn còn ghim trong trái tim tôi.

Chu Gia Thụ vẻ mặt đã hoà hoãn đi ít nhiều, đưa tay ra định lấy chai nước trên tay tôi như một lẽ tất nhiên.

"Nếu đã mang nước cho tôi thì chuyện hôm qua coi như xí xoá, tôi sẽ tha thứ cho cậu."

Tôi lùi về phía sau một bước, dứt khoát đáp, "Nhầm rồi".

Chu Gia Thụ như đóng băng tại chỗ.
 
Chấp Nhận Lời Theo Đuổi
Chương 4


Tôi nhanh chóng chạy về phía Trình Trì cách đó không xa, đưa chai nước trong tay cho cậu ấy.

Trình Trì vui vẻ uống nước, vừa nhìn về phía sau tôi vừa cười.

Đột nhiên tôi nghe được tiếng lòng cậu.

"Phiền phức nhất là mấy đứa hay tự mình đa tình."

Tôi quay đầu lại, thấy Chu Gia Thụ vẫn đứng ở chỗ đó, trông có chút thảm hại, bắt gặp ánh mắt của tôi thì liền quay mặt đi chỗ khác.

Cậu ta càng tức giận, tôi càng vui!

7.

Trình Trì phát huy rất tốt, gần như là bất khả chiến bại trong trận đấu.

Chu Gia Thụ thì ngược lại, như người mất hồn, thi thoảng lại nhìn về phía khán giả không biết đang tìm kiếm thứ gì.

Kết thúc trận đấu, Trình Trì đi về phía tôi, mặt mũi tươi như hoa.

Đón lấy chai nước trên tay tôi Trình Trì không uống vội mà cúi xuống, ngoắc ngoắc ngón tay ý bảo tôi lại gần, tôi ngoan ngoãn ghé sát tới, cả gương mặt lẫn cổ ngay lập tức bị hơi thở nóng bừng của cậu bao vây.

"Xem tôi chơi bóng mà không nói gì?"

Tôi động não cố rặn ra thứ gì đó, à... hình như ban nãy có rất nhiều nữ sinh khen cậu đẹp trai, vậy thì... "Trì ca rất đẹp trai?"

Còn chưa kịp xem phản ứng của Trình Trì, tôi đã bị chiếc áo khoác đồng phục của cậu trùm lên đầu.

Lúc này, lại nghe thấy tiếng lao xao của đám bạn cậu, "Tai anh Trì đỏ thế, nãy bọn lớp 1 giở trò làm anh bị thương à?"

Trình Trì nghiến răng quát, "Câm miệng."

8.

Cuộc sống không cần phải xoay quanh Chu Gia Thụ thực sự dễ thở hơn nhiều.

Trước khi trọng sinh, lần gặp nhau đầu tiên của tôi và Trình Trì là lúc ở gần cửa hàng tiện lợi.

Hôm đó cậu cùng đám học sinh trường bên ẩu đả, tôi sợ bị tai bay vạ gió nên ngồi im đến cả thở cũng không dám thở mạnh.

Mãi đến khi không còn tiếng động mới dám ngẩng đầu lên, chỉ còn lại Trình Trì đang dở khóc dở cười nhìn tôi.

"Có băng cá nhân không?"

Tôi do dự một lát rồi đi lại gần, bàn tay trắng nõn có đúng 1 vết xước, vậy mà giơ ra ý muốn tôi dán cho.

"Lớp 1B?"

"Tên là gì?"

Sợ bị đại ca của trường ghi thù, tôi chỉ trả lời chung chung, "Là người theo đuổi Chu Gia Thụ."

Đây cũng là sự thật bởi vì ở trường này không ai là không biết chuyện có một nữ sinh thích Chu Gia Thụ đến ch.ết đi sống lại.

Nói không chừng tôi nói tên mình ra người ta còn không biết nữa.

Tôi vừa mới xé băng ra thì Trình Trì đột nhiên thu tay về, vừa đi vừa nói "Nhạt nhẽo."

Không biết là tôi đã chọc tức cậu vì chuyện gì nữa.

Nhưng bây giờ tiếp xúc nhiều với cậu, tôi nhận ra cậu thật ra rất ngoan ngoãn, lúc tức giận cũng rất dễ dỗ.

Khác với Chu Gia Thụ, tính tình khó lường, cũng may là giờ tôi và cậu ta căn bản không còn liên hệ gì nữa.

Nói tào tháo tào tháo đến ngay, hôm đó tan học, Chu Gia Thụ đến Tống gia.

Đúng lúc tôi xuống lầu lấy sách phụ đạo thì bắt gặp Tống Chi đang hớn hở chạy ra từ phòng học đàn, nũng nịu, "Lâu lắm rồi cậu mới đến gặp tôi."

Chu Gia Thụ trầm mặc trong chốc lát rồi nói, "Cậu hồi phục đến đâu rồi?"

"Vẫn ổn, cậu không cần lo lắng đâu. Để tớ bảo bác giúp việc c.ắt hoa quả, tối qua..."

Chu Gia Thụ ngắt lời, "Không cần đâu, tôi đến tìm Tống Tri Vi."
 
Chấp Nhận Lời Theo Đuổi
Chương 5


Tống Chi nghe xong thì sững sờ, tựa như không nghe rõ, lại hỏi thêm lần nữa, "Chu Gia Thụ, cậu tìm ai?"

Chu Gia Thụ không để ý tới cô ta, chầm chậm nói, "Tống Tri Vi, xuống đây nói chuyện."

Dưới ánh mắt gắt gao của ai đó, tôi bình tĩnh đi xuống, cầm cuốn sách phụ đạo lên, thở dài, "Không phải là tôi bơ cậu, mà là tôi đang gọi điện làm toán với Trình Trì, đợi lâu cậu ấy sẽ không vui."

Mặt Tống Chi tái nhợt.

Mặt Chu Gia Thụ thì đen như đít nồi.

9.

Tối đó, Tống Chi làm loạn đòi đi học lại, vì tình hình sức khoẻ của chị ta cũng ổn hơn nên mọi người cũng đồng ý.

Sau khi thủ tục trở lại trường của Tống Chi hoàn tất, mẹ chị ta lần đầu tiên nói nhiều với tôi như vậy, nửa là dặn dò, nửa là uy h**p, về cơ bản thì muốn tôi trở thành tay sai của chị ta ở trường.

Bà vẫn luôn canh cánh chuyện tôi là một đứa trẻ nhà quê nên chưa bao giờ cảm thấy tôi thuận mắt.

Không còn cách nào khác, phản kháng cũng không có tác dụng nên tôi ngoan ngoãn đồng ý.

Về phần bố tôi, ông chỉ nói một câu duy nhất, "Ở trường đừng gọi Chi Chi là chị, dễ gây hiểu lầm."

Cũng phải, cùng cha mà hai chị em lại sinh cách nhau vài tháng, nên giải thích như thế nào chứ?

10.

Tống Chi vừa trở lại trường đã trở thành tâm điểm.

Chị ta cùng Chu Gia Thụ gần đây như hình với bóng, rất nhanh chuyện giữa tôi và Chu Gia Thụ liền không dập mà tan.

Tống Chi có bố mẹ chống lưng, tùy ý ra sức sai bảo tôi, giữa trưa hè 40 độ phải chạy đi mua kem, lúc quay lại thì đã thấy chị ta và mấy người bạn đứng cười cợt với nhau.

"Cái con bé Tống Tri Vi vừa nhìn đã biết là đứa nhà quê, chân trước dính lấy Chu Gia Thụ, chân sau lại đuổi theo Trình Trì, k.inh t.ởm thật."

"Mọi mặt của nó đều thua kém Chi Chi. Chu Gia Thụ và Chi Chi mới là thanh mai trúc mã."

"Chi Chi, nó và cậu có quan hệ gì không, tớ chưa thấy con chó nào nghe lời như vậy đâu."

Vừa nói vừa cười phá lên như đang kể chuyện cười.

Đột nhiên có người hỏi, "Hai người đều họ Tống nhỉ?"

Nụ cười trên mặt Tống Chi đông cứng, nhưng rất nhanh lại trở về trạng thái ban đầu, "Nó là con gái của giúp việc nhà tớ, bố tớ nhờ người để nó được vào trường mình."

Tôi cắt ngang lời tán thưởng của bọn họ, đặt que kem vào hộp xốp trên bàn.

Thấy Tống Chi giơ tay lên vuốt tóc, tôi liền có một dự cảm không lành.

Quả nhiên, không lâu sau thì nghe được 1 câu, "Tan hết rồi."

"Phiền cậu chạy thêm lần nữa vậy."

Cả người tôi nóng bừng, đang nghĩ xem nên phản kích như thế nào thì có một giọng nói nhàn nhạt vang lên, "Tống Chi, cậu hơi quá rồi đó."

Xung quanh trở nên yên lặng đến kì lạ.

Tống Chi tủi thân giải thích, "Gia Thụ, cậu biết cậu ta..."
 
Chấp Nhận Lời Theo Đuổi
Chương 6


Tống Chi đang định nói nốt nhưng lại thôi, không biết vì sao nhìn Chu Gia Thụ, chị ta lại không nói nên lời.

Thế rồi, tôi nghe được tiếng lòng của Tống Chi, "Mình và Chu Gia Thụ rõ ràng giống nhau, sao bây giờ cậu ấy lại thay đổi như thế?"

Về phần mình, tôi chưa hiểu động cơ hiện tại của Chu Gia Thụ cho lắm, có lẽ là bọn họ đổi cách chăng...

"Chẳng phải cậu cũng từng làm những chuyện này sao?", tôi chậm rãi cất lời.

Còn nhớ ngày tôi đội mưa chạy đi mua cà phê cho Chu Gia Thụ, cậu ta chỉ liếc nhìn ly cà phê một cái rồi nói, "Tống Tri Vi, cà phê nguội rồi."

Chắc chắn cậu ta vẫn còn nhớ.

Bầu không khí càng yên tĩnh, không ai dám nói gì.

Không lâu sau đó, tôi thấy cổ mình hơi lạnh, một bàn tay nhẹ nhàng kéo tôi về sau.

"Hai ngày nay tôi không gặp cậu, thì ra là thành chân chạy vặt cho người ta."

Trình Trì vừa nói vừa nhìn xung quanh, sắc mặt ai cũng tái mét.

"Các người có tư cách sao?"

11.

Trình Trì bắt cả nhóm chạy bộ, không ai dám hó hé gì cả, ngoan ngoãn làm theo.

Tống Chi cũng không phải ngoại lệ, tất cả cùng chạy quanh sân trường dưới cái nắng như thiêu đốt.

"Trình Trì."

Cậu quay đầu lại, sự tức giận lúc nãy dường như đã tan biến.

"Lần sau đừng làm thế.", tôi khẽ nói, "Sẽ ảnh hưởng không tốt tới cậu."

Không phải là tôi cảm thấy có lỗi với đám người kia nhưng vi ph.ạm k.ỷ l.uật của trường thì chắc chắn sẽ có tác dụng phụ.

Vậy mà cậu lại chống cằm, sát lại gần tôi, gần đến mức tôi có thể nhìn được hình ảnh phản chiếu của mình trong mắt cậu.

"Đã không?"

"Đã."

Cậu mím môi, nhịn cười, gõ tay vào trán tôi, "Vậy là ảnh hưởng tốt rồi."

12.

Từ khi Trình Trì ra tay, Tống Chi không dám làm càn nữa, cũng không dám cáo trạng.

Chu Gia Thụ thì có lẽ bị câu nói của tôi ch.ọc đ.iên nên không làm phiền tôi nữa.

Nhưng thi thoảng tôi vẫn bắt gặp đôi thanh mai trúc mã này đi cùng nhau, Tống Chi giây trước còn nói nói cười cười với Chu Gia Thụ, giây sau đã liếc ngang liếc dọc về phía tôi.

Thật sự rất có thiên phú diễn xuất mà...

Có điều Chu Gia Thụ không đối tốt với Tống Chi như tôi vẫn nghĩ, chỉ là tôi và cậu không có chút liên quan nào nữa rồi.

Việc duy nhất tôi cần làm bây giờ là học tập thật tốt.

Trước kia kết quả học tập của tôi không quá nổi trội nhưng những ngày nằm trên giường bệnh tôi vẫn hay ôn lại bài vở, hy vọng một ngày nào đó có thể tham gia kì thi tốt nghiệp.

Vì vậy lần này tôi cũng rất mong chờ thứ hạng của mình.

"Tống Chi, cậu xếp thứ 29 toàn khoá này, siêu thật đấy."

Còn có thể không siêu được ư, Tống gia đã mời đến biết bao gia sư phụ đạo mà.
 
Chấp Nhận Lời Theo Đuổi
Chương 7


Xếp đầu tiên, không ngoài dự liệu vẫn là Chu Gia Thụ.

Nhóm Tống Chi vẫn đang tìm kiếm tên của tôi ở cuối bảng, bộ dạng vô cùng tự đắc.

Đột nhiên, có một nữ sinh hét lên, "Chi Chi, nó... nó xếp trước cậu hay sao ấy..."

Tống Chi nhìn chằm chằm vào bảng xếp hạng với khuôn mặt tái nhợt.

"Tống Tri Vi, xếp thứ 20."

Tôi cố nén niềm vui, tiếp tục tìm thứ hạng của Trình Trì.

Đây rồi, cậu ấy đã lội được đến giữa dòng... phụ đạo có hiệu quả rồi.

Quay đầu lại, tôi nhìn thấy đám Trình Trì đang đi tới từ cuối hành lang, chắc là chuẩn bị đi chơi bóng rổ.

Sợ cậu không nhìn thấy, tôi nhón chân lên, phấn khích gọi, "Trình Trì."

Cậu nhướng mi, nhìn về phía tôi.

"Hạng 300", tôi cười tít mắt, vừa kích động vừa tự hào.

Trình Trì hơi sững lại, đám nam sinh bên cạnh thì hào hứng đẩy cánh tay cậu, "Trình Trì, chị dâu đáng yêu nhờ."

Cậu nhìn tôi, mặt đỏ bừng.

Một giọng nói quen thuộc lại vang lên, "Xong rồi, sao cậu ấy lại..."

13.

Người thích thầm Trình Trì không phải là ít, chỉ là không ai dám công khai theo đuổi cả.

Chỉ có một người duy nhất tên Giang Tâm, là nữ sinh trường bên, là minh tinh đóng mấy bộ thanh xuân vườn trường rồi thì phải.

Nghe nói, Trình Trì từng đ.ánh nh.au với người ta vì cậu ấy, về sau không biết vì sao lại không ở bên nhau.

Sáng sớm nay, cậu ấy chặn tôi ở cổng trường hỏi chuyện.

Trình Trì cũng đi học cùng tôi nhưng cậu ấy tranh thủ đi mua đồ ăn sáng nên tôi đợi ở đây, nào ngờ lại có vinh hạnh này.

Giang Tâm rất xinh đẹp, nếu nói Tống Chi là bông nhài trắng tinh khôi thì cậu ấy có lẽ là một bông hồng mạnh mẽ.

"Cậu là Tống Tri Vi?"

Tôi gật đầu.

"Cậu không thắng được tôi đâu, cách A Trì xa một chút. Cậu ấy chỉ là có chút hứng thú nhất thời mà thôi."

Giang Tâm vừa nói xong thì mắt sáng lên, thân mật gọi, "A Trì!!!"

Tôi còn chưa kịp phản ứng lại thì đã có một túi sữa đậu nành và một chiếc bánh bao được nhét vào tay.

Chàng thiếu niên tóc trắng cúi đầu, nhét một nắm kẹo vào túi áo tôi, còn tiện tay kéo khoá balo của tôi nữa.

Cậu không để ý đến Giang Tâm, nhẹ giọng hỏi, "Đang nói gì thế?"

"Cậu ấy nói cậu chỉ hứng thú nhất thời với tôi thôi."

"???"

Giang Tâm nhìn thấy Trình Trì kéo khoá balo cho tôi thì sốt ruột hỏi, "A Trì, cậu không cho người khác đến gần mình mà sao lại làm mấy việc này cho con nhỏ đó?"

Trình Trì không nhanh không chậm, hỏi lại, "Cậu là ai?"

14.

Vốn dĩ để trở thành một ngôi sao thì tố chất tâm lý cũng không tệ nhưng 3 chữ này của Trình Trì quả thực đã làm cậu ấy thất thủ.

Lúc chúng tôi vào trong trường, Trình Trì lại nhắc lại lần nữa, "Tôi không biết cậu ta."
 
Chấp Nhận Lời Theo Đuổi
Chương 8


"Tôi cũng chưa từng đ.ánh nhau vì cậu ấy, tất cả đều là bọn họ đồn thổi."

Tôi hơi bất ngờ vì hình như Trình Trì đang giải thích với mình.

"Không giống ai đó, trước khi thích tôi còn thích người khác, may mà còn biết đường quay đầu."

"Đúng không, Tống Tri Vi?"

Nói bóng gió thôi là được rồi, còn bày đặt hỏi trực tiếp...

15.

Vừa mới sáng sớm, tôi mơ hồ có dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên vừa mới lên lớp đã phát hiện có chỗ nào không đúng lắm.

Nhất là giờ ra chơi, trên hành lang có vô số ánh mắt tập trung về phía tôi, tôi nghe được tiếng lòng đang dậy sóng của bọn họ.

"Tống Tri Vi là con ngoài giá thú đấy. Thảo nào nó một chân đạp hai thuyền, đúng là di truyền từ trong bụng mẹ."

"Nếu tao là nó, tao sẽ chẳng có mặt mũi nào gặp Tống Chi đâu."

"Cmn, gh.ê t.ởm..."

Tôi đi vào nhà vệ sinh, mở điện thoại lên xem thử, quả nhiên thấy bài viết với tiêu đề "Tống Tri Vi trung học cơ sở số 1 - con ngoài giá thú của Tống Gia, một chân đạp 2 thuyền." đang nổi rần rần.

Người đăng bài là một kẻ ẩn danh, tự xưng là một bạn học cảm thấy Tống Tri Vi vô cùng gai mắt nên đã dùng phương thức này để l*t tr*n thân thế của tôi.

Càng quá đáng hơn là, bài viết nói mẹ Tống Chi mới là chính thất, mẹ tôi vì thèm muốn gia sản của Tống Gia nên mới tính kế để chen vào cuộc hôn nhân này, nhiều năm như vậy vẫn muốn cài cắm tôi vào để có thể hoá kiếp thành phượng hoàng.

Người này còn nói Tống Chi rốt cuộc đáng thương ra sao, sức khoẻ không tốt cũng là mẹ tôi can thiệp từ khi còn là một bào thai. Sau này cũng không biết vì sao tôi lại có thể vứt bỏ mặt mũi mà quyến rũ cùng lúc cả Chu Gia Thụ và Trình Trì....

Phần sau không cần xem cũng biết là một tá những lời ch.ửi r.ủa.

Rõ ràng là mẹ của Tống Chi mới là người đem lòng thầm thương trộm nhớ bố tôi, sau khi ông và mẹ tôi cưới nhau chưa được bao lâu thì hai người đó đã cùng nhau bỏ trốn.

Mẹ tôi biết ông vì tiền tài danh phận nên đau lòng nhưng cũng nhắm mắt buông xuôi.

Vậy mà giờ đây, mọi thứ lại đổi trắng thay đen.

Rửa mặt thật sạch tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, vừa ra ngoài đã bắt gặp Chu Gia Thụ, cậu ta đưa cho tôi một tờ khăn giấy.

"Tôi đã nhờ người xử lý bài viết rồi. Cậu yên tâm."

"Cậu sớm đã biết chuyện này rồi?"

Ý tôi là những chuyện được đề cập đến trong bài viết.

Chu Gia Thụ có chút bất lực, gật đầu nói, "Chuyện này tôi sẽ tìm cách dìm xuống, sẽ không có ai dám bàn luận về thân thế của cậu, cậu đừng giận dỗi tôi nữa, đợi chuyện này kết thúc, chúng ta hãy xem như chưa có gì xảy ra."

Hỏi cũng chưa hỏi mà đã xem đó là sự thật rồi?

"Cậu xem, từ lần đầu tiên gặp nhau tôi đã giúp cậu rồi. Quay về đi, Tống Tri Vi."

Tôi ném khăn giấy vào thùng rác, bình tĩnh nói với Chu Gia Thụ, "Chu Gia Thụ, tôi không phải con riêng."

16.

Lần đầu tiên đến đây tôi còn chưa thạo đường nên bị lạc, lại bị một con chó lớn đuổi theo.

Mẹ m.ất vì b.ệnh d.ại nên từ nhỏ tôi rất sợ chó.

Hôm đó mưa lớn, đường lại trơn trượt, con chó lao về phía tôi, trong lúc hoảng hốt tôi đã bật khóc.

Lúc này, một tiếng huýt sáo vang lên, nó liền vui vẻ chạy đi.
 
Chấp Nhận Lời Theo Đuổi
Chương 9


Tôi vừa lau nước mắt vừa thu dọn đồ đạc, đột nhiên có một chiếc ô xuất hiện.

"Là cậu đuổi nó đi sao? Là cậu đã cứu tôi sao? Cậu tên gì?"

"Chu Gia Thụ."

Có những lúc tôi cũng phân vân, không biết bản thân rốt cuộc yêu thích, mang ơn hay ỷ lại vào cậu ta.

Chỉ có điều, ngay từ ban đầu, có lẽ cậu ta đã có mưu đồ khác rồi.

Tôi biết Chu Gia Thụ vẫn luôn để ý xuất thân nhà quê của mình, nhưng chuyện mà cậu ta càng để ý hơn đó là dòng máu dơ bẩn mà mọi người đã gán cho tôi.

Giờ phút này, khi đã được ban cho cơ hội làm lại cuộc đời, tôi nhận ra rằng, thích Chu Gia Thụ chi bằng thích chó.

17.

Tôi đi thẳng về phía lớp 1, đến nơi thì thấy một đống người đang vây quanh Tống Chi.

Chị ta đang khóc đến thảm thương, đám người xung quanh thì không ngừng vỗ về, an ủi, vừa thấy tôi ở cửa lớp thì tất cả đều như bật công tắc chuẩn bị ph.át t.iết.

May mà có sự việc của Trình Trì lần trước, không có ai dám đứng ra châm biếm tôi, sợ đắc tội với đại ca của trường.

Tống Chi bề ngoài vẫn luôn dịu dàng với tôi vì dù sao cũng có chuyện cần nhờ vả nhưng trải qua chuyện giữa tôi với Chu Gia Thụ, cộng thêm vụ việc lần này thì căn bản cũng không dịu dàng được nữa rồi.

Chị ta ngẩng đầu lên, mắt ầng ậng nước, "Tống Tri Vi, có thể buông tha cho gia đình tôi được không?"

Nhưng tôi lại nghe được tiếng lòng của Tống Chi, "Chu Gia Thụ vừa mới tìm nó sao? Rõ ràng trước kia cậu ấy cũng giống mình, gh.ê t.ởm đứa con hoang này cơ mà?"

Tôi bật cười, "Đương nhiên là không thể rồi?"

Tôi đi đến trước mặt Tống Chi, sát lại gần, "Bài viết này đổi trắng thay đen, con gái của tiểu tam là một người khác."

Tống Chi vẫn luôn được bố mẹ cưng chiều, không hề biết họ đã làm ra chuyện gì, luôn cho rằng mẹ chị ta mới là chính thất, đem lòng hằn học với tôi.

"Cậu có bằng chứng gì?"

"Báo cảnh sát thôi, mọi việc sẽ sớm được sáng tỏ."

Mặt chị ta trắng bệch.

Nhưng c.ảnh s.át chưa kịp báo thì sự thật đã được phơi bày, bài viết gây náo loạn quá mức, admin của diễn đàn đã vào cuộc để tìm ra người đứng đằng sau.

Người đó không cần nói cũng biết là ai.

Tống Chi da mặt mỏng, cuối cùng ngất đi.

18.

Trong phòng VIP, Tống Chi vừa mới chạy thận xong, sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt.

Đợi các bác sĩ xong việc, mẹ chị ta mới mang hoa quả lên.

Còn tôi cũng phải tới để nghe bố c.hửi m.ắng.

"Mày làm tao thất vọng quá rồi đấy, mày trả ơn chúng tao bằng cách đưa chị mày vào viện à..."

Vậy mà chuyện Tống Chi làm ra, ông ta tuyệt nhiên không nhắc đến.
 
Chấp Nhận Lời Theo Đuổi
Chương 10


Tôi mệt mỏi cúi đầu, nhớ đến ngày tôi một mình nằm viện, khi đó Tống Chi mới phẫu thuật xong, thái độ của họ đã thay đổi chóng mặt.

Lúc mới đến, tôi cũng hy vọng sẽ cho người cha ruột lâu ngày không gặp thấy con gái ông rốt cuộc ưu tú như thế nào, nhưng mọi thứ hơi vượt quá sức tưởng tượng, cũng may là tôi đã không còn quan tâm nữa rồi.

"Tao nghe nói mày còn định b.áo c.ảnh s.át? Mày đừng đi học nữa, dù sao đó đều là bạn học của Tống Chi, sẽ ảnh hưởng không tốt. Tao làm thủ tục chuyển trường cho mày."

Nói xong lại cảm thấy thái độ của mình hơi cứng rắn nên bổ sung thêm, "Dù sao cũng là người một nhà, rộng rãi với nhau một chút không được sao?"

"Không ạ", tôi nhẹ giọng trả lời.

Bố sững sờ, đây là lần đầu tiên tôi từ chối ông.

"Mày nói lại lần nữa xem?"

Bầu không khí như đông cứng lại.

Thế rồi cánh cửa bất ngờ bị đẩy ra, một thiếu niên tóc trắng lao vào, "Tống Tri Vi, lại đây."

Tôi chạy về phía cậu, thấp giọng hỏi, "Sao cậu lại tới đây?"

Trình Trì đặt tay lên vai tôi, cười nói, "Đến chống lưng cho cậu."

Bố tôi càng lúc càng tức giận, ông tỏ vẻ không mấy kiên nhẫn ra lệnh cho tôi quay lại.

Tôi thở dài, bảo Trình Trì ra ngoài để dứt khoát một lần cuối.

Tôi lặp lại một lần nữa, "Con nói, không được. Con sẽ báo c.ảnh s.át, cũng không hiến thận, việc sống ch.ết của Tống Chi không liên quan gì đến con, đừng làm phiền con nữa."

Tôi quay về phía Tống Chi vẫn còn đang ôm chặt lấy chăn vì hoảng sợ.

Chị ta gh.en gh.ét tôi vì dòng máu này, cũng vì sức khoẻ mà tôi có được, nhưng sự thật là tôi không có lỗi gì cả.

"Tống Chi, mẹ của chị mới là người thứ 3, bố của chị là một người đàn ông tệ bạc. Người trong bài viết rốt cuộc ám chỉ ai, chị đã rõ chưa?"

19.

Sau một lần phản kháng dứt khoát, tôi ra ngoài, để lại vô số lông gà trên sàn nhà.

Trên hành lang bệnh viện, Trình Trì ngồi xổm trước mặt tôi.

Nếu hôm nay không có cậu, e là không chỉ có một cái chổi thôi đâu.

Tôi do dự một lúc rồi hỏi, "Sao cậu lại đối tốt với tôi như thế?"

Trình Trì chống cằm, nở nụ cười, "Nói thì nói thôi, sao phải làm nũng vậy hả?"

Tôi siết chặt bàn tay, nhìn vào mắt cậu, "Cảm ơn."

Trình Trì nhướng mày, tựa như cậu thật sự nghiêm túc suy nghĩ về câu hỏi của tôi, "Còn cần có lý do sao? Có một số người vốn dĩ luôn luôn toả sáng, khiến người ta vừa nhìn thấy đã muốn đem những điều tốt đẹp nhất cho họ."

"Lần đầu tiên gặp cậu đã bắt gặp cậu bị con chó của Tống Gia đuổi theo, may mà tôi biết thổi sáo dụ nó đi."

"Ban đầu định đến chỗ cậu nhưng lại nhìn thấy Chu Gia Thụ, tôi không hợp với cậu ta nên đã đi trước, sớm biết là cậu thì còn lâu."

Sớm biết là Tống Tri Vi, chắc chắn cậu sẽ không bỏ đi.

Ai mà ngờ được sau lần quay gót ấy trong mắt Tống Tri Vi lại chỉ toàn là Chu Gia Thụ.

Tôi sững sờ, hoá ra người giúp mình lần đó lại là cậu, hoá ra chút tình cảm đặc biệt mà tôi dành cho Chu Gia Thụ đều là sai trái.

Tôi đợi cậu nói tiếp nhưng cậu lại im lặng, đôi mắt đào hoa khiến người khác phải bốc hoả.

"Sau đó thì sao?"

"Sốt ruột thăm dò tâm tư của tôi như vậy sao?", cậu vừa nói vừa ngẩng đầu lên nhìn tôi cười...

??

Trình Trì đứng dậy, như vô tình nói, "Con chó nhà họ Chu trước nay không hề chạy lung tung, rất nghe lời chủ nhân của nó."
 
Chấp Nhận Lời Theo Đuổi
Chương 11


20.

Trình Trì đưa tôi đến đồn cả.nh s.át để b.áo á.n, bài viết trên diễn đàn sau đó cũng bị vô hiệu hoá.

Dư luận rất nhanh cũng đổi chiều.

Trình Trì còn cùng tôi nghiên cứu bài viết, cậu đặc biệt khó chịu với chi tiết tôi một chân đạp 2 thuyền, "Chu Gia Thụ là loại thuyền gì vậy, xứng để cậu đặt chân lên à?"

...

Kết quả vụ việc không lâu sau đó cũng được công bố, Tống Chi không chỉ phải xin lỗi công khai mà còn phải bồi thường cho tôi một khoản tiền, đủ để thoát khỏi sự khống chế của Tống Gia.

Tống Chi thừa nhận bản thân đã cố ý tung tin đồn thất thiệt và ở một mức nào đó cũng đang thừa nhận bản thân không biết rằng mình mới là con ngoài giá thú.

Sau sự việc đó, bệnh tình chị ta càng nghiêm trọng hơn.

Nhà vốn đã dột lại mưa nặng hạt, việc kinh doanh của Tống Gia ngày một xuống dốc.

Nhưng không liên quan gì đến tôi cả.

Hôm đó tôi vừa ngậm túi sữa chua vừa gửi tin nhắn cho Trình Trì.

"Tôi biết là công lý sẽ cho tôi câu trả lời mà."

"Vậy tôi thì sao?"

Tôi nghĩ một hồi lâu rồi rep lại, "Trì ca sẽ đưa tôi đến trước mặt công lý."

Đợi mãi không thấy câu trả lời, tôi đặt điện thoại xuống để làm bài tập, đến lúc nhớ ra thì tin nhắn của cậu đã nằm yên trong boxchat từ lâu rồi.

Trình Trì gửi voice chat đến, "Tống Tri Vi, phải làm sao đây, tôi cảm giác cậu sắp theo đuổi được tôi rồi."

....

21.

Dưới gốc cây long não có một thiếu niên mặc áo sơ mi trắng đứng rất lâu.

Lúc tôi đi ngang qua thì bất ngờ nghe thấy tiếng gọi.

Tôi vô thức quay đầu lại, nhìn thấy gương mặt điển trai của Chu Gia Thụ, nhìn không rõ là cảm xúc gì.

"Xin lỗi", cậu ta cắn môi.

Không ngờ có một ngày, Chu Gia Thụ lại nói ra hai từ này, bề ngoài cậu ta không khó gần như Trình Trì nhưng nội tâm lại kiêu ngạo hơn bất kì ai.

"Vì chuyện cậu hiểu lầm tôi là con ngoài giá thú?"

Chu Gia Thụ sững lại mấy giây, cúi đầu đáp, có chút khó xử, "Vì tất cả những chuyện xảy ra trước kia. Tống Chi đã nói rất nhiều với tôi, cậu ấy có một em gái cùng cha khác mẹ, nên tôi..."

Thấy tôi không nói gì, cậu lại bổ sung thêm, "Cậu đã gặp em trai tôi chưa?"

Trước khi tôi sống lại đã từng gặp qua rồi, là một cậu bé mập mạp đáng yêu, rất quấn Chu Gia Thụ nhưng Chu Gia Thụ thì không mấy quan tâm, thậm chí còn có thể nói là ch.án gh.ét.

Chu Gia Thụ trầm mặc một hồi, "Nó là đứa con của bố tôi và người phụ nữ khác."

Thì ra nguồn cơn cho thái độ mâu thuẫn ngày trước của cậu đối với tôi lại bắt đầu từ đây.

Thì ra trong mắt cậu, tôi mới là người nợ Tống Gia.

"Chu Gia Thụ.", tôi cười tít mắt gọi tên cậu.

Cậu ngẩng đầu lên, có chút bất ngờ vì đã lâu lắm rồi tôi không cười với cậu như thế.

Tôi nghe được tiếng lòng của Chu Gia Thụ, [Cậu ấy thực sự đã thích mình lại rồi sao, tốt quá.]

"Tôi thích cậu.", tôi vừa dứt lời đã thấy mắt Chu Gia Thụ sáng lên, chưa đợi cậu kịp đáp lại tôi liền nói tiếp, "Tin thật à? K.inh t.ởm."

Cần phải hiểu rằng có một số chuyện không phải xin lỗi là có thể cứu vãn được.

"Tống Tri Vi.", một giọng nói vang lên sau lưng tôi, tựa như là đang rất không hài lòng cũng tựa như đang làm nũng.

Tôi quay đầu lại thì thấy Trình Trì đang đứng cách mình không xa, trên tay còn cầm một cây kem dâu, đôi mắt đào hoa híp lại.

Tôi có cảm giác như đang bị bắt gian tại trận vậy...

Bỏ lại Chu Gia Thụ, tôi hớt hải chạy về phía cậu.

Chạy vội quá cuối cùng lại dẫm lên chân cậu, Trình Trì vẫn đứng vững nhưng tôi rõ ràng đã nghe tiếng cậu rít lên.

"Xin lỗi, xin lỗi, cậu đau lắm sao."

Trình Trì nắm tay tôi, đặt lên chỗ trái tim đang đập kịch liệt của cậu ấy, lòng bàn tay tôi nóng bừng, tôi ngẩng đầu lên, gương mặt cậu không có lấy một chút biểu cảm đau đớn nào, "Đau ở đây này."

1f642.png


Tôi rút tay ra nhưng lại bị cậu giữ lại, "Tiểu thư Tống Tri Vi thân mến, bên cạnh tiểu thư có người khác tôi có thể hiểu được. Nhưng với tư cách là người mà cậu theo đuổi, tôi cảm thấy có chút bất an."

"??"

"Vì vậy, tôi quyết định đưa ra một số thay đổi, cậu đoán xem là gì?"

"Người theo đuổi?"

Trình Trì nghiến răng, "Là người của cậu."

Tôi không nghe được tiếng lòng của cậu nữa, chỉ nghe thấy nhịp đập mạnh mẽ của hai trái tim.

Không ai nói gì nữa, ráng chiều chầm chậm đổ xuống.

Thực ra, theo đuổi đại ca của trường...

...cũng không khó lắm.

~end~
 
Back
Top Bottom