Khác Chào mừng đến với Huyễn Cảnh

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407460450-256-k185566.jpg

Chào Mừng Đến Với Huyễn Cảnh
Tác giả: hanguyetlinh
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chào mừng đến với thế giới, nơi thực tại và ảo ảnh giao thoa.

Một cánh cổng bí ẩn mở ra, dẫn lối đến "Huyễn Cảnh" - thế giới trò chơi siêu thực, đầy rẫy những điều dị thường và thử thách sinh tử.

Kẻ chiến thắng nhận lấy ân sủng vô tận, kẻ thất bại đối diện với cái chết nghiệt ngã.

Đây là ân huệ hay trừng phạt?

Ranh giới giữa thực và ảo nhòa đi, hiện tượng siêu nhiên thách thức mọi lý giải, những câu chuyện kinh hoàng ám ảnh đến tận xương tủy.

"Chào mừng đến với Huyễn Cảnh, nơi Đồng Hồ Máu điểm nhịp!"

"Xin chào ,tôi tên Hạ Thần ,Hạ trong mùa hạ có ngân hạnh ,Thần trong Thần Kỳ ,Kỳ trong Doãn Linh Kỳ ".

"Doãn Linh Kỳ, Doãn trong Doãn Hạ Hạ cáo nhỏ thích ăn bạch quả ,Kỳ trong Thần Kỳ ,Thần trong Hạ Thần ".



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Chaos Of The Kingdoms
  • [ Edit/ĐM ] Chào mừng đến với phòng Livesteam Ác Mộng
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Chào mừng đến với lớp học đề cao thực lực - Tập 1
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Chào mừng đến với lớp học đề cao thực lực - Tập 2
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [DuBảo] Xin Chào Và Tạm Biệt [Bệnh Viện Thần Ái -...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • ( Phiên ngoại )CHÀO MỪNG ĐẾN PHÒNG LIVESTEAM ÁC MỘNG
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Chào Mừng Đến Với Huyễn Cảnh
    Chương 1 : Đồng hồ đã điểm.


    "Tin ton...Tin ton"

    "Chào mừng đến với Huyễn Cảnh

    Với tư cách người chơi mai mắn Hạ Thần .

    Nếu bạn sống xót ,xin chúc mừng

    Nếu bạn chết ,xin tạm biệt

    Chúc người chơi may mắn qua ải thành công

    Xin cảm ơn ."

    "hả ??? , chuyện gì vậy " Hạ Thần vừa đi , vừa thầm hỏi .Đi được một đoạn cậu nhìn thấy một thanh niên đang đi phía trước ,bèn tiếng đến gần khẽ lên tiếng hỏi :"cho hỏi đây là đâu vậy?

    ".

    Một khoảng yên lặng ,cậu tưởng rằng mình sẽ không nhận được câu trả lời thì người thanh niên lên tiếng giọng lạnh nhạt :"Huyễn Cảnh !..."

    Người thanh niên có vẻ ngoài chừng hai mươi lăm,hai mươi sáu tuổi ,mặc một chiếc áo màu trắng bên ngoài khoát thêm một chiếc áo khoát dài tay , tóc nhuộm tím khói ,tôn lên màu da trắng của hắn.

    Hạ Thần :"???".

    Người thanh niên quay sang nhìn cậu hỏi :"ải đầu...".

    Hạ Thần :"???".

    Người thanh niên nhìn vẻ mặt ngu ngơ của Hạ Thần liền có đáp án ,tiếp tục khỏi :"cậu tên gì ".

    Hạ Thần đi theo phía sao lên tiếng với vẻ nghi hoặc về những điều mà người thanh nhiên vừa nói :"Hạ Thần...".

    "Thẩm Kỳ "Người thanh niên nói .

    Đi được một đoạn hai người đã tới trước ngôi nhà cổ kính thời xưa, Thẩm Kỳ đưa tay đẩy cửa.

    Một mùi ẩm móc sộc thẳng vào mũi Hạ Thần cậu lập tức buồn nôn nay tại chỗ .Thẩm Kỳ đi thẳng vào trong ,Hạ Thần cũng theo sao hai người tìm kiếm một chỗ nào đó mà ngồi xuống ,Hạ Thần nhìn xung quanh thì thấy cũng có một vài người ở đây .

    Bên trong nhà nhìn cách bài trí có vẻ như là một nơi của quý tộc thời xưa ,những ngọn đèn dầu bị gió thổi phập phồng, phập phồng.

    Bây giờ là ban ngày có vẻ ở đây đang là mùa mưa ,bên ngoài trời đã bắt đầu mưa lất phất ,những giọt mưa , cứ "tí tách....tí cách" nhỏ giọt lên những tấm gạch bên ngoài như tạo ra một bản nhạc giao hưởng nhưng đầy bi thương .

    Hạ Thần cảm giác cả da gà da vịt của cậu đều dựng dứng cả lên .

    "Nè ,đây là đâu vâỵ chứ ,ngày mai tôi còn phải đi làm đấy , không rãnh để chơi với các người đâu "là một người đàn ông khoảng chừng ba mươi bảy ,b mươi tám tuổi ,với vẻ mặt tức giận .

    Không ai đáp lại ông ta ,Hạ Thần cũng nhìn ông ta trong đầu cậu bấy giờ cũng có muôn ngàn câu hỏi muốn hỏi ,nhưng nhìn bầu không khí quỷ dị trước mắt nên cậu không dám lên tiếng ,im lặng ngồi cạnh Thẩm Kỳ.

    "Mẹ kiếp!

    Mấy người bị câm hết à " người đàn ông liên túc nói năng cay nghiệt, la thét um xùm.

    "Anh im đi ,muốn đi thì đi, cửa bên kia không tiễn "một người khác tức giận khi nghe tiếng la thét của ông ta ,liền quát lại .

    Tổng cộng có bảy người.

    Bổng chóc căn phòng yên lặng , một tiếng "lọc cọc ..." của tiếng giày vang lên từ phía cầu thang truyền xuống "lọc..cọc...lọc...cọc..." , vang dội khiến ai nấy đều giật bắn mình, khi thân hình trước mắt hiện ra là một cô bé khoảng chừng mười tuổi ,mái tóc đen xõa ngang.

    Hạ Thần nhìn kỉ vào đôi mắt cô bé ,bổng chóc như tim ngừng đập ,theo phản xạ lùi lại phía sau một bước ,vội nắm lấy khúc áo của người bên cạnh .

    Thẩm Kỳ thấy Hạ Thần nắm áo mình thì nhìn cậu ,khẽ nhíu mày.

    Hạ Thần thấy hắn nhìn mình liền vội rụt tay lại ,cậu nhìn thấy đôi mắt cô bé ấy chỉ toàn một màu trắng rã ,có vài tia máu đỏ lồm ,còn tròng đen thì chẵn thấy đâu.

    Cô bé lên tiếng với chất giọng non nớt :"Chào mọi người ,em tên Tiểu Hà ,cảm ơn mọi người đã có thời gian đến tham gia bữa tiệc sinh nhật của em ,em rất vui " cô bé vừa nói vừa nở một nụ cười đầy bí ẩn ,nụ cười không chậm đến khóe mắt .

    "mọi người theo em ,em dẫn mọi người tới nơi nghĩ ngơi nha ,hai ngày nữa là sinh nhật em ."cô bé quay lại đi lên lầu .

    Đi được một lúc ,Tiểu Hà :"đến nơi rồi đây là nơi mọi người sẽ ở trong hai hôm tới ,mọi người nghĩ ngơi đi ,lát nữa bữa tối mới chuẩn bị xong "nói xong cô bé cầm một chùm chìa khóa đưa ra .

    Một người khác đưa tay cầm lấy ,cô bé liền quay người bỏ đi .Người đàn ông cầm chùm chìa khóa lên tiếng nói:"hai người ,một phòng nha "nói xong anh ta đưa chìa khóa ra trước mặt mọi người, ai cũng nhanh tay chụp lấy một cái .

    Hạ Thần không kịp nên không lấy được cái nào ,nhìn qua thấy Thẩm Kỳ trên tay cầm một chiếc chìa khóa ,

    "Đi thôi..." : Thẩm Kỳ lên tiếng.

    Rồi kéo tay Hạ Thần rời đi .

    Hạ Thần bị Thẩm Kỳ kéo đi thì ngơ ngác :"???".

    Thẩm Kỳ mở cửa vào ,bật đèn lên đi thẳng tới giường ngồi xuống .Hạ Thần vào và đóng cửa lại ngồi xuống ghế bên cạnh cửa sổ ,cậu nhìn ra ngoài ,những hạt mưa lất phất rơi bên ngoài ,trong lòng cậu có muôn ngàn câu hỏi muốn hỏi ,nhưng lại không mở lời .

    Thẩm Kỳ nhìn vẻ mặt đâm chiêu ,với muôn ngàn câu hỏi trong lòng Hạ Thần thì lên tiếng nói :"muốn hỏi gì ?...".

    Hạ Thần nghe hắn nói vậy liền quay người lại nhìn vào mắt Thẩm Kỳ, bổng cậu cảm thấy hơn ngưỡng khi nhìn nhìn khuôn mặt xinh đẹp ấy liền di chuyển ánh mắt đi chỗ khác lên tiếng hỏi :"có thể thoát khỏi đây không? ,làm sao để thoát khỏi đây ?".Trong lòng có ngàn câu nhưng cậu chỉ hỏi câu mình coi là quan trọng nhất .

    "Có": Thẩm Kỳ nhìn Hạ Thần tiếp tục nói :"tìm được đồng hồ cát , và vị trí "Thẩm Kỳ nhìn Hạ Thần nở một nụ cười nhẹ trên môi "miễn không c...h...ế...t là được".

    Hạ Thần nhìn người trước mắt nở nụ cười nhẹ thì cảm giác một luồn gió lướt nhẹ qua lưng ,đến lạnh gấy .Hạ Thần chỉ gật đầu như đáp lại lời nói của Thẩm Kỳ.

    Thẩm Kỳ lấy điện thoại từ trong túi ra ,lướt lướt gì đó lại lên tiếng hỏi :"ở ngoài tên thật của cậu là Hạ Thần ?".

    Hạ Thần nghe anh ta hỏi vậy liền lên tiếng :"ừm...,chứ Thẩm Kỳ không phải tên thật của anh sao ?" thắc mắc.

    "Dĩ nhiên là không phải...":Thẩm Kỳ nhìn vào mắt Hạ Thần tiếp tục nói :" muốn...biết... không...?" .

    Hạ Thần thấy Thẩm Kỳ nhìn mình như vậy cũng gật gật đầu ,tỏ ý muốn biết .

    "Tôi không nói ": Thẩm Kỳ bật cười nhìn Hạ Thần .

    Hạ Thần thấy vậy khẽ nhíu mài lầu bầu :"anh không nói vậy hỏi tôi làm gì ?"
     
    Chào Mừng Đến Với Huyễn Cảnh
    Chương 2 : Màng đêm tĩnh mịt!


    Thẩm Kỳ ngồi dậy khỏi giường đi tới chỗ Hạ Thần đang ngồi ,cuối người xuống đưa mặt mình xát vào mặt Hạ Thần, khẽ thì thầm :"đợi sau khi ra ngoài tôi sẽ đến tìm cậu...".

    Hạ Thần quay mặt lại ,hai gương mặt gần như chạm vào nhau .Thẩm Kỳ thấy Hạ Thần khó chịu liền đứng thẳng dậy cầm ly phía sau Hạ Thần mà rót nước uống .

    Hạ Thần vẫn nhìn hắn khẽ di chuyển mắt xuống cổ thấy yết hầu Thẩm Kỳ khẽ chuyển động ,bổng cậu cảm thấy hơi ngại ngại nên quay người đi chỗ khác ,ho nhẹ vài tiếng "khụ khụ..."xoa xoa cánh tay vì lạnh .

    "Sau vậy lạnh à...?":Thẩm Kỳ đứng tựa vào bàn hỏi .

    "Cũng hơi hơi...":Hạ Thần xoa xoa hai bên cánh tay .

    Thẩm Kỳ cỡ áo khoát trên người mình ra ,ném lên người Hạ Thần :"mặc tạm đi ".

    Hạ Thần nhìn Thẩm Kỳ không nói gì chỉ lẳng lặng mặc áo anh ta vào .

    Cơ thể cậu nhỏ hơn với người bình thường, cậu cao một mét bảy mươi tám ,nhưng chỉ nặng sáu mươi ba kilogram .

    Thẩm Kỳ nhìn có vẻ cao một mét tám mươi lăm ,nặng bảy mươi tám kilogram.

    Thẩm Kỳ nhìn ra ngoài cửa sổ suy nghĩ gì đó rồi hỏi :"cậu không đem điện thoại ?".

    Hạ Thần mới sực nhớ ra điện thoại mình không đem theo :"tôi để ở trên bàn phòng khách nhà tôi rồi , không đem vào "cậu cười cười gảy gảy sống mũi .

    Thẩm Kỳ không đáp lại ,căn phòng chìm trong im lặng ,chỉ còn tiếng mưa lất phất bên ngoài cửa sổ .Trời bên ngoài càng lúc càng tối nhưng cơn mưa vẫn không dứt .

    Thẩm Kỳ nhìn đồng hồ trên tay lên tiếng :"bảy giờ rồi...đi... xuống ăn gì đó...tôi đói rồi"

    Hạ Thần gật đầu xong đứng dậy đi ra ngoài cùng với Thẩm Kỳ ,vừa ra tới ngoài cửa thì gặp hai người chơi khác .

    "Hai ,các cậu định xuống nhà ăn sau?": một người lên tiếng hỏi .

    Hạ Thần chỉ gật đầu , không đáp lời.

    Anh ta cười cười nheo mắt nói :"tôi tên Diệp Phong ,lần thứ ba qua ải ,còn cậu ấy là Chu Mạc "anh ta chỉ vào người đứng bên cạnh mình .

    Thẩm Kỳ vẫn tiếp tục đi , như không nghe thấy gì .Hạ Thần thấy vậy ,nếu không trả lời thì có vẻ hơi mất lịch sự, sau một lát chờ đợi cậu lên tiếng :"tôi là Hạ Thần ,anh ấy là Thẩm Kỳ ".

    Diệp Phong đi tới định khoát vai Hạ Thần thì cậu nhanh chân đi lên phía trước né được cái khoát vai ấy .

    Diệp Phong nhìn cậu cười cười ,mà không nói gì .Khi tới phòng ăn có vẻ mọi đã tập trung hết vào nhà ăn ,bốn người tìm đại vị trí nào đó ngồi xuống.

    Tiểu Hà :"mọi người chờ một lát nhé ,còn một món nữa là đủ rồi " tiếng nói của cô bé vang vọng trong phòng ăn .

    Một lúc sau, một người phụ nữ từ trong phòng bếp bước ra:" chào các vị , tôi là Dạ Hiên mẹ của Tiểu Hà " trên tay Dạ Hiên cầm một dĩa thịt kho màu vàng óng.

    Mùi hương lan toả tràn ngập cả phòng ăn, khiến ai nấy đều phải nuốt nước miếng.

    " Mọi người cứ ăn tự nhiên...": Dạ Hiên

    Sau vài giây thì đã có một người bắt đầu ăn, Hạ Thần nhìn qua Thẩm Kỳ thấy anh ta ngồi im không chút động tĩnh .

    Hạ Thần cầm đôi đũa lên chuẩn bị gấp một miếng thịt thì bị Thẩm Kỳ chòm tới dựt đôi đũa của cậu đi .

    Hạ Thần quay phắt lại nhìn Thẩm Kỳ "?...".

    Thẩm Kỳ không nói một lời nào đứng dậy rời khỏi phòng ăn , Hạ Thần không hiểu nhưng cũng lẽo đẽo theo sau, Diệp Phong và Chu Mạc cũng rời đi.

    Ai về phòng nấy .

    Thẩm Kỳ sau khi trở về phòng thì kên giường chuẩn bị đi ngủ, thấy Hạ Thần nhìn mình như vậy liền lên tiếng.

    "Cậu đói ?

    ": Thẩm Kỳ.

    "Không...": Hạ Thần đáp.

    "Không đói vậy ngủ đi , ngày mai cậu sẽ biết chuyện gì": Thẩm Kỳ nói xong liền quay người đi ngủ.

    Hạ Thần không hiểu gì, nhưng vẫn lên giường đi ngủ.

    Bên ngoài cửa sổ, bóng tối như những lớp vải đen dằn dần bao phủ mọi thứ, một sự tối u ám đến từng chi tiết.

    Tiếng muỗi vo ve không ngừng như tiếng rên của những linh hồn bất yên, trong khi dòng nước từ phòng vệ sinh chảy róc rách - tiếng ầm ầm như tiếng thở khò khè của một thứ gì đó đang từng bước tiến lại gần.

    Đúng lúc đó, chiếc đồng hồ sắt đã rỉ sét treo trên tường phát ra âm thanh tích tắc - tích tắc - như đang đếm ngược cho một điều gì đó không may.

    Mưa bên ngoài vẫn chưa dứt, nó đập mạnh xuống mái nhà rồi rơi từng giọt nặng trĩu xuống nền gạch - đọt!

    đọt!

    đọt! không còn là bản giao hưởng bi thương mà hóa thành lời kêu gọi của bóng tối, khiến một cơn rét lạnh giá lan lên từ lòng chân thẳng đến tận lưng người, khiến mọi nỗi sợ của con người hiện lên... .

    Một buổi tối như một cơn ác mộng dần tan biến khi ánh bình minh của buổi sáng hiện lên.

    Hạ Thần tỉnh dậy sau một cơn ngủ say.

    "Chào buổi sáng": Thẩm Kỳ.

    "Chào buổi sáng...": Hạ Thần giọng vẫn còn ngáy ngủ.

    "Chuẩn bị đi, chúng ta ra ngoài...,hôm nay có chuyện thú vị rồi": Thẩm Kỳ.

    "Được...?" : Hạ Thần.

    Sau một lúc thì hai người đi ra ngoài.

    "Hai người sau bây giờ mới ra ngoài vậy ?" : Diệp Phong đột nhiên hỏi .

    "?"

    Hạ Thần

    Thẩm Kỳ không quan tâm đến hắn liền rời đi.

    Hạ Thần theo sau.

    Hai người đi đến một căng phòng , Thẩm Kỳ đẩy cửa bước vào, Hạ Thần bước theo sau hắn.

    Vừa bước vào trong Hạ Thần đã bịch miệng chạy thẳng ra bên ngoài vào nhà vệ sinh, nôn ói không ngừng.

    Diệp Phong, nhìn theo bóng Hạ Thần,thì thầm:" ải đầu sau ?" .

    Bên trong căn phòng, màu đỏ đẫm của máu đã phủ kín mọi ngóc ngách ,chảy dài dọc theo các đường nứt trên tường, bê bết dính vào từng thanh gỗ cửa.

    Một mùi máu tanh nghẹt thở xọc thẳng vào mũi của từng người bước vào.

    Trên nền gạch lạnh giá, những mảnh thịt vụn văn vươn vải khắp mọi nơi từng miếng thịt còn đọng máu nóng, những sợi cơ bắp vươn vải như những rơm khô bị gãy vụn.

    Các bộ phận tứ chi đã bị xẻ ra từng đoạn nhỏ, trải dài từ góc phòng này sang góc phòng kia, như một trò đùa khốc liệt .

    Còn chính cái đầu, được đặt thẳng ở giữa căn phòng như một điểm tựa kinh hoàng ,đôi mắt đen thẳm, vẫn còn mở lớn nhìn ra phía cửa, ánh mắt đó trống rỗng nhưng lại có vẻ như đang cố gắng đắm sâu vào tâm hồn những người mới bước đến, khiến một cơn rét run rẩy lan tỏa khắp toàn thân mỗi người nhìn thấy cảnh tượng này... .
     
    Back
    Top Dưới