Cập nhật mới

Khác [Chạng vạng - Twilight] Tôi là ai?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
327166096-256-k104411.jpg

[Chạng Vạng - Twilight] Tôi Là Ai?
Tác giả: XiaoBciute
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sơ lược: Rốt cuộc tôi là ai, ước gì ai đó có thể giải mã bí ẩn này.

Tác giả: TiểuB
Nhân vật chính: Yuki



twilight​
 
[Chạng Vạng - Twilight] Tôi Là Ai?
Chương 1: Tôi là ai?


Tôi luôn tự hỏi bản thân mình rốt cuộc là ai hay là thứ gì.

Liệu rằng tôi có thật sự đang tồn tại hay đây chỉ là một thực thể mang hình dạng của con người.

Tôi có những giấc mơ rất kỳ lạ, ừ thì tôi biết giấc mơ thì có bao giờ bình thường đâu nhưng mà những giấc mơ của tôi như những câu chuyện huyền bí và tôi đã từng nghe người ta kể hay qua những cuốn sách mặc dù chúng diễn ra sau khi tôi đã nhìn thấy giấc mơ, thậm chí thật đáng sợ khi tôi lại giết người trong giấc mơ, tôi nhảy múa trên máu của họ, cảm thấy vui vẻ và thỏa mãn khi kết thúc đi sinh mạnh của một người.

Và tôi có thể thấy được những cái người bình thường không thể thấy được, bạn không nghe nhầm đâu.

Bạn thân của tôi Haley và tôi thường gọi cô ấy là Leyley, cô ấy đã nói rằng tôi hơi kỳ lạ và đôi khi khá đáng sợ.

Những bạn học khác luôn cách xa tôi và không có ý định sẽ làm hay với tôi hay thậm chí chí là có một mối quan hệ xã gia với tôi.

Tôi chưa từng gây ra bất kỳ ấn tượng nào vì thế tôi không hiểu vì sao họ lại không thích tôi.

Bởi vì sự kỳ lạ của tôi ư?

Không thể nào tôi trông rất giống người kia mà.

Đôi khi họ nhìn thấy tôi nói chuyện một mình nhưng thật ra đó là vài người bạn của tôi nhưng có lẽ họ không nhìn thấy và cho rằng tôi bị điên.

Tôi đã từng hỏi Leyley và cậu ấy thật sự rất ngọt ngào.

"Này Leyley, cậu có cảm thấy tớ kỳ lạ không?"

Tôi hỏi.

"Gì cơ sao cậu lại hỏi như vậy?"

Leyley xuất hiện đầy hoang mang hỏi ngược tôi.

"Ừ thì tới thấy mọi người có vẻ không thích tớ lắm nên tớ muốn biết cậu nghĩ gì về tớ mà, không sao nếu cậu không muốn trả lời vẫn ổn mà đừng lo lắng quá" Tôi giải bầy và trấn an cậu ấy, Tôi cũng không muốn tra hỏi bạn thân của mình dù sao cậu ấy đã đối xử rất tối với tôi.

"Thì có thể cậu cũng biết đôi khi cậu khá kỳ lạ và hơi đáng sợ, đừng hiểu lầm tớ rất yêu cậu đấy, tớ sẽ chết mất nếu cậu không làm cậu với tớ.

Nhưng cậu biết gì không họ làm vậy chỉ vì ghen tị với cậu thôi, cậu toàn xếp hạng nhất đã vậy rất xinh đẹp.

Vì thế nếu ai đó bắt nạt cậu hãy nói với tớ, tớ sẽ cho họ đếm mùi nắm đấm của quý cô Leyley" Leyley vừa nói vừa giơ nắm đấm lên để trấn an tôi.

Tôi đã từng hỏi Emma - người bảo hộ của tôi câu tương tự như vậy và các bạn biết cô ấy đã nói gì không.

"Emma, con có kỳ lạ không?"

Tôi hỏi.

"Gì cơ, sao nhóc lại nói vậy, nhóc đã bị bắt nạt ở trường ư.

Đám nhóc chết tiệt còn hôi sữa dám bắt nạt cô gái nhỏ của ta ư.

Ta sẽ lên trường nói chuyện với hiệu trưởng, bọn họ phải nhận hình phạt thích đáng khi dám làm tổn thương một bông hoa nhỏ của ta" Emma đã rất tức giận và minh chứng cho điều đó cô ấy đã đập vỡ cái ly cà phê rồi đấy hình con cá yêu thích của cô ấy đấy, thậm chí cô ấy đã có ý định đi gặp hiệu trưởng.

Tôi đã phải giải thích với cô ấy cả buổi chiều rằng tôi không bị bắt nạt và tôi chỉ thắc mắc thôi.

Dường như cô ấy cũng chỉ tạm tin tôi thôi nhưng ít nhất cô ấy cũng không làm ầm lên với hiệu trưởng.

Có vẻ như những người quen của tôi không muốn làm tổn thương tôi vì họ luôn nói những điều tốt nhưng đó không phải là điều tôi muốn.

Nhưng những người lạ hay bạn xung quanh thậm chí chí cả giáo viên đều không có ý định nói chuyện với tôi hay thậm chí chí dù tôi có bắt chuyện trước.

Tôi đã phải chuyển trường và thậm chí chí là chuyển đi nơi khác, đó là điều tôi hoàn toàn không muốn.

Tôi đã xảy ra một cuộc ẩu đả ở trường, và ờ một đứa trẻ được cho là nhỏ bé yếu đuối đã đánh nhau đấy, bạn không nghe nhầm đâu.

Thật ra sau khi bình tĩnh và ngồi suy nghĩ lại tôi đã thấy rất tệ.

Cũng như mọi ngày vào giờ ra chơi thay vì tụ tập bạn bè thì tôi và Leyley chỉ ngồi ở hàng ghế và trò chuyện cùng nhau, mọi chuyện sẽ chẳng có gì xảy ra cho đến khi một quả bóng từ phía bọn con trai đến chỗ Leyley.

Lúc đó tôi thật sự rất sốc, tôi chỉ ngồi đó bất động như một bức tượng, còn Leyley lại khác, cô ấy phản ứng rất nhanh, ngay khi quả bóng va vào người cô ấy, cô ấy lập tức bật dậy và gào lên.

"Thằng điên nào không có mắt nhìn thế?"

Đáp lại lời cô ấy chỉ là sự mỉa mai, Leyley rất tức giận vì vậy cô ấy đã đứng trước mặt tên con trai đã ném bóng và yêu cầu nhận được lời xin lỗi.

Nhưng đáp lại cô ấy là sự cười lớn của bọn họ.

"Mày chơi với con nhỏ phát điên kia xong mày cũng điên giống nó à" bọn nó buông lơi lơi.

Leyley không thể nén được cơn giận của mình vì thế cô ấy đã tấn công vào mặt tên nhóc đó.

Sau đó, một gã khác lại xô Leyley ra, chứng kiến cảnh tôi bất ngờ nổi điên và đá vào bụng tên nhóc đấy.

Tôi không quan tâm đến những thứ xung quanh mà lao vào đánh bọn chúng, à và tôi có một cơ thể khá dẻo đấy vì thế mà tôi dễ dàng né tránh được những tên to con hơn tôi và vật ngã bọn chúng.

Tôi đã bị các giáo viên lôi kéo ra khỏi bọn nhóc đó bởi vì tôi đã đấm liên tục vào mặt bọn chúng.

Tôi đã gây ra những tổn thương khá nặng nề cho bọn họ và đáng ra tôi phải chịu sự giám sát của cảnh sát đấy nhưng bằng cách nào đó Emma chỉ nói rằng chúng tôi sẽ chuyển đi một nơi tốt hơn và cho rằng nơi này thật tệ hại.

Cô ấy thậm chí không phán xét tôi và cho rằng tôi thật mạnh mẽ.

Và thật vui vì Leyley đi cùng tôi, tuy không muốn rời đi nhưng tôi cũng khá hào hứng vì biết rằng ở nơi mới khá mát mẻ và ít người khá thích hợp với một đứa như tôi.

Và sau sự việc vừa rồi trong đầu tôi cũng xuất hiện khá nhiều câu hỏi 'làm thế quái nào tôi có thể đánh nhau dù chưa từng tiếp xúc qua nó, và tại sao tôi lại không chịu hình phạt nào sau những gì tôi đã gây ra' .

--------------------------------------------------

Truyện có thể hơi nhạt mong mọi người góp ý ạ!
 
[Chạng Vạng - Twilight] Tôi Là Ai?
Chương 2: Nơi ở mới


Quãng đường đến nơi ở mới khá xa, tôi ngồi trên xe ôm con búp bê yêu thích của mình nhìn ra cửa sổ, tôi được Emma đối xử như một đứa trẻ, tôi được mặc những gì tôi thích và ăn những gì tôi muốn.

Bằng chứng là hiện giờ tôi đang mặc một cái áo hoodie màu xanh và một cái chân váy cùng với đôi tất dài qua khỏi đâu gối, tất nhiên không thể thiếu đôi dép hình con gấu yêu thích của tôi.

Thế nhưng đôi khi cũng có một vài ngoài lệ như là.

"Yu bé nhỏ, con đã uống thuốc chưa đấy" Emma hỏi.

"Vâng con đã uống rồi và y như cũ nó dở tệ" Tôi trả lời và không quên buông lời cảm thán với vị của thuốc.

Tôi không hiểu vì sao tôi luôn phải uống thuốc, tôi chỉ biết từ khi tôi có nhận thức thì Emma luôn dặn dò tôi phải uống thuốc và kiểm tra mỗi ngày xem tôi đã uống đủ thuốc chưa.

Có một lần tôi đã quên uống thuốc nhưng tôi vẫn cảm thấy cơ thể không gặp vấn đề gì cả, sau khi Emma biết chuyện đó đã ngay lập tức đưa tôi những viên thuốc khác với mọi ngày và yêu cầu tôi phải uống chúng ngay lập tức.

Sau khi uống những viên thuốc đấy tôi cảm thấy cơ thể mình rất mệt mỏi và tôi đã ngủ li bì 3 ngày và kể cả khi tỉnh dậy cơ thể tôi cũng rất mệt và khó có thể vận động, vì thế tôi đã rất sợ và luôn uống thuốc đều đặn để tránh những viên thuốc kì lạ kia.

"Nhìn kìa Yu thị trấn mới trông thật lộng lẫy nhỉ" Emma bắt chuyện với tôi.

"Con chả thấy gì ngoài những cái cây cả Emma ạ" Tôi đáp lại đầy khó hiểu.

"Nào nhìn vào mặt tích cực thì nơi này rất mát mẻ đấy, chả phải con thích nhưng nơi mát mẻ ư" Emma cố thuyết phục tôi.

"Thế con có được vào rừng chơi không?"

Tôi cố hỏi bằng giọng nài nỉ mong được thỏa hiệp.

"Haha con có thể đi dọc theo bìa rừng nếu muốn nhưng đừng bước vào trong, ta không muốn phải huy động cả đồn cảnh sát để đi tìm cô gái nhỏ của ta đâu" Emma vừa chọc ghẹo vừa cảnh cáo tôi.

Tôi biết tại sao cô ấy lại cấm tôi bởi vì tôi có khả năng định hướng rất kém, tôi thậm chí có thể đi lạc khi từ nhà đến siêu thị cách 200m thôi đấy.

Emma rất lo lắng khi tôi luôn lạc đường vì thế cô ấy hạn chế cho tôi đi ra ngoài một mình và tôi cũng không có ý kiến gì về việc đấy.

Tôi cũng hơi sợ những khu rừng, trong những giấc mơ của tôi những khu rừng khá đáng sợ, ai biết được trong đó có những sinh vật nào, dù rất tò mò nhưng bạn biết đấy tính tò mò có thể giết chết con mèo.

Chiếc xe dừng lại, tôi nhìn ra thấy một người đàn ông mặc quân phục cảnh sát, Emma bước ra khỏi xe và chào hỏi.

"Lâu quá không gặp Stephen, cô thế nào rồi vẫn khỏe chứ" Người đàn ông cất lời trước

"Yeah tôi vẫn rất khỏe Charlie và gọi tôi là Emma nhé, đừng quá trang trọng như thế.

Thế còn anh vẫn khỏe chứ, thị trấn này chắc không có vấn đề gì đâu nhỉ?"

Emma chào hỏi lại và hỏi thăm tình hình thị trấn.

"Thị trấn này rất yên bình và chà xem kìa cô gái bé nhỏ kia là ai thế?"

Người cảnh sát hỏi Emma trong khi đang nhìn tôi.

"Yu ra đây nào bé yêu" Emma muốn tôi ra khỏi xe.

"Chà chào nhóc ta tên Charlie Swan và ta là cảnh sát trưởng của thị trấn nhỏ này, có lẽ sắp tới ta sẽ là đồng nghiệp của cô nhóc đấy" Chú ấy mở lười trước.

"Chào chú ạ, cháu tên Yuki rất vui được gặp chú" Tôi nói trong vẻ rụt rè và tôi còn núp sau Emma nữa.

"Cô bé có vẻ khá nhút nhát nhỉ, con bé chắc khoảng 13,14 tuổi nhỉ Emma" Charlie nhìn tôi và đánh giá.

"Ha ha không đâu con bé đã 17 rồi đấy Charlie" Emma cười phá lên khi nghe Charlie đánh giá về tôi.

"Cái gì cơ con bé trông nhỏ thế kia mà, ôi trời thật xin lỗi nhóc nhé, ồ và con gái ta cũng bằng tuổi nhóc đấy, con bé cũng sắp chuyển về đây sống ta mong 2 đứa có thể làm bạn" Charlie to vẻ hối lỗi nhìn tôi.

Yeah ai nhìn tôi cũng bảo tôi như một đứa trẻ, khác với mọi người tôi chỉ cao 1m54 thôi, ngay cả Leyley cũng cao 1m68 đấy.

Đôi khi tôi cũng tự hỏi tôi có phải người Mỹ không,

"Tôi cũng rất mong con bé có thể kết thêm bạn mới đấy, mong là 2 đứa có thể làm bạn với nhau nhỉ" Emma tiếp lời Charlie thay cho tôi.

"Vậy nếu có gì cần giúp đỡ cứ tìm tôi nhé Emma" Charlie rất nhiệt tình với chúng tôi.

"Cảm ơn anh, gặp anh sau nhé" Emma tạm biệt Charlie và tiếp tục tiến vào thị trấn.

Ngôi nhà của chúng tôi nằm ngoài bìa rừng, xung quanh không có ngôi nhà nào cả và điều đó làm tôi rất thích.

Chúng tôi cùng nhau dọn đồ vào bên trong hết cả buổi.

Emma bảo với tôi rằng cô ấy sẽ đi chào hỏi với hàng xóm dù xung quanh chả có ngôi nhà nào, đôi khi cô ấy cũng kỳ lạ không khác gì tôi.

Ting ting 'Hi Yuu, nơi ở mới như nào?

Tuyệt vời chứ?

Ngày mai tớ mới tới được nhưng đừng lo tớ sẽ đến nhà cậu ngay sau khi tớ đến' Leyley nhắn tin cho tôi.

'Well nơi này khá tuyệt này, ờ tớ nói về không khí thôi nhé chứ tớ chưa nói chuyện với ai ngoài chú cảnh sát, chú ấy tên Charlie Swan và chú ấy khá nhiệt tình.

Chú ấy một cô con gái và nghe nói sắp chuyển đến đây đấy'

'Oh wow mong ta sẽ có bạn mới, cậu nghĩ cô ấy như nào' Leyley cảm thấy khá hào hứng vì sắp kết thêm được bạn mới.

'Tớ mong cô ấy đừng nhiệt tình giống chú ấy là được, tớ cảm thấy hơi sợ đấy'

'Ha ha thế mà cậu lại chơi với tớ được đấy' Ừ ấy nói đúng nhỉ.

'Sự nhiệt tình của cậu có thể đốt cháy cả một cánh rừng đấy'

'Ha ha Yuu cậu nên học lại cách so sánh đi'

'Ya ya sao cũng được, Emma đã đi chào hỏi hàng xóm rồi'

'Tuyệt thật sao cậu không đi cùng, tớ nghĩ cậu cũng nên gặp mặt mọi người đấy'

'Nah Emma bảo rằng tớ không cần đi cũng được nên tớ sẽ ở nhà và nếu cậu không nhắn tin cho tớ có lẽ tớ sẽ đi ngủ đấy'

'Cậu đã trải qua một ngày dài rồi nên thôi đi ngủ nhé, mai chúng ta sẽ gặp nhau rồi cùng đăng ký nhập học nhá, bye tình yêu nhỉ bé của tớ'

'Rồi rồi ngủ ngon nhé lấp lánh, hẹn gặp cậu ngày mai'

"Ngủ ngon nhé Mika" Tôi nói với con búp bên của mình.

Một ngày dài đã kết thúc mong là ngày mai sẽ không gặp vấn đề gì.
 
[Chạng Vạng - Twilight] Tôi Là Ai?
Chương 3: Người bạn mới


Qủa thật nơi đây khá mát mẻ, nói đúng hơn thì lạnh.

Một ngày mới bắt đầu và tôi cùng Emma đang trên đường để đón Leyley.

Chúng tôi đang ở ngay trước đồn cảnh sát, Leyley đang trong đó để làm thủ tục nhập cư.

"Này nhóc, ta vào trong với Haley nhé, nhóc có muốn vào cùng không" Emma nhẹ nhàng hỏi tôi.

"Không con ổn, con nghĩ con sẽ ở ngoài đây, cô cứ vào đó với cậu ấy đi ạ" Tôi đáp lời Emma.

Một lúc sau Leyley từ văn phòng bước ra và ôm chầm lấy tôi.

"Yuu bé bỏng của tớ, mới không gặp cậu có vài ngày mà tớ tưởng như cả năm trời đấy, bông hoa bé nhỏ nhớ cậu chết đi được" Leyley vừa nói vừa lay người tôi.

"Nào tớ cũng nhớ cậu lấp lánh ạ, nghe nói Emma sẽ trở thành người bảo hộ của cậu và chúng ta sẽ sống cùng nhau nhỉ" Tôi hỏi Leyley.

"Đúng vậy, tuyệt thật, bố mẹ tớ rất tin tưởng vào Emma đấy, ngay khi nhận được lời đề nghị của cô ấy họ đã ngay lập tức đồng ý mà không mất quá nhiều thời gian để suy nghĩ" Leyley nói trong vẻ hào hứng.

"Này 2 quý cô có định vào xe không đây" Emma đứng ngay chiếc xe Aston Martin của cô ấy, tôi là người đề nghị cô ấy mua chiếc xe này, chả phải vì thương hiệu hay tốc độ gì cả, mà là trông nó rất dễ thương, phần đầu xe tròn tròn nhìn không bị thô và không quá chiếc.

Ngay khi vừa vào xe Leyley đột nhiên cất tiếng hỏi Emma "Emma bố mẹ con đã mua cho con một chiếc Nissan BladeGlider đấy và sắp tới chúng ta có thể tự đi học với nhau đấy Yu".

"Wow nghe tuyệt đấy nhưng nhóc đã học lái xe chưa đấy" Emma chuẩn bị bắt đầu tra khảo Leyley rồi.

"Tất nhiên là rồi con đã được cấp bằng đấy, cậu nghĩ sao Yu" Leyley quay phắt qua nhìn tôi.

"Ờ, con xe đó nó rất là, ờ tớ cũng chả biết nói sao nữa Leyley, nói chung nó tuyệt" Tôi chả biết phải nói gì nhưng chiếc xe đó không phải gu tôi.

"Này nó rất ngầu đấy, và dù muốn hay không cậu phải ngồi trong xe với tớ haha" Leyley luyên thuyên về chiếc xe đáng yêu của cậu ấy còn tôi thì chán chả buồn nói.

Ngày hôm sau chúng tôi cùng đăng ký nhập học nhưng lịch học có vẻ hơi khác, biết sao được cậu ấy muốn làm phát thanh viên vì thế cậu ấy đang trên đường đến lớp triết học, còn tôi thì đến lớp sinh học.

"Này Yu, cậu tự đi được chứ, có bản đồ ý, cậu sẽ không lạc chứ" Leyley lo lắng hỏi tôi.

"Yeah, tớ ổn mà, tớ có thể tự đến lớp được nên chúng ta tách nhau ra nhé" Tôi trấn an cậu ấy.

"Được rồi hẹn gặp lại cậu giờ ăn trưa" Leyley nói.

"Ok gặp cậu ở phòng ăn nhé" Tôi tạm biệt và chúng tôi tách ra.

Tôi đã đi loanh quanh được hơn 10p rồi, hên là chúng tôi đã đi rất sớm vì thế chuông vào lớp vẫn chương reo nhưng rắc rối lớn nhất của tôi là tôi vẫn chưa tìm được phòng học.

Lúc này đột nhiên tôi bắt gặp một chàng trai trông khá đặc biệt nói đúng hơn là kỳ lạ, anh ta đang đi về phía tôi vì thế tôi đã đứng chắn trước mặt anh ta, tôi mở lời.

"Xin chào, liệu tôi... tôi có thể hỏi... hỏi đường đến phòng sinh học được...

được không ạ" Tôi khá ngại với việc bắt chuyện với một ai đó nhưng lần này khá khẩn cấp đấy, tôi không muốn vào lớp trễ trong ngày đầu tiên đâu.

Người đàn ông chỉ im lặng và nhìn chằm chằm vào tôi, dường như anh ấy không có ý định trả lời tôi, vì thế tôi lại mở lời.

"Xin lỗi đã...

đã làm phiền ạ" Tôi bối rối cuối đầu và tiếp tục đi về phía trước.

"Ờ, đó không phải đường đến lớp đâu" Chàng trai cất lời.

"Vậy nó ở hướng nào ạ" Tôi thắc mắc.

"Đi theo tôi" Chàng trai nói và quay đi.

Tôi đã phải nhanh chóng đuổi theo bởi vì anh ấy khá cao và sải chân của anh ấy rất dài, dường như nhận ra được sự khó khăn trong việc đi lại của tôi anh ấy chợt đi chậm lại.

Ngay khi cả 2 bước vào lớp cũng là lúc tiếng chuông reo lên, lúc này giáo sư vẫn chưa vào lớp, chàng trai khi nãy đã ổn định vào chỗ ngồi của anh ấy, lớp học chỉ còn một chõ trống ngay anh ấy, vì thế tôi tiến lại gần và cất lời.

"Chào anh, không biết... liệu rằng tôi có thể... ngồi đây được không ạ" Tôi lịch sự xin phép.

"Tất nhiên rồi cứ tự nhiên" Chàng trai rất lịch thiệp khi đã kéo ghế ra giúp tôi.

Giáo sư tiến vào và thật may mắn khi ông ấy không bắt tôi phải giới thiệu trước cả lớp, tiết học thật chán vì thế tôi chỉ ngồi vẽ nguệch ngoạc trên giấy.

Tôi có thể nhận ra rằng chàng trai kế bên đang nhìn chằm chằm vào tôi dù tôi vẫn đang cúi gầm mặt xuống.

Anh ấy khá đẹp trai đấy, mái tóc màu đồng bồng bềnh, đôi mắt màu hổ phách khá cuốn hút, sống mũi cao, nhìn anh ta như một bức tượng điêu khắc mà Emma từng dẫn tôi đi xem, nhất là màu da ấy, tôi đã từng cảm thấy bản thân rất trắng nhưng anh ấy còn trắng hơn, nhìn không phải trắng như người bình thường nữa.

"Chào cậu, tôi tên Edward Cullen rất vui được làm quen" Chàng trai đột nhiên cất lời.

Tôi từ từ ngẩng đầu lên, vẻ mặt hơi ngơ ngác, tôi quay qua nhìn chằm chằm vào anh ta, anh ta chỉ im lặng mỉm cười nhìn tôi, lúc này đây tôi nhận ra mình cần đáp lại.

"Xin chào, tớ tên Yuki, rất vui được làm quen với cậu" Tôi đáp.

"Cậu mới chuyển đến đây à, tớ chưa thấy cậu bao giờ" Edward thắc mắc.

"Đúng vậy, có lẽ là được một tuần" Tôi trả lời.

"Ồ" Edward chỉ hơi ngạc nhiên rồi cả 2 cùng rơi vào im lặng.

Thật ngại làm sao, nếu Leyley có ở đây cậu ấy sẽ biết cách dẫn dắt câu chuyện.

À vậy thì nghĩ đến Leyley và nói chuyện thôi.

"Vậy cậu có biết ở thị trấn này nơi nào thú vị không?"

Tôi muốn cùng Leyley đi đâu đó chơi vì thế sao lại không hỏi người lâu năm nhỉ.

"Nếu cậu muốn đi chơi thì Fork là một ý kiến tồi đấy nhưng nếu cậu muốn cậu có thể đến Port Angeles chơi dù nó hơi xa" Edward rất nhiệt tình trả lời tôi.

"Thế nơi này có biển hay sông hay hồ không" Tôi liên tục hỏi, tôi khá thích đi bơi ngoại trừ việc những thứ dưới nước không thích tôi lắm, nhưng đại dương khá tuyệt đấy, nhất là những chú cá voi và các nàng nhân ngư.

"Có bãi biển La Push đấy nhưng nơi đó không an toàn đâu" Ngay khi anh ấy nhắc đến địa điểm này tôi cảm thấy tâm trạng anh ấy trùng xuống, có vẻ như anh ấy đã gặp vấn đề gì ở nơi này hay với những người nơi đây ư.

Tôi nhìn vào đồng hồ, sắp hết giờ rồi nhưng tôi chả biết đường đi.

Tôi chợt quay qua nhìn Edward và nói.

"Edward này, ờ tớ có thể gọi cậu như vậy được chứ?"

Tôi hỏi.

"Tất nhiên là được rồi, vậy tớ có thể gọi cậu là Yuki đúng chứ?"

Edward hỏi.

"Cậu có thể gọi tớ Yu hoặc Yuki tùy cậu, vậy cậu có thể dẫn đường cho tớ đến phòng ăn trưa được không?"

Tôi nài nỉ cậu ấy.

"Sao lại không chứ" Edward nói.

Ngay sau đó chúng tôi đã sải bước cùng nhau đến phòng ăn.

Xem ra tôi đã kết được một người bạn mới rồi và có vẻ cậu ấy cũng hơi kỳ lạ giống tôi, liệu rằng cậu ấy có thể giải mã được sự tồn tại của tôi.
 
[Chạng Vạng - Twilight] Tôi Là Ai?
Chương 4: Nhà Cullen


Ngay khi tôi cùng Edward bước vào phòng ăn mọi người đều hướng mắt về phía chúng tôi, cảm cảm thây sợi sợ nên đã nép người về phía sau Edward, dường như nhận ra sự khó chịu của tôi Edward lên tiếng.

"Chúng ta đi lấy đồ ăn nhé Yuki" Edward đánh tan bầu không khí.

"YUKI" Trước khi tôi kịp trả lời Edward thì Leyley đã ôm chầm lấy tôi.

"Thật may cậu không lạc đường, tớ cữ nghĩ sẽ phải loay hoay đi tìm cậu đấy, ồ và xin chào ai đây" Leyley luyên thuyên và cũng không quên thắc mắc về Edward.

"Chào tớ tên Edward Cullen, bạn cùng bàn với Yuki" Edward giới thiệu.

"Ồ chào cậu, tớ tên HaLey Pinz, hân hạnh được làm quen" Leyley đáp.

"Edward, anh đang chào hỏi bạn mới à" Một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc ngắn không vào nếp lại gần và hỏi.

"Chào cậu tớ là Haley Pinz và đây là Yuki rất vui được làm quen với cậu" Leyley bắt chuyện với cô gái.

"Chào cậu tớ tên Alice Cullen, rất vui được kết bạn với cả 2 và Edward là anh của tớ đấy" Alice hào hứng đáp lại với Leyley.

"2 cậu muốn ngồi cùng chúng tớ chứ" Alice đề nghị.

"Thật tiếc, tớ lỡ có hẹn trước rồi bữa khác được chứ" Leyley lộ vẻ hối tiếc.

"Vậy gặp cậu sau nhé Yuki" Edward nói với tôi.

"Vậy gặp cậu sau nhé, Alice tớ gọi cậu như vậy được chứ?

Ta hẹn bữa khác nhé" Tôi trả lười Edward rồi quay sang nói với Alice.

"Tất nhiên rồi, vậy hẹn gặp 2 cậu khi khác vậy" Alice nói rồi chúng tôi tách ra.

"Này hôm nay tớ gặp vài người bạn mới đấy Yu" Leyley vừa nói vừa lấy thức ăn cùng với tôi.

"Ngay đây này Haley" Một cô gái với chiếc bờm tóc đang vẫy tay với Leyley.

Chúng tôi tiến lại gần, bàn ăn hiện tại có 4 người, 2 trai cùng 2 gái.

"Chào cậu là?"

Cô gái với chiếc bờm tóc lên tiếng hỏi.

"Đây là Yuki, bạn thân của tớ, Yuki đây là Jessica, Angela, Eric và Mike" Leyley vừa giới thiệu vừa chỉ về từng người.

Tôi khó có thể phân biệt hình dạng của ai đó vì thế tôi cảm thấy Jessica và Angela khá giống nhau, ngoại trừ việc Jessica đi cùng chiếc bờm tóc, còn Angela thì với cặp kính trắng khá nổi bật.

Eric và Mike thì tôi chịu, có lẽ là màu tóc chăng.

"Này sao vừa nãy cậu lại đi chung với nhà Cullen thế, cậu quen biết họ từ trước à?"

Jessica có vẻ khá tò mò về việc tôi đi chung với Edward, bộ có gì đặc biệt à.

"Không chúng tôi chỉ là bạn cùng bàn,mà có vấn đề gì về việc tớ đi với Edward à?"

Tôi có cảm giác đang bị kỳ thị, nó như kiểu họ thấy rằng tôi kỳ lạ và nó khiến tôi không được vui.

"Cậu mới đến nên không biết chứ họ nổi tiếng lắm đấy nhưng cũng khá kỳ lạ và tách biệc với mọi người xung quanh, họ chỉ chơi với nhau thôi" Jessica luyên thuyên.

"Nhìn kìa cô gái tóc vàng kia là Rosalie Hale, cậu trai to con kia là bạn trai cô ấy tên Emmett Cullen, cô gái vừa nãy cậu gặp là Alice Cullen còn anh chàng kia là Jasper Hale, người cuối cùng là Edward Cullen đấy" Jessica như wikipedia đấy nhỉ.

"Vậy thì sao, có vấn đề gì với họ à, họ nổi bật vì thế họ kì lạ ư" Tôi bắt đầu thấy khó chịu rồi đấy.

"Nhưng họ là anh chị em đấy, ừ thì dù họ là con nuôi của bác sĩ Carlisle Cullen và cô Esme Hale nhưng vẫn kỳ cục đúng chứ" Jessica vẫn cho rằng họ kỳ lạ.

"Không họ bình thường chả có gì kỳ lạ cả" Tôi nói dứt khoát và Leyley nhận ra sự khó chịu của tôi nên cậu ấy nói.

"Nào tớ thấy họ bình thường mà, các cậu có phải đang làm quá lên không" Leyley đồng tình với tôi.

"Nào bọn họ đang cố tỏ ra nổi bật đấy vì vậy mặc kệ họ đi Yuki" Mike cất lời nói với tôi.

"Mặc kệ cậu Edward Cullen đấy đi, cậu ta chả tốt lành gì đâu Yuki" Eric lại đốc thêm.

"Đấy cậu thấy không, ai cũng thấy họ kỳ lạ, cả trường chả ai dám bắt chuyện với họ đâu, vì thế cậu nên hạn chế tiếp xúc với họ đi cũng đừng cố thu hút sự chú ý của họ, họ sẽ lờ cậu sớm thôi" Jessica vẫn giữ vững quan điểm của mình và cho rằng nhà Cullen kỳ lạ.

"ĐỦ RỒI, DẸP NGAY 2 TỪ KỲ LẠ ĐÓ ĐI" Tôi đập bàn đứng phắt dậy và gào lên với Jessica.

"Yu, bình tĩnh nào, bọn tớ đi trước đây" Leyley vịnh tay tôi lại và trấn an tôi sau đó lại quay sang nói với Jessica.

"Gì cơ cậu nghĩ gì lại đi hét toáng lên thế" Jessica không chịu thua và gào lên với tôi.

Lúc này cả nhà ăn đều xì xào và hướng mọi ánh mắt về phía chúng tôi, lúc này những giọng nói bắt đầu phát ra.

'Nào khử nó đi Bé yêu'

'Nhỏ đó sắp đăng xuất rồi haha'

'Nhanh đi bé cưng'

'Cắt ngay cổ đấy, máu chỗ đó sẽ như vòi hoa sen đấy haha'

'Gì cơ đừng bé yêu, cắt tay chân nó trước đi, đừng cho nó chết quá sớm'

'Móc mắt nó đi bé cưng, lột da nó nữa'

"Ồn ào thật sự, đừng nói nữa, tôi tự biết giải quyết" Tôi nói chuyện với hư không và mọi người đều nhìn chằm chằm tôi.

"Nhìn cái gì mấy người không có gì để làm à" Leyley gào lên với những người xung quanh nhưng dường như chả có tác dụng với sự nhiều chuyện của bọn họ.

"Cứ việc nhìn đi vì đây có thể là lần cuối mấy người còn có thể nhìn thấy được đấy" Tôi nói với khoảng không vô định nhưng có vẻ bọn họ đã sợ, bằng chứng bọn họ lập tức quay đi chỗ khác.

"Đừng cho rằng ai cũng kỳ lạ, đừng có áp đặt quan niệm của mình vào người khác và đi cô lập người khác" Tôi quay qua nói với Jessica sau đó bảo Leyley.

"Này lấp lánh tớ đi trước đây" Tôi nói rồi xoay người rời đi.

"Các người là đồ tồi tệ, này Yuu đợi tớ với" Leyley quay qua phán xét bọn họ và chạy theo tôi.

Cả gia đình Cullen chứng kiến tất cả, tôi không biết họ đang nghĩ gì, thật ngu ngốc khi lại bênh vực những người mình thậm chí chả thân thiết, ít nhất khi bạn đã từng là nạn nhân của những cuộc bạo lực ngôn từ hay những cuộc cô lập người khác thì bạn sẽ hiểu rõ thôi.

Ngày đầu tiên mà tôi đã gây ấn tượng tệ rồi, không biết Emma sẽ nghĩ gì, thật thất vọng mà.

Quả thật như Jessica nói nhà Cullen có vẻ kỳ lạ đối với con người nhưng đối với tôi, tôi thấy đâu đó được sự gần gũi của giống loài, phải chăng nhà Cullen cũng là thực thể đang mang hình dạng con người giống tôi ư.

Con đường đến câu trả lời ngày càng gần rồi.
 
[Chạng Vạng - Twilight] Tôi Là Ai?
Chương 5: Thật xui xẻo


Sau sự việc hôm đó nhóm Jessica không hề có định định tiếp tục làm bạn với tôi, những người bạn học khác cũng nảy sinh ác cảm với tôi và xa lánh tôi.

Leyley chỉ vì làm bạn với tôi mà cũng bị đối xử như vậy, thật không công bằng với cậu ấy.

Edward vẫn cùng tôi đến các phòng học, cậu ấy thật tử tế, Alice thì luôn bắt chuyện với tôi, nhờ cô ấy mà bầu không khí đã bớt ngại ngùng hơn.

Rosalie trông khá cọc cằn cũng không tỏ ra ác cảm với tôi, người nhà Cullen rất tử tế chứ không ngạo mạn như lời đồn.

Tôi nghe nói hôm nay con gái của cảnh sát trưởng sẽ đến nhập học.

Kia rồi, cô ấy đi cùng đám người Jessica, cô ấy khá xinh đấy, mái tóc màu nâu bồng bềnh, dáng người mảnh khảnh chắc cao hơn m6 với làn da trắng khá nổi bật.

Edward bảo với tôi rằng cậu ấy có việc nên sẽ vào trễ vì thế tôi đang ngồi với những thành viên còn lại của nhà Cullen cùng Leyley, bàn tôi cách khá xa bàn Jessica nhưng vì tôi ngồi đối mặt vì thế tôi có thể nhìn thấy họ đang nhìn sang phía chúng tôi và thì thầm với nhau.

Tôi khá chắc rằng Jessica cô ta vẫn sẽ nói về sự kỳ lạ của nhà Cullen cho cô học sinh mới này, cô gái ấy đang ngồi quay lưng lại nhưng vẫn cứ xoay người nhìn chằm chằm về phía chúng tôi, cái nhìn đấy khá lộ liễu và tôi thấy mọi người chả có gì bất ngờ.

"Này Yu, khay của cậu sao thiếu màu sắc thế" Edward tiến đến từ xa và chọc ghẹo tôi.

"Cậu cũng không hơn vì tớ đâu Ed" Cái khay cậu ấy chả có gì ngoài một hộp pudding và một trái táo.

"Tớ đã ăn rồi nên không cảm thấy đói, cậu muốn ăn pudding chứ" Edward không đợi tôi trả lời mà đặt hộp pudding vào khay trống của tôi.

"Cảm ơn nhé Ed" Tôi đáp và tôi nhận ra ai đó đang nhìn chầm chầm mình.

'Ai đang nhìn đấy nhỉ?

Kiếm giúp tôi nào, tôi đang thấy khó chịu rồi đấy'

'Phía trước kìa, bàn của con nhỏ tóc nâu đấy'

'Cái con nhỏ nhóc tha cho nó đấy'

'Cảm ơn nhé' Tôi có thể nói chuyện với những người "bạn" của tôi qua suy nghĩ.

Tôi ngước lên và nhìn thẳng vào mắt cô ta, dường như nhận ra sự khó chịu của tôi, cô ta chột dạ và quay người lại ngồi ngay ngắn.

"Chả còn ngon nữa rồi Leyley" Tôi than thở với Leyley ngồi đối diện với tôi.

"Sao thế có chuyện gì à, cậu khó chịu ở đâu à?"

Leyley lo lắng hỏi.

"Không nhưng có vài người khiến tớ thấy khó chịu rồi đấy" Tôi nói trong vẻ khó chịu.

"Mặc kệ bọn họ đi nhóc, em nên ăn hết phần ăn "siêu nhiều" của mình đi nếu muốn trở nên to lớn hơn" Rosalie an ủi tôi.

"Vâng nhưng giờ những món ăn này không còn ngon miệng như lúc đầu nữa rồi" Tôi đẩy khay ăn ra sau và cầm lấy pudding của Edward để ăn.

"Này Yu, cậu có thật sự ổn với phần ăn như này" Edward hơi lo lắng hỏi.

"Tớ ổn, tớ biết rõ cơ thể tớ cần gì ngay lúc này đấy Ed nên đừng lo, Leyley cho tớ hộp pudding của cậu với" Tôi trấn an Edward và quay sang nài nỉ Leyley.

"Của cậu đây, vì tâm trạng của cậu đấy bé cưng" Leyley nói và đưa hộp pudding cho tôi.

Giờ ăn kết thúc nhưng tôi chả vui vẻ gì, tôi đang cùng Edward bước đến phòng sinh học, vẫn như cũ chúng tôi ngồi ở cuối, đột nhiên cô gái tóc nâu tiến đến.

"Xin chào, không biết liệu tớ có thể ngồi đây được không" Cô gái hỏi.

Tôi rất muốn trả lời không nhưng điều đó hơi bất lịch sự với người mới nhỉ, tôi quay qua khều Edward.

"Này Ed, cậu nghĩ sao" Tôi đang đợi câu trả lời của cậu ấy nhưng cậu ấy tỏ ra rất khó chịu, mặt cậu ấy đanh lại và không có ý định mở miệng nói chuyện với tôi.

Tiếng chuông reo lên, cũng không thể đuổi cô ta đi.

"Được rồi, cậu ngồi đi" Tôi nép người sát vào Edward, cơ thể cậu ấy căng cứng, điều gì khiến cậu ấy trở nên căng thẳng thế nhỉ.

"Xin chào tớ tên Isabella Swan, rất vui được làm quen với 2 cậu" Cô gái ấy mở lời.

"Chào tôi là Yuki và cậu trai này là Edward Cullen, rất vui được biết nhau" Tôi nghĩ Edward sẽ không trả lời vì thế đã đáp giúp cậu ấy, đúng như tôi nghĩ cậu ấy còn chẳng thèm quay sang nhìn.

Cả buổi học như tra tấn, kết thúc buổi học dư âm vương lại chả phải lời giảng của giáo sư mà là sự lạnh lẽo phát ra từ Edward.

Chuông vừa reo Edward đã bật dậy và nói.

"Yu xin lỗi nhưng cậu tự đi được chứ, tớ cảm thấy không ổn lắm"

"Được chứ nhưng về tới nhà nhớ nhắn tớ nhé" Tôi thấy lo lắng cho cậu ấy.

"Sẽ nhắn" Nói xong Edward gần như bay đi mà chả thèm nhìn cô Swan đến một lần.

"Vậy chào nhé Swan" Tôi quay sang nói với cô ta.

"Ờm chào cậu" Swan nói trong vẻ tiếc nuối, làm như tôi bắt nạt cô ta vậy đó.

Bãi xe khá vắng và trời đang đổ mưa, đột nhiên tôi có dự cảm chẳng lành.

"Leyley về nhanh thôi tớ thấy không khỏe" Tôi hơi thở gấp nói với cậu ấy.

"Cậu ổn chứ tớ gọi Emma nhé, chúng ta đến bệnh viện nhé" Leyley hốt hoảng.

"Không không, tớ ổn đừng làm quá lên chỉ cần đi về" Tôi cảm thấy cơ thể như bị thứ gì đó chèn ép, tôi như muốn khụy xuống.

"Yu cậu sao thế?"

Alice lại gần tôi và hỏi, Rosalie đứng kế bên với vẻ mặt khá lo lắng.

"Tớ không sao cảm ơn cậu, tớ nghĩ tớ cần về nghỉ ngơi thôi" Tôi gắng gượng.

"Này nhóc đến bệnh biện thôi trông nhóc thật tệ" Rosalie cất lời.

"Không làm ơn, em vẫn ổn nên mọi người đừng lo nữa" Tôi vẫn cự tuyệt sự giúp đỡ và cả bệnh viện.

"Vậy tớ đưa Yu về trước nhé, đừng lo lắng tớ nhé nhắn tin với mọi người về tình hình của cậu ấy" Leyley trấn an mọi người và đưa tôi vào xe.

Về đến nhà tôi đổ gục trên giường, cả người tôi đau đớn, tôi co người lại với king muốn sẽ bớt đau hơn.

Leyley nhìn tôi với vẻ lo lắng và lập tức báo cho Emma.

Cô ấy vẫn đang đi làm và có thể tối nay sẽ không về, tôi thật sự không muốn phiền cô ấy.

Tôi nhận thấy cơ thể tôi bắt đầu trở nên bất thường.

Liệu đây có phải sự biến đổi cơ thể của tôi, tôi sắp tiến hóa ư, nghe thật kỳ dị
 
[Chạng Vạng - Twilight] Tôi Là Ai?
Chương 6: Bác sĩ


Vì quá đau đớn, tôi đã thiếp đi, đến khi tỉnh lại xộc vào mũi tôi là mùi hương đặc trưng của bệnh viện, nó khiến tôi thấy khó chịu, tôi mở mắt nhìn lên trần nhà, mờ quá, mắt tôi bình thường nhìn không được tốt lắm, giờ thì nó còn tệ hơn.

Tôi hơi nhích người để ngồi dậy, bỗng cửa phòng bật mở.

"Cháu nên nằm xuống, cô bé nhỏ ạ, tình trạng cháu không được tốt lắm đâu" Một người đàn ông với mái tóc vàng cùng với chiếc áo blouse đã nói lên rằng ông ấy là bác sĩ.

"Nào cháu ổn chứ, cháu nghe thấy rõ không, để ta kiểm tra cho cháu nào cô bé đáng yêu, ta là Carlisle Cullen, cháu tên gì nào?"

Bác sĩ banh mắt tôi ra là chiếu đèn vào, ông ấy lại nhìn vào các máy móc để xem tôi có ổn không.

"Cullen?

Edward?"

Tôi mơ hồ, tôi nghĩ rằng tôi chưa ổn định lắm, nhận thức tôi còn khá mơ hồ.

"Đúng vậy ta là cha của thằng bé, còn cháu là?"

Carlisle vẫn đợi câu trả lời từ tôi.

"Yuki ạ, sao cháu lại ở đây?

Leyley đâu ạ?

Cô Emma nữa ạ?"

Tôi hơi lo lắng khi không có ai ở cạnh.

"Emma đã đưa nhóc tới đây, tình trạng nhóc rất tệ đấy, hôn mê sâu, mất ý thức và co giật, Emma đã rất hoảng hốt và cô ấy đang đi làm thủ tục cho cháu, còn Leyley là ai nhỉ?"

Carlisle từ tốn trả lời, có vẻ chú ấy không biết Leyley là ai, sao tôi lại ngớ ngẩn như vậy nhỉ.

"Cô gái có mái tóc vàng ạ, cao hơn m6 với đôi mắt màu lục ạ" Tôi diễn tả cậu ấy cho chú ấy dễ hình dung hơn và điều đó có vẻ khá hiệu quả.

"Ồ, cô bé ấy đã đi cùng Emma để đưa cháu vào viện, con bé rất lo cho cháu đấy nhưng vì quá mệt nên con bé đã vào tạm một căn phòng để nghỉ ngơi rồi, cháu có muốn ta gọi cô bé đó tới?"

Carlisle nói.

"Không, cháu cảm ơn nhưng cháu đã gây phiền đủ rồi, đừng phiền cậu ấy nữa ạ, à và nếu chú có gặp Emma hãy báo với cô ấy là cháu rất ổn và cháu muốn đi về nhé chú Cullen" Tôi muốn về nhà, nơi này khiến tôi không thoải mái.

"Ồ không, ta rất tiếc nhưng cháu không thể xuất viện được, cháu phải ở đây để được theo dõi tình hình, đến khi cháu thật sự ổn ta sẽ cho cháu xuất viện và cháu cứ gọi ta là Carlisle là được" Carlisle từ chối mong muốn của tôi, chú ấy xoa đầu tôi và giúp tôi vén những cọng tóc loa xoa lên cho cho gọn.

"Cháu không muốn ở đây, cháu biết rõ tình trạng của bản thân, cháu có thể kêu bác sĩ riêng đến nhà được chứ, cháu không muốn ở đây chút nào, làm ơn chú Carlisle" Tôi vẫn cố thuyết phục chú ấy.

"Được rồi, để xem nào nếu hôm nay cháu vẫn ổn và không có bất kỳ cơn co giật nào thì sáng mai cháu sẽ được xuất viện và ta sẽ đến nhà cháu thường xuyên để theo dõi tình hình được chứ" Carlisle thỏa hiệp.

"Vâng vâng vâng, cảm ơn chú, nếu được chú giúp cháu tìm Emma nhé" Tôi vui vẻ nói.

"Được rồi nghỉ ngơi đi, ta sẽ báo lại với Emma" Carlisle rời đi.

Nhà Cullen ai nấy cũng đều tử tế, vậy là còn một thành viên tôi vẫn chưa được gặp, vợ của chú ấy, chắc cô ấy cũng rất tử tế và xinh đẹp.

"Chào nhóc, con thế nào rồi, ta vừa nghe Carlisle nói rằng ngày mai con có thể xuất viện và chú ấy sẽ đến nhà để kiểm tra cho nhóc thường xuyên đấy" Emma mở tung cửa, gương mặt cô chứa đầy sự mệt mỏi nhưng lại ánh lên niềm vui bởi vì tôi vẫn ổn.

"Sau khi xuất viện con muốn được đi ăn kem, Leyley cậu ấy vẫn ngủ hả Emma?"

Tôi hỏi.

"Không con bé đang sửa soạn lại rồi sẽ qua thăm nhóc, nó ở phòng kế nhóc đấy, con bé đã khóc cả đêm vì lo cho nhóc, và sẽ không có kem ở đây đây nhé, đồ ngọt sẽ bị cấm vì Carlisle nói với ta nhóc có dấu hiệu của bệnh tiểu đường đấy vì vậy nhóc sẽ vào chế độ ăn lành mạnh hơn cô gái nhỏ ạ" Emma nói.

"Gì cơ vừa nãy chú ấy có nói gì đâu ạ, cô chỉ không muốn con ăn đồ ngọt thôi" Tôi bất mãn.

"Yuu, ơn trời cậu vẫn khỏe" Cánh cửa gần như sắp bị văng ra bởi lực của Leyley, cậu ấy nhảy lên giường và ôm chầm lấy tôi, tôi có thể nhìn thấy được mắt cậu ấy đã sưng lên, ôi thật tội lỗi.

"Leyley yêu dấu tớ đã làm cậu lo lắng rồi, sau khi tớ xuất viện chúng ta đi mua sắm nhé, chúng ta đến chỗ hồi trước Edward nói đi" Tôi sẽ chuộc lỗi bằng cách dẫn cậu ấy đi mua sắm, việc mà cậu ấy thích nhất.

"Yeah tuyệt vời, hình như đó là Post Angeles và nó khá xa đấy nhưng không sao đam mê vượt qua tất cả bé yêu ạ" Leyley nói và trông cậu ấy khá hào hứng dù đang mệt mỏi.

"Rồi rồi đi chơi sau nhé 2 quý cô, giờ thì công chúa bé bỏng cần được nghỉ ngơi" Emma nói.

"Vậy Leyley cậu về nhà nghỉ ngơi đi, tớ sẽ nhắn tin với cậu được chứ, Emma này cô có phải đi làm không ạ?"

Tôi muốn Leyley về nhà nghỉ ngơi chứ không phải ở nơi như này, Emma cũng cần đi làm dù cô ấy là pháp y và thị trấn nhỏ này rất ít có những tai nạn vì thế cô ấy đang kiêm luôn việc làm bác sĩ ngoại khoa.

"Hôm nay ta phải tăng ca vì thế tối nay ta không thể ở đây với con được bé yêu, liệu con ổn chứ?"

Emma lo lắng hỏi.

"Vâng, có chú Carlisle ở đây mà nhỉ nên chắc con sẽ ổn thôi" Tôi hỏi, không biết hôm nay chú ấy có trực ca không nhỉ.

"Đêm nay cậu ta có trực ca nên ta sẽ nhờ cậu ta vậy, được rồi vậy nhóc nghỉ ngơi nhé ta đưa Leyley về" Emma hôn trán tôi và ra cửa.

"Gặp cậu sau nhé, Yuu" Leyley ôm lấy tôi rồi cũng rời đi.

Thật cô đơn và trống vắng, trời cũng chập tối nhưng tôi không ngủ được.

'Này này, lại đây nào'

Tiếng ai đó gọi tôi.

'Nhanh nào nhanh nào'

Ai vậy nhỉ, tôi ngồi dậy, rút hết những sợi dây trên người ra, tôi bước xuống giường và đi ra khỏi cửa, lúc này đã khuya nên hàng lang vắng không một bóng người, ở phía xa ánh sánh của đèn rọi lên bức tường, tôi thấy phản chiếu một cái bóng, theo phản xạ tôi lại gần, cái bóng ấy vụt đi, tôi vẫn tiếp tục đi theo hướng cái bóng ấy.

Tôi đi đến ngã rẽ thì khựng lại, một đứa trẻ đang đứng giữa hành lang và quay lưng về phía tôi.

'Chị muốn chơi cùng không?' Đứa trẻ vẫn không quay lại và nói.

"Chào em, em đang làm gì ở đây, quay lại giường của mình đi cậu bé nhỏ" Tôi không từ chối thẳng thừng mà bảo thằng bé về phòng của mình.

'Chị có muốn đi cùng em' Thằng bé hỏi.

"Được thôi, đi nào, em tên gì, chị tên Yuki" Tôi tiến lại và nắm tay thằng bé.

'Em tên Pen, sao chị lại ở đây, chị bị ốm à' Thằng bé hỏi.

"Ừ chị không được khỏe nhưng giờ chị đã ổn và mai chị sẽ được xuất viện, còn em thì sao Pen, điều gì khiến em ở đây?"

Tôi hỏi Pen.

'Em không biết, họ chỉ bảo rằng em không được khỏe nên em được đưa vào đây' Pen đáp.

"Em nhớ phòng mình ở đâu chứ Pen" Tôi hỏi.

'Tất nhiên rồi ạ, sắp đến rồi' Thằng bé nói.

Chúng tôi dừng lại ngay trước cửa một căn phòng, căn phòng này có tới 2 cánh cửa khá to.

'Đến rồi này hehehe' Thằng bé quay lại nhìn tôi rồi nở một nụ cười, miệng thằng bé dài đến mang tai, mắt thì chảy ra 2 dòng máu đỏ thẫm.

Nói chúng tôi đang đứng là nhà xác.

'Phòng của em đây này' Pen nói trên mặt vẫn nở nụ cười.

"Ừ chị biết" Tôi trả lời thản nhiên, ngay từ lúc nhìn thấy thằng bé tôi đã nhận ra.

"Chị rất tiếc Pen" Tôi nói, gương mặt tôi ánh lên sự buồn bã.

'Sao cơ, sao chị biết được, không thể nào, đáng ghét' Thằng bé tức giận, có lẽ nó đã trêu chọc nhiều người rồi nhưng đây chắc là lần đầu không thành công.

Ngay khi tôi định tiếp tục nói chuyện với thằng bé thì đột nhiên có giọng nói phát ra từ phía sau.

"Yuki sao cháu lại ở đây vào giờ này?"

Carlisle đứng phía sau tôi và nhăn mặt.

Chú ấy không thể nhìn thấy được Pen, tôi quay sang nhìn chú ấy và nói "Cháu không ngủ được và định đi dạo nhưng cháu đã bị lạc" Câu trả lời hợp lý nhỉ, ai đêm hôm lại đi qua nhà xác được ngoại trừ việc đi lạc.

"Được rồi quay về phòng thôi" Gương mặt chú ấy ôn nhu trở lại và chúng tôi cùng sải bước về phòng, tôi quay lại nhìn phía sau, Pen vẫn đứng đó, tôi muốn biết rằng điều gì đã xảy ra với thằng bé nhưng tôi không thể hỏi chú ấy được, thật khó chịu quá đi.

Sau khi xuất viện tôi phải đi tìm thông tin về Pen thôi, sao cậu nhóc lại không đi đến thiên đàng, điều gì đã giữ chân cậu bé?
 
[Chạng Vạng - Twilight] Tôi Là Ai?
Không liên quan 1: Nỗi lòng của tác giả


Chào mọi người, tui là TiểuB, rất cảm ơn các độc giả vì đã tham khảo truyện của tui ạ!❤️❤️

Đây là lần đầu tui viết truyện vì thế sẽ không thể tránh khỏi sai sót.🙇‍♀️🙇‍♀️

Tui mong sau khi mọi người đọc xong thì hãy giành một chút thời gian nho nhỏ để lại comment cho tui với ạ.😊😊

Nếu trong quá trình đọc mọi người cảm thấy không được suôn hay sai chính tả thì hãy nói với tui nhé!🥰🥰

Vì khi viết đôi lúc tui dùng Laptop nhưng cũng có lúc dùng điện thoại, vì thế nên đôi khi nội dung của tui sẽ bị gg tự chỉnh sửa lại.

Tui biết khi đọc đôi khi mọi người cũng cần biết hình tượng của nữ chính nhưng tôi vẫn chưa hề miêu tả về nữ chính ngoài tích cách.

Sở dĩ tôi không miêu tả không phải vì tôi quên mà tôi muốn khai thác nhân vật từ từ cơ.

Với ngoại hình nữ chính cũng được các nhân vật khác đánh giá là đáng yêu thôi, nhưng vì nữ chính là đứa con tinh thần của tôi nên chắc chắn phải nổi bật hơn nữ chính nguyên tác nhé!🤩🤩

Mọi người đừng lo hãy cố gắng theo dõi nhé, vào những chương sau tui sẽ càng tiết lộ sau hơn về cả ngoại hình trước và sau khi biến đổi của nữ chính.

Về nam chính thì tôi vẫn chưa nghĩ ra sẽ chọn ai, mọi người xứ thỏa sức tưởng tượng và chọn người mà mọi người muốn trong phần comment giúp tui nhé!

Cảm ơn vì mọi người đã bỏ chút thời gian nho nhỏ của mình ra để đọc phần tâm sự mỏng của tui!

🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
 
[Chạng Vạng - Twilight] Tôi Là Ai?
Chương 7: Bí ẩn về Pen


Tôi ngồi trên giường, Carlisle giúp tôi gắn những sợi dây lên người và kiểm tra lại sức khỏe của tôi.

"Carlisle này, liệu có ai đó ở đây không ạ" Tôi muốn biết Pen sao lại ở đây.

"Ý cháu là sao, ở đây chỉ có ta và cháu thôi, cô bé à, cháu nên nằm xuống và nghỉ ngơi đi" Carlisle nói.

"Không ý cháu không phải vậy, ý là, mà thôi bỏ đi, nói chú cũng không thể biết được" Tôi bất lực, dù rất muốn biết nhưng cũng không thể hỏi được.

"Được rồi cháu không có vấn đề gì cả, nghỉ ngơi nhé, có việc gì cứ gọi ta" Carlisle ôn tồn nói và rời đi.

Tôi nằm trên giường, nhìn chăm chăm lên trần nhà, ai có thể giúp tôi đây.

"Xin chào, có ai đó không, tôi cần hỏi vài chuyện" Tôi nói với không khí.

'Nhóc cần gì sao'

"Vâng Jack giúp cháu với, tìm ai đó đi" Tôi nói với Jack, chú ấy có mái tóc màu nâu và đôi mắt màu nâu nốt, là một linh hồn không thể siêu thoát, chú ấy đã ở trên nhân thế rất lâu vì thế rất buồn chán, khi biết được tôi có thể nhìn thấy và giao tiếp chú ấy đã luôn đi cùng tôi, vừa làm bạn vừa giúp đỡ tôi.

'Được rồi, đợi tí nhá' Jack bay đi.

'Thế nhóc định làm gì với cậu bé đó' Một linh hồn khác lên tiếng, cô ấy là Tyna với mái tóc đỏ cùng đôi mắt màu lục trông rất nổi bật, cũng tương tự như Jack, cô đơn và lạc lõng.

"Cháu muốn giúp đỡ, không thể để em ấy lang thang như vậy mãi" Tôi nói với Tyna.

'Hi ta quay lại rồi đây, và đây là Jimmy và Penny' Jack quay lại cùng 2 người khác, một nam một nữ.

Người phụ nữ trông già dặn bay tới nhìn tôi 'Chào cô bé đáng yêu, nghe nói cháu cần tìm hiểu vài việc đúng không, ta có thể được gì nào cô gái nhỏ?' Penny nói.

"Chào cô, cô biết Pen không ạ, một cậu nhóc tầm 11 tuổi, mái tóc nâu, đôi mắt xanh lấp lánh ạ" Tôi tả thằng bé.

'Ồ, ra là nó, thằng bé đó rất quấy phá, nó liên tục chọc ghẹo các bệnh nhân, ta nghe nói nó được đưa từ Post Angeles về đây, rất tiếc ta chỉ biết như vậy thôi' Penny rất nhiệt rình.

'Đứa bé được đưa vào trong tình trạng khá tệ đấy, mặt nó dập nát không thể nhận dạng được, các ngón tay cũng bị dập nốt, cơ thể đầy rẫy những vết bầm trông thật đau lòng, không biết thằng bé đã trải qua những gì' Jimmy lên tiếng, giọng cậu ta buồn bã.

'Chà Yu vậy cháu định làm gì, mai chúng ta sẽ đến Post Angeles mà nhỉ, đến đó tìm hiểu thôi' Jack nói, tôi vẫn còn bàng hoàng với những gì mình nghe thấy.

Tôi kéo chăn lên phủ đầu mình, im lặng không nói gì, tôi giữ tình trạng như vậy đến sáng, tôi đã thức cả đêm, làm sao tôi có thể chợp mắt được khi nghe được thông tin như vậy cơ chứ.

Mọi người thấy tôi im lặng cũng lẳng lặng rời đi.

"Chào buổi sáng Yuki, cháu thế nào rồi, có cảm thấy đau ở đâu không?"

Carlisle tiến vào và hỏi thăm tôi.

Tôi nhìn chú ấy và vẫn duy trì trạng thái im lặng, Emma tiến vào và nhìn tôi.

"Này nhóc sao thế, khỏe rồi chứ, về nhà nhé" Emma vui vẻ nói.

Tôi không đáp, chỉ nhìn vào một khoảng không vô định.

Leyley tiến vào, theo sau là cả nhà Cullen trừ vợ chú Carlisle ra.

"Yu, cậu khỏe rồi chứ" Leyley ôm tôi và nói.

"Này Yu, ổn chứ?"

Edward đứng từ xa hỏi.

"Yu cậu sao thế?"

Alice đi lại gần tôi hỏi.

"Nhóc ổn chứ, Carlisle em ấy còn hơi mệt à" Rosalie nhăn mặt quay sang hỏi Carlisle.

Tôi mím môi, quay sang nhìn Emma "Con muốn đến Post Angeles Emma".

"Con vừa mới xuất hiện thôi mà, ngày mai đi nhé" Emma không đồng ý.

"Không, ngay bây giờ, ngay lúc này" Tôi nhấn mạnh.

"Được rồi, ta sẽ đi cùng" Emma thỏa hiệp.

"Không, sẽ có việc khác người cần làm, con cần người giúp nhưng giờ chưa phải lúc" Tôi mập mờ nói, bước xuống giường đối mặt với Emma.

"Được nhưng hãy chắc rằng nhóc vẫn sẽ ổn được chứ?"

Emma biết tôi muốn làm gì vì thế cô không hề ngăn cản.

"Được ạ" Tôi đáp.

"Tớ sẽ đi cùng" Mọi người đều đồng thanh, tôi khựng lại, nhùn quanh đánh giá một lượt.

"Không nhưng đây là chuyện của tớ, tớ không muốn ai xen vào" Tôi kiên quyết nói, Leyley khá buồn vì điều đó.

"Tớ xin lỗi, Leyley nhưng cậu không thể đi cùng, nó quá sức đối với cậu, sau khi quay về tớ sẽ đem quà cho cậu được chứ, tôi dang tay ôm cậu ấy.

"Được rồi nhưng sao người cậu lạnh thế" Leyley hỏi, tôi chả biết giải thích sao nên chỉ cười gượng.

"Đợi đã nào, cô nghĩ sao lại để con bé đi một mình thế" Rosalie tức giận chất vấn Emma.

"Đủ rồi Rosa, Emma biết mình đang làm gì, Yuki nhớ cẩn thận nhé" Carlisle kìm hãm sự tức giận của Rosalie và quay sang mỉm cười dặn dò tôi.

Tôi rời đi, để lại mọi người trong căn phòng, đến Post Angeles tôi chả biết đi đâu, theo bản năng tôi dạo bước quanh các ngôi nhà, tôi dừng lại tại một ngôi nhà nhỏ, trông không có gì đặc biệt.

Tôi biết hơi tùy tiện nhưng tôi mở cửa và bước vào trong, tôi bước lên lầu, đứng trước một căn phòng có một cái bảng 'Phòng của Pen', tôi đẩy cửa bước vào, căn phòng như của bao đứa trẻ khác, đầy ấp những món đồ chơi, tôi cầm bừa một chiếc xe đồ chơi lên, nhắm mắt và cảm nhận, những hình ảnh về Pen như một cuốn phim ùa về, từ lúc còn trong bụng mẹ đến lúc mở mắt, biết đi, biết nói, và lúc sự việc đau đớn xảy ra.

Ngày hôm đó thằng bé đã đi dự tiệc ở nhà bạn, đến khi trời chập tối thì bắt chuyến xe buýt cuối cùng đi về nhà.

Theo như ký ức của Pen thì trên chuyến xe chỉ còn em và một người lạ.

Người này mặc chiếc quần bò màu xanh thẫm, chiếc áo phao to màu đỏ cùng với cái mũ lưỡi trai màu đỏ đã che kín phần mặt hắn ta.

Trạm dừng chân cuối cùng, Pen bước xuống, hắn ta đi theo sau, lúc đầu Pen đi rất bình thản vì cho rằng người đàn ông chỉ đi cùng hướng với mình thôi, nhưng dần dà em có một dự cảm không lành, em vừa đi vừa quay lại sau, người đàn ông đi ngày càng sát em, em bắt đầu hoảng loạn và chạy, hắn ta đuổi theo sau.

Dù đã cố hết sức nhưng với sức lực của một đứa trẻ làm sao có thể bằng một người lớn được chứ, hắn ta đuổi kịp em, nắm lấy cổ áo em và kéo vào trong hẻm, hắn đã đánh ngất em.

Pen tỉnh dậy trong một căn phòng, từ ký ức của Pen tôi nhìn rõ mặt hắn ta, hắn ta cao tầm m7 dáng người khá to, mái tóc đen cùng đôi mắt nâu, gương mặt vuông trông khá đặc biệt, nhất là hình xăm tam giác trên cánh tay hắn ta, đây chính là đặc điểm nhận dạng.

Hắn ta cầm theo một cây búa và tiến lại gần.

Hắn nắm tay Pen và đặt nó lên bàn, sau đó dùng búa đập vào ngón tay của em, em gào khóc, hắn vẫn tiếp tục đập nát các ngón tay em, em van xin hắn, điều đó chả khiến hắn dừng lại, hắn cười điên dại khi nghe em gào khóc.

Hắn coi em như bao cát mà thỏa sức đấm đá, hắn nắm lấy tóc em và đập đầu em liên tục vào tường đến khi tiếng khóc dừng lại, khuôn mặt em nát bấy, máu và thịt em lẫn vào nhau, thậm chí còn dính vào tường.

Hồi ức dừng lại cũng là lúc sợi dây sinh mệnh của em đứt.

Cầm chiếc xe đồ chơi trên tay và tôi run rẩy.

"Này, cô là ai?"

Một người phụ nữ đứng ngay cửa phòng nhìn tôi.

"Tôi rất tiếc" Tôi rưng rưng nhìn cô ấy.

Cô ấy nhìn tôi rồi bật khóc, có vẻ cô ấy biết tôi nói về điều gì.

"Tôi sẽ giúp cô, kẻ đó phải trả giá cho những gì hắn ta đã gây" Tôi nói.

Tên khốn đó sẽ phải nếm mùi những gì hắn tạo ra.
 
[Chạng Vạng - Twilight] Tôi Là Ai?
Chương 8: Chuyện kì lạ ở thị trấn


Tôi rời khỏi ngôi nhà và quay về lại bệnh viện, lúc này trời đã chập tối, mọi người đã về hết.

Tôi đi vào nhà xác nơi đựng xác của Pen, tôi mở tủ ra, đối diện với tôi là gương mặt không còn nguyên vẹn của Pen.

Tôi tiến về phía bàn có vài cái khay trên đó có đựng vài dụng cụ y tế cơ bản, tôi chụp lấy một con dao, tôi đốt nến xung quanh căn phòng, rồi tiến đến phía Pen.

Tôi cầm con dao lên rạch một đường trên cổ tay, một dòng máu đáng ra màu đỏ thì giờ đây nó lại là màu đen chảy ra, tôi lấy ngón tay quẹt một đường trên dòng máu đen ấy, tôi thoa nó lên trán Pen, rồi lại lẩm nhẩm.

Tôi tiếp tục dùng máu mình vẽ những hình thù kì quái xuống nền nhà rồi lại trên tường.

Sau khi dừng vẽ thì đột nhiên các ngọn nến vụt tắt, ánh sáng từ những cái đèn trong phòng nhấp nháy liên tục, cái xác đáng ra phải nằm trong tủ thì giờ đây đột nhiên biến mất, thay vào đó một cậu bé đứng kế tôi.

Đó là Pen, giờ đây em đã trở thành một tiểu quỷ, mãi mãi không thể siêu thoát nhưng có thể trả thù được kẻ đã làm hại em.

Pen biến mất, ánh đèn trở nên bình thường, tôi rời đi, đi dọc trên hành lang, dù đã giúp thằng bé giống lại nhưng tâm trạng chẳng tốt được tẹo nào.

"Yuki?

Cháu phải không?"

Carlise đứng sau tôi hỏi.

"Vâng, chào chú" Tôi từ từ quay lại, ngập ngừng trả lời.

"Cháu làm gì ở đây vào giờ này, tay cháu làm sao đấy?"

Carlise lo lắng tiến đến và cầm tay tôi hỏi.

"Không sao cả, chỉ là chút mực đen thôi ạ" Tôi rụt tay về, vết cắt đã liền lại, cánh tay tôi chỉ còn dấu vết của máu đen nhưng không thể cho chú ấy biết máu tôi có màu đen được.

"Được rồi nhưng Emma có biết cháu ở đây không" Carlise không mấy nghi ngờ.

"Không cháu sẽ đi về ngay ạ" Tôi nói.

"Giờ này?

Không đời nào, ta sẽ đưa nhóc về" Carlise không đồng tình.

"Không cháu có thể tự đi, cháu, nah thôi vậy phiền chú" Tôi biết mình chẳng thể khiến chú ấy thỏa hiệp nên đành nương theo, dù sao tôi cũng không muốn đi bộ về.

"Đi thôi ta cũng hết ca rồi" Carlise nói và tôi đi theo sau.

Chúng tôi cùng sải bước trên con đường đến bãi xe, chú ấy rất tử tế khi mở cửa cho tôi.

"Cháu lạnh không?"

Carlise nói và đưa áo khoác cho tôi.

"Cháu ổn ạ" Tôi từ chối.

"Thời tiết vào ban đêm ở Fork rất lại và nhóc vừa mới bị cảm nên đừng gắng sức Yuki à" Carlise vẫn giơ cái áo khoác ngay tầm mắt tôi.

"Vâng cháu cảm ơn ạ" Tôi cầm lấy và khoác nó lên người, thật sự rất lạnh, không biết là do cả ngày chú ấy không mặc nên mới lạnh như vậy hay do cơ thể chú ấy khiến cái áo trở nên lạnh như vậy.

Reng reng Carlise cầm điện thoại lên "Ồ~~ nghe thật tệ...hmm có gấp lắm không...ok ok được rồi tôi đến ngay" Carlise tắt điện thoại và quay sang phía tôi.

"Well Yuki, ta rất xin lỗi nhưng vì cành sát trưởng có vài việc gặp cần ta nên có lẽ cháu sẽ về nhà chậm vài phút nhé" Carlise hơi e ngại khi đã làm phiền tôi.

"Không sao ạ, cháu rất thích buổi tối nên chúng ta vè trễ tí không vấn đề gì đâu ạ" Tôi rất thích không khi vào ban đêm, nó thực sự rất yên bình và tôi cảm giác như bản thân được là chính mình.

Chiếc xe dừng lại ngay bến tàu, có cảnh sát trưởng cùng vài nhân viên cảnh sát khác, và còn có cả Emma, chà cũng không ngạc nhiên mấy vì cô ấy là pháp y mà.

"Yuki?

Sao cháu lại ở đây?

Oh chào Carlise" Emma chạy về phía tôi hỏi.

"Chúng tôi đã gặp nhau ở bệnh viên và tôi đã ngỏ ý đưa cô bé về Emma" Carlise giải thích giúp tôi.

"Con vẫn ổn chứ cục cưng, mọi chuyện sao rồi?"

Emma lo lắng kiểm tra khắp người tôi.

"Vâng con vẫn ổn, và ta có gì ở đây ạ" Tôi hơi nhích người để né bàn tay đang xoa khắp mặt tôi và nhìn vào thứ phía sau Emma.

"Nào, cháu đứng bên ngoài nhé Yuki" Carlise kéo người tôi lại và đứng chắn tầm mắt tôi.

"Cái gì cơ không, cháu đã đến đây rồi sao mà đứng ngoài được" Tôi khó chịu.

"Nào Yu, trễ rồi, không tốt đâu, nhóc sẽ bị khó chịu đấy" Emma trấn an tôi.

"Nào cô gái nhỏ, ta biết nhóc tò mò nhưng đây không phải nơi để chơi đâu nên vào trong xe ngồi nhé" Cảnh sát trưởng tiến đến.

"Không, cháu ổn, và Emma nói gì đó đi" Tôi khá bực vì ông ấy cho rằng tôi tò mò.

"Ta biết nhưng con sẽ bị đau bé yêu à, dù sao đây có lẽ chỉ là bị thú dữ tấn công, không đáng để con phí sức" Emma biết ý định của tôi nhưng cô ấy lo lắng cho sức khỏe của tôi nhiều hơn.

"Chỉ một cái chạm thôi làm ơn" Tôi khẩn cầu Emma.

"Thôi được rồi, Charlie xin lỗi nhưng anh nhích ra một tí nhé" Emma quay sang nói và đẩy Charlie ra nhường đường cho tôi đi.

"Cái gì thiệt sao, cô nghĩ gì lại để một cô bé lại gần cái thứ này được Emma" Charlie nói bằng giọng gắt gọng.

"Cháu chắc cháu muốn lại gần chứ Yuki" Carlise chạm vào vai tôi.

"Vâng tin cháu được chứ, không nguy hiểm gì cả" Tôi quay sang chạm vào cánh tay chú ấy, lạnh thật.

"Được rồi Charlie tôi nghĩ cô bé biết bản thân đang làm gì" Carlise thuyết phục Charlie.

"Gì chứ cả anh cũng vậy, được rồi nhưng không được xê dịch thứ gì đấy" Charlie vẫn tỏ ra gắt gỏng.

Tôi lại gần nơi đó, đi xung quanh cái xác, hít một hơi thật sâu, không có dấu hiệu của động vật, một thứ tanh tanh, không phải máu người, tôi không biết phải gọi thứ đó là gì nhưng có vẻ không phải là thứ gì đó tốt đẹp.

Ngồi xuống bên cạnh cái xác, chạm tay vào cánh tay của người đàn ông, một luồn ký ức xẹt qua, vài người, 2 trai 1 gái, một người nào đó với tốc độ rất nhanh tiến đến đè người đàn ông ra và tôi cảm nhận máu gần như bị rút cạn, ký ức dừng lại, người đàn ông ra đi.

Tôi bật người ra ra, đập mông xuống đất và không có điểm tựa nên tiếp theo đầu tôi chuẩn bị đập xuống thì một thứ gì đó lành lạnh giữ lại người tôi.

"Cháu ổn chứ?"

Carlise đang ôm lấy tôi lo lắng hỏi.

"Emma có gì đó rất kì lạ, nó không bình thường tí nào, Emma ta phải đi, con không muốn ở đây, con không muốn cô gặp nguy hiểm, con không muốn Leyley gặp nguy hiểm" Tôi nói một dàng những điều kì lạ.

"Yu bình tĩnh lại nào, con đã thấy gì?"

Emma trấn an tôi.

"Con thấy, thấy, không thể nói ở đây, nó không bình thường" Tôi không thể nói mọi người biết người đàn ông này bị một con người hút máu chứ không phải bị thú dữ tấn công, ai sẽ tin lời tôi chứ.

"Cháu có cháu vẫn ổn chứ?"

Carlise vẫn ôm tôi hỏi.

"Oh shit cháu xin lỗi, chú có thể thả cháu xuống không ạ" Tôi quên mất Carlise vẫn ôm tôi, sao tôi không để ý cơ chứ, lạnh đến vậy, có lẽ do tôi thích sự lãnh lẽo nên cảm thấy thoải mái.

"Nào đừng nói vậy, cháu vẫn đứng được chứ" Carlise hơi nhăn mặt khi tôi lỡ nói bậy, chú thả tôi xuống từ từ và đợi đến khi tôi đứng vững mới thả tay ra.

"Vậy Yu, ta về nhé, xin lỗi Carlise nhưng có lẽ anh phải giải quyết một mình rồi" Emma hơi thấy có lỗi khi để cái xác này cho Carlise.

"Không sao, cô cứ đưa Yuki về đi, cô bé có vẻ khá mệt sau một ngày mệt mỏi rồi, giữ sức khỏe nhé Yuki" Carlise nói với Emma và quay sang vỗ vai tôi.

"Charlie xin lỗi nhé tôi về đây" Emma quay sang nói với cảnh sát trưởng.

"Được rồi về an toàn nhé" Charlie giơ ta chào.

Emma giơ tay chào cả 2 rồi quay đi, tôi quay sang chào Carlise rồi gật đầu với cảnh sát trưởng, bước vào xe với Emma, tôi không biết phải nói như nào với Emma đây, tôi cũng thật sự rất rối.

Một kẻ kì lạ, đáng sợ, tôi nên làm gì, liệu đây có phải con người hay một sinh vật khác đang đội lốt hình dạng con người và sống lẫn trong xã hội loài người.
 
Back
Top Bottom